1. Quy định post bài trong Khu Edit – Beta – Convert

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] dấu cách - [Tên tác giả] (Update chương)

    Hình bìa truyện

    Tác giả

    Thể loại

    Số chương

    Nguồn convert (nếu có)

    Tên Editor & Beta

    Nick Facebook, Mail liên lạc

    Đặc biệt: 1 editor ko được mở quá 3 Topic

    Quy định cho editor

    Box Edit – Beta – Convert chỉ đăng những truyện edit, beta, convert của Cung; không đăng truyện sưu tầm của trang khác trong Box.

    Chủ topic chịu trách nhiệm hoàn thành topic, không drop, không ngưng edit quá 1 tuần. Trường hợp không theo tiếp được truyện thì phải báo với Ad hoặc Mod quản lí Box lý do không thể theo tiếp và để BQT tiếp nhận.

    Nếu drop không có lý do sẽ bị phạt theo quy định của cung: Link

    Mỗi topic nên đặt 1 lịch post theo tuần hoặc tháng để member dễ theo dõi. Nếu post 1 tuần 10c sẽ được tặng thêm 100 ruby (liên hệ với quản lý của box để được thưởng)

    Khi hoàn thành nên vào Topic báo danh để được thưởng điểm thêm. Điểm thưởng là gấp 2 lần số điểm được hưởng của cả bộ. Ví dụ:

    Bạn edit 1 bộ 100c nhận được 1000 ruby thì sẽ được thưởng 2000 ruby.

    Quy định Đối với Readers:

    Comt thân thiện, comt nhắc nhở truyện nhẹ nhàng

    Không comt với những lời lẽ quá khích, sử dụng ngôn từ đả kích editor, nhân vật, tác giả...

    Không comt gây war, hối truyện thiếu thiện cảm

    Nếu vi phạm lần đầu nhắc nhở. Lần sau -10ruby\lần

    Không comt thanks (trường hợp muốn thanks editor thì nhấn like để ủng hộ)

    Quản lý box Truyện Edit&Beta:

    lolemcalas, haruka, Hằng Lê, Ngân Nhi

Kế phi thượng vị công lược - Cốt Sinh Mê (Hoàn)

Thảo luận trong 'Cổ Đại Hoàn'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. heavydizzy

      heavydizzy Well-Known Member

      Bài viết:
      1,368
      Được thích:
      54,443
      Chương 63

      Chính sảnh ở tiền viện, qua ba tuần rượu, Phong Khánh đế và hoàng hậu bãi giá hồi cung. Tiêu Tiềm cung tiễn bọn họ ra ngoài, lại trở về tiệc mừng ngồi lát.

      Trong tiệc người uống rượu giỏi ít, Phong Khánh đế vừa , khí đương nhiên càng thêm sinh động. Mọi người nâng chén cạn chén, chuyện cười đùa, càng tận hứng.

      Tiêu Tiềm ngày hôm nay lại thế uống rượu, tân khách đều biết trọng thương mới khỏi, thập phần biết điều tới mời rượu.

      Mắt thấy canh giờ cũng sớm, Tiêu Tiềm giơ chén rượu kính Trung Dũng hầu và Lâm Ngọc Trạch lần, cứ như vậy cáo từ, để hạ nhân trong phủ chiêu đãi bọn họ.

      Người đương thời thích nhất giúp vui náo động phòng, nhưng lấy thân phận địa vị Tiêu Tiềm hôm nay, cũng ai dám náo động phòng với cùng, các tân khách chỉ trơ mắt nhìn .

      Tiêu Tiềm ra khỏi chính sảnh, bị gió lạnh ban đêm thổi, vốn say lắm lập tức tan thêm phân nửa.

      vẫn nhớ được lần trước thành thân, vương phi của ngày thứ hai mệt nằm giường, đáng thương hề hề la hét xương sống, thắt lưng và cổ đều đau. Xương sống, thắt lưng là do , cổ đau đương nhiên là mang mũ phượng nặng trịch. Cũng biết lần này nàng có mệt hay , Nhụy Hương tuy rằng thay truyền lời, nhưng nàng tính tình có chút cố chấp, nếu cứ kiên trì ý mình, cũng phải Nhụy Hương có thể khuyên được. Nghĩ như vậy, Tiêu Tiềm cước bộ càng nhanh hơn.

      Trong Tầng Hương Uyển, người săn sóc dâu canh giữ ở cửa, thấy trở về liền ân cần cười : "Vương gia trở lại..."

      Còn đợi bà ta tiếp tục , Tiêu Tiềm giơ tay lên, : "Ngươi xuống , trong phòng tự có người hầu hạ."

      Nào có tân hôn động phòng cần người săn sóc dâu chúc mừng, người săn sóc dâu nhất thời do dự, nhưng cũng dám làm trái , lên tiếng trả lời ra.

      Tiêu Tiềm vào phòng, liền ngửi thấy mùi thức ăn trộn lẫn mùi sữa ngọt ngào. Nghĩ cũng biết là Lâm Cẩm Nghi ở trong phòng ăn gì đó, các món cũng ít.

      nhướng mày, trong lòng buồn cười, nàng cũng khách khí.

      Chờ tới giường nhìn chăm chú, sắp cười lại biến thành bất đắc dĩ —— chỉ thấy nàng trùm khăn đỏ, dựa vào nha hoàn ngủ say, nha hoàn kia thấy đến, nhàng kéo nàng, nàng cũng tỉnh.

      Tiêu Tiềm bất đắc dĩ lắc đầu : "Quên , để nàng ngủ tiếp lát."

      Thiên Ti mặt đều nhíu lại, nương nhà nàng ăn xong mì gà, lại ăn chén tô lạc, ăn xong liền ngủ say. Trước mắt cư nhiên gọi tỉnh, quả có chút hợp.

      Tiêu Tiềm ngồi vào chỗ của mình ở trước bàn tròn trong phòng, Nhụy Hương dâng trà nóng, giọng : "Vương phi mới vừa rồi dùng xong vài món, vương gia có cần truyền đồ ăn?"

      Tiêu Tiềm lúc trước ăn gì, nhưng uống hơn nửa bụng rượu, liền gật đầu : "Bảo đầu bếp đơn giản làm chút, ta tùy tiện ăn là tốt rồi."

      Nhụy Hương đáp ứng, vừa định xoay người ra ngoài, Tiêu Tiềm lại nghĩ đến cái gì, : "Cũng đừng phiền toái, theo lúc trước vương phi dùng, cho ta thêm phần là tốt rồi."

      muốn đồ giống nhau, trong phòng bếp nguyên liệu nấu ăn đều còn, làm đương nhiên phá lệ nhanh hơn. bao lâu, đồ ăn và mì nước đều lên bàn.

      Tiêu Tiềm vừa cầm lấy chiếc đũa, chợt nghe Lâm Cẩm Nghi bất mãn mơ hồ than thở: "Thiên Ti, ngươi hoảng cái gì a? Mệt sao? Ta đổi sang dựa vào Thải Ca ." Hiển nhiên nàng cũng biết Thiên Ti cố ý đánh thức nàng, còn tưởng rằng Thiên Ti mệt mới thẳng người được.

      Thiên Ti quẫn bách : " nương, là lúc nào rồi. Vương gia đến !"

      Lâm Cẩm Nghi giật mình cái, mới phản ứng được tình cảnh trước mắt.

      Tiêu Tiềm cũng vội dùng cơm, đứng lên tới trước giường, cười : "Nàng tỉnh? Ta phải nhấc khăn chùm."

      Lâm Cẩm Nghi mơ hồ lên tiếng.

      Tiêu Tiềm liền cầm đòn cân đặt trong khay bên cạnh, nhấc khăn đỏ lên.

      Khăn trùm đầu bỏ ra, thấy nàng, mũi ngọc môi son, mày ngài mắt hạnh, làm tân nương t tỉ mỉ rang dung càng nổi bật, có vẻ phá lệ minh diễm kiều mị, so với nàng lúc trước bộ dáng còn đẹp hơn ba phần.

      Bất quá ánh mắt tân nương còn sưng đỏ, vẻ mặt cũng lười biếng, có sung sướng và chờ mong tân hôn.

      Bất quá sao, Tiêu Tiềm cũng thèm để ý —— lần này nàng l ôm hi vọng với , muốn chủ động, như vậy sau này đổi thành là được. mặt mày cong cong cười : "Tân nương của ta bộ dáng là đẹp mắt."

      Lâm Cẩm Nghi tỉnh ngủ, cũng nghe ra lời này có gì thích hợp, chỉ hồ nghi nhìn Tiêu Tiềm cái. còn có lúc khen người?

      Tiêu Tiềm thả đòn cân, lại hỏi nàng: "Ta cho người dâng đồ ăn, nàng muốn dùng chút ?"

      Lâm Cẩm Nghi mặc dù trước khi trở về ăn no, nhưng thể chậm trễ , liền đứng lên tới bàn tròn.

      Hai người ngồi vào chỗ của mình, Tiêu Tiềm lại cầm lấy đũa.

      Lâm Cẩm Nghi ăn vào, chỉ chọn điểm tâm tùy tiện ăn ít.

      Trong phòng nhất thời cực kỳ yên tĩnh, hai người ở chung, bầu khí giống vợ chồng tân hôn, mà như vợ chồng già.

      Lâm Cẩm Nghi trong lòng hơi động, kỳ quả là vợ chồng già, dù sao trong lòng nàng chút dao động.

      Tiêu Tiềm làm việc gì cũng chăm chú, dù ăn cơm cũng tập trung. Lâm Cẩm Nghi nhàm chán vô nghĩa, vụng trộm dùng dư quang nhìn cái, mặt mày đẹp hơn ít, nhưng vẫn như trước cằm đầy râu, xương gò má cao, thần sắc có bệnh. Nhưng ngày hôm nay mặc cát phục đỏ, đầu mày đuôi mắt giãn ra, khí chất tối tăm biến mất. Khuôn mặt gầy ngược lại có vẻ tuấn tú hơn.

      "A? Nàng nhìn ta làm gì?" Tiêu Tiềm quay mặt sang hỏi, "Nhìn ta no được sao?"

      Lâm Cẩm Nghi mặt xấu hổ, thu hồi tầm mắt, "Ta ăn no."

      Tiêu Tiềm buồn cười : "Nàng đợi tân lang như vậy, tân nương mình ở trong tân phòng ăn no, đúng là độc nhất Đại Diệu chúng ta."

      Lâm Cẩm Nghi bĩu bĩu môi, : "Là ngươi bảo Nhụy Hương đến truyền lời, cũng phải ta tự chủ trương."

      Biểu cảm này, từ trước thường xuyên xuất mặt nàng. Hơn nữa thường thường còn là lúc làm chuyện xấu.

      Tiêu Tiềm cười khẽ, : "Phải, nàng rất đúng, là ý tứ của ta."

      Sau khi ăn xong, hai người uống rượu hợp cẩn, đều tự rửa mặt chải đầu thay quần áo.

      Lâm Cẩm Nghi dỡ xuống đại trang tân nương, ra da thịt thiếu nữ vốn vô cùng mịn màng. Thiếu vài phần thành thục, lại thêm nhiều hơi thở thanh xuân tươi trẻ.

      Nàng thay bộ tẩm y trắng, phía dưới là cái quần rộng màu vàng. Bộ xiêm y này nàng vẫn mặc ở Trung Dũng hầu phủ, cố ý mang tới, lúc đó Tô thị còn ngăn cản loại xiêm y này rất trẻ con, thích hợp mặc sau thành hôn. Nàng vẫn cảm thấy có gì, dù sao cũng trông cậy vào Tiêu Tiềm thế nào, chính mình thoải mái quan trọng nhất, Tô thị được nàng, đành phải để nàng mang .

      lâu, Tiêu Tiềm tắm rửa xong, mặc tẩm y bằng lĩnh rộng màu nguyệt bạch từ tịnh phòng ra.

      Thấy Lâm Cẩm Nghi mặc đồ xong, ràng sửng sốt, hỏi: "Nàng chuẩn bị mặc thế này?"

      Lâm Cẩm Nghi cúi đầu nhìn mình, : "Có cái gì đúng? Ta ở nhà vẫn mặc như thế này."

      Ở nhà mặc như vậy, đêm động phòng hoa chúc cũng mặc như vậy, đây mới là vấn đề lớn a!

      Lâm Cẩm Nghi mặc kệ nghĩ cái gì, đá giày thêu, lên giường.

      Tiêu Tiềm nhìn Nhụy Hương cái, Nhụy Hương tiến lên giọng xin lỗi: "Nô tì chuẩn bị tẩm y cho vương phi, nhưng vương phi cố ý muốn mặc đồ của mình mang từ Trung Dũng hầu phủ đến, nô tì cũng có cách nào..."

      Tiêu Tiềm gật gật đầu, : "Các ngươi xuống trước ."

      Nhụy Hương cùng Thiên Ti, Thải Ca mọi người phúc thân, lui ra ngoài.

      giường chỉ có cái chăn gấm uyên ương nghịch nước, Lâm Cẩm Nghi nằm vào bên trong giường, lúc này có động tĩnh, giống như ngủ.

      Lúc tắm rửa vốn có chút mơ tưởng hão huyền, Tiêu Tiềm lúc này cũng tỉnh táo lại, thoát hài nằm lên giường.

      Nhưng mà lúc muốn kéo chăn sang, lại phát Lâm Cẩm Nghi dùng chăn gắt gao quân lên người, muốn túm cái góc chăn cũng túm được.

      Lâm Cẩm Nghi vốn nghĩ rằng mình có thể bình tĩnh đợi, dù sao nàng và Tiêu Tiềm cũng đồng giường cộng chẩm nhiều năm. Về sau Tiêu Tiềm và nàng mới xa lạ, luôn luôn gần nữ sắc, nàng an bày nha hoàn mỹ mạo hầu hạ, còn bị đuổi ra. Hạ nhân Vương phủ từng truyền có phải có bệnh tiện hay . Nhưng mà lúc Tiêu Tiềm tới gần, hơi thở độc hữu người truyền đến chóp mũi, Lâm Cẩm Nghi vẫn nhịn được dựng lông tơ kêu lên: "Ngươi làm gì? !"

      Xem ra cũng phải khẩn trương chút nào, Tiêu Tiềm nhịn ý cười, : "Ta ngủ a, ta có thể ?"

      Lâm Cẩm Nghi túm chặt chăn gấm người, : "Giường lớn như vậy, ngươi ngủ bên ngoài là được. Trong hòm xiểng hẳn là còn chăn khác, ngươi lấy ra là được."

      Tiêu Tiềm giống như nghe cái gì buồn cười, cười : "Đêm tân hôn, nàng muốn ngủ riêng với ta?"

      Lâm Cẩm Nghi nửa gương mặt giấu trong chăn, chỉ lộ ra ánh mắt sáng ngời, buồn giọng hờn dỗi : "Ta, ta ngủ thích đá chăn, ở nhà cũng luôn ngủ mình giường. Ngươi nếu ngủ cùng ta, nửa đêm cảm lạnh tốt." xong, nàng dừng chút, lại bổ sung: "Huống chi ngươi trọng thương mới khỏi, vốn cần nghỉ ngơi..."

      Tiêu Tiềm quả thực gì, bị thương gân cốt và ngũ tạng, thế nào từ trong miệng nàng, giống như trọng thương thể hành phòng?

      Loại chê bai này, đại khái ai là nam nhân đều khó có thể chịu được.

      Tiêu Tiềm hầm hừ xoay người, hai chân quỳ sang hai bên thân mình Lâm Cẩm Nghi, hai tay chống hai bên mặt nàng.

      "Nàng có vẻ hoài nghi ta được?" híp mắt, giống con báo đợi bắt mồi.

      Hơi thở nguy hiểm trước mặt tràn đến, Lâm Cẩm Nghi cố hết khả năng chui vào trong chăn, lắp bắp: "Ta cái gì cũng ! Người này, làm gì vậy? Mau xuống!"

      Tiêu Tiềm hừ tiếng, bàn tay to dùng sức kéo, dễ dàng mở chăn ra.

      Lâm Cẩm Nghi thét tiếng kinh hãi, cuống quít muốn cướp lại, trực tiếp bị đè lên.

      "Khí lực của ta nàng cũng biết, trước mắt mặc dù thể động võ, chế phục mình nàng vẫn dư dả. Hôm nay động phòng hoa chúc, chẳng lẽ nàng còn muốn ta dùng sức?" Tiêu Tiềm có chút mất hứng, hai người luôn luôn là vợ chồng đoan chính, trước mắt cách biệt lâu, vất vả lại thành nhà, nàng cư nhiên đề phòng như phòng cướp!

      Lâm Cẩm Nghi có chỗ trốn, chỉ cảm thấy hơi thở của phun lên mặt, cuống quít che kín mặt đỏ ửng.

      Thấy nàng bộ dáng như vậy, Tiêu Tiềm tức giận nữa, ôn thanh : "Đừng náo loạn, chúng ta tốt đẹp được sao?"

      Lâm Cẩm Nghi cắn cắn môi, nghĩ rằng sớm hay muộn việc cần đến phải đến, dù sao cũng phải lần đầu, nhất quyết cắn răng, cúi đầu dùng giọng mũi 'Ừ' tiếng.

      Tiêu Tiềm thả tay chân, cởi bỏ tẩm y và dây lưng vốn rời rạc của nàng.

      Thiếu nữ da thịt trắng nõn giống khối bạch ngọc dương chi tốt nhất, xuân quang chợt tiết, lâu cùng người, hô hấp dồn dập lên. Đây là thê tử từng quen thuộc nhất, trước mắt lại xa lạ, sao có thể nhịn được?

      Bất quá đến cùng cố kỵ thân thể nàng là lần đầu xấu hổ, Tiêu Tiềm cũng vội nhất thời, hết sức ôn nhu lấy tay mơn trớn từ trước ngực đến eo nàng, chậm rãi đường xuống dưới...

      Lâm Cẩm Nghi vốn muốn tùy tiện phối hợp với lần, nhưng mà tay giống như mang theo hoa lửa, đến lúc nóng bỏng chịu nổi, khỏi hừ ra tiếng.

      Tiêu Tiềm giống như thưởng thức đồ quý, từng chút từng chút vuốt ve nàng từ đầu tới chậm, lại chậm chạp tiến hành bước cuối cùng.

      Lâm Cẩm Nghi vài lần ưm ra tiếng, người càng ngày càng nóng bỏng, xấu hổ giận dữ chịu nổi, khỏi thúc giục: "Ngươi nhanh lên."

      Tiêu Tiềm vửa cởi xiêm y của mình, vừa cười quỷ dị : " thể nhanh được."

      PS: Hôm nay thử google, lại thấy truyện này bị copy khắp nơi rồi, làm pic cũng ko ăn thua, bị copy nguyên cả pic luôn. Chán chẳng biết gì.
      Last edited: 16/11/17

    2. SiAm

      SiAm Member

      Bài viết:
      71
      Được thích:
      90
      Chẳng biết an ủi nàng thế nào, vẫn có mọi người ở đây ủng hộ nàng ah.
      :yoyo44:
      heavydizzy thích bài này.

    3. Anhdva

      Anhdva Well-Known Member

      Bài viết:
      1,126
      Được thích:
      1,027
      Ôi. bảo thể nhanh được nên em iu cứ yên tâm hưởng đêm dài nhất đời .
      heavydizzy thích bài này.

    4. Chôm chôm

      Chôm chôm Well-Known Member

      Bài viết:
      570
      Được thích:
      4,607
      Thấy nhiều editor bị vậy lắm nàng ạ. :-((. T thấy nàng nên chèn thêm tên nàng và cungquanghang vào ấy, người đọc nào có tâm họ tự tìm đến đây để ủng hộ nàng. :yoyo59:. Chứ việc sao chép đó chẳng cách nào ngăn đc ấy. Thôi nàng đừng buồn nha, có chúng ta luôn ủng hộ nàng. :yoyo45:
      Vũ Thiên Di, heavydizzyA fang thích bài này.

    5. HHONGMINH

      HHONGMINH Well-Known Member

      Bài viết:
      835
      Được thích:
      793
      Cái vấn nạn này đúng là ko biết phải ns thế nào để ed đừng buồn, nhưng chỉ mong ed nhớ rằng vẫn có rất nhiều người hằng ngày chờ ed lm từng chương. ed nhiều, cố lên
      heavydizzyA fang thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :