1. Quy định post bài trong Khu Edit – Beta – Convert

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] dấu cách - [Tên tác giả] (Update chương)

    Hình bìa truyện

    Tác giả

    Thể loại

    Số chương

    Nguồn convert (nếu có)

    Tên Editor & Beta

    Nick Facebook, Mail liên lạc

    Đặc biệt: 1 editor ko được mở quá 3 Topic

    Quy định cho editor

    Box Edit – Beta – Convert chỉ đăng những truyện edit, beta, convert của Cung; không đăng truyện sưu tầm của trang khác trong Box.

    Chủ topic chịu trách nhiệm hoàn thành topic, không drop, không ngưng edit quá 1 tuần. Trường hợp không theo tiếp được truyện thì phải báo với Ad hoặc Mod quản lí Box lý do không thể theo tiếp và để BQT tiếp nhận.

    Nếu drop không có lý do sẽ bị phạt theo quy định của cung: Link

    Mỗi topic nên đặt 1 lịch post theo tuần hoặc tháng để member dễ theo dõi. Nếu post 1 tuần 10c sẽ được tặng thêm 100 ruby (liên hệ với quản lý của box để được thưởng)

    Khi hoàn thành nên vào Topic báo danh để được thưởng điểm thêm. Điểm thưởng là gấp 2 lần số điểm được hưởng của cả bộ. Ví dụ:

    Bạn edit 1 bộ 100c nhận được 1000 ruby thì sẽ được thưởng 2000 ruby.

    Quy định Đối với Readers:

    Comt thân thiện, comt nhắc nhở truyện nhẹ nhàng

    Không comt với những lời lẽ quá khích, sử dụng ngôn từ đả kích editor, nhân vật, tác giả...

    Không comt gây war, hối truyện thiếu thiện cảm

    Nếu vi phạm lần đầu nhắc nhở. Lần sau -10ruby\lần

    Không comt thanks (trường hợp muốn thanks editor thì nhấn like để ủng hộ)

    Quản lý box Truyện Edit&Beta:

    lolemcalas, haruka, Hằng Lê, Ngân Nhi

Kế phi thượng vị công lược - Cốt Sinh Mê (Hoàn)

Thảo luận trong 'Cổ Đại Hoàn'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. susu

      susu Well-Known Member

      Bài viết:
      1,562
      Được thích:
      1,239
      Có chương mới là đọc vui rồi Nàng. Thanks
      heavydizzy thích bài này.

    2. Anhdva

      Anhdva Well-Known Member

      Bài viết:
      1,126
      Được thích:
      1,027
      Đúng kiểu vợ chồng già khụ rồi he. Hic hiểu dỗ thế nào tiếp đây.
      heavydizzy thích bài này.

    3. heavydizzy

      heavydizzy Well-Known Member

      Bài viết:
      1,366
      Được thích:
      54,425
      Chương 69

      Lâm Cẩm Nghi cảm giác được hơi thở nguy hiểm, bất đắc dĩ hai người nằm giường, nàng bị Tiêu Tiềm ôm vào trong ngực, cổ ngửa ra sau vẫn trốn thoát.

      "Ta, ta hôm nay muốn cái đó." Nàng đỏ mặt giọng .

      Tiêu Tiềm khẽ nhíu lông mày, : "Nhưng ta muốn a, làm sao bây giờ?"

      Lâm Cẩm Nghi giờ cũng phải tiểu nương cái gì cũng hiểu, cúi mắt dùng thanh càng nhot : "Vậy ngươi, ngươi tự giải quyết."

      "Kiều thê bên cạnh, nàng để ta tự động thủ?" Tiêu Tiềm , "Có chuyện này sao?"

      "Vậy làm sao bây giờ." Lâm Cẩm Nghi có cách nào, nếu Tiêu Tiềm cứng rắn, nàng cũng có biện pháp nào đào thoát.

      Nhưng Tiêu Tiềm cũng cố tình, chỉ kéo tay nàng, đặt vào giữa hai chân.

      Cách tầng tiết khố mỏng manh, Lâm Cẩm Nghi cảm nhận được nơi đó nóng rực và cứng rắn.

      Nàng muốn rút tay về, nhưng bị Tiêu Tiềm đè lại, Tiêu Tiềm ở dùng thanh mê hoặc bên tai nàng: "Nàng giúp ta, ta bắt buộc nàng được ?"

      Lâm Cẩm Nghi trong đầu tính toán nhanh, so ra chuyện giúp phóng thích càng đỡ tổn thất hơn? Cân nhắc lợi hại hai tay vẫn hơn. Trầm ngâm sau lúc lâu, nàng gật đầu.

      Tiêu Tiềm tự mình cởi dây lưng, kéo quần xuống đến đầu gối, sau đó kéo tay Lâm Cẩm Nghi đặt lên

      Lâm Cẩm Nghi nhắm chặt mắt, thèm nghĩ nhiều nữa, chỉ thả lỏng cổ tay, để tay mình theo kéo mà lên xuống.

      Chậm rãi, nàng nắm giữ bí quyết, Tiêu Tiềm liền triệt để bỏ tay ra, thò vào trong tẩm y nàng, ở trước ngực nàng lúc nặng lúc lưu luyến qua lại.

      Lâm Cẩm Nghi ngày trước lúc thân mình tiện, cũng giúp làm thế này, dù trí nhớ mơ hồ , nhưng thân thể vẫn còn nhớ. Nàng biết chỗ mẫn cảm của Tiêu Tiềm, tay lúc nhanh lúc chậm, còn thường thường dùng móng tay nhàng cào cào.

      Đại khái hai khắc sau, Tiêu Tiềm hừ tiếng, tiết ra.

      Lâm Cẩm Nghi cổ tay cũng mỏi thôi, lập tức ngồi dậy, tìm khăn lau tay.

      Tiêu Tiềm ra ít mồ hôi, kéo chăn mỏng ra, cả thân hình cứ như vậy lộ , mặt cũng còn chưa hết cảm giác.

      Lâm Cẩm Nghi vô tình thấy, lập tức quay sang hoảng loạn : "Ngươi, ngươi mặc quần vào, ta, ta rửa tay." Dứt lời đợi , chạy vào tịnh phòng như trốn.

      Cũng phải mới nhìn hai lần, Tiêu Tiềm thực nàng có gì mà thẹn thùng, bất quá vẫn nâng tay kéo quần lên.

      Lâm Cẩm Nghi ở tịnh trong phòng rửa tay, lại cọ xát lát mới trở về.

      Nàng cũng biết Tiêu Tiềm có nghe lời mình hay , chỉ thử dùng dư quang chăm chú nhìn.

      Thấy Tiêu Tiềm đắp chăn, nàng cũng rốt cục nhàng thở ra.

      Tiêu Tiềm cười nhìn nàng, "Tới ngủ ."

      Lâm Cẩm Nghi ừ tiếng, khinh thủ khinh cước lên giường.

      Bởi vì phát tiết ra, Tiêu Tiềm ngủ nhanh, bao lâu hô hấp đều đều.

      Lâm Cẩm Nghi tâm loạn như ma, nhất thời hề buồn ngủ. Cùng Tiêu Tiềm ngày ngày gặp nhau, ban đêm còn thân mật, cứ thế mãi, nàng có thể để tâm như nước sao?

      Nàng chỉ có thể bắt buộc mình thèm nghĩ nữa, chỉ nghĩ đến ngày mai có thể về nhà.

      *****

      Hôm sau sáng sớm, Lâm Cẩm Nghi thế nào ngủ ngon sớm tỉnh, lập tức ngồi dậy xuống giường.

      Đồng thời, Tiêu Tiềm cũng mở mắt, có chút buồn cười : "Trời vừa mới sáng bao lâu, nàng vội vã về nhà như vậy?"

      Lâm Cẩm Nghi gọi Thiên Ti lấy nước ấm tiến vào, nghe vậy chỉ : "Nương ta bọn họ khẳng định đều ở nhà chờ, trở về chậm làm bọn họ lo lắng." mà về nhà thăm bố mẹ chỉ có thời gian ngày, trời tối về Trấn Nam vương phủ, nàng đương nhiên muốn quý trọng thời gian cùng người nhà đoàn tụ.

      Hai khắc sau, hai người đều rửa mặt, chải đầu, thay quần áo xong.

      về gặp người nhà, Lâm Cẩm Nghi giống lúc trước thượng trang, chỉ thoa son coi như là vô cùng tiết kiệm thời gian.

      Hai người rất nhanh xuất phát, đoàn xe gần nửa canh giờ, đến Trung Dũng hầu phủ.

      Lâm Cẩm Nghi nghĩ sai, Tô thị quả từ sáng sớm chờ nàng, xe ngựa vừa ngừng lại, Lâm Cẩm Nghi vén rèm xe, nhìn thấy Vạn Lũ chờ ở cửa.

      Vạn Lũ thấy nàng, vui vẻ ra mặt xuống bậc thềm.

      Lâm Cẩm Nghi cũng lập tức xuống xe, Tiêu Tiềm xuống ngựa, lúc này tới bên xe ngựa, tự đỡ nàng xuống.

      Vạn Lũ tiến lên thỉnh an : " nương trở lại, phu nhân đêm qua còn nhắc tới người. Hôm nay trời chưa sáng dậy."

      Lâm Cẩm Nghi cũng nóng lòng muốn gặp Tô thị, bên chuyện với Vạn Lũ, bên nhấc chân vào Trung Dũng hầu phủ.

      Tiêu Tiềm an bày người dỡ lễ vật, lúc giương mắt lại nhìn, chỉ thấy bóng lưng Lâm Cẩm Nghi xa.

      cũng thèm để ý, chỉ bất đắc dĩ lắc lắc đầu.

      Lâm Cẩm Nghi cùng Vạn Lũ Thuận Hoà đường, lúc này Trung Dũng hầu phu nhân, Tô thị và vợ chồng Lâm Bác Chí, Trịnh Kiểu Nguyệt đều ở đó chờ. Thậm chí Lâm Phương Nghi cũng trở lại.

      Nhìn thấy các nàng, Lâm Cẩm Nghi hốc mắt nóng lên, "Tổ mẫu, nương, A Cẩm trở về!"

      Trung Dũng hầu phu nhân vội hô: "tâm can của Tổ mẫu trở về, mau đến đây."

      Lâm Cẩm Nghi lập tức lên phía trước, quỳ bái Trung Dũng hầu phu nhân, "A Cẩm cũng nhớ tổ mẫu, tổ mẫu hai ngày nay ngủ ngon giấc ?"

      Trung Dũng hầu phu nhân thương vuốt tóc nàng, "Tốt, tốt, tổ mẫu hết thảy đều tốt."

      Tô thị thấy Trung Dũng hầu phu nhân đỏ hốc mắt, sắp rơi lệ, liền khuyên nhủ: "Chúng ta và A Cẩm bất quá hai ngày gặp, ngài đáng như vậy." vậy, nhưng mặt bà cũng rung động.

      Lâm Cẩm Nghi nhịn xuống ý lệ, cầm khăn lau mắt cho Trung Dũng hầu phu nhân: "Nương rất đúng, hôm nay là ngày lành chúng ta đoàn viên, ngài nên rơi lệ."

      chuyện, Tiêu Tiềm cùng thị vệ nâng lễ vật cũng được người dẫn vào Thuận Hoà đường.

      Lúc nhìn thấy tổ tôn bà cháu ba đời gắt gao ôm nhau chỗ, vành mắt đều phiếm hồng, Tiêu Tiềm ngẩn người, nháy mắt cảm thấy mình như là thổ hào ác bá cường thưởng dân nữ.

      Tô thị thấy , liền vỗ Lâm Cẩm Nghi chút, : "Ta còn chưa con đâu, thế nào mình chạy vào trước." Ngược lại để mặc Tiêu Tiềm ở phía sau. Hai người vừa thành hôn, đúng lúc phải chú ý chi tiết, nếu Tiêu Tiềm cảm thấy nữ nhi để vào mắt, tránh được trong lòng thoải mái.

      Lâm Cẩm Nghi : "Con phải lòng vội vã muốn gặp ngài và tổ mẫu, nên mới quên thôi."

      Tiêu Tiềm chắp tay chào Trung Dũng hầu phu nhân và Tô thị, : "tâm tình của A Cẩm ta có thể lý giải, chút việc đáng gì, nhạc mẫu cần phải nàng. Hôm qua nàng chỉ nghĩ hôm nay về nhà, còn ngủ ngon." xong để thị vệ trình lễ vật lên, nhất nhất phân cho mọi người.

      đêm trước nàng đến cùng vì sao ngủ tốt, có thể biết? Lâm Cẩm Nghi ở trong lòng thối ngụm, tai cũng tự chủ được đỏ lên.

      Tô thị đối với Tiêu Tiềm lúc trước ấn tượng luôn tính là tốt, nhưng đến cùng là con rể mình, thành người nhà. Lúc này nhìn nho nhã lễ độ, có chút ra vẻ vương gia, đưa lễ vật cũng đều hợp ý mọi người, nên sinh ra hảo cảm. Bà cười mời Tiêu Tiềm ngồi, lại để nha hoàn dâng trà mới, : "Đây là nhạc phụ ngươi trước đó lâu tìm về, ta uống rất ngon, đương nhiên thể so sánh với vương phủ các ngươi, ngươi cần ghét bỏ."

      Tiêu Tiềm cười : "Nhạc phụ ánh mắt tốt lắm, tiểu tế nào có đạo lý ghét bỏ." xong liền nâng chén, phẩm ngụm, vẻ mặt hưởng thụ.

      Vì bọn họ về sớm, Trung Dũng hầu và Lâm Ngọc Trạch đều bận công vụ, trở về.

      Thuận Hoà đường lúc này ngoài Lâm Bác Chí đều là nữ quyến, cũng tán gẫu ít chuyện vặt. Về sau Lâm Cẩm Nghi lâu gặp Lâm Phương Nghi, hai tỷ muội ngồi vào chỗ lặng lẽ chuyện. Tiêu Tiềm ứng đối Trung Dũng hầu phu nhân, Tô thị, có chút nào có vẻ kiên nhẫn.

      Trịnh Kiểu Nguyệt chỉ tiếc rèn sắt thành thép thầm đẩy Lâm Bác Chí phen, nâng nâng cằm về phía Tiêu Tiềm.

      Phu quân này của nàng cái gì cũng tốt, chỉ là rất thành . mặc dù khảo trúng cử nhân, nhưng đến cùng còn phải viên chức, trước mắt khắp phòng chỉ và Tiêu Tiềm là hai nam tử, còn ngồi gần nhau, cơ hội tốt a, sao cũng biết quý trọng đâu?

      Lâm Bác Chí minh bạch ý tứ của nàng, nhưng động. thư sinh, nhiều năm học tập, đăm chiêu suy nghĩ, đều ở sách vở, hai người bất luận là thân phận địa vị hay nhãn giới đều có chênh lệch lớn, có năng lực cái gì với Tiêu Tiềm chinh chiến nam bắc đây?

      Lúc này Tiêu Tiềm vừa đúng cùng Trung Dũng hầu phu chuyện, quay đầu thấy Lâm Bác Chí, chủ động cùng bắt chuyện, hỏi gần đây sách gì.

      Lâm Bác Chí vừa khẩn trương, vừa vui sướng, mấy tên sách. xong có chút hối hận, tự mình hiểu lấy, biết lần này trúng thi xem như gặp may, lại thi lên phải cố hết sức, gần đây buông học nghiệp, tìm ít sách mở rộng tầm mắt để xem. vừa mấy quyển sách kia có chút xa lạ, thường nhân có lẽ còn chưa từng nghe tên, có thể dễ dàng cảm thấy xem sách đó để giải trí, làm việc đàng hoàng.

      Nhưng Tiêu Tiềm lại gật đầu , "Đại cữu tử này mấy quyển sách này ta lúc nhàn rỗi cũng đều xem qua, bên trong miêu tả cực kỳ tường tận các nơi núi non sông biển, phong thổ, đọc phen sau này bất luận là hành văn hay làm quan, đều có ích lợi lớn." xong lại liệt kê mấy quyển sách khác, "Mấy bản này nội dung càng rộng rãi, đề cập đến quan ngoại và hải ngoại, đại cữu tử nếu có hứng thú, lần khác ta cho người đưa tới, để ngươi đọc thử phen."

      Mấy quyển sách này đều luôn ở trong đơn sách của Lâm Bác Chí, nhưng bất đắc dĩ đều là bản sách quý đơn lẻ, ở chợ căn bản tìm được. Lúc này nghe Tiêu Tiềm cư nhiên đánh trúng mong muốn của , cũng coi thường còn muốn đưa bản sách quý đơn lẻ giá trị nghìn vàng cho đọc, Lâm Bác Chí nhất thời cảm thấy gặp người cùng chung chí hướng, cũng nhiều lên.

      Nhất thời hai người liên tục chuyện mình đọc sách gì, ngươi tới ta , trò chuyện với nhau vui.

      Lâm Cẩm Nghi và Lâm Phương Nghi có thời gian gặp, Lâm Phương Nghi tuy rằng gả xa, nhưng đến cùng làm tức phụ người khác, thể thường xuyên về nhà mẹ đẻ.

      Hai người chụm đầu vài lời, Lâm Phương Nghi lúc nào cũng lưu ý tình huống trong phòng, thấy Tiêu Tiềm hòa khí như vậy, thập phần hâm mộ : "Muội muội số phận tốt, gả cũng tốt, sau này hạnh phúc mỹ mãn cả đời."
      minhminhanhngoc, amandatruc, levuong44 others thích bài này.

    4. heavydizzy

      heavydizzy Well-Known Member

      Bài viết:
      1,366
      Được thích:
      54,425
      Chương 70

      Lâm Cẩm Nghi nghe xong lời này, liền thử hỏi: "Ở nhà Vương Hàn Lâm tỉ bị đè nén?"

      Lâm Phương Nghi vội vàng lắc đầu , " có, phu quân bọn họ đối đãi ta luôn mười phần hòa khí." Nhưng được hoàn mỹ là, Vương Như Ngu lúc trước thi hương trúng, sau đó tinh thần sa sút thời gian, mỗi ngày nhốt mình trong phòng đọc sách. Lúc này nàng về nhà mẹ đẻ, vốn cũng muốn mang đến, để và Tiêu Tiềm có thể gần gũi hơi. Nhưng bất đắc dĩ Vương Như Ngu ngay thẳng đến cực điểm, thẳng cần dựa vào quan hệ này, còn nàng hồi.

      Lúc này thấy Lâm Bác Chí và Tiêu Tiềm trò chuyện vui vẻ, Lâm Phương Nghi trong lòng đương nhiên tư vị.

      Lâm Phương Nghi muốn , đến cùng là việc tư, Lâm Cẩm Nghi cũng truy vấn tiếp.

      Đến giữa trưa, Trung Dũng hầu và Lâm Ngọc Trạch trở về phủ.

      Tô thị thu sắp xếp các nam tử tiền viện dùng cơm, phía sau lôi kéo Lâm Cẩm Nghi đường vào phòng bếp, để nàng giúp đỡ.

      Đương nhiên, trợ thủ này cũng bất quá là cái cớ, chủ yếu vẫn là cùng Lâm Cẩm Nghi chút chuyện.

      Trong phòng bếp, Tô thị cho lui hạ nhân, vừa chút hoang mang nấu cơm, vừa hỏi tình huống Lâm Cẩm Nghi ở trong vương phủ.

      Lâm Cẩm Nghi nhất nhất đều cùng Tô thị, bởi vì Tô thị hỏi cẩn thận, nên có rất nhiều chi tiết đều ràng.

      Tô thị nghe xong, chân mày cau lại, cảm thấy nơi nào kỳ quái thể . Nữ nhi nàng sống rất tốt, nhưng vẻ mặt cũng có ngượng ngùng và vui sướng, nhắc tới Tiêu Tiềm, càng như nhắc tới người râu ria ở đây... Nàng ái mộ Tiêu Tiềm sao, sao có thể phản ứng như vậy?

      Lâm Cẩm Nghi thấy Tô thị trầm mặc , lại tiếp tục: "Nương, đừng lo lắng, vương gia đối đãi ta tốt lắm, hôm qua còn sau này để ta chưởng quản việc bếp núc." đến đây, Lâm Cẩm Nghi toát ra vui mừng tự đáy lòng. Tô thị dạy nàng hai năm, sau này kiểm duyệt nàng học được bao nhiêu. Nàng có tin tưởng, đời này nhất định để Tô thị và bản thân mình thất vọng.

      Tô thị nhìn nàng cái sâu, cảm thấy nữ nhi che giấu cái gì.

      Lâm Cẩm Nghi nghiêng đầu, hỏi: "Sao thế nương, A Cẩm sai cái gì sao?"

      Tô thị lắc đầu, : "Nương chỉ hy vọng con sống hạnh phúc, con thành cho nương, tại con cảm thấy hạnh phúc sao?"

      Lâm Cẩm Nghi mặt tươi cười bị kiềm hãm, chỉ cảm thấy Tô thị hiểu hết thảy, ánh mắt khó có thể che giấu, nàng rũ mắt xuống : "Đương nhiên là hạnh phúc, nương hôm nay cũng thấy vương gia đối đãi con tốt lắm, ngài còn có gì lo lắng đâu?"

      Tô thị nghĩ nghĩ, cũng phải, nếu nữ nhi và Tiêu Tiềm ở chung tốt, Tiêu Tiềm lúc trước cũng giúp nàng chuyện, lại càng ôn hòa có lễ với mỗi người trong nhà. Nghĩ đến đây, bà cũng ném lo lắng qua đầu, là mình suy nghĩ nhiều .

      lâu, Tô thị làm tốt vài món đồ ăn, đều chia hai phần, đưa đến tiền viện và trong Hoà thuận đường.

      Lâm Cẩm Nghi và Tô thị đổi xiêm y, cùng Trung Dũng hầu phu nhân mọi người dùng cơm trưa.

      Tiểu A Hi cũng tỉnh ngủ, được bà vú bế ra.

      Lâm Cẩm Nghi nhớ , để bà vú ôm tiểu A Hi đến bên người, hôn hít lúc.

      Tiểu A Hi vài ngày gắp tỷ tỷ, phá lệ thân thiết, bị nàng trêu chọc khanh khách cười ngừng, ôm cổ nàng chịu buông tay.

      Lâm Cẩm Nghi cũng thích chơi đùa với , vừa chơi vừa dùng xong cơm trưa.

      Sau khi ăn xong, bọn nha hoàn thu thập bàn ăn, gã sai vặt bên người Lâm Ngọc Trạch vội vã tiến vào thông truyền: "Lão phu nhân, phu nhân, thế tử uống nhiều, náo ở tiền viện. Chúng tiểu nhân cũng biết làm sao bây giờ..."

      Lâm Ngọc Trạch rượu phẩm vẫn kém, năm đó lúc vẫn là thế hệ hoàn khố, thường xuyên ở bên ngoài uống say làm trò cười.

      Nghe vậy Trung Dũng hầu phu nhân khỏi lắc đầu : " lớn như vậy, sao cũng biết thu liễm." Nếu bình thường ở trong phủ thôi, hôm nay Tiêu Tiềm mang theo Lâm Cẩm Nghi lại mặt, nếu náo ra cái gì, có thể khó qua.

      Có thể trị được Lâm Ngọc Trạch chỉ có Tô thị, Tô thị liền đứng lên : "Bà bà đừng lo lắng, ta xem."

      Tiêu Tiềm cũng ở phía trước, Lâm Cẩm Nghi : "Con cũng thôi. Đều là người trong nhà, tổ mẫu đừng lo lắng."

      xong, mẹ con hai người cước bộ vội vàng tiền viện.

      Đợi đến tiền viện, hai người vừa vào nhà liền nhìn thấy Lâm Ngọc Trạch say khướt múa kiếm. căn bản thông võ nghệ, cả đám sai vặt gia đinh sợ tự làm bị thương mình, đều vẻ mặt lo lắng khuyên nhủ.

      Lâm Ngọc Trạch cũng nghe bọn , chỉ ngây ngô cười, cong vẹo vừa vừa múa kiếm.

      Thấy Tô thị, bọn hạ nhân như được đại xá thối lui, Tô thị qua, quát khẽ: "Phu quân, ngươi làm cái gì vậy? !"

      Lâm Ngọc Trạch thấy nàng, cũng cười ngây ngô, vội vàng dừng động tác, "A Hân, nàng đến rồi a."

      Tô thị thở dài, lên phía trước cầm kiếm trong tay .

      Lâm Ngọc Trạch cũng phản kháng, vẫn để nàng cầm, cúi đầu, giống đứa làm việc gì sai.

      Tô thị nhìn chung quanh cái, gặp Trung Dũng hầu cùng Tiêu Tiềm, Lâm Bác Chí ở đây, liền với Lâm Cẩm Nghi: "Ta an trí cha con trước, con lặng lẽ xem tổ phụ bọn họ thế nào."

      Lâm Cẩm Nghi gật đầu, vào thư phòng.

      Trong thư phòng, Trung Dũng hầu và Lâm Ngọc Trạch cũng hai gò má đỏ hồng, ánh mắt mê ly. Lúc này, hai người thi triển quyền cước, cất tiếng ngâm thơ. Trong phòng nhất thời có thể là cực kỳ náo nhiệt.

      Lâm Cẩm Nghi thấy Tiêu Tiềm, lại chăm chú tìm kiếm, Tiêu Tiềm đứng ở trước cửa sổ, đưa lưng về phía cửa, cũng biết làm gì.

      Bất quá Tiêu Tiềm tửu lượng tạm được, định lực cũng mạnh, giờ phút này chỉ đứng ở nơi đó, hẳn có chuyện gì.

      Thấy bọn họ đều có trở ngại, Lâm Cẩm Nghi thở dài nhõm hơi, khuyên Trung Dũng hầu và Lâm Bác Chí ngồi xuống, cho người dâng trà giải rượu.

      Xem bọn họ uống xong trà giải rượu, Lâm Cẩm Nghi ra phía cửa sổ, : "Vương gia, ngài có việc gì sao? Cần uống chút trà giải rượu ."

      Tiêu Tiềm nghe tiếng quay đầu nhìn nàng, ánh mắt bình tĩnh : "Nàng cảm thấy ta uống say ?"

      mặt chút đỏ ửng cũng có, Lâm Cẩm Nghi càng khẳng định ý nghĩ của mình, gật đầu : " có việc gì là tốt rồi."

      Tiêu Tiềm cũng chuyện với nàng, lại quay đầu .

      Lâm Cẩm Nghi vẫn cảm thấy có chút kỳ quái, liền hỏi: "Vương gia nhìn gì?"

      Tiêu Tiềm bình tĩnh : " cửa sổ hoa lan nở vô cùng đẹp, ta ngắm hoa."

      Lâm Cẩm Nghi nhìn thoáng qua, nháy mắt gì.

      cửa sổ là cái bồn cảnh ngọc thạch hình hoa lan! Thưởng hoa cái rắm a!

      Lại là con ma men!

      Lâm Cẩm Nghi bất đắc dĩ : "Ừ, quả nở vô cùng đẹp, ta vừa cho người ngâm trà mới, ngài uống mấy ngụm ." xong làm dấu với gã sai vặt dâng trà, gã sai vặt ngầm hiểu, dâng trà giải rượu tới.

      Lâm Cẩm Nghi tiếp nhận, đưa tới trước mặt Tiêu Tiềm.

      Tiêu Tiềm há mồm: "A —— "

      Lâm Cẩm Nghi:...

      Đành phải bưng chén trà, tự tay đút cho .

      Tiêu Tiềm uống mấy ngụm, tạp tạp miệng, : "Ừ, trà mới tệ, rất giống hoàng huynh mới thưởng."

      Căn bản thấy hương vị dược liệu trong đó.

      Lâm Cẩm Nghi an bày gã sai vặt giúp Trung Dũng hầu và Lâm Bác Chí trở về nghỉ ngơi, chính mình bồi bên người Tiêu Tiềm.

      Tiêu Tiềm cũng chuyện, vẫn hết sức chuyên chú thưởng 'Hoa'.

      Đại khái qua khắc, Tô thị tới, Lâm Cẩm Nghi bảo gã sai vặt giám sát chặt chẽ Tiêu Tiềm, cùng Tô thị đến góc chuyện.

      Tô thị giải thích: "Cha con mới vừa rồi ói ra hồi, thanh tỉnh ít. Ta hỏi mới biết, ở bên ngoài tìm được 'Giải ngàn sầu'. Lúc cơm trưa, bọn họ bốn người chia nhau uống vò."

      đại danh Giải ngàn sầu Lâm Cẩm Nghi nghe qua. Chính là rượu hạng nhất bây giờ, nghe là thần tiên uống ngụm cũng phải say ba ngày. Mà rượu này chỉ có đại sư phụ ủ rượu mới chế ra được, hàng năm sản xuất rất ít, thiên kim khó tìm. Người khác may mắn được vò, đều rất trân quý, thỉnh thoảng uống ít, cũng lần uống nhiều như vậy.

      Lâm Cẩm Nghi kỳ quái : "Cha làm sao có thể nghĩ ra tìm thứ này về?"

      Tô thị : "Con còn biết cha con? Cảm thấy yên lòng con, tưởng lấy đến đây thử rượu phẩm của con rể."

      Đều rượu phẩm như nhân phẩm, Lâm Cẩm Nghi cũng minh bạch.

      Nàng thở dài : "Hôm nay kết quả này nghĩ đến ngoài dự đoán, nương đừng trách cha."

      Tô thị oán trách : "Cha ngươi làm chuyện ô long cũng phải hai lần, ta cũng vì vậy tức . Nhưng A Cẩm, ta nghe hạ nhân tổ phụ và đại ca con đều say, vào trong mắt vư ơng gia, tránh được thấy toàn gia chúng ta ra gì..."

      Lâm Cẩm Nghi hé miệng, nhịn cười : "Nương lo lắng thừa, vương gia cũng say, chính là , ngươi xem còn đứng ở đó lấy bồn cảnh ngọc thạch của tổ phụ làm hoa để thưởng đâu."

      Tô thị cuối cùng thở ra ngụm khí, "Cái này tốt. Bất quá vương gia cũng uống say, cha và tổ phụ con bọn họ lại như vậy, hôm nay sợ là thể giữ con ở nhà dùng cơm chiều."

      Lâm Cẩm Nghi gật gật đầu, Tiêu Tiềm trước mắt tuy rằng vẫn chưa ra say rượu, nhưng nàng gặp Tiêu Tiềm uống saycũng biết về sau có nháo lên hay . Nếu để say rượu bêu xấu, tỉnh lại khẳng định là mất hứng, chừng còn có thể trách tội Lâm Ngọc Trạch tìm thấy rượu mạnh kia.

      Nàng lôi kéo tay Tô thị, "Được, trước hết con đưa vương gia về. Chờ thêm hai ngày nhàn rỗi, con lại trở về."

      Nàng đầu có bà bà, lúc Tiêu Tiềm có mặt đương nhiên là tự do.

      Tô thị gật gật đầu, kéo lọn tóc trước trán nàng, "Ừ, tốt, nương chờ con."

      Mẹ con lưu luyến chia tay phen, Lâm Cẩm Nghi trở về Thuận Hoà đường, tiếng với Trung Dũng hầu phu nhân, tiếp theo lại về tiền viện đón Tiêu Tiềm: "Vương gia, canh giờ còn sớm, chúng ta hồi phủ thôi."

      Tiêu Tiềm ngơ ngác 'a' tiếng, theo Lâm Cẩm Nghi ra ngoài phủ.

      Đến bên ngoài, Tiêu Tiềm đương nhiên tới trước ngựa của mình.

      Lâm Cẩm Nghi vừa thấy chuẩn bị cưỡi ngựa, kinh ngạc kêu tiếng, "Vương gia, chúng ta ngồi xe ?"

      Tiêu Tiềm nhíu nhíu mày, "Ta có việc gì, vì sao phải ngồi xe?"

      Lâm Cẩm Nghi chỉ có thể dỗ như dỗ đứa , "Phải phải, ngài có việc gì. Nhưng ta có chút thoải mái, ngài có thể theo giúp ta ngồi xe ngựa sao?"

      Tiêu Tiềm phẫn nộ thả dây cương, cố : "Được rồi. Ai, nữ nhi gia các nàng chính là phiền toái."

      Lâm Cẩm Nghi:...

      Đến cùng là ai phiền toái a? !

      PS: Chúc mọi người cuối tuần vui vẻ!
      minhminhanhngoc, Uyên Sama, hamaxink46 others thích bài này.

    5. xukem

      xukem Active Member

      Bài viết:
      106
      Được thích:
      109
      Hahaa say rượu dễ thương đấy<3<3
      heavydizzy thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :