1. Quy định post bài trong Khu Edit – Beta – Convert

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] dấu cách - [Tên tác giả] (Update chương)

    Hình bìa truyện

    Tác giả

    Thể loại

    Số chương

    Nguồn convert (nếu có)

    Tên Editor & Beta

    Nick Facebook, Mail liên lạc

    Đặc biệt: 1 editor ko được mở quá 3 Topic

    Quy định cho editor

    Box Edit – Beta – Convert chỉ đăng những truyện edit, beta, convert của Cung; không đăng truyện sưu tầm của trang khác trong Box.

    Chủ topic chịu trách nhiệm hoàn thành topic, không drop, không ngưng edit quá 1 tuần. Trường hợp không theo tiếp được truyện thì phải báo với Ad hoặc Mod quản lí Box lý do không thể theo tiếp và để BQT tiếp nhận.

    Nếu drop không có lý do sẽ bị phạt theo quy định của cung: Link

    Mỗi topic nên đặt 1 lịch post theo tuần hoặc tháng để member dễ theo dõi. Nếu post 1 tuần 10c sẽ được tặng thêm 100 ruby (liên hệ với quản lý của box để được thưởng)

    Khi hoàn thành nên vào Topic báo danh để được thưởng điểm thêm. Điểm thưởng là gấp 2 lần số điểm được hưởng của cả bộ. Ví dụ:

    Bạn edit 1 bộ 100c nhận được 1000 ruby thì sẽ được thưởng 2000 ruby.

    Quy định Đối với Readers:

    Comt thân thiện, comt nhắc nhở truyện nhẹ nhàng

    Không comt với những lời lẽ quá khích, sử dụng ngôn từ đả kích editor, nhân vật, tác giả...

    Không comt gây war, hối truyện thiếu thiện cảm

    Nếu vi phạm lần đầu nhắc nhở. Lần sau -10ruby\lần

    Không comt thanks (trường hợp muốn thanks editor thì nhấn like để ủng hộ)

    Quản lý box Truyện Edit&Beta:

    lolemcalas, haruka, Hằng Lê, Ngân Nhi

Kế phi thượng vị công lược - Cốt Sinh Mê (Hoàn)

Thảo luận trong 'Cổ Đại Hoàn'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. Halie.hp

      Halie.hp Member

      Bài viết:
      70
      Được thích:
      95
      Sao bảo có nam phụ mà chương này chưa thấy? Đừng nói là bà Trưởng công chúa ấy nhé :v
      heavydizzy thích bài này.

    2. Sweet you

      Sweet you Active Member

      Bài viết:
      221
      Được thích:
      210
      Vó khi nào 2 người được nam phụ cứu nhỉ???
      heavydizzy thích bài này.

    3. heavydizzy

      heavydizzy Well-Known Member

      Bài viết:
      1,361
      Được thích:
      54,371
      Hôm nay cuối tuần rồi, rảnh rỗi tí, post thêm 1 chương tặng các nàng nhiệt tình ủng hộ ta. Ta phát ra ta được rất nhiều ruby và rất rất rất nhiều like, cảm động quá .

      Nice weekend my babes!

      Chương 76

      Mọi người dàn trận địa sẵn sàng nghênh đón, bao lâu, con gấu to lớn xuất trong tầm mắt.

      Gấu xưa nay gọi là ‘gấu mù', thị lực tốt, nhất là lúc chạng vạng sắp tối, nhưng thính giác và khứu giác lại nhạy bén vô cùng, cứ như vậy thong thả từng bước tới chỗ bọn họ.

      Tránh cũng thể tránh, Bình Dương trưởng công chúa e ngại, vung kiếm hô: "Ngự Lâm quân, nghe hiệu lệnh! đội công kích đầu, đội công kích phía dưới!"

      Hai đội Ngự Lâm quân khí thế ngút trời, nhất tề đáp ứng.

      con gấu, đối với bọn họ được huấn luyện mà , cũng ngại. Nhưng lúc này sắc trời tối, tầm mắt của bọn họ bị hạn chế, lại bởi vì sợ dẫn bầy sói tới mà dám đốt lửa, bóng đêm cũng hỗ trợ cho con gấu.

      Ba mươi thị vệ vừa tới gần, con gấu bắt đầu vung chân chạy như điên, vào trong bóng tối.

      Thị vệ được lệnh, đương nhiên thể tay mà về, tất nhiên là đuổi theo, nhất thời tiếng đánh nhau, tiêng kêu đau và tiếng gấu rít gào ngừng.

      Lâm Cẩm Nghi nắm chặt cung tiễn, tay ra mồ hôi, bất quá lúc này yên tâm hơn. Lúc trước các nàng lo lắng gấu chó phát địch lại bọn họ điên cuồng, liều chết lần. Đến lúc đó muốn chế phục nó, tất nhiên tổn thương . Lúc này con gấu lại bị Ngự Lâm quân của Bình Dương trưởng công chúa đuổi, dĩ nhiên có khí thế đả thương người.

      Nhưng nàng vừa mới thở ra hơi dài, Vương Đồng bỗng nhiên ra tiếng : " tốt, còn con nữa!"

      Vừa dứt lời, phương hướng lúc trước con gấu kia đến lại xuất thân ảnh to lớn nữa.

      Nguyên lai mới vừa rồi con gấu kia phải e ngại đám người mới chạy , mà là vì dẫn dụ mọi người.

      Ngự Lâm quân mới vừa rồi chia ra hơn ba mươi người, bên cạnh Lâm Cẩm Nghi và Bình Dương trưởng công chúa chỉ còn lại hai mươi thị vệ của Trấn Nam vương phủ.

      Vương Đồng bảo Nhụy Hương che chở các nàng, lưu lại năm người chiếu cố, mang theo người còn lại rút kiếm xông lên.

      Bình Dương trưởng công chúa bên cạnh còn hai cung nữ yếu đuối, lúc này sợ tới mức run rẩy.

      Năm thị vệ Trấn Nam vương phủ vây xung quanh Lâm Cẩm Nghi và Bình Dương trưởng công chúa, Nhụy Hương, cung nữ mọi người, Bình Dương trưởng công chúa tuy biết thị vệ dưới tay Tiêu Tiềm xuất ra đều đáng tin, nhưng lần này thiên tử săn bắn, trừ thị vệ cận thân, võ tướng và thị vệ còn lại đều chỉ có thể đeo kiếm bằng đồng. Kiếm này sắc bén bằng bảo kiếm bằng sắt thép, bọn họ lại chỉ có mười lăm người, muốn chế phục con gấu này thiếu được trường ác đấu.

      Nàng phân phó thị vệ báo cho Ngự Lâm quân mới vừa ra, để bọn họ chia người về bảo vệ, bên hô tiếng 'Vương Đồng', đem thượng phương bảo kiếm sắc bén của mình ném cho .

      Lâm Cẩm Nghi lúc đầu còn mình có thể giúp bắn cung, nhưng lúc này sắc trời hoàn toàn tối mịt, nàng biết mình căn bản giúp được gì, ngược lại Vương Đồng phải chia người ra chiếu cố mình.

      Bình Dương trưởng công chúa lúc nào cũng chú ý chiến cuộc, thấy thị vệ Trấn Nam vương phủ cẩn thị, bị gấu chó chụp chưởng ngã mặt đất, rốt cuộc dậy được, nàng có lòng muốn hỗ trợ, lại bị hai cung nữ gắt gao giữ chặt.

      Thị vệ Trấn Nam vương phủ quả được huấn luyện, nhưng con gấu này lại giảo hoạt dị thường, ỷ vào màu lông đen ngụy trang trong bóng đêm, chạy trong núi đá sau, thường ra tay tập kích bọn họ. Cứ như vậy đại khái qua khắc, thân gấu đầy vết thương nhưng đều nguy hiểm đến tính mạng, thị vệ Trấn Nam vương phủ cũng trước sau tổn hại năm người.

      Cũng may lúc này, Ngự Lâm quân trở về, hơn ba mươi người, toàn thân trở về chỉ còn mười chín. Nhưng người trở về này cũng đều dính máu, bị thương ít nhiều.

      Bình Dương trưởng công chúa vẫn giữ khẩu khí, vội hỏi: "Các ngươi nhanh hỗ trợ, chế phục con gấu này là chúng ta an toàn !"

      Ngự Lâm quân cùng kêu lên đáp ứng, lại vung kiếm lao vào trận đánh tiếp theo.

      Bình Dương trưởng công chúa vỗ vỗ bả vai Lâm Cẩm Nghi, an ủi : " có việc gì, ngươi xem chúng ta còn có nhiều người như vậy."

      Lâm Cẩm Nghi gật đầu, vừa định tiếp, lại nghe con gấu phía sau này tựa hồ nhận ra đồng bạn tử vong, phát ra tiếng kêu nhớ tiếc vang vọng núi rừng.

      Lúc trước bọn họ lo lắng đánh nhau với gấu đưa bầy sói tới, cho nên đều hết sức thả động tác, lúc này tiếng gấu kêu lại vang vọng thiên địa.

      Bình Dương trưởng công chúa nhăn mày, lớn tiếng phân phó: "Tốc chiến tốc thắng, nơi đây nên ở lâu!"

      Con gấu nóng nảy nghe được thanh nàng, lại từ chỗ Ngự Lâm quân và thị vệ vây quanh nàng mở đường máu, lao thẳng đến chô xBình Dương trưởng công chúa và Lâm Cẩm Nghi!

      năm thị vệ lưu lại tiến lên ngăn cản, Lâm Cẩm Nghi muốn lôi Bình Dương trưởng công chúa lui về phía sau, lại bị Bình Dương trưởng công chúa đẩy ra. Nàng đẩy Lâm Cẩm Nghi về phía sau, với Nhụy Hương: "Che chở vương phi các ngươi!" Dứt lời liền nhặt thanh kiếm đồng lúc trước bị Vương Đồng ném xuống, gia nhập vào trận chiến.

      Con gấu rất to, cao bằng hai người. Nó dĩ nhiên là giết đỏ cả mắt, cũng chú ý đến sinh tử, thấy người liền điên cuồng vung trảo.

      Vương Đồng đuổi theo tới, thấy Bình Dương trưởng công chúa cầm kiếm đồng đánh gấu chó, bị dọa ra mồ hôi lạnh, chỉ có thể ra dấu chia người hộ vệ quanh nàng.

      Cứ như vậy, hơn ba mươi ngươi bị chia làm hai ba nhóm, nửa tiếp tục chiến đấu cùng gấu, nửa vây chung quanh Bình Dương trưởng công chúa, sợ nàng xảy ra chuyện gì.

      Bọn họ người đông thế mạnh, rất nhanh gấu địch lại, Vương Đồng chọn đúng thời cơ, cầm thượng phương bảo kiếm trong tay đâm vào ngực nó.

      Con gấu kêu gào thảm thiết, ầm ầm ngã xuống.

      Mọi người mới thở dài nhõm hơi, ít người mệt đến trực tiếp ngồi bệt xuống.

      Bình Dương trưởng công chúa coi như trấn định, bảo người bị thương trước đưa người bị trọng thương về.

      May mắn là, kiểm kê phen, nàng và Lâm Cẩm Nghi mang đến hơn năm mười người, trừ ba người bị trọng thương, lâm vào hôn mê, còn lại tính mệnh đều lo.

      Hai con gấu hoặc xa hoặc gần đều chết, trongy sơn dã mùi huyết tinh rất nhanh truyền .

      Bình Dương trưởng công chúa lập tức phân phó người dời trận địa.

      Đoàn người hơi thu thập, lại tiếp tục sờ soạng ra.

      Nhưng mà trời chiều lòng người, hôm nay gió, bốn phía cỏ cây lại bắt đầu xuất tiếng tất tất tốt tốt.

      Trải qua hồi ác chiến, tất cả mọi người siết chặt phòng bị, nhưng ai cũng chú ý tới.

      Chờ Vương Đồng phát , có sói từ trong bụi cỏ lộ ra. Mà phía sau đàn sói, là mấy chục cặp mắt trong bóng đêm phát ra lục quang...

      Chuyện bọn họ lo lắng nhất, đến cùng vẫn phát sinh !

      Lâm Cẩm Nghi sợ tới mức chân mềm ra, Bình Dương trưởng công chúa cười khổ : "Lúc trước còn đường sinh cơ, xem ra lão thiên gia cao hứng, đường sinh cơ này cũng xóa ." xong đưa tay cánh tay đáp lên bả vai Lâm Cẩm Nghi, "Cẩm Nghi, xem ra hôm nay chúng ta phải kết thúc ở đây."

      Khó được nàng dưới tình huống như vậy còn có thể tìm vui. Lâm Cẩm Nghi lắc đầu bất đắc dĩ giọng : "Ta cũng nghĩ tới đời này lại kết thúc như vậy."

      Khi chuyện, sói hoang cùng bọn thị vệ đánh nhau.

      Bọn thị vệ cũng dám hành động thiếu suy nghĩ, chỉ có thể bảo vệ đội ngũ, đả khởi mười hai vạn phần tinh thần tiếp tục lấy sức.

      Mắt thấy chiến cuộc hết sức căng thẳng, trong lúc chỉ mành treo chuông, cách đó xa vang lên tiếng vó ngựa.

      Tiêu Tiềm quất roi, rất nhanh chạy tới, hai chân kẹp chặt bụng ngựa, lắp tên dương cung, trong bóng đêm tinh chuẩn nhất bắn trúng con sói đầu đàn như hổ rình mồi.

      Con sói kêu rên tiếng, nghe thấy sau lưng tiếng vó ngựa mênh mông cuồn cuộn, dẫn theo đàn sói biến mất vào bóng tối.

      Mọi người hiển nhiên được cứu, hẹn mà cùng hoan hô vang dậy.

      Tiêu Tiềm tự lập tức nhảy xuống, đẩy mọi người tới chỗ Lâm Cẩm Nghi và Bình Dương trưởng công chúa, sốt ruột lo lắng đều viết ở mặt.

      Bình Dương trưởng công chúa cười : "May mắn ngươi tới kịp, bằng ta cùng vương phi nhà người đều phải táng thân bụng sói."

      Tiêu Tiềm gật gật đầu, cũng tiếp, tay kéo Lâm Cẩm Nghi đến trước mặt, lớn tiếng chất vấn: "Trước khi xuất phát ta thế nào với nàng? Ai cho nàng đến núi Phượng Hoàng này?" trước khi trời được thị vệ báo tin, Lâm Cẩm Nghi vào rừng sâu. Lúc đó tùy giá bên Phong Khánh đế, thoát ra được, chỉ đành tăng cường nhân thủ ngăn trở nàng. Ai ngờ người phái lâu trở về Lâm Cẩm Nghi còn bóng dáng, rất có khả năng lên núi Phượng Hoàng.

      Bãi săn thiết lập dưới núi Phượng Hoàng phải có đạo lý, là vì núi Phượng Hoàng địa thế phức tạp, người quen thuộc tiến vào sẽn giống như trong mê cung, khó có thể đào thoát, cũng phát sinh tình huống kẻ xấu tới mai phục.

      vội vã bẩm báo với Phong Khánh đế, muốn lên núi tìm người.

      Phong Khánh đế lại núi Phượng Hoàng địa thế hung hiểm, địa hình phức tạp, người dẫn dắt rất khó ra, lại truyền người ở bãi săn đến dẫn đường.

      Đến lúc này định , lại trì hoãn xuống, Tiêu Tiềm lòng nóng như lửa đốt, Phong Khánh đế lại cho độc thân phạm hiểm.

      Về sau nghe Bình Dương trưởng công chúa cũng mất dấu, rất có khả năng cũng ở núi Phượng Hoàng, người dẫn đường cũng chạy tới chỗ bọn họ, Phong Khánh đế mới cho .

      Lên núi Phượng Hoàng, Tiêu Tiềm may mắn nghe lời Phong Khánh đế, bằng nếu lỗ mãng lên đây, có lẽ đến giờ còn tìm được đám người Lâm Cẩm Nghi, như vậy các nàng có lẽ ...

      Lâm Cẩm Nghi tới bây giờ chưa từng thấy Tiêu Tiềm hung ác như vậy, nhất thời nên lời.

      Bình Dương trưởng công chúa liền hoà giải , "Bát đệ, thể trách Cẩm Nghi, là ta đề nghị lên núi, Cẩm Nghi vốn chuẩn bị săn bắn ngay tại chân núi, ta nhất thời có lòng..."

      Đối với Bình Dương trưởng công chúa, Tiêu Tiềm bụng lửa giận thể phát tiết, đành phải trầm mặt : "Các ngươi có việc gì tốt, hoàng huynh còn chờ, chúng ta nhanh trở về." Dứt lời lôi Lâm Cẩm Nghi về phía ngựa của mình.

      Tiêu Tiềm xoay người lên ngựa, sau đó kéo Lâm Cẩm Nghi.

      Lâm Cẩm Nghi muốn chính mình có thể cưỡi ngựa, nhưng vừa ngẩng đầu nhìn thấy Tiêu Tiềm sắc mặt túc mục ngưng trọng, lời cự tuyệt đều nuốt vào bụng, ngoan ngoãn đưa bàn tay cho .

      Tiêu Tiềm kéo nàng lên lưng ngựa, cởi áo choàng người quấn lấy nàng, rung dây cương quay đầu ngựa...

      PS: Ta tìm mãi chả thấy nam phụ nào trừ cái bạn Tống gì gì lúc trước. Chắc đúng như @Halie.hp , nam phụ mà tác giả nhắc đến là cái bà trưởng công chúa kia.
      minhminhanhngoc, Uyên Sama, hamaxink47 others thích bài này.

    4. Sweet you

      Sweet you Active Member

      Bài viết:
      221
      Được thích:
      210
      Trưởng công chúa cũng rất oai phong
      ❤❤❤
      heavydizzy thích bài này.

    5. Tứ công tử

      Tứ công tử Active Member

      Bài viết:
      173
      Được thích:
      202
      Bà trưởng công chúa so đúng là thân phận cao hơn Tiêu Tiềm
      heavydizzy thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :