1. Quy định post bài trong Khu Edit – Beta – Convert

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] dấu cách - [Tên tác giả] (Update chương)

    Hình bìa truyện

    Tác giả

    Thể loại

    Số chương

    Nguồn convert (nếu có)

    Tên Editor & Beta

    Nick Facebook, Mail liên lạc

    Đặc biệt: 1 editor ko được mở quá 3 Topic

    Quy định cho editor

    Box Edit – Beta – Convert chỉ đăng những truyện edit, beta, convert của Cung; không đăng truyện sưu tầm của trang khác trong Box.

    Chủ topic chịu trách nhiệm hoàn thành topic, không drop, không ngưng edit quá 1 tuần. Trường hợp không theo tiếp được truyện thì phải báo với Ad hoặc Mod quản lí Box lý do không thể theo tiếp và để BQT tiếp nhận.

    Nếu drop không có lý do sẽ bị phạt theo quy định của cung: Link

    Mỗi topic nên đặt 1 lịch post theo tuần hoặc tháng để member dễ theo dõi. Nếu post 1 tuần 10c sẽ được tặng thêm 100 ruby (liên hệ với quản lý của box để được thưởng)

    Khi hoàn thành nên vào Topic báo danh để được thưởng điểm thêm. Điểm thưởng là gấp 2 lần số điểm được hưởng của cả bộ. Ví dụ:

    Bạn edit 1 bộ 100c nhận được 1000 ruby thì sẽ được thưởng 2000 ruby.

    Quy định Đối với Readers:

    Comt thân thiện, comt nhắc nhở truyện nhẹ nhàng

    Không comt với những lời lẽ quá khích, sử dụng ngôn từ đả kích editor, nhân vật, tác giả...

    Không comt gây war, hối truyện thiếu thiện cảm

    Nếu vi phạm lần đầu nhắc nhở. Lần sau -10ruby\lần

    Không comt thanks (trường hợp muốn thanks editor thì nhấn like để ủng hộ)

    Quản lý box Truyện Edit&Beta:

    lolemcalas, haruka, Hằng Lê, Ngân Nhi

Kế phi thượng vị công lược - Cốt Sinh Mê (Hoàn)

Thảo luận trong 'Cổ Đại Hoàn'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. heavydizzy

      heavydizzy Well-Known Member

      Bài viết:
      1,435
      Được thích:
      55,303
      Chương 78

      Rửa mặt xong, Lâm Cẩm Nghi nhìn canh giờ còn sớm, có tâm muốn hỏi chút Tiêu Tiềm đâu, lại bởi vì nghẹn khí, cố ý muốn đề cập.

      Thiên Ti nhìn, vừa đỡ nàng về giường nghỉ ngơi, vừa thiện giải nhân ý : "Vương gia tùy giá, dặn nô tì ở trong này chiếu cố ngài. Ngài nghỉ ngơi trước, nô tì lấy triều thực tới."

      Lâm Cẩm Nghi bĩu môi, "Ai quan tâm , quản chỗ nào."

      Thiên Ti thấy bộ dáng nàng liền biết nàng nghĩ đằng lẻo, cũng ra: "Đúng đúng, ngài quan tâm vương gia, là nô tì lắm miệng nhắc tới."

      Lâm Cẩm Nghi ghé vào giường, rầu rĩ 'ừ' tiếng, sau đó lại nghĩ tới cái gì, hỏi: "Nhụy Hương và Vương Đồng đâu?" Ngày hôm trước Tiêu Tiềm là ác độc, trước hai người có mâu thuẫn thế nào, Tiêu Tiềm cũng động đến nàng sợi tóc... Đêm qua chính tai nàng nghe Tiêu Tiềm bảo Nhụy Hương và Vương Đồng lĩnh phạt, cũng hai người giờ thế nào.

      Thiên Ti : "Vương thị vệ trưởng theo vương gia ra ngoài, Nhụy Hương tỷ tỷ từ đêm qua gặp người."

      Vương Đồng là hán tử thân khinh lực tráng, Lâm Cẩm Nghi lo lắng , ngược lại Nhụy Hương, tuy rằng cũng có thân võ nghệ tầm thường, nhưng đến cùng là nữ nhi.

      "Ngươi trước vội chuẩn bị triều thực, nhìn Nhụy Hương trước."

      Thiên Ti đáp ứng, đem thuốc mỡ đặt ở đầu giường, ra ngoài.

      Lâm Cẩm Nghi ghé vào giường, chọc chọc bình bạch ngọc đựng thuốc mỡ ở đầu giường kia. Tuy rằng Tiêu Tiềm cầu đến, nàng muốn dùng, nhưng mông cũng đau. Mà vết thương thể nằm ngửa, thể nhanh, bị người khác nhìn thấy, lại dễ giải thích. Nàng do dự mãi, vẫn mở lọ.

      Thuốc mỡ màu trắng, mở ra bôi cũng có màu, Lâm Cẩm Nghi thử mu bàn tay, cảm giác thanh lương thư hoãn. Nàng cởi quần, lấy vào tay, xoa lên hai cái mông lằn lên như cánh hoa.

      Xoa thuốc xong, nàng lập tức kéo quần lên, đem bình thuốc mỡ nhét vào gối đầu phía dưới —— nhắm mắt làm ngơ!

      lâu, Thiên Ti trở lại, theo phía sau nàng là Nhụy Hương thong thả.

      Nhụy Hương sắc mặt trắng bệch, Lâm Cẩm Nghi cố đứng dậy, vội hỏi: "Nhụy Hương, ngươi sao chứ? Sao sắc mặt như vậy, có cần truyền ngự y?"

      Nhụy Hương tiến lên phúc thân, chậm rãi lắc đầu : "Nô tì việc gì, vương phi cần lo lắng."

      Nàng thế này sao lại có việc gì, Lâm Cẩm Nghi bảo Thiên Ti lấy ghế cho nàng, để nàng ngồi trước giường mình chuyện.

      "Tiêu... Vương gia đến cùng phạt ngươi thế nào ? Ngươi với ta."

      Nhụy Hương do dự mãi, chỉ : "Bất quá là ít trừng phạt nho , đáng kể gì."

      Lâm Cẩm Nghi vội la lên: "Nhụy Hương, chúng ta cùng trải qua sinh tử, ngươi ta tự cởi quần áo ngươi nhìn xem."

      Nhụy Hương mới mở miệng : " chịu ba mươi quân côn thôi."

      Lâm Cẩm Nghi hít ngụm lãnh khí, : "Ba mươi quân côn? nhẫn tâm thế sao?!" Nhụy Hương tuy rằng cho tới nay chưa bao giờ chân chính coi nàng là chủ tử, nhưng nàng ấy đối với Tiêu Tiềm mảnh trung tâm nhật nguyệt ói tỏ!

      "Vương Đồng trúng năm mươi côn, nô tì thế này xem như phạt ."

      Lâm Cẩm Nghi thập phần áy náy, "Việc này vì ta mà ra, là ta hại ngươi chịu thương." Giờ khắc này, nàng thậm chí suy nghĩ, Tiêu Tiềm mắng chút cũng sai, nếu Tiêu Tiềm kịp thời đuổi tới, nàng là người khởi xướng, chết chưa hết tội, những người khác phải oan uổng đánh mất tánh mạng.

      Nhụy Hương sợ hãi : "Vương phi, là chúng nô tì làm tốt, để ngài rơi vào hiểm cảnh, vương gia vốn nên phạt nô tì. Hôm qua chịu ba mươi quân côn, nô tì hôn mê bất tỉnh, hôm nay còn phải lĩnh hai mươi gậy còn lại."

      "Ngươi điên rồi?" Lâm Cẩm Nghi cũng để ý mông đau đớn, ngồi phắt dậy, " được, ta với , ngươi nương gia, sao có thể bị đánh nhiều như vậy?"

      Nhụy Hương giữ chặt nàng, thanh mềm mà kiên định : "Vương phi, nô tì là nương sai, nhưng nô tì theo vương gia làm việc, là vì đối xử bình đẳng với thuộc hạ, cũng bởi vì thân phận nữ nhi mà đãi nô tì . Ai nữ nhi nhất định so ra kém nam tử đâu?"

      Nàng là mồ côi Tiêu Tiềm ngẫu nhiên cứu được, khi đó Tiêu Tiềm tuổi cũng lớn, ở ngoài cung nuôi trồng thế lực dễ dàng, nàng lớn hơn chút liền tự thỉnh gia nhập dưới trướng . Sau này, Tiêu Tiềm ra cung xây phủ, lập chiến công, tùy tùng bên người dần dần nhiều lên, những người đó luôn khinh thường nàng, sau lưng nàng là nữ lưu nên tìm người để gả, cả ngày cùng đám nam tử luyện võ định làm chuyện gì.

      Nhưng Tiêu Tiềm, cho tới bây giờ cũng bởi vì nàng có thân phận nữ nhi mà cảm thấy nàng yếu đuối, ở trong mắt hứn, nàng và nhóm người kia đều là bộ hạ trung tâm, có thể yên tâm giao phó tánh mạng. Sau này Tiêu Tiềm trừng trị người thích nhảm, Nhụy Hương tự mình cũng chịu thua kém, lập ít công lao, rốt cuộc có ai ở sau lưng chê trách nàng.

      Cũng chính là Tiêu Tiềm, cho nàng biết, nữ nhi cũng kém nam tử, có thể giống nam tử kiến công lập nghiệp. Sau này được đưa đến bên người Tiêu Tiềm làm tỳ nữ, cũng là bởi vì nàng trong chiến dịch bị trọng thương, suýt nữa mất tính mạng, khôi phục lại rồi tay phải cũng linh mẫn như trước, Tiêu Tiềm với nàng "Những người sớm theo bên ta đều còn, ta nghĩ ngươi cuối cùng cũng rơi xuống kết cục như vậy ".

      Lâm Cẩm Nghi biết Nhụy Hương cư nhiên mạnh mẽ như vậy, so lại, mông nàng chịu hơn mười cái đánh cũng đáng nhắc tới.

      "Được rồi." Nàng gật đầu, "Ngươi cố ý muốn lĩnh phạt, ta cũng miễn cưỡng ngươi." xong từ gối đầu hạ lấy ra bình thuốc mỡ, "Nhưng ngươi phải hảo hảo trị thương, nữ nhi chúng ta mặc dù kém xú nam nhân cái gì, nhưng nữ nhi luôn khác, nếu để lại vết sẹo, vậy đẹp."

      "Vương phi, đó là vương gia tự mình diện thánh cầu được, ngươi thế nào..." Thiên Ti nóng nảy, thốt ra. Lâm Cẩm Nghi nhìn nàng cái, nàng mới ngừng lại.

      "Vương gia tự cầu cho ngài, ta sao có thể dùng." Nhụy Hương liên tục chối từ.

      Lâm Cẩm Nghi mặc kệ nàng, trực tiếp ấn vào tay nàng, "Là ta liên lụy ngươi, để ta có cơ hội nhận lỗi được ? Nếu ngươi chịu nhận, là trong lòng oán trách ta."

      Nhụy Hương vội đáp dám, nhận được, nhận cũng được.

      Lâm Cẩm Nghi lại : "Ngươi đừng nghe Thiên Ti bừa, chúng ta hôm qua luôn luôn cùng chỗ, ta cũng bị thương. Chỉ là cưỡi ngựa nhiều, có chút cọ xướt da mà thôi." Nàng đến cùng vẫn thể biết xấu hổ thẳng mình bị thương ở chỗ nào.

      Nhụy Hương đành phải nhận lấy, đứng dậy phúc thân, : "Vậy nô tì tạ vương phi, quay về nô tì dùng ít, lại đến chỗ ngài."

      Lâm Cẩm Nghi liên tục gật đầu, lại với Thiên Ti: "Ngươi đỡ Nhụy Hương trở về nghỉ ngơi ." Nhụy Hương trọng quy củ, nàng phúc thân cũng lung lay sắp đổ, đành lòng.

      Thiên Ti đáp ứng, đỡ Nhụy Hương lui ra ngoài. Sau đó, bưng triều thực vào, để Lâm Cẩm Nghi ở giường dùng ít.

      Có Nhụy Hương kiên cường, Lâm Cẩm Nghi cũng muốn 'Chiều chuộng' mình tiếp, đứng ở trước bàn.

      Bởi vì ở bãi săn, đồ ăn đương nhiên thể so sánh với Trấn Nam vương phủ, bất quá là chút bánh, cháo gạo cũng vài mon ăn sáng ngon miệng. Lâm Cẩm Nghi ngày trước cơm xong cũng chưa ăn gì, lúc này khẩu vị đại khai, thoáng uống xong chén cháo, còn ăn hai cái bánh.

      Thiên Ti biết thương thế của nàng, lúc trước thấy nàng đưa thuốc mỡ cho Nhụy Hương còn gấp đến độ được, lúc này nhìn nàng còn có thể ăn, nghĩ hẳn là nghiêm trọng, rốt cục yên lòng.

      Ăn xong, Lâm Cẩm Nghi chậm rãi trong phòng vài vòng, lại nằm sấp về giường. Thiên Ti sợ nàng nhàm chán, mở hòm xiểng, tìm thoại bản cho nàng xem.

      Lâm Cẩm Nghi xem thoại bản, ăn cơm xong rồi ngủ ngủ trưa, bất tri bất giác qua ngày.

      Khi đêm đến, bên ngoài truyền tới tiếng bước chân.

      Tiêu Tiềm trở lại? Lâm Cẩm Nghi ném thoại bản, xả chăn bọc lấy mình.

      Tiêu Tiềm phong trần mệt mỏi từ bên ngoài vội trở về, nhìn Lâm Cẩm Nghi quấn thành kén tằm, bất đắc dĩ cười cười.

      Thiên Ti chào , giúp đỡ Lâm Cẩm Nghi : "Vương gia, vương phi người hẳn là khó chịu, cả ngày có tinh thần, vừa rồi mới ngủ, ngài cần để ý."

      Tiêu Tiềm gật đầu, vẫy vẫy tay, "Ừ, bổn vương biết, ngươi xuống ."

      Thiên Ti phúc thân, nhìn thoáng qua giường, lui ra ngoài.

      Tiêu Tiềm ngồi vào chỗ của mình ở trước bàn, tự mình rót chén trà lạnh, uống cạn, phát ra tiếng thở dài thoả mãn.

      Lâm Cẩm Nghi lui ở trong chăn, cử động cũng dám, nghĩ chờ Tiêu Tiềm khi nào lại ra.

      Nhưng Tiêu Tiềm uống xong trà rồi đứng lên, ra ngoài, mà tới trước giường.

      Cảm giác được hơi thở tiến đến, Lâm Cẩm Nghi lộ đầu ra, vẻ mặt phòng bị : "Ngươi làm gì?"

      Tiêu Tiềm bị nàng làm giật minhg, theo bản năng lui về sau nửa bước, sau đó mới : "Ta chỉ xem nàng có phải ngủ hay ."

      Lâm Cẩm Nghi rụt lui vào trong giường, "Tốt lắm, ngươi xem xong rồi, ta ngủ."

      Tiêu Tiềm nhân thể ngồi xuống cạnh giường, "Nang ngủ, chúng ta đến tâm ?"

      Lâm Cẩm Nghi hừ tiếng, quay mặt , "Ta và ngươi có gì để mói."

      Tiêu Tiềm bất đắc dĩ buồn cười, vương phi này a, đừng nhìn bề ngoài thành thục ít, nhưng trong khung còn là tiểu nữ hài nhi có chút tiểu tì khí từ trước kia.

      "Nàng muốn biết là ai thiếu chút nữa hại nàng?"

      Lâm Cẩm Nghi đương nhiên muốn biết ! Nhưng nếu Tiêu Tiềm muốn nàng chịu thua mới bằng lòng cho nàng, vậy lúc trước nàng bị đánh phải uổng phí sao.

      Tiêu Tiềm kéo nàng quay mặt lại, ôn nhu : "Được được, nàng muốn chuyện, là ta đặc biệt muốn cho nàng được ?"

      Lâm Cẩm Nghi cố mà ra vẻ : "Vậy ngươi chút, ta nghe tạm."

    2. heavydizzy

      heavydizzy Well-Known Member

      Bài viết:
      1,435
      Được thích:
      55,303
      Chương 79

      Tiêu Tiềm loan loan khóe môi, kéo bọc chăn Lâm Cẩm Nghi vào trong lòng.

      Lâm Cẩm Nghi vặn vẹo từ chối chút, than thở : " chuyện, ngươi làm gì vậy."

      Tiêu Tiềm thân thủ nhàng đè nàng lại, "Đừng nhúc nhích, ta mệt mỏi ngày, để ta ôm lát."

      Dù sao cách chăn, hai người cũng tính là có tứ chi tiếp xúc, Lâm Cẩm Nghi từ chối, thúc giục : "Đến cùng sao lại thế này? Ngươi mau."

      Tiêu Tiềm nhân tiện : "Kỳ việc này, thực ràng có thể nhìn ra, vì sao trong bãi săn trọng địa có con gấu ngủ đông chưa tính, sao có thể ra đến hai con và bầy sói. Đương nhiên là vì có người tận lực làm. Ta hôm nay nghe hoàng trưởng tỷ tình huống ngày ấy, hai con gấu nghe còn hung mãnh dị thường, gấu phải thiên tính như thế. Vì thế ban ngày kiểm tra hai thi thể gấu, kết quả tra ra 'Thất hồn hương'."

      "Thất hồn hương" này, Lâm Cẩm Nghi chưa bao giờ nghe , lúc này lại nghe thấy, hiểu ra sao.

      Tiêu Tiềm lại giải thích tiếp: "Thất hồn hương là loại độc Nam Cương lưu truyền tới, ăn vào cũng chết, mà là thay đổi tính tình, hoàng đế tiền triều chính là bị hạ loại độc này, nên bạo ngược dị thường."

      "Làm sao có thể có người đem loại độc này hạ vào hai con gấu?"

      Tiêu Tiềm sờ sờ cằm, : "Có thể là muốn kích phát thú tính Bất quá lại thành manh mối, thất hồn hương làm tiền triều diệt quốc, triều đại này thập phần kiêng kị, có thể tiếp xúc với thứ này, có thể lấy lượng thuốc lớn như vậy, tổng cộng cũng chỉ có vài người thôi."

      "Vậy tại tập trung hiềm nghi lớn nhất là ai?" Tiêu Tiềm có thể đến với nàng, đương nhiên là có dự đoán chuẩn xác.

      Tiêu Tiềm : "Tiêu Lang." Tiên đế còn tại vị, Thập vương gia Tiêu Lang là ái tử được thương nhất, trong cung các loại kiêng kị cũng tuân thủ, có thể tùy ý ra vào dược giám cục.

      Lâm Cẩm Nghi tự giác há miệng, Tiêu Lang là tục danh của Thập vương gia a! Thất thần lát, nàng : "Chẳng lẽ Sầm Thoa trong lòng tức giận, cho nên ra tay muốn trừ bỏ ta?"

      Tiêu Tiềm ở trán nàng gõ cái, "Nàng thực coi đệ đệ này của ta là ngốc sao? Vì phụ nhân các nàng mâu thuẫn, dám mạo hiểm như vậy? Nàng nghĩ coi Sầm Thoa trọng yếu hơn tính mạng a."

      Lâm Cẩm Nghi sờ sờ đầu, : "Vậy ngươi hết a."

      Tiêu Tiềm : "Thất hồn hương là Thập đệ chuẩn bị sai, nhưng trong bãi săn còn sót lại mãnh thú, đương nhiên cùng đốc quân ở đây có liên quan. Hôm nay chúng ta trói đốc quân kia, thành khai hai con gấu là tận lực dạy dỗ, nhưng phía sau màn người nào chủ mưu, đề cập tới. Lúc đó lo lắng vô cùng, ta và hoàng trưởng tỷ hợp lại phen, thay đổi ý nghĩ, suy nghĩ chút là ai muốn hại các người đây? Nàng luôn ở Trung Dũng hầu phủ và vương phủ, đắc tội cũng tổng cộng chỉ vài nữ tử, các nàng ấy cũng có quyền thế làm ra đại như vậy. Cho nên, cuối cùng chúng ta kết luận, mưu lần này, phải muốn hại nàng, mà là hoàng trưởng tỷ."

      Lâm Cẩm Nghi đăm chiêu gật gật đầu, "Ta quả là ở bìa rừng đầu hồ nước gặp trưởng công chúa, nghĩ định quay về, trưởng công chúa ngại trong rừng nhiều người, mới đến nơi đó..."

      Tiêu Tiềm gật đầu, "Theo nàng ấy nhớ lại, lúc đó nàng ấy ở trong rừng cây nhàm chán, tỳ nữ thuận miệng 'Bên trong người nhiều, hay lên núi chút'. Nàng hỏi thị vệ trong ngự lâm quân, thị vệ là biết ngọn núi đó, liền mang theo bọn họ đường vào."

      “Tỳ nữ kia đâu?"

      "Lúc chúng ta tìm tỳ nữ kia, còn dấu vết, lúc sau, phía dưới thông truyền lên, là tỳ nữ đó múc nước ở bên cạnh giếng, trượt chân ngã xuống."

      "Lại khéo như vậy? Vậy Ngự Lâm quân kia đâu?"

      "Thị vệ kia theo các ngươi lên núi Phượng Hoàng, bao lâu đồng bạn gặp lại , lúc đầu còn tưởng rằng dò đường bị lạc, trước mắt sợ là cũng dữ nhiều lành ít."

      "Thủ pháp hủy thi diệt tích cũng quá nhanh."

      Tiêu Tiềm 'Ừ' tiếng, "Cho nên chúng ta kết luận, chủ mưu sau màn ở bãi săn, cho nên mới biết hướng của chúng ta như lòng bàn tay."

      Lần này theo Phong Khánh đế đến bãi săn đều là người trong hoàng gia tôn thất, phạm vi cũng lớn, trừ những người có năng lực làm loại chuyện này, lại trừ người có kết thù kết oán với Bình Dương trưởng công chúa, kết quả cơ hồ là ràng rồi.

      "Đến cùng là ai?" Lâm Cẩm Nghi bắt vạt áo trước ngực , khẩn trương hỏi.

      Tiêu Tiềm nhàng hất tay nàng ra, : "Là Hiền phi, mẹ đẻ của nhị hoàng tử. Nàng và hoàng trưởng tỷ ân oán rất sâu, nhất là hoàng trưởng tỷ tính tình ngay thẳng, Hiền phi ở hậu cung dưới người, vạn người, bình thường ỷ vào thân phận của mình ở hậu cung hoành hành ngang ngược, nhưng hoàng trưởng tỷ cũng nể mặt nàng, thường xuyên làm nàng khó chịu. Thứ hai, việc hôn nhân lần đầu của hoàng trưởng tỷ là lúc tiên đế còn tại vị, Hiền phi lúc đó vẫn là trắc phi trong phủ hoàng huynh, vì muốn tiên đế vui, tự mình làm mai kéo thuyền thúc đẩy, nhưng phò mã này thực ra gì, hoàng trưởng tỷ chịu đựng ba năm, cuối cùng náo đến cùng cách. Tiên đế và hoàng huynh bất mãn nàng, hoàng huynh nhiều năm đều đến phòng nàng. Thứ ba, cũng là điểm quan trọng nhất, thái tử suy nhược, nhị hoàng tử lại mỗi năm lớn lên, Hiền phi và nhà mẹ đẻ nàng vài năm nay tâm tư rất lung lay, hoàng trưởng tỷ là đại biểu tôn thất, thủy chung đứng ở bên thái tử..."

      Bên trong cong cong vòng vòng nhiều, Lâm Cẩm Nghi nghe xong : "Vậy vì đoạt đích mới thiết trí thế cục?"

      Tiêu Tiềm cười nhìn nàng, "Ừ, tình báo đến trước mặt hoàng huynh, quyết đoán như thế nào là toàn quyền . Bất quá chuyện này Hiền phi làm, tia nhi chứng cớ đều lưu lại, hoàng huynh lại coi trọng nhất mặt mũi hoàng gia, nghĩ đến cũng nháo đến chỗ sáng."

      Lâm Cẩm Nghi bất mãn bĩu môi, "Vậy phải tiện nghi Hiền phi? Vô duyên vô cớ để nàng thiếu chút nữa hại tánh mạng đám người chúng ta."

      Tiêu Tiềm cũng cười, : "Chính là bên ngoài thể xé rách da mặt mà thôi, hoàng huynh cũng phải hoa mắt ù tai, hơn nữa..." ý vị thâm trường nhìn nàng cái, " phải còn có ta sao?" Đảng Hiền phi thiếu chút nữa hại vương phi của , có thể cho bọn họ bình yên vô sao? Đương nhiên là muốn gộp lại tính sổ.

      "Thập vương gia bên kia..."

      "Thủ phạm chính lưu lại manh mối, Thập đệ xác nhận tòng phạm, lại thể đưa ra ngoài. Hoàng huynh hơn phân nửa nhắc tới chuyện này, mà là tìm cớ, tiểu trừng đại giới."

      Lâm Cẩm Nghi và Thập vương gia có giao tình gì, chỉ nghe say rượu đánh chết nguyên phối, đối với có hảo cảm. Sầm Thoa lại là người nàng cực kì chán ghét, sinh tử của bọn họ cùng với mình quan hệ. Nàng gật gật đầu, truy vấn tiếp.

      xong chính , Tiêu Tiềm bắt đầu động thủ kéo chăn nàng. Bất đắc dĩ Lâm Cẩm Nghi gắt gao cầm lấy chịu buông ra.

      Tiêu Tiềm cũng muốn cậy mạnh với nàng bị thương, đành phải ngừng tay, ôn thanh : "Tốt rồi, ta chỉ muốn nhìn chút vết thương của nàng thế nào."

      Lâm Cẩm Nghi tuy gầy, nhưng mông cũng có chút thịt, nằm sấp ngày, lại bôi thuốc, Tiêu Tiềm nhắc tới, nàng sắp quên chuyện này.

      " có việc gì có việc gì." Nàng đỏ mặt liên thanh. đến kỳ quái, nàng lúc trước ràng tức giận phi thường, nhưng mới vừa rồi tựa vào trong lòng Tiêu Tiềm, nghe kiên nhẫn đem tiền căn hậu quả giải thích cho nàng, bụng tức giận mạc danh kỳ diệu biến mất còn.

      Tiêu Tiềm cũng miễn cưỡng nàng, lại kéo nàng vào trong lòng mình, cằm đặt ở đỉnh đầu nàng vuốt ve, ôn nhu : "A Cẩm, thực xin lỗi, nàng có thể tha thứ ta ? Đêm qua ta sợ hãi, chỉ cần nghĩ ta đến muộn khắc, nàng có thể mất mạng... Ta sợ hãi muốn chết, đôi ta vất vả ở cùng nhau, ta muốn lại trơ mắt nhìn nàng chết trước mắt ta..."

      Lúc nửa câu đầu, Lâm Cẩm Nghi khóe miệng tự giác cong lên. Tiêu Tiềm còn muốn để nàng chịu thua, nhưng nhìn trước mắt, chịu thua đến cùng là ai đây? Nhưng sau khi nghe nửa sau, mặt nàng tươi cười nháy mắt thấy.

      "Ngươi, cái gì... Ta, ta ." Thanh nàng tự giác run run lên.

      Tiêu Tiềm : "A Cẩm, lúc trước là ta sai, nàng có phải còn trách ta hay ?"

      Lâm Cẩm Nghi cả người phát run, lập tức từ trong lòng tránh ra, sắc mặt trắng bệch : "Vương gia có phải uống rượu hay ? Coi ta... coi ta thành người khác."

      Tiêu Tiềm giưa vai nàng, nhìn thẳng mắt nàng : "Là nàng, cho tới bây giờ đều là nàng, cũng có người khác."

      Lâm Cẩm Nghi quay đầu , né tránh tầm mắt , môi cũng chịu khống chế run run lên.

      Nàng còn là Sầm Cẩm ngu xuẩn ngây thơ kia, thân phận nàng tại chính là át chủ bài cuối cùng, điểm mấu chốt, nàng có thể lại gả cho Tiêu Tiềm, có thể làm kế thất của , nhưng nàng cùng nhân sinh đời trước phân ra ngân giới. qua nhân sinh, với nàng mà , từ đầu tới cuối chỉ là hồi ác mộng, nàng bao giờ muộn đụng đến quá khứ, trong lòng nàng đao đủ trí mạng, vết sẹo mãi khỏi hẳn. Mà trước mắt, Tiêu Tiềm cư nhiên muốn búng vào miệng vết thương, khiến nàng lại đối diện quá khứ máu chảy đầm đìa!

      Tiêu Tiềm thấy nàng kinh hãi thôi, cho tới bây giờ nghĩ tới nàng kháng cự lại như vậy, đành phải ra tiếng trấn an : "Là ta nhất thời hồ đồ, sai rồi, nàng cần để ở trong lòng."

      Lâm Cẩm Nghi đẩy ra, sắc mặt cứng lại : " người ta thoải mái, muốn nghỉ sớm, phiền toái vương gia tối nay nơi khác ngủ trước." Dứt lời liền nằm xuống, xoay người sang chỗ khác đưa lưng về phía .

      Tiêu Tiềm thở dài, "Được, ta bức nàng, nàng... bình tĩnh bình tĩnh."

      Lâm Cẩm Nghi lên tiếng trả lời, gắt gao cắn góc chăn.

      Tiêu Tiềm đứng trước giường nhìn nàng lát, nhưng vẫn thỏa hiệp ra ngoài doanh trướng.
      minhminhanhngoc, Uyên Sama, hamaxink47 others thích bài này.

    3. Sweet you

      Sweet you Active Member

      Bài viết:
      221
      Được thích:
      211
      biết đến khi nào chị mới nhận đây
      heavydizzy thích bài này.

    4. HHONGMINH

      HHONGMINH Well-Known Member

      Bài viết:
      835
      Được thích:
      793
      Ns ra rồi mặc dù hơi lấp lửng
      heavydizzy thích bài này.

    5. Halie.hp

      Halie.hp Member

      Bài viết:
      70
      Được thích:
      95
      Mới sáng sớm đã có truyện đọc rồi. chết được. Cảm thấy tội Tiêu Tiềm, ráng nhẫn nhịn .
      Nói thiệt vẫn thắc mắc tuổi hiện tại của Tiêu Tiềm ghê gớm.
      heavydizzyA fang thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :