1. QUY ĐỊNH BOX TRUYỆN SƯU TẦM :

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] [dấu cách] - [dấu cách] [Tác giả] [Số chương]
    ----•Nội dung cần:
    - Hình minh họa (bìa truyện, hình ảnh,etc,...)
    - Nguồn
    - Tác giả
    - Tên editor +beta
    - Thể loại
    - Số chương
    Đặc biệt chọn canh giữa cho đoạn giới thiệu
    ---- Quy định :
    1. Chỉ đăng những truyện đã có ebook và đã được public trên các trang web khác
    2 . Chỉ nên post truyện đã hoàn đã có eBook.
    3. Trình bày topic truyện khoa học, bôi đen số chương để dễ nhìn
    4 . Cần có trách nhiệm post đến hết truyện. Nếu không thể tiếp tục post liên hệ Ad và Mod

Kế sách theo đuổi phu quân sau khi sống lại - Tô Nhị Thiếu

Thảo luận trong 'Hiện Đại'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. NgocThanhh95

      NgocThanhh95 Active Member

      Bài viết:
      229
      Được thích:
      334
      Chương 15: Quyết định


      Hàn Lạc Tuyển chỉ cảm thấy Định Quốc công rất quá mức, vậy mà dám giao cho nàng vật trọng yếu như vậy, cũng cho nàng biết về tầm quan trọng của nó. Lâm Thư ngốc nghếch này rất đáng tin, thế nhưng vừa đói muốn bán vật báu vô giá này! Đây là chuyện gì thế!

      Nghe xong, Lâm Thư cũng kinh sợ. Từ trước tới nay, nàng biết Tử Ngọc là vật sở hữu của hoàng gia. Khó trách, kiếp trước lúc Triệu Á Thanh vừa thấy miếng ngọc bội này ở cổ nàng cũng giật mình như Hàn Lạc Tuyển. Mỗi lần mời nàng ra ngoài du ngoạn ánh mắt luôn vờ như vô tình dừng cổ nàng. Lúc ấy, nàng bị Triệu Á Thanh dỗ dành đến vui vẻ, nên để ý lắm. Nghĩ đến hai tháng trước khi Lâm gia gặp chuyện may, ta từng mượn miếng ngọc bội này của nàng mấy ngày, Lâm Thư chợt cảm thấy da đầu tê dại. Chẳng lẽ Lâm gia gặp chuyện may, có liên quan đến miếng ngọc bội người nàng sao?

      Im lặng hồi lâu, Lâm Thư mới nghẹn ngào mở miệng, hỏi : "Khối ngọc bội này có bí mật gì, huynh nhất định biết đúng ?"

      Đây phải là lần đầu tiên thấy Lâm Thư thất thần như vậy, kể từ lúc tới trấn này, gặp phải nam nhân làm việc khả nghi kia, động chút là mất hồn, thất hồn lạc phách, như chịu rất nhiều đả kích. Hàn Lạc Tuyển cũng nhìn ra nàng có bí mật, nếu nàng muốn cho biết, cũng bóc mẽ nàng. Nhưng bây giờ lại thấy bộ dạng này của Lâm Thư, muốn nghi ngờ cũng khó.

      Suy nghĩ lúc, lôi kéo nàng đến chỗ vắng vẻ, hạ thấp giọng, : "Lúc Đại Chu mới xây dựng, Hàn gia, Lâm gia, Đỗ gia, Mạc gia, đều tranh đấu giành thiên hạ, lập công lớn. Tổ tiên Hoàng đế sắc phong Hàn gia có công lao lớn nhất làm Vương gia khác họ đầu tiên của Đại Chu, Lâm gia có công lao lớn thứ hai làm Định Quốc công, sau đó phong Đỗ gia là Bình Khang hầu, Mạc gia là Tấn Dương hầu. Cũng ban thưởng Hổ Phù chưởng quản hai mươi vạn đại quân cho Hàn gia, Hổ Phủ mười vạn cấm quân cho Lâm gia, hai nhà Đỗ Mạc đều có Hổ phủ chưởng quản năm vạn quân vùng ven. Mà ngọc bội ở người ngươi, chính là Hổ Phù nắm giữ mười vạn cấm quân ở kinh thành trong truyền thuyết! ngờ Định Quốc công lại đưa cho ngươi bảo vật trấn tộc của Lâm thị, thế nhưng chút nào về tầm quan trọng của nó." xong, Hàn Lạc Tuyển nhịn được thổn thức.

      "Miếng ngọc bội này lại là Hổ Phù! Trước khi tổ phụ lâm chung cho ta, dặn chỉ cần ta giữ gìn kỹ nó, để cho ai phát . ngờ, ngờ tổ phụ lại đưa Hổ Phù cho ta, ta còn chẳng biết tý gì về chuyện Lâm gia được chưởng quản mười vạn cấm quân ở kinh thành...."

      Đột nhiên, Lâm Thư chỉ cảm thấy đầu óc hỗn loạn lên. Rốt cuộc nàng hiểu tại sao kiếp trước Triệu Á Thanh mượn ngọc bội của nàng xong, lâu sau cấm quân trong kinh thành liền thay đổi, sau đó Lâm gia bị chu di cửu tộc mà giải thích được. Hóa ra, đây toàn làthủ bút của Triệu Á Thanh! Trong chuyện của Lâm gia, Triệu Á Thanh cũng góp phần đâu!

      Nhưng nàng vẫn hiểu, vì sao ta muốn đối phó với Lâm gia, ở triều đình Lâm gia hết sức quan trọng, văn có quyền, vũ có binh, thân gia đắc lực như vậy, sao ta còn liên kết với kẻ khác, phá hủy tộc chứ! Càng nghĩ, nàng càng cảm thấy ngay từ lúc mới bắt đầu, Triệu Á Thanh mưu khi tiếp cận nàng rồi. Chẳng lẽ ta chưa từng nàng sao? Đối tốt với nàng chỉ vì muốn đoạt thiên hạ ư?

      Nhìn Lâm Thư nghe qua hoang mang lo sợ, dáng vẻ thất thần, Hàn Lạc Tuyển thở dài, tiếp: "Thiên hạ này đều biết được, trước kia tổ tiên chia binh phù phân quyền, ngoại trừ người thừa kế của Tứ gia chỉ còn mỗi Thánh thượng đương nhiệm thôi. ₫-₫-l₫qdooon,,,,...//.-Mặc dù nhìn bề ngoài Tứ gia có quyền thừa kế, nhưng mấy trăm năm qua có ai dám coi thường, môn đệ chỉ tiến chứ lùi. Trong đó, điểm quan trọng nhất chính là Hoàng đế các triều muốn củng cố ngôi vị, phải nhận được đồng ý của người cầm quyền của Tứ gia. Đây là chuyện mà người trong thiên hạ đều biết. Đối với người ngoài, chỉ cần biết được Tứ gia có quyền quyết định ai là Hoàng đế tương lai nên ai dám coi thường Tứ gia."

      Hoàng đế các triều muốn củng cố ngôi vị, phải nhận được đồng ý của Tứ gia, cái này nàng biết. Ban đầu Triệu Á Thanh cũng là vì chuyện này, vì lấy được đồng ý của Đỗ gia, nạp Đỗ Linh Nguyệt làm trắc phi. Lúc đó Lâm gia còn chưa bị diệt, có quyền quyết định hết sức quan trọng, Lâm gia vì Lâm Thư mà dồn toàn lực ủng hộ Triệu Á Thanh.

      Mà lúc đó, Lâm Thư vì muốn Hàn Lạc Tuyển ủng hộ Triệu Á Thanh lên ngôi, nên cùng huyên náo cả đời qua lại với nhau. Cuối cùng Triệu Á Thanh nhận được ủng hộ của tam gia Hàn, Lâm, Đỗ, thấy tam gia công nhận Triệu Á Thanh, Mạc gia đành phải công nhận ta làm Thái tử. lâu sau khi Triệu Á Thanh được Văn Đế Triệu Hạo Uyên sắc phong làm Thái tử, Lâm gia đột nhiên bị Văn Đế hạ chỉ tiêu diệt. Động tác nhanh chóng, chỉ trong đêm mà Lâm gia bị diệt sạch, ngay cả cơ hội cầu xin tha thứ khiếu nại cũng có, chết mà chẳng biết nguyên nhân.

      Nhớ tới chuyện cũ trước kia, xâu chuỗi tất cả mọi chuyện ở trong đầu, lòng Lâm Thư giống như bị người dùng đao hung hăng chém mấy nhát, đau đớn lên lời. Mà kẻ cầm đao chém vào lòng nàng lại là Triệu Á Thanh, từ đầu đến cuối chỉ lợi dụng nàng! Lúc hữu dụng coi như trân bảo, vô dụng vứt bỏ như giày cũ. Lâm gia giúp ta như thế mà sau khi đoạt được mục đích nhẫn tâm tính kế phá hủy! Ta tặng quân bè gỗ, quân lại tặng ta băng sương! Triệu Á Thanh, ngươi là kẻ lòng dạ ác độc!

      Nhớ tới kiếp trước, trước khi chết, nàng làm ầm ỹ ở triều đình, ép Triệu Á Thanh phế truất nàng, bộ dạng vội vã cuống cuồng khi ấy của ta, hình như nàng hơi hiểu ra rồi. Triệu Á Thanh khẩn trương chỉ sợ phải vì nàng, mà vì mười vạn cấm quân ở đằng sau nàng ! Diệt Lâm gia, phong nàng làm Hậu để trấn an mười vạn cấm quân. ta đúng là kẻ giỏi tính toán đó!

      Sắc mặt Lâm Thư tái nhợt, sau khi nghĩ thông suốt mọi chuyện, bỗng nhiên buồn bã cười tiếng.

      "Ha ha, ngờ ra là như vậy! ngờ ta lại hung ác đến thế! Ha ha, Lâm Thư ta đúng là có mắt như mù mà!"

      Hàn Lạc Tuyển vẫn im lặng ở bên cạnh quan sát mọi thay đổi của nàng, biết đầu óc nàng suy nghĩ cái gì, sắc mặt càng lộ ra vẻ yếu ớt, bất lực. tại, đột nhiên cười thê lương như vậy, còn những điều kì lạ, nhịn được mở miệng hỏi: "Ai? Ai nhẫn tâm với ngươi?"

      Lâm Thư hình như quên mất bên cạnh còn có người, ngay cả tiếng của Hàn Lạc Tuyển cũng nghe lọt. Tự nhiên ngồi xổm xuống, vùi đầu vào hai đầu gối, gào khóc lên.

      Thấy nàng đột nhiên mất kiểm soát, khóc đến tê tâm liệt phế, trong nhất thời, Hàn Lạc Tuyển biết nên làm thế nào, chỉ có thể ôm bụng đói đứng bên cạnh. Đợi nàng hết hơi để khóc, dừng lại mới hỏi ràng, rốt cuộc chuyện này là như thế nào.

      Hàn Lạc Tuyển cảm thấy, kể từ lúc đến trấn này, rồi gặp phải nam tử đóng giả bị què chân, Lâm Thư đột nhiên trở nên hơi quái dị. Trong lòng nàng hình như cất giấu rất nhiều bí mật, chôn rất sâu khiến người ta thể dò xét.

      Lâm Thư hoàn toàn quên mất tình cảnh của mình, trong đầu lấp đầy những chuyện cũ. Đối với Triệu Á Thanh, từ lúc sống lại đến nay, nàng chưa từng nghĩ đến chuyện dây dưa với ta, chỉ muốn cách xa, kiếp này còn bất kỳ dính líu nào. Chỉ mong bồi thường tốt cho người thân, nhận được tình của Hàn Lạc Tuyển, sống đơn giản qua hết kiếp này. Nhưng ngờ tàn khốc ấy khiến tâm tư nàng rối loạn. ---ll.,..eeqq..uuy,,,,do....n,,,,-₫- ngọn lửa giận vô cùng vô tận trào dâng trong lòng nàng, kèm theo oán khí nồng đậm, khiến nàng vừa đau vừa hận, cảm giác thù hận nồng đậm tràn ra. Trong lòng ngổn ngang trăm mối, Lâm Thư hạ quyết tâm, nàng muốn đối phó Triệu Á Thanh! Nếu ngay từ khi bắt đầu ta nghĩ đến vị trí kia, nàng để ta có cơ hội tiếp xúc dù chỉ chút!

      Mặt trời lên cao, ánh nắng chiếu vào người Hàn Lạc Tuyển và Lâm Thư. biết qua bao lâu, Lâm Thư ngẩng đầu lên, hung hăng lau lệ cho mình rồi đột ngột đứng dậy. Có lẽ là ngồi xổm quá lâu, hai chân tê cứng, bất ngờ đứng lên làm chân nàng như mềm nhũn ra.

      Thấy nàng đứng lung lay như sắp ngã, Hàn Lạc Tuyển nhanh tay lẹ mắt đỡ lấy nàng, mặn nhạt lên tiếng: "Nếu khóc đủ rồi, thôi. Nếu như ngươi vững, bản công tử liền chịu uất ức cõng ngươi lúc!"

      Nghe , Lâm Thư khỏi bị chọc cười, nín khóc, hít hít mũi, cười : "Được, ta muốn huynh cõng ta ."

      Hàn Lạc Tuyển vốn là khách khí, trong lời còn chứa ý đùa giỡn, ngờ Lâm Thư lại muốn cõng. Đường đường là tiểu thư khuê các dòng chính của phủ Định Quốc công, sao biết xấu hổ thế chứ! Hàn Lạc Tuyển hết ý kiến, nhưng lời là do , nếu như đổi ý, chẳng phải là tự tát vào mặt mình à. Kết quả là, chán ghét đầy mặt, ngồi xổm xuống trước mặt nàng, chờ nàng leo lên.

      Giao hết sức nặng của mình cho Hàn Lạc Tuyển, hai tay nàng ôm cổ , tâm tình suy sụp của nàng khá lên rất nhiều. Người cũng có chút sức sống, dần dần khôi phục bản tính nhảm, chuyện ríu rít với .

      "Hàn Lạc Tuyển, người chúng ta có bạc, lại có đồ gì, vậy hồi kinh sao được?"

      "Nếu chúng ta nghèo đến thế, vậy cướp của kẻ giàu giúp người nghèo khó, cướp khoản làm lộ phí hồi kinh." Hàn Lạc Tuyển lơ đễnh .

      Mặc dù Lâm Thư có hơi sức kinh người, nhưng dáng điệu uyển chuyển, cõng lên phí sức, nếu , cõng nổi đúng là biết phải làm thế nào để vừa giữ thể diện vừa buông nàng xuống được.

      Nghe vậy, Lâm Thư liền kinh hô: "Cướp tiền của người khác! Việc này tốt lắm đâu nhỉ?"

      Bởi vì nàng tựa đầu vào tai phải của , đột nhiên kêu sợ hãi như vậy, lỗ tai nghe rất khó chịu, nhịn được mắng nàng: "Ngươi kêu lớn tiếng như vậy làm chi! Sợ người khác biết chúng ta làm tặc à!"

      Bị như vậy, Lâm Thư có chút ngượng ngùng, cười hắc hắc, hạ thấp giọng, : "Ta sai rồi. Ta là bị ý tưởng của huynh hù dọa, chúng ta coi như nghèo khổ hơn nữa, cũng nên cướp tiền của người khác để xài chứ!"

      phải ngươi Tiền viên ngoại gì đó lén lút buôn bán người chẳng phải là người tốt sao? Gia sản của chắc chắn rất nhiều, chúng ta đánh cướp khoản, dùng tiền của kẻ xấu làm lộ phí hồi kinh. Đợi đến khi về kinh thành rồi, lại nghĩ cách trừng trị kẻ xấu, giải cứu những nương vô tội. Đây chính là ‘cứu mạng người còn hơn xây bảy tòa tháp’, chẳng lẽ nên cướp à?" Hàn Lạc Tuyển vững vàng cõng nàng về phía trước, giọng tùy ý, kích động nàng.

      Lâm Thư nghe xong, lại tưởng tượng có chuyện như thế, liền hơi động lòng rồi.

      "Vậy tốt, chúng ta liền đánh cướp gia sản của Tiền viên ngoại kia!"

      Hàn Lạc Tuyển hài lòng, cho nàng biết kế hoạch của : "Đợi chúng ta hỏi thăm kỹ chuyện của Tiền viên ngoại kia, tối nay liền hành động. Nếu làm tặc phải có dáng vẻ của đạo tặc. Tiền tài vừa đến tay, lập tức rời khỏi trấn này, tránh để đêm dài lắm mộng, chọc người sinh nghi."

      Lâm Thư đồng ý, : "Ừ, tốt. Chờ chúng ta lấy được bạc, chúng ta lập tức chạy lấy người."

      Nghĩ đến cái gì, Lâm Thư hỏi tiếp: "Thế nhưng, trước mắt chúng ta đói bụng, có bạc mua đồ ăn, lấp đầy bụng lấy đâu ra sức để làm tặc (cướp) chứ?"

      "Ở đảo, có bạc chúng ta vẫn sống sót như thường đó thôi. Nếu có thể tìm được đồ ăn ở đảo, chẳng lẽ ở trong trấn này, có cách để lấp đầy bụng sao?" Đối với đầu óc lúc thông minh lúc ngốc ngếch của Lâm Thư, còn sức để nhiều lời nữa.

      Nghe vậy, Lâm Thư nghĩ nghĩ, cũng thấy đúng.

      "Vậy chúng ta tìm khu rừng rồi bắt vài động vật hoang !"

      Lắc lắc đầu, bất đắc dĩ : "Ngươi nhìn phương hướng ta , phía trước có bức tường hậu viện, bên trong có trồng cây táo, vươn ra khỏi tường rồi. Chúng ta ăn đỡ táo ! Chờ lấp đầy bụng rồi tìm người ở trấn hỏi thăm chuyện Tiền viên ngoại, hiểu ràng mới xuống tay được."

      Nghe Hàn Lạc Tuyển như thế, Lâm Thư liền phóng tầm mắt về phía trước, đúng là có mấy cành táo vươn ra khỏi tường viện, xanh xanh bóng loáng, quả táo xem ra , làm cho người ta kích động muốn hái xuống. Lâm Thư đói đến nỗi bụng kêu ùng ục, hai mắt lập tức sáng quắc như ác lang, nhìn chòng chọc quả táo ở phía trước.

      Càng nhìn nàng càng thấy đói, ngại Hàn Lạc Tuyển quá chậm, dứt khoát : " Hàn Lạc Tuyển, huynh thả ta xuống , ta có thể tự mình mà."

      Hừ tiếng, Hàn Lạc Tuyển biết Lâm Thư đói bụng như sói đói, vừa để nàng xuống, tất nhiên lập tức xông tới hái được những quả táo kia.

      Quả nhiên, đúng như dự đoán, vừa đặt nàng xuống dưới, Lâm Thư liền nhấc chân chạy về phía trước. Thấy vậy, Hàn Lạc Tuyển vừa tức vừa buồn cười nhìn nàng hấp tấp chạy . Đúng là nha đầu có thần kinh thô, lúc trước còn khóc đến ruột gan đứt từng khúc, giờ thấy được ăn vui vẻ mừng rỡ. Lắc đầu cái, phong độ từ từ bước tới.
      AikoNguyen thích bài này.

    2. NgocThanhh95

      NgocThanhh95 Active Member

      Bài viết:
      229
      Được thích:
      334
      Chương 16: Đường về kinh


      Xe ngựa lắc lư chạy , ngồi trong xe, kìm nén được đáy lòng vui sướng, Lâm Thư nhiều lần vén màn vải lên nhìn đường. Lúc có chuyện gì làm, Hàn Lạc Tuyển chỉ thích nhắm mắt dưỡng thần, thấy nàng vén rèm nhiều lần, ánh mặt trời bên ngoài chiếu vào, hơi phiền não mở miệng: "Ngươi có thể an tĩnh chút được ? Đường đường là tiểu thư thế gia, có chút giáo dưỡng của thế gia hay ?"

      "Ta đây là quá kích động mà! Chúng ta sống khổ tháng, chỉ lát nữa là trở lại kinh thành, vừa nghĩ tới sắp gặp được người thân, ta kìm được vui mừng mà!" Bị ghét bỏ như vậy nhưng nàng chút buồn chán, vui vẻ trả lời.

      Liếc nàng cái, lười biếng : "Ngươi thể thẳng về, trước tiên quay về phủ Dịch Vương với bản công tử , chờ ta về phủ sai người hộ tống ngươi trở về."

      Nghe như thế, Lâm Thư liền nhớ lại những lời đảo. Đúng vậy, nàng thể thẳng về phủ, có xe ngựa của phủ Dịch Vương đưa tiễn, mới có thể thuận lợi vào phủ. sợ nhất vạn chỉ sợ vạn nhất, ai biết Tô di nương và Lâm Thiến có thực lưu lại tay chân, chờ nàng ở trước cửa phủ Định Quốc công hay .

      "Ừm, nghe lời huynh! Ai, đúng rồi! Hàn Lạc Tuyển, ngân lượng lấy từ cửa hàng lương thực của Tiền viên ngoại còn bao nhiêu nữa? Đợi lát nữa ngang qua Phúc Lai Cư, ta muốn mua ít điểm tâm."

      Điểm tâm của Phúc Lai Cư đấy! Đó là mỹ vị nổi danh trong kinh thành, người ăn rồi quên được điểm tâm của nơi đó. hơn mười năm nàng chưa được ăn rồi, kể từ lúc vào cung và trở thành người đứng đầu lục cung, nàng vẫn chưa từng ra khỏi cung. Chờ sau này muốn ăn điểm tâm của Phúc Lai Cư, mới phát ra Phúc Lai Cư còn nữa, nàng cảm thấy rất tiếc nuối. Có thể may mắn được làm lại, nàng liền muốn nếm thử điểm tâm của Phúc Lai Cư chút, xem có còn mùi vị giống như trong ký ức .

      Thấy bộ dạng tham ăn của nàng, Hàn Lạc Tuyển xùy tiếng, đáp: “ ngờ cửa hàng lương thực nho vậy mà bên trong lại có vạn lượng. Yên tâm, ngay lúc đó ta lấy hết, dọc đường chúng ta ăn, mặc, ở, lại mất hơn năm trăm hai, vẫn còn ít. Đợi lát nữa ngang qua Phúc Lai Cư, mua toàn bộ điểm tâm hôm nay của bọn họ, cho ngươi ăn đủ. Nhìn dáng vẻ ngươi như sói đói, hề có chút thục nữ nào, là tò mò Định Quốc công dạy dỗ thế nào đây. Chẳng lẽ bình thường ngươi cũng có quy củ như vậy à, trưởng bối trong nhà ai khiển trách ngươi sao?"

      " có, từ ta được các trưởng bối trong nhà rất cưng chiều. Bởi vì diện mạo của ta giống tổ mẫu nên tổ phụ và tổ mẫu cực kỳ sủng ái, với cả, ta còn là tiểu thư duy nhất của chính thất trong phủ Định Quốc công nên các trưởng bối hận thể cưng chiều ta lên tận trời."

      Nhắc tới người thân, nàng liền cong cong khóe miệng. Người thân đối với nàng tốt như vậy, kiếp trước nàng bị mù mới theo tên cặn bã Triệu Á Thanh kia, hại bọn họ. Làm lại lần nữa, nàng như thế, nhất định đặt người thân làm đầu.

      " nhìn ra, nếu , trước khi lâm chung, lão Định Quốc công giao vật báu trấn tộc của Lâm thị cho ngươi. Ngay cả phụ thân ngươi cũng chưa được sờ qua vật đó, truyền thẳng cho ngươi, có thể thấy được tổ phụ ngươi rất thương ngươi." Chống cằm, Hàn Lạc Tuyển nhàn nhạt .

      "Ừ. Tổ phụ thương tổ mẫu tận xương, diện mạo ta lại theo tổ mẫu nên rất được người thích. --;;l;lê..,,qu,,,,yyyyd,,,,o...o,,,nn....-=- Phụ thân từng vì chuyện này mà đùa oán giận tổ phụ, tổ phụ quá thiên vị, từ phải bày ra gương mặt đen cũng là hung ác khiển trách phụ thân. Ta còn nhớ, lúc ấy tổ phụ nghe xong, giận đến lập tức tìm cây gậy đuổi theo phụ thân khắp sân." đến đây, Lâm Thư thu lại ý cười, thở dài. Nếu như tổ phụ còn sống tốt biết bao.

      Phát cảm xúc của nàng có chút sai sai, liền đổi đề tài, hỏi: "Đợi về phủ rồi, ngươi định làm thế nào? Ngươi xử trí di nương và thứ tỷ ra sao?"

      Nhắc tới Lâm Thiến và Tô di nương, nàng liền tức giận, cắn chặt răng, : "Ta nhất định phải tố giác bọn họ với tổ mẫu, lòng dạ họ ác độc, vì chuyện hôn mà lại muốn giết chết ta. Từ đến lớn, ta từng bị Lâm Thiến ức hiếp bao nhiêu lần, ta đều so đo, nhưng lần này, ta bỏ qua cho bọn họ! Tô di nương ỷ vào năm đó cứu phụ thân ta mạng, khiến phụ thân nạp bà ta vào phủ, sinh ra Lâm Thiến. Biết được phụ thân ta thích khuê nữ, trước khi ta ra đời, nhiều lần dùng Lâm Thiến chọc cho mẫu thân ta uất ức. Mỗi lần phạm sai lầm, đều lấy cớ năm đó cứu phụ thân ta, để ông mềm lòng, rồi trôi qua bình yên vô . Lần này, ta bỏ qua dễ dàng như vậy, cho dù phụ thân lại mềm lòng cầu xin cho bọn họ, ta cũng lui bước, ta nhất định phải kêu tổ mẫu trừng phạt họ nặng!" xong, nàng liền nắm chặt tay.

      "Tốt lắm." Hài lòng gật đầu, Hàn Lạc Tuyển vén rèm lên nhìn sơ qua phong cảnh bên ngoài.

      Kinh thành à! Bà nó, cuối cùng cũng trở lại rồi! vậy mà trở về trước tháng so với dự tính, hơn nữa còn là tự mình quay về! Đợi trở về phủ rồi, để lão đầu kia biết được, chắc chắn kinh hãi ! Nghĩ tới đây, liền nhếch mép.

      thể , Hàn Lạc Tuyển rất tuấn tú, mặc dù có đôi khi đáng đánh đòn, nhưng có vốn liếng đó. Si ngốc thưởng thức tuấn nhan của , Lâm Thư đột nhiên thở dài : "Trở về kinh thành rồi, chúng ta phải tách ra sao? Ta nỡ đâu, biết sau này chúng ta có thể thường xuyên gặp mặt nữa ."

      Hàn Lạc Tuyển ngờ nàng thẳng ra như thế, trong lòng bị hù sợ. Đúng lúc này, biết xe ngựa qua cái hố nào, bị lay động kịch liệt, Hàn Lạc Tuyển ngồi vững, sơ ý ngã về phía Lâm Thư, mặt đập trúng ngực nàng.

      Trong phút chốc, mặc dù xe ngựa vẫn lắc lư, nhưng cả hai đều sững người. Đôi bên đều khiếp sợ, ai dám lộn xộn.

      Bị đầu Hàn Lạc Tuyển đột nhiên đập tới khiến ngực Lâm Thư hơi đau. Nhưng lúc này tư thế của hai người mập mờ tựa sát nhau nên nàng dám lộn xộn. Hàn Lạc Tuyển lên tiếng, nàng cũng dám gì.

      Mặt dán vào ngực Lâm Thư, Hàn Lạc Tuyển chỉ cảm thấy mềm nhũn. hiểu tại sao nàng có sức lực kinh người như vậy mà cơ thể lại mềm mại quá. Chờ xe ngựa dần dần vững vàng, mới phục hồi tinh thần, ho hai cái, chống dậy khỏi người nàng, ngồi vào trong góc u ám khiến người ta thấy vẻ mặt .

      Thấy rời , trong lòng Lâm Thư chợt có chút mất mát. ra, ở chung tháng, Hàn Lạc Tuyển cũng chút tình cảm nào với nàng chăng? Bình thường nhìn dáng vẻ ghét bỏ của với nàng nàng cũng đoán được. Nhưng trong lòng nàng vẫn uất ức, thậm chí có chút cam lòng. Nàng hiểu, kiếp trước có thể nàng vô cùng sâu đậm, vì sao kiếp này toàn ghét bỏ và chê bai nàng? Chẳng lẽ nàng làm sai chỗ nào sao?

      Trong xe, hai người đều im lặng. Lâm Thư nghĩ đến mình còn Hàn Lạc Tuyển ở trong góc cố gắng bình ổn trái tim đập nhanh của mình, mặt còn hơi nóng lên.

      Cứ giữ yên lặng như vậy, biết qua bao lâu, cả hai đều cảm thấy xe ngựa dừng lại, rồi màn vải bị người vén lên, lão hán thà thò đầu vào, cất cao giọng : "Hai vị công tử, đến phủ Dịch Vương rồi!"

      Lâm Thư nghe thế, sốt ruột lên tiếng hỏi: "Sao lại nhanh như vậy! Còn chưa đến Phúc Lai cư mà!"

      "Phúc Lai cư? Tiểu công tử, hai vị cũng cho tiểu nhân biết là muốn đến Phúc Lai cư. Nếu như hai vị dặn dò sớm, tiểu nhân cũng vòng đường tắt, thẳng đến phủ Dịch Vương." Lão hán có chút lúng túng giải thích.

      Hàn Lạc Tuyển biết cái này liên quan đến ông ta, là do quên dặn phu xe đến Phúc Lai cư. -=-lllleeqquuyydoo,,,,ô..nnn.== Ho khan hai tiếng, bèn : "Được rồi, nếu đến chúng ta xuống xe thôi, ngày khác ta sai người mua điểm tâm của Phúc Lai cư đưa đến để ngươi ăn đủ."

      Lâm Thư nghe thấy liền được an ủi. Ngoan ngoãn cầm tay nải xuống xe, chờ Hàn Lạc Tuyển trả tiền lộ phí cho phu xe, liền theo sau Hàn Lạc Tuyển, thành vào phủ Dịch Vương.

      Hàn Lạc Tuyển cửa chính mà dẫn Lâm Thư cửa sau. muốn xử lý tốt chuyện của nàng trước mới thỉnh an nhị lão sau. Hù dọa lão đầu kia giật mình, cho mẫu phi kinh hỉ.

      Hàn Cửu thấy Thế tử nhà mình xuất ngay trước mắt, còn tưởng bị hoa mắt, hung hăng dụi mắt mấy cái.

      Hàn Lạc Tuyển thấy vậy, nhịn được tới gõ đầu cái, lạnh giọng : "Đúng là công tử nhà ngươi! Ta trở về, phụ vương và mẫu phi vẫn chưa biết, trước tiên đừng kinh động đến bọn họ, ta có chuyện muốn giao cho ngươi làm. Thấy người đứng đằng sau ta , ngươi đưa nàng an toàn đến phủ Định Quốc công . Nếu người của phủ Định Quốc công hỏi đây là ai, ngươi cứ là người của phủ Dịch Vương, là phụ vương ta phái nàng tới gặp Định Quốc công, có chuyện quan trọng cần thương nghị. Nghe chưa?"

      "Thuộc hạ hiểu, nhưng Thế tử à, vị tiểu công tử này là ai vậy?" Hàn Cửu hiểu vì sao Thế tử nhà mình biến mất lâu như vậy, lại đột nhiên xuất , còn mang nam tử xa lạ về. Vừa trở lại muốn đưa nam tử xa lạ này đến phủ Định Quốc công.

      "Cái gì mà tiểu công tử! Nàng phải nam tử! Ngươi đừng quan tâm nhiều như vậy, trước tiên cứ làm xong chuyện ta giao , đợi lúc rảnh bản công tử với ngươi." Ngại Hàn Cửu quá dài dòng, phất tay ý bảo đừng nữa.

      "Hả? Nàng phải là nam tử! Nàng là nương ư!"

      Bộ dạng này khí khái quá mất! Ở Đại Chu, có nữ tử nào mà lông mày lá liễu đâu? Coi như là trời sinh sai sót cũng nghĩ hết cách để biến thành lông mày lá liễu, hiếm có nương nào có lông mày hình chữ nhất. phải kiểu lông mày đó khó coi, ngược lại còn khiến cho người ta có cảm giác khá tuấn. Nam tử càng lộ vẻ dịu dàng, nữ tử càng thêm khí khái. Nam tử luôn thiên vị những nương có lông mày lá liễu vì lộ vẻ dịu dàng, bình thường, đúng là có rất ít nữ tử để kiểu lông mày hình chữ nhất. Cho nên, Hàn Cửu vừa nhìn Lâm Thư mới tưởng nàng là nam tử.

      Thấy dáng vẻ ngu ngơ của Hàn Cửu ở trước mặt Lâm Thư, Hàn Lạc Tuyển cảm thấy hơi mất mặt, vội vàng trách cứ: " bảo ngươi bớt nhảm , còn nhiều lời như vậy hả! Còn nữa gọi Hàn Thập tới cho ta, ta kêu làm, để mình ngươi ở đây nhảm."

      "Thuộc hạ nữa, lập tức chuẩn bị xe ngựa, đưa vị nương này về phủ Định Quốc công." Hàn Cửu xong, bỏ chạy nhanh như làn khói.

      Thấy , Hàn Lạc Tuyển hất cằm với Lâm Thư, : " theo ta, ta kêu người đưa đấu lạp có màn che dài cho ngươi đội.-lflfququdn,n,n-= Chờ đến lúc về phủ Định Quốc công, bất kỳ ai hỏi cái gì, ngươi cũng cần trả lời. Người của phủ Định Quốc công đều biết dáng điệu, giọng của ngươi, nếu để cho người có tà tâm phát , gây bất lợi cho ngươi."

      Lâm Thư ra vẻ khéo léo, gật đầu cái.

      Sực nhớ ra gì đó, Hàn Lạc Tuyển lại hỏi: "Lúc trước ta dạy ngươi giải thích, ngươi còn nhớ ?"

      "Đương nhiên là nhớ. Huynh bảo ta giấu diếm khoảng thời gian hai ta ở chung, chỉ cho các trưởng bối là tự ta chạy về, lúc chạy về đến bên ngoài phủ Định Quốc công bị người của Tô di nương trói lại lần nữa, may mắn được huynh cứu giúp, hộ tống trở về."

      "Nhớ tốt lắm! Nhớ kỹ, ngàn vạn lần được để cho ai biết ta và ngươi sống nương tựa lẫn nhau qua tháng, gây bất lợi cho thanh danh của ngươi đó, cũng hay cho bản công tử." Hàn Lạc Tuyển liên tục dặn dò.

      Lâm Thư gật gật đầu. Nếu như có thể lợi dụng thanh danh để trói buộc nàng và Hàn Lạc Tuyển ở cùng chỗ, bảo cưới nàng, nàng dĩ nhiên là nguyện ý. Nhưng nàng cũng biết là kiểu người gì, trừ phi nguyện ý, nếu , ai có thể bức bách . Vì muốn chiếm được mến của , nàng liền mặc cho .

      Hàn Lạc Tuyển rất hài lòng, dẫn nàng vào viện của .
      AikoNguyen thích bài này.

    3. NgocThanhh95

      NgocThanhh95 Active Member

      Bài viết:
      229
      Được thích:
      334
      Chương 17: Phủ Định Quốc công


      Xe ngựa đến phủ Định Quốc công, nghe thấy Hàn Cửu ở bên ngoài mời nàng xuống xe, Lâm Thư hít thở sâu, từ trong xe ngựa chui ra, cẩn thận xuống xe.

      Binh sĩ gác cổng thấy có chiếc xe ngựa dừng ở trước cửa phủ, thấy người đó chắc tầm thường, dám chậm trễ, nhanh chóng bước ra nghênh đón.

      "Vị tiểu ca này, là khách quý ở đâu đến bái yết phủ Định Quốc công vậy?"

      Hàn Cửu nghiêm mặt liếc cái, lấy tấm lệnh bài từ trong ngực ra, đưa đến trước mặt , thản nhiên : "Chúng ta là người của phủ Dịch Vương, Vương Gia có chuyện quan trọng muốn báo cho Quốc Công gia, phái vị tiểu công tử này đến bẩm báo. Nhanh báo cho quản gia của các ngươi ."

      Binh sĩ vừa nghe là người của phủ Dịch Vương, liền dám chậm trễ, dạ tiếng, nhanh chóng làm.

      Cách màn che, Lâm Thư có thể thấy được cổng lớn của phủ Định Quốc công, nâng mắt nhìn tấm biển ‘phủ Định Quốc công’ ở phía . Cơn kích động tựa như thủy triều trào dâng mãnh liệt, vọt thẳng vào tim nàng. Phủ Định Quốc công, mười năm, nàng lại trở về rồi!

      Thấy nàng có điểm bất thường, mặc dù thân thể nàng run rẩy rất , nhưng vẫn bị ánh mắt sắc bén của Hàn Cửu nhìn ra. tiến tới, quan tâm, giọng hỏi: " nương sao chứ?"

      Lâm Thư lắc đầu, màn che dài lúc lắc cái.

      Thấy nàng như thế, Hàn Cửu cũng tiện hỏi nhiều, dứt khoát ngậm miệng lại, yên lặng chờ người của phủ Định Quốc công ra nghênh tiếp.

      Chờ khoảng nửa ly trà , vị nam tử trung niên khoảng bốn mươi tuổi từ trong cổng ra. Chạy về phía Lâm Thư, đầu tiên là cung kính hành lễ với nàng, rồi quay đầu với Hàn Cửu: "Để hai vị đợi lâu, lão nô là quản gia của phủ Định Quốc công, họ Ngô. Lúc trước chưa nhận được bái thiếp của phủ Dịch Vương phủ, biết Dịch Vương phái người qua trước là có chuyện gì quan trọng?"

      "Nếu là chuyện quan trọng rồi quản gia như ông có thể hỏi thăm sao! Ông chỉ cần dẫn chúng ta vào, chờ gặp được Quốc Công gia, vị công tử này tự mình báo cho Quốc Công gia. Nếu để lỡ mất chuyện quan trọng của Vương Gia và Quốc Công gia, ông có thể đảm đương nổi sao!" Hàn Cửu thành thạo ứng phó với quản gia Ngô.

      Lâm Thư tất nhiên nhận biết quản gia Ngô, nàng nhớ vị quản gia Ngô này là nghĩa tử được lão quản gia Ngô bá tiền nhiệm nhận nuôi. Trong lúc nhất thời, nàng có chen mồm vào cuộc đối thoại của hai người, an tĩnh đứng bên, vểnh tai lắng nghe.

      Nghe Hàn Cửu , quản gia Ngô hơi nhíu mày, dùng ánh mắt nghi ngờ nhìn Lâm Thư.-ơ-[ll;l;lêqqquuyydo,,,nnn....ơ] Ông ta cảm thấy người đeo màn che này hơi quen thuộc, nhưng người này che mặt, còn là người của phủ Dịch Vương, ông ta cũng tiện suy đoán nhiều. Suy nghĩ chút, bèn với Hàn Cửu: " biết hai vị có chuyện gì quan trọng mà vội vàng muốn báo cho Quốc Công gia, lúc này lão gia ở Tây Uyển, chỗ của lão phu nhân để xử lý chút chuyện, tại sợ rằng thể phân thân."

      "Quốc Công gia có chuyện gì quan trọng đến thế, ngay cả chuyện quan trọng của phủ Dịch Vương chúng ta cũng phải xếp sau?" Hàn Cửu nhíu mày hỏi.

      "Đây là chuyện riêng của Lâm gia, tiện nhiều lời với hai vị. Kính xin hai vị tha thứ, trước theo lão nô vào trong phủ chờ lát, chờ Quốc Công gia xử lý tốt mọi chuyện, chắc chắn chạy tới gặp hai vị." xong, ông ta cúi người làm động tác mời với Lâm Thư và Hàn Cửu.

      Lâm Thư nghe thấy phụ thân ở Tây Uyển cùng tổ mẫu xử lý chuyện tình, mơ hồ đoán được có liên quan đến chuyện nàng mất tích. Cuối cùng, nàng vẫn nghe lời Hàn Lạc Tuyển, nhịn được lên tiếng, cố ý đè giọng thô dày hơn, : "Đưa chúng ta đến gặp Quốc Công gia ngay."

      Quản gia Ngô hơi khó xử : "Vị công tử này, Quốc Công gia xử lý chuyện nhà, hai vị vẫn nên đợi chút ."

      Khi Hàn Cửu biết được ý định của Lâm Thư, thấy quản gia kia vẫn từ chối, giọng liền cứng ngắc, tức giận nhìn ông ta, : "Chờ cái gì mà chờ! Là quốc quan trọng hay là chuyện nhà quan trọng! Ông chỉ cần dẫn chúng ta gặp Quốc Công gia, có chuyện gì chúng ta chịu trách nhiệm! Nếu để lỡ chuyện quan trọng chúng ta gánh vác nổi đâu!"

      Quản gia thấy hai người cố ý muốn gặp Định Quốc công, ý thức chuyện tình có thể rất quan trọng, cũng dám khuyên nhiều, vội vàng gật đầu.

      "Vậy được rồi, xin nhị vị cùng lão nô, lão nô dẫn hai vị đến Tây Uyển."

      Lâm Thư hài lòng theo ông ta vào trong phủ. Có thể do thời gian quá lâu, cảnh vật trong phủ trông hơi xa lạ, nhưng trong xa lạ vẫn có chút quen thuộc. Trong mơ hồ đó, khiến nàng nhịn được lặng lẽ thở dài. Hít sâu điều chỉnh tâm trạng, Lâm Thư tiếp tục theo quản gia Ngô đến Tây Uyển.

      Đợi đến khi bước vào Tây Uyển, nơi nàng mong chờ hơn mười năm, nàng đột nhiên dậm chân xuống, thân thể dần dần run rẩy. Lâm Thư đột nhiên hơi lúng túng, biết nên đối mặt với người thân lâu chưa gặp như thế nào. Trong lòng nàng có chút kích động và hưng phấn, cũng có tự trách và hối hận. Vui buồn lẫn lộn, nước mắt lập tức trào dâng trong hốc mắt nàng, rơi tí tách xuống mũi giày.

      Quản gia Ngô xa mới phát Lâm Thư vẫn chưa theo lên, cảm thấy kỳ quái, vòng trở về hỏi nàng: "Vị công tử này, có vấn đề gì sao?"

      Hít hít mũi, nàng lên tiếng, nâng bước chân lướt qua ông ta, quen lối vào bên trong. Nhiệm vụ của Hàn Cửu là hộ tống Lâm Thư an toàn đến trước mặt Định Quốc công, thấy nàng rồi, cũng lướt qua quản gia Ngô, theo sát bên nàng.

      Trong lòng quản gia Ngô đầy thắc mắc bước theo sau, cứ nghĩ Lâm Thư biết đường chờ ông ta ở phía trước, đợi ông ta dẫn đường. ngờ Lâm Thư lại biết đường lối lại! Điều này làm cho ông ta cảm thấy mọi chuyện khó lường, bắt đầu hoài nghi thân phận của nàng.

      Trong lòng vừa hoài nghi, vừa theo sát, ông ta cố gắng muốn đến gần Lâm Thư, muốn nhìn ra chút gì đó từ nàng. Nhưng bên cạnh nàng luôn có Hàn Cửu theo sát, ông ta thể đến gần, cách màn che nên thể thấy tướng mạo của nàng, trong lòng liền hơi nóng nảy.

      Càng vào bên trong, nàng càng nghe tiếng hỗn loạn ở trong đó, tiếng khóc càng hấp dẫn nàng hơn. Là giọng nữ, là mẫu thân! Là mẫu thân khóc! Còn khóc đến ruột gan đứt từng khúc, làm người ta nghe được đều cảm nhận nỗi bi ai sâu sắc.''ll..l...eeee..qq444đ,,,,00,,nnn....-Trong trí nhớ của nàng, mẫu thân An thị của nàng là nữ nhân kiên cường, Lâm Thư chưa từng thấy mẫu thân rơi lệ. Vừa nghĩ tới mỹ nhân trong trí nhớ kia đau lòng khóc lớn, lòng nàng liền rối loạn, vui buồn đan xen đều biến mất, trong lòng chỉ có thấp thỏm và lo lắng. Ngại bộ quá chậm, nàng dứt khoát co cẳng chạy.

      Hàn Cửu và quản gia Ngô ngờ nàng đột nhiên bỏ chạy, cả hai đều sửng sốt chút. Hàn Cửu phản ứng trước tiên, vội vàng đuổi theo nàng. Quản gia Ngô thấy vậy, cũng nhấc chân đuổi theo.

      Trong lòng Lâm Thư vô cùng rối loạn, nhắm thẳng đường chính mà chạy. Nàng chạy giống như tên bắn, chỉ lát, chạy tới chính đường.

      Trong đại sảnh của Tây Uyển của Lâm lão phu nhân cảnh hỗn loạn, lúc An thị nghe trượng phu xây mộ chôn y phục và di vật của Lâm Thư liền chết lặng. Ngay sau đó, thấy Tô di nương theo trượng phu, lập tức hiểu . Nhất định là Tô di nương huyên thuyên ở trước mặt lão gia, lão gia bị thuyết phục, mới những lời này!

      Đột nhiên, An thị luôn luôn hiền lương đoan trang liền rơi lệ như mưa, tuôn trào hốc mắt, nước mắt giàn giụa gào khóc. Lớn tiếng chỉ trích Định Quốc công Lâm Chí Viễn, Lâm Thư chỉ bị người xấu mang thôi, còn chưa chết, vì sao phải xây mộ chôn y phục và di vật!

      Ở đây còn có ba vị huynh trưởng ruột của Lâm Thư, khi bọn họ nghe phụ thân những lời này cũng bị khiếp sợ. Bọn họ thể tin được đây là do phụ thân luôn luôn thương muội muội ra. Lúc này, chỉ có bốn người mẫu tử An thị khiếp sợ mà còn cả Lâm lão phu nhân ngồi ở cao. Thậm chí bà còn hoài nghi là mình nghe lầm, hoàn toàn dám tin nhi tử do bà sinh ra lại những lời đó.

      Trong tình cảnh hỗn loạn, An thị khóc nháo, mấy tôn nhi dòng chính của Lâm gia tra hỏi, Tô di nương biện bạch cho mình, Định Quốc công Lâm Chí Viễn vừa đau lòng cũng vừa phiền lòng. Lâm lão phu nhân giận đến đau tim, che ngực thở dốc. Trong đại sảnh ngoại trừ Lâm Thiến tâm trạng của mọi người đều như trước.

      Lâm Thiến núp ở góc nhà mừng thầm, trong lòng vô cùng khoan khoái. Ai kêu thường ngày các người cứ cưng chiều tiện nhân Lâm Thư như thế, đau lòng đáng đời các người, đau chết các người mới tốt!

      Lâm Thư chạy tới, chứng kiến cảnh tượng đó, liền sửng sốt chút. Nàng thấy tổ mẫu ngồi ở vị trí cao ôm ngực, mẫu thân khóc thảm, gương mặt phụ thân đầy bất đắc dĩ và đau lòng, khuôn mặt các huynh trưởng đầy đau lòng. Còn có, Tô di nương cố làm ra vẻ khổ sở, nhưng giữa hai đầu lông mày lại chất chứa niềm vui, Lâm Thiến ở trong góc mặt đầy hả hê!

      Mọi người trước mắt đều giống như trong trí nhớ, mặc dù Lâm Thư có hơi hoảng hốt, nhưng thấy dáng vẻ vô cùng tức giận của tổ mẫu, nàng lập tức phục hồi tinh thần. Bước nhanh tới bên cạnh Lâm lão phu nhân, bắt được tay bà, kích động lên tiếng: "Tổ mẫu! Con trở về, ngài đừng đau lòng, ngài chú ý đến thân thể ạ!"

      An thị khóc đến muốn sống, hai tay níu chặt y phục của Lâm lão gia, ngừng chất vấn, Lâm Thư còn chưa chết, vì sao phải xây mộ chôn y phục và di vật của nó chứ. -l3[L3]=-=Q[u4]=-=D[011]=-=-=,,..,.Ở đây ngoại trừ An thị, tất cả mọi người đều chú ý đến Lâm Thư đột nhiên chạy vào. Mặc dù Lâm Thư chưa tháo màn che, nhưng nghe giọng quen thuộc như vậy, tất cả đều sợ ngây người.

      Nhất là Tô di nương và Lâm Thiến, sắc mặt thay đổi đến mấy lần, hoàn toàn mất hết huyết sắc. Hao tổn tâm cơ, Tô di nương ngờ rằng Lâm Thư còn trở về được! Tuy Lâm Thiến thành niên, nhưng chưa trải đời, trong lòng lại có quỷ nên cứ nghĩ Lâm Thư là quỷ hồn. Bị hù sợ đến sắc mặt trắng bệch, chạy đến bên cạnh Tô di nương, nắm chặt tay bà ta, mặc kệ tình hình, vội vàng : "Nương! Ngài có thấy người vừa chạy đến bên cạnh tổ mẫu hay , giọng đó giống hệt như tiện nhân Lâm Thư! phải nó biến thành lệ quỷ trở lại tìm chúng ta chứ?"

      Tô di nương vừa phục hồi tinh thần từ trong khiếp sợ, nghe Lâm Thiến , tức giận tới mức tát cho nữ nhi cái.

      " bậy gì đó! Ta thấy con bị mộng du rồi, ban ngày ban mặt mê sảng gì thế!"

      Đột nhiên bị tát, mặt Lâm Thiến cũng có chút huyết sắc, trừng mắt nhìn bà ta, mang theo tức giận : "Con hề bậy! Con ràng nhìn thấy bóng dáng chạy tới bên cạnh tổ mẫu, tin ngài nhìn xem! Bây giờ nàng vẫn còn ở trước mặt tổ mẫu! Giọng của nàng giống hệt Lâm Thư, có phải Lâm Thư biến thành quỷ tới tìm chúng ta ?" Lâm Thiến có tật giật mình, sợ hãi ra.

      Mặc dù mọi người ở đây chấn động khi thấy Lâm Thư, nhưng nghe Tô di nương và Lâm Thiến chuyện, đều phục hồi tinh thần, khó tin nhìn hai người họ. An thị có hơi điên dại nên chẳng thèm để ý cái gì, trong đầu chỉ nghĩ đến nữ nhi, miệng ngừng chất vấn Lâm lão gia, nên hề phát ra những biến cố này.
      AikoNguyen thích bài này.

    4. NgocThanhh95

      NgocThanhh95 Active Member

      Bài viết:
      229
      Được thích:
      334
      Chương 18: Đối chất tại chỗ


      Vén màn che lên, Lâm Thư vỗ hai cái lên bàn tay của Lâm lão phu nhân như an ủi, chợt đứng lên, về phía hai mẫu tử Tô di nương. Vừa , vừa trừng mắt nghiến răng nhìn chằm chằm hai người họ, lạnh lẽo : "Đúng vậy, ta trở về rồi! Lâm Thiến, Tô di nương, giết chết ta, các người rất thất vọng hả? ngờ ta có thể thuận lợi trở về sao? Vì hôn , muốn trở thành tiểu thư duy nhất của phủ Định Quốc công, ngờ hai mẫu tử ngươi lại có lòng dạ độc ác đến thế. Tính kế lừa ta xuất phủ, sai người chụp thuốc mê ta, dẫn ta đến nơi hoang tàn vắng vẻ, mặc cho ta bị dã thú trong rừng ăn thịt. Các người là ngoan độc! Ta mang theo bụng oán khí, từ Nhạc Châu chịu trăm cay nghìn đắng chạy về đây, chính là muốn tố cáo hai người ác độc này!"

      "Ngươi bậy! Nhị tiểu thư, ngươi có chứng cứ gì chứng minh là tiện thiếp sai người gây nên? Tiện thiếp là phụ nhân ở trong thâm trạch (chỗ ở sâu), ngày thường ngoại trừ đến Tự Miếu dâng hương, còn dám bước ra khỏi cửa lớn của phủ Định Quốc công. Sao tiện thiếp dám sai người tổn thương tiểu thư chứ! Tiện thiếp oan uổng quá! Quốc Công gia à!"

      Lúc này, Tô di nương hồi phục tinh thần từ trong kinh động. Mặc dù nữ nhi Lâm Thiến vừa những lời hồ đồ, nhưng chỉ cần có chứng cớ chứng minh bà ta gây nên chuyện của Lâm Thư, ai cũng đừng nghĩ đổ tội danh đó lên đầu bà ta!

      "Bà oan uổng sao? Ha ha, vừa rồi Lâm Thiến , nếu phải có tật giật mình sao tỷ ta ra những lời đó? Nếu như các người sai người bắt cóc ta, vì sao Lâm Thiến sợ hãi như thế, cho rằng ta là lệ quỷ, quay về tìm các người tính sổ! Bà !" Lâm Thư tức giận nhìn chằm chằm Tô di nương, lớn tiếng chất vấn.

      Cuối cùng Định Quốc công Lâm Chí Viễn cũng phục hồi tinh thần, thể tin chuyển mắt qua lại giữa Lâm Thư và Tô di nương, cuối cùng giọng khàn khàn hỏi Tô di nương: "Có phải là nàng sai người bắt cóc Thư nhi ?"

      "Quốc Công gia! Tiện thiếp oan uổng quá! Tiện thiếp là vị phụ nhân, nào có lá gan dám làm tổn thương Nhị tiểu thư! Tiện thiếp là oan uổng! Thời gian này Thiến nhi chỉ bị chuyện của nhị tiểu thư làm cho kinh sợ, lúc đầu thấy nhị tiểu thư, con người trở nên hồ đồ, toàn mê sảng thôi! Nếu như Quốc Công gia tin tiện thiếp, cứ kêu người tra xét ! Tiện thiếp chưa từng làm chuyện nen thẹn với lương tâm!" Tô di nương ưỡn thẳng lưng, dáng vẻ đường đường chính chính.

      "Hay cho câu ‘ thẹn với lương tâm’! Chính tai ta nghe thấy đám bắt cóc , là bà muốn để Lâm Thiến trở thành tiểu thư duy nhất của phủ Định Quốc công, gả cho kẻ nhà cao cửa rộng, mới tính kế trừ khử ta! ='='ll..lêquyyddonn,,..Trong phủ Định Quốc công to lớn này, trừ bà ra, còn ai có động cơ muốn trừ bỏ ta chứ? phải bà mở mồm đều là xảo ngôn giỏi biện cãi sao? Bà muốn chứng cớ hả? Được! Chúng ta báo quan !Để Triệu Duẫn Kinh thăm dò, ta cũng tin tra được manh mối gì!" Lâm Thư giận dữ .

      "Này, Quốc Công gia, đây tóm lại là chuyện của Lâm gia, truyền ra bên ngoài gây bất lợi cho thanh danh của Nhị tiểu thư và Lâm gia. Nếu Quốc Công gia tin tiện thiếp, cứ điều tra trong phủ biết. Nếu như tra được cái gì, tiện thiếp còn lời nào để nữa. Nhưng nếu phải do tiện thiếp gây nên, tiện thiếp tuyệt đối nhận tội!" xong, Tô di nương quỳ xuống, kéo vạt áo Lâm Chí Viễn, thút tha thút thít khóc.

      Từ Lâm Thư biết Tô di nương giỏi xảo ngôn, chỉ cần có chứng cớ, dựa theo tính tình bà ta tuyệt nhận. Nếu bà ta dám làm, còn dám mở miệng bảo phụ thân thăm dò, tất nhiên chuẩn bị tốt rồi. Sợ rằng chẳng tra được gì trong phủ Định Quốc công.

      Lâm Thư cam lòng nhìn thẳng phụ thân nàng, ép hỏi: "Chẳng lẽ phụ thân tin con ư? Con chính là nén hơi oán khí từ Nhạc Châu, trải qua gian khổ chạy về đây! Nếu phải sợ bà ta tính kế hại nhiều người thân của con sao con phải chất chứa nhiều oán khí, trải qua gian khổ chạy trở về chứ! Con đường đường là tiểu thư dòng chính của phủ Định Quốc công, chẳng lẽ phí tâm tính kế vị di nương sao? tiện thiếp, bà ta có gì đáng giá để con đặt vào mắt, đối phó chứ?"

      Lâm Chí Viễn còn chưa lên tiếng, Tô di nương giành trước: "Nhị tiểu thư, tiện thiếp biết thân phận mình hèn mọn, coi như thân phận của tiện thiếp có thấp kém đến đâu, nhưng dầu gì tiện thiếp vẫn là trưởng bối, ngươi biết lễ phép vu oan cho tiện thiếp như vậy, quy củ của phủ Định Quốc công ở chỗ nào chứ!" Tô di nương định dời chú ý của mọi người.

      "Quy củ ư? di nương như bà muốn quy củ gì với ta chứ? buồn cười! Quy củ của phủ Định Quốc công này như thế nào, tổ mẫu ta còn chưa xuống mồ, mẫu thân ta còn chưa nhắm mắt, di nương như bà có tư cách gì mà há mồm ngậm mồm đều là quy củ, lễ nghĩa chứ! Chẳng lẽ ta bị người hại rồi, ta còn phải đối xử quy củ và lễ phép với kẻ hại ta sao? là nực cười!"

      Lâm Thư giận đỏ mặt, xong với Tô di nương, quay đầu nhìn về phía Lâm Chí Viễn, thái độ kiên quyết, : "Phụ thân, con sợ mất thanh danh, con chỉ cầu xin lời công bằng! Chuyện này con muốn báo quan, muốn phủ Kinh Triệu Duẫn điều tra kỹ chuyện con bị kẻ gian bắt cóc! Chuyện này con quyết rồi!"

      Tai nghe mắt thấy hai người Lâm Thư và Tô di nương chuyện, lúc này Lâm lão phu nhân cũng hoàn toàn khó thở rồi. Gương mặt già nua tràn đầy tức giận, cầm chén trà ở bàn lên, ném về phía Tô di nương. Đôi mắt sáng như đuốc nhìn chằm chằm Tô di nương, tức giận : "Lão thân đồng ý với lời của Thư nhi! Lão thân cũng muốn biết rốt cuộc là ai có lòng dạ độc ác, tính kế mưu hại tôn nữ của ta đấy! Tiểu thư dòng chính của Lâm gia bị người trói lại, chẳng lẽ chúng ta vẫn thể lên tiếng à! Đến cả báo quan cũng dám sao! Chí Viễn, nếu ngươi còn xứng đáng với tước vị Định Quốc công ngươi hãy báo quan cho ta, để người của phủ Kinh Triệu Duẫn điều tra ràng!-lllqlqldon,,,--- Kết quả như thế nào, là ai tính kế, có người của phủ Kinh Triệu Duẫn xử trí theo luật. Nếu như ngươi dám nhúng tay vào, cái gì vì ai, lão thân coi như có nhi tử như ngươi. Lập tức dâng tấu xin bệ hạ thu lại phong hào Quốc Công gia của ngươi, xin phong Sóc nhi thừa kế tước vị!"

      Phụ thân còn khỏe mạnh, lại nhường nhi tử thừa kế tước vị, đây là chuyện rất mất mặt. Có thể thấy được, lão phu nhân rất tức giận. Tức , trừ An thị khóc đến như điên, ai dám lên tiếng phản bác lời bà. Ai cũng dám xem lời bà như lời đùa, mọi người đều biết, lão phu nhân là làm được.

      Lâm Chí Viễn cũng nhìn ra mẫu thân rất tức giận, nhận định Tô di nương có liên quan đến chuyện Lâm Thư gặp nạn, thở dài, mở miệng : "Mẫu thân, hài nhi biết. Hài nhi lập tức sai người đến phủ Kinh Triệu Duẫn báo án."

      Nghĩ đến cái gì, Lâm lão phu nhân híp đôi mắt sáng như đuốc, nhìn về phía Tô di nương và Lâm Thiến, : "Tiện thiếp và thứ nữ này là kẻ tình nghi do Thư nhi tố cáo, trước khi chuyện sáng tỏ, bọn họ vẫn chưa thoát khỏi bị tình nghi, cứ nhốt trong Vọng Nguyệt các trước . Sai người trông coi nghiêm ngặt, chờ đến khi vụ án ràng thả bọn họ ra." Ngay cả tiếng di nương và Lâm Thiến lão phu nhân cũng muốn gọi, có thể thấy được trong lòng bà giận đến mức nào.

      Tô di nương vừa nghe, trong lòng liền hoảng sợ, níu lấy y phục của Lâm Chí Viễn, lập tức kêu khóc: "Quốc Công gia, tiện thiếp bị oan mà! Vì sao phải giam tiện thiếp và Thiến nhi lại chứ?"

      "Nếu như bà thẹn với lương tâm sao phải sợ ở trong Vọng Nguyệt các mộ thời gian chứ? Chẳng lẽ, di nương có tật giật mình sao?" Lúc này, đại ca của Lâm Thư là Lâm Sóc, trưởng tử của Lâm gia liền mở miệng sau hồi trầm lặng, hai mắt lạnh lẽo nhìn chằm chằm Tô di nương, giọng mang theo khí lạnh bức người.

      Lúc này, hai vị ca ca sinh đôi của Lâm Thư, là đệ đệ của Lâm Sóc, là Lâm Ngọc và Lâm Kỳ cũng phụ họa ép hỏi.

      Tô di nương tiến lùi đều khó, gương mặt đầy nước mắt, cứng nhắc : "Tiện thiếp dĩ nhiên thẹn với lương tâm, tiện thiếp chỉ đau lòng cho Thiến nhi. Thiến nhi là đứa bé của Lâm gia, từ được nuông chiều lớn lên, sợ rằng thích ứng được với cuộc sống trong Vọng Nguyệt các. Tiện thiếp cầu xin lão phu nhân và Quốc Công gia thương xót, đừng bắt Thiến nhi theo tiện thiếp vào Vọng Nguyệt các, tiện thiếp đau lòng cho Thiến nhi ạ!"

      "A, Lâm Thiến chỉ thay đổi chỗ ở thời gian thôi mà, so với những tháng ngày ta phải chịu, đâu tính là khổ cực chứ!" Lâm Thư châm chọc Tô di nương.

      Lâm lão phu nhân suy nghĩ lúc, mắt lạnh nhìn Tô di nương, : "Nếu muốn Lâm Thiến theo ngươi vào ở trong Vọng Nguyệt các, vậy để nó ở lại chỗ của lão thân , do lão thân tự mình chăm sóc, lão thân khắt khe với huyết mạch của Lâm gia đâu!"

      Tô di nương vừa nghe, vẻ mặt giống như trời sập. Quả nhiên gừng càng già càng cay! Lão già này lại muốn tách mình và Thiến nhi ra! Tô di nương vốn tính toán là để Lâm Thiến ở bên ngoài, thông qua nữ nhi biết được tình hình ở bên ngoài. Đến khi người của quan phủ điều tra tới ả, kêu Lâm Thiến thông báo người nọ, bảo người nọ giải quyết giúp những kẻ tham dự bắt cóc Lâm Thư, tử vô đối chứng. Cứ như vậy, có chứng cớ chỉ ả là chủ mưu của chuyện này chẳng ai làm gì được ả!

      Nhưng ngờ, Lâm lão phu nhân lại muốn tách mẫu tử bọn họ ra, giữ Lâm Thiến ở bên người để giám thị. Vậy , đến lúc đó, nếu như người của quan phủ hỏi, Thiến nhi khác ả đúng là bê đá tự đập chân mình, tự đánh mặt mình! Nghĩ như vậy, Tô di nương vội vàng cầu xin: "Hãy để Thiến nhi ở cùng với tiện thiếp ! Từ Thiến nhi lớn lên ở bên cạnh tiện thiếp, nó thể rời khỏi tiện thiếp! Phải , Thiến nhi?" xong, Tô di nương quay đầu ngầm nháy mắt với Lâm Thiến trong lúc mọi người để ý.

      Nhận được ánh mắt của Tô di nương, Lâm Thiến lập tức phản ứng, biết nên làm như thế nào.

      "Đúng vậy! Thiến nhi thể rời khỏi nương, Thiến mhi muốn ở cùng với nương!" xong, Lâm Thiến cũng nặn ra ít nước mắt, giả vờ đáng thương.

      Nhìn đôi mẫu tử khóc sướt mướt, dáng vẻ như phải chịu uất ức, giống như bọn họ mới là người chịu khổ, Lâm lão phu nhân liền tức giận, lồng ngực tràn đầy lửa giận. Tay run run, chỉ vào Tô di nương và Lâm Thiến, mắng to: "Các ngươi còn để lão thân vào trong mắt ! Lúc thế này, lúc thế kia! Chí Viễn! Ngươi xem , đây đều là tai họa ngươi rước vào Lâm gia! Đây là muốn lão thân tức chết mới chịu đó! Thư nhi chịu nhiều uất ức như vậy cũng rơi giọt lệ, bọn họ ngược lại như phải chịu mọi uất ức, là tức chết lão thân rồi! Lâm Thiến, đường đường là tiểu thư dòng thứ của phủ Định Quốc công, đến tuổi thành thân, lại giống như đứa trẻ chưa dứt sữa rời được mẫu thân! Chí Viễn, nương hỏi ngươi, ngươi định làm thế nào?" Đôi mắt sắc bén nhìn nhi tử, bà ép hỏi.

      Lúc này cảm xúc trong lòng Lâm Chí Viễn hết sức phức tạp, khoảng thời gian tìm thấy Lâm Thư, luôn ăn ngon, ngủ yên, quan tâm và đau lòng vì nữ nhi. Dưới khuyên nhủ của Tô di nương, thể thừa nhận nữ nhi có lẽ còn, lúc này mới lấy dũng khí mở miệng chuyện chuẩn bị xây mộ chôn cất y phục và di vật của Lâm Thư. Lại ngờ, vừa mới dứt lời, thê tử An thị tương kính như tân nhiều năm giống như nổi điên chỉ trích . Sau đó Lâm Thư liền chạy vào, đối chất với Tô di nương khiến khó có thể tiêu hóa. hiểu tại sao mọi chuyện lại thành ra như vậy, trước mắt bị mẫu thân ép hỏi, Lâm Chí Viễn bất đắc dĩ : "Tất cả mặc cho mẫu thân định đoạt. Kính xin mẫu thân bảo trọng thân thể, đừng quá lo lắng, tất cả có nhi tử."

      Lâm lão phu nhân lườm , phất tay, ra lệnh: "Người đâu, đưa Tô thị tới Vọng Nguyệt các, trông coi nghiêm ngặt, được bước ra bước! Còn nữa, đưa đại tiểu thư tới Hoa Lầu chăm sóc đặc biệt, nếu đại tiểu thư xảy ra chuyện gì, chỉ tra hỏi các người thôi!"

      Hai lão ma ma bên cạnh bà nghe lệnh, động tác nhanh nhẹn kéo Tô di nương và Lâm Thiến ra, hề chần chừ. Tô di nương và Lâm Thiến ngoác miệng gọi nhau, cùng cầu xin Lâm Chí Viễn. Nhìn hai mẫu tử bị người lôi , Lâm Chí Viễn há miệng, cuối cùng vẫn nuốt lời đến bên môi xuống, gì cả.

      Nhìn hai mẫu tử phiền phức kia bị kéo , còn An thị vẫn khóc rống như phát điên, Lâm lão phu nhân mệt mỏi xoa xoa trán, nhàn nhạt lên tiếng: "Thư nhi ở lại đây, lão thân có lời muốn hỏi con bé. Các ngươi giải tán trước ! Sóc nhi, con vào cung mời Vương ngự y tới xem bệnh cho mẫu thân con . Mẫu thân con bị tâm thần bất ổn, đợi nương con bình tĩnh lại đưa Thư nhi đế trấn an nàng. Ngọc nhi và Kỳ nhi, hai đứa cùng phụ thân đến phủ Kinh Triệu Duẫn báo án !"

      Lâm Chí Viễn nghe vậy biết đây là mẫu thân yên lòng về mình, đặc biệt kêu hai nhi tử cùng, mặt liền hơi xấu hổ, nhưng dám phản bác, cuối cùng đành gật đầu.

      Ba vị ca ca của Lâm Thư thấy muội muội trở về bình an, trong lòng chuyển bi sang hỉ. Vốn nghĩ đợi tan cuộc hỏi xem rốt cuộc xảy ra chuyện gì, nhưng thấy tổ mẫu như vậy, đều thức thời câm miệng làm theo.
      Tìm kiếm với từ khoá:
      http://***************.com/styles/hestia_blue_pink/imageset/en/icon_post_thanks.gifhttp://***************.com/styles/hestia_blue_pink/imageset/en/icon_user_profile.gif
      10 thành viên gởi lời cảm ơn lamnguyetminh về bài viết : Hủ nữ muôn năm, LittleMissLe, Manchannie, Murasaki, Nightowl, hanhphucmimcuoi, minmapmap2505, nammoi, nary87, qh2qa06

      Xin ủng hộ:
      Xem Cách đăng truyện mới, chương mới, chống copy, truyện ★ VIP ★
      http://***************.com/styles/hestia_blue_pink/imageset/en/button_topic_reply.gif Trang 9/24 [ 72 bài ]
      Chuyển đến trang Trang trước 1... 6, 7, 8, 9, 10, 11, 12 ... 24Trang sau

      Chuyển đến: Chọn chuyên mục ------------------ ******************* Thông tin về diễn đàn Tuyển điều hành (Mod) Góp ý Miss DĐLQĐ 2017 Kho lưu trữ Kiện tụng Truyện Edit/Sáng Tác Hoàn Cổ Đại Hoàn ★ VIP ★ Cổ Đại Hoàn Xuyên Hoàn ★ VIP ★ Xuyên Hoàn Đại Hoàn ★ VIP ★ Đại Hoàn Đại Sủng Hoàn ★ VIP ★ Đại Sủng Hoàn Truyện Edit/Sáng Tác Truyện Cổ Đại ★ VIP ★ Truyện Cổ Đại Truyện Xuyên ★ VIP ★ Truyện Xuyên Truyện Đại ★ VIP ★ Truyện Đại Đại Sủng ★ VIP ★ Đại Sủng Truyện Khác Truyện Ngắn Hoàn Thảo luận truyện ngừng đăng Giao lưu Editor/Tác giả Nhóm Mods + Eis Truyện Sưu Tầm Truyện Sưu Tầm Truyện Cổ Đại Hoàn Truyện Xuyên Hoàn Truyện Đại Hoàn Truyện Đại Sủng Hoàn Truyện Tổng Hợp Truyện Việt Nam Truyện Ngắn (hoàn) ngừng đăng Truyện Việt Sáng Tác Hoàn Truyện Việt Sưu Tầm Hoàn Truyện Phương Tây Truyện Phương Tây Hoàn Truyện Lãng Mạn Hoàn Truyện Phương Đông Truyện Phương Đông hoàn Truyện Convert Convert theo thể loại Convert theo chương Trao Đổi - Học Hỏi Trường THPT Lê Quý Đôn Thầy Du học Các khóa trước 2005 Các Khoá sau 2005 CLB Tranh luận CLB Học tập CLB Văn học CLB Tiếng CLB Tin học CLB Sức khoẻ - Giới Tính Chuyên mục giải trí CLB Ẩm thực - Thường Thức CLB Điện ảnh CLB nhạc Nhạc Việt Nam Nhạc Âu - Mỹ Nhạc Hàn CLB Manga & Anime Ảnh Manga & Anime CLB Vui vẻ CLB Bói toán - Trắc nghiệm CLB Hình ảnh CLB Thể thao Giao lưu - Chia sẻ Tự giới thiệu - Làm quen Hạt giống tâm hồn Tình CLB - Hội nhóm Nhật ký Linh tinh - Chít Chát Tiệc tùng Thú cưng - Cây cảnh Linh tinh Tuyển Editors



      Diễn đàn » Truyện Edit/Sáng Tác Hoàn » Cổ Đại Hoàn

      Múi giờ = Giờ VN (UTC+7)


      Đang truy cập
      Thành viên xem chuyên mục này: duyen99, Đại nhĩ đồ đồ, hh09, Hằng Dương, kate0306, Mitt, Pun 368 và 822 khách

      Điều hành
      Mod Box Tự Edit/Sáng Tác, Developer, Thử việc Box Tự Edit/Sáng Tác


      Bạn thể tạo đề tài mới
      Bạn thể viết bài trả lời
      Bạn thể sửa bài của mình
      Bạn thể xoá bài của mình
      Bạn thể gởi tập tin kèm

    5. NgocThanhh95

      NgocThanhh95 Active Member

      Bài viết:
      229
      Được thích:
      334
      Chương 19: Người kia như thế nào


      Đám người rồi, Lâm lão phu nhân run run vươn tay về phía Lâm Thư, : "Thư nhi, qua đây, để tổ mẫu nhìn chút, tôn nhi đáng thương của ta!"

      Giằng co với Tô di nương hồi lâu, Lâm Thư cũng chẳng rơi giọt lệ, giờ khắc này lại như vỡ đê, nhào vào lòng Lâm lão phu nhân khóc rống lên.

      "Được rồi, đứa bé ngoan, chịu khổ rồi. Sau này tổ mẫu chắc chắn bảo vệ con tốt, để ai làm hại con nữa. Về nhà rồi, có tổ mẫu ở đây, ai dám động tới con. Đừng sợ nữa!" Bàn tay đầy nếp nhăn vỗ lên lưng Lâm Thư, giọng Lâm lão phu tràn đầy từ ái.

      Hít hít mũi, nàng lau nước mắt, từ trong lòng Lâm lão phu nhân ngẩng đầu lên, : "Tổ mẫu, Thư nhi trở lại, rời khỏi mọi người nữa!"

      "Ai! Đứa bé ngoan, ai có thể chia tách chúng ta." thương vuốt đầu nàng, ánh mắt Lâm lão phu nhân hơi ướt át.

      "Tổ mẫu, những ngày qua con ở bên ngoài khiến mọi người lo lắng rồi, là Thư nhi bất hiếu. Thư nhi rất nhớ mọi người!"

      " bậy! Ai Thư nhi bất hiếu chứ! Thư nhi là đứa bé ngoan hiếu thuận nhất đời này. Đến đây, ngồi lên để tổ mẫu nhìn kỹ chút." xong, Lâm lão phu nhân đỡ nàng đứng dậy, để nàng ngồi cạnh bà.

      Lâm Thư được Lâm lão phu nhân đỡ ngồi xuống, lại lấy chiếc khăn tay tự mình lau nước mắt cho nàng. Vừa dịu dàng lau, Lâm lão phu nhân vừa đau lòng mở miệng: "Đứa bé đáng thương, gầy nhiều quá! Còn rám nắng ít! Nhất định là rất khổ sở! bình an trở về rồi, tổ mẫu nhất định nuôi con mập lên, nuôi trắng trẻo, béo mập!"

      Lâm Thư nghe vậy, cười rộ lên, làm nũng: "Tổ mẫu, ngài nuôi con như nuôi heo đấy ạ! Nuôi cho mập khó coi, còn ai dám lấy con nữa!"

      "Ai khó coi! Thư nhi nhà chúng ta xinh đẹp như vậy, rất nhiều công tử đến giành lấy ấy chứ!" Đau lòng vuốt khuôn mặt nhắn của nàng, Lâm lão phu nhân cười lớn .

      Lâm Thư nghe thế, mũi cay xè, hít mũi cái, đè nén nước mắt. Mặc kệ diện mạo của ngươi trông như thế nào trong mắt người khác, đời này chỉ có những người thương ngươi mới thấy ngươi là đẹp nhất! Tổ mẫu của nàng ơi!

      Thấy Lâm Thư lại muốn khóc, Lâm lão phu nhân hơi sốt ruột, : "Đừng sợ, Thư nhi. Về nhà có tổ mẫu bảo bọc, ai dám động tới con! Đám tiểu nhân dám hại con, tổ mẫu nhất định buông tha! Ngày sau, tổ mẫu nhất định để con chịu khổ nữa."

      Lâm Thư gật đầu, giọng có chút khàn khàn: "Con sợ, có tổ mẫu ở đây, ai cũng động được vào con!"

      "Ai! Nghĩ như vậy là được rồi! Nào, cho tổ mẫu biết rốt cuộc xảy ra chuyện gì? Con bị bắt cóc rồi đưa ra khỏi phủ như thế nào? Rồi sao trở về được? Tổ mẫu nghe con từ Nhạc Châu trở về, vậy là rất xa! Nhất định chịu ít khổ, cho tổ mẫu nghe ."

      Lắc đầu, nàng từ từ kể lại những chuyện xảy ra cho tổ mẫu nghe. Khi kể có giấu chuyện gặp được Hàn Lạc Tuyển và chuyện bất ngờ phát ra việc Triệu Á Thanh làm ở trấn Thanh Hà. Nàng nửa nửa giả cho tổ mẫu nghe. Dựa theo những lời Hàn Lạc Tuyển khi ngồi trong xe ngựa trở về kinh thành, nàng liền kể theo.

      Lâm lão phu nhân an tĩnh nghe, mặt chút thay đổi, nhưng bàn tay trong ống tay áo run rẩy. Hít sâu, khuôn mặt già nua nghiêm nghị hỏi Lâm Thư: "Thư nhi, con con chạy về phủ Định Quốc công rồi? Lại bị người ngăn cản, trói con thêm lần nữa?"

      "Vâng ạ! Con cũng ngờ tâm tư của Tô di nương lại kín đáo như thế, vẫn để tai mắt bên ngoài phủ theo dõi con. Lúc đó con vừa đến gần phủ đệ, liền bị mấy người bao vây, bịt miệng, kéo đến con đường vắng người. Khi đó tình huống khẩn cấp, con dùng sức tránh thoát, đánh ngã hai nam nhân, muốn chạy trốn, lại bị người vẩy thuốc bột, sau đó liền ngất . Lúc con tỉnh dậy ở trong phủ Dịch Vương, là Thế tử Hàn Lạc Tuyển cứu giúp. Con ra thân phận và tình cảnh cho Thế tử, huynh ấy tốt bụng phái người hộ tống con về." Lâm Thư nghiêm mặt hưu vượn.

      Lâm lão phu nhân nghe xong, giận tím mặt, giận đến hất văng bình trà bàn xuống đất.

      " là buồn cười! Tiện thiếp đó lại dám lớn gan đến vậy! Tâm tư thâm độc, muốn hại chết Thư nhi của ta! A, ả muốn chứng cớ chứ gì? Được! Lão thân kêu người của phủ Triệu Duẫn Kinh lấy ra, để cho ả ở lao tù cả đời, người ra người quỷ ra quỷ, trọn đời được ra ngoài!" Lúc lời này, trong mắt bà tràn đầy sát khí.

      Dáng vẻ đằng đằng sát khí của tổ mẫu khiến Lâm Thư hơi sợ hãi, phản ứng kịp, vội vàng : "Tổ mẫu, Tô di nương hại con như thế, quyết thể bỏ qua! Theo lời Thế tử Hàn Lạc Tuyển của Dịch Vương phủ, Tô di nương là người cẩn thận, sợ rằng tra được gì ở trong phủ. Huynh ấy , nếu muốn tra xét phải báo quan, để người của phủ Triệu Duẫn Kinh thông qua vài thủ đoạn cần thiết để thăm dò, mới có thể tra được chủ mưu.--l.l.lqlqd,,on...,,,...=-Cho nên, vừa trở lại, con buộc phụ thân báo quan ở trước mặt mọi người. Con biết làm vậy tổn hại thanh danh của con và Lâm gia, nhưng con chỉ muốn lời công bằng, dùng pháp luật của Đại Chu trừng phạt kẻ hại con. xin lỗi, tổ mẫu, là con ích kỷ."

      " lo! Coi như để phủ Triệu Duẫn Kinh thăm dò, cũng có ai trong kinh thành dám bàn tán chuyện của phủ Định Quốc công. Chỉ là, nghe con vị Hàn thế tử kia cứu con, nghĩ cách thay rồi hộ tống con về phủ, người như vậy là tài tử thiện lương hiếm có. Ngày khác, chúng ta chuẩn bị chu đáo đến cửa Dịch Vương phủ lời cảm tạ mới được." Trong mắt bà lướt qua tia sáng.

      "A, tổ mẫu, cần đâu. Hàn Lạc Tuyển hi vọng người khác biết huynh ấy cứu con, như vậy tốt đến thanh danh đôi bên." Vẻ mặt Lâm Thư khó xử .

      Lâm lão phu nhân nghe xong, nhíu mày, suy nghĩ lát, : " cứu con, Lâm gia chúng ta đương nhiên phải cảm tạ, ăn khế trả vàng. Nếu lo lắng cho thanh danh đôi bên, vậy chúng ta cảm tạ công khai nữa. Ngày khác, tổ mẫu tự mình đến bái phỏng Dịch Vương phi, kín đáo cảm tạ là được. Lâm gia chúng ta nợ Dịch Vương phủ nhân tình, vậy phải nhớ kỹ."

      Thấy tổ mẫu chấp nhất, Lâm Thư cũng khuyên nữa, bắt đầu hỏi han về tình hình của những người thân.

      Khi biết mẫu thân vì nàng đau lòng đến tâm thần bất an, Lâm Thư im lặng hồi lâu. Trong lòng nhớ thương An thị, bèn với tổ mẫu: "Tổ mẫu, con muốn thăm mẫu thân. Mẫu thân biến thành như thế đều là vì con, con qua thăm người nhé."

      "Gấp làm gì! Con nhìn dáng vẻ phong trần mệt mỏi của mình , cứ ngâm nước ấm trước rồi nghỉ ngơi cho tốt. Hôm nay nương con bị như vậy cũng là do bất ngờ, ta bảo đại ca con mời ngự y rồi. Chờ ngự y kê đơn cho nương con uống thuốc , đợi nương con tỉnh táo lại, con hãy qua thăm. Hôm nay con nghỉ ngơi ở chỗ tổ mẫu , chờ sáng mai tinh thần tốt lên hãy đến thăm nương và các ca ca con." vất vả mới chờ đợi bảo bối tâm can của mình trở về, Lâm lão phu nhân cũng muốn để tôn nữ rời nhanh như vậy.

      Lâm Thư biết tổ mẫu cưng chiều nàng nhiều đến mức nào, biết bà muốn để tôn nữ nhanh như thế, dở khóc dở cười : "Vâng! Đêm nay Thư nhi ở lại chỗ của tổ mẫu! Ở cùng tổ mẫu, được chưa ạ!"

      "Vậy mới đúng! Bảo bối của tổ mẫu, xem gầy đến nỗi da bọc xương rồi, nhất định phải tẩm bổ tốt! Triệu ma ma, ngươi dặn dò trù phòng, bữa tối làm những món ăn nhị tiểu thư thích nhất, tất cả đều phải có thịt!" Lâm lão phu nhân vừa vuốt tay Lâm Thư vừa phất tay dặn dò người bên cạnh.

      "Dạ, lão phu nhân. Tiểu thư chịu khổ rồi, nhìn xem sắp thành cây gậy trúc rồi, nhất định phải tẩm bổ! Lão nô lập tức kêu trù phòng chuẩn bị." Triệu ma ma hơn năm mươi tuổi, sinh ra trong Lâm gia, khi Lâm lão phu nhân gả đến Lâm gia bắt đầu phục vụ bà, cũng nhìn Lâm Thư lớn lên, có cưng chiều riêng với nàng.

      Trong thời gian Lâm Thư mất tích, bà cũng lo lắng đến ăn ngủ yên. Nghe Lâm Thư kể xong mọi chuyện liền hết sức đau lòng. Được lão phu nhân dặn dò, lúc này Triệu ma ma mới có cơ hội mở miệng chuyện.

      "Ai nha! Triệu ma ma, bà đừng nghe tổ mẫu. Tất cả đều là thịt con ăn sao được, ngán chết mất! Cứ làm như thường ngày thôi, chuẩn bị cả đồ mặn và đồ chay ạ." Lâm Thư buồn cười .

      Triệu ma ma đáp, lại nhìn về phía Lâm lão phu nhân. Lâm lão phu nhân bất đắc dĩ : "Cứ theo lời nó . Chỉ là, từ sáng mai, ngươi kêu trù phòng chuẩn bị đồ ăn cho nhị tiểu thư, phải có thêm cả thuốc bổ. Thời gian qua con bé chịu nhiều khổ sở, thân thể nhất định tốt như trước, phải tẩm bổ tốt! Điểm này được qua loa!"

      "Dạ! Lão nô ngay làm!" Triệu ma ma xong, hành lễ với bà và Lâm Thư liền làm ngay.

      "Nào, Thư nhi, con cho tổ mẫu về chuyện của Hàn thế tử . Người đó trông như thế nào? Tính tình ra sao? Con cảm thấy là người thế nào?" Đôi mắt bà hiền từ nhìn nàng, dịu dàng hỏi.

      Nghe vậy, cần suy nghĩ cũng biết tổ mẫu nàng muốn làm gì rồi. mặt thoáng chút ngượng ngùng, cười gượng : "Tổ mẫu, ngài hỏi cái này làm gì. Hàn Lạc Tuyển rồi, muốn để người ngoài biết được huynh ấy cứu con, ràng là muốn dính dáng gì với con. Ngài cũng đừng đánh chủ ý lên huynh ấy."

      Mặc dù nàng muốn ở cùng Hàn Lạc Tuyển, nhưng chỉ muốn dựa vào cố gắng của bản thân khiến cho tự mình mở miệng xin lấy nàng, mà phải dựa vào các trưởng bối làm mai, dư luận trói buộc, bức ép ở cùng nàng.

      "Tôn nữ của ta xinh đẹp như hoa, hào phóng thiện lương, trừ phi đầu óc bị ngấm nước, nếu làm sao chán ghét con! Thư nhi đừng sợ, nếu như con có ý với , tổ mẫu tự mình tìm Dịch Vương phi làm mối cho hai đứa. A! Đúng rồi, hình như đại ca Lâm Sóc của con và Hàn thế tử đều cùng học trong học viện Thánh Tài nhỉ? -lll..ququqdoo,,,ôn....-=- Chúng ta kêu đại ca con tìm hiểu người đó trước, nếu là người có nhân phẩm, tướng mạo, học thức tệ, tổ mẫu chắc chắn giữ mối hôn đó cho con." Lâm lão phu nhân có đôi mắt tinh như chim ưng, sao nhìn ra được trong mắt tôn nữ che giấu tình ý. Chỉ coi như Lâm Thư xấu hổ, nên mới từ chối trước mặt mình. Bà cho là đúng với tôn nữ.

      Lâm Thư nghe vậy, kinh sợ, vội vàng xua tay : "Tổ mẫu, ngài đừng như vậy! Nếu như huynh ấy có ý với con, tự nhiên đến cửa cầu hôn. Nhưng nếu vô ý, chúng ta gấp gáp gả khiến người ta nhìn Lâm gia chúng ta thế nào ạ! Tổ mẫu, ngài đừng quá quan tâm, còn hai năm nữa con mới đến tuổi cập kê, nên nóng vội. Ngược lại là Lâm Thiến, tỷ ta và Tô di nương vì chuyện hôn bất thành với phủ Mục Hầu, nên tính kế hại con. Năm nay Lâm Thiến mười sáu rồi, cũng nên làm mai thôi."

      "Làm mai? Hừ, ta và nương con vốn định đợi đến tháng sau trong cung tổ chức tiệc trung thu, đưa nó kết giao. ngờ hai mẫu tử đó chờ kịp, tâm tư còn ác độc đến thế. Nếu bọn nó muốn gả, đợi tra mọi chuyện, ta liền cho bọn chúng toại nguyện, gả Lâm Thiến cho người tốt!" Lâm lão phu nhân cắn từng chữ, trong lời nồng nặc sát khí.

      Sau khi nghe xong, trong lòng Lâm Thư rất hài lòng, liền phụ họa: "Ừm, nên chọn cho Lâm Thiến người tốt, nếu , biết hai mẫu tử đó có thể làm gì nữa."

      "Bọn chúng dám! Có lão thân ở đây, ai cũng đừng nghĩ tác quái ở phủ Định Quốc công!" Lâm lão phu nhân lạnh mặt, tức giận .

      "Tổ mẫu uy vũ khí phách!" Lâm Thư cười hì hì khen.

      Nghe vậy, vẻ tức giận mặt bà lập tức tan thành mây khói, vươn tay cưng chìu bóp mũi ngọc của nàng, : "Cái con bé này!"
      AikoNguyen thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :