1. QUY ĐỊNH BOX TRUYỆN SƯU TẦM :

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] [dấu cách] - [dấu cách] [Tác giả] [Số chương]
    ----•Nội dung cần:
    - Hình minh họa (bìa truyện, hình ảnh,etc,...)
    - Nguồn
    - Tác giả
    - Tên editor +beta
    - Thể loại
    - Số chương
    Đặc biệt chọn canh giữa cho đoạn giới thiệu
    ---- Quy định :
    1. Chỉ đăng những truyện đã có ebook và đã được public trên các trang web khác
    2 . Chỉ nên post truyện đã hoàn đã có eBook.
    3. Trình bày topic truyện khoa học, bôi đen số chương để dễ nhìn
    4 . Cần có trách nhiệm post đến hết truyện. Nếu không thể tiếp tục post liên hệ Ad và Mod

Kế sách theo đuổi phu quân sau khi sống lại - Tô Nhị Thiếu

Thảo luận trong 'Hiện Đại'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. NgocThanhh95

      NgocThanhh95 Active Member

      Bài viết:
      229
      Được thích:
      334
      Chương 25: Thân phận của ta


      Hàn Lạc Tuyển đuổi kịp Lâm Thư ở trong ngõ . ngờ nàng lại chạy trốn nhanh như vậy, ra khỏi Phú Quý lâu, vẫn kêu to ở đằng sau nàng, vậy mà Lâm Thư làm như nghe thấy, càng chạy càng nhanh. Mắt thấy nàng sắp chạy xa, hết cách, liền bỏ qua phong độ, nhấc chân đuổi theo.

      "Gọi ngươi nghe thấy à? Còn càng chạy càng nhanh! Bản công tử là nước lũ hay là mãnh thú, để cho ngươi nghe giọng mà chạy trối chết như thế!" Hàn Lạc Tuyển chặn ở trước mặt nàng, thở hổn hển .

      "Huynh có chuyện gì à? Ta phải về phủ ngay." Lâm Thư ở chỗ tối, khiến người ta thấy nét mặt của nàng.

      " phải ngươi muốn tra chuyện ở trấn Thanh Hà sao? Nếu như có ta trợ giúp, nữ tử khuê các như ngươi có thể tra được bao nhiêu? Ta biết ngươi có bí mật nhưng ta có hứng thú thăm dò. Nhưng nếu muốn tra chuyện ở trấn Thanh Hà, ngươi phải hết cho ta những gì ngươi biết." Ngoài miệng có hứng thú, ra trong lòng vô và tò mò về bí mật mà nàng che giấu.

      "Vì sao huynh lại giúp ta?"

      Mặc dù nàng tin tưởng Hàn Lạc Tuyển, nhưng nàng cũng hiểu . Nếu như có mục đích và lòng hiếu kỳ nhất định khoanh tay đứng nhìn với những chuyện liên quan tới mình, phí sức nhúng tay vào. Lâm Thư chưa từng quên lần trước ở học viện Thánh Tài, Hàn Lạc Tuyển nể mặt lần nữa thừa nhận tin tưởng lời của nàng. Nếu bây giờ tin tưởng nàng, tại sao lại lựa chọn giúp nàng? có mục đích gì? Hay là tò mò cái gì? Thân thể ở chỗ tối, vẻ mặt nàng hơi kỳ quái.

      Hàn Lạc Tuyển vốn tưởng rằng nàng nghe thấy nguyện ý giúp, ngập tràn vui mừng ra những điều nàng biết, nhưng ngờ nàng lại cảnh giác, hỏi như thế. Suy nghĩ chốc lát, mới : "Bởi vì bản công tử phái người đến trấn Thanh Hà, dùng chút thủ đoạn lấy được ít bột thuốc mà ngươi , cũng để cho người ta thử qua. Đúng như ngươi , hơi dính là nghiện, lúc lên cơn mà có bột cả người khó chịu như vạn con sâu gặm nhấm. Theo như ngươi , ngẫm lại, nếu có người cố ý dùng thứ hại người này khống chế đám nữ tử kia, bồi dưỡng họ rồi đưa đến kinh thành, đưa đến nơi vàng thau lẫn lộn giống như Phú Quý lâu. --;;;ll''''q;;;d...ô..,,,nnn-=- Nữ tử có nhan sắc bị đại thần nào đó nhìn trúng, mua về phủ, hậu quả của việc đó, có thể là làm cho người ta tưởng tượng nổi. Người đứng sau lưng chế có lòng dạ, tâm cơ thâm sâu, sợ rằng thân phận tầm thường. Chuyện quan trọng như thế, làm sao có thể tra ? Phải bắt người đứng đằng sau ra trừng trị!"

      Ngay từ lúc ở trấn Thanh Hà, nghe nàng về tác dụng của thuốc bột và thủ đoạn của những kẻ đó, lưu tâm rồi. Bằng cũng vừa về kinh sai người đến đó bí mật điều tra. Lúc trước, ở trong học viện Thánh Tài, cố ý thử nàng, nhưng chỉ là muốn biết vì sao nàng lại khẳng định tác dụng của thuốc bột và thủ đoạn của những kẻ đó là mưu.

      Nhưng lúc đó Lâm Thư ấp úng vẫn cứ đòi giải thích, khiến càng hoài nghi nàng hơn. Hàn Lạc Tuyển hiểu, Lâm Thư là tiểu thư thế gia, tại sao lại biết được loại thuốc bột đó, hà cớ gì ở trấn Thanh Hà nhìn thấy nam tử thọt chân đó hoang mang lo sợ, thậm chí còn ra sức chắc chắn ta phải người tốt. Rốt cuộc trong lòng nàng cất giấu bí mật gì, là ý vị sâu xa đó! chẳng những muốn tra chuyện này mà còn muốn đào được bí mật chôn sâu dưới đáy lòng nàng.

      Lâm Thư biết suy nghĩ của , nghe vậy, cho là điều tra phen, xác nhận lời nàng , biết việc làm của Triệu Á Thanh có tính chất nghiêm trọng rồi. Trong lòng nẩy cái, im lặng chút, liền mở miệng với A Cường ở bên cạnh: "Ngươi ra canh giữ đằng trước , nếu có người, lập tức lên tiếng nhắc nhở chúng ta."

      A Cường có chút do dự, đứng bất động. Bảo vệ Lâm Thư là chức trách của y, y còn chưa biết được thân phận của vị nam tử đứng bên cạnh nàng, biết nhân phẩm thế nào nên y an tâm rời khỏi Lâm Thư bước.

      Thấy A Cường vẫn nhúc nhích, Lâm Thư nhịn được vươn tay đẩy y cái.

      "Còn thất thần làm gì! A Cường, trong mắt ngươi còn có chủ tử là ta nữa hay , nghe mệnh lệnh của ta sao? Nếu nhị ca kêu ngươi bảo vệ ta ngươi đương nhiên phải nghe ta. Nếu nghe, trở về nhị ca có giao ngươi cho ta, ta cũng chẳng cần! Nô tài cứng đầu cứng cổ có tác dụng gì hả!"

      Lâm Thư hơi nặng lời, A Cường nghe xong, rốt cuộc cũng giật giật thân thể. hai bước liền quay đầu lại, dặn dò nàng: "Tiểu thư, có xảy ra cái gì, ngài phải gọi ta ngay!"

      "Ừm, ta biết rồi, ngươi !" Lâm Thư phất phất tay với A Cường.

      Đợi A Cường xa đến đầu ngõ Hàn Lạc Tuyển lại mở miệng, giọng điệu lười biếng hỏi: "Bây giờ có thể chưa?"

      "Ừm, ta tóm tắt thôi. Ta chỉ những chuyện mà bản thân mình biết, ta thể trả lời những thứ khác." Lâm Thư ràng.

      Hàn Lạc Tuyển phát ra giọng mũi, lưng dựa vào tường, chờ đợi nàng tiếp.

      "Ta phỏng đoán, sau khi Liễu Y Y lên đài, nam tử thọt chân bao cấp nàng ta tháng chính là nam tử thọt chân mua bánh bao, đưa thuốc phấn đến quán rượu mà chúng ta gặp phải ở trấn Thanh Hà. Có lẽ nam tử thần bí ở Phúc Lai cư và nam tử chúng ta gặp là và người, dù sao chân cũng bị thọt và thời gian xuất đều hết sức trùng hợp. Mà Thúy nhi kia bảo cứ mười lăm hàng tháng nam tử thọt chân đều đến thăm Liễu Y Y. Ta cho rằng Liễu Y Y chính là người trung gian của nhóm người quan trọng trong Phú Quý lầu và người phụ trách." Dứt lời, Lâm Thư thở ra.

      Lẳng lặng nghe nàng , mặt có chút bất đắc dĩ, : "Những lời ngươi , bản công tử nghĩ đến rồi. Trừ điểm đó ra, ngươi có thể những điều bản công tử chưa biết ?"

      Nghe , Lâm Thư ngẫm nghĩ kỹ lại đầu óc của mình. Là nàng quá ngốc hay là quá thông minh đây? Trong lòng có cảm giác muốn hộc máu, nàng nghẹn họng hỏi: "Vậy huynh chưa hiểu cái gì?"

      "Bản công tử phải biết thân phận của nam tử thọt chân đó, ngươi đừng biết." Lúc lời này, liền ép sát vào nàng.

      Bị dựa gần, cộng thêm lời khẳng định đó, nàng có chút hoảng hốt, tim đập bùm bùm. Nuốt nuốt nước miếng, yên tĩnh hồi lâu, nàng đột nhiên nghiêng người quàng tay qua cổ , lại gần bên tai , lẩm bẩm: "Người kia là Cửu hoàng tử của Đại Chu." xong, nàng đẩy ra, xoay người chạy ra đầu ngõ.

      Đợi lấy lại tinh thần, ánh mắt hướng về đầu ngõ tìm kiếm, thấy bóng dáng nàng đâu. nghe lời nàng , bởi vì bị hành động của nàng làm bối rối rồi.-lll,,...q,...do,,,nn...-=-Đôi môi mềm mại như cánh hoa dán sát gáy , làm thân thể cảm giác tê dại, hoảng thần chút. Cho nên, nghe nàng gì.

      Vốn là Lâm Thư ăn thứ gì đó trong Phú Quý lầu, Hàn Lạc Tuyển định bắt mạch cho nàng, ngờ vừa xong, nàng chạy nhanh như vậy. Ảo não đấm vào tường cái, thầm mắng tiếng nương nó. Cũng biết là cáu giận Lâm Thư , ràng liền chạy, hay là giận mình thất thần trong nháy mắt.

      Mà Lâm Thư chạy về phủ Định Quốc công, đối mặt với dạy dỗ của nhị ca Lâm Ngọc, hề yên lòng, vào tai trái ra tai phải.

      Lâm Ngọc bất mãn vươn tay chọc chọc đầu nàng, giọng cao hơn: "Sao nào, to gan quá nhỉ, ra ngoài lần liền nghe lời ca ca nữa đúng ! Tốt lắm, nếu ta được muội, để cho tổ mẫu và mẫu thân chuyện với muội !" xong, thấy nàng vẫn chưa phản ứng, Lâm Ngọc có chút lo lắng, dứt khoát kêu A Cường vào tra hỏi.

      "Ngươi , hôm nay các ngươi ra ngoài làm gì! Vì sao nhị tiểu thư lại dính mùi hương của nữ nhân vậy? trả lời thành , ngươi tự lãnh phạt !" Lâm Ngọc vênh mặt, hất hàm với A Cường.

      "Nhưng, nhị thiếu gia, tiểu thư cho ." Vẻ mặt A Cường hết sức rối rắm. cảm thấy nếu mình hai mặt phải là người, hai bên đều thể đắc tội, nhưng vẫn phải đắc tội bên.

      " cho hả? Nàng là chủ tử của ngươi hay bản công tử là chủ tử của ngươi đây?" Lâm Ngọc híp mắt, uy hiếp.

      Lúc này, cuối và Lâm Thư cũng hoàn hồn, vẻ mặt hết sức phức tạp, vô lực với Lâm Ngọc: "Nhị ca, huynh đừng ép nữa. Muội bắt thề độc được cho người thứ ba biết rồi. Nếu như ra, vậy muội được chết tử tế."

      Nghe vậy, Lâm Ngọc bỗng nhiên đứng dậy, trợn to hai mắt thể tin nổi.

      "Cái gì! Muội vậy mà bắt thề sống chết của muội hả! Muội điên rồi! Thư nhi! Vì sao kể từ sau khi muội trở lại, liền biến thành người khác vậy? hề giống với muội muội đơn thuần ngây thơ mà ta từng biết chứ?"

      Lâm Thư nắm chặt hai tay, cắn cắn môi, trong mắt hàm chứa bi thương nồng đậm, từ từ mở miệng: "Nhị ca, chính vì muội ngây thơ đơn thuần mới bị Tô di nương lừa gạt đó! Ở bên ngoài chịu nhiều khổ sở như thế, muội ngu ngơ như trước nữa! Muội vẫn là Thư nhi của mọi người mà! Chẳng lẽ muội thay đổi huynh chấp nhận muội nữa sao?"

      Nghe vậy, Lâm Ngọc lắc đầu cái, đau lòng ôm bả vai nàng, thở dài, : "Nha đầu ngốc, làm sao ca ca chấp nhận muội chứ ! Ca ca chỉ lo lắng muội ở bên ngoài làm những chuyện gì đó. Thần thần bí bí gạt mọi người, lại để ta biết được, trong lòng ta nỡ đâu! Muội muốn vậy đừng . :":"lll,,3333,,,qu....yy....d,,,,o....nn....-=- Có gì cần ca ca giúp tay cứ . Tối nay tam ca của muội phát ra muội ở trong phủ, liền tra hỏi ta hồi. Ta giấu kỹ cho muội, hề gì cả nên nó rất tức giận. Ngày mai muội qua lấy lòng nó ! Cho dù huynh có giấu diếm giúp muội cũng chẳng được bao nhiêu. Kéo theo tam ca của muội, nếu như đến khi các trưởng bối phát ra điều gì, cũng có thêm người giúp đỡ giấu diếm cho muội."

      Lâm Thư gật gật đầu cái, nhàn nhạt nở nụ cười, đáp: "Cám ơn nhị ca!"

      Xoa đầu nàng, Lâm Ngọc quay đầu, lời ít ý nhiều với A Cường: "Sau này ngươi hãy theo làm việc cho nhị tiểu thư. Ở bên ngoài nhất định phải bảo vệ nó tốt, được có bất kỳ sơ suất nào!"

      "A Cường tuân lệnh!" Quỳ chân xuống, mặt A Cường kiên định, đáp.

      Hai huynh muội lại hàn huyên lát, nàng mới cáo biệt Lâm Ngọc, lén lút rời khỏi Tam Tinh viên, lặng lẽ quay về An Nhạc viên của nàng.

      "Tiểu thư, cuối và ngài cũng trở lại! Khiến nô tỳ lo lắng chết mất!" Nha hoàn Bích Thải làm thế thân cho nàng, thấy Lâm Thư quay về, trái tim lơ lửng cũng hạ xuống.

      " ai phát chứ?" Lâm Thư vừa cởi y phục, vừa hỏi.

      Thải nhi cũng nhanh chóng cởi y phục của Lâm Thư ở người mình ra, vừa cởi vừa lắc đầu : " ai phát ạ."

      "Ừ, ngươi làm tốt lắm, về rồi ta với mẫu thân để ngươi làm đại nha hoàn của ta." Lâm Thư hài lòng gật đầu, đổi lại y phục với nàng.

      Bích Thải nghe xong, hiểu đây là tiểu thư muốn bồi dưỡng nàng trở thành tâm phúc đấy! Vui vẻ, phấn chấn quỳ xuống tạ ơn.

      Lâm Thư phất tay để nàng leo từ cửa sổ ra, dặn dò nàng cẩn thận đừng để ai phát . Sau đó gọi người vào, ra lệnh chuẩn bị thùng nước thuốc.

      Ngâm mình ở trong nước thuốc nóng hổi, hai mắt Lâm Thư dại ra, nhớ tới chuyện tối nay, tim bắt đầu đập nhanh hơn. Nàng vô và hiểu năng lực của mình, nếu như có Hàn Lạc Tuyển trợ giúp, nàng muốn đối phó với Triệu Á Thanh là rất khó! Nhưng muốn mượn trí tuệ của Hàn Lạc Tuyển lập tức trừng trị Triệu Á Thanh, nhất định phải làm theo lời , để biết thân phận của Triệu Á Thanh. Vì đối phó với Triệu Á Thanh, cuối và nàng vẫn cho biết thân phận của Triệu Á Thanh. Nàng biết thẳng cho biết như thế là đúng hay sai.

      Dựa theo tính cách đa nghi của Hàn Lạc Tuyển, nhất định hoài nghi rồi chứ? Ở bên ngoài nỗ lực tháng vẫn chiếm được lòng tin của , lần này còn bị nghi ngờ, sợ rằng sau này muốn chiếm được lòng tin của rất khó ?

      Trong lòng có đáp án, vẫn muốn lẩm nhẩm tự hỏi, Lâm Thư đột nhiên cảm thấy có chút chua xót. Hương thuốc nồng đậm gay mũi tràn ngập trong dục phòng, mặc kệ là thở ra hay hít vào, nàng vẫn cảm thấy vị đắng quẩn quanh trong khoang mũi. Kể cả miệng, nàng đều cảm thấy khổ sở.
      AikoNguyen thích bài này.

    2. NgocThanhh95

      NgocThanhh95 Active Member

      Bài viết:
      229
      Được thích:
      334
      Chương 26: Mượn tay đưa đến


      Màn đêm, yên tĩnh giống như chết. Ánh trăng lặng yên tiếng động xuyên thấu qua màn cửa sổ bằng lụa mỏng len vào, Hàn Lạc Tuyển trằn trọc trở mình ngủ được liền đứng dậy. giày vào, tới bên cửa sổ, đưa tay đẩy cửa sổ ra. Ánh mắt nhìn theo vầng trăng huyền ảo nhô cao trong màn đêm, nhíu mày, trong lòng biết suy nghĩ gì. Giữa hai đầu lông mày lộ ra vẻ phiền não.

      Hàn Cửu nghe thấy động tĩnh ở bên trong, cảnh giác đứng dậy vào trong.

      "Thế tử, ngài làm sao vậy? Có việc gì phiền lòng à?" Dựa vào hiểu biết của , nếu như có việc gì phiền lòng đến mất ngủ thế tử tuyệt dậy ngắm trăng lúc nửa đêm.

      "Ngươi ngủ , bản công tử muốn được yên tĩnh." Hàn Lạc Tuyển cũng quay đầu lại, ngẩng đầu nhìn trăng sáng, nhàn nhạt mở miệng.

      "Vâng, nếu thế tử có gì dặn dò cứ đánh thức thuộc hạ." Hàn Cửu xong, đợi lúc, thấy Hàn Lạc Tuyển đáp lại, liền biết điều lui ra.

      Hàn Cửu vừa mới nằm vào trong chăn, liền nghe thấy Hàn Lạc Tuyển gọi mình. Lanh lẹ bò dậy, xỏ giày rồi chạy vào phòng trong, hỏi: "Thế tử, có gì dặn dò ạ?"

      Hỏi xong, chờ giây lát, vẫn thấy Hàn Lạc Tuyển lên tiếng, nghi ngờ mình nghe nhầm, lại hỏi: "Thế tử, vừa rồi có phải là ngài gọi thuộc hạ ?"

      Lần này, Hàn Lạc Tuyển mới lên tiếng: "Ngày mai ngươi đến Phúc Lai Cư, mỗi loại điểm tâm ở nơi đó đều mua phần, đưa đến phủ Định Quốc Công."

      "Dạ? Đến Phúc Lai Cư mua điểm tâm rồi đưa đến phủ Định Quốc Công ạ? Là đưa cho Lâm tiểu thư sao? Cái này được đâu! Thế tử, ngài cứ đưa thẳng đến đó như thế chắc chắn khiến người ta bàn luận. Ngài xem, hay là thuộc hạ mua xong mang về, ngài Lâm thế tử phái người đến lấy về Lâm gia, giao cho Lâm tiểu thư . Như thế được ?" Hàn Cửu thận trọng hỏi.

      Hàn Lạc Tuyển trầm ngâm hồi lâu, khẽ gật đầu, : "Cứ như vậy , ngày mai ngươi mua về mang thẳng đến viện của Lâm huynh. Cứ là lần trước Lâm Thư tới học viện ta đồng ý với nàng."

      "Dạ!" Hàn Cửu gật đầu.

      Đợi lúc vẫn thấy Hàn Lạc Tuyển dặn dò gì thêm, quan tâm hỏi: "Thế tử, đêm khuya, ngài mau mau nghỉ ngơi . Ngày mai trong viện có cuộc thi võ, nếu như tinh thần tốt, thành tích kém, bị Vương gia biết được, ngài bị mắng ạ."

      "Trong mắt lão đầu kia chỉ có mẫu phi ta, luôn vừa mắt với bản công tử. Cũng chỉ là cuộc thí võ, cho dù ta có qua ông ấy vẫn tìm ra lý do để càu nhàu ta." xong, hừ lạnh tiếng.

      "Công tử, coi như vì Vương gia cũng vì Vương phi ạ! Ngài là niềm kiêu ngạo của Vương phi, mặc dù ngoài miệng Vương phi quan tâm đến thành tích của ngài, chỉ cần ngài vui vẻ là được rồi. Nhưng mỗi lần nghe ngài đứng đầu các cuộc thi Vương phi đều mừng rỡ, mặt mày hớn hở, có thể vui mừng lâu chút!" Hàn Cửu tận tình khuyên bảo.

      "Được rồi, ta biết rồi, ngươi ra ngoài ! Ta nghỉ ngơi." Hàn Lạc Tuyển nhịn được xua xua tay.

      Thấy vậy, Hàn Cửu giọng lùi ra bên ngoài.

      Kể từ đêm cho Hàn Lạc Tuyển biết thân phận của Triệu Á Thanh, mấy ngày nay Lâm Thư vẫn ngoan ngoãn làm tổ ở trong phủ. Ngắn ngủi mấy ngày, Lâm Thư có sống uổng.>..<ll..,??;;;q...uuy,,,,,d,,ô;;;nn.....''; Nàng lôi kéo được tam ca Lâm Kỳ, còn lần nữa luyện tập quyền pháp cường thân kiện thể. Càng luyện nàng càng cảm thấy có chút si mê với quyền pháp. Vừa luyện liền dừng lại được, điều này làm cho An thị buồn chết rồi.

      An thị luôn muốn có khuê nữ, vất vả sinh được Lâm Thư, ngờ lại bướng bỉnh giống như tên tiểu tử, khiến cho mộng có khuê nữ của An thị bị phá vỡ. Song lại thể gò bó con bé, vừa thúc ép, quay đầu lại bị tiểu quỷ Lâm Thư cáo trạng với Lâm lão phu nhân. Biết mấy ngày nay Lâm Thư si mê quyền pháp, An thị nhìn mà sốt ruột trong lòng.

      Sao tiểu thư thế gia có thể thích quyền pháp thô lỗ như thế chứ! Trước kia con bé chỉ tùy tiện luyện tập để cường thân kiện thể, An thị vui khi thấy việc thành. Nhưng bây giờ thấy con bé ràng si mê quyền pháp, võ nghệ, An thị sợ Lâm Thư cứ luyện tiếp, thân thể dần rắn chắc giống như nam tử. Nữ tử có thân hình rắn chắc, có vị nam tử nào đồng ý lấy chứ? An thị gấp gáp trong lòng lắm!

      Ngày hôm đó, An thị vừa ăn sáng xong, còn chưa súc miệng, liền nghe nha hoàn bẩm báo Lâm Thư lại luyện quyền rồi. Nghe vậy, An thị há còn ngồi yên được, súc miệng qua loa liền hấp tấp chạy đến An Nhạc viên của Lâm Thư.

      "Thư nhi! Sáng sớm luyện quyền gì chứ! ngày mới bắt đầu từ buổi sáng sớm, con phải tận dụng tốt thời gian học thêm vài thứ hữu dụng mới đúng chứ! Đọc sách, học chút nữ công gia chánh là tốt nhất! nương chỉ suốt ngày đánh đánh đấm đấm, luyện quyền pháp thô lỗ của đám nam tử, còn ra thể thống gì nữa!" Vừa đến liền thấy Lâm Thư lau mồ hôi đầm đìa, hết sức chăm chú luyện quyền, An thị thay đổi vẻ dịu dàng thường ngày, cao giọng rống nữ nhi.

      Lâm Thư còn chưa kịp thu nắm đầm về, nghe thấy mẫu thân rống to, ánh mắt khỏi tìm theo tiếng , sơ ý cái, nắm đấm liền đập vào cọc gỗ, nhất thời đau đến lớn tiếng gọi nương.

      "Nương ơi! Đau quá! Đau chết Bổn cung rồi!" Lâm Thư đau đến kịp kiểm duyệt qua lời của mình.

      An thị thấy vậy, bất chấp hình tượng, lo lắng cầm tay nữ nhi, nóng nảy lên tiếng: "Ta bảo con đừng luyện những thứ của nam tử này rồi, nhưng con vẫn vâng lời! Bị đau ! - -ll,,..ê,,,qu....yy,,,,do...nnn..o---nnn-= Xem về sau con còn dám luyện quyền !" Mặc dù An thị ra lời nghiêm nghị, nhưng dáng vẻ lại rất đau lòng, khẩn trương.

      "Nương, con sao rồi. Chỉ là vừa mới đánh trúng cọc gỗ nên nhất thời đau đớn thôi, bây giờ hết đau rồi." Lâm Thư hiếm khi thấy dáng vẻ nhíu mày của mẫu thân.

      Mặc dù năm nay An thị ba lăm tuổi, năm nay 35, nhưng nhìn qua chỉ giống như nương ngoài hai mươi tuổi. Cộng thêm mặt mũi bà đẹp như hoa như trăng, nhíu mày làm cho người ta nhìn thấy liền đau lòng.

      "Còn đau! Con cứ gạt ta ! Nhanh bôi thuốc!" An thị bất mãn .

      "Dạ!" Lâm Thư bất đắc dĩ ngẩng đầu, bị An thị kéo vào phòng bôi thuốc.

      Bôi thuốc xong, An thị lại lải nhải về chuyện nữ tử thể luyện quyền. Lâm Thư chỉ ậm ừ, gật đầu đồng ý.

      Thấy nữ nhi biết điều như vậy, cơn tức của An thị cũng tiêu mất. Sực nhớ ra gì đó, An thị hỏi: "Vừa rồi con đập tay vào cọc gỗ, sao xưng mình là ‘Bổn cung’ hả?"

      uống trà, Lâm Thư nghe vậy, hớp nước trà mắc nghẹn trong cổ họng, lúc lâu mới nuốt xuống. Ánh mắt tránh né nhìn mặt đất, lơ đễnh : "Cái gì Bổn cung ạ? Nương, ngài nghe nhầm đó chứ?"

      "Vi nương còn chưa lớn tuổi, đôi tai vẫn tốt, nghe lầm đâu! Nguyên câu của con là: ‘Nương ơi! Đau quá! Đau chết Bổn cung rồi!’, con ràng hai chữ ‘Bổn cung’." An thị phục .

      Lâm Thư cười ha ha : "Nương, đúng là con có như thế. Nhưng con là: Đau chết ‘Bản công’ rồi, phải là ‘Bổn cung’ mà Hoàng hậu nương nương vẫn tự xưng đâu ạ, là công của võ công! Người luyện võ đều thích tự xưng mình như thế."

      " sao? Người luyện võ đều thích xưng hô mình như vậy?" An thị nghi ngờ hỏi.

      "Dĩ nhiên ạ! Nhất là những người luyện võ ở giang hồ kia, thích nhất gọi mình như vậy! Con cũng là trải qua tháng ở bên ngoài, mới biết được." Lâm Thư đàng hoàng dối.

      Thấy nữ nhi xác nhận lại nghe giải thich như thế, An thị mới nhàng gật đầu. Nghĩ đến cái gì, sắc mặt lại trở nên nghiêm nghị, : " tiểu thư như con học giang hồ xưng loạn gì chứ! Ngoan ngoãn đọc sách dường tính, học thêu thùa mới đúng đấy! Sau này để ta nghe thấy con còn tự xưng như thế, cứ xem ta trừng trị con thế nào!"

      "Dạ, nương, con biết sai rồi, sau này dám tự xưng vậy nữa." Nàng lập tức nhận sai.

      Nhìn nữ nhi biết nhận sai, đưa lão phu nhân ra đè ép mình như trước kia, An thị thầm vừa lòng. Xem ra lăn lộn bên ngoài tháng, nữ nhi có tiến bộ, hồn nhiên ngây thơ như trước nữa. Trong lúc nhất thời, trong lòng An thị biết nên vui hay lo, thương nhìn Lâm Thư, hồi lâu lên tiếng.

      Hồi lâu, cho đến khi có nha hoàn vào thông báo, mới cắt đứt im lặng giữa hai mẫu tử.

      Vừa thấy người đến là Lâm Trúc, thư đồng của Lâm Sóc, An thị mở miệng trước, tò mò hỏi: "Lâm Trúc, sao ngươi lại vể? Thế tử bảo ngươi về tim Thư nhi là có chuyện gì hả?"

      Ánh mắt Lâm Thư dừng ở sáu cái lồng hấp hai tay của Lâm Trúc, quan sát lát, trực tiếp hỏi: "Đại ca kêu ngươi cầm thứ gì về cho ta?"

      "Tiểu nhân tham kiến phu nhân và nhị tiểu thư, bẩm hai vị chủ tử, tiểu nhân mang về ít điểm tâm cho nhị tiểu thư theo lời thế tử ạ." Trong tay xách đồ, liền hơi khom người.

      "Điểm tâm? Sóc nhi ở trong học viện, làm sao lại nghĩ đến chuẩn bị điểm tam cho Thư nhi chứ? Còn phái ngươi đưa về nữa?" An thị hiểu hỏi.

      "Bẩm phu nhân, lần trước Thế tử nghe nhị tiểu thư muốn ăn điểm tâm của Phúc Lai cư, hôm qua còn chưa thi xong, ngày nghỉ chưa thể trở về nên đặc biệt phái tiểu nhân đến Phúc Lai cư mua chút điểm tâm đưa đến cho nhị tiểu thư." Lâm Trúc xảo ngôn .

      "Thư nhi, con xem ca ca con thương con chưa kìa! Vất vả cho ngươi rồi, Lâm Trúc. Hai ngày trước, phía nam mới tiến cống cam quýt, Hoàng thượng thưởng cho Lâm gia hai giỏ, ngươi mang hai rổ về học viện ." An thị cười khéo, hòa nhã với Lâm Trúc.

      "Tiểu nhân hiểu ạ!" Lâm Thư cúi đầu ứng tiếng.

      Quay đầu lại thấy nữ nhi ngẩn ngơ, An thị bất mãn : "Sao ngẩn ra thế? Đây phải con kêu đại ca con mua cho à? Sao đưa tới rồi lại mất hồn vậy?"

      "Dạ? À, con chỉ phản ứng chậm thôi. Lâm Trúc, ngươi để đồ xuống rồi nghỉ ngơi chốc lát, lát nữa ta có lời nhờ ngươi chuyển cho đại ca." Lúc nghe là điểm tâm của Phúc Lai cư, trong đầu nàng chỉ nghĩ đến Hàn Lạc Tuyển. Trừ ra ái biết nàng có hứng thú với điểm tâm của Phúc Lai cư.

      Nhưng vì sao lại là đại ca nàng đưa tới chứ? Lâm Thư hiểu, nàng phải lưu Lâm Trúc lại để hỏi ràng.

      "Có lời gì thể căn dặn Lâm Trúc ở trước mặt nương hay sao? Chẳng lẽ hai huynh muội có gì gạt nương hả?" An thị vui khi thấy dáng vẻ đề phòng mình của nữ nhi.

      "Nương, xem ngài kìa! Con chỉ muốn hỏi Lâm Trúc xem gần đây đại ca có học hành tốt hay , sau đó bảo chuyển vài câu đến đại ca.???>,>,llle....q....d/???nnnnn-=Cũng chỉ mấy chuyện trong nhà thôi, cho đại ca tình hình gần đây của mọi người thôi mà. Kêu đại ca ở học viện an tâm học tập, đừng quá vướng bận chuyện nhà thôi. Nương nghĩ đến đâu vậy!" Nàng hết sức uất ức với An thị.

      "Như vậy à. Là nương hiểu lầm, nương xin lỗi con. Bây giờ đến giờ Tỵ (9-11h sáng), nương sực nhớ đáp ứng tổ mẫu con giữa trưa theo người ra ngoài chuyến. Nương phải trở về chuẩn bị chút rồi. Lát nữa nương về, con với nương chuyện của đại ca con nhé." Dứt lời, An thị đứng dậy ra cửa.

      Lâm Thư tiễn mẫu thân ra cửa, mới xoay người quay vể. Thấy Lâm Trúc vẫn ở phòng ngoài, liền kêu theo mình vào trong. Vừa vào, nàng liền hỏi thắng: "Có phải Hàn thế tử nhờ đại ca ta chuyển điểm tâm này đến ?"

      "ĐÚng thế, nhị tiểu thư. Là Hàn Thế tử phái người đưa đến viện của Thế tử, đây là đồng ý đưa cho ngài, sau đó bảo Thế tử chuyển đến cho ngài." Lâm Trúc hề giấu giếm.

      "Vậy Hàn thế tử có thêm gì nữa ?" Nàng hỏi lại.

      " có, chỉ là, Thế tử bảo tiểu nhân hỏi tiểu thư, vì sao ngài muốn Hàn thế tử mua điểm tâm của Phúc Lai cư? Thế tử còn nếu muốn ăn cứ kêu người mua, cần gì phải hỏi Hàn thế tử chứ. Về sau tiểu thư được như vậy." Lâm Trúc hết sức nghiêm túc thuật lại lời của Lâm Sóc.

      Lâm Thư suy nghĩ chút, : "Ngươi với đại ca ta, đây là Hàn Lạc Tuyển thiếu nợ ta. Kêu đại ca theo dõi Hàn Lạc Tuyển giúp ta, xem hàng ngày làm những gì trong học viện."

      "Tiểu thư, vì sao muốn Thế tử theo dõi Hàn Thế tử, vậy tốt lắm đâu?" Lâm Trúc để ý, hỏi.

      "Ngươi cứ chuyển lời cho ca ca ta như vậy , đừng hỏi nhiều thế. Lâm Trúc à, nô tài biết quá nhiều bí mật của chủ tử đều có kết cục hay ho gì, ngươi biết chưa?" Híp mắt, nàng lạnh lẽo đe dọa Lâm Trúc.

      Quả nhiên, Lâm Trúc nghe thế, bỗng nhiên trợn to hai mắt, lại dám hỏi nữa, chỉ liên tục gật đầu như gà mổ thóc.

      "Tiểu nhân biết rồi. Tiểu nhân nhất định chuyển lời chi tiết cho Thế tử. Nếu như tiểu thư còn gì dặn dò, vậy tiểu nhân về học viện đây." Nương ơi! Tiểu thư đơn thuần khả ái của trước kia đâu rồi! Sao tiểu thư rời khỏi Lâm gia lần, trở về lại trở nên đáng sợ như vậy!

      "Hết rồi, ngươi trở về . Đừng để người khác biết đây là do Hàn thế tử đưa tới. Nếu để cho ta biết được, hậu quả ngươi tự hiểu!" Lâm Thư lại uy hiếp phen.

      Lâm Trúc sợ hãi gật đầu, chạy trối chết tựa như làn khói ra ngoài.

      Đợi Lâm Trúc rời , Lâm Thư liền cầm cặp lồng hấp vào phòng trong, rồi mở ra kiểm tra. phát bên trong có thư từ gì đó, nàng hơi mất mát ngồi xuống ghế. Nàng nghĩ mãi ra, sao Hàn Lạc Tuyển đột nhiên đưa những món điểm tâm này đến cho nàng? Là ám chỉ cái gì sao?

      Suy nghĩ lung tung phen, nghĩ ra cái gì, cho nên nàng cầm miếng bánh hoa mai lên, bỏ vào trong miệng. Bánh ngọt mềm xốp, vào miệng tan ngay, giống với điểm tâm ngọt ngấy bình thường, bánh này nếm thấy ngọt mát, còn có hương quế nhàn nhạt. Mặc dù hương vị đúng như trong trí nhớ, nhưng từng nếm qua các loại cao lương mỹ vị, nên nàng kích động như lần đầu tiên nếm thử nữa.

      Từ từ ăn hết miếng bánh ngọt, Lâm Thư tính toán tự mình đến Phúc Lai cư chuyến điểu tra chuyện nam tử thần bí hợp tác với chủ quán.
      AikoNguyen thích bài này.

    3. NgocThanhh95

      NgocThanhh95 Active Member

      Bài viết:
      229
      Được thích:
      334
      Chương 27: Đến Hàn Sơn tự


      Bên trong nhã gian lầu hai của Phúc Lai cư, Hàn Cửu do dự lên tiếng hỏi: "Công tử, ngài chắc chắn Lâm tiểu thư đến Phúc Lai cư sao? Nếu như nàng ấy đến, chẳng phải chúng ta uổng công chạy tới đây sao! Mới thi võ xong, ngài đứng đầu bảng, những công tử cam lòng kia nhất định tìm ngài so tài! Nếu như Lâm tiểu thư đến, chúng ta nên mau chóng về ! Nếu để ai phát chúng ta chuồn ra đây, báo lên phu tử, vậy bị phạt nặng đó!"

      "Nếu như ngươi lo lắng cứ trở về ! Bản công tử ở đây đợi, ngươi trở về ứng phó với đám người kia." Hàn Lạc Tuyển cũng ngẩng đầu lên, tiếp tục nhìn chằm chằm đường cái phía dưới.

      Nghe vậy, sao Hàn Cửu còn dám chuyện, vội vàng ngậm miệng lại.

      Ước chừng qua khắc, Lâm Thư theo A Cường cải trang đến Phúc Lai cư Hàn Lạc Tuyển liếc cái nhận ra nàng trong đám người.

      "Ngươi xuống mời Lâm Thư lên đây."

      "Hả? Lâm tiểu thư tới à?" Hàn Cửu có chút phản ứng kịp.

      "Ngươi xuống nhìn là biết." Lười phải nhiều lời, ngón tay ma sát chén trà, như có điều suy nghĩ.

      Hàn Cửu hỏi nữa, ngơ ngẩn xuống lầu nghênh đón Lâm Thư.

      Lâm Thư ngờ thấy Hàn Cửu ở Phúc Lai cư, sửng sốt chốc lát, hỏi: "Sao ngươi lại ở đây? Chẳng lẽ công tử nhà ngươi cũng tới à?"

      "Công tử nhà ta đợi lâu, xin các hạ dời bước cùng tại hạ lên lầu." Hàn Cửu hạ thấp giọng với nàng.

      Mang theo lòng tràn đầy nghi vấn, Lâm Thư theo Hàn Cửu lên lầu. Vừa vào phòng, liền thấy Hàn Lạc Tuyển ngồi thẳng tắp, tự nhiên uống trà. Lâm Thư thầm nghĩ, chẳng lẽ nàng đánh bậy đánh bạ tới Phúc Lai cư, là khớp với ý tứ đưa điểm tâm đến phủ của Hàn Lạc Tuyển sao?

      "Tới rồi ngồi xuống , để cho người của ngươi ra canh cửa. Hàn Cửu, ngươi cũng ra ngoài ." Uống hớp trà, mím mím môi, khẽ mở miệng.

      Lâm Thư hiểu muốn làm gì bí hiểm, dựa theo lời , kêu A Cường ra ngoài. Đuổi người xong, nàng liền hỏi thẳng : "Dùng điểm tâm của Phúc Lai cư dẫn ta đến đây, có phải huynh muốn gì với ta ?"

      Hàn Lạc Tuyển nâng mắt liếc nàng cái, ngậm miệng , từ trong lồng ngực lấy tờ bản thảo giấy trắng mực đen, bỏ xuống trước mặt Lâm Thư.

      Mang theo tò mò, nàng cầm lên xem qua. Đợi sau khi xem xong, hổi lâu Lâm Thư mới lên tiếng: "Ngắn ngủn mấy ngày, huynh vậy mà tìm được tất cả nhân vật có liên quan rồi. Huynh giải được toàn bộ mưu này, vậy huynh định làm thế nào?"

      "Những người này ta đều phái người thầm theo dõi, bây giờ ta chỉ cần biết người đứng phía sau thao túng, thu thập tốt chứng cớ, là có thể phá hủy mưu trong lần." hề nhìn Lâm Thư, ánh mắt bình tĩnh như nước nhìn cảnh nhốn nháo dưới lầu.

      "Đêm đó phải ta cho huynh biết rồi sao? Chẳng lẽ huynh tin người nọ? Mặc dù bây giờ, ta bị cưỡng chế ở Lục gia, nhưng vẫn lén lút cải trang ra ngoài làm việc.---ll,,..,ê,...le....l3.... Thân phận của ta như vậy, muốn leo lên vị trí cao, nhất định phải lấy được ủng hộ của các đại thần. –qu,,,..uu....y,,,,u...y.....Bồi dưỡng kỹ nữ, lọt vào mắt đại thần, nếu như kỹ nữ bỏ thuốc bột đó vào trong đồ ăn của đại thần, -do,,,,ô....nn....,....- bọn họ dễ dàng bị ta khống chế, để cho ta sử dụng!" Cho là tin nàng, Lâm Thư kích động .

      Nghe nàng xong, bàn tay nắm chén trà của Hàn Lạc Tuyển xiết chặt. Cưỡng chế ở Lục gia? Thân phận như vậy? Leo lên vị trí cao? Các đại thần ủng hộ? Nhớ kỹ những trọng tâm trong lời của nàng, cả chuyện kẻ thao túng sau lưng, trong lòng lập tức có ý định.

      lấy được tin tức muốn biết từ trong miệng Lâm Thư, Hàn Lạc Tuyển cảm thấy cần thiết ở chung với nàng nữa. phải chán ghét nàng, hơn nữa còn cảm thấy, biết bắt đầu từ lúc nào, lúc hai người ở cùng nhau có điều gì đó lặng lẽ thay đổi, cảm giác ấy khiến khó chịu. phải là kẻ để mình chịu thiệt, nếu như ở cùng nàng làm thoải mái, dĩ nhiên chẳng miễn cưỡng bản thân.

      Chợt đứng dậy, Hàn Lạc Tuyển lạnh nhạt mở miệng: "Ừ, bản công tử biết, ta phái người theo dõi ta. Phải biết mọi chuyện, chờ nắm giữ được chứng cớ chắc chắn, bản công tử liền bẩm báo với phụ vương ta, để ông ấy tấu lên chuyện này."

      Thấy Hàn Lạc Tuyển phải , Lâm Thư cũng đứng dậy theo, vội vàng lên tiếng: " phải huynh biết ràng sao? Muốn chứng cớ, chỉ cần bắt những người kia lại tra hỏi phen, tìm ra loại thuốc phấn kia là được mà. Tại sao phải đợi chứ?" Ngày nào còn chưa xử lý được Triệu Á Thanh, trong lòng nàng vẫn có chút lo lắng.

      "Ngươi cho rằng đối phó với hoàng tử rất đơn giản sao? Dù là vị hoàng tử này có bối cảnh, cũng đừng xem bảo vệ của hoàng gia với người nhà! Chuyện này liên quan đến quan viên trong triều, phải điều tra những quan viên bị khống chế, giữa bọn họ có hay truyền lưu tin tức . –ll,., ♥L....333,,,Qu....u,,,,¥----d0000...nn....-=- Nếu như có đầy đủ chứng cớ, khi thượng tấu chuyện này bứt dây động rừng, hậu quả khôn lường đấy. Đến lúc đó chúng ta chuyển thành phe bất lợi!" đơn giản nhưng có ý tứ kinh hoàng. xong, cũng quay đầu nhìn Lâm Thư, mở cửa, vẻ mặt như thường rời , để lại mình Lâm Thư mất hồn tại chỗ.

      Quả nhiên, vẫn là nàng nghĩ quá đơn giản! Triệu Á Thanh bất kể ra sao nhưng người vẫn chảy dòng máu của Triệu gia. Coi như Văn Đế Triệu Hạo Uyên có chán ghét Triệu Á Thanh đến đâu vẫn là con vua, vẫn phải bảo vệ. Nhưng nếu như có chứng cớ chính xác về việc Triệu Á Thanh cấu kết, thông đồng với triều thần, mơ ước ngôi vị Hoàng đế bệ hạ bỏ qua cho hay sao?

      Thấy mọi người đều hết, mà tiểu thư nhà vẫn còn sững sờ, A Cường tới, gọi nàng: "Công tử, nếu bàn chuyện xong rồi, chúng ta trở về phủ !"

      Lâm Thư lắc đầu, : " theo ta đến Hàn Sơn tự chuyến, gần đây ta gặp phải quá nhiều chuyện sốt ruột, muốn bái Phật, xua thân xúi quẩy."

      A Cường suy nghĩ chút, cảm thấy Lâm Thư sai. Hai tháng gần đây tiểu thư nhà gặp quá nhiều vận rủi, đúng là phải lên chùa làm tiêu tan xúi quẩy mới được. Nghĩ thông suốt, A Cường gật đầu cái.

      Lâm Thư vốn là hồn phách sống lại, vốn nên tới gần chùa miếu cúng bái thần linh. Nhưng chẳng biết tại sao, nàng chợt muốn đến chùa miếu dạo chút. Sống lại gặp phải quá nhiều chuyện rủi, nàng thấy hơi mệt rồi. Nàng muốn hỏi Phật tổ chút, cầu xin Phật tổ chỉ đường cho nàng.

      Ngồi vào xe ngựa, lắc la lắc lư đến Hàn Sơn tự, nghe A Cường đến, Lâm Thư liền từ trong xe ngựa ra ngoài. Thấy chùa chiền đơn sơ, cổ kính, lòng Lâm Thư lập tức phẳng lặng, bình tĩnh như mặt nước.

      Lúc này vào mùa lá rụng, mặt đất trải thêm tầng lá khô, bước lên những bậc thang, lá khô bị dẫm đạp, kêu lên rôm rốp. Tiếng vang vọng lại giữa rừng núi yên tĩnh, rất là vui tai. Chú tiểu quét rác bên ngoài chùa nhìn thấy Lâm Thư, cảm thấy lạ mắt, tốt bụng tiến lên hỏi thăm: "Thí chủ lạ mặt mới tới Hàn Sơn tự, là tới thắp hương hay là lễ tạ thần linh?"

      "Ta tới đốt nén hương, cầu ước nguyện ." Lâm Thư cười yếu ớt trả lời.

      "Vậy mời thí chủ thẳng về phía trước, trong Phật điện có người dẫn thí chủ cầu nguyện." Chú tiểu hơi khom người với nàng, rồi tiếp tục quét sân.

      Lâm Thư khẽ gật đầu, dựa theo lời chú tiểu về phía trước, còn chưa bước vào Phật điện, ngửi thấy mùi đàn hương nhàn nhạt. Hít thở sâu, nàng bước vào. Dựa theo tăng nhân chỉ dẫn, Lâm Thư tham bái hết tượng Phật liền cúng thêm chút tiền nhang đèn.

      Lúc này nàng vẫn chưa muốn trở về phủ sớm như vậy, cảm thấy chùa chiền rất thanh tịnh, cảnh trí khá đẹp. Nàng hỏi tăng nhân tiếng, có thể dạo quanh chùa . Được cho phép của tăng nhân, nàng liền dần theo A Cường bắt đầu loanh quanh.

      "A Cường, phong cảnh ở đây rất đẹp, ngươi cảm thấy thế nào?" Cố gắng hít sâu bầu khí trong lành, nàng quay đầu lại hỏi A Cường.

      "Vâng, thanh tịnh." A Cường vô vị gật đầu. ==--d,,,..i^e,,,nn,,,da....^n....l,,,ê...q,,,uy,,,;;do...nnnn

      tới góc rẽ, Lâm Thư cảm thấy bình thường nhưng A Cường có nội lực cực tốt lại nghe ra bất thường. vội vàng ngăn Lâm Thư, giọng : "Tiểu thư, phía trước có động tĩnh. Chúng ta trở về thôi."

      Lâm Thư kỳ quái hỏi: "Có động tĩnh gì? Sao ta nghe thấy?"

      "Tiểu thư, A Cường lừa ngài. Chúng ta thôi!" Thái độ A Cường can ngăn và khuyên nàng rời rất ràng.

      "Sao hả? Ngươi phát ra điều bất thường à? Làm gì khẩn trương như vậy?" A Cường càng muốn Lâm Thư biết, nàng lại càng tò mò rốt cuộc phía trước có động tĩnh gì.

      "Tiểu thư, trở về thôi! Chúng ta ra ngoài lâu, nếu như hồi phủ, chỉ sợ nhị vị công tử lo lắng đấy." A Cường tránh né vấn đề của nàng, đáp còn lại.

      "Chùa chiền là nơi thanh tu, có gì ám muội chứ? A Cường, ngươi tránh ra, để ta qua xem!" Lâm Thư mất hứng vì A Cường can ngăn nàng, liền bày ra dáng vẻ nhìn được.

      A Cường khó xử giằng co với nàng, hai người đột nhiên im lặng, khiến Lâm Thư nghe được động tĩnh từ phía trước truyền tới.

      Tiếng rên này....Nàng ngờ lại có kẻ đến nơi chùa chiền thanh tịnh làm chuyện nam nữ kia, trong lòng thầm mắng cẩu nam nữ, biết hổ thẹn. đợi A Cường khuyên nữa, nàng tự mình chạy trước.

      A Cường thấy Lâm Thư thẹn thùng, nghiêm mặt chạy, trong lòng buồn bực. Chẳng lẽ tiểu thư nghe được phía trước làm chuyện gì à?

      Lâm Thư chạy như bay về xe ngựa, ở xe ngồi lúc lâu, mới thở nổi. Lúc này, mới phát ngọc bội mình đeo bên hông từ khi xuất phủ rơi mất.-LL..,.Q...,Q..D,,..D0,,,n... Ngọc bội đó là quà tam ca Lâm Kỳ tặng nàng trong sinh thần mười tuổi, là rất có ý nghĩa. Thấy A Cường muốn đánh xe, Lâm Thư liền kêu lại.

      "A Cường, ta bị rơi mất miếng ngọc bội, là miếng hồng ngọc khắc hoa mai. Nhất định là vừa rồi chạy nhanh quá nên rơi đường, ngươi mau tìm về giúp ta. Mau mau, đừng để ai đó lượm được."

      A Cường nghe thế, đáp tiếng liền quay về đường, tìm ngọc bội cho nàng.

      Lâm Thư sốt ruột chờ ở xe ngựa, chưa thấy A Cường, ngược lại thấy được nữ tử vội vàng chạy ra từ hậu viện chùa. Cách khá xa, Lâm Thư thấy tướng mạo nàng ta, nàng dứt khoát xuống xe, về chỗ người kia.

      Cách rất gần, đợi thấy tướng mạo của nữ tử, Lâm Thư thầm khiếp sợ trong lòng.

      Đỗ Linh Nguyệt! Lại là ả ta! Tại sao ả ta lại ở trong chùa? Quan sát cẩn thận thân thể Đỗ Linh Nguyệt, nàng phát chân ả ta run rẩy, mặt đầy sắc xuân! Dáng vẻ ràng là vừa được mây mưa phen!

      Hai người gặp thoáng qua, Lâm Thư quên động tác chân, ngây người như phỗng đứng tại chỗ. Cho đến lúc A Cường trở lại mới đánh thức nàng.

      "Tiểu thư, thuộc hạ tìm ba lần, cũng tìm được ngọc bội. Có lẽ là ngài cẩn thận bỏ quên ở Phúc Lai cư rồi."

      " thể nào! Trước khi đến chùa, ràng ngọc bội còn treo người ta mà! Nhất định là lúc trước chạy trốn quá nhanh, nên rơi mất! Ngươi trở về cẩn thận tìm kỹ xem!" Lâm Thư cao giọng phản bác.

      Nàng hoảng loạn trong lòng, rốt cuộc Đỗ Linh Nguyệt tư tình với ai, có phải ngọc bội bị Đỗ Linh Nguyệt nhặt được ?

      A Cường bất đắc dĩ, nghe lời trở về tìm lại.

      Còn Lâm Thư bò vào xe ngựa, sắp xếp lại suy nghĩ. Đỗ Linh Nguyệt lớn hơn nàng hai tuổi, giờ đến tuổi cập kê, mà vẫn chưa có tin tức kết thân. Mãi cho đến khi Đỗ Linh Nguyệt hai mươi tuổi mới bị Triệu Á Thanh nạp làm trắc phi. Lâm Thư chợt nghĩ đến trọng điểm trong đó: Rốt cuộc vì sao Đỗ Linh Nguyệt vẫn thành thân chứ?

      Chẳng lẽ do Đỗ Linh Nguyệt có tình nhân ở Hàn Sơn tự, cho nên vẫn chịu thành thân? Ý tưởng này vừa xuất , Lâm Thư liền lắc đầu lia lịa. Quen biết Đỗ Linh Nguyệt nhiều năm, nàng tin Đỗ Linh Nguyệt là người si tình. Nhưng vì sao ả ta vẫn chịu gả chứ? Lâm Thư nghĩ mãi mà ra, phiền chán vò vò tóc.
      AikoNguyen thích bài này.

    4. NgocThanhh95

      NgocThanhh95 Active Member

      Bài viết:
      229
      Được thích:
      334
      Chương 28: Chứng cớ xác


      A Cường lần nữa trở về, cuối cùng vẫn có thu hoạch. Lâm Thư lo lắng trở về phủ, theo thường lệ chạy về Tam Tinh viên trước, còn chưa có vào nhà, liền thấy nhị ca và tam ca nàng đan thong thả dạo trong viện.

      "Nhị ca, Tam ca, sao các huynh ở trong phòng hả? Ở bên ngoài loanh quanh thế hả?" Lâm Thư kỳ quái hỏi.

      Vừa nhìn thấy muội muội, Lâm Ngọc và Lâm Kỳ liền dừng lại, Lâm Ngọc kích động tới bên cạnh nàng, mở miệng: "Thư nhi! Tô di nương đúng là chủ mưu bắt cóc muội! Nửa canh giờ trước, phủ Triệu Duẫn Kinh phái người tới truyền lời, bắt được kẻ bắt cóc muội rồi, hơn nữa bọn họ khai hết rồi. Đều chỉ ra, người thuê bọn họ bắt cóc muội chính là Tô di nương!"

      Lâm Thư nghe xong, nỗi u ám trong lòng liền tiêu tan, mặt mày mừng rỡ hỏi: " sao? Tổ mẫu, phụ thân và mẫu thân có biết chuyện này ?"

      "Đương nhiên là ! Mẫu thân và tổ mẫu ra ngoài, còn chưa biết đâu. Phụ thân biết, bị chọc tức đến hôn mê, kêu đại phu qua xem, ông ấy vẫn ổn. Người của phủ Triệu Duẫn Kinh truyền tin cho Lâm gia, để cho chúng ta chuẩn bị chút, ba ngày sau thăng đường thẩm lý vụ án này. Đến lúc đó, Tô di nương và những kẻ làm hại muội cùng những tặc nhân kia đối chất tại chỗ." Lâm Ngọc cũng bày ra vẻ vui mừng.

      Lâm Thư vui chịu nổi, mừng rỡ gật đầu. Nàng ngờ trước đó vẫn còn ưu phiền về vụ án của Tô di nương, đến chùa thắp nén hương cầu nguyện, lập tức thành thực. Thầm nghĩ Hàn Sơn tự có thần phật hiển linh, nhưng sau đó nhớ đến Đỗ Linh Nguyệt làm chuyện bẩn thỉu ở chùa, Lâm Thư liền buồn nôn. biết ở dưới mắt thần linh làm chuyện cẩu thả đó Đỗ Linh Nguyệt có thể bị thần linh trừng phạt hay .

      "Nghĩ gì thế! Sao khắc trước còn hưng phấn gật đầu, sau khắc liền nhíu chặt mày thế?" Lâm Ngọc bất mãn vì nàng mất hồn, vỗ đầu nàng cái.

      "Muội suy nghĩ, nếu như Tô di nương bị định tội, vậy Lâm Thiến phải làm thế nào? Tổ mẫu và mẫu thân chắc chắn dễ dàng tha thứ, họ cũng bàn bạc xong, gả tỷ ấy đến nơi xa. Muội sợ đến lúc ấy Lâm Thiến khóc rống chịu gả, phụ thân mềm lòng." Sờ sờ chỗ bị Lâm Ngọc đánh, Lâm Thư lo lắng .

      "À, Lâm Thiến cũng chỉ là thứ nữ do di nương sinh ra, huống chi tuổi cũng còn . Tổ mẫu và mẫu thân chọn hôn cho muội ta, phụ thân có thể ý kiến gì? Cho dù có ý kiến, cái nhà này vẫn chưa tới phiên ông ấy quản!" Vẫn im miệng , Lâm Kỳ đột nhiên lên tiếng, trong đôi mắt lạnh toàn là khinh thường.

      Lâm Thư hiểu vì sao tam ca phụ thân như thế, có điều cố kỵ : "Tam ca, lời này của huynh hơi nghiêm trọng rồi. Nếu để bị truyền , chắc chắn kêu huynh bất hiếu. Lời bất kính ấy cứ ít hơn, chúng ta hiểu ở trong lòng là được."

      Lâm Kỳ nhíu chặt đôi lông mày đen như mực, gương mặt nhẫn, gì nữa, xoay người vào phòng. Lâm Thư khó hiểu nhìn về phía Lâm Ngọc, vẻ mặt đầy nghi hoặc.

      Lâm Ngọc nhún vai, xòe tay, đáp: "Đừng nhìn ta, ta cũng biết Lâm Kỳ bị trúng gió gì. Thành kiến của với phụ thân hình như bắt đầu từ lúc tổ phụ qua đời.-;;--ll,,..,ll..ê...q,,,,u,,,y...do,,,,n...-=- Hơn nữa, sau khi tổ phụ qua đời, mình thường ra ngoài du ngoạn, cũng biết làm những gì, hỏi cũng ra. Ta từng tìm hiểu nhiều lần, muội cũng biết trầm tư ít , tính khí bực bội mà. Chỉ cần muốn , ai có thể cạy ra được."

      Lâm Thư vẫn nghi ngờ trong lòng, tam ca có thành kiến với phụ thân, đời trước nàng chưa từng chú ý đến điểm này. Ngoại trừ phụ thân hay bảo vệ mẫu tử Tô di nương, còn có gì khiến cho tam ca bất mãn với phụ thân chứ?

      Nghĩ đến tam ca hay ra ngoài mình, Lâm Thư bèn hỏi: "Nhị ca à, huynh phái người theo dõi xem tam ca làm những gì à?"

      "Ta đây nào dám! Mặc dù tam ca muội ra đời muộn hơn ta, nhưng mà tinh ranh lắm! Đừng thấy như hũ nút, cả ngày nghẹn ra mấy câu, nhưng là kẻ khôn khéo nhất trong đám huynh muội. Huống chi, có thiên phú dị bẩm, võ nghệ cực tốt. Trong phủ chỉ có mình A Cường có thể đánh ngang tay với . Muội xem, tam ca muội văn võ song toàn, khôn khéo như hồ ly, ai dám trêu chọc chứ!" Lâm Ngọc buồn bực, nghiêm mặt .

      Nhìn lên nhìn xuống đánh giá Lâm Ngọc chút, Lâm Thư ghét bỏ : "Nhị ca, muội vẫn luôn hiểu: tại sao huynh và tam ca là song thai, nhưng người là trời, là đất vậy?"

      Nghe thế, Lâm Ngọc cáu kỉnh gõ đầu nàng cái, cả giận : "Được lắm! Lần nào muội làm sai đều là ta giúp muội thu dọn, còn dám ghét bỏ ta! Về sau nếu có việc gì đừng đến tìm ta nữa!"

      Thấy nhị ca có vẻ tức giận, Lâm Thư vội vàng nịnh nọt: "Nhị ca, huynh nghĩ nhiều rồi! Ý của muội là huynh là trời, tam ca tất nhiên...., là huynh tự mình hiểu lầm đó. Sao huynh có thể coi thường mình chứ!"

      Lâm Ngọc giận đến đau gan, hừ tiếng, dứt khoát phớt lờ nàng, xoay người rời .

      Lâm Thư im lặng nhìn bóng lưng Lâm Ngọc, vừa mới xoay người, liền thấy Lâm Kỳ rời lúc trước. Bị sợ đến mức che ngực, vội vàng lui về sau mấy bước, : "Tam ca! Sao huynh lặng lẽ bước như ma vậy! Đột nhiên đứng ở sau muội, dọa chết người rồi!"

      Lâm Kỳ cười nhạt, tới sờ sờ đầu nàng, đáp: "Thư nhi, muội làm việc bên ngoài phải cẩn thận. Mặc kệ xảy ra chuyện gì, sau lưng muội đều có Lâm gia chống đỡ, Lâm gia bảo vệ muội!"

      Trong lòng Lâm Thư đánh cái ‘bộp’, chẳng lẽ Tam ca biết gì rồi?

      Thấy vẻ mặt ấy của nàng, Lâm Kỳ cũng biết trong lòng nàng suy nghĩ gì, thở dài, : "Thư nhi, nếu trưởng thành rồi phải học cách che giấu tốt cảm xúc. nên lộ hết tất cả suy nghĩ lên mặt."

      "Tam ca, huynh có ý gì?" Nàng hiểu hôm nay Lâm Kỳ những lời kỳ quái này là có ý gì.

      Lâm Kỳ đáp, cười yếu ớt, liền quay người bỏ . Lâm Thư thầm lo lắng, muốn hỏi lại dám hỏi ràng. Cuối cùng đành buông tha cho ý tưởng đuổi theo hỏi .

      Thời gian trôi qua mau, loáng cái qua ba ngày. Mới hừng sáng, Lâm lão phu nhân chuẩn bị hết sức trang trọng, dẫn già trẻ Lâm gia, áp giải Tô di nương đến phủ Triệu Duẫn Kinh. Để lại Lâm Thiến biết tin tức gì ở trong phủ.

      Quan phủ Triệu Duẫn Kinh là Lý Minh có thủ đoạn phá án nhất định, cũng là người tinh mắt.-ll,,ll,,,,ê,,,qu,,,,y....do,,,,nn....Cho nên Lâm Thư mới nghe theo đề nghị của Hàn Lạc Tuyển, báo án với phủ Triệu Duẫn Kinh, do Lý Minh tới thẩm lý.

      Lúc này quỳ gối dưới công đường, tuy trong lòng Tô di nương có chút hốt hoảng, nhưng bà ta tin tưởng người nọ, chuyện người nọ đồng ý, nhất định dứt khoát hoàn thành. Tự nhiên an ủi phen, Tô di nương cho nữ nhi ánh mắt trấn an.

      Mà khi Lý Minh sai người đưa tòng phạm lên công đường, Tô di nương lướt qua những người đó, nhất thời an tâm rồi. Bà ta khỏi ưỡn cao ngực, bộ dạng rất thản nhiên.

      Lâm Thư vẫn bí mật quan sát động tĩnh của Tô di nương, sao Tô di nương vốn chau mày hoảng loạn, vừa nhìn thấy đám người này, đột nhiên trở nên bình tĩnh vậy?

      "Bọn tặc nhân kia, nhìn thử xem có nhận ra vị phụ nhân và tiểu thư ở dưới công đường kia ?" Lý Minh cao giọng với những người vừa được đưa vào.

      Ba vị phạm nhân y phục tả tơi, tay chân đeo gông quỳ xuống, đều hẹn mà cùng gật đầu.

      "Bẩm đại nhân, tiện phụ ở chốn phòng sâu, chưa từng thấy qua bọn họ!" Tô di nương thấy ba người kia gật đầu, trong lòng hơi kinh ngạc, giành trước những người kia.

      "Điêu phụ lớn mật! Chưa được bản quan hỏi đừng có chen miệng!" Lý Minh bất mãn vì Tô di nương chen miệng vào, hung dữ trách cứ.

      Thấy Tô di nương đàng hoàng lại, Lý Minh đổi sang thái độ hữu thiện hỏi Lâm Thư: "Lâm tiểu thư có nhận ra những người này ?"

      xa cách nhiều năm, nàng còn nhớ những kẻ ban đầu bắt cóc mình trông như thế nào. Nâng mắt nhìn kỹ ba người này lượt, Lâm Thư dò lại trong ký ức, vẫn chẳng có ấn tượng với bọn họ. Nàng hết sức xác định mình chưa từng gặp qua mấy người này. Trong lúc nhất thời nàng nhíu mày, lên tiếng.

      Lâm Thư im lặng nhưng kẻ đứng đầu trong ba phạm nhân kia lại hô to: "Đại nhân! Tiểu nhân nhận ra vị tiểu thư này! Tiểu nhân cũng nhận ra vị phụ nhân đó! Chính vị phụ nhân đó kêu chúng tiểu nhân bắt cóc vị tiểu thư này!"

      Người này vừa , hai phạm nhân khác đều nhao nhao gật đầu phụ họa, hết sức khẳng định chỉ vào Tô di nương, chính là bà ta kêu bọn họ bắt cóc Lâm Thư.

      Nghe mấy người vậy, Tô di nương lập tức hiểu ra, chỉ vào ba người kia, kêu lên: " bậy! Ngay cả các ngươi là ai, ta cũng chẳng biết, sao lại kêu các ngươi bắt cóc Lâm Thư! Tuy là muốn vu oan cho tiện phụ, ít nhất cũng phải lấy ra được chứng cớ! là ta muốn các ngươi bắt cóc nàng, các ngươi hãy xem ta gặp mặt các ngươi khi nào chứ, dặn dò làm việc ra sao, có chứng cứ gì chứng minh nhất định là ta làm!"

      Mắt Tô di nương tựa như cây đao sắc, đâm vào những người kia. xong với bọn họ, lại quay đầu, cao giọng kêu oan với Lý Minh: "Đại nhân! Oan uổng quá! Tiện phụ chưa từng gặp qua mấy người này! Nhất định là có người uy hiếp bọn họ tới vu oan cho tiện phụ!"

      Lý Minh chán ghét nhất là phụ nhân gào thét ở công đường, bất mãn đập đường mộc.

      "Yên lặng! Nếu ngươi bị oan uổng, bản quan đương nhiên trả lại trong sạch cho ngươi! Ngươi yên tĩnh quỳ bên nghe bọn họ khai báo ! Mấy người các ngươi, nếu vị phụ nhân này thuê các ngươi bắt cóc vị tiểu thư kia, vậy có chứng cứ gì ?"

      "Bẩm đại nhân, chúng tiểu nhân vốn sống trong quân doang vài năm, bởi vì phạm lỗi mà bị bãi chức. Mấy năm qua có việc gì, thích chọn những nữ khách hành hương trong chùa miếu để xuống tay, cướp chút tiền tài. Ngày ba tháng hai trước, tiểu nhân và huynh đệ theo thường lệ ngồi ở bên ngoài chùa miếu, cướp chiếc xe ngựa. -ll,,..lle...quu...do,,,,nn....=- Lúc ấy ngồi bên trong xe ngựa chính là vị phụ nhân đó. Khi đó chúng ta bắt bà ta giao tiền bạc ra, bà ta ngoan ngoãn giao nộp toàn bộ, còn cười cười muốn làm ăn vụ với chúng ta. Hứa cho chúng ta ngàn lượng bạc, muốn chúng ta bắt cóc vị nương. Chúng ta cũng từng nghe qua bên trong thế gia hay có nội đấu, đoán rằng bà ta ưa nương đó, cho nên mới thuê chúng ta giải quyết. Lúc ấy chúng ta bị tiền tài làm u mê, đồng ý giao dịch. Sau khi vị phụ nhân này trở về kêu người đưa đến bức họa và năm trăm lượng bạc đặt cọc, cũng kêu chúng ta canh giữ trong ngõ ở bên ngoài phủ Định Quốc Công, chuẩn bị tốt thuốc mê, nhìn thấy người bức họa lập tức chụp thuốc rồi đưa . Kêu chúng ta đưa nương đó đến nơi khác, ném càng xa càng tốt. Tốt nhất là vứt xuống nơi hoang dã, để tiểu thư đó tự sanh tự diệt!"

      Tên cầm đầu xong, hai kẻ khác liên tục gật đầu, ra sức khẳng định chính là Tô di nương sai khiến.

      "Mấy người các ngươi bậy! Vu oan cho ta! Ngày ba tháng hai đó, đúng là ta có xuất phủ lên chùa thắp hương, nhưng đường thuận lợi, bái Phật xong liền trở về phủ. Đại nhân có thể truyền những nha hoàn và phu xe cùng ta để tra hỏi, biết đám người này vu oan cho tiện phụ!"

      Tô di nương chắc chắn trong lòng, đám người này nhất định là cố ý đến vu oan! Nghĩ vu oan cho bà ta à? dễ dàng vậy đâu! Tô di nương hết sức tin tưởng nha hoàn do tay mình bồi dưỡng, hoàn toàn lo lắng chút biến cố nào.

      Quan phủ Triệu Duẫn Kinh là Lý Minh nhìn Lâm lão phu nhân ngồi bên, dùng ánh mắt dò hỏi. Sau khi thấy bà gật đầu đồng ý, lập tức truyền nha hoàn và phu xe theo Tô di nương xuất phủ vào hôm đó, tra hỏi trước tiên.

      Vừa truyền, đám nha hoàn và phu xe kia còn chưa có đáp lời, khi thấy mấy phạm nhân đeo gông trong nội đường vẻ mặt đầy kinh hãi. Lý Minh thấy vậy, trong lòng tin tám phần. Bắt đầu tra hỏi đám nha hoàn và phu xe kia, vào ngày mùng ba tháng hai, khi họ cùng Tô di nương xuất phủ xảy ra chuyện gì.

      Sau khi biết được Tô di nương đúng là bị mấy phạm nhân này đánh cướp, Lý Minh đập miếng đường mộc, trung khí mười phần : "Ác phụ Tô thị, khẩu cung đúng rồi, bức họa và tiền bạc, bản quan cũng lục soát ra được từ chỗ mấy người này, nhân chứng vật chứng đều đủ cả, ngươi còn nguỵ biện gì!"

      Tô di nương ngây ngẩn cả người, bà ta ngờ đối phương lại chuẩn bị đủ như vậy. chỉ tìm được đám người này tới vu oan cho mình mà còn mua chuộc hết nha hoàn của mình! Tô di nương cam tâm được sao!

      Hung hăng nắm chặt bàn tay trong ống tay áo, trong lòng cực kỳ hận Lâm Thư. Tô di nương khóc lớn gào thét: "Đại nhân, những thứ này đều là có người cố ý vu oan cho tiện phụ! Tiện phụ vẫn câu kia, phải tiện phụ làm, tiện phụ nhận!"

      "Lý đại nhân, nếu có chứng cớ xác thực, nên phán xử thế nào phán !" Lâm lão phu nhân lên tiếng đúng lúc, cho Tô di nương có cơ hội cãi lại.

      Được bà tiếp lời, Lý Minh lưu loát dựa theo vương pháp Đại Chu phán xử Tô di nương, sau đó liền bãi đường.

      đường trở về, trong đoàn người trừ Định Quốc Công Lâm Chí Viễn tất cả đều lộ vẻ vui mừng, đều là chấm dứt mầm tai họa, hết sức vui mừng, vẻ mặt thoải mái.

      Lâm Chí Viễn nhất định có tình cảm với Tô di nương, Tô di nương bị như thế, thể cầu xin tha thứ cho Tô di nương, trong lòng đau như dao cắt, hết sức khó chịu. Trở lại phủ Định Quốc Công , Lâm Chí Viễn nhịn được, theo Lâm lão phu nhân đến Tây Uyển.

      "Mẫu thân, Tô thị làm sai nhưng Thiến nhi là vô tội. Người thả Thiến nhi ạ!" Quỳ xuống, vẻ mặt Lâm Chí Viễn vô cùng khổ sở cầu xin Lâm lão phu nhân.

      Lâm lão phu nhân muốn thấy nhất là dáng vẻ uất ức quỳ xuống cầu xin vì nữ nhân khác của nhi tử bà, hừ lạnh tiếng, : "Nó còn nữa, ta và mẫu thân của Thư nhi chọn mối hôn tốt cho nó. Là trưởng tử của Định Viễn, mười năm tháng sau thành thân."

      Lâm Chí Viễn há miệng, phát hoàn toàn thể phản bác. Lâm Thiến đúng là đến tuổi thành thân, hơn nữa còn gả cho Thế tử Bá gia, con thứ gả cho con chính, đúng là gả cao.

      "Trước khi Lâm Thiến xuất giá ở Tây Uyển, do ta chăm sóc. có việc gì con cũng đừng tới Tây Uyển nữa." Lúc lời này, bà cũng chẳng thèm nâng mí mắt, lười phải nhìn nhi tử.

      "Vậy, hài nhi xin cáo lui. Kính xin mẫu thân chú ý thân thể, đừng quá lo lắng." xong, đợi trong chốc lát, thấy Lâm lão phu nhân đáp lại, Lâm Chí Viễn ủ rũ cúi đầu ra.
      AikoNguyen thích bài này.

    5. NgocThanhh95

      NgocThanhh95 Active Member

      Bài viết:
      229
      Được thích:
      334
      Chương 29: Để cho ta theo


      Lâm Thư luôn cảm thấy hôm đó ở phủ Triệu Duẫn Kinh thẩm lý vụ án Tô di nương có vấn đề. Tô di nương mực kêu oan, vẻ mặt tức giận ấy là phát ra từ nội tâm, giống như giả vờ đáng thương ở trước mặt cha nàng lúc còn ở đại sảnh Tây Uyển. Tô di nương luôn miệng là có người uy hiếp mấy phạm nhân kia vu oan cho bà ta, Lâm Thư thấy nửa tin nửa ngờ.

      Nàng vô cùng chắc chắc ba phạm nhân kia phải là người bắt cóc nàng. Nhưng nàng nghĩ ra, vì sao ba người kia lại chỉ Tô di nương? Chẳng lẽ bọn họ sợ chết sao? Còn cả nha hoàn bên cạnh Tô di nương, đây chính là trợ thủ đắc lực của bà ta, vì sao họ lại chứng thực lời của ba phạm nhân kia?

      Lâm Thư nghĩ ra, liền tin tưởng lời của Tô di nương. Tán thành đây là có người sắp xếp tốt để bà ta mang tội bắt cóc. Người đứng phía sau sắp đặt tất cả là ai chứ? Có thể khiến nha hoàn bên cạnh Tô di nương phản chủ, nhất định là người của Lâm gia! Nghĩ đến đây, trong lòng nàng người. Có thể sử dụng cách ngoan độc này đối phó với Tô di nương, sợ rằng chỉ có tổ mẫu của nàng thôi. Nghĩ đến tổ mẫu cho nàng lời công bình như thế, trong lòng nàng vô cùng cảm động.

      Giải quyết xong Tô di nương, Lâm Thư thoải mái rất nhiều, trong lòng bớt gánh nặng. Trừ bỏ tai họa bên trong, còn có Triệu Á Thanh cần đối phó ở bên ngoài, nàng liền hơi nhức đầu. Nhớ tới thái độ khó hiểu của Hàn Lạc Tuyển ở Phúc Lai cư, trong lòng nàng vô cùng khó chịu. Qua hai ngày sống khốn khó, Lâm Thư nghĩ ra chủ ý, chạy đến Tây Uyển tìm Lâm lão phu nhân. biết tổ tôn hai người những gì, sau đó Lâm Thư biến mất khỏi Lâm gia thời gian.

      Đối với nghi ngờ của mọi người, Lâm lão phu nhân cho mọi người đáp án là: "Ta thấy Thư nhi cũng , đưa nó vào cung để theo đám công chúa học chút lễ giáo."

      Đối với lời của bà, người khác dám hỏi, nhưng có người dám hỏi. Lâm Kỳ mặt ủ mày chau, mình đến Tây Uyển, hỏi thăm phen: "Tổ mẫu, ngài đưa Thư nhi vào cung ạ?"

      "Đương nhiên là rồi. Thư nhi đến học viện của Sóc nhi, tìm kiếm duyên phận của nó rồi." Lâm lão phu nhân thản nhiên trả lời vấn đề của Lâm Kỳ.

      "Duyên phận? Hàn thế tử của phủ Dịch Vương ạ? Thư nhi chủ động như vậy, Hàn thế tử có coi thường nó ?" Lâm Kỳ lo lắng .

      "Là của nó là của nó, phải là của nó coi như là bị dạy dỗ ! Nha đầu Thư nhi kia, chúng ta đừng bảo vệ quá tốt, cứ để nó tự mình lớn lên mới được. đến nha đầu kia nữa, chút chuyện trong quân . Gần đây có sống yên ổn ?" Thở dài, Lâm lão phu nhân day trán hỏi khẽ.

      Thấy Lâm lão phu nhân nhức đầu, Lâm Kỳ tới, đặt tay lên huyệt thái dương của bà, vừa day vừa : "Tất cả cấm quân đều bình thường, có điều gì lạ. Chỉ có phụ thân, mấy ngày nay ông ấy cứ chạy ba lượt đến phủ Triệu Duẫn Kinh, muốn gặp Tô di nương, đều bị Lý đại nhân ngăn lại, để cho bọn họ gặp nhau."

      "Hừ, cha con có tiền đồ! Ngàn vạn lần đừng để cho thấy nữ nhân kia. Nữ nhân kia tâm kế đầy bụng, thấy cha con chắc chắn xúi làm chuyện ngu xuẩn.-lll.,,,ll....q,,,,q....d....o,,,n.... là bất đắc dĩ, con đến cho nữ nhân kia uống chút thuốc, khiến nữ nhân kia điên . Như thế, coi như cha con thấy ả, thấy bộ dạng đó cũng dám nhìn nữa."

      Tay phải vuốt khẽ tay trái đeo nhẫn, trong mắt bà tràn đầy lạnh lẽo. Nhi tử do mình sinh ra như thế nào bà biết nhất, Tô di nương giả bộ nhu nhược ở trước mặt con bà còn được, nếu như bị điên, nhi tử của mình tiếc mạng bản thân còn có thể tới gần nữ nhân điên ?

      Nghe được kết quả mình muốn, Lâm Kỳ hài lòng gật đầu. Tổ tôn hai người lại những chuyện khác, rồi Lâm Kỳ cáo lui.

      đến Lâm Thư, giả trang thành gã sai vặt, cầm thư của Lâm lão phu nhân nghênh ngang vào học viện Thánh Tài, hù dọa Lâm Sóc và Hàn Lạc Tuyển. Hàn Lạc Tuyển quả thể hiểu nổi, biết lão thái thái Lâm gia nghĩ như thế nào, vậy mà đồng ý để Lâm Thư đóng giả thư đồng của Lâm Sóc, sống ở trong học viện Thánh Tài. nghĩ ra, Hàn Lạc Tuyển dứt khoát cách xa huynh muội Lâm gia. Có Lâm Thư ở đây, cảm giác có chuyện tốt gì.

      Đồng dạng cảm thấy phi lý còn có Lâm Sóc, tổ mẫu làm gì thế, vậy mà để Lâm Thư chạy đến học viện của bọn họ và làm thư đồng cho nữa! Nếu như có bức thư tay của Lâm lão phu nhân Lâm Sóc cho là Lâm Thư gây rối.

      Người vui mừng nhất chính là Lâm Thư, nàng ngờ mình chỉ lờ mờ nhắc đến với tổ mẫu, muốn vào học viện để đến gần Hàn Lạc Tuyển, tổ mẫu vậy mà đồng ý rồi. Còn kêu nàng nắm chắc cơ hội, bắt được Hàn Lạc Tuyển sơm chút.

      Được người cưng chiều đúng là quá tốt!

      Cứ như vậy Lâm Thư trở thành thư đồng của Lâm Sóc, cùng Lâm Sóc học, chăm sóc Lâm Sóc giống như Lâm Trúc.

      Lâm Thư vào học viện mấy ngày, phần lớn thời gian đều quấn lấy Hàn Lạc Tuyển, Lâm Sóc hình như hiểu vì sao Lâm lão phu nhân lại đồng ý để Lâm Thư vào đây. Chắc tình là gần quan được ban lộc, sớm chút bắt được Hàn Lạc Tuyển!

      Mặc dù mơ hồ đoán được, nhưng Lâm Sóc vẫn muốn Lâm Thư mở miệng xác nhận. Vì vậy, sau giờ học, Lâm Sóc liền lôi kéo Lâm Thư chạy . Chờ đến góc hẻo lánh, mới ép hỏi nàng: "Thư nhi, mục đích muội đến học viện, ờ, có phải là vì Hàn thế tử ? Mấy ngày trước, muội còn kêu Lâm Trúc truyền lời cho ta, kêu ta theo dõi kỹ Hàn thế tử. Rốt cuộc là có ý gì hả?"

      "Đại ca, huynh quản nhiều làm chi. tại muội vào học viện, tự muội theo dõi là được, cần huynh lo lắng nữa. Có vấn đề gì, chờ lần sau nghỉ cuối tuần, huynh về hỏi tổ mẫu !" xong lời này, Lâm Thư nhanh chân bỏ chạy.

      Mới vừa tan lớp, lúc nàng nhìn thấy Hàn Cửu ghé vào tai Hàn Lạc Tuyển gì đó, sắc mặt Hàn Lạc Tuyển trở nên nghiêm túc. Lâm Thư tò mò, muốn theo xem lại bị đai ca túm . tại đuổi theo chừng còn có thể đuổi kịp. Nghĩ vậy, nàng liền tăng nhanh tốc độ.

      "Ta hận! Đồ vô lương tâm! Lại dám lấy tổ mẫu ra khắc chế ta!" hỏi được gì từ trong miệng Lâm Thư, còn để người trốn thoát, Lâm Sóc giận đến giậm chân.

      Lâm Trúc ở bên cạnh vội vàng ngó xem xung quanh có ai , vội lên tiếng ngăn cản Thế tử nhà tục tiếp.

      "Thế tử, đừng nữa! Nếu để cho người ta nghe thấy ngài tục, bẩm báo với phu tử, với ngôn hành của ngài, phạt chép sách là đấy!"

      Nghe vậy, Lâm Sóc phẫn hận đánh hai quyền lên cây Mộc Lan bên cạnh, ngậm miệng lại. xem như nhìn thấu, muội muội bị Hàn Lạc Tuyển câu hồn rồi. Mấu chốt là Hàn Lạc Tuyển lại bày ra dáng vẻ thản nhiên, hoàn toàn coi trọng Lâm Thư.-,,l...e...le...,..,q..uy..d...,,,,o....1....-=- Mà Lâm Thư mặt dày sán vào người ta, làm cho Lâm Sóc cảm thấy mất mặt. Muốn quản lại quản được, khiến giận đến mức muốn cầm đao róc thịt người.

      Lúc Lâm Thư chạy đến viện của Hàn Lạc Tuyển bị Hàn Cửu ngăn lại ở cửa viện.

      "Lâm huynh đệ, xin lỗi, đêm qua Thế tử chưa nghỉ ngơi đủ, vừa trở về viện liền ngủ rồi. Có chuyện gì chờ ngài ấy tỉnh lại rồi hãy ." Hàn Cửu khách khí ngăn ở cửa, tốt bụng với Lâm Thư.

      "Đừng lừa ta! Hàn Lạc Tuyển nhất định có ở bên trong, có phải chạy ra ngoài rồi ?" Lâm Thư vừa nhìn biết Hàn Cửu dối, nàng luôn quên là nhiều lần bắt gặp Hàn Lạc Tuyển ở bên ngoài.

      Nghe Lâm Thư , đầu tiên Hàn Cửu nhìn nhìn xung quanh, thấy có ai mới xụ mặt xuống, vẻ mặt đau khổ cầu xin: "Lâm tiểu thư, xin ngài thương xót, đừng làm khó dễ tại hạ. Thế tử đúng là có ở đây, ra ngoài rồi. Ngài đừng chuyện này cho ai khác, nếu như để ai biết được Thế tử chuồn êm ra ngoài, chắc chắn bị phạt nặng!"

      " quả nhiên ra ngoài! Hàn Cửu, ngươi hãy thành cho ta biết, lúc trước tan học ngươi gì với , ra ngoài làm chuyện gì?" Lâm Thư ép hỏi.

      "Lâm tiểu thư, tại hạ là người của phủ Dịch Vương, nếu như cho ngài phải là phản chủ sao! Xin thứ cho tại hạ thể ." Hàn Cửu kêu khổ trong lòng. Nếu như là đám công tử hai câu là đuổi được, vì sao lại là vị tiểu thư khó chơi này vậy. là muốn chết quá!

      " à? Vậy tốt, ta liền cho toàn bộ học viện biết Hàn Lạc Tuyển chuồn êm ra ngoài! Bình thường Thế tử nhà ngươi chọc cho rất nhiều người ganh ghét, làm cho người ta thoải mái ? Ngươi , nếu như ta truyền tin đó có bao nhiêu người ước gì Thế tử nhà ngươi bị phạt đây?" Nàng lại gần , vẻ mặt trầm, .

      Cuối cùng, Hàn Cửu đành cam chịu, cho nàng biết hướng của Hàn Lạc Tuyển.

      Nghe Hàn Lạc Tuyển là từ sân huấn luyện bên kia leo tường ra, trong lòng nàng liền thấp thỏm, chạy theo hướng rời . Nàng nhanh chân, mặc dù Hàn Lạc Tuyển được lúc, nhưng liều mạng đuổi theo, nhất định có thể đuổi kịp!

      Quả nhiên phụ lòng nàng, chạy thục mạng, rốt cuộc ở dưới chân núi, đuổi kịp .

      Thấy nàng, toàn thân Hàn Lạc Tuyển đều tốt, mặt đen thui, lạnh giọng hỏi: "Ngươi đuổi theo làm chi!"

      "Chỉ cần có liên quan đến chuyện kia ta đều muốn biết!" Nàng thở gấp .

      "Ta ngươi còn là nương đó? Có tiểu thư nhà ai cứ đuổi theo nam nhân cả ngày giống ngươi ? Chuyện mà bản công tử đồng ý điều tra nhất định tra ! cần ngươi nhúng tay vào! Kể ngốc như ngươi chỉ biết gây thêm phiền toái thôi! Ngươi trở về ! Đừng theo ta nữa!" Chuyện khẩn cấp, có kiên nhẫn khuyên nàng quay về, chỉ có thể hung ác đuổi nàng .

      Nghe khiến lòng nàng khó chịu, nhưng vẫn chịu từ bỏ.

      "Ta ngoan ngoãn nghe lời, nhất định gây phiền toái cho huynh. Huynh để cho ta theo nhé?"

      Vẻ mặt Lâm Thư nhìn như sắp khóc, đáng thương vô cùng, Hàn Lạc Tuyển nhìn mà phiền lòng. Cuối cùng biết vì sao nàng lại đòi vào học viện, hóa ra là muốn theo dõi ! Lửa giận bừng bừng, lạnh mặt xuống, nheo mắt, hung hăng đâm chọc Lâm Thư, cười lạnh : "Lại theo ta nữa bản công tử tra xét tiếp chuyện kia! phải ngươi rất lo lắng sao? Vậy tự ngươi thăm dò !"

      "Ta, ta chỉ là lo lắng, lo lắng tình hình đúng. Người kia xảo trá hiểm, ta sợ huynh mắc bẫy ta!" Đôi mắt nàng đỏ hồng nhìn .

      Ngay từ lúc nghe Hàn Cửu người do bọn họ phái thro dõi Triệu Á Thanh hồi báo là Triệu Á Thanh ra ngoài. Mà Hàn Lạc Tuyển lại muốn tự mình dò xét Triệu Á Thanh, Lâm Thư liền vô cùng lo lắng.

      "Sao ngươi biết người nọ hiểm xảo trá, đây là cái bẫy chứ?" Hàn Lạc Tuyển tiến tới gần nàng.

      "Dù sao ta cũng phải người tốt, ta còn hiểu ta hơn huynh. Mang ta theo, ta có thể giúp huynh." Trong lòng Lâm Thư có nỗi khủng hoảng khó hiểu, nàng có chút lo lắng Hàn Lạc Tuyển tự mình dò xét Triệu Á Thanh. Triệu Á Thanh nhìn giống như vô hại, nhưng trong lòng ta rất thâm độc!

      Hàn Lạc Tuyển như có điều suy nghĩ nhìn nàng, cuối cùng cũng đồng ý cho nàng cùng .
      AikoNguyen thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :