1. Quy định post bài trong Khu Edit – Beta – Convert

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] dấu cách - [Tên tác giả] (Update chương)

    Hình bìa truyện

    Tác giả

    Thể loại

    Số chương

    Nguồn convert (nếu có)

    Tên Editor & Beta

    Nick Facebook, Mail liên lạc

    Đặc biệt: 1 editor ko được mở quá 3 Topic

    Quy định cho editor

    Box Edit – Beta – Convert chỉ đăng những truyện edit, beta, convert của Cung; không đăng truyện sưu tầm của trang khác trong Box.

    Chủ topic chịu trách nhiệm hoàn thành topic, không drop, không ngưng edit quá 1 tuần. Trường hợp không theo tiếp được truyện thì phải báo với Ad hoặc Mod quản lí Box lý do không thể theo tiếp và để BQT tiếp nhận.

    Nếu drop không có lý do sẽ bị phạt theo quy định của cung: Link

    Mỗi topic nên đặt 1 lịch post theo tuần hoặc tháng để member dễ theo dõi. Nếu post 1 tuần 10c sẽ được tặng thêm 100 ruby (liên hệ với quản lý của box để được thưởng)

    Khi hoàn thành nên vào Topic báo danh để được thưởng điểm thêm. Điểm thưởng là gấp 2 lần số điểm được hưởng của cả bộ. Ví dụ:

    Bạn edit 1 bộ 100c nhận được 1000 ruby thì sẽ được thưởng 2000 ruby.

    Quy định Đối với Readers:

    Comt thân thiện, comt nhắc nhở truyện nhẹ nhàng

    Không comt với những lời lẽ quá khích, sử dụng ngôn từ đả kích editor, nhân vật, tác giả...

    Không comt gây war, hối truyện thiếu thiện cảm

    Nếu vi phạm lần đầu nhắc nhở. Lần sau -10ruby\lần

    Không comt thanks (trường hợp muốn thanks editor thì nhấn like để ủng hộ)

    Quản lý box Truyện Edit&Beta:

    lolemcalas, haruka, Hằng Lê, Ngân Nhi

Không Thể Quên Em - Kim Đại (ĐÃ CÓ EBOOK)

Thảo luận trong 'Hiện Đại Hoàn'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. yunaxhdp

      yunaxhdp Active Member

      Bài viết:
      163
      Được thích:
      203
      @ngannhi thiệt là biết giữ lời hứa
      vừa xong bộ kia là típ tục bộ này:yoyo45::yoyo45::yoyo45:
      Ngân Nhiyuna thích bài này.

    2. yuna

      yuna Active Member

      Bài viết:
      109
      Được thích:
      168
      iu @ngannhi
      típ tục cùng nàng vs truyện nì
      Ngân Nhi thích bài này.

    3. Ngân Nhi

      Ngân Nhi Well-Known Member Staff Member VIP Trial Moderator Super Editor

      Bài viết:
      1,304
      Được thích:
      47,155
      @banglangtrang123

      Chương 44

      Edit : Ngân Nhi

      Lâm Uyển nghĩ rằng ra ngoài chính là việc dạo vòng quanh gì đó, sau khi lên lầu, liền thay bộ quần áo xinh đẹp rồi xuống nhà.

      Tằng Tuấn có nhìn lúc nhưng cũng gì.

      Song khi lên xe, thấy xe chạy đường cao tốc, Lâm Uyển mới cảm thấy có gì đó bình thường.

      qua trạm thu phí, mau chóng quay sang hỏi Tằng Tuấn : “Tằng Tuấn, chúng ta đâu vậy?”

      Bắc Kinh xử lý chút chuyện.” Tằng Tuấn nằm dựa ra sau ghế, dáng vẻ nhắm mắt dưỡng thần.

      Lâm Uyển có chút ngoài ý muốn, cau mày nhìn Tằng Tuấn, tức giận đến ngứa răng, hiểu muốn đưa mình đến Bắc Kinh để làm gì.

      May mắn đường rất thuận lợi, chỗ bọn họ cách Bắc Kinh rất gần, lúc vào thành phố cũng bị kẹt xe.

      Ấn tượng của Lâm Uyển đối với Bắc Kinh được tốt cho lắm, đêm trước hôm tốt nghiệp, và vài chị em trong ký túc xá cùng nhau đến Bắc Kinh chơi, rủi ro khỏi phải nhắc đến, chỉ gặp phải thiên tai mà còn gặp phải nhân họa nữa.

      Song Bắc Kinh thay đổi rất nhiều, Lâm Uyển nhìn qua cửa kính, cảm thấy cảnh sắc bên ngoài vô cùng xa lạ, đến mức thể nhận ra được.

      Xe dừng lại trước tòa cao ốc, có vài người đứng sẵn bên ngoài chờ bọn họ, sau khi thấy xe tới, bọn họ liền vội vàng tiến lại gần nghênh đón.

      Tài xế rất nhanh ra sau mở cốp xe ra, lấy cây gậy ba toong đưa tới.

      Tằng Tuấn lúc này mới chậm rãi bước xuống xe, lấy tay chống gậy.

      Lâm Uyển nhìn cảnh này cảm thấy rất lạ, trông thần thái và khí chất của rất khác so với ngày thường.

      Lâm Uyển biết là bọn họ làm gì, bỗng nhiên còn thầm nghĩ biết có phải là mình bị đưa đến nhầm chỗ hay .Bởi vì những người đó đều mặc Âu phục giày da, chỉ có mình là trông hề ăn nhập gì, hơn nữa những người đó tuy trắng trợn đánh giá , nhưng biết là bọn họ vẫn thầm để ý đến .

      Ngay tại lúc Lâm Uyển biết phải làm sao, trái lại trợ lý Từ Đàn đứng sẵn chờ , thấy xuống xe liền vội vàng tiến đến đón.

      Lâm Uyển hiểu gì, Từ Đàn liền khách sáo : “Lâm tiểu thư, Tằng tiên sinh bảo tôi tới chăm sóc cho .”

      Lâm Uyển theo bản năng liếc nhìn Tằng Tuấn cái, chỉ thấy cùng với những người kia vào cao ốc rồi.

      bước được nhanh, lúc vào cửa, các nhân viên trong tòa nhà đứng thành hai hàng để cúi chào.

      Lâm Uyển phía sau Tằng Tuấn, cảm thấy toàn thân trở nên rất gượng gạo. chưa từng thấy cảnh này bao giờ, hiểu vì sao họ phải tổ chức chào đón long trọng như vậy.

      Lâm Uyển theo bọn họ bước vào thang máy.Lên tới nơi, Tằng Tuấn dường như mới nhớ ra điều gì, cố ý quay lại với câu : “Em đến khu bên cạnh chờ chút.” Giọng điệu này hẳn là mệnh lệnh, mà giống như thương lượng hơn.

      Lâm Uyển có thể cảm giác được, những người mặc Âu phục kia nhìn với ánh mắt được bình thường.

      đỏ bừng mặt gật gật đầu.

      Bên cạnh đúng là có khu nghỉ ngơi chuyên dụng, bên trong có ghế dài ngồi rất thoải mái.Ngồi xuống được lúc, còn có nhân viên tiến lại hỏi hai có cần đồ uống gì .

      Lâm Uyển mở menu ra thấy bên trong toàn ghi bằng tiếng , liền chỉ đại thứ đồ uống rồi trả lại menu cho phục vụ.

      Chốc lát sau phục vụ liền mang đồ uống tới, cung kính đặt trước mặt .

      Song Lâm Uyển lại có tâm trạng để uống, nhịn được quay lại nhìn ra chỗ của Tằng Tuấn.

      Tằng Tuấn cùng những người đó tới vị trí trung tâm, thấy bọn họ vây quanh cái mô hình gì đó.Hình như là mô hình nhà cao tầng.

      Tằng Tuấn thoạt nhìn rất nhã nhặn, còn khẽ nở nụ cười, hề có dáng vẻ bá đạo gian tà khi ở bên cạnh .

      Bất quá mấy ông chủ lớn tuổi kia tựa hồ rất kính trọng , mỗi lần chuyện đều cố ý cúi đầu xuống, giống như lắng nghe lời dạy dỗ từ người .

      Lâm Uyển trong lòng thầm nghĩ, chắc là họ có quan hệ với người chú ba kia của ?

      Có bối cảnh như vậy, ai dám nể mặt cơ chứ!

      Những người đó chuyện khá chậm, cho nên Lâm Uyển mơ hồ nghe được bọn họ đến khu thương mại gì đó.Tằng Tuấn hầu như lời nào, nếu có ngữ khí cũng rất chậm.

      Lâm Uyển dựng thẳng tai lên nghe ngóng, ánh mắt cũng khẽ liếc về phía .

      Vừa lúc đó, Tằng Tuấn cũng nhìn thoáng qua phía .

      Khi hai ánh mắt chạm nhau, Lâm Uyển bỗng nhiên cảm thấy hơi chột dạ. vội vàng giả vờ nhìn sang chỗ khác.

      Đại khái như xong việc, Tằng Tuấn tách ra khỏi nhóm người kia, sau đó chậm rãi thong thả bước tới chỗ , Từ Đàn lập tức đứng dậy nhường chỗ cho Tằng Tuấn, bản thân sang bên.

      Tằng Tuấn sau khi ngồi xuống, liền đặt gậy sang bên, hai tay đan nhau chống lên tay ghế, nhúc nhích nhìn chằm chằm.

      Lâm Uyển bị nhìn đến tâm hoảng ý loạn. vội vàng cúi đầu làm bộ khuấy khuấy ly nước của mình.

      Tằng Tuấn nhìn thoáng qua ly nước trước mặt , đột nhiên giơ tay ra hiệu với nhân viên phục vụ đứng bên cạnh, : “Đổi cho ấy ly nước chanh.”

      Lâm Uyển ngơ ngác, trơ mắt nhìn ly cà phê mình vừa mới khuấy bị bưng , ngạc nhiên nhíu mày nhìn Tằng Tuấn.

      Tằng Tuấn thoáng cười hỏi : “Em chắc là mình muốn uống Kopi Luwak?”

      Lâm Uyển hiểu lắm, vừa rồi lúc chọn đồ uống, chọn nó là vì nhìn thấy hình con chồn rất dễ thương, đâu có biết nó là cái gì.

      “Đó là cà phê phân chồn.” Tằng Tuấn nhếch miệng .
      Vẻ mặt của Lâm Uyển vẫn rất ngây thơ, trước gì chỉ biết đến cà phê đen hoặc cà phê sữa, còn cà phê phân chồn là cái gì? Là tên nhãn hiệu cà phê sao?

      Tằng Tuấn lúc này mới hiểu là nhóc kia hề biết gì, cũng có kiên nhẫn để phổ cập mấy thứ này cho , chỉ thản nhiên : “Tin , em thích uống loại này đâu.”

      Nước chanh rất nhanh được mang đến, Lâm Uyển cầm lên uống ngụm, kỳ đúng là thích cà phê lắm, đối với cà phê hạt hay cà phê hòa tan cũng đều giống nhau mà thôi.

      Lúc uống xong ly nước chanh, liền phát Tằng Tuấn nhìn ra bên ngoài cửa sổ thủy tinh. biết là nhìn cái gì, lại còn nhìn rất chăm chú, biểu tình mặt có chút phức tạp.

      Lâm Uyển cũng nhìn theo hướng tầm mắt , chỗ bọn họ ngồi ở vị trí rất cao, chỉ mới liếc ra ngoài cảm thấy chói mắt.

      Tuy nhiên trong đầu Lâm Uyển chợt lóe lên suy nghĩ, bỗng nhiên nhớ lại chuyện, năm đó, cũng tại chỗ này gặp phải tên thần kinh kia.

      Nghĩ vậy Lâm Uyển liền quay lại hỏi Tằng Tuấn : “Đúng rồi, Tằng Tuấn, em…”

      Lời còn chưa xong nhân viên chợt tới bên cạnh họ, tay cầm văn kiện cần có chữ ký của Tằng Tuấn.

      Chờ người kia rồi, Tằng Tuấn mới nhìn hỏi : “Em muốn gì?”

      Trái lại Lâm Uyển suy nghĩ kĩ chút rồi lại thôi, chuyện làm mất mặt như vậy, còn lâu mới cho nghe.

      liền xua xua tay : “ , em chỉ muốn hỏi là mấy giờ chúng ta về?”

      Lâm Uyển hiểu sao mà khi vừa hỏi xong, liền cảm thấy biểu cảm của Tằng Tuấn có chút cổ quái, giống như sắp bắt đầu trò đùa dai vậy.

      Bất quá khôi phục lại dáng vẻ rất nhanh, bình tĩnh : “Em cứ nghỉ ngơi trước , bánh ngọt ở đây ăn cũng rất ngon.”

      Lâm Uyển có chút chán nản, biết ở đây buôn bán làm ăn cái gì nữa.

      Tằng Tuấn dường như lại nghĩ đến điều gì đó, hỏi câu : “Trước đây em tiêm phòng dịch chưa?”

      Lâm Uyển hiểu đầu cua tai nheo gì, chỉ nhớ hồi đúng là rất chăm tiêm phòng dịch, liền gật đầu : “Đương nhiên là có, ở chỗ em ở nếu tiêm phòng được đến trường.”

      Tằng Tuấn gật đầu : “Vậy em ngồi đây nghỉ ngơi lúc .”

      Lâm Uyển ngồi cùng Từ Đàn lúc, cũng ăn thử bánh ngọt của cửa hàng, quả mùi vị tồi.

      Phải đến giữa trưa bọn họ mới tiếp tục xuất phát, Lâm Uyển trong lòng rất phấn khởi, nghĩ thầm cuối cùng cũng được về nhà rồi, nếu về sớm còn có thể dắt Đại Mao Nhị Mao dạo nữa.

      Song khi lên xe, Lâm Uyển lại buồn bực, tài xế lái xe vòng về nhà, mà ngược lại càng càng xa.

      bắt đầu có cảm giác ổn.

      Đợi đến khi xe tới sân bay Bắc Kinh, Lâm Uyển mới trợn tròn mắt, quả nhiên đúng là có vấn đề!

      phải càng càng xa đó chứ!

      Lúc mở cửa xe, Lâm Uyển sống chết cũng chịu theo Tằng Tuấn ra ngoài. khẽ run lui về sau, : “Em muốn lên máy bay! Em muốn về nhà.”

      mới đồng ý với mẹ là về thăm bà thường xuyên, nhưng giờ lại muốn bay đâu vậy hả?!

      Tằng Tuấn vì có tài xế nên luôn chừa lại chút mặt mũi cho Lâm Uyển, thấy Lâm Uyển như vậy, cũng tỏ ra tức giận, đành phải làm như dỗ dành bạn giận dỗi, vòng tay ôm vào trong ngực, sau khi kề miệng lên tai , giọng điệu lại hề dịu dàng chút nào : “Muốn trói em lại rồi kéo lên máy bay ?”

      Lâm Uyển biết được làm được, nước mắt cũng sắp tuôn ra, ban ngày còn ở quê hương, mới chớp mắt sắp bị mang đến nơi nào rồi?!

      Vấn đề là đồng ý với mẹ là tuần trở về thăm bà lần…Hôm qua còn khuyên mẹ cả buổi kìa…

      Bây giờ biết giải thích sao với mẹ đây!

      Bên kia Tằng Tuấn cũng thèm quan tâm , chỉ cầm tay kéo , cho dù bước của rất thong thả nhưng Lâm Uyển cũng dám giằng co.

      chỉ giọng hỏi : “Tằng Tuấn, rốt cục là muốn đưa em đâu vậy? đừng có thừa nước đục thả câu như thế chứ? Nếu xa cần mang em theo cũng được, dù sao em cũng biết làm gì, cùng cũng vô ích…”

      Tằng Tuấn trả lời .

      Lâm Uyển biết lại bệnh cũ tái phát rồi.

      chỉ còn biết cuống cuồng nhìn dấu hiệu ở khắp nơi, nghe thanh bên trong, muốn biết xem chuyến bay của họ là đến đâu.

      Nhưng lúc ngồi vào khoang hạng nhất của máy bay, Lâm Uyển lại chỉ biết mỗi việc ăn.

      Máy bay này rất khác so với trong suy nghĩ của , Lâm Uyển chưa có cơ hội xa nhà, cho nên lần đầu tiên này quả đối với có chút mờ mịt.

      từng xem TV, biết máy bay tuy là khoang hạng nhất cũng có loạt dãy ghế, sao ở đây lại chỉ có vài ba chỗ ngồi vậy?!

      Toàn bộ khoang này khiến cho người ta cảm thấy như ở trong phòng khách sạn vậy, còn chia ra giống như phòng khách và phòng ngủ.

      Lâm Uyển có ngốc cũng biết được đây phải là máy bay thuộc hãng hàng dân dụng, dù gì bọn họ cũng phải qua nơi an kiểm, mà trực tiếp vào đường dành cho khách VIP.

      Trừ và Tằng Tuấn, cùng lên máy bay còn có Từ Đàn và vài nhân viên công tác của Tằng Tuấn.

      Lâm Uyển thấy mặt họ cũng dám ầm ĩ nữa, chỉ ngoan ngoãn ngồi im chỗ.Nhưng điều khiến cho bất an chính là, cho dù máy bay này có chậm chăng nữa, thời gian bay cũng quá lâu rồi.

      Đợi đến khi tiếp viên đưa cơm đến lần thứ hai, rốt cục nhịn nổi tò mò hỏi : “Xin hỏi máy bay hạ cánh ở đâu vậy?”

      Tiếp viên hàng có chút ngạc nhiên, hiểu tại sao lại có hành khách biết nơi mà mình đến, song vẫn mỉm cười trả lời : “Máy bay hạ cánh ở Cát Đề Phổ.”

      Lâm Uyển nhíu mày, cố ý tính toán thời gian, máy bay cất cánh được sáu tiếng, ở Trung Quốc có nơi nào cần phải mất đến sáu tiếng máy bay, liền chần chừ hỏi : “Ở Quảng Tây sao? Hay là Hải Nam?”

      Tiếp viên hàng có chút ngượng ngùng đáp : “Là ở Đông Phi thưa quý khách.”

      Lâm Uyển lập tức cảm thấy đầu của mình nổ bùng tiếng, Đông Phi?! Là phía Đông của châu Phi?! bay đến châu Phi ư?!

      Theo bản năng, quay lại nhìn Tằng Tuấn, chỉ thấy vẫn nhàn nhã đeo tai nghe, bình thản ngồi nghe nhạc.

      Trông thấy bộ dạng tự nhiên như có chuyện gì kia, tức giận đến mức chỉ muốn lao vào cấu xé trận cho thỏa thích!
      Cá bơi ngửa, Chris, Yên Hoa30 others thích bài này.

    4. SoRi

      SoRi Active Member

      Bài viết:
      226
      Được thích:
      193
      a đưa chị châu phi lun. về đen thui kkkkk . tks nàng
      Ngân Nhi thích bài này.

    5. yunaxhdp

      yunaxhdp Active Member

      Bài viết:
      163
      Được thích:
      203
      mình cũng mún ngồi máy bay như z
      yunaNgân Nhi thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :