1. Quy định post bài trong Khu Edit – Beta – Convert

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] dấu cách - [Tên tác giả] (Update chương)

    Hình bìa truyện

    Tác giả

    Thể loại

    Số chương

    Nguồn convert (nếu có)

    Tên Editor & Beta

    Nick Facebook, Mail liên lạc

    Đặc biệt: 1 editor ko được mở quá 3 Topic

    Quy định cho editor

    Box Edit – Beta – Convert chỉ đăng những truyện edit, beta, convert của Cung; không đăng truyện sưu tầm của trang khác trong Box.

    Chủ topic chịu trách nhiệm hoàn thành topic, không drop, không ngưng edit quá 1 tuần. Trường hợp không theo tiếp được truyện thì phải báo với Ad hoặc Mod quản lí Box lý do không thể theo tiếp và để BQT tiếp nhận.

    Nếu drop không có lý do sẽ bị phạt theo quy định của cung: Link

    Mỗi topic nên đặt 1 lịch post theo tuần hoặc tháng để member dễ theo dõi. Nếu post 1 tuần 10c sẽ được tặng thêm 100 ruby (liên hệ với quản lý của box để được thưởng)

    Khi hoàn thành nên vào Topic báo danh để được thưởng điểm thêm. Điểm thưởng là gấp 2 lần số điểm được hưởng của cả bộ. Ví dụ:

    Bạn edit 1 bộ 100c nhận được 1000 ruby thì sẽ được thưởng 2000 ruby.

    Quy định Đối với Readers:

    Comt thân thiện, comt nhắc nhở truyện nhẹ nhàng

    Không comt với những lời lẽ quá khích, sử dụng ngôn từ đả kích editor, nhân vật, tác giả...

    Không comt gây war, hối truyện thiếu thiện cảm

    Nếu vi phạm lần đầu nhắc nhở. Lần sau -10ruby\lần

    Không comt thanks (trường hợp muốn thanks editor thì nhấn like để ủng hộ)

    Quản lý box Truyện Edit&Beta:

    lolemcalas, haruka, Hằng Lê, Ngân Nhi

Không Thể Quên Em - Kim Đại (ĐÃ CÓ EBOOK)

Thảo luận trong 'Hiện Đại Hoàn'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. ngoccam

      ngoccam Member

      Bài viết:
      41
      Được thích:
      64
      chờ chương mới, :063::063::063:, cố lên @Ngân Nhi
      Ngân Nhi thích bài này.

    2. Ngân Nhi

      Ngân Nhi Well-Known Member Staff Member VIP Trial Moderator Super Editor

      Bài viết:
      1,304
      Được thích:
      47,155
      @banglangtrang123

      Chương 59

      Edit : Ngân Nhi

      Cơ thể của Lâm Uyển ngày càng trở nên hưng phấn, cố gắng kháng cự, nhưng cuối cùng vẫn ngăn được màn nóng bỏng diễn ra.

      Tằng Tuấn cũng rất kích động, vô cùng thích dáng vẻ này của Lâm Uyển, miệng nửa khép nửa mở, ánh mắt mê ly, ngừng thở dốc.Quá xúc động, liền cúi xuống hôn lên môi .Ngón tay khẽ luồn vào tóc , nâng đầu lên, để cho thêm sát lại gần mình, môi lưỡi quấn quýt dây dưa ngừng.

      Lâm Uyển xấu hổ thôi, tránh ra được, đành phải mặc cho thích làm gì làm.Đầu óc trống rỗng, có mấy lần quả là bị bức muốn điên rồi, cơ thể như bị từng cơn sóng lớn thổi quét.

      Chờ hết thảy bình ổn lại, Lâm Uyển trợn tròn mắt nhìn thẳng lên trần nhà.Trong cơ thể còn lưu lại hơi ấm của , tứ chi mềm nhũn, còn chút sức lực.

      dùng sức hô hấp mấy cái, giống như muốn phân cao thấp, chỉ nghỉ ngơi chút rồi liền ngồi phắt dậy, thèm quan tâm xem cơ thể có thích ứng được hay , quơ lấy quần áo rồi chạy vọt vào phòng tắm.

      Tắm rửa xong, cố gắng duy trì vẻ lạnh nhạt bước ra ngoài, khuôn mặt chút cảm xúc.Trái lại Tằng Tuấn vừa ngồi dậy giường, áo ngủ to buộc chặt, toàn bộ cơ thể cứ thế phô bày ra bên ngoài.

      Lâm Uyển buồn để ý đến , mặc xong quần áo liền thoải mái mở cửa ra ngoài.
      Xuống dưới nhà, thấy còn lát nữa mới đến giờ cơm, cũng quan tâm đến cơ thể, quyết định dắt chó ra ngoài dạo.

      đường cái gì cũng muốn nghĩ, cố gắng thư giãn tâm trạng.Lúc trở về, Tằng Tuấn cũng sửa soạn xong, ngồi ở dưới nhà.

      Lâm Uyển muốn tránh nên cố ý giữ khoảng cách xa xa chút.Nhưng vừa mới cởi dây xích Tằng Tuấn tới.

      Lâm Uyển cảnh giác lùi về sau, nghĩ rằng lại tính muốn quấy rầy , kết quả chỉ vỗ lên tay , : “Lần sau nhớ phải đeo găng tay.”

      Lâm Uyển lúc ra ngoài đúng là quên mang găng tay, cũng đáp lại, quay đầu qua rồi bước thẳng vào nhà ăn.

      Nhân viên dọn cơm xong.Lúc ăn cơm, hai người trước giờ cũng có nhiều hành động thân mật cho lắm, thỉnh thoảng Tằng Tuấn cũng quan tâm mà đẩy đĩa món ăn thích đến trước mặt .

      Lúc này hiểu Lâm Uyển ma xui quỷ khiến thế nào mà vừa mới giơ đũa ra gắp lại đụng ngay vào đũa của Tằng Tuấn. còn tưởng chỉ là trùng hợp mà thôi, nào ngờ khi đổi sang món khác vẫn như cũ đụng phải đũa của .

      khó hiểu ngẩng đầu lên, chỉ thấy Tằng Tuấn ngồi chống tay lên cằm nhìn .

      Tên này đúng là cố ý mà!

      cũng thèm gắp nữa, nhưng sau đó Tằng Tuấn lại gắp thức ăn rồi bỏ vào bát .Lâm Uyển cố gắng tỏ ra kích động, cúi đầu tiếp tục ăn cơm, dáng vẻ hoàn toàn như để tâm.

      Tuy nhiên lúc ăn cơm xong, Tằng Tuấn ngồi đối diện bỗng nhiên mở miệng : “Em mặc áo khoác vào , chúng ta ra ngoài dạo.”

      Lâm Uyển ngây người, trong lòng rất muốn, lập tức : “Trước khi ăn cơm em dắt chó dạo rồi.”

      Tằng Tuấn đưa mắt nhìn cái : “Mặc ấm chút.”

      Lâm Uyển hiểu người này muốn đùa giỡn cái gì, thời tiết như thế này mà còn đòi ra ngoài dạo…

      Hơn nữa lúc mặc áo khoác, chuẩn bị ra ngoài lại bị Tằng Tuấn gọi lại.Sau đó Lâm Uyển được đưa cho chiếc khăn quàng cổ.

      Lâm Uyển vui nhận lấy chiếc khăn, thích đeo bất cứ thứ gì cổ, cảm thấy cực kỳ ngột ngạt.

      Vậy mà quàng khăn xong, Tằng Tuấn lại đưa cái mũ cho .Bị quấy nhiễu như vậy, chợt cảm thấy toàn thân nổi đầy da gà. khó chịu đội mũ, quàng khăn, đeo găng tay xong xuôi, lúc đó mới có vẻ hài lòng, chống gậy ra ngoài.

      Lâm Uyển cảm thấy độ ấm vây quanh sắp có khả năng biến thành băng rồi.

      Tằng Tuấn bỗng nhiên : “ đáng được em sao?”

      Lâm Uyển kinh ngạc, quay đầu nhìn gương mặt nghiêng của , xác nhận vài lần mới chắc chắn là chuyện với mình.

      mà cũng có thể những lời này ư?

      Lâm Uyển đầu óc bấn loạn, hơi thở cũng trở nên gấp gáp hơn, mau chóng ổn định lại hô hấp của mình, cố gắng khiến cho mình bình tĩnh.

      Kỳ cũng hiểu được nguyên nhân, người như , khi rất khó dứt ra được, bởi vì là người rất đặc biệt, lúc trước chỉ mới rung động thôi mà cảm thấy rất đau lòng, nếu như cẩn thận mà phải là muôn đời thoát ra được hay sao!

      Hơn nữa chuyện này lại bình thường, nếu như cứ giống con ngốc mà chui đầu vào, vạn nhất có ngày tìm kiếm xuất , đến lúc đó biết phải làm thế nào đây?!

      Nghĩ vậy, liền nghiêm túc : “Người như em nổi.”

      Tằng Tuấn nhìn .

      Lâm Uyển nghĩ lát rồi tiếp : “Em là có gì đặc biệt, người khác như thế nào em cũng như vậy, cố gắng học tập ở trường, trưởng thành tốt nghiệp tìm công việc ổn định, tay làm hàm nhai, sau đó kết hôn, giúp chồng dạy con, hạnh phúc qua ngày…Còn , em chưa từng nghĩ đến việc quen với người như , hơn nữa lại còn theo cách ‘đặc biệt’ như vậy…Mặc dù khởi đầu hay quá trình, em đều thể nghĩ tới kết cục viên mãn, bởi vì cho dù chúng ta có nhau, tỷ lệ thành công cũng lớn, bởi vì em thua kém quá nhiều.”

      Tằng Tuấn đáp lời, Lâm Uyển giống như tự mình, rất muốn hết cho ràng : “Hơn nữa em hoàn toàn quen biết , biết về gia đình , còn , cũng hiểu em được bao nhiêu chứ? Huống chi lại hề tôn trọng em, để ý đến tâm trạng suy nghĩ của em…Hai chúng ta như vậy, nhau phải rất nực cười hay sao.”

      Lâm Uyển xong, dám nhìn biểu của Tằng Tuấn.Trái lại Tằng Tuấn nghe xong, cũng có phản ứng gì.

      Bên ngoài trời lạnh, Lâm Uyển ăn mặc rất ấm nhưng vẫn thấy hơi rét. ngẩng đầu lên nhìn , biết có phải do ảo giác hay chợt cảm thấy khuôn mặt lên nỗi đơn.

      Chắc nghĩ nhiều quá rồi, người này sao mà đơn cho được chứ.

      Tằng Tuấn đứng im lúc, sau đó xoay người lại, chống gậy : “Trở về thôi.”

      Hai người đường trở về nhà, buổi tối sau khi lên giường, Tằng Tuấn biết tại sao mà tắt đèn ngủ, lại gối tay sau đầu như suy nghĩ điều gì.Lâm Uyển nằm bên cạnh có chút lo sợ, sợ lại bất ngờ bổ nhào vào .

      Kết quả có hành động gì, khoảng năm phút sau, mới tắt đèn ngủ rồi nằm xuống.Sau đó rất tự nhiên giơ tay ra ôm chặt , để cho áp sát vào ngực mình.

      Song được lát, lúc Lâm Uyển mơ mơ màng màng ngủ, lại hỏi câu : “Em có biết quán ăn ngon nào ?”

      Lâm Uyển biết hỏi vậy là có ý gì, rất buồn ngủ, liền mơ hồ tên địa điểm.

      Trưa hôm sau, Lâm Uyển vẫn lạnh nhạt với Tằng Tuấn, chỉ có lúc chơi đùa với Đại Mao Nhị Mao mới vui vẻ, còn lúc đối mặt với cũng chỉ coi như khí mà thôi.Mà Tằng Tuấn cũng rất kỳ quái, thấy như vậy mà lại hề tức giận.Việc bài trí trong nhà cũng chiều theo , có ý định đổi lại như cũ.

      Mãi cho đến tối, Lâm Uyển muốn xuống nhà ăn cơm lại thấy Tằng Tuấn thay quần áo. vừa thay đồ vừa : “Hôm nay chúng ta ra ngoài ăn.”

      Lâm Uyển có chút ngoài ý muốn, là vì sao hôm nay lại ăn ở nhà.Nghe vậy, liền mau chóng tìm quần áo để thay.

      Song lúc đến nơi mới cảm thấy buồn bực, đây phải là nhà hàng mà hôm qua thuận miệng với hay sao.

      Bên trong đại sảnh có ít người, xe bọn họ vừa đến có người tới nghênh đón, chắc là Tằng Tuấn đặt chỗ trước rồi.

      Lâm Uyển rất quen thuộc chỗ này, đây là nơi mà công ty cũ của hay tụ hội.Nơi này tuy phải là nơi nổi tiếng nhất, nhưng món ăn lại rất ngon, khung cảnh cũng rất đẹp.

      Bọn họ qua hành lang của đại sảnh, ở đây được bố trí như hồ thủy sản, có rất nhiều động vật biển bơi lội.Tuy rằng đây phải là lần đầu Lâm Uyển tới đây, nhưng vị trí này lại chưa từng xem qua.Hơn nữa nhà hàng này cũng khác nhiều so với lần trước tới, lúc đầu mới bước vào còn cảm thấy rất rực rỡ chói mắt, nhưng bây giờ ông chủ thay đổi lại cho nhà hàng phong cách tao nhã hơn.

      lâu tới đây, nhà hàng này thay đổi nhiều món ăn, nhưng các món đặc trưng vẫn thể thiếu.Lâm Uyển suy nghĩ chút rồi chọn đồ ăn, chỗ này quả rất hợp khẩu vị của .

      Chỉ trong giây lát, đồ ăn được đưa ra.

      Tằng Tuấn ăn rất tự nhiên, kiểu cách.Kỳ ở bên khá lâu nên cũng hiểu được, rằng tuy sợ , nhưng bản chất của lại khá tốt, chuyện với người khác cũng vênh mặt sai khiến, càng bao giờ mắng mỏ người ta.Ít nhất , chưa bao giờ nhìn thấy dáng vẻ đỏ mặt, tức giận chửi mắng nhân viên của mình.

      Lâm Uyển cúi đầu ăn cá, nhưng kỳ quái, bình thường rất thích ăn món cá này, hơn nữa còn có thể khẳng định rằng chất lượng nấu ăn ở nhà hàng này vẫn y như trước, nhưng lúc này lại hề có chút hứng thú muốn ăn, cảm thấy mình như bị bóng đèn chiếu rọi, cực kỳ mất tự nhiên.

      rốt cục nhịn được mà đặt đũa xuống, nhìn Tằng Tuấn ngồi đối diện, : “Sao tự nhiên lại muốn ra ngoài ăn cơm vậy?”

      Tằng Tuấn nãy giờ vẫn luôn chăm chú nhìn , lúc này thấy hỏi, chỉ thản nhiên : “ cố gắng để trở nên tương xứng với em.”

      dừng lại chút, hiểu là do ánh đèn chiếu vào hay gì khác, mà dáng vẻ lúc này của lại giống như có chút ngại ngùng : “ hạ thấp mình xuống, để cho em cảm thấy thoải mái khi .”
      Last edited: 13/11/14
      Cá bơi ngửa, tieunai691993, Chris38 others thích bài này.

    3. SoRi

      SoRi Active Member

      Bài viết:
      226
      Được thích:
      193
      " cố gắng để trở nên tương xứng với em "..." hạ thấp mình xuống , để cho em cảm thấy thoải mái khi " cảm động wá :yoyo25:
      Ngân Nhi thích bài này.

    4. linhdiep17

      linhdiep17 Well-Known Member

      Bài viết:
      2,543
      Được thích:
      4,542
      Troi oi......uoc gi ta biet lam quote......1 cau noi ba dao......chay mem con tim roi.........con vu hieu lam thi sao nhi
      Ngân Nhi thích bài này.

    5. Met Culan

      Met Culan Well-Known Member

      Bài viết:
      412
      Được thích:
      1,090
      @linhdiep17 e làm tặng gia nhá:yoyo51::yoyo51:, mà sao chỗ nào cũng gặp gia thế này...:yoyo47::yoyo47::yoyo47:
      linhdiep17Ngân Nhi thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :