1. Quy định post bài trong Khu Edit – Beta – Convert

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] dấu cách - [Tên tác giả] (Update chương)

    Hình bìa truyện

    Tác giả

    Thể loại

    Số chương

    Nguồn convert (nếu có)

    Tên Editor & Beta

    Nick Facebook, Mail liên lạc

    Đặc biệt: 1 editor ko được mở quá 3 Topic

    Quy định cho editor

    Box Edit – Beta – Convert chỉ đăng những truyện edit, beta, convert của Cung; không đăng truyện sưu tầm của trang khác trong Box.

    Chủ topic chịu trách nhiệm hoàn thành topic, không drop, không ngưng edit quá 1 tuần. Trường hợp không theo tiếp được truyện thì phải báo với Ad hoặc Mod quản lí Box lý do không thể theo tiếp và để BQT tiếp nhận.

    Nếu drop không có lý do sẽ bị phạt theo quy định của cung: Link

    Mỗi topic nên đặt 1 lịch post theo tuần hoặc tháng để member dễ theo dõi. Nếu post 1 tuần 10c sẽ được tặng thêm 100 ruby (liên hệ với quản lý của box để được thưởng)

    Khi hoàn thành nên vào Topic báo danh để được thưởng điểm thêm. Điểm thưởng là gấp 2 lần số điểm được hưởng của cả bộ. Ví dụ:

    Bạn edit 1 bộ 100c nhận được 1000 ruby thì sẽ được thưởng 2000 ruby.

    Quy định Đối với Readers:

    Comt thân thiện, comt nhắc nhở truyện nhẹ nhàng

    Không comt với những lời lẽ quá khích, sử dụng ngôn từ đả kích editor, nhân vật, tác giả...

    Không comt gây war, hối truyện thiếu thiện cảm

    Nếu vi phạm lần đầu nhắc nhở. Lần sau -10ruby\lần

    Không comt thanks (trường hợp muốn thanks editor thì nhấn like để ủng hộ)

    Quản lý box Truyện Edit&Beta:

    lolemcalas, haruka, Hằng Lê, Ngân Nhi

Không Thể Quên Em - Kim Đại (ĐÃ CÓ EBOOK)

Thảo luận trong 'Hiện Đại Hoàn'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. yunaxhdp

      yunaxhdp Active Member

      Bài viết:
      163
      Được thích:
      203
      ko sao, bỏ lun,:yoyo14::yoyo14::yoyo14: wa chương mới lun i
      Ngân Nhi thích bài này.

    2. AnLy90

      AnLy90 Well-Known Member

      Bài viết:
      223
      Được thích:
      257
      Oh nàng tặng thêm chương mới là nàng nhiu lắm:yoyo36::yoyo14:
      Ngân Nhi thích bài này.

    3. hoadaoanh

      hoadaoanh Active Member

      Bài viết:
      83
      Được thích:
      110
      minh cung muon nhin thay chuong moi......
      Ngân Nhi thích bài này.

    4. Ngân Nhi

      Ngân Nhi Well-Known Member Staff Member VIP Trial Moderator Super Editor

      Bài viết:
      1,304
      Được thích:
      47,155
      @banglangtrang123

      Đây bù cho các nàng chương nữa :v

      Chương 70


      là một người vô cùng cường thế, trong ấn tượng của , sẽ bao giờ làm những chuyện như thế, dù lúc trước cũng đã từng nói những câu ngọt ngào, nhưng chưa lúc nào có giọng điệu khổ sở như lúc này…

      Lời của giống như muốn cầu xin, khiến cho cảm thấy chân thật.Đáng lẽ nếu là thì phải nói như vậy mới đúng “Giấy đăng ký kết hôn đã nhờ trợ lý lấy rồi, em ̣nh bao giờ thì chuyển về nhà .”

      Lâm Uyển mờ mịt nhìn , rồi lại nhìn xuống bàn tay nắm lấy tay , tự chủ được mà lùi dần về sau, một lần nữa ngồi xuống chỗ cũ.Đầu óc như muốn nổ tung, thể nghĩ được là mình nên làm gì.

      Chuyện cầu hôn, quả thật chưa hề có một sự chuẩn bị nào.

      ́ gắng ổn ̣nh tâm tình, thầm nghĩ cần quá xúc động, nhất ̣nh phải thật lý trí mới được, nói : “Cám ơn lời cầu hôn của , nhưng mà…”

      Trong đầu tràn ngập hình ảnh lúc cầu hôn, ánh mắt của , bàn tay của , giọng nói của …Rõ ràng chỉ liếc mắt nhìn một cái mà thôi, vậy mà bây giờ dáng vẻ ấy đã khắc sâu vào lòng rồi.

      Tim như bị người ta cấu cho một cái, thở sâu, ́ tỏ ra lạnh nhạt nói : “Chúng ta giống với những người khác, chúng ta có nền tảng để kết hôn, quen nhau cũng vì tình , mà nếu có thì cũng chỉ tính vào hai ngày trước thôi.Gia cảnh hai nhà lại càng tương đồng, môn đăng hộ đối, cuộc sống thường ngày cũng khác xa nhau rất nhiều, sở thích lại càng có điểm chung…Hơn nữa…Giữa và em có một chướng ngại ngăn cách, giả sử, nếu một ngày người con gái muốn tìm bỗng nhiên xuất hiện, vậy lúc đó em phải làm sao? Tồn tại một quả bom nổ chậm như vậy, bảo em sao lo lắng cho tương lai được cơ chứ…”

      “Mấy chuyện đó đều phải là vấn đề.” nhìn thẳng vào mắt , chân thành nói : “Người phụ nữ kia đã là quá khứ rồi, Lâm Uyển, hiện tại người luôn nghĩ đến là em, người cũng chỉ có em thôi.”

      Lâm Uyển đan chặt hai tay vào nhau, nghĩ thầm biết có phải mình vừa nghe nhầm

      Tim của giống như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, kích động đến mức miệng run bắn lên.

      Song vẫn dám mạo hiểm, bởi vì còn rất nhiều vấn đề…Hơn nữa người của ba còn vừa nói như vậy… thật sự tự tin rằng mình sẽ có một kết quả tốt với .

      Yên lặng một hồi lâu, Lâm Uyển mới quyết tâm nói : “Em xin lỗi, em vẫn thể đồng ý với được, bởi vì em căn bản hề .” Nói xong dứt khoát đứng dậy, động tác vô cùng kiên quyết, nhưng chỉ trong lòng mới hiểu, sợ nếu mình ở đây lâu, nếu mình nhìn thêm chút nữa, sẽ thay đổi câu trả lời mất…

      thẳng về trước, nghĩ muốn mau chóng rời khỏi , nhưng vừa nhìn thấy vệ sĩ, Lâm Uyển lại chần chừ.Còn khó xử thì Tằng Tuấn đã chống gậy, chậm rãi đứng lên, bước chân ổn ̣nh tới bên cạnh .Trong tay vẫn còn cầm mấy tờ giấy khám bệnh.

      đưa lại cho , nhẹ nhàng nói : “Để đưa em về.”

      Lâm Uyển từ chối.Lúc ra ngoài, vẫn luôn cúi đầu, dám ngẩng lên nhìn .Tằng Tuấn trái lại có biểu hiện gì.Lúc ra cửa bệnh viện, vẫn quan tâm , rõ ràng bản thân lại khó khăn, vậy mà còn nhắc cầu thang cẩn thận.

      Lâm Uyển ́ gắng tỏ ra xa cách, biểu tình hiện rõ gương mặt.Dọc đường hề nhìn Tằng Tuấn, cũng nói bất cứ câu nào với .Mà ngay cả Tằng Tuấn từ lúc nhắc cầu thang đến bây giờ cũng nói gì nữa.

      Ra đến bên ngoài, xe đã đỗ sẵn chờ.

      Lâm Uyển có một cảm xúc nói nên lời, người đàn ông này rất kiêu ngạo, lời nói cầu xin như vậy, chắc cả đời này sẽ chỉ nói một lần.Cho nên lúc này chỉ có thể duy trì phong độ của mình, bình tĩnh nói với lái xe đưa về nhà.Với mà nói, đây đã là cách biểu hiện giới hạn cho tình cảm của mình.

      Lâm Uyển biết là mình có hối hận hay .Vì những lời nói đều phát ra từ nội tâm, ở bên lâu như vậy, nhưng chưa từng lừa dối , cho tới bây giờ đều nói được làm được. cưng chiều , cho những thứ tốt nhất, màn đêm buông xuống, bọn họ sẽ ôm lấy nhau, vành tai tóc mai thân mật dây dưa một chỗ…

      Nhà của Lâm Uyển rất gần bệnh viện, xe chưa được bao lâu thì đã tới nơi.Lúc xe dừng lại, vệ sĩ ngồi bên đã xuống mở cửa xe giúp .

      Lúc xuống xe Lâm Uyển có chút do dự, có dự cảm đây sẽ là lần cuối mà bọn họ gặp nhau, muốn mình thật bình tĩnh, để có thể nói với một câu chào.Song lời vừa đến miệng thì lại thốt ra được, hơn nữa giống như muốn chạy trốn, cửa vừa mở, liền khẩn cấp chạy ra ngoài, động tác vô cùng tuyệt tình.

      có phần khống chế được, ngay cả ngoái lại nhìn về sau một lần cũng có, trực tiếp thẳng lên nhà, lấy chìa khóa ra mở cửa rồi xông vào.

      Mẹ Lâm Uyển làm cơm trưa, nghe thấy tiếng mở cửa thì đưa mắt qua nhìn.Song mới thấy sắc mặt của Lâm Uyển, bà liền kinh ngạc tột độ. mặt một chút huyết sắc cũng có.

      Mẹ Lâm Uyển lo sợ kêu lên một tiếng, qua sờ tay Lâm Uyển, sau đó vuốt má : “Lâm Uyển, Lâm Uyển con làm sao vậy, con đừng làm mẹ sợ…”

      Lâm Uyển vội vàng hít sâu, ́ tỏ ra thoải mái nói với mẹ : “Con sao đâu mẹ, chỉ là lúc ra ngoài con ăn nhiều quá nên bây giờ dạ dày thoải mái, con đã mua thuốc rồi, mấy ngày nữa là khỏe thôi, con ăn cơm đâu ạ…”

      đến trước cửa phòng, trước khi đóng cửa còn ́ gắng cười một cái cho mẹ yên tâm.

      Vừa vào phòng, liền nằm vật ra giường, trong lòng khó chịu vô cùng, chỉ còn biết che miệng mà khóc thút thít.

      Giữa lúc đó mẹ cũng đến gõ cửa một lần, khuyên ra ngoài ăn chút cháo.Lâm Uyển còn sức để ngồi dậy, khí lực giống như bị rút sạch, cuối cùng mẹ chỉ còn biết thở dài rồi quay .

      Mẹ Lâm Uyển cũng biết là trong lòng rất khổ sở, buổi sáng nay Lâm Uyển có cầm lễ vật của người kia rồi ra ngoài, chuyến này khả năng lớn là tìm người ta để nói chia tay rồi.

      Mẹ Lâm Uyển cũng nói gì nữa, chỉ mong sao ngày mai tâm tình của sẽ tốt hơn.

      Lâm Uyển cuộn tròn người giường.Ban ngày còn tốt đẹp, tối đến tất cả lại biến thành màu đen. lau nước mắt mặt, sau đó ngồi dậy khỏi giường.

      Bên ngoài sắc trời đã trở nên u tối, mau chóng kéo rèm lại.Song vừa đóng rèm thì lại cảm thấy hơi kỳ lạ, hình như vừa mới nhìn thấy gì đó…

      Trong lúc nhất thời dám xác nhận xem đó là thật hay ảo giác, dù sao cho dù có thần hồn lạc phách, thì cũng thể có chuyện nhìn thấy Tằng Tuấn đứng bên ngoài cửa sổ chứ?

      Nghĩ vậy, liền lui về sau từng bước, mở rèm ra, mặc dù đã ngờ ngợ, nhưng khi nhìn thấy khuôn mặt kia, vẫn nén nổi kinh ngạc.

      Tằng Tuấn đúng là đứng bên ngoài cửa sổ, biết là đã đứng đó bao lâu rồi.

      Trái lại vẫn rất bình thản, nhẹ nhàng gõ nhẹ lên cửa sổ.

      Nhà tuy rằng ở tầng một, nhưng vì có một cái dốc nhỏ, cho nên cao hơn mặt đất một chút, Tằng Tuấn có vóc dáng khá cao, nên đứng bên ngoài có thể nhìn thẳng vào .

      Biểu tình của có một chút kích động, nhìn vào mắt , dịu dàng nói : “Em mang thai, nên muốn ép em, chờ em suy nghĩ cẩn thận.”

      Lâm Uyển bị hù chết rồi.

      tỏ vẻ đồng ý, liền gõ nhẹ lên cửa kính, thẹn quá hóa giận nói : “Vậy cứ như vậy đứng giả quỷ trước cửa sổ nhà em sao!”

      liếc mắt nhìn ra sân nhà mình, phòng ngủ của trực tiếp nhìn ra bên ngoài, nhà còn có một hoa viên nhỏ, xung quanh có hàng rào vây quanh.

      Đẹp thì đẹp thật, nhưng cũng thể ngăn được người ta vào.

      Người này chắc chắn là trèo rào mà vào rồi…Hơn nữa còn đứng trong trời lạnh lâu như vậy…

      nhìn quần áo người , vẫn mặc rất mỏng, bên cạnh thấy bóng dáng của trợ lý…

      hiểu vì sao, trong mắt lại trào ra một giọt lệ, vừa rồi khóc nhiều quá nên vẫn còn cảm giác đau, lúc này lại càng thêm nhức, trong lòng cực kỳ khó chịu…
      Last edited: 25/5/17
      Cá bơi ngửa, tieunai691993, Chris36 others thích bài này.

    5. 1012

      1012 Member

      Bài viết:
      62
      Được thích:
      32
      tưởng bỏ cuộc r chứ. thanks bạn ^^
      Ngân Nhi thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :