1. Tất cả những truyện có nguồn từ diễn đàn LQĐ thì ko cần xin phép

    Những truyện của bất kì wordpress, web hay forum khác phải được sự cho phép của chính chủ và post sau chính chủ 5 chương hoặc 5 ngày

    Không chấp nhận comt khiêu khích, đòi gỡ truyện hay dùng lời lẽ nặng nề trên forum CQH. Nếu có sẽ bị xóa và ban nick vĩnh viễn!

    Quản lý box Truyện đang edit: banglangtrang123

       
    Dismiss Notice

Không yêu sẽ không quay lại - Gia Diệp Mạn (Full Chính Văn, Phiên Ngoại 3.5)

Thảo luận trong 'Truyện Đang Edit'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. Nyanko129

      Nyanko129 Well-Known Member

      Bài viết:
      5,146
      Được thích:
      13,036
      41. Tranh đoạt (hạ)

      An Nhiên chút suy nghĩ liền trực tiếp mở cửa, cửa vừa mở ra, cả người Tô Nam lảo đảo vào, ôm lấy .

      "Quần áo của đâu?" An Nhiên thấy trời rất lạnh mà chỉ mặc chiếc áo sơ mi mỏng, bị ôm lấy, cả người lạnh giống như khối băng, khỏi có chút bực mình, "Uống say như vậy còn chạy đến, chết rét ở bên ngoài người nào quản ! ?"

      "Người nào quản ? Em quản à." Tô Nam ôm chịu buông tay, tối nay mời rượu mấy vị lãnh đạo mượn rượu mà mắng, " đám tinh trùng lên não, con mẹ nó!"

      An Nhiên đưa đến ghế sa lon nằm xuống, cởi giày ướt sũng của xuống, nhìn lạnh đến nỗi đôi môi tái nhợt, gương mặt cơ bản có huyết sắc, có chút đau lòng. Tô Nam vì muốn và Lâm Lâm có tương lai tốt hơn, mà bỏ sở nghiên cứu ở thành phố S, mang theo về thành phố C, tiếp nhận an bài gia đình theo con đường quan trường. Quan trường đen tối, làm cho trái tim tự cao của cảm thấy khó chấp nhận. An Nhiên cũng khuyên thích làm dứt khoát đừng làm, cuối cùng lần nữa chiều lòng của , bảo chờ mấy năm nữa thăng chức, là có thể giúp đỡ An Nhiên về thăm nhà chút.

      An Nhiên buồn phiền vì hộ khẩu của Lâm Lâm có vấn đề cũng là nhờ của ba Tô Nam giúp tay câu mà giải quyết được. Tô Nam hôm nay coi như ở thành phố C là chính giới mới, cộng thêm ảnh hưởng quyền lực của ba , nịnh bợ cũng ít, nhưng có những người cam lòng muốn đè ép hẳn phải số ít, Tô Nam so với những kẻ lão luyện trong giới tự nhiên mà non nớt, ngoài sáng và trong tối cũng thua thiệt ít.

      Tô Nam sinh hoạt rất bình thường, thích những bữa tiệc "Chiêu đãi" ở trong quán rượu bát nháo kia, có lúc lại thể . An Nhiên nhìn cái bộ dáng này của , cũng biết bởi vì quá khứ mà uống rượu.

      Sờ người , thấy cả người Tô Nam đều lạnh lẽo, An Nhiên kéo tấm thảm lông ngắn ở ghế sa lon đắp cho , vào phòng bếp lấy cho túi chườm nóng, trở về phòng khách thấy Nam Tịch Tuyệt đứng ở cửa phòng ngủ của Lâm Lâm, đột nhiên biết thế nào lúng túng chân tay.

      chăm chú nhìn vẻ mặt của vì Tô Nam mà làm tất cả. Động tác An Nhiên cứng đờ đem túi chườm nóng nhét vào bụng Tô Nam, nhìn mở mắt, giọng nhàng chậm chạp hỏi: " vào tắm nước nóng ."

      Tô Nam cảm thấy đầu đau muốn nứt, khó chịu vỗ vỗ cái trán. An Nhiên nhân cơ hội đỡ lên, dịu dàng : " tắm , em lấy quần áo cho ." Hai người bọn họ ly hôn rất vội vàng, căn bản là đến cục dân chinh cục làm chứng, cái gì Tô Nam cũng chưa kịp mang . Nhìn cái bộ dáng này của , An Nhiên sợ bị bệnh, chỉ muốn dụ dỗ vội vàng đem mình tắm rửa sạch cũng vừa là để tỉnh rượu.

      "Em làm cho chút nước gừng, sau đó ra ngoài uống."

      "Mẹ, ba Tô lại uống rượu sao?" An Lâm lâm biết tỉnh từ lúc nào, đôi dép bằng vải bông đứng ở cửa phòng ngủ, cẩn thận từng li từng tí hỏi.

      An Nhiên tránh ra ánh mắt của Nam Tịch Tuyệt, " có việc gì, có mẹ ở đây, mau trở về ngủ ."

      An Lâm Lâm nhìn sang, sau đó từ từ đến chân của Nam Tịch Tuyệt, ôm lấy chân dài của , vui
      [​IMG]

    2. Nyanko129

      Nyanko129 Well-Known Member

      Bài viết:
      5,146
      Được thích:
      13,036
      41. Tiếp.

      Tính bướng bỉnh Tô Nam nổi lên, cứng cổ đem quần áo An Nhiên đưa cho ném mặt đất, gật đầu liên tục "Tốt!", "An Nhiên, và em ly hôn mới chỉ là hai ngày, em liền. . . . . . ở trong lòng em là cái gì chứ? cần ta , ! thiểu não mới tự rước lấy nhục!"

      Tô Nam vọt ra khỏi cửa. cảm giác mình muốn điên rồi. Bắc Kinh học nghiên cứu hai năm, cũng có tiếng có nhiều bạn theo đuổi, Mỹ Huệ cũng cùng học thành phó A. ra đối với phụ nữa kia có gì ấn tượng, nhưng ta giới thiệu kỹ lưỡng về mình, còn cố ý nhắc tới ta ở căn phòng đối diện của An Nhiên. Tô Nam bởi vì câu này mà lập tức nhớ ta.

      Lúc học nghiên cứu có mấy lần tỏ tình với An Nhiên, tất cả đều bị cự tuyệt. Sau lại, nửa nửa giả cùng Mỹ Huệ tới , hai người nhanh chóng phát triển đến giường. Bọn họ chia sẻ lẫn nhau lần đầu tiên. Nhưng bởi vì cũng có tình cảm với người khác mà cùng qua lại, mới nhận mình, căn bản là bỏ được An Nhiên. Sau tốt nghiệp, và Mỹ Huệ rất tự nhiên chia tay. tìm An Nhiên, dùng tương lai Lâm Lâm thuyết phục .

      nghĩ, coi như lấy hoàn toàn bởi vì , ít nhất có thể tiếp nhận , chứng tỏ đối với là có lưu tâm. Lần đầu tiên cởi quần áo người An Nhiên, ôm lấy ngã xuống giường, mừng rỡ cùng kích động, rốt cuộc có thể chạm tới ở khoảng cách gần như vậy. Nhưng khô khốc để cho có biện pháp. Điều này làm cho có cảm giác bị thất bại. ngờ lần nữa gặp lại Mỹ Huệ ở bữa tiệc, cán ngành khác, buổi tối đó uống quá nhiều, thao thao bất tuyệt lôi kéo ta trường giang đại hải. Sau, tỉnh táo lại thấy cùng Mỹ Huệ thân thể trần truồng nằm giường ở khách sạn rồi.

      Cái này giống như loại nghiện. người An Nhiên có được, phát tiết người của Mỹ Huệ. Thậm chí, nghĩ, tha thiết nghênh hợp chính là An Nhiên. cảm thấy bi ai, quyết định đoạn tuyệt loại quan hệ minh bạch này, thế nhưng Mỹ Huệ gạt tìm An Nhiên.

      Sau đó An Nhiên rất dễ dàng tha thứ với . Loại tha thứ để cho trong lòng cảm giác mình hèn hạ, thậm chí khinh thường mà tức giận? Tô Nam cũng biết tại sao chuyện lại rối loạn thành thế này, ràng đem An Nhiên ở bên cạnh mình, thế nhưng lại như có lòng tham đáy, buộc cho nhiều hơn.

      Cha mẹ từ chỗ Mỹ Huệ mà biết thân thế của Lâm Lâm, bắt và An Nhiên đoạn tuyệt cuộc hôn nhân này bằng được. tìm Mỹ Huệ, ta lại cho biết, người làm hại An Nhiên bị đuổi học chính là ta, ta đối với
      [​IMG]

    3. Nyanko129

      Nyanko129 Well-Known Member

      Bài viết:
      5,146
      Được thích:
      13,036
      Tiếp.

      Sau khi trở về, Nam Tịch Tuyệt đem cháo hâm nóng cho ăn..., An Nhiên nếm thử miếng, trong miệng có vị, chịu ăn, cầm chén vừa đẩy tới, : "Em muốn ăn củ cải trắng muối."

      Nam Tịch Tuyệt đến chỗ bưng ra bàn. Nghĩ đến An Nhiên liền bắt đầu chảy nước miếng, thử nếm miếng, thoải mái nheo mắt lại, mùi vị rất ngon! Lần này bàn có củ cải trắng muối, lại ăn hơn phân nửa chén cháo.

      Nhìn chịu ăn cơm, Nam Tịch Tuyệt rốt cuộc yên tâm. sáng sớm ra ngoài mua sữa đậu nành bánh bao bánh tiêu nóng về. Nhìn ăn được ngon, mới ý thức được mình cũng cực đói.

      An Nhiên an tĩnh nhìn miệng to ăn cơm, ăn canh, đột nhiên : "Em với cùng trở về." Nam Tịch Tuyệt suýt bị bánh bao thịt làm nghẹn, uống sữa đậu nành nuốt xuống, mong đợi nhìn tới , "?"

      An Nhiên gật đầu cái. Tiếp tục như vậy cũng phải là biện pháp, an nguy của Lâm Lâm ngược lại yên tâm. Chỉ là Tô Nam. . . . . . Bị cha mẹ của Tô Nam phát vô cớ mất tích, nếu lại tra ra bị người trói , nhất định nổi lên sóng gió. Hơn nữa cũng thể để cho Tô Nam vô duyên vô cớ chịu loại uất ức này. tại, có biện pháp cùng Nam Tịch Tuyệt phản kháng.

      Tay chỉ bàn cơm xẹt qua xẹt lại, nghiêm túc nhìn , " phải lập tức thả Tô Nam ra."

      Nụ cười mặt Nam Tịch Tuyệt cứng lại, lại cầm cái bánh bao, uống ngụm sữa hơn nửa xuống, trong lòng là ra được buồn bực. phải có ý buộc đồng ý. Nhưng vì nam nhân kia mới cùng trở về, trong lòng chính là hàng nghìn hàng vạn thoải mái. Nghĩ tới đây, liền ăn được, đem đồ còn dư lại bỏ vào sọt rác, "Về đến bên kia liền thả người."

      An Nhiên gật đầu cái, " lời định."

      mệt chết , nằm dài giường lại ngủ được. Nam Tịch Tuyệt tắm rửa ra ngoài, khăn tắm lớn vây quanh che kín nửa người dưới, mở rương hành lý của dựng ở góc tường tìm áo ngủ.

      An Nhiên nhìn cái, dời ánh mắt, người này đem mình là người ngoài, ngày hôm qua cướp người , còn thuận tiện làm cho người ta đem rương hành lý của mang theo tới đây.

      Nam Tịch Tuyệt ở trước mặt thay áo ngủ. An Nhiên vùi ở trong chăn, mặt kìm nén đến đỏ bừng. nhiều tuổi rùi mà vóc người còn là tốt như vậy, cái mông vểnh lên, hai chân thẳng tắp cao to. Lúc cài nút nút áo đối diện , mấy khối cơ bụng cũng là thấy rất ràng. giống như bền chắc hơn so trước kia. . . . . .

      "Em muốn cùng Lâm Lâm chuyện." An Nhiên nhìn tới đây ngồi, có chút khẩn trương.

      Nam Tịch Tuyệt suy nghĩ chút, nhìn mặt của An Nhiên căng thẳng, lấy điện thoại di động ra gọi điện thoại cho bên kia.

      An Nhiên vừa nghe đến thanh Lâm Lâm liền vội vàng ngồi xán lại. Lâm Lâm nghe rất hưng phấn, "Mẹ, mẹ có biết con ở trong tòa thành! Chờ con hoàn thành nhiệm vụ, có thể về nhà thăm mẹ." bé cười rất vui vẻ, An Nhiên nghe hiểu ra sao, nghi ngờ nhìn Nam Tịch Tuyệt, nhún nhún vai.

      "Bảo bối, ở bên kia chơi tốt, mẹ lập tức ngay đón con về nhà." thanh mềm mại của Lâm Lâm truyền đến, “Lâm Lâm cũng muốn mẹ. Mẹ con tại ở trong lâu đài như của công chúa, còn có phòng ốc chocolate, tựa như “Lucy tây thiên” cùng dạng.... Đúng rồi, nhớ tiếng với ba, Lâm Lâm thích ba.”

      Nghe con vui mừng như thế, khóc náo, lòng của An Nhiên để xuống hơn phân nửa. Sau khi để điện thoại xuống, Nam Tịch Tuyệt hỏi: “Lâm Lâm cái gì?”

      An Nhiên do dự chút, vẫn là cho : “Bảo bối rất thích .”

      Nam Tịch Tuyệt ôm vào trong ngực, “Lâm Lâm tại sao nhận ra được?”

      An Nhiên ở trong ngực nằm lát, : “Cho xem cái rương bảo bối của Lâm Lâm.”

      sang phòng Lâm Lâm lấy hộp bảo bối của con . Là cái rương làm bằng gỗ rất tinh xảo, phía trừ điêu khắc hoa văn, còn có chìa khóa nặng trĩu, khóa có hình cái đầu thỏ trắng.

      “Đây là em tặng cho con bé lúc tuổi chẵn. Sau lại con có đồ gì tốt liền cất vào bên trong, tại cũng biết dùng khóa như thế nào, bình thường chìa khóa cái rương này đều mang cổ của con bé, chịu bỏ xuống.” An Nhiên đem rương mở ra, cho nhìn đồ vật bên trong.

      Nam Tịch Tuyệt dịch người tựa vào đầu giường, ánh mắt dịu dàng.

      Trong có viên đạn thủy tinh trong suốt, có baby mặc quần áo, còn có đóa hoa Tiểu Hồng, còn có chút vật ly kỳ cổ quái xem ra giống như là có chút món đồ chơi được tháo dỡ xuống. Phía dưới cùng có xấp hình.

      An Nhiên đem những hình này bày ra. Nam Tịch Tuyệt kinh ngạc nhìn: phần lớn là và An Nhiên chụp chung, lúc chừng hai mươi, An Nhiên còn là học sinh cấp 3. Khi đó, khuôn mặt còn mang theo chút Bé Mập, nụ cười rực rỡ, rất đẹp. Hôm nay An Nhiên, cho dù lúc mặt mày mỉm cười cũng lau được nhàn nhạt sầu bi.

      “Những thứ này là em từ nơi Khâu Thiểu Trạch tìm được phần , Lâm Lâm đem giấu tới nơi này. Em vừa bắt đầu còn nghi ngờ thế nào vô duyên vô cớ ít nhiều như vậy. Lúc bảo bối bắt đầu nhận thức, em muốn làm cho bảo bối cho rằng mình là đứa trẻ có ba, cho bảo bối xem, bảo bối chưa từng thấy , là từ trong lòng nhận , đem những hình này làm bảo bối.”

      An Nhiên cho ít chuyện của Lâm Lâm, khóe miệng tự chủ giơ lên, con bảo bối của thiên sứ.

      Nam Tịch Tuyệt lắng nghe, chữ cũng lọt, ghi tận đáy lòng. vuốt ve tấm hình đêm giáng sinh, ánh mắt chuyển tới cổ An Nhiên trống .

      An Nhiên nhìn đột nhiên lật rương hành lý của , từ bên trong lấy ra cái hộp dài tới. Tâm giật mình, phải....

      Nam Tịch Tuyệt đem cái hộp mở ra, ràng alf dây chuyền bị nhét vào quầy rượu T. Lúc An Nhiên hát ở quầy rượu T, thỉnh thoảng cũng gặp phải người đứng đắn quấy rầy, có lần người đàn ông trung niên thừa dịp có người chạy đến phòng hoa trang của , động tay động chân, lúc lôi kéo An Nhiên dây chuyền ngăn đứt ra. đem người đàn ông kia ra đánh hồi, hung hăng đá mệnh căn của . Chờ che thân dưới người liền chạy thoát ra, An Nhiên sờ chỗ cổ bị siết đỏ, liếc nhìn dây chuyền rơi mặt đất, nhấc chân đá nó qua bên.

      cũng chính sau chuyện kia, lần nào hát Tô Nam cũng theo che chở cho . Sau Tần Tiểu Mạn đến thành phố S tìm công việc, An Nhiên cố kỵ an toàn của Tiểu Mạn dặn dò cần tự chính mình vào bên trong quán rượu T. Ba mẹ Tô Nam biết tồn tại của Lâm Lâm, gửi vé máy bay cho hai người bọn họ, để cho bọn họ lập tức trở về. Đến thành phố C, để bọn họ nhận Lâm Lâm, An Nhiên liền đem con ở lại cùng với ba mẹ Tô Nam, theo Tô Nam lại trở về thành phố S thu dọn đồ đạc.

      Trước khi rời thành phố S, An Nhiên muốn cùng Tần Tiểu Mạn cáo biệt, ngờ chính Cố Lãng theo Tần Tiểu Mạn cùng đến trạm xe lửa tiễn hai người bọn họ. Nhớ tới Tần Tiểu Mạn, An Nhiên quyết định, lần sau gặp nhất định phải che cái miệng của ấy lại, đừng cho ấy lung tung, bị Cố Lãng dụ dỗ tìm ra đông tây nam bắc.

      ở đó quán rượu tìm được.” Nam Tịch Tuyệt định đeo lên cho , An Nhiên tránh được.

      cổ tay dây chuyền của vẫn sáng chói như cũ, cùng sợi dây chuyền này hòa lẫn. Chỉ là, hai sợi dây này, lần nữa liên tiếp dậy nổi những thiếu sót đứt gãy năm tháng này.

      An Nhiên đem lấy lại hình, cười ngẩng đầu : “Lâm Lâm so với lúc em hơn hiểu chuyện nhiều.....”

      Nam Tịch Tuyệt nghiêng người qua, cúi đầu hôn lên . muốn tránh, bị giữ gáy lại, tránh thoát ra. đè ép , hai người liền ngã xuống......
      Last edited by a moderator: 27/5/15

    4. Nyanko129

      Nyanko129 Well-Known Member

      Bài viết:
      5,146
      Được thích:
      13,036
      42. Chua xót

      " buông em ra!" An Nhiên đánh loạn lên lưng của , " điên rồi, hơn nửa đêm đem Lâm Lâm ôm đâu?"

      thanh của ở trong hành lang tạo thành hồi , cả tầng tòa lầu đèn tắt cũng "Bành bạch" mà mở ra. Có người nghe được tiếng động liền mở cửa, vừa nhìn thấy khuôn mặt lạnh của Nam Tịch Tuyệt, lập tức rụt trở về, đem cửa đóng chặt lại.

      Dép bị An Nhiên đá sạch, đôi chân lộ ở bên ngoài, cảm giác khí lạnh từ lòng bàn chân truyền lên , cả người lạnh thấu. Đợi Nam Tịch Tuyệt mang về nhà vứt xuống ghế sô pha, cả người run rẩy.

      " cho người ta mang Lâm Lâm về thành phố S rồi, muốn gặp bảo bối hãy cùng ." Nam Tịch Tuyệt bởi vì đánh, " bảo đảm bảo bối có việc gì, chỉ cần em ngoan ngoãn."

      An Nhiên nắm lấy cánh tay của , tức giận : " đây là bắt cóc, uy hiếp! Em tại sao phải theo , đem con của em trả lại cho em, thả Tô Nam ra, có phải là người hay , có biết hay Tô Nam vì em và Lâm Lâm hy sinh bao nhiêu, còn dám tổn thương ấy. phải là người!"

      Nam Tịch Tuyệt đánh lại, cũng lại. Cởi quần áo ướt đẫm của An Nhiên ra. "Cầm thú, đừng đụng vào em!" thanh tức giận An Nhiên kêu lên, co ro thân thể để cho Nam Tịch Tuyệt cởi quần áo của .

      Nam Tịch Tuyệt cứng rắn cởi xuống cho , nhìn đầu tóc xốc xếch, mặt đầy nước mắt ở trong góc ghế sa lon run lẩy bẩy, vừa tức lại đau lòng, "Tới đây, tại đụng vào em. Trước tắm, thay quần áo, rồi ngày mai dẫn em gặp Lâm Lâm."

      An Nhiên đẩy bàn tay duỗi của ra, "Tránh ra, đây là nhà em, cần !" từ ghế salon xuống, lung tung lau nước mắt mặt, bỗng nhiên quay lại, " đừng coi em như đứa trẻ dụ dỗ, em theo , trước trưa mai em muốn nhìn thấy Lâm Lâm cùng Tô Nam an toàn trở về!"

      Nam Tịch Tuyệt lên tiếng, im lặng ngồi ở đó, từ trong túi lấy ra bao thuốc, An Nhiên nhanh bước đoạt lấy của ném qua bên.

      cũng giận, ôm lấy hai cánh tay, rất nghiêm túc nhìn tới . An Nhiên sắp bị làm cho tức nổ phổi, ngực kịch liệt phập phòng. Nam Tịch Tuyệt chằm chằm nhìn lát, lại lộ ra nụ cười ranh mãnh: " lạnh sao?"

      An Nhiên cúi đầu nhìn chút chỉ còn dư cái quần lót thân thể, mặt cau có, ngẩng đầu ưỡn ngực trước mặt qua, vào phòng tắm, vừa oán giận cam lòng, mở cửa nhô đầu ra, "Nam Tịch Tuyệt, hai người bọn họ nếu có việc gì, em liền chết cho xem, đem thi thể của em mà mang về!"

      An nhiên ở trong phòng tắm ngây người lâu ra ngoài, Nam Tịch Tuyệt chỉ nghe bên trong có tiếng nước chảy, có chút bận tâm, liền gõ cửa, "Tiểu Nhiên, xong chưa?"

      có tiếng trả lời. " vào đây. . . . . ." Nam Tịch Tuyệt thử đẩy cánh cửa, phát cửa khóa.

      liếc mắt nhìn thấy An Nhiên ôm đầu gối ngồi ở trong bồn tắm. Phòng tắm diện tích lớn lắm, An Nhiên bình thường thích tắm, sau cố ý dời tìm ngôi nhà mới có phòng tắm lớn, căn bản cả phòng tắm chiếm hai phần ba.

      vẫn mở nước ngừng, bồn tắm nước cũng tràn ra , trong phòng tắm nổi tầng hơi nước màu trắng. Nam Tịch Tuyệt đến bên người , mới nghe được đè nén tiếng nức nở, bị tiếng nước chảy che giấu hơn phân nửa.

      ngồi xuống, vuốt ve tóc còn ướt ngừng lay động bả vai. An Nhiên ngẩng đầu, ôm đầu gối xoay qua chỗ khác đưa lưng về phía , nghẹn ngào : "Đừng đụng vào em."

      Cùng ở chung chỗ, khóc nhiều, mà cười rất ít, khổ cực như vậy, mà còn bỏ được. Nam Tịch Tuyệt ôm vào trong lòng ngực mình, an ủi: "Đừng khóc. Lâm Lâm là con của chúng ta, để cho bảo bối có chuyện, em phải tin tưởng ."

      Bị dụ dỗ, tiếng khóc An Nhiên ngược lại lớn hơn, uốn éo người muốn cho ôm, "Ai tin , tin đều là kẻ ngu. giữ lời tiểu Cẩu!"

      Bị mắng cái gì cũng nhận, chỉ là bao giờ muốn nhìn thấy và Tô Nam có bất kỳ liên hệ cùng tiếp xúc nữa, cho dù là cái ánh mắt cũng thể!

      " phải ỷ vào ấy có thể nhịn, mà tới khi dễ người. Ai mà thèm , ai muốn theo !” An Nhiên càng càng đau lòng, cúi đầu nhìn đến cánh tay thu hẹp ở trước ngực , đưa lên miệng cắn. cắn được rất hung, lúc buông ra vòng dấu răng có túa máu, Nam Tịch Tuyệt tiếng cũng kêu.

      An Nhiên lại cắn cái cánh tay bắp thịt của cũng căng thẳng, liền lại nghẹn ngào nức nở khóc lên. khóc lâu, càng về sau cũng biết là bởi vì lo lắng an nguy Lâm Lâm và Tô Nam, hay khóc vì mấy năm uất ức cùng khó cực.

      Nam Tịch Tuyệt lấy vòi hoa sen xuống, đứng ở phía sau gội đầu cho , ngồi ở trong bồn tắm khóc ngừng. Sau lại bế ra ngoài, lau khô, nhét vào trong chăn làm ấm. Ánh mắt của sưng cơ bản mở ra được, cắn góc chăn giọng nức nở.

      Nam Tịch Tuyệt vỗ nhè dụ dỗ , mệt mỏi dần dần ngủ mất.

      Ngày thứ hai An Nhiên liền phát thân thể được tốt, tay chân lạnh lẽo. sờ người, thăm dò cái trán chút, mảnh nóng bỏng. biết mình sốt lên, ngồi dậy đến tủ đầu giường lấy cốc nước, vươn tay ra cảm giác giống tay của mình.

      uống ngụm nước vào trong bụng mới thoáng chút dễ chịu hơn.

      Cả đêm mưa qua, bây giờ ngoài trời thoáng đãng. cũng biết mấy giờ rồi, chỉ là nhìn bên ngoài mặt trời lên cao, bầu trời trong xanh, chỉ có vài đám mây mỏng lơ lửng trung.

      Ánh mặt trời chiếu vào thậm chí có chút chói mắt, An Nhiên đưa lưng về phía ánh sáng lần nữa nằm xuống, đầu có cảm giác càng ngày càng nặng nề. dưa cái tay từ trong chăn ra, sờ đến bên cạnh còn nếp nhăn giường, nơi nào?

      Lúc Nam Tịch Tuyệt trở lại, An Nhiên ngủ, mặt của trắng bệch, đôi môi cơ hồ có huyết sắc. kêu , chạm phải thân thể nóng bỏng, cũng biết đúng, “Tiểu Nhiên, tỉnh lại..”

      An Nhiên chỉ giật giật tỉnh.

      đem che phủ cực kỳ chặt chẽ, mang vào bệnh viện.

      Lần thứ hai tỉnh, An Nhiên thân mồ hôi, người nhõm rất nhiều, người cũng dần dần tỉnh táo.

      Canh giữ bên Nam Tịch Tuyệt nhìn tình, đưa tay vào trong chăn bắt lấy cái tay khác của , siệt chặt, “Còn khó chịu sao?”

      An Nhiên lắc đầu cái.

      Nam Tịch Tuyệt đứng dậy, cầm khăn lông nóng lau mồ hôi trán cho . An Nhiên quay đầu , muốn nhìn . biết trong lòng vẫn còn giận , dịu dàng dụ dỗ : “Dưỡng bệnh cho tốt, bảo đảm Tô Nam có việc gì.”

      An Nhiên nhắm hai mắt lại, xem bộ dáng là còn muốn ngủ. Nam Tịch Tuyệt đưa tay vào trong chân, sờ sờ tay chân của ấm áp lại; sờ người, nhiệt độ cũng xuống, cuối cùng thở phào nhõm.

      Nhìn ngủ, rón rén ra phòng bệnh, gọi điện thoại hỏi tình hình Lâm Lâm bên kia, lại phân phó người coi chừng tốt Tô Nam, đừng để cho ta gây ra phiền toái.

      An Nhiên tỉnh ngủ lúc trời còn chưa sáng, kim tiếm sớm rút, tay dán băng bị Nam Tịch Tuyệt nắm trong lòng bàn tay. giật giật, rất đau, có lẽ là mạch máu kia sưng lên. Mạch máu tay rất , phải dùng kim tiêm nhất, truyền nước tốc độ nhanh cũng bị thương. Ấn vào nơi bị tiêm, tiêm thế này mấy ngày cũng tiêu xuống.

      Đây phải là lần đầu ngã bệnh, nhưng lần trước cũng qua mấy năm rồi, lần thứ nhất đều ở cùng với .

      Nam Tịch Tuyệt đem tay nhét ở phía dưới chăn, cho ăn chút cháo Bát Bảo được giữ nhiệt, “Đói bụng , ăn lót bụng trước... Em cảm , tối nay ở lại nơi này, sáng ngày mốt là có thể tốt lên rồi.”

      vừa xong, An Nhiên vén chăn lên cầm lấy quần áo ở đuôi giường mặc, “Em sao, cần thiết nằm viện, trở về thôi.” Sau khi Khâu Thiếu Trạch chết, bệnh viện trở thành trong những nơi ghét nhất. Ở chỗ này, nghĩ đến ba mẹ cãi vả, liều mạng sinh hạ bảo bối sau khổ sở cùng tịch mịch.

      cố ý muốn , Nam Tịch Tuyệt cũng cản . Hai người ra khỏi bệnh viện, bên ngoài trời tối.

      Nam Tịch Tuyệt gọi xe, An Nhiên khoát tay đợi , “Muốn ngồi xe chính ngồi , em muốn chút.”

      Nam Tịch Tuyệt liền theo phía sau .

      An Nhiên nhìn cái bóng dài của , liền cố ý đạp lên. mới vừa hạ sốt, thân thể chưa khỏe, đoạn ngắn đường thân đổ mồ hôi, bị gió lạnh thổi, liền hắt xì hơi. thương tổn này, khí nóng giống như chạy theo, lắc lư, quả đứng vững.

      Nam Tịch Tuyệt vòng qua phía trước , đưa lưng về phía ngồi xuống, “ cõng em.”

      An Nhiên lên lưng, ôm cổ , hai tay cầm khuỷu chân của . Cõng từ từ .

      An Nhiên đem cổ áo lật xuống chút, dùng gương mặt dán sát vào cổ của , cọ xát. Loại nũng nịu mờ ám này khiến tâm tình Nam Tịch Tuyệt lập tức dễ chịu hơn.
      Last edited by a moderator: 30/5/15

    5. Nyanko129

      Nyanko129 Well-Known Member

      Bài viết:
      5,146
      Được thích:
      13,036
      Tiếp.

      Sau khi trở về, Nam Tịch Tuyệt đem cháo hâm nóng cho ăn..., An Nhiên nếm thử miếng, trong miệng có vị, chịu ăn, cầm chén vừa đẩy tới, : "Em muốn ăn củ cải trắng muối."

      Nam Tịch Tuyệt đến chỗ bưng ra bàn. Nghĩ đến An Nhiên liền bắt đầu chảy nước miếng, thử nếm miếng, thoải mái nheo mắt lại, mùi vị rất ngon! Lần này bàn có củ cải trắng muối, lại ăn hơn phân nửa chén cháo.

      Nhìn chịu ăn cơm, Nam Tịch Tuyệt rốt cuộc yên tâm. sáng sớm ra ngoài mua sữa đậu nành bánh bao bánh tiêu nóng về. Nhìn ăn được ngon, mới ý thức được mình cũng cực đói.

      An Nhiên an tĩnh nhìn miệng to ăn cơm, ăn canh, đột nhiên : "Em với cùng trở về." Nam Tịch Tuyệt suýt bị bánh bao thịt làm nghẹn, uống sữa đậu nành nuốt xuống, mong đợi nhìn tới , "?"

      An Nhiên gật đầu cái. Tiếp tục như vậy cũng phải là biện pháp, an nguy của Lâm Lâm ngược lại yên tâm. Chỉ là Tô Nam. . . . . . Bị cha mẹ của Tô Nam phát vô cớ mất tích, nếu lại tra ra bị người trói , nhất định nổi lên sóng gió. Hơn nữa cũng thể để cho Tô Nam vô duyên vô cớ chịu loại uất ức này. tại, có biện pháp cùng Nam Tịch Tuyệt phản kháng.

      Tay chỉ bàn cơm xẹt qua xẹt lại, nghiêm túc nhìn , " phải lập tức thả Tô Nam ra."

      Nụ cười mặt Nam Tịch Tuyệt cứng lại, lại cầm cái bánh bao, uống ngụm sữa hơn nửa xuống, trong lòng là ra được buồn bực. phải có ý buộc đồng ý. Nhưng vì nam nhân kia mới cùng trở về, trong lòng chính là hàng nghìn hàng vạn thoải mái. Nghĩ tới đây, liền ăn được, đem đồ còn dư lại bỏ vào sọt rác, "Về đến bên kia liền thả người."

      An Nhiên gật đầu cái, " lời định."

      mệt chết , nằm dài giường lại ngủ được. Nam Tịch Tuyệt tắm rửa ra ngoài, khăn tắm lớn vây quanh che kín nửa người dưới, mở rương hành lý của dựng ở góc tường tìm áo ngủ.

      An Nhiên nhìn cái, dời ánh mắt, người này đem mình là người ngoài, ngày hôm qua cướp người , còn thuận tiện làm cho người ta đem rương hành lý của mang theo tới đây.

      Nam Tịch Tuyệt ở trước mặt thay áo ngủ. An Nhiên vùi ở trong chăn, mặt kìm nén đến đỏ bừng. nhiều tuổi rùi mà vóc người còn là tốt như vậy, cái mông vểnh lên, hai chân thẳng tắp cao to. Lúc cài nút nút áo đối diện , mấy khối cơ bụng cũng là thấy rất ràng. giống như bền chắc hơn so trước kia. . . . . .

      "Em muốn cùng Lâm Lâm chuyện." An Nhiên nhìn tới đây ngồi, có chút khẩn trương.

      Nam Tịch Tuyệt suy nghĩ chút, nhìn mặt của An Nhiên căng thẳng, lấy điện thoại di động ra gọi điện thoại cho bên kia. An Nhiên vừa nghe đến thanh Lâm Lâm liền vội vàng ngồi xán lại. Lâm Lâm nghe rất hưng phấn, "Mẹ, mẹ có biết con ở trong tòa thành! Chờ con hoàn thành nhiệm vụ, có thể về nhà thăm mẹ."

      bé cười rất vui vẻ, An Nhiên nghe hiểu ra sao, nghi ngờ nhìn Nam Tịch Tuyệt, nhún nhún vai.

      "Bảo bối, ở bên kia chơi tốt, mẹ lập tức ngay đón con về nhà." thanh mềm mại của Lâm Lâm truyền đến, “Lâm Lâm cũng muốn mẹ. Mẹ con tại ở trong lâu đài như của công chúa, còn có phòng ốc chocolate, tựa như “Lucy tây thiên” cùng dạng... Đúng rồi, nhớ nới tiếng với ba, Lâm Lâm thích ba.”

      Nghe con vui mừng như thế, khóc náo, lòng của An Nhiên để xuống hơn phân nửa. Sau khi để điện thoại xuống, Nam Tịch Tuyệt hỏi: “Lâm Lâm cái gì?”

      An Nhiên do dự chút, vẫn là cho : “Bảo bối rất thích .”

      Nam Tịch Tuyệt ôm vào trong ngực, “Lâm Lâm tại sao nhận ra được?”

      An Nhiên ở trong ngực nằm lát, : “Cho xem cái rương bảo bối của Lâm Lâm.”

      sang phòng Lâm Lâm lấy hộp bảo bối của con . Là cái rương làm bằng gỗ rất tinh xảo, phía trừ điêu khắc hoa văn, còn có khóa nặng trĩu, khóa có hình cái đầu thỏ trắng.

      “Đây là em tặng cho con bé lúc tuổi chẳn. Sau lại con có đồ gì tốt liền cất vào bên trong, tại cũng biết dùng khóa như thế nào, bình thường chìa khóa cái rương này đều mang cổ của con bé chịu bỏ xuống.” An Nhiên đem rương mở ra, cho nhìn đồ vật bên trong.

      Nam Tịch Tuyệt dịch người tựa vào đầu giường, ánh mắt dịu dàng.

      Trong có viên đạn thủy tinh trong suốt, có Baby mặc quần áo, còn có đóa hoa Tiểu Hồng, còn có chút vật ly kỳ cổ quái xem ra giống như là có chút món đồ chơi được tháo dỡ xuống. Phía dưới cùng có xấp hình.

      An Nhiên đem những hình này bày ra. Nam Tịch Tuyệt kinh ngạc nhìn: phần lớn là và An Nhiên chụp chung, lúc chừng hai mươi, An Nhiên còn là học sinh cấp 3. Khi đó, khuôn mặt còn mang theo chút Bé Mập, nụ cười rất rực rỡ, rất đẹp. Hôm nay An Nhiên, cho dù lúc mặt mày mỉm cười cũng lau nhàn nhạt sầu bi.

      “Những thứ này là em từ Khâu Thiểu Trạch tìm được phần , Lâm Lâm đem giấu tới nơi này. Em vừa bắt đầu còn nghi ngờ thế nào vô duyên vô cớ ít nhiều như vậy. Lúc bảo bối bắt đầu nhận thức, em muốn làm cho bảo bối cho rằng mình là đứa trẻ có ba, cho bảo bối xem, bảo bối chưa từng thấy , ra từ trong lòng nhận , đem những hình này làm bảo bối.”

      An Nhiên cho ít chuyện của Lâm Lâm, khóe miệng tự chủ giơ lên, con bảo bối của tiểu thiên sứ.

      Nam Tịch Tuyệt lắng nghe, chữ lọt ghi tận đáy lòng. vuốt ve tấm hình đêm giáng sinh, ánh mắt chuyển tới cổ An Nhiên trống .

      An Nhiên nhìn đột nhiên lật rương hành lý của , từ bên trong lấy ra cái hộp dài tới. Tâm giật mình, phải...

      Nam Tịch Tuyệt đem cái hộp mở ra, ràng dây chuyền bị nhét vào quầy rượu T. Lúc An Nhiên hát ở quầy rượu T, thỉnh thoảng cũng gặp phải người đứng đắn quấy rầy, có lần người đàn ông trung niên thừa dịp có người chạy đến phòng hóa trang của , động tay động chân, lúc lôi kéo An Nhiên dây chuyền ngăn đứt ra. đem người đàn ông kia ra đánh hồi, hung hăng đá mệnh căn của . Chờ che thân dưới người liền chạy thoát ra, An Nhiên sờ chỗ cỗ bị siết đỏ, liếc nhìn dây chuyền rơi mặt đất, nhấc chân đá nó qua bên.

      Cũng chính sau chuyện kia, lần nào hát Tô Nam cũng theo che chở cho . Sau Tần Tiểu Mạn đến thành phố S tìm công việc, An Nhiên cố kỵ an toàn của Tiểu Mạn dặn dò cần tự chính mình vào bên trong quán rượu T. Ba mẹ Tô Nam biết tồn tại của Lâm Lâm, gửi vé máy bay cho hai người bọn họ, để cho bọn họ lập tức trở về. Đến thành phố C, để bọn họ nhận Lâm Lâm, An Nhiên liền đem con ở lại cùng với ba mẹ Tô Nam, theo Tô Nam lại trở về thành phố S thu dọn đồ đạc.

      Trước khi rời thành phố S, An Nhiên muốn cùng Tần Tiểu Mạn cáo biệt, ngờ chính Cố Lãng theo Tần Tiểu Mạn cùng đến trạm xe lửa tiễn hai người bọn họ.

      Nhớ tới Tần Tiểu Mạn, An Nhiên quyết định, lần sau gặp lại nhất định phải che cái miệng của ấy lại, đừng cho ấy lung tung, bị Cố Lãng dụ dỗ tìm ra đông tây nam bắc.

      ở đó quán rượu tìm được.” Nam Tịch Tuyệt định đeo lên cho , An Nhiên tránh được.

      cổ tay dây chuyền của vẫn sáng chói như cũ, cùng sợi dây chuyền này hòa lẫn. Chỉ là, hai sợi dây này, lần nữa liên tiếp dậy nổi những thiếu sót đứt gãy năm tháng này.

      An Nhiên đem lấy lại hình, cười ngẩng đầu : “Lâm Lâm so với lúc em hơn hiểu chuyện nhiều...”

      Nam Tịch Tuyệt nghiêng người qua, cúi đầu hôn lên . muốn tránh, bị giữ gáy lại, tránh thoát ra. đè ép , hai người liền ngã xuống...
      Last edited by a moderator: 30/5/15

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :