1. Quy định post bài trong Khu Edit – Beta – Convert

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] dấu cách - [Tên tác giả] (Update chương)

    Hình bìa truyện

    Tác giả

    Thể loại

    Số chương

    Nguồn convert (nếu có)

    Tên Editor & Beta

    Nick Facebook, Mail liên lạc

    Đặc biệt: 1 editor ko được mở quá 3 Topic

    Quy định cho editor

    Box Edit – Beta – Convert chỉ đăng những truyện edit, beta, convert của Cung; không đăng truyện sưu tầm của trang khác trong Box.

    Chủ topic chịu trách nhiệm hoàn thành topic, không drop, không ngưng edit quá 1 tuần. Trường hợp không theo tiếp được truyện thì phải báo với Ad hoặc Mod quản lí Box lý do không thể theo tiếp và để BQT tiếp nhận.

    Nếu drop không có lý do sẽ bị phạt theo quy định của cung: Link

    Mỗi topic nên đặt 1 lịch post theo tuần hoặc tháng để member dễ theo dõi. Nếu post 1 tuần 10c sẽ được tặng thêm 100 ruby (liên hệ với quản lý của box để được thưởng)

    Khi hoàn thành nên vào Topic báo danh để được thưởng điểm thêm. Điểm thưởng là gấp 2 lần số điểm được hưởng của cả bộ. Ví dụ:

    Bạn edit 1 bộ 100c nhận được 1000 ruby thì sẽ được thưởng 2000 ruby.

    Quy định Đối với Readers:

    Comt thân thiện, comt nhắc nhở truyện nhẹ nhàng

    Không comt với những lời lẽ quá khích, sử dụng ngôn từ đả kích editor, nhân vật, tác giả...

    Không comt gây war, hối truyện thiếu thiện cảm

    Nếu vi phạm lần đầu nhắc nhở. Lần sau -10ruby\lần

    Không comt thanks (trường hợp muốn thanks editor thì nhấn like để ủng hộ)

    Quản lý box Truyện Edit&Beta:

    lolemcalas, haruka, Hằng Lê, Ngân Nhi

Khất Phu - Chu Khinh (H)

Thảo luận trong 'Sắc Nữ Hoàn'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,954
      Chương 10:
      Edit: Quảng Hằng


      Cảm giác đau đớn lại thổi quét toàn thân nàng, nàng dùng sức nắm chặt tay , đau đến nỗi cắn chặt môi.

      “Đau kêu lên, có vấn đề gì, ta ở cạnh nàng, ta bảo vệ nàng.” đưa tay đến tách đôi môi rớm máu của nàng ra, “ cần cắn chính mình, muốn cắn cắn ta.” Tay để vào trong môi của nàng.

      , , ở bên cạnh nàng, nàng cần giả vờ như sao nữa, cần giả vờ kiên cường, bởi vì ở đây.

      “A......” Nàng thét chói tai, lại dùng lực cắn tay , cắn tới mức máu tươi tanh hồng đều chảy vào miệng của nàng.

      “Các ngươi còn đứng đó làm gì, chờ thưởng thức sao?” Long Thừa Trạch nghiêng đầu, lạnh lùng những người trong phòng, đám bà mụ kia đều vội vàng tiến lên xem xét, bọn họ đều là người đưa từ kinh thành tới, là bà mụ có kinh nghiệm trong kinh thành, ngay cả ngự y tốt nhất trong cung, đều dẫn tới đây.

      Ngự y tiến lên bắt mạch cho Nhan Thủy Nhu, sau đó chạy nhanh mang dược liệu đến, cây nhân sâm lớn, nhanh chóng cắt thành lát mang đến, “Tiểu vương gia, cho tiểu thư ngậm cái này vào miệng, có thể bổ khí, có trợ giúp sinh sản.” Tiếp theo châm cứu cho nàng, “Tiểu vương gia xin yên tâm, thân thể tiểu thư tốt lắm, chính là bởi vì là thai đầu, hơn nữa thai vị có chút thuận, cho nên sinh sản có vẻ khó khăn, nhưng lão thần châm cứu cho nàng, tiểu thư rất nhanh sinh hạ đứa .”

      Vương bà mụ vỗ về bụng Nhan Thủy Nhu, nhìn thời gian nàng đau, gật đầu : “Ta xem cũng kém nhiều lắm, hẳn là sắp sinh.”

      Vẫn nóng rực như trước, đau đớn như trước, nhưng vẫn ở bên cạnh nàng, nàng bỗng nhiên cảm thấy đau đớn cũng khó chịu như trước, đây là đứa của , đứa của và nàng, nàng muốn sinh hạ, nhất định phải sinh hạ.

      canh giờ, hai canh giờ, rốt cục, khi cảm giác đau đớn ấy đánh úp tới, nàng tê tâm liệt phế kêu to, cảm thấy có cái gì trong cơ thể thẳng tắp chui ra ngoài.

      Thanh thanh thúy trẻ con khóc nỉ non truyền đến, khí lực toàn thân nàng hoàn toàn mất hết, thể mở mắt ra nữa, mảnh hắc ám ôn nhu vây quanh nàng......

      Loáng thoáng tựa hồ nghe được tiếng khóc trẻ con non mịn, nhưng nàng quá mệt mỏi, muốn mình tỉnh lại, lại lần nữa mê man, chờ khi nàng rốt cục có khí lực mở mắt, đầu tiên mắt nhìn đến, chính là nam tử tuấn mỹ kia; ngồi ở bên giường, lẳng lặng nhìn nàng, ánh mắt chăm chú nhìn nàng.

      Hóa ra, ......

      Trong mắt nàng lên tia chua xót, vẫn nghĩ khi đó là ảo giác mình mơ mơ màng màng, nhưng hóa ra thực trở lại, “Là nam hài hay là nữ nhi?” Nàng nhàng mà mở miệng.

      “Là con trai.”

      Nàng khó khăn mỉm cười, “Chàng trở về để mang nó , có phải ?” Ngẫm lại, cũng chỉ có đứa này mới có thể đủ sức hấp dẫn trở về, nếu là nữ nhi, có lẽ nàng còn có thể giữ lại được, nhưng đó lại là nam hài…

      Sắc mặt của trở nên xanh mét, “Nàng nghĩ ta sao, hửm?”

      “Bằng nên nghĩ như thế nào?” Nàng học được cách cần chờ đợi, lúc trước làm cho nàng ỷ lại cũng làm cho nàng tín nhiệm, mà khi nàng bỏ được , lại kiên quyết mà , đau qua lần, nên hiểu được.

      “Sao nàng nghĩ ta đến vì nàng?”

      “Vì ta?” Nàng cười khổ, “Ta ngốc, nhưng đến mức ngốc như vậy?”

      Nữ nhân này! Trong mắt Long Thừa Trạch lên tức giận, cầm tay nàng, “ ngốc, vậy trong tay nàng nắm là cái gì?”

      Vặn bung lòng bàn tay của nàng ra, khối ngọc bội lúc trước lưu cho nàng nằm ở nơi đó, “ Ngay cả sinh đứa , nàng đều gắt gao nắm nó chịu thả, thậm chí ngủ nàng cũng thả lỏng. Nhan Thủy Nhu, nàng cho ta biết, nếu nàng thương ta, ta đây lập tức bước , vĩnh viễn đến phiền nàng.”

      Sao có thể bá đạo như vậy? Nước mắt nảy lên hốc mắt của nàng, sau ngày đó nàng vốn khóc, nhưng hóa ra lại khóc, vẫn là bởi vì , “Là chàng trước, để lại ta mình, là chàng cần ta! Long Thừa Trạch, chàng đường đường là tiểu vương gia, ta thừa nhận ta là xứng với chàng, xin chàng thương xót, buông tha ta .”

      cần nàng, ta có ta cần nàng sao?” oán hận lấy khăn lau mắt nàng, lau khô nước mắt của nàng, “Ta để lại ngọc bội cho nàng, nàng cũng hiểu được đó là có ý tứ gì sao?”

      “Ta......” Có ý gì, ngọc bội này có ý gì, làm sao nàng có thể biết?

      đời này làm sao có thể có nữ nhân nào ngốc như nàng vậy, ta còn cố tình......” cắn răng, sau lúc lâu mới tiếp tục : “Khối ngọc bội kia là khi ta sinh ra hoàng tổ phụ của ta tặng cho ta, con cháu Long gia chúng ta mỗi người đều có khối, nó biểu đạt cho thân phận địa vị, cũng là biểu đạt cho chúng ta. Ta để lại nó cho nàng, chính là ý muốn nàng chờ ta, điều này cũng hiểu được?”

      Rốt cuộc ai đó đã minh bạch, ngày đó ràng cái gì cũng ! Nhan Thủy Nhu bực mình trừng .

      “Cho dù ta gì cho nàng nghe, nhưng nàng cũng có thể nghĩ đến, ta từ vách núi ngã xuống, người cái gì cũng có, chỉ có khối ngọc bội này, hàm nghĩa nó là gì nàng cũng nên biết chứ; Ta tin tưởng nàng, tùy tiện lấy cái này bồi thường chút, trực tiếp cho nàng ngân lượng tốt rồi, dù sao ta có rất nhiều, vì sao ta cố tình đem vật này cho nàng? Nàng dùng đầu óc suy nghĩ một chút, được ?” Cái miệng của , vẫn ác độc như trước!

      “Vậy ngày đó chàng có thể ra, vì sao ?” Được, nàng thừa nhận mình ngốc, , nhưng muốn giải nghĩa mới có thể hiểu chứ, đoán, ai có thể cam đoan nhất định đoán đúng?

      “Chính là thể , ta mới dùng hành động.” gầm .

      “Có ý gì?”

      cắn răng thở dài, quên , nữ nhân này chính là ngốc, hay là muốn giải thích chút cho nàng nghe: “Nàng có biết ta là con Bảo Thạc Vương gia, nhưng nàng biết mẫu thân của ta là ......”

      Bảo Thạc Vương phi là nữ tử tính cách vô cùng cực đoan, bà xuất thân danh môn, vô cùng xinh đẹp, cho nên luôn luôn tự đánh giá mình rất cao, năm đó Bảo Thạc Vương gia đối với bà nhất kiến chung tình, vô cùng vất vả mới có thể đem đóa danh hoa này giữ trong phủ, sau khi có con, cảm tình vợ chồng ngày càng tốt.Nhưng lần ngoài ý muốn, Vương gia rượu say cùng nha hoàn trong phủ có đêm phong lưu.

      Vốn dĩ tính che , ai biết nha hoàn kia lại có bầu, còn nháo đến trước mặt Vương phi, Vương phi là nữ tử rất cao ngạo, cảm tình của bà vô cùng cực đoan, muốn thôi chính là , muốn thôi chính là hận, tuy rằng nha hoàn kia cẩn thận có mang, nhưng Vương phi thể chấp nhận trượng phu mình, bà vô cùng thương vị trượng phu kia nên thể tha thứ.

      Từ đó về sau Vương phi tính cách cao quý hào phóng liền thay đổi nhanh chóng, nàng cho rằng bản thân dạy nổi a hoàn, cũng cho rằng bọn họ lòng thầm nghĩ thấy người sang bắt quàng làm họ, dùng hết thảy tâm cơ đều muốn bay lên đầu nàng.

      Mà từ đến lớn do mẫu thân dạy bảo, hơn nữa trong hoàng tộc đủ loại nữ tử ái mộ hư vinh này, mỗi ngày mưa dầm thấm đất, Long Thừa Trạch vô cùng khinh thường nữ tử, nhất là cái loại cho rằng nghèo kiết xác, lại càng để trong mắt.

      là hoàng chất của Cửu vương gia Tử Húc có quyền thế nhất, được thương nhất, tuy rằng tuy rằng tuổi tác so với hoàng thúc hơn kém lớn, nhưng từ học thức cùng võ công của đều là Cửu vương gia tự mình dạy, sau Cửu vương gia phát  có khả năng thiên phú, càng dốc lòng dạy bảo, làm cho Long Thừa Trạch trở thành tai mắt đế vương, chuyên quản việc thu thập, sở hữu mọi tình báo.

      Mùa thu năm trước, bởi vì Tứ vương gia muốn mưu loạn soán vị mà bị Cửu hoàng thúc đưa tới bộ phận Tây nghi thành giang san lại rục rịch, cho nên Cửu hoàng thúc phái đến điều tra dị động.

      Lần đó coi như là quá mức tự phụ cũng quá kiêu ngạo, cho nên mới trúng kế Tứ hoàng thúc, bị sát thủ đứng đầu phái bao quanh vây quanh, lấy địch mười, trận chiến ấy thực thảm thiết cũng thực vất vả, tuy rằng cuối cùng đều giải quyết hết toán sát thủ, nhưng bị đối phương làm đâm đao trúng ngực. Để tránh bị sát thủ thứ hai thứ ba đuổi theo, bị thương mà chạy , ban đêm tối đen, trong rừng cây thâm nồng, biết mình chạy bao lâu, cũng biết chạy bao xa, cuối cùng sức cùng lực kiệt trong lúc vô ý ngã xuống vách núi đen.

      Sau khi tỉnh lại, liền gặp nàng.

      Thủ hạ của từ sau khi chủ nhân mất tích liền lập tức bên tìm kiếm bên thượng bẩm kinh sư, trong cung kinh hãi, phái ra vô số người ngựa tìm, nhưng bởi vì địa phương lúc trước cùng với sát thủ giao chiến vừa vặn là con đường lớn, nơi đó bốn phương thông suốt, có thể thông sáu địa phương, khu vực rất lớn; sau ngày đó còn mưa lớn khiến dấu vết đều biến mất, hơn nữa khinh công tốt lắm, tuy nhiên trời mưa lạc đường mới té rớt vách núi đen, cho nên bọn họ tìm suốt mười tháng mới có thể thấy được

      “Kỳ sau đó trí nhớ của ta dần dần khôi phục, lúc ban đầu là lên hình ảnh hoặc là lời , nối liền cũng xác thực, mãi cho đến ngày đó ta nhìn thấy mẫu thân ta.” Thanh Vương phi “Trạch nhi” như là cái chìa khóa mở ra cánh cửa trí nhớ , giống thủy triều dừng được.

      Chỉ có thể não người thực thực kỳ diệu, vì sao mất trí nhớ cũng ràng, về phần vì sao khôi phục cũng hiểu được, ngự y chỉ có thể phỏng đoán có thể là lúc trước té rớt vách núi đen khi té bị thương ở gáy, khiến cho mất trí nhớ, nhưng trải qua thời gian dài điều dưỡng, miệng vết thương hoàn toàn khôi phục, hơn nữa mấu chốt khi tỉnh lại, trí nhớ của lại lần nữa trở lại.

      Kỳ ngày đó, rất muốn mang nàng cùng nhau về kinh, nhưng khi trở lại kinh thành đường xá rất xa xôi, đường đều là tuyết, nàng lại hành động tiện, hơn nữa lại hiểu mẫu thân mình, nếu mẫu thân biết lúc ấy muốn mang Nhu nhi hồi kinh, chỉ sợ tính mạng Nhu nhi cũng giữ được; Mẫu thân có bao nhiêu hận nữ tử bình dân, rất ràng, ngay cả chính , lúc trước cũng rất kì thị loại nữ tử thân phận hèn mọn này.

      Nếu muốn Nhan Thủy Nhu, cho nàng tương lai bình an và hạnh phúc, cho nên nắm chắc tình huống, thể hành động thiếu suy nghĩ, cũng thể biểu lộ cảm tình mình.Bằng khẳng định, đứa của bọn họ nhất định sống quá ngày hôm sau, thủ đoạn của mẫu thân, hiểu rất như nha hoàn “ cẩn thận” đẻ non năm đó.

      muốn cưới nàng làm Vương phi, trước tiên làm cho mẫu thân chấp nhận nàng.

      Trải qua bốn tháng cố gắng, hơn nữa phụ vương giúp, đời này chỉ có thể dùng tình để óa giải hận thù, bọn họ rốt cục cũng hóa giải được oán hận trong lòng mẫu thân, trở lại thành cao ngạo nhưng là nữ tử thiện lương như năm đó. đời này có người nào nữ nhân trời sinh là ngoan độc, nữ tử hận ràng, đều là bởi vì quá mà hận.

      “Vậy sao chàng có thể trở về khéo như vậy, vừa vặn là ngày ta sinh sản đó?” Nghe xong đoạn chuyện xưa, nàng rốt cục lý giải lúc trước rời , nên trách sao? Trách nên như vậy vì nàng thiếu tin tưởng, trách chính là muốn tận hiếu nghĩa lại muốn bảo toàn tình ? , nàng hoàn toàn thể trách ; Hơn nữa biết khôi phục trí nhớ, căn bản có ghét bỏ nàng, cũng có ý định vứt bỏ nàng, tuy rằng nàng vẫn oán làm cho nàng thương tâm như vậy, nhưng nàng hề đau lòng.

      Câu hỏi này làm mặt hơi hơi đỏ lên, “Ngày đó ta để lại gã tâm phúc ở tiểu Giang thôn.”

      “Cái gì?” Nàng thể tin trừng hướng , luôn...... Luôn phái người giám thị nàng, mà nàng hoàn toàn biết.

      “Nàng đương nhiên biết, nếu thủ hạ của ta bị nàng phát , cũng là người của ta.” Bọn họ là những cao thủ tin tức đứng đầu Tử Húc quốc, trải qua huấn luyện đặc thù, đến vô ảnh vô tung, nếu ngay cả nàng cũng có thể phát , bọn họ chính là nên tự sát tập thể.

      “Chàng vẫn phái người theo ta sao?”

      “Đương nhiên, ta làm sao có thể yên tâm cho nàng mình ở tại chỗ này?” trả lời một cách hợp tình hợp lý, thủ hạ của cách vài ngày báo lại tình hình của nàng cho , bao gồm ăn mấy món, nở nụ cười mấy lần...... Ách, chi tiết này để cho nàng biết, miễn cho nàng lại phát hỏa, cho nên mới đưa bà mụ cùng ngự y đến giúp nàng sinh sản tốt, coi như là may mắn, hôm nay trở về, nàng vừa lúc sinh đứa của bọn họ.

      Nàng bị tức dở khóc dở cười, nam nhân này, ra ngày đó nhìn như tuyệt tình rời , cư nhiên còn để lại chuẩn bị nhiều như vậy, nàng lúc trước rốt cuộc thương tâm cái gì? Tức chết nàng!

      Vươn người nắm lấy tay , lại phát tay bao băng gạc, nàng lập tức thay đổi sắc mặt, “Chàng làm sao vậy?”

      chút vết thương , có gì.” vô cùng nhàng bâng quơ.

      “Thương?” Nàng đột nhiên hồi tưởng ngày đó sinh đứa khi nàng đau luôn luôn cắn...... Tay , nước mắt của nàng lại chảy ra, đau lòng vỗ về tay , “Là ta cắn đúng , đau ?”

      “So với nàng, chút cũng đau.” Đơn giản câu, nàng cũng hiểu được.

      là muốn , so với những ngày nàng khổ sở tan nát cõi lòng, tay thương cũng đau; So với nàng sinh đứa đau triệt nội tâm, vết thương tay cũng đau...... Nam nhân này, luôn có thể ở thời khắc nàng lơ đãng, công phá lòng nàng, làm cho nàng như thế nào cũng hận nổi , làm cho nàng thể thương .

      “Thừa Trạch, chàng còn...... Muốn ta sao?” Nàng ngước hai mắt đẫm lệ ôn nhu hỏi .

      “Đương nhiên muốn.” lạnh lùng trừng nàng liếc mắt cái, “Nàng quên, nàng là nương tử ta cưới hỏi đàng hoàng sao!”



      “Vậy...... Chàng còn ta sao?” cho nàng dũng khí dám hỏi câu này nữa.



      “Ta hay ?” tức giận đến mức muốn bắt nàng lại đây hung hăng hôn chút, “Ta nhiều như vậy, sau khi làm nhiều như vậy, nàng lại còn dám còn muốn hỏi ta hay nàng sao?”



      “Ta biết, cho ta biết, được ?”    ôn nhu của nàng vĩnh viễn thể ngăn cản, chỉ có thể bất đắc dĩ khuất phục, “, đến chết, muốn phát cuồng, nàng vừa lòng chứ?”

      Ở trong hai mắt đẫm lệ của nàng cười càng ngày càng ngọt cũng càng ngày càng diễm lệ, nàng nằm trong lòng , nhàng mà dựa vào , “Ta cũng chàng, Long Thừa Trạch.” Mặc kệ là ai, mặc kệ là thân phận gì hoặc địa vị gì, nàng cũng tự ti, hề cho rằng chính mình xứng với , bởi vì tình của nàng cũng thiếu nửa phần so với hắn, nàng hoàn toàn xứng đôi cùng !

      Tâm tình của theo lời của nàng mà ngừng mà bay lên, đưa tay tới cằm của nàng, đem khuôn mặt của nàng nâng lên, cúi đầu hôn lên môi của nàng; Vừa mới khẽ chạm, tiếng trẻ con khóc nỉ non non mịn thanh thúy vừa đúng thời gian, đánh gãy ấm áp của bọn họ.

      “Chết tiệt, quên mất tiểu tử kia.” thấp giọng rủa tiếng, cẩn thận buông nàng ra, đứng dậy đến bên thiên thính ôm đến đứa trẻ gào khóc lớn, luống cuống tay chân dỗ; Nhưng đứa trẻ chịu hợp tác, luôn khóc, phiền não cau mày tựa hồ biết nên làm thế nào cho phải. Có thể nhìn thấy buồn rầu như vậy, có đáng giá ?

      “Ôm lại đây cho ta .”

      Nghe được nàng mở miệng, nhãn tình sáng lên, lập tức nhìn qua, “Nhưng thân thể của nàng......” Vừa mới sinh xong, có thể ôm đứa sao?

      Nàng mỉm cười, “Ta tốt lắm, chàng yên tâm.” Trừ bỏ bụng còn có từng đợt co rút đau đớn, toàn thân mềm có khí lực, nàng hết thảy đều tốt, so với khi sinh sản cái loại đau đớn có ngày đêm vô tận đó, như bây giờ coi là tốt rồi.

      “Được rồi.” đem đứa ôm đến bên nàng, đặt ở khuỷu tay của nàng.

      Nàng cúi đầu, rốt cục nhìn đến đứa nàng vất vả mang thai chín tháng mười ngày này lại chịu đau đến hai ngày mới sinh hạ được, khuôn mặt nhiều nếp nhăn đỏ bừng, mày cũng gắt gao lui cùng chỗ, đầu thưa thớt sơ mấy tóc, mắt nhắm lại khóc hăng say.

      quá xấu, đúng ?” Long Thừa Trạch nhìn cơ thể nho kia, nhíu nhíu mày.

      “Ai ?” Nàng vuốt mái tóc đen mềm của đứa , “ ràng rất được, bộ dạng giống với chàng.”

      “Hừ, ta nào có khó coi như vậy.” hừ lạnh, vẻ mặt khinh thường.

      Cái loại ấm áp này bắt đầu khởi động lại đánh sâu vào trái tim của nàng, lúc này Long Thừa Trạch quen thuộc chỉ xuất trong trí nhớ nay lại xuất trước mặt nàng , làm cho hốc mắt của nàng lên men, muốn rơi lệ; Hít sâu mấy hơi thở khống chế cảm xúc, nàng cúi đầu xem đứa .

      Tiểu tử kia ngửi được mùi mẫu thân, lập tức vội vàng xao động quay đầu ở trước ngực nàng, cái miệng nhắn đớp đớp ngừng.

      “Xem ra là đói bụng.” Tuy rằng là lần đầu tiên làm mẫu thân, nhưng mọi thứ nàng đều hỏi Chu đại nương ràng.

      “Đúng vậy, cho nên nàng mau cho ăn .” đưa tay cởi xiêm y của nàng.



      Nàng xấu hổ nhanh đè lại, “Chàng làm gì thế?”



      “Nàng khó hiểu, làm sao mà cho ăn đây?” Bộ dáng có vẻ vô cùng hợp tình hợp lý.



      “Ta...... Ta tự mình làm.” Khuôn mặt của nàng càng đỏ.



      “Xấu hổ cái gì, phải  ta từng xem qua sao?” cũng để ý đến nàng, trực tiếp hành động, thuần thục đem xiêm y của nàng cởi bỏ, làm ngực nàng lộ ra, bởi vì căng sữa mà trở nên vô cùng đẫy đà.



      Miệng tiểu tử kia đụng tới đầu vú của nàng, liền lập tức ngậm lấy, ra sức hút đứng lên, tuy rằng còn , nhưng lực đạo lại cũng hề , ra sức hút cho ra sữa, gây cho nàng đau đớn nhưng lại nhịn xuống.



      “Nàng làm sao vậy?” lập tức nhận thấy nàng có vẻ ổn.



      ...... sao.” Nàng hướng mỉm cười, “Lần đầu bú sữa đều là như vậy, đâu chút, sau tốt rồi.”



      “Nàng đau à?” Sắc mặt lập tức thay đổi, tay muốn ôm đứa , “Ta đem ra ngoài, lấy tạm cái gì cho ăn.”



      “Chàng dám!” Mẫu tính vào lúc này phát huy tác dụng, nàng ôm lấy đứa , “Hài tử của ta, ta muốn chính mình nuôi nấng.” Nàng cúi đầu nhìn đứa , đứa rốt cục hút đến ngọt sữa tươi, mi nhăn lại chậm rãi buông ra, từng ngụm từng ngụm hút đứng lên.



      là đối với nàng có cách nào, Long Thừa Trạch thở dài lần nữa ngồi xuống, nhìn con mình hút sữa, cảm giác trong lòng thể dùng lời mà hình dung được. Bộ dáng nàng ôm đứa bú sữa, làm cho trong lòng dâng lên tràn đầy cảm động, làm cho nhịn được ngồi vào bên nàng, đem nàng cả con cùng nhau ôm vào trong lòng, “Chờ đầy tháng, các ngươi liền theo ta cùng nhau về kinh .”



      “Được” Nàng biết có thiên địa càng rộng lớn muốn sải cánh để bay, mà nàng cũng chỉ muốn đứng ở bên cạnh của làm bạn , từ nay về sau, ở nơi nào, nàng ở ngay sau .



      Nhu thuận của nàng làm cho vừa lòng mỉm cười, cúi đầu nhìn con ra sức uống sữa, cư nhiên hút đầy miệng, là có nhiều lòng tham?



      Hơn nữa nơi đó đầu tiên là của , thế nhưng giờ phải cùng đứa này chia sẻ, đáng giận!



      “Tướng công......”

      “Ngô, làm sao?”

      “Tay chàng......”

      “Tay ta làm sao? chiếm bên kia, ta cầm bên này được sao?”



      Luận ngang ngược, đời này còn có ai có thể hơn Long Thừa Trạch?



      Nhan Thủy Nhu đỏ bừng mặt bất đắc dĩ cúi đầu, chính là như vậy, ngẫu nhiên được tự nhiên, ngẫu nhiên ngây thơ, nhưng nàng lại vô cùng thương , mặc kệ là ai, mặc kệ là cái dạng gì, vĩnh viễn đều là tướng công của nàng, tướng công ngạo mạn nhất.

       

      Toàn thư hoàn
      amandatruc, Khủng Long, hanh dau8 others thích bài này.

    2. Chris

      Chris Well-Known Member

      Bài viết:
      716
      Được thích:
      438
      Thanks ban, truyen rat hay ♥

    3. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :