1. Quy định post bài trong Khu Edit – Beta – Convert

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] dấu cách - [Tên tác giả] (Update chương)

    Hình bìa truyện

    Tác giả

    Thể loại

    Số chương

    Nguồn convert (nếu có)

    Tên Editor & Beta

    Nick Facebook, Mail liên lạc

    Đặc biệt: 1 editor ko được mở quá 3 Topic

    Quy định cho editor

    Box Edit – Beta – Convert chỉ đăng những truyện edit, beta, convert của Cung; không đăng truyện sưu tầm của trang khác trong Box.

    Chủ topic chịu trách nhiệm hoàn thành topic, không drop, không ngưng edit quá 1 tuần. Trường hợp không theo tiếp được truyện thì phải báo với Ad hoặc Mod quản lí Box lý do không thể theo tiếp và để BQT tiếp nhận.

    Nếu drop không có lý do sẽ bị phạt theo quy định của cung: Link

    Mỗi topic nên đặt 1 lịch post theo tuần hoặc tháng để member dễ theo dõi. Nếu post 1 tuần 10c sẽ được tặng thêm 100 ruby (liên hệ với quản lý của box để được thưởng)

    Khi hoàn thành nên vào Topic báo danh để được thưởng điểm thêm. Điểm thưởng là gấp 2 lần số điểm được hưởng của cả bộ. Ví dụ:

    Bạn edit 1 bộ 100c nhận được 1000 ruby thì sẽ được thưởng 2000 ruby.

    Quy định Đối với Readers:

    Comt thân thiện, comt nhắc nhở truyện nhẹ nhàng

    Không comt với những lời lẽ quá khích, sử dụng ngôn từ đả kích editor, nhân vật, tác giả...

    Không comt gây war, hối truyện thiếu thiện cảm

    Nếu vi phạm lần đầu nhắc nhở. Lần sau -10ruby\lần

    Không comt thanks (trường hợp muốn thanks editor thì nhấn like để ủng hộ)

    Quản lý box Truyện Edit&Beta:

    lolemcalas, haruka, Hằng Lê, Ngân Nhi

Khống chế thành nghiện - Tây Tây Đặc - [Gương vỡ lại lành - Ngược nam (hài & thâm tình) - HE] (Hoàn)

Thảo luận trong 'Hiện Đại Hoàn'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. Tóc Xù

      Tóc Xù Active Member

      Bài viết:
      191
      Được thích:
      161
      hi sinh của TC ko bạn có kết quả ko?

    2. Carol

      Carol Well-Known Member

      Bài viết:
      282
      Được thích:
      3,762
      @Phương Lăng : lần đầu tiên mị thấy Lăng "mém" rớt nước mắt vì Tần Chính mà, để mai mị post chương sau cho giọt nc mắt này rớt xuống luôn nhoa ahihi
      @Tóc Xù : mị cũng tò mò lắm, edit được 1/2 chương tiếp rồi chỉ thấy cảm động thôi chớ chưa thấy kết quả. Y Y super cool & super ngầu!
      Phương Lăng thích bài này.

    3. Phương Lăng

      Phương Lăng Well-Known Member

      Bài viết:
      339
      Được thích:
      458
      @Carol t là t mém rớt nước mắt vì post chương sớm á. Cảm ơn nhiều hehe :yoyo60::yoyo60:

    4. Carol

      Carol Well-Known Member

      Bài viết:
      282
      Được thích:
      3,762
      ☆ Chương 53 – thể tự lo liệu sinh hoạt cá nhân.


      Nữ bệnh nhân nằm giường mắt nhắm lại, khuôn mặt trắng bệch như tờ giấy.


      Ánh mắt nóng rực chiếu từ mặt dời xuống phía dưới, dừng lại ngực , nơi đó khẽ phập phồng, Tần Chính nhìn lâu mới an tâm về phòng mình.


      Đường Y Y ngủ giấc.


      Giấc ngủ này vô cùng bất an, tiếng còi xe dồn dập hỗn loạn vang lên bên tai liên tục, khiến biết đâu là mộng đâu là thực tế.


      Cho đến khi tỉnh lại, đầu óc Đường Y Y vẫn trống rỗng, sau đó trí nhớ vụn mới bắt đầu lên, mới chắp vá lại từ từ.


      Tay chân vẫn còn, tim vẫn đập, mỗi bộ phận của cơ thể vẫn còn và vận hành bình thường.


      Tất cả mọi thứ đều tốt.


      Đường Y Y hít sâu hơi, ngay thời khắc bị đụng phải, nghĩ mình lần này chết chắc rồi.


      giây sau, mí mắt Đường Đường Y Y run lên bần bật, cố gắng chạm vào chân trái của mình, mặt càng trắng hơn so với lúc nãy.


      Cửa được mở ra từ bên ngoài, kèm theo tiếng của Trương Vi Phong.


      nên lộn xộn.”


      Môi Đường Y Y phát run lên – “Bác sĩ, chân tôi…”


      Trương Vi Phong – “Thuốc tê vẫn chưa hoàn toàn mất tác dụng, sau này có cảm giác.”


      Qua mấy giây sau, thần kinh của Đường Y Y bị kéo căng đến mức tận cùng, rồi buông lỏng xuống, cả người còn sức lực.


      Trương Vi Phong bước lên – “Cảm giác ra sao? Có phải cảm thấy choáng váng? Buồn nôn ?


      Đường Y Y lắc đầu.


      Trương Vi Phong kiểm tra nhịp tim, nhiệt độ cơ thể của Đường Y Y rồi ông khép bệnh án lại.


      “Tần phu nhân, rất may mắn.”


      Đường Y Y cảm kích – “Bác sĩ, cảm ơn ông.”


      cần cảm ơn tôi.” Trương Vi Phong nhìn – “Là chồng của .”


      Sau đó nghe Trương Vi Phong kể vắn tắt lại chuyện trong quá khứ và mấy ngày qua.


      “Chồng quỳ xuống cầu xin tôi, muốn lấy mạng đổi mạng, tự sát trước mặt tôi, nên tôi mới ra tay.”


      Trương Vi Phong – “Tôi chỉ muốn lương tâm bác sĩ của mình bị vấy bẩn.”


      Cho dù ông thỏa hiệp, ông cũng thể tha thứ cho Tần Chính, như vậy ông cảm thấy hổ thẹn với đứa con mất.


      Đường Y Y bị chấn động nên lời.


      quỳ xuống, lấy mạng đổi mạng, tin hai chuyện mình nghe được đều là về người đàn ông kia.


      Nhưng người bác sĩ đứng trước mặt dối , từ trong lời có thể phân biệt được giả.


      Giờ phút này Đường Y Y biết mình nên thể vẻ mặt như thế nào về những gì nghe được, cảm giác được.


      Tần Chính thực thay đổi.


      Làm cho kinh ngạc vô cùng.


      Trương Vi Phong cất giọng, ngữ khí hề ôn hòa – “Chồng của kẻ điên muốn sống.”


      Ông hành y cả đời, lúc bệnh nhân nhìn ông, trong mắt có cảm xúc muốn sống mãnh liệt và khát vọng sống sót.


      Đây chính là bản năng của con người che giấu được.


      Trương Vi Phong còn chưa gặp người coi trọng cơ thể của mình, miệng vết thương bị nứt ra, nhưng ta vẫn lạnh nhạt như chuyện đó xảy ra cơ thể của người khác.


      “Cậu ta chuyển qua cùng phòng với rất nhanh thôi, nếu vết thương của cậu ấy bao giờ khép lại được, khuyên ta an phận chút, phối hợp trị liệu.”


      Về điểm này Trương Vi Phong vô cùng khẳng định, bởi vì Tần Chính hỏi ông rất nhiều lần về tình trạng của vợ , hận bản thân mình thể chuyển đến cùng chung phòng với , mỗi giây mỗi phút đều canh chừng .


      Nhìn người con trẻ tuổi nằm giường, trong mắt Trương Vi Phong lóe lên tia nhìn kinh ngạc, người bình thường nghe được chồng mình vì mình làm những chuyện như vậy, khóc thành tiếng, tâm trạng kích động vô cùng, khó mà khống chế được.


      Nhưng như vậy.


      Và cũng hỏi gì đến thương tích của chồng mình.


      Trương Vi Phong nhận ra, cặp vợ chồng này phải là hai người đồng vợ đồng chồng, mà chỉ có bên tự nguyện còn bên kia .


      Ông cuối cùng cũng thấy điểm khiến bản thân ông cảm thán.


      Tuy có quyền có thế, nhưng cũng có những chuyện cầu cũng được.


      Tiếng bước chân dần mất hút, phòng bệnh an tĩnh trở lại, Đường Y Y nhìn vách tường đối diện, rồi nhìn tình trạng của mình giường.


      Vài phút sau còn còn khả năng suy nghĩ lung tung, chân trái bắt đầu có cảm giác, cảm giác ào đến như thủy triều, nuốt chửng tất cả suy nghĩ trong đầu .


      biết qua bao lâu, Đường Y Y mới buông lỏng hàm răng cắn chặt ra, đưa tay dời vào bên trong chăn, mò đến ống truyền dịch, thình lình cuộn đầu ngón tay mình cái.


      Trong lúc đầu óc hỗn loạn, Đường Y Y nghe thấy tiếng bên cạnh mình, mở mắt ra, nhìn thấy ông quản gia biết lxuất trong phòng bệnh từ lúc nào.


      Trong giọng của ông, mang theo vui vẻ vì may mắn - “Phu nhân, có gì là tốt rồi.”


      Từ hôm qua đến giờ, tinh thần của mọi người căng như dây cung, bất cứ lúc nào cũng có thể bị đứt phựt.


      Nếu như đứa này bị cưa chân, vậy về sau, đối với , đối với Tiên sinh, thậm chí tất cả bọn họ đều là tai nạn thể tránh khỏi.


      May mắn.


      Xảy ra chuyện đáng sợ nhưng có nguy hiểm.


      “Tiên sinh đến thăm .”


      ta đến? Đường Y Y cảm thấy kỳ quái hỏi – “Đến khi nào?”


      Quản gia – “Lúc còn chưa tỉnh.”


      Đường Y Y càng cảm thấy kỳ quái.


      Quản gia tựa như biết thắc mắc điều gì, ông tiếp – “Tiên sinh khăng khăng muốn đến.”


      Đường Y Y nhíu mày.


      Quản gia cân nhắc chút – “Phu nhân.”


      đợi ông hết, Đường Y Y mở miệng hỏi – “Cái gì?”


      Ông lão muốn lại thôi, lắc lắc đầu – “ có gì.”


      Đường Y Y còn gì để , nhìn ra phía ngoài.


      Qua lúc sau, quản gia lại quay lại, ông chỉ ra ngoài bảo, Tần Chính ngồi xe đẩy đến.


      Trong ánh nhìn soi mói đầy kinh ngạc của Đường Y Y, hai cái giường được hợp lại thành .


      Tần Chính ngẩng đầu – “Ra ngoài .”


      “Dạ.”


      Quản gia và người giúp việc rời khỏi phòng, cửa phòng được đóng lại nhàng.


      Phòng bệnh im ắng.


      Đường Y Y và Tần Chính nhất thời biết gì.


      Mùi nước sát trùng quanh quẩn mũi xua mãi , khó ngửi.


      cần vì tôi làm như vậy.”


      Đường Y Y mở miệng trước tiên phá vỡ bầu khí im lặng – “Tần Chính, mối quan hệ giữa tôi và cần làm đến mức như vậy.”


      Tần Chính nhắm mắt lại, giọng khàn khàn – “Trương Vi Phong hết với em?”


      Đường Y Y ừ tiếng – “ .”


      Hàm dưới Tần Chính cắn lại căng chặt, tức giận lan tràn từ khóe mắt đến đuôi mày.


      đặc biệt với Trương Vi Phong, đừng với Đường Y Y dù chỉ chữ, vậy mà đối phương ngoảnh mặt làm ngơ.


      “Thứ nhất.” Tần Chính thản nhiên – “Tôi làm vậy phải vì em, là vì chính bản thân mình.”


      “Cho dù bất cứ chuyện gì xảy ra với em, người đau khổ nhất luôn là tôi.”


      Đường Y Y cắn cắn môi.


      “Thứ hai.” Trong giọng của Tần Chinh nghe ra vui buồn – “Hai chúng ta có mối quan hệ như thế nào?”


      nghiêng đầu, ánh mắt như muốn rất nhiều điều nhìn qua – “Đường Y Y, chúng ta là vợ chồng, em là vợ của Tần Chính tôi.”


      “Lý do này còn chưa đủ hay sao?”


      Đường Y Y rũ mắt xuống, lúc lâu sau, dư quang khóe mắt của chống lại ánh nhìn của Tần Chính.”


      phải tôi sử dụng khổ nhục kế.” Tần Chính cường điệu – “Những điều này tôi nhất định phải làm.”


      Đường Y Y – “Những điều đó thích hợp với hai chúng ta …”


      bên giường lún xuống, Tần Chính vắt chân qua, cọ cọ lên người Đường Y Y, giọng của im bặt.


      Cơ thể Đường Y Y thể cử động được, cất tiếng hỏi – “ làm gì vậy?”


      “Tôi như thế này rồi.” Khóe môi Tần Chính nhếch lên, xuất đường cong đầy chế nhạo – “Còn có thể làm gì với em?”


      Cổ bị cố định, Đường Y Y có cách nào nghiêng đầu qua lại, dứt khoát nhắm mắt lại, muốn lời qua tiếng lại với Tần Chính.


      nghe thấy tiếng đáp lại của Đường Y Y, Tần Chính vẫn tiếp, kể những chuyện cho là chuyện hay chuyện lạ.


      Tựa như muốn có được chú ý của Đường Y Y, để quên mất đau đớn và khó chịu người.


      Từ trong miệng Đường Y Y bật ra câu – “ phải bị thương hay sao?”


      Tần Chính nhướng mày – “Tôi bị thương ở bụng, tiếng vẫn bình thường.”


      đột ngột phát điều gì, cất tiếng hỏi – “Em cảm thấy tôi phiền?”


      Đường Y Y – “Phiền hết sức.”


      Tần Chính nhíu mắt lại, im lặng.


      đến hai phút sau, Tần Chính lại mở miệng, giọng điệu còn lười biếng như lúc nãy.


      “Trương Minh là con của Trương Vi Phong, lúc đó người này cầu cạnh lợi ích từ tôi, rồi tôi bày bẫy rập với ta.”


      Tần Chính – “ ta xuất thân là dân kỹ thuật, nếu so về chuyên môn tôi bằng người này, nhưng so về khía cạnh buôn bán, thủ đoạn thương trường, Trương Minh ổn lắm.”


      “Tính cách người này ngay thẳng, sống tích cực.”. Ánh mắt Tần Chính chìm vào hồi tưởng – “Khi đó Trương Minh nhất định muốn đấu với tôi, tâm trí mất phương hướng, sau khi thiếu món nợ lớn lâu sau, ta nhảy lầu tự sát.”


      “Khi đó tôi còn nhận được đoạn ghi , ta nhận thua.”


      “Trương Vi Phong hận tôi vì con trai ông ta chết, lần này ông ta đồng ý điều trị cho em hay , quả bản thân chắc chắn được.”


      “Đúng là báo ứng.” Tần Chính cúi đầu cười, thở dài – “Những khoản nợ tôi thiếu trước đây, sau này vẫn phải tiếp tục trả.”


      Đường Y Y cảm thấy khiếp sợ, lông mi nhấp nháy.


      Từ trước đến giờ Tần Chính chưa bao giờ với những chuyện như thế này.


      Ngữ điệu của khi kết thúc như muốn – Tôi muốn làm người tốt.


      Tần Chính – “Người lái xe đụng em là con của chủ tịch công ty Trường Phong, lúc đó tên nhóc này hít thuốc khá nhiều.”


      Đường Y Y giật giật khóe môi gì.


      đúng là xui xẻo.


      Tần Chính chậm rãi nhích lại gần Đường Y Y chút – “Chân em còn đau ?”


      Đường Y Y – “Đau.”


      Tần Chính duỗi tay sờ gương mặt , mò mẫm từ khóe mắt, đuôi mày, mũi, miệng – “Còn đau chỗ nào khác ?”


      Đụng chạm của khiến Đường Y Y ngứa hết sức, nhưng có cách nào đẩy ra – “Cả người đều đau.”


      Vẻ mặt Tần Chính khiến người khác khiếp sợ - “Người đàn ông ngày hôm qua…”


      Đường Y Y cắt đứt lời – “Chỉ là ngoài ý muốn.”


      Lông mi Tần Chính nhíu chặt lại – “Nếu ta kịp thời phát nhóm người đó có chuyện gì xảy ra với em.”


      “Tôi .” Đường Y Y lại, giọng vui – “Chuyện khi đó là ngoài ý muốn.”


      “Được rồi.” Tần Chính thỏa hiệp cách bất đắc dĩ – “Do em quyết định.”


      “Nhưng em nằm chỗ thế này, cả người bị thương, những người kia phải trả giá cao.” Tần Chính vuốt vành tai vừa dầy vừa mềm mại của – “ cho em lại lấy cớ vì bất cứ kẻ nào.”


      Đường Y Y tỉnh táo đáp trả - “Tôi có lấy cớ cho ai hết.”


      Nếu muốn tính toán tỉ mỉ, biết còn kéo ra bao nhiêu người, kéo luôn chuyện năm đó ra.


      Đường Hi đưa địa chỉ của cho bọn họ, bọn họ tìm đòi tiền, và họ nảy sinh tranh chấp.


      Ngày hôm đó người bảo vệ là người đàn ông râu ria rậm rạp và hai người khác mặc dù trải qua huấn luyện nghiêm khắc, nhưng họ đều là người bình thường.


      Là người tránh khỏi xảy ra những chuyện vụn vặt.


      Bọn họ lường được chỉ sơ sót nhất thời lập tức bị muộn bước.


      Hết lần này tới lần khác, vận khí của cạn như vậy, đụng phải tên lái xe vừa hít thuốc.


      Nhưng mà, cũng phải lại, người cha danh nghĩa của vay nặng lãi mới xảy ra cớ như thế này, nếu cũng có những chuyện như thế này xảy ra.


      Đường Y Y hỏi Tần Chính – “Bác sĩ có chân tôi có lưu lại di chứng hay ?”


      Tần Chính hạ giọng – “ có chuyện như vậy xảy ra.”


      cúi đầu, nhàng cọ vào Đường Y Y, bảo đảm với – “Về sau cũng xuất những tên râu ria như vậy nữa.”


      Đường Y Y – “ thể mình nằm phòng sao?”


      Tần Chính lắc đầu – “ thể.”


      Thái độ của vừa kiên quyết, vừa cố chấp.


      Đường Y Y chịu nổi liếc cái.


      Qua ngày hôm sau, Tiết Ngũ và Hoàng Tiêu cùng đến bệnh viện, Lưu Đình Vân cũng tới, ba người trước sau bước vào thang máy.


      Bầu khí đột ngột lúng túng.


      Người trong thang máy mỗi người tầng, dần dần trong thang máy chỉ còn lại ba người bọn họ.


      Đụng thẳng mặt nhau.


      Tiết Ngũ là người thong dong nhất, miệng vẫn treo nụ cười chiêu bài đẹp trai của mình – “Khéo vậy, đến thăm Đường Y Y à?”


      Nếu ta mở miệng, Lưu Đình Vân cũng gật đầu lấy lệ cái.


      Thừa thãi, nếu đến bệnh viện làm gì?


      Tiết Ngũ thể biết, bản thân mình biết mà còn cố hỏi, đưa tình với Lưu Đình Vân trước mặt Hoàng Tiêu.


      “Màu tóc tại rất hợp với em, xinh đẹp nhưng mất nữ tính.”


      Khóe mắt Lưu Đình Vân nhìn về phía Hoàng Tiêu, sắc mặt đối phương bình tĩnh, tựa như chuyện xảy ra liên quan gì đến mình.


      khờ, hai là giả ngu.


      Lưu Đình Vân hít sâu hơi, cảm thấy hai người này quả nhiên là tuyệt phối.


      Đều phải là người dễ trêu vào.


      “Đúng rồi, đây là vợ của tôi, Hoàng Tiêu.” Tiết Ngũ lại chỉ cho Hoàng Tiêu biết Lưu Đình Vân – “Lưu Đình Vân, bạn thân của Đường Y Y.”


      Lưu Đình Vân do dự phải ứng phó ra sao, nghe tiếng của Hoàng Tiêu cất lên – “Xin chào.”


      Lưu Đình Vân lúng ta lúng túng chào lại.


      Tựa như hai người chưa bao giờ biết nhau, có lần gặp mặt thời gian trước.


      Cửa thang máy mở ra, Lưu Đình Vân bước ra ngoài trước, Tiết Ngũ và Hoàng Tiêu sau, cách hai ba bước.


      Hoàng Tiêu – “Chơi vui ?”


      Tiết Ngũ liếc mắt nhìn – “Chơi cái gì?”


      Hoàng Tiêu cười cười – “Làm cho Tiết phu nhân khó xử.”


      Tiết Ngũ giễu cợt – “ đề cao mình quá.”


      bước nhanh hơn, thoái mái bỏ rơi Hoàng Tiêu, đuổi theo Lưu Đình Vân.


      Hoàng Tiêu dừng bước chút, bước chậm lại, nhìn bóng lưng Tiết Ngũ, siết chặt ngón tay, bộ móng mới làm bấu vào da thịt, đau đớn.


      cũng là người bỉ ổi.


      biết Tiết Ngũ ghét mình, nhưng chuyện đó có ý nghĩa với , muốn làm việc nghĩa chùn bước, gấp gáp trở thành Tiết phu nhân.


      Phòng bệnh nhiều thêm ba người, bầu khí có chút ý vị.


      Lưu Đình Vân đứng bên giường Đường Y Y, Tiết Ngũ và Hoàng Tiêu đứng bên phía Tần Chính, nhìn tựa như đại bác bắn cũng tới ba người họ, nhưng mặt trái có vô số khúc mắc.


      “Y Y, điều tra được người gây họa là ai ?” Lưu Đình Vân và Đường Y Y chuyện, vẻ mặt ân cần – “Người lái xe đó phải hoàn toàn chịu trách nhiệm.”


      Lưu Đình Vân nhìn bên mặt bị thương của Đường Y Y, rồi nhìn cổ , nhìn cánh tay và chân trái băng bó thành bánh chưng, suy đoán tình cảnh lúc đó mà sợ hết hồn.


      “Điều tra được rồi.” Đường Y Y – “ xử lý xong.”


      Gương mặt Lưu Đình Vân đầy cảm xúc, lúc trước ba chạy xe đạp qua đường cái, bị chiếc xe đụng phải, người còn vết sẹo lớn.


      “Y Y, hay là để tớ đến chăm sóc cậu.”


      Tiết Ngũ chen lời vào – “ ấy có chuyên gia chăm sóc.”


      Khi , mắt lườm Tần Chính cái.


      Lưu Đình Vâm lầm bầm – “Nhưng khi lau người tiện.”


      Đường Y Y nghe thấy – “Có hộ lý.”


      Tần Chính cũng nghe thấy – “ cần hộ lý.”


      Đường Y Y sững sờ - “Cái gì?”


      Chẳng lẽ phải tự mình làm? Lúc này tự làm được.


      Giọng của Tần Chính vô cùng tự nhiên – “Tôi làm.”


      Khóe miệng Đường Y Y giật giật, việc này cảm kích chút nào – “Bản thân cũng là bệnh nhân, đừng có làm rộn.”


      Mặt Tần Chính chút thay đổi – “Tôi tự nguyện làm.”


      Bầu khí từ lúng túng chuyển sang ái muội.


      Chủ yếu là tản ra từ mắt hai vợ chồng Tiết Ngũ và Lưu Đình Vân.


      Tiết Ngũ ho khan tiếng – “Chúng tôi còn ở chỗ này.”


      Tần Chính – “ được rồi.”


      Ba người Lưu Đình Vân – “…”


      Hoàng Tiêu chưa lên tiếng, cất lời – “Bị thương gân xương trị liệu mất trăm ngày, chị Y Y, chị điều dưỡng tốt, phối hợp tập vật lý trị liệu, nên nóng lòng.”


      Đường Y Y – “Tôi .”


      họ của em là chuyên gia khoa chỉnh hình.” Hoàng Tiêu nỉm cười – “Nếu chị cần, em có thể liên hệ ấy.”


      Đường Y Y cũng cười cái – “Được rồi.”


      Tiết Ngũ cầm quả táo, quẳng lên xuống chơi – “Đường Y Y, bị tai nạn xe, còn ông xã sao vậy? Sao có vết dao như vậy?”


      cố ý dùng cụm tự “ông xã ” để nhấn mạnh Tần Chính là gì của Đường Y Y, buộc hai người lại cùng chỗ.


      Lưu Đình Vân và Hoàng Tiêu cùng lúc nhìn qua, mặt hai người đều là vẻ hiếu kỳ.


      Đường Y Y ngậm miệng .


      Tần Chính nhướng mày, sắc mặt tối tăm trầm.


      Phát bầu khí thay đổi đột ngột, Tiết Ngũ nhún nhún vai, chuyển đề tài.


      Bầu khí đè nén được giảm bớt chút.


      Lưu Đình Vân muốn ra về chung với Tiết Ngũ, mình toilet rồi nhân cơ hội đó rời luôn.


      Khi lên xe, Lưu Đình Vân gửi tin nhắn cho Đường Y Y, về rồi.


      Di động Đường Y Y rung rung, Tần Chính cầm lên nhìn, rỉ tai với , được phê chuẩn, ngón tay di chuyển, gởi lại tin nhắn.


      “Lưu Đình Vân về rồi?” Tiết Ngũ mở miệng, giọng khẳng định.


      Tần Chính – “Đúng vậy.”


      Tiết Ngũ lấy bàn tay trong túi quần ra, đụng vào cánh tay Hoàng Tiêu – “Vậy chúng tôi cũng về.”


      “Lần sau lại đến thăm hai người.”


      Lỗ tai được yên tịnh, Đường Y Y muốn ăn chút gì đó – “Có thể ăn táo ?”


      “Có thể ăn.” – Tần Chính – “Em muốn ăn?”


      Đường Y Y gật đầu.


      Tần Chính nạo lớp vỏ, cắt miếng đưa đến miệng Đường Y Y.


      Đường Y Y mở miệng ăn.


      Hai người kẻ đút người ăn, lát sau trái táo mất phân nửa, phần còn dư lại vào bụng Tần Chính.


      “Muốn uống nước ?”


      cần.”


      Sau đoạn đối thoại ngắn ngủn, hai người đồng loạt im lặng.


      Nhiều năm trôi qua, khoảnh khắc yên lặng như thế diễn ra rất ít giữa hai người.


      Buổi tối, Tần Chính được đẩy thay băng vết thương, sau khi băng bó kỹ được đẩy về.


      muốn Đường Y Y nhìn thấy vết dao bụng, ít nhất cho đến khi vết thương lành hẳn.


      Cơ thể Đường Y Y yếu ớt, khi Tần Chính nằm cạnh ngủ thiếp .


      Tần Chính tay chống giường, cúi người khom qua, môi dán lên trán Đường Y Y, rồi xẹt qua mũi , ngậm đôi môi của , rồi lùi lại rất nhanh.


      Ngày hôm sau, Đường Y Y thể tự lo liệu sinh hoạt cá nhân của bản thân.


      Tất cả mọi chuyện đều do Tần Chính xử lý, muốn người khác làm.


      “Ngày hôm qua phải rồi sao?!”- Tần Chính cầm lấy đồ cắt móng tay – “Hôm nay tôi cắt móng tay cho em.”


      Đường Y Y rụt ngón tay lại, giấu được căng thẳng của bản thân – “Để tiểu Ngô đến đây làm .”


      Tiểu Ngô là người giúp việc trong nhà rất khéo tay, Đường Y Y rất thích.


      “Đừng cử động.” Tần Chính cầm cổ tay Đường Y Y, tuột đến ngón cái của .


      Tách – tiếng, Đường Y Y nhìn móng tay cái đứt ra, đường cong tách ra.


      “Em nhìn xem.”


      Tần Chính nhíu lông mày, nhích lưỡi cắt qua chút để móng trơn gọn.


      “Như thế này được ?”


      Đường Y Y cảm giác Tần Chính còn căng thẳng hơn mình – “Tàm tạm là được rồi.”


      Tần Chính tiếp tục cắt ngón trỏ Đường Y Y, càng cắt càng quen tay.


      Cắt xong mười ngón tay, Tần Chính bắt đầu cắt móng chân cho .


      Chân Đường Y Y cao, gầy, lòng bàn chân phải dạng nhiều thịt, là dạng mang giày da nhìn rất đẹp mắt.


      Nâng chân Đường Y Y, Tần Chính lấy trang giấy lót phía dưới, vẻ mặt nghiêm túc.


      Động tác của hết sức cẩn thận, sợ tay mình đụng phải thạch cao chân trái của .


      Toàn bộ quá trình Đường Y Y động đậy.


      Nắm chân , miệng Tần Chính – “Phần bên cạnh sưng lmột chút.”


      Đường Y Y – “Đúng vậy.”


      Để lòng bàn tay lên, Tần Chính nghiêm túc xoa bóp cho Đường Y Y.


      “Có thoải mái chút ?”


      Đường Y Y thuận miệng – “Có chút.”


      Đuôi lông mày Tần Chính nhích lên – “Có hay có?”


      Đường Y Y – “ xác định được.”


      Thời gian quá ngắn, có cảm giác.


      Tần Chính đè xuống chút để nghe được câu trả lời chắc chắc của Đường Y Y.


      “Tôi ra ngoài chút.” Tần Chính đứng lên, giọng – “ trở về ngay.”


      Mặt đổi sắc rời khỏi phòng bệnh, khoác áo lên, băng gạc bụng ra vài sợi đỏ tươi, miệng vết thương rỉ máu.


      Lúc nãy chú ý, khom lưng quá thấp, vết thương nứt ra.


      Ấn đường Tần Chính nhíu lại, gọi Lục Sơn báo cho bác sĩ.


      Bác sĩ đến rất nhanh, phải lần đầu tiên gặp chuyện như thế này, tập mãi thành thói quen dỡ băng gạc xuống, dặn dò vài câu.


      Những lời đó Tần Chính nghe mãi cũng thuộc nằm lòng.


      “Được rồi, tôi biết rồi.”


      Bác sĩ lén bĩu môi.


      Xử lý tốt miệng vết thương của mình, Tần Chính quay lại rót nước cho Đường Y Y.


      Đường Y Y miễng cưỡng uống hai hớp, lúc này giải quyết vấn đề sinh lý hết sức bất tiện, nên muốn uống nước.


      cần sợ phiền toái đến mức giảm lượng nước uống.”


      Tần Chính giám sát Đường Y Y uống hết nước, kể lại lời dặn dò của bác sĩ, kể cả những nguy hiểm, tác hại có thể hình thành.


      Đường Y Y để cho Tần Chính sửa sang lại quần áo cho mình, từ trong ra ngoài, từ dưới lên .


      Lần thứ nhất, lần thứ hai…


      Càng nhiều lần, cả người Đường Y Y càng cứng ngắc, mất tự nhiên, lạnh nhạt như lúc đầu.


      Nhưng thể lơ khi lau cơ thể.


      Tần Chính bưng chậu, tay cầm khăn lông khô, ánh mắt nóng bỏng thiêu đốt như muốn nuốt chửng Đường Y Y.


      Để chậu xuống, Tần Chính đưa tay cởi nút áo của Đường Y Y.


      cởi đến nút thứ hai, nút thứ ba…


      vẫn duy trì tốc độ chậm rãi.


      Khi nút áo được cởi toàn bộ, Đường Y Y nghe Tần Chính nuốt nước miếng.


      lên tiếng cảnh cáo – “Đừng có phát tình trước mặt tôi.”


      Tần Chính thở dài tiếc nuối – “ kịp rồi.”
      Last edited: 24/8/17

    5. hirari

      hirari Well-Known Member

      Bài viết:
      486
      Được thích:
      664
      Ko biết có phải mình ác quá ko nhưng dù biết những gì mà TC làm cho ĐYY rất cảm động cũng chẳng đủ để so vs cách mà ĐYY bị đối xử. Còn nữa tôi muốn thấy Tiết Ngũ bị ngược, phải ngược hơn cả TC kìa
      Dion, CarolTrần Ngọc Hà Thanh thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :