1. QUY ĐỊNH BOX TRUYỆN SƯU TẦM :

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] [dấu cách] - [dấu cách] [Tác giả] [Số chương]
    ----•Nội dung cần:
    - Hình minh họa (bìa truyện, hình ảnh,etc,...)
    - Nguồn
    - Tác giả
    - Tên editor +beta
    - Thể loại
    - Số chương
    Đặc biệt chọn canh giữa cho đoạn giới thiệu
    ---- Quy định :
    1. Chỉ đăng những truyện đã có ebook và đã được public trên các trang web khác
    2 . Chỉ nên post truyện đã hoàn đã có eBook.
    3. Trình bày topic truyện khoa học, bôi đen số chương để dễ nhìn
    4 . Cần có trách nhiệm post đến hết truyện. Nếu không thể tiếp tục post liên hệ Ad và Mod

Khiến em gả cho anh - Minh Nguyệt Đang (Full+eBook)

Thảo luận trong 'Hiện Đại'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. wjuliet43

      wjuliet43 Well-Known Member

      Bài viết:
      7,846
      Được thích:
      14,123
      Chương 22
      đường về, Lục Phóng chuyện, trong khí giống như tràn đầy khí các-bon- ô-xít làm người ta hít thở thông. Nhượng Nhượng sớm quên chính là người ban đầu khơi lên chiến tranh, cũng chỉ vì có thể để cho Lục Phóng rời .

      Mà chiến tranh bùng lên, cũng chỉ vì Lục Phóng gọi điện thoại hay gửi tin nhắn cho . Chẳng qua là kẻ khác thể tưởng tượng nổi lại xảy ra cái kết quả này.

      Họ Lục vốn là tức khí, mà Nhượng Nhượng lại cho rằng Lục Phóng là ngựa quen đường cũ đối với những thứ thanh sắc kia làm tức giận, so với tức giận lúc trước vượt qua gấp trăm lần.

      Nhưng làm người ta biết nên khóc hay nên cười chính là, giải thích được vì sao mình lại ăn dấm của người đàn ông muốn cũng dám muốn, loại chua xót này làm có cảm giác dạ dày mình bị thiêu đốt, thích cảm giác đau khổ này, giống như bị hành hạ khá lâu, đem lăng trì từng đao từng đao , biết khi nào mình thể chống đỡ nổi mà ngã xuống.

      thường xuyên đến những chỗ như thế?” Được rồi, Nhượng Nhượng phải được hỏi, nếu sau này ngủ yên, ăn ngon, đây là điều tối kỵ đối với hai bên nam nữ giao chiến, mỗi người đều muốn làm bộ như bí hiểm, cất giấu tim của mình, người giấu được sâu nhất mới là người chiến thắng. Nhưng, đôi khi lý trí thể chiến thắng được cảm tính.

      “Ý em là sao?” Câu hỏi này của Lục Phóng hết sức u oán, trong nháy mắt Nhượng Nhượng muốn bật cười, nghĩ tới ai bì được với oan ức của Lục Phóng.

      Đúng vậy, để ý, hận thể mỗi phút gọi điện thoại cho , hỏi ở đâu, ở cùng người nào, có phải ở bên cạnh mỹ nhân tóc vàng hay người đẹp mắt đen , hận được thần thám Lý Xương Ngọc đưa mình máy thăm dò tử ngoại, để tất cả dấu vết người cùng vật chất có cơ hội trốn.

      hận thể đem rút rồi bỏ vào trong túi áo, đâu cũng mang theo. Chính là cuồng nhiệt trí mạng này, thể tỉnh táo, sợ đem và mình đốt cháy.

      Cho nên có cách nào hùng hồn tuyên bố “Em để ý”, chỉ có thể trầm mặc.

      Lục Phóng phanh xe “kít” tiếng dừng ngay, Nhượng Nhượng chợt nhào tới trước, suýt chút nữa đụng đầu, còn chưa kịp oán trách, liền bị hung hăng hôn, dùng lực chộp lấy cùng đè ép.

      “Ý em là sao? Có phải để ý thời điểm công tác hy vọng gọi điện thoại cho , để ý khi bước vào loại địa phương đó hận thể cho bạt tai hay ?” Đèn đường chiếu xuống, ánh mắt Lục Phóng phá lệ sâu thẳm, phảng phất như động tối đem mọi thứ thu vào, cắn nuốt bất luận vật chất nào bao gồm cả ánh sáng, Nhượng Nhượng chút dám nhìn thẳng.

      Ừ, bây giờ thấy thích hợp để thú tội thâm tình, coi như là thú tội , cũng biết có gọi là thâm tình hay .

      Thời điểm đối mặt với người khác thổ lộ thâm tình bình thường biết làm sao trả lời. Bình thường bị người hài hước đả kích, gặp gỡ người tán dương câu, cũng được tự nhiên nửa ngày, huống chi lại thú tội như vậy.

      Cho nên Nhượng Nhượng ngoan ngoãn “trả lời” Lục Phóng bằng cái bạt tai, thanh kia dưới bầu trời đêm cực kỳ thanh thúy, “Ách...” Nhượng Nhượng còn chưa sắp xếp lại suy nghĩ, muốn lời xin lỗi, ra bình thường có bạo lực như vậy.

      Ánh mắt Lục Phóng nguy hiểm tiến tới gần.

      muốn làm gì?” Nhượng Nhượng né tránh , mặc cho cường ngạnh điều chỉnh cái ghế của nằm ngang xuống.

      đây là làm chuyện chính đáng.” Hơi nóng của Lục Phóng phả lên ngực Nhượng Nhượng, tháo dây an toàn.

      Nhượng Nhượng có chút khẩn trương, mặc dù là vợ người ta, nhưng đối với thế xoay vần phải bước trước thôi. “ lái xe cũng mang áo mưa an toàn sao?” Nhượng Nhượng bởi vì khẩn trương, cho nên đầu óc chập mạch, vì chập mạch, cho nên chuyện bừa bãi, sai lời. Nhượng Nhượng phải là dây nịt an toàn, ra Lục Phóng lúc này sớm dừng xe lại.

      “Thời điểm lái xe mới đeo.” Lục Phóng đáp lại rất thuận miệng.

      Nhượng Nhượng chịu khuất phục, “Nhưng chúng ta có mang cái đó?” Lời của Nhượng Nhượng bị Lục Phóng nuốt vào trong miệng, đến cuối cùng suýt nữa lớn tiếng hét chói tai, “Tại sao lại mang theo cái này.”

      “Đề phòng bất kỳ tình huống nào.” Cơ hội luôn đến với người có chuẩn bị, lời lẽ lý chí.

      Sau, Nhượng Nhượng sửa sang lại quần áo, chột dạ nhìn xung quanh, bởi vì tương đối muộn, người đường hơi thưa thớt, thở ra hơi dài, vừa rồi phải nín dùng lực kêu lên, đối với người khác ngược lại rất vui mừng. ngờ mình cũng rơi xuống thành người tiện lợi rồi.

      Lại giữa vợ chồng là đầu giường đánh nhau cuối giường làm hóa, đây cũng phải là có đạo lý, Nhượng Nhượng mặc dù khinh thường mình, nhưng khi nhìn vừa rồi ra sức phấn đấu, thấy tâm tình đến mức hỏng bét, thậm chí đôi môi còn uốn cong lên.

      Nhưng người khác như vậy, sắc mặt trầm hơn, chẳng qua Nhượng Nhượng còn khí lực để suy nghĩ vẫn đề này, tại muốn ngủ, vì buồn ngủ mà cảm thấy khó chịu.

      Đợi bọn họ về đến nhà, thời điểm đầu óc Nhượng Nhượng còn chưa tỉnh táo, Lục Phóng bắt đầu ra chiêu.

      “Mới vừa rồi nên trả em bao nhiêu tiền? Xét thấy đó là địa điểm đặc thù, phải là nên trả cho em nhiều hơn chút chứ, chủ nhà.” lấy ra tập chi phiếu, dùng sức vuốt, Nhượng Nhượng sợ vuốt đến mức làm hỏng mấy tờ.

      tờ chi phiếu tung bay mặt , vốn là có thể tức giận, nhưng đôi mắt bây giờ của nhìn toàn sương mù, phía con số kia, chục triệu, tệ, có thể tha thứ vô lễ, Nhượng Nhượng thuận tay nhét vào áo trong, trực giác nhắc chi phiếu phải dính vào trong ngực mới ổn thỏa.

      khí chung quanh càng ngày càng lạnh, Nhượng Nhượng nhấn nút mở máy điều hòa, đột nhiên cảm thấy mình rất thông minh, có thể giận đến nghiến răng nghiến lợi, cho nên mục tiêu cuối cùng mà loài người tiến hóa đến chính là da mặt so với tường thành phải dầy hơn.

      Nhượng Nhượng lại lấy chi phiếu từ trong ngực ra, hôn cái, “Ngày ngày thấy chi phiếu là tốt.” đây điển hình cho việc heo chết sợ nước sôi, vào dầu muối. biết ràng Lục Phóng muốn nghe lời đó, nhưng chỉ là muốn . Ai bào dám lừa gạt cưới!

      Lục Phóng cũng coi là người hiểu biết, rất nhanh bình tĩnh lại, lần nữa ký thêm tờ chi phiếu cho Nhượng Nhượng, coi như là phí dịch vụ, sau đó đặt lên môi . Hàng tiện lợi cũng cản nổi chăn giường thoải mái, Nhượng Nhượng than thở tiếng, duỗi người cái chuẩn bị rời giường.

      cười hết sức ngọt ngào lấy từ dưới gối ra tờ chi phiếu năm con số ra ngoài, hôn cái, sau đó hét lên tiếng, “Lục Phóng, này, đây là cái gì...”

      Lục Phóng trong phòng bếp chiên trứng gà tình , nhìn Nhượng Nhương hét lên, nụ cười liền tỏa sáng.

      ký bốn mươi năm sau mới có thể thực được.”

      “Nhượng Nhượng, chúng ta là vợ chồng, tại sao có thể dùng tiền mua bán, đây là chuẩn bị tiền hưu trí cho em.” Lục Phóng đặt nụ hôn lên trán Nhượng Nhượng, “Em có thể đánh răng.”

      Sau đó Nhượng Nhượng bận rộn ngừng che miệng đánh răng, chuyện này cũng tính để kiện, chỉ đổ thừa mơ làm phú bà trăm vạn, nhất thời đề phòng mà trúng gian kế của người xấu, còn đem thân trong sạch bù vào, vì bắt chẹt người tay mềm, cho nên phá lệ phối hợp thôi, muốn tạo thành khuôn mẫu gì tạo như vậy thôi.

      Đợi Nhượng Nhượng ra cửa chuẩn bị làm, mới phát người khác dù bận vẫn ung dung khóa trái cửa, còn sợ người nhìn thấy còn đem chìa khóa quơ quơ lại trước mặt .

      tỉnh ngủ, cơm cũng ăn no, chúng ta có thể tiếp tục thảo luận đề tài hôm qua được ?” Hai tay Lục Phóng đút trong túi quần, nhàn nhã, giống như ông chủ nhàn nhã, bởi vì lo có thời gian.

      “Ha ha, ra công tác cho em gọi điện, chút em cũng để ý.” Nhượng Nhượng cảm thấy kẻ thức thời mới là trang tuấn kiệt.

      “Nhưng ngại.” Giọng điệu Lục Phóng nghe giống như giỡn.

    2. wjuliet43

      wjuliet43 Well-Known Member

      Bài viết:
      7,846
      Được thích:
      14,123
      Chương 23
      Nhượng Nhượng lên tiếng, lúc này dù có gì đều là ngụy biện, hai người đều biết lòng dạ của nhau, chỉ là phút đánh cuộc mà thôi. Cùng trầm mặc, Lục Phóng dù trong cái chớp mắt cũng rời chú ý của mình vẻ mặt tinh tế của Nhượng Nhương, cho nên chỉ có thể cúi đầu.

      Thời gian mới qua ba phút, Nhượng Nhượng cảm thấy thời gian dài tựa như ba năm, nhìn giống như phiến đá đè trong lòng , chỉ có thể nín thở. “Nhượng Nhượng, nếu như chúng ta cách nhau ngàn bước, em chỉ cần bước bước, 999 bước còn lại hoàn thành.”

      Lục Phóng cầm chìa khóa xe ra cửa, “Em ngồi xe bus , nếu em sợ đưa quan hệ của chúng ta ra ngoài ánh sáng.” cũng quay lại nhìn .

      Nhượng Nhượng nhìn bóng lưng nghĩ thầm, cho là bước kia rất dễ dàng sao? Đây chính là biến đổi về chất, 999 bước chẳng qua chỉ là biến đổi về lượng thôi, cho rằng ngu à?

      Thời điểm chen lên xe bus, vẫn có chút hoài niệm đến chiếc ghế thoải mái trong lành xe Lục Phóng, tự nhủ đàn ông xấu xí chút cũng sao, nhưng nhất định thể nhen.

      “Nhượng Nhượng em sao chứ, sắc mặt em trông được tốt lắm.” Chị Quả Quả tiến lên quan tâm hỏi thăm, ánh mắt lóe lên ánh sáng tò mò, Nhượng Nhượng tuyệt đối nhìn nhầm, trong lòng hơi hồi hộp chút, phải bị lộ mối quan hệ ra ?

      “Đúng vậy, gần đây thường xuyên xin nghỉ, tôi nghe phái nữ các đến ngày đó mà chảy sạch ra rất đau đớn.” Hòa Đa cũng kéo tới đây.

      Tròng mắt Nhượng Nhượng hơi híp lại, “Ý cậu là gì?”

      “Khụ, quan hệ của chúng ta thế nào, chừng nào có tật xấu đau dạ dày này.” Hòa Đa vừa vừa nháy mắt ra hiệu.

      “Cho nên…” Nhượng Nhượng đánh hơi được tia ổn.

      Chị Quả Quả đau lòng ôm lấy bả vai Nhượng Nhượng, “Chị cho em mượn bả vai để khóc, phái nữ chúng ta chính là chịu tội. Tiêu Hàng, còn có hàng ngàn hàng vạn Tiêu Hàng, em phải chú ý thân thể mình. cho em biết, thuốc kia nếu chảy hết rất thảm, có muốn chị xin phép nghỉ để cùng em bệnh viện kiểm tra chút?”

      Chảy, thuốc chảy, Nhượng Nhượng chấn động mạnh, điều này làm cho chị Quả Quả càng thêm tin chắc bọn họ điểm trúng tử huyệt của Nhượng Nhượng.

      “Chuyện như vậy chúng ra cùng Cherry cũng phản ứng qua, chúng ta đều là nữ giới, tại cũng hiểu nguyên nhân em thường xuyên trễ.” tại Nhượng Nhượng hiểu vì sao gần đây Cherry hung thần ác sát như trước rồi.

      “Khi nào em em có?” Nhượng Nhượng biết tin tức bát quái truyền ra như thế nào, nghe còn rung động hơn cả việc Tổng thống nước Mỹ là người da đen.

      “Xuỵt.” Hòa Đa đặt ngón trỏ lên môi, “Chuyện này sao có thể cổ động tuyên truyền, chúng ta lòng biết là tốt rồi.” Người khởi xướng chuyện này lại còn có lá gan giữ bí mật cơ đấy?

      Nhượng Nhượng giải thích chỉ càng thêm tô đen. Tóm lại tin tức “Tiêu Hàng bạc tình bạc nghĩa, Nhượng Nhượng vì quá đau đớn mà sảy thai” là chắc chắn rồi, quản chuyện hay giả, chỉ cần có chủ đề tán gẫu của mọi người trước khi ăn cơm hay sau khi ăn cơm là được.

      “Em xem, chị đem bôi đen những người đàn ông giống Tiêu Hàng trong tìm bạn trăm năm rồi, còn dư lại đều là bảo bối của chị, hôm nay phá lệ cho em lựa chọn.” Chị Quả Quả kéo Nhượng Nhượng tới trước màn hình máy tính, hiến vật quý tựa như điều ra hình người đàn ông.

      ra bôi bỏ đàn ông giống như Tiêu Hàng cũng có gì sai, sau này Nhượng Nhượng nhận được email “Cảm ơn” kia, Tiêu Hàng lấy cớ bề bộn nhiều việc, mệt quá nên lâu cùng liên lạc, cái này gọi là “chia tay lạnh” ?

      “Như thế nào, có thể chứ, có phải lớn lên giống Ngũ Bách hay ?” Hòa Đa đứng bên phê bình, xem ra phải chọn lựa tỉ mỉ cẩn thận.

      “Chỉ giống có nửa.” Nhượng Nhượng bĩu môi.

      “Cái con bé này tại sao lại như vậy?” Chị Quả Quả liếc nhìn Nhượng Nhượng. “Cái này thế nào, tuấn chứ?”

      tệ, tuấn đến mức có thể đóng vai nam chính trong ‘Nhà thờ đức bà Paris’ rồi.”

      “Đủ rồi Nhượng Nhượng, đừng vì lệ rơi máu chảy người đàn ông, mà bắt bẻ những chàng trai khác có được ? phải tìm nhiều trai đẹp?” Hòa Đa ác độc, khi nào vì đàn ông mà máu chảy lệ rơi?

      “Đẹp trai để dùng cái rắm, quay đầu lại còn phải bị tốt ăn hết!” Hôm nay Nhượng Nhượng rất có tâm trạng với trai đẹp.

      “Đẹp trai có sĩ bồi, có pháo đánh, có mã cưỡi, có xe ngồi, có hai tướng thầm mến, đẹp trai tốt ở điểm nào?!!” Hòa Đa tiêu sái phẫn nộ, bởi vì chỉ có phẫn nộ cậu mới bình tĩnh được.

      “Nhượng Nhượng, cần hận đời có được hay , khẩu hiệu của chúng ta là thà 3000 người, cũng bỏ qua người, Tiêu Hàng đánh ngã em như vậy?” Chị Quả Quả cảm thấy Nhượng Nhượng làm mất thể diện ế. “Nhanh chóng chọn người, từ nơi nào ngã nhào liền từ nơi đó bò dậy, người đàn ông gieo họa cho em, em phải gieo họa cho người đàn ông khác, dù sao bọn họ cũng là đồng loại, hướng người nào trả thù cũng đều giống nhau.” Chị Quả Quả rất có khí thế của nữ vương, nếu như Nhượng Nhượng chọn người đàn ông, vậy đơn giản chính là hết.

      Nhượng Nhượng bị hào khí của chị Quả Quả xâm lấn, cảm động tinh thần sợ hy sinh, ra mọn muốn nhìn xem Lục Phóng có ghen hay , ai bảo hôm qua tặng lễ vật bình dấm to như vậy cho uống, người như thế nào uống cho hết.

      “Chị với em nhé, kế tiếp chị giới thiệu cho em người này, ba ta là cục trưởng, chú ta buôn bán bên ngoài, cậu ta làm quản lý ở HongKong! Chị Quả Quả đối xử với em tệ chứ?”

      “Điều kiện tệ.” Nhượng Nhượng nghe cũng bận rộn gật đầu, “Vậy chị tính toán để cho em cùng người nào hẹn gặp, là ba ta hay chú ta?” Nhượng Nhượng hỏi rất chân thành.

      “Nhượng Nhượng, em thuần tâm giận chị phải ?” Chị Quả Quả bắt đầu bày ra bộ dáng người đàn bà chanh chua chửi đổng lên.

      “Được rồi, cần đẹp trai, tìm cho em thanh niên nào mộc mạc ba đời làm nghề nông gian khổ, ngoại hình an toàn, tư cách nội bộ mâu thuẫn là được.” Nhượng Nhượng bây giờ có ý nghĩ gì với trai đẹp cùng giàu có, suốt ngày chạy con đường phố hoa và dương liễu kia, đúng là chẳng ra sao.

      hiểu.” Chị Quả Quả hạnh phúc gõ bàn phím, giúp Nhượng Nhượng tìm kiếm rồi ước hẹn.

      Nhượng Nhượng mạo hiểm nguy hiểm tính mạng nhắn tin cho Lục Phóng, là buổi tối cùng đồng nghiệp lien hoan.

      Chị Quả Quả sợ Nhượng Nhượng lâm trận chạy trốn, tự mình giải đến trường rồi mới , lúc gần còn lau nước mắt, thế nào mà lại đem đàn ông tốt như vậy giới thiệu cho Nhượng Nhượng, là nhức nhối quá.

      “Tên Bỉ họ Hướng, tên chữ họ chứ, rất hân hạnh được biết , Khanh tiểu thư.” Người đàn ông này tây trang giày da, nhưng ràng chính là hang 100 tệ, Nhượng Nhượng cảm thấy tệ, về sau dạo hàng vỉa hè có người cùng rồi.

      “Trước tiên tôi giới thiệu chút, tôi sinh ở Tứ Xuyên, bất quá cũng là tộc Thổ Gia, quá giàu có, là địa phương tiếng dân tộc, tôi có trai ở Thổ Nhĩ Kỳ, tôi học mộc.”

      “Trước chọn món ăn .” Nhượng Nhượng lễ phép , cố gắng tìm kiếm cảm giác về đối phương.

      “Bánh mì nướng, cảm ơn.” chỉ cái này, “Tôi chỉ thích ăn cái này.”

      Nhượng Nhượng nghe quen chuyện cực phẩm xem mắt của bạn bè, nhất thời nổi lên cảnh giác. Tới nhà hàng Tây chọn bánh mỳ nướng kỳ quái, nhưng chỉ chọn bánh mỳ nướng lại rất kỳ quái.

      Quả nhiên, sau đó vị tiên sinh này này là người dân tộc, phải ăn đồ ăn Trung Quốc mới được. Cho nên Nhượng Nhượng theo vào quán mì .

      “Hai mì thịt bò, cảm ơn, bà chủ, thả nhiều hành nhiều thịt đấy.” Hướng Bỉ đem mấy khăn giấy kém chất lượng đút vào trong túi.

      “Muốn nhiều như vậy, cho hai lạng biết thế nào?” Bà chủ ở bên thầm.

      “Hai lạng tôi ăn xong.”

      Lúc ấy Nhượng Nhượng liền bỏ chạy.

      loại cảm giác gọi là từng gặp biển xanh muốn làm sông , đột nhiên cảm thấy chị Quả Quả nhất định là được ông trời phái tới đây để giúp Lục Phóng, Lục Phóng khỏe mạnh đẹp trai, trừ có tiền chút, những thứ khác đều có khuyết điểm gì.

      Ngày tiếp, chị Quả Quả bắt được Nhượng Nhượng, hỏi tại sao lại phí của trời. Nhượng Nhượng thể trả lời câu, “Chị tìm cho em chính là ba đời làm nghề nông sao?”

      “Xin em, đầu năm nay tìm người ba đời làm nghề nông còn khó khăn hơn tìm người đẹp trai.”

      “Cho nên chị tìm cho em người dân tộc Thổ ở Tứ Xuyên học mộc làm dế nhũi chui trong đất, còn ủng hộ cải cách ruộng đất, phản đối chôn cất! Chị cho rằng cứ đất nhiều chính là thanh niên cách mạng ba đời làm nghề nông.”

      “Nhượng Nhượng, đủ chưa, người ta ủng hộ cải cách ruộng đất, phản đối chôn cất thế nào, đây là hiệu triệu hưởng ứng đảng, trách được vào được đảng.” Hòa Đa bên chen miệng vào, nhất thời cậu giẫm lên trúng tử huyệt của Nhượng Nhượng. Thời đại học, ba mươi người các , có hai chín người vào đảng, Nhượng Nhượng sống chết bị bài xích bên ngoài. Mỗi lần người ta tổ chức hội nghị, tựa như hồn dã quỷ ở bên ngoài loạng quạng.

      “Tôi vào được đảng phải vì tôi ủng hộ chôn cất, là do tôi học địa lý được tốt.” Nhượng Nhượng đỏ mặt cãi lại.

      Đây là lời . cùng Tiêu Tiểu Du từ đến đại học đều là bạn cùng lớp. Cái này là bạn học chùng, mới vừa tròn mười tám liền bị tổ chức thu nạp. Đây là quyết định tư cách từ , dùng lời của Tiêu Tiểu Du mà .

      Nhớ thời điểm tiểu học, thầy giáo Địa lý từng hỏi: “Nếu như Trái đất xoay tròn, thế giới của chúng ta như thế nào?”

      Bạn học Tiêu Tiểu Du giơ tay đầu tiên: “Coi như Trái đất xoay tròn, chúng ta bao quanh lấy chủ tịch đảng trung ương làm trung tâm để chuyển động!!!” Đây là cái gì, đây quả thực là thần đồng, cho nên bạn học Tiêu Tiểu Du thi đậu nhân viên công vụ.

      Thầy Địa lý lại bảo Nhượng Nhượng bên cạnh Tiêu Tiểu Du trả lời, bởi vì cũng tích cực giơ tay, “Vậy em muốn di dân đến nước Mỹ.” Thời điểm Nhượng Nhượng thi nhân viên công vụ, ngay cả đánh giá tư cách cũng qua.

    3. wjuliet43

      wjuliet43 Well-Known Member

      Bài viết:
      7,846
      Được thích:
      14,123
      Chương 24
      Đề tài trở lại ngày trước, sau khi Nhượng Nhượng xem mắt xong, tâm trạng thấp thỏm mở ra cửa vào nhà, Lục Phóng trở lại, ngồi chiếu tựa vào bên giường lật xem tài liệu.

      Nhượng Nhượng lên tiếng, lẳng lặng quan sát mấy chục giây, mọi cử động đều là dáng vẻ ưu nhã khuynh thành, quan trọng nhất là ăn mì thịt bò lại còn bảo bà chủ cho thêm nhiều hành nhiều thịt, chỉ biết bình tĩnh , bà chủ mở chai Rafael. đường về nhà Nhượng Nhượng còn suy tưởng Hướng Bỉ chính là loại người "Tối nay ăn tôm, có dấm, tìm ai xin ít tôm", mà Lục Phóng chính là ăn mì thịt bò đều dùng Rafael thưởng thức, xem ra người sau cũng tốt so người trước.

      ra cái gọi là rau cải củ cải ai cũng có sở thích riêng, đổi lại trước kia chừng Nhượng Nhượng còn cảm thấy Hướng Bỉ này tệ, rất biết cách trị gia, nhưng sau khi theo Lục Phóng sa đọa, Nhượng Nhượng cảm giác mình có phần bị chút độc hại của tiền bạc rồi, cũng học người khác khinh thường phẩm chất cần kiệm của dân tộc Trung, cũng bắt đầu hướng tới cách sống ăn mì thịt bò thưởng thức Rafael.

      "Em về." Nhượng Nhượng chủ động lên tiếng, chủ yếu là lương tâm lo lắng, mặc dù hôn nhân của bọn họ có chút đùa giỡn, nhưng dầu gì Lục Phóng người ta có vượt tường, mình chính là người đuối lý.

      Lục Phóng ngẩng đầu cười hỏi, "Liên hoan như thế nào?" cất túi xách tay , kéo hông ngồi xuống, còn giúp xoa bóp bả vai.

      "Tạm được." Nhượng Nhượng vô ý thức hưởng thụ những thứ ngày thường được nuông chiều, cảm giác mình có phần chút đáng buồn, bị mạnh mẽ gì vào đều dùng hàng hiệu thu hút, chưa gì quên mất gốc, kỳ những năm đại học của , mỗi lần lấy cơm đều phải giả bộ đáng thương với thím bán cơm, "Cho cháu nhiều thức ăn nhé." Còn bị cơn rống của bác thím trả lại, "Run cái gì mà run, bị kinh phong à?" Đau lòng nhìn bác thím đem muỗng ăn tràn đầy bớt lại nửa.

      nên hỏi tại sao thái độ của bác thím với lại kém nhiều như vậy, chủ yếu là vì mỹ nhân kế đối với bà thím dùng được, chỉ có thể so với bà xem ai hung hãn hơn, bà mới có thể cho thêm nhiều đồ ăn.

      Nét mặt Lục Phóng rất bình thường, hành động cũng rất bình thường, Nhượng Nhượng thở phào nhõm, Lục Phóng cũng phải là Thần Tiên, làm sao có thể chuyện gì cũng biết, an tâm mang theo chút xíu khoái cảm vụng trộm .

      Trong lúc đợi Lục Phóng tắm xong, tò mò nhìn hình trong tài liệu của , tha thứ cho nhiều chuyện, nhàng vén lên —— chiếc hộp Pandora

      Cái này, đây phải hình ảnh chụp cùng Hướng Bỉ ăn cơm là cái gì? chưa về nhà, hình này cũng đưa tay ? Nhượng Nhượng giận đến gân xanh cũng nổi lên rồi.

      Đây là xâm phạm riêng tư người khác, chà đạp tôn nghiêm hiến pháp, biểu thái độ nước.

      Đợi chút, phần sau là bản in email viết cho Tiêu Hàng? Thư tình nóng bỏng như vậy, Lục Phóng cũng xem? Sắc mặt còn bình thường như vậy, Nhượng Nhượng nhớ tới lúc trước Lục Phóng bên" thương mật " vuốt ve tóc của , hôn khóe môi , vừa nhìn tài liệu này? Hình tượng này rất quỷ dị, quả chính là rợn cả tóc gáy.

      Kỳ quái là sau khi Lục Phóng tắm rửa ra ngoài,Nhượng Nhượng cũng nhảy dựng lên đem hồ sơ ném tới mặt của , bởi vì vẫn còn ở tình thế khó xử, tiếp tục phối hợp diễn với , đợi giả tạo an ổn, đợi khi chưa chú ý vạch trần tất cả ra ngoài, sau đó. . . . . .

      Về chuyện sau đó, Nhượng Nhượng cách nào dự đoán được, căn cứ kinh nghiệm của , gây gổ cùng Lục Phóng chắc chắn ăn phải thứ tốt.

      Cho nên Nhượng Nhượng cho mình án treo trong ít thời gian, trước hết tắm rửa, tắm thời điểm dễ dàng sinh ra linh cảm, cho nên qua lại phòng vệ sinh, rối rắm.

      Lúc ra, Lục Phóng vẫn xem hồ sơ của , thấy ra ngoài lập tức khuôn mặt tươi cười chào đón, dùng khăn lông dịu dàng giúp lau tóc.

      là dịu dàng như vậy, khiến Nhượng Nhượng như đứng đống lửa, "Khụ." hắng giọng.

      " phái người điều tra em?" Giọng rất nhàng, giống như là hỏi tin tức thời tiết vậy .

      Tay Lục Phóng ngay cả dấu hiệu dừng lại cũng có, tiếp tục duy trì động tác lau dịu dàng, "Ừ." tiếng này có bất kỳ đau lòng, Nhượng Nhượng coi như hiểu, người trước mắt này là ràng điều tra , còn sợ biết.

      Nhượng Nhượng cảm giác thời điểm mình có phần rất kỳ quái, vi phạm quyền riêng tư của , tức điên, nhưng khi ràng khi dễ , lại dám phản kháng khiêu khích , nổi giận.

      "Nếu xem, nên biết tối nay em làm cái gì, tức giận sao?" Nhượng Nhượng tức giận cũng nhảy xuống hét lên, co chỉ ngàng tránh tay Lục Phóng, đứng ở giường, cao đưa mắt nhìn xuống , khí thế như vậy tương đối cường đại, vẫn còn tương đối ưu nhã, nàng có thể học bộ dạng người đàn bà chanh chua chửi đổng, thời đại mới phái nữ phải , bày đạo lý, vận dụng luật pháp làm vũ khí bảo vệ mình.

      "Em biết tức giận nhưng vẫn còn muốn làm!" Đây cũng phải là câu nghi vấn, giọng Lục Phóng thêm vào chút lạnh lẽo.

      "Cho nên biết em tức giận cũng muốn điều tra em?" Nhượng Nhượng suy ra ba.

      "Nhượng Nhượng, nếu như em cho cảm giác an toàn đủ nhiều, há lại như vậy, chẳng lẽ biết điều tra như vậy người tức chết trước sao?" Lục Phóng thả khăn lông xuống, nghiêm túc .

      Thế đạo này đổi trắng thay đen rồi, Lục Phóng cư nhiên hỏi Nhượng Nhượng muốn nâng cảm giác an toàn rồi, còn tưởng rằng mình mới là người trong long bàn tay , mặc nhào nặn, mặc vuốt ve.

      Trong lời có tình ý, Nhượng Nhượng phải ngu ngốc, tự nhiên có thể nghe được. Từ khi Lục Phóng lừa gạt cưới đến che chở bây giờ, trừ dùng tình để giải thích ra, cũng tìm được lý do khác thích hợp hơn nữa. Nhưng là, phụ nữ luôn là có Cảm Giác Thứ Sáu , vẫn thể tin trực giác của mình.

      Đáng tiếc thứ chứ những tình như thế này chỉ là tầng nham thạch mây mờ, chỉ cần nhàng đạp lên, tầng nham thạch mỏng manh này sụp đổ, ai biết vực sâu phía dưới kia là cái gì.

      "Nhưng như vậy cũng chứng minh được có quyền điều tra em!" Nhượng Nhượng dùng tức giận cắt đứt ngọt ngào dâng lên trong lòng mình.

      "Như vậy em có quyền lợi lấy thân phận chưa chồng để xem mắt? Sau khi kết hôn, viết thư tình buồn nôn cho người đàn ông khác?" Lục Phóng khoanh tay vào ngực.

      Đây là cục diện hai bên đều tổn hại, bởi vì mỗi người đều cầm vũ khí trong tay. Huống chi, Lục Phóng cho dù nhìn lên Nhượng Nhượng, khí thế cũng mạnh mẽ hơn .

      Nhượng Nhượng bắt đầu suy tư, là tội xâm phạm riêng tư lớn hơn, hay tội hồng hạnh xuất tường lớn hơn.

      "Vậy chúng ta hãy xem như tất cả đều chưa từng xảy ra." là lười biếng quản, làm gì cái vì cái loại kiện bé này mà hao phí tế bào não buổi tối.

      "Ý của em là tiếp tục điều tra, em tiếp tục vượt tường, hay là điều tra, em cũng cải tà quy chánh?" Người khác có bộ dạng như rất để ý.

      Nhượng Nhượng tằng hắng cái, còn tưởng rằng có thể lừa dối vượt qua kiểm tra.

      Cuộc sống vì cái gì phải khó cả đôi đường, vì cái gì phải nhiều lựa chọn như vậy? tiến vào trạng thái suy tưởng. Nếu như về sau cho đời sau biết, đời này chỉ hưởng qua người đàn ông, có thể bị cười nhạo chết hay ?

      "Em cải tà quy chánh." Mặc dù mình biết như vậy rất thiệt thòi, nhưng vẫn có biện pháp khi ánh mắt lấp lánh có hồn như vậy nếu lựa chọn thứ nhất, huống chi cho dù bị đời sau cười nhạo, cũng có dũng khí tìm chết, cái này gọi là đại trượng phu co được dãn được.

      Lục Phóng tiếp tục nhàng lau tóc Nhượng Nhượng, nhân tiện vì mà mỗi ngày làm bài tập —— xoa bóp, đừng , hình như là có chút hiệu quả, Nhượng Nhượng thích ở phòng vệ sinh nghiêng thân thể nhìn đường cong của mình.

      Mỗi lần cùng gây gổ, đều có biện pháp để cho cảm thấy việc này là lãng phí thời gian, dù sao cũng trở lại trạng thái ban đầu.

      Chỉ là người đàn ông này cũng bắt bẻ quá quá mức, ngày tiếp Nhượng Nhượng hung hăng đánh răng, lại thân thể của làm rất nhiều tư thế cơ thể bày ra được, chẳng khác gì đàn ông, vốn thích bị người khác phê bình eo đủ mềm mại. Cho nên lắm mồm đáp lại câu, đây đều là trách cái đó đủ dài.

      Lời này tựa như chọc phải tổ ong vò vẽ, người này cư nhiên sáng sớm cho mình tập yoga, xem ra nhất định phải đem bày ra tư thế cơ thể đó mới thôi.

    4. wjuliet43

      wjuliet43 Well-Known Member

      Bài viết:
      7,846
      Được thích:
      14,123
      Chương 25

      Mặc dù ban ngày yoga, buổi tối cũng yoga, hơi cực khổ chút, nhưng nếu như cà thẻ có thể ký tên của mình, cần nghĩ tới làm sao trả hết nợ trong thẻ tín dụng, Nhượng Nhượng cảm thấy cuộc sống này trong đau khổ có hạnh phúc.

      Bị Lục Phóng nung đúc mấy tháng, Nhượng Nhượng từ từ thích ứng với chuyện dạo quán ven đường rồi, bởi vì bà chủ quán ven đường kia cho phép cà thẻ, nhưng cà thẻ phải móc túi bên eo của mình, Nhượng Nhượng cảm thấy món nợ này tính thế nào đều có lời.

      Cho nên nàng Tiêu Tiểu Du người vắt cổ chày ra nước vì món gà thuốc hấp dẫn, nên mới hẹn Nhượng Nhượng ra ngoài.

      "Ơ, mấy ngày thấy, càng ngày càng mặn mà, xem ra chạy bộ sáng sớm rất có chỗ tốt đấy." Tiêu Tiểu Du càng nhìn ngày càng thấy Nhượng Nhượng xinh đẹp.

      " lâu chạy bộ sáng sớm, đổi sang luyện yoga rồi." Nhượng Nhượng khỏi buồn bực , sáng sớm căn bản lên nổi.

      Hai người tới quán bán áo ngủ, "Thế nào, cậu cần mua áo ngủ?" Tiêu Tiểu Du buồn bực, đây là vì mỗi lần bọn họ dạo phố đều phải lựa chọn những thứ cần mua.

      "À, để tiết kiệm tiền, tớ ngủ trần truồng luôn rồi." Chủ yếu là mua áo ngủ có cách nào cà thẻ, cũng thể mỗi ngày mua loại áo mấy ngàn tệ để cho xé chứ?

      " phải chứ, Nhượng Nhượng, chẳng lẽ mặt trời lại quay xung quanh Trái Đất sao? Cậu mà ngủ trần truồng, phải cậu vẫn có cảm giác an toàn, sợ khi hỏa hoạn xảy ra trần truồng chạy ra mất mặt nên cậu mới thích mặc quần áo ngủ sao?" Tiêu Tiểu Du trợn to hai mắt.

      Nhượng Nhượng cũng sửng sốt, làm sao quên được nguyên nhân mặc đồ ngủ năm đó, gần đây đúng là chưa từng nghĩ đến khi ngủ gặp phải hỏa hoạn hoặc ăn trộm… mấy chuyện an toàn này.

      Tiêu Tiểu Du kỳ quái nhìn Nhượng Nhượng cái, hiểu : "Hiểu rồi, theo tớ." dẫn theo Nhượng Nhượng tới chợ đêm bên cạnh khu dân cư trong đường , ánh đèn mờ mờ làm Nhượng Nhượng nghĩ thầm có phải Tiêu Tiểu Du lừa gạt bán mình .

      đường lưa thưa mấy người đàn ông thô bỉ đứng bên đường, buổi tối khuya còn đeo kính đội mũ.

      "Có bộ dê con hay ?" Tiêu Tiểu Du lôi kéo tay Nhượng Nhượng coi như là thêm can đảm, hỏi người đàn ông đầu tiên con đường.

      Nhượng Nhượng cả kinh, "Tiêu Tiểu Du cậu muốn tự đâm đầu vào chỗ chết à, lại còn mua AV?" Nàng chợt kéo Tiêu Tiểu Du đến dưới đèn đường sáng loáng, "Cậu biết là có thể tìm web sao?"

      "Gần đây web bị cấm nhiều quá." Tiêu Tiểu Du khỏi tiếc nuối .

      " phải bạn trai tiền nhiệm trước đây của cậu được xưng là kho hàng di động A sao? Lúc đó cậu có hỏi ta đồ dự phòng?" Nhượng Nhượng cảm thấy tiêu tiền cho những thứ phim ảnh như thế này có lời.

      "Đần, càng trước mặt người như thế cậu càng phải giả bộ trong, mặc dù lúc ấy tớ cũng tò mò, tớ phải nhẫn nhịn lòng hiếu kỳ, làm dáng vẻ dám nhìn."

      Nhượng Nhượng gật đầu cái, Tiêu Tiểu Du lời này sai."Vậy bây giờ cậu thế nào. . . . . ."

      "Tớ đây còn phải là vì cái giúp chị em tốt mà tiếc cả mạng sống sao, cậu phải biết thủ dâm khỏe mạnh, cho nên tớ đưa cậu tìm ít ý dâm gì đó, tớ đạt đến trình độ nào đó, cư nhiên còn làm mặt dày giúp cậu mua cái này, cậu cũng chưa xem qua, tớ cũng chưa có xem qua, buổi tối vào nhà tớ xem chút?"

      Tiêu Tiểu Du lúc Nhượng Nhượng lời nào, rất hiểu vỗ vỗ bả vai Nhượng Nhượng, "Thực ra bất đắc dĩ lắm tớ cùng cậu chuyến tới cửa hàng người lớn, cậu cũng đừng trong sáng cho rằng dưa chuột có thể dùng."

      Nhượng Nhượng 囧, những thứ này còn để nàng Tiêu Tiểu Du nửa cái siêu này tới dạy mình? Huống chi sớm cùng Lục Phóng súng đạn diễn qua AV rồi.

      Nhượng Nhượng bên này vẫn còn 囧, ánh mắt Tiêu Tiểu Du “dính” người phía sau .

      " ngờ đàn ông đẹp trai như vậy mà cũng tới mua cái này? đúng là phí của trời." Tiêu Tiểu Du thở dài , thấy người đàn ông kia càng đến gần, có đôi lời như thế nào, vì bằng hữu giúp bạn tiếc cả mạng sống, vì đàn ông có thể cắm vào bạn hai nhát đao, cho nên Tiêu Tiểu Du mang theo chút do dự đẩy Nhượng Nhượng ra, vừa đúng đụng vào ngực người đàn ông kia.

      " xin lỗi, xin lỗi, bạn tôi uống nhiều quá." Tiêu Tiểu Du mạnh mẽ đè đầu Nhượng Nhượng xuống, cho ngẩng đầu lên, sau đó kéo từ ngực người kia ra.

      Trai đẹp còn chưa lên tiếng, cánh tay duỗi ra từ sau lưng Tiêu Tiểu Du, "Tiểu thư, đĩa của đây."

      Chính là người đàn ông đeo mắt kính bán đĩa kia, cầm trong tay cái đĩa, mấy chữ to bắt mắt, 《□ dê con 》. Nếu như đổi lại là em trai , còn có thể lừa dối , nhưng trước mắt là người đàn ông đẹp trai thành thục đến mức tận cùng này, Tiêu Tiểu Du rất xấu hổ đem cái đĩa nhanh chóng đút vào tay Nhượng Nhượng.

      "Ha ha, ấy uống say nhất định đòi xem loại này."

      "Tiêu Tiểu Du.” Nhượng Nhượng ra sức tránh ra, ngẩng đầu lên liền thấy Lục Phóng ở ngay trước mặt của mình.

      liếc cái đĩa rồi lại nhìn Nhượng Nhượng, sau đó cười cười, "Tra cứu tư liệu tham khảo à?" ôm chầm lấy Nhượng Nhượng kéo từ người Tiêu Tiểu Du. "Mẹ em gọi điện thoại cho em, em lại quên mang điện thoại di động, sợ có chuyện gì gấp, cho nên mới tìm em."

      Lý do rất đầy đủ, Nhượng Nhượng đối với chuyện tự động ra ánh sáng này nhất định phải giải thích cho Lục Phóng hiểu. Hơn nữa cũng kịp có thời gian hiểu, điện thoại lại vang lên.

      "Mẹ."

      "Mới vừa rồi người nhận điện thoại của con đó là ai ?" Khanh mẹ rất kích động, Nhượng Nhượng biết bà kích động, phàm là trong nhà có khuê nữ hai mươi bảy hai mươi tám còn chưa gả , có thể nghe được giọng của chàng trai từ trong điện thoại của con , mẹ muốn kích động phen.

      "Là em trai đồng nghiệp của con, cùng học tiếng với con, dự định ra nước ngoài." Nhượng Nhượng dối rất trơn tru, đây chính là cái khó ló cái khôn."Mẹ, người tìm con có chuyện gì gấp sao?"

      "A, có, tại con lâu rồi gọi điện về nhà, cho nên mẹ mới gọi điện hỏi thăm chút." Sau là theo thông lệ là càu nhàu, ví dụ như có ăn no mặc ấm , thời tiết đầu thu rất ấm áp, nếu như phải vì Lục Phóng cùng Tiêu Tiểu Du ở bên trò chuyện rất vui sướng, Nhượng Nhượng cũng bỏ được việc cúp điện thoại.

      "Trong nhà có việc gấp sao?" Lục Phóng quan tâm hỏi.

      Nhượng Nhượng cảm thấy người như Lục Phóng quá thông minh, làm sao có thể nghe ra là mẹ gọi điện tới tán gẫu , láo, người này thuần túy là lấy cớ để xuất . Chỉ là vợ chồng trong nhà phải đóng cửa bảo nhau, cảm thấy trước tiên phải tạm thời kiềm chế lại cảm xúc muốn thét chói tai này.

      " phải cậu muốn mới mình ăn gà thuốc sao?" Nhượng Nhượng quay đầu lại với Lục Phóng: "Em cùng Tiểu Du muốn ăn khuya, trở về trước ." Nhất định phải ngăn cách để hai người kia liên lạc, ngăn cản Tiêu Tiểu Du lộ mình, ngăn cản Lục Phóng công khai quan hệ của hai đứa.

      "Gà thuốc là cái gì, chưa từng ăn, bằng để mời hai vị mỹ nữ." Lời Lục Phóng vừa ra, Nhượng Nhượng cũng biết, họ Tiêu vắt cổ chày ra nước kia chắc chắn thả Lục Phóng lần này.

      Ba người ngồi xuống quán gà thuốc ven đường, Lục Phóng ân cần vì hai vị nữ sĩ phục vụ món ăn, Tiêu Tiểu Du rất vui vẻ, hai người trao đổi ý kiến về tình hình chính trị trong và ngoài, chủ yếu là Tiêu Tiểu Du , Lục Phóng nghe, thỉnh thoảng đáp lại câu, câu trả lời của Tiêu Tiểu Du đều là: "Đúng rồi, làm sao đoán được?"

      Cuối cùng Tiêu Tiểu Du tổng kết câu, "Người như vừa phán đoán được chính trị lại hiểu biết kiến thức về chính trị, đến quản lý Quốc Vụ Viện, chọn làm tỉnh trưởng cũng thành vấn đề."

      Sau đó dặn dò Nhượng Nhượng câu, về sau ra cửa nhớ đem Lục Phóng theo, mới có đối tượng để chuyện trời đất, hai người tiếng chung rồi.

      Đến thời điểm tính tiền, bà chủ tới bàn đến chân, chính là chân ngắn là hai xu rưỡi hai, chân dài là năm xu, Nhượng Nhượng cùng Tiêu Tiểu Du trợn to mắt nhìn bà chủ, chỉ sợ bà đếm tăng chân, nhưng hai người bị động tác của bà càng đếm càng hồ đồ, cho nên mỗi lần đếm chỉ là động tác uy hiếp tượng trưng tính, bày tỏ chúng tôi nhìn bà đấy.

      "58 chân ngắn." Bà chủ .

      "Phải là 53 chân." Lục Phóng chợt lên tiếng, Nhượng Nhượng chút cũng biết khi nào để ý tới hành động đếm của bà chủ quán.

      Bà chủ mặt đỏ lên, "A, a, tôi lại đếm lại lần nữa." Quả nhiên là 53 chân.

      Nhượng Nhượng cùng Tiêu Tiểu Du cùng nhau đồng thời hô, "Xiên xiên." Bày tỏ lần sau nhất định mang Lục Phóng ăn xiên, phụ trách đếm xiên.

      Với skills đặc thù này của Lục Phóng, lòng Tiêu Tiểu Du ngứa ngáy khó nhịn, kéo Nhượng Nhượng tới "Nhượng Nhượng ra giá , thế nào mới bằng lòng đem khối này thịt béo nhường cho tớ, về sau tớ ngày ngày mời cậu ăn gà thuốc?"

      Nhượng Nhượng trong lòng chợt căng thẳng, ý thức được trong tiềm thức của mình muốn cùng bất luận kẻ nào chia sẻ Lục Phóng.

      "Nghĩ hay quá nhỉ." Nhượng Nhượng “cắt” tiếng

      "Vậy cậu nên coi trọng nhà Lục Phóng." Tiêu Tiểu Du thành khẩn .

      "Nấu chín con vịt này." Nhượng Nhượng kiêu ngạo ngẩng đầu, nhớ tới mấy tháng ở cùng Lục Phóng, trong lòng rất hả hê , lại liên tưởng đến vì mình mà thủ than như ngọc suốt sáu năm, nhất định phải lấy.

      "Đây phải là vịt, đây là thiên nga, con vịt mặc dù mọc cánh lại biết bay, thiên nga mọc cánh là bay." Tiêu Tiểu Du “cắt” trở về.

      Hai người cười đùa hồi, cuối cùng Nhượng Nhượng đồng ý dùng mười chân con vịt nướng mới đem con thiên nga này từ tay Tiêu Tiểu Du định hạ dao nĩa đổi , mới bỏ qua.

      Đưa Tiêu Tiểu Du về nhà, Lục Phóng quay đầu lại nhìn Nhượng Nhượng : "Bạn của em có ý tứ."

      Nhượng Nhượng tự chủ được chu miệng lên, "Là đối với ấy có ý tứ à, hay là ấy có ý tứ?" Lời này vừa ra, hơi hồi hộp chút, cư nhiên mình lại ăn dấm của bạn tốt nhất, nhiều bất mãn, xem ra đàn ông quả nhiên là họa thủy, nên nhìn rồi tránh xa tốt hơn.

      Ánh mắt của Lục Phóng bắt đầu sáng lên, hạ xuống nụ hôn môi Nhượng Nhượng, "Em cũng có ý tứ."

      Nhượng Nhượng đỏ cả mặt vì cái “có ý tứ” này, chỉ là ít nhất bọn họ coi như là tạm thời sau cơn mưa trời lại sáng rồi.

      Mặc dù đám mây gây gổ áp suất thấp đè ở hai người đỉnh đầu biến mất, đáng tiếc dòng nước lạnh lại xâm lấn, Nhượng Nhượng nhìn người bệnh Lục Phóng giường, trăm mối vẫn có cách giải, thế nào mà ngày thường kiện tướng thể dục thể thao, khỏe mạnh như vậy, lại bị cảm nặng. Đến Nhượng Nhượng là người sợ lạnh cũng bị đợt lạnh này quật ngã. Chỉ là cũng sai biệt lắm, sớm muộn gì cũng bị Lục Phóng làm cho mệt chết.

    5. wjuliet43

      wjuliet43 Well-Known Member

      Bài viết:
      7,846
      Được thích:
      14,123
      Chương 26.1

      " phải là heo cảm cúm chứ?" Nhượng Nhượng sợ hãi nhìn Lục Phóng trông có vẻ ốm yếu đứng ở cửa, vội vàng lấy ra nhiệt kế , nếu nhiệt độ của ngoài dự liệu cho vào phòng.

      Lục Phóng là người ra sao chứ, để ý đến Nhượng Nhượng phản kháng, liều mạng in dấu hôn lên môi , hiển nhiên là muốn đem khuẩn bệnh lây cho Nhượng Nhượng.

      " quá ác độc?" Sau đó Nhượng Nhượng cảm thán, nhìn Lục Phóng nhiệt độ coi như bình thường, chỉ là cảm mạo bình thường mới yên tâm. Đáng tiếc yên tâm này của buông xuống quá sớm.

      " cần ít thực vật xanh để sản sinh ra dưỡng khí trong lành!" Lục Phóng mà sinh bệnh còn khó chiều hơn đứa bé ba tuổi, quả Nhượng Nhượng rất muốn đá chân , nhưng khi nhìn chóp mũi ửng hồng của , quyết định đè xuống nhắc tới.

      " khí ở đây đều trong lòng, đều là cây cối xung quanh vừa mới thả ra." Nhượng Nhượng kiên nhẫn lừa gạt Lục Phóng, quỷ mới biết có phải trong lành hay .

      Lục Phóng dù bị bệnh, nhưng thông minh vẫn thay đổi, "Vậy em mở cửa sổ ra , bị kìm nén đến khó chịu."

      " được, khí lạnh vào lại càng hỏng bét, em mua cho chậu hoa có được hay ?" Nhượng Nhượng thể thỏa hiệp. Chỉ là nếu thỏa hiệp lần đầu tiên phải thỏa hiệp lần thứ hai.

      " thanh người dẫn trong TV khó nghe, bằng Nhượng Nhượng đọc cho mấy bài thơ?" Lời Lục Phóng ra nghe giống thỉnh cầu ngược lại giống như ra lệnh.

      Xem ra muốn khen mình có chất giọng hay, Nhượng Nhượng so đo với Lục Phóng. Huống chi người bị bệnh luôn có thời điểm, còn phải trông cậy vào Lục Phóng khi bị bệnh, như vậy có thể hành hạ Lục Phóng tốt.

      Lục Phóng bị bệnh, Nhượng Nhượng từ đánh răng rửa mặt, đến nấu cháo hải sản thịt heo xông khói, cuối cùng là quét dọn gian phòng;

      Lục Phóng bị bệnh, Nhượng Nhượng tựa bên cửa sổ thưởng thức bóng đêm, nhìn chòm sao cầu nguyện, hi vọng nhanh khỏi, đem mấy cái đống bừa bãi này dọn dẹp .

      Lục Phóng bị bệnh, nhưng chưa từng quên mỗi đêm xoa nắn cho Nhượng Nhượng, thể , " bệnh thành ra như vậy rồi, sắc tâm còn chết à?" Lục Phóng trả lời là, khi bọn họ kết hôn trong lời thề có qua, muốn cùng chung họa phúc. Ngã bệnh hiển nhiên là loại họa.

      Chỉ là thân thể Nhượng Nhượng càng bị chà đạp lại càng khỏe mạnh, lại càng bị Lục Phóng lây bệnh, chỗ xấu của việc bị bệnh là hơi kém đem Nhượng Nhượng mệt mỏi rã rời, và chỗ tốt là, người này lấy việc công làm việc tư, cư nhiên buộc Nhượng Nhượng gọi điện thoại cho Cheery xin nghỉ bệnh, hơn nữa còn thần thông quảng đại lấy được tờ giấy chứng minh ở chỗ thầy thuốc Trương.

      "Em phải biết nấu cơm à?" Lục Phóng ăn cháo Nhượng Nhượng nấu cảm thán. "Mặc dù hơi khó ăn chút , nhưng cũng độc chết người."

      Nhượng Nhượng có thời gian để ý đến , vì , làm trễ nải việc tập luyện rồi, đây là vì chuẩn bị cho dạ tiệc lễ Giáng sinh năm nay,tập đoàn lớn như A&E đương nhiên sính ngoại coi trọng những ngày này. Phòng thiết kế đá quý của Nhượng Nhượng năm nay muốn xếp hạng biểu diễn vở kịch tại buổi dạ hội tối đêm Giáng sinh. Vì Nhượng Nhượng bị bắt nạt vì là người mới, cho nên bị buộc vào vai nữ chính “bị cuồng ngược”, đơn giản vì ai chịu được làm nữ chính đẹp nhưng não tàn này.

      biết cái người đáng chết nào chỉ đạo vở kịch này, lại còn lấy nội dung trong “Đồ chơi của tổng giám đốc” ra, Nhượng Nhượng cảm thấy thù hận em ngu ngốc của minh.

      "Nhìn kịch bản nghiêm túc như vậy à? Có muốn giúp em tay tập luyện hay ?" Lục Phóng bị bệnh nên làm, cho nên thoạt nhìn rất rảnh rỗi, nhàn đến mốc meo.

      Mặt Nhượng Nhượng đỏ lên, chủ yếu là do tựa đề kịch bản

      Lục Phóng liếc nhìn kịch bản cái, "Nếu như mà là quan toà, phán quyết giam cầm em cả đời, giam cầm ở —— trong lòng của !" Lục Phóng thâm tình khẩn thiết nhìn Nhượng Nhượng .

      Trong nháy mắt Nhượng Nhượng liền bối rối, trong giọng nghiêm túc của , trong ánh mắt nồng đậm tan được tình mà bối rối, chỉ tiếc tất cả thoáng qua liền biến mất. "Cái câu này có phải hơi có chút sến hay ?"

      Lúc này Nhượng Nhượng mới phản ứng được , Lục Phóng thấy được lời kịch trong kịch bản mình,người này nhập tâm diễn cũng khỏi quá nhanh chứ?

      " diễn còn tốt hơn Châu Nhuận Phát đấy!" Nhượng Nhượng cảm thán, may mà vừa rồi luống cuống, cứ cho là đầu óc Lục Phóng mắc lỗi, mượn cơ hội thổ lộ, hại tâm nhảy tưng tưng.

      "Chậc chậc, đáng tiếc, nên đóng vai tổng giám đốc này." Lục Phóng rút kịch bản từ trong tay Nhượng Nhượng.

      Mặt Nhượng Nhượng càng đỏ hơn, đoạt lấy kịch bản, để cho tiếp tục nhạo báng.

      "Nhượng Nhượng, em diễn gì trong đây? Có phải cái đó sắc dụ tổng giám đốc hay , hãm hại tiểu tinh phải , cuối cùng làm bia đỡ đạn thê thảm cho nữ phụ đúng ?"

      Nhượng Nhượng hận thể đưa về Lục Phóng ốm yếu ngày hôm qua, ưa nổi vui vẻ ngày hôm nay như vậy.

      Nhắc tới ba chữ tiểu tinh kia, ngay cả đầu ngón chân Nhượng Nhượng cũng có thể biến đỏ.

      Đêm đó Lục Phóng mướn bộ 007 về xem, phim mỹ nội dung có hơi cởi mở chút, Nhượng Nhượng mặt nhìn trong phim 007 hôn lên phần lưng nữ chính, từng chút từng chút hướng lên, mặt liên lạc trong thực tế ngón tay của Lục Phóng trượt đều sống lưng , như có như , giống như đánh đàn dương cẩm, liền tay chân có chút luống cuống.

      lấy cớ rót nước để rời khỏi cái ổ thị phi mập mờ này, vậy mà vừa mới xoay người, liền nghe được Lục Phóng : "Ướt." Vẻ mặt rất mập mờ, giọng điệu trầm thấp khàn khàn dưới ánh đèn lờ mờ làm mỗi người đều biết hướng đối phương hướng nghĩ đến cái kia.

      Hơn nữa Nhượng Nhượng chút cũng biết mình là thế nào, xem bộ phim bình thường cũng nhạy cảm như vậy, vừa nghe thấy lời của Lục Phóng, lông tơ toàn thân cũng dựng đứng lên, theo bản năng thu hẹp hai chân.

      " em làm ướt sàn nhà." Lục Phóng hướng về phía Nhượng Nhượng, từ phía sau lưng ôm lấy . Nhượng nhượng cúi đầu xem xét, quả nhiên là do rót nước cẩn thận làm ướt sàn nhà. thầm nghĩ mình quá nhạy cảm, còn tưởng rằng Lục Phóng là đến cái đó.

      "Tiểu tinh." Thời điểm Nhượng Nhượng có chút buông lỏng, Lục phóng nhè cắn lỗ tai của , giọng .

      Nhượng Nhượng lập tức biết người đàn ông này tuyệt đối là cố ý. Dù sao đêm đó Nhượng Nhượng đêm đó cũng chẳng có trái cây tốt để ăn.

      Từ đó về sau, Nhượng Nhượng đổi từ phim Mỹ chuyển sang xem phim Hàn, thể phim Hàn vẫn có chỗ thích hợp , muốn tìm đôi nam nữ chính hôn trực tiếp qua ống kinh rất khó khăn, cho nên mỗi lần Nhượng Nhượng bức bách theo , mặc kệ lật báo hay lật tài liệu, đều cùng ngồi trước màn hình ti vi là tốt rồi.

      Trong màn hình là 《 nhìn lại nhìn 》, vừa đến cảnh mẹ nam chính cho cùng tên Ngân Châu kết hôn, hai người bị bức đến nửa chết nửa sống , nhưng Ngân Châu kiên trì chịu kết hôn nếu bố mẹ hai bên vẫn chưa đồng ý.

      "Phải phí phạm phim ảnh như vậy sao? Hai người cũng phải là có tiền để kết hôn." Gần đây Lục Phóng bị Nhượng Nhượng ép xem 150 tập phim Hàn này đến khổ sở.

      "Nhưng cha mẹ hai bên đồng ý."

      "Là bọn họ kết hôn chứ phải cha mẹ họ kết hôn." Lục Phóng xoa trán, vừa nhìn tài liệu.

      "Nhưng kết hôn phải là chuyện hai người, mà là chuyện giữa hai gia đình." Nhượng Nhượng chút vẫn cảm thấy Ngân Châu có lỗi, nếu như hai bên cha mẹ đồng ý, tình cảm mặn nồng phải nhạt dần, còn dư lại cũng chỉ là đôi vợ chồng bất hoà, hồi tưởng lại ban đầu cha mẹ phản đối, sợ rằng càng thêm quyết tâm cảm thấy mình sai lầm.

      "Em cảm thấy cha mẹ đồng ý hay , đối với hai người kết hôn ảnh hưởng rất lớn?" Lục Phóng buông xuống tài liệu, như có điều suy nghĩ.

      "Đó là đương nhiên." Nhượng Nhượng cảm thấy có phải Lục Phóng từ gian khác tới hay , bây giờ mặc dù có chuyện ép gả hôn nhân, nhưng dầu gì để cha mẹ nắm giữ vẫn tốt hơn.

      Lục Phóng chuyện nữa, nhìn tài liệu, ngược lại an tĩnh bồi Nhượng Nhượng xem kịch vui. Mấy ngày kế tiếp cũng giống như thế, thời điểm Ngân Châu bị mẹ chồng nhục nhã, Nhượng Nhượng khóc bù lu bù loa, Lục Phóng bên phụ trách lần lượt khăn giấy.
      ly sắc thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :