1. QUY ĐỊNH BOX TRUYỆN SƯU TẦM :

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] [dấu cách] - [dấu cách] [Tác giả] [Số chương]
    ----•Nội dung cần:
    - Hình minh họa (bìa truyện, hình ảnh,etc,...)
    - Nguồn
    - Tác giả
    - Tên editor +beta
    - Thể loại
    - Số chương
    Đặc biệt chọn canh giữa cho đoạn giới thiệu
    ---- Quy định :
    1. Chỉ đăng những truyện đã có ebook và đã được public trên các trang web khác
    2 . Chỉ nên post truyện đã hoàn đã có eBook.
    3. Trình bày topic truyện khoa học, bôi đen số chương để dễ nhìn
    4 . Cần có trách nhiệm post đến hết truyện. Nếu không thể tiếp tục post liên hệ Ad và Mod

Khiến em gả cho anh - Minh Nguyệt Đang (Full+eBook)

Thảo luận trong 'Hiện Đại'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. wjuliet43

      wjuliet43 Well-Known Member

      Bài viết:
      7,847
      Được thích:
      14,128
      26.2

      Đến cảnh Ngân Châu đội mưa đứng trước cửa nhà nam chính, Nhượng Nhượng càng khóc đến đau lòng, thời điểm mẹ chồng Ngân Châu dẫn theo vị tiểu thư xuất thân danh giá ra mắt với nam chính nhằm nhục nhã Ngân Châu, Nhượng Nhượng luôn có cảm giác đồng cảm bi thương kia.

      "Ngân Châu sao phải chịu khổ như vậy?" Lục Phóng cất tiếng hỏi thăm.

      "Dĩ nhiên,như vậy mới đáng quý hơn, đáng hơn." Nhượng Nhượng đỏ mắt kiên định .

      Lục Phóng gật đầu cái, cùng Nhượng Nhượng như vào cõi thần tiên. Chỉ là nghĩ nếu tương lai cha mẹ vợ phản đối làm thế nào? lại nghĩ thời điểm nàng dâu xấu xí thấy cha mẹ chồng như thế nào, có thể giống như trong phim truyền hình diễn bị khi dễ cùng nhục nhã như vậy hay . Chỉ là Nhượng Nhượng chút vẫn lo lắng, chính cha mẹ nếu như phát chuyện kết hôn tiền trảm hậu tấu thế nào? có rất nhiều việc phiền lòng.

      Chỉ là việc phiền lòng về việc phiền lòng, cảm thấy thời điểm nửa năm sau, luôn là thời gian có nhiều ngày lễ nhất trong năm, ví dụ như lễ Giáng Sinh, tiết nguyên đán, cũng như sinh nhật của .

      Nhượng Nhượng ràng liệu lắm Lục Phóng có biết sinh nhật của mình là ngày kia hay , vốn là người đại nhân đại lượng mà, vì sợ người khác bởi vì biết mà phạm phải tội nghiệt thể tha thứ, cho nên có cảm giác phải nhắc nhở vị hôn phu kia của mình.

      Sáng sớm Nhượng Nhượng rời giường liền bắt đầu ầm ầm ĩ ĩ, "Thẻ căn cước của em đâu? Thẻ căn cước của em đâu? Hôm nay em muốn ngân hàng để gửi tiền về cho mẹ." Sau đó Nhượng Nhượng len lén liếc Lục Phóng cái, vẫn thờ ơ ơ hờ, vì vậy thêm câu nữa cho có lệ, " giúp em tìm chút !"

      "Thẻ căn cước của em phải luôn luôn đặt ở túi bên trong túi sao?" Lục Phóng đặt đôi tay ra sau ót, rất thích nhìn dáng vẻ Nhượng Nhượng gấp đến độ vui sướng.

      "Làm sao biết?" Nhượng Nhượng trừng mắt, chuyện riêng tư như vậy, thể bò lên giường, " kiểm tra túi xách của em sao?" Giọng điệu của có vị nguy hiểm.

      " có, chỉ xem mỗi lần em từ chỗ nào lấy ra mà thôi."Lục Phóng có chút vẻ mặt chột dạ nào, Nhượng Nhượng cũng tiện hoài nghi nữa, có lúc thời điểm láo đến cấp độ nhất định, giả cũng giống như , làm người khác cũng thể hoài nghi.

      "Em phải ngân hàng?" Lục Phóng giống như hứng thú, "Giúp gửi thêm ít tiền , mẹ em chính là mẹ , ta cũng phải tận phần hiếu tâm đúng ?"

      Nhượng Nhượng hôn “bẹp” tiếng lên gò má Lục Phóng, ngờ người này còn có bậc này ừm...

      Thân thể Lục Phóng cứng đờ, "Nếu như mà giúp em nhiều hơn nữa, có thể mỗi lần hôn thêm mấy cái được ?"

      Nhượng Nhượng phi cái, "Nghĩ hay quá nhỉ." Sau đó nhận lấy chi phiếu cùng CMND từ Phục Phóng đưa tới, "Mật mã tài khoản của là bao nhiêu?" Nhượng Nhượng nhân cơ hội đoạt mật mã.

      "Sinh nhật của em." Lục Phóng đáp lại rất kiên quyết.

      Nhượng Nhượng thầm vui mừng, có lẽ trò chơi hôn nhân này cũng phải chuyện xấu, ra biết sinh nhật mình, đều do mình lòng dạ nhen. Thời điểm nghiêng mắt xuống thẻ căn cước của Lục Phóng, khỏi thất kinh, "Đến tột cùng là sinh nhật của hay là sinh nhật của em?"

      "Chúng ta đều cùng ngày phải sao?" Lục Phóng đáp lại vẻ rất bất đắc dĩ.

      Lòng Nhượng Nhượng tràn đầy oán hận, thẻ căn cước kia viết rất sinh nhật của đều cùng ngày, chỉ khác nhau về năm mà thôi. Nếu đổi lại là thường ngày, chỉ kích động mà còn cảm than có duyên, hôm nay thể được. Thứ nhất là vĩnh viễn biết, Lục Phóng đến tột cùng là muốn dùng mật mã ngày sinh của , hay là dùng ngày của chính ? Thứ hai sinh nhật làm sao cùng phân ràng được, như vậy lại có cách nào danh nghĩa sinh nhật mà uy hiếp rất nhiều chuyện rồi.

      Hơn nữa người này nếu đụng tới tiết lộ ngày sinh của mình, đây là hèn hạ hạ lưu vô sỉ.


      "Nhượng Nhượng, em muốn chúng ta trải qua sinh nhật như thế nào?" Lục Phóng đặt cằm lên bả vai Nhượng Nhượng, theo nhịp vận động của xe bus, ở bên người mài tới mài lui, hiểu tại sao Lục Phóng mê luyến xe buýt như vậy, mê luyến bất kể trình độ nào.

      Nhượng Nhượng tức giận để ý đến , thành "Sinh nhật chúng ta " rồi, chốt lại cũng là chuyện của chính , "Ai đường nấy."

      Lục để trả lời, giọng dịu dàng như trong lòng Nhượng Nhượng mong đợi, chỉ "Ừ" tiếng, chẳng lẽ tính toán ai đường nấy? Nhượng Nhượng cảm thấy buồn bực.

      Đến thời điểm trước ngày sinh nhật ngày, quả nhiên Lục Phóng có bất kỳ bày tỏ nào, Nhượng Nhượng chỉ thấy trong nhà dọn dẹp hành lý, " phải công tác?"

      Lục Phóng quay đầu lại, " phải, du lịch mấy ngày."

      Nhượng Nhượng trong nội tâm hồi hộp liền hạ xuống, cái này có ràng du lịch hưởng sinh nhật hay , trong lòng Nhượng Nhượng trôi nổi tầng uất ức, chỉ là che đậy rất tốt."Có muốn em giúp dọn dẹp tay hay ?" thanh của rất vững vàng làm rất hài lòng.

      " cần, sáng sớm ngày mai máy bay, còn có thời gian từ từ dọn dẹp." Lục Phóng đặt đồ xuống, tới bên người Nhượng Nhượng, hôn lên trán cái, "Thế nào, em định sinh nhật ngày mai thế nào?"

      Đây có lẽ mời gọi chứ? Nhượng Nhượng thầm nghĩ. Chỉ là việc giữ mặt mũi như thế nào cũng bỏ được , "Dĩ nhiên, hẹn Tiểu Du, ngày mai vừa lúc là Chủ nhật, cho nên tiết mục rất phong phú." Nét mặt Nhượng Nhượng tươi cười như hoa.

      Lục Phóng cũng cười như trăng sáng, "Vậy tốt."

      đêm lời.

      Sáng sớm Lục Phóng thức dậy từ rất sớm, Nhượng Nhượng biết cố ý hạ thấp thanh, nhưng làm sao có thể ngủ được, đây chính là sinh nhật thứ nhất sau khi kết hôn của , nghĩ tới phải uất ức như vậy.

      Có đôi lời lời chí lý như vậy "Khi thất tình nghĩ về lúc ."
      Chương 26.2: khiến em gả cho an
      tại Nhượng Nhượng có thể đem nó đổi thành, "Kết hôn sinh nhật mình suy nghĩ về sinh nhật khi chưa ." Nếu như tin chắc danh ngôn này, có thể cứu vãn rất nhiều hôn nhân.
      Lời này ban đầu khi Nhượng Nhượng tuổi dậy ghi lại vô số lần laptop của mình, cảm thấy đây chính là đạo lý thiên hạ đệ nhất, chỉ là cho tới bây giờ thấy làm khó hơn so với nghĩ nhiều. Ngẫm lại nếu có Lục Phóng, sinh nhật của mình trôi qua thế nào đây? Lại thân mình, khi trước còn có Tiêu Hàng, chẳng qua nay có thể bỏ qua tính, thời điểm cùng Tiêu Hàng, cũng chỉ qua sinh nhật, hơn nữa còn là vào ngày trước hôm sinh nhật, bởi vì ngày thứ hai Tiêu Hàng phải bồi khách hàng, lúc ấy mời Nhượng Nhượng tới nhà hàng C khá nổi danh để thưởng thức bữa tối lãng mạn, đáng tiếc Nhượng Nhượng lại cảm thấy thịt bò ở đó quá già, cũng chẳng có gì ấn tượng mấy. Sau đó, cũng tức giận khi đến ngày sinh nhật Tiêu Hàng có ở bên cạnh, khi đó Tiêu Hàng còn khen hiền thê, biết lây đại cục làm trọng.
      Nhưng là hôm nay đổi lại là Lục Phóng, tâm tình Nhượng Nhượng thể buông xuống để giữ lấy bình thản, chỉ cảm thấy cam lòng, tại sao có thể vô tình như vậy, coi hôn nhân của bọn họ căn bảo phải được tạo thành tình cảm hay sao, ít nhất cũng phải có đạo nghĩa với câu chứ? Nhớ tới trước kia, Nhượng Nhượng thiếu chút nữa nghĩ rằng Lục Phóng phải là có tình cảm với mình, hôm nay nhớ tới, có lẽ tất cả trò chơi, mỗi người chơi đều rất vui vẻ, nhưng ai có tình cảm .
      Nhượng Nhượng nằm lỳ ở giường nhúc nhích, đợi đến khi Lục Phóng chạy đến trước mặt , hôn cái rồi lời tạm biệt, đến tận khi nghe thấy thanh đóng cửa, mới dám mở mắt, mắt vừa mở lệ cầm được tuôn tràn lan. Vón là Nhượng Nhượng có thể chịu đựng, nhưng đến cuối cùng cảm giác mình tại sao nước mắt mình đè nén như vậy nhưng dám lên tiếng, liền từ từ khóc lên, đem uất ức mấy tháng theo nước mắt rơi xuống, từ khi Tiêu Hàng rời khỏi, đến cuộc hôn nhân hồ đồ này, rồi đến Lục Phóng tuyệt tình, toàn bộ đều theo nước mắt trào ra.
      Thời điểm Nhượng nhượng úp mặt vào gối khóc đến vui sướng, chợt cảm giác có người từ phía sau lưng ôm lấy mình, sợ tới mức giật mình cái lập tức ngồi ngay ngắn người lại, quay đầu phải là người khác, chính là Lục Phóng.
      " -- vẫn phải rồi chứ?" Thanh Nhượng Nhượng vẫn còn nức nở, mặt lại kìm được đỏ lên, thậm chí có chút thẹn quá thành giận, chuẩn bị nổi giận.
      " phải em ai đường nấy sao, thế nào mà lại khóc đến đau lòng như vậy?" Lục Phóng ôm chặt Nhượng Nhượng vào trong ngực, xoa lưng .
      Nhượng Nhượng nhân cơ hội lau hết nước mắt nước mũi vào áo T-shirt của Lục Phóng, "Em phải đau lòng, đây là tập tục của nhà em, ngày sinh nhật phải đem tất cả uất ức trước đó khóc trôi , tuổi mới có thể gặp được may mắn." Nhượng Nhượng láo càng ngày càng chuyên nghiệp rồi, hoàn toàn cần kịch bản.
      Lục Phóng gì, chỉ lấy điện thoại từ trong túi ra.
      " định gọi cho ai?" Nhượng Nhượng có chút tò mò.
      "Gọi điện hỏi mẹ em xem vào ngày sinh nhật của cha, ông có phải rất muốn khóc hay ? Khó có thể tưởng tượng nổi." Lục Phóng vừa lắc đầu vừa gọi điện thoại.
      Nhượng Nhượng lập tức giật lại điện thoại, người này định làm cha mẹ thêm náo nhiệt chắc, lại hèn hạ như vậy, "Sinh nhật ba em cần quan tâm." Cục tức trong lòng Nhượng Nhượng trôi rất nhanh, bởi vì Lục Phóng hề khiến thầm vui sướng, chỉ là cái máy này của thể hạ xuống ngay được, cái cần ở đây là Lục Phóng phải mang thang bắc lên.
      "Vậy em có muốn quan tâm đến sinh nhật của em ?" Tính khí Lục Phóng hôm nay lại rất tốt.
      Nhượng Nhượng quay đầu, " lo tốt cho sinh nhật của là được."
      "Được rồi, vậy hôm nay chỉ là sinh nhật của mà còn là sinh nhật của chúng ta được chưa?" Giọng điệu Lục Phóng ra vẻ bất đắc dĩ.
      Nhượng Nhượng đưa lưng về phía Lục Phóng, nụ cười kia sớm nhịn được nâng lên, ràng vẫn giận dỗi, lại nhịn được cười." phải sáng sớm hôm nay phải bay sao? Tại sao còn chưa ?"
      "Em sao dám ?" Lục Phóng hôm nay cực kỳ nhẫn nại, Nhượng Nhượng cảm thấy nếu là gặp gỡ thường ngày, người này sớm trưng sắc mặt ra cho nhìn rồi. Nhượng Nhượng chu miệng lên, " cũng mua cho em vé máy bay à?" Chứng tỏ là cố tình đùa giỡn .
      Lục Phóng sờ sờ trán, "Hành lý ngày hôm qua chuẩn bị xong cho em rồi."
      Nhìn thấy thành ý của Lục Phóng, Nhượng Nhượng cảm thấy hạ thấp xuống cũng phải là được.
      Last edited by a moderator: 2/11/14
      ly sắc thích bài này.

    2. wjuliet43

      wjuliet43 Well-Known Member

      Bài viết:
      7,847
      Được thích:
      14,128
      Chương 26.3

      Khi máy bay tiến vào tầng bình lưu, Nhượng Nhượng nằm ghế sa lon dò xét, lấy đá chườm lên đôi mắt sưng đỏ vì khóc, hưởng thụ gian cá nhân bầu trời Newyork, Nhượng Nhượng thể cảm than có tiền là tốt.

      Khi máy bay to đổi thành máy bay trực thăng bay đến dãy núi Rocky phụ cận Canada, nhìn xuống hồ nước sáng trong vắt giống nước mắt Sơn Thần, Nhượng Nhượng chỉ có thể cảm thán, dùng tiền mua lãng mạn quả làm người ta rung động, trừ người có ý chí đặc biệt kiên định, ai ngăn nổi này địa điểm lãng mạn hấp dẫn này cùng với người lãng mạn có tiền.

      Bên cạnh hồ là hàng nhà gỗ , giống như khách sạn gia đình, được bố trí được vô cùng ấm áp lãng mạn, ban đêm tuyết rơi, trong phòng có thêm lò sưởi, bởi vì có lạnh lẽo làm nổi bật, cho nên có vẻ cực kỳ ấm áp. Nơi này mặc dù buổi tối tuyết rơi, lúc ban ngày sáng sủa mây, mặt hồ cũng kết băng, còn có thể câu cá. Bốn bề là mây núi cao dựng đứng, đỉnh núi có tuyết đọng. Núi có tuyết trắng, có mùa đông khắc nghiệt, cũng có hồ nước xanh rực rỡ, đối lập mãnh liệt mang đến mỹ cảm mãnh liệt.

      Nhượng Nhượng ngay cả hô hấp cũng muốn bỏ, cảm giác khí nơi này quá mức ngát quá mức trân quý. Thời điểm Lục Phóng ở bên hồ câu cá, Nhượng Nhượng làm yoga, thời điểm câu lên con cá lớn, hân hoan vỗ tay, đổi lấy tự mình xuống bếp làm cá.

      Nhượng Nhượng thấy đem dao từ trong tủ lạnh lấy ra, lạnh lẽo chói mắt, lại nhìn đem cá vừa câu cắt thành từng lát mỏng manh, hương vị của cá mới ngọt ngào làm cao, có thể đây là kỹ thuật xắt rau tinh xảo.

      "Có phải cũng giống như các công tử con nhà giàu khác bị gia đình ép buộc thừa kế sản nghiệp? ra ước mơ của là làm đầu bếp đúng ?" Nhượng Nhượng chống cằm, thưởng thức kỹ thuật xắt của Lục Phóng.

      Lục Phóng liếc xéo Nhượng Nhượng cái, cảm thấy xem tiểu thuyết quá nhiều, " phải, lúc học phải tự lo cuộc sống của chính mình, có thời gian ra ngoài ăn cơm."

      Lời ngầm rất ràng, vì muốn ra ngoài ăn cơm, liền quyết định nâng cao tay nghề của mình thành đầu bếp năm sao hay sao? Nhượng Nhượng cảm thấy ông trời quá bất công, có vài người cho dù làm cái gì đều xuất sắc như vậy, buôn bán, đầu bếp đều có thể làm xuất sắc, có vài người vĩnh viễn có tiếng tăm gì.

      Trí tưởng tượng của Nhượng Nhượng phong phú, "Vậy phải là muốn làm bác sĩ ngoại khoa đấy chứ?" cảm thán nếu có thể bị đôi tay mổ ngực rạch bụng như vậy, khi nhớ tới cũng chưa chắc phải chuyện tốt , ít nhất từng vuốt ve qua thân thể người.

      "Vậy em có muốn ăn hay ?" Lục Phóng đặt dao xuống.

      Quả nhiên, Nhượng Nhượng cũng biết ngày hôm qua tốt với mình chẳng qua là đặc quyền ngày sinh nhật, hôm nay mới hỏi đôi câu y như rằng lại mất kiên nhẫn, là người thể có cảm tình mà.

      "Ăn, nghe ăn nhiều cá, bổ não, khiến người ta thông minh hơn." Nhượng Nhượng sợ Lục Phóng tước đoạt quyền lợi của , nhìn con cá sáng nay biết là rất ngon.

      "Nếu như ăn nhiều cá mà có thể thông minh lên, như vậy em phải ăn ít nhất hai con cá Kình ngư đấy."

      Người này chuyện quá cay nghiệt, Nhượng Nhượng thèm chấp nhặt với . Chỉ là đến tối lại giận đến mức hộc máu, Nhượng Nhượng thân là phái nữ, thể hiểu đàn ông vì cái gì mà cứ thích sờ ngực phụ nữ như vậy. Đương nhiên Lục Phóng phải là ngoại lệ.

      "Sờ cái gì mà sờ, chẳng lẽ có sao?" Nhượng Nhượng vốn tức giận vì Lục Phóng đầu óc tốt, mặc dù phải tốt nghiệp đại học G, nhưng dù gì đại học của cũng là đại học có tên tuổi đấy.

      " chỉ kiểm tra thôi mà, mọi người đều ngực lớn nhưng có đầu óc, chỉ có ai ngực lớn mới ngốc nghếch, nhưng cũng biết ngực em có phải là lớn ?" Đây gọi là chiếm được hời rồi mà còn kén chủ nhân.

      " còn sờ?" Nhượng Nhượng gạt tay Lục Phóng ra, ngờ thường ngày xem ra lạnh lùng xa cách, có phong độ của quý tộc Quốc, ra vẻ tổng giám đốc Lục đạo mạo, giờ lại như vậy, chịu nổi.

      " chính là thích cảm giác như có như này." Lục Phóng cảm thán.

      Nhượng Nhượng “Phụt!” cái, "Cái gì gọi là như có như ?" Bộ ngực của phụ nữ hơn hẳn của cánh đàn ông đấy. Chỉ có khi ngồi dậy mới bày được tư thế hoàn mỹ của bộ ngực, thời điểm nằm xuống mà lõm mới đáng kinh ngạc.

      "Là nhầm, phải như có như , là mềm mại xương.” Từ phía sau Lục Phóng ôm lấy Nhượng Nhượng " thể đắc tội với cái bánh sinh nhật của được.”

      "Bánh sinh nhật nào?" Nhượng Nhượng chút hiểu.

      "Em tước đoạt sinh nhật của , cũng thể tước đoạt bánh sinh nhật của nữa chứ?" biết từ nơi nào Lục Phóng lấy ra được cây nến sinh nhật, bắt Nhượng Nhượng ngậm vào trong miệng, đảm đương bánh sinh nhật.

      Nhượng Nhượng thể biến thành mềm mại xương.

      Nhượng Nhượng mềm mại xương chẳng qua là tự đặt cho mình, mà Đổng Minh Minh mềm mại xương là do tất cả mọi người đều gật đầu công nhận. Nhượng Nhượng y hệt như dân thường bé, mặc dù thích minh tinh nhưng chưa từng nghĩ tới cuồng nhiệt đuổi theo, cho nên đương nhiên ngờ tới có ngày mình được nhìn thấy trực tiếp siêu minh tinh ngoài đời này.

      Nhắc đến Đổng Minh Minh, giờ là siêu sao châu Á, gần đây còn nhận đóng bộ phim hành động Hollywood , chính là thời điểm nổi nhanh như cồn. Muốn gặp vị này, so với lên trời còn khó hơn, có người ra giá mấy trăm vạn để được cùng người đẹp ăn cơm, vị này còn bĩu môi từ chối. Nhượng Nhượng đặc biết hâm mộ ấy, cảm thấy ấy đặc biệt, hơn nữa người này đẹp rồi, lại diễn rất đạt, chẳng trách ban đầu che giấu lương tâm mình, bỏ ra mười tệ ủng hộ Đổng Minh Minh là phu nhân tương lai của tổng giám đốc Lục, sau khi Lục Phóng cưới, tin cũng có truyền ra, bỏ ra cũng chẳng mất gì.

      Chỉ là tối nay có người lại sôi trào, đây là lễ dạ tiệc Nô- en tập đoàn A&E, được cử hành ở khách sạn năm sao trong thành phố C, dạ tiệc được bố trí xa hoa, mất tới vài chục vạn, mời Diễm Hỏa biểu diễn, ngoài ra thu hút chú ý của người khác còn là Đổng Minh Minh "hạ phàm" . Nhất là khi ấy mềm mại xương dựa vào người Lục Phóng, càng thêm mưu sát vô số phim ảnh.

      "Nhượng Nhượng, có phải Đổng Minh Minh thắng cược ?” Hòa Đa dùng bả vai khích khích Nhượng Nhượng.

      "Ha ha, Đúng vậy đúng vậy, ta còn 10 tệ đặt cược trông vào ấy đấy." Nhượng Nhượng vẫn còn nhớ thương 10 tệ này, hơn nữa còn rất chột dạ.

      "Nhượng Nhượng, hình dáng của tôi trông giống tổng giám đốc chứ?" Hòa Đa nhìn lại bộ đồ mình mặc —— bộ tây trang Armani, lại nhìn Lục Phóng chút, sau đó hỏi Nhượng Nhượng.

      Nhượng Nhượng chăm chú nhìn Hòa Đa, tây trang thẳng thớm, ưỡn ngực thót bụng, so với vẻ đẹp trung tính ngày thường quả manly ít, ra vóc người Hòa Đa rất cao to, diện mạo khá đẹp, chỉ là do so với Lục Phóng xem ra vẫn còn thiếu chút gì đó, mặc dù hôm nay muốn thể tốt trong dạ tiệc này, khắp nơi đều có kẻ bắt chước Lục Phóng, nhưng hàng chính phẩm so với hàng nhái đương nhiên khác nhau. Nhượng Nhượng nghĩ Lục Phóng nếu cần bộ mặt trêu hoa ghẹo nguyệt kia, chỉ cần vào khí độ và phong phạm cũng có thể trở thành thịnh hành rồi.

      "Được rồi, nhìn cái gì vậy, nhìn nhìn lại cũng chẳng làm cho ngực to lên được, eo người ta mềm mại như vậy, nên đối mặt với thực tế , coi như heo mẹ leo cây vẫn là heo mẹ thôi, thể thay đổi thành Điêu Thuyền đâu.” Hòa Đa bất mãn nhìn Nhượng Nhượng thần người.

      Nhượng Nhượng bởi vì Lục Phóng vẫn chưa đẩy Đổng Minh Minh mềm mại xương ra khỏi người, vốn đáy lòng biết có tư vị gì, vào lúc này lại bị Hòa Đa đúng thực tên, vô luận như thế nào vẫn là heo cái, nghiêm trọng đả kích tự tin của , vốn cho rằng người với người đừng đến điểm đau của nhau, "Hòa Đa, có phải cậu rất hồi hộp hay , để tôi kể chuyện cười cho cậu nghe nhé?" Mắt Nhượng Nhượng cười thành hình trăng lưỡi liềm rồi, Hòa Đa nghi ngờ gì.

      "Có ba người nọ khoác với nhau về vũ khí của mình. Người đầu tiên, nhảy ra, : Nhìn sung máy của tôi ! xong cũng cạch cạch cạch cạch. . . . . . Rầu rĩ. . . . . . Bắn càn quét , Hai người khác : cắt ~ có gì đặc biệt hơn người chứ. Người thứ hai, nhảy ra, : " xem súng BB của tôi!" xong cũng bi~u. bi~u. bi~u bắn . Hai người kia lại hứ tiếng, lúc này, người thứ ba nhảy ra, : nhìn ~ ~nhé ~, xem ẻo lả của tôi nào . . . . . . ." Nhượng Nhượng ôm bụng cười .

      Lại thành công đem Lan Hoa Chỉ tức giận của Hòa Đa ra ngoài.

      Hôm nay Hòa Đa và Nhượng Nhượng là nhân vật nam nữ chính của vở kịch “Đồ chơi của tổng giám đốc”, đây là tiết mục của phòng thiết kế đá quý, Nhượng Nhượng nghĩ đây chẳng qua là trò nịnh bợ của trưởng phòng với Lục Phóng mà thôi, đặc biệt chọn vở kịch này, bởi vì mọi người trong công ty đều biết, tổng giám đốc Lục rất thích đọc quyển này.

      Cho nên dù phòng kiến trúc nhảy Hip-hop đến bốc lửa, phòng Kế hoạch múa đến tiên nữ cũng muốn hạ phàm, cũng thể chiến thắng được Hòa Đa và Nhượng Nhượng diễn vở kịch “Đồ chơi của tổng giám đốc”, vở diễn đêm đó được trao giải đặc biệt. Người trao thưởng chính là Lục Phóng và Đổng Minh Minh.

      Hòa Đa rất cảm động động, vô luận là Đổng Minh Minh trao thưởng, hay Lục Phóng ban thưởng, đều rất cảm động. Mà Nhượng Nhượng ở bên cạnh bĩu môi coi thường dễ kích động, giống như rất bình tĩnh vậy.

      Thời điểm Đổng Minh Minh trao hoa đến tay Hòa Đa, lập tức dang tay định ôm trong ngực, nghênh đón mỹ nhân vào ngực. Mà Nhượng Nhượng bình tĩnh nhận phong bì tiền thưởng của cả phòng từ tay Lục Phóng, tay phải đưa ra, chỉ cho rằng tay mình bị Lục Phóng nắm chặt mà thôi.

      Vậy mà lại bị người trước mắt thầm dùng sức nhàng cái, giống như là mượn cái bắt tay này mà bổ nhào vào ngực người ta ấy, Nhượng Nhượng hai mắt trợn tròn, ràng bởi vì tức giận mà đôi mắt to sáng ngời, ngày sau nhất định bị những ký giả kia thêm dầu thêm mỡ thành đắm đuối đưa tình, hôm nay coi như hiểu ánh mắt cũng có thể lên chuyện để mọi người hiểu.

      Lại thời điểm Nhượng Nhượng ngã vào lòng Lục Phóng và được ôm lấy, trường hẹn cùng vang đều lên tiếng tách tách cùng nhịp đèn flash.

      trang đầu tạp chí giải trí ngày hôm sau, Đổng Minh Minh được đặt ở đầu trang, ngược lại là tấm hình vào lịch sử, với tựa đề là"Đồ chơi của tổng giám đốc" . Nhượng Nhượng khóc ra nước mắt, này, đừng có cắt bớt thành đồ chơi như vậy chứ, phải đồ chơi của tổng giám đốc, chẳng qua là diễn nữ chính đồ chơi của tổng giám đốc thôi mà. Ký giả này chính là muốn dùng từ đặc biệt nhất để vào lòng người mà

      Sau đó, Tiêu Tiểu Du từng phê bình qua, " phải chứ, nhìn vẻ mặt kia của cậu, tình nguyện mang theo chống cự, xa cách mang theo triền miên, bảo cậu phải đồ chơi của tổng giám đốc cũng hơi khó đấy."

    3. wjuliet43

      wjuliet43 Well-Known Member

      Bài viết:
      7,847
      Được thích:
      14,128
      Chương 26.4

      Vì vậy, Nhượng Nhượng thể tìm tới Lục Phóng để xử lý chuyện này, cho rằng nhân vật phong vân như muốn đem chuyện này ra ngoài ánh sáng, Lưu Đức Hoa có thể bảo vệ Chu Lệ Thiến, Nhượng Nhượng nàng cũng có lồng ngực vĩ đại như vậy, nguyện ý để bảo vệ, cả đời đều có thể. Kết quả Lục Phóng nhận lấy tờ báo Nhượng Nhượng đưa qua, liếc nhìn chút, , "Hình lấy được cũng tệ lắm, khó có lần em chủ động như vậy, chỉ là giấy báo hình hơi kém chút, chờ tạp chí xuất bản ra, em có thể cắt ảnh ra, về sau cho con chúng ta xem chút, chứng minh về tuổi trẻ em từng trải qua."

      Nhượng Nhượng giận đến hận thể lăn lộn dưới đất, đáng tiếc họ Lục này hoàn toàn hiểu thế nào là quyền riêng tư của , về sau Nhượng Nhượng cứ mỗi lần gặp người là lại giải thích, "Tôi phải đồ chơi của tổng giám đốc, ta chỉ diễn đồ chơi của tổng giám đốc mà thôi." Mỗi người đều nhìn nàng với ánh mắt trong suốt, "Biết biết, cần giải thích." Nửa đoạn sau ra, ý kia chính là hoàn toàn tin tưởng nàng, chỉ cần trông bộ dạng này của nàng, so với trở thành đồ chơi của tổng giám đốc còn kém mảng lớn lắm.

      Chuyện như vậy khó cả đôi đường, người khác hiểu lầm dễ chịu, nhưng người khác hiểu lầm bạn...bạn cũng dễ chịu, quá đả kích đến tự ái của người mà.

      Chỉ là chuyện này phải chuyện phiền não nhất của , phiền não nhất là chuyện sắp tới kia. Thời điểm Tiêu Hàng chưa , Nhượng Nhượng gọi điện xác nhận với mẹ dẫn con rể về ra mắt vào dịp tết, vốn tưởng rằng con vịt đun sôi, nhưng vẫn bay mất. Vì muốn để mẹ ngày ngày thầm bên tai, Nhượng Nhượng chút cũng kể cho mẹ mình chuyện thay đổi, việc này bây giờ càng khó khăn hơn.

      Nhượng Nhượng xác định được người như Lục Phóng có thích ứng được trấn sinh hoạt đơn sơ như nhà , bởi vì tiết mục lễ mừng năm mới của bọn họ hoặc là ở lặn nước ở đảo Fiji, hoặc là thưởng thức nhạc phi thuyền bên bờ biển Caribee, hoặc là ở nhà thờ đức bà Paris cầu phúc, huống chi, Nhượng Nhượng cảm thấy ngượng ngùng khi dẫn Lục Phóng về nhà, ngộ nhỡ về sau hai người chia tay, mẹ nhất định “Mẹ sớm biết đàn ông có tiền là thể nhờ vả mà”. Hơn nữa coi như tất cả vấn đề được giải quyết, và Lục Phóng đến nhà mừng năm mới, còn nhà sao? Nhượng Nhượng là con , dĩ nhiên thể về nhà mẹ đẻ để mừng năm mới.

      "Ai, thời gian này hằng năm tớ đều cảm thấy buồn phiền, tớ muốn về mừng lễ năm mới ở nhà quá, ta là con , tớ cũng là con , tại sao năm mới lại về nhà ta mà phải nhà tớ?" Tiêu Tiểu Du cũng có khổ não như vậy.

      Nhượng Nhượng gật đầu liên tục, đây phải là lần đầu tiên, hàng năm đều có thể nhìn thấy Tiêu Tiểu Du cùng bạn trai ai cũng đỏ tới tận mang tai tháng 12, vì vấn đề về nhà ai vào lễ mừng năm mới này, mặc kệ kết cuối cùng là nữ từ nam hay nam từ nữ, trong lòng mỗi người đều thoải mái, cho nên cứ đầu năm là thời gian Tiêu Tiểu Du đổi bạn trai hoàng kim của ấy.

      "Các cậu định về nhà ai mừng năm mới?" Tiêu Tiểu Du bắt đầu quan tâm Nhượng Nhượng, "Nhất định là trở về nhà ta hả?"

      Nhượng Nhượng lên tiếng, đến nay và Lục Phóng vẫn chưa nghị chuyện này. đoán được ý tứ của Lục Phóng, phải cam chịu về nhà ăn tết, hay căn bản tính cùng về nhà mừng năm mới, hoàn toàn có ý tứ dẫn về ra mắt người lớn?

      Nhượng Nhượng có tâm bệnh, nhìn vào mấy biểu mấy tháng này của Lục Phóng, xin lỗi khi phải dùng cái từ biết tron biết méo để hình dung về con người này, lúc quan tâm săn sóc , khi lại ngược , cho dù lòng Nhượng Nhượng mang thành kiến, khắp nơi bới móc, thừa nhận cũng được, đây là người họa thủy.

      Chẳng qua là do Lục Phóng hề kể chút nào về người nhà hay bạn bè của , chưa bao giờ chủ động mời Nhượng Nhượng ra ngoài gặp mặt bạn bè hay có ý tứ để “nàng dâu xấu” như gặp mặt cha mẹ chồng.

      Điều này khiến Nhượng Nhượng vô cùng buồn bực và kì lạ, mặc dù vẫn kiểu cách để cho Lục Phóng công khai quan hệ của bọn họ, nhưng là hai người kết hôn, Tiêu Tiểu Du cũng biết quan hệ của bọn họ, đây hết thảy đều ám chỉ tất cả đều giống nhau phải sao? Huống chi lấy năng lực của Lục Phóng, để cho công bố, chẳng lẽ sao?

      Hôm nay Nhượng Nhượng mới tỉnh táo lại, ra mình là người thích cứng thích mềm.

      "Cậu thứ nghĩ xem chúng tớ nên về nhà ai mừng năm mới đây? Cha mẹ tớ mong tớ cả năm trời rồi." Tiêu Tiểu Du vẫn còn tức giận.

      "Đương nhiên chính là nhà cậu." Nhượng Nhượng căn cứ vào phái nữ mà suy nghĩ, đương nhiên thể để khuỷa tay rẽ ra ngoài được.

      "Đóa hoa của cậu có đến nhà ai mừng năm mới ?" Tiêu Tiểu Du dù tức giận cũng quên tò mò.

      "Chưa ." Nhượng Nhượng khó khăn .

      "Ha ha, có việc gì, đoán chừng tại thảo luận còn quá sớm, ta là người bận rộn, sao có thể giống chúng ta, rảnh rỗi phiền não chuyện như thế này chứ." Tiêu Tiểu Du nghĩ đằng lẻo an ủi Nhượng Nhượng, bởi vì giờ cũng thể coi là quá sớm, nếu còn tính cả thời gian chuẩn bị quà về thăm người nhà, thời gian vẫn có chút khẩn trương. Ví dụ như hôm nay kéo Nhượng Nhượng mua áo làm quà tết tặng mẹ mình chẳng hạn.

      Nhượng Nhượng cũng thuận đường mua luôn cho cha mẹ mình mỗi người cửa, vừa vào cửa Lục Phóng hỏi , thuận tiện đáp lại mua cho cha mẹ mình.

      chỉ nhìn , gì thêm.

      Chuyện này vẫn giữ trong lòng Nhượng Nhượng, kìm nén đến khó chịu, thể uyển chuyển thỉnh giáo kiến thức uyên bác của chị Quả Quả và cậu Hòa Đa, chuyện xưa đại khái ước chừng chính là tranh chấp giữa Tiêu Tiểu Du và bạn trai.

      " thành công sao được, quả là ngớ ngẩn mà, trở về nhà thăm cha mẹ vợ, chuyện như vậy cũng làm được?" Chị Quả Quả chém đinh chặt sắt . Bao nhiêu lần vì chuyện này mà bị đối tượng hẹn hò từ chối.

      "Vậy nếu người nam hề chữ hay có ý tứ muốn dẫn hai người về nhà mình mừng năm mới sao ạ?" Nhượng Nhượng làm nền rất lâu, tự nhiên “lơ đãng” hỏi chuyện mình quan tâm.

      "Là ta trong tình thế khó xử?" Quả Quả dám chắc hỏi lại.

      "Có thể có có ý gì, nhất định là muốn chứ sao.” Hòa Đa thay mặt đàn ông trả lời, "Gặp gỡ loại này sớm rút lui tốt hơn, ràng người nam này đúng là vui đùa chút thôi mà."

      Nhượng Nhượng càng ngày càng buồn bực. Chuyện này kéo dài đến hai chin tháng chạp Lục Phóng cũng có đề cập gì, Nhượng Nhượng cảm giác mình coi như hết lòng quan tâm giúp đỡ rồi, cho nên tan việc chạy thẳng tới bến xe, nghĩ thầm tính sổ sau với .

      Buổi tối vừa về đến nhà, cha mẹ vừa mở cửa, mùi thơm thức ăn bay tới, Nhượng Nhượng cảm thấy bít tết cùng Rafael của Lục Phóng như chuyện xưa rất lâu rồi, cảm thấy mơ hồ xác định.

      Nước mắt thi nhau rơi xuống, cũng biết là vì được gặp cha mẹ mà trong lòng cảm thấy vui sướng, hay bởi vì người khác mà thương tâm. Tất cả , thể dựa vào đàn ông được.

    4. wjuliet43

      wjuliet43 Well-Known Member

      Bài viết:
      7,847
      Được thích:
      14,128
      Chương 27

      Khi bước vào cửa nhà, Nhượng Nhượng theo bản năng nhìn hướng các phòng, ảo tưởng người kia có lẽ sớm xông vào nhà làm quen với chủ nhà rồi.

      "Đứa này tìm cái gì vậy, sao trông mất mát thế kia, ví tiền mất rồi hả?” Cha Nhượng Nhượng kéo lại hỏi thăm,

      Tận đáy lòng Nhượng Nhượng còn thầm lẩm bẩm câu, so với ví tiền còn đắt hơn đấy. Cũng có thể là người trưởng thành, năm ngoái còn tâm niệm từ đầu đợi bữa tiệc liên hoan tết cuối năm, giờ Nhượng Nhượng còn thích thú được nữa.

      Cháu ngoại rủ bắn pháo hoa lấy lý do mình lớn tuổi, từ chối tham gia, nhà bác hàng xóm cách vách náo nhiệt, con cháu cả sảnh đường mà nhà mình chỉ có ba người thui thủi, thực có ý nghĩa.

      Mỗi lần gõ cửa cũng làm cho tim Nhượng Nhượng nhảy lên thon thót, đáng tiếc phải em trai đến xin muối cũng là chị Đường tới rủ xem ti vi, tại sao nhà người ta náo nhiệt như vậy chứ? Nhượng Nhượng bĩu môi, cự tuyệt lời mời của chị Đường, ngay cả liếc mắt cũng thèm để ý đêm nay chương trình ti vi biểu diễn múa liên hoan thế nào, cũng biết những người đó ở cười khúc khích cái gì.

      ngờ đêm ba mươi, mới tám giờ rưỡi Nhượng Nhượng lên đường ngủ.

      Cha mẹ Nhượng Nhượng sớm mặc kệ , chạy sang nhà hàng xóm cách vách xem ti vi, bởi vì Nhượng Nhượng buồn bực vì chuyện của Lục Phóng, nên theo tham gia náo nhiệt, định tắm cái rồi lên giường ngủ, chợt nghe thấy tiếng gõ cửa.

      Nhượng Nhượng vốn tưởng rằng cha mình quay về lấy thứ gì, kết quả lại nhìn thấy Lục Phóng mặt lạnh đứng ngay trước cửa.

      Nét mặt Nhượng Nhượng từ ngạc nhiên chuyển sang tươi cười, là nhịn được bật cười, đáy lòng cuồn cuộn nổi lên vui sướng, thế nào cũng khống chế được. muốn cười, còn kiểu cách hỏi câu, " tới làm gì?"

      Lục Phóng tránh Nhượng Nhượng rồi vào cửa, mặt giống như bị đông cứng, lời ngồi ở ghế sa lon.

      " Nhượng Nhượng, Nhượng Nhượng, mau xuống nhìn, oa, trong sân có chiếc 728 tao nhã kìa, trời ạ, đời này em nằm mơ cũng nghĩ tới được nhìn thấy chiếc xe kia, còn có lái xe đẹp trai đứng cạnh cửa xe nữa chứ." Em họ Nhượng Nhượng ngây ngốc chạy nhanh vào nhà, đây là thứ quá xa xỉ, chỉ thuộc về những người cực kỳ có tiền, cho nên đặc biệt nóng.

      Khi thấy Lục Phóng ngây đơ, ngậm chặt miệng, sau đó hét lên tiếng, "Nhượng Nhượng, trong nhà chị có đàn ông."

      Tiếng bước chân bốn phía giống như sét đánh vang lên, trong nháy mắt cửa chèn rất nhiều người, tất cả đều dùng ánh mắt quái dị nhìn Lục Phóng.

      "Đây chính là người mà con muốn dẫn về ra mắt vào lễ mừng năm mới sao?" Khanh mẹ kích động đẩy đám người ra nhanh chân tiến về trước mặt Nhượng Nhượng.

      Mặt khối băng của Lục Phóng giống như nhìn thấy ánh sáng ấm áp của mặt trời, hòa tan trong nháy mắt, tốc độ thay sắc mặt so với diễn viên còn nhanh hơn, "Bác , cháu là Lục Phóng."

      Nhượng Nhượng nhớ tới trước kia khi qua lại với Tiêu Hàng có nhắc qua với mẹ mình, may là chưa từng đề cập tới tên, là trong cái rủi có cái may.

      Sau khi thấy bộ dáng của Lục Phóng, Khanh mẹ từ kích động nhanh chóng thu hồi lại, giữ vẻ bình tĩnh, thể quá kích động khi nhìn thấy trai đẹp như lúc trước được, càng cần phải xúc động chảy nước mắt, bà chỉ căng thẳng gật đầu cái.

      Khanh cha cũng có lên tiếng, bà con thân thích, hàng xóm láng giếng tới hóng cũng ai lên tiếng.

      Lần đầu tiên Nhượng Nhượng phát ra dẫn Lục Phóng về lại chán như vậy, trước khi cũng tưởng tượng ngọt ngào khi đưa Lục Phóng về ra mắt gia đình, mẹ kích động khóc lên lời vì nhà có ế được giải quyết, lần trước chỉ mới đưa người về mà bà kích động đến mức năng lung tung, hôm nay sao lại trầm mặc như vậy.

      Mọi người nhìn Lục Phóng tựa như nhìn quái vật.

      "Chị Nhượng Nhượng, rể trông giống tên tổng giám đốc dính sờ căng đan tai tiếng mấy năm trước nhỉ!" Em họ ngây ngốc kích động giống như vừa phát vùng đất mới.

      Nhượng Nhượng day day huyệt thái dương, “ còn chưa ăn cơm đúng ? Để em vào hâm nóng đồ ăn." Nhượng Nhượng kéo em họ ngu ngốc của mình vào trong, khí phía ngoài quá mức quỷ dị, chỉ có thể để mặc Lục Phóng tự sinh tự diệt.

      "Chị Nhượng Nhượng, người đàn ông vừa rồi là chủ nhân của 728!" em ngu ngốc vẫn còn đắm chìm trong nỗi sợ hãi của bản thân."Chị xác định ta chơi đùa với chị?" Câu đầu tiên của em ngu ngốc sau khi tỉnh táo.

      Nhượng Nhượng kéo em họ vào, vốn muốn bảo em đừng lung tung tin tức giải trí, xì căng đan của Lục Phóng chỉ có giảm chứ có tăng ấn tượng của trong mắt cha mẹ mặc kệ sau này có tiến triển thêm với hay . vẫn hối hận đề nghị Lục Phóng đổi xe khác, có việc gì lại cái xe sang đấy làm gì, làm mọi người được tự nhiên.

      Nhưng lời của em họ ngu ngốc lại đánh vào lòng tự ái của , "Em có ý gì?”

      "Chị Nhượng Nhượng, rể có phải đặc biệt bá đạo hay , đặc biệt vạm vỡ, đặc biệt vương giả, ta mỗi lần nhìn chằm chằm vào chị đều khiến hai chân chị phát run đúng ?" ngu ngốc hai mắt lóe sáng.

      "Em đọc quá nhiều tiểu thuyết rồi." Nhượng Nhượng im lặng bắt đầu nấu mì ăn liền.

      "Chị rể coi trọng chị, có phải do chị để ý tới ấy, để cho ấy cảm giác định lực trai đẹp của mình bị khiêu chiến, nhất định phải chinh phục chị mới cam tâm?"

    5. meomeoconmeo

      meomeoconmeo Member

      Bài viết:
      35
      Được thích:
      23
      truyện này mình thấy có b làm nhưng vẫn chưa xong mà lâu ra chương mới quá. ở bên này bạn làm hết ak.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :