1. QUY ĐỊNH BOX TRUYỆN SƯU TẦM :

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] [dấu cách] - [dấu cách] [Tác giả] [Số chương]
    ----•Nội dung cần:
    - Hình minh họa (bìa truyện, hình ảnh,etc,...)
    - Nguồn
    - Tác giả
    - Tên editor +beta
    - Thể loại
    - Số chương
    Đặc biệt chọn canh giữa cho đoạn giới thiệu
    ---- Quy định :
    1. Chỉ đăng những truyện đã có ebook và đã được public trên các trang web khác
    2 . Chỉ nên post truyện đã hoàn đã có eBook.
    3. Trình bày topic truyện khoa học, bôi đen số chương để dễ nhìn
    4 . Cần có trách nhiệm post đến hết truyện. Nếu không thể tiếp tục post liên hệ Ad và Mod

Khi công chúa trở thành nữ hầu - Thu Lý Tử (Hoàn) Đã có ebook

Thảo luận trong 'Cổ Đại'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. wjuliet43

      wjuliet43 Well-Known Member

      Bài viết:
      7,847
      Được thích:
      14,128
      [​IMG]
      Bìa @rina93
      Khi công chúa trở thành nữ hầu

      Tác giả: Thu Lý Tử
      Thể loại : Cổ đại – Ngôn tình
      Converter: ngocquynh520
      Edit: muanhobaybay + Tiểu Nhung
      Số chương: khoảng 60 chương​

      Giới thiệu


      Lời giới thiệu của muanho: Từ nàng công chúa được cưng chiều trở thành nữ hầu ti tiện. Cuộc sống của nàng công chúa sau này ra sao...? Bao cay đắng, nhẫn nhịn, nhục nhã... công chúa bé ấy phải trải qua như thế nào...? Hãy đón đọc truyện "Khi công chúa trở thành nữ hầu" bạn nhé!

      Giới thiệu của tác giả: Đây là câu chuyện xưa kể về công chúa mất quyền lực, bởi vì bản thân công chúa đối với lịch sử có lòng kính sợ, dám tùy tiện thay đổi, vì vậy lựa chọn mất quyền lực.

      Tuy là công chúa mất nước, nhưng lại có những hành động khôi phục lại triều đại cũ. Vì tại thời thế lúc ấy, ngay cả nam nhân cũng làm việc đó.

      Nữ chủ có thân thế ly kỳ, phụ mẫu của nàng thân thế lại càng ly kỳ hơn, cho nên có rất nhiều chuyện hợp với lẽ thường tình, theo ta chân tướng lịch sử mới là nhất.

      Câu chuyện xưa còn muốn cho mọi người, cho dù là thân công chúa, khi vận mệnh đổi thay, cũng phải khuất phục.


      *********




      Chương 1.1

      Editor: muanhobaybay


      Đây là thời đại hỗn loạn. Tại bên ngoài Trường Thành, người Hồ theo dõi lâu, thừa dịp vương triều Đại Tề náo động thời điểm, tấn công Trường Thành. Kinh thành bị chiếm đóng, những hoàng thân quốc thích gia tộc ngày thường cao cao tại thượng, tác quai tác quái, nay đều bỏ kinh thành, trốn hướng Giang Đông.

      Nhưng đối với người bình thường mà , trừ phi khói lửa chiến tranh đốt tới cửa nhà, ngày vẫn là như vậy trôi qua. Dựa vào Trường Giang là nơi hiểm yếu, chiến tranh còn chưa có tới Giang Đông bên này, cũng coi như là thái bình.

      Ngoài thành Kiến Khang, bên trong Kim gia trang, tuy mới tới canh năm, nhưng nhiều người làm thức dậy chuẩn bị phục vụ chủ nhân. Tại tiểu viện Kim gia tiểu thư cũng ngoại lệ, Vương mụ là nhũ mẫu của Kim gia tiểu thư, mỗi ngày chính là canh giờ này tỉnh, nàng vừa thắt dây đai lưng, vừa ngáp cái, hỏi tiểu nha hoàn Tiểu Lan ngủ ở phòng ngoài : " Phòng bếp chuẩn bị xong điểm tâm của Tiểu thư chưa?"

      Tiểu Lan là nha hoàn lanh lợi, sớm vào, thấy Vương mụ mặc quần áo, đưa tay thay Vương mụ vuốt phẳng y phục, ngọt như mật : "Nô tỳ thu thập nơi này xong, phải phòng bếp nhìn." Vương mụ tán dương gật đầu, nhìn vòng, thấy còn thiếu người, vừa chải đầu vừa hỏi: "Tiểu Viên nha đầu đâu rồi?" Tiểu Lan còn chưa lên tiếng, người khác tên là tiểu Ngọc nha hoàn vừa đúng vén mành vào, nghe lời này, đem chậu nước rửa mặt cho Vương mụ để xuống, quệt mồm : "Mụ mụ, chẳng lẽ ngươi biết, mấy ngày nay, Tiểu Viên cùng Đại gia liếc mắt đưa tình , sớm chịu khó làm việc, nàng ta còn chưa dậy đâu ."

      Nghe xong lời này, Vương mụ mặt liền biến sắc, dậm chân : "Đợi nàng ta mai kia dời nơi này, trở lại thèm nghe lời ta ." Vừa vừa đẩy các nàng ra, mở cửa tới phòng Tiểu Viên, Tiểu Lan lôi kéo tay áo Tiểu Ngọc, nhàng xua tay, Tiểu Ngọc mới nhìn nàng, chẳng qua là hừ tiếng, Tiểu Lan thở dài, hai người tự làm việc.

      nha hoàn ngủ say. Nàng ấy khoảng mười lăm mười sáu tuổi, dáng người xinh, dung mạo tú lệ. Tuy rằng giường chỉ có rơm rạ, hé ra cái sàng đan (tấm trải giường), người cũng chỉ là cái chăn mỏng, nhưng nàng vẫn ngủ rất say sưa. Bên môi còn lộ ra nụ nười ngọt ngào, giống như này phải ngoài thành Kiến Khang , phòng hạ nhân Kim gia, mà là Cung Chiêu Dương ngày xưa, nhuyễn giường áo ngủ bằng gấm. Nàng cũng phải Tiểu Viên, vẫn như cũ là Lang Gia công chúa Phùng Viện do Hoàng hậu sinh.

      "Hừ, còn ngủ làm gì, nha đầu lười biếng, còn mau đứng lên làm việc cho ta." Theo thanh tức giận, Phùng Viện chưa mở mắt, liền cảm giác được cái mông trúng mấy gậy. Phùng Viện, , tại kêu Tiểu Viên, là nha hoàn Kim gia ở ngoài thành Kiến Khang, còn chưa có mở mắt, Tiểu Viên liền ý thức được điểm ấy, vội lăn cái đứng lên.

      Vương mụ mụ tay chống nạnh, tay cầm cái mộc lớn (gậy gỗ), thấy mặt Tiểu Viên còn buồn ngủ, nhấc tay vừa muốn đánh, Tiểu Viên vội mở miệng : "Vương mụ, nô tỳ hôm qua thay tiểu thư thêu khăn , ngủ muộn chút". Vương mụ vứt bỏ cái gậy trong tay, bàn tay đưa tới nhéo lổ tai của nàng, tay còn lại tát lên mặt của nàng, tiếp tục lải nhải mắng: "Xú nha đầu, chỉ nghĩ đến câu thượng thiếu gia, là có thể có cuộc sống nhàn hạ? Ta cho ngươi hay, thiếu gia ngốc kia, bất kể cái gì cũng thể mạo phạm."

      Tiểu Viên tùy ý nàng mắng, chính là cúi đầu, lời. Vương mụ thấy nàng vẻ mặt kính cẩn nghe theo, trong lỗ mũi hừ tiếng, mắng: "Còn đun nước rửa mặt, tiểu thư sắp tỉnh." Tiểu Viên muốn xuất môn, vương mụ lại bảo nàng dừng lại: "Trở về, khăn ngươi thêu đêm qua đâu, tiểu thư muốn dùng."

      Tiểu Viên vội trở lại, từ cạnh gối đầu cầm khối khăn lại đây, vương mụ tiếp nhận, nhìn kỹ vừa thấy, trong lỗ mũi lại hừ ra tiếng: "Tính ngươi nha đầu kia còn thông minh, biết lưu mấy châm cấp tiểu thư." Ngẩng đầu thấy Tiểu Viên còn đứng đó, phất tay ghét bỏ : "Còn mau chuẩn bị nước rửa mặt, là cái nha hoàn có mắt."


      Chương 1.2

      Editor: muanhobaybay

      Tiểu Viên vội thi lễ, ra cửa phòng. Lúc này ngoài trời mưa phùn lất phất, xem ra là so với bình thường dậy trể ít. Đêm qua biết vì cái gì, lại mơ thấy Chiêu Dương Cung. Chẳng lẽ là ban ngày nghe gia , Huệ hoàng hậu Dương thị, thuận theo người Hồ , còn ở Trường An xưng đế , thông cáo lên vị trí hoàng hậu, là kẻ phản bội, là nỗi sỉ nhục của nữ tử thiên hạ.

      Tiểu Viên khỏi thở dài hơi sâu, đó là mẫu hậu của nàng. Cho dù là trong truyền thuyết người Hồ ăn thịt người, giết người chớp mắt, cũng tốt hơn phụ hoàng u mê biết thế , phụ hoàng trong trí nhớ vĩnh viễn đối ăn uống cảm thấy hứng thú, bây giờ vô lực bảo vệ cho thê tử và con .

      Cảm thấy thùng nước nặng trĩu, Tiểu Viên đem thùng nước kéo lên, đường xách tới phòng bếp trong viện. Phòng bếp bất quá là ngày thường nấu nước, ngày ba bữa cơm có đại trù phòng chuẩn bị. Tiểu Lan muốn đốt lửa lên, lúc nấu nước, thấy nàng đến đây, cười : "Tiểu Viên, vốn định gọi ngươi, Tiểu Ngọc kéo ta , hại ngươi ăn đau khổ." Tiểu Viên thấy nàng muốn đem nước đun, buông thùng, cười lắc đầu. Tiểu Lan thấy nàng được lời, giận dữ : "Coi diện mạo, phẩm tính của ngươi cùng chúng ta giống nhau, cũng khó trách."

      đến nửa, Tiểu Lan liền ngừng . Tiểu Viên nghe lời này, biết nàng là Kim tiểu thư biết làm sao , luôn nhìn mình vừa mắt. Đến nỗi ở trong tiểu viện này, từ xuống dưới, trừ Tiểu Lan ở ngoài, thấy có người thứ hai đối với mình tốt.

      Sau lưng truyền đến thanh dương quái khí: ", này còn chưa có bay lên cành cao đâu, liền sai sử người khác làm việc rồi hả?" Nguyên lai là Tiểu Ngọc phòng bếp thúc giục điểm tâm trở lại, thấy Tiểu Lan thay Tiểu Viên nấu nước, khỏi mở miệng châm chọc. Tiểu Lan thấy Tiểu Ngọc khuôn mặt mất hứng, biết nàng ghi hận, vội đẩy nàng nơi khác, phòng bếp lại trở lên yên tĩnh.

      Nghe tiếng đôm đốp đôm đốp phát ra từ bếp lửa, nhìn ngọn lửa bùng lên, Tiểu Viên khỏi nghĩ thầm, nghe mẫu hậu vì người Hồ kia, sinh đứa con trai, mẫu hậu có thể hay giống như đối với mình dạng, dịu dàng đối với cười, tự tay may xiêm y cho ?

      Sau lưng truyền tới đau đớn, cắt đứt suy nghĩ của Tiểu Viên, đều cần quay đầu lại, Tiểu Viên cũng biết nhất định là Vương mụ. Nàng vội vàng đứng dậy, đối với Vương mụ cung kính : "Vương mụ, nước đốt tốt lắm, nô tỳ muốn đổ ra." Vừa liền bưng qua bên chậu nước, chậu đồng vừa nặng lại dày, nước nóng liền đổ lên , càng khó khăn bưng lên.

      Mặc dù duy trì cuộc sống này ba năm, Tiểu Viên vẫn phải dùng hết sức lực mới đem chậu bưng lên. Nước vừa mới sôi, cỗ khí nóng xông thẳng vào mặt của nàng, làm mồ hôi chảy xuống, Tiểu Viên cũng dám lau , theo sau lưng Vương mụ ra khỏi phòng bếp, đường tới Kim tiểu thư khuê phòng bên ngoài.


      Chương 1.3

      Editor: muanhobaybay


      Trong tay Tiểu Lan cùng Tiểu Ngọc cầm những thứ khác canh giữ ở bên ngoài, thấy Vương mụ tới, cũng chỉ là nhàng khom lưng thi lễ. Vương mụ đổi bộ dáng, cũng như vừa rồi đối với Tiểu Viên hung thần ác sát dáng vẻ, toàn bộ y phục, đầy mặt nụ cười nhàng gõ cửa. Nửa ngày cửa mới mở ra, đứa nha hoàn đưa mắt nhìn ra ngoài. Nhìn thấy Vương mụ, cũng hành lễ, chẳng qua là khoát tay chặn lại, ý bảo họ giọng, lặng lẽ hướng trong phòng chỉ chỉ: "Vương mụ, tiểu thư đêm qua cùng Vương tiểu thư bàn luận thơ ca, đến canh năm mới ngủ đấy, cần phải nhàng chút."

      Nha hoàn còn chưa xong, trong phòng truyền đến lười biếng thanh : "Lục Kỳ, cần ở trước mặt Vương mụ bậy." Lục Kỳ vội đáp tiếng: "Tiểu thư tỉnh.” Xoay người vào bên trong phòng phục vụ. Vương mụ chân mày cau lại: "Ai nha tiểu thư của ta, ngươi hổ là tài nữ, nhưng mà người cũng phải bảo trọng thân thể." Vừa vừa vào phòng, Tiểu Ngọc cùng Tiểu Lan nối đuôi mà vào. Chỉ có Tiểu Viên giữ ở ngoài cửa, chờ gọi đến. Kim tiểu thư , thân phận Tiểu Viên thấp hèn, có lệnh của mình được vào khuê phòng .

      Tiếp theo đó là tiếng vén trướng, tiếng mặc quần áo, thỉnh thoảng còn truyền đến thanh tiểu thư làm nũng cùng Vương mụ. Mỗi sáng sớm Tiểu Viên cần phải nghe qua những thứ này, khỏi nhớ tới lúc nàng còn là công chúa. Chính mình cũng từng được chiếu cố như thế, chẳng qua là. Tiểu Viên nhìn chậu nước trong tay, khỏi cười khổ, thời là khuê phòng người khác, nha đầu làm việc nặng như nàng được gọi đến cũng thể vào.


      Tiểu Lan lúc này ra, ngoắc : "Mau đưa nước rửa mặt bưng vào ." Tiểu Viên ai tiếng, theo nàng vào.


      Kim tiểu thư ngồi ở trước bàn trang điểm, đầu tóc đen soi bóng người, tóc dài đến mặt sàn. Vương mụ dùng lược nhúng nước chải đầu cho nàng. Trong tay Kim tiểu thư cầm khăn mà Vương mụ vừa đưa cho, nhất châm châm thêu. Lục Khởi tìm y phục trong tủ quần áo cho tiểu thư, Tiểu Ngọc tay chân lanh lẹ dọn dẹp chăn mền.


      Tiểu Viên vừa vào trong phòng, liền quỳ xuống, đem bồn cao giơ quá đỉnh đầu. Vương mẹ linh xảo bới búi tóc, Kim tiểu thư lúc này mới xoay người, để khăn xuống. Tiểu Lan tiến lên kéo tay áo Kim tiểu thư. Lục Khởi tới đây, lấy tay ở trong chậu thử chút nước ấm, lúc này mới cầm khăn, cho tiểu thư rửa mặt.


      Tiểu thư rửa mặt, mỗi lần đều rất chậm. Lục Khởi phục vụ thời điểm, nước thỉnh thoảng từ trong chậu tràn ra. lúc sau, mặt, người Tiểu Viên đều là nước, tự nhiên cũng dám lau . Rửa mặt xong, Lục Khởi cau mày nhìn đất vũng nước, đối với Tiểu Viên : " lau sàn nhà .” Cứ thế tiếp tục phục vụ Kim tiểu thư trang điểm.


      Bưng chậu nước chỉ còn lại nửa ra ngoài, đổ , xoay người lại cầm khăn vào lau chùi. Lúc này tiểu thư trang điểm xong xuôi, Lục Kỳ cầm trong tay vài món quần áo, cho nàng chọn lựa. hơn nửa tuổi so Tiểu Viên, dung nhan cũng thực tinh xảo, khuôn mặt thon , khóe môi hơi vểnh lên, đúng là khuê tú đại gia được nuôi dạy tốt.


      Tiểu Viên nhìn thấy Kim tiểu thư mặc cái áo màu xanh nhạt, phía dưới là chiếc váy xanh lá cây, dung mạo của nàng, ra có chút giống Tam tỷ mình, chẳng qua là thủy chung có hoàng gia khí phái như Tam tỷ.
      Last edited by a moderator: 15/1/15

    2. wjuliet43

      wjuliet43 Well-Known Member

      Bài viết:
      7,847
      Được thích:
      14,128
      Chương 2.1: Cuộc sống


      Editor: muanhobaybay


      Pằng tiếng, mặt tròn nhắn lại bị đánh chưởng, đánh người chính là Lục Khởi, nàng trợn tròn cặp mắt: "Bảo ngươi lau chùi, dừng lại làm cái gì? Đến lúc tiểu thư ngã xuống làm sao bây giờ?" Kim tiểu thư cầm trong tay cây trâm, hướng đầu so, nghe Lục Khởi như vậy, đôi mắt đẹp chuyển cái, bên môi lên vẻ tươi cười, khó khăn lắm đem cây trâm chen vào hảo, mí mắt cũng giơ lên mà : "Tốt lắm, Lục Khởi, chúng ta còn muốn gặp Vương muội muội, cùng ngu xuẩn nha đầu so đo cái gì."


      Lục Khởi đáp tiếng phải, trong phòng mọi người vẫn như cũ phục vụ, hề chấn động, nhất thời Kim tiểu thư thu thập xong, dùng điểm tâm, dẫn theo Lục Khởi cùng Vương tiểu thư nơi đó.


      Kim tiểu thư vừa rời , Tiểu Ngọc liền bỏ lại công việc trong tay, ngồi vào vị trí tiểu thư vừa ngồi, đưa tay lấy điểm tâm vẫn còn, điểm tâm hơi khô, nàng sặc mấy cái, khỏi vỗ bàn cái: "Tiểu Viên, ngươi là người chết a, thế nào biết cho ta châm trà?" Tiểu Viên vội bỏ lại đồ, vội vàng tới đây cho nàng châm trà, Tiểu Ngọc uống hớp, đem trà dội đến mặt Tiểu Viên: "Ngươi cố ý nghĩ bỏng chết ta? Như vậy trà nóng cũng cho ta uống?"


      Tiểu Viên cũng dám lau nước mặt, vội rót ly trà khác tới đây. Tiểu Ngọc nhận lấy, đầu lưỡi chỉ liếm liếm, liền đem cái ly vừa để xuống: " phải nóng bỏng chết người, chính là lạnh thể uống, ngươi cố ý cùng ta đối nghịch phải hay ?" biết nàng ta hỏa khí từ đâu tới, Tiểu Viên lấy làm bối rối, há hốc mồm muốn chuyện. Tiểu Ngọc mắt trông thấy, trong miệng hậm hực : "Ngươi còn muốn nguỵ biện hay sao? Ta nhưng cho ngươi biết, đừng tưởng rằng đại gia đối với ngươi coi trọng, ngươi là có thể rời nơi này, lão gia đồng ý." Tiểu Ngọc nặng nề cười lạnh tiếng: "Ngươi phải là nằm mơ ."


      Thế này Tiểu Viên mới biết Tiểu Ngọc hỏa khí là từ đâu tới, chỉ câu: " có chuyện này." Tiểu Ngọc nghe, giơ tay lên lại muốn đánh, Tiểu Lan vội vàng tiến lên kéo nàng:"Tốt lắm, cần gì sinh khí lớn như vậy." Tiểu Ngọc liếc nàng cái: "Ít làm người tốt ." Vừa vừa rút ra khăn quạt gió, Tiểu Lan thấy Tiểu Ngọc còn như vậy, vội đem Tiểu Viên đẩy ra ngoài, mình vuốt vai Tiểu Ngọc : "Chỉ cùng là người làm trong phủ, ai cũng thể so với người nào cao quý hơn, ngươi tội gì như vậy."


      Tiểu Ngọc hừ tiếng, cười lạnh : "Coi như là người làm, ta tổng so với nàng tốt hơn chút." Tiểu Lan nghe lời này, hì hì tiếng bật cười, tay vỗ lưng của nàng: "Thôi, ta hiểu biết ngươi chí hướng xa, chỉ là chuyện này còn cần chút duyên phận."


      Tiểu Ngọc bị trúng tâm , mặt khỏi lên nhất mạt hồng hồng, lại cố gắng giải thích: "Cái nha đầu chết tiệt kia, như vậy, chẳng lẽ ngươi nghĩ tìm tốt, chỉ xứng với gã sai vặt, cả đời cũng chỉ làm hạ nhân sao?" Tiểu Lan nghe thế, ánh mắt ảm đạm xuống, chẳng qua là lời nào.


      Chương 2.2

      Editor: muanhobaybay



      Tiểu Ngọc thấy Tiểu Lan như vậy, định tiếp, bên ngoài liền truyền tới thanh nam tử: "Tiểu Viên nha đầu, muội muội ta nơi nào?" Tiểu Ngọc vừa nghe là thanh thiếu gia, để ý tới cái gì nữa, măt mày buộc chặt, khiến mặt nhiều màu đỏ, toàn bộ xiêm áo, lại cố ý đem tóc chỉnh tề kéo ra vài lọn phiêu ngay trước mắt, vén rèm lên, người ra ngoài, thanh trước bay ra : "Đại gia, tiểu thư gặp Vương tiểu thư, người có muốn tìm hay nô tỳ cùng người?"


      Tiểu Ngọc thanh vốn là mềm dẻo, hơn nữa nàng lại cố ý để thanh mềm nhũn, càng làm cho người nghe, đến xương tủy cũng muốn rụng rời. Kim đại gia lại chỉ quay đầu khoát tay, cái tay khác kéo lấy tay Tiểu Viên thả: "Ngươi theo ta tìm muội muội." Tiểu Ngọc thấy mình lại bị Kim đại gia này coi như thấy, trong mắt phóng hỏa, hận được đem Tiểu Viên cước đá ra , đừng tại trước mặt vướng chân vướng tay. Tiểu Lan cũng ra ngoài, thấy dạng này, môi khỏi lộ ra tia cười lạnh.


      Tiểu Viên lại bị Kim đại gia kéo lấy chặt, dám buông tay. Kim đại gia tuy có chút ngốc ngốc, tâm địa lại hảo, mình nếu theo , cũng như theo Kim tiểu thư. Chẳng qua là chuyện này ngày phải, mình liền ngày dám làm , chỉ đành phải giọng khiến Kim đại gia buông mình ra. Kim đại gia lắc đầu dậm chân, chính là chịu buông, Tiểu Ngọc cũng tiến lên muốn gỡ tay Kim đại gia.


      quấy thành đoàn, Vương mụ mặt trầm như nước đến, mắt cũng quét Kim đại gia cái, đem vài món áo trong tay đưa tới tay Tiểu Viên: "Còn mau giặt những thứ này, trong mắt nha đầu ngươi thấy việc phải làm sao."


      Tiểu Viên nhận lấy áo, mang , Kim đại gia gọi với theo “Tiểu Viên”, muốn theo nàng ra ngoài, Vương mụ hừ tiếng: "Đại gia, ngươi là nam nhân, là người tôn quý, thế nào lại theo nha đầu đê tiện kia?" Kim đại gia mặc dù mười tám tuổi rồi, luôn luôn khờ si, liền cả hôn nhân cũng chưa định. Kim tiểu thư lại thông minh lanh lợi Kim lão gia lại càng ưu ái thương nữ nhi có giá trị, đứa con trai này, chỉ muốn tìm nha đầu cho , qua đời thôi. Vì vậy thường ngày Vương mụ lời , Kim đại gia cũng chỉ nghe, ai ngờ hôm nay Kim đại gia cũng như thường ngày, giương cổ lên, trong miệng la ầm lên: "Ta chính là muốn theo Tiểu Viên."


      Vương mụ thấy Kim đại gia hôm nay nghe lời, cũng có chút nổi giận, đưa tay níu lấy lỗ tai của , quát lên: "Đại gia, ngươi phải tìm tiểu thư, ta kêu gã sai vặt dẫn ngươi ." Vừa tìm gã sai vặt, đem Kim đại gia giao cho . Kim đại gia trong miệng mặc dù vẫn còn la hét, cũng bị gã sai vặt xô đẩy ra ngoài.


      Thấy bên này an tĩnh, Vương mụ mới hướng Tiểu Ngọc : "Ta hiểu biết trong lòng ngươi có cái gì chủ ý, nhưng lão gia rồi, chờ mười lăm tháng tám cho tiểu thư cùng gia có chuyện vui, từ toàn bộ nha đầu trong nhà, tìm mấy nha đầu thanh tú phục vụ cho tiểu thư và gia, sau đó mới chọn nha đầu cho đại gia. Ngươi an phận thủ thường chút cho ta ,chớ làm ra chuyện gì khôn ngoan."


      Tiểu Ngọc nghe lời này, thầm trong miệng: " phải có Lục Khởi tỷ tỷ, sao có thể đến phiên chúng ta." Vương mụ cất bước muốn vào phòng, nghe lời này, trừng mắt nhìn nàng.Tiểu Lan cũng bận rộn kéo Tiểu Ngọc lui xuống, trong miệng cười : "Mụ mụ, chúng ta biết." Vương mụ lúc này mới hừ tiếng, vào trong phòng. Tiểu Lan lôi kéo Tiểu Ngọc tâm cam tình nguyện xuống làm việc, để lỗ tai có nửa khắc thanh tịnh.


      Tiểu Viên giặt xong y phục, lại đem viện quét sạch , lúc này mới có chút rảnh rỗi. Theo Kim tiểu thư phân phó, ngồi băng đá ở trong sân thêu thùa may vá. Tiểu Viên may vá, cũng là ở ngày đó, Huệ hoàng hậu lần đầu tiên bị phế, phải trụ tại Cố Thành thời điểm, người hầu hạ nhiều lắm, khi đó Phùng Viện chỉ có tám tuổi cùng với Tam tỷ, có thị nữ của mẫu hậu, Huệ mẫu hậu tự tay dạy nàng thêu. Sau lần đó Huệ hoàng hậu nhiều lần bị phế rồi lại được lập, Phùng Viện may vá cũng càng ngày càng thành thạo.


      Vào Kim gia, Kim tiểu thư thấy nàng may vá xuất sắc, tuy rằng nàng vẫn phải làm việc nặng, lúc làm chút hà bao, cái khăn tay, đều để cho nàng làm, làm xong liền lấy , là Kim tiểu thư tự tay làm. (mua nho: Eo Kim tiểu thư cũng khôn lanh nha... Kim Tiểu thư: lừ... lừ.... Muanho: cầm dép chạy) Lúc đầu Tiểu Viên biết, đều làm xong chỉn chu, ăn mấy lần đau khổ sau, cũng biết lưu lại mấy châm cho Kim tiểu thư, như vậy da thịt cũng ít ăn khổ sở.



      Tiểu Viên làm hồi, lại nghĩ tới chuyện cũ, khỏi than thở, ngày đó ở bên trong Cố Thành, tuy biết quanng cảnh từng ngày, cũng là mẹ con ba người đoàn đoàn viên viên, cũng có tìm niềm vui trong đau khổ. Giờ đây, lăng mộ của Tam tỷ ở ngoài Lạc Kinh, biết là còn nguyên vẹn hay bị phá hư rồi. Mẫu hậu ở trong thành Trường An, có hài tử khác, còn có hay nhớ tới mình?


      Chỉ sợ mẫu hậu nhớ tới mình cứ nghĩ là mình chết rồi. Từ Lạc Kinh đến Kiến Khang, từ hành trình đó, có thể còn sống sót, dễ. "Phi, ngươi lại nhớ nam nhân hay sao? Ban ngày khóc cái gì?" Đột nhiên ở nơi này an tĩnh trong tiểu viện, xuất lời nhục mạ, có vẻ cực kỳ đột ngột. Tiểu Viên lúc này mới phát giác, mình bất tri bất giác, có hai giọt lệ rơi vào đồ may vá. Tiểu Viên vội vàng đứng dậy, đối với Tiểu Ngọc : "Tỷ tỷ, này mặt trời có chút chói, gió vừa thổi, thổi xuống hai giọt lệ, cũng phải ta khóc."


      Chương 2.3


      Editor: muanhobaybay




      Tiểu Ngọc hừ lạnh tiếng, cầm lên may vá, đột nhiên ánh mắt sáng lên, cất giọng : "Được lắm, cái nha đầu to gan này, lại dám đem châm tuyến tiểu thư làm hết lấy ra thêu trộm, còn dùng nước mắt làm dơ, cũng biết ngươi có mấy cái mạng?" Tiểu Viên gãi đầu, sững sờ : "Tỷ tỷ, ngươi ở đây cái gì?"



      Sau lưng vang lên tiếng Lục Khởi: "Tốt, Tiểu Viên, lá gan ngươi là càng ngày càng lớn, buổi sáng hảo hảo lau chùi , giờ lại đem đồ may vá của tiểu thư lấy ra." Tiểu Ngọc sớm hành lễ: "Nô tỳ gặp qua Vương tiểu thư." Tiểu Viên vội vàng xoay người, sau lưng cũng là Kim tiểu thư cùng Vương tiểu thư tay trong tay đứng ở nơi đó. Kim tiểu thư ở trước mặt người ngoài, vĩnh viễn là đoan trang, nàng lúc này bên môi mỉm cười, đoan chánh đứng ở nơi đó, lắng nghe Lục Khởi .



      Tiểu Viên ngờ tới Vương tiểu thư cũng ở đây, thầm tốt, mình hôm nay cũng cẩn thận, quên tiểu thư dặn dò qua, khi mình may vá, trừ người trong tiểu viện, được để cho người bên ngoài biết. Vội cúi đầu đứng hầu, chẳng qua là dám lời nào.



      Lục Khởi phát tác xong rồi, lúc này mới cung kính đối với Kim tiểu thư : "Tiểu thư, Tiểu Viên dám gây họa như thế, xử trí như thế nào ạ?" Kim tiểu thư lúc này mới giương mắt nhìn hướng Tiểu Viên, chẳng qua là lời nào, mắt chuyển sang Lục Khởi, mình đối với Vương tiểu thư : "Muội muội, chúng ta vào thôi."




      Vừa vừa lui về phía sau bước, khiến Vương tiểu thư vào trước, rồi nàng mới tiến vào phòng. Lục Khởi chờ Kim tiểu thư tiến vào, chuyển sang Tiểu Viên, cười, chẳng qua là nhìn nàng. Tiểu Viên thấy mặt nàng bình tĩnh biểu gì, cắn cắn môi, muốn chuyện, Lục Khởi gọi Tiểu Ngọc đưa trà vào: "Để ta, ngươi cho nha đầu này nhớ lâu chút."



      Lời này đúng như mong muốn của Tiểu Ngọc (đồ đáng ghét), vội lên trước , Lục Khởi nhận mâm trà thời điểm, giọng : "Cần phải giọng chút, chớ quấy rầy tiểu thư." Tiểu Ngọc gật đầu đáp ứng xong, Lục Khởi mới bưng trà tiến vào.



      Tiểu Ngọc cười cười, từ từ đến gần Tiểu Viên, Tiểu Viên biết bữa này đánh, hôm nay là trốn thoát đâu, đành nhắm mắt chịu trận. Tiểu Ngọc thấy bộ dáng này của nàng, ngược lại cười ra ngoài: "Phi, tiểu thư của chúng ta từ trước là người hòa nhã thiện lương, phạm sai lầm, chỉ là mắng đôi câu phải, ngươi bày ra bộ mặt đưa đám như bị đánh cho ai nhìn?"



      Tiểu Viên mở mắt, thấy Kim tiểu thư đưa Vương tiểu thư ra ngoài, trong nội tâm hiểu ràng chút, khỏi cười khổ, chẳng qua là dám lộ ra. Tiểu Ngọc xong rồi, Vương tiểu thư mở miệng : "Tỷ tỷ là người lương thiện, mới vừa rồi ta còn sợ..." Lại hết câu, chỉ cười, Kim tiểu thư mặt tươi cười: "Muội muội, tỷ với muội quen biết nhiều năm như vậy, chẳng lẽ muội còn lòng của tỷ?"



      Vương tiểu thư gật đầu, cười : "Là muội làm việc lỗ mãng." Kim tiểu thư vừa khẽ mỉm cười, hai nha hoàn theo phía sau ra khỏi cửa viện.



      Tiểu Ngọc đợi các nàng vừa , ngẩng đầu nhìn hướng Tiểu Viên, mặt cười cười biết nơi nào, cắn răng : " kinh động, vậy cũng tốt, ngươi theo ta, "

      *******

      Chương 3.1: gia

      Editor: muanhobaybay




      xong liền về phía trước, Tiểu Viên bất an theo phía sau nàng, nháy mắt đến phòng phía sau phòng bếp. Tiểu Ngọc đóng cửa lại, cười : "Ta hôm nay cũng đánh ngươi, cũng mắng ngươi, ngươi đem cái đó uống cho ta."


      Tiểu Viên theo tầm mắt của nàng nhìn lại, thấy đó là chén nước bẩn, bên trong rót mấy khối gì đó, nuớc kia vừa đen vừa thối, vật kia cũng biến thành đen, bưng lại nhìn kỹ mới biết là bánh bao, biết dư lại từ lúc nào. Tiểu Viên khỏi lộ vẻ khó xử. Tiểu Ngọc vốn định ngồi xuống, nhìn quanh phòng, thứ nhất có ghế ngồi, thứ hai mặc dù có quét dọn qua, vật trong phòng lộn xộn, trong lòng thầm mắng Tiểu Viên, nếu phải nàng, mình cũng đến địa phương này, trong lòng càng thêm oán trách nàng, chẳng qua là ra, nàng đem khăn tay vò nát, mắt cũng giơ lên.


      Đợi hồi lâu, thấy Tiểu Viên bất động, Tiểu Ngọc hừ tiếng, tiến lên bước, đến trước mặt nàng, chẳng qua là mắt vẫn như cũ nhìn nàng: "Biết ngươi chịu ăn, cũng tốt, ngươi liền ba ngày cần ăn cơm." Tiểu Viên cắn răng cái, muốn uống..., chẳng qua là mùi hôi nồng nặc bốc lên, đầu lưỡi mới vừa nếm đến chút, nôn ra ngoài, loảng xoảng tiếng, chén rơi mặt đất.


      Tiểu Ngọc thấy, cũng giận, chẳng qua là cười : "Ta cho phòng bếp, ba ngày nay..." Nhìn mặt Tiểu Viên từ hồng chuyển bạch, Tiểu Ngọc đắc ý tăng thêm giọng : " cho ngươi cơm ăn."


      xong Tiểu Ngọc liền ra ngoài, Tiểu Viên đứng ở nơi đó, nước mắt ào ào chảy, ra ở cõi đời này, có thứ so với bị đánh còn đau hơn, còn sống làm cái gì, sao tìm con đường cùng, trong đầu lại ra lời mẫu hậu ngày đó: "Viện nhi, đáp ứng mẫu hậu, về sau vô luận như thế nào cũng phải sống, cần học Tam tỷ con." (Huhu, thương tiểu Viên của ta. Ôm nàng)


      Đó là lúc mẫu hậu bị phế lần thứ ba, Tam tỷ cùng hoàng thúc nổi lên xung đột, Chiêu Dương Cung chìm trong máu tươi, mặc dù mất mạng người, lại thể cải biến bất cứ chuyện gì, chờ mẫu hậu lần nữa lại đứng vị trí hoàng hậu, ở bên trong Chiêu Dương Cung, trước linh cữu Tam tỷ, mẫu hậu gần như điên cuồng đối nàng những lời này, còn sống, vô luận như thế nào cũng phải sống. (Tiểu Viên Viên à, ta luôn bên nàng. Ôm ôm)


      Tiểu Viên khỏi nghĩ thầm, mẫu hậu, hài nhi nghe lời người còn sống, nhưng biết cuộc sống này, lúc nào mới là điểm cuối, hài nhi thậm chí nghĩ, liền gả cho đại gia ngốc ngốc kia, đổi lấy bữa cơm an ổn, mẫu hậu ngày đó gả cho phụ hoàng thời điểm, tuy phụ hoàng là kẻ ngốc, mẫu hậu cũng là nguyện ý, nhưng là phụ hoàng thế nào đều là hoàng đế, mà Kim đại gia, Tiểu Viên bên môi lên cười khổ, mẫu hậu ngừơi có nghĩ tới, con của mình cũng muốn lên con đường giống như vậy?

      Chương 3.2

      Editor: muanhobaybay



      cái tay phủ vai Tiểu Viên, Tiểu Viên còn tưởng là Tiểu Lan, vội lau lệ, ngẩng đầu lên : "Tỷ tỷ, chỉ là gió thổi vào mắt ta thôi." Trước mặt phải là Tiểu Lan, mà là nam tử trẻ tuổi, mặc áo màu xanh nhạt, eo buộc đai lưng màu trắng, vạt áo đỏ thẫm có thêu hoa hải đường, còn dùng màu vàng kim tuyến vẽ ra hoa văn hình mây, tựa hồ như có thể ngửi thấy mùi thơm hoa Hải Đường. vạt áo treo túi thơm, bên trong tản mát ra cỗ mùi thơm ngát, hai thứ đồ này, đều là Tiểu Viên làm, Kim tiểu thư cầm đưa người .

      Nam tử mặt lộ ra quan tâm, Tiểu Viên thấy nam tử này, cũng biết thế nào, lệ lại giọt lớn giọt rơi xuống. Nam tử sâu thở dài, vịn đầu vai Tiểu Viên, lại duỗi tay kia , dùng ngón cái lau nước mắt cho nàng, trong thanh có chứa thở dài: "Tiểu Viên, phải ta với nàng rồi sao? Có chuyện gì, nàng tìm ta là tốt rồi." Tay của nam tử như thế êm ái, ấm áp xúc cảm khiến Tiểu Viên nhất thời cảm thấy, bao lâu, rất rất lâu có ai ôn nhu như vậy hỏi nàng, cái mũi càng thêm chua xót, nước mắt rơi càng nhiều.

      Bên ngoài rất an tĩnh, chỉ có ánh mặt trời xuyên thấu qua cửa sổ chiếu vào, tại như vậy chật chội trong phòng , nam tử này tựa như người phát ra ánh sáng, môi dịu dàng cười, bàn tay như ngọc phủ vai Tiểu Viên, làm cho Tiểu Viên sâu say mê. Nam tử câu kia xong, mở miệng nữa, chẳng qua là chuyên chú nhìn Tiểu Viên, tựa như nàng là vật trân quý nhất đời. Từ từ, tay của nam tử từ mặt Tiểu Viên tuột xuống, tới cằm của nàng, dùng hai ngón tay nhàng nâng cằm của nàng Thấy Tiểu Viên giống mấy lần trước dạng đẩy mình ra, môi nam tử, từ từ hướng môi như cánh hoa của Tiểu Viên tới gần. (oa oa. Bịt mắt bịt mắt…)


      Tiểu Viên bất giác nhắm mắt lại, lông mi nhàng rung động, gần, càng gần, còn kém chút như vậy điểm, nam tử hô hấp trở nên dồn dập. dùng tay nâng cằm Tiểu Viên, cái tay khác dời đến bên eo, ấm áp hô hấp phun đến mặt nàng, làm cho mặt nàng dâng lên mảnh ửng hồng, càng có vẻ động lòng người.


      Bên ngoài đột nhiên truyền đến hồi tiếng ve kêu, om sòm tiếng ve phá vỡ yên tĩnh trong phòng , cũng làm cho Tiểu Viên tỉnh lại, nàng mở mắt, đứng thẳng người, đẩy nam tử ra, lui về phía sau bước, cúi đầu hành lễ : "Nô tỳ nhất thời say mê, mong rằng gia lượng thứ." Người này trước mặt, định hôn với Kim tiểu thư, ca ca của Vương tiểu thư, xuất thân từ Lang Gia Vương gia, vì tránh họa mà đến Giang Đông, Vương công tử, Vương Thắng An.


      Vương Thắng An vốn nghĩ là Tiểu Viên chấp nhận, ai ngờ Tiểu Viên đột nhiên như vậy, bàn tay ở giữa trung, nửa ngày mới thu hồi tay, nhìn dáng vẻ cung kính, Tiểu Viên vẫn như cũ cự mình ngoài ngàn dậm, sâu thở dài, muốn lại thốt nên lời. (muốn lại thôi. Bó tay với chị mà)


      Tiểu Viên nghe thở dài, nhất thời tâm hoảng ý loạn, nửa ngày mới : " gia nâng đỡ, nô tỳ dù chết muôn lần cũng thể khước từ , chẳng qua là…" Vương Thắng An đôi tay khép lại đến trong tay áo, chuyên chú nhìn Tiểu Viên, thở dài : "Chẳng lẽ ngươi vẫn còn oán trách ta chỉ có thể lấy ngươi làm thiếp?”


      Tiểu Viên cuống quít lắc đầu: " phải vậy, nô tỳ tự biết xuất thân ti tiện." đến đây, Tiểu Viên dừng lại, tiếp tục nhanh chóng : "Tiểu thư cùng gia, vốn là đôi trời sinh, nô tỳ cũng chỉ là lau sậy ven đường, sao dám." còn chưa dứt lời, tay Tiểu Viên bị Vương Thắng An nắm lấy. Tiểu Viên khỏi hồi hoảng hốt, cũng dám tránh thoát, chẳng qua là ngẩng đầu nhìn hướng Vương Thắng An. Vương Thắng An con ngươi trong trẻo, ánh mắt chuyên chú, nhàng đối với Tiểu Viên : "Tiểu Viên, lời như vậy về sau nên nữa, tuy chỉ gặp qua ngươi mấy lần, khí độ khi ngươi làm việc, cùng hầu bất đồng, nghĩ đến đại gia tộc xuất thân ở Lạc Kinh kia, chỉ là ta cùng nàng ta có hôn ước từ trước, thể bội ước."


      Lời như vậy, Tiểu Viên nghe Vương Thắng An rất nhiều lần rồi, trong nháy mắt, Tiểu Viên nghĩ đem thân thế mình ra, nghĩ lại nên, thời mẫu hậu theo người Hồ kia, nghe giọng điệu gia hôm qua đến, vô cùng chán ghét, hơn nữa tại thế cục chưa định, nếu toàn bộ ra ngoài, chỉ sợ ngược lại ổn. Huống chi mẫu hậu mấy lần bị phế rồi lại được lập, danh tiếng Chiêu Dương Cung trong lòng mọi người, xấu ít, Tiểu Viên lại đem lời nuốt xuống.

      Chương 3.3

      Editor: muanhobaybay



      Nhìn Tiểu Viên lúc cau mày, lúc mỉm cười, càng phát ra dung mạo xuất sắc, giống Kim tiểu thư kia cọc gỗ mỹ nhân (haha. nhận xét chuẩn thế. Em like câu này của http://***************.com/images/smilies/icon_numberone.gif ), Vương Thắng An ngoài mặt mặc dù bình tĩnh, bên trong lửa nóng, lại bùng nổ.


      Mắt thấy vừa rồi đắc thủ, ai ngờ lại bị tiếng ve quấy phá, Vương Thắng An khỏi có chút bực tức muốn mắng chửi người, chỉ là chuyện này, cũng thể nóng vội, huống chi giờ ở Kim gia, tuy được tiếp đãi long trọng, nhưng vẫn là ăn nhờ ở đậu, thể theo ý mình, còn chờ cùng Kim tiểu thư lập gia đình sau, lại lên kế hoạch, dù sao Tiểu Viên cũng là nha hoàn trong phòng nàng ta.


      Nghĩ tới đây, Vương Thắng An cố ý nhăn mặt chau mày, buông tay Tiểu Viên ra, hòa nhã : "Sau này ngươi đừng tự xem , phỉ báng chính mình, giữa ngươi và ta, chẳng qua là gặp nhau chậm chút, đối với tiểu thư nhà ngươi, ta còn nhiều phần kính trọng, đối với ngươi..." Vương Thắng An tăng thêm giọng điệu : "Ta làm cho ngươi còn ý cự tuyệt, khiến cho ngươi động tâm." Tiểu Viên nghe câu đó, coi như là lời dối, cũng cảm thấy lòng tràn đầy ngọt ngào, khẽ gật đầu, môi từ từ cong lên, dần dần ở mặt nở đóa hoa, nụ cười này tựa như gió xuân như hoa mới nở dạng xinh đẹp.


      Vương Thắng An thấy nàng cười, khỏi có chút mất hồn, đáng tiếc nha đầu này bình thường hay cười, chỉ rất là mau trấn định lại, cũng nâng lên nụ cười, với nàng: "Về sau bị ủy khuất, đừng cứ mãi nhịn nhục." Tiểu Viên muốn gật đầu, bên ngoài truyền đến Vương mụ tiếng la: "Tiểu Viên, nha đầu chết tiệt kia, lại chạy đâu rồi?" Tiểu Viên vội đáp tiếng, đối với Vương Thắng An thi lễ, đẩy cửa ra ngoài.


      Vương Thắng An chần chừ ở bên trong hồi, chờ đến lúc bên ngoài có tiếng của ai, lúc này mới ra ngoài, từ cửa vòng qua thời điểm, liếc mắt nhìn thấy bên tường Vương mụ trong tay cầm cái áo, gương mặt tức giận, Tiểu Viên quỳ gối mặt đất, chẳng qua là cúi đầu, cái gì cũng dám .


      Vương Thắng An nhướng mày, nhưng cũng lên tiếng, lặng lẽ từ bên tường vòng qua.


      Vương mụ mắng văng nước miếng: "Ngươi xem , bảo ngươi giặt vài món quần áo, lại đem cái yếm tiểu thư thích nhất làm rách, nuôi ngươi còn có ích lợi gì." Tiểu Viên thấy nàng chỉ mắng, cũng đem áo đưa cho mình nhìn, trong lòng có chút kỳ quái, cũng dám cãi lại, chẳng qua là cúi đầu quỳ. (Muanho: Bất công, bất công. Ta…ta… biểu tình biểu tinh… Tiểu Viên: nàng có giỏi làm xem *lừ lừ*. Muanho: *cúi đầu* em dám ạ.)


      Vương mụ mắng xong rồi, đem áo hướng ngực Tiểu Viên khẽ ném: "Hừ, chính ngươi nhìn xem, ngươi lại làm ra chuyện như vậy? Trước ngày mai, ngươi phải đem nó khôi phục nguyên dạng, bằng ..." Vương mụ mặt lộ ra nụ cười: "Ngươi cũng đừng tới gặp ta." xong cũng quản Tiểu Viên, Vương mụ quay mông rời .


      Tiểu Viên lúc này mới đứng dậy, chẳng qua là quỳ thời gian dài, bắp chân hồi tê dại, nghỉ ngơi chút, mới tỉ mỉ nhìn y phục này, ở nơi ngực, vốn là thêu đóa hoa cúc, nhưng chỗ nhị hoa, là lỗ rách lớn, Tiểu Viên ngó kỹ rồi, khỏi cười khổ, cái chỗ hỏng này, mình ban đầu nghĩ, muốn thêu đóa hoa che kín, nhưng là thể thực được.


      Chẳng qua Vương mụ giao phó xuống, Tiểu Viên rũ qua cái yếm, khó hơn nữa cũng phải làm xong.
      Last edited: 30/9/14

    3. wjuliet43

      wjuliet43 Well-Known Member

      Bài viết:
      7,847
      Được thích:
      14,128
      Chương 4.1

      Editor: muanhobaybay



      Ngày thứ hai, vừa rạng sáng, Kim tiểu thư được bọn nha hoàn phục vụ trang điểm, mặc y phục xong xuôi, còn chưa có nhìn thấy Tiểu Viên. Kim tiểu thư dùng quạt tròn nhàng quạt, tư thái ưu nhã, tựa như tán gẫu hỏi Vương mụ: "Mụ mụ, Tiểu Viên nha đầu kia đâu?" Vương mụ dùng lược chải mấy lọn tóc mai bị Kim tiểu thư mới vừa quạt gió làm loạn, cười : "Tiểu thư, Tiểu Viên lúc này còn chưa tới đây." Bên cạnh Lục Khởi chen vào : "Tiểu thư ngươi quên sao? Hôm qua Tiểu Viên nha đầu giặt quần áo thời điểm, làm hỏng mất cái áo, tiểu thư nhân từ, phạt nàng, chỉ cần sửa cái áo nguyên dạng là được."


      Kim tiểu thư nghe xong, cười nhạt, nụ cười kiều mỵ lại có chút dữ tợn: "Nếu nàng sửa được nguyên dạng, cũng thể trách ta, mụ mụ ngươi có đúng ?" Vương mụ chẳng qua là cười cười, Tiểu Ngọc lúc này bưng điểm tâm vào, Lục Khởi nhận lấy đưa cho Kim tiểu thư, nghe lời này, tiếp tục : "Tiểu thư rất đúng, nha đầu kia, dáng vẻ lả lơi, nếu phải tiểu thư mềm lòng, đành lòng đuổi nàng , chỉ sợ nàng giờ rơi xuống khe rãnh nào rồi."


      Vương mụ cũng gật đầu: "Đúng vậy a, bên ngoài binh hoảng mã loạn , nghe Lạc Kinh nơi đó, hoàng đế hoàng hậu đều chết, ai nhặt xác, sao giống chúng ta chỗ này, dựa vào Trường Giang, đánh lại, nàng nếu phải là vận khí tốt, bán vào được nơi này, chỉ sợ sớm bị người Hồ bắt , gian dâm đủ rồi, biếm làm nô lệ." Tiểu Ngọc nghe, hiểu Kim tiểu thư trong lòng suy nghĩ gì, nghĩ đến Tiểu Viên nếu thể sửa áo như cũ, bị phạt, bên môi nâng lên mỉm cười.


      Kim tiểu thư chẳng qua là mỉm cười nghe họ chuyện, dùng muỗng múc bánh trôi, thả vào trong miệng, mùi thơm hoa quế lập tức tràn đầy miệng, Kim tiểu thư nuốt xuống, định đem tính toán ra, bên ngoài truyền đến thanh vui sướng của Tiểu Lan: "Tiểu Viên, ngươi đến rồi, tiểu thư đợi ngươi."


      Nghe lời này, Kim tiểu thư mặt liền biến sắc, suýt nữa cầm được chén, Tiểu Ngọc cơ hồ quên lễ nghi, vội vén rèm lên xem. Lục Khởi nhìn Kim tiểu thư sắc mặt thay đổi, uốn éo thắt lưng, đến trước cửa, vén rèm lên, quát: "Tới tới, có cái gì ngạc nhiên, nàng là nha hoàn của tiểu thư, đến hầu hạ tiểu thư còn chuyện gì?" Tiểu Lan lôi kéo tay Tiểu Viên, cao hứng hỏi, nhìn thấy Tiểu Ngọc ra ngoài, lại nghe thấy Lục Khởi chuyện, vội buông tay Tiểu Viên ra.


      Lục Khởi trợn mắt nhìn Tiểu Lan cái, cằm vừa nhấc, đối với Tiểu Viên : "Ngươi vào ." Tiểu Viên trong tay ôm cái áo chỉnh tề, theo nàng vào trong phòng. Kim tiểu thư lúc này khôi phục giống như bình thường dạng, ăn xong điểm tâm, ngồi đoan chánh, bên môi mỉm cười, chờ Tiểu Viên, Tiểu Viên tiến lên hành lễ, Kim tiểu thư nhìn nàng hồi lâu, thấy nàng mặt mệt mỏi, trong lòng cười lạnh tiếng.


      Lục Khởi vội vàng tiến lên, nhận lấy món đố từ trong tay Tiểu Viên, mở ra trước mặt Kim tiểu thư. Hôm qua chỗ bị hỏng áo, hôm nay quả nhiên bổ túc rồi, đóa hoa cúc hoàn hảo, có nửa điểm giống như sửa lại, Kim tiểu thư nhìn kỹ lần, sửng sốt hồi, nhìn chăm chú vào Tiểu Viên nửa ngày, lúc này mới : "Thôi, ngươi gây họa, nhưng lại phục hồi được như cũ, ta cũng truy cứu nữa, xuống làm việc ." (chứ còn gì nữa. Tiểu tròn tròn của ta tuy bé cơ mà tài ba lắm chứ bộ. http://***************.com/images/smilies/icon_cute.gif )


      Tiểu Viên lúc này mới thở phào nhõm, tối hôm qua cơ hồ nghĩ ra cách nào, lại đột nhiên nhớ tới mẫu hậu từng dạy, như thế nào phục hồi như cũ y phục bị thủng lỗ, toàn bộ là nhờ vào tuyệt kỹ của mẫu hậu, mẫu hậu lấy áo vẫn còn mới, rồi đem hoa cúc mới thêu phá hủy, sau đó lại dùng ty tuyến (sợi tơ) giống sợi đem thêu hoa cúc, lần nữa thêu ra đóa, ở giữa còn dùng giới tuyến dầy đặc đem thêu làm biến mất cái lỗ hổng kia, như vậy chợt nhìn lộ ra cái gì sơ hở, sợ là sợ nàng nhìn kỹ từng sợi tuyến, còn sợ bị người ta nhìn ra, này là độc môn tuyệt kỹ của mẫu hậu.

      Chương 4.2

      Editor: muanhobaybay




      Lúc ôm y phục tới, trong lòng vẫn là có thấp thỏm, nghe được tiểu thư như vậy, mới thở phào nhõm, rồi sau đó lại nghĩ, Kim tiểu thư mặc dù bị Kim lão gia gắng sức bồi dưỡng, cầm kỳ thư họa, cũng đều cho nàng học, lại tìm người dạy nàng ngôn hành cử chỉ, nhưng cuối cùng cũng chỉ là nữ nhi gia đình nông dân bên ngoài thành Kiến Khang, mình dùng là thủ pháp, cả Lạc Kinh, người biết cũng nhiều, nàng nhìn ra, cũng là chuyện bình thường. Khom lưng thi lễ cái, lui ra ngoài.


      Kim tiểu thư đợi nàng vừa ra ngoài, mặt lập tức sa sầm tím tái như gan heo, cầm quần áo ném , đối với Vương mụ phát giận : "Mụ mụ, hôm qua ta dùng cây kéo cắt bỏ, cứ nghĩ là thể phục hồi như cũ, thế nào nha đầu này trong đêm, liền làm xong." Vừa vừa dùng sức vặn xoắn chiếc khăn, chỉ hận thể đối Tiểu Viên giống như đối cái khăn này, sớm bị mình xay thành thịt vụn. (muanho: oaoa… http://***************.com/images/smilies/icon_cry.gif http://***************.com/images/smilies/icon_cry.gif http://***************.com/images/smilies/icon_cry.gif T.T… em sợ)


      Vương mụ vội vàng tiến lên khuyên ngăn: "Tiểu thư, chớ có lên tiếng, người thời là nàng dâu chưa qua cửa phủ Vương gia, để hôn này xong xuôi, lão gia mất rất nhiều hơi sức, cử chỉ xấu như vậy, bị người khác nghe qua, xong." Lục Khởi cẩn thận nhìn chút, thấy cửa sổ cũng đóng kỹ, cũng tiến lên an ủi. Kim tiểu thư phát tác qua , lúc này mới thở dài : "Cái gì Lang Gia Vương gia, thời cũng chẳng qua là tới Giang Đông tị nạn, cũng biết cha mê cái gì của Vương Phủ, nhất định đem ta gả cho ."


      Vương mụ tiến lên vịn vai của nàng: "Tiểu thư, người đừng những lời trẻ con như vậy, vừa cùng Vương gia kết thân, Huyện lệnh cũng xem trọng nhà ta , huống chi nghe Hà Gian Vương được ủng hộ lên ngôi, mà người đó chính là thúc thúc ruột của gia, đến lúc đó gia tiền đồ rộng mở, người cần gì so đo với đứa nha hoàn, hư đại ." Kim tiểu thư gì, nhìn Lục Khởi cái, khỏi cả giận : "Ngươi dáng dấp cũng kém, sao nhìn trúng ngươi?"


      Lục Khởi miệng động mấy động, dám giải thích, gia tuấn tú, xuất thân lại cao, mình là thân cận nha hoàn của tiểu thư, từ ngày tiểu thư được chỉ hôn, mình lúc nào cũng cố gắng thu hút chú ý của gia, ai ngờ gia lại nhìn mình chút nào, chút tình cảm kia, sớm bị dội gáo nước lạnh, đối với Tiểu Viên vừa đố kị lại vừa hận.


      Tiểu thư ngại vì thân phận, muốn ở trước mặt mọi người giả vờ giả vịt, mình cũng có nhiều cố kỵ như thế, còn suy nghĩ biện pháp hành hạ Tiểu Viên cho hả giận (muanho: ta cắn, ta cắn http://***************.com/images/smilies/icon_food.gif http://***************.com/images/smilies/icon_food.gif chết nhà ngươi, Lục Khởi, … Lục Khởi…. đáng ghét). Tiểu Lan thanh dồn dập ở ngoài cửa vang lên: "Tiểu Viên, Tiểu Viên ngươi làm sao vậy, mau tỉnh lại."


      Kim tiểu thư nhướng mày, bên ngoài xảy ra chuyện gì? Vương mụ lên trước kéo cửa ra, đối bên ngoài quát lên: "Đây là thế nào, tiểu thư còn ở đây, cứ như vậy hét to?"


      Tiểu Lan lúc này ôm lấy Tiểu Viên, lay lay thân thể của nàng, luôn miệng kêu gọi, thấy Vương mụ ra ngoài, vội : "Mụ mụ, Tiểu Viên sau khi ra ngoài, chúng ta vừa mới mấy câu, nàng liền ngất , tại sao gọi hồi mà vẫn bất tỉnh, mụ mụ ngươi mau nhìn chút."


      Vương mụ thuận thế nhìn tới, Tiểu Viên nhắm cặp mắt, sắc mặt trắng bệch, môi cũng có huyết sắc, Tiểu Ngọc khép tay, chẳng qua là cười lạnh : "Cũng biết nàng là kiều tiểu thư của nhà nào, đứng dưới mặt trời lúc mà ngất , cùng chúng ta giống nhau."


      Tiểu Lan thấy Vương mụ tiến lên, đối với Tiểu Ngọc : "Tiểu Viên tối hôm qua chưa ăn cơm, lại cả đêm sửa cái áo kia, người sắt cũng chịu đựng được, chứ gì đến nàng." Tiểu Lan lời còn chưa hết, Vương mụ liền trừng mắt nhìn nàng, Tiểu Lan vội ngậm miệng.


      Vương mụ bấm bấm người Tiểu Viên, thấy nàng có tỉnh lại, miệng mấy câu, ý bảo Tiểu Ngọc lấy thùng nước, Tiểu Ngọc tâm cam, tình nguyện rời , Vương mụ lấy tay sờ, lạnh như băng, cũng vừa hay...


      Dùng gáo múc nước, hướng mặt Tiểu Viên dội xuống. Sau khi Tiểu Viên ngã xuống, cảm thấy thân thể lảo đảo, trong ánh trăng mờ ảo nhìn thấy mẫu hậu hướng nàng mỉm cười, như cũ đẹp như vậy, Tiểu Viên khỏi kêu lên: "Mẫu hậu, người nơi nào? Hài nhi rất nhớ người." Mẫu hậu gì, chẳng qua là hướng nàng mỉm cười, Tiểu Viên định tiến lên, nam tử người Hồ đột nhiên chen vào giữa, đem Tiểu Viên đẩy ra: "Nàng phải mẫu hậu của ngươi, mà là vợ của ta."


      Tiểu Viên để ý đến sợ hãi, chuẩn bị đẩy người đàn ông này ra, nơi xa truyền đến tiếng la: "Giết , giết ." Là đám người tay cầm vũ khí, dưới chỉ huy của tướng quân mặc áo bào màu trắng, hướng bên này vọt tới, Tiểu Viên nghĩ kêu, hồi nước mưa xối xả dội tới, làm Tiểu Viên lạnh thấu tâm can, nàng giật mình cái, tỉnh lại.

      Chương 4.3

      Editor: muanhobaybay



      Mở mắt là ánh mặt trời chói sáng, đâm vào mắt làm nàng mở mắt được, Tiểu Viên nhắm mắt, lại lần nữa mở ra, nghe truyền tới bên tai thanh quen thuộc: "Tốt rồi, tốt rồi, Tiểu Viên, ngươi rốt cuộc tỉnh." Tiểu Viên nhận ra giọng của Tiểu Lan, mình vẫn ở chỗ cũ, trong sân Kim gia.


      Tiểu Viên khỏi thở dài tiếng, Vương mụ bỏ lại gáo nuớc, nghe nàng thở dài, tức giận : "Tiện nha đầu này, đứng dưới nắng chút mà chịu được, còn đứng lên làm việc cho ta." Tiểu Lan định giúp Tiểu Viên vài lời cầu tình, Tiểu Viên đột nhiên ôm chặt lấy mình, lên tiếng khóc lớn: "Ta có mẹ, ta có nhà."


      Tiểu Viên từ trước đến nay mấy năm ở Kim gia, mặc dù thường chịu đánh chửi, chẳng qua là nàng luôn nhẫn nhịn, nếu có muốn khóc cũng cố gạt lệ, chưa từng lên tiếng khóc lớn như vậy trước mặt của mọi người.


      Tiểu Lan bị sợ giật mình, đưa tay ôm chặt lấy nàng, Tiểu Viên khóc đến tê tâm liệt phế, Vương mụ cũng bị giật mình, qua nửa ngày, mới tiến lên phía trước : "Ta bất kể ngươi thời có mẹ, hay là sớm có mẹ, ngươi bây giờ là nha hoàn của tiểu thư, nên phải phục vụ tiểu thư, mau chút làm việc ."


      Vừa vừa lôi nàng dậy, Tiểu Lan cũng biết can đảm từ nơi nào tới, cái tay ôm lấy Tiểu Viên, cái tay khác bắt lấy ống tay áo Vương mụ : "Vương mụ, chúng ta mặc dù là người làm, nhưng cũng là người có cha có mẹ nuôi lớn, Tiểu Viên thương tâm khi nàng có mẹ, cũng là chuyện thường tình, mụ mụ hôm nay chi bằng để nàng nghỉ ngơi ngày?"


      Vương mụ kéo mấy cái, có bỏ được tay Tiểu Lan ra, khỏi có chút nổi giận, tát cho Tiểu Lan bạt tai: "Phi, ngươi trước lo cho chính ngươi ." Tiểu Ngọc ở bên cạnh nhìn hồi náo nhiệt, lúc này mới tiến lên phía trước : "Mụ mụ, nhìn họ như vậy thâm tình bộ dáng, phạt được, phạt liền phạt cả hai ạ.”


      Vương mụ nhìn nàng cái: "Chỉ biết thôi, sao giúp ta kéo các nàng ra?" Tiểu Ngọc thấy mình ra chủ ý được dùng, chu mỏ, phát dậm chân, liền tiến lên giúp tay, nàng có nửa điểm nhân tính, đem tay Tiểu Viên liều mạng bỏ qua bên, nhìn đến tay Tiểu Viên, ngón tay suýt chút nữa bị nàng bẻ gãy.


      Vương mụ cùng Tiểu Ngọc dùng rất nhiều hơi sức, lúc này mới đem Tiểu Viên bọn họ tách ra, nhưng cũng là mệt thở được, vừa mới tách ra, Vương mụ tay bắt lấy Tiểu Viên, hướng người nàng đánh xuống: "Phi, ngươi vừa vào Kim gia, chính là người của Kim gia, sinh tử của ngươi cùng cha mẹ ngươi vô can rồi, khóc cái gì mà khóc, đúng là đồ xúi quẩy."

      Hết chương 4.


      Lời tác giả: ta ta ta, đành lòng viết cuộc sống nàng ở Kim gia nữa , dù sao chính là rất đau xót, rất đau xót.
      Trâu, bornthisway011091, nhimxu2 others thích bài này.

    4. wjuliet43

      wjuliet43 Well-Known Member

      Bài viết:
      7,847
      Được thích:
      14,128
      Chương 5.1: Vận mệnh

      Editor: muanhobaybay


      (Mưa : Vận mệnh lắm đắng cay)

      Tiểu Viên mặc cho nàng đánh chửi, khóc cầu xin, Tiểu Ngọc mặt đắc ý nhìn Vương mụ giáo huấn Tiểu Viên, ước gì Vương mụ đánh chết nàng ta , làm biến mất hận ý trong lòng mình. Tiểu Lan muốn tiến lên cầu xin, lại bị Tiểu Ngọc gắt gao lôi kéo, chỉ đành phải đứng ở nơi đó, nhìn nàng bị đánh.


      Vương mụ đánh hồi, tức giận trong lòng mới tiêu mất chút, ngừng tay. Đối với Tiểu Viên nhổ ngụm nước miếng: "Phi, đừng giả bộ kiều tiểu thư ở trước mặt ta, còn mau cút xuống làm việc?" xong đá tay Tiểu Viên cái, liền thuận thế đá cước lên người Tiểu Viên ngã đất.


      Tiểu Lan tránh ra khỏi Tiểu Ngọc, nhào tới trước người Tiểu Viên, luôn miệng hô lên, chỉ thấy Tiểu Viên hai mắt nhắm nghiền, môi có chút máu, đôi tay nắm thành quyền, thế nào kêu cũng để ý tới. Tiểu Lan khỏi luống cuống, trong mắt dâng lên nước mắt, quay đầu lại đối với Vương mụ : "Mụ mụ, Tiểu Viên lại bất tỉnh, phải làm sao bây giờ?"


      Vương mụ đánh xong, cảm giác mình cũng đánh mệt, đôi tay chống nạnh ở đó nghỉ ngơi, nghe Tiểu Lan sợ hãi kêu, trừng mắt nhìn nàng: "Sợ cái gì, gáo nước nước lạnh dội xuống là tỉnh lại ngay." Tiểu Ngọc nghe, vội múc gáo nước tới đây, đổ ập xuống, hướng người Tiểu Viên dội, vốn tưởng rằng dội nước cái, Tiểu Viên liền tỉnh lại. nghĩ tới Tiểu Viên chẳng qua là nhúc nhích chút, vẫn như cũ lại nằm im.


      Tiểu Ngọc bỏ lại gáo nước, chỉ vào Tiểu Viên, mặt hoảng sợ: "Mụ mụ, nàng,… nàng..." liên tục mấy chữa nàng, Tiểu Ngọc cuối cùng ràng : "Nàng chết rồi chứ?" Vương mụ định nhìn kỹ chút, truyền đến Lục Khởi thanh : "Chết chết , nha đầu mà thôi, có cái gì ngạc nhiên, tìm mấy gã sai vặt vào, kéo nàng ra ngoài chôn, chớ kinh động đến đại của tiểu thư."


      Vừa Lục Khởi vén rèm, vào phòng, Vương mụ gật đầu, phân phó Tiểu Ngọc kêu mấy gã sai vặt tới đem Tiểu Viên lôi , Tiểu Lan đưa tay thăm dò chút hơi thở, Tiểu Viên dưới mũi còn có hơi hô hấp, vội gắt gao ôm lấy Tiểu Viên đối với Vương mụ : "Mụ mụ, nàng còn chưa có chết, mụ mụ mau tìm đại phu đến đây ."


      Vương mụ nhăn mày: "Bât quá cũng chỉ là tiện tì giá năm ngàn đồng, còn phải mời đại phu khám, ngươi nghĩ tiền của lão gia là nước trôi tới à, còn mau chút tránh ra." Tiểu Lan khóc sướt mướt, vạn phần muốn, nhìn Tiểu Viên, Tiểu Viên từ trước đến nay tới đây, mặc dù nàng hết sức che giấu, cũng tuân theo chặt chẽ quy củ người làm, nhưng làm thế nào cũng lấn áp được từ trong xương lộ ra cao quý.


      Ngay khi tiểu thư mới vừa cùng Vương gia công tử đính hôn, lão gia tìm người tới dạy tiểu thư các dạng quy củ, tiểu thư học các dạng quy củ còn thấy khó khăn, thấy Tiểu Viên nha đầu, cử chỉ cư nhiên so với mình còn da dáng tiểu thư hơn, hỏa khí càng phát ra lớn, liền đem mọi bựa dọc trút hết lên người Tiểu Viên.


      Chỉ là, sợ người ta mình độ lượng, mặt để ý tới Tiểu Viên, sau lưng phân phó bọn nha hoàn, chính là kiếm Tiểu Viên lỗi, đến khi Tiểu Viên dần dần lớn lên, dung mạo xuất sắc hơn nàng ta, trở thành cái gai trong mắt tiểu thư, sớm nghĩ rút ra cho thống khoái, chẳng qua là ngại vì danh tiếng, nên chỉ dám thầm làm việc. Tiểu Lan nghĩ tới đây, càng cảm thấy Tiểu Viên đáng thương, lại thấy Vương mụ hung thần ác sát bộ dáng, mặc dù cố gắng nhịn tiếng khóc, nước mắt kia vẫn là ngừng rơi xuống.


      Tiểu Ngọc vào, sau lưng còn theo hai gã sai vặt, nghe Tiểu Lan khóc thương tâm, Tiểu Ngọc sớm hoảng hốt miệng nhếch lên: "Tiểu Lan, ngươi khóc thương tâm như vậy làm cái gì, nếu biết, người ta lại tưởng nàng là muội muội ngươi." Tiểu Lan làm như có nghe thấy châm chọc của nàng ta, chỉ là nước mắt rơi xuống từng hàng.

      Chương 5.2

      Editor: muanhobaybay




      Thấy nàng khóc thương tâm, lại ôm chặt lấy Tiểu Viên thả, hai gã sai vặt sợ hãi rụt rè dám tiến lên, Vương mụ trừng mắt: "Gọi các ngươi tới để làm cái gì? Còn mau chút kéo nàng ra ngoài." Lúc chuyện, lấy tay kéo tóc Tiểu Lan rời khỏi Tiểu Viên, hai gã sai vặt đáp tiếng, liền tiến lên chuẩn bị nâng nàng ra ngoài.


      Tiểu Ngọc thấy Tiểu Viên bị mang ra ngoài, cuối cùng đem cái đinh trong mắt nhổ , trong lòng thở phào nhõm, Vương mụ cũng nghĩ như vậy. Lúc họ đắc ý, Kim đại gia cầm trong tay cái diều, ha ha cười vào: "Tiểu Viên, mau chút cùng ta chơi diều."


      Tiểu Ngọc thấy trong lúc mấu chốt này, Kim đại gia lại tới, mặt liền biến sắc, thon thả ngăn lại, đến trước mặt Kim đại gia, cười nũng nịu : "Đại gia, Tiểu Viên nàng có ở đây, ta đưa ngươi ." Kim đại gia mới để ý tới nàng, chẳng qua là giương cổ kêu: "Tiểu Viên, Tiểu Viên."


      Tiểu Ngọc đầu mồ hôi chảy xuống, thấy hai gã sai vặt đem Tiểu Viên mang ra ngoài rồi, lại lần nữa cười, muốn cùng Kim đại gia chuyện. Bất thình lình Tiểu Lan đụng vào Kim đại gia nơi đó, lôi kéo Kim đại gia tay áo : "Đại gia, ngươi mau tìm người nhìn Tiểu Viên chút, bọn họ muốn đem Tiểu Viên chôn rồi."


      Kim đại gia nghe được Tiểu Viên hai chữ này, mắt lập tức sáng lên, kéo Tiểu Lan : "Tiểu Viên ở nơi nào, ngươi mau dẫn ta nhìn." Tiểu Ngọc vụng trộm dậm chân, ngăn Tiểu Lan kéo tay Kim đại gia, cười duyên : "Đại gia, nàng đùa thôi, mau chút ta và ngươi chơi diều thôi."


      Tiểu Lan khó có được vị cứu tinh này, mặc dù cảm thấy nếu Tiểu Viên gả cho Kim đại gia ngốc ngốc này, cũng là thiệt thòi cho nàng, nhưng lúc này mạng người quan trọng hơn, đâu còn lo lắng gì nhiều, kéo Kim đại gia tay rồi cầu xin : "Đại gia, cầu xin ngươi tìm lão gia , trừ Tiểu Viên ai cũng cần, mới có thể cứu Tiểu Viên mệnh."


      Pằng tiếng, mặt Tiểu Lan nhận cái tát, là Vương mụ đánh, nàng tay chống nạnh, chỉ vào Tiểu Lan mắng: "Ngươi còn dám xúi giục ư? Đại gia tìm người nào, là lão gia định, quan hệ gì tới nha đầu nhà ngươi." Kim đại gia là người ngu dại, nhưng cũng hiểu mấy phần, ở trong sân nhảy gọi: "Tiểu Viên, Tiểu Viên, các ngươi đem Tiểu Viên kéo đâu?"


      Thanh tiếng so tiếng cao, còn ngừng đến đạp những cửa phòng, thấy đột nhiên nháo lên, Vương mụ kịp giáo huấn Tiểu Lan, vội vàng tiến lên cản . Kim tiểu thư cũng là khi Vương mụ vừa ra ngoài, ở đó mượn việc đọc sách, lỗ tai dựng lên nghe, đợi đến Tiểu Lan tiếng khóc vang lên, Lục Khởi ra ngoài nhìn, Tiểu Viên bị Vương mụ đánh chết. Kim tiểu thư trong lòng chính là thích ý, cách nào giữ gìn phong thái , buông quyển sách, ngả người giường, chẳng qua là cười ngừng.


      Lục Khởi thấy tiểu thư thích ý, cũng tiến lên mấy điều thú vị, hai người đều rất đắc ý, ai ngờ Kim đại gia đột nhiên đến phá rối, Kim tiểu thư nghĩ tới bên ngoài có Vương mụ ở đây, cũng làm phiền được mình, ở chỗ này cùng Lục Khởi thầm to , giá y muốn thêu hoa gì, đợi đến khi thành thân, để cho Lục Khởi phục vụ Vương Thắng An .


      Chờ Vương Thắng An làm quan, Kim gia cũng được nâng đỡ, mình sanh hài tử, chính là hậu nhân Lang Gia Vương gia, lúc đó ai còn dám nàng là nữ nhân chua ngoa, ghê gớm. Đến khi Kim đại gia đột nhiên nháo lên, Kim tiểu thư lúc này mới đổi sắc mặt, nháy mắt ra hiệu khiến Lục Khởi ra ngoài hỗ trợ, mình nằm ở cửa sổ lắng nghe. Lục Khởi ra cửa, thấy Kim đại gia làm sân tán loạn, đất còn ném cái diều lớn, Vương mụ cùng Tiểu Ngọc ở sau lưng đuổi theo, nhưng chưa kịp Kim đại gia, Tiểu Lan quỳ gối trong viện, chẳng qua là khóc ngừng.


      Ngoài sân hỗn loạn chịu nổi, Lục Khởi liếc mắt nhìn Vương mụ đuổi theo thở hổn hển, trong lòng , xem nàng thường ngày uy phong, sao lúc này liền cả Kim đại gia cũng quản được, tiến lên ngăn lại Kim đại gia, mặt lạnh lùng mà : "Đại gia, ngươi cũng nên biết đây là bên ngoài khuê phòng tiểu thư, các ngươi tuy là huynh muội, nhưng cũng thể xông loạn, ngươi giờ có điểm gì là đại gia bộ dáng ?."


      Kim đại gia tìm được Tiểu Viên, lại nghe thấy Lục Khởi như vậy, đột nhiên đưa tay ra nắm cổ Lục Khởi: "Chính là các ngươi thường ngày khi dễ nàng, nên giờ Tiểu Viên mới có ở đây, ngươi trả Tiểu Viên cho ta." Lục Khởi ngờ tới, cũng có tránh né, chính mình bị siết cổ, Kim đại gia mặc dù ngu dại, nhưng hơi sức lại , Lục Khởi con ngươi trợn lên, chẳng qua là cứng cổ, trong cổ họng o o kêu cứu.


      Chương 5.3

      Editor: muanhobaybay



      Vương mụ thấy vậy, vội vàng tiến lên gỡ tay Kim đại gia: "Đại gia, ngươi có lời gì hảo hảo , như vậy chẳng phải đem Lục Khởi bóp chết?"


      Kim tiểu thư ở bên trong nghe, trốn tránh nữa tốt, vội vén rèm lên ra ngoài, lúc này Lục Khởi vừa được buông ra, ho khan ngừng, Tiểu Ngọc vội vàng tiến lên đấm lưng cho nàng, Kim tiểu thư nhìn tới, cổ trắng nhẫn nhụi của Lục Khởi bị Kim đại gia bóp đến tím bầm.


      Kim tiểu thư khỏi hồi đau lòng, đối với Kim đại gia : "Ca ca, làm muội muội của ngươi, khó mà ngươi, ngươi tìm nha đầu kia, thế nào mà lại bóp cổ nha đầu thân cận của muội để hả giận gì chứ?" Kim đại gia cũng mệt mỏi, đặt mông ngồi xuống dưới đất, nhìn chằm chằm Kim tiểu thư, hồng hộc thở hổn hển, trong miệng chỉ là: "Ta muốn Tiểu Viên, ngươi đem Tiểu Viên giấu chỗ nào?"


      Thấy vòng tới vòng lui, đều về Tiểu Viên, Kim tiểu thư hận đến nghiến chặt hàm răng, muốn chuyện, lão gia được quản gia nâng đỡ vội vã vào, thấy trong sân mảnh hỗn độn, giẫm chân : "Ta tạo nghiệt gì, mà lại sinh ra cái người vô dụng như ngươi, ngươi làm ầm ĩ như vậy, chẳng lẽ ngươi muốn phá hôn của muội muội ngươi và Vương công tử sao?"


      Người tới chính là Kim gia đương gia, Kim lão gia, Kim đại gia nếu là bình thường, bị Kim lão gia mắng như vậy, sớm ngoan ngoãn rồi, ai ngờ Kim đại gia hôm nay như bình thường, chẳng qua là trừng mắt la ầm lên: "Muội muội hôm nay đem Tiểu Viên giao ra đây, ta liền ."


      Tiểu Viên, Kim lão gia cau mày nhìn về phía quản gia, quản gia gọi Kim Phúc, vội : "Lão gia, ngươi quên sao? Chính là ba năm trước đây, trước thôn lão Lục, người mua được nha đầu, tốn năm ngàn đồng tiền, làm nha hoàn hầu hạ tiểu thư ." Kim lão gia sờ sờ râu, gật đầu nghĩ tới, đưa ra đầu ngón tay đối với quản gia : "Ta nhớ được nha đầu này dáng dấp tệ, cử chỉ cũng rất tao nhã, làm bạn tiểu thư vừa đúng, tại sao cái nghiệp chướng này lại đòi tới nha đầu đó?"


      Quản gia cười làm lành : "Cái này tiểu nhân cũng lắm, còn phải hỏi đại gia." Kim lão gia lại gật đầu cái, đối với Kim tiểu thư : "Nữ nhi, cái nha đầu kia, ngươi liền kêu ra ngoài cho ca ca ngươi, cũng phải là đại gì, thế nào náo thành ra như vậy?" Việc này, Kim tiểu thư ngẩng đầu dám nhìn Kim lão gia, còn suy nghĩ thời điểm, Tiểu Lan quỳ mặt đất xông lại : "Lão gia, Vương mụ vừa mới lệnh hai gã sai vặt kéo nàng ra ngoài chôn, ta sờ tới nàng còn có chút hơi thở, cũng chưa chết."
      Trâu, Nhược Vân, bornthisway0110912 others thích bài này.

    5. wjuliet43

      wjuliet43 Well-Known Member

      Bài viết:
      7,847
      Được thích:
      14,128
      Chương 6.1

      Editor: muanhobaybay



      Vương mụ mặt đỏ lên, đối với Kim lão gia cau mày : "Lão gia, nha đầu này cũng biết là bệnh gì, thân thể yếu đuối vô cùng, ta sợ lây sang người khác, mới kêu gã sai vặt mang ." Kim lão gia tuy biết rằng đây là lý do, nhưng vẫn là đằng hắng cái : " Kim gia Chúng ta, phải tích thiện tích đức , tên ăn xin còn có thể cho cơm ăn, huống chi người làm nhà mình."


      Vương mụ vội luôn miệng đồng ý, Kim lão gia gật đầu cái, đối với Kim Phúc : "Ngươi liền tìm hai người nhìn chút, cái nha đầu kia nếu là còn sống, liền đem nàng mang trở lại, cho nghỉ ngơi điều dưỡng ." Kim Phúc liên tiếp đồng ý, Kim đại gia nghe, nhảy qua tới lắc lắc thân thể Kim lão gia : "Ta cũng muốn ." Kim lão gia trừng mắt nhìn , chưa thêm cái gì, phất tay áo mất.


      Tiểu Lan thấy lão gia cho phép, trái tim lúc này mới thả lỏng xuống.


      Tiểu Viên ngất , cái gì ý thức cũng có, chỉ cảm thấy thân thể lại lần nữa lảo đảo, cao bước, thấp bước, biết đâu. Phiêu phiêu đãng đãng ở bên trong, nhìn thấy Tam tỷ cười, giống như ngày đó ở trong Chiêu Dương Cung, là công chúa buồn lo: "Viện muội muội, ngươi , chúng ta sau khi lớn lên muốn Phò mã như thế nào?" Phùng Viện sửng sốt, đưa tay ôm lấy mặt: "Tam tỷ thẹn thùng sao? Tới mười tuổi mới phải tìm Phò mã mà."


      Tam tỷ trừng mắt nhìn nàng: "Đại tỷ tỷ phải mười tuổi liền định Phò mã sao, ta cũng sắp mười tuổi rồi, suy nghĩ chút cũng có gì." Rồi Tam tỷ than thở: "Bất kể như thế nào, ta tuyệt muốn Phò mã giống phụ hoàng, Phò mã ngốc ngốc." Phùng Viện nghe lời này, cũng than thở theo, tay nâng cằm : "Nếu là mẫu hậu chọn Phò mã cho chúng ta, nên giống như đại tỷ phu, còn nếu giống phụ hoàng..." Tam tỷ nghe đến đó, chẳng qua là than tiếng, gì. lát sau Phùng Viện lại hỏi: "Mẫu hậu dáng dấp đẹp như vậy, tại sao muốn gả cho phụ hoàng?"


      Cái vấn đề này, người được cho là công chúa thông minh nhất cũng biết trả lời như thế nào, suy nghĩ hồi lâu, Tam tỷ mới : "Bởi vì phụ hoàng là hoàng đế thôi." Phùng viện gật đầu: "Có lẽ thế a...! ." Lúc này, nam nữ người hầu tới, dẫn đầu là nam tử mặt tựa như ngọc, ngũ quan tuấn tú, nhìn thấy tỷ muội các nàng, Tiểu Hoàng Môn lập tức chạy tới hành lễ.


      Phùng Viện nhìn nam tử chưa gặp bao giờ, tò mò quan sát, thiếu phụ bên cạnh nam tử dịu dàng cười cười, nhàng thi lễ cái: "Thiếp, Tạ thị gặp qua hai vị công chúa." Tam tỷ nở nụ cười: "Nguyên lai là Thập tứ ca ca, sớm nghe mẫu hậu , ca ca dẫn tân tẩu tẩu vào cung."


      Vừa vừa nhìn sang Tạ thị, Tạ thị rất đoan chánh, dù mặc cung trang nặng nề, động tác vẫn như cũ ưu nhã. Tam tỷ cười : "Vị này chính là tân tẩu tẩu sao?" Tạ thị nhàng hành lễ: "Thưa, đúng vậy." Phùng Viện chưa từng gặp qua hai người kia, chỉ lo nhìn, trong lòng còn suy nghĩ, đây là ca ca nàng, sao chưa bao giờ gặp qua, Tam tỷ đối với nàng cười: "Viện muội, đây là trấn thủ Kiến Khang, Hà Gian Vương, chào Thập tứ ca ca ." Hà Gian Vương Phùng Duệ nở nụ cười, lông mày cong cong hình lưỡi liềm, Phùng thị hoàng triều, tuấn nam mỹ nữ rất nhiều, ngay cả phụ hoàng mình ngu dại, dung mạo cũng cực hảo, Phùng Duệ cùng Tạ thị đây, càng có vẻ xuất sắc.

      Chương 6.2

      Editor: muanhobaybay



      Phùng Viện vội vàng thi lễ: "Gặp qua Thập tứ ca ca." Suy nghĩ chút, cười : "Còn có Thập Tứ tẩu tẩu." Phùng Duệ nghe Phùng Viện xưng hô như vậy, sửng sốt chút, cùng Tạ thị nhìn nhau cái, nở nụ cười, lúc này phải nụ cười nhàn nhạt lúc nãy, mà là nụ cười từ sâu trong đôi mắt. Lúc này có Tiểu thái giám chạy tới: "Hà Gian Vương, hoàng hậu cho truyền người cùng vương phi vào điện."


      Tam tỷ nhìn Phùng Duệ, Tạ thị cùng nhau , khỏi thở dài : "Muốn được như Tạ tẩu tẩu, có Phò mã như ca ca, mới uổng công." Phùng Viện đưa tay ra nhéo nhéo nàng: "Tỷ tỷ, ngươi biết e lệ gì cả." Tiếng cười vui vang lên, chẳng qua là cách Phùng Viện càng ngày càng xa, vẻn vẹn cái chớp mắt, Cung đình cùng Tam tỷ đều biến mất ngay trước mắt. Phùng Viện gấp gáp hô to: "Tam tỷ, Tam tỷ, mẫu hậu."


      "Tiểu Viên, Tiểu Viên." Thanh dịu dàng vang lên bên tai Tiểu Viên, Tiểu Viên cảm thấy toàn thân đều đau nhức, cũng có thể cảm giác được thân thể nằm phản gỗ, mở mắt ra, trước mắt là khuôn mặt ân cần của Tiểu Lan.


      Trong nháy mắt, Tiểu Viên tình nguyện mình chết , mà phải vẫn ở chỗ cũ, trong phòng hạ nhân Kim gia, chẳng qua là đối vớ ánh mắt ân cần của Tiểu Lan, lại nghĩ tới mẫu hậu, Tiểu Viên cười tiếng, cố gắng : "Tiểu Lan, ta sao."


      lời nào sao, khi mở miệng, hốc mắt Tiểu Lan lại đỏ hồng, lệ rớt xuống, lôi kéo tay Tiểu Viên : "Ngươi cuối cùng cũng tỉnh, ta còn sợ ngươi có tỉnh lại.” Tiểu Viên nghe được thanh mình yếu, từ từ suy nghĩ những chuyện lúc hôn mê, mơ thấy mẫu hậu, bị Vương mụ đánh, lại bị nước lạnh dội lên người, trong lúc mơ mơ hồ hồ, chẳng qua là nghe Tiểu Lan thanh , khi tỉnh lại lần nữa ở chỗ này.


      Thấy Tiểu Lan lại bắt đầu khóc, Tiểu Viên đưa tay ra, cầm tay của nàng, mới vừa toan chuyện, hồi ho khan truyền đến, làm cho nàng ra lời. Tiểu Lan gấp rút ngăn nàng: "Tiểu Viên, ngươi đừng chuyện, lão gia rồi, thân thể ngươi nếu tốt, trước hết nghỉ ngơi mấy ngày." đến đây, Tiểu Lan chần chờ chút, hồi lâu mới : "Chẳng qua là lão gia chịu mời đại phu."


      Tiểu Lan lại vội : "Chẳng qua ta hái chút thảo dược , nấu thuốc cho ngươi, lâu đâu, Tiểu Viên, ngươi nhất định phải khỏe lại." Tiểu Viên thấy nàng như vậy ân cần, biết nàng là lòng quan tâm mình, khỏi gật đầu cái.


      Tiểu Lan thấy Tiểu Viên tỉnh lại, còn có thể chuyện, lúc này mới an tâm. Cũng dám cho nàng biết sau khi hôn mê, bị gã sai vặt kéo ra ngoài, định đào hố chôn thời điểm, lại mang trở lại, ước chừng bất tỉnh ba ngày ba đêm. Mình thừa dịp lúc phải phục vụ Kim tiểu thư, thỉnh thoảng tới chiếu cố chút, lão gia rồi, nếu vẫn chưa tỉnh lại, liền đem nàng ném ra ngoài, nếu chết trong nhà gây xúi quẩy.


      Thấy Tiểu Viên mấy câu, lại muốn ngủ, Tiểu Lan vội bưng qua cái chén, cẩn thận đỡ nàng dậy : "Tiểu Viên, đây là chè hạt sen ta nấu, ngươi uống vài hớp."


      Tiểu Viên mới tỉnh lại, trong cổ khô khan như muốn nứt, vốn cũng nghĩ tới uống nước, chẳng qua là muốn làm phiền tới Tiểu Lan, hành động này của Tiểu Lan, lại đúng như nhu cầu của nàng, nỗ lực ngồi dậy, nhận lấy chén. Tuy là chè hạt sen, hạt sen chỉ có mấy hạt, còn có ít hạt cơm, đường cũng có.


      Tiểu Viên uống hớp, có cảm giác như chưa từng uống canh hạt sen nào ngon như vậy, nhai hạt sen, có thể là do Tiểu Lan nấu vội, hạt sen còn chưa nhừ, tâm sen cũng bỏ, thấy thần sắc Tiểu Viên như ăn phải đồ đắng. Tiểu Lan lấy tay che miệng, giọng : "Ai nha, ta thế nào quên, tâm sen cũng bỏ ." Tiểu Viên uống sạch , đồ ăn vào bụng, Tiểu Viên cũng cảm thấy khá hơn chút, lắc đầu với Tiểu Lan: " có chuyện gì."

      Chương 6.3

      Editor: muanhobaybay



      Tiểu Viên than : "Ta cũng nhiều năm chưa có được ăn canh hạt sen rồi." Tiểu Lan nhận lấy chén, đem Tiểu Viên đỡ nằm xuống, nghe Tiểu Viên câu này, lại liên tưởng đến cử chỉ của nàng, khỏi hỏi câu: "Muội muội, trong lòng ta lâu có câu muốn với muội, biết có lên ." Tiểu Viên nhắm mắt, nghe nàng như vậy, mở mắt cười : "Tỷ tỷ đối tốt với ta, cùng người khác bất đồng, biết tỷ tỷ có lời gì muốn với ta?"


      Tiểu Lan ngồi vào bên người nàng, chần chờ hồi lâu, mới mở miệng : "Muội muội, ta mặc dù là nương có học vấn, nhưng cũng biết hành động cử chỉ của ngươi, nhất định là xuất thân từ đại tộc ở Lạc Kinh, chẳng qua là lúc này, nghe các nàng , phía bắc binh hoảng mã loạn , muội muội ở chỗ này nhiều năm như vậy, cũng có người nhà tới tìm, có khi người nhà muội còn, muội muội cũng phải vì mình tính toán chút."


      Tiểu Lan lời này, mặc dù uyển chuyển, Tiểu Viên nghe vào, nàng nhắm chặt mắt, nước mắt nhịn được chảy xuống, Tiểu Lan than tiếng, đứng lên : "Muội muội, ta hiểu nếu để cho ngươi gả cho đại gia, cũng ủy khuất ngươi, chẳng qua là gả cho , tốt hơn là làm thiếp gia."


      tới chỗ này, Tiểu Lan muốn lại thôi, Tiểu Viên hiểu, nàng mở mắt ra, cố gắng lộ ra nụ cười: "Tỷ tỷ, ta hiểu." Tiểu Lan đưa tay ra thay nàng dịch dịch góc chăn: " ra đại gia trừ ngốc ngốc chút, đối với người lại hảo, ta nghe những người từ phía bắc chạy nạn tới , hoàng đế cũng phải là kẻ ngốc sao?"


      Nghe được Tiểu Lan nhắc tới phụ hoàng, Tiểu Viên thở dài tiếng, phụ hoàng, nếu là phụ hoàng có thể bảo vệ thê tử cùng nữ nhi, mình cũng cần theo mẫu hậu, ở Chiêu Dương Cung cùng Cố Thành tiến tiến xuất xuất, nếm tất cả cay đắng nhân gian. Vốn tưởng rằng đó là chuyện đau khổ nhất trần gian rồi, ai ngờ người Hồ tấn công, mẫu hậu thấy, mình mặc dù dưới che chở bảo vệ của nhũ mẫu ra khỏi thành, còn chưa có rời thành ba mươi dặm, nhũ mẫu bị giết, mình bị bắt, đường nơm nớp lo sợ, tới Kiến Khang.


      Lại bị bán vào Kim gia, tuy có ăn có ở, thường ngày chịu đánh chửi cũng ít, ra cũng chẳng ai tin, mình từng là công chúa trong Tề cung, cẩm y ngọc thực?


      Thấy Tiểu Viên , Tiểu Lan cũng gì nữa, chẳng qua là than thở. Lúc này bên ngoài truyền đến thanh Kim đại gia: "Tiểu Lan nha đầu, Tiểu Viên tỉnh chưa?" Tiểu Lan sửng sốt chút, tự chủ được nhìn về phía Tiểu Viên, trong mắt Tiểu Viên nước mắt rơi gấp hơn, lại cái gì cũng . Tiểu Lan lúc này mới đáp ứng tiến lên mở cửa.


      Kim đại gia rón ra rón rén tới, thấy Tiểu Viên rơi lệ ngừng, vội ngồi xuống, hỏi Tiểu Viên: "Tại sao ngươi lại khóc, có phải hay đói bụng?" Vừa vừa từ trong lòng ngực lấy ra bao lá sen, mở ra, thịt giò dầm tương. Ngửi thấy được mùi thơm, Kim đại gia liếm liếm đôi môi, đưa hướng Tiểu Viên, hạ xuống quyết tâm lớn lao : "Tiểu Viên, này cho ngươi , đây là đồ ta thích ăn nhất đó." (muanho: muanho cũng muốn, muanho cũng muốn. Kim đại gia: tránh ra. Ta đau lòng lắm mới đưa cho Tiểu Viên ăn đó. Đâu đến lượt ngươi. Muanho: *tủi thân**mắt rơm rớp*)


      Thấy bộ dạng lưu luyến, Tiểu Viên khỏi bật cười, Kim đại gia thấy nàng cười, trong lòng hết sức cao hứng, gãi đầu cười a a rồi, luôn miệng thúc giục nàng mau chút nhận lấy.


      Tiểu Lan thấy thế, vội rót chén nước đưa cho Tiểu Viên, trong miệng còn cười : "Đại gia, này giò tuy ngon, Tiểu Viên mới tỉnh, có hơi sức xé, làm sao ngươi cắt tốt lắm rồi mang tới?" Kim đại gia sờ sờ đầu, đem lá sen bọc lại, liền đứng dậy : "Ta tìm dao tới cắt."

      Hết chương 6. (oa oa. hết chương)


      Tác giả: thế nào ta lập tức đem Kim đại gia viết đáng như vậy?

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :