1. QUY ĐỊNH BOX TRUYỆN SƯU TẦM :

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] [dấu cách] - [dấu cách] [Tác giả] [Số chương]
    ----•Nội dung cần:
    - Hình minh họa (bìa truyện, hình ảnh,etc,...)
    - Nguồn
    - Tác giả
    - Tên editor +beta
    - Thể loại
    - Số chương
    Đặc biệt chọn canh giữa cho đoạn giới thiệu
    ---- Quy định :
    1. Chỉ đăng những truyện đã có ebook và đã được public trên các trang web khác
    2 . Chỉ nên post truyện đã hoàn đã có eBook.
    3. Trình bày topic truyện khoa học, bôi đen số chương để dễ nhìn
    4 . Cần có trách nhiệm post đến hết truyện. Nếu không thể tiếp tục post liên hệ Ad và Mod

Khi nam Tiêu Tương gặp phải nữ Tấn Giang - Thiên Cưu (Full Đã có eBook )

Thảo luận trong 'Cổ Đại'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. Nữ Lâm

      Nữ Lâm Well-Known Member

      Bài viết:
      23,871
      Được thích:
      22,184
      Edit: Vô Phong
      Chương 76:

      Chờ khi ta cùng Lục Trúc chạy đến, nhân vật chính Sẹo ca mô phỏng con chó phủi phủi vạt áo của mình, đứng ở cửa chưa vào. thân cẩm y ngọc đái, giả bộ phú quý giàu sang! Nhưng ta tìm cho y phục như vậy, cũng phải để cho mình đứng ở cửa ra vào giả bộ vào được.

      Ta mang theo Lục Trúc tới, dùng ánh mắt vô cùng nguy hiểm nhìn .

      Sẹo ca hướng ta nháy mắt mấy cái: "Vợ, ngươi ngửi ta ." xong, còn mở ngực của mình về phía ta.

      Ta ngửi cái X, bây giờ là lúc ngửi sao? Hơn nữa, tại sao bảo ta ngửi?

      Sẹo ca vẫn nhìn ta, mở miệng : "Lúc trước ta ôm gà, người dường như có mùi gà, sau đó ta cảm thấy như vậy rất có thể bị nhìn ra đúng, vì vậy ta bôi chút phấn sáp lên."

      A, khó trách Sẹo ca bây giờ nhìn lại bảnh bao khác biệt. đúng, tại là lúc bảnh bao sao?

      Hàng này tại sao có thể kỳ lạ như vậy, khi mặt sẹo biểu đủ kiểu ngây thơ nghe lời. Nhưng sau khi thay khuôn mặt dễ nhìn xong, liền miệng ba hoa lại vô sỉ rồi, bây giờ còn bảnh bao.

      "Ta cái gì cũng ngửi thấy, ngươi mau vào , còn cái thứ ngươi bôi lên người kia là Lục Trúc chuẩn bị cho ta dùng sao? Đó là thứ đồ nữ nhân dùng!"

      Sẹo ca làm bộ thấy ta híp đôi mắt rất nguy hiểm, lắc lắc đầu, hhiện ngọc quan hoa lệ châu báu đầu, lại dựng ngón tay lên hướng chúng ta "hư" tiếng, mới nện bước bước chữ bát vào phía trong. Thấy Sẹo ca rốt cuộc nghe lời vào rồi, ta mang theo Lục Trúc bước chân nhàng nằm ở cạnh cửa.

      Chúng ta chỉ phụ trách lột y phục, A Tam cảnh ngộ bất hạnh phụ trách mang thiếu phụ bị vải rách bọc lại tới đây. Vì vậy, bỏ lỡ trận đùa giỡn này rồi.

      Ta lấy cây đũa, dùng sức chọc lỗ cửa sổ. Ta cùng Lục Trúc chồng lên nhau, nhìn xuyên qua cái lỗ đó vào bên trong. Thành , ta đối với diễn kỹ của Sẹo ca có lòng tin gì, nếu diễn hỏng làm thế nào đây? Hơn nữa, ta cảm thấy hán tử thô ráp này so với Quý công tử, hẳn là nên diễn sơn đại vương hơn!

      Vì vậy, ta phải nhìn chằm chằm, tránh cho xảy ra chuyện gì.

      Sẹo ca đầu tiên là vắt tay ra phía sau rồi vào, tại tài tử cũng ngủ. Ta nghĩ cái mông của nhất định rất đau, cho nên ngủ được, còn khuôn mặt đại hãn. Sau khi Sẹo ca tiến vào, tài tử liếc mắt cái là có thể nhìn thấy hình dạng kia quá giống mình. Tài tử nhìn thấy Sẹo ca, quả quyết hít vào hơi.

      "Ngươi...ngươi là . . . . ."

      " sai, ta chính là người ngươi nghĩ." Sẹo ca bắt đầu đọc thuộc lời thoại, hơn nữa cước đạp lên cái ghế băng bên cạnh, bộ khí phách lộ ra ngoài.

      Nhìn biểu của , ta chỉ có thể yên lặng gật đầu cái: quả nhiên bá vương khí của Sơn Đại Vương nặng!

      Ta sắp xếp ràng là Sẹo ca phải tiêu sái xuất , tới trước mặt tài tử, từ cao nhìn xuống tài tử, khóe miệng phải giễu cợt, ta có bảo đạp ghế băng, ta bảo làm vậy, thế nhưng tự mình sáng tạo! Chẳng lẽ, cảm thấy như vậy càng thêm có khí thế, đứng được cao hơn sao? cho là là thổ phỉ Hoàng đế sao?

      Ta ở bên ngoài yên lặng hộc máu. . . . . .

      Tài tử giãy giụa bò dậy, nhìn về phía Sẹo ca: "Ta ngờ, thế giới có hai người tương tự thế này."

      Lúc này, Sẹo ca lập tức đáp: "Thế giới rộng lớn có, hai người dáng dấp tương tự có gì kỳ quái đâu, có gì ngạc nhiên đâu." Bộ dáng giễu cợt của Sẹo ca rốt cuộc ra rồi , sờ sờ tóc của mình, vô cùng bảnh bao tiếp tục : "Chỉ là, ta ngờ, tức phụ nhà ta. . . . . . đúng, biểu muội nhà ta thế nhưng lại gặp ngươi. . . . . ."

      Đọc thuộc lời thoại mà cũng thiếu chút nữa sai rồi, bạn hữu ta sớm cho ngươi quỳ, ngươi chính là tự động phát huy .

      Có lẽ Sẹo ca nghe được tiếng lòng của ta, quả tự động phát huy.

      "Ta đem biểu muội hảo hảo đặt ở trong nhà, ngờ nàng thế nhưng tự mình chạy ra ngoài, còn gặp con gà yếu ớt có dáng dấp tương tự ta chút. Thân ngươi có mấy lạng thịt, đầu óc lại đủ thông minh, đường còn phải lắc lắc hai ba cái, càng bị nữ nhân đùa giỡn xoay vòng vòng, ta cảm thấy, lớn lên giống ngươi, quả thực là sỉ nhục của ta. Cũng may, dáng dấp ngươi chỉ là có chút giống ta, lại cao lớn của ta, cũng thông minh của ta, còn có tiền cùng vẻ ngọc thụ lâm phong người gặp người của ta." Sẹo ca xong, đem tài tử nhìn từ xuống dưới tổn hại trận, ánh mắt kia, khi dễ, chỉ chỉ chỏ chỏ, tựa như bác chọn gà mua về nhà làm thịt ăn. Chờ sau khi chọn xong, tài tử ra lời.

      Sẹo ca vừa gây tổn hại cho người khác vừa tự kỷ khen ngợi bản thân, tuyệt ngược chút nào sao?

      Ta hối hận nhìn Lục Trúc giọng : "Ta nên thả đại ca ôm gà ra."

      Lục Trúc an ủi sờ sờ đầu của ta, nhưng ta vẫn cảm thấy rất ưu thương.

      Sẹo ca vẫn còn tự do phát huy: "Cũng may, bởi vì ngươi thành ra như vậy, ta cũng sợ ta lần xuất trước mặt biểu muội ta mà nàng chấp nhận ta. Thương thế của ngươi tốt, bị thương tốt!" Sẹo ca tay đưa qua, dứt khoát điểm lên á huyệt của tài tử, khiến cho có hỏa phát ra được, thể tức giận ra được. Sau khi Sẹo ca khen người xong, lấy áo khoác của người ta, mặc lên người mình.

      mông áo có dấu vết màu đỏ, đó là từ vết thương của tài tử.

      Tài tử trơ mắt nhìn đại ca ôm gà vô sỉ cởi áo của mặc lên, đổi các loại trang phục phen, ném tài tử chỉ mặc áo lót xuống gầm giường. Sẹo ca đổi lại y phục của tài tử, giả dạng làm tài tử giả biểu ca nằm lại giường.

      Lúc này, đến lúc ta ra sân rồi. Lục Trúc tạm thời có phần diễn, vì vậy nàng ở bên ngoài mai phục.

      Nhân vật ta an bài cho Sẹo ca vốn là biểu ca phong lưu tiểu nhân vô sỉ, ra sân đem tài tử kích thích phen, châm chọc tài tử làm giá y cho , tốt nhất là khiến người tức đến hộc máu, lột y phục của xuống mặc vào. Nhưng Sẹo ca quả nhiên thẹn với kỳ vọng của ta, đem bảnh bao lưu manh vô sỉ khoắc họa đến ăn vào gỗ sâu ba phân!

      quả nhiên là hán tử thô ráp, vai diễn của quả nhiên thích hợp nhất làm. . . . . . Sơn Đại Vương.

      Bởi vì tại tài tử ở dưới gầm giường thấy được bộ dáng của ta, cho nên mặt ta chút thay đổi liền tiến vào. Ta nhu giọng , như con hoa hồ điệp bay vào, giọng gọi tiếng biểu ca, quyền thụi trúng bụng Sẹo ca.

      "Biểu ca làm sao ngươi xuống giường, ngươi khỏe lên nhiều rồi sao?"

      "Đúng vậy, ta đỡ hơn rồi." Sẹo ca nắm tay của ta muốn lấy tay ta ra, ta cái tay khác vặn chặt tai : "Nhưng ngày hôm qua bị thương nặng như vậy, có muốn mời đại phu đến xem thử nữa hay ?"

      Sẹo ca nhíu gương mặt đọc thuộc lời thoại: "Ta cảm thấy ta tốt hơn nhiều, thời gian tới nơi đây ngắn, cho nên chúng ta vẫn là về nhà , trong nhà còn có chuyện buôn bán chưa xử lý."

      "Như vậy sao? Vậy cũng tốt!" Ta mở miệng cười.

      "Đùng!" Dưới giường truyền ra thanh như vậy.

      Sẹo ca cùng ta liếc mắt nhìn về phía dưới giường, ta mở miệng : "Mới vừa rồi là thanh gì?"

      "Có lẽ là chuột." Sẹo ca vỗ vỗ ván giường, ván giường liền phát ra thanh nguy hiểm, sụt xuống phía dưới: "Chúng ta vẫn là đừng lãng phí thời gian nữa, xe ngựa ta sớm chuẩn bị tốt rồi, chúng ta lên đường thôi." xong, Sẹo ca bắt đầu bổ sung lời kịch quên mất lúc trước, đè thấp thanh mở miệng với người dưới giường.

      "Từ đầu tới cuối, biểu muội cũng nhận thức người tên là ‘Đoan Mộc duệ’, tồn tại của ngươi, chính là chuyện cười. Biết ? Ngoan ngoãn biến mất trước mặt chúng ta , nếu khiến biểu muội phiền não. . . . . . A. . . . . ." Tiếng cười lạnh bạc này, ngược lại vô cùng phù hợp với cá tính ta an bài cho biểu ca .

      xong câu này, Sẹo ca liền lôi kéo ta ra phía ngoài.

      "Còn chưa chuẩn bị xong đồ đâu? Cứ như vậy sao?" Ta bộ cái gì cũng biết, tựa như bình thường níu lấy tay áo tài tử, tại níu lấy tay áo biểu ca . Chúng ta ra bên ngoài chút, người nằm dưới gầm giường cũng có thể nhìn thấy tình trạng của chúng ta là như thế nào.

      Nếu muốn ngược tâm, tự nhiên phải diễn đến cùng.

      Có gì có thể đáng buồn hơn việc, nàng lại hoàn toàn biết người nàng là mình chứ? Tựa như lời kịch của biểu ca , trong lòng của "Biểu muội" chỉ có "Biểu ca". Mà đoạn thời gian cùng với "Biểu muội" kia, cũng chỉ là "Biểu ca" mà phải tài tử Đoan Mộc. Cho nên, Đoan Mộc cùng "Biểu muội" có quan hệ gì? Có Đoan Mộc hay cũng quan trọng, đối với biểu muội mà , có "Biểu ca" liền đủ rồi.

      Nhưng đối với Đoan Mộc tài tử mà , thực chính là phải đối mặt với người nàng phải là mình, mà là người có dáng dấp tương tự mình kia. Hơn nữa, có lẽ ngày nào đó với "Biểu muội" mới là người cùng với "Biểu muội" trải qua khoảng thời gian này, "Biểu muội" cũng tin, đây mới là chuyện đáng buồn nhất.

      " thôi. . . . . ." Sẹo ca với ta.

      Ta gật đầu cười, bộ dáng hết sức nhu thuận. Khi chúng ta sóng vai rời , ta nghe được phía sau vang lên thanh gì đó, hình như là có người gọi tên giả của ta, thanh khàn khàn, bi thương lại tuyệt vọng. Thân thể ta dừng lại, đột nhiên ngừng lại, lập tức có thể nghe được thanh khàn khàn này mãnh liệt hơn chút.

      Lúc này Sẹo ca lại che kín tai ta, cười ở bên tai ta mở miệng: "Nơi này gió lớn, ta che chở ngươi ."

      Kể từ đó, ta liền cái gì cũng nghe thấy nữa rồi. thấy được tài tử bị Sẹo ca cố ý điểm huyệt bộ dạng nhếch nhác đến cỡ nào đáng buồn. Mặc dù ta chỉ là đơn giản dừng lại, lại bị che kín tai đưa , nhưng đây đối với tài tử mà , chính là nội tâm lại bị giày xéo trận. Vốn trong tuyệt vọng, lại đột nhiên dâng lên điểm hi vọng , đáng tiếc, hi vọng này ngay sau đó liền bị vô tình dập tắt.

      Đây là màn ngược tâm đùa giỡn, ngay từ đầu tài tử là người thất bại, chỉ vì thừa nhận câu hỏi trước kia ta hỏi , có phải biểu ca hay . là tình tiết thế thân bi thương, khiến cho ta chán ghét như vậy.

      Nhưng ta cùng Sẹo ca rời còn phải là màn kịch cuối cùng.

      Sẹo ca mới vừa rồi điểm huyệt đạo tài tử, vốn thể phát ra thanh, nhưng muốn giải huyệt cũng phải thể, chỉ là như vậy làm cho thể lực của tiêu hao rất nhanh. Chúng ta ngây ngẩn ở bên ngoài hồi, liền trở về. Sau đó, chúng ta thấy được tài tử leo ra khỏi gầm giường hôn mê mặt đất.

      Sẹo ca trầm mặc đưa tài tử lên giường, lúc này A Tam cũng đưa biểu muội của tài tử tới rồi, để cho hai người ngủ cùng nhau.

      Khi còn là nữ phụ, chuyện như vậy ta từng làm, đặt nữ chính hôn mê cùng nam phụ chung chỗ, khiến cho nam chính hiểu lầm. Lần này ta lại làm như vậy, tính kế cũng phải nữ chính, cũng có nam chính.

      Ta hiểu cá tính của biểu muội, nàng tại muốn làm cho tài tử bảo vệ nàng, muốn làm cho người nhà của tài tử bảo vệ nàng, cho nên, khi nàng tỉnh lại phát thấy tình huống này, tuyệt đối dính lấy tài tử thả. Mà tài tử, bây giờ còn chút tình nào với biểu muội, dĩ nhiên chán ghét biểu muội dây dưa, huống chi, vừa mới cùng ta cử hành hôn lễ, chuyện này người của toàn thôn đều biết.

      Nếu như bị người trong thôn phát ở chỗ ta ngủ với nữ nhân khác vừa tới thôn, vậy loại hình ảnh đặc sắc mức nào đây? Danh dự bị hủy hết? Đây sợ rằng còn là kết quả tương đối đơn giản. Con của thôn trưởng cần, lại lấy ta, tại thế nào, lại xuất thêm nữ nhân như vậy, tài tử rất khó tiếp tục ở lại thôn này mà sinh sống.

      Mặc dù tại hộc máu như trong nguyên tác, nhưng cũng cách hộc máu xa. Đối với người như , danh dự còn quan trọng hơn tính mạng . Hơn nữa, còn là người "trọng tình", người dùng loại phương thức này rời , muốn như thế nào mới có thể khổ sở? Dù sao tại hai người kia đặt chung chỗ, chắc cấu kết với nhau làm việc xấu nữa, bọn họ chỉ biết. . . . . . hành hạ lẫn nhau.

      "Muốn trách, trách tác giả . . . . . ." Ta lấy oán niệm thể ra, phát màu sắc phía lại nhạt chút, xem ra ta làm cũng tệ lắm.
      Hình Ưu, TrâuTử Mặc thích bài này.

    2. banglangtrang123

      banglangtrang123 Well-Known Member Staff Member Super Moderator

      Bài viết:
      26,213
      Được thích:
      47,807
      Edit: Vô Phong
      Chương 77:

      Chúng ta ngồi vào xe ngựa rời khỏi thôn kia, đường hướng nam mà . Chỉ có ngày hoàn thành nhiệm vụ đó ta mới thấy thoải mái nhất, cần ngụy trang, muốn làm cái gì làm cái đó, nhưng quá đáng tiếc chính là, thời gian thoải mái như vậy rất là ngắn ngủi.

      Phần lớn thời giờ, ta phải tính kế người khác, bởi vì nghĩ quá nhiều, chính là ép mình, cũng phải nhanh chút hoàn thành nhiệm vụ. Ta hiểu , chỉ có vượt qua tất cả kịch tình, ta mới có ngày thoải mái.

      ngày kia, trở thành động lực cho cố gắng của ta rồi.

      xe ngựa lung la lung lay, người ngồi cũng yên ổn, nhưng tâm tình ta vẫn tệ. Ta ôm oán niệm thể trong tay, cong khóe miệng cười, màu sắc phía luôn thay đổi, điều này cũng , tại nội tâm tài tử cùng biểu muội bị hành hạ.

      Ta nghĩ, vật này hoàn toàn trong suốt rồi, chính là thời điểm tất cả mọi chuyện được giải quyết. Phía sau còn có ai nữa, tên xui xẻo, tướng quan mắt tàn độc ác, a, vị Vương khác họ, còn có. . . . . . hoàng đế tự cho là thâm tình lại cặn bã cực hạn.

      Kịch tình tiếp theo hẳn là, nữ chính ta đây đau lòng rời , lại bị bọn buôn người bắt cóc, bị bán , là cuộc sống lắm tai nạn, tác giả hết lần này tới lần khác an bài cho nữ chính thuộc tính phản kháng, đại đa số là đến cuối cùng bị ngược đến thể ngược hơn nữa, phải gặp được nam nhân khác, mới có thể khiến nữ chính phấn khởi lần.

      Chỉ là, loại phấn khởi này cũng là chạy khỏi ổ sói, lại rơi vào huyệt hổ.

      Dù sao chính là ngược đủ kiểu là được, cho nữ chính cơ hội thở dốc, vẫn tiếp tục ngược. Khiến những người chấp niệm mãnh liệt kia thẳng đường theo dõi tiểu thuyết, muốn xem kết cục, muốn xem nữ chính hoàn toàn chuyện ngược tình thế trở lại ngược.

      Ai biết, tác giả này phải kiểu bố mẹ bình thường, chính là ngược.

      "Bạn hữu, ngươi có cảm thấy, ta vô cùng độc ác hay ? Người nọ còn chưa làm gì, cũng bị ta tính kế thành cái bộ dáng này." Ta vừa vuốt đồ trong tay, vừa .

      Sẹo ca ôm sủng vật gà của , chầm rì rì trả lời: "Ngươi đừng độc ác với bản thân mình là được, ta đứng ở phía bọn họ để suy nghĩ vấn đề này, bởi vì ta phải bọn họ, ta cũng có nhiều khúc mắc với ngươi như vậy. Cho dù muốn ta rất hiểu ngươi, nhưng ta cũng vẫn như cũ thể hiểu được ngươi, bởi vì những chuyện ngươi trải qua ta chưa từng trải qua, Ta bây giờ có thể làm, chính là để cho mình hiểu ngươi."

      " xong làm cho người cảm động a bạn hữu." Ta nhàm chán ngáp cái, vén rèm lên nhìn ra phía ngoài: " như thể ngươi ta, nhưng tâm ta quá cứng rắn rồi, trừ phi dùng nhiệt huyết đổ vào, nếu thể mềm xuống. Ta dường như, cách nào ai."

      " sao?" Tay sờ lông gà dừng chút, lại tiếp: "Vậy có quan hệ gì với ta, ta ngu ngốc đến mức khiến cho mình máu chảy thành sông để tưới lên tâm của ngươi." Thời điểm Sẹo ca đến đây, ánh mắt rất sâu, mang theo loại độ sâu ta muốn nhìn.

      Thấy ta lên tiếng, lại : "Ca muốn tình của ngươi, vợ, ngươi cho ta đứng phía sau người cùng tin tưởng ta là được."

      Tuy cần tình , chẳng lẽ biết hai điều kia đối với ta, còn hiếm thấy hơn tình , hiếm thấy hơn bất kỳ thứ gì, hơn cả thứ tình treo ở khóe miệng? là tên giảo hoạt.

      Thành , thời điểm tính kế tính tới tính lui, áp lực của ta lớn, trước đó Sẹo ca mặc dù ra sân theo an bài, lại đột nhiên làm cho tâm tình ta thoải mái ít, nặng nề như vậy nữa.

      Người này, ta ngược cũng phải ngược, ngược cũng phải ngược, nhưng tâm lại cảm thấy có chút khổ cực. Chỉ là, ta để cho bất luận kẻ nào nhìn thấy ta khổ cực, người ở bên cạnh ta, chỉ cần nhớ, ta vĩnh viễn là người mỉm cười tính toán người khác là được.

      Chỉ có người này, nên quan sát rất tỉ mỉ sao?

      Mặc dù thiếu chút nữa cắt đứt kế hoạch ngược người của ta, nhưng sau đó lại cũng nghiêm túc hoàn thành. Động tác che tai lại kia, ta hề an bài. Ôi, nên như thế nào về nhân tài này cho phải đây? Ta khổ não nhíu lông mày, cuối cùng vẫn là quyết định thuận theo tự nhiên. ra , để lấy được tin tưởng của ta, cũng phải là rất khó khăn, trước tiên điều kiện tin tưởng ta là được, phần này, Sẹo ca cùng hai người bên ngoài đánh xe kia làm cũng tệ lắm.

      Sắp xếp lại tâm tình có chút lộn xộn, ta bắt đầu nhớ lại bước phát triển của kịch tình. Dựa theo kịch tình, ngừoi gặp, là đại tướng quân được xưng là lãnh huyết tàn khốc. Đại tướng quân này có thê tử thương sâu sắc, nhưng quá đáng tiếc chính là, thê tử này bị người hạ độc, hàng năm triền miên giường bệnh. Mà thuốc dẫn có thể giải loại độc chất này . . . . . . Là tề huyết [1] của trẻ sơ sinh!
      [1]: máu cuống rốn

      Nữ chính cảnh ngộ bất hạnh bị Tướng quân mua để dâng tề huyết, lúc trước nữ chính bị biểu muội của tài tử làm bị thương thành như vậy, vất vả dưỡng thương tốt chút, rồi lại bởi vì quá nhu nhược quá vô dụng lại mỹ mạo, bị bọn buôn lậu lừa bán mất, đúng lúc bán cho Tướng quân đại nhân. Tướng quân này rất lãnh khốc vô tình, từ đầu tới đuôi cho nữ chính sắc mặt tốt, hình như cùng nữ chính làm chuyện đó là bôi nhọ , bôi nhọ tình của .

      Kịch tình cưỡng dâm, dường như quen thuộc với rất nhiều người, trong loại văn này, nữ chính bị ngược thân rồi có tình cảm với kẻ X mình là chuyện vô cùng tự nhiên, đối với tác giả, đích xác là như vậy. Bị đối xử dưới thủ đoạn tàn khốc lãnh tâm lãnh tình như vậy. . . . . . sai, nữ chính trong lúc vô tình, có tình cảm với Tướng quân.

      nương nhân vật chính này tuyệt đối là M, đại não tác giả có bao nhiêu tuyệt thế mới có thể viết ra loại nữ chính này. Hơn nữa trong kịch tình, tác giả đặc biệt miêu tả tra nam ảo tưởng người phía dưới chính là nữ nhân mình nên như thế nào như thế nào đó với nữ chính, chờ mở mắt ra thấy phải là nữ nhân mình , lại chán ghét đủ kiểu, cảm thấy nữ chính là nữ nhân cực kỳ hạ tiện, khiến cho biết bao nhiêu lần lưu luyến thân thể của nàng như thế nào như thế nào đó, tiếp theo hành hạ thân thể nữ chính đủ kiểu, cái gì va chạm sâu, cái gì hạ thể chảy máu.

      Cứ như vậy bị giày vò rất lâu nữ chính thần kỳ lần nữa mang thai. . . . . .

      Nếu nữ nhân bình thường bị hành hạ như vậy, có thể mang thai đứa bé sao? ta rất ngạc nhiên, ta là quá hiếu kỳ rồi.

      Bởi vì nữ chính mang tha, tra Tướng quân bắt đầu đối tốt với nàng chút, tránh cho trước khi đứa bé thành hình, nữ chính chết . bắt đầu chăm sóc nữ chính tốt, bắt đầu hơi dịu dàng chút với nàng, khiến nữ chính sinh ra ảo tưởng tra Tướng quân nàng, khiến cho bản thân nàng bị ngược tâm phen. Đầu tiên là rối rắm Tướng quân là đứa bé phải là nàng, lại rối rắm nếu có đứa bé, Tướng quân cũng đối tốt với nàng như vậy.

      Tóm lại, chính là đủ loại suy nghĩ tự ngược.

      Tình trạng tự ngược của nàng cũng lâu lắm, Tướng quân phu nhân xuất . sai, chính là nữ nhân mà vị tướng quân này , nữ nhân trúng độc vô cùng cần thuốc dẫn xuất .

      buổi đêm gió lớn, Tương quân phu nhân thân hắc y xuất trong biệt viện của nữ chính. Nàng chút cũng nhìn ra dấu hiệu bị trúng độc, làm thành nữ phụ ác độc, nhiệm vụ của nàng đúng là, ngược đãi nữ chính. Đầu tiên là ra nguyên nhân Tướng quân là bởi vì nàng mới đối tốt với nữ chính, lại ra bản thân ra trúng độc, nữ chính căn bản cần tồn tại, lại ra nàng rất ghét nữ chính, hi vọng nàng tự giác biến mất, lại ném cho nữ chính lọ độc dược, sau đó rời .

      Nữ chính dĩ nhiên ngoan ngoãn uống độc dược, ngày hôm sau khi Tướng quân tới, nữ chính phản lại bộ dáng nhu nhược trước đây, chất vấn Tướng quân. Hỏi có phải có vị phu nhân hay , hơn nữa còn phu nhân này, hơn nữa, bởi vì phu nhân kia trúng độc, mới có thể làm như vậy.

      Tra Tướng quân tự nhận là mình thẳng thắn vô tư, liền gật đầu thừa nhận. Tướng quân vốn cũng cho nữ chính chuyện thuốc dẫn, cũng cho nữ chính nữ nhân, bởi vì sợ nữ chính thương tổn con của mình, khiến cho chiếm được thuốc dẫn. Nhưng tại nữ chính biết, lương tâm của tra Tướng quân tự giác phụ lòng, cho nên thừa nhận.

      Tra Tướng quân cảm thấy, người duy nhất có lỗi, chính là thê tử thân ái của mình. Tra Tướng quân vốn quyết định, sau khi có được thuốc dẫn, liền giết mẹ con nữ chính, hủy thi diệt tích, để cho nữ nhân mình biết, từng như vậy đối với nữ nhân khác.

      Sau khi nữ chính biết chuyện tuyệt vọng, nội tâm bị ngược bao nhiêu khỏi phải bàn. Nàng to gan gào thét với Tướng quân, phu nhân của tối ngày hôm qua tới nơi này, cho nàng những việc này, nếu nàng biết điều này. Có lẽ bệnh của Tướng quân phu nhân tốt hơn, tối hôm qua nàng còn tặng độc dược, muốn độc chết nàng.

      Dựa theo logic của tác giả, trước khi chân tướng cuối cùng ràng, tra Tướng quân tuyệt đối tin tưởng chữ của nữ chính. Vì vậy, nghe nữ chính luôn miệng bôi nhọ "Nữ nhân mình mến", giận tím mặt, tay bóp cổ nữ chính, suýt nữa bóp chết người. rống giận cho phép nữ chính nữ nhân như vậy, nữ chính căn bản cũng xứng nhắc tới nữ nhân , từ trong miệng nữ chính ra tên của nữ nhân , đều là dơ bẩn nữ nhân . Người bị độc hành hạ đến còn hình người, bộ dạng có chỗ nào tốt.

      xong, tra nam giam lỏng nữ chính, cũng để cho nàng tự sát, cũng gặp nàng.

      Chưa hết, trước khi nữ chính hoàn toàn chết, nữ phụ ác độc dĩ nhiên bỏ qua cho nữ chủ tiểu bạch hoa.

      Cho nên, vào ngày, nàng thân bệnh hoạn xông vào chỗ ở của nữ chính, giả dạng mới vừa phát ra chỗ này, cho rằng tra Tướng quân phản bội nàng.

      Tra Tướng quân đương nhiên là muốn hướng về phía nữ phụ nương thâm tình giải thích các kiểu, nhân tiện bỡn cợt nữ chính đáng giá đồng. Nữ chính tan nát cõi lòng thành thành từng mảnh rồi, cho dù có hiểu biết nữ phụ cố ý làm như vậy, tra Tướng quân cũng tin tưởng nàng!

      Nữ phụ vì càng hành hạ sâu sắc nữ chính, liền , nếu muốn nàng tin tưởng tra Tướng quân thay lòng với nàng, liền muốn ở trước mặt nàng dùng hình với nữ chính. Tra Tướng quân nghe lời nữ nhân sao? Dĩ nhiên . Vì vậy cầm trường tiên [2] lên, quất vào người nữ chính, từng quất từng quất nữ chính ruột gan đứt từng khúc, khóc đến còn hình người.
      [2]: vũ khí giống như roi da

      Sau đó, lương tâm tra Tướng quân mặc dù phát nhìn nữ chính khổ sở như vậy, tim của cũng co rút đau đớn theo, nhịn được tìm người giúp nữ chính tỉ mỉ trị thương, nhưng lòng của nữ chính lòng sinh ra vết nứt lớn, khép lại được. Nữ chính bắt đầu hướng về phía Tướng quân vừa vừa hận, nhưng cách nào rời khỏi chỗ này, bởi vì nàng vẫn bị giam lỏng . Nữ phụ thỉnh thoảng tới hành hạ nàng mấy cái, hận nàng thể nhanh chết chút, khi nữ chính kiên trì nổi, sắp chết rồi, bước ngoặt xoay chuyển tới.

      tiểu nha đầu khắp người toàn bùn bẩn vọt tới trước mặt tra Tướng quân, với , thê tử tại của , cũng phải là thê tử chân chính của , mà là em vợ của giả trang, thê tử chân chính của sớm bị thân muội muội của mình đẩy xuống vách núi chết . Nha đầu này, chính là tiểu nha hoàn thiếp thân của thê tử Tướng quân. Lúc nàng trở lại, còn mang về thi thể nữ nhân Tướng quân thương.

      Nha hoàn cho Tướng quân, độc người tiểu thư nhà nàng là do thân muội muội hạ. Khi tiểu thư nhà nàng phát ra chuyện này chất vấn muội muội, muội muội đẩy nàng xuống vách núi, chuyện này là nha hoàn tận mắt nhìn thấy.

      Vì vậy, Tướng quân phu nhân tại căn bản cũng trúng độc, tất cả đều là giả bộ. Mà những lời nữ chính lúc trước với , toàn bộ đều là , thê tử tại của đích xác là nữ nhân ác độc. Sau khi xác nhận thi thể người mình mến, tra Tướng quân điên cuồng rồi, trở về chất vấn nữ phụ nương.

      Nữ phụ nương thấy tình bại lộ, dứt khoát cũng thừa nhận. Hơn nữa, còn ra đoạn chuyện cũ. Khi bọn họ còn trẻ, là nàng gặp Tướng quân trước, cũng tướng quân trước. ngờ Tướng quân lại coi trọng người tỷ tỷ yếu đuối vô năng của nàng. Vì vậy nàng muốn độc chết tỷ tỷ, hảo hảo thay thế địa vị của nàng. Ai biết chuyện lại bị tỷ tỷ phát , nàng buộc lòng phải đẩy tỷ tỷ xuống vách núi, thuận nước đẩy thuyền trở thành tỷ tỷ.

      Sau khi biết được thực, Tướng quân cuồng bạo phẫn nộ mắng chửi nữ phụ nương, giam lại.

      Trái tim tra Tướng quân bị tổn thương nghiêm trọng, đến bên cạnh nữ chính để tìm kiếm an ủi, trong mấy ngày này, tra Tướng quân rốt cuộc sâu sắc thấy được nữ chính là cỡ nào xinh đẹp cỡ nào hiếm có, cỡ nào nhu nhược, cỡ nào cần người bảo vệ. . . . . .

      P/S: là thiên lôi cẩu huyết, ta edit mà cũng rợn cả tay >"<
      Tử Mặc thích bài này.

    3. Nữ Lâm

      Nữ Lâm Well-Known Member

      Bài viết:
      23,871
      Được thích:
      22,184
      Edit: Vô Phong
      Chương 78

      Nếu như, cho rằng kế tiếp nữ chính cùng tra Tướng quân sống hạnh phúc, vậy quá ngây thơ rồi.

      Mặc dù Tướng quân dần dần tỏ thích nữ chính, hơn nữa vô cùng mong đợi đứa bé trong bụng nữ chính ra đời, nhưng nữ chính từng bị hung hăng tổn thương rối rắm tự ngược. Nàng cũng trực tiếp bày tỏ tiếp nhận tra Tướng quân, mà là hết lần đến lần khác hỏi tra Tướng quân, người rốt cuộc là ai, là nàng hay là phu nhân kia, nữ chính ngừng so sánh mình với người chết, tự ngược sâu, quả thực là tự tìm khổ ăn.

      Tra Tướng quân đối với nữ nhân mình rất là kiên định, kiên trì cho là, mình nhất, chỉ có phu nhân của mình. Nhưng bây giờ thích nữ chính rồi, về sau có lẽ nữ chính, nữ chính còn có khúc mắc gì? Vì sao phải khổ khổ bức bách , chẳng lẽ muốn quên người mình từng tha thiết nhất mới bỏ qua hay sao?

      Mới bắt đầu, tra Tướng quân kiên nhẫn giải thích cho nữ chính, quên người chết đó, nhưng tại cũng thích nữ chính. Sau đó, nữ chính tự mình ngược tâm đến chịu được, nhất định làm vấn đề này. Nếu như tra Tướng quân cách nào nàng, nàng cũng cần tiếp nhận tra Tướng quân.

      Nhưng tra Tướng quân lại muốn buông nữ chính ra, cũng chịu quên nữ nhân mình từng , sau khi phát triển như vậy mấy lần, bọn họ rốt cuộc rùm beng, nhưng vì đứa trong bụng nữ chính, tra Tướng quân lại đem người dỗ trở lại. Đợi khi nữ chính lại lần nữa ép hỏi , lần nữa rùm beng, cuối cùng cũng bởi vì chuyện đứa bé đem người dỗ trở lại. (Phong: là mệt ~,~)

      Hai người bọn họ cứ như vậy ngược thân ngược tâm nhau hết lần này đến lần khác, hành hạ bản thân đến thê thảm chịu được. Nữ chính bắt đầu rối rắm tra Tướng quân người nào nhiều hơn, sau đó càng gây gổ càng tranh cãi nhiều, nàng lại rối rắm vấn đề cũ, tra Tướng quân ra là đứa bé của nàng, mà phải nàng.

      Dưới tình huống này, nữ phụ lại xảy ra vấn đề. Sau khi tra Tướng quân lạnh nhạt nàng thời gian, tâm tình khôi phục lại, bắt đầu tính toán đối phó nàng, nàng với tra Tướng quân, nàng mang thai đứa bé của tra tướng quân, cho nên thể cần nàng, cũng thể cần đứa bé của nàng, bởi vì nàng tra Tướng quân như vậy.

      Sau khi tra Tướng quân biết được, do dự giết nữ phụ. hồi tưởng lại đoạn thời gian nữ phụ cùng với mình trước kia, những ngày tháng ngọt ngào kia biết nữ phụ phải là nữ nhân mình . do dự, nữ phụ để người ta tiết lộ tin mình mang thai đứa bé cho nữ chính, nữ chính vốn tự giày bò đủ kiểu, sau khi biết chuyện như vậy, quả quyết dẫn bóng chạy.

      Sau khi tra Tướng quân phát ra nữ chính chạy trốn, bắt đầu đau lòng hối hận, hồi tưởng lại là nữ phụ hại chết nữ nhân mình , còn hồi tưởng lại chuyện trước kia nữ phụ hãm hại nữ chính như thế nào, lúc này, thể tiếp tục mềm lòng với nữ phụ, đầu tiên là xóa bỏ đứa con ruột thịt của mình, rồi ném nữ phụ cho đám tiểu binh của mình hành hạ, cuối cùng hành hạ đến chết.

      Sau khi hành hạ nữ phụ, tra Tướng quân bắt đầu tìm nữ chính, nhưng khi tìm được nàng, nàng trở thành vương phi của người khác. Tra Tướng quân giận dữ, hối hận, đau lòng, cuối cùng tiếp tục tổn thương nữ chính nữa. nhớ tới những việc làm của mình với nữ chính ngày trước, cực kỳ hối hận, bắt đầu quấn lấy nữ chính muốn được tha thứ.

      Trong lần thích khách hành thích, nhào tới trước mặt nữ chính, thay nàng nhận đao. Trong nháy mắt đó, nữ chính hoàn toàn mềm lòng, tha thứ cho , nhưng biết làm sao, nàng lập gia đình. biết làm sao hơn nữa là. . . . . . Nam nhân từng ngược nàng từng người xuất cầu xin nàng tha thứ, mà nàng cũng tha thứ, nhưng nàng lại là vương phi của người khác, thể ở cùng chỗ với bất kỳ người nào trong bọn họ, nàng chỉ có thể cùng những người này ngoạn tinh thần ngược luyến tình thâm, lại cùng Vương Gia trượng phu của mình, tiến hành kịch tình ngược thân ngược tâm.

      Sau khi hồi tưởng hết kịch tình, sắc mặt ta dữ tợn rút cây kéo trong bao quần áo ra. hồi tưởng biết, lần nghĩ đến liền giật mình! Những kịch tình này nếu như ta khởi động hệ thống hồi tưởng, chắc là tự lật xem trong đầu ta, vì vậy, mỗi lần hồi tưởng xong, ta mới có thể tâm tình đều khó như vậy.

      Quả nhiên, có lừa bịp nhất, chỉ có lừa bịp hơn. Quả nhiên, có cẩu huyết nhất, chỉ có cẩu huyết hon, quả nhiên, ta liền nên có hi vọng với logic của tác giả. Mỗi tra nam chính cùng nữ chính, ta đều có loại kích động mãnh liệt cắt bỏ bọn họ, Vương Gia cũng vậy, Giáo chủ cũng thế! Người tại này, mặc dù có nhiều nữ nhân như bọn họ, nhưng ta cũng có suy nghĩ mãnh liệt muốn cắt bỏ dục vọng của .

      Có lòng nữ nhân dậy nổi, muốn tề huyết biết tìm người khác muốn sao? Tác giả lại quy định tra Tướng quân tự mình phải làm ra đứa bé. A, đúng rồi, đây là mưu của nữ phụ mà tác giả đặc biệt an bài. Nữ phụ hạ độc tỷ tỷ như vậy, là muốn để cho mình sinh con cho tra Tướng quân, nhiều ngày sinh tình thay thế được địa vị của tỷ tỷ, ai biết tỷ tỷ thế nhưng lại phát ra, nàng buộc phải giết người, còn mình giả bộ bệnh.

      Theo ý tưởng của tác giả, đứa bé này còn cần phải là con ruột của tra Tướng quân sao?

      Chạm mặt thùng cẩu huyết, Thiên Lôi tỷ muội tương tàn. Như vậy, tiếp đó, ta nên đối phó muội muội ác độc cùng tra tướng quân này như thế nào đây?

      Ta khổ não, ta vừa khổ não, vừa bảo Lục Trúc đưa xe ngựa chạy tới nơi có ai, chúng ta bắt đầu vòng tròn làm thành đoàn thương lượng kế hoạch tác chiến. Đầu tiên ta kể xong chuyện xưa của tra tướng quân, sau đó để các vị phát triển ý kiến của mình.

      "Chuyện như vậy rất đơn giản rồi~" Lục Trúc cười đến rất tà ác, nàng loạt xoạt lấy ra cây kéo giống như ta: "Loại nam nhân này còn có người muốn cướp quả có thiên lý, cắt bỏ viên tròn tròn để cho cả đời sinh được đứa trẻ!"

      "Quá thô tục rồi, tốt." A Tam nhìn Lục Trúc .

      Lục Trúc cao hứng: "Vậy ngươi làm thế nào?"

      A Tam quả quyết rơi vào trầm tư.

      "Tướng quân kia phải thê tử của sao, muốn ngược , thê tử của mới là lựa chọn tốt nhất." Sẹo ca .

      Ta vừa nghĩ, ơ, rất đúng, chỉ là, nữ phụ chỉ có cái tên xuất đó tới thế giới khác rồi. Ta nghiêng đầu suy nghĩ lát, : "Chúng ta trước tiên tìm nha hoàn thiếp thân của phu nhân tướng quân kia, thế nhưng tướng quân phu nhân chân chính có, chúng ta thể làm gì khác hơn là tự mình tạo ra. Bất quá phải làm giống, tốt nhất tìm nha hoàn đó đến giúp đỡ."

      Nha hoàn đó đối với tiểu thư nhà mình trung thành tận tâm, vô cùng chấp nhận đối với chuyện tiểu thư nhà mình bị hại chết, vô cùng oán hận nhị tiểu thư cũng là nữ nhân ác độc đoạt nam nhân đó. Cũng rất oán giận Tướng quân đại nhân, thê tử bị hại chết cũng biết, còn ôm em vợ lâu như vậy.

      Miệng ta bĩu cái, quyết định muốn đâu.

      Ta tại tương đối mạo hiểm, muốn đến kinh đô, rất có nguy cơ bị Hoàng thất phát , nhưng cũng thể , bởi vì phủ đệ của tướng quân ở đó. Sau khi nha hoàn kia đem thi thể tiểu thư nhà mình từ dưới vách núi về, vẫn muốn tìm cách gặp tra Tướng quân, nhưng nhị tiểu thư phòng thủ quá nghiêm mật, chung quanh tra Tướng quân luôn có người của nàng, khiến nha hoàn đó có biện pháp hành động. Cho đến khi tầm mắt nhị tiểu thư bị nữ chính thu hút, nha hoàn kia mới tìm được cơ hội lao ra, vạch trần bộ mặt của nhị tiểu thư.

      tại phu nhân chân chính chết , chúng ta phải tìm được nha hoàn đó ở chung quanh phủ tướng quân.

      Kinh đô cách chỗ chúng ta tại có chút xa, từ chỗ chúng ta tới kinh đô, có chừng trong thời gian 1 tháng, hết cách rồi, ta có pháp thuật di chuyển trong chớp mắt, mà cũng mang theo vài người, chỉ có thể ngồi xe ngựa như vậy mà . Tác giả thích miêu tả cảnh vật, luôn dùng " tháng sau" "Nửa tháng sau" dẫn thời gian , qua câu của nàng, đến nơi. Nhưng chúng ta cũng cần trải qua tháng đường xá bôn ba.

      Dù sao đường xá xa như vậy, ta nghĩ, khẩn trương lên đường có vài phần biết có bao nhiêu khổ cực, ta còn bằng chậm chút, vừa ngắm phong cảnh ven đường, mang theo tâm tình thoải mái lên đường. Đợi khi tìm được người, mới nên là thời khắc khẩn trương. Tướng quân phu nhân chân chính bởi vì khi còn sống từng trúng độc, sau khi chết thi thể cũng thối rữa, vì vậy ta cần lo lắng.

      Cũng tới tình trạng này rồi, chẳng mấy chốc trở lại hoàng cung giải quyết đại boss cuối cùng, tại ta phải đối tốt với bản thân chút.

      Cho dù chúng ta đường , đường thưởng thức chế độ phong kiến, từ từ mà , sau hơn tháng chút, chúng ta vẫn tới kinh đô.

      Sau khi vào thành, Sẹo ca thái độ khác thường biểu vô cùng an tĩnh, con gà kia được Sẹo ca chăm sóc, nuôi phát phì, lông vũ bóng loáng cũng kêu nhiều nữa. Tình hình Sẹo ca như thế thay vì là an tĩnh, còn bằng sốt ruột. rất thích mảnh đất dưới chân chúng ta lúc này, ta vô cùng ràng.

      Chỗ này, có tòa hoàng cung. Nơi đó, là nơi Sẹo ca ra đời. Trước khi bị ném ra khỏi hoàng cung hiểu chuyện, vì vậy mới có thể bài xích nơi này nh vậy.

      Mặc dù lý trí cho tất cả nơi này đều phải là chân , chỉ là nhân vật đáng thương được tác giả sáng tạo ra, nhưng vẫn sống sờ sò, bị ngược đãi mà lớn lên. Tình cảm của , nhất định vẫn cho rằng chút thống khổ đều là vô cùng chân .

      giống ta, ta tới sau, cho nên mới lý trí tách bản thân mình ra.

      "Tiểu thư, nơi này hổ quả nhiên là kinh đô, thực phồn hoa." Lục Trúc vừa đánh xe, vừa nhìn chút, than thở dứt.

      Ta nhàng cười tiếng, chỗ ở của Hoàng đế , dĩ nhiên phồn hoa. phồn hoa của nơi này tác giả vẫn mất chút văn chương viết vài nét bút kia mà, nàng viết bao nhiêu phồn hoa, nơi này liền có bấy nhiêu phồn hoa.

      " trước tìm nơi dừng chân." Ta mở miệng .

      "Được, đến khách điếm sao? Hay là lại muốn tìm nhà."

      " thuê tiểu viện là được, dù sao ở lâu." Ta vừa , vừa lập tức vén rèm xe lên, nhìn ra phía ngoài. Thời điểm ta lộ đầu ra, rất nhiều người đường tò mò nhìn lại, kết quả chỉ nhìn ta mấy lần, liền thất vọng quay đầu ai bận việc nấy rồi.

      Ta hơi cong môi cái, quả nhiên, dịch dung dáng vẻ bình thường là cực kỳ cần thiết. Thân là nữ chính, giọng của ta nghe vẫn rất dịu dàng êm tai, mới vừa rồi người bên ngoài nghe được tiếng của ta, đại khái cho rằng là đại mỹ nhân. là đáng tiếc, để cho bọn họ thất vọng.

      A Tam cùng Lục Trúc đánh xe ngựa ở bên ngoài cũng dịch dung, biến thành vị lão đại gia cùng lão bà bà, mà Sẹo ca, lần này biến thành tiểu sinh tuấn hoàn toàn bất đồng với diện mạo vốn có của .

      Dù sao nữa, mỗi ngày mặt đều được, thích dịch dung thành cái dạng gì, ta đều quản. Chỉ cần phải đặc biệt nổi bật, nhìn lần là có thể bắt được là được.

      A Tam cùng Lục Trúc đưa xe ngựa chạy tới bên ngoài tiểu điếm , lập tức liền có tiểu nhị phía trước nhận lấy dây cương trong tay hai người, nhiệt tình mở miệng : "Khách mấy vị? Muốn phòng ở hay là?"

      Lục Trúc : "Tiểu thư nhà ta cùng thiếu gia chỉ ở chỗ này nghỉ ngơi chút, tiểu nhị, ngươi biết nơi nào nào có nhà cho thuê ?"

      Lục Trúc bên kia hỏi thăm chuyện nhà ở, A Tam đỡ ta cùng Sẹo ca xuống. Sẹo ca giả trang chính là mím chặt miệng, bộ lạnh lùng, làm cho người ta dám đến gần. Thấy Lục Trúc hỏi xong, ta cười cười với tiểu nhị, : "Tìm cho chúng ta chỗ an tĩnh."

      "Dạ được được, các vị lầu hai xin mời ~" tiểu nhị vui mừng dẫn chúng ta về phía lầu dành cho quý nhân.

      Chúng ta theo sau tiểu nhị, đường tới, mới đến cầu thang, ta vừa ngẩng đầu, thấy gã sai vặt xuống phía dưới. Ta mắt tinh, nhận ra đây là gã sai vặt bên ngoài theo hoàng thương. Cũng may, lần này chúng ta đến ngoài hoàng thành, để cho an toàn toàn bộ dịch dung, nếu liền gặp xui rồi.

      Gã sai vặt này vừa nhìn thấy tiểu nhị lập tức : "Thế nào còn chưa mang thức ăn lên?"

      Tiểu nhị lập tức quay đầu, thúc giục phòng bếp bên kia, tiếp theo đưa chúng ta lên . Tiểu nhị chọn cho chúng ta "vị trí tốt" gần cửa sổ lầu hai, ta quét mắt cái, bàn phía trước chúng ngồi mỗ Giáo chủ, bàn phía sau ngồi mỗ Vương gia cùng hoàng thương.

      Ta thấy được mấy người này, suýt nữa ngụm máu phun ra.

      Lục Trúc tiến tới bên cạnh ta, giọng : "Dưới chân thiên tử quả nhiên hung hiểm khác thường."

      Ta bất đắc dĩ gật đầu, theo Sẹo ca mặt chút thay đổi, lôi kéo ta ngồi xuống.

      Ta cảm thán, những quý nhân kia nơi tốt đến, cần phải toàn bộ nhét vào nơi này sao? Mà ta lại còn chui vào giữa bọn họ, vận số cũng quá tốt rồi? Được rồi, có lẽ là bởi vì Lục Trúc quá biết chọn chỗ, chỗ như thế cũng có thể chọn được. Nếu có ngày Lục Trúc xuyên tới đại, ta đề cử nàng mua xổ số!
      TrâuTử Mặc thích bài này.

    4. banglangtrang123

      banglangtrang123 Well-Known Member Staff Member Super Moderator

      Bài viết:
      26,213
      Được thích:
      47,807
      Edit: Vô Phong
      Chương 79:

      Hai người Lục Trúc cùng A Tam cũng uống thuốc ta làm, vì vậy giọng của bọn họ bây giờ khàn khàn tương đối phù hợp với lão nhân, nên sợ bị người phát . Nhưng ta vốn là người trẻ tuổi, vì vậy chưa uông dược vật thay đổi giọng , lúc này ta đây vô cùng muốn hỏi chút, có chút hối hận nào ? Vô cùng hối hận!

      Dưới loại tình huống, đột nhiên lui xuống khiến người hoài nghi hơn, chúng ta chỉ có thể ngồi xuống. Lục Trúc vô cùng có tự tin đối với thuật dịch dung của Sẹo ca, lớn tiếng gọi tiểu nhị bên cạnh vào, chọn món ăn. tại vai bọn họ có chút đồ, mặc dù hành động tiện lắm, nhưng như vậy lại thêm dáng vẻ của người già, khiến cho bọn họ dễ dàng tiến nhập vào nhân vật hơn.

      Nhân vật chính là đứa Lục Trúc này quá vui vẻ rồi, phải dùng ngoại vật siết chặt lấy nàng, tránh cho bị lộ.

      Sau khi Lục Trúc chọn món xong, ta lập tức vểnh tai lên, muốn nghe chút hai bàn trước sau chuyện gì.

      Ta nghĩ tới bây giờ Vương Gia có thể ngồi cùng bàn với hoàng thương [1], cũng có cãi vã, quan hệ của bọn họ trở nên tốt hơn, có phải đại biểu, môt khi ta bị bọn họ phát , cực kỳ xui xẻo hay ? A, là làm cho ta lo lắng. Khi ta nghĩ biện pháp nghe lén, ta phát tai của Giáo chủ đại nhân ngồi ở trước mặt cũng giật giật, hình như cũng nghe lén hai nam nhân phía sau gì.
      [1]: Ta chú thích chút, đây là thương nhân nhé, phải hoàng thượng

      Sau khi nhìn thấy ở giữa có người ngồi, trong ánh mắt ràng thoáng qua tia chán ghét, rất dễ nhận thấy, trách chúng ta chặn đường nghe lén.

      Giáo chủ tại thay đổi rất nhiều, da còn tái nhợt như lúc mới gặp, khỏe mạnh ít, vẻ mặt cũng tối tăm như trước kia nữa. kỳ quái, chẳng lẽ nối lại vật kia rồi hả? Vậy thế giới này cũng quá thần kỳ thôi. Ta dám ngắm nhìn bộ vị phía bắp đùi , ta biết Giáo chủ là người nhạy cỡ nào, ánh mắt của ta dám quét qua xem, ta bảo đảm lập tức phát .

      Được rồi, ta trước tiên vẫn nên rối rắm vấn đề vật kia rốt cuộc còn ở người hay , thân phận của ta bị phát , mới là quan trọng nhất.

      Giáo chủ biết thân phận ta là Vương Tiểu Hoa, cũng biết ta đều có liên quan đến hoàng thương cùng Vương Gia, xuất tại nơi này, nhất định là muốn tìm ra tung tích của ta, ta phải tỉnh táo.

      Trước khi món ăn lên, ta an tĩnh uống mấy ngụm trà, vừa nghe Lục Trúc bộ mặt nông phụ chưa từng thấy qua cảnh đời chuyện, nghe được từ bên ngoài nơi nào chơi vui, nơi nào phong cảnh đẹp, miếu Bồ Tát đó linh nghiệm, huyên thuyên, sẵm vai vị lão phụ nhân rất đến nơi.

      Ta nhất tâm nhị dụng, vừa mỉm cười đáp lại Lục Trúc vừa trọng điểm chú ý tới hai vị huynh đài phía sau ta.

      Bọn họ đầu tiên vẫn uống trà, cũng chuyện, cho đến lúc người trong đó đặt chén xuống, bàn xuất tiếng động rất .

      "Ngươi chính là tìm được?"

      "Xem ra Vương Gia cũng hề có thu hoạch."

      Ta 100% khẳng định, bọn họ tìm ta. Ta trong nội tâm che mặt, ta là Mary Sue.

      Tiếp đó, ta nghe được Vương Gia tiếp tục miệng : "Chuyện tìm người, Bổn vương tới là được."

      "Vương Gia, chuyện như vậy ngươi sợ rằng cách nào tham dự."

      "Bị nữ nhân của ta lừa xoay vòng vòng, cũng biết xấu hổ tiếp tục kéo dài. Nếu nàng để ý ngươi, liền lừa gạt ngươi như thế, hơn nữa ngay cả tên họ cũng cho ngươi biết."

      "Vương Gia, cẩn thận lời . Còn chưa thành thân, tại sao có thể là nữ nhân của người nào? Thược Dược nương có điều giấu giếm ta, nhưng thế sao, ta thèm để ý."

      Oa, lòng dạ hoàng thương ngươi là rộng lớn, ta vẫn là lần đầu tiên phát .

      Thời điểm ta tiến hành nghiệp lớn nghe lén, tiểu nhị bắt đầu mang thức ăn lên. Ta sờ bụng cái, phát rất đói bụng rồi liền cầm đũa lên bắt đầu ăn. tại chủ đề của hai người kia nhảy vọt đến bọn họ từng tìm ở những nơi nào, những thứ này ta quá quan tâm. Dù thế nào nữa, nơi bọn họ tìm ta lại qua, đường của ta chính là tra nam ở nơi nào, ta liền ở nơi đó.

      Mới theo chân bọn họ tự cho là thông minh suy đoán như vậy, ta tránh những nơi theo lời bọn họ.

      Ta thoải mái ăn, chỉ nghe thấy Giáo chủ đại nhân phía trước chúng ta hừ lạnh tiếng.

      "Vương Tiểu Hoa, bổn tọa cũng muốn xem xem ngươi có thể trốn đến chỗ nào!"

      ở trước mặt Giáo chủ ngươi đó, có gan ngươi xoay người nhìn ta nhìn ta nhìn ta xem! có can đảm ! Ta hả hê điên cuồng hết lên bữa trong nội tâm, lại bình tĩnh nhìn Giáo chủ đại nhân phất tay áo rời . đại boss đặc cấp, tâm tình của ta có bao nhiêu thoải mái khỏi phải , trong nháy mắt bóng dáng của giáo chủ biến mất, ta liền cười ra tiếng.

      Sẹo ca thấy vậy, ở dưới mặt bàn nhéo tay của ta, nhắc nhở ta cần quá đắc ý, ta lập tức thu lại ít, an tĩnh ăn cái gì.

      Chờ khi chúng ta ăn xong, Vương Gia bọn họ sớm bí mật xong, xoay người xuống lầu.

      "Tiểu thư, ngươi ở lại đây nghỉ ngơi, ta trước tiên mang theo bạc cùng A Tam xem nhà ở, hôm nay nhất định phải thu viện vào tay." Sau khi ăn xong, Lục Trúc lập tức lôi kéo A Tam rời .

      Sẹo ca thấy tiểu nhị tới dọn bàn, quay đầu lại mở miệng với ta: "Có muốn thuê gian phòng cho ngươi nghỉ ngơi chút hay ?"

      ", ta mệt." Thuê phòng cái gì, là dễ khiến cho người ta hiểu lầm: "Chúng ta xuống xem chút, xung quanh xem, có lẽ có thể hơi tìm được người?"

      Sẹo ca thấy ta cũng như vậy, cũng đành phải gật đầu.

      Ta cười cười, cùng Sẹo ca xuống lầu, sau khi phân phó tiểu nhị giúp chúng ta trông chừng xe ngựa, ra phía ngoài. bộ đến phủ tướng quân đại khái phải nửa canh giờ, kinh đô lớn. Sau khi đến, chúng ta núp ở góc khuất nhìn chung quanh lần, thấy bóng dáng của tiểu nha đầu nào hơn 10 tuổi. Bên ngoài phủ tướng quân đích xác là canh phòng nghiêm ngặt, dễ tiếp cận.

      Chúng ta lượn lờ ở bên mấy vòng, thấy có thu hoạch gì liền xoay người muốn về. tại qua thời gian, Lục Trúc chừng về rồi.

      "Vận khí tốt, lần sau trở lại." Ta .

      Sẹo ca cũng gật đầu cái, cùng ta trở về.

      Chúng ta mới được mấy bước, đột nhiên nghe được sau lưng vang lên tiếng kêu quen thuộc.

      "Chờ chút, nương trước mặt."

      A, đây phải là thanh "ôn hòa như ngọc" của hoàng thương kia sao? Ta dừng chút, nếu gọi, ta cũng tiện quay đầu có đúng hay ? Nghĩ như vậy, ta nghiêng đầu, nụ cười vô cùng ôn hòa: "Vị, vị, vị này, tìm, tìm, tìm ta, có, có gì, chuyện gì?"

      "Thực tốt, xá muội có chút lắp." Sẹo ca ánh mắt lãnh khốc quét qua, liền nhìn thấy hoàng thương tiên sinh về phía chúng ta. kỳ quái nhìn ta chằm chằm mấy lần, cuối cùng mới thất vọng thõng đôi tay xuống.

      " xin lỗi, ta nhận lầm người. Bóng lưng của vị nương này rất giống vị cố nhân ta biết, ngay cả dáng cũng cực kỳ giống."

      Sẹo ca nghe xong lời này, vẻ mặt lập tức giãn ra chút, : " ra là như vậy, ta còn tưởng kẻ háo sức thế gian này làm sao đều mặt người dạ thú như vậy."

      Ta , Sẹo ca ngươi cứ ở đây mắng chửi người , ngươi mắng chửi người chứ?

      Quả nhiên, nghe xong lời này, nét mặt hoàng thương lập tức khó coi, đen mặt lại, lúng túng có chút cười nổi, vội vàng mà câu xin lỗi, liền xoay người rời .

      Ta lặng lẽ bật ngón cái với Sẹo ca, cái lưỡi này độc địa.

      "Chúng ta mau trở về , xem ra sau này ta thể tùy tiện ra cửa, ta muốn chưa ra trận chết trước."

      Sẹo ca nghe ta như vậy, lông mày cau lại: "Ca làm đệm lưng cho ngươi tốt lắm, để cho ngươi chết được an ủi."

      "Ngươi muốn chết vì tình cùng ta sao? là khó tiếp nhận."

      "Cút!" Sẹo ca xù lông, uy vũ kéo tay của ta rời .

      "Lần sau đổi gương mặt khác ra cửa, tránh cho bắt gặp còn phải giả bộ lắp." Ta yên lặng .

      Sẹo ca thấy dáng vẻ suy sút của ta, lộ ra nét mặt mãnh liệt khi dễ ta: "Ai bảo ngươi tự cho là thông minh."

      "Đột nhiên bị bắt gặp, có chút bị dọa sợ, chỗ này quả nhiên nguy hiểm." Ta so đo cùng Sẹo ca: "Nơi này còn có chỗ an toàn sao? là làm cho ta lo lắng quá." Ta vừa , vừa cúi đầu theo bước chân Sẹo ca về phía trước, mới chưa được mấy bước, đôi mắt của ta đột nhiên liền bị cái gì đó dính lên.

      Ta sờ soạng mặt cái, phát mặt dán trang giấy, ta lấy giấy xuống, vừa ngẩng đầu, chỉ thấy người trẻ tuổi tuấn mỹ mặt ngượng ngùng có chút xin lỗi nhìn nhìn, đưa tay cầm tờ giấy kia về.

      Nhãn thần của ta chợt lóe, nhận ra hàng này là trai nam chính ở phía sau. Trong đầu ta lập tức đổi qua nhiều ý tưởng, cuối cùng, dừng lại người kẻ hung tàn kia. Hiển nhiên, bây giờ ta còn chưa chưa tiến công đến , mà ta mang gương mặt phải của mình, sao ta nhân cơ hội này hành hạ người này đây?

      Khi nghĩ tới đây, ta cũng đồng thời hành động rồi.

      Ta bỏ tay Sẹo ca ra, nắm hai vai tiểu tử trẻ tuổi này, thâm tình nhìn sang: "Vị, vị, tiểu, tiểu tiểu ca này, ngươi, thực , là người, đẹp, đẹp nhất, ta từng thấy . . . . . ." Tay của ta mò đến huyệt ngủ bên cổ , dưới chân đột nhiên vừa phát lực, cong lên đạp vào thứ giữa hai đùi cái: "Người a!"

      Vẻ mặt tiểu thanh niên lập tức đau đến vặn vẹo, nhưng tay của ta giữ lấy , căn bản giãy thoát được. Ta thấy sắc mặt đều đau đến vặn vẹo, rốt cuộc hào phóng ấn lên huyệt ngủ của , khiến tiểu thanh niên té xỉu ở mặt đất, ngã rất sạch .

      Ta vỗ tay cái, gương mặt bình tĩnh.

      Sẹo ca nhìn ta mấy lần, yên lặng khép chặt chân của mình, hình như là muốn cố gắng giấu bộ phận trọng điểm của mình.

      Những người đường thấy hành động hung tàn này của ta, đều kéo xa khoảng cách với ta hơn 3m.

      Ta vẩy tóc, tiêu sái với Sẹo ca: ", đổi mặt thay quần áo."

      Cũng đợi Sẹo ca phản ứng kịp, ta lôi kéo rời , rất nhanh liền trở lại bên ngoài khách sạn. Lúc này Lục Trúc cùng A Tam còn chưa trở lại, ta cùng Sẹo ca thể làm gì khác hơn là chờ ở bên ngoài, sau khi Sẹo ca bị ta kéo trở về, vẻ mặt vẫn có chút cứng ngắc, ta lo lắng nhìn : "Ngươi làm sao vậy?"

      Chân của kẹp vào, động tác hơi có vẻ câu nệ tiểu tiết: "Có đau chút, có lẽ là bị giật mình."

      "Nơi đó? Trứng sao?" Ta nghiêm túc hỏi.

      Sẹo ca vừa nghe, biểu hết sức tức giận, tự tay đập xuống ót ta cái: "Nữ hài tử nhà nhà, cần những lời này."

      Ta sờ sờ cái trán, vô cùng lưu manh : " xin lỗi, thói quen!"

      Ta mới hết câu này, Lục Trúc liền dẫn A Tam về phía chúng ta: "Tiểu thư, nhà ở nơi này quả chính là hố tiền a! Ta vất vả mới thuê được tiểu viện, nhưng cách nơi này có chút xa, vị trí vô cùng tốt, nghe phong thủy cũng ổn, còn có ma quỷ lộng hành nữa."

      "Thuê bao nhiêu tiền? tháng?"

      "Vốn là đòi 50 lạng, nhưng bởi vì ma quỷ lộng hành, ta đè giá xuống 30 lượng."

      Đây chính là kinh đô a kinh đô. . . . . . Nơi bọn họ thuê cũng , mà có những bốn sân. . . . . . Có thể quá tiện nghi rồi ?

      "Ừ, người cho thuê phòng có hộc máu ?" Ta hỏi Lục Trúc.

      Lục Trúc phi thường hài lòng: "Bọn họ còn muốn đánh ta kia mà, nhưng A Tam ngăn ở trước mặt của ta bọn họ cũng dám."

      Ta: ". . . . . . là gặp được nương tốt"
      TrâuTử Mặc thích bài này.

    5. banglangtrang123

      banglangtrang123 Well-Known Member Staff Member Super Moderator

      Bài viết:
      26,213
      Được thích:
      47,807
      Edit: Vô Phong
      Chương 80:

      Tối hôm đó, chúng ta thể thành công vào ở trong nhà vừa thuê.

      Sau khi đến, ta phát đây quả nhiên là quỷ ốc, bởi vì nguyên nhân ma quỷ lộng hành, hơn mấy tháng có người ở rồi, cũng có người dám vào quét dọn. Mặc dù đến nỗi khắp nơi mọc đầy cỏ dại, nhưng cực kì bẩn, khắp nơi đều có nhện, muốn quét dọn sạch , mất mấy ngày đúng là được.

      Ta nhìn Lục Trúc, mặt mang ưu thương mà : "Tỷ, có tiền! cần tiết kiệm như vậy, đó, nhìn ánh mắt chân thành của ta ."

      Lục Trúc rất là uất ức nhìn ta: "Ta cũng muốn thuê nơi này, nhưng nhà ở kinh đô vô cùng đắt, trừ nơi này, ta tìm được nơi nào tốt hơn. Yên tâm , cho ta 1 ngày, ngày mai ta nhất định quét dọn sạch !"

      Nhìn Lục Trúc tràn đầy lòng tin như vậy, ta cũng tiện lại đả kích nàng nữa, : "Để cho A Tam giúp ngươi, ôi, làm tiểu thư như ta vẫn là ngoan ngoãn núp ở trong xe ngựa thôi."

      "Làm thiếu gia như ta đây. . . . . ." Sẹo ca còn chưa hết, liền bị ta cước đá văng, cho bò lên xe ngựa.

      "Nhìn cái gì vậy, ngươi là nam nhân, tại sao có thể nhìn thiếu nữ nhu nhược bận rộn mà giúp tay sao? Ngươi biết xấu hổ." Ta sai giúp tay, mình bò lên xe.

      "Ngươi hẳn là lười thôi." Sẹo ca bất đắc dĩ câu: "Kỳ quái, nơi này có loại vật thể thiếu nữ nhu nhược sao?" Mang theo gương mặt thiếu gia tuấn tú, Sẹo ca bất đắc dĩ lao động tay chân.

      Trong xe ngựa vô cùng thoải mái, đoạn đường tới đây, chúng ta cơ hồ chính là ngủ ở trong xe ngựa. Bên trong vô cùng rộng rãi, còn có hai giường ngủ trải chăn gấm. Ta co lại trong xe, ngay lập tức lăn vào trong chăn mền, hảo hảo ngủ giấc. Ta nhắm hai mắt lại bao lâu đầu liền buồn ngủ, ta cảm thấy ta nhanh chóng ngủ thiếp , vừa lúc đó, trước mặt ta lại đột nhiên xuất đạo bạch quang.

      Ý thức của ta nhàng theo đạo bạch quang đột nhiên xuất này, rất nhanh, ta liền quên mất đây rốt cuộc là mộng hay là thực tế. Ta kỳ quái đường theo đạo bạch quang kia, đột nhiên, đạo bạch quang nho càng biến càng lớn, cho đến khi bao trùm cơ thể ta. Bạch quang quá mức mãnh liệt, đâm vào ý thức của ta hồi mơ hồ, đợi đến khi ta lần có thể nhìn thấy, bạch quang còn.

      Nhưng ta lại phát tại ta giống như linh hồn bay giữa trung, ta nhìn đồ trang trí chung quanh, hơi thở hoa lệ, hình như là cung điện trong hoàng cung, ta hướng xuống vừa nhìn, lập tức nhìn thấy thiếu nữ xinh đẹp ngã xuống đất. Trong tay nàng cầm thanh kiếm, thân kiếm đâm vào trong thân thể của nàng, dưới người nàng, máu chảy thành sông.

      Nàng mặc thân cung trang tươi đẹp bắt mắt, y phục hoa lệ cùng máu tươi tôn lên sắc mặt tái nhợt như tuyết của thiếu nữ chết. Ta nhịn được nhìn chằm chằm khuôn mặt của thiếu nữ vài lần, dáng dấp muội tử thực quen, ta tựa hồ thấy qua ở đâu đó. Nhưng ta càng hồi tưởng, đầu óc càng đau, càng cái gì cũng nhớ được.

      Nếu nghĩ ra, ta cũng liền uổng sức lực suy nghĩ nữa, ta thay đổi góc độ, tán thưởng thiếu nữ chết đẹp mắt như vậy, máu chảy nhiều như vậy, rực rỡ giống như đóa hoa. Ta tán thưởng được chốc lát, nam tử tuấn mặc áo bào màu vàng sáng tới, nhìn thiếu nữ ngã đất, ánh mắt bi thống.

      "Nghiệt tử!" Người nọ đột nhiên ngẩng đầu, hung hăng nhìn chằm chằm về hướng. Lúc này ta mới phát chỗ đó có nam tử trẻ tuổi dáng dấp rất đẹp mắt đứng. Nhưng quá đáng tiếc chính là, mặt của thế nhưng bị khắc chữ, có chút khuyết điểm . Chỉ là, nhìn lâu, cũng cảm thấy, thứ mặt đó cũng loại xinh đẹp rất khác biệt.

      Thanh niên mặc thân hắc y, cầm đao trong tay, toàn thân là vết thương. Phía sau nhóm lớn thị vệ, bọn họ xúm lại quanh người thanh niên này, từng bước ép sát về phía .

      " chết rồi sao? ngờ là chết rồi." Thanh niên ngẩng đầu nhìn về phía nam tử trước mặt, ta mới phát ra người thanh niên này lớn lên cực kỳ giống thiếu nữ chết đó. Chỉ là, ngũ quan của cường tráng khắc sâu hơn so với thiếu nữ.

      Thấy thanh niên hỏi như thế, nam tử thành thục tuấn kia cả giận : "Ngươi còn dám hỏi? Nếu phải nàng quyết tâm muốn cho ngươi rời , ngươi cho rằng ngươi còn có thể đứng ở chỗ này sao? Nàng quên mình bảo vệ ngươi, ngươi còn mau mau cút ra ngoài! Trẫm muốn gặp lại tên nghiệt tử ngươi nữa!"

      A, ra là hàng này còn là Hoàng Đế? Nhìn còn rất trẻ tuổi, bọn họ là cha con sao? Vì nữ nhân tàn sát lẫn nhau sao? Kịch tình là cẩu huyết.

      Ta thấy nam tử thanh niên kia vẫn chưa dừng lại, từng bước tới trước mặt thiếu nữ, ngồi xổm xuống.

      Thấy muốn đưa tay chạm vào người thiếu nữ kia, vị hoàng đế lập tức đưa tay quát bảo ngưng lại: "Ngươi muốn làm cái gì? cho phép ngươi đụng vào nàng!"

      Thanh niên coi thường tiếng quát của hoàng đế, cầm lấy đao của mình, hung ác cắt đao cánh tay của mình. Đao cắt trúng mạch máu, mãnh liệt chảy xuống ngực thiếu nữ, đó là vị trí trái tim.

      "Ngươi làm cái gì? !" Hoàng đế kinh sợ kêu to, lại qua được.

      Lúc này ta mới phát , thiếu nữ được bao quanh bởi vòng sánh màu vàng nhạt, ra, phải vị hoàng đế này quan tâm đến thiếu nữ chết, mà là căn bản bị bài xích ở bên ngoài, vào được.

      Thanh niên giọng hai chữ, , kiêu tâm[1]. Lấy máu tưới lên trái tim, xem xem trái tim có phải sống lại hay , có phải mềm lại hay , có phải đập mãnh liệt lại hay .
      [1]: tưới lên trái tim

      Mặc dù thanh niên ra những lời đó, nhưng ta kỳ quái nghe được thanh trong lòng . Ta vô cùng xác định, đây là tên bệnh thần kinh, cuồng tự ngược, đầu óc minh mẫn. biết vì sao, sau khi thấy được hành động của thanh niên, ta vô cùng tức giận, ta biết ta tức giận cái gì, chính là tức giận mà thôi.

      Thanh niên kia thấy máu cánh tay chảy xuống còn được nhiều nữa, lại tự tay cắt mấy đao lên những chỗ khác, nhưng cho dù sắc mặt tái nhợt đến biến thành màu xanh, toàn thân đều là vết đao, trái tim của thiếu nữ cũng cách nào đập lại.

      Cuối cùng, ta thấy được thanh niên đưa tay chạm vào ngực thiếu nữ cái, lẩm bẩm : "Vẫn là, tâm địa sắt đá." Sau khi xong, còn hơi sức rồi, liền té ngã bên cạnh thiếu nữ, mặt đối mặt ngã xuống. bắt đầu dùng chút hơi sức cuối cùng đưa tay chọc chọc thiếu nữ, chọc cái câu, chọc cái câu.

      thanh của càng ngày càng thấp, hơi thở càng ngày càng yếu ớt, chờ xong câu cuối cùng, chỉ có thể há hốc mồm, thanh phát ra được.

      Nhưng ta lại nghe được gì.

      : ta chưa thành công trở thành đệm lưng cho ngươi, là khổ sở. Kiếp sau, mắng chết ngươi.

      câu cuối cùng này cũng cần , là quá đáng.

      Kỳ quái, ngực ta tại sao khó chịu như vậy? Cứ như thế chết cùng chỗ sao? Cái chết này cũng quá thê thảm, thế nhưng tự hại bản thân mình đến chết. Ta cau mũi cái, cảm thấy có chút chua xót. Ta muốn nhìn tiếp nữa, ta cảm thấy, ta nhất định càng xem càng vui. Ta cũng phải chưa từng thấy qua người gặp bi kịch, thế nào lần này khiến cho ta khó chịu như vậy đây?

      Ta còn chưa nghĩ ràng, đạo bạch quang lúc trước lại xuất , bạch quang phát sáng vô cùng kích thích đến ta lần nữa ý thức mơ hồ.

      "Vợ, tỉnh! Mau tỉnh lại."

      "Tiểu thư, ngươi phải là ngủ đến bất tỉnh chứ, ta phải làm sao bây giờ. Ta vao giờ thuê quỷ ốc nữa, rất bất thường!"

      Nghe được thanh như thế, ta cảm thấy lỗ tai có chút đau, mắt ta giật giật, nhịn được mở mắt ra. Vừa nhìn thấy ánh sáng, ta lập tức tìm kiếm đạo bạch quang kỳ quái kia, nhưng quá đáng tiếc chính là bạch quang thấy, thấy được Lục Trúc lo lắng, cùng Sẹo ca dùng tay chọc ta.

      "Làm cái gì? Toàn bộ vây quanh ta."

      "Tiểu thư!" Lục Trúc nắm vai ta liều mạng lắc: "Ngươi ngủ từ chiều hôm qua đến thẳng sáng sớm hôm nay rồi, là dọa người!"

      Ta bị Lục Trúc lắc đến đầu óc choáng váng, ra lời. Hoàn hảo Sẹo ca đẩy Lục Trúc ra, cứu thoát ta.

      Ta ngẩng đầu, nhìn khuôn mặt Sẹo ca sâu, mờ mịt nghĩ tới, a, mới vừa rồi là nằm mơ sao? Bất quá đúng là chân , tư vị của máu tại hình như vẫn còn tràn ngập dưới mũi ta, khiến ta có chút buồn nôn. Ta chớp mắt cái, mơ hồ nghĩ tới giấc mộng mới vừa rồi, suy nghĩ trong chốc lát, ánh mắt ta đột nhiên dán vào người Sẹo ca.

      "Bạn, bạn hữu, tự làm hại bản thân tốt."

      "Tại sao đột nhiên lắp?" Sẹo ca rất là kỳ quái.

      Ta lại : "Máu, thể tùy tiện cho , chết người."

      "Điều này ai biết." Sẹo ca lại .

      Nhìn dáng vẻ nghiêm túc tại của Sẹo ca, ta đột nhiên nghĩ đến lời tháng trước ta từng , đột nhiên, ta liền có chút ra lời. Giấc mộng này quá ràng rồi, ràng giống như là mộng. Tiếng rút đao của những thị vệ kia, tiếng ma sát của y phục, tiếng đao cắt lên da thịt, tiếng giọt máu rơi vào ngực, từng cái, đều ràng như thế, làm cho tâm tình tại của ta vô cùng đè nén.

      Ta nhìn Sẹo ca, đột nhiên đưa tay ôm lấy hông của : "Ngươi người tốt."

      Ta đầu tiên là phát cho tấm thẻ, sau đó lại : "Ta tin tưởng ngươi."

      Trong mộng Sẹo ca hình như rất là oán giận vừa chọc ta, vừa lặp lặp lại câu kia.

      Đến chết, ta cũng chưa từng ta tin tưởng , đây là oán niệm của Sẹo ca.

      Đến chết, cũng chưa nghe thấy ta tin tưởng , đây là chấp niệm của Sẹo ca.

      Ta tại, liền miễn cưỡng hoàn thành nguyện vọng của , tránh cho tâm tâm niệm niệm tha đến chuyện chết cùng ta, còn muốn kiếp sau tới mắng chết.

      Trước kia, ta dám tin có kiếp sau hay , nhưng hành động tự làm hại bản thân kịch liệt và kích thích cuả Sẹo ca trong mộng cũng kích thích ta, làm cho ta hơi tin tưởng, chúng ta có kiếp sau. Cho dù chết thành đống như thế, ta cũng cảm thấy bi ai, ngược lại, nhớ mãi quên mấy câu kia khiến cho ta có chút khổ sở.

      là đại gia hỏa đáng thương.

      "Tiểu thư. . . . . . Ngươi còn chưa đáp lại lo lắng của ta. Tiểu thư, nam sắc hại người! Tiểu thư, hề làm gì cả, tại sao ngươi muốn ôm như thế? Ta cũng muốn ôm!"

      phải chứ tiểu Lục trúc, ngươi tranh giành sao?

      Ta đẩy Sẹo ca ra, bất đắc dĩ ôm ôm Lục Trúc. Ta có chút xấu hổ, ta quả là nam nữ đều giết rồi.

      Lục Trúc mang theo tiếng khóc nức nở cọ vào người ta: "Chúng ta quét dọn xong, tiểu thư đừng tức giận, nhưng gian nhà này có chút là lạ, là tà môn, ta bị dọa sợ đến chết mất! Quả nhiên là quỷ ốc, ta làm sai sao? Ta nên thuê nơi này sao? Ta hối hận lắm."

      Cuối cùng là có chuyện gì xảy ra? Khóe miệng ta vừa kéo, đẩy Lục Trúc từ trong lòng ra. Ta nghiêm túc mở miệng : "Chúng ta xem chút."

      Lục Trúc lập tức gật đầu, mang theo ta xuống xe ngựa. Thấy Sẹo ca theo tới, ta quay đầu nhìn lại, phát ngẩn người duy trì động tác ôm.

      Chẳng lẽ sướng đến phát rồ rồi sao? Cũng đúng, ta vẫn là lần đầu tiên lòng chủ động ôm như vậy, quả nhiên là sướng đến phát rồ rồi sao?

      Ta gọi Sẹo ca, để cho xuống: "Mau cùng ta, ngươi còn phải làm đệm lưng cho ta."

      " phải, ta mới vừa rồi suy nghĩ rất nghiêm túc, vợ, chúng ta hay là khám đại phu thôi."

      "Hả?"

      "Ngươi có chút phát sốt phải ? Đầu nóng phải ?" Sẹo ca hoài nghi nhìn ta.

      Ta thu hồi dáng vẻ người tốt mới thể vừa rồi, mặt lạnh mang theo Lục Trúc vào trong. Nam nhân, quả nhiên được cưng chiều, cưng chiều rồi, lập tức nhảy lên đầu lật ngói!
      Last edited: 27/3/15
      TrâuTử Mặc thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :