1. QUY ĐỊNH BOX TRUYỆN SƯU TẦM :

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] [dấu cách] - [dấu cách] [Tác giả] [Số chương]
    ----•Nội dung cần:
    - Hình minh họa (bìa truyện, hình ảnh,etc,...)
    - Nguồn
    - Tác giả
    - Tên editor +beta
    - Thể loại
    - Số chương
    Đặc biệt chọn canh giữa cho đoạn giới thiệu
    ---- Quy định :
    1. Chỉ đăng những truyện đã có ebook và đã được public trên các trang web khác
    2 . Chỉ nên post truyện đã hoàn đã có eBook.
    3. Trình bày topic truyện khoa học, bôi đen số chương để dễ nhìn
    4 . Cần có trách nhiệm post đến hết truyện. Nếu không thể tiếp tục post liên hệ Ad và Mod

Khi nam Tiêu Tương gặp phải nữ Tấn Giang - Thiên Cưu (Full Đã có eBook )

Thảo luận trong 'Cổ Đại'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. wjuliet43

      wjuliet43 Well-Known Member

      Bài viết:
      7,846
      Được thích:
      14,123
      Edit: Sulli
      Chương 5

      Ta sai lầm rồi, đều tại ta quá khờ dại, tin lời của nữ chính trong quyển tiểu thuyết nào đó. Nàng , ngự y trong cung là đám phế vật, có việc gì mà quỳ xuống cầu xin tha mạng, có chút bản lĩnh nào, tiểu chủ tử trong cung mất hứng chút nơm nớp lo sợ, coi như việc hệ trọng mà hành xử, chờ đến khi có bệnh nặng biết làm gì.

      Lúc đó, ta tin lời nàng cách đáng hổ thẹn.

      Sau này, có sau này nữa!

      Vai nam chính hổ là nam chính, sinh mệnh những dai như con gián, ngay cả X cũng như vậy. Cho tới bây giờ, ta hoài nghi tiếng gãy mà mình nghe được là bởi vì ta rất muốn nó gãy mà nghe lầm. Giờ này phút này, ta rít gào tiếng trong lòng, sau đó tiếp tục làm tiểu bạch hoa.

      Mấy ngày trước, ta bởi vì "Kinh hách quá độ và mệt nhọc quá mức" mà ngất , sau đó được an bài ở hậu viện y quán. Lúc đó, ta còn sốt , mắc mưa, vậy cũng bình thường. Đợi đến khi ta có thể bước xuống giường, vai nam chính có thể chạy nhảy khắp nơi rồi. Cùng là nhân vật chính, lại bị phân biệt đối xử! Chẳng lẽ đây là khác biệt giữa người bị ngược và người ngược?

      Trong loại này, ngược xuất , ta bỗng cảm thấy hoa cúc căng thẳng. . . Trinh tiết tràn ngập nguy cơ! Vì bảo vệ an toàn tính mạng, ta có quyết định trọng đại, ta muốn về nông thôn làm ruộng. Tại loại XX vương gia XX phi tiểu thuyết mà quyết định làm ruộng, ta cũng phải hạ quyết tâm lớn!

      ta cho dù ta có kĩ năng nhu nhược, nhưng dù sao, thể ở cạnh tra nam (nam cặn bã), về phần trả thù bọn họ sao, tay chân của ta, muốn thực hành quả khó khăn.

      Ừm, nếu ta bái tuyệt thế cao nhân làm thầy, luyện thành cửu bạch cốt trảo, càn khôn đại na di, độc cửu kiếm gì đó, ta mới có thể suy xét ngược lại như thế nào.

      Bởi vì ta bức thiết muốn chạy trốn, vì thế, ngàn chọn vạn tuyển buổi tối đẹp trời, ta gói đồ khẩn thiết. . . trèo tường.

      Thực ra, nên trách ta trèo tường, cửa trước có thủ vệ của mỗ vương gia, cửa sau có ám vệ của mỗ vương gia, nóc nhà có thị vệ của mỗ vương gia, ta chỉ còn tường để . Nhưng là, cho dù tường vây của tiểu hộ cũng cao, ta lại đánh giá cao năng lực của thiếu nữ tử như mình, sau khi trèo lên, ta dám nhảy xuống.

      "Tin Xuân ca mãi mãi trường tồn [1]! Mặc kệ, ta cứ nhảy!" Hô khẩu hiệu, ta bi tráng nhảy lấy đà, sau đó. . . Giẫm bị thương người qua đường.

      Đương nhiên, đây phải nam thứ nhất cũng phải nam thứ ba, chỉ là người qua đường gõ mõ điểm canh mà thôi. Lấy rp (nhân phẩm) thối nát chịu được của ta, muốn con đường kịch tình, vậy tình tiết máu chó rơi vào người ta.

      Ta giẫm người, sau đó lập tức tung cước chạy nhanh, xa xa, ta nghe được giọng xa lạ kêu "Có quỷ a!!!!"

      Đêm khuya kêu la cái gì? Đánh thức người khác làm sao bây giờ? Ta trợn trừng mắt, chạy càng nhanh hơn.

      Cảm thấy chạy đủ xa, ta mới dừng lại, ta hậu tri hậu giác nâng lên cái chân thiếu chiếc giày, đột nhiên nhớ tới câu chuyện " bé lọ lem". Hình như lúc ta nhảy xuống tường bị vấp nên làm mất chiếc giày. Khụ, đây phải chuyện quan trọng, quan trọng là quý trọng trinh tiết, rời xa tra nam!

      Giờ phút này, ta còn biết, ta trốn sao, mỗ vương gia cũng chỉ có chút hứng thú với ta mà thôi, là loại hứng thú bình thường của nam nhân với nữ nhân. Lần này ta chạy. . . Liền khiến cho loại hứng thú khác. Hơn nữa, giày của ta còn bị nhặt được, tấm sắt ở mặt bị lộ.

      Chuyện này sau, tại ta còn chưa biết, chìm đắm trong vui sướng vì chạy trốn được.

      Ta biết tại mỗ vương gia thăm dò thân thế mặt ngoài của ta, trong trắng thuần khiết, hề có chỗ nào khả nghi. Mà vài ngày nay, biết vì sao về vương phủ mà ở lại y quán, cùng ta ngẩng đầu thấy cúi đầu gặp mấy ngày. Mọi người đều , tâm của tra nam như kim dưới đáy biển, đoán được đừng đoán, ta nghĩ như vậy.

      Ta để ý chân thiếu giày, ôm ấp hi vọng tốt đẹp bôn chạy đường cái trong đêm, đột nhiên, chiếc kiệu hoa màu đỏ xuất trước mặt ta. Người nâng kiệu mặc hắc bào quỷ dị, đeo mặt nạ đầu lâu, tay cầm cây đuốc, chân chấm đất chạy băng băng về phía ta. Thấy được tình huống quỷ dị này, ta hai lời, xoay người chạy về phía y quán. . .

      Ta nhăn mặt hung tợn, giọng câu chỉ ta mới có thể nghe được ". . . Xuân ca, ta muốn về tiểu thuyết Tấn Giang!!! Đại thần siêu nhân điện quang hãy ban cho ta lực lượng! Alcapa hãy cút !!! ngờ đêm lại gặp quỷ!" [2]

      Ta chạy vài bước, đột nhiên dừng lại.

      Bởi vì ta thấy nam tử áo đen, quay lưng đứng trước mặt ta, cách đến mét.

      ". . . . ." Ta làm bộ chính mình là cao thủ võ lâm, im lặng nhìn , bộ trang B [3]. Người này, hình như có trong kịch tình.

      Nam tử áo đen từ từ xoay người lại, lúc này ta mới nhìn thấy đeo cái mặt nạ quỷ khủng bố. May mà dù mặt nạ rất dữ tợn nhưng cũng dọa được ta, xin xem cái chân run rẩy của ta, cám ơn!

      "Chào bạn hữu." Ta quyết định chào hỏi .

      gì, im lặng nhìn ta lâu, ánh mắt nghiêm túc quét tới quét lui người ta như xác nhận cái gì. Ta cảm thấy từng đợt gió lạnh thổi sau lưng, vì thế tiếp tục : "Bạn hữu ngươi họ gì?"

      vẫn , nhưng lúc này lại khoanh tay đảo mắt nhìn hai chân của ta với vẻ xem kịch vui, ta cảm thấy cười nhạo ta.

      "Bạn hữu. . . Trời sắp sáng, mẹ ngươi gọi ngươi về ăn cơm."

      Nghe xong lời mà ta với vẻ mặt biểu cảm, bả vai của nam áo đen run run, ta đoán rằng cười, nhưng mà phát ra thanh. Ta nhìn về phía sau, phát kiệu hoa đằng sau tới gần, mành kiệu bị xốc lên, bên trong lại có tân nương, chỉ có bộ đồ cho tân nương mặc. Nam áo đen vung tay lên, quần áo liền bay vào tay , đưa quần áo tới trước mặt ta.

      "Bạn hữu, đêm khuya mặc đồ đỏ thẫm. . . Gọi quỷ đấy ngươi biết ?"

      Vừa rồi bạn hữu này hẳn là dùng hấp tinh đại pháp, bằng tay chân của ta, xem ra chỉ có thể dùng đầu óc, ừm, chân, đừng có run! Bình tĩnh!

      "Ngày sinh của ngươi."

      Nam áo đen rốt cuộc câu đầu tiên, giọng này, lạnh như băng, truyền qua mặt nạ, dường như còn mang theo tầng tầng nhạc điệu. Giọng này, dễ nghe. ràng là câu hỏi mà bị thành câu trần thuật.

      Ta tiếp tục mặt biểu cảm, vô cùng bình tĩnh nhìn : " lừa ngươi, ngày này 18 năm trước là ngày giỗ của ta, ngươi xem, ta có bóng!" Ta vừa xong, ánh trăng bị mây đen che khuất bỗng lộ ra, chiếu rọi bóng người tươi mới của ta.

      Ta, ta là loại rp gì. . .

      Ta cố gắng tiếp tục bình tĩnh, chuyển động hai chân của ta, ra vẻ tản bộ: "Trời sáng, ta muốn về nhà ngủ, chào bạn hữu, gặp lại sau bạn hữu." Ta mới vài bước, nam áo đen bỗng đặt tay lên vai ta. Lúc này, chân ta bỗng mềm nhũn, nằm sấp dưới đất, bộ nhát gan biên giới.

      Bình thường lá gan của ta , nhưng đôi khi cũng phải .

      Ta mặt biểu cảm, quỳ rạp đất, ngẩng đầu nhìn : "Quỷ đại ca, ngài đổi người khác được ? Ta mới 16 tuổi, sống còn chưa đủ. Ta nên làm quỷ tân nương. Được rồi, ngài cần , ta muốn thông báo hậu trước !" Ta vươn bàn tay xanh tươi non mềm của mình, từ dưới đất bò dậy. Tiếp theo, ta nhấc chân để chuẩn bị chạy lúc nghe hậu của ta!

      Mục tiêu, chính là sông lớn cách đó xa!

      Tuy rằng ta phế vật, nhưng vào trong nước ngay cả cao thủ võ lâm cũng bắt nổi ta.

      Lúc trước ta đống có hay đều được, phải sao? Ta lảm nhảm nhiều như vậy mà đánh ta hôn mê là bọn ngu xuẩn, nếu lúc này ta còn chạy, là ta ngu xuẩn rồi! So với người trong kịch tình, càng khủng bố là người trong kịch tình khiến ta biết tiếp theo xảy ra chuyện gì!

      Ta thấy nam áo đen quyết đoán đuổi theo mình, bằng năng lực của , đuổi được ta là chuyện dễ dàng, nhưng ta cố gắng dùng chút nỗ lực cuối cùng. Khi hai tay của chộp tới, ta quay đầu hô to tiếng: "Có ám khí!" Hô xong, ta hung ác nhổ ngụm. . . nước miếng về phía . Hơn nữa còn phun vào mắt . Phun xong, ta lăn vòng tại chỗ, lăn vào sông lớn bên cạnh, bùm, ta chạy trốn bằng đường thủy.

      ngu, chưa thấy ám khí như vậy bao giờ phải , quá lạc hậu! Ta khoái trá lật người trong nước, bơi lội. . .

      Ồ, đột nhiên ta nhận ra mình đáng khinh, đây nhất định là ảo giác.

      [1] Từ Xuân ca lúc đầu là chỉ ca sĩ Lý Vũ Xuân, sau đó dần dần hình thành xu hướng buồn nôn internet. Từ Lý Vũ Xuân có biệt danh này, sau khi tham gia cuộc thi tiếng hát toàn quốc super girls năm 2005, biệt danh này được sử dụng rộng rãi. Những người phản cảm với cuộc thi cũng gọi Lý Vũ Xuân là "Xuân ca". Trải quá các kiện, căn cứ vào thống kê của google trands, làn sóng Xuân ca đạt tới cao trào ở năm 2009. "Xuân ca" được liên hệ với cuộc sống hàng ngày, trở thành khái niệm trừu tượng, bởi vậy sinh ra "Xuân ca giáo." Cuối cùng qua các giai đoạn chuyển biến, "Xuân ca" trở thành khái niệm vô hình chỉ chỉ riêng Lý Vũ Xuân. câu lưu hành nhất là: Tin Xuân ca mãi mãi trường tồn.

      [2] Alcapa hãy cút : Khi căng thẳng hay là có hàng vạn con thảo nê mã (chính là alcapa) chạy trong lòng, vì vậy ở đây bảo nó hãy cút = cố gắng giữ bình tĩnh.

      [3] Trang B: Hành vi khoe khoang hoặc có tính chất lừa gạt nhằm thỏa mãn hư vinh. Biểu khí chất hoàn mỹ khiếm khuyết của mình với người khác.
      Diệp Băng, Nhược VânTử Mặc thích bài này.

    2. wjuliet43

      wjuliet43 Well-Known Member

      Bài viết:
      7,846
      Được thích:
      14,123
      Edit: Vô Phong
      Chương 6:

      Cho dù ta là nữ chính thụ ngược, nhưng hào quang của nữ chính ta cũng vẫn phải có. Nếu ta làm sao có thể vừa chạy ra khỏi y quán nho , như thế nào xuất cao thủ cao thủ cao cao thủ áo đen trước mặt, rồi chạy trốn vào trong nước! Còn khiến cái loại nhân vật ràng rất phản diện đó. . . . . . Bị trúng ám khí của ta.

      Được rồi, chuyện như vậy đề cập tới cũng được, đến sáng sớm ngày thứ hai, ta cách chỗ của mỗ Vương Gia có chút khoảng cách. Dù sao ta được thiết định là nữ tử yếu đuối, phải vai nữ phụ độc cổ song toàn ác độc, cũng có võ công cùng đầy đủ thể lực. Ta bơi trong sông lớn hơn nửa buổi tối mới lên bờ, cho tới bây giờ đến được nơi này đối với ta mà là chuyện tương đối dễ dàng.

      Có nhiều thiệt thòi hơn nữa ta cũng có ý chí muốn sống cực kỳ cường liệt!

      Lại , sau khi ta nhếch nhác lên bờ, bởi vì túi quần áo chống được nước thấm, ướt sũng, hoàn hảo bên trong chỉ có vài bộ quần áo thiếp thân cùng bạc trắng, bạc trắng ướt cũng sao, vẫn có thể dùng. tại cũng phải là tiểu thuyết đại thế kỷ hai mươi mốt, mà ta cũng dùng ngân phiếu.

      nữ tử xinh đẹp, còn là nữ chính tuổi trẻ xinh đẹp ngàn dặm mới tìm được , ngụy trang phen, theo định luật của nữ chính mà ta biết được, sau khi kịch tình bắt đầu, cứ như vậy xuất trong đám người nhất định gặp phải mấy trận đại nạn. Vì vậy, ta phải ngụy trang chút. Ta liền lăn mấy vòng, lăn đến quần áo biến thành màu tro, tóc lại loạn xạ, mặt xoa bùn than, rốt cuộc biến thành tên ăn xin.

      Bởi vì được thiết định thân mang mùi thơm lạ lùng, ta đành chịu đói bụng, bẩn thỉu hơn ngày tắm, để cho mùi hương người ta trở thành mùi thối. Người ngang qua bên cạnh ta nếu đuổi ta ra xa chính là xa xa nhìn thấy ta liền bịt mũi sau đó rời . Ta rốt cuộc cũng thành công chà trộn vào đám ăn xin thành Nam Lăng, bắt đầu lệch khỏi quỹ đạo kịch tình quan trọng nhất!

      Thuận tiện nhắc tới, Vương phủ chỉ cách thành Nam Lăng nửa ngày bộ.

      kiện gặp gỡ hắc y nam lúc trước khiến ta hiểu được, việc có trong kịch tình cách nào dự liệu, cho nên ta quyết định bám sát kịch tình. Ở chỗ này có thể nhìn thấy nhân vật trong kịch tình, cũng có thể cẩn thận tránh được kịch tình, cho nên, ta chọn nơi trọng yếu này làm căn cứ địa.

      Ở nơi giàu có nay mỗi tháng đều xuất hai tên ăn xin mới, chuyện như vậy chẳng có gì lạ, ai đặc biệt chú ý tới ta, đặc biệt là có các nhân vật trong kịch tình, điều này cũng làm cho ta lọt vào đoàn thể ăn xin vô cùng thuận lợi. ngày này, là ngày đầu tiên trong cuộc sống mới của ta, ta lấy hai đồng bạc, tới cửa hàng bánh bao ở vị trí tương đối vắng vẻ, trầm giọng mở miệng: "Cho ta hai chiếc bánh bao!"

      Người bán hàng rong dùng ánh mắt nhìn người bệnh thần kinh nhìn ta, quét hai đồng bạc trong bàn tay ngọc bẩn bẩn của ta, vô cùng ghét bỏ mở miệng: "Chút ít này chỉ có thể mua chiếc."

      Người này tuyệt đối kỳ thị ăn xin! Ta mới vừa rồi ràng thấy nàng mua hai chiếc!

      Ta dùng ánh mắt tựa như mắt thiện cẩn mê man nhìn sang, ta thấy qua rất nhiều nhân vật chính ngụy trang, đều bởi vì ánh mắt rất có thần thái trong trẻo mà bại lộ thân phận của mình. Ta chỉa khuôn mặt bẩn thỉu nhìn ra ngũ quan vào, vô cùng nghiêm túc. . . . . . Lấy thêm ra hai đồng bạc.

      Ăn mày tốt cùng nam đấu.

      Rốt cuộc, ta lấy được hai chiếc bánh bao nóng hổi. Phải biết, trong mấy ngày qua ta núp trong đám ăn xin nhưng bị ít khổ sở, bởi vì sợ gặp phải phiền phức, trước khi thể xác định tuyệt đối an toàn, ta nhất định phải lẩn trốn đến cùng. Làm tên ăn xin dĩ nhiên ăn uống được quá tốt, được ở nơi quá tốt, thể sạch .

      Hơn nữa, những tên ăn xin ở nơi này cũng chia địa bàn, người mới tới nếu như giao chút cống hiến, là thể bầy quầy ăn xin địa bàn của bọn họ, nếu gặp lần đánh lần, vì lẫn vào thành tên ăn xin tốt, ta đương nhiên cũng có cống hiến. Chỉ là, rất dễ nhận thấy, bản thân ta phải là tên ăn xin thực , để cho ta ngồi chồm hổm mặt đất ăn xin, ngày đầu tiên trong lòng ta có cửa ải vượt qua được, chỉ có thể bị đói bụng. Hôm nay, ta nhịn được rồi, mới ra tay làm việc ác, mua hai cái bánh bao sạch . . . . . .

      Ta kích động đến cơ hồ lệ rơi đầy mặt, hai tay run run cách giấy cảm thụ nhiệt độ của bánh bao.

      lãng phí thời gian nữa, ta tìm được góc bí mật có người có thể nhìn thấy, há mồm "a ô" liền hung tàn cắn miếng đầu tiên, miếng thứ hai còn chưa kịp cắn.

      tường phía trước ta đột nhiên nhảy xuống bạch y nam tử, đầu tóc dài đen nhánh, cười híp mắt khuôn mặt liền giống như hồ ly. Mi mục cong cong, vừa nhìn chính là có ý tốt, da mặt giả khiến cho ta cũng có ý ngượng ngùng .

      "Bạn hữu, ngươi họ gì. . . . . ."

      Nhân vật ngoài kịch tình, đáng ghét nhất!

      cười híp mắt lời nào.

      Ta nhất thời hiểu ra!

      "Công tử, ngài họ gì?"

      ". . . . . . Kế tiếp ngươi có phải hay muốn , công tử, mẹ ngươi gọi ngươi về nhà ăn cơm?"

      Ta đột nhiên biết là ai! Nếu như ta đoán sai, có lẽ, có thể, có lẽ. . . . . . Là nam nhân đeo mặt nạ gặp ngày đó.

      " đúng lúc a, Tiểu Hắc tử ~" ta bày ra gương mặt nịnh hót, bộ quỷ chết đói đầu thai vài ngụm ăn hết bánh bao trong tay. Tiếp đó dùng ánh mắt hiên ngang lẫm liệt nhìn về phía bạch y nam tử trước mặt. So với chiều cao của ta thắp hơn cái đầu, đại khái 1m87 , điều này làm cho ta thể ngửa đầu nhìn .

      "Thẩm mỹ cùng thưởng thức của ngài, ta tạm thời , là chuyện cá nhân." Ta vỗ vỗ lồng ngực của mình: "Gặp chuyện nguy hiểm như vậy ta làm sao có thể chạy chứ, ngươi có đúng hay ? Hơn nữa, ngươi ràng ngăn cản đường của ta, ta ngoài trừ khuôn mặt người gặp người thích ra, tính khí vừa kém vừa thô tục, tật xấu đống lớn, ta còn bị nấm chân hôi nách cùng rất nhiều bệnh tiện ra, là người nào cưới người đó xui xẻo, người nào cưới người đó gặp nạn. Ta ước chừng khắc chết từ bà nội tám mươi tuổi, cho tới gà mẹ hàng xóm mới vừa đẻ trứng! Nhìn xem, ta chạy, vậy cũng là vì người tốt sắp sửa lấy ta, đức hạnh của ta cao cỡ nào, phẩm chất của ta thiện lương cỡ nào!"

      Hồ ly nam vẫn như cũ cười tủm tỉm: "Cởi hết quần áo huynh trưởng nhốt cùng phụ thân ở trong nhà, còn hạ dược, ta chưa bao giờ gặp qua nữ nhân ác độc như ngươi. . . . . . ."

      Ta biết làm sao với người bạn hữu này.

      Ta vô cùng nghiêm túc nhìn : "Ta cái gì cũng làm, chính là biết làm người tốt, có gan đừng cản ta!"

      Đừng ta vẫn là thân phận nữ phụ ác độc, cho dù thành nữ chủ, đó cũng là bị người khác ngược, ta có thể làm người tốt sao? Có thể làm sao! Nhất định là thể a. Đối với lần này ta thẹn với lương tâm, người vì mình trời tru đất diệt, tác giả trao cho ta phẩm cách thiện lương ngây thơ. Chỉ là, cho dù ta xấu xa, ta cũng muốn xấu có phong cách, có phẩm vị! Người xấu, cũng phải chết kiểu người xấu.

      Thấy lời nào, chỉ là ánh mắt có thâm ý khác nhìn ta, ta liền tiếp tục mở miệng: "Trinh tiết cửa nữ nhân quan trọng hay là cúc hoa của nam nhân quan trọng? , ngài đừng . Ta hiểu! , ngươi muốn làm gì ta, muốn đánh muốn giết muốn hạ độc? Trừ cướp sắc, ta tiếp nhận tất cả." Ánh mắt ta sáng quắc nhìn người trước mặt, đột nhiên, bả vai rung động. Tiếp đó, ta nhìn thấy tự tay sờ soạng mấy sờ mặt mình, lột ra miếng da . . . . . .

      ". . . . . . Dung mạo của bạn hữu ngươi kinh hãi." Ta nhìn khuôn mặt nhiều sẹo đến nhìn ngũ quan của đối phương, trong lòng giật mình, giọng bình thản.

      Nam nhân cười, cười đến còn rất vui vẻ: "Ta thích người như ngươi, cho dù làm chuyện xấu, cũng dám quang minh chính đại thừa nhận, hơn nữa, biết ta tùy tiện đều có thể ‘ bóp chết ’ ngươi, còn dám như vậy."

      Người bạn hữu này tuyệt ép bức đe dọa ta!

      "Dọa người chính là dọa người. . . . . . Cho dù ngươi như vậy, cũng trở nên tuấn. Chỉ là, ngươi muốn nghe ta khen ngươi, ta cũng có thể biết nghe lời. . . . . . Bạn hữu, ngươi thực tuấn ~ đừng bóp chết ta, gặp nhau cũng có lúc chia tay." Ta cười híp mắt.

      " ngờ ngươi còn sợ chết."

      " sợ chết ta chạy làm gì chứ, ngươi kéo ta, ta sớm chạy. . . . . ." Ta nhìn xuống, nhìn tay níu lấy cổ áo ta. . . . . .

      , cho rằng ta muốn nhảm với sao, thừa dịp có thể chuyện cố gắng , đến lúc đó bị bóp chết ta tìm ai khóc đây?

      Bạn hữu này đột nhiên cười, dùng loại ánh mắt ý vị thâm trường nhìn ta: "Nữ nhân xinh đẹp như vậy, tại sao phải ăn mặc thành ra như vậy. Cá tính thú vị như vậy, mai cũng quá đáng tiếc. . . . . ."

      "Ngươi muốn như thế nào?"

      "Ta vừa đúng thiếu nương tử có thể nhìn thẳng mặt của ta."

      "Ngươi quá xấu rồi, bóp chết ta . Ta ít nhất cũng có thị giác."

      Có lúc, ta phát ta muốn tìm chết! Sau đó? Lần này cũng có sau đó, nam nhân kia có tính khí, ngón tay đâm tới đây, kết cục là . . . . . Ta phải tháng phát ra được thanh nào.

      Ta nước mắt lưng tròng nhìn , quả quyết từ bỏ thẩm mỹ của mình, lúc này cho dù ta khen tuấn cũng nghe được, ta chỉ có thể hướng vung tay múa chân. Khóe miệng cong cong, vui mừng vô cùng mở miệng: "Tiếp đó, làm như thế nào trừng phạt ngươi cho phải đây, đúng rồi. . . . . . Bán ngươi cho gia đình giàu có làm nha hoàn như thế nào?"

      Dĩ nhiên thích, bất quá, đây giống như cũng tính là hình phạt, ta còn có thể miễn cưỡng tiếp nhận.

      "Chỉ là, ngươi phải giúp ta trộm vật của chủ nhà. . . . . ." nhíu lông mày, tiếp.

      Ngã! Quả nhiên. . . . . . phải đơn giản như vậy.

      "Trộm được, ngươi có thể cả đời cần lên tiếng rồi, còn phải làm nương tử thành thành của ta ~"

      T0T ta muốn trở về! Ta quả nhiên bị ngược!

    3. wjuliet43

      wjuliet43 Well-Known Member

      Bài viết:
      7,846
      Được thích:
      14,123
      Edit: Sulli
      Chương 7

      Ta có quầng sáng của nữ chính sao? Giờ này phút này, ta tự nghi ngờ chính mình. tại ta bị tên sẹo nam kỳ quái ném , giống như mặc quần áo, còn bị điểm cái, câm điếc suốt tháng. Nếu ta có quầng sáng của nữ chính, sẹo nam hẳn phải ta, theo định lý ta ngược ta, tức là phải chơi ngược luyến cùng ta?

      Nếu ta có quầng sáng của nữ chính, ta trăm phần trăm là bị kịch tình đại thần lừa gạt!

      Kịch tình, là thứ thần kỳ, cho dù ngươi chạy đâu, nó đều có cách tóm ngươi trở về. Đứng ở trước cửa vương phủ, cuối cùng ta cũng hiểu ý nghĩa của câu thể chống lại kịch tình. Chạy vòng, cuối cùng ta vẫn phải đến chỗ này làm nha hoàn, bi ai dữ dội. , ta muốn cam chịu số phận cách đơn giản như vậy, nếu thế phải là ta.

      Cho dù tình tiết theo hướng này, ta cũng phải đập gãy cái kia của vương gia trước. Đối với điều này, ta ôm lấy lòng tất thắng mãnh liệt! Sắc mặt ta dữ tợn hồi, bị bán vào vương phủ theo lời của sẹo nam, ta đứng xếp hàng cùng đám tiểu nha đầu để ba ma ma phía trước lựa chọn.

      Trong ba ma ma, người là tới lựa chọn nha hoàn bên người chủ tử để phụ trách cuộc sống hàng ngày, người là tới chọn nha đầu làm việc nặng, người là tới chọn nha đầu chuyên chăm sóc cây cảnh của vương gia. Ta cúi đầu nghĩ, cái thứ nhất là gần mục tiêu của ta nhất, nhưng tính nguy hiểm rất cao, cái thứ hai. . . vậy thôi , cái thứ ba có thể là tốt nhất.

      "Ngẩng đầu lên."

      Trong lúc ta suy nghĩ, ma ma đứng trước mặt quát ta. có cách nào, ta đành phải ngừng lại dòng suy nghĩ hỗn loạn trong đầu, nghe lời ngẩng đầu lên.

      Dung mạo này của ta, đặt trong đống mỹ nhân chính là ngàn dặm có . Làn da ta trắng nõn như tuyết, mi như lá liễu, đôi thủy mâu đen nhánh sáng ngời, mũi thon miệng , đặt ở đường cái, tỉ lệ người quay đầu là trăm phần trăm, tỉ lệ bị ác bá đùa giỡn là trăm phần trăm, tỉ lệ người muốn bắt cóc bán vào kỹ viện là trăm phần trăm. Hơn nữa dáng người ta còn yểu điệu, eo đầy nắm tay.

      Dung mạo này của ta đừng là đặt trong đám nha hoàn, cho dù đặt ở trong đám cơ thiếp cũng là xinh đẹp nhất. Dù chỉ mặc xiêm y vải bố cũng xinh đẹp phi phàm, nếu đổi thân xiêm y đẹp mắt, trang điểm chút, ai tin ta là nha hoàn bán mình? Hơn nữa thần thái của ta kiêu ngạo siểm nịnh, ánh mắt vô cùng kiên định.

      Bề ngoài hoàn mỹ của nữ chính, chính là như vậy.

      Trước kia ở trong các tiểu thuyết khác, bề ngoài của ta cũng tỏa sáng lòe lòe, đáng tiếc là mệnh nữ phụ, cho dù xinh đẹp đến đâu, thân phận cao quý đến đâu, cũng chỉ có thể phụ trợ cho hồn nhiên thiện lương của nữ chính. Mà lúc này đây, ta là nữ chính! Nhưng đáng tiếc. . . Là nữ chính bị ngược.

      tại điều khiến ta buồn bực là sẹo nam dịch dung cho ta, làm ta phải rêu rao cái mặt vô cùng an toàn này trong vương phủ, điều này rất nguy hiểm.

      Ta cảm thấy, muốn để khuôn mặt xinh đẹp mẹ kiếp này tiếp cận ai đó. Ta muốn đến nơi này, nhưng tình huống tại làm ta muốn đến cũng phải đến, vương gia gì đó có ấn tượng rất sâu sắc với khuôn mặt của ta, nếu cần thiết ta lắc lư trước mặt . Nhưng sẹo nam lại muốn ta trộm ngọc bài của vương gia, ta đành bất chấp khó khăn mà tiến lên vậy.

      Ta tự hỏi, trong kịch tình có chỗ nào nhắc tới ngọc bài kia. Đúng rồi, hình như nữ ma giáo cũng vì trộm gì đó mà trà trộn vào, chẳng lẽ cũng là thứ kia? Vậy sẹo nam là người trong ma giáo? Ta đây là. . . rơi xuống thành nữ phụ, nữ chính thực tình tiết của nữ phụ?

      ". . . . ." ra ta vẫn là mệnh nữ phụ sao?! Có phải quá mức bi kịch hay ?

      Ta muốn quầng sáng, loại quầng sáng vô cùng trâu bò, sáng chói đến mức quay đầu cũng có thể giết người của nữ chính Mary Sue! [1]

      [1] Mary Sue: nhân vật đẹp, hoàn hảo, bản lĩnh, bác ái, được quý, hy sinh vì người khác,...

      Khi ta suy nghĩ, vẻ mặt của ta luôn rất chính trực. Đặc biệt lúc ta có ý xấu, nghĩ thế nào tai họa người khác, biểu cảm của ta chính nghĩa đến mức người xấu đều muốn rút kiếm đâm ta. Giả chính nghĩa, cũng là loại học vấn.

      Nhớ năm đó khi ta còn hồn nhiên chưa biết, ta từng cho rằng mình là nữ thanh niên vô cùng chính trực, đến lúc sắp kết chuyện, bút lông của tác giả vừa hạ. . . Ta mới phát , ra ta độc ác. Chuyện ta độc ác gần như có người nào trong tiểu thuyết nhìn ra được, chỉ có tác giả và ta biết, sau đó ta mới hậu tri hậu giác lén lút hãm hại nữ chính, lại ôm hết chuyện làm tổn thương nữ chính vào người mình.

      Đến đại kết cục, chân tướng sáng , nam chính bóp chặt cổ ta, bi thống hỏi vì sao ta lại làm như vậy.

      Ta dùng vẻ mặt chính trực ta thương , sau đó phun ngụm máu hối hận. . .

      Chuyện lúc trước đề cập tới cũng được, tại, vị ma ma chọn nha hoàn bên người vương gia nhìn trúng ta, mở miệng hỏi ta: "Ngươi tên là gì?"

      Nàng ngẩng cao đầu, vẻ mặt cao ngạo: "Trước kia từng làm qua việc gì rồi?"

      Ta ngừng suy nghĩ, bình tĩnh lắc đầu, chỉ vào miệng mình, lại lắc lắc đầu, ta há mồm a a vài cái nhưng phát ra thanh. Lúc này tất cả mọi người đều hiểu ra. . . Ta chỉ là kẻ câm điếc. Sắc mặt ma ma bỗng trở nên khó coi, nàng quay người mắng nam nhân mua nha hoàn, mắng vài câu mới chọn ta nữa.

      may, đúng ý ta.

      Sau khi biết ta là câm điếc, nhóm tiểu nha đầu được mua tới lặng lẽ phóng cho ta loại ánh mắt gọi là khinh bỉ, còn mang theo vẻ hâm mộ và ghen tị diện mạo của ta. Có lẽ các nàng nghĩ, bộ dạng xinh xắn có tác dụng gì? kẻ câm điếc làm được gì? Ta lại biết, câm điếc tốt, câm điếc tuyệt vời, cần làm nha hoàn bên người vương gia rồi hỏi han ân cần, hơn nữa bởi vì thể , chỉ có thể làm công việc cần phải , thoải mái.

      Ta phải là người coi cái giường của vương gia là nghiệp cả đời như các nàng, ta là người có lý tưởng, chỉ cần có cơ hội, ta nhất định thực nguyện vọng về quê làm ruộng của ta!

      Ba ma ma chọn tới chọn lui, đến cuối cùng, ai muốn nha đầu cũng thể như ta. Nhưng mà, bởi vì ta xinh đẹp, mấy ma ma vẫn đứng trước mặt ta do dự hồi lâu. Theo như logic bình thường, nha hoàn càng xinh đẹp càng an phận, chọn nha hoàn bên người, tốt nhất nên chọn xinh đẹp như vậy, trừ khi là có ý đồ khác, nhưng đây lại là thế giới có logic.

      Bởi vậy, vị ma ma chọn nha hoàn bên người do dự lát, vẫn muốn dẫn ta . Ta nắm chắc thời cơ, kéo vị ma ma chăm sóc cây cảnh, a a hoa chân múa tay, mãnh liệt biểu đạt tin tức, ta muốn theo nàng.

      "Đừng a a a, cũng biết ngươi cái gì, nha đầu câm điếc này ta cần, mấy người các ngươi, theo ta." xong, vị ma ma già kia dùng vẻ mặt hiếm lạ ta, rất mất hứng uốn éo cái eo già, mang theo mấy tiểu nha đầu rời .

      ràng, nàng vô cùng hài lòng với biểu vừa rồi của ta.

      Vị ma ma bị ta kéo vẻ mặt hung ác, đẩy mạnh ta ra, : " đứa câm muốn làm cái gì, thôi quên , ngươi theo ta, dù sao cũng , vậy bớt chút phiền toái."

      Là thiếu phiền toái, mặc kệ nàng gì, sai khiến ta làm gì ta cũng thể phản bác, hơn nữa còn giảm bớt khả năng ta quyến rũ vương gia.

      Ta ngoan ngoãn để người nọ đưa đến phòng hạ nhân, nơi nha hoàn ở, nơi này quy định là bốn nha hoàn ở phòng, tuy chúng ta là nha hoàn trong vương phủ nhưng lại phải nha hoàn cấp cao gì, tất nhiên phải ở chung. Sau khi dắt ta xem nơi ở, ma ma lại với ta quy củ trong phủ, chỗ nào thể , hàng ngày phải làm việc gì, đầu thể cài trâm hoa, quần áo thể thêu cái gì, đống lớn lộn xộn.

      Bởi vì tại ta thể chuyện, cho nên vô cùng yên tĩnh, vị ma ma kia cảm thấy mệt mỏi, phất phất tay, muốn ta học làm việc theo những người khác.

      Đúng rồi, còn có chuyện quên , tại ta phải là công chúa Bách Lý Vô Sắc, mà là. . . Vương Tiểu Hoa. Khụ, đừng cười, dù gì đây cũng là tên thôn quê! Muốn trách chỉ có thể trách. . . Trình độ đặt tên của tửu quỷ là gì cả.

      Cuộc sống ngày đầu tiên ở vương phủ, trôi qua rất nhanh.

      Tất cả mọi người đều biết ta câm điếc, ít chuyện với ta. Về điểm ấy ta có ý kiến gì, dù sao ta cũng định làm quen với mọi người. Công tác hàng ngày của ta là chăm sóc hoa lan, tuy rằng vương gia là tên cặn bã, nhưng lại là người lan.

      Ta vô cùng hài lòng với công việc tại, nhưng dù ta hài lòng, lại có người hài lòng.

      Chỗ làm việc của ta phải là tiền sảnh cũng phải hậu viện, cơ hội nhìn thấy vương gia có lẽ là. . . hai ba lần tháng, hơn nữa ta luôn giậm chân tại chỗ, đối với việc hoàn thành nhiệm vụ cũng chẳng có tác dụng gì. Tuy rằng ta rất thích cuộc sống như vậy, lại có người cố tình phá vỡ hài hòa tại.

      Xế chiều ngày hôm sau, khi ta chăm sóc hoa lan, gã sai vặt với diện mạo bình thường cầm cái thùng đựng chất thải ngang qua, mở miệng : "Tiểu thư ngươi họ gì."

      Thấy ta chuyện, tiếp: "Mẹ ngươi gọi ngươi về nhà ăn cơm."

      Ta hiểu ra, ra đây là khẩu hiệu.

      Nhưng mà. . . Có thể để chất thải ra xa . . . Ta cũng phải công chúa ngửi hương. . .
      Diệp Băng, Nhược VânTử Mặc thích bài này.

    4. wjuliet43

      wjuliet43 Well-Known Member

      Bài viết:
      7,846
      Được thích:
      14,123
      Edit: Vô Phong
      Chương 8:

      Ta lại sai lầm rồi, ra đây phải là khẩu hiệu, mà là ám hiệu đối đầu. Người nọ cầm thùng chứa chất thải ngang qua bên cạnh ta, cạnh chân ta lập tức có thêm mảnh giấy bị vo viên như móng tay. Sau khi ném giấy xong, người nọ bình tĩnh cầm thùng đựng chất thải rời , hôi thúi vây tròn mấy dặm quanh ta.

      Ta kìm nén bực bội, nghĩ tới vật bài tiết của chủ nhân nhất định bốc lửa, đặc biệt vô cùng thúi! sau khi người hoàn toàn mất, ta mới chậm rãi nhặt cục giấy lên, nhét vào bên hông, tiếp theo đó chăm sóc phong lan. Đến trước giờ cơm, ta mới giấu cục giấy trong giày, xách theo nước rửa thân mùi thúi, sau đó thay y phục sạch . Trước khi mọi người ăn xong, ta nhanh chóng ăn hết cơm của mình, vô cùng tịch trở về chỗ nghỉ ngơi.

      Dù sao ta bị câm, cũng có bao nhiêu người muốn chuyện với ta, việc này cũng thuận tiện cho ta ít.

      Ở vương phủ làm nha hoàn, ra cũng là công việc béo bở, tháng được lượng bạc tiền công, hơn nữa chăm sóc phong lan cũng nhàng vô cùng, bất quá nếu hoa cỏ xảy ra chuyện gì, thực phiền toái. Cũng may, tác giả thiết định ta làm ruộng, nghiên cứu qua loại thực vật này, chính là bởi vì ta có loại kỹ năng này, ta mới tâm tâm niệm niệm muốn đến nông thôn làm ruộng.

      Hơn nữa, tại ta thiếu tiền. Mặc dù phải cực kỳ giàu có, nhưng mình sống qua ngày cũng coi như đủ rồi.

      Bởi vì ta là nha hoàn bên ngoài mới vừa mua vào, phần lớn nha hoàn đều có chút đề phòng ta, cũng vô cùng xa lánh ta, hơn nữa người câm thể chuyện, người nào có chuyện gì muốn tìm ta gây , khi dễ ta cũng tệ rồi. Nha hoàn của gia đình giàu có, cằm cũng phải nâng cao hơn chút, huống chi là vương phủ.

      Điều này cũng vừa đúng để cho ta mình núp ở trong phòng, hướng về phía ánh nến vàng, đọc xem giấy viết cái gì. Cục giấy cuốn lại mới làm sao, mở ra. . . . . . Cũng liền lớn cỡ bàn tay. Phía viết mấy hàng chữ, đại ý là muốn ta nghĩ biện pháp đến gần mỗ Vương Gia, mà phải cả ngày cùng hoa hoa thảo thảo tương thân tương ái, ngoài ra, phía dưới còn vẽ hình dạng của ngọc bài, để cho ta ràng ngọc bài lớn lên là dạng gì.

      Vốn tờ giấy , cho dù vẽ ràng hơn, trong mắt ta đây cũng chỉ là đống mực.

      Đột nhiên, ta phát BUG! (BUG = lỗi trò chơi, lỗi hệ thống, là từ hay được sử dụng trong truyện võng du)

      Vương Tiểu Hoa là thôn , thôn được học, nàng làm sao biết chữ? Được rồi, lúc này cũng cần châm chọc tác giả, làm tốt sau này nàng có thể an bài ta ngày ngày nằm sấp ngoài thư viện nghe phu tử giảng bài mất. Mà ta có nhiều kinh nghiệm làm nữ phụ như vậy, dĩ nhiên là biết chữ, hơn nữa thơ Đường 300 bài còn đọc làu làu.

      Chỉ là khi đó gặp được nữ chính chân chính, nàng bài thơ ngắn có thể ép ta thành đống cặn bã, cho dù trong bụng có phản bác cũng phun ra. ra. . . . . . 300 bài thơ đều là mọi người sao chép, ngươi có thể tại sao ta thể chứ? Cho phép ngươi ngẩng đầu nhìn trăng sáng, cho phép ta nâng cốc hỏi trời xanh, quá vô nhân đạo rồi.

      Đọc xong tờ giấy, ta đêm đến trước cây nến đốt , thổi sạch nắm tro tàn, hủy thi diệt tích! Sau khi làm xong loạt động tác này, ta bắt đầu nằm trước cửa sổ khổ não, nghĩ xuất như thế nào mới coi là đột ngột, mới thuận nước đẩy thuyền khiến người hoài nghi đây? Mà sẹo nam rốt cuộc là ai?

      Nghĩ như vậy, ta cảm thấy ta cần phải có tấm bản đồ.

      Sửa sang lại y phục thân, ta liền len lén ra khỏi phòng. Biết kịch tình cùng thăm dò thực địa hoàn toàn là hai việc khác nhau, giống như khác biệt giữa tưởng tượng cùng thực tế. Ta nhất định phải thực tế, mới hình dung được cảnh sắc bên ngoài như thế nào.

      Ta tới bên hồ nước, hôm nay vừa lúc hoa sen trắng nở rộ, dưới ánh trăng, đẹp tựa như ảo mộng. Bên hồ nước có dãy núi giả, ta khách khí bò vào bên trong núi giả, nằm đấy, suy tư nhân sinh đại .

      Đột nhiên, tiếng rên rỉ của nữ tử xông vào trong tai ta, thân thể non nớt của ta chấn động! Sau đó, ta dùng tai nghe xong cuộc xuân cung sống. . . . . . Ở nơi nào đó bên trong núi giả, nam nữ vô cùng cuồng phóng làm việc. Khiến cho ta tương đối đáng tiếc chính là, thanh nam nhân kia ràng phải mỗ Vương Gia, mà nữ tử. . . . . . Hình như là cơ thiếp chưa thỏa mãn dục vọng.

      Nhắc tới hậu viện của Vương Gia hạng người gì cũng có, hơn nữa, phần lớn là từ nơi bướm hoa mang về, người ta có thể chịu được tịch mịch sao?

      Hai người kia làm xong việc liền về phía ta nằm, ta bế khí, làm bộ mình là con côn trùng chết. Đột nhiên, ta cảm thấy sau thân ta có loại nhiệt độ, ta hậu tri hậu giác phát , có người cũng nằm bên trong giống như ta. . . . . .

      Bóng đêm quá mờ, ta nhìn đây là người nào, đưa tay qua liền bưng kín miệng sinh vật. Mặc dù thấy diện mạo, thế nhưng ta nhìn kiểu tóc đầu người ấy.

      Người nọ rên lên tiếng, động nữa.

      Cho đến khi người ra ngoài, ta mới chậm rãi bò ra, nhưng bò được nửa, ta liền phát chân ta bị sinh vật bắt được. lưng của ta đột nhiên chui lên cỗ lạnh lẽo, run run rẩy rẩy nhìn về phía sau. Lúc này người nọ lộ ra cả phần đầu, chỗ này có ánh trăng, có thể chiếu đến, vì vậy ta thấy được khuôn mặt tuấn mỹ của , ánh mắt lạnh lùng ánh, môi mím chặt.

      Là mỗ Vương Gia.

      Mắt ta trong nháy mắt trợn to, bộ dáng gặp quỷ rồi.

      "Tráng sĩ, xin buông tay!" Ta há mồm, nhưng phát ra thanh.

      lập tức phát đúng, cầm lấy tay của ta bắt mạch phen, sau đó đưa tay điểm ta mấy cái, ta há miệng, vẫn phát ra thanh. nhăn mày, hỏi ta: "Chuyện gì xảy ra, ngươi thể chuyện sao?"

      Ta dùng sức gật đầu với .

      Lần này mỗ Vương Gia mới buông lỏng tay ra, phát ta trơ mắt nhìn , ho tiếng, ra khỏi núi giả. tại, ta cảm thấy ta vẫn có hào quang của nữ chính, nếu làm sao chui vào núi giả cũng có thể gặp được nam chính ở đây?

      "Tại sao ngươi lại xuất ở chỗ này?"

      Thấy hỏi như thế, ta tìm khối đất bằng phẳng đứng ngay ngắn, bắt đầu giải thích. Đầu tiên, ta giơ lên ba ngón tay với , hiểu, vì vậy ta bắt đầu hành động. Ta đặt tay cùng nhau, hợp thành chữ nhân, sau đó ta lại bắt đầu làm động tác ăn cơm, sau đó ta lại làm động tác ôm trẻ con trước ngực. . . . . .

      Mỗ Vương Gia nhìn hồi lâu, mới chậm rãi mở miệng: "Người. . . . . . Cơm. . . . . . Ngươi là kẻ buôn người?"

      Ta vui mừng giơ ngón cái về phía , tiếp theo làm động tác trốn chạy, sau đó là nhìn thấy chuyện kinh ngạc, sau nữa lại chỉ vào miệng. . . . . . Sau khi làm xong, mỗ Vương Gia rốt cuộc ngủ gật. Ta vươn tay, mặt chút thay đổi đâm tỉnh . tay chỉ vào eo mình, tay chỉ vào cổ họng mình.

      bộ chờ giải cứu ta.

      Vương Gia nghiêm túc nhìn ta, : "Ngươi là, đêm hôm đó sau khi ngươi chạy trốn, gặp phải người kia, người kia điểm huyệt đạo của ngươi, khiến ngươi thể chuyện. Sau đó, ngươi lại gặp phải bọn buôn người, bị bán vào vương phủ?"

      Ta kích động lôi kéo , dùng sức gật đầu.

      Mới vừa rồi Hiên Viên Liệt thăm dò mạch đập của ta, biết ta là nữ tử yếu đuối có chút võ công nào, hơn nữa lớn như vậy, bị lừa bán vào đây là rất may rồi. Bộ dạng của ta hôm nay giống với lúc trước nhìn thấy, hoàn toàn nhìn ra hai chữ nhu nhược, còn hoạt bát dị thường, điều này làm cho mỗ Vương Gia cảm thấy. . . . . . Hứng thú càng lớn.

      Suy nghĩ chút, ta lại chỉ chỉ vào cái đó của , chỉ xong lập tức tỏ vẻ vô tội nhìn .

      lập tức từ trong ánh mắt của ta hiểu được ý của ta: "Ngươi, bởi vì sợ ta trách ngươi chuyện này, cho nên mới chạy trốn sao?"

      Ta vẫn tỏ vẻ vô tội nhìn , còn lui về phía sau rụt cái, tích cực tỏ ý ta tuyệt đối phải là cố ý. Dáng vẻ đơn thuần dễ thương này, khiến trong lòng mỗ Vương Gia thư thái hồi. . . . . .

      gặp đủ loại mỹ nhân, nhưng chưa từng thấy qua như vậy. Trước đó vài ngày thấy ta đẹp ơi là đẹp, lại vô cùng nhu nhược, mỹ nhân nhu nhược thấy ít, nhưng nhu nhược đến khiến cho người thương cũng là lần đầu. Người như vậy khiến tâm nảy sinh trìu mến, nhưng cũng chỉ có vậy. Nhưng tiểu nữ tử như ta lại có thể đội mưa cõng chữa bệnh, có thể thấy được là nữ tử vô cùng có trách nhiệm, nhìn như nhu nhược, lại có mặt kiên cường.

      Chính là. . . . . . Đoạn thời gian đó làm cho người ta đau đớn và dám nhớ lại.

      Nhưng bây giờ lại phát , mỹ nhân này cùng lúc trước thần thái giống, mặc dù miệng thể chuyện, thần thái lại càng thêm lấp lánh, giở tay nhấc chân cũng mang theo loại đơn thuần ngây thơ đáng .

      Thấy vẻ mặt mỗ Vương Gia ra vẻ trầm tư, ta ngáp cái, nhìn dáng vẻ của tám phần biết làm sao giải quyết vấn đề của ta. Ta lại đưa tay chọc chọc vai của , sau khi thu hút ánh mắt , ta đem đôi tay đặt bên mặt làm thành hình dạng ngủ. Vừa chỉ chỉ về phía phòng hạ nhân bên kia, ý bảo ta cũng phải về ngủ.

      Đúng rồi, lúc này ta hẳn là còn chưa biết thân phận thực của , bởi vì từ đầu tới cuối chưa tiết lộ với ta.

      Vương Gia thấy vậy, lại nhìn về hướng kia cái, lông mày từ từ cau chặt. Thấy bộ dáng này của , ta lại làm mấy động tác có độ khó cao, Vương Gia liền mơ hồ đoán trúng ý của ta. Đại ý là, đây là hậu viện của Vương Gia, người khác thể tùy tiện tới được, cho dù thân phận ngươi là gì cũng từ đâu trở lại đó thôi.

      Ta đây phen động tác, lập tức bỏ qua dự tính an bài của mỗ Vương Gia dành cho ta.

      Ta nghĩ, lúc mới bắt đầu vì sao mỗ Vương Gia này ngược nữ chính chứ? Cũng bởi vì nàng nhu nhược, biết phản kháng, ngược a ngược a liền sinh tình. Tại sao ta thể dùng loại phương thức khác để tiếp cận chứ? Có lẽ. . . . . . chính là M sao [1]? Dù sao nhãn truyện này là ngược luyến tình thâm mà.
      [1]: ý chỉ những người thích dùng bạo lực trong quan hệ đương

      Tạm biệt mỗ Vương Gia, ta vỗ vỗ y phục người, về.

      Mỗ Vương Gia ngây ngốc tại chỗ lâu động, ngày hôm sau, trong vương phủ liền truyền ra tin, tiểu thiếp lúc trước rất được sủng ái bị chặt tay chân ném khỏi phủ. . . . . .

      Thời điểm nghe được tin tức này, toàn thân ta run lên.

      Quả nhiên hổ là nam chính? Tác phong này. . . . . .
      Diệp BăngNhược Vân thích bài này.

    5. wjuliet43

      wjuliet43 Well-Known Member

      Bài viết:
      7,846
      Được thích:
      14,123
      Edit: Sulli
      Chương 9

      Bởi vì ta là nữ chính, cho nên cuộc sống của ta thể bình thường, cho dù ta muốn cuộc sống bình thường, làm người có lý tưởng, có mục tiêu, có phẩm chất! Thân là người nắm kịch tình, biết nội dung chính của tiểu thuyết là ngược luyến tình thâm, vì bị ngược, ta đành phải bất đắc dĩ lên con đường ngược người thênh thang.

      Vì con đường của ta là quang minh, con đường của đối phương chỉ có thể là hắc ám!

      Sau khi hạ quyết tâm, ta đột nhiên cảm thấy người mình tản ra khí chất của ác bá.

      Giờ phút này, ta ngồi xổm ở nơi lần trước gặp mỗ vương gia, cầm gậy viết mặt đất, vạch ra mục tiêu mà chỉ mình xem mới hiểu. Biết người biết ta trăm trận trăm thắng, ta hiểu biết chút về vương gia, nhìn có vẻ rất bình tĩnh cơ trí, lãnh khốc lại mạnh mẽ, thực ra. . . Đầu óc bình thường.

      Ôi, ta biết trong quyển tiểu thuyết này có nam chính nào là đầu óc bình thường hay .

      Đầu tiên, có ý thức địa bàn vô cùng mãnh liệt, cho dù thích, người khác chạm vào cũng phải chết, tiểu thiếp ngày hôm qua chính là ví dụ. Hơn nữa ra tay tàn nhẫn, làm cho người ta muốn sống được, muốn chết xong. . .

      Đến kết cục, bởi vì nữ phụ ngoài ý muốn bị X mang thai khiến nữ chính thương tâm rời , mỗ vương gia quyết ngược đứa nữ phụ sinh ra, việc này là. . . Người bình thường có thể làm được?

      Thứ hai, có tâm lý ngược đãi mãnh liệt với nữ tử nhu nhược, đây là quan sát của ta. Nữ phụ luôn là bộ đáng thương, tiểu bạch hoa, vĩnh viễn là vẻ ngươi ức hiếp ta, ngươi thực có lỗi với ta trước mặt vương gia, đổi được các loại thương của mỗ vương gia, ở giường. . . Mọi người biết.

      Nhưng mà, mỗ vương gia và mỗ nữ phụ vận động giường, đối với nữ chính mà là ngược chút, tuy rằng đây phải thịt văn, nhưng giường diễn cũng thiếu. Bởi vì ngọn gió hài hòa thổi quét, tác giả sơ lược phần lớn, nhưng người trong tiểu thuyết lại phải tự thể nghiệm, thể , tác giả này đáng đánh đòn. Được được, làm nữ chính, ta ngẩng đầu lên nguyền rủa tác giả phải dùng lại băng x (bvs) của người khác!

      Được rồi, trở lại chủ đề.

      Làm nữ chính, ta vốn phải là tiểu bạch hoa nhu nhược, thân là người bị cường X lại cường X, loại thiết định này rất phổ biến ở Tiêu Tương, có gì kỳ quái cả. Người vừa tiểu bạch vừa dốt đặc, còn mang vào thuộc tính đần độn như ta, ở các thời điểm nhu nhược khi bị X, hiểu vì sao mỗ vương gia liền ta.

      tại, ta thể con đường tiểu bạch hoa, nếu chỉ có thể bị ngược, mà mỗ vương gia cũng thích nữ nhân cường thế. Hơn nữa ta cũng cường thế nổi, vì thế ta . . . Con đường tri tâm tỷ tỷ? Chỉ ngẫm lại cũng thấy rất hố cha [1], đổi cái khác vậy.

      [1] Hố cha: Thiện ý châm chọc, cười nhạo hoặc châm chọc hành vi hàng năm "đào hầm" nhưng lấp hoặc lấp cực kỳ thong thả. Ở trong cuộc sống, hố cha là từ để phát tiết bất mãn.

      Trước tiên, ta phải nghĩ biện pháp hấp dẫn lực chú ý của mỗ vương gia, cố gắng phát triển thành trạng thái ngoài tình bạn chưa đủ tình với , như vậy miễn bi kịch bị tha lên giường. Nhưng mà, ta cảm thấy mục tiêu này rất khó đạt thành, nhưng sao cả, cách mạng chưa thành công, ta vẫn nỗ lực!

      Tiếp theo, nghĩ biện pháp hấp dẫn mỗ vương gia, lúc này trong đầu ta lên cách các loại nữ chính hấp dẫn vai nam chính. Thứ nhất, hát tình ca cho nghe, ngươi là con nhà lành hay nữ tử thanh lâu, xướng mấy bài lưu hành cái gì, đây là kiểu tầm thường nhất, tóm lại mỗ nam chính nghe xong nhất định khuynh đảo đủ kiểu!

      Vậy, vậy. . . Ta sờ cổ họng của mình, cuối cùng quyết định. . . Đổi kiểu khác vậy.

      Thứ hai, thi từ ca phú, con đường tài nữ?! Lấy thân phận bông hoa thôn như ta. . . Chắc chắn được.

      Thứ ba, khiêu vũ, xà vũ, vặn eo múa, lộ rốn, lộ cánh tay, lộ đùi. . .

      Thôi , ta muốn bị tha lên giường ngay lập tức!

      Ta nhìn quần áo của mình, lại nghĩ tới điều kiện tại, bi kịch phát . . . Cho dù ta biết múa biết hát biết làm thơ, nhưng, toàn bộ đều phù hợp với thân phận này, cho dù muốn biểu đạt cũng biểu đạt được. Ta đau khổ ngẩng đầu, nhìn về phía ao hoa sen phía trước, suy xét phương pháp tiến công chiếm đóng mỗ vương gia.

      Mỗ vương gia là vương gia khác họ, kiêu ngạo đến khó tin, giống như thiên hạ chính là nhà của , muốn làm gì làm, nuôi đống ám hầu, thích ý ngồi vào vị trí dưới người vạn người sau hoàng đế. Tiểu thiếp còn nhiều hơn hoàng đế, phô trương lãng phí còn hơn hoàng đế, hoàng đế chính là phông nền vì phụ trợ cho cường đại của mà tồn tại, hoàng đế cái gì cũng phải sợ , quan trọng nhất là, công năng X của vô cùng mạnh.

      Muốn đánh bại mỗ vương gia mà bị tha lên giường là vấn đề khó khăn.

      tay chống cằm, vẻ mặt ta chính trực suy nghĩ, bỗng ngửi thấy mùi ngọt ngấy trong khí. Ta hơi quay đầu, chỉ thấy nữ nhân trang điểm vô cùng diễm lệ, lắc lắc mông tới bên này cùng nha hoàn. Có lẽ là vì phụ trợ cho thuần khiết, tiểu bạch của nữ chính ta, thẩm mỹ của nữ phụ râu ria đều là gì cả. mặt trát đống phấn, mùi hương người nồng nặc quá mức, làm mỗ vương gia cắn xuống cũng mệt.

      Nhìn thấy có người đến, ta quyết đoán chuyển vị trị, cúi đầu hành lễ rồi định tránh ra, nha hoàn của người nọ vừa tiến lên gầm lớn.

      "Lớn mật, thấy phu nhân mà hành lễ!"

      Ôi, ánh mắt, có mắt hay ! phải ta xoay người hành lễ sao? Hơn nữa, nếu ta có thể được, ta gọi câu phu nhân. Mà trạng thái cúi đầu của ta, bị nha hoàn coi là kiêu ngạo để các nàng vào mắt, kình địch vừa bị loại bỏ, tâm tình của Vân La phu nhân rất tốt, nhưng thấy được nha hoàn kiêu ngạo như vậy, cũng cao hứng nổi.

      Người vô tội cũng trúng đạn là ta mặt biểu cảm ngẩng đầu, XX nữ có việc gì mà gây chuyện chỉ là vật hi sinh, ngay cả nữ phụ cũng làm được, nhưng các nàng vô cùng tích cực xoát cảm giác tồn tại rồi sau đó bị đại BOSS là nam chính ngược. Về nguyên nhân ta bị gọi lại, ta nghĩ là vì. . . Quầng sáng của nữ chính.

      Đến nơi nào cũng đều chọc phiền toái, quầng sáng của nữ chính trong truyền thuyết.

      Ta vừa ngẩng đầu lên, hai má tuyệt đẹp của ta liền lộ ra, chỉ thấy đồng tử của Vân La phu nhân co lại, nhìn chằm chằm ta hồi lâu, giống như ta là hồ ly tinh quyến rũ vương gia nhà nàng. Tuy rằng ta định quyến rũ, nhưng phải là ta còn chưa thực hành sao, hơn nữa ta định quyến rũ kiểu kia.

      Nếu, ta là tiểu bạch hoa, lúc này ta nên nhu nhược các kiểu, nước mắt lưng tròng nhìn qua, tiếp theo chắc chắn bị ngược.

      Nếu, ta là nữ cường nữ chính, lúc này ta nên khinh bỉ đủ kiểu, ngược trở về, tác giả làm giảm chỉ số thông minh của tất cả những người xung quanh để biểu thông minh vô cùng của ta!

      Người trước, vai nam chính xuất ngay tại trận, sau đó nữ vật hi sinh muốn trả đũa lại thành công, ta thành công đạt được thương của vai nam chính.

      Người sau, vai nam chính xuất ngay tại trận, sau đó nữ vật hi sinh bị ngược khóc hu hu kể, tình tiết vai nam chính hiểu lầm nữ chính được trình diễn! Nữ chính cố chấp lười giải thích, bộ ta nhìn nổi cách các ngươi đối xử với XX, lâm vào quá trình bị hiểu lầm rồi bị ngược.

      Mà ta, phải người trước cũng phải người sau, ta quyết định tìm cách khác!

      Trước khi chưa nghĩ ra phương pháp hoàn chỉnh và an toàn để tiếp cận mỗ vương gia mà bị ngược, ta thể hành động thiếu suy nghĩ. Ta mặt biểu cảm nhìn nữ vật hi sinh, nữ vật hi sinh lạnh lùng nhìn ta, nàng muốn lên tiếng, ta bỗng uốn éo cái eo, đến phía sau núi giả, lấy thùng phân đóng kín nắp được mai phục ở chỗ kia ra, sau khi lấy ra, ta đứng trước mặt mấy nữ nhân, mở nắp ra. . .

      Mùi thối làm người ta khó có thể tưởng tượng xông lên, ta thấy mấy nữ nhân phía trước bị mùi này hun đến ngã ngửa, đám hoa dung thất sắc cầm khăn tay che mũi, ngay cả cũng được, vội vàng lui về phía sau. Trong đó có nha hoàn ta lớn mật thiếu chút nữa bị mùi hôi làm ngạt thở mà ngất .

      Mấy vị bạn hữu này, chắc chắn là phát cáu rồi, thối như vậy mà. May mà công lực bế khí của ta là hạng nhất, chút mùi thối ấy có ảnh hưởng gì lớn đối với ta.

      Lúc trước ta giấu kín thứ này, vốn định nghĩ đến sau khi tiếp cận mỗ vương gia hắt thùng này lên, mục đích chính là nhìn xem người mỗ vương gia có ngọc bài hay . Nhưng là, trước khi ta còn chưa nghĩ tới biện pháp hoàn chỉnh, nữ vật hi sinh xuất , ta thể đánh tiểu quái ở trước mặt trước, sau đó mới giết BOSS.

      Ta vô tội vung tay múa chân tỏ vẻ ta chỉ là tiểu nha hoàn lấy thùng phân, các nàng nghe , ta liền làm bộ tới gần giải thích cho các nàng, đuổi đến mức các nàng đều tái mặt, chạy chạy từng bước , có sức mà tức giận nữa. Trâm cài đầu phu nhân gì đấy cũng lệch xuống, cả người chật vật.

      Đột nhiên, đầu gối của ta tê dần, bằng kinh nghiệm tập múa trước đây của ta, chắc hẳn có người dùng cục đá đánh vào đầu gối của ta, làm cơ thể của ta khống chế được mà nhào về phía trước. Phân trong thùng của ta phần rơi xuống đất, phần bay về phía nam tử áo đen vừa xuất . Cho dù võ công cao cường, cũng ngăn cản được phân dạng lỏng, vì thế. . .

      Vương gia bị đại tiện thân xụ mặt, nhìn người tội nghiệp giả chết, quỳ rạp dưới đất chết cũng chịu ngẩng lên là ta.

      Ta đây. . . Xem như ngược sao?

      ". . . Ngươi làm cái gì!"

      Bón phân mà thôi!
      Diệp BăngTử Mặc thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :