1. QUY ĐỊNH BOX TRUYỆN SƯU TẦM :

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] [dấu cách] - [dấu cách] [Tác giả] [Số chương]
    ----•Nội dung cần:
    - Hình minh họa (bìa truyện, hình ảnh,etc,...)
    - Nguồn
    - Tác giả
    - Tên editor +beta
    - Thể loại
    - Số chương
    Đặc biệt chọn canh giữa cho đoạn giới thiệu
    ---- Quy định :
    1. Chỉ đăng những truyện đã có ebook và đã được public trên các trang web khác
    2 . Chỉ nên post truyện đã hoàn đã có eBook.
    3. Trình bày topic truyện khoa học, bôi đen số chương để dễ nhìn
    4 . Cần có trách nhiệm post đến hết truyện. Nếu không thể tiếp tục post liên hệ Ad và Mod

Khi nam Tiêu Tương gặp phải nữ Tấn Giang - Thiên Cưu (Full Đã có eBook )

Thảo luận trong 'Cổ Đại'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. Nữ Lâm

      Nữ Lâm Well-Known Member

      Bài viết:
      23,871
      Được thích:
      22,185
      Edit: Vô Phong
      Chương 101:

      Hôm nay tâm tình của ta đặc biệt tốt, cũng có cảm giác mình bị vũ nhục chút nào, dĩ nhiên, ta cách nào ngăn cản người khác nghĩ như thế, thậm chí còn rất hài lòng khi họ nghĩ như vậy.

      Ở trong mắt người khác, thân phận của ta là người bị hại, đội thị vệ của công chúa vừa mới thấy tình huống trong phòng tân hôn đều muốn tiến lên mà chặt Vương Gia kia ra. ràng là tân hôn của công chúa, giường lại nằm năm mỹ nhân là chuyện gì xảy ra? Y phục tân nương của công chúa vẫn còn chỉnh tề chút loạn, chỉ có lớp trang điểm bị nhạt , nhưng Vương Gia sao? Trừ khoác áo khoác bên ngoài bên trong đều trần trụi! giường ràng có rất nhiều thứ hài hòa mà nam nhân làm ra! ràng mới làm chuyện gì tốt với mấy nữ nhân ở giường!

      Khi dễ người khi dễ đến Hoàng thất? !

      Thời điểm đội thị vệ muốn rút kiếm xông lên, ta bụm mặt uất ức rơi lệ, ngăn cản hành động của bọn họ, thậm chí ngăn cản Tiểu Quan vẫn núp hề có cảm giác tồn tại, nếu báo cáo lại chuyện của Vương Gia, Hoàng đế mà biết được phải làm sao? Mặc dù ở phương diện khác tàn lại tàn, cặn bã lại cặn bã, nhưng đồ kia ta vẫn phải lấy được .

      Xem ra, ta tất yếu phải khống chế người này trong tay.

      Lúc ấy, trong óc ta lên rất nhiều độc dược cổ trùng từng dùng để khống chế người, tâm tư nên quá tăm tối.

      Nhưng mặt ngoài, ta chính tiểu nữ nhân si tình vô hạn, cho dù bị tổn thương như vậy, vẫn chịu tổn thương Vương Gia, chịu để cho bị trị tội. Trong trường hợp này, ta còn suy nghĩ vì Vương gia như vậy, nhanh chóng để cho bọn họ chuyển Vương Gia đến giường sạch gian phòng khác, hơn nữa còn bảo bọn họ nhanh chóng tìm đại phu, để đại phu xem chút đồ chơi kia của Vương Gia bị thương thành cái dạng gì.

      Ta đối phó với năm nữ nhân này, ta tỏ vẻ si tình đầy tim đầy mắt đều là hình dáng của Vương Gia, căn bản có thời gian đối phó bọn họ, cứ như vậy gạt những người đó qua bên.

      Sau khi họ phát sau thân ta có đội thị vệ cũng bị sợ đến được, ôm nhau khóc thành đoàn, có thể coi là bọn họ khóc đến nhu nhược nữa đau lòng nữa, cũng chỉ có khiến người chán ghét mà thôi. Đầu tiên là họ có diễn kỹ tốt của ta, thứ hai là so với công chúa ta đây, họ xem là cái gì? Thứ ba là, phơi thân thể ra như vậy thực rất khó có được đồng tình, đặc biệt còn nhiều người cùng phơi ra.

      Vương Gia cũng bất tỉnh, cho dù bị thương thành ra như vậy, chỉ là cảm giác vô cùng mất thể diện, vô cùng lúng túng, vô cùng tổn thương tự tôn, tính khí đại phát hồi, còn cầm đồ bên cạnh ném ta, cho phép ta nhìn , cũng được lại xuất ở trước mặt , bảo ta cút ra, vừa nhìn thấy ta liền cảm thấy tức giận. Ta khóc thút thít giãy giụa cái, bị mắng chửi đuổi , trở về tân phòng dọn dẹp xong, đổi ga giường cùng chăn mới.

      "Miểu thân thốn" ta làm này khiến cho người ta muốn kiên trì, vì vậy, chỉ cần Sẹo ca hạ đủ lượng, cho dù đồ chơi kia của Vương Gia bị trọng thương, cũng chỉ có thể được tấc mà cách nào thể nghiệm tốt đẹp của nữ nhân.

      Quả nên quá ngược!

      Tắm rửa sạch , để Lục Trúc mang quạ đen tới cho ta ngược chút, ăn ít đồ rồi lên giường ngủ. Trước khi ngủ, khóe miệng ta đều xinh đẹp cong lên, lúc trước người chạy vào tân phòng cũng ít, cho dù người của ta bên này chuyện kia ra ngoài, người của vương phủ cũng chừng ra, coi như bọn họ trung thành, ta cũng chưa để người bên ta ra.

      Ta bên này vừa tỏ vẻ ta bảo vệ danh dự của Vương Gia, bảo vệ Vương Gia bị Hoàng đế trách phạt, bên kia lại muốn để cho người ta tung chuyện xảy ra hôm nay ra ngoài. Khiến tiểu dân chúng phía ngoài biết được nàng công chúa ta đây là cỡ nào rộng lượng cùng hiền lương thục đức, cỡ nào si tình cỡ nào suy nghĩ vì Vương gia. Mà bên, Vương Gia là cỡ nào cặn bã cỡ nào tàn nhẫn cỡ nào vô tình cỡ nào cố tình gây cỡ nào hoang đường, thế nào dung túng người bên dưới khi dễ đến đầu chính thê lòng nghĩ cho , vân vân. . . . . .

      Chờ danh tiếng của Vương Gia ở dân gian nát chịu được nữa, ta cũng tin đến cuối cùng còn trị được .

      Tối hôm đó, ta cũng chuẩn bị tiếp tục xem phim bộ nữa, bởi vì ta cảm thấy kết thúc, nhân vật chính cũng chết rồi được .

      Mà ta ngờ, phim bộ lại vẫn chưa xong, hôm nay tiếp tục phát hình.

      Có rất ít người người khi nằm mơ mà biết mình nằm mơ, mà ta bởi vì mỗi lần tỉnh lại đều nhớ chuyện này, từ từ cho dù ở trong mộng cũng biết mình nằm mơ. Sau khi phát mình nằm mơ, ta bình tĩnh tiếp tục xem phim bộ.

      Sau khi nữ nữ hài chết, thổ phỉ ăn tro cốt cũng chết, lục y nha hoàn chạy tới báo thù cũng chết, thủ hạ thân như huynh đệ báo thù cho thổ phỉ cũng chết, ta thấy thế liền 囧囧. Thời điểm ta cho rằng rốt cuộc kết thúc, thế nhưng thần kì lại xuất .

      Đầu tiên là bạch y nam thích thổi sáo, cũng sống tốt. Mặc dù lập công lớn nhưng bởi vì Hoàng đế phải mà là ca ca ruột của , sau lại được Hoàng đế ca ca phong Vương, cưỡng chế xa tới đất phong, nhưng lại đường , bị thích khách giết chết. Thích khách ràng cho thấy chữ viết tay của gã hoàng đế ca ca kia, trước khi chết, tỉnh ngộ, vô cùng hối hận vì hành động giết người .

      Lúc này, bạch y nha hoàn lúc trước chết cùng lục y nha hoàn quấn vào nhau, cũng chịu đầu thai. Với tội nghiệt bạch y nha hoàn phạm phải, phải hai đời đầu thai làm súc sai mới thỏa đ, đây là trong những nguyên nhân nàng chịu đầu thai, nguyên nhân thứ hai là mực chờ đợi bạch y hoàng tử, hỏi vi sao giết mình.

      Mà lục y nha hoàn thấy bạch y nha hoàn hại chết chủ nhân ở chỗ này, trong óc chỉ còn dư lại suy nghĩ bám lấy nàng, cũng chịu đầu thai, bám mấy trăm năm trực tiếp bám đến xã hội đại. Hoàng tử cũng theo chân bọn họ đến đâu, nhưng căn bản gặp mặt bọn họ, đây cũng là người chịu đầu thai, bất quá đầu thai là vì muốn tìm được chuyển thế của nữ hài, nhưng nữ hài căn bản lại chuyển thế.

      Vì chạy thoát được quỷ sai bắt mình đầu thai, sống mấy trăm năm cũng hơi có chút pháp lực người, vì ngoài ý muốn mà nhập vào thế giới mới thuộc về thiên địa nhân, thuộc về đời sau mới xuất . Mà trong thế giới mới, có lại có vô số thế giới , trong thế giởi lại có vô số thể giới .

      Thế giới mới, là thế giới sáng tác của loài người vì cơ hội vô cùng hiếm có hình thành nên. Có thể là tiểu thuyết, cũng có thể là Anime, dĩ nhiên cũng có thể là phim truyền hình phim điện ảnh. thế giới này, nếu nhân vật trong tiểu thuyết cũng viết tiểu thuyết, tiểu thuyết này cũng trở thành thế giởi mới, cứ thế mà suy ra, đây là thế giới vô hạn tuần hoàn, vô hạn tồn tại.

      Trong vô số thế giới mới này, vô cùng miễn cưỡng cảm thấy tồn tại của nữ hài. ra nữ hài mấy trăm năm qua cũng sống ở thế giới mới, sinh sống hơn 100 năm. Nhưng bởi vì thời gian trôi qua, nàng sớm quên mất tất cả lúc trước, nhưng vẫn có chút bóng dáng ngày trước.

      Bất quá, muốn tham dự vào thế giới này cũng dễ dàng, muốn xuyên qua gian cũng phải là chuyện đơn giản, ít nhất làm được.

      Sau đó, bạch y nha hoàn bị lục y nha hoàn bám mấy trăm năm, lại tính toán đoạt cơ hội đầu thai làm người của lương dân lục y nha hoàn. Người này có chút khôn vặt, cộng thêm trời sanh là người ti tiện, lúc nào cũng làm được, có đạo đức trói buộc, bất quá chỉ cần giở thủ đoạn với lục y nha hoàn là được.

      Chỉ là, cho dù đầu thai, cá tính của bạch y nha hoàn cũng có gì thay đổi, mấy trăm năm kinh nghiệm khiến cho cách thức làm việc của nàng sớm cố định rồi.

      Nàng cho rằng mình rất thông minh, thứ mình muốn mình tranh thủ, giống những nữ nhân vô dụng kia, chỉ biết cảm thán số mạng.

      Ở cổ đại kiếp trước, nàng cho dù được chủ nhân thu dưỡng lại rất biết tranh thủ vì mình, muốn cả đời làm đầy tớ. Thời điểm phu nhân chết , nàng thậm chí cảm thấy phu nhân chết là lỗi của phủ nhân, đủ thông minh, thậm chí ngu xuẩn, còn lấy phương thức ngu xuẩn dạy nữ nhi của mình.

      Sau đó, nàng càng sớm có ý đồ dẫn dụ nam nhân, thẹn với tin tưởng của chủ nhân đối với nàng, vì nam nhân, vì tranh thủ thích của , làm cho nhiều chuyện vô cùng. ra, nhìn từ mấy chuyện nàng làm, nàng có bao nhiêu thông minh chứ?

      Đời này, tính cách của nàng có gì thay đổi. Thậm chí còn coi trọng người nên xem trọng, nhà nàng đối diện với gia đình hạnh phúc, nam chủ nhân hơn ba mươi tuổi, tuấn nhiều tiền, điều duy nhất khiến cho nàng cảm thấy tiếc nuối chính là, nam nhân kết hôn. Cho dù như vậy, nàng cũng cố gắng rất nhiều, nhưng cha mẹ nàng đều tán thành cách làm của nàng, giam nàng ở nhà.

      Sau đó, nàng muốn trả thù xã hội, vì vậy tận sức viết ngược văn, sáng lập thế giới.

      Có lẽ là bởi vì nghiệt duyên của nàng cùng hồng y nữ hài, mỗi lần nghĩ tới ngược người trong đầu nàng đều thoáng qua bóng dáng mơ hồ của hồng y nữ hài, bất tri bất giác, nàng theo thói quen an bài hồng y nữ hài thành vai nữ phụ. Mặc kệ trước đó nữ hài biểu được bao nhiêu thiện lương, về sau nhất định cũng ác độc đến được.

      Bất quá, dù muốn trả thù xã hội thế nào, cũng muốn tiểu thuyết mình viết có rất nhiều người xem. Nghĩ tới nghĩ lui, nàng liền đổi trang web lúc đầu, tiếp tục ngược nữ hài trăm ngàn lần, nhưng bởi vì lần ngoài ý muốn mà tiến vào thế giới mình viết.

      Lúc này nàng chuyển thế, dĩ nhiên nhớ chuyện của kiếp trước, cũng biết mình ngược ra là hồng y nữ hài chân chính. Trong lúc vô ý nàng vây khốn hồng y nữ hài trong thế giới nàng viết, quả thực là nghiệt duyên.

      Chỉ là, bị nàng ngược, thiên tính thiện lương của hồng y nữ hài sớm còn, tính tình càng thêm lệch lạc đến có giới hạn. Vì có thể còn sống sót, vì trả thù mọi người, chuyện gì cũng làm ra được ra.

      Nhưng nàng cũng vẫn có ranh giới cuối cùng của đạo đức, khi dễ người vô tội.

      Bởi vì bạch y nữ hài chấp nhất khốn trụ hồng y nữ hài, hoàng tử mới có thể xác định được tọa độ của mục tiêu, muốn mang nữ hài rời , nhưng bởi vì bản thân bạch y nữ hài cũng tiến vào thế giới này, khiến thế giới này khí thế hỗn loạn, dẫn đến hoàng tử chưa thành công, thậm chí ngay cả tất cả hồn phách đều rời ra. chỉ có thể sử dụng ý thức sau cùng đem cây sáo vỡ vụn tạo thành khối đen sì sì, khiến hồng y nữ hài tìm mười hồn phách của trở về.

      Thế giới này vừa đúng có mười nam chính, bọn họ là trụ cột tạo thành thế giới này, hồn phách của hoàng tử vừa khéo ám vào đồ vật người mười nam nhân. Nhưng quá đáng tiếc chính là, hồng y nữ hài cuối cùng chỉ tập hợp cho bảy hồn phách, chỉ lấy được hai hồn trong ba hồn quan trọng nhất, tụ hồn thất bại, mà bạch y nữ hài cuối cùng cũng phát ra hữu của .

      Ban đầu chỉ muốn mang hồng y nữ hài , kết quả trùng hợp tác giả xuyên qua, tác giả lại chịu ngược chuyện xưa do mình thiết định, dĩ nhiên chịu thụ ngược, hoàng tử liền giúp nàng phen, giúp nàng đưa hồn phách vào thân thể con quạ đen, đem thân thể hoàn mỹ cho hồng y nữ hài.

      Tiếp đó, hóa thân thành khối đen sì sì phụng bồi bên cạnh nữ hài, nhưng cuối cùng nhiệm vụ của nữ hài lại thất bại, buộc lòng phải dùng hồn phách tụ lại vất vả đưa nữ hài về điểm xuất phát.

      Hồi 1: cũng đặc biệt cầu ngược những nam nhân kia, chỉ là nữ hài chịu khổ nhiều, luôn muốn tặng lại cho bọn họ chút. Nhưng hoàng tử ngờ, thổ phỉ ăn tro cốt thế nhưng cũng ở thế giới này. Bởi vì ăn tro cốt, số mạng vẫn đồng thể với nữ hài, muốn tạch bọn họ ra cũng được.

      Hồi 2: hơi tính toán thổ phỉ nam chút, chuẩn bị cho thổ phỉ nam cơ hội ra sân sớm. Hồi 1: cũng là bởi vì thổ phỉ nam đầu tiên là quan sát rất lâu, mới từ từ tiếp xúc với nữ hài, mới cùng nữ hài phát triển ra loại quan hệ kia, lần này cho thổ phỉ thêm khởi đầu tốt đẹp nào.

      Nhưng khối đen sì sì là vật chết, rất nhiều việc cách nào khống chế. Nhưng lại có thể bịa chuyện, vì vậy trở thành thể tập hợp. Rời khỏi thế giới này hấp dẫn là rất lớn, huống chi tình cảm của bọn họ còn quan trọng đến mức độ kia. Nhưng mặc tính hết cơ quan, người bị tính toán lại chút cũng phát được, tình cảm nên phát triển vẫn là phát triển.

      Mang theo phản chính như vậy, vẫn là tính toán tác giả phen tốt lắm, hoàng tử rốt cuộc bị thế giới này ác ý chơi hư khôi phục mấy hồn phách. Sau khi ngược người xong, lại đưa tác giả trở lại thân thể tại, dù sao mặc kệ nữ hài làm hỏng việc thế nào, chịu tiếng xấu thay người khác cũng chỉ có mình tác giả.

      Nhìn xong chuyện xưa này, sau khi xác nhận kiếp trước của mình, tâm tình ta rất phức tạp, ta ngờ, chuyện xưa này lại phức tạp như thế! Từ người đến quỷ, lại từ quỷ đến thế giới sách của người, ôi, nên quá phức tạp, thiếu chút nữa hôn mê.

      Mà Lục Trúc cùng A Tam, thế nhưng cũng là người quen.

      Chuyên duyên phận này, là rất kỳ diệu. Lục Trúc bị cướp cơ hội đầu thai nán lại phía dưới bao lâu, liền bị Phán quan tìm được, mà Phán quan mặc dù kiếp trước cũng là lẫn vào thổ phỉ, nhưng người có bao nhiêu tội nghiệt. Sau khi báo thù cho thổ phỉ biến thái ăn tro cốt thất bại chết , khi xuống dưới tích cực hoàn lương, đường thăng quan, trợ giúp Lục Trúc tìm kiếm tiểu thư thân ái, lại tìm đến thế giới mới khác.

      Kết quả bởi vì quy tắc gian, hai người cũng bị ép mất ký ức.

      Ngày hôm sau khi ta tỉnh lại, đặc biệt gọi A Tam tới trước mặt, thần bí nhìn rất lâu, thấy thiếu chút nữa cũng muốn hoài nghi ta coi trọng , ta mới chậm rãi lại có điểm hâm mộ đố kỵ oán hận mà : ". . . . . . Lại là tên quan."

      A Tam giải thích được nhìn ta, Lục Trúc cũng giải thích được nhìn ta.

      Ta thở dài, thế giới vượt qua phàm nhân các ngươi hiểu. Ta đột nhiên nghĩ đến, nếu hoàng tử này có pháp lực, như vậy chúng ta phải cũng có năng lực rời sao, sau khi hoàn thành nhiệm vụ có thể tích cực thử chút!
      TrâuTử Mặc thích bài này.

    2. Nữ Lâm

      Nữ Lâm Well-Known Member

      Bài viết:
      23,871
      Được thích:
      22,185
      Edit: Vô Phong
      Chương 102:

      Ta đầu tiên là buồn bực phải dùng quỷ lực như thế nào để trở về thực, rồi lại buồn làm sao để cho Lục Trúc cùng A Tam và Sẹo ca từ từ hiểu được chuyện chúng ta đều phải là người bình thường, phải nghĩ biện pháp để tới thực. Dĩ nhiên, quỷ lực là tên ta tự đặt, ta nằm mơ thấy như vậy, toàn bộ chúng ta chẳng phải đều phải là người sao?

      Thiệt thòi ta còn coi mình như người làm mấy trăm năm, ra thế nhưng phải là người.

      Như qua, ta thấy điều kiện tiên quyết cần thiết là, chúng ta có "Quỷ lực" này. Nếu làm sao xuyên qua? Nghe xuyên qua gian là chuyện khó khăn rất khảo nghiệm kỹ thuật, phải ngươi muốn xuyên liền xuyên, cho dù xuyên qua, làm tốt chỉ xuyên đến thế giới khác, mà phải xuyên tới thực tại.

      Xem ra, ta nhất thiết phải tụ hợp đủ hồn phách của nam nhân kia để cho mở toạ đàm, Giáo Hội chúng ta làm sao xuyên qua, dù sao cũng có kinh nghiệm xuyên .

      Sau khi nghĩ thông suốt, nhiệt tình của ta đối với nhiệm vụ càng cao hơn rồi.

      Nhìn kết cục A Tam từng làm Phán quan đem mình chơi đến trong tiểu thuyết, chơi đến mức quên luôn mình là ai, chừng hàng này đem quan cho mất rồi, ta quyết định ghen ghét nữa, để rời . Nghe nhân viên công vụ xã hội bên dưới làm vẫn còn rất khó khăn, rất nhiều chi phí tới lượt.

      Tiếp đó, mặc phù hợp thân phận ta xiêm áo hoa lệ, khi trang điểm đặc biệt để Lục Trúc làm cho mặt của ta hơi tái nhợt chút, ta phải gặp Vương Gia, biểu đạt quan tâm cùng si tình của ta đối với . Bây giờ là vương phi, dĩ nhiên thể mặt mộc trang điểm. Rất nhanh, ta liền chuẩn bị xong, mang theo tướng giỏi đắc lực bên cạnh ta.

      Nàng bây giờ còn là nha hoàn thiếp thân bình thường nữa rồi, thăng cấp thành đại cung nữ đặc biệt chăm sóc ta, phía sau còn mang theo nhiều tiểu cung nữ, tay chân thực nhiều.

      nhóm người chúng ta hùng dũng ra cửa, sau khi đến chỗ Vương Gia, bị thị vệ canh giữ phía ngoài ngăn lại, muốn thông báo cho Vương Gia trước.

      Nét mặt Lục Trúc thể nhẫn nhịn, rất nữ hán tử thô lỗ tiến lên bước đem ta bảo vệ ở phía sau "Phi!" tiếng, trực tiếp phun nước miếng lên mặt người này. Khiến thị vệ giữ cửa cả kinh trợn to cặp mắt, vẻ mặt khiếp sợ, hiển nhiên là lần đầu tiên bị nữ nhân đối xử như thế.

      Tiếp đó, Lục Trúc hai tay chống nạnh, bộ trung thành đành lòng để ta chịu uất ức: "Công chúa nhà chúng ta coi như gặp mặt Đương Kim hoàng thượng cũng cần thông báo, muốn gặp là gặp, đến nơi này địa vị lại bằng trong cung rồi hả? Hay là thân phận Vương gia nhà các ngươi còn tôn quý hơn so với Hoàng thượng, để cho công chúa nhà chúng ta phải uất ức? Cẩu đảm lớn!"

      Bị Lục Trúc làm giật mình như vậy, vị bạn hữu kia theo bản năng co lại mở ra, cho Lục Trúc cơ hội, cái liền đẩy cửa vào.

      Lần này ta tiếp tục bước nhu nhược như gió, chút khí thế cũng có, cẩn thận ở phía sau, đột nhiên Lục Trúc kêu lên tiếng sợ hãi.

      Ta vội vàng tiến lên, chỉ thấy giường, mỹ nhân quần áo cởi nửa nằm người Vương Gia, còn phải là người trong năm người ngày hôm qua. Lại thêm tiểu quái nữa tới sao? Khóe miệng ta khẽ cong, vẻ mặt liền thay đổi trắng xanh, biến thành bị tổn thương nặng nề, trong mắt ba quang doanh doanh.

      Từ tin tức ta nhận được, món đồ kia của Vương Gia bị thương mặc dù nặng đến mức bỏ , nhưng cũng coi là , phải tu dưỡng thời gian, thể tiến hành loại vận động này. Bất quá, muốn dùng tay vẫn có thể. Nhưng mặc kệ làm cái gì, ở trong mắt ta đều có gì khác biệt với tìm đường chết, ta chỉ là rất hối hận, lần này mang theo Tiểu Quan bên người.

      Nhưng dù như vậy, ta cũng tạo ra chút cố khiến người ngoài đều có thể biết.

      Trừ giường nằm, dưới giường còn có nữ tử xinh đẹp theo phục vụ.

      Họ vừa nhìn ta đây nhát gan khiếp nhược, còn đáng thương núp ở sau lưng cung nữ, ánh mắt xem thường ta của từng người nên quá ràng như vậy chứ.

      Những người này đối với thân phận công chúa của ta còn chưa có nhận thức đặc biệt ràng, cũng thế, mặc dù Hoàng đế mực tìm ta, mà ta cũng đột nhiên xuất . Điều này cũng dễ dàng cho ta giả vờ yếu ớt, dù sao cũng là tới từ dân gian, có thể có bao nhiêu kiến thức, có bao nhiêu khí thế? người dễ bị khi dễ.

      Mà bên cạnh ta, trước mắt xem ra khó khi dễ nhất cũng chỉ là đại cung nữ bảo vệ ta Lục Trúc mà thôi.

      Đối với việc chúng ta đột nhiên xông vào, Vương Gia tỏ vẻ rất cao hứng. Nhưng vẫn giống lần trước dạng giận dữ hoặc là đuổi ta. Hiển nhiên, lúc này tỉnh táo lại. Bất quá, tỉnh táo lại liền cùng nữ nhân khác ân ân ái ái để kích thích ta, coi ta như người vô hình hoặc là tồn tại.

      Lúc này cũng cho ta nửa ánh mắt, tiếp tục trêu chọc nữ nhân nằm ở người , cũng để nữ nhân ngồi chồm hỗm ở bên giường tiếp tục giúp nắn vai, cần để ý tới tồn tại của ta, ý vị vũ nhục mười phần.

      Đáng tiếc, ta phải người cổ đại thuần túy, nhưng đáng tiếc hơn chính là, ta phải thương , bởi vì cùng nữ nhân khác ân ái mà cảm thấy đau lòng khổ sở ngược tâm. Ta cho rằng loại biện pháp ngược não tàn này, chỉ có thể ngược đến người lòng với , rất dễ nhận thấy ta phải người như vậy.

      Lấy hành vi tại của Vương Gia, được tính là ái thiếp diệt thê rồi. Ta nhìn thân thể tàn tạ của kiên định ra sức biểu diễn, thậm chí ra sức bán nhan sắc của mình cùng nữ nhân của mình trước mặt nhiều người ta mang tới như vậy, khỏi cho bộ não tàn của cái vỗ tay.

      Thời điểm nhiều ánh mắt nhìn chằm chằm như vậy còn có thể chuyên tâm như thế, quả lợi hại.

      Có lẽ là nghe được bên chúng ta nửa ngày có động tĩnh gì, Vương Gia hình như có chút nghi ngờ, chơi đùa nữ nhân người rên rỉ liên tiếp, đồng thời miễn cưỡng xoay người nhìn về phía chúng ta bên này. Ánh mắt đột nhiên trừng lớn, ràng tại mới phát người ở trường hơi nhiều, sắc mặt nhất thời liền thay đổi.

      Ai ôi! Xem ra ta đánh giá cao độ não tàn của rồi, mới vừa rồi chỉ là chú ý tới ta cùng Lục Trúc, căn bản chú ý tới vài người phía sau chúng ta.

      [Pass chương 103: hai chữ số, số tra nam trong truyện]

      Thấy nhìn đến, ánh mắt ta ướt át, cắn môi dưới, đáng thương đến được. Đừng tưởng rằng giả bộ đáng thương là chuyện rất có hàm lượng kỹ thuật, trình diễn nét mặt này có cầu vô cùng cao.

      Bởi vì ta có gương mặt hoàn mỹ lừa người, vóc người cũng hoàn mỹ, mặc dù dáng người nhắn, nhưng chỗ cần hoàn mỹ đều hoàn mỹ, cho dù là mặc y phục phức tạp lại tầng tầng lớp lớp, cũng chút nào ảnh hưởng tới ta biểu ra mỹ cảm. Mà lúc này, vì ra vẻ cao quý tương phản, mặc dù ta ràng mang đồ trang sức trang nhã sắc mặt vẫn có chút trắng bệch.

      ràng ta làm gì sai, lúc này lại ánh mắt lộ vẻ áy náy cùng khổ sở, trong ánh mắt ướt át lại mang theo trách cứ, là loại tư thái yên lặng tính toán nuốt khổ sở vào trong lòng. chỗ cường thế, hoặc là làm cho người ta cảm thấy có điểm uy hiếp.

      đôi ngọc móng trắng bệch nắm chặt khăn tay, thấy Lục Trúc hướng lên trước phát giận, lập tức vội vàng giữ nàng lại. Nhưng bởi vì ta tại ràng bị tổn thương, bước chân nhất thời yên, thiếu chút nữa bị Lục Trúc lôi kéo ngã xuống phía trước.

      Bộ dáng của ta ngay cả thị vệ thiếp thân của Vương Gia cũng có chút lộ vẻ cảm động, Vương Gia dĩ nhiên cũng thế, bất quá, dao động cũng chỉ là trong nháy mắt, vẫn như cũ coi ta như lá cờ Hoàng đế an bài, quyết định ngược ta tới cùng. Từ trong ánh mắt của , ta có thể ràng phân tích ra ý nghĩ của , mà trong kịch tình, cũng làm như vậy.

      Dĩ nhiên, nguyên nữ chính giàu hàm lượng kỹ thuật biểu diễn như ta, chẳng qua là khóc đến thê thảm, oán giận công bằng, chất vấn Vương Gia tại sao muốn đối xử với nàng như vậy. Khi Vương Gia tuyên hố tuyệt đối nàng, thậm chí sau khi nàng bất quá chỉ là quân cờ đáng thương bị vứt bỏ, nguyên nữ chính ngay cả hơi sức phản kháng cuối cùng cũng có, chỉ có thể bị ngược.

      Hừ hừ, mặc dù ta cũng con đường nhu nhược, nhưng ràng ta tăng thêm rất nhiều thiết định.

      Rất nhiều vai nam chính đều rất thích thiết định si tình, tỷ như ta từng lần nào đó gặp qua sau đó vừa thấy thề nguyền thay đổi, cho dù tổn thương ta như thế nào, ta vẫn vô cùng thương . Cho dù có nhiều nữ nhân vô cùng, ta cũng chỉ rất đau lòng, lại ghét , hoặc là hận .

      Nhưng ta chỉ hèn mọn trước mặt người , tại những nơi khác, ta đúng là công chúa cao quý đạt tiêu chuẩn! Tương phản như vậy, cho thấy tình cùng quyết tâm của ta đối với, có thể làm cảm động nam nhân chủ nghĩa đại nam tử như vậy. Ở bên ngoài cao quý cường thế, ở trước mặt mình như chim nép vào người, muốn gì được đó, tâm lý của nam nhân a.

      "Ngươi tới đây làm gì."

      Mặc dù ràng biết ta tới thăm bệnh, Vương Gia lại biểu vô cùng lạnh lùng, tràn đầy tâm tình hoan nghênh ta, chỉ sợ người khác biết chán ghét ta.

      Thấy rốt cuộc chuyện với ta, ta mới cẩn thận mở miệng, lông mày từ từ cau chặt, lo lắng trong mắt nên quá ràng, ngay cả khóe mắt ướt át cũng càng thêm nổi bật, khóe mắt hồng hồng, cùng với làn da trắng nõn đến gần như trong suốt, cần quá đáng thương.

      "Ta, ta muốn đến xem Vương Gia thế nào." Ta giọng xong, mang theo chút lấy lòng: "Xem ra thương thế của Vương Gia cũng nặng, ta mang đến chút thuốc, hi vọng giúp ích cho Vương Gia. . . . . ." Tiếp đó, ta lộ ra nét mặt lưu luyến rời tới: "Sau đó, ta liền cáo lui."

      xong, ta phất phất tay, để cho người bên cạnh ta đem hộp gỗ trình lên.

      Vương Gia nhìn cũng nhìn đồ ta mang tới, trực tiếp với thị vệ bên cạnh: "Ném ra ngoài."

      Vẻ mặt của đặc biệt lạnh lùng cao ngạo, thị vệ dưới mệnh lệnh lạnh giọng của thể nhắm mắt tiến lên.

      Thấy vậy, nét mặt của ta cũng tốt rồi. Mà vì làm hậu thuẫn kiên cường của ta, Lục Trúc hoa lệ xuất trước màn ảnh lần nữa.

      "Vương Gia, ngươi đây là ý tứ gì!" Nàng cả giận .

      Vương Gia vẻ mặt giễu cợt nhíu mày: " cần ý tứ."

      Vương Gia cũng bày tỏ thái độ rồi, hai nữ nhân bên người tại sao có thể nắm chặt cơ hội này, vì vậy trước sau cũng lên tiếng.

      "Vương phi, nơi này có hai muội muội chúng ta là đủ rồi, ngươi chính là ở đâu liền trở về đó , nếu chọc giận Vương Gia nên làm thế nào cho phải, ngươi cũng muốn khiến Vương Gia bệnh tình tăng thêm chứ?" Nữ tử kều mỵ vừa , vừa nhu nhu tựa vào ngực Vương Gia, khiến tay Vương Gia theo cổ áo của nàng mà vào, vuốt ve vùng đầy đặn của nàng, vừa khẽ nhếch cái miệng nhắn đỏ tươi, phát ra thanh mập mờ, ý vị quyến rũ mười phần.

      nữ nhân khác cũng cam chịu rơi ở phía sau, đôi tay xoa xoa bả vai, liền xoa đến trong quần áo Vương Gia, vừa mở mồm chuyện với ta: "Vương phi, nơi này cũng có chỗ cho ngươi ra sức."

      Ta lời nào, chỉ là cắn môi dưới, mắt đỏ hồng, lúng túng bi thương nghiêng đầu qua bên, tiếp lời, cũng trực tiếp rời . bộ phải chờ Vương Gia tự mình đuổi mới bằng lòng chấp nhất rời , bộ dáng si tình, lại bị tổn thương. Từ chỗ của ta, có thể nhìn thấy thị vệ về phía chúng ta để vứt đồ cũng vô cùng đành lòng rồi.

      Ta nghiêng nghiêng đầu, lại nhịn được quay đầu lại nhìn Vương Gia, vừa hay nhìn thấy mặt trầm như nước nhìn ta, trong mắt thoáng qua cái gì đó, ta bắt được. Đại ý là dao động, cảm giác là như vậy, bất quá hiển nhiên rất kiên định, kiên quyết mập mờ cùng hai người bên cạnh.

      Ta len lén đưa tay chọc ngang lưng Lục Trúc cái, mọi người chỉ thấy nha hoàn phía trước ta đột nhiên bạo khởi, lớn tiếng phân phó : "Người đâu! Đem hai tiện nhân dĩ hạ phạm thượng này bắt lại!"

      Tại chỗ vốn chỉ có mấy nha hoàn, tuy nhiên từ góc tối đột nhiên nhảy ra thêm vài nam nhân trưởng thành, bọn họ xông tới nhanh, bắt người của Vương Gia lại, dưới tiếng kêu kinh hoảng của hai nữ nhân đó, vô cùng nhanh chóng đem hai người xiêm áo ngay ngắn đặt ngay tại trước mặt ta cùng Lục Trúc.

      Canh phòng nơi này của Vương Gia vô cùng lỏng lẻo, chúng ta nhất cử đắc thủ.

      Hai nữ nhân bị cưỡng ép ấn xuống đất, giãy giụa đứng lên, hai nam nhân này biết cái gì gọi là thương hương tiếc ngọc, hai nữ nhân rất nhanh bị đau kêu thành tiếng.

      "Vương Gia cứu ta, các ngươi làm gì! !"

      "Vương Gia cứu mạng, người Ngọc Nhi đau quá!"

      Cho dù hai nữ nhân kinh sợ kêu to, thanh cũng là mềm mại đáng .

      đợi Vương Gia chuyện, ta lập tức kéo Lục Trúc tiếng, lo lắng : "Ngươi làm gì?"

      "Họ cũng chỉ là hai tiện thiếp đê đẳng thôi, nhìn thấy Vương phi hành lễ cũng thôi , lại trong mắt có người như thế, thậm chí năng lỗ mãng! Phải biết, ngài chỉ là vương phi, còn là công chúa cao quý duy nhất, họ làm sao dám!" Lục Trúc rất kích động , cùng ta đối diễn.

      "Chuyện này, vẫn là nên làm khó các nàng." Ta uất ức cầu tình.

      Lục Trúc lại kiên trì lễ pháp, nhất định trừng phạt các nàng.

      "Duy trì pháp luật, là chức trách của nô tỳ! Người tới, đưa các nàng vả miệng 50 cái!" Lục Trúc tức giận xong trước câu, đột nhiên lại dừng chút, tiếp đó khí thế càng sung hơn : "Mỗi người vả ngực 100 cái!"

      Xin hỏi, ngực vả như thế nào?
      Trâu thích bài này.

    3. Nữ Lâm

      Nữ Lâm Well-Known Member

      Bài viết:
      23,871
      Được thích:
      22,185
      Edit: Vô Phong
      Chương 103:

      Chuyện vả ngực ta "vô lực ngăn cản", vẫn bị cứng rắn quyết định tiến hành.

      Nhưng Vương Gia để cho những người đó đơn giản như vậy mà đánh thị thiếp tâm ái của sao? Dĩ nhiên thể! Vì vậy, thời điểm ta nỗ lực nắm bả vai Lục Trúc nên, thời điểm thị vệ cứng rắn nâng mặt hai nữ nhân kia lên để cung nữ tiến lên vả miệng trước, thời điểm hai nữ nhân kinh ngạc mau chóng khóc thút thít hoàn toàn có hình tượng, Vương Gia soàn soạt bạo khởi!

      "Các ngươi muốn làm gì!" giận giữ trợn mắt lên nhìn!

      Làm trợ thủ đắc lực nhất của ta, Lục Trúc sợ cường quyền chống đỡ: "Nô tỳ cũng muốn hỏi Vương Gia chút là muốn làm gì, hai người kia là thân phận gì, công chúa của chúng ta, vương phi của chúng ta là thân phận gì, chẳng lẽ ngài biết! Theo như lễ nghi mà , thời điểm vương phi xuất họ phải quỳ xuống đất nghênh đón, thậm chí ngay cả nhìn thẳng công chúa cũng là hành động vô lễ, nhưng bọn họ những như thế, còn mở miệng châm chọc, để công chúa trong mắt, cũng chút nào thừa nhận thân phận của vương phi. Chẳng lẽ đây tất cả là ý của Vương Gia ngài sao? Như vậy ta xin hỏi, Vương Gia, ngài họ gì?"

      Vương Gia họ Cận, phải dòng họ quý tộc thượng lưu, hơn nữa thể xưng thế gia, nghe là lúc Đương Kim Hoàng Đế đăng vị giúp sức, mà được tước vị. Trong miêu tả của tác giả, vị này phải người có bối cảnh để chống lưng, mà là hoàn toàn thực lực, nhưng bởi vì phần diễn tình cùng ngược tương đối nhiều, thực lực của , đúng là làm cho người ta biết nên tìm từ đâu.

      Lục Trúc thế, cũng là trực tiếp nhắc nhở, Vương Gia còn chưa lớn bằng công chúa đâu, tại sao lại đối xử lãnh khốc với ta như vậy? Tại sao dung túng hai thị thiếp khi dễ đến đầu ta, chê cười ta? Ngay cả chính cũng có tư cách này, mà hai nữ nhân kia lại có tư cách này sao?

      Mặc dù Hoàng đế coi trọng Vương Gia, nhưng về mặt thân phận, công chúa ta coi như hạ giá rồi.

      Ta là hài tử duy nhất của Hoàng đế, là do hoàng hậu sinh ra, công chúa chính thống, dựa vào cái gì?

      Dù Vương Gia là loại thông minh nhưng gấp gáp, cũng nghe hiểu được lời này của Lục Trúc là có ý gì. Sắc mặt nhất thời đen thui đen thùi, sức lực lớn về phía trước, mở tiếng rống: "Người đâu, đều nơi nào, lăn tới đây cho Bổn vương!"

      Theo tiếng rống to, nhóm lớn thị vệ vọt vào, vây quanh chúng ta.

      Vương Gia đầu tiên là bộ mặt chán ghét nhìn lướt qua Lục Trúc, tiếp đó là đem ánh mắt chán ghét hơn đặt ở người ta, bộ lão tử là nhất lão tử là thiên hạ vô địch, hướng về phía đoàn người chúng ta .

      "Đem bọn họ ném ra ngoài, bao gồm cả vương phi ghen tị này, giam nàng vào phòng chứa củi! Nơi này là Cận vương phủ, phải hoàng cung, phải là nơi các ngươi có thể phách lối, cho dù là công chúa, gả vào vương phủ chính là người của vương phủ, làm như thế nào do Bổn vương quyết định!" vừa khí phách vừa thông suốt phân phó, chỉ thẳng hướng ta: "Ngươi phạm vào trong thất xuất [1], Bổn vương hoàn toàn có thể hưu ngươi!
      [1]: trong bảy điều cấm kị cuả người làm vợ

      Mắt của ta mang khiếp sợ, nước mắt soàn soạt tuột xuống, tiếng động rơi lệ, nhìn Vương Gia. bộ ngờ Vương Gia thế nhưng lại lạnh lùng vô tình như vậy, thậm chí bức hiếp an bài tội danh cho ta, thậm chí lấy hưu khí tới uy hiếp ta. Trong ánh mắt bị thương của ta, ta dường như cũng có thể mơ hồ nhìn thấy đao bên cổ .

      "Làm sao ngươi có thể. . . . . ." Ta giọng : "Đây hoàn toàn là muốn gán tội cho người khác!"

      Vương Gia dĩ nhiên biết đây là mình bức hiếp đè ép, chỉ sợ mục đích chủ yếu của chính là muốn để cho chúng ta thấy những kẻ từ bên ngoài đến chúng ta mặc kệ lúc trước thân phận có bao nhiêu cao quý, đến vương phủ phải ngoan ngoãn nghe lời , thể phản kháng , mới là chủ nhân của nơi này. Mấy người chúng ta căn bản là tính là cái gì, nhảy nhót cũng chỉ là tự tìm đường chết.

      Nhưng nếu theo như đoán, ta là con cờ mà Hoàng đế muốn kiềm chế mà đặt ở bên người , đây phải là công khai đánh vào mặt hoàng đế sao? Công khai bày tỏ Hoàng thất trong mắt căn bản chẳng đáng là gì, cái gì công chúa muốn đánh liền đánh, muốn chửi liền chửi, bóp chết công chúa nàng cũng tựa như giết chết con kiến sao?

      Cứ như vậy, hành vi tại của cũng chỉ là đơn giản khiêu khích Hoàng thất rồi.

      Nhưng tác giả an bài người này não tàn như thế, ta cũng có biện pháp.

      Vương Gia tựa hồ cảm giác được như vậy còn chưa đủ hả giận, chưa hoàn toàn tìm được mặt mũi mất của trở về, lần nữa mở miệng : "Người tới, đem nữ nhân này vả miệng 100." chỉ vào tưởng giỏi số của ta Lục Trúc .

      Nhãn thần của ta sâu sâu, thời điểm người của Vương Gia muốn tiến lên ta soàn soạt rút kiếm từ bên hông thị vệ bên cạnh ra. Ánh lạnh chợt lóe, kích thích những người bên cạnh theo bản năng lui về phía sau môt bước.

      Ta tay lau sạch nước mắt mặt, tay cầm kiếm, nhắm thẳng vào Vương Gia.

      Vương Gia vẻ mặt khinh thường cùng khinh bỉ, lại nhìn thấy ta đặt kiếm vào bên cổ trắng nõn cổ con ngươi co rụt lại, nhịn được tiến lên bước: "Ngươi muốn làm gì?"

      "Ta thương ngươi." Ta đột nhiên thay đổi thành độ dáng nhu nhược, ưỡn ngực thẳng lưng: " từng, ta cho rằng ngươi là nam nhân đích thực, nam tử hán hiếm thấy, khiến cho ta vô cùng ước mơ. Cho dù ở trong cung chỉ có thể thỉnh thoảng xa xa nhìn ngươi cái, cảm giác thỏa mãn. vất vả quyết định muốn gần ngươi hơn bước, lúc này mới mặt dày ngàn khẩn vạn cầu, khiến phụ hoàng hỏi ý của ngươi. ra ta ôm hy vọng gì, ai ngờ phụ hoàng lại cho ta biết ngươi đồng ý, ta rất vui mừng, hưng phấn đến chịu được, suốt hai tháng cũng ngủ ngon giấc, nhưng thực tế lại đánh ta bạt tai lớn như vậy."

      Ta trầm giọng xong, khẽ cúi đầu, nước mắt tiếng động lại cuộn trào mãnh liệt. Ta cắn môi dưới, đem đôi môi tái nhợt cắn được đỏ tươi, cắn sứt da môi mỏng, bộ dáng đau đến cực hạn còn cảm thấy gì nữa, khiến màu sắc đỏ tươi chảy từ khóe môi xuống.

      Ta dùng gò má duy mỹ cùng máu tươi chấn động để cho mọi người đều dừng động tác lại, lại ngẩng đầu nghiêm túc nhìn về phía Vương Gia: "Ta nghĩ tới, ngài lại là người khiến cho ta thất vọng như thế. Ta vô cùng hối hận, vô cùng hối hận đưa ra loại thỉnh cầu vô lễ lại mặt dày như thế với phụ hoàng." Ta để ý đến máu tươi ở khóe miệng, đem đau đớn cực hạn sau thâm tình cùng bị tổn thương tiến hành tới cùng, nước mắt hoàn toàn làm ướt mặt đất phía bên ta cùng phần y phục trước ngực.

      Ta nắm tóc bên vai, kiếm xượt qua, tóc đen đứt đoạn, tán lạc đất.

      Dĩ nhiên, ta phải muốn xuống tóc làm ni cực đoan như vậy.

      "Từ nay về sau, khát khao cùng thích từng tồn tại của ta đối với Vương Gia, giống như tóc đen này cách nào nhận trở về, cắt đứt từ thân ta. Ta cố ép mình quên, hoặc là đếm xủa tới vũ nhục của ngài với ta ngày hôm qua, cũng tức giận, bi thương, lo lắng vì vậy nữa. Từ nay về sau, ta gặp ngươi nữa, xuất trước mặt ngươi nữa. Đối với ngươi nghe, thấy, nhìn, thích, ghét. chọc giận ngươi vui nữa, ‘phạm vào trong thất xuất' nữa, chỉ cầu Vương Gia xem ta dù gì cũng là công chúa, lưu lại chút mặt mũi cuối cùng cho ta, cho ta gian độc lập trong vương phủ. . . . . ."

      tới chỗ này, Lục Trúc hoàn toàn có thể tự động nhận diễn.

      Nàng cái đánh tới, mắt đỏ hồng, tay dùng sức bắt được bả vai ta đoạt vũ khí sắc bén, cam lòng lớn tiếng : "Công chúa, cần gì phải như thế. Ban đầu nên nghe nô tỳ lời , ngài còn trẻ, cần gì vội vàng để cho người ta vũ nhục như vậy. . . . . . Nếu phải như thế. . . . . ." Nàng xong, đột nhiên hung hăng quét người chung quanh mấy lần: "Ta như thế nào lại so đo cùng hai tiểu tiện nhân này!"

      xong, đầu nàng lại chuyển trở lại, bưng lấy mặt của ta đau lòng vì ta lau nước mắt, lau máu ở khóe miệng: "Ta thương công chúa điện hạ, từ lưu lạc dân gian, ăn đủ no mặc đủ ấm, vốn tưởng rằng trở thành công chúa được hạnh phúc, như thế này còn bằng trở về dân gian."

      Ta vô lực lắc đầu, sau khi ta cứng rắn qua lại lần nữa mềm yếu thị giác cùng hiệu quả tâm lý càng thêm mãnh liệt hơn lúc trước.

      Sau đó, mọi người đồng tình trái tim bản ngã về phía ta bên này, nếu chuyện của chúng ta bị thổi phồng ra ngoài, hừm hừm. . . . . .

      Ta khắp người mất mác, khắp người bị thương, bộ dáng mặc kệ là trong lòng hay là bên ngoài đều bị trọng thương, cho mọi người bóng lưng vô cùng bi thương, bị Lục Trúc đỡ từ từ ra ngoài, đồng thời cũng muốn mang theo những nha hoàn kia. Dĩ nhiên, chuyện thể nào kết thúc dưới cách thức thỏa hiệp bi kịch của ta.

      Hai nữ nhân đất còn chưa kịp phát ra thanh may mắn chuyện cuối cùng kết thúc họ cần phải chịu phạt, Vương Gia lại chợt bắt được tay của ta, dùng sức kéo ta qua.

      Ta quay đầu, nhìn đến trong tay thế nhưng cầm đoạn tóc ta cắt.

      Ta sững sờ nhìn , trong mắt biết nên vui hay bi.

      Vẻ mặt Vương Gia rất là phức tạp, ánh mắt phát sáng nhìn ta.

      "Ngươi thích Bổn vương."

      Ta từ từ quay đầu, sắc mặt trở nên trắng bệch, bộ cho là lại muốn giễu cợt ta, hoặc là xem thường hình dáng của ta.

      "Ngươi thích Bổn vương, cho nên lòng cầu được thành hôn cùng ta?" Vương Gia lại mở miệng ngay sau đó.

      Nam chính trong thế giới này đều thích kiểu nhu nhược, nếu như nhu nhược lại si tình lại giàu có, vậy càng thêm phân rồi. Mặc dù bọn họ thích nhu nhược, nhưng cũng thích tượng gỗ. Từ diễn xuất tới tính tình ta đều hoàn toàn phù hợp với kiểu bọn họ thích, có thể để ý.

      Mặc dù Vương Gia trước đây chưa từng gặp ta, nhưng thấy được lần giải thích đau lòng này, vô cùng khắc sâu hiểu đối với si tình của ta. Mà sau khi hiểu được si tình của ta, bài xích của thay đổi, cảm động, bắt đầu chú ý tới bộ dạng của ta, nước mắt của ta, nhãn thần của ta, cách của ta, ta chỉ thâm tình nhìn mình .

      Cho dù lúc này ta nhìn , nhưng mà cũng chỉ bởi vì sợ lại bị tổn thương.

      Nếu quả muốn thích nữa, ta cần gì phải làm mặt dày tiếp tục lưu lại vương phủ? Đây phải là khẩu thi tâm phi, tâm còn tồn tại vọng tưởng là cái gì? Loại bộ dáng này làm cho người đau lòng, dễ dàng đem cảm động tiến hóa thành động lòng nhất.

      Lúc này, nắm tay ta, tay cầm tóc của ta, còn ngửi cái, hoàn toàn thay xuống chán ghét trong mắt, ngược lại đổi lại loại ánh mắt tựa như động lòng.

      Lông mi ta giật giật, làm bộ phát cử động của , lại đột nhiên nghe được trong cổ họng phát ra tiếng cười yếu ớt, mang tai khỏi khả ái đỏ lên.

      Ta há miệng, vừa muốn gì, hai nữ nhân còn quỳ mặt đất lại như bị người đạp xuống, đột nhiên kêu lên sợ hãi.

      cần quay đầu lại, ta biết ngay các nàng là bị đạp rồi.

      Trong mắt ta mới dâng lên ánh lửa hi vọng, nghe thanh của các nàng đồng thời ảm đạm xuống.

      Người cơ trí bên cạnh, đột nhiên lại gần hỏi Vương Gia: "Vương Gia, hai người này nên xử trí như thế nào."

      Mặc dù Vương Gia mới vừa muốn đối phó bọn Lục Trúc, nhưng bởi vì ta ngắt lời thành công, tuy nhiên cũng nên xử trí hai người quỳ mặt đất như thế nào, cũng bỏ qua cho bọn họ.

      Huống chi, tại còn thấy được nét mặt ảm đạm thất vọng của ta, tâm cứng rắn hơn nữa lúc này cũng nên mềm nhũn rồi, đau xót rồi.

      Quả nhiên, sau khi xác nhận cảm tình của ta, xác nhận ta phải con cờ của hoàng đế, đối với nữ phụ vẫn giống như thiết định, vô cùng lãnh khốc vô tình.

      "Phạt như cũ!"

      Lục Trúc nghe được, nhanh kêu hai nha hoàn vóc người nhắn vào, chiều cao của họ mới 1m5, bộ ngực trổ mã cũng có gì đặc biệt, nhưng tay lại cầm phiến gỗ mỏng. Họ hướng về bộ ngực của hai nữ nhân đất kia . . . . . . bắt đầu làm nhiều việc cùng lúc, hung tàn đến cho dù là ta cũng trừng lớn cặp mắt, ràng lộ ra bị dáng vẻ bị dọa sợ.

      Mặc dù Lục Trúc là vả ngực 100 cái, nếu chia cho hai bên, nên là mỗi bên 50 cái, nhưng biết tại sao ai nhắc nhở nha hoàn dùng hình, dẫn đến hai nữ nhân mỗi bên đều bị đánh trăm cái, mỗi người tổng cộng bị hai trăm cái, phía trước cũng sưng lên, kinh ngạc khủng bố kêu khóc, chút dáng vẻ nhu mỹ cũng có, chỉ cầu nhanh ngất chút.

      Đây quả thực là, đau xót cắt ngực!

      Sợ rằng, họ thời gian rất dài đều cách nào ra khỏi cửa.

      Lục Trúc rất hiểu cái gì gọi là "lùi lại mà cầu việc khác", miễn vả miệng.

      Ta nhu nhu nhược nhược bộ đành lòng nhìn lại, để tránh vả miệng để diễn tả tha thứ của ta. Sau đó, ta liền mang người rời nha.

      Ta nghĩ, ngày mai bát kinh kinh thành rất đặc sắc. Cái gì ái thiếp diệt thê, còn muốn đem thê tử nhốt vào phòng chứa củi vân vân. . . . . . . .

      Mặc dù thành công, nhưng người bên ngoài mới mặc kệ chân tướng lài gì! Bọn họ cần chính là đề tài! Mà chuyện chúng ta bên này đánh người ngược lại phải là rất quan trọng, dù sao, thân phận chênh lệch ở chỗ này.

      Hơn nữa, chúng ta còn có lí do thích đáng, phải giải thích được tìm tiểu thiếp phiền phức. Tiểu thiếp tìm đường chết, chính thê phản kích, trượng phu ngược lại nhốt chính thê vào phòng chứa củi?

      Hừ hừ, ta kiên trì vô tội tiến hành bôi đen mỗi ngày.
      Last edited by a moderator: 11/4/15
      Trâu thích bài này.

    4. Trâu

      Trâu Active Member

      Bài viết:
      177
      Được thích:
      159
      :ex10:đọc cái này mới thấy 1001 cách ngược tra nam mát lòng mát dạ quá mà......
      Hình Ưu thích bài này.

    5. vulinh

      vulinh Well-Known Member

      Bài viết:
      20,019
      Được thích:
      24,217
      Edit: Vô Phong
      Chương 104:

      đến hai ngày, bên ngoài quả nhiên náo nhiệt.

      Cho dù chúng ta chỉ truyền ra chút xíu tin tức từ trong vương phủ, bên ngoài cũng có thể truyền kiểu đặc sắc khác. Bát quái, chính là có lực hấp dẫn người ta như vậy, đặc biệt là bát quái về Hoàng thất. Bởi vì thân phận của ta đặc biệt, bát quái này liền truyền càng thêm quá mức.

      Hoàng thất cũng đặc biệt ngăn cản bách tính bình thường nghị luận bát quái về Hoàng thất, chỉ cần phải thảo luận vấn đề chính trị nhạy cảm, mọi người ngôn luận căn bản là vô cùng tự do, cần lo lắng vấn đề sinh mạng. Trước mắt tin tức bát quái lớn nhất chính là hôn lễ của nữ nhi Hoàng đế mới vừa tìm trở về, thời điểm nữ chính vừa sinh ra Hoàng đế liền đại xá thiên hạ, nghe , hôm đó trăm hoa đua nở, bầu trời còn mang dị tượng, người khác muốn biết có công chúa tôn quý như vậy ra đời cũng được.

      Khắp thiên hạ đều biết hoàng hậu sinh ra công chúa vô cùng đặc biệt hư hư thực thực như tiên nhân hạ phàm, người trong cả thiên hạ cũng biết, công chúa điện hạ mới xíu liền mất tích, thậm chí còn chưa được ghi chép lại. Người trong cả thiên hạ cũng biết, đương kim hoàng đế bệ hạ chỉ có hài tử là công chúa này, thân phận đặc thù như vậy phải lên đầu đề a!

      Công chúa này ước chừng mất tích vài chục năm, lưu lạc ở dân gian vài chục năm, là đề tài trọng tâm cỡ nào!

      Lúc công chúa vừa trở về, biết từ nơi nào truyền ra lời đồn đại, công chúa ở dân gian từng sống vô cùng khổ cực.

      Chỉ là bốn chữ vô cùng khổ cực này, vài tháng sau liền gia công tiến hóa thành phi thường bi thảm, thảm đến làm cho người ta cách nào nhìn thẳng, người nghe thấy đau lòng người gặp rơi lệ! Chỉ cần có người tán gẫu đến chuyện của công chúa, liền nhịn được đỏ mắt vì nàng, lau sạch nước mắt. ràng thân phận trân quý như vậy, trời cao bất công, lại muốn nàng gặp đại nạn.

      Dĩ nhiên, dù sao công chúa đối với dân chúng mà tồn tại rất xa xôi, bọn họ cũng chỉ là chút.

      Đối với lời đồn đại lần này, ta chỉ cười .

      Cái gọi là lời đồn đại, chính là càng truyền càng thái quá, tâm tình đồng tình của dân chúng đối với ta càng cao, Vương Gia liền có thể bị ta bôi đen càng triệt để hơn. tại bi thảm của ta hoàn toàn là dân tâm sở hướng, hơn nữa bởi vì ta có vài chục năm sống ở dân gian, dưới công tác cố ý tuyên truyền đoàn đội của Sẹo ca, ta còn có thân phận công chúa dân gian quê mùa!

      Cái gì? Cười nhạo ta quên mùa? Coi như quê mùa nữa ta cũng là nữ nhi duy nhất của Hoàng đế!

      bi thảm của ta càng tăng thêm, chuyện ngày đầu tiên gả vào vương phủ liền bị Vương Gia vũ nhục bị làm lớn gấp mấy lần.

      Trong vương phủ nha hoàn bát quái ra cũng ít, chuyện bên trong muốn truyền ra ngoài cũng khó. Trong nguyên tác, công chúa bị khi dễ phía sau cánh cửa đóng kín, cũng huyên náo lớn như vậy, Vương Gia càng bị thương. Nhưng lần này bất đồng, Vương Gia chẳng những bị thương, còn có mười mấy người thấy được bên trong mặc y phục còn bị thương tổn tới chỗ hòa hài kia! Trong phòng càng thêm còn có năm nữ nhân xinh đẹp áo rách quần manh.

      Lúc ấy ngoại trừ người của ta ra, người của Vương Gia, nha hoàn của Vương Gia, hạ nhân, vân vân, bọn họ chẳng những có may mắn thấy được nhục thể của Vương Gia, còn chứng kiến Vương Gia dùng đồ để làm việc!

      Chuyện đau mắt hột người như vậy làm sao có thể nhịn được ra chứ? Cho dù sau đó quản gia của vương phủ có phát xuống phí bịt miệng, còn giết chết mấy người " càn" ở vương phủ, nhưng chuyện này vẫn truyền ra ngoài.

      Có câu lời như giọt nước lọt, nếu muốn người biết, trừ phi mình đừng làm.

      Vốn là chỉ là truyền tin tân hôn của công chúa, Vương Gia lại mang theo năm nữ nhân đến tân phòng, hơn nữa trừ bản thân công chúa, toàn bộ sáu người kia áo đủ che thân.

      Có thể là vừa mới bắt đầu lời đồn đại là như vậy, trải qua ngày thứ hai, cũng thay đổi rồi, thậm chí còn vô cùng đặc sắc so với nguyên bản. Vương Gia mang năm nữ nhân tới tân phòng, hai ngày sau cũng biến thành ngay trong đêm hôn lễ hôm đó Vương Gia mang theo đám nữ nhân quần thể tổ đội trong tân phòng!

      Ngay từ lúc mới bắt đầu, lời đồn đại này có vô số phiên bản bất đồng, dĩ nhiên, lời đồn đại mở đầu đều là Vương Gia mang theo đám nữ nhân quần thể tổ đội ở tân phòng.

      Phiên bản đầu tiên vốn có chuyện gì liên quan đến công chúa, sau đó quần chúng lại chu đáo phát huy trí tưởng tượng phong phú của mình, chuyện xưa từ công chúa bị Vương Gia mang theo nữ nhân nhục nhã, đến Vương Gia thậm chí vô sỉ muốn mời công chúa quần thể tổ đội, nhưng công chúa đồng ý lại bị ác ý nhục nhã. Rồi đến Vương Gia cùng đám nữ nhân vô sỉ cường hành công chúa yếu thế quần thể tổ đội, công chúa thề nghe lệnh, kết quả lại bị Vương Gia dẫn nhóm người đánh cho toàn thân bị thương.

      Mặc kệ truyền thế nào, phiên bản mở đầu Vương Gia quần thể tổ đội làm cho người ta khiếp sợ cũng hề thay đổi! NP a, nhưng mà đây còn phải xã hội đại cởi mở mà là cổ đại! Còn là ngày tân hôn gây ra xì căng đan quần thể tổ đội, muốn lăn lộn vẫn là muốn lăn lộn nhất định là muốn lăn lộn chứ?

      tại dân chúng đánh cuộc, nhìn xem Vương Gia lúc nào bị Hoàng đế chỉnh, nhìn xem đầu còn an ổn ở cổ được bao lâu.

      Nhưng bọn họ chờ a đợi a, chờ đợi chừng mấy ngày, hoàng cung bên kia vẫn có phản ứng gì. Ngay cả vương phủ bên kia cũng có bao nhiêu động tĩnh, tựa như đây là tin đồn là giả. Nhưng chỉ cần người có lòng có người quen biết trong vương phủ, hoặc là có quan hệ tốt với nha hoàn, tới chỗ bọn họ xác nhận chút, nhận được loại trả lời mập mờ.

      Vương Gia đích xác là dẫn theo năm thị thiếp vũ nhục công chúa, thị uy với công chúa, thậm chí ở giường cưới lăn lộn chỗ cùng mấy thị thiếp, đem công chúa thân là chính thê, hơn nữa thân phận tôn quý để qua bên. Chuyện hoang đường như vậy, người bình thường đều tin, nhưng Vương Gia chính là làm loại chuyện người bình thường tuyệt đối làm được này.

      Trong kinh thành ít con nhà giàu, dạng chơi được quá mức cũng ít, nhưng người có thể làm được chuyện não tàn như vậy, cũng chỉ có mình Vương Gia này thôi.

      Nếu như tân nương tử thân phận bình thường chút cũng may, nhưng vấn đề là, thân phận của tân nương tử là nữ nhi duy nhất của đương kim thiên tử. Vì vậy, hành vi này của Vương Gia khác gì tìm đường chết.

      Nhưng khiến người bên ngoài buồn bực là, Hoàng thất lại chậm chạp có phản ứng.

      Đừng dân chúng phía ngoài buồn bực, ta cũng rất buồn bực.

      Ta vừa cảm nhận cảm giác thoải mái Lục Trúc khéo tay giúp ta bóp vai, vừa nghe nàng chuyện bên ngoài truyền càng ngày càng khoa trương, vừa u buồn, thân phận ta đây. . . . . . Đến cùng có phải nữ nhi ruột thịt của hàng đế hay ? Coi như làm gì, dù sao cũng nên tới đây hỏi ta câu xem cuối cùng chuyện đó có phải hay chứ?

      Chuyện trọng đại như vậy, ta đoán chừng Vương Gia cũng bị tố lên mười mấy bản, Hoàng đế thể nào hoàn toàn biết.

      Trong nguyên văn, vì đạt được mục đích ngược nữ chính, khi nữ chính bị mang tiếng ghen tị, thậm chí ác ý tổn thương trắc phi, giống như vải rách bị đuổi ra khỏi vương phủ, Hoàng thất vô cùng có tính khoa học hết cách bắt được Vương Gia này, cho dù muốn hỏi tội , chung quy lại là bị người nọ có binh quyền bức hiếp, chính là hết cách với .

      Trước ta điều tra, Vương Gia có quân đội căn bản ở trong kinh, điểm này tác giả rất khoa học. Bởi vì nơi này là chỗ của hoàng đế, nếu Vương Gia dám đưa quân đội qua đây, liền coi như tạo phản. như vậy, cho dù thể trực tiếp chém tra nam này, ít nhất cũng có thể lấy lý do này để đoạt binh quyền của tống vào ngục, thậm chí có thể để cho thoải mái chết bệnh trong ngục.

      Nếu có người khi dễ nữ nhi của ta như vậy, ta thế nào cũng phải muốn tính mạng của .

      Hơn nữa, Hoàng đế từng đánh ngã nhiều ca ca đệ đệ của mình mới trèo lên được ngôi vị hoàng đế, quyền lợi vô cùng tập trung, biểu ngang bướng kiêu ngạo của Vương Gia, thế nhưng khiến hoàng đế hết cách, thiếu não thành dáng vẻ đạo đức như thế rồi, ràng cứu được.

      Xem ra, ta nhất thiết phải tiến hành bước tiếp theo của kế hoạch.

      Khi dễ công chúa còn chưa đủ? Vũ nhục công chúa còn chưa đủ? Thậm chí ái thiếp diệt thê tử dữ dội còn chưa đủ? Vậy gian tế cấu kết địch quốc sao đây?

      Mặc dù nữ phụ giai đoạn này ngoài mặt là nương rất bình thường tới từ trong thôn, nhưng nương nông thôn nào nuôi cổ khống chế cổ? Nàng dĩ nhiên thể nào đơn giản như mặt ngoài, cuối cùng thời điểm tẩy trắng Vương Gia còn tuôn ra thân phận nhân sĩ địch quốc của nàng, quốc gia của bọn họ đều là am hiểu biện pháp nuôi cổ hại người.

      Nếu như có thể, trước tiên đưa nữ nhân kia tới hậu viện của Vương Gia tốt, ta nghiêm túc suy tư khả năng này.

      Nữ nhân kia cũng phải là hiền lành, cái gì giết người, cũng chỉ trong nháy mắt mà thôi, bôi đen nàng ta chút cũng có áp lực.

      Khi bên ngoài truyền ác liệt như vậy, tâm tình Vương Gia hiển nhiên cũng quá tốt, hai ngày nay cũng thế nào gặp người, mực tra xem lời đồn đại từ đầu truyền , mình ở trong phủ xử trí ít người, cũng quá quan tâm thân cận nữ nhân.

      Nhưng dù như vậy, ta vẫn có dừng hạ dược , mặc kệ thương thế chỗ kia tốt lên hay .

      Có lẽ lần trước ta diễn quá tốt, hoặc là chỉ số thông minh của Vương Gia là quá cấp, hoài nghi ta chút nào. Hơn nữa ta cũng vẫn sống ở trong phòng hề ra ngoài, ngay cả mấy nha hoàn thiếp thân cũng thế.

      đương nhiên biết ta còn ngầm giấu kẻ lừa đảo khinh công đệ nhất.

      Lời đồn đại bên ngoài chuyện phát sinh trong hôn lễ cùng trong ngày thứ hai sau hôn lễ dung hợp thành kiện, Vương Gia có bao nhiêu ác liệt bao nhiêu biến thái bao nhiêu tàn nhẫn bao nhiêu phải là người bao nhiêu súc sinh, là chuyện nhân sĩ kinh thành ai biết. Cho tới tiểu oa nhi mới vừa hiểu chuyện, đến lão gia gia lão thái thái sắp xuống lỗ đều từ trong lời đàm luận của người khác thể nào tránh khỏi biết được trong kinh thành thế nhưng xuất ra đại súc sinh như vậy!

      Người người nhắc tới đều theo bản năng nhổ ngụm nước miếng bày tỏ cao thượng của mình cùng chán ghét với Vương Gia.

      Danh nhân trong kinh thành cũng rất nhiều, nhưng lấy loại tình này mà nổi danh cũng chỉ có mình .

      Vương Gia thậm chí nhịn được phái người uy hiếp những bách tính kia cho phép bọn họ nữa, cho phép lan truyền lời đồn đại như vậy. Nhưng loại chuyện này càng áp chế, liền truyền càng cao hứng, càng khiến người bên ngoài cảm thấy Vương Gia đây là chột dạ, chuyện trong vương phủ trăm phần trăm là !

      Vương Gia cố ý áp chế, mặc dù thanh thảo luận xuống chút, tình thế lại càng ngày càng nghiêm trọng.

      Duới tình huống như thế, ta lại biểu cực kỳ thành , ngày ba bữa "len lén" làm đồ ăn cho Vương Gia, còn cho người " cho" Vương Gia biết ta cái gì cũng là tự mình làm. Ta còn cố ý ăn mặc xinh đẹp, mang theo người ra ngoài dạo vòng, để cho mọi người thấy "thần sắc tốt" cùng tự do của ta. Biểu ta cũng bị Vương Gia giam lại, cũng bị đánh cho toàn thân bị thương, ta yên lặng chứng minh vì Vương gia, "tẩy trắng" vì Vương gia.

      Nhưng chút hành động "tự cho là len lén" hoặc là hoàn toàn "giấu giếm" Vương Gia của ta, thực tế lại lặng lẽ, để cho cố ý phát .

      Trong thời khắc nhạy cảm này, ta rất nỗ lực ra vẻ ta hiền huệ.

      Muốn cảm động tra nam, phải làm từ việc , còn phải chân chính tự thân tự lực.

      Muốn dùng thái độ chuyên nghiệp coi như thực phát ra bất cứ thứ gì, tất cả mọi chuyện cũng tiến hành bằng thái độ nghiêm túc!

      Sau mấy ngày ta làm như vậy, Vương Gia rốt cuộc cho ta điểm phản ứng. Nha hoàn bên người bày tỏ gần đây tâm tình trở nên rất tốt, tin tức như vậy do từng nha hoàn từ từ truyền tới chỗ này của ta.

      Nha hoàn Vương Gia từ đầu ăn đồ ta làm, đến từ từ ăn chút xíu, đến càng ăn càng quen, hiển nhiên tiếp nhận ý tốt của ta rồi, cũng bắt đầu từ từ thừa nhận chuyện ta toàn tâm toàn ý lòng thích .

      Lấy được tin tức như vậy, mặc dù ta cơ hồ có lẽ xuất trước mặt nữa, loại chuyện này lại càng làm càng ra sức.

      Nhưng ta ra ngoài lắc mấy vòng cũng áp chế hoàn toàn được lời đồn đại, thậm chí còn truyền ra tin ta đây là uất ức cầu toàn, là bị Vương Gia uy hiếp, mà nụ cười của ta cũng trở thành gượng cười vô cùng miễn cưỡng.

      ràng là công chúa, ta cần chịu ủy khuất như vậy, nhưng mọi chuyện ta đều suy nghĩ cho , thanh danh của ta trong dân gian càng ngày càng trở nên tốt đẹp.

      Ở cổ đại, nữ nhân lòng suy nghĩ vì tra nam trượng phu cũng bị người mắng chửi, cho dù thân phận bây giờ của ta là công chúa.

      Sau mấy ngày ta làm trò như vậy, thanh danh của ta thăng hoa, mặc dù là đạp lên danh tiếng càng ngày càng ác liệt của Vương Gia.

      Ta phấn đấu như vậy năm sáu ngày, thời điểm ta cho là Hoàng đế cho ta phản ứng, Hoàng đế lại đột nhiên động, hơn nữa còn là len lén động.

      Hôm nay ta theo thường lệ len lén làm đồ ăn đưa cho Vương Gia, lại phát Hoàng đế tới nơi này, liền len lén xuất bên trong phòng của ta.

      Thấy vậy, trước khi vào cửa ta ngầm dùng tay ra hiệu cho Lục Trúc, nàng lập tức hiểu ý, xoay người rời .

      Ta mặt lộ vẻ kinh ngạc mỉm cười, từ từ vào gian phòng: "Phụ thân, làm sao ngươi lại tới nơi này. . . . . ."
      Trâu thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :