1. QUY ĐỊNH BOX TRUYỆN SƯU TẦM :

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] [dấu cách] - [dấu cách] [Tác giả] [Số chương]
    ----•Nội dung cần:
    - Hình minh họa (bìa truyện, hình ảnh,etc,...)
    - Nguồn
    - Tác giả
    - Tên editor +beta
    - Thể loại
    - Số chương
    Đặc biệt chọn canh giữa cho đoạn giới thiệu
    ---- Quy định :
    1. Chỉ đăng những truyện đã có ebook và đã được public trên các trang web khác
    2 . Chỉ nên post truyện đã hoàn đã có eBook.
    3. Trình bày topic truyện khoa học, bôi đen số chương để dễ nhìn
    4 . Cần có trách nhiệm post đến hết truyện. Nếu không thể tiếp tục post liên hệ Ad và Mod

Khi nam Tiêu Tương gặp phải nữ Tấn Giang - Thiên Cưu (Full Đã có eBook )

Thảo luận trong 'Cổ Đại'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. Trâu

      Trâu Active Member

      Bài viết:
      177
      Được thích:
      159
      :yoyo36:mấy tra nam rơi vào tay chị toàn "đứng được" hết, đáng đời akkkkkk

    2. Amelia

      Amelia Well-Known Member

      Bài viết:
      484
      Được thích:
      1,152
      Edit: Vô Phong
      Chương 111:

      Chuyện buồn bực nhất với nữ phụ là chuyện gì? Đó chính là ngươi ràng là oan uổng, là bị đẩy xuống ao, nhưng hết lần này tới lần khác người trong cả thiên hạ cho rằng ngươi chính là cố ý! Ngươi chính là cố ý hãm hại vương phi vừa vô tội vừa đáng thương của chúng ta! Vương phi của chúng ta hiền huệ thiện lương như vậy làm sao có thể ghen tỵ với người xinh đẹp bằng nàng, còn là nữ tử bình dân biết xuất từ nơi nào.

      Hơn nữa, người trong vương phủ tiết lộ, trước đây vương gia căn bản hoàn toàn để ý tới nàng, nhìn cũng chưa từng nhìn nàng cái. Chính là mấy ngày trước Vương Gia đột nhiên bị ám sát bị thương nàng ba ba chạy lên trước phục vụ, đúng lúc Vương Gia mất trí nhớ, nàng mới có cơ hội thượng vị.

      Nàng căn bản là nữ tử rắn rết tâm cơ thâm trầm hiểm xảo trá!

      nàng là nữ tử bình dân còn dễ nghe, đám bác đặc biệt tức giận đều trực tiếp gọi nữ nhân được Vương phi cứu trở về, xoay người liền bò lên giường của Vương Gia là điếm! Nữ tử đàng hoàng nào có thể làm ra loại chuyện này? Biết Vương phi trải qua đau khổ cỡ nào, cứu nàng trở về giúp tay còn chưa tính, xoay người còn đâm vương phi đao.

      Đừng nàng phải cố ý, là bị Vương Gia ép, chẳng lẽ làm trắc phi còn có thể ép?

      Phát triển như vậy, khiến người ta thích nghe ngóng, cũng đủ nhìn ra công phu trước đây của ta uổng phí. Hình tượng thiện lương của ta sớm xâm nhập lòng người, hình tượng của ta trong lòng dân chúng tuyệt đối làm chuyện xấu, đặc biệt là khi đối mặt với nữ phụ.

      Dân chúng đều , vương phi đó là thiện lương, nhưng thiện lương cũng phải là trời sanh có tâm nhãn là kẻ ngu ngốc. Cho dù nàng ghen tỵ với trắc phi, chẳng lẽ còn đặc biệt hẹn người đến nơi đó, lại cố ý đẩy người xuống để cho mọi người đều biết chuyện là nàng làm sao? Hơn nữa, nha hoàn hầu hạ trắc phi trong vương phủ len lén tiết lộ, mấy ngày đó vương phi bị thương căn bản gặp nàng, nàng liền mỗi ngày nghĩ biện pháp hỏi thăm vương phi lúc nào ra cửa, nơi nào, thời điểm hỏi thăm được vương phi ra khỏi phòng hóng mát, là trắc phi tự mình vội vàng tiến ngã xuống.

      Còn có việc đúng dịp hơn! Trắc phi mới vừa ngã xuống, Vương Gia liền xuất , các ngươi có khéo hay ?

      Trùng hợp bỗng nhiên để lộ ra, trà quán các nơi đều náo nhiệt, mỗi người dân hận được hóa thân thành đại trinh thám, bày tỏ hãm hại người ràng như vậy, coi như muốn người biết cũng khó! Như vậy có thể thấy được, trắc phi này là nữ nhân tâm cơ rất nặng!

      Lúc trước Vương phi bắt gặp chuyện tằng tịu của trắc phi cùng Vương Gia dưới ban ngày ban mặt trước mặt mọi người, vương phi nhìn được bọn họ, lại bị Vương Gia đánh trọng thương. Nghe ngày đó quả thực là máu chảy thành sông, nha hoàn hầu hạ vương phi cơ hồ mọi người đều khóc thành lệ nhân.

      Nhưng vương phi ràng thảm như vậy, trắc phi lại vẫn phát rồ như thế, vương phi vừa mới có thể xuống giường lại tới hãm hại nàng! Là nhìn vương phi còn chưa bị Vương Gia đánh chết, nàng lên ngồi ghế vương phi được cho nên cam lòng sao?! là phát rồ súc sinh cũng bằng! Nàng và Vương Gia đôi cẩu nam nữ cực kỳ xứng đôi!

      Dân chúng nhất trí đối ngoại, đem vương phi khen thành các loại tốt, cơ hồ có chút thần hóa rồi, mà Vương Gia cùng trắc phi liền bị giẫm vào trong hầm cầu, đến mức trong miệng ra tên của bọn họ đều có chút ghê tởm. Nhưng theo những tin đồn đại trong vương phủ truyền ra, số người lại nhịn được mà .

      lát lại truyền ra, cái gì vương phi lại đẩy trắc phi mới vừa rơi xuống nước bị bệnh ngã mặt đất khiến trắc phi ngã vỡ đầu chảy máu? Quả thực là hưu vượn!

      lát lại truyền ra, cái gì? Vương phi thế nhưng ngăn trước mặt Vương Gia ép trắc phi uống độc dược! Chuyện như vậy làm sao có thể! Muốn thay trắc phi tẩy trắng sao, quả quá ngây thơ rồi!

      lát lại truyền ra trắc phi cẩn thận chống đối vương phi, bị đành vài đại bản, nhờ có Vương Gia phát cứu người, còn đánh vương phi vài bạt tay! Cái gì?! Quả thiên lý bất dung! Vương Gia rốt cuộc lại ái thiếp diệt thê quả thể nhẫn nhịn! Quá cặn bã! Nên chặt đầu!

      Trong các loại lời đồn đại, ta cùng Lục Trúc quả mừng rỡ muốn lăn lộn giường.

      Trước đó vài ngày cố gắng diễn trò như vậy, phải là vì hôm nay, oan uổng cũng muốn làm nghẹn chết hai người kia, ha ha, quả thể thoải mái hơn! Ta chính là Thánh mẫu đời, ta chính là Bạch Liên hoa tuyệt thế, quả thể càng trắng hơn!

      Nghe xong lời từ bên ngoài truyền tới, ta chỉnh sửa y phục chút, đặc biệt dùng cái ly Hoàng đế ban thưởng giả bộ làm thuốc, nội dung chính cho trắc phi khả ái uống chút.

      Lúc trước trắc phi bị ta chỉnh thảm bệnh lệch qua giường, nhưng dưới loại trạng thái này nàng còn muốn hãm hại ta lần nữa, đại khái cảm thấy vô cùng cam lòng, kết quả lại bị ta tát ngã đất cũng bò dậy nổi, chỉ như thế, vẫn chưa có người nào tin tưởng nàng mới là người bị khi dễ, chuyện này nàng cố ý truyền ra ngoài, kết quả lại bị bên ngoài thành nàng cố ý bôi đen Vương phi!

      Trắc phi biết chuyện này, bệnh càng nghiêm trọng hơn, bộ muốn gặp thượng đế.

      Mặc dù hôm đó Vương Gia cũng bị ta cẩn thận đẩy xuống ao, nhưng thân thể rốt cuộc tốt, xảy ra chuyện gì. Sau, ta lại cố ý cầu xin thị vệ thiếp thân bên cạnh Vương Gia giúp tay, tỏ vẻ ta vẫn hề từ bỏ Vương Gia, muốn cho Vương Gia tìm về những ký ức của chúng ta, vì vậy người thị vệ kia liền len lén gạt trắc phi chuyện lúc trước cho Vương Gia.

      Chuyện bao gồm chúng ta khống giống như những gì bên ngoài truyền, Vương Gia cùng vương phi đúng là nhau, trước đó có ký ức vô cùng tốt đẹp. Trở lại, trắc phi là nữ nhi vương phi cứu về từ bên ngoài, lúc trước nữ nhi này rằng nàng bị người bắt tới, cũng phải muốn bán mình, vương phi thấy nàng đáng thương liền mua nàng vào bên trong phủ.

      Sau đó, vương phi muốn đưa nàng , nhưng nữ nhi này lại chịu , muốn xem phong cảnh trong kinh thành chút, kết quả nàng lưu, liền lưu đến tận tại.

      Biết những việc này, Vương Gia đặc biệt thăm dò người buôn người nọ, Sẹo ca vai trò bọn buôn người .

      "A, nương kia sao, nàng tuổi lớn như vậy, chúng ta vốn muốn nàng, nhưng nàng nàng dáng dấp đẹp như vậy, nhất định bán được giá tốt. Lúc ấy chúng ta còn thương lượng xong, nếu bán tới nơi nàng hài lòng, chúng ta trộm nàng ra, chuyển sang nơi khác tiếp tục bán, kế hoạch này vẫn là nàng đặc biệt cho chúng ta biết, là quá thông minh!"

      minhg Sẹo ca như vậy dĩ nhiên ai tin, nhưng hơn vài người cũng như vậy, lời láo này cũng liền biến thành .

      Vương Gia tra tới tra lui, cũng tra được thân phận thực của trắc phi , hỏi nàng, nàng cũng chỉ biết mình là nữ nhi thôn xóm, cha mẹ, bởi vì duyên xảo hợp mới được vương phi mua về.

      Nhưng căn cứ theo bọn buôn người tiết lộ, thời điểm ngày đó chính thức bán nàng có mấy má mì nâng giá lên, còn có mấy lão già ra giá cũng rất cao, vốn là muốn làm thịt mấy con dê béo, ai biết vương phi lại đột nhiên xuất .

      Vương phi thiện tâm ai biết có người hiểu, càng thêm xinh đẹp khiến cho người ta vừa thấy liền thể hô hấp, ở chỗ này có ai biết vương phi. Sau khi nhìn thấy nàng tới, trắc phi biết tại sao đột nhiên khóc lên, thấy nàng đáng thương sắp bị bán vương phi liền mang về vương phủ.

      Vương gia trải qua điều tra như vậy, bên này trắc phi lo lắng hảo tâm, cố ý trăm phương ngàn kế để tới gần ! Còn cố ý để cho cảm thấy quan hệ của và vương phi tốt, nhưng cẩn thận suy nghĩ chút, và nữ phụ chỉ là biết mấy ngày, làm sao đột nhiên sâu đậm như vậy?

      Thị vệ thiếp thân của Vương Gia nhịn được cho biết, ra mất trí nhớ, biết vì sao sao sau mấy ngày được trắc phi chăm sắc, lại đột nhiên mất trí nhớ, hơn nữa còn hỏa tốc trắc phi, chuyện này bản thân liền vô cùng kỳ hoặc.

      Chỉ có người thị vệ như vậy Vương Gia nhất định nghi ngờ có phải ta mua người bên cạnh hay , nhưng lại tra ám vệ, vài người bí mật cũng như vậy, vậy 100% chứng minh là trắc phi có vấn đề! Có lúc chứng cớ đặt ở trước mắt, cho dù muốn tin tưởng cũng thể được.

      Vì vậy, gần đây có chút lạnh mạc trắc phi, ánh mắt nhìn ta vô cùng cổ quái.

      Ta còn đặc biệt để cho người ta tiết lộ, ra năng lực X của có vấn đề, nhưng cùng trắc phi làm thế nào cũng làm được. Đây là vì cái gì? Dĩ nhiên là trong lòng , tiềm thức cho rằng nữ nhân mình ôm trong ngực đúng, phải người chân chính .

      Vương Gia vốn rất đa nghi, dù là người cùng hoài nghi lầm, nguyên nữ chủ từng ăn qua khổ như vậy, huống chi tại, cổ của trắc phi mới hạ thời gian ngắn thế này, cho dù có cũng sâu sắc.

      Khi thành công nghi ngờ, ta đặc biệt xuất để cho bắt được mấy lần ta hại nữ phụ, đầu tiên Vương Gia còn giáo huấn ta, nhưng còn chưa động thủ ta liền trong nháy mắt tuyệt vọng đến được, dùng ánh mắt tràn đầy tình cùng hận ý rối rắm nhìn chút, cũng tức giận với , chính là tiếng động rơi lệ, đợi đến lần sau ta khi dễ nữ phụ, Vương Gia bắt đầu tin tưởng ta bị oan uổng.

      Mà người chân chính bị oan uổng chỉ có thể cắn chăn núp ở trong chăn nôn ra máu.

      Sẹo ca là đồng bọn cùng trợ thủ tuyệt hảo của ta, giữ chức tai mắt chỗ nào cũng có của ta, đem chuyện nữ phụ cùng vương gia làm gì đều cho ta biết, thuận tiện thỉnh thoảng còn ngụy trang thành nha hoàn vương phủ lan truyền lời đồn, quả vạn năng rồi!

      Chính bởi vì có , ta mới có thể chuyện gì cũng biết.

      Mà bây giờ, trong tay ta cầm dược liệu, cũng là thuận tiện lấy từ chỗ nữ phụ.

      Nữ phụ dĩ nhiên thể hạ dược người ta, hơn nữa dược hiệu cũng mạnh, nàng là dùng để hạ người mình để hãm hại ta, tuy nhiên bị Sẹo ca thuận tay lấy , để cho ta quang minh chính đại rót vào trong miệng nàng.

      phải là muốn hãm hại ta hạ dược nàng sao? Hơn nữa còn là thừa dịp nàng bị bệnh? Ta liền thuận ý của nàng.

      Vẻ mặt ta lo lắng, mang theo trợ thủ đắc lực ngoài sáng Lục Trúc, lắc eo , nhàng mang thuốc theo, bưng đến cho nữ phụ nương.

      Mặc dù hai chúng ta là nữ tử yếu đuối, nhưng thời điểm làm chuyện chúng ta luôn tương đối nhanh, rất nhanh chúng ta liền tới ngoài phòng nữ phụ.

      Bên ngoài hai nha hoàn coi chừng, ta đặt thuốc trong tay Lục Trúc, nhàng cong cong khóe miệng.

      "Thân thể của nàng hoàn hảo?" Trong mắt ta mang theo lo lắng hỏi.

      Nha hoàn kia chút nào phòng bị ta, cũng có thành công bị trắc phi xúi giục.

      Họ giống nữ phụ, bên ngoài truyền thành cái dạng gì họ nhất thanh nhị sở, họ cũng muốn vừa ra khỏi cửa liền bị dân chúng nhổ nước miếng. Hơn nữa họ vốn chính là người của vương phủ, dĩ nhiên thể nào co bao nhiêu trung thành với nữ phụ.

      Hai nha hoàn hướng tới ta hành lễ: "Hồi vương phi, trắc phi nương nương hôm nay khí sắc cũng tệ lắm, hôm nay có thể đứng dậy."

      "Là thế sao?" Ta ra vẻ vui mừng: " là quá tốt. . . . . . Đây là thuốc dưỡng sinh phụ hoàng đặc biệt ban thưởng cho ta, ta đặc biệt mang . . . . . ." tới chỗ này, ta nhịn được dừng lại: "Ta dường như tiện lắm, bằng các ngươi thay ta đưa ."

      Hai nha hoàn là người tinh khôn, thấy ta biểu như vậy mặc dù biết thuốc thể nào có vấn đề, nhưng làm tốt nữ phụ lại làm ra chuyện gì, sợ rước họa vào thân mắt hai người lóe lóe vội vàng cáo lỗi, vật trân quý như thế vẫn là ta đưa tốt hơn.

      Các nàng là người tinh khôn, chẳng lẽ ta là người bình thường sao?

      Nhìn các nàng nháy mắt cái, ta biết ngay hai người này suy nghĩ cái gì.

      Thấy vậy, ta sầu khổ nghiêm mặt suy nghĩ chút, vẫn bởi vì "thiên tính thiện lương" vào đưa thuốc . Sau khi tiến vào, ta phát bộ dạng nữ phụ bệnh tật hết sức đáng thương, nhất thời mềm lòng liền hỏi nha hoàn bên cạnh xem Vương Gia có tới xem qua nàng hay .

      Nha hoàn kia đáp Vương Gia chừng mấy ngày chưa đến đây, ta lập tức sai nha hoàn tìm Vương Gia, ngửi trong phòng có mùi tính là tốt, ta lại sai người mở cửa sổ, đổi chăn có mùi thuốc nồng đậm cho trăc phi. Bọn nha hoàn bị ta sai tới sai lui, rất nhanh chỉ còn lại hai tiểu nha hoàn hầu ở đâu.

      Ta thấy vậy nụ cười lập tức trở nên lạnh lẽo, chỉ điểm hai tiểu nha hoàn bên cạnh: "Cậy miệng của nàng ra cho ta, đổ vào!"

      Sau đó, nữ phụ vốn phải được hảo hảo hầu hạ bị dọa đến từ giường lăn xuống, khiếp sợ nhìn ta, vẻ mặt viết: kịch bản này đúng.

      Xem , biến sắc mặt từ thiện lương đến ác độc là kỹ năng căn bản của nữ phụ, điểm này đều thể nào giả mạo được?

      Cho nữ phụ con đường của nữ chính, ai bị thương sao, quá hung tàn sao!
      Hình ƯuTrâu thích bài này.

    3. Amelia

      Amelia Well-Known Member

      Bài viết:
      484
      Được thích:
      1,152
      Edit: Vô Phong
      Chương 112:

      loại người, bình thường cho người cảm giác giống như tiểu bạch thỏ, mềm mại lại cực kỳ vô hại, chỉ có người khác khi dễ nàng, có nàng khi dễ người khác. Nhưng người như vậy đột nhiên đổi sắc mặt, trở nên vô cùng ác độc lại hung ác, liền khiến người ta sợ hãi hơn so với những người bình thường thoạt nhìn vẫn ác độc hung ác.

      Bởi vì dạng người như vậy khiến cho người đoán ra mà sợ hãi, giống những người vẫn làm ác kia, mọi người đều biết nàng chính là người như vậy.

      Ta biến đổi sắc mặt, hai tiểu nha đầu trực tiếp bị hù dọa sửng sốt.

      Rồi sau đó, ta lại cười đến cực kỳ ôn hòa nhìn họ, thanh cũng êm ái: "Lo lắng làm gì, chẳng lẽ các ngươi cũng muốn thử chút?"

      Chỉ là dùng giọng điệu vô cùng bình thường, hai nha đầu lại bị sợ đến mặt trắng còn chút máu, hình như là nghĩ tới điều gì, nhưng lại thể tin được, run run rẩy rẩy "Bùm" cái liền quỳ gối trước mặt ta.

      Nữ phụ nhìn ta, đôi mắt trừng lớn.

      Ta cười đứng ở trước mặt nàng, đưa tay nâng cằm của nàng lên: "Ngươi có chút thủ đoạn, chỉ là, chuyện ngươi làm sai nhất chính là dùng loại thủ đoạn hợp thời này với ta. Khi còn chưa ràng kẻ địch như thế nào lỗ mãng hành động, ngươi có mang đầu óc ra cửa hay ?"

      xong, ta buông nàng ra, đứng lên cao nhìn xuống, nụ cười khinh miệt.

      "Ta bóp chết ngươi, đơn giản như bóp chết con kiến. Đồng dạng, ta giết chết Vương Gia, cũng dễ dàng như giết chết con châu chấu, ngay từ đầu chỗ đứng của chúng ta bất đồng, ngươi hiểu chưa. Ta là công chúa, công chúa dưới người vạn người, ngay cả Vương Gia, nếu ta mất hứng cũng có thể khiến cho làm được Vương Gia nữa, là ai cho ngươi lá gan cho rằng leo lên giường kẻ ngu ngốc đó là có thể lấy được tất cả?"

      Ta vừa , xoay người ngồi vào bàn bên cạnh, Lục Trúc rất có ánh mắt châm trà cho ta.

      Gật đầu cái, ta lộ ra vẻ mặt hài lòng, cũng gọi hai nha hoàn kia, ngược lại chậm chạp lịch cầm ly trà lên đặt ở bên môi. muốn thưởng trà, ta lại lộ ra nét mặt đột nhiên nhớ ra cái gì, mỏm cười tiếp tục nhìn mấy người đất.

      Nữ phụ bị ta dọa sợ đến cũng dám thở mạnh, hiển nhiên là hiểu bây giờ là tình cảnh gì, muốn cố ý giả bộ yếu ớt để cho ta buông lỏng cảnh giác.

      Ta nâng lông mày: "Ngay từ ngày thành thân đó, Vương Gia có thể làm ra chuyện như vậy ta liền chán ghét vô cùng, xem ra, muốn làm Vương Gia tiếp nữa, muốn lưu đày biên cảnh vui đùa chút, ta quyết định tác thành cho , các ngươi sao?"

      Ta bình tĩnh và mang theo nụ cười lời vừa ra khỏi miệng, hai nha hoàn lại bị hù choáng váng, vẻ mặt tương lai vô vọng, vội vàng dập đầu cầu xin tha mạng, cho dù ta chưa qua muốn mạng của các nàng. Nữ phụ càng thêm trừng lớn mắt, nhìn ta chằm chằm nhúc nhích, trề miệng cái: "Làm sao ngươi có thể làm chuyện như vậy."

      "Ta là công chúa." Ta kiên định : "Bất kỳ ai khiến cho ta mất thể diện, cũng nên tiêu diệt, nếu ngươi bò lên giường của , thích như vậy, ta cũng chia rẽ hai người các ngươi nữa. Ngươi trăm phương ngàn kế, cũng chỉ là lấy được món đồ bỏ ta muốn, là buồn cười, bất quá ta chắc cười ngươi, đáng buồn. . . . . ." Ta vừa , vừa lắc đầu cái, phất tay khiến Lục Trúc sau lưng hành động.

      Nàng soàn soạt cái nhào tới, sau khi ta như vậy, hai nha hoàn bên cạnh nữ phụ căn bản dám tới đây giúp nữ phụ, đành nhìn nàng bị hung tàn rót thuốc.

      Nữ phụ liều mạng giãy giụa, nàng biết đây là thuốc của nàng, đại khái cho rằng ta muốn độc chết nàng. Ta mới làm chuyện nguy hại đến mạng người, dù sao mình cũng là làm nữ phụ. Cuối cùng các nàng nhận được bi kịch như vậy, cũng do các nàng tự tìm. Có đôi khi có người muốn tìm chết, là cản cũng cản được.

      Ta nhiều nhất, cũng là ngược tâm mà thôi.

      Nữ phụ này phải là thích đỏ mắt thích ghen tỵ sao? Ghen tỵ ta có nam nhân tốt như vậy có đồ tốt như vậy có tình tốt như vậy nên mới tới đoạt?

      tại ta muốn cho nàng biết, nàng cướp , cũng chỉ là thứ ta muốn. Sau đó nàng rồi biết, nàng đoạt nửa ngày, những đoạt thứ ta muốn, còn chưa đoạt thành công, uổng phí thời gian mà liều mạng cướp đoạt đồ bỏ ta muốn. Loại bệnh ghen tỵ đến đỏ mắt này nên trị như vậy mới được, bình thường ngược nàng đánh nàng căn bản vô dụng, phải khiến tra nam tự mình đến vung tay.

      muốn thấy nữ phụ vẩy thuốc ra ngoài, ta tiến lên vung tay nhàng điểm mấy chỗ người nàng, nàng liền bị điểm trụ động được.

      Sau khi đổ hết thuốc, Lục Trúc còn thân thiết lau sạch nước thuốc cho nàng, khiến nữ phụ nhìn tuyệt giống như bị đổ thuốc, người cũng rất sạch , chỉ là vẻ mặt quá mức dữ tợn cuồng loạn. Ta mới vừa giải huyệt đạo của nàng, nàng liền điên cuồng móc họng, muốn phun thuốc ra, trong miệng tràn đầy nước miếng, con mắt đỏ ngàu mang theo nước mắt.

      "Ngươi cho ta uống cái gì! ! Mau cho ta thuốc giải! ! !" Nàng sức lực lớn từ mặt đất, nhào tới người ta, bắt được hai vai ta liều mạng lắc, nếu phải bên cạnh còn có Lục Trúc và những người khác đứng nhìn, ta đoán nàng đều nghĩ tới bóp cổ ta rồi.

      Cho dù thân thể bị lắc qua lắc lại, ta cũng tức giận với nàng, vẫn dáng vẻ tâm tình tệ, bộ cười nhạo dáng vẻ điên cuồng của nàng.

      Nữ phụ bị sợ khóc lên, vẻ mặt vặn vẹo đủ kiểu: "Ngươi mau cho ta thuốc giải, ta muốn chết, ta cũng dám nữa, bao giờ làm chuyện như vậy nữa!"

      "Hả? Ngươi làm gì?"

      bị lay đến muốn hôn mê như vậy, ta còn có thể nhàng hỏi.

      Nữ phụ buông ta ra, đôi tay nắm cổ họng: "Ngươi cái gì cũng biết, ngươi cái gì cũng biết đúng ."

      Ánh mắt nàng nhìn ta, hình như hiểu ra cái gì: "Ngươi là cố ý! Ngươi là muốn mượn tay của ta diệt trừ Vương Gia!!! Nữ nhân ác độc này, làm sao ngươi có thể ác độc như vậy, Vương Gia dù thế nào cũng là trượng phu của ngươi!" Nàng dường như nghĩ thông suốt cái gì, vẻ mặt mờ mịt ngồi dưới đất khóc lớn.

      "Ngươi là cố ý, ngươi cố ý dụ ta làm ra loại chuyện đó! Bên ngoài truyền thành như vậy, nhất định cũng là bút tích của ngươi, ngươi kinh khủng tâm cơ thâm trầm như vậy nhưng người nhìn ra được, tất cả mọi người coi ngươi thiện lương hiền huệ, ai có thể nghĩ tới ngươi càng lòng dạ hiểm độc như thế, hãm hại trượng phu của mình như vậy, quả súc sinh bằng!"

      Ta nghe vậy, đưa chân ra nâng cằm nữ phụ lên, nhìn nàng thảm còn hình dáng, tỉnh táo : "Trắc phi điên rồi."

      Hai tiểu nha hoàn bên cạnh lại đột nhiên tỉnh ngộ lại, vội vàng đè trắc phi xuống hướng ra ngoài lớn tiếng : "Trắc phi điên rồi! Người tới, trắc phi điên rồi! Trắc phi điên rồi!"

      Rất nhanh, bên ngoài liền vang lên tiếng bước chân.

      Lúc trước Vương Gia có lẽ là quá nghĩ đến, cho nên mới kéo thời gian lâu như vậy. Sau khi truyền ra chuyện trắc phi điên rồi, mới chậm chạp tới.

      vừa vào cửa, là có thể thấy trắc phi té xuống đất ngừng khóc, mắng ta ác độc, ném đồ bên cạnh tới đánh ta, nhưng lại bị người bên cạnh lôi kéo.

      Trong tay ta rối rắm cầm khăn tay, đôi mắt hồng hồng lo lắng lại tìm được biện pháp tiến lên, nhìn thấy Vương Gia xuất , ta lập tức xoay người, nước mắt trong mắt muốn rơi được dáng vẻ đáng thương.

      "Ta biết có thể như vậy." Ta bất lực lắc đầu, mặc dù khóc lên, thoạt nhìn càng thêm đáng thương hơn so với nữ phụ: "Ta, ta chỉ là mang thuốc phụ hoàng ban cho ta tới, biết vì sao sau khi nàng uống xong liền điên khùng thành bộ dáng này. Ta biết tại sao lại như vậy, ta biết, ngươi phải tin tưởng ta."

      Ta tiến lên, nắm chặt tay áo Vương Gia, hốc mắt mang lệ, cảm xúc trong mắt càng thêm loạn đến được, dáng vẻ vô cùng e ngại hiểu lầm.

      Lúc này Vương Gia còn trúng cổ, cho dù lý trí hiểu được quan hệ lúc trước của ta cùng , nhưng lúc này trong nội tâm lại bởi vì "" nữ phụ, theo bản năng hất tay của ta ra, xoay người nhìn về hướng nữ phụ. nhìn thấy bộ dáng khổ sở như vậy của nữ phụ, lập tức xoay người về phía nàng.

      Nữ phụ thấy Vương Gia tới, lập tức tránh thoát những người bên cạnh, nhào vào trong ngực Vương Gia.

      "Là nàng, là nàng cho ta uống thuốc độc, ta điên, Vương Gia ngươi phải tin tưởng ta, ta điên! Nàng mới là người điên, nàng mới là kẻ điên ác độc phát rồ! Nàng chuyện gì cũng làm ra được!" Nàng nhanh chóng xong, nắm chặt y phục Vương Gia, cố gắng vạch trần bộ mặt ác độc của ta với Vương Gia.

      Thân thể ta lay động cái, Lục Trúc lập tức trợn mắt nhìn hai người kia, đỡ lấy ta.

      "Tiểu tiện nhân ghê tởm này! Quả ngậm máu phun người!" Lục Trúc tức giận mắng lên.

      Lúc này, hai tiểu nha hoàn len lén đứng ở phía sau chúng ta, nhưng Vương Gia chú ý tới.

      Họ đây là vội vàng chọn đội, sợ chết là thiên tính của con người, làm như vậy cũng thể chỉ trích nặng.

      Hơn nữa, ta cũng sợ họ cùng nữ phụ ta ác độc, những chuyện kia đều là ta làm, mặc kệ thế nào, lời của họ đều là lời của bên, hơn nữa họ còn hầu hạ nữ phụ, rất có thể chịu mệnh lệnh của nàng, căn bản có độ tin cậy. Coi như họ ra ngoài, người bên ngoài cũng cho rằng họ giúp nữ phụ bôi đen ta.

      Đủ thông minh, cũng biết nên đứng ở vị trí nào.

      Nếu ta dám quang minh chính đại ở trước mặt họ tiết lộ tin tức quan trọng như vậy, cho dù ta làm , họ cũng nên biết, biết chuyện như vậy họ muốn còn sống, chỉ có theo bên cạnh ta thôi.

      Vương Gia còn trẻ, cũng chưa làm Vương gia được mấy năm, nha hoàn đều phải là lão nhân, mặc dù có độ trung tâm, nhưng vẫn yếu ít so với mạng .

      Mặc kệ họ trung thành hay , họ ra chuyện ta ác độc hay , ta cũng phải rất để ý.

      Ta dám như vậy, chính là đoan chắc mặc kệ hôm nay ta gì làm gì trước mặt các nàng, người bên ngoài cũng tuyệt đối thể nào tin là được.

      Năm đó, ta chính là như vậy đánh khắp thiên hạ địch thủ đấy! Nếu phải bởi vì ta phải nữ chính, căn bản thể thua dưới tay đám nữ chính chỉ có chút IQ.

      Ta rất tổn thương nhìn Vương Gia, nhìn bởi vì bị cổ khống chế cho dù biết nữ phụ đơn giản, tâm tư vẫn có chút hướng tới gần nàng, thậm chí bởi vì chút nguyên nhân còn nhìn qua ta. Ta tuyệt vọng lui về phía sau mấy bước, làm đổ đồ bàn, lúc này mới ngẩng đầu nhìn ta .

      Sắc mặt ta tái nhợt nhìn , nhúc nhích: "Cho nên, Vương Gia tin ta rồi. . . . . . Thôi." Ta thở dài sâu, dắt Lục Trúc ra ngoài.

      Nữ phụ thấy ta như vậy, vì mạng của mình, trực tiếp liền đẩy Vương Gia ra chộp tới ta.

      " thể để cho nàng , sau khi nàng chúng ta cũng sống nổi! Vương Gia, ngươi tin ta, giết nàng ở chỗ này, nhất định phải giết nàng!" Nữ phụ vội vàng xong, ở chỗ này chỉ sợ cũng chỉ có mình nàng còn đứng phía sau Vương Gia, xem ra thích của nàng đối với Vương Gia còn chưa phải quá nhiều.

      Nghe được lời của nữ phụ, ta lộ ra vẻ mặt vô cùng giật mình lại đau đớn, quay đầu sững sờ nhìn Vương Gia: "Ngươi, ngươi hiểu lầm ta cũng liền thôi, trước khi mọi chuyện còn chưa ràng lại vẫn muốn mạng của ta sao! Ngươi quả . . . . . . Quả , được, coi ta như ngày trước mắt mù, ta lập tức vào cung gặp mặt phụ hoàng xin chỉ hòa ly, từ nay về sau tuyệt đối xuất trước mặt các ngươi!" Ta tức giận xong, cố gắng đẩy nữ phụ.

      Nữ phụ liều mạng bắt lấy ta: "Vương Gia, ngươi nghe lời của ta, ngàn vạn lần được để cho nàng !"

      Vương Gia bị nữ phụ làm cho lông mày nhíu chặt, ban đầu còn rất đau lòng với thê thảm của nữ phụ, bây giờ nhìn đến nàng ý vị kêu muốn giết ta, ánh mắt nhìn nữ phụ liền thay đổi trở nên tốt.

      " cần ầm ĩ!" nổi giận gầm lên tiếng, gọi người từ bên ngoài tới, mang chén thuốc ta đưa tới , phân phó người điều tra. Cho dù nữ phụ luôn miệng bảo giết chết ta, thế nhưng lại phát giận với nữ phụ, thậm chí muốn đối phó nàng, theo bản năng tâm liền thiên về phía nàng.

      Ta thất vậy bộ đếm xỉa đến tới trước mặt Vương Gia, sức lực khổng lồ "ba" cái tát lên mặt , đánh đến đầu cũng nặng nề lệch qua bên.

      "Tốt, tốt, tốt!" Ta dùng sức ba chữ "tốt", lại dùng sức phất tay áo rời , mang theo nha hoàn bên cạnh ta.

      Trước tiên ta xông vào thư phòng của Vương Gia, lấy ra tóc của ta mà trân quý, đây là tóc lúc trước ta cắt xuống, Vương Gia len lén dấu , làm thành tính vật đính ước của chúng ta!

      Thấy ta lấy đồ ra, hơn nữa còn đỏ mắt dáng vẻ tổn thương tuyệt vọng, thị vệ thiếp thân của Vương Gia cùng bọn nha hoàn đều kinh hãi, thể tin được nhìn ta, còn ngăn ta để cho ta . Bọn họ còn đau lòng ta hơn bản thân Vương Gia, bởi vì bọn họ từng chứng kiến 'chân ái' của ta cùng Vương Gia.

      Ta lại vừa rơi lệ vừa với bọn họ: "Sau này các ngươi chăm sóc Vương Gia tốt, ta còn là vương phi rồi."

      xong, ta gọi hộ vệ tới để cho bọn họ chuẩn bị xong xe ngựa, cường thế ra khỏi vương phủ.

      Thời điểm Vương Gia nhận được tin tức ta ngồi lên xe ngựa rồi, tiến lên ngăn ta lại, liếc mắt liền thấy được tóc trong tay ta, nhất thời đầu đau như nứt ra.

      Trong cổ của có khuyết điểm trí mạng, nếu thấy được đồ có liên quan mật thiết đến người bản thân chân chính sâu đậm, nhớ tới chút chuyện ngày trước.

      Vương Gia nhức đầu xong, hình như nhớ ra hình ảnh gì đó.

      Ta lại cũng thèm nhìn , phân phó đánh xe, đặc biệt lãnh khốc vô tình!

      Vương Gia chịu đựng nhức đầu chạy đuổi theo chúng ta đường, cuối cùng cũng đuổi kịp, muốn vào cung nhưng bởi vì Hoàng đế ra lệnh, hoàng cung này sớm phải là nơi tùy tiện muốn vào là có thể tiến vào.

      Tác giả có lời muốn : ngược Vương Gia = =

      Ta là ác độc = - =
      Hình ƯuTrâu thích bài này.

    4. Amelia

      Amelia Well-Known Member

      Bài viết:
      484
      Được thích:
      1,152
      Edit: Vô Phong
      Chương 113:

      Hồi cung ta liền cơ trí giả bộ bệnh rồi, cũng mang theo Sẹo ca cùng A Tam trở lại, chỉ có ta cùng Lục Trúc, hai người bọn họ bây giờ còn ở lại bên trong phủ. Đừng cho rằng ta cứ như vậy kết thúc việc ngược bọn họ, ta phải là người thiện lương như thế, hơn nữa, lúc trước ta nỗ lực lâu như vậy cũng thể chỉ đơn giản như thế liền kết thúc.

      Ngày đó ta trở về hoàng cung thanh thế to lớn, thấp là dân chúng bình thường, cao là văn võ bá quan cũng biết chuyện này.

      Sau khi hồi cung trước tiên ta phải giả bệnh, mà là chạy tìm Hoàng đế, cả người ta tinh thần đều đặc biệt hoảng hốt mà tuyệt vọng. Ngay trước mặt nhiều quan viên vừa cùng Hoàng đế họp xong còn chưa kịp rời , ta quỳ gối trước mặt Hoàng đế, xin chỉ hòa ly. Ta bình thản quan hệ phu thê của chúng ta hòa hài, thể miễn cưỡng duy trì được nữa, lại tiếp tục đưa ra những ví dụ chứng minh mặc kệ ta làm như thế nào Vương Gia cũng thể nào tiếp nhận ta, trước đó trải qua bàn bạc với Vương Gia, quyết định hòa ly.

      Ta ta muốn bất kỳ thứ gì của Vương Gia, gả thế nào, liền trở về như thế, mặc kệ danh tiếng như thế nào, càng mặc kệ bất kỳ cười nhạo gì, quyết tâm nhất định phải hòa ly. Trạng thái của ta, người sáng suốt đều biết , ta chỗ nào muốn hòa ly, là bị Vương Gia đuổi ra ngoài sai biệt lắm.

      Mặt mũi Hoàng thất đều bị vứt đến nát bét rồi!

      Lúc này có quan viên đầy lòng căm phẫn, bày tỏ Vương Gia tại sao có thể làm ra chuyện như thế, bọn họ đều biết Vương Gia thông báo cho bất luận kẻ nào chuyện nạp trắc phi, tại công chúa hồi cung, tám phần là bởi vì trắc phi đó, chẳng lẽ cũng bởi vì người thiếp danh phận thiếp đuổi chính thê ra khỏi nhà?

      sai, ở trong mắt bọn họ, trắc phi này vẫn là người thiếp danh phận, hoàng đế đều chưa thừa nhận.

      Như vậy Vương Gia, thỏa thỏa vứt bỏ tước vị!

      Hoàng đế rất tức giận, chỉ tức giận vì Vương Gia, cũng bởi vì biểu của ta. Lúc trước Vương Gia bỏ lại mình ta trong cung ra ngoài thông đồng với nữ nhân, bỏ mặc ta, mà ta vẫn vô cùng cố chấp chết tâm, vẫn mong chờ trở về. Nhưng trở về, liền bị nữ nhân biết đánh từ đâu tới làm cho bể đầu chảy máu bệnh dậy nổi, quả có lỗi với thân phận công chúa này.

      tại rất tốt, ngờ chật vật trở lại.

      Cũng mặc kệ tức giận thế nào, rốt cuộc vẫn thương nữ nhi ta, lúc này liền kêu người bắt Vương Gia.

      Ta thấy vậy, vội vàng kéo lại.

      Đối với Hoàng đế mà , hành động này của ta chính là còn che chở cho Vương Gia, điều này làm cho càng tức giận với hai chúng ta hơn, càng thêm giận Vương Gia, cơ hồ có lẽ đến mức giết chết liền cách nào hết giận.

      Làm nữ nhi của hoàng đế, vẫn luôn bận tâm về ta, so với người cha là ta hiển nhiên càng thêm để ý Vương Gia, còn đau lòng vì Vương Gia, cử chỉ của ta khắc sâu kích thích , thậm chí khiến cho ghen tị với Vương Gia. thấy ta còn muốn che chở cho Vương Gia, liền nổi giận đẩy ta tới đất.

      Ta lại được Lục Trúc sau lưng vội vàng đỡ lên, lại nhào tới phía trước phiền , thậm chí thể phiền hơn.

      "Xin phụ hoàng hạ chỉ!" Ta để cho đối phó Vương Gia, thế nào cũng muốn ý chỉ trước, Hoàng đế giận điên lên, cặp mắt đỏ lên nhìn ta, mắng ta biết tự trọng, quả xứng làm người hoàng gia. Sau đó, ta liền phun mặt máu ngay trước mặt của .

      Hoàng đế bị sợ đến mặt mũi trắng bệch, vội vàng lên đỡ ta, cũng đẩy Lục Trúc ra. khẩn trương ôm ta, giống như ta là con búp bê pha lê vô cùng yếu ớt.

      Ta đáng thương kéo khóe miệng mang máu trong mắt rưng rưng.

      "Ta van ngài lần cuối cùng, xin hạ chỉ , về sau ta, về sau bao giờ xin tha cho nữa, cùng cũng có bất kỳ quan hệ gì nữa."

      Ta đều hộc máu bi thảm như vậy rồi, Hoàng đế thấy thế quả hận Vương Gia đến xong, cũng hối hận đến được, hối hận mình tính khí lên tới, thế nhưng ép ta hộc máu.

      Rất nhanh, Hoàng đế vẫy tay ra hiệu cho những quan viên kia lui , ta bị xoay ngang ôm kiểu công chúa vào trong tẩm cung của , để cho người vội vàng gọi ngự y tới. May mà lúc trước ta nuốt thuốc, ngự y kiểm tra hồi, tốt, công chúa phải bởi vì thân thể có vấn đề, mà bị người hạ độc! Biết được tin tức này, ta trực tiếp tức giận ngất , Hoàng đế càng thêm nổi trận lôi đình, rất nhanh liền phân phó thánh chỉ, tốc độ vô cùng ánh sáng lại khoa học để cho ta hòa ly cùng Vương Gia.

      Sau đó, vì kích thích ta, quyết định gạt ta đối phó Vương Gia, sau khi ta tỉnh lại liền đưa ta về chỗ ở cũ.

      Tiếp đó, ta dứt khoát ở trong cung giả bộ bệnh, vừa giải độc, vừa khép chặt cửa phòng, làm bộ như đau lòng muốn chết, ai cũng gặp.

      tại, ta nằm lỳ ở giường, nghe Lục Trúc với ta thời điểm ta giả bộ bất tỉnh nàng sở kiến sở văn.

      Ta bất tỉnh dọa sợ hoàng đế, cũng làm cho Hoàng đế hận được rút gân lột da Vương Gia, nhìn sắc mặt, đoán chừng là nhất định thể chỉnh chết Vương Gia, quyết giống như trong nguyên văn có biện pháp nắm bắt Vương Gia. Hoàng đế muốn giết người còn phải là chuyện rất đơn giản sao, huống chi người nọ tuy là Vương Gia lại cũng chỉ là Vương gia khác họ.

      Hoàng đế muốn giết chết người, coi như vô tội, tùy tiện gắn cho tội danh cũng liền đủ rồi, huống chi danh tiếng xấu của Vương Gia bây giờ sáng ngời, an bài cho tội danh cũng là đại khoái nhân tâm! Nhưng bởi vì Vương Gia năm đó vì chuyện Hoàng đế lên làm Hoàng đế bỏ khá nhiều công sức, Hoàng đế trực tiếp ban cho cái chết, cho rằng làm như vậy có vẻ rất cố ý, rét lạnh trái tim những lương tướng từng trợ giúp lấy được ngôi vị hoàng đế.

      Dĩ nhiên, ta đọc tâm, phía là nguyên nhân rối rắm Hoàng đế thế nào cũng động được vào Vương Gia trong nguyên văn.

      ra ta muốn . . . . . . tại thiên hạ thái bình, Hoàng đế hoàn toàn là suy nghĩ quá nhiều!

      Mà bây giờ, nội tâm Hoàng đế đoán chừng rất muốn giết chết người này, mà Hoàng đế từ khi làm thái tử phải nhân vật thiện lương gì. tại liền coi như mặt nổi còn theo thiết định nguyên kịch, sau lưng cũng nhất định động thủ hãm hại Vương Gia.

      Ta bên này đau lòng muốn chết, Hoàng đế càng quan tâm hơn, ngày ba bữa, đến thăm ta lại bị chặn ngoài cửa, càng bị cự tuyệt, càng muốn tìm Vương Gia phiền toái, bây giờ bắt đầu tạo phiền toái cho Vương Gia.

      Mặc dù ta ngoài mặt gặp ai, chỉ chừa Lục Trúc cận thân tới chăm sóc ta, thực tế mỗi tối Sẹo ca đều thích tới cọ chăn của ta, trong vòng ba ngày chỉ thành công canh giờ. trừ cọ chăn, còn mang đến cho ta tin tức ta rất thích. Đừng nhìn ta hồi cung liền dừng ngược.

      Mối họa ta lưu lại cho vương phủ vẫn ít.

      Đầu tiên, sau khi Vương Gia đuổi kịp ta trở về rất khiếp sợ đối với thứ có thêm trong óc, hỏa tốc tra xét chén thuốc lấy của ta, trong bã thuốc tra được loại dược vật phải rất nghiêm trọng, nhưng khiến cho người suy yếu. Loại dược vật này trong cung có, lại thường thường có người lăn lộn giang hồ dùng để gạt người, chỉ có ở bên ngoài.

      Theo đầu mối này, tra tất cả dươc vật Hoàng đế ban cho ta, phát tìm khắp nơi cũng chút vị thuốc nào, thậm chí tra xét tất cả dược liệu trong chén thuốc kia, cuối cùng phát loại thuốc kia có lẽ là thời điểm nấu chín bị người thêm vào. Vì vậy, bắt đầu tra xét mọi người bên trong phủ, nhưng tra tới tra lui cũng tra được, đột nhiên, Vương Gia hình như là nhớ ra cái gì đó, bắt đầu coi chừng tra xét nữ phụ, rốt cuộc, để cho tra được có người từng thấy nữ phụ len lén nửa đêm ra ngoài.

      Tiếp đó tìm hiểu nguồn gốc, rốt cuộc tra được nơi bán thuốc, cũng tra đến đầu nữ phụ.

      Hết cách rồi, nàng tin bất luận kẻ nào, ở chỗ này cũng có thân tín, thể làm gì khác hơn là tất cả mọi chuyện đều tự thân tự lực.

      Mà sau khi Vương Gia tra được thuốc là nữ phụ mua, tự nhiên cũng liền khẳng định cảm thấy thuốc là nữ phụ tự mình hạ, lại liên tưởng đến nữ phụ hôm đó luôn miệng bảo giết chết ta, càng thêm hoàn toàn nghe nữ phụ giải thích nữa, nhận định nàng là muốn ác độc hại chết ta, còn muốn cho tự thân động thủ giết chết ta.

      Vương Gia phẫn nộ, thủ hạ của càng thêm ngờ phát nữ phụ trừ mua loại thuốc kia còn luyện cổ, bọn họ đường điều tra, phát thân phận của nàng càng thêm đơn giản, lại là người của địch quốc.

      Liên hệ như vậy, Vương Gia liền nghĩ địch quốc muốn làm gì đó, khiến nữ phụ tới lợi dụng . Vừa nghĩ tới nữ phụ hạ cổ, vội vàng tìm đến người uy quỳ trong phương diện này để kiểm tra thân thể của mình, quả nhiên kiểm tra ra cổ trùng, lúc này thể tàn nhẫn với nữ phụ, sau khi để cho người ta bức cổ trùng trong cơ thể ra, cái gì cũng nhớ ra.

      nhớ lại tất cả, hung ác thể nuốt sống nữ phụ, nơi nào còn có thể nghe lọt đủ lời "vu hãm" ta của nàng? Lúc này liền quyết định giết nàng, sau đó nghênh đón ta trở lại, thanh thế của đủ lớn, lại thể giết người.

      Sẹo ca cứu nữ phụ từ bên trong phủ ra, ném ở bên ngoài cũng quản.

      Lúc trước mặc kệ nàng giải thích thế nào với Vương Gia, Vương Gia chính là tin lời của nàng, thậm chí còn muốn giết nàng để cầu xin ta hồi tâm chuyển ý, đánh quất nàng ngược đãi đủ kiểu, nữ phụ bây giờ còn có thể còn sống vô cùng dễ dàng. Cho dù được cứu ra ngoài, nàng còn chưa chết tâm, vẫn với người chung quanh ta là người như thế nào.

      Nhưng tất cả mọi người xem nàng như người điên! Nàng điên, rất tỉnh táo, nhưng ai cho rằng nàng điên, tất cả mọi người cảm thấy nàng phát rồ đến hết thuốc chữa, có ai nguyện ý tiếp tế nàng, trợ giúp nàng, tới chỗ nào cũng bị đuổi, có ai tin tưởng nàng.

      vất vả có người chịu đến gần nàng, vẫn là tham luyến sắc đẹp của nàng.

      Cuối cùng, nàng bị chính mình chỉnh vào trong thanh lâu.

      ràng được cứu ra ngoài rồi, chỉ cần đàng hoàng trở lại trong thôn của mình liền vô , nàng nên làm thế.

      Nàng đem chuyện huyên náo lớn như vậy, Vương Gia tự nhiên muốn bắt nàng lại, cho rằng lúc trước nàng được đồng đảng cứu ra ngoài. Nhưng khi Vương Gia hành động, lại bị người của hoàng đế bắt lại, người bắt cấu kết cùng địch quốc, tội thể tha!

      Chuyện xảy ra trong Vương phủ bên kia dĩ nhiên trốn thoát khỏi tai mắt của hoàng đế, phát thân phận của nữ phụ thánh chỉ đến.

      Hoàng Đế, chờ bắt được nhược điểm của Vương Gia đấy. Coi như có cấu kết, thánh chỉ này cấu kết chính là cấu kết, kêu oan cũng vô dụng!

      Nữ phụ bệnh ghen tỵ đến đỏ mắt tùy tiện bò lên giường của trượng phu người khác tại coi như là trị xong, bây giờ ta có thể bắt đầu trị Vương Gia rồi.

      Ngày Hoàng đế cưỡng chế để cho ta hòa ly cùng liền muốn náo, nhưng náo thành công, căn bản vào được hoàng cung, lại thể mạnh mẽ xông tới. Lúc tối thử len lén thầm vào, nhưng luôn bị người phát , chuyện này đương nhiên phải làm phiền chút thủ đoạn của hắc y nhân Tiểu Sẹo ca của chúng ta.

      Thấy vào hoàng cung vô vọng, đành trở về tra xét chuyện hạ dược, sau đêm, bên ngoài náo nhiệt hơn hẳn.

      Lúc trước quan viên thấy ta quỳ gối trước mặt Hoàng đế có hai người bát quái, trở về liền kể chuyện cho phu nhân cùng các tiểu thư của mình, sau khi với các nàng, những nữ nhân kia lại thêm dầu thêm mỡ truyền ra ngoài.

      cái gì Vương Gia lần này ái thiếp giết thê rồi, còn truyền ra chuyện trắc phi muốn để cho Vương Gia giết vương phi, hoàn hảo vương phi chạy trốn mau, được hộ vệ bảo vệ đem về hoàng cung mới nhặt về cái mạng . Trải qua việc này, vương phi hoàn toàn nhìn thấu, rốt cuộc với Hoàng đế muốn hòa ly cùng Vương Gia.

      Thấy nữ nhi suýt nữa bị giết, Hoàng đế có chút giận, tại chỗ muốn mạng của Vương Gia.

      Nhưng vương phi lại quỳ mặt đất vừa khóc vừa cầu xin, khiến Hoàng đế bỏ qua cho Vương Gia, Hoàng đế đồng ý, vương phi thế nhưng trực tiếp gấp gáp đến hộc máu hôn mê bất tỉnh. Thấy vậy, Hoàng đế mới thể bỏ qua tính toán giết Vương gia.

      tại, thanh danh của ta tốt đến được, mặc dù bị thành thiên hệ đệ nhất ngốc nữ nhân.

      Thời điểm Hoàng đế rốt cuộc bắt được nhược điểm của Vương Gia, đường vào cung vô số người ném trứng gà thối vào Vương Gia, thấy gặp chuyện may, cũng rất nhiều người hoan hô. Ai bảo thanh danh của quá nát, mà ta lại quá được dân tâm cơ chứ?

      Khi Vương Gia bị bắt, nữ phụ rốt cuộc học được thông minh, dám ló đầu ra, dọn dẹp chút cuối cùng cũng là yên lặng rời . Vương Gia muốn giết nàng, trong kinh từ lão nhân tới đứa trẻ cũng chán ghét nàng, ngay cả đón khách cũng bị người vũ nhục, lăn lộn thảm như vậy nàng trực tiếp tự sát cũng là tâm lý cường hãn rồi.

      Nàng vừa rời , ta liền có lý do tiếp tục bảo vệ nàng có thể bị đảng của Vương Gia tổn hại hay nữa, ta có bệnh Thánh mẫu, tại sao phải đường bảo vệ nàng? Nàng có thể trở lại chỗ cũ hay đều dựa vào vận mệnh của nàng. thực tế ngày đó được cứu ra ngoài nàng nên ngoan ngoãn rời , cũng bị nguy hiểm.

      Vương Gia bị bắt trở về hoàng cung, ta chuẩn bị ra cửa, còn đặc biệt ăn diện chút, khí sắc có vẻ rất tốt.

      Trong mắt , ta đoán chừng vẫn là người đến được, là bởi vì hiểu lầm mới dẫn đến tách ra, vẫn có thể vãn hồi.

      Ta kéo kéo tay áo, lộ ra thủ cung sa tay mới vừa điểm lên, tỷ vẫn rất sạch , ta gật đầu cái. Nếu để cho Vương Gia biết căn bản chưa từng chạm qua ta, mực bị lợi dụng, biết vẻ mặt ra sao đây?
      Last edited by a moderator: 30/4/15
      Trâu thích bài này.

    5. Nữ Lâm

      Nữ Lâm Well-Known Member

      Bài viết:
      23,871
      Được thích:
      22,184
      Edit: Vô Phong
      Chương 114:

      Còn chưa ra khỏi cửa cung của mình, chạm mặt thanh phi đạp u lam mang độc liền bay về phía ta, ta quả thực muốn a a, may mà ta rất cơ trí lệch đầu cái, nếu bị vật này ghim giữa cổ, ta liền cho dù là nữ chính cũng chỉ có thể chết đến mức thể chết thêm.

      Rốt cuộc người nào tàn nhẫn như vậy muốn mạng của ta? Bởi vì kẻ thù phải quá ít, ta tốt lắm suy đoán, chỉ có thể cơ trí tìm địa phương vừa tránh vừa nghiên cứu. Mà ta còn chưa tìm được nơi tránh, trước mặt đột nhiên nhảy xuống hắc y nam mặt mũi tuấn từng biết, thậm chí từng chung đụng đoạn thời gian.

      Nam này nghề nghiệp là sát thủ, vai nam chính danh hiệu số bốn.

      như vậy, mới vừa phi đao chính là số năm rồi hả?

      Cũng phải là Tiểu Lý Phi Đao ngươi chơi phi đao cái gì! Quả đáng giận!

      Số bốn vừa xuất , lập tức đem ta bảo vệ đến phía sau, rút ra trường kiếm bên người!

      Ta có nghĩ tới rất nhiều khi gặp lại bọn họ là cảnh tượng như thế nào, ngay cả thứ tự bọn họ ra sân cũng suy nghĩ qua, chính là ngờ xuất nhanh nhất là hai người này, đây là khiến cho tâm tình ta tương đối phức tạp. Số bốn khẩn trương đem ta bảo vệ ở phía sau, khi sau khi xuất , phi đao cũng ra nữa.

      Tiếp đó, hộ vệ bên cạnh ta chạy tới đây đoàn đoàn đem ta bảo vệ ở bên trong, còn cầm đao hướng về số bốn!

      Thấy số bốn bị vây, số năm nơi nào còn có thể trốn nữa, vì vậy cũng hào phóng ra!

      Lục Trúc lặng lẽ sờ tới sau thân ta đỡ lấy ta, hỏi ta nên làm thế nào cho phải. Ta sờ cằm nghiêm túc suy tư chút, bây giờ còn có thể thế nào? Nếu bọn họ đưa tới cửa, dĩ nhiên là hảo hảo vui đùa chút rồi, dù sao ta cũng mau giải quyết xong Vương Gia rồi. Sau khi Vương Gia bị bắt, Sẹo ca cùng A Tam ở vương phủ tìm đồ, biết tìm được chưa.

      đoạn thời gian trước ta cùng Vương Gia rất thân mật, người sớm bị bới đến thể bới được nữa, dù sao có khả năng vật của cũng giấu ở trong thân thể, vậy cũng quá hoa tuyệt thế rồi.

      Thời điểm ta nghĩ những điều này, thống lĩnh hộ vệ chạy tới, lớn tiếng kêu lên: "Thích khách lớn mật, còn mau mau thả công chúa!"

      Đối mặt với nhiều ánh đao lạnh lòe lòe như vậy số bốn tuyệt e sợ, ngược lại cũng bởi vì bọn họ xuất mà yên tâm, quay đầu nhìn ta. dùng ánh mắt rất đau lòng thâm tình nhìn chăm chú vào ta, đôi môi giật giật, hô lên cái tên mà ta cũng mau muốn quên mất rồi.

      "Nguyệt Nhi, mấy ngày này ngươi trôi qua khỏe . . . . . ."

      Ta lập tức sắc mặt khó coi, xa xa lui bước, lạnh lùng : "Ta biết ngươi gì! Nơi này là hoàng cung, phải là nơi các ngươi nên tới, còn mau mau rời !"

      "Nguyệt Nhi!" Số bốn rất đau lòng muốn đến nắm ta tay, lại bị Lục Trúc bên cạnh ta đẩy ra rồi, nàng chống nạnh hung hãn : "Ngươi muốn làm gì, đừng mơ tưởng vô lễ với công chúa."

      Tiếng công chúa này nàng vừa ra, số bốn giống như là rốt cuộc tỉnh ngộ, lẩm bẩm ngừng hai chữ công chúa, tự mình ở bên kia ngược tâm đến được, số năm cách đám hộ vệ thấy thế vẻ mặt đau lòng hỏng mất, lớn tiếng hướng bên này gọi: "Tiểu Phong, ta sớm cho ngươi, nữ nhân này tuyệt vô hại giống như vẻ bề ngoài như, ngay từ đầu nàng lừa gạt ngươi! Ngươi còn mau trở lại chỗ ta!"

      Số năm ràng rất giống lúc trước, hư nhược rất nhiều, cả người gầy tầm vài vòng.

      Võ công của số bốn cùng số năm chênh lệch xa, nghĩ muốn áp đến số bốn, trừ phi là số bốn mình nguyện ý, nếu áp được. Cho dù nghĩ bỏ thuốc, nhưng số bốn rất cẩn thận, cũng cho cơ hội này. Nhìn sắc mặt tại của, ta có thể nhìn ra được trong khoảng thời gian ta rời khỏi này chút tiện nghi cũng chiếm được, hơn nữa còn bị ngược đãi rất thảm.

      tại số bốn xem ra vẫn rất thích ta, như vậy vẫn cầu xin mà được?

      là vui tay vui mắt!

      Số bốn vô cùng chán ghét số năm, xem ra vẫn còn hiểu lầm số năm, thấy còn muốn giết ta, càng thêm tức giận đến được, tuyệt muốn quan tâm , chỉ là dùng ánh mắt vô cùng phức tạp nhìn ta.

      Sau khi hiểu được ngược số bốn đồng thời cũng có thể ngược được số năm, ta đột nhiên lại quỷ súc lên.

      Ta dứt khoát đẩy Lục Trúc ra, thẳng lưng đứng ở trước mặt : "Ta là công chúa của nước, phải Nguyệt Nhi trong miệng ngươi, hi vọng ngươi ràng điểm này, nếu như bây giờ ngươi rời còn có thể được, nếu nữa, chỉ có thể lấy tội ám sát công chúa xử quyết."

      Ta lãnh khốc đến được, nửa điểm ôn tình đều mang.

      Số bốn dùng ánh mắt rất khó tin tưởng nhìn ta, hơi dao động.

      Ta thấy vậy, đổi qua tiếng, cực kỳ tiếng châm chọc : "Quả nhiên, cõi đời này nam nhân người nào tốt!"

      Ta mới xong, cũng cảm thấy số bốn vội vàng bắt được bả vai của ta, cứng rắn xoay ta qua, nhìn ta : "Ngày trước những thứ kia đều là hiểu lầm, xin lỗi, mấy ngày nay để cho ngươi chịu khổ, ngươi theo ta trở về có được hay !"

      "Trở về với ngươi? nơi nào, làm thôn sao? Tự tin của ngươi từ đâu tới, cho là ta có thể vứt bỏ thân phận công chúa theo ngươi chịu cuộc sống nghèo khổ, ngươi quá ngây thơ rồi!"

      Số bốn vội vàng : "Ta có thể kiếm tiền, để cho ngươi sống tốt."

      " cần!" Ta cứng rắn hất tay của ra: "Ngươi còn nhanh lên!" Ta bộ tức giận cực kỳ.

      Số bốn kiên định nhìn ta, chịu nhúc nhích.

      Ta bộ tức sùi bọt mép hung hăng tát cái, "Ba" tiếng vang lớn làm cho mọi người đều kinh hãi: "Ngươi cút cho bản công chúa, cút xa ra."

      Số bốn lại tuyệt tức giận, chỉa vào khuôn mặt sưng đỏ cố chấp nhìn ta: "Mặc kệ ngươi đuổi thế nào, mắng thế nào, ta đều rời khỏi ngươi! Ta hiểu ngươi là muốn cố ý chọc giận ta, ta cầu xin ngươi tha thứ cho ta, chỉ cầu ngươi có thế để cho ta tiếp tục lưu lại bên cạnh ngươi, coi như ngươi hôm nay giết chết ta rồi, ta cũng di chuyển bước."

      "Là thế này phải ?" Ta đột nhiên cặp mắt sáng lên, cười cười, lộ ra nụ cười vô cùng ác độc.

      "Lấy đồ ra!" Ta giơ cánh tay trắng noãn lên, Lục Trúc nghĩ tới điều gì, chạy về điên a điên lấy ra cây chủy thủ, đặt vào trong tay ta.

      "Coi như ta tự tay giết chết ngươi rồi, ngươi cũng chịu sao? Coi như ta lừa gạt ngươi, làm ra chuyện ác độc như vậy ngươi cũng chịu rời sao!" Ta nhìn số bốn.

      Lúc này số bốn chút dao động, tựa hồ cảm giác cho rằng ta động thủ , chỉ là muốn hù dọa rời , tránh cho bị bắt.

      Nhưng số năm nghĩ như vậy, ta vừa lấy chủy thủ ra liền điên cuồng gào thét: "Ngươi thả ! Nữ nhân ác độc này!"

      "Đừng tới đây!" Ta nhìn cũng nhìn số năm, mà là hướng về phía số bốn càn rỡ lộ ra khuôn mặt ác độc, nhưng số bốn lại kiên định tin tưởng ta là người tốt. Ta liền ba chữ đơn giản, số năm hoàn toàn dám tới đây, ta hiểu hiểu số bốn tuyệt đối tránh, mà ta đâm hay đâm, chính là suy nghĩ của ta.

      Số năm hai mắt muốn nứt ra, nhưng bởi vì số bốn mà dám tới đây.

      Số bốn nhìn ta, cũng thèm nhìn tới trong tay ta cầm chủy thủ cái.

      "Ta lại cho ngươi cơ hội, mau cút."

      "Ta !" cố chấp làm chết.

      Tay ta buông lỏng, liền đem chủy thủ lóe ánh lạnh đưa vào trong thân thể của , chủy thủ bôi thuốc mê, rất nhanh thần chí đều có chút ràng. Mặc dù là nữ phụ ác độc, ta cũng thích giết ngưới, dưới tình huống bình thường, có thể giết ta tuyệt đối giết lung tung, ngay cả đâm người này cũng đâm chọt chỗ tuyệt đối an toàn.

      Hơn nữa thuốc của ta còn có chức năng cầm máu, đủ bảo đảm
      chết.

      Thân thể số bốn rất nhanh mềm nhũn xuống, ngã nhào đất, toàn thân vô lực, mặc dù bộ hôn mê, ta hiểu tai của bây giờ vẫn nghe được.

      Vì vậy ta cố ý : "Thích khách chết, chuyện này để cho phụ hoàng ta biết! Đem thi thể len lén ném ra ngoài, cần dơ bẩn mắt của ta."

      Ta đây thủ đoạn minh ngược ám cứu, trong mắt số bốn, mặc kệ ta ngược thế nào, đó cũng là đối tốt với .

      Số năm cho rằng ta giết chết số bốn, trực tiếp điên rồi, mãnh liệt chạy về phía ta.

      Ta lập tức nhấc chân, dẫm lên người số bốn, uy hiếp : "Muốn để cho toàn thây, từng bước cho ta, giống như con chó bò qua đây, nếu ta liền dùng phấn hóa thi hóa thi thể của ."

      Số năm cam lòng, cầm vũ khí còn muốn giết ta, ta lập tức rút đao của hộ vệ bên cạnh ra, ngay trước ngực số bốn quẹt vết thương.

      "Ngươi bò hay bò!" Ta mặt lạnh lùng.

      Số năm điên cuồng lát, cuối cùng vẫn là khuất phục. Ta nhìn giống như con chó, từng bước bò qua đây, ta vẫn còn cảm thấy ngược chưa đủ hận, liều mạng xoạt giá trị thù hận của .

      "Còn chưa đủ, từng bước dập đầu, còn phải chui qua háng bọn họ, tựa như con chó hoang hèn mọn." Ta vương ngọc móng thon dài chỉ chỉ mấy nam nhân bên cạnh ta.

      Số năm khiếp sợ nhìn ta, đau đến muốn sống.

      Số bốn chết đối với đả kích khá lớn, hôm nay vì bảo vệ thi thể của còn thể làm ra chuyện như vậy, ta đoán chừng sau đó chỉ là muốn nuốt sống ta đâu. Lúc này số bốn hoàn toàn hôn mê, nghe được lời của ta , đến lúc đó mặc kệ số năm ta ác độc thế nào đều vô dụng.

      Hai người bọn họ đời này nhất định nhau chỉ có thể cùng chết, số bốn cố chấp cho rằng ta thiện lương, dù ngược cũng là lòng vì tốt cho . Thấy số năm vẫn muốn giết ta, chỉ biết càng ngày càng chán ghét , về sau làm tốt còn có thể phát triển thành kết cục phải ngươi chết chính là ta sống, ngược cũng chẳng qua như thế.

      Ai kêu số năm thế nào cũng muốn tới giết ta đây? xin lỗi, ta chính là người ác độc như vậy.

      Có lẽ sau đó ta chân khiến số bốn biết được ác độc của ta, hãm hại , để cho bị lần tổn thương thảm nỡ nhìn, cuối cùng khiến tác giả biến mất cái nồi này.

      Số năm từng bước nằm sấp dập đầu, dập đầu đến đầu đầy máu tới trước mặt ta, thấy vậy, ta rốt cuộc hài lòng gật đầu cái, bỏ qua cho số bốn. Lúc này mang theo số bốn đương nhiên dễ giết ta, thấy ôm số bốn vào trong ngực, ta từ trong lòng ngực lấy ra cây ngân châm, lặng lẽ đâm xuống , kế tiếp chỉ thấy số năm giống như quá mệt mỏi mất hơi sức, cõng số bốn ngã mặt đất.

      Thấy hai người cũng nằm rồi, ta lãnh khốc : "Ném bọn họ ra ngoài, để cho phụ hoàng biết ta từng bị ám sát. . . . . ." Ta nghĩ nghĩ, lại dừng chút với thỗng lĩnh vẫn đợi lệnh: "Đem người ném xa chút, tự ngươi , coi như chuyện ngày hôm nay xảy ra, cho dù truyền ra ngoài, cũng phải thích khách chết, cho phép truy cứu."

      Thống lĩnh mới vừa rồi vẫn kỳ quái ta đột nhiên trở nên ác độc, ta lại biểu như vậy, lập tức nổi lên nghi ngờ. Ta thấy được lên đụng vào hai người đất, ràng cảm thấy người vẫn còn sống, hiểu ta là cố ý muốn thả người , sắc mặt cổ quái, nhưng vẫn nghe theo mệnh lệnh của ta.

      Thấy muốn , nghĩ nghĩ, vẫn là : "Trước khi ta tiến cung, người trong bọn họ từng cứu ta."

      Ta đột nhiên tăng thêm câu như vậy, càng có thể xác định ta muốn thả người , thấy ta vẻ mặt lo lắng, lại lần nữa thiện lương như con thỏ , liền ánh mắt vô cùng nhu hòa gật đầu với ta cái, mang người rời .

      Xem , lật đổ ác độc, cũng chỉ là thời gian mấy câu , hừ hừ.

      Ta nhu nhược chút, ở trước mặt mọi người biểu diễn, đột nhiên nghĩ đến cái gì, lại bày ra mặt lạnh, bộ cố gắng làm bộ như rất ác độc, cắn răng : "Vương Gia có phải bị bắt trở về rồi hay ?"

      Tất cả mọi người dùng ánh mắt đồng tình nhìn ta, cho là rằng muốn dùng thủ đoạn giống nhau cứu Vương Gia.

      Cho dù bọn họ đều đồng tình với ta, cũng thể ngăn cản ta biết chuyện ta muốn biết.

      Sau khi lấy được đáp án, ta nỗ lực thẳng tắp lưng, gặp Vương Gia.

      Có mấy nha hoàn hầu hạ ta thấy vậy, len lén lau lau nước mắt, đỏ tròng mắt.

      A, công chúa nữ nhân ngốc, ta cơ hồ nghe được các nàng như vậy.

      P/S: Poor No.4, hi vọng và No.5 sớm tu thành chính quả cho cả nhà được nhờ ~.<
      Last edited by a moderator: 30/4/15
      Trâu thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :