1. QUY ĐỊNH BOX TRUYỆN SƯU TẦM :

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] [dấu cách] - [dấu cách] [Tác giả] [Số chương]
    ----•Nội dung cần:
    - Hình minh họa (bìa truyện, hình ảnh,etc,...)
    - Nguồn
    - Tác giả
    - Tên editor +beta
    - Thể loại
    - Số chương
    Đặc biệt chọn canh giữa cho đoạn giới thiệu
    ---- Quy định :
    1. Chỉ đăng những truyện đã có ebook và đã được public trên các trang web khác
    2 . Chỉ nên post truyện đã hoàn đã có eBook.
    3. Trình bày topic truyện khoa học, bôi đen số chương để dễ nhìn
    4 . Cần có trách nhiệm post đến hết truyện. Nếu không thể tiếp tục post liên hệ Ad và Mod

Khi nam Tiêu Tương gặp phải nữ Tấn Giang - Thiên Cưu (Full Đã có eBook )

Thảo luận trong 'Cổ Đại'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. Nữ Lâm

      Nữ Lâm Well-Known Member

      Bài viết:
      23,871
      Được thích:
      22,184
      Edit: Vô Phong
      Chương 115:

      Giải quyết xong số bốn cùng số năm cản đường, ta muốn xem Vương Gia liền bị Hoàng đế phái người tới ngăn cản, còn trực tiếp ngăn ta lại cung điện của mình, Hoàng đế cũng xuất , chính là để cho ta gặp Vương Gia. Tình trạng tâm lý của ta cần nghĩ cũng biết, ôi nha, ta thích Vương Gia chừng nào, tại nhìn thấy dáng vẻ chật vật như vậy sao được? chịu được lại cầu tình, tới tổn thương tâm của người làm phụ thân như sao?

      Sao có thể được, Hoàng đế thấy ta chết tâm với Vương Gia sớm khó chịu lâu rồi.

      Ta rưng rưng đau lòng lát, kiên trì nữa, tinh thần chán nản trở về, bắt đầu rầu rĩ đến được, vẻ mặt lo lắng giả bộ u buồn. Mấy ngày này ta bị tổn thương Hoàng đế cũng gặp, tại vì trảo của Hoàng đế ta liền ra cửa gặp Vương Gia, điều này có thể khiến Hoàng đế nghĩ ngợi thêm sao?

      Ta giả bộ lâu, lần này Hoàng đế cũng tới nhìn ta rồi, đại khái chính là sợ ta cầu cạnh cho Vương Gia. Ta mừng rỡ tự tại, lẳng lặng chờ đợi nửa đêm lại tới, tại Vương Gia bị nhốt vào Thiên Lao, phán quyết cho còn chưa xuống, nghe Hoàng đế vẫn còn cho tâm phúc chỉnh lý lại tội trạng của Vương Gia.

      Đợi đến nửa đêm, Sẹo ca cùng A Tam lặng lẽ trở lại, hai người bọn họ lật tung vương phủ rồi, cũng mang toàn bộ đồ ngọc khả nghi trở lại, chút xíu nữa thử, chúng ta tìm được trong đó Ngọc Phật trọn vẹn. Vật này rất được quý trọng cất giấu trong góc tối phía sau bức họa trong thư phòng, đoán chừng nếu phải bị vỡ Vương Gia luôn luôn mang người.

      ọc, ta mặc áo choàng đen vào, để Sẹo ca mở đường cho chúng ta, chúng ta muốn len lén xem Vương Gia.

      Dĩ nhiên, khi là len lén , mà quay về có thể bị phát hay căn bản cũng quan trọng, vì vậy ta chút cũng có uất ức bốn người lên lượt, mặc dù mặt nổi vẫn là hai người ta cùng Lục Trúc.

      Ta cùng Lục Trúc đều mặc áo choàng màu đen, Sẹo ca mang theo ta bay khỏi chỗ ở của ta, thẳng hướng mục tiêu.

      A Tam có khinh công, mang theo Lục Trúc chậm hơn chúng ta chút, vất vả hồi mới tập hợp với chúng ta ở bên ngoài thiên lao thủ vệ canh phòng sâm nghiêm.

      Sau khi chúng ta tập họp, ta để cho Sẹo ca tạo ra khói mê lần trước ta dùng qua, để cho làm mê man vài người cầm lệnh bài, chúng ta trực tiếp quang minh chính đại vào. Có lệnh bài, ta chỉa vào khuôn mặt công chúa này hoàn toàn sợ bị cản lại, cho dù có người đến ngăn cản, ta phen uy hiếp lợi dụ cũng tiến vào, giải quyết được để cho Sẹo ca đánh người bất tỉnh.

      phải bọn chúng quá yếu, mà là trị giá võ lực của Sẹo ca nghịch thiên, hơn nữa khinh công bay tới bay lui chạy tới chạy lui, rất dễ dàng mắc bẫy.

      Thiên Lao rất lớn, có thể bị giam ở bên trong đều phải là mặt hàng đơn giản, đều nhìn ta, trong tay ta cầm bàn đồ đơn giản khó khăn mới lấy được trong tay người bị ngất, vô cùng khó khăn tìm được Vương Gia.

      Bên có mấy người trị giá võ lực tốt trông chừng, thấy hai nữ nhân mặc áo choàng đen xuất xoạt cái liền rút bội đao ra.

      Ta cùng Lục Trúc vội vàng kéo mũ áo choàng xuống, lộ ra khuôn mặt .

      Cho dù nửa đêm, Vương Gia vẫn ngủ, hơn nữa đột nhiên từ giường cao gối mềm biến thành tình trạng khổ ép như vậy, có thể ngủ được mới lạ. Vừa thấy được tình hình đột phát phía ngoài, phát chúng ta trước cả những người canh giữ bên ngoài.

      Ta vừa lộ ra dáng vẻ chân thực, mấy ngục tốt liền bị diện mão mỹ nhân tuyệt sắc được thiết định của ta nhanh chóng làm hoa mắt, tất cả đều sững sờ. Lục trúc bên cạnh ta rất có nhãn lực, thấy vậy hét lớn tiếng: "Thấy công chúa còn quỳ xuống!"

      Mấy người theo bản năng liền quỳ xuống, ta lập tức đưa lệnh bài ra, để cho bọn họ mở cửa lao ra, cho ta vào gặp Vương Gia.

      Tất cả mọi người đều biết Hoàng đế sủng ái ta, thậm chí muốn giết chết Vương Gia, lúc này cũng có chút do dự động. Thấy vậy, ta đối với bọn họ lộ ra biểu tình càng thấy càng thương, bọn họ lập tức giãn ra, ta lại dùng lời ta với Vương Gia liền , những người đó rốt cuộc mở cửa lao cho ta.

      Lúc này Vương Gia vẫn nhìn ta, liếc mắt cái tệ.

      Tình cảm trong mắt vô cùng phức tạp, hình như là cảm thấy bộ dạng tại này của quá mức nhếch nhác, ngượng ngùng mở miệng chuyện với ta, tự cảm thấy vô cùng chật vật khó chịu, cảm thấy bị nữ nhân mến nhìn thấy màn như vậy của bản thân vô cùng mất thể diện.

      Vương Gia xem ra cũng cảm giác mình bị mất mạng, vì vậy cũng quá lo lắng vì mạng của mình.

      Khi ta đến gần , còn đỏ mắt, ra vẻ có thiên ngôn vạn ngữ muốn , lại vẻ mặt ra được. vươn tay ra, vừa định nắm tay của ta, làm ra động tác ôm ta tiến vào trong ngực, ta liền vô cùng khách khí tát cái.

      tát này vô cùng hung ác, pháp vô tình, vô cùng lãnh khốc, thanh vang dội,

      Vương Gia ngoài mặt vừa lộ ra chút lửa giận, vừa quay đầu lại, lại thấy ta đỏ mắt tiếng động rớt nước mắt.

      Ta hung ác mở miệng: "Vương Gia, có lẽ ngươi chưa bao giờ nghĩ tới ngươi ngày như thế , ngươi cảm thấy hối hận sao! Khi ngươi đối với ta như vậy, vì nữ nhân kia. . . . . ." Ta vừa xong, thanh liền thấp xuống, khiến Vương Gia hiểu ta còn hiểu lầm của , còn chưa tha thứ cho .

      lập tức tuyệt tức giận, vội vàng giải thích với ta: " phải như vậy, là nữ nhân kia hạ cổ Bổn vương, Bổn vương cho tới bây giờ cũng chưa từng phản bội ngươi, ngươi phải tin tưởng ta, ta chưa từng thay lòng."

      ", ta tin ngươi, ngày sinh nhật phụ hoàng đó chính ta chờ lâu trong cung, ngươi chính là trở lại, tất cả mọi người cười nhạo ta bị ngươi vứt bỏ, tất cả mọi người xem thường ta, châm chọc ta, ta vẫn còn chờ ngươi. Ai biết chờ tới tin tức ngươi nạp trắc phi, ta nhanh chóng trở về, gặp lại được ngươi ngươi lại cùng nữ nhân kia lõa lồ thân thể ôm nhau, nếu ta chưa từng xuất , nếu ta. . . . . ."

      Lượng tin tức trong lời của ta quá lớn, lớn đến người bên ngoài cũng trừng lớn mắt với những tư liệu mắt thấy tai nghe này.

      Vương Gia đau lòng đến được, lại muốn tới ôm ta, ta cơ trí xoay người tránh .

      "Ta tổn thương dậy nổi. . . . . . Ta cũng tin bất kỳ lời nào ngươi với ta nữa, ta lại cũng tin tưởng ngươi nữa."

      Nghe được sau lưng có tiếng gió, hướng về phía ta, tránh thoát lần nữa nhào tới lồng ngực.

      Vương Gia khổ sở chảy nước mắt, mãnh liệt muốn ta quay đầu nhìn .

      Ta thể làm gì khác hơn là quay đầu, chỉ thấy chỉ trời thề thốt, chữ chữ câu câu đều là chân tình đối với ta.

      Ta tiếng động khóc rống, khóc xong lại đánh tát, khổ sở : "Ngươi có biết bây giờ có người thu thập được chứng cứ ngươi tạo hay !"

      xong câu này ta đổi tay đánh lại tát: "Ngươi có biết sau khi ra khỏi chỗ này chỉ có con đường chết hay ."

      Tiếp đó ta lại dùng giày sắt dưới chân dùng sức đá vào chỗ đó của , khóc ròng : "Ngươi có biết thanh danh của ngươi tại thành cái dạng gì hay , tất cả mọi người mong đợi ngươi chết , ngươi muốn ta làm thế nào, làm thế nào!"

      Ta khóc quyền đấm cước đá quyền đấm cước đá quyền đấm cước đá quyền đấm cước đá quyền đấm cước đá quyền đấm cước đá với !

      "Phụ hoàng nhất định muốn ngươi phải chết, ngay cả ta cũng chịu gặp ngươi có biết hay !"

      "Gia sản của ngươi bị tịch thu ngươi có biết hay !"

      "Ta bây giờ làm gì cũng vô ích, ngươi có biết hay !"

      "Tâm ý của phụ hoàng với ta cũng nguội lạnh, ta thế nào cũng có biện pháp cứu ngươi ra ngoài ngươi biết hay !"

      "Ban đầu làm sao ngươi có thể hận tâm với ta như vậy!"

      "Đều là sai lầm của ta, lỗi của ta, nếu ta cứu nữ nhân trở về tốt rồi, là lỗi của ta!"

      Sau khi đánh xong, ta lại trực tiếp liều mạng ôm lỗi về mình, Vương Gia bị đánh đến sắp trở thành ngu ngốc nằm mặt đất, chỗ đó biết còn có thể dùng hay , bởi vì mặt mũi muốn che lại, chỉ có thể đau đến cả khuôn mặt cũng tốt còn muốn an ủi ta, kết quả ta sơ ý chút xoạt cái tát vung ra cho đầu đụng vào tường, chuyển cũng chuyển trở lại.

      Vương Gia máu chảy đầy mặt rốt cuộc tức giận, ta lại đột nhiên như con bươm buớm chạy như bay vào trong lòng giọng với : " xin lỗi xin lỗi xin lỗi, ta cũng muốn như vậy, ta có cách nào, ta nhất định phải cứu ngươi ra ngoài, cho dù ngươi tàn phế, ta cũng muốn giữ được mạng của ngươi. Như vậy, phụ hoàng thấy ta hận ngươi như thế, nhất định có thể thả cho ngươi mạng."

      câu tẩy trắng bản thân, kỹ năng cao nhất, ta tạ lỗi thành công.

      xong câu đó, mặc kệ ta thế nào ngược , đánh , mắng , hành hạ , đều tiếng nào nhận lấy, quyết tâm ta ngược đồng nghĩa với ngược mình, đối với ta đau lòng gấp trăm lần, tuyệt trách ta, vẫn còn đau lòng vì ta.

      Cuối cùng, đầu bị ta luân phiên dụng rốt cục hôn mê.

      Kết thúc công việc, ta vỗ tay cái.

      Lần đầu tiên nhìn ta tự tay hung tàn làm chuyện bạo lực như vậy, Lục Trúc lộ ra vẻ mặt vừa học được cái gì đó, khiến cho phía sau đầu ta nhịn được toát ra giọt mồ hôi.

      Loại chuyện máu tanh này cũng cần học!

      Ta ra khỏi nhà lao, con mắt đỏ ngàu vô cùng nhu nhược, xem ra tuyệt giống người vừa mới vừa khóc vừa ngược Vương Gia kia. Ta đưa thuôc ta mang theo đưa cho bọn họ, phân phó bọn họ nhất định phải hảo hảo trị thương cho Vương Gia, thể để cho điểm nào tốt. Ta thận trọng, chỉa vào gương mặt dễ nhìn vô cùng đáng thương của mình, bộ dáng lấy lòng đáng thương.

      Ta cắn cắn môi, cẩn thận : " cần giấu giếm chuyện ta tới đây, cũng cần giấu giếm chuyện Vương Gia trọng thương, các ngươi biết ?"

      Mấy nam nhân lập tức lộ ra nét mặt bừng tỉnh hiểu ra, hâm mộ đố kỵ oán hận nhìn Vương gia ngã xuống đất dậy nổi bộ dạng thảm đến thể thảm hơn được nữa, bọn họ cảm giác mình hiểu được chân tướng!

      Rất nhanh, ta liền mang theo Lục Trúc sung sướng rời , quyết định cầu cạnh cho Vương Gia.

      Đừng cho là ta ngược xong rồi, còn có lần cuối cùng nữa, hừ hừ, ta tuyệt ngây thơ.

      Ra khỏi Thiên Lao, Hoàng đế xa xa chờ rồi, ta đỏ mắt bộ bị sợ đến, cuối cùng vẫn là chạy nhanh qua, "bụp" quỳ gối trước mặt Hoàng đế.

      "Phụ hoàng, ta hiểu ta lại làm cho ngài thất vọng, nhưng là lần cuối cùng, van ngài tha cho mạng, chỉ cần lưu mạng thôi, phụ hoàng, ta van cầu ngài!" Ta khóc, nước mắt chảy ngừng.

      Hoàng đế trầm mặt nhìn ta, xoàn xoạt kéo ta từ mặt đất lên. Ta lại cố chấp chịu, vẫn muốn quỳ.

      Hoàng đế tức giận, cả giận : "Nếu trẫm nhất định giết sao? !"

      Ta lập tức kiên định : "Vậy liền để cho ta cũng cùng !"

      "Ba!" hạ xuống, Hoàng đế quăng ta tát.

      Ta lập tức khiếp sợ nhìn Hoàng đế, chỉ thấy giận đến tay cũng run lên, lâu mới : "Được, trẫm liền theo ngươi lần cuối cùng!"

      Sau, ta bị Hoàng đế thịnh nộ nhốt lại. Tiếp đó, ta nghe được tin đồn Hoàng đế muốn cắt đứt chỗ đó của Vương Gia để cho làm thái giám, nhưng thành công, Vương Gia được tàn đảng cứu ra ngoài rồi. Chưa tới năm sáu ngày, Vương Gia dẫn theo là ít ỏi binh mã sát tướng vào.

      Đây là Hoàng đế cố ý!

      Ta rất hiểu Hoàng đế này, lần trước bị ta kích thành như vậy, lần này, cố ý để cho Vương Gia chạy thoát, lại kích thích lần, khiến Vương Gia lưu lại nhược điểm chân chính bị giết chết.

      Vương Gia đáng thương, mặc dù ta ngược người, cũng thực muốn tính mạng nhân vật quan trọng.

      Sau khi Vương Gia tới giết Hoàng đế, ta vội vàng mang theo Sẹo ca, mạnh mẽ xông tới.

      Diệp BăngTrâu thích bài này.

    2. banglangtrang123

      banglangtrang123 Well-Known Member Staff Member Super Moderator

      Bài viết:
      26,213
      Được thích:
      47,807
      Edit: Vô Phong
      Chương 116:

      Chờ khi ta mang theo Lục Trúc chạy đến, tình huống trở nên "nhìn như" thể khống chế, Vương Gia mang thương mang người giết vào hoàng cung, trực tiếp bức Hoàng đế tẩm điện. Bộ dáng này, cho dù muốn soán vị cũng ai tin rồi, huống chi còn cầm trường thương chỉa thẳng vào trước mặt Hoàng đế được bảo hộ.

      Hoàng đế mặt trầm như nước, nhìn chằm chằm vào Vương Gia, nhúc nhích, bộ khí thế cao thủ.

      Mới mang theo Lục Trúc đến cửa, quả nhiên chỉ thấy có người ngăn chúng ta cho vào, hoàn hảo vị trí này của chúng ta có thể nhìn bên trong xảy ra chuyện gì. Nội thị phía dưới vẻ mặt đau khổ, từng dãy ngăn ở trước mặt của ta, Hoàng đế có lệnh, hơn nữa tình huống bây giờ vô cùng nguy hiểm, thể để ta tiến vào.

      Ta sớm chuẩn bị lấy dao găm ra, run rẩy chỉ cổ của mình. Từ động tác của ta, hoàn toàn ai nhìn ra ta sớm đem động tác luyện đến thuần thục chịu được, tình cảm tuyệt đối đầy đặn.

      "Các ngươi tránh ra! Nếu ta liền chết trước mặt các ngươi, ta được làm được!" Ta kiên định.

      Lục Trúc lo lắng đỡ ta, vừa "Công chúa cần!", vừa mang theo ta chen vào bên trong, muốn trung thành liền có bấy nhiêu trung thành!

      Đoạn đường này tới đây, chuyện như vậy ta làm rất nhiều lần rồi, nhìn nhân số theo phía sau ta có thể nhìn ra được.

      Xảy ra chuyện lớn như vậy, Hoàng đế cũng biết lừa được ta, liền đường phái người tới ngăn cản ta. Ý tứ của vốn là vây nhốt ta trong nhà để cho ta ra ngoài, mà ta đường cầm dao găm muốn đâm mình, những người đó rất nhanh bại lui. Cho dù có cơ trí thông minh muôn bay tới đánh ngất xỉu ta, nhưng đó là chuyện dễ dàng như vậy sao?

      Sẹo ca núp trong bóng tối, chính là Lục trúc bên cạnh ta cũng thể, ánh mắt của nha đầu kia sắc bén, tai nghe tám hướng mắt thấy sáu đường, cho dù có quần chúng diễn viên chuyên nghiệp tán gẫu nàng cũng có thể bắt ra ngoài, ở trước mặt ta khi dễ phen tốt, sau đó tự hào vô cùng ưỡn ngực cảm thán bản thân quả nhiên lợi hại.

      Tựa như đột phá mấy người sau thân ta dạng, lúc này, ta cùng Lục Trúc dùng cùng thủ đoạn, phía trước phía sau bên trái bên phải phía phía dưới cũng biện pháp bắt chúng ta, lại sợ ta thương hại tới mình, chỉ có thể bị ta buộc vừa gọi người vào bên trong thông báo cho Hoàng đế, vừa thối lui.

      Ta cùng Lục Trúc hai người mạnh mẽ cứ như vậy đột phá vào.

      Chúng ta ở bên ngoài gây ra động tĩnh lớn như vậy, người ở bên trong dĩ nhiên thể nào biết, hơn nữa ngoài cửa cũng có người của Vương Gia, thời điểm ta còn chưa chân chính tiếp cận mang theo thương chạm mặt vọt về phía ta.

      Ta thấy thế, cái tát đem vỗ tới tường!

      Hoàng đế thâm trầm nhìn ta động, bọn thị vệ cũng thâm trầm nhìn ta động, bộ ta làm cái gì cũng vô dụng.

      Mà Vương Gia? nhịn đau vẫn về phía ta, còn bắt tay của ta lại, chỉa vào đầu heo bị thương thảm nỡ nhìn, cùng còn chưa khỏe bao nhiêu vẻ mặt thâm tình : "Bổn vương sắp xếp xong xuôi, ngươi theo ta rời ."

      Hoàng đế hừ hừ lên tiếng: "Còn mau quay về!"

      Lời này Hoàng đế với ta, vừa như thế, ta lập tức đặc biệt tàn nhẫn vô tình bỏ rơi Vương Gia.

      Vương Gia cố chấp còn muốn tới bắt ta, ta lập tức lạnh lẽo với : "Cút ngay, cho phép ngươi chạm vào ta!"

      trừng lớn mắt, bộ mặt bị thương.

      Ta cũng nhìn , trực tiếp tới trước mặt Hoàng đế.

      Thị vệ trước mặt Hoàng đế tách ra con đường, để ta cùng Lục Trúc vào.

      "Phụ hoàng, ta có lời muôn ."

      "Trẫm tại muốn nghe ngươi chuyện, trở về hảo hảo ngây ngô cho trẫm."

      Ta lập tức đỏ tròng mắt: "Phụ hoàng, ngươi muốn bỏ qua cho !"

      Thấy ta mạnh miệng, Hoàng đế vung tay lên, chỉ lát nữa là đập vào mặt ta, ta lại đột nhiên bị người từ sau kéo ra, Vương Gia biết từ lúc nào chạy tới, lòng bảo vệ ta.

      "Ta cần bỏ qua cho ta!" Vương Gia với ta: "Ta có thể bảo vệ ngươi, chúng ta bây giờ liền rời khỏi nơi này."

      "Thiên hạ rộng lớn đều là vương thổ, tự tin của ngươi từ đâu tới cho rằng ta theo ngươi, ra ngoài chịu khổ với ngươi? Hơn nữa, lúc này ngươi cho rằng ngươi còn có thể rời hoàn chỉnh sao? Nơi này là hoàng cung, phải vương phủ của ngươi, huống chi, ngươi mất binh quyền, ngươi bây giờ cái gì cũng có, ngươi còn chưa thấy ràng sao? Nếu phải phụ hoàng ta bày mưu đặt kế, ngươi cho rằng ngươi bằng ít người như vậy có thể xông vào được sao, mang binh xông vào hoàng cung là tội lớn thế nào chẳng lẽ ngươi hiểu! Ta trước kia chỉ biết ngươi ngu xuẩn, nhưng biết ngươi ra ngu xuẩn như vậy!"

      Đúng, ta sắm vai tiểu bạch hoa nhu nhược thiện lương, nhưng ta cũng đần!

      Thậm chí, ta so Vương Gia còn thấy hơn, cũng thông minh hơn.

      Hoàng đế thấy kế hoạch của mình bị vạch trần, cũng tức cười, cười ta đem thông minh lãng phí người người như thế. Che lồng ngực của mình, bộ giận đến ngực đều đau.

      "Vì nam nhân như vậy, ngươi liền vì nam nhân như vậy, nhất định làm phụ hoàng tức chết sao?"

      Hoàng đế run rẩy đưa tay chỉ ta, ta lập tức mắt đỏ: ", ta cũng muốn như vậy, phụ hoàng, như thế nào đều tốt, xin ngài tha cho mạng, ngài có thể đuổi xa, ta cùng ân đoạn nghĩa tuyệt, bao giờ liên quan đến nữa! Ta thề." Ta vừa , bỏ rơi tay Vương Gia, vội vàng muốn thề.

      Vương Gia biết được chân tướng tuyệt vọng như vậy đau lòng muốn chết, giãy giụa ngăn cản ta thề, lại bị ta cước đạp đến đất.

      Lấy thân thể yếu ớt bệnh tật tại của , gạt ngã ta chút áp lực cũng có!

      Sau khi Vương Gia ngã, khổ sở lăn lộn mặt đất gào thét, trách cứ ông trời tại sao muốn đối với như vậy, ngày trước tại sao thấy tất cả, tại sao phải bị nữ phụ lợi dụng, làm cho tình của tới kết thúc như vậy, quả muốn chết. Ta cước giẫm ở đầu của , lòng bàn chân nghiền a nghiền, quả muốn nghiền ra máu, ánh mắt đừng nhắc tới bao lạnh mạc vô tình ác độc tàn nhẫn.

      "Ta thề, từ nay ta cùng với Vương Gia còn liên quan, nếu vi phạm lời thề, là heo là chó, tuyệt là người."

      Vương Gia giãy giụa bắt được chân của ta, ta đột nhiên dời bước chân , ngồi xổm ở trước mặt . Ta nhìn đôi mắt đỏ ngầu đến cơ hồ muốn chảy ra huyết lệ, sâu sắc cảm giác chính mình tàn nhẫn vô tình. Tf nâng mặt của lên, để cho ngồi dậy, tiếp theo, ta tại góc ai thấy, đột nhiên kéo ống tay áo của mình lên, lộ ra thủ cung sa.

      Vương Gia giống như là bị cái gì quấn tới, chợt nhìn ta chằm chằm.

      Ta tiếp nhận ánh mắt của , đột nhiên nhàng cười, cười đến nhu nhu, mềm mại, trong mắt tràn đầy ác ý. Khóe miệng ta cong lên, kéo tay áo xuống, thấy có năng lực hành động, ta liền nhàng tiến tới bên tai , giọng : " sai, nữ nhân cùng ngươi vô số buổi tối cũng phải là ta, mà ngươi cách nào sinh hoạt vợ chồng, là bởi vì ta hạ độc ngươi. Bên ngoài truyền ra lời đồn như vậy, ngươi bị nữ nhân kia hạ độc, toàn bộ, đều là ta làm. . . . . ."

      Ta cười, lại nhìn mặt của chút, nhàng chạm vào cái: "Ta là nữ tử ác độc như vậy, ta ghét nhất người ta ta, từ ngày đầu tiên ngươi bắt đầu vũ nhục ta, ta chỉ muốn trả thù ngươi. Ở trong mắt người khác, ta cỡ nào thiện lương. . . . . . Nhìn ngươi dáng vẻ của ta như vậy, ta là cực kỳ đau lòng, vì vậy ta giết ngươi, dĩ nhiên, đây phải là bởi vì ta ngươi, nếu như đơn giản để cho ngươi chết , vậy đáng tiếc biết bao, ta còn chưa nhìn ngươi khổ sở đủ đâu, ngươi phải sống sót tốt, nghĩ tới mỗi việc ta làm, nghĩ tới mỗi chuyện ngu xuẩn ngươi làm, từ từ trở về, từ từ đau đớn, từ từ hối hận, tức giận muốn chết, làm thế nào cũng chết được, ta cứu ngươi, nhất định."

      Vương Gia "Phốc" phun búng máu ở mặt ta, khuôn mặt khó mà tin được.

      Ta dùng tay áo lau lau, tùy tiện ném Vương Gia xuống đất, lạnh lùng quay đầu nhìn về phía Hoàng đế tới, cho dù ta quay đầu lại, cũng có thể tưởng tượng tại vẻ mặt của Vương Gia như thế nào.

      Mất tình , đồng thời lại phát tất cả đều là vở kịch lừa gạt kinh thiên, tình kiên trì cũng chỉ từ ta thiết kế, hẳn là hận ta, tim cũng bị moi ra giống như thống khổ bất quá cũng chỉ là như thế.

      Ta để chết, là người ngược nữ chính chết sống lại phương diện tình cảm, nhưng tội đáng chết. Ta chỉ muốn cho biết, cái gì gọi là từ thiên đường rơi xuống tới địa ngục.

      Ngày trước, muốn cái gì có cái đó, căn bản để công chúa ở trong mắt, thậm chí Hoàng đế cũng coi là quan trọng.

      Nhưng khi dậy nổi công chúa đùa bỡn xoay vòng vòng, chính là Hoàng đế lo ngại, có thể thoải mái muốn mạng của . sống hay chết, cũng chỉ do câu của vị hoàng đế kia.

      Vương Gia tuyệt vọng nằm xuống đất, ánh mắt mờ mịt, bộ muốn sống thêm nữa.

      Ta từng bước từng bước tới trước mặt Hoàng đế, quỳ xuống.

      Ở nơi Vương Gia nhìn thấy, ta lệ rơi đầy mặt, thanh cũng mang tia nghẹn ngào, vô cùng kiên định.

      "Xin thả , nếu , ta liền theo cùng chết ở trước điện."

      "Cần gì như thế. . . . . ." Hoàng đế thở dài cái, kéo ta lên, thậm chí muốn ôm ta.

      Ta lại mực cúi đầu khóc thút thít, mới vừa rồi mặc dù thanh của ta rất , người có nội lực cẩn thận nghe, vẫn có thể nghe được đại khái, hơn nữa ta cắn chữ rất bắt bẻ, có chút cắn tương đối nặng.

      Vì vậy, trong măt những người có tâm, ta làm như vậy chính là cố ý, cố ý làm như vậy, đem tất cả đều nắm vào người mình, khiến Hoàng đế thả Vương Gia.

      Sau khi chứng kiến Vương Gia tin lời của ta, Hoàng đế nhìn cũng muốn nhìn Vương Gia cái.

      Nữ nhi thương cũng kịp làm cho nhiều chuyện như vậy, thậm chí vì cứu , ra như thế, tự nhận ác độc, người này cư nhiên tin tưởng. Ở nơi Vương Gia nhìn thấy, Hoàng đế thấy được, nhìn thấy nỗi khổ sở của ta, dáng vẻ ta ngay cả khóc thút thít cũng dám phát ra thanh.

      ôm ta sâu vào trong ngực, bị nước mắt của ta làm cho tâm cũng mềm nhũn.

      Ta bày tỏ, ta Vương Gia như thế, quả nên quá si tình. Cũng giống như bày tỏ, ta cùng Vương Gia sụp đổ rồi! có quan hệ! tại Vương Gia lại tin lời ta, quả cũng có dùng khí sống tiếp, ném ném xa chút cũng là tính toán sáng suốt.

      Về phần những người Vương Gia mang tới? Hoàng đế dĩ nhiên thể dễ dàng bỏ qua mà trả lại cho Vương Gia.

      Vì vậy, Vương Gia có thể mang theo đống người đến, kết quả chỉ có chính mình người bị ném khỏi Hoàng cung.

      Sau khi ta khóc xong, Hoàng đế tỏ vẻ, lần này giết Vương Gia, chỉ tính toán đem lưu đày tới biên cảnh, để cho cuối cùng cả đời đều thể trở về nữa.

      Ta đây mới hài lòng, khóc xong, chuẩn bị mang theo Lục Trúc trở về.

      Trước khi Vương Gia bị áp , quay đầu lại nhìn ta cái, nhìn thấy nước mắt của ta, thế nhưng kỳ dị trong mắt lóe lên chút hi vọng. Ta lại cũng thèm nhìn , cùng lướt qua nhau, như cùng chỉ là người râu ria xa lạ.

      Sau cùng, ta còn là đặc biệt lạnh lùng ngược tâm lần, quả thể ác hơn.

      Cuối cùng Vương Gia là thẳng vào, nằm ra.

      Vốn bị thương nặng, lại bị ta ngược tâm, lại ngược thân, lại ngược tâm, trực tiếp hôn mê.

      Giữ được mạng của Vương Gia, ta liền bắt đầu tiến hành bước kế hoạch cuối cùng!

      Mục tiêu! Hoàng đế!

      Mà trong dân chúng, chuyện xưa của ta lại có tiến triển mới, ta dĩ nhiên là si tình đủ kiểu, quả khấp huyết hoàng cung ép Hoàng đế thể thả Vương Gia.
      Trâu thích bài này.

    3. Nữ Lâm

      Nữ Lâm Well-Known Member

      Bài viết:
      23,871
      Được thích:
      22,184
      Edit: Vô Phong
      Chương 117:

      Chuyện sau đó của Vương Gia mặc dù ta cũng chủ động thăm dò, vẫn là từng chút từng chút truyền vào trong tai ta. Có lẽ là có vài người cố ý, có lẽ là vì an ủi tình ta đau đớn mất tình , đành lòng để cho ta ở trong hoàng cung tương tư lại chiếm được tin tức của người, cũng có lẽ là muốn cho ta hoàn toàn chết tâm với nam nhân kia.

      rất thảm, bởi vì ta nên có người thay chữa hết ngoại thương, nhưng có chút nội thương bởi vì cảm xúc ảnh hưởng thế nào cũng tốt lên. Rất nhiều người với ta Vương Gia điên rồi, phải là mắng ta, chính là kêu gào. chẳng còn gì nữa, thân phận tôn quý, tài phú, thế lực, nhân mã, biến thành người đơn, cho dù còn sống, lại trở thành tội nhân, bị trông chừng, giam giữ, ngay cả dân chúng thấy cũng phun ngụm nước miếng.

      Đối với , địa ngục cũng chẳng qua như thế.

      Nhưng thỉnh thoảng lại cười to.

      đường bị áp ra khỏi kinh thành, Vương Gia thấy tất cả mọi người chửi , tất cả mọi người xem thường , địa vị so với tên ăn xin gãy tay thiếu chân chỉ có thể bò đất cũng bằng. Lúc mới bắt đầu tức giận, nhưng sau khi tức giận tích lũy đến trình độ nhất định, trở nên vô cùng tỉnh táo, chỉ có thỉnh thoảng mới có thể cảm xúc vô cùng mất khống chế.

      Tỷ như, nghe có người bản công chúa đẹp đẽ thiện lương, tỷ như số người bản công chúa thiện lương đồng thời, còn nhân tiện chê bai đầu óc bị nước vào. Khi đó luôn thích mắng to ta, nhưng vẻ mặt lại thấy có bao nhiêu tức giận, nhiều hơn, là cảm giác mình có hai bao trùm lên mọi người.

      Tất cả mọi người cảm thấy Vương Gia điên rồi, cũng rơi vào loại trình độ này còn kiên trì xem thường mọi người chung quanh.

      Trước khi rời khỏi Kinh Thành, Vương Gia thấy có người lại bán bức họa của ta, cười.

      mắng những người phàm kia nhìn mỹ mạo của ta lưu luyến si mê ngu ngốc, cười lớn khắp thiên hạ chỉ có hiểu biết ta là hạng người gì, những người đó đều ngu xuẩn ngu ngốc đến bất trị, chỉ có mới hiểu ta biết ta chân chính là dạng gì, vân vân . . . . . .

      Khi tất cả mọi người đều cho rằng bị điên rồi, có ý định cùng so đo, lại cười, cười đến đặc biệt điên cuồng. Lớn tiếng ái phi của hiểm ác độc tâm kế thâm trầm như thế nào, cũng chỉ thương mình .

      Mặc dù biết tự tin của từ đâu tới, nhưng chuyện này huyên náo rất lớn, cũng rất nhiều người biết, tự nhiên cũng truyền vào trong tai ta.

      Vương Gia cố chấp cho rằng, ta đối với như vậy, hoàn toàn là vì thành hận! Cũng coi như bị đối đãi như vậy tâm trạng vặn vẹo tự suy nghĩ cách an ủi mình, tóm lại, quyết tâm cho rằng ta hại như vậy có nguyên nhân khác, cũng là bởi vì thương , quả có cách cứu.

      Chân tướng ta biết, nhưng dân chúng phía ngoài biết, rất hiển nhiên Vương Gia bộ coi thường dân chúng như vậy chọc giận những tiểu dân chúng bình thường nhìn cũng biện pháp liếc cái kia. Bởi vì chuyện này, Vương Gia thiếu chút nữa bị những người đó coi như con kiến cầm cục đá đập chết, thể ra khỏi Kinh Thành.

      Coi như bị nện đến bể đầu chảy máu, nhưng người phụ trách hộ tống lại làm như cái gì cũng còn thấy.

      Rất nhiều nữ phụ trong tiểu thuyết nữ phụ, đều bi thương. Họ từng người được nam chính rất thích. Thời điểm nữ chính xuất , mặc dù nam chính bộ thay lòng, chung quy lại là cho nữ chính quá nhiều quan tâm, dẫn đến việc nữ phụ ghen tỵ.

      Vì vậy họ bắt đầu hãm hại nữ chính đủ kiểu, muốn bao nhiêu ác độc có bấy nhiêu ác độc, muốn bao nhiêu hiểm có bấy nhiêu hiểm! Tiếp đó, vai nam chính phát ra bộ mặt ác độc của vai nữ phụ! Cái gì, ngươi lại là nữ nhân ác độc như vậy? Cái gì, ngươi như thế này mà hãm hại XXX! Quả thể tha thứ! Năm đó ta là mắt mù mới có thể ngươi, hoặc là ta vô cùng hối hận từng ngươi, lại hoặc giả ngươi xứng với tình của ta! Loại nữ nhân hiểu ác độc như ngươi ta nhìn nhiều đều dơ bẩn mắt của ta.

      Loại hành vi này, loại chân ái này, quả làm cho người ta thể nhẫn nhịn.

      Đây là loại chân ái khiến ta buồn nôn nhất, hết lần này tới lần khác rất nhiều tác giả thích khiến thời điểm nam nữ chính chung với nhau an bài nữ phụ ác độc ở giữa, họ bình thường là người của vai nam chính.

      Chưa bao giờ có nam chính nhận ra mặt ác độc của nữ phụ, vẫn nữ phụ, chưa từng có.

      Coi như nữ phụ làm đúng hay , cùng nữ chính chơi trò mập mờ là được rồi sao? phải nữ phụ sao?

      Mà bây giờ Vương Gia, đại khái cũng rơi vào kiểu đó.

      Nhưng còn giống những nam chính kia, ta , thậm chí vẫn đùa bỡn , lại làm cho loại ảo giác được . Đến thời điểm này, loại ảo giác đó liền trở thành cây cỏ cứu mạng khích lệ sinh tồn, chỉ có thể gắt gao chộp vào trong tay.

      Cho dù ta khiến cho trở thành hai bàn tay trắng, cho dù ta đào hố , hại , độc , ác độc lại hiểm, tâm kế còn thâm trầm, tất cả đặc điểm của nữ phụ ác độc đều xuất người ta, nhưng vẫn ta. sai, ta, nữ nhân ác độc như ta, cho dù muốn thừa nhận.

      Trong cuộc sống quá khứ, quen có ta, lệ thuộc vào ta, thích ta, thậm chí bất tri bất giác ta. Đột nhiên sau đó tình huống biến chuyển, bị nữ phụ lợi dụng, mất tất cả, khi vất vả thấy hi vọng, muốn dẫn ta rời , cùng trải qua cuộc sống gia đình hạnh phúc, ta cho kích nặng nề. Để cho hiểu ra tất cả cũng chỉ là ta diễn trò, khổ nạn của đều do ta cấp cho.

      Dưới kích thích mãnh liệt như vậy, trở nên vô cùng hận ta, chính là vô cùng ta.

      Nếu lòng , như thế nào lại bởi vì phát diện mạo ác độc của người sâu đậm, liền hối hận, thậm chí muốn moi tình của mình ra, làm thành chưa từng tồn tại qua.

      Chân chính , mới phải như vậy.

      Coi như phát nửa kia ác độc, có lẽ ta đau lòng khiếp sợ, lại thu hồi tình của mình, ngược lại người khác sạch giống như tiểu bạch hoa.

      Thích làm sao còn có thể phân biệt ác độc cùng thiện lương, những thứ kia lấy danh nghĩ tình mà tổn thương, càng ghê tởm hơn. Khi phát người người xấu, có lẽ ta đồng ý với hành vi việc làm của , nhưng lại có thể dùng chính mình tự thay đổi , mà phải quả quyết ghét bỏ, vứt bỏ, cho dù là khối u ác tính, tản ra mùi ghê tởm, sau đó xoay người thản nhiên người khác.

      Làm như vậy, chỉ có thể chứng minh đó là kẻ rác rưởi.

      Dĩ nhiên, ta cũng cho rằng thiện lương là sai, nhưng ta chỉ ghét lấy danh ghét vì ác độc, thay lòng vì thiện lương.

      tại bên cạnh Vương Gia người nào có thể xưng là nữ nhân lương thiện phụng bồi , coi như có, chỉ sợ cũng có nữ nhân có thể vào trong lòng của nữa, bởi vì ta tồn tại quá mức mãnh liệt. Nữ phụ là lợi dụng , nhưng đó là nàng tự nguyện, cũng tính ta hoàn toàn hãm hại.

      Ta cũng phải là đối phó nữ nhân, mà là tất cả tổn thương đều là hướng về , bộ vì thành hận.

      Khi cho rằng ta đồng thời, cũng ta, nữ nhân ác độc như ta đây. Đáng tiếc, tại chỉ có thể mình ngược tâm, mình lừa mình dối người.

      Sau khi ra khỏi Kinh Thành, Vương Gia càng thêm xong, bệnh đến mơ mơ màng màng. ngừng gọi tên của ta, có người đặc biệt đem nhớ nhung của truyền đạt cho ta, ta cũng đáp lại bất cứ điều gì.

      Cả đời này, chỉ có thể chịu hành hạ mà còn sống, cầu mà được.

      Khi những kia luôn truyền đạt lại tin tức của Vương Gia cho ta, ta cũng tích cực chuẩn bị đột phá.

      Độ thiện cảm của Hoàng đế sớm bị ta xoạt đến thể cao hơn, tại điều ta duy nhất phải làm, chính là khiến loại này hảo cảm đạt tới biến chất.

      Mà lúc này, Sẹo ca bị ta đuổi đến thôn trong núi xa xôi.

      Rất nhanh, ta làm cho Hoàng đế đón trở lại, để cho quang minh chính đại trở thành hoàng tử.

      tại Hoàng đế có nhi tử, mà Hoàng đế quét sạch tất cả uy hiếp rồi, tại cơ bản cũng là tình trạng có người nối nghiệp. Mấy Vương Gia còn sống đều có dã tâm gì, dám tranh vị trí kia, nhưng bọn tin tưởng, nếu như Hoàng đế vẫn có nhi tử, người trong đám con của bọn họ được chọn để dạy dỗ, hơn nữa lấy được ngôi vị hoàng đế.

      Tất cả mọi người đều trông ngóng chờ xem.

      Hoàng đế từng có nhi tử được coi trọng, đáng tiếc chết sớm, nếu như chết, cho dù được sủng ái, nhưng nếu như Hoàng đế xảy ra vấn đề gì, đế vị cũng nên là của .

      Nếu như, đứa bé kia chết, chỉ là lúc tuổi bị lừa bán sao? Nếu như hoàng tử kia hồi cung sao? Cho dù làm thái tử, chỉ là làm hoàng tử đơn giản, cũng liền đủ rồi.

      Vấn đề bây giờ là, thế nào khiến hoàng tử kia trở lại trong cung.

      Ta ngồi trong cung điện của mình, vừa nghe Lục Trúc ríu ra ríu rít bên tai ta, vừa đưa tay khẽ chọc bàn bên cạnh, vẻ mặt suy nghĩ sâu xa. Sau khi Vương Gia rời , ta vẫn chải kiểu tóc thiếu phụ, ta cho rằng như vậy có thể có loại đặc biệt hấp dẫn đối với Hoàng đế, chứng minh ta làm đúng.

      Sau khi Vương Gia rời , thái độ của ta thay đổi cực nhanh.

      Bình thường vui giận, thậm chí có vẻ mặt gì, chỉ có khi Hoàng đế xuất mới có thể luôn nhìn , làm vui lòng, làm món ăn ngon cho , nghe , ngoan ngoãn khéo léo, làm người thương . Thời điểm có ai, ta liền biến thành tượng người có linh hồn, chỉ có khi Hoàng đế xuất linh hồn của ta mới có thể phụ thể.

      Cứ như vậy, chọc cho Hoàng đế đối với ta vô cùng đau lòng, tại chú ý tới Vương Gia nữa rồi, lòng nghĩ đến muốn ta, thường xuyên xuất trước mặt ta. hình như là muốn thông qua quan tâm với ta, để cho ta khôi phục như cũ, nhận thấy được thái độ của mình đối với ta càng ngày càng mập mờ.

      Trong kịch tình, Hoàng đế đối với nữ chính biến chuyển là bởi vì dung mạo cùng tính tình của nàng cùng mẫu thân tương tự, thậm chí sau khi nữ chính bị tổn thương quay về, Hoàng đế cẩn thận coi nàng như thế thân của tiền hoàng hậu. Chuyện sau hồi lâu áy náy, ngược người đem nữ chính đẩy ra xa, trong lúc đó còn điên cuồng cưng chiều nhiều hậu phi.

      Mà khi đó lại chạy ra nhiều nam nhân vô cùng tỏ vẻ mập mờ với nữ chính, cầu hôn công chúa.

      Mặc dù biết như vậy là đúng, Hoàng đế cũng để cho nàng tái giá, thậm chí khi phát nàng len lén gặp vài nam nhân kia còn giam lỏng nàng, ngược tâm ngược thân đủ kiểu.

      Khi đó nữ chính vốn ốm yếu, liền ngã bệnh, suốt cả tháng hôn mê bất tỉnh. Hoàng đế thế mới biết mình sai lầm rồi, thừa nhận tình cảm của mình, vai nam chính trải qua đả kích thiếu chút nữa mất nữ chính cũng rối rít bày tỏ có thể chịu đựng tồn tại của người khác, sau đó liền NP rồi.

      Nữ chính căn bản ngược bọn họ, quả chính là bị ngược cuộc vô ích , còn trở thành J nữ sử dụng miễn phí.

      Về sau, tác giả cũng nhớ đến cho nữ chính hôn lễ hoàn chỉnh.

      câu sau cùng bọn họ liền hạnh phúc sống chung chỗ, thêm hai ngoại truyện xong rồi, quả khiến người xem ngột ngạt khó thở muốn ngất .

      Nghĩ tới những kịch tình kia, ta như đầu gỗ mặt đột nhiên lộ ra tia quỷ dị.

      Tác giả có lời muốn : Hoàng đế nữ nhi.

      Kết quả nữ nhi nhi tử.

      Nhi tử là người Hoàng đế ghét nhất, quả thể nhẫn nhịn, vì vậy bị tức chết!

      HE ~
      Hình ƯuTrâu thích bài này.

    4. Nữ Lâm

      Nữ Lâm Well-Known Member

      Bài viết:
      23,871
      Được thích:
      22,184
      Edit: Vô Phong
      Chương 118:

      Đây là thế giới tràn đầy ác ý.

      Ta định ma quyền sát chưởng công chiếm Hoàng đế Hoàng đế xuất , mỗ Hiên Viên Vương Gia bày tỏ rất muốn sớm chút ra sân tới cùng ta chơi trò mập mờ rồi, vì vậy cứ như vậy xuất , ỷ vào võ công cao, trực tiếp lẻn vào chỗ ở của ta.

      Lúc ấy ta cực kỳ tàn ác ngược quạ đen, thời điểm nghe được sau lưng vang lên tiếng gió, ta vô cùng cơ trí nhét quạ đen vào trong tủ treo quần áo. Tiếp đó, ta mặt biểu tình quay đầu, thấy được người đột nhiên xuất ở trong phòng của ta.

      tại ta mới phát Sẹo ca quan trọng như thế nào, sau khi có ở đây bên cạnh ta, an toàn tính mạng của ta được bảo đảm, xem ra vô cùng cần thiết nhanh chóng nghĩ biện pháp khiến Hoàng đế đón người trở lại mới được. Ta vừa trầm tư, vừa nhìn nam nhân xuất trước mặt ta. mặc thân áo màu mực, nhúc nhích nhìn ta, ánh mắt rất phức tạp, để bị nghi ngờ, ta chuẩn bị tốt lắm.

      Dù sao tất cả nam tử từng bị ta lừa gạt đều dùng ánh mắt này nhìn ta.

      Ta mặt lạnh, tiến hành lạnh lùng tới cùng.

      tiến lên bước, thở dài : " là ngươi, ngờ ngươi lại là. . . . . ."

      Ta lời nào, chỉ là nhìn , mặc tự do phát huy.

      dừng chút, tiến lên nắm hai vai của ta. Ta lộ ra dáng vẻ người đầu gỗ tinh thần rất có vấn đề, mặc dù nhìn , trong mắt cũng là trống , cái gì cũng thấy được, có ngược có ngược rồi.

      "Nếu sớm biết, ngày đó ta rời khỏi Kinh Thành."

      may là sớm biết, trong lòng ta nghĩ tới, ta có thể sảng khoái từ vương phủ ra ngoài dạo như vậy, đều là bởi vì đám người giáo chủ và Vương Gia tản bốn phía rời khỏi Kinh Thành tìm ta trong thời gian ngắn cũng về được. Chẳng qua chuyện của ta cùng Vương Gia huyên náo lớn như vậy, bọn họ biết cũng là việc nên làm, hơn nữa bức họa của ta lưu truyền ra ngoài rồi.

      Lần nữa gặp lại Vương Gia, ta cũng phải có bất kỳ chuẩn bị gì.

      Ta nghĩ, nhất định từ chỗ Giáo chủ biết được chút chuyện của ta, tính tình vốn dĩ đa nghi, dĩ nhiên tin bao nhiêu. Ta liền nhìn trúng loại người tính tình ai cũng tùy tiện tin tưởng như , mới phải lừa dối như vậy.

      tại ta cũng cần làm chuyện dư thừa gì, tận tâm tận lực sắm vai nữ tử ngu dại vì tình là được. Hai mắt đong đưa linh hồn cũng bay mất, trạng thái này ta rất thuần thục, mặc kệ gì với ta, làm gì, ta đều có phản ứng, ngoài mặt lạnh nhạt, cũng là bộ linh hồn sớm rời khỏi thân thể.

      Hiên Viên Vương Gia lại tiếp mấy câu nữa, vẻ hoài nghi dần dần thối lui, tiến lên kéo tay của ta.

      Ta chút phản kháng cũng có, cũng có bất kỳ chỗ nào mất tự nhiên, liền bị lôi kéo ngoan ngoãn theo ra ngoài.

      Ánh mắt lóe lóe, quay đầu lại nhìn ta vài lần, thoáng qua trong mắt chút vẻ nhớ lại, hình như là nhớ lại những điều chúng ta từng trải qua, trong mắt thế nhưng cũng có chút ấm áp.

      Hôm nay thân phận của ta đơn giản, dĩ nhiên thể trở về làm thiếp của , vốn dĩ thân phận công chúa cũng thể làm trắc phi, nhưng mọi người đều biết ta là người từng gả lần, trừ phi đối với ta là chân ái, nếu chắc chắn để cho ta làm chính phi. Nhìn nghiêm túc tự hỏi như vậy, làm cho ta có chút ngạc nhiên quyết định như thế nào.

      Mặc dù ta là người từng gả lần, nhưng thân phận cũng bị thấp bao nhiêu, hoàng đế sủng ái để ta ở chỗ này, hôm nay nhất định là len lén tiến vào, có lẽ ngay cả Hoàng đế cũng biết, bằng ta liền lợi dụng cơ hội này.

      Trống rỗng trong mắt ta dính vào chút ý cười, đáng tiếc người lôi kéo ta chú ý tới.

      lôi kéo ta ra cửa, ta thấy được bọn nha hoàn bên cạnh cũng bị đánh ngất xỉu mặt đất, ta chút phản ứng cũng theo phía sau . hình như là muốn mang ta ra ngoài, tay bế ngang ta, vận khởi khinh công bay ra ngoài. Hoàng cung thủ vệ sâm nghiêm, cho dù khinh công tốt, cũng phải là tùy tiện bay là có thể bay ra ngoài.

      Hiên Viên Vương Gia mang theo ta vừa bay vừa ngừng, tránh thoát ít thị vệ, bởi vì ta có phản ứng gì, cho nên coi như nhõm.

      ngang qua tẩm cung của Hoàng đế ta cảm thấy thể để cho Vương Gia thuận lợi, vì vậy ta nhàng động thân, ngâm tiếng.

      Vương Gia lập tức ngừng lại, nhìn ta trong ngực .

      Ta từ từ ngẩng đầu lên, đôi mắt mờ mịt tràn đầy có sắc thái, lông mi nhè rung động, miệng hơi hé, phát ra tiêng yếu ớt mang theo tức giận, giống như động vật giọng kêu tiêng Vương Gia.

      Ánh sao đầy trời, ta dần dần nở nụ cười, vô cùng đơn thuần nhìn , vươn tay, cẩn thận níu lấy lọn tóc của .

      "Nguyện. . . . . . Phải lòng người, bạc đầu . . . . . . Xa nhau. . . . . ." Ta vô cùng yếu ớt dựa vào vai , nhìn nhúc nhích, lệ quang trong cặp mắt đẹp chớp động, hài lòng lệ thuộc vào cùng thâm tình, giống như cõi đời này ở trong mắt ta chỉ còn dư người này. Bởi vì ta tựa vào trong ngực , cho nên có thể ràng nghe được trong nháy mắt đó trái tim của thế nhưng đập nhanh hơn rất nhiều nhịp, ôm ta chặt, ánh mắt cũng chầm chậm thay đổi.

      Dù sao cũng từng thích ta, cũng tin tưởng ta từng vô cùng thương , nếu phải bởi đủ loại ngoài ý muốn, ta căn bản chia lìa .

      Nếu có chia lìa, như vậy ta gả đúng là .

      Ta cấp cho loại ác giác như vậy, lơ đãng động thủ để cho thấy được thủ cung sa tay ta.

      lập tức vui mừng nhìn ta, vui đến biết như thế nào cho phải. Sợ rằng quyết định trong lòng lúc trước tại càng thay đổi rồi, mà ta trong lòng cũng càng quan trọng hơn chút, đủ để cho vài điều bôi nhọ ta của Giáo chủ biến mất.

      Ta nắm chặt y phục của , cùng đứng nóc tẩm cung của Hoàng đế, đại nghịch bất đạo.

      " chạm qua ngươi?" mang theo ta ngồi xuống, nhàng bắt được bàn tay bé lạnh lẽo lại mềm mại của ta.

      Tay của ta rất mềm mại, rất trắng tích, cũng xinh xắn, đáng , cơ hồ có nơi nào hoàn mỹ, đây là thiết định của nữ chính, cần hâm mộ ta. nắm bàn tay được thiết định đặc biệt hoàn mỹ đẹp mắt của ta trong bàn tay, sờ sờ gương mặt xinh đẹp đến được của ta.

      Ta tràn đầy thích ỷ lại nhìn , có chút ngơ ngác hỏi: "Cái gì. . . . . . chạm?"

      Thấy vẻ mặt ta u mê, sắc mặt Hiên Viên Vương Gia lập tức có chút tốt lắm: " càng như thế đối với ngươi. . . . . . làm sao dám!"

      Thấy tức giận, ta vội vàng rút tay ra, ngược lại bắt tay lại, vội vàng lay động, đáng thương đỏ mũi: " nên tức giận, Vương Gia ngươi cần tức giận, ta ngăn ngươi."

      "Ngăn ta cái gì?"

      " nên tức giận." Ta đột nhiên mềm mại cười.

      lúc này mới phát đúng, bắt tay ta về chặt, nắm ta thấy đau: "Ngươi mới vừa rồi có ý tứ gì? Ngươi coi ta là người khác?"

      Da của ta đặc biệt yếu ớt, rất nhanh bị nắm đến đỏ đến tím bầm, trong mắt ta lệ, bộ dạng thể đáng thương hơn nhìn : "Ta ngăn ngươi, trắc, trắc phi, nếu ngươi thích. . . . . ."

      Bị người khác làm thành thế thân cảm giác thế nào? Có phải rất rất mới mẻ độc đáo hay ?

      Hiên Viên Vương Gia bị thương tổn, nổi giận nắm chặt hai vai của ta: "Ngươi biết ta là ai? Còn coi ta như người khác! Ngươi tất cả đều nhớ được sao? !"

      Ta tỏ vẻ ta bị bệnh, ngu ngốc đến được nhìn , hình như hiểu tại sao ta như vậy còn tức giận, còn nắm ta thấy đau. Mặc dù ngay từ đầu hiểu tinh thần ta có cái gì đúng, nhưng bây giờ ta có cái gì đúng liền ràng thể ra.

      tức giận động tác liền lớn, chỗ ở của Hoàng đế cũng phải là nơi bình thường, vừa phát ra động tĩnh liền bị người phát , thể làm gì khác hơn là vội vàng ôm ta trở về trong ngực, nhưng quá chậm, đám thị vệ kêu to có thích khách vây quanh. Hiên Viên Vương Gia suy nghĩ chút, vẫn mang theo ta rơi xuống đất.

      Lúc này, Hoàng đế bị kinh sợ đến cũng xuất .

      Hoàng đế liếc mắt liền thấy ta vùi ở trong ngực nam nhân, lập tức đỏ mắt, lớn tiếng quát: "Buông nàng xuống!"

      tại Hoàng đế đối với tất cả loại sinh vật Vương Gia này đều rất nhạy cảm, đặc biệt là loại sinh vật Vương gia khác họ trẻ tuổi tuấn này, hơn nữa Hoàng đế sớm hạ cấm lệnh trong cung, được hai chữ "Vương Gia". Trừ sợ kích thích đến ta, cũng muốn ta sớm quên người nam nhân kia chút. Cho dù muốn để cho ta biết Vương Gia kia tại thế nào, cũng là dùng từ khác thay thế.

      tại ta đột nhiên bị Vương Gia ôm vào trong ngực như vậy, tại sao có thể kích thích đến .

      Hơn nữa ta cùng chơi mập mờ nhiều ngày như vậy, tại Vương Gia xuất thời cơ cũng quá tốt rồi!

      Trong lòng ta hưng phấn, bề ngoài cũng rất đầu gỗ, sau khi thấy Hoàng Đế, ta lại đột nhiên tỉnh táo, giãy giụa ra khỏi cái ôm trong ngực, nhìn Hoàng đế.

      "Phụ hoàng. . . . . . Tại sao ta lại ở chỗ này?"

      Ta kỳ quái câu, về phía Hoàng đế, nhưng lại chưa thành công, ta bị lãnh khốc Vương Gia kéo lại, thấy ta tỉnh táo, lập tức : "Ngươi còn nhớ ta ?"

      Ta nghĩ chút, khẳng định gật đầu: " ngờ còn có thể gặp lại ngươi lần nữa, chỉ là, có thể mời buông tay hay , nam nữ thụ thụ bất thân."

      Ta bày tỏ, tỉnh táo qua ta liền càng lạnh lùng rồi.

      Vương Gia tỏ vẻ chịu buông, bộ có lời muốn , nhưng Hoàng đế ràng muốn cho cơ hội kia.

      "Buông nàng ra! Còn cần trẫm lần thứ hai sao!" gắt gao nhìn chằm chằm cái tay Vương Gia bắt được ta, dường như muốn dùng nhãn đao chặt đứt cái tay dư thừa kia.

      Vương Gia thấy vậy, chỉ có thể tiếc nuối buông tay, nhìn ta về phía Hoàng đế.

      tới phía sau người Hoàng đế, ta bình thường hành lễ với Hoàng đế, ôm lấy cánh tay của : "Phụ hoàng."

      Hoàng đế quay đầu, gắt gao đem tay bị Vương Gia nắm kéo qua, chà xát a chà xát. Bản thân Hoàng đế phát làm như vậy có cái gì đúng, nhưng Vương Gia đầu kia vẻ mặt cũng rất xong, hiển nhiên phát điểm đúng của Hoàng đế đối với ta, nhưng lại tiện cướp người cùng Hoàng đế.

      Dù thế nào, ta cũng là nữ nhi ruột thịt của hoàng đế, như thế nào giành được qua Hoàng đế? Hơn nữa, nhìn Hoàng đế ngoài ý muốn, Vương Gia này tám phần là vội vàng vào kinh, cũng thông báo.

      "Sắc trời tối, ta trước dẫn ngươi về nghỉ ngơi." Hoàng đế dịu dàng với ta.

      Ta khéo léo gật đầu, quả thể thuận tâm hoàng đế hơn nữa. Nhưng ta càng ngoan, trong mắt Hoàng đế lại càng lo lắng, đặc biệt là ta mới vừa rồi còn bị nam nhân khác ôm trong ngực.

      Vương Gia ở đó đầu xa xa quỳ xuống, Hoàng đế chỉ cho người ta coi chừng để cho , cũng để ý nữa, mang theo ta rời khỏi, ánh mắt cũng muốn bố thí cho sinh vật danh hiệu là Vương Gia.

      Hoàng đế kéo ta được khá xa rồi, mới đặc biệt đến gần ta mở miệng: "Làm sao ngươi xuất tại nơi này?"

      Ta cẩn thận suy nghĩ chút, vẻ mặt mờ mịt, lại có chút khổ sở, cuối cùng vẫn là lắc đầu: "Ta nhớ , xảy ra chuyện gì rồi sao?"

      Hoàng đế có ý định hỏi tiếp, chuyển đề tài: "Ngươi biết người kia?"

      Xem ra đặc biệt để ý, trong lòng ta vui vẻ, sau đó : "Khi dưỡng phụ bức bách thiếu chút nữa bán ta vào thanh lâu cứu ta lần, nhưng bởi vì nguyên nhân nào đó chúng ta tách ra."

      Lời này của ta nhìn như có chút mập mờ, thực tế lại có gì hơn, ta vẻ mặt thản nhiên, nhưng Hoàng đế phiền não rồi. Vẻ mặt thay đổi mấy lần, cuối cùng nhìn thân thể đơn bạc của ta cái, lại trực tiếp ôm ta lên, tựa như Hiên Viên ôm lúc trước, rất là bá đạo muốn xóa sạch tất cả hơi thở của người nọ mới vừa lưu lại người ta.

      " có hay làm gì ngươi ?"

      "Ta nhớ . . . . . ." Ta mờ mịt lắc đầu, vô cùng ỷ lại đưa tay quàng cổ , đầu nhè đặt lên bả vai .

      Hoàng đế hình như cảm giác có gì mập mờ, rất là thản nhiên. Nhưng khi ta nhàng hô hấp bên cổ , người hiển nhiên nổi lên có chút biến hóa.

      càng ghen tỵ những nam nhân xuất bên cạnh ta kia, càng đại biểu có chút biến hóa xảy ra, chỉ là chính cũng phát .
      Trâu thích bài này.

    5. banglangtrang123

      banglangtrang123 Well-Known Member Staff Member Super Moderator

      Bài viết:
      26,213
      Được thích:
      47,807
      Edit: Vô Phong
      Chương 119:

      Mặc dù ta chỉ làm động tác , rất dễ nhận thấy, Hoàng đế lại có phản ứng lớn.

      Sau khi phát phải khiếp sợ thời gian, sau đó lại tự lừa mình dối người cảm thấy coi ta như hoàng hậu, nếu muốn phát triển như vậy, phải đổi thành con đường hoàn toàn nguyên tác rồi. Lúc này ta nhắc lại chuyện xưa chút, ta, mới thiện lương như vậy! Khi phát Hoàng đế dao động nên hung hăng kích thích , kích thích đến hoàn toàn có cơ hội cùng thời gian trốn tránh.

      tại ta rất gấp, vậy còn nhàn nhã để cho chuẩn bị tâm lý tốt sao?

      Vì vậy, ta rất nhanh liền hành động.

      Sau khi chuyện ta thiếu chút nữa bị Vương Gia bắt cóc khỏi hoàng cung qua , trong cung dần dần bắt đầu truyền lưu lời đồn đại. Lời đồn đại , Đại hoàng tử ra chết, chỉ là khi còn bị người bắt ra ngoài, bây giờ có người phát ra tung tích của . Những lời đồn đại này ban đầu chỉ là len lén truyền lưu, từ từ, liền truyền đến mặt nổi, rất nhiều hậu phi cũng biết tin tức như thế, các nàng vừa vui vừa buồn.

      Họ cũng có nhi tử, nữ nhi cũng có, họ biết Hoàng đế để cho họ sinh, nhưng lại cảm thấy là tự thân có vấn đề sinh được đứa bé, chợt nghe đến vẫn còn có Đại hoàng tử, khỏi cũng động chút tâm tư. Nếu quả có Đại hoàng tử này, tại hoàng tử có mẫu thân, nếu như họ có thể lấy lòng được Đại hoàng tử mà , mặc dù được làm hoàng hậu, nhưng ít ra có thể vớt vị thái hậu, loại chuyện tốt này tại sao có thể bỏ qua.

      Nhưng lại nghĩ, coi như Đại hoàng tử còn sống, hơn nữa được tìm trở lại, tuổi cũng lớn như vậy, làm sao có thể bị người khống chế, có thể dễ dàng lấy lòng.

      Thời điểm chúng hậu phi vừa mừng vừa lo, Hoàng đế cũng là vừa giận vừa sợ.

      Điều này ràng là có người muốn mưu làm gì đó! Thí sinh đầu tiên hoài nghi, liền tập trung vào Hiên Viên Vương Gia.

      Hết cách rồi, ai bảo thời điểm vào cung trùng hợp đây?

      ngày kia, sau khi ta bị Hoàng đế mang , lại bị Hoàng đế lạnh nhạt thờ ơ thời gian rất lâu, cuối cùng mới được thả khỏi hoàng cung. Sau khi Vương Gia rời , Hoàng đế hạ cấm lệnh, được cho truyền bất cứ ai cũng thể vào cung, đây là ràng cắt đứt cơ hội tái tiến cung của Vương Gia.

      Sau khi Vương Gia cơ hồ bị nhếch nhác đuổi ra khỏi hoàng cung, hơn nữa bị cấm chỉ vào cung liền xuất tin đồn như vậy, Hoàng đế muốn hoài nghi cũng được.

      Mà ta bên này, Hoàng đế lại gia tăng nhân thủ, trong ba tầng ngoài ba tầng vây quanh, bảo đảm ngay cả con muỗi cũng rất khó bay ra ngoài. Đối với an bài này, ta bày tỏ rất hài lòng, ở chung quanh cũng vây đầy nhân sĩ tinh nhuệ, ta rốt cuộc tìm về chút cảm giác an toàn, cần lo lắng đột nhiên trước mặt lại nhảy ra nam chính võ công cao cường nữa rồi.

      Mấy nam chính võ công cao cường kia, phòng tốt có thể tránh khỏi rất nhiều nguy hiểm.

      Nữ phụ ác độc có kỹ năng bồi dưỡng nhân thủ, hiển nhiên ta lén lén lút lút lấy ít người, bất động thanh sắc hạ thủ với cung nữ vẩy nước quét sân từ phía ngoài nhất, từ khi họ len lén chuyện phiếm truyền , cuối cùng chuyện càng náo càng lớn, lấy được chú y của khắp nơi. Bởi vì chuyện làm quá bí mật, muốn chân chính tra được ngọn nguồn ở đâu là thể nào.

      Trong cung tra được ngọn nguồn lời đồn đại, Hoàng đế tự nhiên chỉ có thể đem ánh mắt hoài nghi thả vào bên ngoài cung.

      Vương gia đáng thương, cõng nỗi oan ức lớn như vậy.

      Ngay tại lúc đó, bên ngoài ít quan viên trong lòng cũng nổi lên ý định khác thường, len lén hành động, nghĩ tra xét chút xem hoàng tử này có phải tổn tại hay , nếu tồn tại, bọn họ có thể làm nhiều chuyện hơn, mà bên ngoài những thân thích của hoàng đế kia cũng có từng người hành động.

      Lúc trước bọn họ an phận, đó là có cơ hội, Hoàng đế lại quá lợi hại, tại chuyện này thể nghi ngờ để cho bọn họ thấy được hi vọng, từng người tâm tư liền động rồi.

      Hoàng đế dĩ nhiên thể để cho những người đó tìm được hoàng tử, chỉ có thể cũng phái người tìm, tốt nhất vẫn là tìm được trước những người đó.

      Ta ngồi trong phòng của mình, nghe tiểu cung nữ trước mặt giọng với ta chút tin tức, nụ cười mặt đặc biệt bí hiểm, tuyệt ngu si, nhìn từ nụ cười, tuyệt đối tâm cơ thâm trầm giống người tốt, siêu cấp đơn giản. Ta dùng loại nụ cười này chinh phục ít người, cũng đe dọa ít người.

      Mọi người đều biết địa vị bây giờ của ta là dưới người vạn người, cho dù ta muốn làm chuyện xấu, người nào lại dám ?

      Hơn nữa, tất cả mọi thứ tại của ta đều là Hoàng đế cho, những người này cũng đoán được ta muốn nắm Hoàng đế như thế nào. Vì vậy ta sử dụng những người này vô cùng thuận lợi, mà những người này cũng biết muốn ta làm gì, chỉ là giúp ta nghe chút tin tức truyền tới mà thôi. Biết ta muốn làm gì, cũng chỉ có Lục Trúc bên cạnh ta.

      tại Hoàng đế biết ngày đó Hiên Viên Vương Gia tới chỗ của ta đánh ngất người bên cạnh ta, nhiều lần Vương Gia đề xuất vào cung gặp vua cũng bị nhẫn tâm cự tuyệt, tại Hoàng đế hoàn toàn muốn ta gặp lại Vương Gia này, tại chưa khai đao với Vương Gia coi là rất nhân từ.

      Trải qua lần nổi phản ứng kia, ta lại lấy các loại mờ ám khác nhau kích thích lại nổi lên mấy lần phản ứng, tại Hoàng đế bắt đầu lưu luyến hậu cung rồi, khiến chúng hậu phi từng người mặt mày hồng hào, quả thể thỏa mãn hơn. Dĩ nhiên, ta cứ như vậy bỏ qua con đường ngược tâm Hoàng đế.

      Khi thế nào đến gần ta, bởi vì phái tướng tài đặc lực bên cạnh tới bảo vệ ta, vì vậy ta quả quyết đem tình cảm ỷ lại dời , khiến Hoàng đế sâu sắc hiểu được cái gì gọi là mang đá tự đập chân mình. Ta cùng người nọ mặc dù có gì mập mờ, lại ràng vô cùng ỷ lại cùng tin tưởng người kia, hơn nữa khi được bảo vệ, ta càng ngày càng trở nên tỉnh táo, coi như thấy Hoàng đế cũng vô cùng bình thường.

      Chờ Hoàng đế phát đúng, thậm chí điều người , ta dùng thái độ vô cùng bình thường đối mặt với , nhìn má trái viết khổ, má phải viết ép. Mặc kệ Hoàng đế biểu bao nhiêu khổ ép, sắc mặt bao nhiêu xanh lét, ta cũng quyết tâm thay đổi trở lại bình thường. Tùy tiện ôm tay cha ruột là đúng, tùy tiện cùng cha ruột sờ tới sờ lui cũng là đúng, tùy tiện cùng cha ruột quá gần cũng đặc biệt hợp lễ chế! Ta muốn thủ lễ!

      Sắc mặt Hoàng đế cực kỳ đặc sắc, là vui mừng ta rốt cuộc bình thường, đối mặt với ai cũng ngơ ngác như đầu gỗ, còn biết điều hiểu chuyện như vậy, thậm chí cơ hồ có lẽ coi như quên lãng Vương Gia kia, quên đoạn tình cảm trước kia. Hai là ta bình thường quá mức, tựa như đại gia khuê tú, quy củ vô cùng, cũng thế nào thân cận .

      Cảm nhận được cảm giác xa cách, Hoàng đế lại đến bên cạnh ta chà ngược độ thiện cảm của ta, ta hài lòng trong nội tâm gật đầu cái, nhìn chà.

      Ta chà độ thiện cảm của Hoàng đế thời gian rất lâu rồi, trước khi xuất giá chà, chà đến khi ta cùng Vương Gia hòa ly lại bị bệnh thời gian dài như vậy, vẫn chà đủ kiểu, thời gian dài như thế tốn tâm lực, kết quả thực vui tay vui mắt. Tình cảm của Hoàng đế chậm lụt ta có ý kiến, nguyên lại trong kịch tình, nữ chính cùng các nam nhân khác chơi trò mập mờ, cũng kiên trì chỉ là lầm đem nữ chính thành mẹ nàng rồi, tới chỗ khác đủ kiểu, nữ chính chỉ có thể bị ngược tâm đủ kiểu.

      Hoàng đế bởi vì nữ chính cùng nam nhân khác mập mờ, mình thừa nhận tình cảm trong lòng , còn gậy đánh uyên ương, vây nữ chính ở trong cung ai cũng cho gặp. Ý kia chính là, mặc kệ có thích hay , đều là của , muốn cho người khác đụng vào, ai cũng đụng được.

      Loại nam nhân này, phải hạ nặng thuốc trị.

      Hoàng đế vừa xử lý chuyện bên ngoài, vừa chà ngược độ thiện cảm của ta, ta chọn ngày tốt, biểu thân thiết với , bộ rốt cuộc bị cảm động. Hoàng đế ngay cả mình cũng biết mình rốt cuộc thế nào lộ ra bộ dáng cảm động người trong lòng ngu xuẩn, nghe ta .

      Ta làm chút thức ăn, trước tiên là chút chuyện phiếm với , từ từ đến gần, sau đó giống như lơ đãng mở đầu: " biết lời đồn đại bên ngoài có phải ?"

      Hoàng đế rất nhạy cảm với ba chữ lời đồn đại, trong nháy mắt sắc mặt trầm xuống: " thể nào, ngươi cần quản những thứ này."

      Ta mặt lộ vẻ nghi ngờ lại dẫn chút tiếc nuối thương cảm: "Nếu tốt rồi, mình ta ở trong cung rất là tịch mịch, nếu có ca ca hay tỷ tỷ chăm sóc, nhàn rỗi tâm cũng tốt vô cùng. Dưỡng phụ đối đãi ta cũng tốt, đối với ta đánh mắng, ngay cả dưỡng huynh cũng ưa thích ta, tại ta vất vả thoát khỏi những thứ này, nhìn người khác huynh đệ tỷ tỷ hữu ái, gia đình hạnh phúc, luôn nhịn được có chút hâm mộ."

      Hoàng đế dừng chút hỏi ta: "Ngươi muốn huynh trưởng?"

      Ta khéo léo gật đầu, mặt bày ra nụ cười hoàn mỹ: "Nếu có thể có huynh trưởng thương ta, dĩ nhiên thích. Quan trọng nhất là, ta chưa từng thể nghiệm qua tình cảm kia, bên cạnh cũng chỉ có mình phụ hoàng, phụ hoàng lại thể mỗi ngày làm bạn với ta, phụ hoàng, nếu hoàng huynh chết vậy cũng tốt."

      Hoàng đế lộ ra vẻ mặt có chút ghen tỵ, lên tiếng.

      Ta hiểu Hoàng đế tất nhiên biết chuyện hoàng tử chết rất có thể là , thậm chí hoài nghi tất cả chính là trò do đứa con ruột cần vứt bỏ làm ra, vì vậy tại thể khẳng định nhi tử nhất định chết rồi, nếu có ngày người nào dẫn đến trước mặt Hoàng đế, lời này của Hoàng đế chính là tự vả miệng.

      Hơn nữa, mặt nhi tử vứt bỏ còn in chữ kia, sao có thể để người ngoài biết?

      tại Hoàng đế có hai lựa chọn, hoặc là lặng lẽ tìm được người giết chết, hoặc là chữa khỏi vết thương mặt , chỉnh tề mang về. Tin tưởng lấy tài nguyên y liệu trong tay Hoàng đế, có thể chữa khỏi loại vết thương này.

      Tiếp đó, ta rất tha thiết biểu ra suy nghĩ rất muốn ca ca, người thân của ta quá ít, chỉ có mình Hoàng đế, hơn nữa thân là công chúa, thể chỉ cùng hạ nhân lời trong lòng. Mặc dù Hoàng đế tình nguyện, nhưng vẫn chỉ có thể nghe ta lải nhải, đồng nhất bắt đầu đưa đứa con trai đương nhiên rất muốn phía ngoài kia về, ta cũng nóng vội, đợi cơ hội liền , đợi cơ hội liền , chính là muốn đến quen, đến theo bản năng nhớ vào trong lòng, đến lúc đó nhìn thấy người xem xét đến ý nghĩ của ta.

      Muốn đưa người tiến cung, chỉ truyền lời đồn đại kia sao có thể?

      Trọng yếu nhất, là bắt được điểm ngứa của những người đó, khiến người bên ngoài đầu tiên tự phát tìm kiếm trước, ép Hoàng đế thể tìm, ta bên này cũng phải nỗ lực.

      sai biệt lắm qua tháng, Hoàng đế cuối cùng từ bên ngoài mang về người trẻ tuổi, tâm tình hoàng đế coi như tệ, tất cả mọi người suy đoán Hoàng đế có phải rất ưa thích đứa con trai này hay . Nhưng rất nhanh có người phát , nam tử trẻ tuổi dáng dấp tệ, mặt còn mang theo chấm đỏ, dáng dấp tương tự Hoàng đế này. . . . . . Lại là kẻ ngu.

      Người cha hy vọng con trai của mình tốt, cũng liền đồng nhất rồi. Nhìn nhi tử là kẻ ngu, Hoàng đế hài lòng, vui mừng, vì vậy mang về.

      Ta nhìn Sẹo ca vất vả trở về, hài lòng nhìn tới nhìn lui mặt , sẹo chữ mặt còn, chỉ có khối chấm đỏ, cần mang khuôn mặt giống như thân phận tội nhân nữa, hơn nữa Hoàng đế còn thừa nhận thân phận của .

      Cho dù là kẻ ngu, cũng là Đại hoàng tử, nhi tử duy nhất của Hoàng đế. ngu, nhưng mà chỉ vì để cho Hoàng đế buông lỏng cảnh giác, để cho có thể nhận được thân phận hoàng tử này, có thân phận hoàng tử, tất cả là đủ rồi.

      cần bao nhiêu sủng ái, chỉ cần là hoàng tử, Đại hoàng tử.

      Trước khi Sẹo ca xuất cung, chúng ta cũng lập ra kế hoạch rất tốt. Sau khi Sẹo ca rời khỏi đây, trước tiên phải có thân phận quang minh chính đại, phải đủ nghèo túng, vô dụng, thậm chí là ngu dại. tại muốn an bài bối cảnh hoàn chỉnh là thể nào, cho nên chúng ta chỉ có thể con đường khác, khiến Sẹo ca sắm vai tiểu ăn xin ngu dại, theo Lão ăn ăn xin khắp nơi, trải qua cuộc sống vô cùng khó khăn.

      Sẹo ca được thiết định là khi còn ăn đủ no mặc đủ ấm, ngã bệnh được chăm sóc tốt, bị bệnh liền bệnh ngu, cũng may được Lão ăn xin lượm trở về.

      Lão ăn xinh gần đây mới đưa tới nơi phồn hoa như Kinh Thành kiếm sống, vì chăm sóc đứa cháu trai nhặt được này, cũng chào hỏi cả đám cường hào ác bá, cống hiến, làm cho tất cả mọi người cho rằng vẫn mang theo Sẹo ca từ đến lớn, tuyệt hoài nghi. Đề tài của đám ăn xinh truyền đặc biệt nhanh, rất nhanh lão ăn xin mang theo cháu trai qua những nơi nào, làm những chuyện gì đều truyền sinh động như rồi, tựa như , dường như những truyền lời kia cũng chân nhìn thấy bọn họ làm gì, đâu.

      Bởi vì có những thứ này, hơn nữa lão ăn xin này là tên lừa gạt có công lực thâm hậu, lại có kịch bản ta cấp, hồi trau chuốt, chính là ta nghe, nhìn, đều cảm giác đây là thực. Hoàng đế cho dù muốn tra, cũng tra ra cái gì, mà Sẹo ca cũng rất có diễn kỹ, mấy phen giả bộ ngu, tháo gỡ hoài nghi của hoàng đế, liền được thành công mang về.

      Nếu Hoàng đế muốn cho Sẹo ca trở lại, giết chết , sống chết thừa nhận người hoàng tử này . . . . . . Phương pháp quá nhiều. Nhưng chúng ta liền quy chết chỉ có thể con đường kia, vì vậy Sẹo ca liền thuận lợi trở lại.

      Nhìn thấy siêu cấp phiêu phiêu muội muội, Sẹo ca đạp đạp đạp chạy đến trước mặt của ta, mạnh mẽ ôm ta vào trong ngực vân vê nhào nặn đủ kiểu, vẻ mặt hoàng đế nhất thời tốt.

      "Kéo ra cho trẫm!" Hoàng đế chỉ vào Sẹo ca gầm thét!

      Sẹo ca vẻ mặt có nghe có hiểu, vẫn ôm lấy muội muội thả, còn siêu cấp uất ức nhìn Hoàng đế cái, đại nam nhân còn giống như đứa hiểu chuyện, miệng vểnh lên có thể treo được cái bình nước rồi.

      "Ngươi hung ác với ta, ngươi là người xấu, ta bao giờ muốn để ý ngươi nữa!"
      huyendo thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :