1. QUY ĐỊNH BOX TRUYỆN SƯU TẦM :

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] [dấu cách] - [dấu cách] [Tác giả] [Số chương]
    ----•Nội dung cần:
    - Hình minh họa (bìa truyện, hình ảnh,etc,...)
    - Nguồn
    - Tác giả
    - Tên editor +beta
    - Thể loại
    - Số chương
    Đặc biệt chọn canh giữa cho đoạn giới thiệu
    ---- Quy định :
    1. Chỉ đăng những truyện đã có ebook và đã được public trên các trang web khác
    2 . Chỉ nên post truyện đã hoàn đã có eBook.
    3. Trình bày topic truyện khoa học, bôi đen số chương để dễ nhìn
    4 . Cần có trách nhiệm post đến hết truyện. Nếu không thể tiếp tục post liên hệ Ad và Mod

Khi nam Tiêu Tương gặp phải nữ Tấn Giang - Thiên Cưu (Full Đã có eBook )

Thảo luận trong 'Cổ Đại'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. Nyanko129

      Nyanko129 Well-Known Member

      Bài viết:
      5,146
      Được thích:
      13,036
      Nữ chính – Vương Tiểu Hoa

      —————-

      Thân là nhân vật chính lại đầu thai trễ như thế là vô cùng nên.

      Đầu thai muộn coi như xong, chẳng lẽ bởi vì lúc trước vẫn khi dễ nha hoàn nên bị báo ứng a, đầu thai cuộc lại bị khi dễ lại giày xéo lại. Được rồi, có lẽ đây đối với nha hoàn đần này của ta mà căn bản tính là khi dễ, dù sao nàng mang theo đầy ngập tình .

      Mặc dù thời gian đầu thai rất muộn, ta lại cái gì cũng biết, bởi vì ta nhìn bọn họ lớn lên, ra ta cũng muốn đầu thai muộn như thế, ta rời khỏi thế giới kia phải vì cuộc sống mới sao? Nhưng trước khi có cuộc sống mới, ta còn làm chút chuyện quá tốt, ví dụ như dùng trạng thái linh thể quấy rầy người kia.

      Kỳ thực, cho dù ta quấy rầy người kia, người kia cũng có chút vấn đề tinh thần.

      Mặc dù qua đoạn thời gian rất dài sau đó người kia cũng may mắn trở lại thế giới thực, nhưng ta biết nàng bị rất nhiều hành hạ, chỗ đó bị ta làm cho lung tung lộn xộn như vậy, nàng muốn trở lại, phải bị dày vò đến chết sống lại nhiều lần. Sau khi nàng trở lại, trạng thái tinh thần vô cùng tốt, tại cũng nữa ảo tưởng đại thúc đối diện ly hôn cùng lão bà để đến với nàng nữa.

      Xem ra nàng bị các nam nhân trong chuyện xưa nàng tự tay viết hành hạ , dường như bị chứng sợ giống đực vô cùng nghiêm trọng, ngay cả cha ruột cũng sợ, mình trốn trong phòng, xem ra vô cùng đáng thương. Trong miệng trừ cần cũng gì khác, trốn tránh mọi người, thấy em xinh đẹp còn có thể bị sợ hãi kêu lên.

      Vốn nhìn nàng xui xẻo như vậy, bị ngược đãi thành ra như vậy, ta cũng cần đặc biệt làm gì nữa, ta chỉ là đơn thuần đến trước mặt nàng, hình.

      Dầu gì ta cũng dùng trạng thái linh hồn sống lâu như vậy, nam nhân kia có quỷ lực có đạo lý liền cứu ta ra ngoài, kỳ thực ta có thể hình trong thời gian ngắn ngủi. Ta sớm quên tướng mạo trước kia của mình, coi như khôi phục trí nhớ cũng biến trở về bộ dáng lúc trước, mà cố định bộ dạng Vương Tiểu Hoa. Ta với dáng vẻ này vừa xuất ở trước mặt nàng, nàng sợ hãi kêu lên đâm vào tường, tự nguyện đưa mình vào viện.

      Chuyện này chấm dứt, ta có hứng thú biết nàng bị đối đãi thế nào, thấy nàng trôi qua tốt, ta liền tàn khốc cao hứng.

      Tiếp đó, ta vốn tính toán vui mừng đầu thai, kết quả lại ngờ phát mười nam nhân trong tiểu thuyết lại cũng tồn tại ở thế giới này, mặc dù tính tình bất đồng, nhưng khuôn mặt là có thực, hơn nữa còn là danh nhân, khó trách bị tác giả YY như thế. Thấy bọn họ, ta nhất thời lại tạm hoãn thời gian đầu thai, ỷ vào mình phải là người, hù dọa từng người .

      Ta vốn cho rằng bọn họ biết ta là ai, ai biết phản ứng của bọn họ cũng rất kịch liệt, xem ra bọn họ lấy đầu óc của người thường nhớ lại chuyện xưa trong tiểu thuyết. Bởi vì là người bình thường, cho nên tính tình bọn họ cũng bất đồng, vì vậy ta lần hành động ngắn ngủi đưa toàn bộ vào bệnh viện tâm thần.

      Sau này ta mới biết, bọn họ là bởi vì nằm mơ thấy chuyện ở thế giới kia, lại gặp được mặt của ta mới có thể rối loạn thần kinh chút. Bất đồng với trong tiểu thuyết, thân là người bình thường, bọn họ bị đả kích cùng bị tổn thương rất lớn, cả người đều tốt thời gian dài.

      Ác liệt cấp cho những người này đau đớn khó có thể vãn hồi, thời gian rất lâu cách nào xóa tổn thương, ta rốt cuộc an tâm đầu thai.

      Có lẽ bởi vì quá tìm đường chết, kết cục của ta cũng quá tốt đẹp.

      Bởi vì ý xấu nhất thời của ta, kết quả chậm thời gian rất lâu mới đầu thai, mà sau khi khôi phục trí nhớ kiếp trước, nha hoàn nhà ta muốn kết hôn, quả muốn chết.

      Nàng kết hôn còn chưa tính, còn muốn ôm ta kết hôn. Đây rốt cuộc là nàng kết hôn hay là ta kết hôn? Được rồi, mặc dù hỗn loạn thời gian rất lâu, hôn lễ cuối cùng vẫn hoàn thành thuận lợi.

      Khi đó ta còn rất , mắt đều nhìn lắm, cứ như vậy mơ hồ bị nha hoàn đáng chết kia trái bóp phải nặn.

      Thời điểm lớn chút, ta có thể thấy ràng thế giới này rồi, vậy mà ta vẫn sống rất khổ sở.

      Sớm biết liền đầu thai sớm chút. . . . . .

      Mỗi ngày bị người đàn ông kia xi tè xi ị gì đó, quả khiến cho cuộc sống của ta lâm vào tai vạ chưa từng có. Đó là người đàn ông ác liệt, nhưng nha hoàn nhà ta nhìn ra, nhìn ra là cố ý hành hạ ta vẫn còn là đứa trẻ . Chỉ cần nha hoàn nhà ta vừa vuốt ve ta, liền đem ta tiểu, quả thể ác liệt hơn, thái độ hết lần này đến lần khác còn ra vẻ ôn hòa.

      A, đừng tưởng rằng như vậy ta liền đối phó được ngươi.

      Trước khi chính thức lớn lên, ta yên lặng nhẫn nại, Thời điểm ta yên lặng nhẫn nại, tên con trai ngu xuẩn đó rốt cuộc xuất .

      Bây giờ bé trai trắng trẻo mập mạp, trong nháy mắt nhìn thấy kia, ta quả quyết bỏ qua tính toán để cho cứu vớt ta.

      Ta đầu thai muộn dáng dấp coi như xong, ngay cả tên con trai ngu xuẩn này cũng bộ lúc đầu thai quên mang theo trí thông minh, chúng ta quả thực là đôi bi kịch nhất. Chúng ta tuyệt đối phải là loại nhân vật nam nữ chính nghịch thiên! phongvod inh.wordpress.com

      Trong bi kịch này, ta yên lặng lớn lên, cho đến khi có thể chuyện, đầu tiên ta liền thu thập nha hoàn nhà ta, sau đó để cho nha hoàn nhà ta thu thập tên đàn ông của nha hoàn, đừng tưởng rằng giả bộ như vậy ta liền biết là A Tam, quả ác liệt. Tiếp đó, ta bày tỏ coi như tên con trai ngu xuẩn kia quên mang trí thông minh đầu thai, ta cũng ghét bỏ .

      Chúng ta trải qua quá nhiều, ta hiểu , phải mang trí thông minh sao? người đàn ông chẳng lẽ ta còn nuôi nổi sao?

      Mang theo ý nghĩ như vậy, ta vừa cưng chiều Sẹo ca đời này phóng đãng kềm chế được thông minh thấp, vừa từ từ lớn lên. Bởi vì trải qua quá nhiều chuyện, dẫn đến cá tính của ta rất là bình thường. Tên con trai ngu xuẩn kia khi còn bé trắng trẻo mập mạp, vừa nhìn liền biết được nuôi rất tốt, dẫn đến người khác cho dù coi như đứa trẻ biến thái, cũng ngược đãi được.

      Trừ đời này ta có người cha đáng tin cậy, sau khi ta có thể nghe hiểu lời , mỗi lần công tác đều đến vũ trụ đánh quái vật, còn bộ có quan hệ đồng với Ultra-man. Trong mắt , tồn tại của tên con trai ngu xuẩn nhà ta giống như quái thú. Tựa như vẫn cùng Ultra-man đối nghịch với quái thú, mặc dù tên con trai ngu xuẩn nhà ta vẫn bị dày vò, lại ngoan cường tồn tại chung quanh ta, chết sống đuổi .

      Duới tình huống như thế, lớn lên thành người đàn ông thành thục, ta thành công lớn lên thành tiểu nương 10 tuổi xinh đẹp.

      Khi ta tốt nghiệp trung học làm, dù sao cũng lớn hơn ta mười tuổi. Thời gian dài bị đồng nghiệp của Ultra-man ức hiếp, người đàn ông lớn lên người trưởng thành hoàn toàn thoát khỏi hình tượng trắng mập khi còn bé. Bởi vì trải qua thao luyện của quân đội, da thịt thay đổi thô ráp ít, màu da cũng trở thành màu đồng cổ cực kỳ khỏe mạnh.

      Đồng thời, còn tích cực rèn luyện cơ bụng sáu múi.

      Bởi vì khi còn bé hỏi ta có thương hay , lúc đó ta cảm thấy đề tài này thông minh thấp mà trả lời, liền thay đổi trở nên vô cùng cố gắng. Lúc này, tình hình gia đình của ta tệ, cũng phải là trung học bình thường, người mặc đồng phục học sinh. Đầu năm nay khống giống như trước kia, đồng phục học sinh còn là kiểu quần áo thể thao bảo thủ như ngày trước, mà là do học sinh tự tay thiết kế, vì vậy cũng rất có phong cách Nhật Hàn.

      Ta mặc đồng phục đứng ở cửa trường học, tháng trước ta đủ 18 tuổi, ta nghĩ chúng ta có thể lĩnh chứng rồi. biết vì sao, đời này của ta tương đối giống như đời trước, được theo đuổi nhiều, nhưng bởi vì gia đình cùng diện mạo đều vô cùng tệ, ta lại thường thường mặt lạnh, giải thích được liền trở thành bông hoa kiêu ngạo cao quý.

      Trong tiểu thuyết, ta chỉ là nhân vật nữ phụ bình thường như vậy.

      Ta chờ bao lâu, người đàn ông ngu xuẩn nhà ta liền đem y phục cột vào bên hông lộ ra cơ bắp xinh đẹp chạy chậm qua, sau khi tới còn chưa kịp chuyện, ta liền sờ soạng cơ bắp của phen, thô cứng, ta cau mày.

      “Chuẩn bị chút, kết hôn thôi.” Ta lãnh khốc .

      Người đàn ông ngu xuẩn hình như bị kinh sợ đến chớp mắt mấy cái.

      còn chưa kịp trả lời, em thanh tú ăn mặc bụi bẩn đột nhiên vọt tới, đụng phải người ta, lại ngã nhào mặt đất, sau khi chuỗi động tác lưu loát hoàn thành, nàng phát ra tiếng kêu đau đớn yếu ớt.

      Ta lập tức nhìn về phía em da trắng nõn thanh tú, theo cái ngã này, hơn nữa nàng vừa nhìn phải là người có tiền, đây là tiết tấu của nữ chính.

      Mới nghĩ như vậy, người đàn ông thoạt nhìn cao phú suất liền xuất , đỡ bé lọ lem mặt đất dậy, căm tức nhìn ta.

      Ta nhận ra người này là ai, bởi vì cha của ta, đồng nghiệp Ultra-man rất thích người đàn ông ngu xuẩn nhà ta, vẫn muốn tìm cách chia rẽ chúng ta, người cao phú suất này chính là con trai của , trong trường học tất cả mọi người cho rằng quan hệ của chúng ta là vị hôn phu thê, mặc dù ta chưa từng thừa nhận. Nhưng cha ta rất tích cực thừa nhận, cho rằng ta cùng cao phú suất ở chung chỗ, so cùng biến thái cao phú suất đại thúc ở chung chỗ có tiền đồ hơn nhiều.

      Người đàn ông ngu xuẩn nhà ta cũng biết tới tồn tại của người nọ, nhưng cho rằng vật này cũng phải đối thủ của , cho nên chưa bao giờ để người này ở trong mắt.

      Nhìn kịch tình vừa quen thuộc vừa xa lạ như thế, ta lộ ra nụ cười với người đàn ông ngu xuẩn nụ cười chưa bao giờ có với bất kỳ người đàn ông nào.

      “Tiết tấu tìm đường chết sao?” Ta nhàng câu, mặc dù tại ta dường như rất có tiết tấu của nữ phụ, thế nhưng bây giờ còn lưu hành bạch phú mỹ cùng bé lọ lem giành cao phú suất rồi, tại bạch phú mỹ thường là nữ chính.

      Ta tới bên cạnh chồng của ta, khoác lên tay của .

      Ngày trước ta cho rằng có tương lai, mới vẫn cự tuyệt Sẹo ca ngu xuẩn nhà ta, nhưng bây giờ giống nhau, tương lai của chúng ta rất sáng lạn, vậy ta cần gì phải uất ức tình cảm của mình? Ai giữa chúng ta có tình chứ? Tình có, chỉ là ta vẫn thừa nhận thôi.

      Người đàn ông ngu xuẩn nhà ta nhìn thấy ta đến gần , lộ ra nụ cười mù mắt người.

      Những năm gần đây, rốt cuộc cũng thành công chiến thắng A Tam trở thành người đàn ông tuấn hơn, trừ phương diện thông minh vẫn có chút thất bại. Lúc này, càng thêm chiến thắng thời gian cùng tất cả, thu hoạch tình .

      “Ta về nhà lấy hộ khẩu.” .

      Ta gật đầu, đột nhiên cảm thấy thân là chủ của nhà, mình cũng chưa qua lời ân ái gì, suy nghĩ chút, ngay trước mặt mọi người ta : “Giữa chúng ta có tình !”

      Người đàn ông ngu xuẩn vui vẻ hơn rồi, ôm lấy cái mông của ta, ôm ta giống như bế đứa bé lên, còn muốn tăng tiến độ để hai chân của ta vòng lên hông , biểu sức eo cường hãn cùng vóc người cao lớn của .

      Quả ngu ngốc cứu được, hết cách rồi, ngu xuẩn như vậy cũng là ta đây vài năm cưng chiều.

      Người đàn ông xuẩn nam hôm nay cao 1m9, mà ta đáng thương cao 1m6, lại , làm như vậy chúng ta có cách nào nhìn thẳng vào nhau.

      Ta vỗ mặt cái tát, dáng vẻ lạnh lùng: “Lần này coi như xong, lần sau đừng làm như vậy, nhanh, lĩnh chứng người ta liền tan tầm rồi, ngươi có phải tuyệt gấp gáp hay ?”

      “Làm sao gấp.” Người đàn ông ngu xuẩn mang theo nụ cười ngu ngốc ôm ta đường liền chạy rồi, để lại cao phú suất cùng bé lọ lem đứng đón gió.

      phải bọn họ cầm nhầm kịch bản, chỉ là, bạch phú mỹ ta đây làm nữ chính của người khác, có thời gian cũng còn công phu càng có hứng thú làm cực phẩm nữ phụ. Hơn nữa, mặc dù ngoài mặt tỏ vẻ gì, nhưng hai người đó thể nhìn ra mùi vị hạnh phúc của ta cùng người đàn ông ngu ngốc kia chứ.

      Đúng, chúng ta nhau, mặc dù có người cha đáng tin cậy dùng thủ đoạn ngây thơ phản đối, nhưng cũng tạo thành bất cứ tổn thương nào đối với chúng ta.

      Kết hôn, là kết cục tất nhiên, cũng là khởi đầu của thân phận nữ chính thực của ta.

      Ra sân sớm muộn căn bản quan trọng, quan trọng là, có người đàn ông ta nguyện ý cưng chiều, cũng có người đàn ông cưng chiều ta. Mặc dù rất buồn nôn, nhưng hạnh phúc phải như vậy sao.
      Last edited by a moderator: 24/5/15
      Hình Ưu, Trâuhuyendo thích bài này.

    2. Nyanko129

      Nyanko129 Well-Known Member

      Bài viết:
      5,146
      Được thích:
      13,036
      Chương 131: A Tam

      Thân là người cơ hồ ra sân sớm nhất, ta lại cảm thấy mình từ đầu tới đuôi cũng có cảm giác tồn tại gì, ta nghĩ, ta nhất định phải tời chà chà cái.

      Ở kiếp trước, ta bất hạnh trở thành tiểu đệ, tâm phúc của sơn Đại Vương. Dĩ nhiên, lúc ấy ta cũng có gì cam lòng, mặc dù cảm giác tồn tại vẫn rất yếu ớt. Yếu đến mức gặp được nương thích, nhưng trong mắt nương kia chỉ có chủ tử của nàng, có lẽ, vấn đề phải ở cảm giác tồn tại yếu ớt của ta.

      Dĩ nhiên, đời kia ta cũng chưa từng thực vui vẻ, đó là thời đại chiến loạn. Chủ nhân của nương ta thích có liên quan đến ta, có liên quan đến cha mẹ của chủ nhân kia, có liên quan đến lão đại sơn đại vương tìm đường chết của ta, đây là chuyện xưa bi thương. Ngay lúc ấy ta cũng lòng đau như cắt, mỗi hồi nhớ tới đều cam lòng, cho đến sau khi chết lẫn vào thành nhân viên công vụ.

      Ta cảm thấy trời cao vẫn đối với ta tốt.

      Bởi vì ràng buộc chủ tớ mãnh liệt, sau khi ta lẫn vào thành nhân viên công vụ, ta quyết định tìm đám người thê lương chết thảm kia, kết quả đợi ta tìm được bọn họ, lại phát nương ta thích khi còn sống cùng đồng nghiệp của nàng đánh nhau ngươi chết ta sống. Về đồng nghiệp này là người như thế nào ta cũng muốn tỉ mỉ, loại nữ nhân này hình dung nhiều cái cũng bẩn mắt.

      Thấy nữ nhân từng thích khi còn sống chết còn vui vẻ như thế, tim ta ít nhiều nhảy hai cái.

      Bây giờ phải là trước kia, dù sao ta cũng làm quan, vì vậy ta nghĩ biện pháp giúp nương ta thích vui vẻ. Nhưng ta dự liệu được điều này cũng xảy ra ngoài ý muốn, để cho chúng ta ngoài ý chính là nữ nhân ta nhìn lâu đều cam lòng kia, ta phải nam nhân thích chấp nhặt với nữ nhân, cũng muốn làm gì với nữ nhân này, nhưng lúc đó tâm tình của ta lại vô cùng phức tạp mắng câu thô tục với nữ nhân kia.

      “Em ngươi!”

      Cua em dễ dàng sao? Cua em từ khi còn sống cua đến sau khi chết dễ dàng sao?

      Sau khi ngoài ý muốn, ta cùng nương ta thích mất trí nhớ của kiếp trước, cứ như vậy, ta sống đến hai mươi mấy tuổi, rốt cuộc lại nhìn thấy nương này lần nữa. Nhưng bởi vì từng mất trí nhớ, vừa bắt đầu ta cũng cảm thấy người này có gì đặc biệt, chẳng qua cảm thấy đoàn người của các nàng có loại cảm giác đặc biệt.

      Vì vậy, từ trực giác, ta đuổi theo các nàng.

      Cùng nhau tới, ta mở mang kiến thức rất nhiều những chuyện ngày trước nghĩ cũng nghĩ tới, sống chung chỗ với các nàng thời gian dài ta đều có chút hối hận làm nam nhân. Nhưng cho dù sinh tồn trong hoàn cảnh như vậy, ta cũng từ từ thức tỉnh lại tình cảm của ta đối với nha đầu kia. A, nam nhân cuồng dại thay đổi giống như ta thấy nhiều.

      Nha đầu kia nhà ta là kẻ chậm chạp, chẳng qua ta tuyệt gấp.

      Chúng ta đại khái vì ngược đãi mấy nam nhân cực phẩm trong mắt của ta giống như nam nhân mà bôn ba hơn năm, khi ta cho rằng chuyện sai biệt lắm muốn kết thúc, chúng ta trải qua cuộc sống yên tĩnh, ta khôi phục nhớ, trước mấy ngày chúng ta rời khỏi thế giới kia.

      Ta hiểu đây là điềm báo thế giới này mau hỏng mất.

      Ta cũng với ai, ngay cả tiểu nha đầu lòng ta ta cũng , ta vô cùng bình tĩnh nghênh đón ngày rời đó. Ta nghĩ, ta nên là người có ý thức chuẩn bị nhất trong tất cả mọi người. Theo như phát triển của tiểu thuyết, loại người làm đại boss sau màn ta đây quả dư dả!

      Sau khi rời khỏi thế giới kia, ta phát bởi vì thời gian của hai cái thế giới khác nhau, vì vậy ta cũng hề rời bao lâu, tự tiện rời khỏi vị trí công tác rất tốt, sau khi trở lại ta như cũ là nhân viên công vụ. tại, ta phải hạ nhân, cũng phải tiểu đệ tâm phúc của Sơn Đại Vương, làm quan, chính là giống nhau.

      Ta yên lặng chờ đợi, ta hiểu mấy người khác đều bị bật khỏi thế giới kia.

      Thời điểm ta bình tĩnh chờ thời, người đầu tiên bị bật ra ngoài khiến cho ta vô cùng kinh ngạc thêm vui mừng, tiểu nha hoàn nhà ta.

      Ở thời đại này, có rất nhiều bệnh nhân, có loại người sau khi chết bệnh còn nghiêm trọng hơn. Họ luôn cho rằng mình chết lầm, cầu phía cho cơ hội xuyên . Vốn nhân khẩu phía dưới đủ chật chội, người đại chết càng ngày càng nhiều, gian phía dưới cũng phải tạo ra cho những người này. Diêm Vương Gia rồi, loại người này cần cho làm người lại.

      Bình thường, ta cho những người này cơ hội đầu thai.

      tại phía dưới có quá nhiều người chờ đầu thai, những người này đưa xuống cũng phải đại náo cuộc, thấy nhiều tiểu thuyết thiếu não cho là tiểu quỷ hồn lợi hại, phía dưới rất bận rộn, vậy có nhiều thời gian đền cho các nàng sao?

      Thời điểm ta đưa rất nhiều loại người này , ta đem vị trí còn trống cho tiểu nha đầu ta thích đầu thai. Ta nghĩ, nàng còn thích hợp làm người hơn, chứng minh, ta làm đúng, cho dù có được trí nhớ đời trước, nàng cũng vẫn thích gặp người.

      Hơn nhiều năm sau khi chúng ta lần nữa gặp mặt, ta lại diệt quỷ hồn bệnh xuyên qua. Lúc ấy, nàng bộ bị kinh hách đến, tiếp đó, ta vô cùng dè dặt thêm hàm súc biểu đạt cảm tình của ta.

      Tiếp theo, bởi vì ta quá “Chăm chỉ”, phía quyết định giao cho ta cơ hội “Nghỉ ngơi dài hạn”. Vì vậy, để diễn màn tình quỷ người cùng tiểu nha đầu kia, ta chỉ có thể cũng làm người thôi. Đáng tiếc, thời điểm ta đầu thai nhất định phải hơn so với vợ ta, bất quá sao, đầu năm nay, tuổi tác căn bản phải vấn đề!

      Rất nhanh, ta liền kiên trì tới khi chúng ta lớn lên, cũng kiên trì tới kết hôn. Lúc kết hôn, ta biết ngay có việc ta tính sai, ngày kia, ta cho phép vợ ta ôm đứa con nít đầu trọc cùng ta kết hôn.

      Đứa đầu trọc đó, là chủ nhân của nhà ta.

      Ta sâu sắc hiểu được, có lẽ kẻ địch của ta cho tới bây giờ phải bất cứ người đàn ông nào cõi đời này, hay là động vật giống đực, mà là . . . . . . . Cũng may, đứa này còn chưa lớn lên thành , ta còn có rất nhiều chuyện có thể làm, tỷ như chuyện kiếp trước, trước kiếp trước, trước trước kiếp trước cũng dám làm.

      Trả đũa.

      Đây là có suy nghĩ của người trưởng thành, hơn nữa rất kiêu ngạo.

      Nàng từng là chủ nhân của ta, là chủ nhân của tiểu nha đầu nhà ta, cũng là tình địch của ta.

      Ta tự tay nắm được cái mông của , tách chân của nàng ra, để cho lấy nàng cảm thấy vô cùng sỉ nhục, cười với nàng: “Xi ~”

      Sau khi kết hôn, ta rất thích làm như vậy.

      Bởi vì vợ của ta luôn dành ánh mắt của nàng cho chủ nhân của nàng trước, vì đoạt được ánh mắt ấy, ta thể làm gì khác hơn là làm như vậy, ngày ba lần, mở đôi chân bé ra, để cho nàng xi thế nào liền xi như thế, cho đến khi chân của đứa bé thể nhịn được nữa tè vào mặt ta.

      Mỗi khi đến lúc này vợ của ta cũng vỗ bàn cười to, khi vợ ra cười to, ta lấy khăn giấy lau mông cho đứa bé, bởi vì đứa bé quá xấu hổ quá kiêu ngạo, lúc này cao giọng gào khóc. Đến lúc này, nội tâm ta tự nhiên sinh ra loại cảm giác đặc biệt sung sướng.

      Cho đến khi, đứa bé này biết .

      Ta trả đũa đối phương, đồng thời, đối phương cũng có thể đánh trả ta, a, cuộc sống tàn khốc này, bất quá, náo nhiệt như thế hình như tồi. Mặc dù bên cạnh cơ hồ đều phải là người bình thường, nhưng ta thích như vậy hơn chung sống cùng người bình thường.

      Qua hơn mười năm, đứa trẻ lớn lên thành tiểu mỹ nhân, nàng rốt cuộc muốn kết hôn.

      Cha của chủ nhân nhà ta rất nóng nảy, nhưng nóng nảy cũng vô dụng, trước khi cử hành hôn lễ họ lĩnh chứng rồi. Đối với con mình có chủ kiến như vậy, hiển nhiên rất vui vẻ, nhưng vui vẻ cũng có biện pháp, đây là người cha ngu ngốc thương con , chỉ có thể lão lệ tung hoành trách cứ luật pháp. . . . . .

      “Con mẹ nó ai cho ngươi quy định 18 tuổi là có thể kết hôn đấy! ! !”

      Mà mẹ của tiền chủ nhân, nàng đại khái sớm bị lão đại ngu xuẩn kiếp trước kiếp trước của ta đả động rồi, lúc này lại vẫn rất vui mừng.

      Đây là người đàn ông tốt biến thái, từ con nàng ra đời bao lâu liền con nàng thay đổi a.

      trường hôn lễ tới rất nhiều khách, ta thô thô đảo qua, thế nhưng thấy được nhiều lão đại thúc, bọn họ chỉa vào gương mặt ta từng thấy trong thế giới thiểu thuyết mà đến. giây khi bọn họ nhìn thấy tân nương, ta ràng cảm thấy nét mặt già nua của bọn họ cũng rung rung, bộ muốn rời lại thể rời .

      là thú vị, ta câu môi cười cười.

      Vợ ta tới, hiển nhiên nàng cũng thấy được những người đó, nàng lộ ra khuôn mặt tươi cười: “Người phàm ngu xuẩn.”

      Vợ ta, từ trước đến giờ rất siêu thoát.

      ———-o Hoàn o———-
      Last edited by a moderator: 24/5/15
      Trâuhuyendo thích bài này.

    3. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :