1. QUY ĐỊNH BOX TRUYỆN SƯU TẦM :

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] [dấu cách] - [dấu cách] [Tác giả] [Số chương]
    ----•Nội dung cần:
    - Hình minh họa (bìa truyện, hình ảnh,etc,...)
    - Nguồn
    - Tác giả
    - Tên editor +beta
    - Thể loại
    - Số chương
    Đặc biệt chọn canh giữa cho đoạn giới thiệu
    ---- Quy định :
    1. Chỉ đăng những truyện đã có ebook và đã được public trên các trang web khác
    2 . Chỉ nên post truyện đã hoàn đã có eBook.
    3. Trình bày topic truyện khoa học, bôi đen số chương để dễ nhìn
    4 . Cần có trách nhiệm post đến hết truyện. Nếu không thể tiếp tục post liên hệ Ad và Mod

Khi nam Tiêu Tương gặp phải nữ Tấn Giang - Thiên Cưu (Full Đã có eBook )

Thảo luận trong 'Cổ Đại'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. wjuliet43

      wjuliet43 Well-Known Member

      Bài viết:
      7,846
      Được thích:
      14,123
      Edit: Sulli
      Chương 15

      Nụ cười của ta vô cùng xán lạn, tâm tình của ta vô cùng khoái trá, bước chân của ta tung bay, những chỗ đau và đau đều sảng khoái hoàn toàn! Bởi vì, rốt cuộc ta cũng bước được bước đầu tiên ra khỏi vương phủ, dễ dàng, dễ dàng! Ta rất muốn rơi lệ đầy mặt, ngửa đầu nhìn ánh mặt trời.

      Nhưng mà, ánh mặt trời quá chói, đâm vào mắt ta, ta đành lùi bước, cười với bạn hữu thị vệ bên cạnh.

      Bạn hữu thị vệ mặt lạnh cứng người quay đầu , vừa xuất sư bất lợi là ta quay đầu về phía xe ngựa đằng sau. Sắc mặt u của mỗ vương gia tiến vào mắt ta. tại, ta ngồi ngoài toa xe cùng bạn hữu thị vệ, bạn hữu thị vệ đánh xe, ta? Đương nhiên là ngắm cảnh.

      Tuy rằng ta biết vì sao mỗ vương gia đột nhiên muốn xuất môn, còn mang theo ta, nhưng ta thể kìm nén được vui vẻ khi nhìn thấy tự do gần ngay trước mắt. Đúng là bởi vì rất vui vẻ, khóe miệng ta luôn nhếch lên, lông mày cong cong. Bạn hữu thị vệ đánh xe ngựa tới trước cửa hàng đồ ngọc, đỗ ở phía ngoài, vừa định đỡ ta xuống xe ngựa, ta liền vô cùng lưu loát nhảy xuống dưới!

      "Ngươi làm sao vậy, tại sao mặt đầy mồ hôi?"

      ". . . . ." Ta đau, ta nước mắt lưng tròng nhìn cái, quay đầu, vươn tay của ta, để vương gia nắm tay của ta xuống xe.

      Đúng lúc này, hai tên ăn xin ngang qua người ta, ta bỗng vùi đầu vào trong ngực vươn gia, vùi mạnh, còn có thể làm người ở đây nghe được tiếng "Bụp!"

      Vương gia: ". . . . ." Ngực bị đâm hơi đau.

      Ta, nhận ra hai tên ăn xin này, là phụ thân tửu quỷ muốn bán ta vào kỹ viện để tiếp tục có tiền làm tửu quỷ, là huynh trưởng đổ quỷ (ma cờ bạc) muốn cường X ta, lại bị ta hãm hại. Lúc ta trốn , lấy hết tài sản của bọn họ, hai kẻ này làm nên việc, cho nên chỉ có thể tiến vào đường ăn xin?

      Trong lúc ta suy nghĩ miên man, cổ áo sau của ta bị kéo lên, muốn kéo ta ra ngoài. Ta chết sống chịu ra ngoài, càng vùi đầu vào.

      Vì thế, vương gia mắc kẹt ở trạng thái 囧 muốn xuống xe ngựa lại xuống được. Cho đến lúc ta chịu nổi nữa, đôi mắt đỏ hồng vì hít thở, ngẩng đầu lên. Ta nước mắt lưng tròng nhìn vương gia, làm có hỏa cũng phát ra, còn cho là ngực mình rất rắn mà làm đau ta.

      Sắc mặt dịu , hỏi: "Làm sao vậy?"

      Ta nhéo tay áo của , tội nghiệp lắc đầu, cố gắng làm bộ đáng thương.

      Vương gia thở dài, vươn tay xoa xoa đầu ta rồi mới xuống xe ngựa.

      Lúc này hai tên ăn xin xa, ta cũng cho rằng an toàn, vì thế buông tay áo vương gia xuống, nhu thuận theo sau vương gia. Khi vương gia ở phía trước, chân muốn bước vào cửa hàng đồ ngọc trước mặt, tiếng kêu bỗng vang lên, bạn hữu thị vệ rút ra đao bên hông, ngăn ở phía trước vương gia.

      "Có thích khách, vương gia cẩn thận!"

      Ta tất nhiên vì vậy mà được vương gia bảo hộ phía sau, phía trước có hơn mười người áo đen nhảy xuống từ nóc nhà, cầm đại đao hàn quang lòe lòe trong tay. Người đường và người bán hàng rong ven đường bị dọa chạy xa, nơi này nhanh chóng bị thanh tràng, chỉ có số nữ nhân đứng bất tiện chạy trốn rất chậm.

      Ta nhìn thích khách đột nhiên xuất , cố gắng nhớ lại, kịch tình có màn này sao? Sau đó ta phát , có, quả nhiên tình tiết cải biến. Ta nghiêm túc nhìn thích khách, đột nhiên, bóng dáng màu trắng chậm rãi về phía này lọt vào mắt ta. Ta quay đầu, lập tức nhìn thấy nữ tử mĩ mạo yểu điệu yếu ớt tiến về phía này giống như chạy trốn nhầm hướng.

      Ta híp mắt, nhận ra nữ nhân này có cùng chức nghiệp như ta trước kia, nữ phụ.

      Xét thấy, ta có hảo cảm với nàng, vì thế, trong đầu ta cấp tốc xoay chuyển ra loạt ý tưởng của nữ phụ. có cách nào, quen làm người xấu, hại người so với cứu người càng hợp ý ta. Hơn nữa, trong chuyện xưa này, nữ phụ vĩnh viễn đối lập với nữ chính, cho dù ta hại nàng, nàng cũng phải hại ta.

      Loại thiết định ngoại trừ nữ chính, toàn bộ nữ phụ đều là người xấu làm ta. . . Đau đớn vô cùng!

      Khi nữ phụ yểu điệu yếu ớt chạy tới, ta dịch chân, ánh mắt nữ phụ quét về phía ta, nhưng vẫn ngã về phía vương gia.

      Sau đó, ta bắt được tay nàng, kéo về phía thắt lưng của vương gia, tay kia linh hoạt rút ra ngọc bài người vương gia. Vương gia ngẩng đầu lên, vừa đúng nhìn thấy nữ phụ nhào vào trong lòng , phần eo bỗng ngứa ngáy. Ta đứng ở phía sau, thản nhiên nhét ngọc bài vào trong nội y. biết vì sao, khi ta hại người, tay chân vô cùng lưu loát, nhưng khi ta nghiêm túc muốn làm chuyện tốt kết quả lại tốt lắm.

      Ví dụ như tại, thủ pháp của ta đạt tới tốc độ nhanh nhất lịch sử, tay nhoáng cái liền lấy được thứ mà lòng ta tâm niệm nhớ nhung.

      Ôn hương nhuyễn ngọc trong lòng, vương gia lại hề hứng thú, ngay lập tức nhận ra đúng. Lúc này, nóc nhà còn có cung tiễn thủ mai phục, khi nữ phụ nhào qua, lập tức kéo cung, bắn tên!

      Tên bay về hướng này trước khi vương gia kịp phát , nữ phụ nhu nhược yếu ớt tựa vào trong lòng vương gia, tuy rằng hết thảy giống như tiến hành theo kế hoạch, nữ phụ lại cảm thấy có chỗ nào đúng. Mà lúc này, ta khom lưng, muốn , lại cẩn thận giẫm vào tảng đá, trượt đến trước mặt vương gia. . .

      Có thứ gọi là, nhân tính, bằng trời tính, người xui xẻo, làm việc gì cũng xui xẻo.

      Ta ngay cả đào tẩu cũng có thể giẫm vào tảng đá là vì sao? Mắt thấy ta gục người nữ phụ, ta cước đá văng nàng, mượn lực thăng bằng, sau đó, mông tê rần.

      Ta nhìn về phía sau, mông cắm cái tên, ta lạnh nhạt quay đầu lại, cầm lấy tay vương gia, há mồm, ta cắn!

      Đau đau đau đau quá!!! T T

      Mông của ta, mông của ta, thương tổn trước chưa khỏi, thương tổn sau xuất . Mông đẹp của ta, tuyệt đối là tác giả ghen tị mông ta xinh xắn! Ta càng nghĩ càng phẫn giận, càng nghĩ càng khổ sở, càng nghĩ càng cam lòng, miệng cắn xuống mạnh, vương gia rút tay về được, đau đến mức khuôn mặt nhăn nhó.

      Thích khách vừa thấy tình huống đúng, nên là diễn biến này! Nữ phụ cũng thấy tình huống đúng, còn muốn chạy. Tiểu ca thị vệ rất có ánh mắt ngăn lại, nữ phụ cho rằng hành động của nàng bại lộ, thân võ công liền hiển lộ, hai lời đánh lại tiểu ca thị vệ. Lúc này đám người áo đen cũng vây lại, vương gia bất chấp, kéo tay ra ngoài, tiếng "xoẹt" vang lên.

      Trong miệng ta là mảnh tay áo của , ta vô tội lùi về phía sau . Ta còn chưa buông tha ý định muốn bỏ chạy, lần thành công, ta lại chạy tiếp. Cách mạng chưa thành công, đồng chí tiếp tục nỗ lực! Nhưng vương gia lại kéo ta vào trong lòng để bảo vệ cho tốt.

      Ta cảm thấy, ta ghét nhất đoạn hùng cứu mỹ nhân này, ngươi đánh nhau đánh , còn ôm ta làm gì? Làm tấm mộc lần thứ nhất thôi, chẳng lẽ ta còn muốn làm lần thứ hai? Ta vừa ý, hậu quả của việc ta vừa ý chính là, người áo đen nhào tới, ta liền tung cước đá vào phía dưới bụng , nhào tới đá cái, nhào tới đá cái.

      Những thứ khác ta làm được, nhưng cước pháp tuyệt đối mau, chuẩn, ngoan! cước kẻ, làm cho bọn họ ngã xuống đất dậy nổi, lăn lộn ngừng!

      Người áo đen khiếp sợ rồi, tiểu ca thị vệ khiếp sợ rồi, nữ phụ khiếp sợ rồi, nơi nào có nữ nhân như vậy? Vương gia từ khiếp sợ biến thành lạnh nhạt.

      "Chân đau ?"

      Sau khi đánh ngã mọi người, vương gia hỏi ta nhưng vậy.

      Ta mấp máy môi, tiếng câu: "Có hơi mỏi, nhưng mông đổ máu rồi."

      cước lại cước vừa rồi làm mông đẹp của ta lắc lư ngừng, ta bị thương nặng, bị thương vô cùng nặng, nặng đến mức ta có lí do để thù hận xã hội này, trả thù xã hội này, hủy diệt nhân thế! Tiếc là ta có năng lực này, vì thế ta chỉ có thể muốn mà thôi.

      Vương gia cũng nhận ra quần áo của mình dính lây nhiều vết máu, cúi đầu nhìn ta, trán ta còn ra mồ hôi, bởi vì rất đau, lại mất máu quá nhiều, sắc mặt vô cùng tái nhợt. ôm ta, để đầu ta tựa vào vai , tâm lý sinh ra ít biến hóa.

      Biến hóa này, tại ta biết, ta chỉ cảm thấy lấy ra thứ rồi phóng lên trời, sau đó đống ám vệ chạy tới, bắt những người áo đen ở đây quy án, nữ phụ cũng buông tha. Nàng độc trợn mắt nhìn ta cái, chưởng phong của vương gia quét qua, miệng nàng lập tức nôn ra búng máu, ngã xuống đất rồi hôn mê.

      Người áo đen bị bắt lâu liền cắn lưỡi tự sát, vương gia mặt trầm xuống, ôm ta về.

      Lúc này ta rất muốn cho , ta cần phải ôm ấp của nam chính, mà là cáng cứu thương! Sẹo ca, khi ta cần ngươi, sao ngươi xuất ? Khi ta cần ngươi ngươi lại lúc lúc trước mặt ta? Nhưng mà, nữ phụ bị ta vật hi sinh rồi?

      Làm nữ chính ngược văn, làm kẻ nam chính ngược ta, nam phụ ngược ta, nữ phụ ngược ta, thế nhưng chỉ trong chớp mắt vật hi sinh nữ phụ? Tác giả đùa với ta? Nhưng mà, cái giá cũng lớn, vì thế ta quyết định tin tưởng đây là .

      Bởi vì mất máu quá nhiều, đầu ta choáng váng, theo bản năng cọ vào người vương gia, sắc mặt biến hóa vài lần, cúi đầu xuống ngửi ngửi tóc ta. Đột nhiên, ta bỗng tỉnh táo, đôi mắt nhúc nhích nhìn vương gia, mắt trái ta viết chữ cầm mắt phải viết chữ thú.

      Đồ cầm thú này, dưới tình huống như vậy, BO dựng lên.

      Nếu phải vì ta muốn phá hư hình tượng, ta nhất định phun mặt nước miếng. Nếu phải vì tại ta dễ gì mở miệng, ta mắng cho hối hận vì sinh ra thế giới này. So với ta buồn bực, tâm tình của vương gia bây giờ quả là vô cùng hưng phấn. Ta nâng nâng mí mắt, ra lời.

      Vương gia nhận thấy ta khó chịu, cẩn thận bế ôm ta, nở nụ cười: "Yên tâm, trước khi thương thế của ngươi tốt lên, bổn vương chạm vào ngươi."

      cách khác, thương thế tốt lên muốn chạm? Ta quan tâm , mặt biểu cảm kháng nghị. tại vương gia phiền não nào đó, tình tiết cường thủ hào đoạt có thể được đưa vào chương trình!

      Rất nhanh, vương gia ôm ta về vương phủ, an bài tốt, gọi đại phu đến, xoa tay định rút tên giúp ta. Ta đặt tay tên, mặt biểu cảm nhổ ra, máu phun ra từ mông ta. Ta nhìn , nhìn vài lần, sau đó ta đau hôn mê.

      Đại phu: "Vị. . . Vị nương này."

      Vương gia: ". . . . ."

      Nửa mê nửa tỉnh, có người xử lý miệng vết thương giúp ta, là nữ hài tử, ta cảm giác được, nàng còn lau phía sau lưng thay ta. Sau đó, vương gia đứng bên giường nhìn ta lâu rồi mới chậm rãi ra ngoài. Khi vừa ra ngoài, ta lập tức mở mắt, lấy ra thứ giấu ở trong yếm, nở nụ cười.

      Nhưng mà, là đau chết ta!
      Nhược VânTử Mặc thích bài này.

    2. wjuliet43

      wjuliet43 Well-Known Member

      Bài viết:
      7,846
      Được thích:
      14,123
      Edit: Sulli
      Chương 16
      Đây phải là thời gian dưỡng thương nhàn nhã, đây là thời gian dưỡng thương nguy hiểm. May mà miệng vết thương của ta ở đúng chỗ, bởi vậy, vương gia cũng vươn móng vuốt về phía ta. Tuy rằng, phía dưới của là cặn bã, nhân cách cũng là cặn bã, nhưng vẫn có chút nhân cách quân tử, mấu chốt là ta chủ động chọc giận , làm cho hắc hóa.

      Bí mật hoa cúc bị rách của ta, cuối cùng vẫn giấu được. . .

      Bởi vì bị phát bí mật này, mỗi lần ta đều dùng ánh mắt thù hận nhìn mỗ vương gia, mà mỗ vương gia, cho rằng ta là cực độ thẹn thùng, sau đó vô cùng thân thiết xoa đầu của ta, bảo ta dưỡng thương cho tốt, cũng rằng ta khỏi rất nhanh, bởi vì có thuốc tốt. Mỗi lần như vậy, thể nghi ngờ là đâm vào chỗ đau của ta.

      Bị ba ngày đâm mạnh lần, hai ngày đâm mấy lần, ta nhanh chóng lấy lại bình tĩnh.

      Trước kia, ta vẫn cho rằng cúc rách là thiết định cho tiểu thụ trong tiểu thuyết đam mỹ, tại ta biết mình sai lầm rồi, nữ chính cổ ngôn tiểu thuyết cũng có vinh hạnh được đãi ngộ như tiểu thụ. Khác nhau chính là, quá trình mà miệng vết thương hình thành.

      Ta vừa oán trời, cũng trách người.

      Chỉ là ta khó chịu khi vương gia mỗi ngày ba lần sáng trưa chiều đến thăm ta, chân mày khóe mắt đều mang theo vẻ sủng ái làm ta sởn tóc gáy, mỗi khi thấy cái dạng này của , cơn đau mông mà ta phải chịu đựng lại nhói lên như bị đâm tên. Tuy rằng, tại cuộc sống của ta so với nha hoàn tốt hơn nhiều, so với tiểu thiếp cũng dễ chịu hơn, cuộc sống áo tới vươn tay cơm tới há mồm, nhưng ta vẫn cảm thấy rất có cảm giác an toàn.

      Việc khiến ta có cảm giác an toàn là, sẹo ca biến mất, ta kéo sáo trúc hư hết mà ngay cả cái bóng của cũng xuất , ta có lí do để tuyệt vọng mấy ngày. Bởi vì chuyện này, càng khiến ta tin tưởng, nam nhân đều đáng tin, cho dù là nam chính nam phụ nam vật hi sinh hay kẻ chạy cờ, hoặc là người nào đó tác giả đặt ra nhưng vì tác giả quên mất mà có cơ hội lên sân khấu.

      Tại thế giới như vậy, ta chỉ có thể tự lực cánh sinh!

      Ta còn nhớ rằng vương gia mang nữ phụ về, đây là nhân tố vô cùng bất ổn, cho dù giữa bọn họ xảy ra chuyện hài hòa gì, ít nhất cũng biết ngọc bài người nữ phụ. Đối với việc này, ta thể lo lắng.

      Khi vương gia lại an ủi ta lần, xoay người ra ngoài, ta tiều tụy vì bệnh dựa vào giường, u buồn nhăn lại lông mày của ta. Đột nhiên, lỗ tai ta giật giật, nghe được có người đẩy cửa phòng của ta, còn nghe được tiếng chai lọ va chạm. Có lẽ là nha hoàn muốn tới bôi thuốc cho ta, ta nghĩ, nhưng vừa nghe thấy tiếng bước chân, ta nhận ra có điều đúng.

      Vì thế ta quay đầu lại nhìn.

      Xuất trước mặt ta là nha hoàn xinh đẹp cười xán lạn, trọng điểm là, ta biết nàng. Còn trọng điểm khác là, tiếng bước chân của nàng quá , là nha hoàn bình thường nên có, nếu ta sai, nha hoàn này luyện công phu.

      Con mắt ta đảo vòng, nhìn chằm chằm nàng.

      Bởi vì từng có kinh nghiệm làm cao thủ, tuy rằng ta có võ công, thính lực cũng bằng lúc trước, nhưng nàng tiến gần như vậy, ta vẫn có thể nghe được.

      Nàng cũng nhìn ta, cười, cười xán lạn đủ kiểu, đặt thứ trong tay lên bàn.

      Cái mũi ta giật giật, ngửi thấy trong vị thuốc còn có mùi máu tươi. Lúc ta còn độc cổ song toàn, khứu giác của ta cũng tốt lắm, vì thế ta xác định và khẳng định, vị trước mặt ta, cũng có chỗ nào bị thương giống như ta. Vì thế ta dùng ánh mắt quan tâm nhìn nàng, chủ yếu là ta biết nàng tốt hay xấu, có mục đích gì.

      "Nghe chính ngươi rút mũi tên ra?"

      Nàng vừa mở miệng, giọng nam khiến ta kinh sợ.

      "Bạn hữu, đừng chơi dọa người như vậy."

      "Ngươi dịch vào, cho ta chỗ ngồi nghỉ lát." vừa , vừa ngồi xuống giường của ta.

      Ta như gặp cường địch: "Ta bị thương nặng, ngươi lại để người thương nặng di chuyển, rất có nhân tính! Hơn nữa, đây là khuê phòng nữ nhân, xú nam nhân tốt nhất đừng tới gần."

      "Ta nhìn thấy nữ nhân. . ." dùng khuôn mặt xinh đẹp của nữ nhân, sâu kín nhìn ta: "Ta nhìn thấy hán tử uy vũ, ngươi dám tự rút tên, cho dù là nam nhân cũng thể ngay cả lông mày cũng nhăn chút, dám nhổ trực tiếp."

      Xét thấy, ta ở trong đống lời của tìm thấy câu khen ta, vì thế ta quan tâm câu này.

      "Sáo trúc hỏng hết rồi." Ta thở dài.

      nhìn ta lúc, đột nhiên vươn tay xoa dầu ta, dùng ánh mắt dịu dàng khiến ta nổi da gà nhìn ta. Ta cảm thấy, ta bị vương gia kích thích thành bệnh rồi, ai dịu dàng với ta, ta liền cho rằng người đó có ý đồ bất lương.

      "Ngươi thô bạo hơn ta tưởng tượng." như vậy.

      Quả nhiên, phải người tốt, ta kiên định nghĩ vậy.

      "Ta thô ngươi hay bạo ngươi hả?!" Ta hợp lý mở miệng hỏi, làm bộ nhìn thấy cái tay vươn ra vô cùng tái nhợt, làm bộ phát hơi thở của yếu ớt hơn bình thường rất nhiều. Có số việc, cho dù ta biết cũng thể ra, biết càng nhiều, gánh nặng của ta càng lớn, ta tình nguyện làm kẻ ngốc cái gì cũng biết, cái gì cũng hỏi, an toàn sống qua ngày.

      Mũi tên này làm thịt dính vào vải dệt ở quần, nếu ta cũng đau đến hôn mê, dù sao thần kinh của ta cường hãn như vậy, Có lẽ ta nên cảm tạ ông trời, mũi tên có xương gai, người bắn tên cũng muốn giết người. Nghĩ đến đây, ta đột nhiên cảm thấy. . . Ta cũng là hán tử.

      được, được, nếu cứ hán tử như vậy, tác giả phải phí công thiết định ta là bạch liên hoa?

      Sẹo ca nhìn ta vài lần, lại xoa đầu ta phen: "Mặt khỏi rồi, phía dưới lại bị thương, ngươi đúng là thường gặp nạn."

      "Muốn ta ta biến thành như vậy là vì ai sao? Nếu là ngươi, ta về quê làm ruộng từ lâu rồi."

      ". . . Làm ruộng?" Sẹo ca hoài nghi rằng mình nghe lầm, thiếu nữ xinh đẹp trắng trắng non mềm kỳ quái này, thương vương gia mà luôn muốn về quê làm ruộng?

      Ta trợn trừng mắt, rất mệt mỏi: "Loại người phẩm vị, phong cách, lý tưởng như ngươi là thể lý giải ta."

      ". . . Đúng vậy, có cách nào lý giải." Nhưng đây cũng liên quan đến phẩm vị và phong cách, chỉ có thể , nhân phẩm của người nào đấy quá mức khác thường.

      Sẹo ca nghĩ lát, đột nhiên hỏi: "Vương gia và nông phu, trong mắt ngươi là gì?"

      "Tra nam và mỹ nam tử."

      "Thẩm mỹ của ngươi, quả nhiên có vấn đề nghiêm trọng!" vươn tay, nâng mặt ta về phía , mở miệng : "Ta đây thế nào?"

      Ta hoàn toàn hề suy nghĩ, thẳng: "Nam nhân xấu xí. Đúng, chính là ngươi hỏi, được đánh ta."

      "Ngươi thể cứu." Cuối cùng, sẹo ca hạ kết luận.

      Ta: ". . . Ta có thể phun ngươi ngụm nước miếng sao?"

      "Chẳng lẽ ngươi chưa phun?"

      "Đó là chuyện trước kia."

      "Chính quan trọng hơn!"

      "Là ngươi lạc đề trước."

      "Đó là cái gì?"

      Ta cho ánh mắt ngươi biết, ngươi ngu xuẩn, ngươi ngu ngốc, sau đó từ giường bò dậy. Ta ra vết thương tốt lắm, bên ngoài trúng tên thành sẹo, chỉ vì muốn tránh thoát móng vuốt của tra nam nên mới nằm sấp ra vẻ mảnh mai mà thôi. May mà ta cũng sáng suốt, chết sống để mỗ tra nam nhìn mông ta.

      Cho dù ta cần danh tiết, nhưng ta muốn tiết tháo, may mà những chuyện ta làm đều nằm trong phạm vi chịu được của tra nam.

      "Thứ kia ta trộm được, bởi vì ta giấu nó ở nơi khó có thể ra, cho nên có người tìm được. Nhưng mà, lại tiếp tục ở nơi này, có lẽ dẫn tới hoài nghi, dù sao ta cùng nữ nhân áo trắng đều đứng ở vị trí đáng hoài nghi."

      Nghe thấy ta mấy chữ ở nơi khó có thể ra, nha đầu dáng người bé bỏng, bộ dạng vô cùng xinh đẹp hơi đỏ mặt, cứng ngắc quay đầu .

      Ta lạnh nhạt vươn tay vào trong nội y, lấy ngọc bài ra, đưa tới. Nha đầu xinh đẹp vẻ mặt ghét bỏ, lại vẫn nhận lấy.

      Khi ta nghiêm cẩn chờ nha hoàn xinh đẹp cũng là sẹo ca xem đây là hay giả, sẹo ca đột nhiên : "Nghe , chỗ kia của ngươi bị rách rồi."

      "Phang!" tiếng, ta hai lời lật bàn.

      "Ta giấu nó ở trong hoa cúc!"

      "Phốc!"

      Biểu của sẹo ca quá kém, ta quyết định cho chuyện mấy ngày nay ta tắm rửa, lau người tính.

      "Nhưng mà, ta giấu nó ở trong nội y, mặt có mùi thơm cơ thể của ta. Ta cho ngươi ta lâu tắm rửa chưa?" Tiết tháo là cái gì? Là thứ phải vứt !

      Sẹo ca nhíu mày: "Quả có mùi hoa lan, nhưng mà, vợ ngươi yên tâm, ta ghét bỏ ngươi."

      "Cầu ngài ghét bỏ!"

    3. wjuliet43

      wjuliet43 Well-Known Member

      Bài viết:
      7,846
      Được thích:
      14,123
      Edit: Sulli
      Chương 17

      Đều tại ta quá mức mẫn cảm với hoa cúc nên phản xạ theo điều kiện nghĩ tới chỗ nên nghĩ, còn lật bàn rồi. Gây ra động tĩnh lớn như vậy, hậu quả chính là lâu sau có nha hoàn đến gõ cửa.

      " nương, nương, xảy ra chuyện gì?!" Theo tiếng đập cửa, nha hoàn xinh đẹp bên ngoài lo lắng hô to.

      Bởi vì tại ta còn chưa có vị trí xác định, ta vừa đủ tư cách là nha hoàn thiếp thân, cũng tính là nữ nhân của vương gia. Nhưng tất cả mọi người đều biết sớm hay muộn ta cũng vào hậu viện của vương gia, cho nên đều đối đãi với ta giống như mấy vị chủ tử của hậu viên.

      tại chỗ này của vương gia tốt lắm, nữ nhân hậu viện có thời gian tìm ta phiền toái, hơn nữa bởi vì ta có thương tổn trong người, vương gia cũng để các nàng có thời gian rảnh tới tìm ta phiền toái, nhờ đó ta mới có thể nhàn nhã như bây giờ. Đương nhiên, tâm tính tiểu nhân là ta hề cảm kích hành vi việc làm của mỗ vương gia chút nào.

      Dù sao, đến khi ai đó có thể tới tìm ta, chắc chắn ta rồi, ở chỗ này thêm khắc cũng được. Có lẽ vương gia thích ta chút, nhưng tuyệt đối ta, xem những chuyện trước kia mà ta làm, có thể mới là kỳ quái. Cho nên, chút thích này ảnh hưởng đến việc mỗi đêm thay đổi người lăn drap giường.

      Dù sao, có mấy ngày "đứng" lên được.

      Vương gia dễ chịu, hậu viện của cũng dễ chịu, phiền toái của ta sắp tới.

      Lúc này ta nghiêm túc nhìn ngụy nha hoàn xinh đẹp bên cạnh, nhíu mày, với nha hoàn sốt ruột gõ cửa bên ngoài: "Đừng ầm ĩ, nương ngủ say, nếu đánh thức nương, chờ vương gia trách tội, mấy tiểu nha đầu các ngươi có gánh vác được ?"

      Giọng này, quả là hoàng xuất cốc, thanh thanh thúy dễ nghe, mềm mại của thiếu nữ.

      Ta nhìn sẹo ca với ánh mắt sùng bái, sẹo ca hất cằm, ưỡn ngực.

      Người bên ngoài dường như còn chưa yên tâm, vươn về bên trong : " ngủ say sao? Vừa rồi hình như chúng ta nghe thấy động tĩnh ."

      "Đó là ta cẩn thận đụng phải cái bàn, các ngươi còn mau ." vừa , vừa ôm ta lên, muốn chạy bằng đường cửa sổ. Hôm nay dáng người sẹo ca cũng bé bỏng như ta, khi bị ôm lấy ta hề có cảm giác an toàn, vì vậy ta níu chặt cổ áo .

      Sẹo ca vừa dùng cuống họng thiếu nữ lừa dối người bên ngoài, vừa mở cửa sổ, nhảy lên rồi mang ta ra ngoài.

      "Cẩn thận."

      cho ta ánh mắt ngươi cứ yên tâm.

      Ta tiếp tục : "Ta da mịn thịt mềm, ngươi đừng quăng ta." Hai tay ta vòng qua cổ , cười vô cùng xán lạn.

      Sẹo ca gì, mang theo ta bay lên nóc nhà, ta biết chúng ta phải rời bằng đường có người, thấy gì, ta bắt đầu giọng chuyện: "Ngươi còn chưa xác nhận thứ kia là hay giả, cho dù là giả ta cũng quay lại trộm cho ngươi, giúp ngươi trộm thứ này làm ta thương cả mặt lẫn phía dưới."

      Tuy rằng. . . Cúc rách liên quan đến .

      Sẹo ca bất đắc dĩ, ta thấy lông mày của run run. Vương phủ lớn như vậy nhưng lâu sau sẹo ca dẫn ta ra ngoài, chân ta vừa chạm đất, tâm tình liền sảng khoái.

      Lần này coi như là tự do? Đừng xuất tình huống nào khác!

      Sau khi buông ta xuống, sẹo ca lấy ra ngọc bài ta đưa cho , nhìn vài lần, lại lấy ra tảng đá tứ phương màu đen, tảng đá vừa chạm vào ngọc bài liền hút hết màu sắc của ngọc bài. Trong nháy mắt, ngọc bài liền biến thành tảng đá bình thường có thể nhặt được ở bất cứ nơi nào, có chút tác dụng gì, chỉ là điêu khắc tồi mà thôi.

      tảng đá màu đen xuất chữ, phải giản thể cũng phải phồn thể, mà là chữ giáp cốt. Hiển nhiên sẹo ca biết chữ này, ánh mắt có vẻ mờ mịt. Khi nhìn về phía ta, đầu ta lập tức quay sang bên cạnh, làm bộ thấy được gì cả.

      : "Ngươi hiếu kỳ đây là cái gì sao? hiếu kỳ vì sao ta muốn ngươi trộm thứ này?"

      Ta lạnh nhạt nhìn : "Biết càng nhiều càng nguy hiểm, cho nên ta biết gì cả, phát gì cả." Cho dù ta biết chữ kia, ta cũng chết sống muốn làm bộ biết.

      " tại có chuyện gì nữa? Cho nên, xin trả lại tài sản cho ta!" Ta vươn lòng bàn tay trắng nõn, quơ quơ trước mặt . Lúc ném ta tới vương phủ, tịch thu toàn bộ tài sản của ta, nếu muốn chạy trốn, mấy thứ kia cần phải đòi lại. Hơn nữa ta hoàn toàn muốn cùng đường với , nếu ra ngoài, tất nhiên là phải ai đường nấy.

      Sẹo ca thấy biểu này của ta, dường như hài lòng lắm, nhíu mày rồi hất tay ta ra, vốn định tiếp, đột nhiên, xung quanh chúng ta vang lên tiếng gió.

      "Ca, ngươi có nắm chắc đối mười toàn thắng ?" Ta nhìn mười ám vệ của vương gia đột nhiên xuất , mở miệng.

      Lần này sẹo ca rất thành : "Mười ngày trước có."

      Ta trợn trừng mắt: "Ngươi cảm thấy khả năng ta mắng chết bọn là bao nhiêu?"

      " thể nào." càng thành hơn.

      Ta và nhìn nhau, hai lời xoay người bỏ chạy, nhưng mới chạy được vài bước chúng ta bỏ chạy được nữa, bởi vì nữ phụ nương xuất trước mặt chúng ta, xuất cùng nữ phụ nương còn có vương gia cặn bã tâm lạnh mặt lạnh, dùng ánh mắt phun lửa nhìn ta. Ta lạnh nhạt níu chặt tay áo của sẹo ca bên cạnh, mở miệng : "Khả năng ta mắng đến liệt dương là bao nhiêu?"

      Sẹo ca nghiêm túc nhìn ta, vẻ mặt trầm trọng mở miệng: "Ngươi thử xem."

      Ta ngu mới thử!

      Khi ta định núp sau người bạn hữu cũng bé bỏng như ta, vương gia : "Ngươi là gian tế?!"

      Ta nhấc tay: "Ta chỉ là trộm!"

      Vương gia nheo mắt lại: "Thứ kia của ta đâu?"

      Ta chỉ vào mặt đất cách đó xa: "Chỗ kia, chỉ là màu sắc bị hút mà thôi, ngài đeo nhiều màu sắc như cũ." Ta níu chặt sẹo ca, lấy ánh mắt hỏi , hỏi vì sao gì. Ai ngờ sẹo ca lại mấp máy môi chờ đến lúc ta đến mức vương gia liệt dương mới . . .

      Ta quyết định chờ đến khi ta học được vô ảnh cước phế .

      Vương gia cuối cùng cũng hắc hóa, ngay tại lúc ta và sẹo ca mắt mày lại. nhìn ta như nhìn lão bà xuất tường: "Vì sao ngươi phải làm như vậy? Nàng là ai? Các ngươi cùng phe?" Khi lời này, nữ phụ vô cùng xinh đẹp dựa vào người vương gia, ánh mắt kiều mị, bộ dáng cao ngạo, ta phải cố gắng nhẫn nhịn mới phun nàng mặt nước miếng.

      "Muốn ta đoán xem rốt cuộc xảy ra chuyện gì." Ta vừa , vừa qua lại: "Khi bắt được nữ nhân này, các ngươi thẩm vấn nàng, sau đó phát ngọc bài phải nàng trộm, liền lập tức nghi ngờ ta, cho nên tất cả mọi việc lúc trước là diễn trò." Khóe miệng của ta gợi lên góc độ trào phúng, tươi cười đầy mặt.

      "Tính ra, ta gặp ngươi sớm hơn, nhưng mà, ngươi lại tin những gì nàng ? Ta đoán rằng nàng gì đó. . ." Ta vừa , vừa quay đầu đẩy sẹo ca: "Khi ta kéo dài thời gian ngươi mau chạy."

      Sẹo ca ngờ ta như vậy, vô cùng ngoài ý muốn, ngây người cách ngu ngốc, còn mở miệng giống như kẻ ngốc, hỏi: "Vì sao?"

      "Thời gian ngắn như vậy ta muốn đâu tìm nguyên nhân cho ngươi? Dù sao, ta biết ta sống vì cái gì." Hơn nữa, nhân vật trí năng như ta, cho dù chết, cũng nhảy tới bộ tiểu thuyết tiếp theo, đến trường quay tiếp theo. Cho nên, nếu chạy thoát được, cho dù chết ta cũng để mình rơi vào tay loại nam nhân này.

      Thấy ta như vậy, đột nhiên sẹo ca nở nụ cười, ôm ta vào trong lòng: " ngươi là kẻ điên hay là cái gì, hành vi hoàn toàn vượt qua dự đoán của ta." đột nhiên vươn tay, bế ngang ta lên, mở miệng với vương gia và nữ phụ bên kia: "Các ngươi hiểu lầm rồi, Bạch Liên, nhiệm vụ thất bại còn dám ló đầu ra, xem ra ngươi tự tin với chỗ dựa vững chắc tại."

      Nữ phụ nghe xong lời này, sắc mặt trở nên trắnh bệch. Vương gia cặn bã rảnh nhìn sắc mặt của nàng, đẩy người về phía ta, tức giận với sẹo ca: "Ngươi bỏ nàng xuống."

      " thể được, nữ nhân của ta sao có thể để người khác tùy tiện chạm vào."

      Nhìn thấy nữ nhân xinh đẹp ôm nữ nhân xinh đẹp còn dùng giọng nữ lời như vậy, sắc mặt mọi người đều biến đổi, bao gồm cả vương gia. Ta thấy bộ dáng này của bọn họ, bỗng mở miệng : "Này vương gia, lần trước phải ta cố ý phun, chẳng qua, nó quá ghê tởm, ta khống chế được phản ứng của cơ thể mình. Ta khuyên ngươi lần sau đừng tùy tiện lộ thứ kia ra, làm bẩn mắt người khác làm sao bây giờ, mắt cũng thể rửa được, cho dù rửa sạch cũng có thể sinh ra ảo ảnh khủng bố trong ký ức. . . Ai nha, ca, sao ngươi lại cấu ta?"

      "Ngươi xem? Trước mặt ta mà mấy lời biết xấu hổ này." mất hứng nhíu mày.

      ". . . Ta chỉ muốn đến mức liệt dương mà thôi."

      "Vương Tiểu Hoa! Ngươi lặp lại lần nữa!" Vương gia bùng nổ, bay lên muốn bắt ta lại. Sẹo ca ôm ta xoay người, chạy tới chỗ khác.

      Ta vẫn tiếp tục : "Cuối cùng, vương gia, nam nhân ta thấy ít, gặp qua xấu lại chưa thấy xấu đến như vậy, lúc sinh ra ngươi sao mẹ ngươi nhét lại vào bụng. Lắc lư trước mặt người khác cho dù dọa đến người cũng dọa đến hoa cỏ, vậy tốt có phải hay , bộ dạng xấu phải lỗi của ngươi, bộ dạng xấu còn ra chính là ngươi đúng. Được rồi, sẹo ca đừng cấu ta!"

      "Ngươi muốn làm gì?"

      "Sẹo ca, vừa rồi ta nghĩ, ngay cả ngươi cũng biểu như vậy, vậy ta kéo ngươi cùng chết. Hơn nữa, ngươi có biết ta làm người câm lâu như vậy, chuyện miệng thoải mái, đương nhiên là có bao nhiêu bấy nhiêu."

      "Ta chúng ta chết sao?"

      "Ừm?"

      "Ta chỉ đánh lại chứ chạy được."

      "Sẹo ca, ta muốn phun ngươi mặt nước miếng."

      "Liếm sao?"

      Khi ta đơn phương tranh cãi, sẹo ca mang ta bay , lúc ở nóc nhà bị mang nhảy tới nhảy lui, ta còn tiếc nuối: "Ta còn rất nhiều lời chưa mắng."

      "Chờ ngươi mắng xong trời tối."

      Cuối cùng, ta miễn cưỡng câm miệng, bị sẹo ca đưa tới ngọn núi tuyệt đối an toàn, ngồi dựa vào thân cây, từ trong ngực lấy ra cái bao bố, mở ra, bên trong có nhiều cây kim bạc lớn đều. lấy ra ngân châm, châm vào huyệt đạo mặt, khuôn mặt trái xoan của nhanh chóng biến thành góc cạnh ràng, mắt to tròn cũng hẹp dài hơn.

      Tiếp theo, lại bẻ các khớp xương, tiếng xương vang lên "răng rắc", bờ vai của trở nên rộng hơn. Sau đó, cởi quần áo, lấy ra hai túi nước trước ngực, động tác của vô cùng thuần thục, hẳn là phải lần đầu hóa trang thành nữ nhân. Chờ đến khi thân cao của biến trở về nam nhân bình thường, khuôn mặt biến trở về nam nhân bình thường, ta ngẩng đầu nhìn khuôn mặt tuấn mỹ của , vươn tay ra véo.

      "Da mềm." Ta .

      nhìn ta, khóe miệng gợi lên nụ cười xinh đẹp. Đúng vậy, đối với người nam nhân mà , nụ cười của rất xinh đẹp.

      "Đây là ."

      Nghe như vậy, ta lui về phía sau vài bước, vẻ mặt khiếp sợ. Ở trong mắt ta, nam nhân bộ dạng xinh đẹp phải tra nam là tra nam, phải người xấu là ngụy quân tử, phải ngụy quân tử là thụ!

      Người trước mặt ta, ta nhận định là người xấu.

      "Của ta. . ."

      đợi ta xong, hiểu ta muốn cái gì, đào lên gói đồ của ta từ chỗ dưới tàng cây, đặt vào tay ta. Ta kiểm tra thứ bên trong chút, phát thiếu cái gì, ta nhìn , : "Về sau, cho dù là ở chỗ nào nhìn thấy ta, đều phải làm như biết."

      Ta cầm gói đồ, tiêu sái quay người rời .

      Ta nhìn thấy, mỹ thanh niên sẹo ca vốn muốn đuổi theo, lại đột nhiên che bụng lại, hất tay mình ra, trong lòng bàn tay là máu đỏ. ngồi dưới tàng cây, ngẩng đầu nhìn sắc trời, đơn nhìn, ôm miệng vết thương nhúc nhích. Nhưng khóe miệng của vẫn mang theo nụ cười, dường như bầu trời lên hình ảnh của tiểu nha đầu xinh đẹp ngừng mắng chửi người.
      Diệp Băng, Nhược VânTử Mặc thích bài này.

    4. wjuliet43

      wjuliet43 Well-Known Member

      Bài viết:
      7,846
      Được thích:
      14,123
      Edit: Sulli
      Chương 18

      Nhân sinh, luôn máu chó đến mức làm người đau đớn.

      Tên Bách Lý Vô Sắc, tên dùng Vương Tiểu Hoa, đóa hoa thôn mười sáu tỏa hương trăm dặm là ta cảm thán như vậy. Gần đây ta thường cảm thán, bởi vì việc đáng để cảm thán quả là nhiều lắm. tại dùng cái tên rất quê mùa là vì tác giả viết nửa mới nhớ đặt tên cho ta, đây là chuyện đáng để cảm thán, cũng là trình độ đặt tên của phụ thân tửu quỷ.

      Gặp việc hỏng bét liên tiếp, cũng là chuyện đáng để cảm thán, thiếu chút nữa bởi vì nhìn thấy vật dơ bẩn mà mù mắt ta. Khó khăn lắm mới gặp người tưởng là bình thường thế giới này, nhưng bộ dạng của lại chói mù mắt ta. tại, ta tuyệt vọng với thế giới này!

      Thừa dịp đêm tối, ta ôm gói đồ trong lòng, vội vàng chạy xuống núi, với ta mà chỗ này vô cùng nguy hiểm, có thể chạy bao xa chạy là ý nghĩ duy nhất của ta tại. Ta có thể tưởng tượng được nếu ta bị mỗ vương gia bắt được rơi vào kết cục gì, vì thế, ta vô cùng bức thiết muốn rời khỏi chỗ này, rời khỏi những việc phiền lòng này.

      Ta mới xuống đến giữa sườn núi, đột nhiên nghe thấy được tiếng bước chân phía trước, ta nhanh chóng núp sau đại thụ, chỉ ló nửa đầu ra. Rất nhanh, ta thấy được bộ mặt của người phát ra tiếng bước chân. Đó là hai tên ăn xin hùng hùng hổ hổ, lúc này ta vô cùng may mắn vì tầm nhìn ban đêm của mình tồi, bởi vậy chỉ liếc mắt cái ta nhận ra bọn họ là ai.

      Ta nheo mắt lại, hảo hán ăn mệt trước mắt, ta quyết định vụng trộm chạy trốn nhờ bóng đêm.

      Hai tên ăn xin này còn mắng lẫn nhau, đột nhiên, cái mũi của bọn họ cùng giật giật, cùng nhìn về phía ta. Ta lập tức nhận thấy ổn, lặng lẽ dịch bước chân, lui về phía sau.

      Tên ăn xin trẻ tuổi mở trừng hai mắt, ngoan nhìn về phía ta, lớn tiếng : “Phụ thân, sai, là mùi người nha đầu kia, ta ngửi hơn mười năm, thể nào nhầm được!”

      Lão già kia cũng ra sức ngửi mùi trong khí, gật đầu : "Đúng vậy, là mùi hương người tiểu tiện nhân kia."

      Giờ phút này, ta vô cùng chán ghét thiết định của tác giả. Cái gì mà thân mang mùi thơm lạ lùng? Ta có hứng thú hút bươm bướm. Thấy hai người bọn họ phát ta, ta quay đầu chạy! Tuy rằng ta có ít kĩ năng, nhưng đây cũng chỉ là kĩ năng mà thôi, tác giả thiết định ta là tiểu bạch hoa yếu ớt, khí lực cũng thể lớn, hơn nữa còn mảnh mai.

      Nếu ta cũng thể hở tí là bị trảo của mỗ nam trảo ra vết hồng, tóm cái là tóm ra vết tím.

      Ta vừa chạy vừa ân cần hỏi thăm cả nhà chủ thần cũng là tác giả, hai tên ăn xin đuổi theo ta tha, mở miệng là kêu tiểu tiện nhân. Nếu phải bọn họ có ý xấu với ta, ta ra tay ngoan độc như thế làm gì? Cứ mắng cứ chửi , ta cho là gãi ngứa, chẳng qua là hai người này cũng ngừng chân.

      Nếu bọn họ có thể đối tốt với ta chút, có chủ ý đứng đắn này, xem ở công ơn nuôi dưỡng, ta hại bọn họ như vậy.

      Khi ta nhận ra mình đến thế giới mới, thiếu nữ sáu tuổi rồi. Trí nhớ của cuộc sống trước kia là tác giả đặt ra, nàng nhồi nhét mấy thứ kia vào trong đầu ta, trở thành kinh nghiệm của ta. Bởi vì hồi ngọc tuyết đáng , mỹ lệ bất phàm nên bị lão tửu quỷ thu dưỡng, lại phải sống vô cùng vất vả.

      Điểm ấy có thể nhìn ra từ việc cho ta cái bánh bao là ta thỏa mãn, nhìn trúng ta bộ dạng xinh đẹp phi phàm và thân mang mùi thơm lạ lùng, coi là là cây rụng tiền nuôi đến mười sáu tuổi. cũng phải là bán ta lấy tiền rồi rời , mà là có ý tưởng luôn luôn moi tiền từ ta.

      Chẳng qua, tuyệt đối ngờ tới, ta bắn ngược, còn bắn ngược kịch liệt như vậy.

      "Tiểu tiện nhân, ngươi cho là ngươi còn trốn được sao?!"

      "Muội muội, ca ca tới đón ngươi về nhà, ngươi đừng chạy!"

      Có gan đừng đuổi theo ta! Ta càng chạy càng nhanh, đột nhiên, ta cảm thấy phía dưới trống , ta nhìn xuống. . . Dưới chân là vách núi đen, dưới vách núi đen là nước. Được rồi, ta rơi tự do! Ngay cả tiếng "bùm" khi rơi xuống nước cũng có, ta cứ rơi xuống như vậy. Khi vừa rơi xuống nước, ta chỉ cảm thấy cổ họng bị rót vào đầy nước. Trong lỗ mũi, lỗ tai, dòng nước tràn vào mọi chỗ. Bọt khí dưới nước làm mặt ta hơi ngứa, cướp khí của ta, làm ta hô hấp khó khăn.

      Có lẽ vì ta là nhân vật trí năng, trước khi chết ta nghĩ tới rất nhiều việc, nghĩ lần sau là nhân vật nào, nghĩ rằng ta thể ở lại quyển sách này, nghĩ đến mặt của nam nhân xinh đẹp chói mù mắt ta. Sau đó, có sau đó, bởi vì ta hôn mê.

      Có lẽ chết kiểu này là khổ sở nhất, có khổ sở hơn. Hơn nữa, bởi vì quá đột ngột, ta còn chưa chuẩn bị tâm lý.

      Ở chỗ mà ta thấy được, hai tên ăn xin thấy ta nhảy xuống vách núi đen, choáng váng chút, ngay trong lúc bọn họ choáng váng, bọn họ bị đám người cầm đuốc vây quanh. Hai tên ăn xin run rẩy ôm lấy nhau, chỉ thấy đám người cầm đuốc tách ra, nam nhân cưỡi tuấn mã cao lớn màu đen chậm rãi xuất trước mắt hai tên ăn xin.

      Nam nhân này thân hắc y, hơi thở người lãnh khốc tiêu điều, dung nhan tuấn như thiên thần.

      Hai tên ăn xin vừa thấy, càng run lên. Người trước mặt tuyệt đối là sát thần, chỉ ánh mắt có thể lấy nửa cái mạng của bọn họ. Mà sát thần vung tay lên, trói lại hai tên ăn xin, các loại đày đọa trong quá trình cần phải . Hai tên ăn xin cũng ra chuyện ta rơi xuống vách núi đen, nhưng mới đầu sát thần tin, đơn thuần cho rằng chỉ cần hai tên ăn xin này ở trong tay , nữ nhân khiến nhục nhã bao nhiêu lần là ta xuất .

      ràng, đánh giá cao mức độ thiện lương của ta.

      Việc này cũng là lâu về sau ta mới biết được. Khi đó hai tên ăn xin than trời khóc đất nhào về phía ta, lúc đó phản ứng của ta vô lương: bọn họ vậy mà còn toàn vẹn!

      Khi ta rơi xuống nước, cho rằng mình chết, ta tỉnh, khi ta tỉnh lại là ba ngày sau.

      Lúc này ta con thuyền hoa, chung quanh là mùi phấn son nồng đậm, thuyền hoa con đường tới đại thành phồn thịnh nhất, thuyền hoa dừng lại để chở khách, tháng sau mới tiếp. Chở khách, chính là chiêu đãi nam nhân, lấy số tiền lớn.

      Tuy rằng, đây phải là Phiêu Hương viện trong kịch tình, nhưng tính chất cũng sai biệt lắm, càng khác lắm chính là, khi ta vừa tỉnh lại, thần trí còn chưa ràng, bị tú bà nắm tay ấn xuống thành dấu hồng giấy. Đúng vậy, khi ta còn chưa tỉnh táo lại, ta bị, bán, thân, rồi!

      Đợi đến khi ta hoàn toàn tỉnh táo lại, nhìn thấy tú bà nhìn ta với ánh mắt lòe lòe tỏa sáng như thấy núi bạc. Phấn son mặt nàng giống như trong sách miêu tả, dày đến mức vài bước lại rơi lả tả, trang điểm đậm đến mức ta phân ngũ quan của nàng là dạng gì.

      Tú bà có dáng người mập mạp, nhìn ra được cuộc sống của nàng vô cùng thoải mái, giữa lông mày khóe mắt có nếp nhăn dù trang điểm đậm cũng giấu được, có vẻ khá lớn tuổi.

      tại nàng chuyện với ta: "Thược Dược a, có nghe thấy mẹ ?"

      Nghe thấy giọng này, ta bắt lại hồn phách lơ lửng bên ngoài, mang theo ba phần sợ hãi, ba phần nghi hoặc, ba phần bất an, phần vô tội nhìn nàng. Kỹ thuật diễn dày công tôi luyện này của ta nhanh chóng làm cho tú bà xác nhận ta chính là em ngốc dễ lừa. Thược Dược là tên mới tại của ta, từ khi ta được vớt lên, tú bà lấy trang phục người ta mà phán đoán, ta là nha hoàn mĩ mạo nhà giàu chạy trốn.

      Nữ tử mĩ mạo tuyệt sắc lại bị hãm hại như ta, tú bà rất nhanh nghĩ thay lí do vì sao ta rớt xuống nước. Đại khái là nữ tử số khổ bị nữ chủ nhân hãm hại, nàng dùng vẻ ta là người từng trải, ta hiểu ngươi, ta vô cùng lý giải tâm tình của ngươi, ta cũng có kinh nghiệm như ngươi, thành công chiếm được "tín nhiệm" của ta.

      Mà ta cũng thuận theo ý nàng, êm tai ra chuyện xưa động lòng người - ta bị mỗ nữ chủ nhân trong phủ hãm hại, bị buộc nhảy vách núi đen tự sát!

      Tuy rằng kỹ năng bơi của ta tệ, nhưng vách núi đen rất cao, vừa ngã xuống bị đánh sâu vào quá lớn, làm cho ta nhanh chóng hôn mê, vốn cho rằng đổi tiểu thuyết khác, xem ra ta coi thường thuộc tính Tiểu Cường của nhân vật chính. Còn sống đương nhiên là tốt, nhưng sống ở nơi này tốt lắm, cho nên trước khi thuyền cập bờ ta thể hành động thiếu suy nghĩ.

      Hơn nữa, cho dù ta có kỹ năng bơi, cũng có cách nào bơi từ chỗ này tới bờ, ta cũng phải cá, lên bờ cần tiếp xúc nam nhân dư thừa, vì sao ta ở lại đây?

      Nếu tác giả quyết tâm đưa nữ chính là ta tới nơi này, ta liền đứng ở đây vậy!

      Tuy rằng ta cảm thấy, hành vi đưa thân nữ nhi trong sạch tới kỹ viện của tác giả vô cùng ngu ngốc. Nhưng đám nữ chính lại mừng rỡ, quả là cách nào lý giải. Hát vang tình ca sao, múa bụng sao, múa cột gì gì đó sao. Chẳng lẽ phải phóng đãng mà là độc đáo cá tính hấp dẫn?

      Nếu con của ta là đức hạnh này, ta liền chưởng chụp chết nó.

      Được rồi, nghĩ lan man nữa, vừa rồi, tú bà với ta, muốn ta học múa. Yên tâm, đây phải múa cột, cũng phải múa bụng, mà là vũ đạo truyền thống cổ đại, giấu chân giấu cẳng chân giấu ngực. Cho dù là chức nghiệp này, cũng phải ai ai cũng nhào lên hiến thân.

      Diện mạo như ta, đương nhiên thể nhảy ra ngay lần đầu. Tú bà vẫn rất biết buôn bán, cũng rất biết tính toán, hề muốn ta tiếp khách. Trái câu mẹ, phải câu nữ nhi, bề ngoài đúng là đối đãi với ta như thân khuê nữ. Còn cổ vũ ta vứt bỏ quá khứ, lấy cho ta tên mới.

      Ta ngoan ngoãn nhu thuận, lại nghe lời, lại gây chuyện, bộ dáng này càng làm tú bà yên tâm. tại ta muốn tồn trữ thể lực, sức chịu đựng, khi ta chưa ràng hoàn cảnh xung quanh, ta đều nghe lời.

      Thấy tú bà an bày như vậy, ta cũng chỉ rụt rè chớp mắt cái, ngoan ngoãn gật đầu, bộ dáng vâng lời này, khỏi phải nhu thuận đến mức nào. Tú bà vừa lòng vỗ vỗ tay ta, cười đến mức mắt cong thành đường chỉ.

      "Ôi chao, khuê nữ thân ái của ta. Nghe lời là tốt rồi, nghe lời là tốt rồi, bây giờ mẹ liền gọi vũ nương đến dạy ngươi vũ đạo."
      Diệp Băng thích bài này.

    5. wjuliet43

      wjuliet43 Well-Known Member

      Bài viết:
      7,846
      Được thích:
      14,123
      Edit: Sulli
      Chương 19

      Làm tân nữ nhi, tân sủng nhi của tú bà thuyền hoa, ta gần như bị tất cả các nương ở đây hâm mộ ghen ghét. Hơn nữa diện mạo ta xinh đẹp nhất, tú bà nâng ta sợ quăng ngã, ngậm ta sợ tan, dè dặt cẩn trọng vô cùng.

      Lòng tham đáy của nàng, ta cần nghĩ cũng biết có bao nhiêu, ràng, ta lại biến thành cây rụng tiền.

      Nhưng mà, dù có diện mạo cũng đủ, vì thế tú bà muốn bồi dưỡng tài nghệ của ta, để ta phát triển toàn diện. Mầm móng tốt như vậy, nặn cho tốt còn làm gì? Mĩ mạo giống như thiên tiên, mắt đẹp long lanh, da trắng mềm mại như tuyết, tuổi cũng chỉ mới mười sáu, hết thảy đều vừa vặn.

      Eo này, dáng người này, ánh mắt lơ đãng này, bộ dáng thẹn thùng này, tú bà càng nhìn càng vừa lòng, càng nhìn càng cao hứng. Nhưng nàng cao hứng, các nương khác lại cao hứng. Vì thế đám lấy mắt lườm ta, lấy mũi hừ ta, lấy miệng chèn ép ta, chỉ thiếu tới cấu véo ta, may mà tú bà coi kỹ.

      Ta nhu nhược theo sau tú bà, nghe nàng chuyện với vũ nương, vũ nương cười tủm tỉm lắc mông, nhanh chóng đáp ứng.

      Trước kia ta , trong quyển tiểu thuyết này, ngoại trừ nữ chính nữ phụ hoặc là nhân vật phái nữ, đa phần là độc ác, tác giả thiết định như vậy làm ta khổ sở chịu được, đời này tìm đâu ra nhiều nữ nhân ác độc đến vậy? Còn đống chen chúc, nữ nhân tội gì khó xử nữ nhân, tại sao cứ phải viết người so với người còn thâm độc.

      Cho dù có loại nữ phụ tốt đẹp các phương diện ở giai đoạn trước, sau khi phát nam chính ta, cũng lập tức biến thành ác độc. thế giới này, ta quả đứng khó khăn.

      "Thược Dược, để cho ta tới xem cái eo này của ngươi, có thể cúi xuống sao?" Vũ nương cười hỏi ta, nhéo nhéo eo ta, để ta cúi lưng cho nàng xem. Ta nhanh chóng cúi xuống, dáng người vô cùng mềm dẻo, tư thái còn vô cùng đẹp.

      Vũ nương lại hỏi ta: "Chân sao? Chân như thế nào? Có thể làm được đến mức nào?"

      Ta gi, giạng thẳng chân, đủ các loại tư thế tiêu chuẩn.

      Vũ nương: ". . . Đợi lát nữa ta dạy ngươi vài động tác, ngươi múa lại lần cho ta xem."

      Ta ngoan ngoãn gật đầu, đứng bên nhìn nàng khiêu vũ.

      Đó là mỹ nhân, tuổi hơn hai mươi, xem như lớn tuổi so với những nương ở đây, nhưng dáng người nàng mềm mại, hề cứng nhắc chút nào, có vẻ thường xuyên luyện tập. Vung tay áo, xoay người, làn váy tung bay tạo thành đóa hoa mẫu đơn lộng lẫy, mũi chân chạm mặt đất, thân như chim yến. Nơ hồng nhạt ném giữa trung, thu về, xoay tròn quanh thân, cổ tay trắng nõn hơi lộ ra, mang theo vẻ quyến rũ như như .

      nữ nhân, ta cũng muốn vỗ tay vì nàng.

      Cầm, kỳ, thi, họa, vũ đạo ta đều tiếp xúc, bởi vì khi đó phải làm nữ phụ lóe sáng nhưng bị nữ chủ đả đảo, học lại lần nữa cũng khó. Thân thể này của ta được thiết định là vô cùng mềm mại, học múa rất nhanh.

      Vũ nương múa xong, bảo ta múa lại lần cho nàng xem. May mà trí nhớ của ta tồi, mặc dù có ít động tác nhớ , nhưng đa phần vẫn nhớ được. Phất tay áo, xoay quanh, xoay tròn, nhấc chân, loạt động tác làm vũ nương còn lời nào để , đành phải nghiêm túc kiến thức cơ bản cho ta, dạy ta luyện múa theo cách bình thường.

      Cuối cùng, còn xếp ta ở cùng chỗ với các nương khác, múa cùng với nhau. nương áo hồng múa đầu nhìn ta với ánh mắt sắc bén như dao, đối với điều này, ta lạnh nhạt cười với nàng. Có người dạy ta múa, tất nhiên cũng có người dạy ta cái khác, thuyền còn có vài người tài hoa.

      Vì thế ở vài ngày trước khi thuyền cập bờ, ta đều nỗ lực học tập, sau đó bị các nương chèn ép nặng .

      "A, Thược Dược muội muội a, nhìn khuôn mặt nhắn xinh đẹp này, sợ là cần ngày có thể câu hồn tất cả nam nhân rồi." Nữ tử áo đỏ xong, hất khuôn mặt diễm lệ của mình lên, vươn tay nhấc cằm ta, đôi mắt quyến rũ nhìn ta chằm chằm. Móng tay đỏ tươi xẹt qua cằm ta, xem tư thế này, nếu phải sợ tú bà trách cứ, có lẽ cào mặt ta rồi.

      Muốn so quyến rũ, ta tất nhiên là so được với Mẫu Đơn nương, nàng mới là lấy quyến rũ để nổi danh, nàng là hồ ly tinh cũng sai chút nào. Mà bộ dáng tác giả cho ta lại quyến rũ bao nhiêu, bởi vì nàng để ta con đường tiểu bạch hoa thánh mẫu thanh thuần! Cho dù ta bị giày vò thảm bao nhiêu, đều có vẻ thanh thuần và kiên cường.

      Cho dù thân hãm phong trần, cũng là chưa dính nửa điểm phong trần bị nam chính số mua về theo thiết định của tác giả.

      Thấy nàng nắm cằm ta cười thành bộ dáng này, ta cũng mỉm cười, rụt về, cúi đầu xuống: "Mẫu Đơn tỷ tỷ. . ." Ta giống như thẹn thùng, lại giống như sợ hãi rụt rụt, tiếp tục : "Mẫu thân cũng bảo để ta tiếp khách."

      Thấy ta như vậy, Mẫu Đơn nương nhìn ta như nhìn kẻ ngốc: "Ngươi thực cho rằng mẹ coi ngươi như bảo bối? Ở đây tiếp khách, ngươi cho rằng hát vài bài, múa vài cái là được sao? Đừng có nằm mơ, muội muội ngốc của ta." Nàng xong, tay đặt lên vai ta, cười rất đắc ý: "Bằng tính cách này của ngươi, là đáng tiếc. . ."

      Nàng xong, rụt tay về sờ sờ tóc của mình, cũng chỉnh lại trâm hoa đầu, cười quay đầu rời , theo đó cũng mang theo thân mùi thơm nồng nặc. Góc áo nàng tung bay, vặn eo biến mất ở chỗ rẽ sân luyện múa, tâm tình có vẻ tồi.

      Khi nàng rồi, ta mới thở hơi. Ta nếu biểu quá tốt, cao ngạo, chừng còn bị giày vò nữa. Ngược lại nếu giả ngốc, làm bộ hồn nhiên, còn có thể làm người tự cho là thông minh yên lòng.

      Mẫu Đơn rồi, các nương vốn nhìn náo nhiệt đều vung khăn múa, tán gẫu ồn ào. Mẫu Đơn là hoa khôi trước đây, nàng rồi, người khác sao có thể lên? Nếu bị mẹ bắt gặp, hay ho là các nàng.

      Nhưng là, các nàng rồi, lại để lại cho ta ánh mắt vui sướng khi người gặp họa. Có lẽ là muốn nhìn vẻ thê thảm khi ta bị bắt tiếp khách, bất hạnh là, ta cảm thấy các nàng nhất định thất vọng.

      Thấy tất cả mọi người rồi, ta từ từ về phòng ở của mình, nửa ngày nữa là thuyền cập bờ, cách khác, cơ hội rời tới, ta cần phải suy nghĩ cẩn thận rời như thế nào. Khế ước bán thân gì đó hề có chút trói buộc gì với ta, dấu tay mà thôi, ngay cả tên của ta cũng , ta sợ cái rắm!

      Ta trở về phòng mình, đóng cửa lại, nhanh chóng phát có điều đúng, ta ngửi thấy mùi máu tươi nồng dậm. Ta vừa định di chuyển, thanh kiếm kề vào cổ ta. Ta che miệng lại, dám phát ra tiếng, thứ đồ chơi lóe hàn quang kia vừa đúng đặt cạnh yết hầu của ta.

      Lưng ta toát mồ hôi lạnh, con mắt cũng dám ngó nghiêng, đây chính là đại bị cắt cổ.

      Trừng mắt nhìn, ta nghe được tiếng hít thở ồ ồ bên tai, có tiếng nước xuống đất, nhưng có tiếng . Dưới tình huống như vậy, phải nên câu " được kêu" sao? Chẳng lẽ bởi vì ta quá nghe lời, người ta cắt xén lời kịch này?

      Vậy còn kề đao vào cổ ta làm gì!

      Địch bất động, ta bất động, chúng ta lâm vào loại khí ngột ngạt này, lâu sau, ta mới nghe được tiếng suy yếu.

      "Vì sao chuyện, cũng quay đầu, ngươi sợ hãi?"

      Ta có thể , ta tìm kịch bản sao? Kịch tình theo hướng này, cũng đúng lời kịch. . .

      có cách nào, ta chỉ có thể chớp mắt mấy cái, dùng giọng rất : "Ta, chỉ là bị dọa ngốc. Ngươi, ngươi là ai, muốn làm cái gì?"

      Ta vừa xong, liền thấy bóng đen lướt qua mặt, đó là nam tử cao lớn, thân cao 1m6 là ta so với thân cao 1m9 là , quả là vô cùng bé bỏng. Đây là nam nhân áo đen, ăn mặc kiểu sát thủ, chỉ lộ ánh mắt và tóc dài, cái mũi cũng giấu dưới khăn đen.

      Làn da của người này rất trắng, trắng cách khỏe mạnh. Lông mày của rất đậm, chếch nghiêng về phía tóc mai. Ánh mắt hẹp dài, ràng là nam nhân, lại mang theo vẻ mị hoặc, đồng tử màu đen ánh tím, màu sắc rất đẹp.

      Trong nháy mắt, ta cảm thấy đôi mắt quen quen, nhưng bởi vì cửa sổ đóng hết, trong phòng hơi tối, ta cũng nhận ra từng gặp ở đâu hay chưa.

      nhìn chằm chằm ta gì, ánh mắt có phần mê mang, có lẽ là vì bị thương nặng. Nhưng nhìn vũ khí sắc bén trong tay , ta còn dám hành động thiếu suy nghĩ. Lúc này, ta lấy ra biểu cảm thánh mẫu tiêu chuẩn nhìn , nín thở giọng mở miệng: "Ngươi bị thương sao?"

      Thấy vẻ thân thiết trong mắt ta, người cứng lại, nhưng vẫn thu về vũ khí đặt cổ ta, đối với việc này ta cảm thấy đáng tiếc. cầm kiếm, : ", đến giường."

      Ta nghe lời gật đầu, có chút do dự bị dẫn tới bên giường, bộ ta hồn nhiên, ta ngu xuẩn, ta rất dễ lừa. Thấy bộ dáng này của ta, rốt cuộc thu kiếm về, trong nháy mắt, ta lại ân cần thăm hỏi cả nhà tác giả, ân cần thăm hỏi xong ta lại quay về vẻ lo lắng của thánh mẫu.

      "Ta giúp ngươi băng bó vết thương. . ." Ta dè dặt , nhìn thấy nhíu mày, lập tức : "Ngươi yên tâm, ta tuyệt đối làm vậy với ngươi, hơn nữa, ta cũng làm được gì. . ." Khi ta lời này, rất sa sút cúi đầu xuống, làm thấy vẻ đơn yếu ớt của ta.

      Hắc y nam nhìn ta hồi, ta có thể cảm giác được địch ý đến cảnh giác đến nghi hoặc đến thả lỏng từ ánh mắt . Cuối cùng, nghiêng người ngồi giường, vẫn buông kiếm tay.

      Trong lòng ta vô cùng tiếc nuối, bề ngoài vẫn là thánh mẫu. Trước mặt loại nam nhân này, ta quyết định thánh mẫu đến cùng!

      "Vết thương của ngươi cần phải trị liệu, nếu tiếp tục như vậy, vết thương chuyển biến xấu." Ta vừa , vừa nhìn vết máu đất, để nhìn thấy vẻ bình thản khi ta nhìn thấy vết máu, còn hít mạnh giống như bị dọa đến.

      Nam nhân nghĩ hồi lâu, bởi vì ta ở trong này, có cách nào thả lỏng, vì thế miệng vết thương nặng hơn rồi. giật giật người, mở miệng : "Nơi này của ngươi có thuốc trị thương sao?"

      Ta nhanh chóng gật đầu, dè dặt đứng lên, ánh mắt đảo qua miệng vết thương ngừng đổ máu trước ngực và bàn tay cầm kiếm. tại cả người ướt đẫm, xem ra là tới bằng đường thủy.

      "Ngươi đợi lát, ta lấy quần áo sạch cho ngươi, miệng vết thương của ngươi phải rửa chút mới được." Ta vừa , vừa quan sát sắc mặt của , dịch về phía cạnh cửa.

      tại, ta có ba lựa chọn.

      Thứ nhất, lao ra, kêu cứu mạng, hậu quả là ta bị đâm kiếm sau đó bị kìm kẹp.

      Thứ hai, từ từ tìm cơ hội ra ngoài, sau đó tìm người giết !

      Thứ ba, cứu , để mang ta rời khỏi đây!

      Nghe tiếng hít thở của , xem ra ta cũng làm được gì, khí thế của với ta, phải là nhân vật bình thường. Nếu là nhân vật bình thường, tác giả miêu tả khí thế của , cho nên, có bảy phần là cao thủ võ lâm. Hơn nữa, người ta gọi tới diệt được , nhất định phát là ta gọi người, ta đây chẳng phải. . . rất hay ho?

      Ta nghĩ, vẫn nên chọn số ba, tiện thể cho thuốc bột vô sắc vô vị làm thân thể người suy yếu vào trong thuốc trị liệu của . Đây là thứ thuốc dùng để đối phó nữ nhân nghe lời ở đây, lần này dùng thân nam nhân, xem như chết có ý nghĩ? A? Dùng sai thành ngữ, phải là chết cách lãng xẹt!
      Diệp Băng, Nhược VânTử Mặc thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :