1. QUY ĐỊNH BOX TRUYỆN SƯU TẦM :

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] [dấu cách] - [dấu cách] [Tác giả] [Số chương]
    ----•Nội dung cần:
    - Hình minh họa (bìa truyện, hình ảnh,etc,...)
    - Nguồn
    - Tác giả
    - Tên editor +beta
    - Thể loại
    - Số chương
    Đặc biệt chọn canh giữa cho đoạn giới thiệu
    ---- Quy định :
    1. Chỉ đăng những truyện đã có ebook và đã được public trên các trang web khác
    2 . Chỉ nên post truyện đã hoàn đã có eBook.
    3. Trình bày topic truyện khoa học, bôi đen số chương để dễ nhìn
    4 . Cần có trách nhiệm post đến hết truyện. Nếu không thể tiếp tục post liên hệ Ad và Mod

Khi Trâu Già Gặm Cỏ Non - Thuấn Gian Khuynh Thành (c83) HOÀN

Thảo luận trong 'Hiện Đại'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. banglangtrang123

      banglangtrang123 Well-Known Member Staff Member Super Moderator

      Bài viết:
      26,213
      Được thích:
      47,806
      KHI TRÂU GIÀ GẶP CỎ NON



      [​IMG]

      Tác giả: Thuấn Gian Khuynh Thành

      Ed: QuynhNga0105

      Giới thiệu:


      Nếunhư mẹ kế của bé lọ lem mang em trai tới.

      Nếu như bé lọ lem lớn hơn em trai năm tuổi.

      Nếu như bé lọ lem là nữ bác sĩ mặt lạnh.

      Nếu như em trai là phúc hắc tiểu chính thái.

      Năm ba mươi tuổi.

      Em trai đột nhiên !

      Ai tới cho biết, nên con mẹ nó làm thế nào?

      Các file đính kèm:

      Last edited: 20/8/14

    2. banglangtrang123

      banglangtrang123 Well-Known Member Staff Member Super Moderator

      Bài viết:
      26,213
      Được thích:
      47,806
      Mở đầu


      “Muốn chết hả, có người nào xem mắt lại mặc blouse màu trắng?” Thẩm Ly vẻ mặt giận dữ, muốn dùng cái khay làm vũ khí đập chết bộ mặt vô tội của Lâm Nhược Hi.

      “Chú ý chút, ở phòng bệnh.” Lâm Nhược Hi thong thả ung dung liếc bạn tốt cái, tiếp tục điền vào bảng phân công trực ban, sau đó : “Hôm nay mình có ca trực, muốn mất công đổi qua đổi lại.”

      may là bạn lái xe, nếu ngày mai lên trang đầu rồi, thiên sứ áo trắng ngăn cản xe buýt, cảnh sát tốt bụng thổi còi mở đường. Chậc, báo cáo tốt.” Thẩm Ly nhíu mày, bĩu môi.

      “Bệnh nhân bạn trong điện thoại thế nào rồi?” Lâm Nhược Hi mặt thay đổi hỏi câu.

      “Còn phẫu thuật, lúc sau mới chuyển đến khu nội trú.” Thẩm Ly nhún nhún vai: “Mình cũng phải cố ý phá hoại cơ hội bạn gặp bạch mã hoàng tử, nhưng người này bị đâm xe, sớm bị đâm muộn bị đâm lại chọn đúng lúc nữ bác sĩ mặt lạnh Lâm Nhược Hi xem mắt mà bị đâm.” Thẩm Ly vẻ mặt thần bí dí sát vào mặt Lâm Nhược Hi : “Mình hoài nghi ta ngưỡng mộ bạn lâu, là cố ý!”

      “Bạn kiểm tra người trong phòng bệnh mười lăm rồi?” Lâm Nhược Hi liếc cái, vẻ mặt vẫn như cũ bình thản.

      “A, mình quên mất.” Thẩm Ly le lưỡi, sau đó ngoài dự đoán thấy Lâm Nhược Hi đưa tầm mắt chuyển đến gương mặt mình, gió lạnh từ phía vù vù thổi tới, sợ tới mức nhanh chóng thanh minh: “Mình kiểm tra xong rồi, vừa nãy mình đùa.”

      “Mình còn biết bạn?” Lâm Nhược Hi vẻ mặt nghiêm túc, “Bệnh nhân kia tình huống tại như thế nào bạn biết ?”

      “Nghe là rùa biển, lái BMW, tuổi trẻ tài cao, bộ dáng trông cũng được, chiều cao ít nhất 1m78, đáng tiếc là mình khôngmang kính, bởi vì xe lật nên cái gì cũng tìm thấy.” Lâm Nhược Hi mới đầu còn cảm thấy kì quái, tại sao lúc chạy đến phòng làm việc nhìn thấy vẻ mặt của Thẩm Ly giống như là nuốt phải con ba ba, bây giờ mới hiểu nguyên nhân uất ức của , đúng là giống người bình thường mà.

      Lâm Nhược Hi xoay người, cầm biên bản giao cho Thẩm Ly, sau đó mở miệng: “Bạn hỏi thăm cái gì đấy, mỗi câu đều liên quan tới bệnh tình của bệnh nhân?”

      Trong bệnh viện, vốn là thịnh dương suy, đây chính vấn đề khó giải quyết, mặc dù bác sĩ nam cũng ít, nhưng trừ những bác sĩ chuyên gia mái tóc cũng hoa râm, bác sĩ chủ trị trung niên, còn sót lại là mấy bác sĩ trẻ tuổi ở phòng khám, nhìn tạm được chút nhưng cũng sớm là hoa có chủ, đáng thương cho tuổi thanh xuân của các y tá, vì vậy còn cách nào hơn là di dời mục tiêu, nhiều chuyện xem phòng bệnh nào, người nào tuấn tú, phòng trị liệu nào, người nào là Thái tử gia, hàng năm đều biết mệt. Cái người soái ca bị quấn băng vải giống như xác ướp, đùi còn bị bó bột, phía dưới vẫn cắm ống tiểu lại có thể khiến các tiểu nương xuân tâm nảy mầm, cuối cùng mấu chốt đổ lỗi cho, mùa xuân đến.

      Đúng rồi, mùa xuân đến, cho nên Thẩm Ly cũng bắt đầu nảy mầm chuẩn bị trèo tường, Lâm Nhược Hi cũng phải xem mắt.

      “Khi nào quay lại, nhớ gọi mình, mình ăn cơm trước.” Lâm Nhược Hi bất đắc dĩ lắc đầu cái, cầm bút gài vào túi áo ngực.

      “Bạn chờ nhìn soái ca à?” nhiều chuyện thât bại, Thẩm Ly cam lòng đứng sau lưng hỏi.

      “Soái ca cắm ống tiểu, để lại cho bạn!” Lâm Nhược Hi hờ hững đáp, tiếp tục .

      Áo blouse trắng dài, phất phới tung bay, mặc người cao gầy của Lâm Nhược Hi trông rất tự nhiên. Lâm Nhược Hi mái tóc dài gương mặt cũng coi như thanh tú, nhưng nếu chỉ chỉ đơn thuần xem xét tính cách và hành động của Thẩm Ly tin chắc, Lâm Nhược Hituyệt đối 100% là đàn ông.

      “Chậc chậc, xương đùi bị gãy, não bị tổn thương, cơ quan nội tạng trong ổ bụng bị tổn thương, toàn thân cao thấp có chỗ nào toàn vẹn, đáng thương.”

      “Đúng đấy, bề ngoài tốt như vậy, sao lại bị xui xẻo thế a?”

      “May mắn, gương mặt bị thương.”

      “Lúc bàn giao ta huyết áp lên, tim vẫn bình thường sao?”

      “Bình thường, nhưng hôn mê bất tỉnh, cũng có biện pháp. Vừa rồi tiểu Đỗ cắm dây xông và ống tiểu cho ta rồi.”

      cắm ống tiểu? Ái chà! Như thế nào, chút, chút.”

      “Làm sao lại háo sắc như thế, chúng ta là bác sĩ tấm lòng như cha mẹ biết ? Tôi tuyệt đối cho biết tôi nhìn thấy cái gì!”

      “Có cha mẹ nào vây xem con trai thế này sao?” Lâm Nhược Hi sau lưng mọi người trầm giọng, lạnh lùng hỏi.

      Tiếng vừa dứt, mấy y tá vừa rồi còn bu lại xem lập tức như chim bay tan tác, nhìn động tác kinh hoảng của bọn họ, Lâm Nhược Hi bỗng cảm thấy buồn cười. Lắc đầu, tới giường bệnh nhìn bệnh án, sau đó bước chân tới nhìn bệnh nhân hôn mê.

      Cũng may, mặt lưu lại vết máu, nhìn kĩ cũng đẹp trai, thảo nào khiến các y tá thích, dời ánh mắt từ bệnh án nhìn ta.

      Người nằm giường sao lại cảm thấy quen mắt?

      Lâm Nhược Hi rất muốn xác định mình nhận lầm người, thể nghĩ rẳng cả đời này còn có thể gặp lại người đó.

      thể nào.

      Người kia bây giờ ở bên Mĩ, hưởng thụ ánh mặt trời, ngắm trộm mông của các mặc bikini, thể nào nằm giường bệnh, lại còn bị gãy xương.

      híp mắt, suy nghĩ, hoài nghi mình nhận lầm, nhưng này ghi họ tên là Lục Dương, cùng tên, cũng cùng họ. Nhưng ràng là cậu ta, trừ bỏ có yết hầu, vóc người cao hơn chút, nhưng vẫn dáng vẻ kia, Lâm Nhược Hi bỗng nhớ đến cái gì, vạch cái áo bệnh nhân của ta, dưới xương quai xanh là dấu vết màu hồng.

      “Sao lại cắn ta?”

      “Lưu lại ấn kí, tránh sau khi tiểu tử ngươi lớn ta lại nhận ra.”

      Cái đó, là dấu răng của .

      “Bảo bảo.”

      Đột nhiên tiếng từ phía sau vang lên, bệnh án tay rơi phịch trước ngực Lục Dương, sợ kinh động tới Lâm Nhược Hi hốt hoảng nhặt bệnh án, từ từ quay đầu lại, xa xa nhìn thấy bóng dáng quen thuộc đến mức thể quen thuộc hơn.


      “Mau chào dì Mục.” Lâm Húc Thịnh đứng ở cửa, tay xoa đầu con , tay kéo vợ ra trước mặt giới thiệu.

      Lâm Nhược Hi cúi đầu đá đá va li ở dưới chân, sắc mặt tái nhợt, chịu mở miệng.

      ra, đây chính là lí do mà nghỉ đông ba đón về.

      gọi cũng sao, đừng làm khó đứa . Hai người xem, em mua rất nhiều món ăn, buổi tối chúng ta làm bữa tiệc lớn.” Mục để ý tới biểu của Lâm Nhược Hi ngược lại mỉm cười đứng trước mặt : “Nhũ danh của con là Bảo Bảo phải ? Về sau dì gọi con là Bảo Bảo nhé, con thích ăn gì? Tối nay chúng ta làm tôm nướng, hay thịt nướng?”


      Chương 1:


      Đạo bất đồng bất tương vi mưu.

      vội, hay chúng ta ra ngoài ăn?” Lâm Húc Thịnh mỉm cười xách va li vào trong nhà, lúc qua Mục , còn cẩn thận lấy sợi bông ở tóc bà.

      Ánh sáng nhạt xuyên qua ngón tay ông, đâm vào mắt Nhược Hi, rơi vào đáy lòng .

      Hình ảnh này, giống như từng nhìn thấy.

      Đúng, khi ba mẹ dạo, lúc đó ba cũng lấy chiếc lá cây dính vào tóc mẹ.

      Mục thấy Nhược Hi vẫn còn ở đây, nên đối với động tác của Lâm Húc Thịnh có chút xấu hổ, tránh khỏi bàn tay ông, bà vội vàng phủi phủi đầu, kéo tay Nhược Hi vào trong nhà: “Bảo Bảo, về sau chúng ta là người nhà, con cứ coi nơi này là nhà của mình.”

      Đây vốn là nhà của .

      Ngôi nhà sống mười tám năm.

      Căn phòng được dọn dẹp sạch , vẫn giống như trước khi mẹ qua đời. Tất cả đồ đạc vẫn ở nguyên chỗ cũ, chính xác là hề thay đổi nhưng lại có cảm giác xa lạ.

      Trong phòng ngủ, treo bức ảnh của ba và Mục , ngọt ngào tựa sát vào nhau, hoàn toàn kích thích Lâm Nhược Hi. quay đầu nhìn khung hình đầu giường, càng làm tức giận. thu hồi bước chân, xoay người bước , muốn trở về phòng của mình, hôm nay, chỉ có thể trốn ở đó. Bởi vì chấp nhận được có nữ chủ nhân khác ngoàimẹ trong ngôi nhà này, may cửa phòng khóa, đẩy cửa bước vào phòng.

      Vẫn là chiếc giường của , nhưng giường lại có người nằm ngủ, chăn đắp nửa, cánh tay buông lỏng ở giường, tất nhiên, với dáng người của ta, ngủ giường của uất ức cho , chiều dài tạm được, nhưng chiều rộng đủ.

      Lông mày của , ánh mắt của , mũi của , thậm chí tất cả tất cả đều khiến Lâm Nhược Hi điên mất, đứng nguyên tại chỗ giống như người bị tâm thần kêu to: “ ta là ai, tại sao ngủ giường mình, tại sao giường mình lại có người đàn ông???!!!”

      Đạo bất đồng bất tương vi mưu

      Mười tám năm nay, Lâm Nhược Hi điển hình là bé ngoan ngoãn. Sóng to gió lớn mà gặp phải là kì thi tốt nghiệp cao đẳng hay thi đại học, mà vì năm thứ hai cao đẳng thầm mến nam sinh, nên bị lấy ra làm bia đỡ đạn.

      “Mình chắc xấu lắm?” Nhược Hi soi gương tự đặt câu hỏi.

      Trong kí túc xá, cái gối từ giường bay tới nện vào đầu , cách nào phản ứng, đến lúc sắp cùng cái gương chia tay nụ hôn đầu, nhanh chóng quay đầu nhưng vẫn để lại cái dấu răng ở gương.

      “Mình cũng chỉ là lời nghi vấn từ sâu tận đáy lòng thôi.” Nhược Hi giọng than thở.

      “Đừng u mê, Đặng Chí Hạo đúng là ánh mắt bị lé, bị tăng nhãn áp, đục thủy tinh thể, bạn so đo cái rắm.” Lời ác độc, Hách Chân Chân chính là đại mĩ nữ trong phòng bọn họ, ngay cả chuyện cũng khí thế áp đảo, và Nhược Hi học cùng trung học, nhưng khác ban. Chẳng qua Đặng Chí Hạo chính là hot boy quá gây chú ý, cho nên bảo chú ý đến Nhược Hi là quá khó.

      Dù sao xì căng đan của ta cũng từng truyền hai, ba ngày.

      Mà chuyện xấu về tình cảm của đại mĩ nữ Chân chân giống như nước sông cuồn cuộn dứt.

      “Mình thiếu chút nữa bị ta làm cho uất ức, đến chết sống lại.” Nhược Hi nhíu mày, quan sát mấy cái, sau đó hơi cười, nhìn thế nào cũng cảm thấy vừa lòng.

      Gương mặt quá mức bình thường. Chính xác là, ngũ quan bình thường, làn da cũng đẹp, có bất cứ nét đẹp nào, tóm lại gương mặt quá mức bình thường.

      “Bạn đừng để ý, người nào mà chẳng giống người nào, đúng rồi, bạn còn chưa kể xong, chuyện em trai của bạn.” Ai mĩ nữ nhiều chuyện, chứng minh, mĩ nữ so với các bình thường còn nhiều chuyện hơn, bởi vì mĩ nữ thường quá đơn, cần nhiều chuyện để bù vào nỗi đơn phía sau Đông Phương Bất Bại, Tiếu Ngạo Giang Hồ.

      “Cái rắm, ta cùng mình có quan hệ huyết thống.” Nhược Hi soi gương nữa, quay đầu nghiến răng: “Mình ngay cả gương mặt của cũng chưa thấy ràng túm từ chăn của mình lôi ra ngoài.”

      “Trần truồng?” Điểm đại mĩ nữ chú ý quả tầm thường giống như những người khác, cũng khiến cho Nhược Hi phải gào lên: “ chết , ta mặc quần áo.”

      “Đáng tiếc, có cơ hội nhiều chuyện.” Chân Chân tặc lưỡi, lại nằm xuống giường, cảm khái: “Cuộc sống này sao lại nhàm chán thế, mình quả sắp điên rồi.”

      Vừa mới kết thúc cảm giác khẩn trương khi học cao trung, đại đa số mọi người đều cảm thấy vắng vẻ. phải ở nhà đọc sách, có thầy giáo mỗi ngày nhắc nhở học tập, thời gian còn lại, mấy con tiểu sơn dương vừa thoát khỏi lồng giam tất nhiên biết làm gì rồi.

      “Đừng mình, hôm nay mang bạn ra ngoài ăn kem?” Chân Chân thường xác định mục tiêu ràng, năm nhất bắt nhốt, năm hai bồi dưỡng, năm ba vui vẻ, năm bốn học tập, năm thứ năm tiến thẳng đến lễ đường. Mục tiêu to lớn như vậy khiến Nhược Hi há hốc mồm, nhưng Chân Chân luôn là người được làm được, thuộc trường phái hành động, chính là chỉ khẽ mỉm cười, nhanh chóng ở năm thứ ba đại học câu được vị sư huynh, lúc nào cũng em em ngọt ngào, chính là ngày gặp như cách ba thu, ngày gặp nhung nhớ u sầu, Nhược Hi muốn làm bóng đèn cười tít mắt: “Mình trời sinh thích làm bóng đèn, cho nên khi về nhớ mang cho mìnhmột ly kem là được rồi.”

      Vào thứ bảy, trong phòng ngủ chỉ còn hai người, Chân Chân đúng bị cầu đơn giản của Nhược Hi triệt để đánh bại, “Xin bạn, bạn có thể xuống tay độc ác chút? Vào lúc bạn bè đương, các nam sinh đều bị chị em chung phòng xâu xé, chỉ riêng Ngô Hạo mỗi ngày ra vào phòng chúng ta, các bạn coi như người ta tồn tại. Trước đến bạn, lão đại ngày ngày tới giảng đường, lão nhị để ý chuyện bên ngoài, lão tứ lo học làm cái gì mà hội học sinh, lão ngũ sao, chỉ biết ngây ngốc cười nhìn Ngô Hạo,khắp phòng chỉ còn bạn là người bình thường nhất, lại mình có thể theo đuổi tình gì đó?”


      Chương 2:


      chưa từng thấy người nào như bạn, toàn thế giới chỉ có bạn mới hi vọng bạn trai của mình bị người khác vơ vét tài sản, mình vơ vét tài sản của ấy bạn được lợi gì?” Nhược Hi giật mình nhìn Chân Chân.

      “Các bạn vơ vét tài sản hay gì gì đó trực tiếp quyết định giá trị của mình, các bạn càng vơ vét, mới càng chứng minh mình phải được quý trọng, được che chở…” Chân Chân thản nhiên .

      Ông trời ạ, luôn luôn là như vậy. ràng có vài người ánh mắt đào hoa, lông mày đa tình, cố tình thu hút nhiều nam sinh đưa tới cửa, vết bẩn mặt còn chưa rửa hấp ta hấp tấp theo sau lấy lòng mĩ nữ. Đáng thương cho Lâm Nhược Hi , dung mạo bình thường, có người hỏi han, hại mỗi tối thuê tiểu thuyết ngôn tình, gặp hoàng tử bạch mã ở trongmơ, căn bản là muốn trở lại thực tàn khốc.

      “Buổi tối chủ nhật, có buổi giao lưu bạn ?” Chân Chân thấy lời nào, nghĩ rằng người nào đó ăn năn trong bóng tối, thiện tâm hỏi: “Nghe lần này là toàn bộ bệnh viện, còn mời mấy sư huynh tốt nghiệp trở về, soái ca đó, cơ hội tốt, bạn nên suy tính chút.”

      “ Mình có quần áo, quần áo còn chưa mang tới, chặc lẽ mặc áo rét giao lưu?” Lâm Nhược Hi chống hai tay lên mặt, nhìn ra ngoài cửa sổ tối đen, vừa mới qua mùa hè, vừa mới có tuyết rơi, nếu bây giờ mặc váy có mà chết rét, có khả năng trở thành tiêu bản sống để các sư huynh phẫu thuật tại chỗ, cho nên thể mạo hiểm.

      Nhưng mà mặc áo rét….Thân hình vốn có chút hấp dẫn, lại ăn mặc giống như con gấu, vậy càng phải là thể tiêu thụ?

      Suy nghĩ đến khả năng này, hoàn toàn suy sụp. Mặc dù năm năm học y rất vất vả, bài tập cũng rất nhiều, nhưng Nhược Hi rất muốn chứng minh bản thân mình có chút xíu sức quyến rũ, rất rất muốn.

      “Vậy bạn có ?” Chân Chân nhìn thấy như vào cõi thần tiên, vòng ra phái sau, hét lớn, trực tiếp kéo Nhược Hitừ sương mù ra ngoài.

      , tại sao lại ?” Cái giọi là giao lưu có nghĩa là gian tình, có gian tình lấy đâu ra tình , vì thế NhượcHi quyết định thể để áo rét ngăn cản dáng người của mình, nắm chặt tay dũng cảm : “Mình về nhà mang đồ đến!”

      Vào lúc này trong nhà cũng có ai, Lâm Nhược Hi chính là chắc chắn như vậy mới cầm chìa khoác mở cửa, chạy về phòng mình.

      sai, sau vụ việc lần trước, người gọi là em trai ngủ giường , phi, lần trước là vì chưa sắp được phòng, thêm việc lão mẹ của đảm bảo sau này dù Nhược Hi về cũng cho phép tùy tiện động vào giường và đồ vật của .

      Mặc dù hành động hơi quá mức, ra là trút giận, vì vậy Nhược Hi bỏ qua, lần này về nhà cũng để ý, mở va li, tìm kiếm quần áo.

      chú tâm tìm quần áo, đột nhiên Nhược Hi nghe thấy tiếng động ở phòng vệ sinh, trong lòng có chút sợ hãi. phải trùng hợp, ăn trộm lại gặp cảnh sát? giả vờ như nghe thấy gì, gia tăng tốc độ, chuẩn bị thừa dịp người đến còn có phản ứng lao ra.

      “Đáng chết cái váy màu phấn hồng sao thấy? Càng gấp, đầu óc càng mơ hồ, Nhược Hi cắn răng tiếp tục tìm, đúng lúc này có người ở đằng sau kêu to: “ là ai?” Bị bắt gặp, Nhược Hi thở dài, quay mặt lại, lúc này là sáng sớm, ánh sáng từ sau lưng chiếu tới, rất chói, thấy mặt, nhưng có thể thấy người này, cái gì cũng mặc.

      “Trái tim đập mạnh, mặt đỏ ửng, nháy mắt hốt hoảng, vội vàng tìm lí do, nhưng miệng lại nghe đại não chi phối, hay là vì ta lõa thể ở phía sau kêu lên: “Ngươi mặc quần áo!”

      thanh chói tai, động tác khoa trương, tất nhiên cũng dọa Mục Ca toàn thân ướt đẫm, vốn nghĩ trong nhà có ai, vào lại quên mang đồ lót, ngờ bị từ đâu chui ra nhìn sạch bách, thể chịu được, ta lại còn biểu như chính mình bị người khác ăn đậu hũ.

      Đại tỷ, làm ơn có được hay , vẫn là thiếu niên thanh xuân, nên hét cũng là ?

      Càng khẩn trương, lại càng hoảng, cuối cùng chạy về phía giường cầm lấy đồ lót rồi lao ngay vào nhà vệ sinh.

      Nhược Hi lúc sau tỉnh táo lại, tiếp tục vùi đầu tìm váy. mặc kệ cái đứa con nít kia, chỉ cần xâm phạm đến lãnh thổ của , nước sông phạm nước giếng, nếu dám qua đây, nhất định giáo huấn cho biết cái gì gọi là bạo lực.

      Rốt cuộc tìm được cái váy, cắn răng nghiến lợi lôi ra ngoài, rồi sau đó ướm thử lên người mình. Xong rồi, tư tưởng tư bản chủnghĩa sa đọa, tẩm bổ cơ thể, chiếc váy này mua hồi cấp ba lúc đó rất gầy, nhưng bây giờ, hình như mặcđược vào rồi.

      Phí sinh hoạt cũng đủ, làm sao có thể mua váy mới, có váy thể tham gia giao lưu. Được rồi, vậy cố gắng, chạy ra khóa trái cửa, cởi áo khoác cùng quần bò, mặc váy vào, nhưng thể kéo khóa sau lưng, khẩn trương mở cửa nhòm xung quanh thấy có ai, vội vàng chạy chỗ chiếc gương lớn ở phòng khách.

      Sau khi nín thở, cuối cùng cũng kéo được khóa lên. Chiếc váy ren màu hồng nhạt giống như công chúa, nhìn rất đẹp phối hợp với đôi chân dài trắng mịn, cộng thêm việc nín thở bóp eo nhô ngực, tỉ lệ vóc dáng quả thực hoàn mĩ.

      Nhược Hi cười tít mắt, xoay người ba vòng trước gương, để cho chiếc váy bay lượn, cuối cùng làm tư thế quyến rũ tựa vào gương, nhìn mình cách say mê.

      Đúng lúc dừng lại động tác sau cùng, đột nhiên nhìn thấy bóng người trong gương, lười biếng dựa cửa ra vào, nhìn mình, ánh mắt dò xét, nhất thời Nhược Hi khẩn trương nắm chặt váy, chuẩn bị xong, sẵn sàng cho hai cái bạt tai, kết quả, người ta nghênh ngang tiêu sái vào phòng ngủ, lời cũng thèm .

      Nhược Hi còn cách nào khác là giả bộ như thấy, cũng vội chạy về phòng, coi khí, vùi đầu thu dọn quần áo, chuẩn bị rời .

      “Hi, nút áo của bị rớt.” ta đứng ở sau lưng .

      Phản ứng đầu tiên của Nhược Hi là ngẩn người, cúi đầu nhìn, quả là cúc áo thứ hai bị rớt, quay đầu lại nhìn, thấy nhìn mỉm cười.

      cúi người tìm mặt đất, cuối cùng cũng thấy tung tích của cái nút ở dưới chân , muốn đẩy ra để lấy, kết quả bị đoạt trước, cúc áo đường hoàng nằm tay .

      Nhược Hi kiên trì tới trước mặt, cũng ngẩng đầu, gương mặt hơi gầy nở nụ cười trêu chọc. Cơn giận từ đâu xông đến, nhướng mày lạnh giọng : “Trả nút áo lại cho ta.”

      Giọng của vẫn chưa biến đổi hết, khàn khàn giống như con vịt: “Này, cám ơn.”

      Nhược Hi cắn chặt răng, tức giận dùng sức véo cái rồi lùi về sau bước.

    3. banglangtrang123

      banglangtrang123 Well-Known Member Staff Member Super Moderator

      Bài viết:
      26,213
      Được thích:
      47,806
      Chương 3:


      Đây chính là ưu thế của việc lớn tuổi hơn, tiểu tử này chỉ cao đến lông mày , ai bảo Nhược Hi lúc mười lăm tuổi cao 1m70, hoàn toàn có thể tận dụng chiều cao ưu thế cúi xuống, cục diện lập tức biến đổi lớn, đổi trắng thay đen, chỉ thấy Nhược Hi vẻ mặt đắc ý, “Tiểu tử, nhanh lớn lên, ta chấp nhặt với ngươi!”


      Sau đó nhe răng kéo cánh tay Mục Ca, cau mày tức giận : “Cậy mình hơi cao chút coi thường người khác.”


      Nhược Hi khí khách hiên ngang, lấy cái nút áo từ tay , chẳng thèm cãi vã, khẽ hừ mũi, khinh bỉ liếc cái: “Chờ ngươi cao hơn có thể coi thường ta, chỉ sợ có cơ hội đó!”


      Đừng , giờ phút này Nhược Hi lại cảm nhận được vẻ tĩnh mịch độc, “Độc bộ thiên hạ” của Hách Chân Chân.


      Quả nhiên, cuộc sống có đối thủ chính là rất tàn nhẫn.


      Nhất là sau khi dùng chiều cao lấn áp người khác, ha ha!


      Cất nút áo vào túi xách, thẳng người ưỡn lưng bước ra ngoài, sau lưng con vịt lại lớn tiếng gọi: “Ta tên Mục Ca, lần sau đừng gọi ta là tiểu tử!”


      Mục Ca? Đứa trẻ chăn trâu! Nhược Hi bĩu môi, lười thèm tranh chấp với đứa nhóc mới học năm hai trung học.


      Người khác già mà kính đấy!


      Học sinh mới nhập học rất chăm chỉ, dù là căn tin, hay phòng học, thậm chí là hội giao lưu. Từ trước tới giờ hội giao lưu luôn được các nữ sinh chào đón. Lúc các tới khí yên lặng của hội trường rất nhanh ồn ào, tiếng huýt sáo từ khắp nơi vang lên, mỗi ánh mắt nam sinh đều phóng tới.


      Cũng phải có bao nhiêu mĩ nữ, mà đối với Đại học y mà , chỉ cần là con , cũng còn dư lại.


      Lâm Nhược Hi cảm thấy đứng bên cạnh Hách Chân Chân chính là hành động ngu ngốc, mặc kệ váy hồng của trông ổn,hay đôi chân dài của khá đẹp, dù sao cũng có mấy nam sinh đặt ánh mắt người nửa giây. Chỉ lát sau, thầm hối hận trong lòng, sớm biết như vậy mặc quần áo rét thành ra bộ dạng con gấu cũng được, ít nhất còn bị lạnh, bây giờ bắp chân còn bị chuột rút, khiến cho thể thoát khỏi đội ngũ chạy tới chiếc ghế ở trong góc, ngồi xuống, lấy tay ma sát đùi, ma sát đỡ lạnh rồi .


      Cũng biết Hách Chân Chân dùng biện pháp gì, dù sao sáu đóa hoa ở trong phòng bọn họ đều đến đông đủ, lão nhị Bối ninh đeo kính đằng sau Hách Chân Chân, khiến cho người ta nghi ngời liệu có phải Hách Chân Chân giúp ấy vượt qua kì thi cách dễ dàng nên mới có lực hấp dẫn như vậy.


      Hội giao lưu này, chính là cơ hội để xem mắt. Nam sinh đủ loại, tố chất tốt, quan trọng là ngọn đèn mờ ảo, để cho những nam sinh nhút nhát có thể mượn chỗ tối che đậy ý nghĩ của mình, tìm mục tiêu.


      Mắt thấy toàn bộ nam sinh ra nhảy, Nhược Hi nước miếng chảy ròng ròng.


      Đáng tiếc, lúc này chỉ có thể đứng ở trong góc, tiếp tục phấn đấu chà xát đôi chân bị nổi da gà.


      quá ba phút, có người ngồi xuống bên cạnh , khiến trong lòng Nhược Hi bớt khẩn trương, nghĩ trời ban cho đặc ân gửi người tới chăm sóc . Kết quả người ngồi bên cạnh , như có chuyện gì xảy ra nhìn những nam sinh hưng phấn nhảy, khóe miệng khẽ giơ lên, cặp mắt hơi nheo lại, trong ánh sáng mờ mờ hoàn toàn mê người, khiến trái tim của Nhược Hi nhảy loạn.


      Đột nhiên, có người kêu: “Hải Dật, Hải Dật.”


      ta cười phất tay, ý bảo bọn họ tiếp tục chơi, mình muốn tham dự, vẫn ngồi bên cạnh Nhược Hi.


      Nhược Hi rất muốn quen ta, tự nhận mình phải là loại hoạt bát có thể mạnh dạn kết giao với người khác phái, nên cảm thấy hơi do dự, nhưng nhịn được liếc nhìn ta mấy lần, người đẹp, mặc quần áo cũng cảm thấy đẹp.


      Áo sơ mi kẻ sọc, kết hợp với quần bò, cách ăn mặc này chính là soái ca trong ngôn tình à, Nhược Hi tự giác tặng cho ta thêm hai điểm.


      còn muốn nhìn lâu, ai ngờ ta vừa ngẩng đầu bắt gặp nhìn mình, Nhược Hi mặt ửng hồng, vội vàng ngồi ngay ngắn, thẳng lưng hóp bung thu lại ba phần hơi thở.


      ta lên tiếng, chỉ nhìn mỉm cười, lộ ra hàm răng trắng sáng.


      Nhược Hi giả bộ nhìn thấy, cố làm như biết. Kết quả ta đứng lên, tới trước mặt : “Ngồi lâu rất lạnh, tôi mời nhảy bài được chứ?”


      Nhược Hi hai lời lắc đầu, giống như trống lắc, ngay cả câu từ chối cũng dám .


      Chắc ngờ bị người khác cự tuyệt, nét mặt Hải Dật có chút ngạc nhiên, ngay sau đó cúi đầu mỉm cười: “Đừng hiểu lầm, tôi có ý gì khác.”


      Lâm Nhược Hi khóc ra nước mắt. Nếu phải bị chuột rút, nếu phải phần eo bị thít chặt, nhất định dũng nhào tới, cùng bạch mã nhảy vòng, nhưng cái eo của hoàn toàn phụ lòng kì vọng của nhân dân tổ quốc, giống như người bị chụp “Kim chú” càng lúc càng siết chặt.


      Chuyện này, chẳng lẽ lát nữa muốn ta sờ thấy ba tầng thịt mỡ của mình sao?


      Tất nhiên, thể!



      “Á, ra tôi cũng biết có ý gì khác. Nhưng mà tôi bây giờ tiện để khiêu vũ.” Lâm Nhược Hi ở trong lòng ra sức trừng mắt, xấu hổ vì lí do mình nghĩ ra, trời biết trong lòng có biết bao mong muốn rằng ta có ý khác, aaaaaaaaaaaa!”


      Lâm Nhược Hi cố ép mình lộ ra vẻ mặt dữ tợn, mỉm cười từ chối bạch mã hoàng tử khiến mình chảy nước miếng.


      sao, tôi chờ .” Giọng của ta êm tai. thấp, mê người, giống như luồng ánh sáng đánh tới, gương mặt của ta ở trong bóng tối, cảnh tượng cực kì giống nam diễn viên Hollywood cùng bé lọ lem, mập mờ , rung động lòng người.


      Cảm giác khó chịu hoàn toàn biến mất, Lâm Nhược Hi giống như bị người ta hạ độc cổ, ngẩng đầu nhìn lại, nhìn thấy lông mi của rất dài.


      là dài, còn dài hơn cả .


      Sau đó đưa tay ra, về sau xảy ra chuyện gì cũng biết. Trong tai chỉ còn lặp lặp lại câu kia của ta, tôi chờ , trong đôi mắt cũng chỉ thấy nụ cười của ta, vụt sáng vụt sáng trong lòng .


      Là ai , “Thực sắc tính dã” (*) ngay cả nữ sinh ngây thơ thuần khiết cũng khó lòng chống lại hấp dẫn của trai đẹp, nhiệt tình của các giống như là củi khô bốc lửa dễ dàng bùng cháy, cái gọi là vẻ mặt thục nữ cũng vứt ra sau gáy.


      (*): Câu của Mạnh Tử, ăn uống, tình dục là bản năng của con người.


      Dù sao cuộc sống bằng heo chó, phiền muộn như vậy, nhàm chán như vậy, soái ca vẫn chính là gia vị của cuộc sống, cho dù là ở trong môi trường đông đảo nam sinh ở đại học, vẫn là như vậy.


      Dù sao số lượng phải là sức nặng, sức nặng phải là chất lượng….




      Chương 4

      Lâm Nhược Hi liều mạng cảnh cáo bản thân, chủ động ôm ấp thương là quá mất mặt, tuyệt đối được chảy nước miếng, như vậy có phẩm chất, càng thể để lộ ra nụ cười háo sắc.


      Nhất định phải tự nhiên, nhất định phải đúng mực.


      Casablanca, đây là bài hát mà Lâm Nhược Hi thích nhất, đáng tiếc thích hợp để khiêu vũ. đám người, mặc kệ là biết nhảy hay biết nhảy đều ở nơi này cọ xát thân mật, chật chội chịu nổi, cũng khiến thân thể của và Hải Dật càng sát lại gần.


      Vóc dáng của ta khá cao, Nhược Hi cao 1m70 cũng chỉ đến môi ta, vẫn tránh né, sợ có người nào đó muốn giúp người làm niềm vui đẩy ta cái, cái trán của khó mà giữ được.


      Nhưng mà, mãi cho đến khi gần kết thúc bản nhạc, cũng có người nào có “đạo đức tốt” đẩy ta cái, vì vậy tâm thiếu nữ của coi như rơi vào khoảng , gần đến phút cuối vẫn còn thở dài tiếc nuối.


      Nhược Hi rất có thần kinh vận động. Cấp ba nhảy xa chỉ được 1m6, gập bụng chỉ được mười chín cái, chạy 100m mất hai mươi hai giây, mọi người còn mong đợi gì ở . Nhưng hôm nay kì quái, lại dẫm lên chân ta, lần cũng . Muốn mong đợi cơ hội này để diễn tiết mục mỹ nữ cứu hùng cũng được, mưu kế thực được, đau lòng hết mức, ngừng bóp cổ tay.


      Kết thúc bản nhạc, ta đưa trở về chỗ ngồi, ngồi xong, ngay sau đó buông tay ra.


      Đến lúc này, Nhược Hi mới phát , ra ta vẫn dắt tay , từ sàn nhảy tới chỗ ngồi.


      hiểu tại sao, đột nhiên giật mình.


      Nếu như lúc còn sót lại chút tỉnh táo, đó chính là ngừng nhắc nhở bản thân, phải hỏi ta lớp nào, sau đó cùng nhau làm quen, đúng rồi, nhất định phải thế.


      “Tôi, tôi tên Lâm Nhược Hi, còn ?” Giọng run rẩy, sóng mắt mơ màng.


      Chắc nhút nhát của cũng rơi vào trong ánh mắt ta. Sau đó, ta vừa định mở miệng , đằng sau có người đột nhiên chụp vào bả vai ta: “Thế nào, tốt nghiệp rồi còn buông ta cho tiểu sư muội của chúng ta? Cậu tốt nhất để lại cho bọn mình hai hoa hậu giảng đường , xung quanh cậu trăm dặm lưu lại người sống, khiến các tiểu sư đệ trạng thái thăng bằng mất ổn định.”


      Hải Dật quay đầu lại, nghiêm túc suy nghĩ lúc, mới : “ được, tiểu sư muội này rất hiền lành, sợ bị bọn họ làm hại.”


      “Cút. Cậu chính là con sói để ý tiểu nữ sinh.” Người vừa tới gương mặt tức giận, khóe miệng cong lên.


      Nhược Hi nhìn trộm bọn họ tranh cãi, thuận tiện nhìn ngắm người trong lòng. Rất sạch , Nhược Hi nghĩ, con trai sạch là tiêu chuẩn thứ nhất. Mặc dù hầu hết bác sĩ đều rất sạch , nhưng lúc còn ở trong kí túc xá bệnh viên, thấy được mấy người ưa sạch , nhìn thấy nhiều nam sinh quần áo lôi thôi, tóc để dài. Cho nên vừa nhìn thấy Hải Dật, nhàng thoải mái khiến trái tim nhảy loạn, còn chưa đến ngón tay thon dày, mặc dù chưa nhìn kĩ nhưng chắc rất gọn gàng sạch .


      ta tốt nghiệp, vậy có phải là hơn năm tuổi?


      nhìn cái gì?” ta cười cười nhìn .


      biết cái người vừa nãy bốc hơi, trước mặt Nhược Hi bây giờ chỉ có Lâm Hải, cố đè nén cảm giác xấu hổ, ấp úng hỏi: “Sư huynh, chắc hơn em năm tuổi?”


      “Điều này rất quan trọng sao?” trầm thấp hỏi.


      Hình như, quan trọng. Cho nên Nhược Hi liều mạng lắc đầu, đáy lòng tự phỉ nhổ mình trăm lần, nghìn lần. Nhưng sau khi lắc đầu, đề tài tiếp theo là gì lại lặp lại tên họ mình, hỏi tên họ ta lần nữa, rồi lại hỏi tuổi của ta?


      Từ chối lúc lâu, Nhược Hi rất có tiền đồ : “À, cái đó, bạn cùng phòng chờ em.” Vì gia tăng độ tin cậy, còn đặc biệt khoa tay múa chân với mấy người bạn, hốt hoảng đứng dậy chạy .


      Hải Dật ngẩng đầu, mấy người kia cũng thấy, nhưng nhìn thấy bọn họ có động tác là gọi , đứng thẳng người nhìn bóng lưng vội vội vàng vàng của Nhược Hi, mỉm cười.


      Tất nhiên Nhược Hi biết vẫn nhìn mình, có chút ngượng ngùng càng luống cuống.


      Có lẽ, còn biết bóng lưng của mình rất đẹp, Hải Dật lắc đầu cười chuẩn bị tìm chỗ ngồi xuống, nhưng còn chưa kịp ngồi thấy, bóng dáng màu hồng nhạt đột nhiên ngã sấp xuống, sau đó là tiếng ui da.


      Lâm Nhược Hi nhất định phải thừa nhận chút, đúng là có tế bào vận động, ngay cả mấy bước cũng có thể bị trượt chân ngã sấp mặt đất, rầm tiếng chấn động lòng người.


      Được rồi, thừa nhận, vì muốn hấp dẫn ánh mắt người khác nên mới gây ra hành động như vậy. Nhưng hi vọng Hải Dật bị mình hấp dẫn, chút cũng bị hấp dẫn.


      giây, hai giây, ba giây sau…


      Trước mặt giơ ra bàn tay thon dài, khiến Lâm Nhược Hi ảo não vô cùng. chút cũng lãng mạn, có chút nào hình tượng, cũng thuần túy, cũng chẳng cảm động, thậm chí, còn bình thường.


      Hoàng tử nên vào lúc công chúa bị té ngã giống như chó gặm cứt mà xuất , đó phải là hùng cứu mĩnhân, đó chính là phá hoại cảnh đẹp.


      Mắt thấy người vây xem ngày càng nhiều, nếu đứng lên ngày mai được lên trang đầu của tập san toàn trường, Nhược Hi vẻ mặt cam lòng ngoan ngoãn để tay vào lòng bàn tay , cúi đầu sát ngực, dựa vào lực cánh tay của ta đứng lên, gương mặt đỏ ừng : “A, cám ơn , sư huynh.”


      “Xem ra, tiễn em được, cũng muốn em lại vấp ngã.” vẻ mặt vẫn bình thản tươi cười.


      Trời a, sét đánh chết con , mặt mũi cũng bị vứt hết rồi! Nhược Hi bên gào khóc, thầm nghĩ.

    4. banglangtrang123

      banglangtrang123 Well-Known Member Staff Member Super Moderator

      Bài viết:
      26,213
      Được thích:
      47,806
      Chương 5:


      phải oan gia gặp mặt.



      , khi đó muốn tìm bức tường đụng chết mình.

      Dù là ngay tại lúc này, cũng muốn nương tay với mình.

      “A aaaaaaa, mình làm sao lại chết a!” Lâm Nhược Hi khổ sở nằm bàn, cực kì ảo nảo kêu la thảm thiết.

      Tình cảm bé mới nảy mầm bị động tác chó ăn cứt bóp chết từ trong trứng nước, vô cùng tiếc nuối.

      Biết vậy chẳng làm, phải biết tình huống lúc đó xấu hổ đến tột cùng, Hải Dật kéo dậy, lại dẫm lên mép váy. Nếu như , mới vừa rồi cái tình huống kinh điển chó đớp cứt đó Hải Dật còn chưa nhìn thấy cụ thể, lần này, nhìn được cách ràng từng chi tiết. Kết quả, kết quả, sau khi đứng dậy, Nhược Hi lấy tay che mặt giống như con chuột chạy qua đường, lẩn vào đám đông, biến mất, thậm chí còn hận thể treo tấm thẻ đằng sau lưng ghi tôi có liên quan, tôi ….

      “Được rồi, bạn cũng đủ mất mặt rồi, bây giờ toàn bộ mọi người đều hỏi thăm tin tức hôm đó nhảy với Hải Dật là ai, cậu cực kì có phong cách.” Lão Tam ngồi giường ăn bánh gạo, thanh nhắc nhở Nhược Hi, hành động của ngày đó giống hệt như chuột.

      “Đại tỷ, mình chẳng dám nhận. Nhưng mà Hải Dật là ai, tại sao lại có nhiều người hỏi như vậy?” Lâm Nhược Hi thấy bạn tốt nhắc tới người trong lòng, vội vàng sán lại gần, ngồi ghế cạnh giường lão tam.

      ta? Hội trưởng hội học sinh tiền nhiệm, bây giờ làm bác sĩ thực tập tại bệnh viện của gia đình, nghe bệnh viên kia chỉ có nhận các bác sĩ từng học Thạc sĩ ở nước ngoài trở về. Mặt khác, ta cũng là nhân vật phong vân trong trường chúng ta, chỉ là hội trưởng hội học sinh, còn là hội trưởng hội văn học, trong hội thư pháp vẫn còn treo ba tác phẩm của ta….

      Chẳng trách ngón tay ta lại thon dài như thế, hóa ra cầm được bút lông cũng là năng lực trời cho, Nhược Hi nhìn cái móng gà của mình, ngón tay gầy xương xương, chút thịt cũng có, nếu cầm bút lông, biết là bút lông cầm hay là cầm bút lông.

      Haiz! Có thể kết hợp được với bạch mã cũng phải là công chúa, nhưng quả chỉ là bé lọ lem mà thôi, ý nghĩ này vừa xuất thành công chèn ép hết tất cả nhiệt tình cách mạng, Nhược Hi thể ngẩng lên nhìn Chân Chân: “Bạn , tỉ lệ bạch mã hoàng tử bé lọ lem là bao nhiêu phần trăm?”

      Chân Chân nghiêm túc suy nghĩ chút, “Loại khả năng này phải là có, tỷ lệ giống như bạn ra ngoài mua ba vé sổ xố, sau đó cả ba đều trúng thưởng, quan trọng là, cùng trúng thưởng hạng nhất. Ừm, hai người tỉ lệ sai biệt lắm.”

      Nhược Hi im lặng hỏi ông trời dựa người lên ghế, nếu như vậy, hay là nên thôi . Nếu chỉ đơn phương mà có thể làm tốt, buông tha cũng là biện pháp tốt.

      Ai, phí của trời, nên giải trừ đau khổ chỉ có cách là ăn uống, cho nên Lâm Nhược Hi cậy vào chiều cao ưu thế của bản thân, nhảy lên kéo gói bánh của Chân Chân, thả vào trong miệng, nhai nhóp nhép.

      “Lâm, Nhược, Hi, bạn biết xấu hổ, cho cướp đồ ăn của mình~!”

      Được rồi, ai so với thảm hại hơn, chỉ có phát hiệnmục tiêu ở sao Hỏa, còn bị người khác đánh cho thành đầu heo…

      Tới chủ nhật, Bối Ninh và lão ngũ cùng trở về nhà, Chân Chân dạo phố cùng Ngô Hạo, chỉ còn Nhược Hi nằm ở trong phòng biết mình nên đâu.

      Mặc dù hai mẹ con họ đảm bảo quấy nhiễu tới cuộc sống của mình, nhưng ở chung mái nhà khó tránh cúi đàu thấy ngẩng đầu lại gặp, hơn nữa còn trải qua chuyện đáng ghét như vậy, khẳng định thể thoải mái mà chung đụng, nếu như tranh cãi, ba lại ở giữa cảm thấy khó xử, thôi, tốt nhất trở về, như vậy cũng tránh phát sinh chuyện khiến mình thoải mái.

      Lâm Nhược Hi còn suy nghĩ dì quản lí kí túc xá gọi: “Lâm Nhược Hi phòng 208 có điện thoại.”

      Kí túc xá đại học y chỉ có bốn tầng, dì quản lí ở tầng dưới cất giọng hoàn toàn cần bất kì thiết bị máy mọc nào toàn bộ tầng lầu đều nghe ràng, vì vậy để cho lỗ tai được yên tĩnh bị người khác nhắc nhở, nhanh chóng chạy xuống, nếu muốn xảy ra án mạng. Bởi mọi người hợp lại tấn công, cho đến khi người trong cuộc vết thương đầymình bò xuống nghe điện thoại mới thôi. , nghe có người còn bị uy hiếp: Nếu như ngươi xuống, toàn bộ người trong kí túc xá đem ngươi ném xuống.

      cần nghĩ, nhất định là điện thoại ba gọi đến.

      ra ba cũng rất khó xử. Mẹ qua đời lâu, ba mình vất vả nuôi nấng Nhược Hi. Mắt thấy Nhược Hi học lớp mười hai ở tại trường, trong nhà chỉ còn mình ông, nấu cơm mình, giặt giũ mình, mua đồ ăn nấu ăn mình. ra ông tìm người phụ nữ bầu bạn cũng sao, thậm chí lúc bắt đầu có người giới thiệu Lâm Nhược Hi còn trêu chọc ông, rốt cuộc người nào mới thích hợp với ba, cho đến khi dì Mục xuất , Lâm Nhược Hi mới biết mình sai lầm rồi. chuyện, làm lại là chuyện khác. Ba ở bên cạnh mười năm bây giờ dưới tình huống thần biết quỷ hay mang người phụ nữ khác về nhà ở, điều này khiến cho có chút cảm giác bài xích.

      Vì thế, nhà cũng còn là nhà , ở đó có nữ chủ nhân khác, thậm chí cũng có đứa con khác, vì vậy, là ai, rốt cuộc là cái gì?

      “Lâm Nhược Hi, điện thoại!” thanh của dì quản lí dưới lầu trước sau như vang lên, quả nhiên ngay sau đó có người ở phòng bên cạnh tới gõ cửa: “Nhược Hi, Nhược Hi, bạn có điện thoại.”

      Dưới tinh thần bất khuất của dì quản lí, cùng ương ngạnh của người bạn học ở phòng bên cạnh, khiến Nhược Hi nhức đầu vô cùng.

      Cái này, được rồi, thà mình bị chết, cũng thể kéo theo mọi người.

      Nhược Hi hùng dũng, khí phách hiên ngang túm túi xách lớn, kéo của phòng, lúc ra bạn học phòng bên cạnh : “Bạn ở trong phòng hả? Vậy còn để dì quản lí gọi lâu như vậy?” Sau đó xuống lầu.

      Cầm điện thoại, suy nghĩ lát, mới : “Ba, hôm nay con về nhà.”

      “Ba gọi điện cũng muốn hỏi con, sao bây giờ vẫn chưa về nhà.” Lâm Húc Thịnh sợ còn tức giận, cẩn thận .

      “Con bận, nên làm nốt việc, bây giờ về.” Giọng Lâm Nhược Hi lộ ra vẻ mệt mỏi, bất đắc dĩ.

      “Chuyện này, Bảo Bảo, dì Mục hỏi con muốn ăn gì, để dì làm.” Lâm Húc Thịnh muốn tạo quan hệ tốt cho con và Mục .

      Con rất muốn bà ta và con trai của ba dọn ra khỏi nhà! Nhược Hi tức giận gào hét trong lòng. Nhưng ngoài miệng chỉ : “Sao cũng được, thích ăn cái gì ăn .”

      “Vậy ăn chân gà ca nhé, hay mứt quả cũng được, còn có…”



      Chương 6:

      Cạch tiếng điện thoại bị cắt đứt, Lâm Húc Thịnh nhíu mày nhìn ống nghe trong tay. Đứa này, vẫn quật cường như vậy, từ chưa từng thay đổi. Trước đay lúc hai ba con họ chuyện, ấn tượng về Mục tệ. Con còn muốn hi vọng tìm được người phụ nữ hiền dịu thay mẹ mình chăm sóc ba, nhưng sau khi thấy Mục , tự nhiên Nhược Hi lại thay đổi, trở nên nóng nảy, thậm chí còn lôi Mục Ca ra khỏi chăn, dù Mục có giải thích như thế nào, cũng chấp nhận, khiến Lâm Húc Thịnh lần đầu tiên có cảm giác mình vô năng. ràng là lúc gặp mặt ấn tượng rất tốt, Mục cũng bận rộn trong bếp cho tới trưa, kết quả lại như vậy.

      Mục cũng tệ. Li dị nhiều năm vẫn mình nuôi sống con trai, cũng chịu đủ cực khổ, nhưng bà vẫn cố gắng, biết chăm sóc người khác, nếu còn có điều gì chưa tốt, chính là chưa thể thân thiết với Nhược Hi, nếu mối quan hệ của hai người được giải quyết, đó chính là hoàn hảo rồi.

      Mặc dù bà cũng rất cố gắng, ông biết.

      Nhược Hi đè lại trái tim đập loạn của mình, đứng trước cửa nhà chờ lúc, còn chưa nghĩ đến ấn chuông cửa.

      thích gặp người mình ghét, nhưng cố gắng chịu lúc sao. Trong lúc do dự, đột nhiên nghe thấy bước chân đằng sau, theo bản năng lùi sang bên để người kia trước, kết quả tiếng bước chân dừng ngay bên cạnh mình.

      ở cửa xem tướng sao?” Giọng quen thuộc vang lên, Nhược Hi quay đầu, thấy tiểu tử kia xoay xoay quả bóngrổ, đầu đầy mồ hôi đứng cách hai bước chân, che dấu ánh mắt quan sát từ đầu tới chân, sau đó gật đầu lẩmbẩm: “Chắc là, có khả năng này.”

      Nhược Hi thèm che dấu địch ý của mình, cảnh giác nhìn , cãi lại: “Đừng chuyện, cậu biết giọng của mình rất khó nghe sao?”

      dám giọng tôi khó nghe?” Mục Ca tức giận nhưng hoàn toàn uy hiếp, vì thế Nhược Hi dáng vẻ cao ngạo cúi đầu nhìn : “Tôi ràng, cậu còn phải lặp lại, cậu xác định ngươi có nghễnh ngãng?”

      “Tôi chuyện với người có kiến thức.” Mục Ca tỏ vẻ rất độ lượng, cố ý nghiêng người bấm chuông cửa, bĩu môi chen qua người Nhược Hi.

      Lâm Nhược Hi cũng hừ lạnh tiếng, tránh xa ta ba bước đứng ở phía khác, thèm nhìn tới .

      Mục mở cửa liếc mắt nhìn thấy hai người bày bộ mặt thối đứng ở cửa, bộ dáng giống như là sẵn sàng chờ đợi phát súng hiệu lệnh, sau đó bắt đầu chạy 100m.

      Quả nhiên, bà vừa mở cửa, lách người, Mục Ca xông tới phòng mình, Lâm Nhược Hi cũng muốn để ta chiếm phòng của mình cũng nhanh chóng chạy tới phòng, đứng ngay ngắn bên giường.

      Hai người giống như con gà chọi, mắt lớn trừng mắt nhìn đối phương, trong lòng biết mắng nhau bao nhiêulần.

      Nhược Hi chống nạnh: “Tôi cảnh cáo cậu, phòng này là của tôi, cậu chỉ là người ở nhờ!”

      “Mới là lạ, thứ hai đến thứ sáu là của tôi, thứ bảy chủ nhật mới bố thí cho !” Mục Ca cười lạnh trả lời.

      Nhược Hi híp mắt: “Tôi cảnh cáo cậu… tốt nhất nên mạnh miệng với tôi, tiểu tử!”

      “Tôi cũng cảnh cáo … tốt nhất nên quá phách lối, bà lão cổ hủ!” Mục Ca bắt chước ánh mắt và động tác của , cười lạnh.

      Lâm Nhược Hi tức giận, ngón tay chống nạnh bóp chặt, híp mắt hai tay run run, lớn tiếng : “Cậu dám thêm câu, tôi ném cậu từ lầu xuống!”

      ngờ, cậu nhóc lại bước lên, đứng trước mắt cười nhạt: “ ném a, chỉ với cánh tay bé này, đừng khoác lác!”

      Mục luống cuống đứng ngoài cửa nhìn hai đứa tranh cãi, bởi vì thân phận là mẹ kế nên dám Nhược Hi, nhưng lại chịu được con trai bị uất ức, giống như con kiến chảo nóng, vội vàng chạy ra ban công nhìn xungquanh.

      may Lâm Húc Thịnh mua ca về lên lầu, nếu chẳng biết chuyện này còn diễn biến thành cái dạng gì.

      “Nhược Hi!” Lâm Húc Thịnh đứng ngoài cửa phòng, giơ ca lên, nhìn hai người thở hổn hển trong phòng.

      Nhược Hi nhìn thấy ba, trong ngực tức giận lại vô tình nhìn thấy tóc trắng đầu ba, lại đè nén, đặt mông ngồi xuống giường, cố gắng điều chỉnh hơi thở của mình.

      Đây cuối cùng là sao, Nhược Hi cắn môi, biết sao lại so đo với cậu nhóc đó. sai, thích mẹ , nhứng là vô tội, nếu như ghét mẹ , bình thường ở nhà đều gây khó cho ba, chẳng phải là rất khó chịu?

      Hừ, là người rộng lượng thèm so đo với tên nhóc, Nhược Hi liếc nhìn cái, cắn chặt răng.

      Mục thấy trong phòng còn tiếng tranh cãi, bà có chút lấy lòng chen qua người Lâm Húc Thịnh cười hỏi Nhược Hi: “Bảo Bảo, buổi tối chúng ta ăn chân gà ca nhé!”

      ăn!” Mục Ca và Lâm Nhược Hi đồng thanh trả lời.

      Nhược Hi nằm ở giường yên lặng đếm cừu, 11 nghìn 896 cũng đếm xong rồi, nhưng vẫn ngủ được.

      bàn cơm, cố nén tức giận vùi đầu ăn cơm, đầu cũng thèm ngẩng lên. Vì điều chỉnh khí Lâm Húc Thịnh mấy chuyện cười, nhưng cả bàn ăn người hưởng ứng. Mục luôn tay gắp thức ăn cho Nhược Hi, còn chén của Mục Ca chất đầy cánh gà do Lâm Húc Thịnh gắp, hai người liếc mắt nhìn nhau, khẽ thở dài. Còn hai đứacon của mình đối mặt nhìn nhau hừ tiếng, quay lưng ăn.

      Nhược Hi cũng muốn an ủi ba, giả bộ tươi cười. Nhưng biết tại sao rất ghét Mục , trươc kia lúc nhìn ảnh thấy bà có chút quen mắt, cho đên giờ mới phát , bà chính là người làm tổn thương mẹ. Khi đó mới năm tuổi, lại có thể nhớ ràng. tha thứ cho Mục , ràng mẹ rất tốt bụng, bà ta lại lấy oán trả ơn, thậm chí nhiều năm về sau còn đoạt lấy vị trí của mẹ.

      Bởi vì thể tha thứ, nên đứa nhóc đó cũng bị liên đới thể tha thứ.

      Bây giờ mặc dù ta nằm chiếc giường cạnh giường , nhưng thanh kẽo kẹt khi lật người trực tiếp ảnh hưởng đến giấc ngủ của . Tiểu tử thối, ngủ cũng đàng hoàng, lật người là kéo đàn, đúng làhành hạ người khác.

      Trằn trọc đến ba giờ Lâm Nhược Hi rốt cuộc nhịn được, khoác áo xuống giường, dép nhàng tới chỗ , dùng hai tay đẩy cằm lại giữ chặt.

    5. banglangtrang123

      banglangtrang123 Well-Known Member Staff Member Super Moderator

      Bài viết:
      26,213
      Được thích:
      47,806
      Chương 7:



      Tất nhiên bạn học Mục Ca ngủ say như chết, bị người khác giữ chặt cằm cũng chỉ buồn buồn mấy cái, rồi im lặng, Lâm Nhược Hi ánh mắt khinh bỉ nhìn gương mặt ngủ say như chết của Mục Ca, cười lạnh trở về chỗ ngủ.


      Đúng lúc vừa bò lên giường đắp kín chăn muốn tìm tư thế thoải mái để tìm chu công, thanh từ bên kia lại phát ra.


      Nhược Hi gần như phát điên rất muốn cầm dép đập mấy phát, đập chết cái tên vừa ngủ vừa ngáy, nhưng nắm đấm giơ lên lại hạ xuống, đầu óc quay cuồng chạm vào tường, cố gắng đèn nén cảm xúc của mình, kích động là ma quỷ, kích động là ma quỷ.


      “Hô…lỗ, hô…lỗ…” Dù là ma quỷ cũng nhận, ai bảo thên khốn kiếp này ngủ ngáy còn phát ra thanh như thế, tức giận vén chăn, lê dép tới trước giường của , chuẩn bị tìm nơi thích hợp đập xuống.


      Trái tìm phải tìm, vẫn xuống tay được, cuối cùng Lâm Nhược Hi nhịn được đưa tay đầu của . Còn đẩycằm của mạnh, giữ chặt, đúng là có cảm giác rất sảng khoái.


      Vì vậy Lâm Nhược Hi lần nữa ngâm nga bài hát trở về giường mình.


      Lần này tốt rồi, còn tiếng động, chút thanh cũng , ngay cả tiếng kim rơi mặt đất cũng có thể nghe thấy, nhưng mà, nhưng mà, Lâm Nhược Hi làm thế nào cũng ngủ được.


      A aaa, đây chính là có phúc mà biết hưởng, có tiếng ồn tất nhiên được, nhưng thanh, cũng chẳng yên ổn.


      Vì thế Lâm Nhược Hi thống khổ trùm chăn kín đầu, bắt buộc bản thân nghĩ tới những chuyện vui vẻ, ví dụ như hoàng tử bạch mã, ví dụ như trang phục của hoàng tử bạch mã, hay hoàng tử bạch mã cười, rồi hoàng tử bạch mã tôi chờ .


      Ừm, lần này tâm trạng tốt, thậm chí còn vui mừng. Dù có cơ hội kết giao với bạch mã hoàng tử, nhưng suy nghĩ trong lòng để cho tâm hồn và thể xác được vui vẻ. nhớ ta cười, nhàng hát, “Hạnh phúc ngọt ngào, cười giống như kẹo ngọt, giống như hoa nở đón gió xuân,…”


      “Khụ!” ta ở bên cạnh lật người. Dọa Nhược Hi sợ hết hồn vội vàng im lặng, cẩn thận vểnh tai lắng nghe, có thể ta ở trong mơ thấy cái gì, nên mới nằm mơ mà cười.


      Thực đúng là siêu cấp ngu ngốc, thậm chí nằm mơ cũng có thể cười.


      Quả nhiên trời sinh có tiềm chất làm bạch mã hoàng tử.


      Hừ, nếu ta có thể trở thành hoàng tử bạch mã, vậy lớn lên trở thành Hà tiên , Who sợ Who?


      A, vì sao lại là tiên phải công chúa Bạch Tuyết, xem ra bọn họ của nhiên phải là cùng loại người, thể xem là cùng loại mặt hàng, cá mè lứa.


      Thượng đế vô cùng minh, điều này người làm sai.


      Ngày thứ hai, lúc Mục Ca và mẹ chuyện bị Lâm Nhược Hi ở trong phòng rửa mặt, khong cẩn thận nghe thấy.


      “Mẹ, cằm con bị đau.” Mục Ca buồn bực .


      “Sao lại bị đau?” Giọng Mục có chút lo lắng.


      “Con biết rất đau, cổ cũng bị đau.” Mặc dù đây là do giở trò quỷ, nhưng nghĩ đến lớn như vậy còn nhõng nhẽo tố cáo, Nhược Hi trong lòng khinh bỉ hừ lạnh tiếng.


      “A, buổi tối thay cho con gối khác, có thể gối quá cứng nên ngủ mới bị sái cổ.” Mục xong lại bồi thêm câu: “Ngoan nghe lời, đừng ầm ĩ với chị.”


      Lâm Nhược Hi nắm chặt bàn chải đánh răng, sau đó ngừng lại chút, rồi lại tiếp tục đánh răng.


      Lâm Thúc Thịnh đề nghị cả nhà xem vườn hoa trung tâm mới xây, đề nghị này được Mục hoàn toàn ủng hộ, còn Mục Ca và Nhược Hi vẫn ở trong tình trạng phản đối kịch liệt.


      Bỗng nhiên Mục Ca cười rực rỡ như ánh mặt trời : “Chú Lâm cùng Nhược Hi , cháu cùng mẹ.”


      Tiểu tử thối, đột nhiên cảm thấy tối qua mình xuống tay vẫn , nên dùng lực bẻ gãy cổ tay ta mới đúng, nhưng vừa muốn mở miệng, Lâm Húc Thịnh phản đối, kéo tay Mục : “Bà chuẩn bị đồ ăn, hôm nay cả nhà bốn người chúng ta ra ngoài dạo.”


      Được rồi, dù sao lời của cũng nguy hại tới xã hội, cũng cần phải thay chú cảnh sát giáo dục cho đứa bé. bĩu môi, sau đó nhe răng mỉm cười: “Con , còn người khác hay mặc kệ.”


      , người khác cũng dám .”


      “Cậu!” Lâm Nhược Hi cố đèn nén lửa giận, mỉm cười nhìn hai vị đại nhân cực kì lo lắng, sau đó chờ hai người chuẩn bị đồ hung hăng tiến lên dùng gót giày giẫm mạnh vào chân Mục Ca, đồng thời ghé vào tai uy hiếp: “Đừng khóc, nam sinh lớn như vậy mà còn khóc nhè bị người khác cười nhạo.”


      !” Giờ phút này, đổi lại Mục Ca cắn răng nghiến lợi kêu.


      Lâm Nhược Hi thể bội phục ba vì thay đổi khí kì cục trong nhà mà vắt óc nghĩ ra được phương án khiến người ta mặt đen sì.


      dạo lúc trời rét đậm, mặc dù có tuyết, nhưng lại có gió. Mắt thấy bốn người đều co đầu rụt cổ đường hoa viên, gió thổi khiến y phục bay phần phật, tóc cũng bị thổi bay đập vào mặt, khăn quàng cổ che kín mặt khiến Mục hít thở cũng khó khăn.


      Lâm Húc Thịnh quay lưng lại, ngăn trước mặt bà, giúp bà kéo khăn quàng cổ, nhét vào trong áo. Nhược Hi nhìn thấy, trong miệng tràn đầy oán giận: “Lạnh như thế này biết ra ngoài làm gì?”


      Lần này, hiếm khi Mục Ca và cùng ý kiến, ta run rẩy kéo cao cổ áo, bĩu môi: “Cả nhà chết rét, còn có thể làm gì?”


      Lâm Húc Thịnh nhìn công viên có người xe đạp đôi, vội vàng thuê hai chiếc, cười hả hả với Mục , “Cái này hay, xe đạp lạnh.”


      Nghe lời của ba giống như thanh niên hai mươi tuổi muốn theo đuổi bạn , Nhược Hi khẳng định ba mình chắcđến thời kì “mãn kinh”, phương thức làm ấm quỷ dị như vậy cũng có thể nghĩ ra, biết là nên cảm thấy may mắn hay nên uất ức vì lão nhân gia quá thông minh.


      Vì vậy bốn người chia làm hai đôi lên xe đạp, tất nhiên đôi ở đây là Lâm Húc Thịnh và Mục , cùng với Nhược Hi và Mục Ca.


      Vốn là hai người thầm tức giận lại ngồi cùng nhau, vô cùng chống cự, cũng may chỉ nghĩ đến xe lúc có thể trở về phải đối mặt với gió rét, nên hai người cũng tập trung đạp xe.



      Chương 8:

      Khi Lâm Húc Thịnh và Mục còn đạp xe như bò đường phía sau hai người bốn chân rất nhanh đạp xe nghênh ngang rời , Lâm Húc Thịnh ở đằng sau thấy thế vội gọi: “Các con đạp chậm chút!”


      Hai người giống như là nghe thấy, càng đạp nhanh, cuối cùng chân Nhược Hi bởi vì quán tính mất cảm giác khống chế, giống như là đạp vào “Phong hỏa luân” .


      Đạp đạp hồi, cả hai người đột nhiên phát có gì đúng, chưa đến hai người già bị bỏ rơi lại ở đằng sau còn hình bóng, bây giờ đường mòn quanh hồ chỉ có mỗi hai người bọn họ, và chiếc xe. Thỉnh thoảng qua quán bán hàng, người ở đó đều chú ý tới bọn họ, giống như là chim thú quý hiếm trong vườn thú, á, sao lại quỷ dị như vậy?


      Hai người sững sờ lập tức dừng lại động tác, mặc cho xe đạp theo quán tính lao về phía trước, gió bây giờ quá lớn, Lâm Nhược Hi muốn chuyện với cũng rất khó, bị gió thổi ào ào vào miệng sặc gần chết, ho khan mấy tiếng mới miễn cưỡng : “Hay chúng ta trở về tìm bọn họ thôi.”


      cần, bọn họ đến.” Mục Ca ôm chặt bả vai, tựa lưng vào xe.


      “Tùy cậu.” Lâm Nhược Hi khẩn trương nhìn bốn phía, ràng công viên đầy ắp người bây giờ còn bóng, có chút giác ma quái quỷ dị.


      Xe cuối cùng cũng dừng lại, hai người co ro chờ cha mẹ mình đến.


      sắp tập huấn quân ?” Thình lình xuất câu hỏi khiến Lâm Nhược Hi bất ngờ, phản xạ có điều kiện trả lời: “Ừ, nhưng sau khi kết thúc nghỉ hè mới bắt đầu.”


      “Ừm.” Sau đó Mục Ca im lặng câu.


      Đây gọi là bắt chuyện sao? Lâm Nhược Hi phiền não suy nghĩ. Được rồi, có lẽ do mẹ câu kia nên mới tỏ vẻ thân thiện, nếu như vậy cũng phải chứng tỏ mình là người rộng lượng, chấp nhặt với tiểu hài tử, vì vậy vo cùng có thiện ý, vô cùng nhiệt tình hỏi, “Cậu muốn cái gì?”


      Mục Ca ôm ngực liếc cái, quyệt miệng : “Tôi muốn , có muốn chú Lâm báo cáo thể lực yếu kém nên xin hoãn. Đạp đoạn xa như thế đều là mình tôi đạp, hai chân nhàng, cái gì cũng làm.”


      “Mục – Ca!” Lâm Nhược Hi cắn răng nghiến lợi, nắm chặt ngón tay, vẻ mặt hung dữ : “Cậu muốn chết!”


      nghĩ đến, những lời này của những uy hiếp được lại còn chọc cho Mục Ca cười ha ha, đối với nụ cười ngu ngốc này của , Lâm Nhược Hi trực tiếp dùng hành động chứng minh phẫn nộ của mình, cánh tay đôi chân dài, bay lên đá vào mông . ra sức lực cũng có bao nhiêu, dù sao cũng còn ngăn cách bởi khung xe đạp. Nhưng vì Mục Ca ôm ngực hai chân đặt lên tay lái, vì thế, giống như pha quay chậm, Lâm Nhược Hi bay lên đạp cước, rồi sau đó thân thể Mục Ca nghiêng cái chậm rãi ngã xuống đất, muốn bò dậy, nhưng thành công.


      Vì vậy Lâm Húc Thịnh mệtmỏi gần chết và Mục vất vả mới đuổi kịp, vừa vặn nhìn thấy, Mục Ca nằm giãy giụa dưới mặt đất, còn Lâm Nhược Hi vẻ mặt ngông cuồng mỉm cười đứng ở cạnh xe đạp của mình kêu lên.


      “Mục Ca!” gọi.


      “Lâm Nhược Hi!” ta gọi.


      “Hai đứa mau tới đây!” Rồi sau đó là giọng của Lâm Húc Thịnh và Mục


      Được rồi, Lâm Nhược Hi thừa nhận, mình có chút quá đáng.


      Nhưng ai có thể nghĩ đến tiểu tử khỏe mạnh lại vì bị tung cước đạp bay , hơn nữa vào đúng lúc ba đuổi tới, lại còn vô cùng đáng xấu hổ, vô cùng biết xấu hổ chảy máu mũi?


      Đây đối với mọt người chạy 100m mất 22 giây mà là điều thể tưởng tượng nổi, là thực thể tiếp thu nổi?


      Vì vậy trong gió lớn rít gào, đôi mẹ con đáng thương giống như bị nhà chồng ngược đãi cùng ôm nhau, mà Lâm Nhược Hi vẻ mặt mờ mịt chỉ có thể nhìn ba ngượng ngùng bật cười: “Con cũng khong biết vì sao bay khỏi xe a.”


      “Giảm nửa tiền tiêu vặt tháng sau.” Lâm Húc Thịnh trầm giọng : “Con lớn như vậy, tay chân cũng phân biệt nặng , thằng bé mới mười ba tuổi, con lại đạp giống như đạp chết chó vậy sao?”


      Được rồi, ba, ba phải là tới giáo huấn con, mà người tới để kể chuyện cười hả. Lâm Nhược Hi ngoài mặt vui mừng, trong lòng u ám nghĩ thầm.


      “Về nhà!” Lúc Lâm Húc Thịnh ra lời này, Nhược Hi gần như cảm động đến rơi nước mắt, dưới ánh mắt đầy áp bức của ba, lập tức nhảy vọt đến bên cạnh Mục , suy nghĩ lúc mới : “Tôi ph ải cố ý, ừm, chúng ta về nhà thôi.!”


      Mục quay đầu lại, bình tĩnh nhìn , lời muốn lại nuốt vào trong. Đứa này phải có ý xấu, chẳng qua là lúc đùa giỡn ra tay hơi nặng, bà tự an ủi mình.


      ra ai là người ngốc đây? Từ khi bà vào nhà biết Nhược Hi thích mình, nhưng ông Lâm , bé là ngoan nghe lời, bây giờ suy nghĩ lại chút chỉ là lời khen, hành động thực tế hoàn toàn ngược lại. Nhưng, nếu bà cùng Mục Ca tới đây, khổ mấy cũng phải chịu đựng, bởi vì mẹ Nhược Hi là người rất tốt, nhưng lại ra quá sớm, bà cứ coi như là trả nợ , mặc kệ thế nào, cũng nên so đo với con của bà ấy.


      “Cũng trách con, Mục Ca buổi sáng có chút thoải mái.” Mục phủi bụi bẩn bám người Mục Ca, vẻ mặt mất tự nhiên.


      thoải mái… Đó chính là kết quả do xuống tay.

      như vậy, trở thành người chị ác độc. Tiểu tử này chỉ mồm miệng hơi đáng ghét chút, ra , những điểm khác tồi, hơn nữa lúc bọn họ tới đây, ba cũng cười nhiều hơn chút, thường ngày Nhược Hi đều ở trường, chỉ cuối tuần mới về thăm nhà, ba mình thui thủi đơn. Nhưng bây giờ, ba năm mươi tuổi, gương mặt luôn vui vẻ, tối qua còn có tâm trạng đùa giỡn.


      Được rồi, vậy tự mình kiểm điểm thôi. Nhược Hi đưa tay về phía Mục Ca, biểu đạt áy náy của mình, kết quả Mục Ca phản xạ có điều kiện né tránh tay .


      Thôi , tiểu tử thối. hiểu chuyện.


      Bốn người buồn bực về nhà, Mục kéo Mục Ca vào phòng bếp, Lâm Húc Thịnh lôi Nhược Hi vào phòng ngủ của mình, triển khai đại hội phê bình, cuối cùng lúc hai người trở lại phòng của mình Nhược Hi ngồi giường chuẩn bị quần áo, Mục Ca tựa người vào đầu giường của mình.


      ra muốn , tôi muốn ở lại, ở lại cùng vượt qua bốn mùa Xuân, Hạ, Thu, Đông...”


      Tiểu tử thối, tâm tình tệ, ra được an ủi, còn bị trách phạt, sắc mặt Nhược Hi trầm, vừa trợn mắt thấy bóng dáng của ba ngoài cửa, vẻ mặt khát khao mong muốn bọn họ hòa giải.


      Đối xử tốt chính là thể, đưa cho vài cú đấm là tốt lắm rồi. Vì thế Nhược Hi mặc kệ tên tiểu tử ngốc gật gù đắc ý, thu thập quần áo, sau đó lúc quay lưng lại nhìn bóng dáng của tường nhăn mặt le lưỡi.


      Ấm ức, từ trước tới giờ ấu trĩ như vậy. Nhưng mà đối phó với kẻ ngây thơ ngu ngốc cũng chỉ có thể biến mình thành kẻ ngu ngốc mới có thể cảm nhận cụ thể được ý tưởng ngu ngốc.


      Sau khi tự an ủi mình, Nhược Hi đè nén lại cảm xúc. Dù sao cần phải khống chế, nhưng tư tưởng giống như ngựa chạy băng băng, đây phải là cái mà có thể khống chế, mặc dù là nguyện ý khống chế cũng thể khống chế, cũng có cách mà khống chế.


      Ài, chỉ là tư tưởng giống như “Vạn mã bôn đằng” cũng còn biện pháp, vì vậy Nhược Hi quyết định thể trêu chọc vào, nhanh chóng thu dọn rời khỏi phòng trở về trường.


      Mục thấy , vội vàng đưa hộp pate cho , Nhược Hi hiểu, Mục vẻ mặt bối rối : “Bảo Bảo, ba con , con thích ăn cái này, dì biết khẩu vị có hợp với con , nếu như ăn ngon con có thể cho bạn học, tuần sau dì làm lại.”

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :