1. Tất cả những truyện có nguồn từ diễn đàn LQĐ thì ko cần xin phép

    Những truyện của bất kì wordpress, web hay forum khác phải được sự cho phép của chính chủ và post sau chính chủ 5 chương hoặc 5 ngày

    Không chấp nhận comt khiêu khích, đòi gỡ truyện hay dùng lời lẽ nặng nề trên forum CQH. Nếu có sẽ bị xóa và ban nick vĩnh viễn!

    Quản lý box Truyện đang edit: banglangtrang123

       

Khoá quan tâm- Ngư Thập Thanh Đồ

Thảo luận trong 'Truyện Đang Edit'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. Nguyen yen loc

      Nguyen yen loc Active Member

      Bài viết:
      128
      Được thích:
      113
      Chương 10. Hoàng hậu nương nương trượt chân rơi xuống núi, Tấn vương điện hạ ra tay cứu giúp nhưng cũng vô ý ngã xuống vách núi đen. Khi tin tức truyền đến, Trác Diệp hất bàn, hai mắt đỏ bừng, giận dữ hét: "Tìm! Sống phải thấy người, chết phải thấy xác!" Bọn thị vệ tìm suốt cả bảy ngày bảy đêm, rốt cục ở trong đống tuyết đọng dưới chân núi tìm thấy cái xác tàn tạ của Tấn vương nhưng vẫn thể tìm được tung tích của Quý Ấu Thanh như trước. Trác Diệp tin Quý Ấu Thanh chết. Khi chơi cờ, ngày ở lãnh cung, lúc trúng độc, chẳng phải nàng vẫn luôn tìm được đường sống trong chỗ chết, lại êm đẹp đứng ở trước mặt chuyện trò vui vẻ sao? Đúng, chừng lần này cũng là ván cờ nàng sắp đặt, trong lòng Trác Diệp liên tục tự nhủ. Ngay ngày thứ mười lăm, cung nữ tâm phúc của Quý Ấu Thanh là Tam Nguyệt cầu kiến hoàng thượng. Tam Nguyệt giao tấm Hổ phù và bức thư cho Trác Diệp, đó ghi lại cặn kẽ những chứng cứ chứng minh Tấn vương có mưu làm phản. ràng Quý Ấu Thanh có rất nhiều cách để diệt trừ Tấn vương nhưng nàng lại cố tình chọn cách ngu ngốc nhất. Nàng sợ bị người trong thiên hạ lên án là tàn sát huynh đệ, vì bảo toàn mặt mũi của cho nên biến cuộc mưu sát này thành giai thoại Tấn vương cứu hoàng hậu. Nàng chính là nữ tử vì chuyện mà lo lắng chu toàn cho như vậy. Hai tay Trác Diệp run run, xem hết bức thư trong tay. "Đây là Hổ phù trong tay nương nương. Nương nương , cả nhà Quý gia trung quân ái quốc, hoàng thượng cần kiêng kị." Vẻ mặt tam Nguyệt lạnh lùng nhìn , , "Nương nương muốn trở lại trong trung, quãng đời còn lại nàng muốn làm bạn nơi thanh đăng cổ phật, ngày ngày cầu nguyện cho Đại Hạ được quốc thái dân an." Trác Diệp ngẩng đầu: biết mà! Nàng chết! "Nàng... Khỏe ?" "Rất khỏe. Hoàng thượng cần tìm nữa." Tam Nguyệt sớm học được bình tĩnh như sóng nước chẳng xao, lạnh nhạt , "Nương nương , từ giờ mỗi người bình an, vĩnh viễn gặp lại." Mỗi người bình an, vĩnh viễn gặp lại. Trác Diệp thào những lời này, mở to mắt ngã ngồi ghế. Ngồi đế vị nhiều năm, sớm còn là thiếu niên lỗ mãng kia nữa. ra từ rất lâu trước đây phát gian tình giữa Tấn vương và Thẩm Viện, nhưng đón nhận chẳng phải đau lòng như trong dự đoán. Mà bây giờ, nghĩ đến cuộc đời này còn được gặp lại nàng, trong lồng ngực truyền đến cảm giác đau đớn. siết chặt tấm Hổ phù trong tay: Sao nàng dám rời khỏi ?! Sao nàng dám... còn có nhiều chuyện chưa kịp cho nàng. Phòng vệ kinh đô là cố ý cho Tấn vương, tiếp tục sủng ái Thẩm Viện cũng là để khiến bọn họ mất cảnh giác, chờ thời cơ. còn chưa có giải thích, yến tiệc ngày đó, lời hết lời thực ra là: "Nếu phải có người, vậy trẫm ." Nhất định là nàng tâm như tro tàn mới có thể rời khỏi . che ngực, từ khi nào đặt nàng ở trong lòng? Nàng cười nhạt, nàng bướng bỉnh lạnh lùng, nàng ra vẻ trấn định bình tĩnh. Đáng tiếc khi hiểu được quá muộn rồi. Ngồi cao, đế vương trẻ tuổi suy sụp thõng tay xuống. Từ đây ngày tháng thăng trầm, giang sơn vắng lặng, chỉ còn mình . Kết thúc. Sau khi Tam Nguyệt hồi kinh từ nơi săn bắn lập tức Kinh Giao. Nàng quỳ gối trước ngôi mộ, dập đầu sâu. Trác Diệp biết, Quý gia biết, toàn bộ người trong thiên hạ đều biết. Quý Ấu Thanh từng là hoàng hậu nương nương, bây giờ chỉ được an táng lẻ loi trơ trọi tại nơi rừng núi hoang vắng này, chỉ có phần mộ xanh cỏ. Sau khi Quý Ấu Thanh tỉnh lại từ trong hôn mê, thái y nàng kéo dài quá lâu, độc hòa vào lục phủ ngũ tạng, mệnh còn dài. Dùng ngân lượng đuổi thái y rồi, nàng nắm chặt lấy tay Tam Nguyệt, cẩn thận dặn dò hậu . Tam Nguyệt khóc ròng gật đầu đồng ý. Quý Ấu Thanh rơi xuống dốc núi, Tam Nguyệt nghe theo phân phó của nàng, đót hết xác chết của nàng rồi chôn ở Kinh Giao. Chỉ để làm cho Trác Diệp nghĩ rằng, nàng sống rất tốt. Tam Nguyệt nghĩ , chắc hẳn nương nương rất hoàng thượng cho nên dù chỉ chút xíu cảm giác tội lỗi cũng nỡ để người phải chịu. Nàng hoảng hốt nhớ lại, những ngày Quý Ấu Thanh đóng cửa từ chối tiếp khách, ngày ngày đều vẽ chân dung Trác Diệp. Lúc đó Quý Ấu Thanh sắp dầu hết đèn tắt, nàng cười ngơ ngẩn vuốt ve bức tranh, máu tươi từ khóe miệng tràn ra. Nàng : "Duyên phận giữa ta và , đời này, chỉ dừng ở đây thôi." Chỉ đời này thôi. _Toàn văn hoàn_
      Hale205Hòa Yên Linh thích bài này.

    2. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :