1. Tất cả những truyện có nguồn từ diễn đàn LQĐ thì ko cần xin phép

    Những truyện của bất kì wordpress, web hay forum khác phải được sự cho phép của chính chủ và post sau chính chủ 5 chương hoặc 5 ngày

    Không chấp nhận comt khiêu khích, đòi gỡ truyện hay dùng lời lẽ nặng nề trên forum CQH. Nếu có sẽ bị xóa và ban nick vĩnh viễn!

    Quản lý box Truyện đang edit: banglangtrang123

       
    Dismiss Notice

Khuất phục - Tâm Thường (Full Đã có eBook chính văn Ngoại truyện 2

Thảo luận trong 'Truyện Đang Edit'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. Băng Phong

      Băng Phong ╯ε╰ ( . ) ( . ) °∀°

      Bài viết:
      1,904
      Được thích:
      5,999
      Chương 124: Tình sâu như thế, nhưng đến cuối cùng vẫn là khó nên lời (1)

      Editor: ViVu

      A dám tin vào mắt mình. “ phải là ở Vancouver, làm sao……”

      Lòng bàn tay Thi Dạ Triều có chất lỏng ấm, máu tươi đầy tay, là máu của người phụ nữ trong ngực . Xoay ngược thân thể lại, tầm mắt chạm vào vải vóc bị xé rách, lộ máu thịt, nhìn thấy mà kinh người.

      Chỉ trong nháy mắt, Thái tử lợi dụng tốc độ quỷ dị đến gần A, cách vài bước, súng lên nòng chĩa thẳng vào huyệt thái dương của A, nắm lấy động mạch cổ của ta. Cho dù là bàn tay hay ngón tay chỉ cần động cái, là chết chắc.

      A hoàn toàn thể phản ứng kịp, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng. Tốc độ của người đàn ông này là sao? Nhanh đến đáng sợ. Nếu muốn giết , hoàn toàn có cơ hội giãy giụa.

      Thi Dạ Triều khẽ mỉm cười, con ngươi màu hỗ phách hơi tối chút.

      “Thái tử, lâu gặp.”

      Đôi mắt Thái tử hung ác và nham hiểm, bắn ra bốn phái. “Quả lâu gặp, tôi còn chưa tìm , tự mình tìm tới cửa để chịu chết rồi.”

      Vẻ mặt Thi Dạ Triều được tự nhiên, ôm lấy người phụ nữ gần bất tỉnh, cởi áo khoác đắp lên người . “ vẫn như thế, lại để ấy bị thương.”

      “Buông ấy ra.” Thái tử thầm tính toàn, lần nữa tự nhắc nhở mình phải tỉnh táo.

      Thi Dạ Triều cười mỉa, nhìn gương mặt trắng bệch của Trữ Dư Tịch, vết máu mảnh mai kia làm cho đáy mắt xinh đẹp của ta trở nên sắc bén.

      “Buông ra? Tôi buông ra……” Làm theo giao hẹn với , để trở lại.

      “Tôi giao trả
      cho một Tiểu Tịch hoàn hảo, lại bảo vệ tốt ấy, tôi thật sự có chút hối hận lúc đầu đã để ấy .”



      ta nhẹ nhàng nói mấy câu, lại như những cú đấm đáng mạnh vào trái tim Thái tử, đau đến mức thể nói nên lời.



      Trữ Dư Tịch còn sức lực gục đầu xuống, hai chân như nhũn ra, cả người gần như tê liệt ngã vào lòng Thi Dạ Triều. Chỉ có biết, đã dùng tất cả hơi sức, nắm chặt cánh ta để kháng cự, khẩu súng đã bị tháo băng đạn.



      cách nào quên được cảm giác này, toàn thân run rẩy, vẫn luôn kháng cự đụng chạm với ngực của .



      “Tiểu Tịch! Lại đây!” Giọng nói Thái tử từ xa truyền đến, kéo ý thức của quay về. cắn răng, đẩy Thi Dạ Triều ra. Nhưng người đàn ông này làm sao có thể để rời một cách dễ dàng? Cong cánh tay, lại quay trở về trong ngực ta.



      “Thi Dạ Triều! Có tin tôi sẽ nổ súng ?” Tay Thái tử dùng thêm sức, nhất thời A cảm thấy khó thở.



      Thi Dạ Triều giao Trữ Dư Tịch cho tuỳ tùng phía sau. Xắn tay áo lên, lộ ra cánh tay cường tráng. “ cứ việc nổ súng, loại phụ nữ này tôi thiếu, nếu , một lát nữa tôi cũng sẽ thanh lý môn hộ.”



      A khổ sở nhíu chặt chân mày, cánh môi hé mở, bị Thái tử kiềm chế, cách nào nói chuyện được, bi thương trong mắt , Thi Dạ Triều vờ như thấy.



      “Mà Tiểu Tịch chỉ có một, Thái tử, bằng chúng ta đánh với nhau vài chiêu, thắng, tôi sẽ chúc phúc các người.” Thi Dạ Triều bước lên vài bước, hạ chiếu thư.



      Thái tử chờ đợi thời khắc này đã lâu rồi, từ từ, tà ác nâng khoé môi, dùng roi mềm của A trói ta lại némsang một bên. Cởi áo khoác, tháo khuy tay áo và khuy ̉, ánh mắt lạnh lùng sắc bén như dao.



      “Rất tốt, nếu như thua, tôi muốn mạng của làm quà tặng!”



      Thi Dạ Triều nói gì, và Thái tử sớm muộn gì cũng sẽ có ngày này. Nhiều lời vô ích, hai người đàn ông cao lớn hề che giấu sát ý người, đến gần đối phương, ánh mắt giằngco nảy lửa giữa trung, ra tay cùng lúc.



      có người nào mạnh hơn người nào, có người nào tàn nhẫn hơn người nào, cả hai đều hiểu, chiếm đoạt, mất khống chế, nổi điên, tức giận, chờ đợi, bị thương, đau lòng, hoàn toàn vì cùng một người phụ nữ.



      Mỗi chiêu mỗi thức, từng quyền từng cước, bọn họ đều muốn phân cao thấp, là ai hơn, đến quên trách nhiệm và gánh nặng mà bản thân phải gánh vác, đến có thể trả giá bằng sinh mệnh để chứng minh.



      Mà người là ai, thì đã thể thay đổi kết cục đã ̣nh sẵn.



      Tình phải là chuyện của một người, mà tình cảm của ba người, vốn dĩ đã là một cuộc chiến ác liệt.



      Trữ Dư Tịch , vĩnh viễn . Mà sự thật là thế giới của sẽ thay đổi vì đáp lại, hay , đã còn quan tâm, giữa và người đàn ông này, luôn cần một lý do để quyết đấu một lần.



      …..



      Người của Thi Dạ Triều ngơ ngác nhìn nhau, tim đập nhanh như trống đánh. Chưa từng nhìn thấy một trận đánh kinh hồn bạt vía như thế … có lẽ nên gọi là chém giết.



      Nhiều chiêu thức độc ác tàn nhẫn, mỗi chiêu đều muốn lấy mạng đối phương, người nào nương tay, kết quả chắc chắn sẽ chết. Bao nhiêu hiệp trôi qua, khó phân cao thấp, người cả hai đều chảy máu, sát ý trong mắt chỉ tăng chứ giảm, chỉ muốn lột da rút xương đối phương.



      Hai thân thể đánh nhau, tách ra, Thi Dạ Triều chống một tay xuống đất, thân thể vừa động, tận dụng cơ hội khôi phục khớp bả vai bị trật, trán chảy mồ hôi, hai mắt híp lại, khỏi tán thưởng. “Tuy an nhàn nhưng thân thủ của vẫn chưa bị mai một.”



      Thái tử phun ra một ngụm máu, con ngươi sáng quắc như hắc diệu thạch, mỗi dây thần kinh trong cơ thể đều ở trạng thái hưng phấn nhất, sự tàn bạo ngừng tăng lên. “Đã để thất vọng rồi, thật xin lỗi, chỉ là mạng của tôi nhất ̣nh phải lấy.”



      Vừa dứt lời muốn triển khai một đợt tấn công mới, Thi Dạ Triều phản công, đột nhiên Thái tử nhìn ra có nguy hiểm.



      “Dạ! Cẩn thận!...”



      A thét chói tai, hai tiếng súng vang lên, phá vỡ bầu khí.



      Quyền cước đã ra, Thái tử thể thu lại, ngực Thi Dạ Triều bị đánh mạnh vào, liên tiếp lui về sau mấy bước mới dừng lại, cặp lông mày tuấn lãng nhíu lại, chậm rãi quay đầu lại.



      Người ôm Trữ Dư Tịch tay còn cầm súng, nòng súng vẫn còn bốc khói, mi tâm bị trúng đạn, đứng yên ba giây, cánh tay buông lỏng, thân thể ngã mạnh xuống đất. Tiểu Cửu cắn răng nhảy tới, đỡ được Trữ Dư Tịch lảo đảo sắp ngã.



      Nhìn lại A vẫn duy trì tư thế nổ súng, chẳng biết đã cởi trói từ lúc nào, roi mềm đã được nới lỏng quấn ̉ tay mảnh khảnh, trong lúc giãy giụa đã bị cắt nhiều nhát sâu đến tận xương, máu đỏ tươi nhỏ xuống từng giọt từng giọt.



      …….



      Hết chương 124
      Last edited by a moderator: 23/10/15

    2. Băng Phong

      Băng Phong ╯ε╰ ( . ) ( . ) °∀°

      Bài viết:
      1,904
      Được thích:
      5,999
      Chương 125: Thâm tình như thế, nhưng đến cuối cùng vẫn là khó nên lời (2)

      Cận vệ của Thi Dạ Triều có người chết có người phản bội, người có năng lực và lá gan lớn để giở trò sau lưng , nhất định là Thi Dạ Diễm.

      Thái tử nhếch miệng cười tà ác. “ chỉ mình tôi muốn chết.”

      Lời vừa dứt, cổng chính nhà xưởng bị sức mạnh khổng lồ đụng vỡ, chiếc xe việt dã mạnh mẽ phá cửa mà vào! Hai người đàn ông đầu tiên bước ra khỏi xe, ai khác, chính là Doãn Vệ Hoài đằng đằng sát khí và người ngoài ý muốn cũng xuất – Hoàng Phủ Triệt.

      Xác định Thái tử có việc gì, tầm mắt Doãn Vệ Hoài chỉ lướt qua người Tiểu Cửu, lại chú trọng vết thương của Trữ Dư Tịch.

      “Thi Dạ Triều, tự đâm đầu vào chỗ chết!” Sắc mặt lạnh lùng, đột nhiên Doãn Vệ Hoài linh hoạt vung tay lấy ra . cây súng hạng nặng nhắm thẳng vào Thi Dạ Triều, nhắm thẳng mục tiêu, ngón trỏ để ngay cò súng, chỉ cần Thái tử ra lệnh tiếng Thi Dạ Triều nổ thành những mảnh vụn!

      Phía bên kia, Thi Dạ Triều cũng chịu thua, vang lên tiếng rút súng xôn xao. A cũng ngờ Doãn Vệ Hoài vốn dĩ phải chết giờ phút này lại khỏe mạnh như rồng như hổ xuất ở đây, nếu phải Tiểu Cửu là đồ vô dụng, Thi Dạ Triều cũng rơi vào tình cảnh nguy hiểm như thế này. A có nhiều thời gian để suy nghĩ, ngăn cản trước người Thi Dạ Triều theo phản xạ.

      Trước xuất của Hoàng Phủ Triệt, mọi người bên trong bao gồm cả Thái tử đều giật mình, chỉ có Tiểu Cửu là thở phào nhõm.

      ……

      khí khẩn trương giống như dây cung bị kéo căng, vô cùng căng thẳng.

      ……

      Tiểu Cửu đỡ lấy thân thể Trữ Dư Tịch, lúc hai bên giằng co chợt phát khác lạ của ấy, trong lòng kinh sợ.

      “Thái tử, Trử tiểu thư ổn……” Giọng Tiểu Cửu ràng mang theo hốt hoảng, lại ai động đậy. Mấy người đàn ông mắt cũng thèm nhìn. để ý vết thương vai, cúi người xuống, đỡ ấy lên, từng bước gian nan tới trước.

      Thi Dạ Triều có A che chở phía trước, ta dùng tốc độ cực nhanh rút roi tay A, vung lên, roi giống như có sinh mạng ghìm chặt cổ Tiểu Cửu, những giọt máu li ti rỉ ra. Hô hấp Tiểu Cửu hơi chậm lại, suýt nữa buông tay.

      Hoàng Phủ Triệt cách Doãn Vệ Hoài gần nhất, thậm chí có thể nghe được tiếng nghiến răng của , nhưng Doãn Vệ Hoài lại hề động đậy, vẫn nhắm thẳng mi tâm Thi Dạ Triều.

      “Tiểu Cửu, nhất định phải phản bội tôi? có biết hậu quả .” Thi Dạ Triều chỉ vẻn vẹn câu, Tiểu Cửu nghe ra hàm ý trong đó.

      cắn môi nhìn Doãn Vệ Hoài, Doãn Vệ Hoài lại nhìn . Măc dù quanh thân người đàn ông kia bị sát khí bao phủ, nhưng mặt mày lại vẫn yên tĩnh

      Người đàn ông của , dũng mãnh, trung thành, , tình sâu nghĩa nặng. Cuộc đời may mắn gặp được người nhu vậy, với , như vậy là đủ rồi……

      “Thi thiếu, tôi còn là công cụ giết người của , tôi thể…… Để Doãn Vệ Hoài thất vọng vì tôi nữa.”

      ……

      Thi Dạ Triều chê cười. “Tiểu Cửu, đây là con đường tự chọn, thể trách tôi
      cho cơ hội.” ta trở tay, đoạt lấy Trữ Dư Tịch từ trong tay Tiểu Cửu, roi vứt cho A.

      A chỉ tiếc thể lấy mạng Tiểu Cửu, Thi Dạ Triều có hạ lệnh lấy mạng ta, dám hành động thiếu suy nghĩ, nếu như Tiểu Cửu chết, phát súng kế tiếp của Doãn Vệ Hoài tuyệt đối bắn thủng mình. Người đàn ông sa vào lưới tình, có thể còn bao nhiêu lý trí?

      Mặc dù Doãn Vệ Hoài nhìn Tiểu Cửu, nhưng trong khóe mắt vẫn chăm chú nhìn . Khóe miệng Thái tử mím lại thành đường thẳng, mặt hề gợn sóng, càng thêm bình tĩnh lặng lẽ. Hoàng Phủ Triệt biết gần đến cực hạn, chỉ cần Thi Dạ Triều làm chút chuyện gì với Trữ Dư Tịch, tránh khỏi trận gió tanh mưa máu, rồi sau đó, cuộc ác chiến giữa hai đại gia tộc, hậu quả thể tưởng tượng nổi. Thái tử quan trọng như thế nào với nhà Hoàng Phủ, Thi Dạ Triều cũng như vậy với nhà họ Thi, nếu hôm nay ta mất mạng, chắc chắn nhà họ Thi dốc toàn lực để bắt Thái tử đền mạng.

      ........

      hồi giày vò, Trữ Dư Tịch sắp hết hơi, đau nhức khuếch tán lan tràn khắp tứ chi, cả người còn sức lực, lời của Thi Dạ Triều, từng chứ đều nghe rất ràng.

      “Nếu như em chết trong lòng , có thể để ta thương tiếc cả đời?” Môi ta dán vào vành tai lạnh lẽo của , giọng . Ôm như vậy, chợt cảm thấy cho dù có chết, ít nhất cũng chết chung với . Sinh cùng chăn, chết cùng chung huyệt cũng tệ.

      cười cười, nụ cười thê lương và đau thương. “Có nhớ năm đí khi trở về ? Hoặc là hoàn toàn chiếm được em, hoặc là hoàn toàn......” dừng lại chút, ba chữ kia khó lòng mở miệng, nhưng cuối cùng vấn ra.

      “Hoàn toàn....... Buông tha em. vẫn luôn tìm kiếm phương pháp để mình em nữa, tìm được, có phải em rất vui vẻ đúng ?”

      Ngay từng lúc bắt đầu theo đuổi , mà chút theo đuổi này thể nhận lại chút ái tình nào, tìm ra cách giải quyết.

      Tổn thương , ép buộc , chiếm đoạt , từ thủ đoạn muốn trở thành người của mình, kích thích để từ từ trưởng thành, trở nên mạnh mẽ đến mức chỉ cần ánh mắt, cũng làm thương tích đầy người, bị tổn thương đến mức hơi sức giãy giụa cũng có!

      Kể từ đó buông ra được, cũng thể buông ra.

      “Hai năm ở chung với , em nhớ sao?”

      Tim dán chặt lòng bàn tay , bỗng dưng Trữ Dư Tịch nâng khóe miệng cười khẽ. “Trong cuộc đời của tôi...... Những vết nhơ liên quan đến .....Tôi đều dùng mọi biện pháp....lau sạch.... chừa lại chút dấu vết..........”

      Thân thể đau, sau đó mỗi lần hô hấp cũng đều đau. Hơi thở nhàng phả lên da , qua lỗ chân lông thấm vào từng nơi cơ thể , vào mạch máu, chảy vào tim.

      Rất tốt, chính là như thế, ngay cả lần từ biệt cuối cùng, cũng làm cho tuyệt vọng. “Lau sạch, Tiểu Tịch, những thứ để lại trong lòng em, trong thân thể em, em vĩnh viễn lau sạch, em vĩnh viễn thể vong vu giang hồ (*) với .”

      (*): là điển tích trong sách Trung Tử, về việc trời hạn, cá chen chúc trong vũng cạn, phun nước hà hơi làm ướt nhau, nhưng như thế còn bằng tự mình bơi ra sông hồ lớn, quên nhau mà sinh tồn.

      hận . Làm sao có thể biết? hài lòng chưa. Đời người có hai thứ tình cảm mãnh liệt nhất, loại dành cho Thái tử, loại dành cho . thể chiếm được chút tình của , nhưng lấy được toàn bộ thù hận của , cũng uổng phí lần điên cuồng.

      cho có cơ hội ra lời tổn thương người khác, môi tìm đến môi , phủ lên, lần cuối cùng ôm chặt , lần cuối cùng thưởng thức vẻ đẹp của , hít sâu mùi hương của .

      Hi vọng thời gian có thể dừng lại ở khoảnh khắc này, bố thí cho thêm giây để ghi nhớ mọi thứ về , sau đó dùng quãng đời còn lại để hổi tưởng.

      Môi dán lên môi , có chút run rẩy dễ thấy được. biết mong muốn chết đến mức nào, nhưng cũng biết, để Thái tử làm vậy.......

      Tiểu Tịch, Tiểu Tịch..........

      Thâm tình như thế, nhưng đến cuối cùng, vẫn khó nên lời.

      ............

      Khóe mắt Hoàng Phủ Triệt nhìn thấy Thái tử rút súng, kịp đoạt lấy, nắm cổ tay nâng lên trời. Bằng! tiếng súng vang lên, viên đạn bay lên trung.

      bình tĩnh chút!” Hoàng Phủ Triệt , sát ý và tức giận trong đáy mắt Thái tử cách nào khống chế nữa, đảo mắt sang chuyện khác. “Tiểu Tịch vẫn còn trong tay ta!”

      Thái tử hít thở sâu lần nữa, hất tay Hoàng Phủ Triệt ra. “Thi Dạ Triều, muốn chết theo cách nào?”

      Thi Dạ Triều ngẩng đầu lên, híp mắt cười tiếng. “Tôi còn chưa muốn chết, trả ấy lại cho .”

      ta ôm đến chính giữa. Thái tử bước lên đón lấy người phụ nữ của mình, tháo áo khoác của Thi Dạ Triều người , quăng áo khoác đất.

      Hoàng Phủ Triệt lấy cái mền ở trong xe, bao bọc kỹ lưỡng.

      Ý thức của tan rã, hơi thở yếu ớt, sắc môi trắng xanh.

      “Tiểu Tịch, có nghe ?” Thái tử ôm mặt , cố gắng gọi chút ý thức của trở về.

      Trữ Dư Tịch động động môi, bàn tay bé bám lấy vạt áo , nghiêng người dán sát tai mới nghe lời ......., sắc mặt cực kỳ khó coi.

      “Em muốn làm vậy?”

      “...........”

      Thái tử giương mắt nhìn chằm chằm Thi Dạ Triều, cuối cùng cắn răng đưa ra quyết định.

      “Thi Dạ Triều, cứu tôi, hôm nay tôi thể giết , mạng của tôi tạm thời giữ lại, mặc dù tôi động vào , tự nhiên cũng có người khác bỏ qua cho , cầu cho có thể sống đến ngày hôn lễ của chúng tôi, hãy nhớ, Trữ Dư Tịch là người phụ nữ của tôi - Hoàng Phủ Luật, kiếp này cũng đừng vọng tưởng, bao gồm cả kiếp sau, kiếp sau sau nữa, vĩnh viễn đều thể nào thuộc về .”

      Dứt lời, kiên quyết xoay người, ôm Trữ Dư Tịch ngồi vào xe. Hoàng Phủ Triệt nâng cằm với Thi Dạ Triều chỉ về phía Tiểu Cửu. “Tiểu Cửu là đưa đến làm người của Thái tử, tại phải muốn lấy lại chứ?”

      Thi Dạ Triều ra dấu với A, A cam tâm tình nguyện thu roi lại.

      Doãn Vệ Hoài giống như cam lòng, nhưng cũng thể làm gì, mệnh lệnh Thái tử chính là tất cả. tay nâng súng, tay nắm lấy Tiểu Cửu nhét vào trong xe. Xe việt dã xa, bọn thuộc hạ tay cầm súng cẩn thận lui vào trong xe, cũng rời khỏi.

      ..................

      Bão tuyết đả hơn trước rất nhiều, gió lạnh thổi vù vù vào từ của lớn.

      Thi Dạ Triều nhíu chặt mày, nhắm hai mắt, phun ra ngụm máu tươi, vết thương sau lưng chảy máu ướt cả người.

      Phòng khám tư gần đấy, bác sĩ trực ban bị A chĩa súng uy hiếp ở sau lưng, cuối cùng lấy ra viên đạn trong người , may bị thương chỗ hiểm, nguy hiểm tính mạng, vết thương do bị trúng đạn còn chưa bì kịp với mấy chỗ gãy xương người .

      từ chối chích thuốc tê, cố gắng để cho các dụng cụ cứng rắn lạnh lẽo khuấy đảo sau lưng .

      A hề biết rằng, khi trở về Vancouver, mệnh lệnh đầu tiên là

      “Đưa người phụ nữ này nhốt vào phòng trừng phạt của Ám Đường! Rơi hình!”

      .............
      Last edited by a moderator: 28/10/15

    3. Hàn Ngọc

      Hàn Ngọc Well-Known Member

      Bài viết:
      1,939
      Được thích:
      13,335
      Chương 126: Nếu như ta.

      Editor: ViVu

      ra hôm đó Hoàng Phủ Triệt vừa đến công ty bên Mỹ, nhận được tin tức của Tiểu Cửu, di chuyển ngừng nghỉ tới đây. Khi thuốc hết tác dụng, Doãn Vệ Hoài tỉnh lại, dễ dàng mở dây trói, thấy bóng dáng Thái tử và Trữ Dư Tịch. Lòng nóng như lửa đốt, biết phải đâu tìm người. câu của Hoàng Phủ Triệt xác định phương hướng.

      Mặt dây chuyền của Tiểu Cửu có gắn thiết bị định vị. Doãn Vệ Hoài vừa lái xe vừa nhìn chằm chằm vào điểm sáng màn hình, chỉ muốn bay qua đó ngay tức khắc.

      ……

      Nhìn sơ qua Thái tử có việc gì, nhưng kì thực trong lúc đánh nhau với Thi Dạ Triều bị gãy hai cây xương sườn. Lúc Trữ Dư Tịch được đẩy vào phòng cấp cứu hơi thở mỏng manh, giống như bất cứ lúc nào cũng có thể tắt thở. nhìn thấy ra ngoài, ta sống chết chịu vào phòng phẫu thuật. Doãn Vệ Hoài thêm mấy câu, ngay cả súng cũng lấy ra. Cuối cùng Hoàng Phủ Triệt thừa dịp ta chú ý đánh bất tỉnh , lúc này mới yên ổn.

      Hoàng Phủ Triệt sắp xếp xong mọi việc tự mình tìm Dĩ Nhu. Quả nhiên, khi đến thành phố J trễ, Quan Thánh Hi nhanh chóng dẫn Dĩ Nhu bay qua Italia, chỉ để lại hình Dĩ Nhu. Từ ngày tháng đó, quả Dĩ Nhu vẫn còn sống, sống rất khỏe, thậm chí nụ cười vẫn tim phổi. Dù là người bình tĩnh như Hoàng Phủ Triệt cũng bị Quan Thánh Hi làm nổi giận đến mức phải lật bàn. Ỷ vào đầu óc ngây thơ của em , đùa giỡn độc địa như thế.

      Cũng may chỉ là phen sợ bóng sợ vía, nếu nhà Hoàng Phủ và “Carlos” mối thù lớn rồi!

      Khi Thái tử tỉnh lại, bên giường chỉ có Doãn Vệ Hoài. nhổ hết ống truyền dịch, từ giường bật dậy. Doãn Vệ Hoài hết cách với người đàn ông bị thương mà vẫn bướng bỉnh như đứa bé này, phải bảo bệnh viện sắp xếp hai người ở chung phòng bệnh.

      Trước khi Trữ Dư Tịch thoát khỏi nguy hiểm, Thái tử vẫn luôn canh giữ bên giường tấc cũng rời. Khi thống nhất để hai cái giường cạnh nhau, nghiêng đầu, nhìn chớp mắt người phụ nữ của mình, nắm lấy tay , làm thế nào cũng chịu buông ra.

      Doãn Vệ Hoài khuyên nghỉ ngơi, chỉ lạnh lùng câu, Doãn Vệ Hoài cũng lên tiếng nữa.

      thêm chữ, tôi bắn chết Tiểu Cửu ngay lập tức!”

      ……

      Tiểu Cửu.

      Doãn Vệ Hoài dựa người vào hành lang bên ngoài phòng bệnh, nhớ tới người phụ nữ bị áp giải về nước, châm điếu thuốc cuối cùng người mình, hít mạnh hơi.

      Đêm khuya, hành lang văng lặng, người đàn ông cao gầy dáng vẻ mệt mỏi, làn khói trắng, bóng dáng độc, tiếng thở dài bi thương.

      Tiêu Cửu, Tiểu Cửu……

      Mỗi lần đều lẩm nhẩm hai chữ này,
      Thể kiềm chế được nỗi đau trong lòng.

      Ở trong lòng em, rốt cuộc được xem là gì đây? Tình cảm dành cho em, đến cuối cùng lại bằng mệnh lệnh hay sao?”

      nơi cách xa vạn dặm, Tiểu Cửu bị giam trong căn phòng u ám. giống nhà tù. Trừ giường lớn và phòng vệ sinh, còn gì nữa cả.

      Ôm đầu gối ngồi giường, ánh mắt sáng ngời trong bóng tối. Đúng giờ có người đưa thức ăn, đổi thuốc cho . Dù sao cũng là đẩy Thái tử và Trữ Dư Tịch vào tình thế nguy hiểm, suýt chút nữa là mất mạng. Từ trước đến nay, ở bên cạnh Thái tử, thân phận người phụ nữ này có thể xem là ngang hàng với Doãn Vệ Hoài, đến giờ phút này mọi người chỉ muốn người gặp người giết.

      ngây thơ cho rằng, mình phạm sai lầm như thế được tha thứ. chỉ có thỉnh cầu, được gặp lại Doãn Vệ Hoài lần. biết mình có thể sống được bao lâu, đầu cúi thấp, ngay cả hơi sức kêu đau cũng có.

      “Đau ?”

      “..........”

      “Tôi hỏi đó.” Thi Dạ Triều nắm lấy cái cằm gầy gò của ép ngẩng mặt lên, khăng khăng muốn nghe trả lời.

      “............ đau.” Chỉ mới có mấy ngày, thân thể gầy gò, giọng gần như thoát ra từ hơi thở.

      Ngón tay Thi Dạ Triều vuốt ve mặt , đường cong gương mặt giống với người nào đó, tay giống như bị lửa thiêu nóng, bỗng chốc rụt tay lại.

      làm sai rất nhiều việc, mỗi việc đều đủ để chết nơi chôn thân. Ai cho cái quyền đó, ai cho tư cách động vào ấy? Thi Dạ Diễm cũng mua chuộc sao?”

      A giật giật cánh môi khô khốc. “ biết......”

      còn sức lực để hết. Nhưng quả Thi Dạ Triều biết, ai cũng có khả năng phản bội , chỉ có người phụ nữ này, bao giờ.

      Dường như biết tất cả đau đớn và nhược điểm của , tay có súng, nên tự tay giết chết .

      Đến cuối cùng, vẫn bắn phát chí mạng. Chết trong tay , chẳng phải quá có lợi cho ta.

      Tấm lòng dành cho , làm sao lại biết? Nhưng............

      chỉ là thế thân, ngay cả ấy tôi cũng cần, còn giữ lại làm gì?”

      Trong mắt toát lên vẻ sợ hãi, đó phải là sợ hãi trước cái chết. cũng sợ chết, chỉ sợ bị vứt bỏ. biết , nhưng vẫn lựa chọn tàn nhẫn với , lòng dạ người đàn ông này có bao nhiêu hung ác?

      “Từ xuống dưới nhà họ Thi, còn có cả Ám Đường này, nhờ phúc của Thi Dạ Diễm, đều biết tôi bị thương, biết coi thường mệnh lệnh của tôi, tôi cũng thể để lại, đừng trách tôi.”

      Thi Dạ Triều xong, xoay người bước , chút lưu luyến, tuyệt tình như thế, nháy mắt lòng hoảng loạn.

      “Dạ.......Đừng .....”

      ..............

      vờ như nghe thấy gì, tiếng như thế, rơi vào trong hư vô, khẩn cầu hèn mọn như thế, vào đêm nào đó, cũng thổ lộ với người nào đó.

      quyết định buông tay, tất cả nhưng gì liên quan đến người phụ nữ đó..........Mà có thể tiếp xúc đều phải vứt bỏ.

      Mà những thứ vô hình kia, tồn tại trong trái tim , dùng quãng đời còn lại lấy ra từng thứ an ủi, hoài niệm, sau đó để cho từng thứ rơi vào quên lãng.

      rất sợ còn chưa đến lúc già, còn gì để quên.

      dừng lại bước chân, nhưng quay đầu.

      “A, đây là nhiệm vụ cuối cùng tôi giao cho . Biến mất hoàn toàn....... Khỏi thế giới của tôi.”

      hề quay đầu lại, cho nên nhìn thấy bất lực và luống cuống nơi đáy mắt A từ từ tích tụ thành chất lỏng, và sâu hơn nữa là tổn thương đến tê tâm liệt phế.

      cần nữa, bảo giờ cần nữa. Cuối cùng biết sai lầm mà mình phạm phải nó ngu xuẩn đến mức nào, làm sao lại quên rằng mình chỉ là thế thân của người phụ nữ kia, vì ta mà tồn tại.

      mấp máy cánh môi, tiếng động lặp lại lời van xin lần nữa.

      Nhưng cả phòng ngoại trừ thời gian bị đình trệ, còn có ai nghe được lòng ?

      Hai người đàn ông đứng bên ngoài phòng tra tấn, chờ đợi mệnh lệnh của .

      Thi Dạ Triều ngẩng đầu nhìn bầu trời sao bao la, im lặng sâu, cuối cùng mở miệng.

      “Làm sạch chút.”

      Hai người nhận lệnh bước , cánh cửa sau lưng nặng nề khép lại.

      Từ đó về sau, Ám Đường còn người tên A này.

      Trong những tháng ngày sau này, thỉnh thoảng Thi Dạ Triều có chút tiếc nuối, hình như có hỏi tên , tìm kiếm trong đầu lần, phát ra trí nhớ về , chỉ đơn giản là biệt danh.
      Last edited by a moderator: 28/10/15

    4. Băng Phong

      Băng Phong ╯ε╰ ( . ) ( . ) °∀°

      Bài viết:
      1,904
      Được thích:
      5,999
      Chương 127: Nếu như ta (2)

      Editor: ViVu

      Cuối cùng khi Dĩ Nhu nhận được tin tức mà quay về, vết thương Trữ Dư Tịch tốt hơn phân nửa. Mất cả tuổi thơ để tập võ, nên căn bản thân thể Trữ Dư Tịch tốt hơn phụ nữ bình thường rất nhiều, cộng thêm bàn tay thần kỳ của Tuần Dịch Khiên, thương thế khôi phục rất nhanh.

      biết Diêu Sương Ngân nghe được tin tức người phụ nữ của Thái tử bị thương từ đâu, cố ý phái Tuần Dịch Khiên đến đây. hơi buồn bực, dù gì cũng là thần y, vì sao bị phái chữa thương khám bệnh cho người phụ nữ? Bị roi đánh mấy cái cũng cần ra tay sao?

      Diêu Sương Ngân cũng hơi bực mình, thuộc hạ gây ra chuyện lớn lại có thể tiêu dao khoái hoạt bên ngoài, còn người làm chủ như bà lại phải thu dọn cục diện hỗn loạn này. d∞đ∞l∞q∞đ Cũng may bà biết phải xoa dịu Thái tử từ đâu, Trữ Dư Tịch là xương sườn mềm của Thái tử, như vậy muốn lấy lòng ta hay phá hủy ta, xuống tay từ người phụ nữ này là con đường ngắn nhất.

      chứng minh, quả nhiên bà chọn đúng đường rồi. Điều này làm trong đầu bà nảy ra ý niệm: Mấy người đàn ông trong “Carlos” có người nào ngoan ngoãn nghe lời bà, ngược lại người phụ nữ của họ nghe nấy.

      Mà phụ nữ , tất nhiên dễ nắm trong tay hơn đàn ông rồi.

      thế nén cười được, kế này rất hay. Xem ra bà nên suy nghĩ chút những quy củ hoàn toàn được coi trọng đó, thuận tiện lựa chọn phụ nữ cho những người đàn ông chất lượng tốt kia……

      ……

      Dĩ nhiên khi Dĩ Nhu trở lại tránh được phải nghe Thái tử dạy dỗ trận. Trong lòng Dĩ Nhu có thẹn, nên dám hé răng, chờ mắng xong, ngoan ngoãn chạy tới ngồi bên cạnh Thái tử, ôm cổ làm nũng.

      , ra quan tâm em đến thế, em vẫn cho rằng chán ghét em lâu rồi, trong mắt chỉ có phụ nữ, sau này chỉ có Tiểu Tịch, cho tới bây giờ đều có em.”

      “Tránh ra!” Thái tử chẳng cho sắc mặt tốt, lồng ngực bị ép đau muốn chết.

      Doãn Vệ Hoài vào thấy tình cảnh thế này, nhíu mày lại. “Em đè lên vết thương của ấy.”

      Dĩ Nhu hừ tiếng, chỉ vào vai trách cứ. “ Vệ Hoài, ham mê sắc đẹp, làm tròn bổn phận, để Thái tử và Thái tử phi nhà chúng ta bị thương, còn lại rất tốt chẳng lẽ cảm thấy xấu hổ sao?”

      “Đúng, chính xác là làm tròn chức trách, vậy mời Nhu tiểu thư giáng tội.” Tuy đa phần là Dĩ Nhu đùa, nhưng lời lại sai. Doãn Vệ Hoài vẫn cười ấm áp, trong lòng ai mà nơi muốn bất kì ai tổn thương? Chỉ là cố hết sức để giấu .

      Người hỏi chuyện này là Dĩ Nhu, nhưng lại cắn môi nhìn Thái tử.

      Nhất thời Thái tử gì, quay mặt sang hướng khác. Chờ Dĩ Nhu , cuối cùng Doãn Vệ Hoài chủ động .

      “Cậu cũng thấy Tiểu Tịch bị đả thương.” Tầm mắt Thái tử rơi vào nơi nào đó bên ngoài cửa sổ.

      “Dạ, Thái tử muốn xử phạt thế nào, tôi có gì để , hết thảy đều tuân theo.”

      biết, tôi thể nào dùng lại Tiểu Cửu. Nếu xảy ra chuyện này, tôi gần như quên mất ấy là người Ám Đường. Chuyện này liên quan đến cậu, nhưng ta tránh khỏi trách nhiệm.”

      ra Thái tử cần phải nhiều, từ lúc mười bốn tuổi, Doãn Vệ Hoài theo bên cạnh , nhiều năm vào sinh ra tử, tình cảm như em, làm sao biết ý , bao gồm cả khó xử của . Nhà Hoàng phủ có nhiều đôi mắt nhìn ngó, vị trí này của ta làm sao có thể tiếp tục ngồi?

      Doãn Vệ Hoài im lặng lúc lâu, nắm chặt tay . “Tôi hiểu, có thể để tôi tự xử lý hay ?”

      thể!”

      Hai từ trong trẻo vang lên, đến từ miệng Trữ Dư Tịch, người bất thình lình xuất ở cửa phòng ngủ.

      Thái tử nhíu mày, kéo vào trong ngực. “Đứng dậy làm gì?”

      Mặc dù vết thương của còn đáng ngại, nhưng Thái tử thương , vẫn chịu để lộn xộn, giống như nuôi dưỡng tiểu thư được cưng chiều.

      Trữ Dư Tịch đẩy tay ra. “ Thái tử, để bị thương em cũng có phần thất trách.”

      Thái tử trầm mặt. “Em giống thế, đừng lung tung.”

      “Em giống ở đâu? Bởi vì quan tâm em? Bởi vì bảo vệ em? Nhưng Vệ Hoài sao, Tiểu Cửu cũng là người phụ nữ ấy quan tâm, cũng giống như và em, nếu như hôm nay đứng ở vị trí ấy, có thể ra tay giết em được
      sao?

      Giọng kiên quyết, hai người đàn ông chỉ có thể im lặng gì. Cuối cùng phụ nữ vẫn là phụ nữ, vẫn xử lý theo cảm tính.

      Thái tử, có thể thả Tiểu Cửu ? Để ấy chỗ khác, trở về nữa, có được ? Nếu như phải ấy báo với hai, sợ rằng chúng ta ..... Đều là vì chủ của mình, bắt ấy phải làm sao?”

      ........

      Doãn Vệ Hoài và Thái tử trao đổi ánh mắt, tiến động ra ngoài. Trữ Dư Tịch vội vã kéo lại, nước mắt lưng tròng. “ thể làm như vậy!”

      Doãn Vệ Hoài vẫn như trước, xoa xoa tóc , khóe miệng nâng lên nụ cười như có chuyện gì. “Cái gì cũng làm, quấy rầy hai người nghỉ ngơi.”

      Vài ngày sau Trữ Dư Tịch mới biết Doãn Vệ Hoài rồi, Tiểu Cửu cũng thấy đâu.

      Thái tử tắm xong ra ngoài, nhìn trùm chăn kín mít, bò vào chăn, nhàng ôm lấy , lại ngoài ý muốn phát mắt ướt át.

      Thái tử, ác lắm, Vệ Hoài có tình cảm sâu nặng với Tiểu Cửu, ràng hơn ai hết.”

      “.............” Thái tử im lặng, muốn hôn , lại quay mặt . Thái tử ép buộc, khẽ vuốt mặt , mỗi tấc da thịt của .

      cho bọn họ ba tháng, ba tháng sau chúng ta đính hôn, cậu ta trở về.”

      Thà rằng nghe nhầm, nhưng Thái tử chính xác là “cậu ta” mà phải “bọn họ”

      Trong phút chốc nước mắt tuôn rơi, nghiêng người qua kháng nghị trong im lặng, nên thể nhìn thấy vùng vẫy trong mắt . khẽ hôn lên lưng , có thể loáng thoáng nhìn thấy vết thương.

      “Nếu để em bị thương, chỉ có thể lấy cái chết để tạ tội. Tiểu Tịch, nếu như có em, phải đâu đê tìm người phụ nữa có thể để cam tâm tình nguyện thương cả đời? Để ấy giống như em? Trơ mắt nhìn em bị tra tấn mà thể làm gì, tâm trạng khi đó còn khó chịu hơn cả chết....Chuyện của Tiểu Cửu, nếu xem như chưa từng xảy ra, sau này biết có bao nhiêu Tiểu Cửu như thế, sau lưng là cả gia tộc, phải vì mình, ..... còn cách nào khác.”

      Đây là lần đầu tiên, Trữ Dư Tịch nghe được những lời này từ miệng Thái tử. thông minh hiểu chuyện như thế, luôn lấy đại cục làm trọng, tình huống lúc đó cũng để động vào Thi Dạ Triều, làm sao lại hiểu đạo lý này.

      Chỉ là cảm thấy hy sinh hạnh phúc của Doãn Vệ Hoài để đổi lấy hạnh phúc của mình, làm sao có thể an tâm, làm sao có thể đối mặt với Doãn Vệ Hoài.

      Thái tử sinh ra trong gia đình này, có rất nhiều chuyện dù muốn nhưng vẫn phải làm. Thân bất do kỷ, là cái cớ cực kỳ tàn nhẫn và vô cùng phũ phàng.

      chỉ có thể tự thuyết phục bản thân rằng phải biết cũng dễ dàng gì.

      Vào ngày đính hôn, Doãn Vệ Hoài thân tây trang chính thống, thân mình xuất tại hội trường đính hôn, phong trần, mỏi mệt nhưng vẫn phong độ, nhanh nhẹn, vẫn nụ cười ấm áp.

      Động tác vô cùng cưng chiều, nhàng lau nước mắt sắp tràn khỏi mắt . “Hôm nay em rất đẹp, Tiểu Tịch, lúc kết hôn muốn dắt em vào lễ đường, trai như cha mà.”

      cố gắng kiềm nén nước mắt, nở nụ cười xinh đẹp nhất, cho cái ôm. Nhìn cánh cổng màu sắc rực rỡ qua bờ vai , nơi đó trống , mỗi đóa hoa, mỗi phiến lá, hình như cũng mong đợi bóng dáng.

      ..............Nhưng đến cuối cùng, cũng chỉ là khoảng .

      Doãn Vệ Hoài biết đợi gì, nhàng đặt đôi tay lên vai , xoay người lại, mặt quay về phía người đàn ông vô cùng tuấn tú đó.

      “Hạnh phúc của em là ở trước mặt, ta chờ em, về phía trước, cho quay đầu lại.”

      Trữ Dư Tịch hít thở sâu, Doãn Vệ Hoài đúng, nhất định phải hạnh phúc, mới làm thất vọng, mới phụ tấm lòng......cảu dành cho .

      bước quay đầu lại, trước đây, mỗi bước , có biết bao gian truân trắc trở, hôm nay, người đàn ông của đứng trước bục tuyên thệ, có bất kỳ lý do nào để phụ lòng người đó.

      Thái tử nhàng nâng tay lên, nắm trong tay hạnh phúc dễ gì có được. Nơi đáy mắt là tình cảm kiên định và nồng nàn, kinh diễm nhất thế gian.

      Những suy nghĩ cố chấp, những tin tưởng và ngưỡng mộ, những hi vọng xa vời, xa đến mức thể thực được của , đến hôm nay tất cả trở thành thực.

      ..........

      Mong lòng người chỉ , bạc đầu chẳng xa nhau.

      Nếu như nhau vì được ở chung với nhau, vậy , nhau là vì cái gì đây?

      .............

      Doãn Vệ Hoài đứng ở góc, cách xa đám đông, hai tay cắm vào túi quần, lòng bàn tay phải nắm chặt sợi dây chuyền, khóe miệng phác họa nên đường cong hời hợt ljai động lòng người.

      .......... Em có thể yên tâm, tại bọn họ rất hạnh phúc.
      Last edited by a moderator: 28/10/15

    5. Băng Phong

      Băng Phong ╯ε╰ ( . ) ( . ) °∀°

      Bài viết:
      1,904
      Được thích:
      5,999
      Ngoại truyện 1: Doãn Vệ Hoài và Tiểu Cửu

      Editor: ViVu

      Sau khi tắm rửa, khỏa thân đứng trước gương, Doãn Vệ Hoài híp mắt đếm, toàn thân có mười bảy vết đạn bắn, trong đó có mười ba cái là năm đó vì bảo vệ Thái tử để tìm đường sống trong chỗ chết.

      Tầm mắt ngừng lại ở hàng dấu răng trước ngực, lấy ngón tay sờ .

      Haizz, người phụ nữ kia lúc ấy dùng bao nhiêu sức lực, lâu như vậy, dấu vết vẫn chưa mất. Rất kỳ quái nhớ lúc đó có đau, nhưng bây giờ, càng lúc càng cảm thấy có cảm giác đau đớn rót vào trong tim từ nơi nào đó, có khuynh hướng lan rộng.

      ở trần, đứng trước cửa sổ, ngón tay kẹp điếu thuốc. có mở đèn, ánh sáng lộng lẫy bên ngoài chiếu vào trong màn đêm, vầng sáng nhàn nhạt chiếu vào gương mặt khôi ngô của .

      Ngay cả thời gian cũng nhịn được mà tổn thương .

      Đêm khuya như vậy, nỗi nhớ nhung vô bờ bến của dần phun trào trong bóng tối.

      Doãn Vệ Hoài khẽ nâng khóe miệng, trong mắt phát ra ánh sáng dịu dàng.

      Làm sao đây, em mới có mấy ngày, nhớ em đến thế.

      ……

      Chương 1: Doãn Vệ Hoài chỉ dạy em?

      Mạng của cũng rất lớn.

      Năm đó, Lúc Trữ Chiêu Nhân ôm về đứa bé thoi thóp : mạng của Doãn Vệ Hoài, phải ai cũng có thể dễ dàng lấy được.

      Trước khi gặp Tiểu Cửu, trọng tâm của cuộc sống Doãn Vệ Hoài, hoàn toàn vì báo đáp ân tình của Trữ Chiêu Nhân, mà làm việc cho nhà Hoàng Phủ.

      quên thân thế của mình, quên hết mọi thứ, chỉ nhớ mỗi tên mình.

      huấn luyện của Trữ Chiêu Nhân dành cho những học trò, là tương đối gian khổ. die`nda.n'le/qu'ydo"n Ở mỗi động tác chiêu thức, ông đòi hỏi độ chính xác rất hà khắc gần như biến thái, ông nghiêm nghị chỉ với học trò, mà với con ruột còn cao hơn.

      chỉ lần nhìn thấy bé gầy yếu đó len lén cắn răng khi mình bôi thuốc. Nước thuốc đổ vào vết thương, đau đến nhíu mày nhắm mắt, cắn môi, tiếng nào.

      Đó là bé khả ái được nhiều người thích, năm đó hơn sáu tuổi, đương nhiên là coi như em .

      Trong tất cả học trò của Trữ Chiêu Nhân, Lạc Dương là đối thủ lớn nhất của Doãn Vệ Hoài. Từ đến lớn, dù ngoài sáng hay trong tối, bọn họ đều phân được cao thấp.

      Trữ Chiêu Nhân từng , Vệ Hoài, thiên phú của con cực cao, lại có chung nhược điểm với Tiểu Tịch: lúc quan trọng lại đủ tàn nhẫn!

      Doãn Vệ Hoài cười vu vơ: phải có bao nhiêu tàn nhẫn mới được xem là tàn nhẫn ạ?

      Bị Trữ Chiêu Nhân khiển trách, con bé Trữ Dư Tịch bưng khay trà tới, ngồi xổm sau lưng cha len lén hé miệng cười.

      Trữ Chiêu Nhân nghiêm nghị như vậy, nhưng có nhược điểm hầu như mọi người đều biết. Chính là sợ vợ.

      Mỗi khi bọn Doãn Vệ Hoài phạm sai lầm bị mắng Trữ Dư Tịch xúi giục Đường Yên ra tay “cứu”.

      “Chiêu Nhân, vào đây với em chút.” Nữ vương Đường Yên đầy khí thế, tùy tiện câu, Trữ Chiêu Nhân cũng dám chậm trễ.

      Chờ bóng dáng ông ấy biến mất ở sau cửa viện, Trữ Dư Tịch cáo mượn oai hùm cầm cây roi của cha, quất bành bạch vào tay giơ cao của Doãn Vệ Hoài. “ cho lười biếng, chân kéo thẳng!”

      Thấy để ý tới , ngược lại, xấu xa bắt đầu làm cho nhột, Doãn Vệ Hoài nhịn được, nhanh nhẹn xoay người đứng lên giày vò . Hai người, lớn nháo thành đoàn. " Ánh chiều tà trải đầy viện, hai người ngồi với nhau bậc thang.

      “Em vẫn luôn muốn có trai, tại sao phải do mẹ em sinh ra?” Trữ Dư Tịch vẫn còn rất , thế nào nữa vẫn còn rất ngây thơ.

      Doãn Vệ Hoài nhịn được siết chặt . “ phải là trai em sao.”

      Từ lâu xem nhà họ Trữ là nhà của mình. Trữ Chiêu Nhân và Đường Yên vẫn xem như con ruột, mà bé ấy lại như em , bình thường rất hay gần gũi với . Lạc Dương từng hỏi , thích Tiểu Tịch? cười, có bé này tôi sợ sư phụ dùng cách tra tấn thể xác rồi.

      Lạc Dương luôn luôn u ám lại nở nụ cười thấu hiểu.

      Những ngày ở nhà họ Trữ, là những ngày ấm áp nhất của .

      Mười bốn tuổi, rời khỏi nhà họ Trữ, từ đó theo bên cạnh Thái tử, gần như tấc cũng rời, bảo vệ ta. Xét theo truyền thống Thái tử cũng phải là người tốt, Doãn Vệ Hoài cũng thế. còn nhớ, lần đầu tiên hút thuốc, lần đầu tiên tiếp xúc với ma túy, còn có lần đầu tiên chơi phụ nữ, đều là do Thái tử thúc đẩy.

      Ngay cả lần đầu tiên động lòng, Thái tử cũng thể thoát khỏi trách nhiệm.

      Trải qua trận kinh tâm động phách ở Mĩ, người chưa bao giờ tin tưởng chuyện đại nạn chết có hậu phúc như Doãn Vệ Hoài cũng bắt đầu cảm thấy trời cao còn chưa quên .

      Hôn mê tháng, cuối cùng tỉnh lại, vậy mà lại chết, vậy tiếp tục trả nợ thôi.

      Thái tử dẫn theo băng sơn mỹ đến thăm , ràng là đến kích thích .

      Lời mỹ nhân cũng mang theo ba phần lạnh lẽo.

      “Em là Tiểu Cửu, xin chỉ giáo.”

      Lời chào hỏi ngắn gọn. ra mỹ nhân này là người khác đưa tới làm đồ chơi để lấy lòng Thái tử.

      Khi đó vẫn chưa thể chuyện, thể làm gì khác hơn là nghi ngờ trừng mắt nhìn . Bị Thái tử giễu cợt, ôm chầm lấy Tiểu Cửu. “Dáng vẻ Doãn Vệ Hoài giờ là nửa chết nửa sống làm sao chỉ giáo, để gia chỉ giáo chút? Hửm?”

      Lúc đó là đầu xuân, là mùa vạn vật sống lại, cũng là mùa Doãn Vệ Hoài sống lại lần thứ hai.

      Tình trạng vết thương của khôi phục thần tốc, rất nhanh có thể xuống giường lại, có thể đánh vài chiêu với Tiểu Cửu, trong người có thương tích, đều phải cẩn thận, thể phóng thích tay chân, bị chiếm hết thế thượng phong.

      Doãn Vệ Hoài bị thua lại cười qua loa, ngược lại có thể thấy được tia sáng hả hê mang chút ngây thơ từ trong mắt .

      ra là người phụ nữ của Ám Đường.

      Thái tử ném tư liệu điều tra về Tiểu Cửu cho Doãn Vệ Hoài. “Bình thường chú ý chút, lời thành , cậu trực tiếp xử lý, cần xin phép tôi.”

      Kì thực cái gọi là tài liệu kia chỉ là hai tờ giấy, đơn giản.

      Doãn Vệ Hoài nhìn qua lượt, vừa đúng lúc Tiểu Cửu từ bên ngoài vào. sờ sờ cằm, thầm oán trách.

      Đúng là phụ nữ mười tám thay đổi rất nhiều, người phụ nữ này trổ mã rất nhanh, tài liệu cũng chính xác trăm phần trăm..........

      ..............

      Doãn Vệ Hoài thừa nhận là cố ý trêu . Quả nhiên, khi Tiểu Cửu bước ra khỏi phòng Thái tử, hai gò má ửng đỏ rất khả nghi, hung hăng đấm cái.

      Dựa vào quá khứ, cười hì hì. “Bên trong rất kịch liệt sao?”

      Tiểu Cửu quay sang hướng khác, cúi đầu, tiếp tục nghịch móng tay.

      Tay rất đẹp. Bàn tay như ngọc, mười ngón tay thon dài, móng tay màu hồng tròn tròn, hình dáng hoàn mỹ. gặp qua phụ nữ tóc, da, dáng, nhưng người phụ nữ này lại thích nhất móng tay của mình.

      Mỗi động tác của ngón tay bàn tay ngọc ngà của Tiểu Cửu đều vui tay vui mắt, đột nhiên cảm thấy bụng dưới nóng lên, ho khan tiếng, quay mặt .

      Nhưng mà dù nhìn ấy, trong đầu đều là hai bàn tay mảnh khảnh của .

      Bên trong, tiếng rên rỉ phóng đãng của người phụ nữ từ từ lớn lên, bị cánh cửa ngăn cách cũng có thể nghe thấy.

      Tiểu Cửu vô ý nhìn thoáng qua, chợt cười khẽ. “ nhịn được cũng có thể vào, để em giữ của cho.”

      Lúc này Doãn Vệ Hoài mới phát mình dựng lên cái lều , mà người phụ nữ này lại còn bình tĩnh hơn cả .

      Cũng đúng, mặc dù tuổi lớn, nhưng mà kinh nghiệm lại phong phú. Được dạy dỗ đặc biệt để trở thành người phụ nữ của Thái tử.

      Nếu như biết phản ứng của mình là vì , biết có dáng vẻ gì?

      Nghĩ như thế, Doãn Vệ Hoài có ý tốt đến gần chút. “ cần phiền phức như vậy, sử dụng nguyên liệu có sẵn cũng được.”

      Tiểu Cửu cũng né tránh, nhướng mày. “Có ý gì thế?”

      cuối khẽ lên cao, tựa như sợi lông vũ phớt qua đáy lòng , hơi ngưa ngứa. Sờ cái cằm tinh xảo của , cúi đầu, rút ngắn khoảng cách.

      “Em hiểu sao?”

      Đôi mắt Tiểu Cửu trong suốt và tinh khiết, khóe miệng lại nở nụ cười mập mờ. “Em hiểu, Vệ Hoài muốn dạy em sao?”

      dừng lại, cười tươi hơn. “Rình coi cũng phải là thói quen tốt.”

      Tiểu Cửu vuốt ve tay , khôi phục lại dáng vẻ lạnh lùng thường ngày. “Lạ nha! Là chơi quá nhập tâm, chịu đóng cửa xe.”

      và Thái tử xã giao, xuống xe ở dưới lầu lấy tài liệu, ai ngờ gặp phải Doãn Vệ Hoài và phụ nữ chơi trò xe chấn. “Người phụ nữ mở miệng gọi tiếng “ Vệ Hoài” cực kỳ phóng đãng.”

      Thảo nào tìm khắp nơi thấy ta, ra là ở đây ăn vụng.

      Vừa đúng lúc ta đạt cao triều. Nhưng lại nhớ rất ràng, người đàn ông này có hông rất chắc khỏe.

      ............

      Doãn Vệ Hoài túm lấy muốn đứng dậy, kéo nhanh trở về. Tiểu Cửu có nơi chống đỡ, tay chống lên ngực , chân lại trùng hợp quỳ gối bên hông .

      Tư thế nữ nam dưới, Doãn Vệ Hoài suy nghĩ sâu xa, nhìn về nơi bộ phận nào đó của hai người đặt cạnh nhau. “Sao vậy? dạy em? Hay là.... Em dạy ?”

      Tiểu Cửu khinh thường hừ lạnh tiếng, bàn tay bé trượt từ lồng ngực đến cái nơi cứng rắn kia, lòng bàn tay phủ lên, nhàng di chuyển. Hai mắt Doãn Vệ Hoài híp lại, nơi đó càng thêm phình to lên.

      Dưới quyến rũ của , dù còn cách quần nhưng cũng có thể cảm nhận được dục vọng nóng bỏng của giật giật trong lòng bàn tay .

      Phải thừa nhận rằng, tay nghề rất tốt. nuốt ngụm nước bọt, yết hầu trượt lên trượt xuống. Ngón tay và bàn tay của dùng sức rất thành thạo, khoái cảm cùng cực làm cho suýt bật ra tiếng rên rỉ.

      thể nhìn được, tay vừa mới chạy đến bắp đùi , bỗng dưng nơi nào đó giữa hai chân bị trận đau đớn kịch liệt........

      rên lên tiếng, khổ sở ưỡn người lên, lấy tay che lại........... Mắt thấy người phụ nữ kia nhanh chóng tránh qua, nét mặt hài lòng.

      “Tiểu Cửu, em xuống tay........ Cũng quá độc ác........”

      “Còn có thể ác hơn, lần sau có thể xem thử.”

      vừa mới định thêm gì nữa, Thái tử mở cửa ra, khoác áo choàng tắm ra ngoài, bảo Doãn Vệ Hoài đưa diễn viên này về, Doãn Vệ Hoài hít sâu hơi, từ từ nâng người lên, lại thở dài.

      Thái tử nhìn tư thế quái đản của , vẻ mặt cứng ngắc, mà vẻ mặt Tiểu Cửu lại như có chuyện gì xảy ra, suy nghĩ chút là đoán được tám phần, cười vô lại vỗ vỗ vai , nghiêng đầu thấp giọng .

      “Cậu quá mất mặt.”

      Doãn Vệ Hoài cắn răng, liếc nhìn Tiểu Cửu, lúc lướt qua người , rất tức giận ra câu. “Em chờ đấy, sớm muộn gì cũng thu thập em!”

      Tiểu Cửu nhướng đôi mắt xếch, xì mũi coi thường.

      Cho dù Thái tử bận vẫn ung dung nhìn hai người mờ ám “liếc mắt đưa tình”, đoán được có chuyện để đùa, cười to lên.

      ra là, Doãn Vệ Hoài, ra là.........
      Last edited by a moderator: 28/10/15
      diepchi thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :