1. Tất cả những truyện có nguồn từ diễn đàn LQĐ thì ko cần xin phép

    Những truyện của bất kì wordpress, web hay forum khác phải được sự cho phép của chính chủ và post sau chính chủ 5 chương hoặc 5 ngày

    Không chấp nhận comt khiêu khích, đòi gỡ truyện hay dùng lời lẽ nặng nề trên forum CQH. Nếu có sẽ bị xóa và ban nick vĩnh viễn!

    Quản lý box Truyện đang edit: banglangtrang123

       
    Dismiss Notice

Khuất phục - Tâm Thường (Full Đã có eBook chính văn Ngoại truyện 2

Thảo luận trong 'Truyện Đang Edit'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. wjuliet43

      wjuliet43 Well-Known Member

      Bài viết:
      7,846
      Được thích:
      14,123
      Chương 10. Thi Dạ Triều

      Đây là đâu?

      Nàng biết. Xung quanh chỉ có đêm tối vô tận, lạnh lẽo vây lấy nàng.

      có tiếng người, có ai cả. Bên trong này yên tĩnh như vậy, nàng hoàn toàn mất khái niệm về thời gian. Nàng bị bắt đến đây bao lâu, ngày? Ba ngày? Mười ngày ….

      Toàn bộ thế giới, chỉ có mình nàng. Tay chân bị trói, mắt bị miếng vải đen bịt chặt. Đối với những thứ hay biết, con người luôn sợ hãi.

      Nàng co rúc trong góc.

      Nàng khát, nàng lạnh, nàng thương, nàng sợ …. Nhưng nàng khóc, nàng tin chắc có người đến cứu nàng.

      Tiếng “loảng xoảng” thức tỉnh nàng, cửa mở ra, là tiếng bước chân.

      Có người vào. Dừng trước mặt nàng.

      Có người nhìn nàng. Nàng nghiêng đầu sang chỗ khác, ánh mắt giống người, rắn độc bình thường làm cho người ta sợ hãi, làm cho người ta lo lắng.

      Người nọ ngồi chồm hổm xuống, bàn tay nắm lấy cằm nàng, quay lại.

      Đầu ngón tay người này lạnh như băng. Bàn tay lau mặt nàng, đầu vai… Lòng bàn tay người này lại càng thêm lạnh lẽo, khí lạnh xâm nhập da nàng, theo huyết mạch lẻn vào cơ thể, cơ hồ muốn đông cứng cả người nàng.

      mặt có xúc cảm êm dịu, giống nhau có nhiệt độ.

      Người này hôn nàng!

      Cảm giác ghê tởm tràn ra, nhưng nàng bị giam cầm, cách nào tránh thoát.

      cần ….” lâu được ăn cơm, tiếng nàng giống như rên rỉ.

      Người đàn ông cười khẽ. Môi dời đến bên tai nàng. “ cần sao? Tiểu Tịch của tôi.”

      Cả người Trữ Dư Tịch như bị sét đánh, thể nhúc nhích. Giọng này, khiến nàng sợ đến thất thanh.

      đùi trắng nõn bắt đầu có thứ dạng sinh vật dài mảnh , lạnh lẽo ngọ nguậy.

      Cái đó đúng …. Cái đó đúng ….

      Người đàn ông thấy sắc mặt trắng bệch, hết sức vui sướng. Nắm lấy mặt nàng, hôn. Động tác êm ái, giống như đối đãi với thứ bảo vật trân quý nhất.

      “ Rốt cuộc …. Tiểu Tịch, tiểu Tịch của tôi, tôi thích thứ gì, chúng đều nằm trong tay tôi.”

      Người đàn ông cầm lấy thứ sinh vật quấn quanh chân nàng, lại gần môi của nàng.

      Nàng thậm chí nghe thấy tiếng “Xè xè”, cùng lưỡi thỉnh thoảng quét qua khoé môi nàng, cảm xúc kinh khủng, trong đầu nàng trống rỗng, cử động cũng dám, cả phát run cũng dám.

      “Thân ái, đừng sợ, nó làm đau em … Tôi cũng .” Người đàn ông bế nàng vào lòng, đặt nàng lên chiếc giường nệm mềm mại. Nghiêng người ghé vào người nàng, mỗi tấc thương đụng chạm nàng, lại hà hơi cổ nàng.

      “Nhìn em bây giờ, nhu thuận cỡ nào, nghe lời cỡ nào, tiểu Tịch, tôi thích em như vậy, biết ?”

      Nàng cố nén tất cả sợ hãi và khó chịu, nàng nhịn….

      Bàn tay lạnh lẽo của người đàn ông cướp dần nhiệt độ cơ thể nàng, cởi áo nàng ra, nàng kiên cùng cùng tin tưởng lại biến mất chút.

      Cuối cùng khắc kia, miếng vải che mắt đen kia bị tháo ra, nàng trước cái đau đớn thấu xương, nhờ ánh trăng mà thấy dung mạo của người kia, thấy cả nụ cười quỷ dị vặn vẹo của ta.

      Thi Dạ Triều!

      tiếng sét xé rách đêm đen.

      Trữ Dư Tịch đột nhiên thức tỉnh ngồi dậy trong bóng tối. Mồ hôi lạnh khắp lưng, cặp mắt trợn tròn, môi giống như cá thiếu nước. Nàng mở đèn đầu giường, chút ánh sáng yếu ớt, ấm áp làm dịu trái tim đập loạn nhịp.

      Nàng ở đầu giường lát, xuống giường rót cho mình ly nước đá, đầu lưỡi cảm nhận hơi lạnh xuyên thấu qua lớp thuỷ tinh, nàng giống như chảm phải điện liền ném cái ly , ly thuỷ tinh tiếp xúc thân mật với mặt đất, bên tai vang đầy tiếng bể bén nhọn chói tai.

      Nàng chống vào cạnh tủ, nhìn những mảnh vỡ bừa bãi.

      Tại sao lại mơ thấy giấc mơ này? Nàng lâu chưa từng mơ thấy nó rồi.

      Nàng kéo áo ngủ che kín mình. Ngoài cửa sổ vẫn là những tiếng sấm vang dội, giống như báo trước điều gì đó.

      Nàng lo lắng, tự an ủi bản thân.

      qua, đều qua rồi. cần tự hù doạ mình.

      Cả đêm chưa chợp mắt. Ngày thứ hai , nàng học bị Hoàng Phủ Dĩ Nhu nhìn chằm chằm vào hai mắt thâm quầng của nàng, giễu cợt, nàng cãi lại. Bởi vì thiếu ngủ, đầu vẫn hỗn loạn. phải là tiết học quan trọng, nàng định gục xuống bàn ngủ gà ngủ gật.

      Nàng ngồi gần cửa sổ. Ngoài cửa sổ , trời sớm sáng lại sau cơn mưa hôm qua. Ánh nắng tươi sáng, thời tiết xuân – hạ tinh tế giao hợp, đây là khoảng thời gian nàng thích nhất. Lúc này quá nóng, còn có cơn gió ấm áp thổi qua người, là loại hưởng thụ.

      Bỗng nhiên có người đẩy cánh tay nàng. “ Tiểu Tịch! Tiểu Tịch!”

      Nàng hoảng hốt dần tỉnh táo lại. Ngẩng đầu, lại là hình ảnh Thi Dạ Triều cười, có chuẩn bị, nàng sợ giật mình, kêu khẽ tiếng, cơ thể co lại.

      Nửa định thần nhìn lại, ra là Dĩ Nhu.

      Hoàng Phủ Dĩ Nhu hiển nhiên cũng bị nàng làm cho sợ hết hồn. Ôm lấy ngực “ Cậu làm gì đấy, làm mình sợ muốn chết!”

      “Cậu hù mình có.” Trữ Dư Tịch còn hơi sức để oán giận, lúc này mới phát ra cả phòng học chỉ còn lại hai người bọn họ. Đồng hồ điện tử tưởng cho nàng biết là buổi trưa.

      Nàng giữ vững tư thế lại ngủ đến trưa . . . trách được cổ lại đau như vậy.

      Dĩ Nhu hình như nhận ra được khác thường của nàng, bàn tay bé đặt lên trán nàng. “ có sốt nha, cậu thoải mái sao? Cả người phờ phạc rã rượi.”

      “Mình sao, tại tối ngủ ngon.” Nàng gom bài thi, khoá cửa, kéo cánh tay Dĩ Nhu rời .

      Dĩ Nhu cười nàng, có phải vì nghĩ tới thái tử mới khó ngủ . Mặt Trữ Dư Tịch đỏ lên.

      Đúng là rất muốn . Từ lần gặp gỡ tình cờ ở PUB lần trước, nàng cũng chưa từng gặp lại . Mặc dù chỉ xem tình cảm như quyển sách giải trí. Đơn giàn cùng nữ minh tinh dùng bữa tối lãng mạn, sau lại có tin hai người cùng đến hộp đêm chơi, hạ lưu chịu được.

      Nắm lấy tờ bào, Hoàng Phủ Dĩ Nhu vỗ trán. “ là gia môn bất hạnh mà, mình hiểu được, rốt cuộc cậu thích điểm gì ở ấy chứ? Toàn thân có lấy 1 điểm tốt, là cặn bã mà.”

      Trữ Dư Tịch vốn quen với những chuyện lộn xộn lùm xùm này của thái tử. nàng khó chịu sao? Cũng chưa chắc. Chỉ là nhìn nhiều, để bản thân biết điều chỉnh. Nàng tự nhủ, ra thái tử có chút phong lưu, bướng bỉnh kiên cường chút, còn lại có gì. còn trẻ, chỉ mới 25, đàn ông trẻ tuổi luôn làm chút chuyện xấu. Nàng hiểu, luôn có … Luôn có ngày xoay người lại thấy nàng, để ý đến nàng.

      Nàng chờ chơi chán. Chờ đến khi thấy nàng tốt hơn.

      ….

      Nhan Loan Loan vừa dừng xe có cuộc điện thoại gọi đến. lấy chiếc điện thoại trong túi ra, vừa phủi phủi nếp nhăn váy, để ý đến tên của người gọi.

      “Hi, Hello?”

      Giọng nam bên đầu kia nghe thấy tiếng xen chút giận dữ, động tác dừng lại chút, thử dò xét.

      “Loan Loan?”

      Nét mặt Nhan Loan Loan nhất thời lạnh mấy phần, bước chân liền chậm lại, thanh cẩn thận. “Ừ là tôi.”

      làm gì?” Người đàn ông tiếp tực vùi đầu xem văn kiện, thỉnh thoảng lại ký tên mình đó.

      “Tôi ở bên ngoài.” suy nghĩ chút, lại bồi thêm câu. “ dạo mình, …Có chuyện gì sao?”

      Người đàn ông trầm mặc hồi lâu, bút trong tay theo tiết tấu gõ lên mặt bàn. “ Buổi tối cho người sang đón em, ăn cơm tối, món Thái em thích ăn.”

      dừng bước, cách con đường cái, nhìn thấy chiếc Maybach 62S đậu ở đó, lòng lại có chút gợn sóng.

      “Loan Loan? Em có nghe ?” Người đàn ông lại hỏi.

      “Tôi nghe … Tối nay sao?” Nhan Loan Loan thu lại tầm mắt, trong lòng nghĩ lý do để từ chối.

      “Đúng.” Giọng điệu người đàn ông phản bác.

      “Hôm khác được ? Tôi còn công việc mới làm nửa thôi, tôi ---“

      “Bảy giờ tối này, ở nhà có người đến đón em.” Người đàn ông tiếp nhận lời … Bàn giao toàn bộ sau đó trực tiếp cúp điện thoại, cho đường lui.

      Nhan Loan Loan nhìn màn hình tắt, đôi lông mày nhíu lại. Lộ ra nụ cười khổ. ta luôn như thế, tự ý quyết định, thèm nghe ý kiến của người khác. Cũng cho phép có người phản kháng mình.

      Buổi tối, tối hôm nay, có lẽ lần này thể trốn rồi.

      Trốn, giãy giụa thế nào cũng còn quan trọng. Kết quả thế nào cũng giống nhau, cho dù như thế nào cũng thể thoát khỏi lòng bàn tay của ta.

      Cuộc đời của là như thế, thứ xem trọng là tự do, nhưng lại chưa từng có cái tự do chân chính nào. Lại lần nữa ngẩng đầu lên nhìn chiếc xe đối diện bên đường cái, mắt loé lên, sau đó lại u, xoay người tiến vào cửa hàng ven đường.

      ………………..

      Cùng lúc đó, Hoàng Phủ Triệt rời khỏi toà nhà lớn đối diện, theo thói quen nhìn sang xung quanh, về phía xe của mình, mở cửa xe, cơ thể dừng lại, tay khoác lên cửa xe, xoay người lại nhìn chiếc Cayenne đối diện.

      Là xe của .

      Phóng tầm mắt nhìn chung quanh, phát được bóng dáng của . Do dự có nên tới ….

      hai!”

      Hoàng Phủ Triệt quay đầu lại, sau lưng là mặc đồ thể dục đứng thẳng, cười nhạt.

      “ Tiểu Tịch, là đúng lúc.”

      “Đúng vậy nha, em thường chạy bộ ngang qua con đường này, ít xe lắm.” Trữ Dư Tịch ngừng trao đổi , lại còn làm động tác chạy bộ tại chỗ. Mái tóc dài được buộc cao sau ót, vung vung. Áo thun trắng xen chút xanh dường, cùng quần thể thao ngắn, hơi thở tràn đầy sức xuân tản mát quanh người nàng.

      “Thói quen tốt đó, tối nay ăn cơm trong nhà, Tiểu Nhu hẳn cho em biết.” Bởi vì quan hệ đặc biệt giữa nhà họ Trũ và nhà Hoàng Phủ, nên thái tử và Hoàng Phủ Triệt lại đối xử tử tế với , khác hẳn với các khác.

      “ Ừm, em biết rồi.” tháng phải có lần liên hoan gia đình. Nhà Hoàng Phủ rất thương Trữ Dư Tịch, hơn nữa quan hệ hai nhà khá tốt, thường muốn ở cùng nhau .

      “Này, cùng về chứ?” Hoàng Phủ Triệt xem giờ, ra còn sớm chút.

      , em chạy xong còn có chút bài tập phải làm, tối em tự đến, hai có chuyện cứ trước .”

      “Cũng được, tối nên cẩn thận chút, mọi chuyện qua rồi, lão già kia cũng hay nhắc em lắm.” Hoàng Phủ Triệt nhìn khuôn mặt trẻ tuổi sinh động, lòng lại nhịn được mà thốt ra. biết chuyện Thi Dạ Triều ảnh hưởng đến Trữ Dư Tịch, muốn kích thích . Có lẽ đa tâm.

      “Yên tâm ~ vậy em trước nha.” Trữ Dư Tịch cười rất ngọt ngào, rất có sức hút, khiến cho lòng người ta cũng cảm thấy ấm áp theo.

      Trữ Dư Tịch thế này là điều vui nhất mà muốn được nhìn thấy, cần vất vả giúp khôi phục lại cuộc sống bình thường. Hoàng Phủ Triệt hiếm khi để lộ nụ cười tự nhiên chân thành trước mặt người khác, tay vỗ vỗ vào gương mặt , động tác trìu mến.

      , tối gặp.”

      “Tối gặp lại.” Trữ Dư Tịch phất tay cái, bóng dáng linh động dọc đường xa dần.

      Gương mặt tuấn mỹ của Hoàng Phủ Triệt lại khôi phục lại hình nét cũ, vẻ lạnh lùng xa cách.

      lại đến chiếc xe đối diện xem, lại chỉ thấy đuôi xe lấp loé xa dần. nhíu mày, ngồi vào trong xe, khởi động động cơ,tăng tốc độ đuổi theo nó.

      Từ kính chiếu hậu, Nhan Loan Loan nhìn thấy bóng xe màu trăng, gương mặt xinh đẹp là vẻ mặt gì. tăng tốc, cũng tăng tốc. Cũng vội vã vượt qua , chỉ theo sát.

      phải truy đuổi, mà ràng là bức bách.

      Nhan Loan Loan có chút tức giận, thay đổi tốc độ, gần như vượt qua, tưởng như hất ra.

      Dần thấy bóng dáng . lộ ra nụ cười giảo hoạt của kẻ chiến thắng, quá khinh thường bản nương rồi!

      ……..
      đuổi theo nữa, nụ cười của phai chút ít, tốc độ xe chậm dần, cuối cùng dừng lại ven đường vắng vẻ.

      nhìn chằm chằm vào kính chiếu hậu, giống như mong đợi ….

      Trong lòng bắt đầu có chút hốt hoảng.

      Mở cửa xe, vòng qua đuôi xem phóng mắt nhìn, là ánh đèn neon nhấp nháy của thành phố. Ngẩng đầu, thấy sao, chỉ có đêm tối hỗn độn.

      Năm phút.

      Mười lăm phút.

      Nửa tiếng … vẫn chờ. Chờ xuất .

      ngồi đuôi xe, tầm mắt vẫn nhìn chằm chằm vào con đường.

      Chợt, cười, tự giễu.

      rốt cuộc đợi gì?

      là ngọn tháp cao nhất, nếu có tâm, với kỹ thuật của bỏ rơi sao?

      là … kẻ ngốc, lòng tham lam, trong lòng cũng nên tồn đọng ảo tưởng, chút ảo tưởng cũng thể có. .. .

      Cuộc đời của , cũng giống như bầu trời đêm tối nay, có lấy ánh sao hi vọng nào, dù là phần ít ỏi … cũng .

      Chấp nhận, là từ mà sớm được học.

      ……..

      Nhan Loan Loan thở hơi dài, nhìn bên ngoài chút, giờ cũng trễ rồi, nên về thôi, trở về đối mặt với số mệnh của mình.

      xoay người lại, có chút chán nản, giày cao gót gõ lên thanh rầu rĩ tịch mịch, ngón tay vừa chạm vào cửa xe, dường như còn lực để kéo nó ra.

      cúi người, khoanh tay ngồi chồm hổm xuống. Nghĩ đến mọi việc lại trở về như thuở ban đầu, chĩ là, người đàn ông kia làm sao cho phép lại chạy trốn, kháng cự ….

      Bỗng dưng ánh đèn chói mắt đánh trước người .

      lấy mu bàn tay che mắt, mượn khe hở nhìn lại, dám tin trợn tròn hai mắt ---
      Maybach màu trắng. Chỗ tài xế ngồi, là . …. dã ở đó bao lâu?

      Chỉ thấy những bước trầm ổn của từng chút nện xuống nền đất, về phía . Mỗi bước , tim lại đánh trống.

      chậm rãi đứng lên, nhưng lại giống như bị dính phải ma pháp, thể nào động đậy.

      ! Trong lòng lại có tiếng cảnh báo thét gào: được! Đừng đến gần nữa, đừng!

      Nhưng đến tới trước người mình, phát đôi con ngươi của người dàn ông trông đêm tối càng đẹp, càng mê hoặc lòng người.

      giật giật môi, bộ dáng vân đạm phong khinh ( nhàng thanh thản)

      “Này ~”
      bornthisway011091 thích bài này.

    2. wjuliet43

      wjuliet43 Well-Known Member

      Bài viết:
      7,846
      Được thích:
      14,123
      Chương 11. Trốn sao?

      Họ Hoàng Phủ là đại gia tộc có danh tiếng, quyền thế nhất thành phố T. Duy chỉ có gia tộc Lôi thị mới có thể chống lại. Chỉ tiếc hơn hai mươi năm trước trong đêm mưa nọ, họ Lôi huy hoàng nhất thời trong mưu cuối cùng hoá thành đống phế tích. Họ Lôi bằng tốc độ kinh người suy vong, thay vào đó là nhà Thành Tây Phong.

      Thế lực của gia tộc Hoàng Phủ …. Rất rộng lớn. Hoàng Phủ Duyện là ông của thái tử, đại gia trưởng của họ Hoàng Phủ, cuối cùng là người nắm quyền, thương hai đứa cháu trai.

      Kể từ lần đó vì chuyện kết hôn của thái tử mà cãi nhau ầm ĩ trận với cha, lấy kết quả việc thái tử đại náo tập đoàn Hoàng gia, thái tử hơn tháng chưa về nhà.

      Hoàng Phủ Triệt chỉ có thành kiến với cha mình, còn đối với ông lại rất tôn kính. Hoàng Phủ Duyện gia phó cho Hoàng Phủ Triệt, lần này dù thế nào nữa cũng phải gọi thái tử về, muốn trói cũng phải trói đem về. Nên khi thái tử bị Hoàng Phủ Triệt mạnh mẽ đem về, sắc mặt tự nhiên cũng tốt lắm.

      Những lúc này, Tân Tiệp luôn muốn tự mình xuống bếp làm vài món ăn sở trường mà mọi người thích, nên lúc này bận việc trong bếp. Đường Yên luôn có nhiều đề tài hết với Tân Tiệp, cũng theo giúp bếp tay. Hoàng Phủ Dĩ Nhu từ trước đến giờ là thiên kiêm tiểu thư, chỉ có thể ngồi há miệng chờ cơm, vậy mà gân đây biết nổi điên gì, nhất định phải học nấu nướng. Nhưng lại chẳng có nửa điểm tài năng nấu nướng, chân tay vụng về, bàn tay mềm mại bị dao cắt phải thành rất nhiều vết thương . Tân Tiệp khuyên được , mà mắt đỏ cả lên cũng chịu thua.

      “ Cháu còn biết trở về!” Mặt Hoàng Phủ Duyện khiển trách.

      Thái tử sống ở đâu ở yên ở đấy, hai chấn vắt chéo, ngồi ghế sa lon.

      “ Khỏi phải giả bộ, Lão Nhân Gia hạ thánh chỉ trói cháu lại, phải muốn nhìn đứa cháu đích tôn này đến sao, cháu cũng về rồi, ngài còn cố tình nghiêm mặt cho ai nhìn đây?”

      “Cái tên nghịch tử này, ai…..” Hoàng Phủ Duyện giả bộ được, vuốt ve bộ râu xám của mình, thở dài.

      “Các cháu chỉ biết ở bên ngoài rong chơi, chỉ có tiểu Tịch còn nhớ đến lão già như ta thôi.”

      thái tử bận rộn, cháu phải thường đến thăm ông sao.”

      Trữ Dư Tịch ở cạnh Hoàng Phủ Duyện, bóc từng quả nho cho ông, chỉ sợ ông lại giận thái tử, lại đưa quả vào miệng Hoàng Phủ Duyện, Hoàng Phủ Duyện vui mừng, lông mày cũng hất lên.

      “Đúng vậy nha, cháu bận lắm. Ngài cũng muốn cháu giống như con bé bóc nho cho ngài ăn à? Việc đó cứ để tiểu Tịch làm , chuyện đó, toàn là phụ nữ đút nho cho cháu ăn thôi.” Thái tử vô liêm sĩ .

      Hoàng Phủ Duyện cười lạnh: “ Cháu cho rằng ta già rồi nên hồ đồ sao? Đừng cho rằng ta biết những chuyện bại hoại xấu xa bên ngoài của cháu, cháu cũng nên ngừng lại , nếu cứ như vậy còn con nhà ai nguyện ý gả cho cháu.”

      đến đề tài này, thái tử ghét vô cùng, làm bộ đứng dậy : “ Chuyện này nhọc ông phí tâm, bất đắc dĩ đem bảo bối tiểu Tịch của ông gả cho cháu, biết gốc biết rễ, ngài cũng thích, tốt.”

      Trữ Dư Tịch cầm ít nho trong tay, vừa bóc viên ra, nghe vậy tay liền run lên, quả nho ấy từ tay rớt xuống đất, lăn lăn đến bên chân Hoàng Phủ Triệt loay hoay viết.

      “ Cháu nghĩ hay lắm, cháu cũng biết bảo bối tiểu Tịch của ta, sao lại chịu cho cháu đày đoạ chứ!” Hoàng Phủ Duyện dựng râu trợn mắt hung hăng nhìn , thái tử thờ ơ nhún vai, lười cãi lại, trực tiếp chạy lên lầu.

      Trữ Dư Tịch khom người xuống nhặt quả nho, Hoàng Phủ Triệt nhanh hơn bước. Nàng vội rút khăn giấy bàn trà đưa cho lau tay.

      Hoàng Phủ Duyện nhìn thấy tất cả, giữa hai hàng lông mày hơi có vẻ trầm tư. “ Tiểu Tịch này, cháu thấy hai thế nào?”

      hai rất tốt.” Trữ Dư Tịch hiểu lắm, thành . Hoàng Phủ Triệt đối xử rất tốt với .

      Hoàng Phủ Triệt vừa nghe cũng biết ông muốn hỏi cái gì, nhịn được nâng trán.

      Hoàng Phủ Duyện gật đầu cái “ Này, mấy năm nữa, chờ cháu tốt nghiệp, cháu có nguyện ý gả cho hai , làm cháu dâu của nhà ta?”

      “Ông …. Ông hãy tha cho cháu , cháu với hai là em, chỉ là tình em thôi, ông cũng đừng nghĩ nhầm là uyên ương phổ nha.”

      Trữ Dư Tịch bất đắc dĩ, miễn cưỡng nặng ra nụ cười tươi chút. Nàng muốn làm cháu dâu nhà họ, nhưng người nàng muốn gả phải là Hoàng Phủ Triệt …

      Hoàng Phủ Duyện cười ha ha, ông rất thích đứa bé này.

      Đường Yên bưng đến hoa quả và các món nguội khác, gọi mọi người đến ăn, tiện thể liếc mắt nhìn con chút, giọng lành lạnh .

      “ Con xem Tiểu Nhu kìa, cũng đốt nửa cái bếp rồi, đứa bé kia có chút tài năng nào, món ăn nó làm nhìn ra hình dạng , còn tự làm cho mình bị thương, làm cho mình mệt mỏi. Mấy đứa trẻ các con làm cho người ta lo lắng là được.

      Trữ Dư Tịch gặm miếng dưa hấu, nghe Đường Yên như vậy, chút cảm giác trong lòng cũng có. Từ ngày chuyển ra nàng vẫn chưa về nhà. Nàng cũng muốn như vậy, chỉ là tại hai người có biện pháp thống nhất ý kiến. Nàng kiên quyết, Đường Yên lại càng kiên quyết hơn, chịu đồng ý chuyện nàng và thái tử.

      Nàng còn trẻ, cò thời gian chờ, có thời gian hao tổn, nàng sợ.

      ……….

      Hoàng Phủ Dĩ Nhu cầm khay đen thùi lùi, mặt mày ủ rũ, tay dán đầy băng keo cá nhân. Mười phần thất bại cũng được viết lên gương mặt nhắn.

      “Nhu, cậu làm gì vậy? Là cậu tham ăn sao?” Trữ Dư Tịch còn cắn dưa hấu, cổ liếc nhìn thứ ra hình dạng trong khay, trêu ghẹo.

      Dĩ Nhu còn tâm tư, cầm đũa gắp miếng bỏ vào miệng, cau mày vội vàng nhổ ra, vẻ mặt càng thêm khó coi.

      “Mình sao lại đần như vậy, chẳng lẽ chỉ có thể làm thiên kim tiểu thư?”

      “Tại sao nhất định phải học nấu ăn chứ?” Trữ Dư Tịch cũng hiểu. Hoàng Phủ Dĩ Nhu do dự chốc lát, thầm bên tai nàng. Trữ Dư Tịch chau mày “ Cậu xác định lời của ta là cậu? Là ám chỉ cậu?”

      Mặt Dĩ Nhu ửng đỏ, ngón tay co lại “ Mình chẳng thèm quản ta đâu, mình thấy có chút món nghề thành thạo cũng tồi nha.”

      “ Thứ mà cậu giỏi nhất là ăn ngủ tiêu tiền.” Trữ Dư Tịch vứt vỏ dưa hấu, rửa tay, thắt tạp dề, bắt đầu cọ nồi : “ Học hỏi chút , chị dạy em.”

      Trữ Dư Tịch từ bắt đầu học làm bếp, tài nấu nướng đương nhiên tốt. Kỹ cắt rau thuần thục khiến Dĩ Nhu hoa cả mắt, trong lòng tự nhiên súng bái.

      khí bữa ăn tối coi như tệ, vì Hoàng Phủ Dận HongKong xử lí công việc nên ở nhà, người cảm thấy thoải mái nhất là thái tử và Hoàng Phủ Triệt. Vốn là Dĩ Nhu ngồi kế thái tử, Trữ Dư Tịch ngồi đối diện, bên cạnh nàng là Hoàng Phủ Triệt. Nhưng để báo đáp Trữ Dư Tịch truyền thụ kĩ năng nấu nướng, Dĩ Nhu lấy lý do muốn ngồi đối diện với những món ăn mình thích ăn để đổi chỗ với Trữ Dư Tịch.

      ai chú ý đến tiếng chút việc này, trừ Đường Yên. Hai cúi đầu len lén cười, Đường Yên chỉ biết lắc đầu thở dài.

      Thái tử nhấp hớp canh, chép chép miệng lại uống thêm ngụm “ Canh này …. Là đầu bếp làm?”

      “Kia a, là tay nghề của dì Yên con đó.” Tân Tiệp lại múc thêm chén “ Hương vị thế nào?”

      “Rất ngon , chỉ là cái mùi này … Khác với lúc trước.” Thái tử hình như lẩm bẩm gì đó, quen uống canh mà Trữ Dư Tịch đưa tới, nên khẩu vị vô cùng kén chọn.

      Lời vô tình bàn ăn của khiến động tác của hai mẹ con dừng lại, đồng thời “ A” tiếng.

      Cảm nhận được ánh nhìn nghi ngở của mọi người, Đường Yên phải ứng kịp thời, vội vàng : “ Gần đây quá bận rộn, lâu nấu ăn, quen tay, thái tử muốn uống lại món canh mà tiểu Tịch mang cho nó.”

      Ánh mắt của mọi người lại chuyển đến bên người Trữ Dư Tịch, nàng trừng mắt nhìn, tay chỉ vào miệng há to “ Con … đầu lưỡi con bị nóng phỏng rồi.”
      .

      Đầu lưỡi ….

      Hoàng Phủ Triệt cúi đầu ăn cơm, đưa miếng thịt vào miệng, miếng thịt mỏng, trắng lại mềm khiến nhớ đến người kia, khoé miệng tự chủ được lại nhếch lên.

      “ Cậu nghĩ gì vậy? Cười quỷ dị như vậy.” Thái tử ngồi đối diện với khó hiểu nhìn biểu khác thường của . Hoàng Phủ Triệt dù phải là nghiệt băng sơn tiêu chuẩn, chỉ là vẻ mặt bình thường mang đến mười phần cảm giác xa cách , hững hờ cho người ta.


      “Mắc mớ gì đến ?” Giọng điệu Hoàng Phủ Triệt nhàn nhạt, thái tử nghe thấy , tâm tình khỏi chấn động. Con ngươi hơi động cái, nghiêng đến trước người.

      “Tôi nghe Tử Dụ , cậu quen với bạn ấy?”

      Thấy dáng vẻ chẳng đúng sai của Hoàng Phủ Triệt, thái tử cười rộ lên “ Khi nào cùng nhau ăn bữa cơm , mang theo để nhìn chút.”

      “Vậy chờ xem.” mới ngu đến mức đem đến trước mặt thái tử, Nhan Loan Loan từng là người phụ nữ bị thái tử vui đùa, mà thái tử trước kia có ít phụ nữ muốn theo .

      Tốc độ nhai đột nhiên chậm lại, trong đầu có vật gì đó thoáng qua.

      Đồ của mình ……?

      vừa nghĩ như vậy sao?

      ……………..

      Khi nào bắt đầu, xem Nhan Loan Loan là đồ của mình rồi?

      ấy rốt cuộc được xem là gì đây? Nhiều nhất có thể xem là mờ ám thôi.

      từng vô tình thử dò xét, thái độ của từ chối cũng tiếp nhận.

      là người phụ nữ thay đổi nhanh nhất mà từng gặp. phải chỉ khác bề ngoài, mà còn cả phong cách. biết rất lão luyện, quyến rũ của , vẻ đẹp của , nét gợi cảm của , vẻ lạnh lùng , cứng rắn của

      Đâu mới là con người của ?

      Có lẽ tất cả đều phải.

      diễn rất tốt, rất giỏi nguỵ trang. Bản năng của cho biết, muốn xé rách lớp nguỵ trang của , để khám phá bộ mặt , bí của .

      Càng tiếp xúc với , càng thấy hình như cực lực trốn tránh, kháng cự.

      tự tin của lại giống như người thường. nghĩ, biết lý do tại sao trốn tránh, kháng cự.

      tự tin này được chứng thực trong đêm nay.

      Xe của vốn là theo sát , phát hình như muốn vứt bỏ . liền giảm tốc độ, đến đầu con đường quẹo cua.

      nắm thành phố này trong lòng bàn tay. Từ đại lộ, những con đường , thậm chí đến cả ngõ .

      Muốn chơi với ?

      Qủa nhiên. con đường phát ra xe . Mà ngồi ở đuôi xe.

      lặng lẽ đậu xe trước đầu xe .

      Từng giây từng phút trôi qua trái tim lại dần thay đổi, sinh ra loại tâm tình.

      chưa từng, thầm quan sát . Chưa từng, tốn nhiều thời gian người nào. Ngoại trừ … Lam Tiêu Nhĩ.

      ngẩn ra, tiếp theo xuất nụ cười yếu ớt thoải mái. bao lâu rồi nhớ đến kia? Qủa và Lam Tiêu Nhĩ chính là là quá khứ, như vậy, là tốt nhất.

      Lần gần nhất muốn ấy, chính là buổi tối mới gặp Nhan Loan Loan.
      dập điếu thuốc, mở đèn xe, ánh đèn chói mắt sáng ngời trước mặt ngồi chồm hổm co ro mặt đất.

      xuống xe đến gần , dường như mỗi bước , trong đầu đều có giọng với : Hoàng Phủ Triệt, tại sao lại cảm giác mày càng ngày càng nguy hiểm đây?

      Nét mặt của là ngạc nhiên, thậm chí đôi mắt cũng có chút ướt át sáng trong.

      : “Này ~”

      Nhìn có chút hoảng hốt, cũng dám tin dần dần mới tỉnh lại, đến khi quẫn bách, mới bình tĩnh che giấu …. Và đè nén.

      cũng “ Này …. Khéo .”

      Khéo?

      Người phụ nữ này.

      “A, là đúng lúc, chúng tay thường trùng hợp gặp nhau thế này …. Em vừa rồi là thoải mái?” tay gân xanh sau lưng, toàn bộ sức lực đều tập trung vào cánh tay này, hơi nghiêng về phía trước, ở trước mặt nửa vây quanh, giam cầm trong vòng tay.

      có, tôi sao.” cười quyến rũ, hả hê xem thường ngụ ý trong lời của , mượn động tác nghịch tóc lui về phía sau nửa bước, liền còn đường lui.

      “ Vậy vừa rồi em là đợi sao?” Nhìn thấy vẻ mờ ám của , Hoàng Phủ Triệt giật giật môi, câu vạch trần.

      “ …. có, có.” khẩn trương, tầm mắt bắt đầu tránh né.

      Hoàng Phủ Triệt , vẻ mặt cũng nhìn . Chỉ là theo động tác của , hơi đến gần .

      …..

      Nhan Loan Loan cuối cùng chịu nổi luồn khí lạnh tản mát quanh người , nuốt ngụm nước bọt.

      “Cái đó, tôi còn có chuyện, tối hẹn ăn cơm với người ta, tôi phải , xin … Tránh ra.”

      nghĩ Hoàng Phủ Triệt lại dễ dàng thu tay về như vậy, thậm chí còn lui về phía sau bước, cho đầy đủ gian. Trong nháy mắt đó, lòng dâng lên chút … mất mác.

      “Bye.” che giấu tâm tình, khẽ mỉm cười, chỉ là nụ cười kia có chút tái nhợt. Thôi, cái gì cũng muốn nghĩ đến.

      xoay người, muốn mở cửa xe. Giọng cảu lại bỗng nhiên vang lên sau lưng .

      là để cho em sao?

      Hô hấp của cúng lại, mắt thấy hoa , chợt lực dã man kéo cánh tay lại, mang phải kháng lên xe, sau đó cơ thể dính chặt, áp chế .

      Trong tầm nhìn của , khuôn mặt kia tràn đầy vẻ lạnh lùng, cùng chút đển trai dường như quyến rũ linh hồn của người ta khiến người ta bị lạc mất. tay nắm cằm , nâng lên.

      để cho em sao? Nhan Loan Loan.”

      dùng lực hơi mạnh, khiến cho cảm thấy đau. Nhưng cái đau đớn này, sánh bằng cử động của khiến cho trái tim rung động, đập nhanh.

      Lần đầu tiên gọi đầy đủ tên , Khi mở miệng ra tên , giọng nhàng giống như lời tâm tình.

      cách rất gần, gần đến có thể nghe được hơi thở của . Lúc chuyện, có chút hơi thở nóng bỏng xẹt qua môi , làm tim ngứa ngáy.

      Lại đến! lại là dạng này, lại trốn tránh.

      Hoàng Phủ Triệt thế nào, cũng có chút vui.

      “Tôi …” Chuyện này biến hoá quá nhanh, cũng biết phải gì nữa.

      “ Nghĩ kỹ rồi hãy , đừng ra những thứ chọc mất hứng, được ?” Hoàng Phủ Triệt cúi đầu nhìn , bỏ lỡ những biểu dù cho nhất gương mặt .

      Nhan Loan Loan dù chậm chạp thế nào cũng thấy được tâm tình của rồi. hề chớp mắt, nhìn ánh mắt của , chỉ chốc lát sau, tầm mắt lại bắt đầu dao động.

      Tay Hoàng Phủ Triệt lại tăng thêm lực, ép nhìn mình. “ Em tránh cái gì? khiến em sợ như vậy sao? Chán ghét như vậy sao? Đến mức mỗi lần nhìn thấy , em cũng muốn trốn?”

      Lời của hình như đâm vào , đau đớn biết bao, phản ứng kịch liệt.

      “ Tôi có! Tôi nào thấy liền trồn, tôi nào có --- ưm!”

      Lời còn chưa dứt, bị Hoàng Phủ Triệt nuốt vào miệng. mang theo ý muốn trừng phạt hôn , gặm cắn, mút thoả thích. hí nửa con ngươi nhìn , cảm thấy có chút buồn cười, này chưa từng hôn sao? Mắt lại trợn to như vậy.

      chỉ lướt qua rồi dừng lại , dù vẫn chưa thoả mãn.

      Mặt từ từ nghẹn ngào đỏ hồng lên, đến khi vỗ vỗ gương mặt “ Có thể thở.” mới bắt đầu thở hổn hển.

      …. hôn sao?

      lại hôn rồi?

      Trong đầu trống rỗng, trừ mấy chữ này ra hoàn toàn trống rỗng.

      Hoàng Phủ Triệt nhếch khoé miệng “ Có phải ? Có phải trốn ?”

      “Tôi có!” Nhan Loan Loan nhìn môi , cười yếu ớ, mới hoàn toàn tỉnh ngộ, có chút tức giận.

      ? Được.”

      lại cúi đầu hôn . Lấy khí thế Phong Quyển Tần Vân xâm chiếm khoảng tư mật trong miệng , cuốn lấy lưỡi cùng nhảy múa. Cánh tay thép bóp chặt hông , dán chặt vào mình. tay khác lại vòng sau cổ .

      tệ, lần này biết phản kháng.

      Chỉ là sức lực này, hề hấn gì với .

      “Có phải ?”

      có! đừng ----”

      hai lời, lại hôn.

      “ Có phải ?”

      “….”

      “Tại sao chuyện? Lưỡi em đâu rồi?” Hoàng Phủ Triệt nhàn nhạt cười, liếm láp cánh môi ẩm ướt sưng đỏ của , giọng hơi khàn khàn.

      trả lời?”

      Lại hôn ….

      Hương vị của …. tốt. có kỹ thuật cao siêu như nghĩ, thậm chí thời điểm dùng đầu lưỡi kháng cự lại vô tình phối hợp với .

      Có chút ngoài ý muốn, nếm được chất lỏng lạnh lẽo, chua xót.

      Ngẩng đầu lên, lại phát khóc.

      Hoàng Phủ Triệt cau mày “ Tại sao khóc?”

      Cặp mắt Nhan Loan Loan phủ đầy sương, chân mày nhíu lại. Nhìn , lặng lẽ rơi lệ.

      Lần này để cho buông thả, chỉ lần thôi.

      Chỉ lần, có chuyện gì.

      có phản kháng.

      chợt ôm lấy cổ , nhón mũi chân, lại gần bờ môi .
      bornthisway011091 thích bài này.

    3. wjuliet43

      wjuliet43 Well-Known Member

      Bài viết:
      7,846
      Được thích:
      14,123
      Chương 12. Là hai ?

      Bọn bên ngoài đều có chỗ ở, sau bữa cơm chiều, cũng đến lúc mọi người phải giải tán.

      Hoàng Phủ Triệt có chuyện nên trước. Hoàng Phủ Dĩ Nhu có Quan Thánh Hi đến đón.

      Mới ra khỏi nhà, trùng hợp gặp phải Quan Thánh Hi. Dĩ Nhu như con bướm mềm mại bay múa quanh người, ôm lấy cánh tay ta làm nũng. Quan Thánh Hi hình như để ý đến , ngũ quan thâm thuý ra mấy phần mệt mỏi, nháy mắt với thái tử.

      Thái tử để Trữ Dư Tịch chờ chút, cùng Quan Thái Hi đến dưới gốc cây cách đó xa chuyện. Trữ Dư Tịch ăn đào trong tay ngon lành, đưa quả cho Dĩ Nhu, hai ngồi ở ghế mây bên cửa trò chuyện.

      “Nhu, Quan Thánh Hi nhà cậu rốt cuộc là làm gì vậy?” Thân phận Quan Thánh Hi như trước vẫn rất bí mật.

      Dĩ Nhu duỗi lưng cái “ Mình mình cũng lắm, cậu có tin ?”

      Trữ Dư Tịch trừng “ Vậy cậu còn dám ở cùng ta ?”

      Mặt Dĩ Nhu ửng đỏ, hốt hoảng che miệng nàng lại “ giọng chút! Để mình biết mình chết chắc đó!”

      Trữ Dư Tịch nghiêng đầu, buông tay ra “ chừng thái tử biết rồi, lười quản cậu thôi.”

      ra …. Ưm, bọn mình chỉ ở cùng chỗ thôi, chưa từng làm gì cả.” Dĩ Nhu bướng bỉnh cắn đào , có chút thẹn thùng.

      phải chứ? Làm sao có thể?” Trữ Dư Tịch trợn to hai mắt, liếc nhìn thân thể Dĩ Nhu, lại nhìn bóng dáng cao lớn của Quan Thánh Hi đưa lưng về phía họ.

      ta phải là có bệnh chứ?”

      “Làm sao có thể!” Dĩ Nhu vờ giận dỗi, gõ đầu nàng. Dĩ Nhu khác với chị Hoàng Phủ Nguyệt, nhất trong nhà, lại được tất cả mọi người từ xuống dưới cưng chiều. yếu ớt, sợ đau, chịu được khổ cực, nên từ bé có ai ép buộc tập võ phòng thân, chẳng khác gì tiểu thư khuê các. tại ở cùng với Quan Thánh Hi, giữa hai người từng có vài cử chỉ thân mật, đối với những chuyện này Dĩ Nhu non nớt làm sao có thể sánh bằng Quan Thánh Hi lão luyện.

      nghĩ mình rất thích , cũng có thể , sớm chuẩn bị tâm lý để hiến thân. Nhưng mỗi lần đến thời điểm quan trọng hô hấp lại muốn ngừng lại, Quan Thánh Hi cũng vậy. cảm nhận được muốn , nhưng lại hiểu được tại sao lại chịu biến ý muốn đó thành hành động, thành .

      “Nhưng ….” Trữ Dư Tịch cũng có chút xấu hổ, Dĩ Nhu cũng ngầm hiểu ý nàng.

      “ Nhưng mình nghe , đàn ông nếu thích người phụ nữ, nhất định muốn làm chuyện kia với ấy.”

      Dĩ Nhu gật đầu cái “ Mình cũng nghe vậy, vậy là ấy quan tâm mình cũng thể mặt dày chủ động ><.”

      Hai người lâm vào trầm mặc, nhét đào vào miệng mình. Chút ý nghĩ tinh quái loé lên trong đầu Dĩ Nhu, lay lay cánh tay nàng.

      “Cậu, ấy có nhớ cậu vậy?”

      Trữ Dư Tịch ngờ hỏi đến vấn đề này, sợ run chốc lát, còn chưa kịp ăn đào nghẹn họng, ho lên ho xuống. Người khởi xướng cười hì hì nhìn bộ dáng lúng túng của nàng.

      Sau lưng có lực đánh , khiến đào bị chấn động ho ra ngoài. Thái tử dùng sức đánh vào đầu Dĩ Nhu “ Em lại khi dễ tiểu Tịch? Trách sao mà ông cụ thích tiểu Tịch hơn em.”

      Dĩ Nhu che cái trán , nhảy sang bên cạnh Quan Thánh Hi, có nơi để dựa dẫm, ưỡn thẳng người.

      “Con mắt nhìn thấy em khi dễ tiểu Tịch thôi hả? Cho là em khi dễ, lòng đau sao? Em thân là em , sao lại bảo vệ tiểu Tịch, từ trước đến giờ chẳng bảo vệ em?”

      Ý tứ của câu sau cùng , đại khái chỉ có Trữ Dư Tịch hiểu. muốn phân khác nhau giữa mình và nàng cho thái tử biết. thể vẫn đối đãi với nàng như em .

      Trữ Dư Tịch hiểu nhưng thái tử hiểu.

      sao lại bảo vệ em? cho em ở cùng với ta, em nghe sao?”

      Từ “” này, hiển nhiên ám chỉ người đàn ông bên cạnh Dĩ Nhu.

      Quan Thánh Hi nhíu nhíu mày “ Lời này của rất đáng ăn đòn.”

      Dĩ Nhu ở bên quạt gió thổi lửa, núp sau lưng Quan Thánh Hi, chỉ lộ ra cái đầu.

      “ Đúng vậy nha, rất đáng ăn đòn, trách sao mà ông muốn tiểu Tịch với hai chứ phải ! Hừ!”

      Thái tử vờ muốn đánh nàng, công phu trốn chạy của Dĩ Nhu tương đối nahnh,sớm chuẩn bị kỹ càng, trực tiếp chạy đến xe người đàn ông của mình. Quan Thánh Hi cũng ngó lơ, ta ngăn cổ tay thái tử lại.

      được quản chuyện của chúng tôi.”

      Thái tử hừ lạnh “ Cậu nghĩ tôi muốn quản sao? Đừng cho là tôi biết quy củ của “ Tạp Lạc Tư” , hoặc là cậu rời khỏi tổ chức.”

      thể nào.” Quan Thánh Hi ngược lại có nửa điểm do dự.

      “Vậy cậu cẩn thận chút cho tôi, nếu Dĩ Nhu có chuyện, tôi san bằng “ Tạp Lạc Tư”.” Hợp táp là hợp tác, làm ăn là làm ăn, thái tử vẫn còn có chút lương tri. Người khác sống chết ra sao ánh mắt cũng chẳng nháy , Dĩ Nhu dù sao cũng là em .

      Mặt Quan Thánh Hi lộ vẻ khinh thường, ngụ ý như cam kết.

      có ngày đó đâu.”
      .

      Dọc theo con đường này, Trữ Dư Tịch cũng biết thái tử bực bội chuyện gì. Gương mặt thấy được nửa điểm tà khí, xấc xược ngày thường. Nghiêm túc hoàn toàn chẳng giống . Trữ Dư Tịch thậm chí còn hoài nghi biết người ngồi bên mình là Hoàng Phủ Triệt, chứ phải là Hoàng Phủ Luật.

      khí quá căng thẳng. Trữ Dư Tịch mở radio, để giảm chút căng thẳng. Tiếng nhạc tung bay , Trữ Dư Tịch đung đưa mái đầu theo làn nhạc, sau mê.

      “Ồn quá!” Thái tử đưa tay tắt . nhìn dáng vẻ nàng nhắm mắt say mê qua kính chiếu hậu, trong lòng nổi lên chút phiền não.

      Trữ Dư Tịch nhướng mày, lại mở nó lên. Ồn ào? Điệu nhạc ràng chậm rãi lại nhàng.

      Thái tử cau mày, trầm mặc tắt nó .

      Mở lên … Tắt … Mở lên … Tắt .

      Hai người lặp lặp lại động tác đó giống như so tài. Thái Tử rốt cuộc cũng bộc phát, chợt cước thắng xe lại, dừng xe ở ven đường. Trữ Dư Tịch có chuẩn bị, cơ thể theo quán tính bật ra ngoài, lại bị dây đai an toàn kéo vào ghế ngồi, hoảng sợ.

      “ Trữ Dư Tịch em xong chưa! Sao thể cho yên tĩnh chút vậy?” tháo dây đai an toàn, hô lên.

      Trữ Dư Tịch ngẩn ra, nháy nháy mắt. “ Làm gì hung dữ với em vậy, là đúng, Schubert*, điệu nhàng , bộ ồn ào lắm sao?”

      Thái tử buồn phiến gì, lại ngồi nhóm điếu thuốc, bình tĩnh lại chút.

      “Trước khi , dì Yên với , em có bạn trai, có phải ? Em đơn độc dọn khỏi nhà, là vì đàn ông, có phải ?”

      “A?” Trữ Dư Tịch chân tướng, nhưng hiểu được dụng ý của Đường Yên, có chút tức giận “ phải vậy ….”

      chuyển ra ngoài, đúng là vì người đàn ông, người đàn ông này, chính là . Vì , nàng cãi nhau dữ dội với Đường Yên như vậy, tất cả đều là vì . Thế mà lại tin những lời đồn đại bên ngoài ….

      hoàn toàn là …. Em ra ở riêng vì đàn ông, nhưng em có bạn trai.”

      “Những năm nay dì Yên khó khăn, mình chống đỡ họ Trữ, em phải là hiểu chuyện.” hút từng điếu thuốc, tầm mắt chăm chú nhìn vào điểm phía trước.

      Những lời này phát ra từ miệng thái tử, cảm thấy rất khó chịu.

      Trữ Dư Tịch tự giễu cười cười “ Từ đến lớn, chỉ sợ em chỉ luôn ‘ hiểu chuyện’.”

      “Tiểu Tịch …”

      “Hiểu chuyện có gì tốt chứ, thể làm những việc mình muốn làm, thái tử, cái này là người hiểu nhất, phải cũng muốn bị người khác quản lý sao?”

      Trữ Dư Tịch là đứa bé biết nghe lời, những thứ Đường Yên cho là tốt với nàng, chưa chắc nàng thích. Nàng đương nhiên biết được Đường Yên thân mình khó khăn cỡ nào. Cho nên bà ấy gì, nàng đều làm theo. Nhưng những thứ nàng cần, phải làm, Đường Yên lại cho phép.

      Những lời này lọt vào tai thái tử có chút khó chịu. Nàng có ý gì?”

      Trong trí nhớ của , Trữ Dư Tịch nhận nhục chịu đựng nhưng cũng rất quật cường. Lần đầu tiên thấy nàng thuở bé, khi dễ nàng, nàng chưa bao giờ phản kháng. Thậm chí ngay cả khi bị thương, cũng chịu đựng, mỉm cười với người khác. Thân phận của nàng được bảo mật với bên ngoài. Họ Trữ tồn tại cũng chỉ có người trong hội mới biết. Khi còn bé thường phát ra những vết thương người nàng, nhìn thấy người nàng đầy thuốc, thuốc vết thương tạo thành bọt khí màu trắng sùn sụt , nàng chỉ cắn môi , tiếng cũng phát ra.

      biết nàng là nha đầu bướng bỉnh, nhưng biết là nàng lại bướng bỉnh như vậy. Bị tra hỏi, nàng mới đó là kết quả của việc tập võ. nàng muốn cũng cần phải học, nhưng nàng lại chịu. Nàng mình là con nhà họ Trữ làm sao có thể học, đồng thời cũng muốn làm cha mẹ thất vọng. Nàng nàng thích võ thuật, dù cho khó khăn, khổ cực hơn nữa, cũng muốn bắt chước.

      Nhưng chuyện này … Rốt cuộc lại vì đàn ông, khiến nàng kiên quyết thành ra thế này.

      Thái tử ném điếu thuốc .

      “ Đừng có chuyển sang , em làm sao giống ?”

      “Khác nhau thế nào?”

      là đàn ông, em là bé, em khác nhau thế nào!” Thái tử xuống xe, tựa vào đầu xe.

      Trữ Dư Tịch lẳng lặng nhìn bóng lưng cao lớn của , chợt nhớ đến lúc trước cùng thảo luận vấn đề kia với Dĩ Nhu : đàn ông nếu thích người phụ nữ, nhất định muốn làm chuyện kia với ấy …

      Lòng vốn bình tĩnh trong chốc lát lại kích động, nhen nhóm ngọn lửa trong lòng.

      phải là người trong đêm tối cũng trở nên khác mình?”

      Nàng nghĩ, có số việc, muốn phát điên, phát khùng chút mới có thể thực được.

      Thái tử rũ mắt “ Thế nào?”

      thái tử, nếu em thích người, cũng phản đối em giống như phản đối tiểu Nhu sao?”

      Bắt gặp ánh mắt to tròn của nàng, thái tử có cảm giác hoảng hốt, trước mặt bé con này, chuyện này có gì khác gì nhau?

      “ Tại sao lại phản đối em? Quan Thánh Hi phải người thường, ta rất nguy hiểm, tiểu Nhu thích hợp với .”

      “ Em thích người, cũng phải người thường, em thích ấy, cũng có nguy hiểm.”

      Khoé miệng thái tử dần dần nhếch lên.

      “ Vậy rời khỏi .”

      kịp nữa rồi.”

      “ Tại sao?”

      “ Em rời khỏi ấy …. Em chỉ muốn ấy.”

      Nàng gằn từng tiếng, thâm trầm, kiên quyết, trong lòng của thái tử bỗng nhiên bị đâm nhát. đánh giá nàng lần nữa. Áo thun bó sát người, váy màu xanh lam ngắn, nhìn qua khá bình thường. Đầu ngón tay của thái tử nắm lấy cằm nàng, nâng lên.

      Đột nhiên xuất cơn gió , thổi qua trán, lộ ra đôi tròng mắt loé sáng của nàng.

      “ Em … chính là “ Thầm muốn” ?”

      ?” Nàng nhàng hỏi, đôi đồng tử của thái tử khẽ nháy.

      giây trôi qua.

      Nàng khẩn trương nắm chặt tay.

      Trong phút chốc , tà khí phảng phất quanh người thái tử, khoé miệng cong lên : “ phải bỏ lỡ gì chứ? ngờ, Tiểu Tịch của chúng ta lớn như vậy, nôn nóng muốn có người đàn ông của mình.”

      Tiểu Tịch của chúng ta, tiểu Tịch của chúng ta….

      , chúng ta. phải, của .

      Nàng có cần phải thêm chút sức lực ? Khiến cho địa vị của mình thay đổi, nghe “ của ”.

      thái tử, có thể giúp em ?”

      “ Ừ?”

      “ Dạy em….”

      “ Cái gì? Dạy em cái gì?”

      Trữ Dư Tịch cắn cắn môi, móng tay báu chặt vào thịt.

      “ Dạy em cách khiến cho đàn ông thích, khiến họ muốn ngừng mà được, thích thể buông ….”

      Thái tử nghe vậy nhàng cười nhạo tiếng “ Muốn ngừng mà được, thích thể buông?”

      “Phải!”

      Vẻ mặt nhanh chóng lạnh . “ Em bị coi thường sao? Đàn ông nếu thích em, mặc kệ hình dáng em ra sao cũng thích, em cần gì phải thay đổi bản thân mình.”

      Đáy mắt nàng thoáng qua tia đau đớn, nhưng rất nhanh được che dấu.

      “Bởi vì, em nghĩ ấy có thể thích bộ dáng tại của em, em ở bên ấy lâu lắm rồi, ấy chưa bao giờ để ý đến em.”

      Rất lâu ….

      Thái tử nhíu nhíu mày. Trừ ra, còn có người đàn ông nào ở bên người nàng lâu như vậy?

      “Người mà em , là hai?” phải là có nghe Hoàng Phủ Dĩ Nhu , ông cụ cố ý muốn Trữ Dư Tịch với Hoàng Phủ Triệt? cho đó chỉ là lời đùa giỡn mà thôi.

      Nàng và …. Em trai ?

      nên vui mừng, tại sao lại …. Mất hứng?

      “ Em co thể ? Đến lúc đó tự biết là ai. thái tử, có nguyện ý ?”

      “…….” Thái tử trầm ngâm hồi lâu, cơ hồ là cắn răng ra câu. “ Tốt, dạy cho em, em muốn bắt đầu từ đâu?”

      “……….”Bắt đầu từ đâu, nàng làm sao biết…….

      Nàng nghĩ gì đây? nghĩ xem Hoàng Phủ Triệt thích gì sao?”

      Thái tử bỗng dưng siết lấy eo nàng kéo gần vào lòng ngực mình, giữ chặt lấy gáy nàng, buộc nàng ngẩng đầu nhìn , cúi đầu.

      “Vậy bắt đầu từ hôn !”

      thanh cuối cùng cũng tan biến mất , đè lên làn môi mềm của nàng.

      ... ...... ...... ...... ...... ......
      Franz Peter Schubert (1797-1828-) : là nhà soạn nhạc người Áo. Ông sáng tác 600 Lieder, 9 bản giao hưởng trong đó có bản giao hưởng nổi tiếng "Unfinished Symphony" cùng các thể loại nhạc nghi lễ, nhạc thính phòng và solo piano. Ông được biết đến với các tác phẩm có giai điệu nhàng và du dương
      bornthisway011091 thích bài này.

    4. wjuliet43

      wjuliet43 Well-Known Member

      Bài viết:
      7,846
      Được thích:
      14,123
      Chương 13. đói bụng

      Phần 1.

      Lại là cơn ác mộng. Mồ hôi lạnh chảy đầy người. Trữ Dư Tịch còn buồn ngủ. Ngồi ở ghề nằm bên ban công, rót ly trân nóng. Nâng niu chiếc ly nóng trong tay, ấm áp từ lòng bàn tay lan truyền đến toàn thân, trong giấc mơ những thứ kinh khủng kia, cảm giác kinh hãi từ từ vơi .

      Nhớ đến đêm hôm đó thái tử đưa nàng về từ dạ tiệc nhà Hoàng Phủ, nàng to gan thậm chí cò chút hoang đường hành động, còn có …. Nụ hôn kia, đầu ngón tay mơn trớn cánh môi, tựa như nơi ấy còn lưu lại xúc cảm khi chạm qua. Nàng kiềm được khoé miệng lại nhếch lên, mỉm cười.

      Đây là nụ hôn đầu của hai người. Nàng đợi nhiều năm như vậy, rốt cuộc, rốt cuộc.

      thái tử, nếu nhìn đến em, thấy được lòng em, vậy em cũng chỉ có thể, chỉ có thể lấy hết can đảm tiến gần đến . Cho dù phương pháp tiếp cận này có chút nguy hiểm.

      Thái tử ghét nhất là bị người khác sắp đặt.

      Nàng dám tưởng tượng đến ngày kia biết được chân tướng, cho nên chỉ có con đường, trước đó, phải làm cho nàng ….

      , lại gần nhau.

      Chuyện này cơ hồ là điều lớn lao nhất, xa xăm nhất mà nàng hằng cầu mong kiếp này.

      Người kia, làm gì?

      Nàng cười cười, thời điểm này, sợ rằng chỉ có nàng ngủ được.

      Nàng biết, thể ngủ được, chỉ có nàng.

      Hoàng Phủ Dận lại xuất ngoại. Tất cả mọi chuyện lớn của công ty lại rơi ngươi hai an hem. bận rộn đến bể đầu sứt trán. Về đến nhà nửa đêm.

      Tắm rửa xem TV, quanh quẩn lại cũng là mấy bộ phim truyền hình nhàm chán.

      biết tình tiết đó là gì, nữ chính cất giọng gọi tiếng “ trai” khiến khỏi phiền muộn. Tắt TV, căn hộ to như vậy, trong nháy mắt trở nên im ắng.

      nằm ở giường, song cơn buồn ngủ lại biến mất tự bao giờ, lăn qua lăn lại, chính là tìm được tư thế thoải mái, trong bụng bắt đầu có chút cảm giác đói bụng.

      Vào bếp kiếm đồ ăn, nhưng chút cũng chẳng có, con nhà giàu như , chẳng lẽ phải nấu ăn?

      Cuối cùng đành phải rót cà phê.

      Chất lỏng màu đen rót vào trong khoang miệng, mày rậm nhíu lại, nhổ ra. Bình thường thường uống café đen tại sao tại nuốt lại trôi.

      Mẹ kiếp!

      lấy điện thoại, chuẩn bị đặt đồ ăn bên ngoài. Khi ngón tay ấn phím số điện thoại , mắt lại tình cờ liếc thấy bình giữ nhiệt màu xanh dương kia.

      Giật mình, bỏ điện thoại xuống.

      Nàng đến?

      Mở nắp ra, mùi thơm quen thuộc bay ra. Còn là mùi vị đó, lại vì lạnh nên hơi thiếu chút vị.

      Thái tử do dự chút, vào nhà thay quần áo để ra ngoài, cầm chìa khoá xe, cùng bình giữ nhiệt xuống lầu.

      ………

      Trữ Dư Tịch nghe tiếng chuông cửa, trong bụng khỏi thầm, người nào lại biết giờ giấc tìm nàng thế này? Người biết nàng ở chỗ này nhiều lắm.

      Từ trong cửa kính nhìn ra ngoài, có ai? Nàng có để trong lòng, vừa muốn xoay người lại, tiếng chuông cửa lại vang lên.

      Nhìn lại, vẫn thấy ai.

      Nàng cảnh giác, để ly xuống. Kéo cửa ra chút, lộ ra khe hở, đèn hành lang bật sáng.

      Yên tĩnh, bốn bề vắng lặng, ánh đèn dập dờn, tầm mắt bên trong đều là bóng tối.

      Nàng thích bóng tối, đúng hơn là ghét nó. Trong nháy mắt cửa lại đóng, nàng cảm thấy có tầm mắt đáng sợ bắn về phía nàng.

      Loại cảm giác này, giống như từng trải nghiệm qua.

      Thậm chí còn khiến tóc gáy nàng dựng lên.

      Nàng đóng khoá cửa, thậm chí đóng cả cửa kính … Hình như ánh sáng nho có thể xuyên thấu qua cửa kính dõi theo nàng.

      Nàng tự an ủi mình có lẽ là tên quỷ say nào đó hay chỉ là trò đùa quái đản của ai đó , hoặc là …. Tóm lại, phải ta! phải là người kia!

      Nhưng trừ Thi Dạ Triều ra, lại có người có ánh mắt khác người đến thế!

      Nàng càng nghĩ càng sợ, sợ những thứ đáng sợ kia, đoạn ký ức ngắn ngủn xẹt qua trong đầu nàng. Ngón tay nàng run rẩy bấm số của Hoàng Phủ Triệt.

      Điện thoại rất nhanh được bắt máy.

      “Tiểu Tịch?”

      hai! ta ở Canada phải ? ta trở lại có phải ?” Nàng ôm điện thoại, đốt ngón tay dùng quá nhiều sức nên trắng bệch.

      “………”

      Hoàng Phủ Triệt bên kia trầm mặc khiến lòng nàng rơi xuống vực thẳm. “ hai….?”

      ta ở Canada, vẫn có người theo dõi , tiểu Tịch em lại mơ rồi hả? Còn …. Thấy cái gì? Có muốn đến đó ?” đợi nàng trả lời, nhìn chiếc đồng hồ ở đầu giường.

      lái xe nhanh đến đó, em chờ đến .”

      Hoàng Phủ Triệt bắt đầu mặc quần. Để điện thoại xuống, bắt đầu suy nghĩ, thế nào lại trùng hợp như vậy? trước đó lâu mới thấy bóng lưng rất giống Thi Dạ Triều, tiểu Tịch liền bắt đầu ….

      Nơi làm việc của cách Trữ Dư Tịch tính là quá xa, đường lại có chiếc xe nào, lái chiếc Maybach với tốc độ tối đa, trong nháy mắt ở dưới nhà Trữ Dư Tịch.

      Cơ hồ là cửa vừa mở ra, Trữ Dư Tịch liền nhào vào lòng .

      hai ….”

      Hoàng Phủ Triệt trở tay ôm lấy nàng, phát cả người nàng run rẩy. ôm nàng đến ghế sofa, giống như người lớn an ủi đứa trẻ, vuốt ve tấm lưng cứng ngắc của nàng.

      “Đừng sợ, đều qua rồi, gặp ác mộng?”

      “Em biết … Rốt cuộc là vì cơn ác mộng, hay là …..” Lời của nàng có chút mạch lạc. Cảm giác ánh mắt đó, nàng vẫn thể vượt qua cái ám ảnh đó sao?

      thương ôm nàng trong lòng. “ Tiểu Tịch ….. Đừng sợ, hai ở đây, chúng ta đều ở đây, bao giờ để cho em xảy ra chuyện như vậy nữa. Thi Dạ Triều thể làm hại em.”

      Nàng nghe thấy tên người đàn ông kia, càng thêm cứng ngắc.

      “Tiểu Tịch kiên cường, đúng nào?”

      …………..

      Hoàng Phủ Triệt có rất ít kiên nhẫn để dỗ ngọt phụ nữ. thậm chí còn chưa từng đối xử dịu dàng, kiên nhẫn như thế với Dĩ Nhu.

      Giọng trầm thấp dễ nghe như tiếng đàn vi-ô-lông-xen cuả rốt cuộc cũng khiến cho Trữ Dư Tịch bình tĩnh lại.

      Nàng dụi mặt, ngồi dậy trong lòng . gương mặt tái nhợt khôi phục được chút máu.

      “Em sao hai, trễ thế này lại làm phiền .”

      Hoàng Phủ Triệt xoa xoa mái tóc của nàng, nhàn nhạt cười.

      “Đường bậy như vậy, ngoan ngoãn ngủ giấc, ngày mai tan sở dẫn em ăn mỳ Ý, được ?”

      Hoàng Phủ Triệt mang xong giày, tay vừa mở cửa lộ ra khe hở , lại có chút do dự, xoay người với nàng.

      “ Nếu , tối ? mình em thế này yên lòng.”

      Trong lòng Trữ Dư Tịch rất áy náy, nửa đêm rồi lại gọi đến đây, gì cũng chịu.

      Hoàng Phủ Triệt nhìn thấy tình trạng của nàng khá hơn lúc nãy, cũng kiên trì.

      “Ngày mai chờ điện thoại của .”

      Trữ Dư Tịch lức này mới luôn miệng đồng ý.

      Hoàng Phủ Triệt cười cười, kéo cửa ra --- nụ cười ngưng lại chút, nhíu mày nhìn người đàn ông bên ngoài cửa.

      “Sao lại đến đây?”

      “Cậu cũng có thể, tôi sao lại thể?”

      Trữ Dư Tịch nghe được tiếng này đầu óc muốn nổ tung!

      Hoàng Phủ Triệt gì, nghiêng người , ánh mắt thầm báo cho Trữ Dư Tịch biết, vỗ vỗ vai thái tử.

      “Vậy tôi trước.”

      …….

      yên tĩnh.

      thái tử …….Sao …… Tại sao lại đến đây?”

      Trữ Dư Tịch biết vì sao vẻ mặt thái tử ràng rất bình thường, nhưng nhịp tim nàng lại yên, da đầu tê dại.

      Thái tử giọng bật cười tiếng, trực tiếp tới trước mặt Trữ Dư Tịch, ầm ầm va vào cửa, bình giữ nhiệt nặng nề được đặt khay trà!

      Khoanh tay trước ngực, viên đá đen phát ra ánh sáng tựa như con ngươi trong suốt nhìn chằm chằm nàng.

      “Cũng chỉ có câu này, hai người ăn ý vậy?”

      sao lại đến, sao lại đến? ….”

      Đúng vậy, tại sao lại đến, bởi vì đói bụng? Là vì đói bụng?

      Thái tử liếm liếm khoé miệng, trong con ngươi loé ra sáng xanh u tối.

      “Trong khoảng thời gian này bận rộn, rảnh dạy em, thấy xấu hổ, đến …. sao lại đến đây, đó là bởi vì….”

      đến gần nàng, nàng lại bị khí thế của doạ cho sợ hãi, liên tiếp lui về phía sau. Cho đến khi sau lưng đụng phải vách tường lạnh lẽo.

      còn đường lui.

      nhốt chặt nàng, nàng lại có hơi sức trốn chạy.

      Cũng muốn chạy trốn.

      Thái tử bỗng nhiên thò tay nắm được cằm nàng, cúi người.

      “Bởi vì đói bụng.”
      bornthisway011091 thích bài này.

    5. wjuliet43

      wjuliet43 Well-Known Member

      Bài viết:
      7,846
      Được thích:
      14,123
      Chương 13. đói bụng

      Phần 2

      đói bụng, đói bụng nên cái gì cũng ăn.

      Ví dụ như, môi nàng.

      Phủ lấy bờ môi nàng, thoả thích mút. Trữ Dư Tịch cả người bị ép, áp sát vào tường. Dưới lực tay nặng nề của , nàng giãy dụa, mờ mịt.

      thái tử …. thoải mái …..”

      thoải mái?

      Nàng dám thoải mái!

      Thái tử nặng nề cắn lấy môi nàng, giống như trừng phạt. Nhìn nàng che miệng chau mày lại, mới hả giận. Thả nàng ra, tới ghế sa lon.

      đói bụng, cho chút gì ăn .”

      Trữ Dư Tịch dám nhiều lời, ngoan ngoãn nấu canh, mở tủ lạnh tìm nguyên liệu để nấu, trong phòng bếp làm vội, lát sau có mùi thơm bay ra.

      Mở cửa phòng bếp, ở góc độ của thái tử có thể nhìn thấy bóng dáng bận rộn của nàng.

      xoa xoa cằm nhìn lát, đứng dậy dạo quanh vòng. Đầu tiên là phòng ngủ của nàng, phòng vệ sinh, thư phòng, ban công …. Xem qua vòng, trong lòng là cảm giác gì.

      giường có chút bừa bộn, bàn chải đánh răng cũng chỉ có cái, có bất kỳ đồ của đàn ông nào …. chợt tỉnh lại, mẹ kiếp! Chuyện này liên quan gì đến ?

      ôm vai dựa vào cửa nhìn nàng. Nửa người nàng mặc chiếc áo ngủ tơ tằm có đai thắt, dáng vẻ cực kỳ bình thường, màu cà phê tôn lên da thịt trắng noãn như sữa tươi thường ngày của nàng, mái tóc dài thả sau ót, đuôi tóc hơi xoăn, càng tăm thêm mấy phần quyến rũ.

      Đây là tiểu Tịch ngày đó sao?

      , phải. Nàng còn như hình với bóng với Dĩ Nhu, thích bám theo và Hoàng Phủ Triệt, nghe lời mọi người nữa rồi.

      Nàng cao hơn, trưởng thành hơn. Tuổi lớn hơn, vóc dáng cũng lớn hơn.

      Mười chín tuổi.

      Năm mười chín tuổi, nàng vẫn còn học năm nhất trung học. Năm Hạ Tử Dụ mười chín tuổi , nằm giường 4 năm rồi.

      Đến năm nàng mười chín tuổi ….

      Trữ Dư Tịch chuyên tâm nấu cơm, căn bản chú ý đến thái tử chỉ đứng sau nàng vài mét. Cho đến khi nàng khom người cầm chén đĩa trong tủ, tất cả mọi chuyện đều quên sạch.

      Bóng đen giữa hai chân nàng, khiến thái tử híp híp mắt. Chân của bé này, là đẹp.

      Thon dài, cân xứng, mảnh khảnh, lại chứa chút lực nào đó. Cổ chân trái còn mang chiếc vòng chân bạch kim .

      Mắt cá chân và bắp chân, ngón tay và cổ, là những nơi thái tử cảm thấy có sức hấp dẫn lớn nhất của phụ nữ. Mà phát , những nơi này của Trữ Dư Tịch, cơ hồ là thấy được người con xinh đẹp nhất, hoàn mỹ nhất.

      Con mắt sắc bén tối dần lại, trước kia tại sao lại chú ý đến, vóc người của bé con này cực phẩm thế này.

      Nàng ở bên cạnh nhiều năm như vậy, trong tiềm thức phần lớn hai chữ “ em gắn liền với nàng. cảm thấy nàng và Dĩ Nhu có điểm gì khác nhau?

      chưa từng cẩn thận nghĩ đến. Nhưng hôm nay, phải phải nghĩ lại xem, nàng và em khác nhau thế nào?

      Theo động tác của nàng, có thể thấy được dưới lớp áo ngủ đó, thân thể nàng uyển chuyển chuyển động.

      …..

      Trữ Dư Tịch cúi đầu cắt dưa chuột, dao nâng lên lại rơi xuống, độ dày lớn chính xác, gần như có chút khác biệt.

      Chợt bóng đen bao phủ từ phía sau, cơ thể nàng cứng đờ, động tác dừng lại.

      Thái tử đứng sau lưng nàng, tay khoác lên eo nàng, nhàng vuốt ve.

      Tay của nóng…

      “….. thái tử?” Nàng muốn xoay người lại, lại cho phép, khống chế thân thể nàng, tiếp tục buộc nàng đưa lưng về phía .

      “Em tiếp tục .” cúi đầu, hơi thở lất phất thổi lên da nàng, chọc cho bả vai nàng hơi co rúm lại.

      Nàng bắt đầu quên , chỉ là tốc độ ràng chậm dần lại. Từng dao từng dao, mộng tiếng tiếng, rất có tiết tấu. Mà tim nàng cũng bắt đầu đập loạn nhịp.

      “Tiểu Tịch … thích hai sao?” trầm giọng hỏi.

      dán chặt vào thân thể của nàng, chân chen vào giữa hai chân nàng. tay trước chạm vào thứ xanh xanh trước mắt, tay lại hoạt động bên eo nàng, tựa như đo đạc số đo của nàng.

      “Hả?” Trữ Dư tịch bắt đầu xắc thức ăn, nóng đầu, Chú ý đến nhựng cử chỉ làm loạn tay.

      Tay giống như châm lửa cho thân thể nàng, đến mức dấy lên từng ngọn lửa. Đầu ngón tay ở phần bụng bằng phẳng của nàng, lại nhích lên, tấc tấc, cố ý giảm tốc độ, để nàng cảm nhận hơn, hiểu hơn.

      Nếu nàng thích Hoàng Phủ Triệt, cũng có gì đáng ngạc nhiên. Đây chính là nhị thiếu nghiệt nhà họ. rất lâu cũng chịu được sức quyến rũ của Hoàng Phủ Triệt, lạnh lùng, lại đẹp đến mê người.

      Ông cụ lại từng , nếu nàng theo Hoàng Phủ Triệt ….

      Nhưng Hoàng Phủ Triệt thích bộ dáng trước đó của nàng, nếu tại sao nàng lại muốn tìm mình để dạy nàng? Bọn họ là an hem, hiển nhiên hiểu loại phụ nữ hạp khẩu vị với em trai mình.

      “ Nha đầu chết tiệt, em đúng là mưu mô …” có chút hận, bàn tay trực tiếp vuốt ve nơi mềm mại của nàng …. Thế nhưng nàng có mặt áo lót.

      vui mừng, hàm răng khẽ cắn lên cổ nàng, thoả thích cắn mút. chiếc cổ trắng nõn lập tức in lại vết hôn ràng.

      Dễ dàng như vậy … in lại dấu ấn của .

      tay khác của thái tử lại nhéo cằm nàng, uốn éo hướng về phía mình, dùng miệng thổi vài sợi tóc bay phất phơ của nàng, có chút sốt ruột hận thể hôn môi nàng. Tư thế kỳ cục mặc người chém chết như thế, còn có bàn tay làm loạn trước ngực, hô hấp của nàng cũng dần khó khăn.

      Nàng có chút giãy dụa, thế nhưng lại bị môi phủ lên môi nàng. “ Đừng động … dạy em … Bây giờ là thời gian lên lớp…..” (=w= …. gian lắm nha ….)

      Ngón tay dài trêu đùa hạt trân châu trước ngực nàng, lòng ngón tay xoa lại xoa nặng, thổi mạnh lên đầu ngón tay, rất nhanh liền phát được phản ứng của nàng.

      có đoá hoa dưới lòng bàn tay , song tay vẫn chưa an phận, muốn tiến vào từ cổ áo, nhưng cổ áo lại quá .

      hí nửa con ngươi ngắm nàng xắc thức ăn. Bàn tay vẫn trượt theo cánh tay nàng xuống bàn tay, dao dao lại được nàng vung lên, nàng nắm chặt cán dao giơ lên trước ngực.

      Sống dao lạnh lẽo dính da thịt nàng, nàng run lập cập, ý đồ của , có chút khẩn trương.

      dường như cảm nhận được khẩn trương của nàng, nắm lấy tay nàng, vung mũi dao lên, lưỡi dao lại hướng ra ngoài, đưa vào cổ áo, dùng sức --- nàng nghe thấy tiếng vải bị lưỡi dao kim loại sắc bén cắt, vang lên tiếng “ xoẹt xoẹt” , lòng nàng chấn động!

      muốn làm gì! Áo ngủ này rất đắt!

      muốn làm gì, mục đích rất ràng. Áo ngủ bị cắt đến bụng. buông dao ra, ngắm nhìn phong cảnh tuyệt đẹp bên dưới. Nàng ngờ lại làm như vậy … Theo bản năng xấu hổ của phụ nữ, nàng giơ hai tay che lấy thân mình.

      làm sao cho phép?

      Giữ chặt lấy cổ tay nàng, kéo về phía sau, chỉ tay trói được hai cổ tay nàng. Bàn tay trực tiếp chút trở ngại nào che lấp thân thể mềm mại của nàng.

      “….. thái tử, đừng như vậy …….”

      Nàng thể động đậy, chỉ đành cắn môi, quay mặt dám nhìn bộ dạng quần áo xốc xếch của mình, nàng biết làm thế nào cho phải, tiến triển này…. Hoàn toàn ngờ đến.

      “Đừng thế nào? Hả?” Cảm giác tuyệt, co dãn mười phần, lớn vừa phải. Dưới lòng bàn tay kiêu ngạo kia nắm giữ thứ mềm mại , trắng nõn.

      thu lại ngón tay dài, nơi trắng như tuyết xuất vài dấu tay đỏ, nhìn thấy mà đau lòng. Nàng cảm thấy xấu hổ, thế nhưng lại cảm thấy kích thích.

      giống với những người phụ nữ tán tỉnh trước đó, càng phải cái loại muốn từ chối lại làm vẻ mời chào đùa bỡn. Phản ứng của nàng hoàn toàn là loại biết phải làm sao, điểm này thoả mãn lòng hư vinh của .

      “Đừng như vậy sao?” Hai ngón tay kẹp nàng, hơi lôi kéo “ ….Hay là đừng thế này?”

      Lòng bàn tay thô ráp cố ý ma sát khiến nàng sớm cương cứng. Cảm giác tê dại từ đó đánh thẳng vào tim, nàng gắt gao cắn môi, dám nhìn tới. Nhẫn nại thế này đối với nàng mà khoái cảm mới mẻ xa lạ.

      Thái tử tà ác, nàng càng như vậy, càng phải bắt nàng đối mặt. Chợt kéo hai cổ tay bị bắt giữ của nàng lên, buộc nàng ưỡn ngực nghênh hợp tay .

      “Tiểu Tịch …. Em, chỗ này, cứng lên.” ác ý thầm những từ ác ý bên tai nàng, ngón cái ngừng trêu chọc nàng.

      Nha đầu này đúng là nhạy cảm, chỉ vừa mới bắt đầu, nàng liền …..

      thái tử …. Đừng …..” Trữ Dư Tịch cơ hồ muốn khóc lên, giọng run rẩy.

      Thái tử cười liếc mắt nhìn chiếc nồi . “ Trước đến đây, lần sau ….”

      Tay của trượt xuống, dò xét , tiến vào dọc theo quần lót của nàng, lướt qua nơi bụi cỏ rậm rạp, đến cửa khẩu hơi ướt của nàng, lòng bàn tay dùng sức nhấn cái. “Là nơi này.”

      Hô hấp của Trữ Dư Tịch cứng lại, trái tim co thắt.

      buông nàng ra, cởi chiếc áo sơ mi, khoác lên cơ thể nửa trần chuồng của nàng. “ Mau nấu cơm, mới đến trình độ này thôi, còn chưa đủ cho ăn no.”

      ………

      vào phòng tắm, cởi bỏ chiếc quần dài, mở nước lạnh như mưa.

      Trong lòng nặng nề mắng.

      Mẹ kiếp! Thiếu chút nữa! Thiếu chút nữa muốn ăn hết nàng rồi!

      Tiểu Tịch! Con tinh … này!
      ……..

      Sau khi rời , Trữ Dư Tịch chống hai tay mặt bàn, hai chân nhũn ra , run rẩy, từng ngụm từng ngụm thở dốc, tim dường như muốn vọt ra khỏi miệng!

      Qúa …. Qúa ….

      Qúa kích thích.

      Nàng bắt đầu chạm quanh thân mình, thân thể còn lưu lại cảm giác khi đụng chạm, ràng khiến cho tim nàng đập nhanh.

      thái tử, tiến triển của khoá học này của , phải nhanh quá à….
      bornthisway011091 thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :