1. Quy định post bài trong Khu Edit – Beta – Convert

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] dấu cách - [Tên tác giả] (Update chương)

    Hình bìa truyện

    Tác giả

    Thể loại

    Số chương

    Nguồn convert (nếu có)

    Tên Editor & Beta

    Nick Facebook, Mail liên lạc

    Đặc biệt: 1 editor ko được mở quá 3 Topic

    Quy định cho editor

    Box Edit – Beta – Convert chỉ đăng những truyện edit, beta, convert của Cung; không đăng truyện sưu tầm của trang khác trong Box.

    Chủ topic chịu trách nhiệm hoàn thành topic, không drop, không ngưng edit quá 1 tuần. Trường hợp không theo tiếp được truyện thì phải báo với Ad hoặc Mod quản lí Box lý do không thể theo tiếp và để BQT tiếp nhận.

    Nếu drop không có lý do sẽ bị phạt theo quy định của cung: Link

    Mỗi topic nên đặt 1 lịch post theo tuần hoặc tháng để member dễ theo dõi. Nếu post 1 tuần 10c sẽ được tặng thêm 100 ruby (liên hệ với quản lý của box để được thưởng)

    Khi hoàn thành nên vào Topic báo danh để được thưởng điểm thêm. Điểm thưởng là gấp 2 lần số điểm được hưởng của cả bộ. Ví dụ:

    Bạn edit 1 bộ 100c nhận được 1000 ruby thì sẽ được thưởng 2000 ruby.

    Quy định Đối với Readers:

    Comt thân thiện, comt nhắc nhở truyện nhẹ nhàng

    Không comt với những lời lẽ quá khích, sử dụng ngôn từ đả kích editor, nhân vật, tác giả...

    Không comt gây war, hối truyện thiếu thiện cảm

    Nếu vi phạm lần đầu nhắc nhở. Lần sau -10ruby\lần

    Không comt thanks (trường hợp muốn thanks editor thì nhấn like để ủng hộ)

    Quản lý box Truyện Edit&Beta:

    lolemcalas, haruka, Hằng Lê, Ngân Nhi

Kiều thê nhà ta - Mạt Trà Khúc Kỳ (Trọng sinh, gia đấu, sạch, cực sủng)

Thảo luận trong 'Cổ Đại Đang Edit'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. Tiểu Huân

      Tiểu Huân Well-Known Member

      Bài viết:
      471
      Được thích:
      17,615
      Chương 28:


      Editor: Mira


      Beta:Kye


      Khương Lệnh Uyển tuy mới có bốn tuổi, nhưng trước khi ra ngoài đều muốn ăn mặc xinh đẹp chưa từng thay đổi.


      Khương Lệnh Uyển để Đào ma ma thay cho mình bộ váy mới, sau đó ngồi trước gương chỉnh lại đầu tóc của mình. Tóc của oa nhi bốn tuổi vừa mềm vừa mỏng, mặc dù được như lúc nàng lớn lên đen như mực, nhưng cũng vẫn được cho là tốt. Nhìn khuôn mặt mập mạp trắng trẻo trong gương, tiểu bánh bao người gặp người thích, Khương Lệnh Uyển cảm thấy thỏa mãn.


      Có điều nghĩ đến tiểu bánh bao thịt này biến thành khuôn mặt trắng nõn to bằng lòng bàn tay, đúng là có chút nỡ.


      Khi còn bé mập chút là đẹp, lớn rồi tinh tế yểu điệu mới là đẹp, nàng dù muốn, nhưng nếu lớn lên vẫn là gương mặt đầy thịt này, nàng khóc chết mất.


      Khương Lệnh Uyển bóp gương mặt mình cái, con ngươi óng ánh linh động.


      “Xán Xán, Xán Xán…”


      Nghe được thanh ở bên ngoài, Khương Lệnh Uyển liền biết người nào đến, nhíu mày thầm : Vanh biểu ca sao lại tới rồi?


      Chưa thấy người thấy tiếng, chính là vị Vanh biểu ca của nàng.


      Nàng ngồi ghế thêu, liền thấy Tiết Vanh mặc thân áo choàng xanh sẫm thêu cành trúc phá tan rèm châu hướng nàng chạy tới, bộ dạng hung hăng tiến vào. mở hai tay ra ôm nàng vào lòng, vừa khóc vừa hét lên: “Xán Xán, ô ô ô...Xán Xán muội sao chứ?”


      thấy nàng yên lành ngồi đây sao? Tất nhiên là có chuyện gì.


      Khương Lệnh Uyển biết Tiết Vanh đại khái là biết được tin tức về chuyện xảy ra lần trước, hôm nay cố ý đến thăm nàng đây mà. Nhưng giờ nàng bị tiểu biểu ca ôm đến độ sắp thở nổi, tiếc rằng khí lực khống đánh lại , chỉ có thể cố sức dùng tay vỗ vỗ cái mông tròn của , nhắc nhở: “Vanh biểu ca, Xán Xán có chuyện gì, ca thả muội ra trước .”


      thả thả, ta thả…”


      Miệng mập mạp trắng trẻo của Tiết Vanh cong lên, ngữ khí kiên định thể lay chuyển, phảng phất bắt buông tay chính là lấy mạng của .


      Khương Lệnh Uyển biết tính tình Tiết Vanh thích làm nũng, lần này ngửi thấy mùi thơm ngòn ngọt vị sữa người , trong lòng cảm thấy bất đắc dĩ, chớp mắt liền thấy Tiết Vanh vừa khóc vừa kéo lấy nàng, sau đó mới thoáng buông tay chút, hai mắt đẫm lệ, tay nắm chặt thành quả đấm , ngữ khí kiên định: “Xán Xán, sau này biểu ca cố gắng bảo vệ muội, huynh...huynh về học võ với tỷ tỷ, sau này lớn lên nhất định bảo vệ Xán Xán.”


      Học võ cùng Tranh biểu tỷ?


      Khương Lệnh Uyển nhịn được cười.


      Kiếp trước Tiết Vanh sau khi lớn lên, gương mặt tuấn tú đẹp đến mức có thể ăn được, da dẻ so với tiểu nương nuôi dưỡng trong khuê phòng còn trắng mịn hơn, hơn nữa cánh tay cánh chân kia, làm sao có thể học võ? Mà lúc này...Khương Lệnh Uyển nhìn khuôn mặt trắng mịn của Tiết Vanh, nhìn mũi treo ít mì sợi*, vội quay về phía Đào ma ma : “Đào ma ma, ngươi nhanh lau nước mũi cho Vanh biểu ca.”


      *mì sợi: vâng, ý tác giả là nước mũi đấy các bác ạ…hình ảnh dụ rất ư là xinh đẹp….


      Đào ma ma cầm khăn nhìn lên, thấy khuôn mặt mập mạp trắng nộn của Tiết tiểu công tử khóc đến nước mắt nước mũi giàn giụa, mũi sụt sịt mấy cái. Tiểu oa nhi tất nhiên thể dơ, huống hồ Tiết tiểu công tử thanh tú đáng như vậy, dù cho khóc đến oan ức, cũng khiến người khác thương . Tiết Vanh cùng biểu muội Khương Lệnh Uyển tuổi tác tương đương, xưa nay thân cận, số lần đến Vệ Quốc Công phủ cũng nhiều hơn Chu Quý Hành, hơn nữa lại biết làm nũng giả đáng , Đào ma ma rất thích, tất nhiên xem là người ngoài.


      Đào ma ma cẩn thận từng li từng tí lau nước mắt nước mũi cho Tiết Vanh, lại thấy vị Tiết tiểu công tử này nhìn chằm chằm Lục tiểu thư, Lục tiểu thư chỉ hơi nhíu mày. Đào ma ma là người có nhãn lực, vội cười : “Tiết tiểu công tử kiềm chế chút, người Lục tiểu thư vừa mới bị thương, đụng vào đau.”


      Tiết Vanh ngày thường ngoan ngoãn, chỉ là thích dính người, ngoài ra có gì tốt, như Khương Dụ, cả ngày thích đánh lộn, vài ba ngày lại gặp rắc rối. Trong lòng quan tâm tiểu biểu muội, nghe Đào ma ma xong hình như là bị dọa, đôi mắt to long lanh nước ngẩn người, hơi cắn môi, dám nhìn mặt tiểu biểu muội.


      Trong mắt , tiểu biểu muội như cái bình sứ, chỉ hơi dùng sức chút nát.


      Đào ma ma ôm Khương Lệnh Uyển lên giường , Tiết Vanh chậm rì rì, cong mông ngồi xuống bên cạnh Khương Lệnh uyển, cắn đôi môi mập mạp, có chút xấu hổ nhìn Khương Lệnh Uyển, mắt to lại long lanh nước, yếu ớt : “Xán Xán, ta cố ý…” đánh giá nàng từ xuống dưới phen, “Huynh làm muội đau chứ?”


      Khương Lệnh Uyển biết tính tình Tiết Vanh đơn thuần, tất nhiên cũng dám hù dọa , : “Xán Xán sao. Có điều...Hôm nay Xán Xán muốn Vinh Vương phủ thăm Tông biểu ca, thể chơi đùa cùng Vanh biểu ca. Vanh biểu ca nên trở về , ngày khác lại tìm Xán Xán chơi đùa.”


      Tiết Vanh tuy dính người, nhưng nàng có cách đối phó —— chỉ cần cố gắng giảng đạo lý với , ngoan ngoãn nghe lời.


      Tiết Vanh thích Lục Tông, nghe xong tiểu lông mày nhíu lại, như tiểu lão đầu*.


      *tiểu lão đầu: ông cụ/bà cụ non


      Trước đây Chu Quý Hành làm thấy rất đáng ghét, giờ lại thêm tên Lục Tông nữa, tiểu biểu muội của thực khiến người ta thích. Có điều... biết tiểu biểu muội thích nhất, dù sao cũng đáng như thế mà.


      Tiết Vanh chịu, ôm cánh tay mập mạp của Khương Lệnh Uyển, miệng nhắn chu lên : “Huynh muốn...Huynh muốn chơi cùng Xán Xán.”


      Khương Lệnh Uyển thở dài hơi như bà cụ non, duỗi tay xoa xoa khuôn mặt thịt mềm nộn của Tiết Vanh, thanh non nớt dỗ ngọt : “Vanh biểu ca ngoan, được ? Nếu lần sau Xán Xán chơi cùng ca nữa.”


      Khuôn mặt mềm mại của Tiết Vanh bị xoa đến thoải mái, híp mắt cong môi, như chú chó con được chủ âu yếm, vô cùng hưởng thụ. Tiết Vanh còn tuổi, tuy nhiên vẫn hiểu được chút đạo lý —— Lục Tông cứu tiểu biểu muội, tiểu biểu muội tới thăm , cũng là điều nên làm.


      Tiết Vanh suy nghĩ chút, mới lui bước, :”Vậy...Vậy huynh cùng muội.”


      thấy Khương Lệnh Uyển nhíu mày, liền dùng sức lắc cánh tay Khương Lệnh Uyển làm nũng, “Có được hay ? Xán Xán, huynh vất vả mới có thể ra ngoài…”


      Khương Lệnh Uyển còn cách nào, chỉ đành gật đầu đáp ứng.


      Đến lúc Khương Bách Nghiêu hồi phủ, canh gà Chu thị ninh cũng gần xong rồi. Khương Lệnh Uyển nghe hương vị canh gà kia có chút thèm, Tiết Vanh lại càng là tiểu quỷ tham ăn. may mắn được hưởng qua canh Chu thị nấu lần, biết được mùi vị đó,bây giờ nhìn thấy, tất nhiên là mắt sáng lên suýt chút nữa nhào tới.


      Nhưng canh gà này là để cho Lục Tông bồi dưỡng thân thể.


      Khương Lệnh Uyển có tính bênh vực người mình, tất nhiên cho phép biểu ca Tiết Vanh này cướp đồ ăn của tiểu phu quân nàng.


      Vì thế đầu của Tiết Vanh rủ xuống, cho đến lúc tiến vào Vinh Vương phủ cũng chưa ngẩng lên, cảm thấy tiểu biểu muội hình như thích Lục Tông nhiều hơn , khiến mơ hồ có cảm giác nguy hiểm.


      Sau khi Khương Lệnh Uyển chào hỏi Vinh Vương xong, liền để hạ nhân trong phủ dẫn tới sân của Lục Tông. Kỳ thực với nàng mà Vinh Vương phủ có thể coi là quen thuộc, dù sao nàng cũng ở đây sinh hoạt suốt năm năm. Mà hạ nhân Vinh Vương phủ đều khách khí, mặc dù là hai tiểu chủ nhân, nhưng thân phận ở nơi đó, ai cũng dám thất lễ.


      tới khúc quanh, Khương Lệnh Uyển thấy Phan Trắc phi từ đầu kia tới.


      Phan Trắc phi mặc thân áo váy màu hồng cánh sen, búi tóc chỉ cài cây trâm hoa ngọc lan, trang phục tố tịnh*, nhớ đến nữ chủ nhân trong phủ vừa mới tạ thế, nàng là thiếp thất tất nhiên phải khiêm tốn. Bên cạnh Phan Trắc phi còn có tiểu nữ oa, ước chừng bốn, năm tuổi, mặt mày vô cùng giống Phan Trắc phi, là tiểu nữ oa thanh lệ đáng , chính là nữ nhi duy nhất của Phan Trắc phi, cũng là Vinh Vương phủ Nhị tiểu thư —— Lục Bảo Yên.


      Kiếp trước, lúc nàng gả tới được hai năm Lục Bảo Yên mới lấy chồng, Tuy Lục Bảo Yên là Vương phủ thứ nữ, nhưng vì Phan Trắc phi khá được Vinh Vương sủng ái, mà Vương phủ chỉ có đích thứ hai vị tiểu thư, đãi ngộ tất nhiên cũng khác biệt. Ngoại trừ cái danh đích nữ, Lục Bảo Yên cái gì cũng thiếu, có điều tính tình Lục Bảo Yên lại tệ, giống Phan Trắc phi tính toán chi li như vậy. Hồi đó nàng vừa mới cùng Lục Tông thành thân, thường hay phát sinh tranh chấp cùng Phan Trắc phi, Lục Bảo Yên này cũng ít lần khuyên nhủ.


      Phan Trắc phi liếc mắt cái liền nhận ra Khương Lệnh Uyển.


      Nàng biết mấy ngày nay Vinh Vương phủ cùng Vệ Quốc Công phủ qua lại mật thiết, nhìn tư thế, quan hệ sau này có khi lại càng thân cận. Hôm nay Phan Trắc phi nhìn Khương Lệnh Uyển, mặt mày nhuộm ý cười, khách khí : “Khương Lục tiểu thư đến thăm Thế tử?”


      Khương Lệnh Uyển gật gật đầu, biết Phan Trắc phi mới từ chỗ Lục Tông trở về, liền ngước đầu hỏi: “Tông biểu ca thế nào rồi? Còn khó chịu sao?”


      Phan Trắc phi nhìn tiểu nữ oa tuyết điêu ngọc mài trước mặt, đáng như vậy, chẳng trách lần trước làm to chuyện như thế. Nàng : “Mấy ngày đầu bị đau bụng còn lên cơn sốt, hai ngày nay đỡ hơn nhiều rồi. Khương Lục tiểu thư đúng là hữu tâm.” rồi, nàng xem xét Đào ma ma phía sau Khương Lệnh Uyển chút, thấy Đào ma ma cầm theo hộp cơm tử đàn, đôi mắt rũ xuống, thần sắc hơi phức tạp rồi lại nâng lên, “Ta còn có chuyện, Khương Lục tiểu thư mau .”


      Khương Lệnh Uyển gật gật đầu.


      Lục Bảo Yên nãy giờ gì mở to đôi mắt trắng đen ràng nhìn chằm chằm bóng lưng Khương Lệnh Uyển, ngẩng đầu nhìn Phan Trắc phi : “Nương, dung mạo nàng khiến người ta thích.” Khuôn mặt béo ị, lúc cười lên con mắt long lanh, như là biết .


      Phan Trắc phi : “Đó là Vệ Quốc Công phủ Lục tiểu thư, tuổi hơn Yên nhi, sau này nếu gặp mặt, Yên nhi nên nhường nàng chút, được ?”


      Lục Bảo Yên thanh giòn giòn gật đầu, dáng dấp ngoan ngoãn: “Ân, Yên nhi biết rồi.”


      Đằng trước Minh Trúc hiên trồng mấy hàng trúc, xanh biếc ướt át, còn lại đều là những hoa cỏ bình thường, ngẫu nhiên có mấy bồn thu cúc, nhìn quạnh quẽ vô cùng, thể nhìn ra đây là chỗ ở của tiểu nam hài mười tuổi.


      Khương Lệnh Uyển biết đây là nơi lục Tông ở trước năm mười bốn tuổi, sau mười bốn tuổi, liền chuyển tới Long Ngọc viện. Chỉ có điều Lục Tông là người ít để ý, nơi ở chỉ cần sạch chỉnh tề là được. Mấy ngày đầu nàng gả tới, liền bắt đầu cân nhắc bố trí Long Ngọc viện thành dáng vẻ nàng thích. Đó là chuyện đầu tiên nàng đề nghị với Lục Tông, đúng là dễ chuyện, liền gật đầu đáp ứng, rằng chỉ cần dựa theo ý thích của nàng, cần hỏi lại . Lúc đó nàng cho rằng do hai người mới kết hôn, Lục Tông đối với nàng khách khí chút, nhưng sau này, nàng gì Lục Tông cũng đều đáp ứng, khiến cho nàng có chút thụ sủng nhược kinh*.


      *thụ sủng nhược kinh: được sủng ái mà kinh sợ.


      Khương Lệnh Uyển có chút hưng phấn, nhấc lần váy chạy “thịch thịch thịch” tiến vào.


      Tiết Vanh quyệt mồm đuổi tới.


      Khương Lệnh Uyển vừa vào phòng ngủ của Lục Tông, liền thấy dựa giường , phía sau lót đệm gấm (phía sau lót thu hương sắc tố diện gấm vóc nghênh chẩm) , trong tay cầm quyển sách, cúi đầu xem. Lục Bảo Thiền ngồi ở mép giường, lải nhải chuyện, đại khái là huynh trưởng mình lại để ý tới, miệng chu lên, vẻ mặt có chút bất mãn.


      Lục Tông nghe thấy tiếng vang, thoáng ngẩng đầu, mặt mày tuấn tú, mắt đen như mực.


      thấy phía sau bức rèm che, tiểu bánh bao mặc bộ váy mềm màu hồng nhạt mở to đôi mắt đen láy, ngơ ngác nhìn mình. Có lẽ là vừa rồi chạy có chút nhanh, lúc này hai gò má hồng hào, hơi mở miệng thở hổn hển, tóc mái trái cũng có chút rối loạn.


      Lục Bảo Thiền nghe được, quay đầu lại nhìn, thấy là tiểu biểu muội Vệ Quốc Công phủ, vội vui mừng kêu tiếng “Xán Xán”, sau đó nhiệt tình mời người tiến vào.


      Khương Lệnh Uyển thấy gương mặt tuấn tú của lục Tông có chút tái nhợt, môi có chút khô, có điều khí sắc khá hơn nàng tưởng tượng chút. Hiếm khi thấy ngồi giường như hôm nay, mặc thân tẩm y* màu trắng, đôi mắt như mặc ngọc* chỉ ngẩng đầu liếc nàng cái, coi như là chào hỏi, sau đó liền cúi đầu như có chuyện gì xảy ra.


      *tẩm y: đồ ngủ


      *mặc ngọc: ngọc đen


      Khương Lệnh Uyển thấy vậy có chút khó chịu.


      ngoảnh mặt làm ngơ như vậy là có ý gì?


      nhìn gương mặt tiểu bánh bao thịt đầy tức giận của Khương Lệnh Uyển, Lục Bảo Thiền vốn thông minh tất nhiên biết rằng tiểu biểu muội có chút tức giận, nhưng nàng quen thuộc tính tình ca ca mình, vội giải thích: “Xán Xán muội đừng giận, ca ca ta chính là như vậy, có chút thích chuyện.”


      Khương Lệnh Uyển nghĩ: thế nào cũng là ân nhân cứu mạng nàng, nàng làm sao lại tức giận a?


      Lúc này, Đào ma ma cũng theo vào mang hộp cơm tử đàn tới, : “Nô tỳ tham kiến Vinh Thế tử, tiểu Quận chúa. Vinh Thế tử, đây là canh gà phu nhân chúng ta tự tay ninh, đặc biệt đưa tới cho Vinh Thế tử bồi bổ thân thể…” Nghĩ tới điều gì đó, Đào ma ma lại , “Nhưng là do Lục tiểu thư cố ý đề nghị, Lục tiểu thư mấy ngày nay vẫn luôn nhắc tới Vinh Thế tử.”


      Nghe được lời này của Đào ma ma, Lục tông đúng là nâng mắt lên.


      Nhưng thấy tiểu bánh bao nhìn , chỉ lo chuyện cùng Lục Bảo Thiền, còn có nắm màu xanh sẫm, ba người tán gẫu hình như rất vui vẻ.


      Đào ma ma thấy bầu khí có chút lúng túng, lại : “Vậy...Vinh Thế tử có muốn uống lúc còn nóng?”


      “Ân.” Lục Tông khẽ vuốt cằm, đem sách đặt qua bên, đứng dậy xuống giường.


      Tuổi còn bộ tư thái hờ hững, khiến đào ma ma cũng dám qua loa, than thầm trong lòng: Chính là tiểu thiếu niên , lại có thể cứu Lục tiểu thư về, là khó lường.


      Lục Tông tùy ý mặc thêm cái áo choàng màu thiên thanh, ngồi cạnh bàn trong phòng ngủ.


      Đào ma ma đem hộp đựng canh gà bưng ra, nắp vừa mở ra, mùi thơm nồng nặc, nhất thời khiến ba người kia thèm dãi. Đào ma ma múc ra chén sứ trắng , đưa cho Lục Tông : “Vinh thế tử uống chậm chút, cẩn thận nóng.”


      Tiết Vanh vốn lời nào, ngoan ngoãn kéo kéo tiểu bàn tay của Khương Lệnh Uyển, nhìn cảnh này, cũng kéo theo Khương Lệnh Uyển đến cạnh bàn. Đào ma ma nhìn đôi mắt to đen láy của Tiết Vanh, chỉ cảm thấy đáng . Ngược lại canh gà cũng nhiều, mình Lục Tông uống hết, mấy tiểu oa oa vây quanh bàn ngồi thành vòng, mỗi người bát.


      Tiết Vanh vốn dính người, muống ngồi mình, gắt gao dựa gần Khương Lệnh Uyển, nào biết thời điểm vô ý chút, liền cẩn thận đánh đổ bát sứ, nước canh lập tức đổ lên mu bàn tay của Khương Lệnh Uyển, mu bàn tay nhất thời nóng đỏ lên.


      “A...Nóng!”


      Lại thấy Lục Tông thoang thả ung dung ăn canh ở bên cạnh lập tức đem muôi đặt ở bàn, vội vã cầm tiểu bàn tay của Khương Lệnh Uyển lên.
      fear, Thích ăn thịt, dhtt51 others thích bài này.

    2. Tiểu Huân

      Tiểu Huân Well-Known Member

      Bài viết:
      471
      Được thích:
      17,615
      Chương 29:


      Edit: Kye

      Beta: Tiểu Huân


      Xưa nay Lục Tông phản ứng rất nhanh, lần này liền cấp tốc ôm lấy tiểu bánh bao, trực tiếp ôm nàng tới gian nhà phía sau hậu viện. Khương Lệnh Uyển biết Lục Tông làm gì, hai tay ý thức ôm lấy cổ , lông mày nhíu chặt lại.


      Lục Tông ôm người đến bên cạnh cái giếng, múc nước, nhấn bàn tay của Khương Lệnh Uyển vào thùng gỗ, ngâm tay trong nước giếng lạnh lẽo.


      Khương Lệnh Uyển bị Lục Tông ôm vào trong ngực, chóp mũi tràn đầy mùi thuốc người Lục Tông. Bị ngâm nước lạnh, đau đớn từ mấy ngón tay xác thực giảm rất nhiều, nàng cúi đầu nhìn bàn tay hai người ngâm trong nước, mắt trợn tròn.


      Tuy Lục Tông mới mười tuổi, ngón tay cũng lớn hơn của nàng rất nhiều, hơn nữa lại rất thon dài cân xứng, khớp xương ràng, rất đẹp.


      Nếu vừa nãy nàng còn thấy thoải mái, vậy bây giờ nàng lại chẳng thể nào tức giận nổi với Lục Tông. Như Lục Bảo Thiền , đây là tính tình của . Khương Lệnh Uyển nghiêng đầu nhìn Lục Tông, châu hoa hai búi tóc sượt qua khuôn mặt trắng nõn của , hai người ôm nhau quá chặt, nhưng bởi vì là hài tử nên có điểm gì thích hợp. Nàng thấy mày kiếm Lục Tông cau lại, bộ dáng nghiêm túc, lúc này mới hỏi: “Tông biểu ca, tại sao huynh lại đem ngọc bội tặng cho Xán Xán?”


      Trước đây ràng chịu.


      Lục Tông thấy tiểu bánh bao trong ngực khóc nháo, biết nàng còn đau, cũng nghĩ nhiều, chỉ lạnh nhạt : “ phải muội muốn có nó sao?”


      Nàng muốn, liền cho?


      Khuôn mặt bánh bao của Khương Lệnh Uyển bỗng nở nụ cười xán lạn. Đôi mắt tiểu oa nhi đen trắng ràng, trong suốt sạch , bên trong tràn đầy thân ảnh tuấn lãng của tiểu thiếu niên, chút cũng che giấu được. Nghe xong, nàng liền được voi đòi tiên: “Vậy sau này cho phép Tông biểu ca để ý đến Xán Xán, có được ?”


      , Lục Tông cảm thấy hết cách với tiểu bánh bao này rồi, vừa nghe xong lời nàng , cũng chỉ khẽ vuốt cằm, xem như đáp ứng.


      Khương Lệnh Uyển biết Lục Tông lời giữ lời, cũng hỏi thêm nữa.


      Nàng thoáng cúi đầu, lo lắng nhìn tay của mình, nhíu mày thầm nghĩ: Ai, may mắn bỏng quá nặng, nếu bàn tay mình biến thành cái móng heo.


      Tiết Vanh gây họa, lúc trở về đầu vẫn rũ xuống, khuôn mặt trắng nõn tràn đầy chột dạ và hổ thẹn.


      Khương Bách Nghiêu cũng nghĩ đến hôm nay xảy ra việc này.


      Xưa nay rất thương nữ nhi, khoa trương hơn chính là nữ nhi bảo bối mất sợi tóc cũng đau lòng rồi. Mấy ngày nay nhiều lần nữ nhi xảy ra chuyện, ngắn ngủi mấy tháng mà bị thương còn nhiều hơn bốn năm gộp lại. Thê tử cả ngày mặt ủ mày chau, cảm thấy bản thân mình vẫn chưa làm tròn trách nhiệm của người cha. Nhưng hôm nay Tiết Vanh cũng cố ý, hơn nữa cũng chỉ là tiểu oa nhi năm tuổi, cũng thể cái gì, chỉ có thể trách phạt Đào ma ma chăm sóc cẩn thận. Cũng may xảy ra chuyện gì lớn, trở về liền khấu trừ hai tháng tiền lương coi như là trừng phạt, chuyện này cũng coi như xong.


      Bên trong xe ngựa, Tiết Vanh ngồi thẳng lưng, thoáng rũ mắt, hai tay đan chặt thành nắm bất an nhìn mọi người.


      rất thích tiểu biểu muội, đương nhiên muốn nàng bị bỏng, nhưng sai rồi… Tiết Vanh cắn môi, đột nhiên nhớ lại ánh mắt lúc nãy Lục Tông nhìn —— giống như con sói lớn muốn nuốt chửng lấy .


      Tiết Vanh nghĩ: trách tiểu biểu muội thích vị Tông biểu ca này như thế, quả thực Lục Tông lợi hại hơn nhiều.


      Sau khi về phủ, Chu thị ngồi giường thêu khăn lụa, vừa nghe tin nữ nhi bị bỏng, sợ đến nỗi suýt nữa kim đâm vào tay, nàng ôm lấy nữ nhi vào lòng, cẩn thận kiểm tra tay nữ nhi. May mà bát canh kia quá nóng, lại cộng thêm lúc bị bỏng xử lí kịp thời nên vết thương cũng quá nghiêm trọng.


      Nhưng cho dù có nghiêm trọng, Chu thị vẫn đau lòng a.


      Dù sao nữ nhi của nàng mới có bốn tuổi.


      Chu thị hôn lên khuôn mặt xinh xắn của nữ nhi cái, thổi thổi mấy cái, ôn nhu hỏi: “Xán Xán, còn đau hay ?”


      Khương Lệnh Uyển lắc lắc đầu , tay ôm cổ Chu thị, ngoan ngoãn : “Xán Xán đau.” Nàng lại giơ tay vuốt vuốt mày liễu nhíu lại của mẫu thân, thanh mềm mại kéo dài: “ cho nương chau mày, nhìn đẹp...”


      Chu thị lập tức cười thành tiếng, ôm nữ nhi liên tục hôn mấy cái mới ngừng lại.


      Mà lúc này bên trong Vinh vương phủ, Lục Bảo Thiền thấy Khương Lệnh Uyển cũng Tiết Vanh đều rời , ngôi nhà bỗng nhiên quạnh quẽ ít. Nàng chống tay ngồi ghế cao, hai chân an phận lắc qua lắc lại, là vô vị. Nàng nghiêng đầu, nhìn gương mặt chút biểu tình của ca ca nhà mình, bỗng nhiên chạy vèo đến trước mặt Lục Tông, hai con mắt chớp chớp, hiếu kì hỏi: “Ca ca, sao huynh lại quan tâm Xán Xán như thế?”


      Lục Tông nghe, nhưng lại ngẩng đầu.


      Lục Bảo Thiền bất mãn lầm bầm tiếng, tập mãi thành thói quen.


      Nàng nhớ đến khuôn mặt của tiểu biểu muội, khỏi than thở: “Xán Xán đúng là đáng , muội cũng thích nàng… Mỗi ngày đều muốn chơi đùa với nàng, muốn xoa nắn khuôn mặt trắng trẻo mập mạp kia a.”


      Lục Bảo Thiền là đích nữ duy nhất của Vinh vương phủ, xưa nay nàng thích Phan trắc phi nên cũng ít qua lại với thứ muội Lục Bảo Yên. Trong phủ có hài tử cùng lứa, chỉ có Chu Lâm Lang thường xuyên qua đây chơi với nàng nên nàng tất nhiên rất quý người bạn này. Bây giờ lại có thêm tiểu biểu muội bánh bao đáng như Khương Lệnh Uyển nữa.


      Sắc mặt Lục Tông tốt hơn nhiều, sách trong tay cũng lật tới trang cuối, xem xong, Lục Tông nhàng khép sách lại, đặt nó ngăn nắp qua bên, cầm lấy quyển sách khác tiếp tục đọc. Còn bốn năm nữa, muốn theo cữu cữu chinh chiến sa trường, đối với Lục Tông mới mười tuổi mà có gì quan trọng hơn mục tiêu này.


      cầm sách, phát sách này có chút nếp nhăn.


      Bỗng nhiên nhớ đến bộ dáng tay ăn bánh ngọt, tay cầm sách của tiểu oa nhi, hình như là đọc rất chăm chú.


      Nhưng nàng chỉ là tiểu oa nhi bốn tuổi, làm sao hiểu được binh thư.


      Lục Tông vừa định mở sách ra xem, phát giữa sách có kẽ hở, nhăn mày, sau đó nhanh chậm mở ra giữa sách, nhăn mày dựng thẳng sách lên phủi phủi mấy lần.


      .... Vỗ cái liền có đống vụn bánh ngọt rớt xuống…·


      -------------------


      Khương Nhị gia dáng người cao to vĩ, hôm nay mặc thân quần áo màu tím có khoác thêm áo choàng bên ngoài, nhìn so với ngày thường trẻ ra mấy phần. Hôm nay ở ngoài chơi thoải mái, tâm tình đương nhiên là vô cùng tốt, khẽ ngâm nga câu hát trở về Tây viện.


      Nhưng nhớ đến con cọp cái trong nhà, lông mày Khương Nhị gia liền nhăn lại.


      Từ thị này ngày xưa cũng là đại mỹ nhân, gia thế tồi, tư thái câu người, ngực căng phồng, cái mông tròn xoa nắn cũng rất thoải mái, mùi vị đêm động phòng hoa chúc ngày đó, làm thoải mái đến mất hồn. Cưới vợ để ý nhất chính là dáng người, dáng người tốt sinh con mới tốt, quả nhiên năm thứ hai sau khi thành thân, Từ thị liền sinh cho đôi long phượng thai. Tuy trưởng nữ chết yểu, nhưng đứa con trai của sinh ra mặt mày tuấn lãng, còn thông minh như hồi , Khương Nhị gia liền xem đứa con trai này thành bảo bối của mình.


      Chỉ là sau khi sinh xong hài tử, Từ thị thay đổi.


      còn ôn nhu chăm sóc như ngày xưa, mọi chuyện đều muốn ngồi lên đầu , ngay cả việc xã giao bên ngoài của cũng muốn xen vào chứ gì đến chuyện cưới vợ bé. Thời gian trôi qua, mọi người đều Khương Nhị gia chính là kẻ sợ vợ. Nam nhân đều là người sĩ diện, nàng nể mặt như vậy, trong lòng làm sao có thể thoải mái?


      Khương Nhị gia xoa xoa thái dương, nhớ tới Thôi di nương ôn nhu hiền dịu, trong lòng có chút ngứa, giống như có cái móng vuốt mèo cào vô, nhưng suy nghĩ chút, vẫn vào sân của Từ thị.


      Nếu hôm nay tới Thanh Hà cư, ngày mai biết sư tử hà đông kia ầm ỹ cái gì.


      Từ thị thấy Khương Nhị gia vào, vội vàng lệnh cho nha hoàn ma ma lui ra, khuôn mặt tươi cười giờ đây tràn đầy hoang mang, sao đó “phù phù” tiếng thẳng tắp quỳ xuống, vội vàng : “Nhị gia, chàng phải cứu thiếp thân.”


      Khương Nhị gia say chưa tỉnh, thấy Từ thị quỳ xuống như thế, liền cả kinh, men say cũng tản hết, con mắt trừng lên, kinh ngạc : “Nàng làm cái gì vậy?”


      Từ thị là nữ nhân, thường ngày còn rất cường hãn, tóm lại rất hay ức hiếp người nhà. Bây giờ hoảng loạn hoang mang, biết chuyện này chỉ có thể dựa vào phu quân của mình, liền đem việc ngày đó nàng làm ở chùa Tương Nguyên năm mười ra hết. Sau khi xong liền khóc nức nở, khuôn mặt tràn đầy nước mắt : “Nhị gia, chàng biết thường ngày nha đầu kia bắt nạt Huệ nhi của chúng ta như thế nào đâu. Lần trước Huệ nhi bị Vinh Thế tử kia dọa sợ, mấy buổi tối nằm ngủ đều mơ thấy ác mộng, thiếp nhìn cực kì đau lòng, cho nên mới…”


      Khương Nhị gia tức đến nỗi gân xanh trán nhảy lên thình thịch, khóe mắt như muốn nứt ra: “Chỉ vì chuyện này mà ngươi ra tay ngoan độc như vậy?”


      biết tiểu chất nữ trắng trẻo đáng , ngày thường tuy hơi nghịch ngợm chút, nhưng tiểu hài tử cãi nhau chút cũng là chuyện rất bình thường. Lần trước vu oan giá họa Tô Lương Thần, khiến cho dám ngẩng đầu trước mặt mẫu thân, bây giờ thê tử của lá gan càng ngày càng lớn, lại dám đánh chủ ý lên đầu tiểu chất nữ!


      dưới phủ này ai mà biết —— tiểu chất nữ này của , chỉ được lão thái thái thích, nàng còn là hòn ngọc quý trong tay Quốc công gia, thương nàng đến tận tâm khảm. Năm ngoái tiểu chất nữ bị bệnh nặng, đại ca liền dùng mọi cách để mời được ngự y trong cung đến khám. Bảo bối như vậy, Từ thị ngược lại làm ra chuyện tốt, trực tiếp kêu người đem nữ hài bốn tuổi ném vào trong núi sâu.


      Khương Nhị gia tức đến giậm chân, nhìn Từ thị quỳ đất ôm lấy đùi , lập tức đá văng người ra, cả giận : “Xem ngươi làm ra việc tốt gì rồi!”


      Lúc này Từ thị ảo não thôi, khóc thành tiếng : “Bản thân thiếp cũng chỉ muốn dọa nàng để xả giận cho Huệ nhi. Mọi thứ được sắp xếp rất tốt, thêm vào ngày ấy mưa to, thể nào để lại dấu vết. Nhưng mà… tên Phùng Hoài Viễn kia lại buông tha, điều tra theo mê hương kia, tìm ra được hồng tiên*, vừa rồi thiếp thân mới nhận được tin, Phùng Hoài Viễn bắt được hồng tiên, chuyện này rất nhanh truyền đến tai Quốc Công gia…”

      *hồng tiên: kẻ được thuê mướn, là nữ.


      Hồng tiên kia chỉ là nương có chút công phu, Từ thị có ơn với nàng, hai người mới gặp lại nhau mấy ngày trước. Hồng tiên ghi nhớ ân tình của nàng, muốn báo đáp, nhớ lại mấy ngày nay Khương Nhị gia toàn ngủ lại ở Thanh Hà cư, nữ nhi ngày ngày gặp ác mộng, nàng quyết tâm, mới tìm cách giáo huấn đại phòng chút —— bản thân nàng trải qua những ngày thoải mái, làm sao có thể để bọn họ nhàn hạ qua ngày.


      Từ thị trắng mặt : “Nhị gia, cầu chàng nhất định phải cứu thiếp thân lần này…”


      Nàng hiểu Quốc Công gia là người hay bao che, nếu Quốc Công gia biết mọi chuyện lad do nàng gây ra, kết cục của nàng biết ra sao. Nhị gia là đệ đệ ruột duy nhất của Quốc Công gia, tình cảm hai người từ rất tốt, nếu Nhị gia chịu ra tay giúp đỡ, Quốc Công gia thế nào cũng ghi nhớ tình cảm huynh đệ.


      Khương Nhị gia cảm giác đầu muốn nổ tung, suy nghĩ lúc lâu, mới thở dài hơi, cúi đầu với Từ thị: “Người theo ta đến chỗ đại ca, ngay bây giờ.”


      Từ thị sững sờ ngẩng đầu, mi mắt đầy lệ: “Nhị gia?”


      Khương Nhị gia nhìn nữ nhân chật vật đất, nào có xinh đẹp khả ái khi xưa? Đáy mắt lóe qua vài tia ghét bỏ, than thở: “ là bực mình, chuyện có thể làm bây giờ là đến trước bồi tội, may ra đại ca mới có thể tha thứ.”


      Nhưng lấy tính cách bao che của đại ca , há có chuyện dễ tha thứ?


      Từ thị suy nghĩ chút, Vệ Quốc công phủ dù sao cũng do đại phòng làm chủ, nàng quan tâm bản thân cũng phải nghĩ cho ba hài tử. Nếu nguyên nhân vì nàng mà để con của mình bị kẻ khác ngáng chân, dù nàng có chết trăm lần cũng đủ.


      Khương Nhị gia nhíu mày : “ Ngươi cũng trang điểm lại chút, nếu để hạ nhân nhìn thấy bộ dáng này, còn muốn như thế nào?”


      Từ thị ngày thường phục trang đẹp đẽ, bây giờ tóc mây nghiêng lệch, trang dung loạn xạ, nào có nửa phần hào hoa phú quý? Nàng trang điểm đơn giản, rửa mặt, sau đó như vợ ngoan ngoãn theo phía sau Khương Nhị gia, đường tới đông viện.


      Vậy mà khi vừa tới đông viện, Khương Bách Nghiêu lại ở đó.


      nha hoàn áo lục cung kính hành lễ, hiếm khi thấy Từ thị ra vẻ hiểu biết như vậy, đúng là có chút giật mình, nhưng bọn họ làm sao dám phỏng đoán chuyện của chủ nhân, chỉ cung kính : “Phùng tướng quân đến chơi, Quốc Công gia tiếp đãi ngài ấy nếu nhị gia nhị phu nhân có chuyện gấp, có thể đứng đợi thêm lát, chẳng mấy chốc Quốc Công gia trở về.”


      Vừa nghe tên Phùng Hoài Viễn, Từ thị đứng sau Khương Nhị gia run lên, hai tay trong ống tay áo nắm chặt lại, sắc mặt cũng trắng xám mấy phần.


      Khương Nhị gia dù sao cũng là nam nhân, gặp chuyện như vậy hành trầm ổn hơn nhiều, khuôn mặt lạnh nhạt : “Ta biết rồi, ngươi lui xuống .”


      Từ thị giương mắt nhìn Khương Nhị gia, đôi tay trắng mịn kéo ống tay áo của , thanh run rẩy: “Nhị gia…”


      Khương Nhị gia thấy Từ thị bày ra bộ dáng tiểu nữ nhân, trong lòng thoải mái hơn chút, thầm : Nếu nàng sớm biết thời thế, cũng nghẹn uất lâu như vậy. Bây giờ là hả giận, nhưng nghĩ tới chuyện ngu xuẩn mà Từ thị làm ra, lòng lại nhịn được mà phỉ nhổ.


      Đến cùng vẫn là nữ nhân, làm việc có chừng mực, chỉ biết vui vể nhất thời.


      tại tốt rồi, hỗn loạn ném cho dọn.


      Vào lúc này nàng mới hiểu là phu quân nàng, là ông trời của nàng, là người bao dung cho nàng, vậy lúc trước nàng làm những gì?


      Khương Nhị gia cùng Từ thị đợi bên ngoài nửa khắc đồng hồ, liền thấy Khương Bách Nghiêu mặc bộ cẩm bào màu xanh ngọc giống như thường ngày, nổi giận đùng đùng trở về. Khương Bách Nghiêu là người nho nhã, sau khi nhận tước vị, tuy có hơn mấy phần uy nghiêm, nhưng vẫn rất ôn hòa với người nhà, đặc biệt đối với đệ đệ Khương Nhị gia, hai người đều làm cha, cũng nhau kề vai sát cánh, tình cảm vẫn thân thiết như hồi còn bé.


      Bây giờ Khương Bách Nghiêu nhìn thấy Khương Nhị gia cùng Từ thị, cơn giận dữ xông lên, nhìn Khương Nhị gia : “Nhìn coi thê tử của đệ làm ra chuyện tốt gì!”


      Khương Bách Nghiêu ném cho Khương Nhị gia đống giấy mà cầm chặt trong tay.


      Khương Nhị gia cúi đầu nhìn, nhìn bản chữ viết tay tinh tế, Từ thị sai khiến vị hồng tiên nương kia, ở chùa Tương Nguyên dùng mê hương làm ngất tất cả mọi người trong phòng, ôm tiểu chất nữ bốn tuổi ném vào trong núi, sau đó Từ thị kín đáo đưa cho nàng chút bạc, còn cho phép cho nàng quay trở về Tấn thành… Chuyện xảy ra được ghi lại ràng, cuối cùng còn có dấu tay của hồng tiên.


      Khương Nhị gia hiểu rằng chuyện bại lộ, bên viết quá ràng, vội vàng rũ mắt, sau đó giương lên, tràn đầy áy náy : “Đại ca, chuyện này đệ cũng mới biết… Biết xong đệ cũng vội vàng mang Từ thị đến tạ tội.”


      Khương Bách Nghiêu giận đến nỗi nhịn được, con mắt nhìn Từ thị chăm chú, dường như muốn đâm hai cái lỗ lớn người nàng.


      lạnh lùng : “Tạ tội? Xán Xán mới bốn tuổi, nàng liền sai người ném con ta vào trong núi, phải là muốn mạng Xán Xán sao? Khương Bách Nghiêu ta có đắc tội gì với các người mà các người lại hãm hại nữ nhi ta như thế?”


      Nhớ lại chuyện kia, nếu ngày đó tìm được nữ nhi, thê tử sợ muốn điên, lòng lại đau như dao cắt.


      Khương Nhị gia : “Đại ca, chuyện này quả thực là do A Trân đúng. Đệ giáo huấn nàng, sau này bao giờ làm chuyện hồ đồ như vậy. Đại ca, nể tình đệ đệ, tha cho nàng lần, có được hay ?” nhấc mi tinh tế quan sát sắc mặt Khương Bách Nghiêu, sắc mặt đen sì, hề có ý muốn bỏ qua chuyện này, biết nhất định phải dùng đến hậu chiêu, liền : “Vậy đệ quỳ xuống được ? Đệ quỳ xuống xin lỗi huynh, là đệ biết quản giáo thê tử…”


      “Hôm nay dù ngươi có quỳ gãy chân, ta cũng tha thứ!”


      Khương Nhị gia làm bộ muốn quỳ, mới vừa hất áo choàng, nghe được thanh này liền sững sờ.


      Vừa ngẩng đầu lên thấy Chu thị đứng ở đằng kia.


      Cũng biết Chu thị đứng bao lâu, nhưng nhìn thấy tức giận khuôn mặt xinh đẹp của nàng, lòng cũng đoán ra nàng được biết chuyện. Chu thị rất đẹp, bây giờ bộ mặt nén giận vẫn cứ xinh đẹp như cũ sao tả nổi.


      nàng mặc bộ trang phục màu vàng nhạt thêu hoa phù dung, tóc được chải chuốt vô cùng cầu kỳ xinh đẹp, tóc có cài cây trâm san hồ như ý màu hồng, chân giày vải, từng bước từng bước đến, đôi mắt xinh đẹp liếc nhìn Khương Nhị Gia, cuối cùng tầm mắt lại rơi xuống người Từ thị, dơ tay lên, có nửa phần do dự tát cho nàng bạt tai, đôi mắt đỏ hồng : “Ngươi điên rồi sao?”


      Xán Xán mới bốn tuổi, thế nào nàng ta cũng là nhị thẩm của Xán Xán, sao có thể làm ra chuyện như vậy!


      Ngày thường Chu thị có cách trị gia, nhìn nhu nhược mềm yếu, giống như người dễ dàng nắn bóp, nhưng chỉ người hiểu mới biết nàng phải quả hồng mềm. Chu thị tát cái, bàn tay nàng cũng trở nên tê dại, nhưng tức giận trong lòng hề giảm , ngược lại càng lúc càng tăng, nàng : “Chuyện này. Ta để yên. Ngươi muốn nhận tha thứ? Được, đêm nay ta ném nữ nhi của ngươi vào trong núi, ngươi —— "
      fear, Thích ăn thịt, dhtt59 others thích bài này.

    3. Hiyoko

      Hiyoko Active Member

      Bài viết:
      88
      Được thích:
      102
      Muốn xem bà Từ thị bị trừng trị quá :yoyo23: tốt nhất là hưu luôn
      Truyện hay lắm. Hóng chương ms của ad:yoyo45:
      Tiểu Huân thích bài này.

    4. Learthy Phantomhive

      Learthy Phantomhive Active Member

      Bài viết:
      63
      Được thích:
      136
      Chỉnh người cũng phải biết phân nặng chứ O_O. Quăng đứa 4 tuổi vào núi thẳng ra muốn lấy mạng người chứ có phải dạy bài học đâu. Lòng dạ vừa hẹp hòi vừa tàn nhẫn như vậy đem ra ngoài cũng bị mấy bậc cha mẹ ném đá đến chết rồi. Còn Nhị gia, biết do quá ngây thơ hay nghĩ mình có phân lượng lắm mà bảo nể mặt bỏ qua, lỡ như KLU ai cứu mất mạng sao. Căn bản ổng chả quan tâm hay suy nghĩ vì ai ngoài lòng hư vinh của ổng.
      Tiểu Huânlinhdiep17 thích bài này.

    5. chjchj1001

      chjchj1001 Active Member

      Bài viết:
      143
      Được thích:
      117
      Chu thi ra tay hay lắm, sao Từ thị bà ấy có thể làm ch ấy với đứa bé 4t đc, lòng dạ đọc ác
      Tiểu Huân thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :