1. Quy định post bài trong Khu Edit – Beta – Convert

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] dấu cách - [Tên tác giả] (Update chương)

    Hình bìa truyện

    Tác giả

    Thể loại

    Số chương

    Nguồn convert (nếu có)

    Tên Editor & Beta

    Nick Facebook, Mail liên lạc

    Đặc biệt: 1 editor ko được mở quá 3 Topic

    Quy định cho editor

    Box Edit – Beta – Convert chỉ đăng những truyện edit, beta, convert của Cung; không đăng truyện sưu tầm của trang khác trong Box.

    Chủ topic chịu trách nhiệm hoàn thành topic, không drop, không ngưng edit quá 1 tuần. Trường hợp không theo tiếp được truyện thì phải báo với Ad hoặc Mod quản lí Box lý do không thể theo tiếp và để BQT tiếp nhận.

    Nếu drop không có lý do sẽ bị phạt theo quy định của cung: Link

    Mỗi topic nên đặt 1 lịch post theo tuần hoặc tháng để member dễ theo dõi. Nếu post 1 tuần 10c sẽ được tặng thêm 100 ruby (liên hệ với quản lý của box để được thưởng)

    Khi hoàn thành nên vào Topic báo danh để được thưởng điểm thêm. Điểm thưởng là gấp 2 lần số điểm được hưởng của cả bộ. Ví dụ:

    Bạn edit 1 bộ 100c nhận được 1000 ruby thì sẽ được thưởng 2000 ruby.

    Quy định Đối với Readers:

    Comt thân thiện, comt nhắc nhở truyện nhẹ nhàng

    Không comt với những lời lẽ quá khích, sử dụng ngôn từ đả kích editor, nhân vật, tác giả...

    Không comt gây war, hối truyện thiếu thiện cảm

    Nếu vi phạm lần đầu nhắc nhở. Lần sau -10ruby\lần

    Không comt thanks (trường hợp muốn thanks editor thì nhấn like để ủng hộ)

    Quản lý box Truyện Edit&Beta:

    lolemcalas, haruka, Hằng Lê, Ngân Nhi

Kiều thê nhà ta - Mạt Trà Khúc Kỳ (Trọng sinh, gia đấu, sạch, cực sủng)

Thảo luận trong 'Cổ Đại Đang Edit'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. Tiểu Huân

      Tiểu Huân Well-Known Member

      Bài viết:
      471
      Được thích:
      17,615
      Chương 53:


      Edit: Tiểu Huân


      Beta: Mira


      Chuyện này nếu Tô Lương Thần kinh động đến lão tổ tông, vậy nàng đương nhiên cũng tiện gây với bọn họ. Chỉ là nàng hiểu tĩnh cách của Khương Lệnh Huệ, nếu người lấy thư là Khương Lệnh Huệ, vậy chắc chắn những lá thư kia còn đến bây giờ. Còn Tô Lương Thần, hôm nay nàng ta tự mình đến gặp nãi nãi, hơn nữa còn vô cùng thành khẩn nhận sai trước mặt nương và nhị thẩm, ai còn có thể trách phạt nàng?


      đến , chuyện cũng bị Tô Lương Thần nhanh chân đến trước.


      Chỉ là Tô Lương Thần này, tuổi còn nhưng biết tâm kế đến vậy, đúng là thể khinh thường, xem ra nàng phải cẩn thận đề phòng nàng ta.


      Khương Lệnh Uyển ngồi ở giường, cẩn thận nhớ lại những hành động và cử chỉ đời trước của Tô Lương Thần. Chỉ là trí nhớ của nàng trước nay tốt, đặc biệt là với những người quá quan trọng nàng để ở trong lòng. Trong ấn tượng của nàng, Tô Lương Thần ngày nào cũng vẻ nhu nhược yếu đuối, thỉnh thoảng ngâm vào câu thơ sầu não, nàng nhìn điệu bộ như vậy luôn cảm thấy ngứa mắt nên cho dù cùng sống chung mái hiên nhưng cũng tiếp xúc quá nhiều.


      Nhưng đời này nàng phải để ý chút, nếu đến lúc đó bị lật thuyền trong mương lại trở thành trò cười cho thiên hạ.


      Năm ngày sau, khi ngủ trưa dậy nàng và Khương Lệnh Đề cùng đến lớp học lại vô tình đụng phải người mà lâu chưa gặp.


      Khương Lệnh Dung.


      Khương Lệnh Dung rời khỏi phủ hơn năm, được nuôi dưỡng ở biệt viện ngoài phủ, đáng lẽ là phải có ma ma và nha hoàn chăm sóc, mọi thứ thu xếp ổn thỏa, nhưng hôm nay nhìn thấy, quả là khiến cho nàng giật mình.


      Bởi vì hồi phủ nên Khương Lệnh Dung cố ý mặc bộ trang phục mới màu hồng thêu hoa mai và hồ điệp, tóc búi thành hai búi , cài cây trâm đơn giản, bím tóc rũ xuống trước ngực, nhìn vừa ngoan ngoãn lại khiến người khác đau lòng. Chỉ là gương mặt của Khương Lệnh Dung lại gầy rất nhiều, trắng xám đến đáng sợ, hơn nữa còn có loại khí chất nhàng hợp tuổi.


      Bởi vì gầy mà hai con mắt có vẻ như to hớn, càng khiến cho người ta có cảm giác đau lòng, chỉ là yếu ớt đến mức này có vẻ hơi quá.


      Khương Lệnh Dung nhìn hai người.


      Thấy nha hoàn phía sau các nàng cầm thư, nghĩ lại hai vị muội muội cũng đến tuổi mời tiên sinh dạy học, cũng biết được bọn họ muốn đâu, Khương Lệnh Dung mím môi cười khẽ, vẻ mặt mang theo mấy phần hòa khí, ôn hòa gọi: “Tứ muội muội, Lục muội muội.”


      Khương Lệnh Uyển và Khương Lệnh Đề nhìn Khương Lệnh Dung, vô cùng ngoan ngoãn gọi tiếng: “Nhị tỷ tỷ.”


      Khương Lệnh Dung dường như rất vui vẻ khi nhìn thấy hai vị muội muội, mặt mang theo nụ cười nhạt, nàng lên trước, thoáng đánh giá kĩ phen, đôi mắt to tròn ngập nước cong cong : “Tứ muội muội mập hơn chút, Lục muội muội cũng cao hơn.”


      Đến gần mới thấy, tuy rằng đôi mắt Khương Lệnh Dung có vẻ bình tĩnh nhưng người nàng lại nặng nề tử khí.


      Đáng lẽ là tiểu nương xinh đẹp nhu mì, nay tinh thần lại hề vui vẻ phấn chấn, càng khiến người ta dám tới gần.


      Khương Lệnh Uyển mỉm cười, thanh ngọt ngào mang theo vài phần xinh đẹp đáng của tiểu nữ oa, mềm mại : “Nhị tỷ tỷ muốn gặp nãi nãi sao? Những lúc Nhị tỷ tỷ có ở đây, Xán Xán thường xuyên nghe thấy nãi nãi nhắc tới tỷ tỷ, là rất nhớ Nhị tỷ tỷ, hôm qua Xán Xán nghe mọi người hôm nay nhị tỷ tỷ trở lại, nãi nãi vui mừng vô cùng, bây giờ thấy Nhị tỷ tỷ, chắc chắc nãi nãi cười khép được miệng.”


      Khương Lệnh Dung nhìn nụ cười xán lạn gương mặt bánh bao đáng của tiểu muội muội, lấy lại tinh thần : “ năm gặp, cái miệng của Lục muội muội càng ngày càng trở nên ngọt ngào rồi, cũng khó trách nãi nãi lại thương muội muội như vậy.”


      Thấy Khương Lệnh Dung ngoài cười nhưng trong cười, Khương Lệnh Uyển cũng qua loa cho qua: “Chỉ vì nãi nãi luôn nghĩ là Xán Xán tuổi hơn thôi. Hôm nay Xán Xán vô cùng hoan nghênh Nhị tỷ trở về, nhưng Xán Xán còn phải học với Tứ tỷ tỷ, nên thể trò chuyện lâu với Nhị tỷ tỷ được.”


      xong, Khương Lệnh Uyển liền kéo tay Khương Lệnh Đề mất.


      đoạn đường, Khương Lệnh Đề mới xoay người nhìn bóng lưng của Khương Lệnh Dung, lúc này mới giọng với Khương Lệnh Uyển: “Lục muội muội, muội có cảm thấy Nhị tỷ tỷ dường như thay đổi, trở nên có chút… quá…”


      Nhìn Khương Lệnh Đề ấp úng dám , Khương Lệnh Uyển cười cười, nhìn nàng nháy mắt cái: “Quá dọa người?”


      “...Ừ, đúng vậy.” Khương Lệnh Đề vội vàng gật đầu.


      Khương Lệnh Uyển quay đầu liếc nhìn.


      Nàng nhớ tới bộ dạng vừa rồi của Khương Lệnh Dung, cảm thấy Khương Lệnh Dung cũng là người đáng thương. Từ thị vì nàng mà phải rời khỏi Vệ Quốc Công phủ là , nhưng cũng bởi vì Từ thị hại nàng trước a. Ngày ấy nếu có Lục Tông, mạng này của nàng cũng còn. Bây giờ Khương Lệnh Dung oán nàng, trở thành bộ dáng như ngày hôm này, nếu như tiếp tục như vậy, Tạ Trí Thanh cũng xem vừa mắt.”


      Lúc trước Tạ Trí Thanh đậu trạng nguyên, phong quang nghênh cưới Khương Lệnh Dung vào phủ, chuyện này cũng khiến ít nương trong Tấn thành nhìn đỏ mắt, Khương Lệnh Dung tuy rằng mọi mặt tư chất đều rất bình thường, tính cách cũng là người ôn uyển (*), biết là tu được mấy đời phúc khí mới có thể gả cho vị trạng nguyên thanh tao nho nhã Tạ Trí Thanh. Sau khi kết hôn, Khương Lệnh Dung quản lý tốt hậu viện, phụng dưỡng cha mẹ chồng, hoàn toàn là nương tử hiền lương thục đức, tương kính như tân với Tạ Trí Thanh, tháng ngày trôi qua cũng vô cùng an nhàn. Bây giờ Tạ Trí Thanh tuy rằng tuổi nhưng cũng là nhân vật nổi tiếng trong học viện, vị tiên sinh nào mà khen ngợi . Mỗi lần ca ca nàng trốn học chơi, cha mẹ luôn lấy Tạ Trí Thanh để so sánh với ca ca, càng ngày càng khiến ca ca thích Tạ Trí Thanh. Chuyện này cũng đủ chứng minh Tạ Trí Thanh có bao nhiêu ưu tú.


      (*) ôn uyển: ôn nhu, hiểu ý.


      Đời trước Từ thị vẫn ở Vệ Quốc Công phủ, Khương Lệnh Dung ở tuổi này bắt đầu chăm chú học tập nữ hồng, trong lòng nào có chứa nhiều oán hận như vậy?


      Trưởng nữ chi thứ hai, người tính tình u, người lại chuyện môn thích gây chuyện, là làm khó nhị thẩm.


      Khương Lệnh Uyển đau lòng Nhị thẩm, nắm chặt lấy bàn tay của Khương lệnh Đề, : “Tứ tỷ tỷ, sau này tỷ phải chú ý cách Nhị tỷ tỷ xa chút.”


      Tuy rằng tâm tư Khương Lệnh Đề có đơn thuần, nhưng cũng hiểu được ý trong lời của Lục muội muội lúc này. Nàng khẽ gật đầu : “Được, tỷ nhớ kỹ.” Từ nàng nhớ kỹ nên tiếp xúc nhiều với hai vị tỷ tỷ, phải ngoan ngoãn, tận lực đắc tội với người khác.


      Khương Lệnh Uyển nhìn gương mặt trắng nõn của Khương Lệnh Đề, thở sâu hơi. Còn tưởng rằng nàng trùng sinh lần có thể trải qua tuổi thơ sầu lo, ngờ Khương Lệnh Dung và Tô Lương Thần này, ai cũng thể khiến nàng bớt lo. Người thay đổi, cũng chỉ có Tứ tỷ tỷ trước mặt nàng.


      Cuối cùng cũng coi như có được chút an ủi.


      Sau khi học xong, Khương Lệnh Uyển muốn mua lễ vật cho Lục Tông, là vì nàng nghĩ oan , hai là chúc mừng trở về.


      Chu thị biết mấy ngày nay nữ nhi học tập rất chăm chú, coi như khen thưởng nữ nhi, Chu thị cần ngân phiếu năm mươi lạng ra đưa cho Đào ma ma để dắt nữ nhi mua lễ vật. Khương Lệnh Uyển lại bĩu môi , duỗi mười ngón tay ra, vô cùng bất mãn : “Nương, ít như vậy sao mà đủ được? Nhiều nhất cũng phải gấp đôi mới được.”


      Chu thị quả thực hết cách với nữ nhi.


      Năm mươi lượng bạc có thể để gia đình bình thường dùng đến mấy năm.


      Khương Lệnh Uyển lại còn chê ít.


      Nàng là người sĩ diện, huống hồ đây còn là lễ vật nàng đưa cho Lục Tông.


      Chu thị bị nữ nhi làm nũng buông, lúc này mới cho nhiều thêm tờ ngân phiếu, là tiền riêng của nàng. Sau đó nhéo nhéo chóp mũi của nữ nhi, tươi cười : “Bây giờ hài lòng rồi chứ? Được rồi, bây giờ trời còn sớm, mau về mau, đừng la cà quá lâu.”


      Khương Lệnh Uyển gật đầu, tươi cười hôn cái lên mặt mẫu thân, chiếm tiện nghi xong còn rất ngoan ngoãn : “Nương tốt."


      Ngày hôm nay nương cho con trăm lạng bạc, ngày sau nữ nhi chắc chắc trả cho ngài người con rể tiền đồ rộng lượng.


      Chuyến buôn bán này chắc chắn kiếm bộn, hề thua lỗ.


      Đời trước nàng được Lục Tông sủng lên tận trời, tiêu tiền quen tay, bây giờ mới chỉ trăm lạng bạc đúng là để vào mắt.


      Khương Lệnh Uyển và Đào ma ma cùng tới cửa hàng phỉ thúy, trong lòng sớm có chủ ý —— dự định mau cho Lục Tông cái gù dây tua để treo vào chuôi kiếm.


      Chủ cửa hàng là nam nhân trạc tuổi trung niên, nhìn tiểu nữ oa dang chọn gù dây tua, có chút hơi kinh ngạc, có điều thấy trang phục của nàng và nô bộc bên người, cũng dám coi khinh, tiến lên chào hỏi: “Tiểu nương muốn mua gù dây tua có phải ?”


      Khương Lệnh Uyển nâng khuôn mặt bánh bao trắm mịn lên nhìn, đôi mắt to đen láy chớp chớp mấy cái, vô cùng khiến người thích, lúc này rất ngoan ngoãn gật đầu, giơ tay chỉ chỉ, thanh giòn giòn : “Nga, ta lấy cái này, ngươi cho ta xem chút.”


      Tuổi tuy , nhưng lại rất có chủ ý.


      Chủ quán nghe xong, lập tức gật đầu, nhanh chóng mở tủ lấy gù dây tua ra, hai tay đưa lên, nhịn được tán dương: “Tiểu nương tuy rằng tuổi, nhưng mắt nhìn đồ quả tệ. Gù dây tua này mới được chuyển đến mấy ngày trước, trong nhiều món như vậy, chỉ có cái này là đẹp nhất.”


      Khương Lệnh Uyển thích nhất là được khen ngợi, huống chi gù dây tua này cũng tệ, ngọc phỉ thúy được chế tác tinh xảo, khéo léo tinh tế, tuy rằng phải hoàn hảo, nhưng nhìn tất cả nàng thấy cái này hợp mắt nhất. Để ý giá cả làm gì, sau này nàng còn lo đủ bạc để tiêu hay sao? Quan trọng nhất là tâm ý.


      gù dây tua lại đến tám mươi hai lượng bạc. Đào ma ma tặc lưỡi thầm nghĩ: Lục tiểu thư tuổi còn tiêu phí như vậy, sau này lập gia đình, nhà chồng chắc phải có núi vàng núi bạc mới có thể nuôi nổi tiểu tổ tông này.


      Khương Lệnh Uyển cầm gù dây tua trong tay thưởng thức, vô cùng hài lòng, ngẩng đầu lên với Đào ma ma: “Đào ma ma, chúng ta Vinh vương phủ .” Gù dây tua này chắc chắn Lục Tông rất thích.


      Mắt của nàng trước đến nay rất tốt, dù thích cũng phải thích a.


      Vừa lúc thấy hai huynh muội của Tạ gia xuất trước mắt.


      Tạ Trí Thanh văn văn nhược khí, tuy tuổi nhưng cũng có mấy phần dáng dấp nho nhã công tử, còn Tạ Tinh Tinh mặc bộ xiêm y quý khí, vênh váo tự đắc, bộ dạng ngông cường tự đại, phảng phấp như coi chính mình là tiểu công chúa.


      Nếu là công chúa cũng ai xảo quyệt thô bạo giống như nàng ta.


      Khương Lệnh Uyển ngước đôi mắt to lên nhìn tạ Trí Thanh và Tạ Tinh Tinh, lúc trước bọn họ kết thù nên lúc này cũng có ý định chào hỏi. Nhưng tạ Tinh Tinh lại nhìn thấy gù dây tua tinh xảo tay của Khương Lệnh Uyển, lập tức liền ngẩn người, sau đó tựa hồ như nghĩ tới cái gì, thừa lúc nàng chú ý tới liền đoạt lấy.


      Khương Lệnh Uyển nhíu mày, cảm thấy Tạ Tinh Tinh này quả là người phiền phức.


      Hai người thù oán, vì sao mỗi lần nhìn thấy nàng lại luôn tỏ ra cái kiểu ngứa mắt như vậy? Muốn bị mất mặt mới hài lòng hay sao?


      Khương Lệnh Uyển nghiêm mặt đưa tay ra : “Trả lại cho ta!”


      Tạ Tinh Tinh nhìn Khương lệnh Uyển, khóe miệng giơ lên, đôi con ngươi tràn đầy phấn chấn, tuổi còn nhưng lại vô cùng ương ngạnh, giơ cằm lên kiêu ngạo : “Gấp cái gì? phải chỉ mới nhìn chút thôi sao? Đúng là đồ hẹp hòi.”


      Tạ Trí Thanh thấy tiểu nữ oa đáng như ngọc trước mặt lúc này lại tỏ vẻ vui, lập tức quay sang dỗ dành muội muội: “Tinh Tinh ngoan, muội trả đồ lại cho Khương Lục tiểu thư .”


      Tạ Tinh Tinh từ bị chiều hư, thấy ca ca mình cũng đứng ra che chở cho Khương Lệnh Uyển liền lườm cái, oán giận : “Ca ca, đến ca ca cũng muốn giúp đỡ người ngoài sao? Lần trước nếu phải vì con nhóc mập này và ca ca của nàng ta, chúng ta sao có thể bị cha mẹ trách phạt?”


      Tính tình Tạ Trí Thanh xưa nay ôn hòa, dù có lòng khuyên như nhưng đối với Tạ Tinh Tinh mà cũng chẳng có tác dụng gì. Tạ Tinh Tinh lắc lắc gù dây tua trong tay, cũng biết vật này khẳng định là đưa cho nam hài tử, khỏi nhíu mày, nhìn Khương Lệnh Uyển : “Có muốn ? Nếu muốn lấy lại, coi thử xem ngươi có bản lĩnh đó hay .”


      xong liền làm mặt quỷ với Khương Lệnh Uyển, quay người lại, lập tức nhấc váy chạy ra ngoài.


      Khương Lệnh Uyển bị nàng chọc tức vô cùng, lập tức đuổi theo. Thầm nghĩ hôm nay chắc chắn phải giáo huấn Tạ Tinh tinh này chút, nếu nàng quả coi bản thân thành quả hồng mềm ai cũng có thể tùy ý nắn bóp.


      Đào ma ma thấy tiểu thư nhà mình đuổi theo, mặt nhất thời bị dọa trắng, lập tức hối nha hoàn và sai vặt đuổi theo: “Còn đứng đó làm gì, mau mau mang lục tiểu thư về!”


      Tạ Tinh Tinh sao cũng lớn hơn Khương Lệnh Uyển hai tuổi, chạy trốn cũng mau hơn.


      Nàng chạy đoạn đường, quay người lại nhìn con nhóc mập mạp phía sau, nhìn được cười lớn, đợi khi Khương lệnh Uyển đuổi tới, nàng lại chạy ra xa, còn chạy đến góc vắng vẻ.


      Khương Lệnh Uyển chạy thở hồng hộc, đầu đầy mồi hôi, thấy Tạ Tinh Tinh cũng chạy mệt, lúc này mới : “Ngươi nhanh trả gù dây tua cho ta.”


      Tạ Tinh Tinh hổn hển thở từng ngụm, lại vô cùng quật cường cầm gù dây tua trong tay : “ trả.”


      Khương lệnh Uyển tức giận vô cùng, định vén tay áo lên đánh cho nàng trận, nhưng lại thấy nam tử gầy gò xuất sau lưng Tạ Tinh tinh, nhất thời tim đập chậm nhịp.


      Nàng muốn mở miệng nhắc nhở, nhưng phái sau lại duỗi ra cái tay, chặn lấy miệng nàng.


      Khương Lệnh uyển nhớ tới mấy ngàu trước nàng để Lục Tông mua bánh hoa quế, nhưng Lục Tông lại lo lắng có người xấu, nhất định phải chờ nàng ăn xong mới chịu mua. Lúc đó trong lòng nàng thoải mái, cảm thấy Lục Tông làm việc quá mức cẩn thận, nhưng hôm nay chuyện lại xảy đến với mình, trong lòng thầm than, cẩn thận của Lục Tông hoàn toàn cần thiết.


      Dưới chân thiên tử đúng là thiếu người mù.


      Khương Lệnh Uyển nhìn Tạ Tình Tình, hai người cùng bị giam trong căn phòng, lúc này oán giận Tạ Tinh Tinh.


      Tạ Tinh Tinh ngược lại hề bình tĩnh như Khương Lệnh uyển, từ đến lớn nàng luôn được nâng trong tay sủng ái như bảo bối, rớt cọng tóc cũng khiến trưởng bối đau lòng vô cùng, nghĩ tới có ngày lại bị bắt cóc. Khương Lệnh Uyển duỗi tay ra, với Tạ Tinh Tinh: “Bây giờ có thể trả gù dây tua cho ta được chưa?”


      Khuôn mặt Tạ Tình Tinh hoảng hốt, kinh ngạc nhìn Khương Lệnh Uyển, hiển nhiên nghĩ rằng lúc này nàng còn có thể nhớ tới cái này.


      Lập tức ném gù treo kiếm cho Khương Lệnh Uyển, nổi giận : “Trả lại đó.”


      Khương Lệnh Uyển biết nàng sợ, cũng thèm tính toán với nàng, chỉ khom lưng nhặt bội kiếm lên, thổi thổi bụi, sau đó nắm chặt trong tay, lẳng lặng ngồi xuống, suy nghĩ làm sao để chạy thoát khỏi nơi này.


      Nàng thể chờ người đến cứu, phải nghĩ biện pháp.


      Tạ Tinh Tinh hai tay ôm đầu ngồi dưới đất, y phục xinh đẹp có chút vấy bẩn, mắt to chuyển động liên tục, cảm thấy có chút sợ sệt, mím môi chậm rì chuyển người sát lại gần Khương Lệnh uyển, giọng : “Ai nha, ngươi sợ sao?”


      Đôi mắt liếc nhìn Khương Lệnh Uyển cái.


      Thầm nghĩ: Con bé mập mạp này còn hơn nàng hai tuổi.


      Thấy Khương lệnh uyển lời nào, Tạ Tinh Tinh bổ sung: “Ta nghe bọn người xấu này, bọn họ… bọn họ muốn ăn thịt người, ngươi xem nếu bọn họ ăn thịt chúng ta phải làm sao bây giờ?” xong, nước mắt cũng rơi xuống, gương mặt đáng thương vô cùng, sao còn nửa phần bạo ngược chuyện quyền đáng ghét như lúc nãy?


      Khương Lệnh Uyển chớp mắt mấy cái, giọng : “Lúc ta bốn tuổi từng bị người ta ném vào trong núi. Lúc đó ta vừa mới ngủ dậy, phát thấy nương bên cạnh, chỉ có mình ngồi dưới tán cây, vừa lạnh vừa đói. Ta gọi lớn mấy tiếng, nhưng trừ tiếng vang vọng lại có bất kỳ tiếng vọng nào khác, núi còn có hổ nữa kia.”


      Nghe như vậy, Tạ Tinh Tinh sửng sốt trợn trừng mắt, hiển nhiên là bị dọa.


      Chuyện này nàng cũng có nghe , nhưng xưa nay nàng thích Khương lệnh Uyển, lúc nghe thấy tin này nàng còn rất hài lòng, cảm thấy con bé mập này quả là đáng đời. Nhưng tại nghe Khương Lệnh uyển kể lại, Tạ Tinh Tinh chỉ cảm thấy đáng sợ, nếu đổi lại là nàng, khẳng định là sợ muốn chết.


      Thấy vậy, Khương Lệnh Uyển cười nhạt, cúi nhìn gùi dây tua trong tay, chăm chú : “Nhiều người tìm ròng rã hơn ngày trời, cũng tìm thấy ta, nhưng cuối cùng là biểu ca tìm thấy ta, lần này, ta tin chắc, hai người chúng ta cũng sao.”


      Chuyện mà đời này nàng muốn làm có rất nhiều, nàng còn phải sinh cho Lục Tông nhiều hài tử, làm sao nàng có thể để bản thân xảy ra chuyện được?
      fear, Thích ăn thịt, Sweet you53 others thích bài này.

    2. Tiểu Huân

      Tiểu Huân Well-Known Member

      Bài viết:
      471
      Được thích:
      17,615
      Chương 54:


      Edit: Tiểu Huân


      Beta: Mira


      Vừa xong, cửa liền mở ra.


      Tạ Tinh Tinh run lên, dựa sát vào người Khương Lệnh Uyển.


      Khương Lệnh Uyển ngẩng đầu, nhìn người đến, thấy hai nam tử cao thấp tiến vào. Người cao mặc bộ xiêm y màu xanh bằng vải thô, đôi chỗ có chút vá, chính là người bắt Tạ Tinh Tinh. Còn người thấp, chính là tên bịt miệng nàng, có điều tướng mạo của hiền lành hơn người cao chút, lá gan dường như cũng hơn.


      Nam tử cao lớn nhìn hai tiểu nương trước mặt, người mặc đồ gia đình phú quý, hơn nữa còn rất trắng trẻo mập mạp, tuy rằng tuổi còn , nhưng lại rất xinh xắn. móc cái túi giấy ra ném xuống đất, quát lớn: “Mau ăn , cả hai phải thành cho ta, nếu dám chạy, xem ta có đánh gãy hết chân các ngươi hay !”


      Tạ Tinh Tinh nhìn hai người, sợ đến phát khóc, lấy hết dũng khí : “Ta phải về nhà, nếu … Nếu cha ta nhất định bỏ qua cho các ngươi…”


      Nam tử cao lớn cười cợt, cúi người xuống, dùng sức tóm chặt lấy bím tóc của Tạ Tinh Tinh: “Ai cần biết cha ngươi là ai, thêm câu nữa, ta cắt lưỡi ngươi cho mèo ăn.”


      Tạ Tinh Tinh sợ cắn chặt môi, viền mắt hồng hồng, dám lên tiếng.


      Sau khi hai người ra ngoài mới “Oa” tiếng khóc lên.


      Khương Lệnh Uyển cũng biết nàng bị dọa sợ, chuyện này nếu xảy ra ở đời trước, nàng cũng giống như Tạ Tinh Tinh. nay cùng chung hoạn nạn, tạm thời nàng tính toán chuyện trước kia, chỉ khom lưng nhặt túi giây lên kiểm tra, mở ra nhìn vào bên trong, là cái bánh màn thầu sạch , vẫn còn nóng hầm hập. ở chỗ này lúc lâu, sắc trời bên ngoài cũng còn sớm, biết nội trong hôm nay cha có thể tìm thấy nàng hay .


      Bụng đói lả, Khương Lệnh Uyển nhíu mày,, cũng chỉ có thể chập nhận cầm lên ăn.


      Nàng chia bánh màn thầu ra làm hai phần, đưa cho Tạ Tinh Tinh nửa, : “Ây da, được rồi, đừng khóc nữa, ăn chút trước .”


      Tạ Tinh Tinh khịt mũi, nghiêng đầu qua bên, quật cường : “Ta ăn đồ của người xấu.”


      … Xem cái tính cách kìa.


      Khương Lệnh Uyển cũng miễn cưỡng, bắt đầu cầm lên ăn, bánh màn thầu này khô như đá vậy, khó ăn vô cùng. Đời này và đời trước của nàng cũng chưa từng ăn thứ khó nuốt như vậy. Nhưng như vậy có sao? Ăn no xong mới có sức lực, nếu đến lúc chạy cũng còn sức để chạy. Chỉ là tuổi nàng còn , chạy cũng thể chạy lại bọn , chừng đến khi họ bắt lại nàng bị đánh gãy chân.


      Tạ tinh Tinh thấy Khương lệnh Uyển ung dung ăn màn thầu, giống như nơi này là nhà của nàng vậy, xoa nước mắt, hoang mang hỏi: “Ngươi chúng ta nên làm gì bây giờ? Cha và mọi người tìm thấy chúng ta sao? Ta muốn về nhà…”


      Vậy chẳng lẽ Khương Lệnh Uyển nàng muốn về hay sao?


      Khương Lệnh Uyển nhìn Tạ Tinh Tinh ngày thường hay vênh váo đắc ý, bây giờ lại ngoan ngoãn như thỏ trắng, đúng là rất kỳ lạ. Nàng đưa nửa cái bánh màn thầu ra, : “Nếu người ăn, chờ lát nữa ta chạy , nếu ngươi chạy lại ta cũng giúp ngươi.”


      Vừa nghe lời này, Tạ Tinh Tinh lập tức đoạt lấy bánh màn thầu trong tay Khương Lệnh Uyển, dùng sức gặm. Chỉ là bánh màn thầu quá khó ăn, Tạ Tinh Tinh cắn cái liền nhướng mày, chỉ là khi nàng vừa nhấc mặt lên nhìn Khương Lệnh Uyển, lại dùng sức nuốt cái bánh này xuống. Chờ khi ăn gần hết, mới hối hận : “...Sớm biết vậy ta cướp đồ của ngươi.”


      Khương Lệnh Uyển cũng biết tạ Tinh Tinh kỳ cũng giống nàng, chỉ là được người nhà nuông chiều từ bé, chứ bản tính cũng xấu, Khương Lệnh Uyển : “Vậy vì sao ngươi lại cướp đồ của ta?”


      Tạ Tinh Tinh phồng quai hàm lên nhìn Khương Lệnh Uyển, lầm bần : “Ngươi tính tặng nó cho Chu Quy Hành có đúng ?”


      yên lành, sao lại kéo lên người Chu Quý Hành?


      Khương Lệnh Uyển : “Tại sao ta lại tặng cho Hành biểu ca?”


      Tạ Tinh Tinh gặm miếng màn thầu, lời hàm hồ : “Mấy ngày nữa là sinh nhật của Chu Quý Hành nha, ngoại trừ ra ngươi còn có thể đưa cho ai?”


      Khương Lệnh Uyển lập tức hiểu , hai mắt đánh giá tiểu nương tám tuổi trước mặt, có chút khó tin : “ phải chứ, ngươi…”


      Tạ Tinh Tinh bĩu môi, bất mãn hừ hừ : “Ta biết lần nào Chu Quý Hành cũng theo sau ngươi, nhưng mẹ ta , nữ hài tử sau này lớn lên chỉ có thể gả cho vị phu quân, giữa Chu Quý Hành và Tiết Vanh ngươi chỉ có thể chọn người.”


      Khương Lệnh Uyển vô cùng bất ngờ, thầm nghĩ, Tạ Tinh Tinh này mới còn thích nam hài tử, còn coi trọng Chu Quý Hành, khó trách nàng lại thích chơi với Chu Lâm Lang, hóa ra là thầm tồn tại tâm tư. Khương Lệnh Uyển đột nhiên thấy buồn cười, choai choai hài tử, biết thế nào là ? Ngày cả nàng cũng biết cảm giác chân chính thích người là loại cảm giác như thế nào.


      Nàng : “Vì vậy ngươi cho rằng bội kiếm này là ta muốn tặng cho Hành biểu ca nên ngươi thoải mái, muốn cướp ?”


      Thấy Tạ Tinh Tinh gật đầu, Khương Lệnh Uyển cười cười, nắm lấy bội kiếm quơ quơ trước mặt Tạ Tinh Tinh, tiếp tục : “Mấy ngày trước Tông biểu ca mới trở về từ Cẩm Châu, bội kiếm này ta muốn tặng cho . Ngươi cũng biết Hành biểu ca tập võ, cho dù muốn tặng lễ vật cho cũng chọn bội kiếm để đeo lên kiếm nha…”


      Tạ Tinh Tinh nửa tin nửa ngờ hỏi: “Có… Có ?”


      “Đương nhiên là rồi.” Khương Lệnh Uyển nhét bội kiếm vào trong ngực, , “Đương nhiên, hơn nữa, sau này ta lớn lên, ta gả cho Vanh biểu ca hay Hành biểu ca, ta chỉ làm nương tử của Lục Tông”


      Nghe xong lời này, Tạ Tinh Tinh mới buông địch ý.


      Nàng nhìn gương mặt trắng trẻo béo mập của bánh bao trước mắt, kỳ thực cũng rất đáng , có vài lần nàng nhìn cũng nhịn được muốn nắn nắn mấy cái, nhưng vừa nghĩ đến Chu Quý Hành, nàn liền cảm thấy chán ghét. Tạ Tinh Tinh mím môi, cảm thấy bản thân lớn hơn Khương Lệnh Uyển, nhưng khi gặp chuyện lá gan lại bằng người ta, gặp chuyện chỉ biết hoang mang hoảng sợ… Nhưng mà, tình huống như vậy, sợ hãi cũng là bình thường a.


      Khương Lệnh Uyển thấy mặt Tạ Tinh Tinh có chút đỏ, lúc này mới nhấc tay sờ sờ trán của nàng, sau đó “Nha” tiếng : “Ngươi bị sốt.”


      Tạ Tinh Tinh rũ mắt xuống, giống như trái cà : “Vừa rồi có chút thoải mái.”


      Khương Lệnh Uyển suy nghĩ chút, sau đó nhanh chóng chạy tới cửa.


      Chỉ là cửa bị khóa cứng, nàng dùng sức đập đập mấy lần.


      Hai nam tử ở bên ngoài nghe thấy, lập tức vào.


      Tính khí của nam tử cao lớn có chút táo bạo, cúi đầu nhìn thấy bánh bao này lập tức xách bím tóc của nàng lên, tức giận : “Ồn ào cái gì, thấy lão tử nghỉ ngơi sao?”


      Tính tình nam tử lùn hơn tốt hơn nhiều, thấy đồng bọn ấu trĩ so đo với tiểu hài tử, liền gỡ tay ra, : “Nữ nhi nhà giàu có đều được nuông chiều từ bé, vô cùng nhát gan, nếu ngươi dọa sợ nàng, cận thận bán được giá cao.”


      Lời vừa dứt, nam tử to lớn mới chịu thu tay về.


      Khương Lệnh Uyển bị nhéo tê rần cả da đầu, vô cùng đau đớn, nước mắt lập tức đảo quanh hốc mắt, lúc này lại nghe nam tử lùn hơn hỏi nàng: “Đến tột cùng là xảy ra chuyện gì?”


      Khương Lệnh Uyển ngẩng đầu lên : “Đại ca ca, tỷ tỷ ta bị sốt, ngươi cho nàng xem đại phu có được ?”


      Nam tử lùn vừa nghe thấy, lúc này mới đưa tay lên dò xét cái trán của Tạ Tinh Tinh, sau đó mới quay về phía đồng bọn: “Đúng là bị sốt, chúng ta có nên…”


      Nam tử cao lớn : “Mời đại phu làm gì? Chúng ta làm gì có tiền quan tâm nhiều như vậy? Huống hồ bị sốt cũng phải chuyện gì ghê gớm, ngủ giấc sáng mai tốt, cần gì phải hoảng hốt như vậy?” xong liền đạp cửa cái, ra ngoài.


      Tính cách hai người này quả là khác nhau.


      Khương Lệnh Uyển nhìn về phía nam tử cao lớn, lúc này mới hạ mi suy nghĩ chút biện pháp, sau đó mới dùng sức nặn ra mấy giọt nước mắt, nhìn về phía nam tử lùn : “Đại ca ca, cầu người cứu tỷ tỷ của ta , từ thân thể nàng tốt, nếu uống thuốc … Nếu như đại ca ca có tiền, ta có thể nghĩ cách, chỉ cầu ngươi cứu tỷ tỷ của ta, có được ?”


      Nam tử lùn đúng là thể nhẫn tâm, bây giờ thấy tiểu nữ oa phấn điêu ngọc mài, hai mắt ướt át tội nghiệp nhìn , xác thực là khiến người đau lòng vô cùng.


      thở dài hơi, hỏi: “Ngươi có biện pháp đổi tiền?”


      “Vâng.” Khương Lệnh Uyển gật đầu, sau đó từ trong lòng lấy ra mọt miếng ngọc bội, bàn tay giở lên, vẻ mặt chân thành , “Miếng ngọc này đáng giá mấy đồng tiền, nhưng vẫn có thể đổi mấy lượng bạc. Ta chỉ cầu đại ca ca có thể đổi được chút tiền mua thuốc hạ sốt cho tỷ tỷ, số bạc còn lại đều cho đại ca ca, cho người xấu kia…”


      Nam tử lùn nhận lấy ngọc bội, thấy ngọc bội có vẻ bình thường, đương nhiên cũng tin lời “ đáng giá mấy đồng tiền này của nàng”, chỉ là nhìn cách ăn mặc của tiểu nữ oa, trong lòng cũng biết cho dù giá trị của ngọc có bình thường cũng có thể đổi được mấy lạng bạc. và đồng bọn cũng phải chỉ làm việc này mới hai lần, nhưng mỗi lần thu được bạc vô cùng ít ỏi, chỉ là xưa nay nhát gan, nếu làm mình, xảy ra chuyện, hai là sợ tìm được người bán, lúc này mới chấp nhận tiếp tục theo người kia. Bây giờ vô duyên vô cớ có được thêm mấy lượng bạc, đương nhiên là có chút đông lòng, hơn nữa thấy tiểu nữ oa đáng thương như vậy, người nhìn cũng cảm thấy đau lòng.


      Nam tử lùn cẩn thận cất ngọc bội , thở dài : “Vậy chờ ta đổi chút bạc lại mua thuốc cho tỷ tỷ người. Hai người các ngươi đợi ở đây, tuyệt đối đừng gậy chuyện, tính khí người kia rất xấu, nếu như nổi giận trói các ngươi lại.”


      Vẻ mặt Khương Lệnh Uyển vô cùng nghe lời, ngoan ngoãn gật đầu, thanh vừa mềm vừa ngọt: “Ta biết rồi, cám ơn đại ca ca, ngươi mau , coi chừng trời tối.”


      Nam tử lùn có chút hiếu kì nhìn tiểu nữ oa ngoan ngoãn đáng như vậy: làm chuyện này cũng phải ít, nhưng vẫn là lần đầu thấy đứa hiểu chuyện như vậy, cười cười : “Được, vậy ta ra ngoài trước.”


      Nam tử lùn vừa ra ngoài, vừa vặn đùng phải đồng bọn của , người kia hỏi: “Muộn như vậy còn đâu?”


      Nam tử lùn có chút chột dạ: “Ca, ta thấy tiểu nương bị sốt nặng như vậy, nếu như hạ sốt rất phiền toái. ta tìm cách xem có thể kiếm được chút thuốc gì đó hay , đến lúc đó coi chừng ăn trộm gà được còn mất nắm gạo.”


      , biết ngươi thiện tâm, sớm về sớm.”


      “Được, ta lập tức quay về.”


      Khương Lệnh Uyển dán người lên cửa, nghe thấy động tĩnh bên ngoài, cuối cùng cũng thở phào nhõm, sau đó mới ngồi xuống bên người Tạ Tinh Tinh. Gương mặt của Tạ Tinh Tinh đỏ bừng, nhìn Khương Lệnh Uyển có chút cảm động, tuy rằng khỏe nhưng vẫn cắn răng ra ba chữ: “Cám ơn ngươi.”


      Khương Lệnh Uyển thấy nàng như vậy, trong lòng cũng cảm thấy đáng thương, cười : “Ba chữ này ngươi ra ta nghe có vẻ là lạ.”


      Bé mập này còn đắc ý như vậy…


      Tạ Tinh Tinh cắn môi, nhắc tay lên xoa xoa búi tóc bị vò loạn của Khương Lệnh Uyển, ân cần : “Có đau hay ? Ta xoa cho ngươi.”


      Khương Lệnh Uyển phì cười, tinh tế đánh giá Tạ Tinh Tinh lúc, : “Dáng vẻ này của ngươi khiến ta có chút quen.”


      Tạ Tinh Tinh bất mãn , “Ta mới phải người ngang ngược biết lý lẽ…” Nàng xong liền có chút chột dạ, dừng lúc lại tiếp: “Được rồi, trước đây ta đúng là có chút ngang ngược biết lý lẽ, ai bảo ngươi còn hoa tâm như vậy, hơn nữa Lâm Lang cũng thích ngươi.” Ngoài miệng tuy rằng oán giận, nhưng tay vẫn ngừng xoa xoa cho nàng.


      Khương Lệnh Uyển tuy rằng thích bị người khác đụng chạm, nhưng lúc này lại gì.


      Đời trước nàng quả thực được chăm chút quá tốt, đời trước tuy rằng Lục Tông , nhưng trong lòng khẳng định cũng từng nghĩ rằng nàng quá phiền phức. Nàng cũng biết bản thân phiền, vừa sợ đau vừa sợ khổ, nhưng dù sao cũng có người chịu nàng, nâng nàng vào lòng bàn tay mà sủng, sủng cả đời. Tuy phần yết ớt này tuy rằng vẫn còn, nhưng nay nàng có khóc, có náo loạn có thể giải quyết được vấn đề gì? Khóc nháo là có thể trốn khỏi tay bọn buôn người sao? Có thể lập tức chạy về nhà tố cáo với cha nương sao?


      Khương Lệnh Uyển đợi lúc, thấy nam tử lùn còn chưa về, liền nhìn chung quanh lát. Bởi vì cho rằng các nàng còn tuổi nên bọn buôn người cũng trói nàng lại, cửa cũng khóa lại, đúng là có chút sơ hở nào.


      Trong phòng rách mướp, còn có mùi mốc, tủ và bàn đều dày đặc tro bụi, nhìn cũng biết là tùy tiện tìm nơi để giấu các nàng.


      Chỗ này ngoại trừ cánh cửa cũng chỉ có cửa sổ.


      Nang cẩn thận từng chút bắc cái ghế qua, đứng lên đẩy cửa sổ, phát cánh cửa này có thể mở ra được, thầm vui mừng ngớt, chờ khi mở rộng ra mới phát .


      Bên ngoài cửa là cái hồ.


      Khương Lệnh Uyển thấy hồ này quá sâu, hai kẻ bắt cóc khẳng định cũng cho rằng hai tiểu hài tử quen sống trong nhung lụa sao dám đụng đến nước? Cho dù biết bơi nhưng thấy hồ sâu như vậy chắc chắn cũng sợ. Khương Lệnh Uyển nhìn thôi cũng sinh lòng kiếp đảm, nhưng nếu chỉ có còn đường này mới có thể ra ngoài, nàng cũng chỉ có thể liều lần, nếu biết là bị bán đến nơi nào.


      Khương Lệnh Uyển lộ đầu ra bên ngoài xem xét, phát giữa hồ và cửa sổ có khoảng trống, tuy rằng có hơi hẹp, nhưng nếu chẩn thận chút vẫn có thể ra ngoài.


      Sau khi xem xét xong, Khương Lệnh uyển liền khép cửa sổ lại, trả ghế về lại chỗ cũ.


      Tạ Tinh Tinh thấy dáng vẻ này của Khương Lệnh Uyển, liền hỏi: “Có phải chúng ta ra ngoài được hay ?”


      Khương Lệnh Uyển : “Bên ngoài có cái hồ, ngươi biết bơi ?”


      Tạ Tinh Tinh nghe vậy lắc đầu.


      Khương Lệnh Uyển thở dài hơi, nhíu mày lại: “Ta suy nghĩ thử xem.” Chỉ là vị bên ngoài kia cũng phải người hiền lành, cho dù nàng có giả bộ ngoan ngoãn đến mức nào nữa cũng có tác dụng. Nhưng từ cửa sổ để ra ngoài quả là quá nguy hiểm, nếu như cẩn thận bị rơi xuống hồ, mạng sao có thể bảo toàn?


      Khương Lệnh Uyển ngồi lúc, trong lòng thầm nghĩ biện pháp hữu hiệu.


      Mắt thấy trời sắp tối Khương Lệnh Uyển có chút thể ngồi yên, đành phải liều phen, lập tức nhìn về phía Tạ Tinh Tinh : “Chúng ta thử xem . Chờ lát nữa ta bò cửa sổ ra ngoài, ngươi nhìn giúp ta, nếu như ta cẩn thận bị rơi xuống nước, ngươi lập tức la lên, nếu ta thành công ra ngoài, ngươi đợi ta xa rồi vứt đồ ra bên ngoài cửa sổ, sau đó trốn vào ngăn tủ, tuyệt đối đừng lên tiếng, chờ khi bọn họ đều ra ngoài, ngươi nhanh chóng chạy , có biết ?”


      Tạ Tinh Tinh chăm chú nghiêm túc nhìn gương mặt bánh bao của Khương Lệnh Uyển, lập tức gật đầu.


      Khương Lệnh Uyển cũng sợ hãi cực kỳ, nhìn hồ nước đen ngòm bên ngoài, nghĩ thầm: Chờ có thể thành công thoát hiểm, nàng nhất định học bơi.


      Lời của Lục Tông chút cũng sai, học nhiều cũng có lúc dùng đến, có chút kĩ năng bên mình, lúc mấu chốt có thể phát huy tác dụng.


      Khương Lệnh Uyển giẫm lên ghế, thận thể mập mạp cẩn thận bò lên bệ cửa sổ, sau đó chậm rãi tuột xuống.


      Hai chân khi dẫm lên đất trống, lúc này mới thở phào nhõm.


      Nàng nhìn Tạ Tinh Tinh nháy mắt cái, ra hiệu bản thân có chuyện gì, sau đó chậm rãi tiến về phía hồ.


      Nàng dám quay lại nhìn, trong lòng rất sợ hãi, chân cũng nhịn được run lên.


      Nhưng nàng biết mình là người có phúc, lúc này khẳng định xảy ra chuyện gì, hơn nữa sau này nàng còn muốn làm nương tử của Lục Tông nữa, nếu nàng xảy ra chuyện, như vậy sau này vạn nhất Lục Tông cưới Chu Lâm Lang vào cửa sao bây giờ? Nghĩ như vậy, sợ hãi trong lòng Khương Lệnh Uyển cũng giảm mấy phần.


      Tạ Tinh Tinh nhìn thấy cảnh này, hai tay bị chặt lấy miệng, kinh hồn bạt vía, chỉ lo tiểu bánh bao cứ như vậy té xuống.


      Nếu đổi lại là nàng, nàng tình nguyện chờ bên trong cũng dám mạo hiểm như vậy.


      Tạ Tinh Tinh thấy Khương Lệnh Uyển thành công tới đám cỏ bên hồ, lúc này mới thở phào hơi, lát sau, liền đưa tay chuẩn bị ném đồ ra ngoài, nghe thanh của giá thắp nến “tõm” tiếng rơi xuống nước, nàng lập tức chui vào bên trong góc tủ quần áo, lẳng lặng chờ đợi dám lên tiếng.


      Người bên ngoài nghe thấy động tĩnh, quả nhiên mở khóa vào, nhìn thấy cửa sổ mở toang, bề cửa có dấu giày hài tử, lập tức mắng câu thô tục, sau đó tông cửa ra ngoài.


      Tạ Tinh Tinh nghe thấy tiếng bước chân càng lúc càng xa mới buông lỏng tay khỏi miệng, căng thẳng đến mức lòng bàn tay đổ đầy mồ ôi, chờ khi triệt để còn động tĩnh, lúc này mới mở tủ ra, nhanh chóng chạy ra ngoài.


      Khương Lệnh Uyển chạy đến nỗi hai chân như nhũn ra, nhưng nàng dù sao cũng còn , chân ngắn chạy hồi lâu mất hết sức lực, nhưng vừa nghĩ đến bị bọn buôn người bắt lại đánh gãy chân, lòng liền hoảng sợ tiếp tục nỗ lực chạy .


      Đợi nàng chạy được đoạn đường thấy nam tử cao lớn đuổi theo sau lưng, nhất thời sợ đến trắng mặt.


      Khương Lệnh Uyển muốn khóc ra.


      phải với Tạ Tinh Tinh là đợi nàng chạy xa rồi mới gây động tĩnh sao? Lúc này mới bao xa nha?


      Nhưng cho dù lúc này nàng có mắng Tạ Tinh Tinh thành heo cũng có cách nào, chỉ có thể liều mạng chạy.


      Nghe thấy động tĩnh phía sau càng lúc càng gần, tim Khương Lệnh Uyển từng nhịp từng nhịp nhảy thót lên cuống họng, hôm nay đưa Lục Tông món lễ vật mà ngay cả mạng nàng cũng tặng , như vậy quá đáng a.


      “Nha đầu chết tiệt kia, đứng lại cho ta, xem ngươi còn chạy!”


      Bím tóc của Khương Lệnh Uyển bị nam tử phía sau kéo lại, đau hơn lúc nãy biết bao nhiêu lần. Lúc này nàng chỉ cảm thấy trái tim như nguội lạnh, nghe tiếng chửi rủa của nam tử, lại thấy chuẩn bị muốn tát nàng cái, Khương Lệnh Uyển sợ đến mức nhắm mắt lại.


      Chính lúc này, cách đó xa, “Vèo” tiếng, có mũi tên được bắn tới, sau đó Khương Lệnh Uyển liền nghe thấy tiếng lợi khí găm tận vào xương.


      Khương Lệnh Uyển mở mắt ra, nhanh nam tử lăn lội đát kêu cha gọi mẹ, cánh tay của găm mũi tên.


      Khương Lệnh Uyển ngẩng đầu nhìn ——


      Phùng Hoài Viễn ngồi ngựa cách đó xa, mang theo đống tùy tùng, Lục Tông ngồi bên cạnh , trong tay Phùng Hoài Viễn cầm cung tên, mũi tên vừa rồi là bắn.


      Chân Khương Lệnh Uyển vừa chạm đất lập tức chạy tới Lục Tông.


      Lục Tông xuống ngựa, ôm lấy bánh bao vào trong lòng, thấy xiêm y của nàng bị bẩn đến nhìn nổi, khỏi đau lòng : “ có chuyện gì chứ?”


      Đôi tay như ngó sen của Khương Lệnh Uyển gắt gao ôm lấy cổ của Lục Tông, chôn mặt vào cần cổ của , oan ức nghẹn ngào : “Lục Tông, muội suýt chút nữa là chết rồi…”


      Lục Tông nhe vậy, nhớ lại tình huống vừa rồi, sắc mặt tối , ôm chặt nàng thêm chút, ôn nhu : “ sao cả rồi.”


      “Vâng.” Khương Lệnh uyển khịt khịt mũi, nhìn về phía Phùng Hoài Viễn : “Cữu cữu, Tạ Tinh Tinh biết chạy đâu mất rồi, cậu tìm được chưa?”


      Phùng Hoài Viễn thấy tiểu nữ oa bình yên vô , lúc này mới mau chóng sai người tìm Tạ Tinh Tinh.


      Khương Lệnh Uyển gắt gao ôm chặt lấy cổ của Lục Tông, trong lòng sợ hãi vô cũng, nước mắt lập tức liền rơi xuống, chùi toàn bộ nước mắt nước mũi lên y phục của Lục Tông.


      Chờ đến khi khóc xong, nàng mới ngẩng đầu, hai mắt hồng hồng như thỏ con nhìn Lục Tông hỏi: “Sao Tông biểu ca tìm được Xán Xán?”


      Lục Tông từ trong lòng lấy ra khối ngọc bội, : “Nửa canh giờ trước có người đến tiệm cầm đồ đổi cái này, sau khi chúng ta ép hỏi người kia mới biết được muội bị giam ở đây.”


      Tâm trạng Khương Lệnh Uyển lập tức được an ủi, Lục Tông đương nhiên là nhận ra ngọc bội này, cho nên nàng mới được cứu ra.


      Nàng bĩu môi, có chút oan ức, khuôn mặt khóc sướt mướt như con mèo , nàng dịch dịch đầu sát tới gần, cọ cọ gò má của Lục Tông, mở lớn hai mắt : “Vậy, Tông biểu ca trả ngọc bội lại cho Xán Xán chứ?”


      Lục Tông cúi đầu, nhìn hai gò má mập mập của bánh bao trong lòng ngực, nhịn được khóe miệng nhếch lên.


      Sau đó buông nàng xuống, ngồi xổm mặt đất để cùng tầm nhìn với nàng, mười ngón tay thon dài đeo ngọc bội lên cổ lại cho nàng.
      fear, Thích ăn thịt, Sweet you55 others thích bài này.

    3. Tiểu Huân

      Tiểu Huân Well-Known Member

      Bài viết:
      471
      Được thích:
      17,615
      Chương 55:


      Edit: Tiểu Huân


      Beta: Mira


      Khương Lệnh Uyển cúi đầu, nhìn ngọc bội trước mặt, nhịn được tươi cười, sau đó lại ôm chặt lấy cổ của Lục Tông, dáng vẻ hiển nhiên là chịu ít kinh hãi. Lục Tông thấy nàng như vậy cũng nhịn được nhíu mày, nàng còn như vậy, tiểu nữ oa lại có thể chạy ra ngoài, đúng là cũng có bản lĩnh.


      đưa tay sửa lại tóc cho nàng, nhìn đôi mắt ngập nước của Khương Lệnh Uyển : “Xán Xán rất dũng cảm.”


      Lục Tông xưa này biết dỗ người, điểm này nàng biết nhất, lúc này chỉ câu đơn giản như vậy cũng khiến cho nàng như cảm thấy trong lòng ăn mật. Cảm thấy tình cảm đời này nàng đối với Lục tông có chút khác với đời trước, ngoại trừ ỷ lại ra, khả năng là còn nhiều những cảm xúc khác nữa, chậm rãi lớn lên, chậm rãi đâm sâu gốc rễ vào trong lòng, chờ khi hai người bọn họ lớn lên minh bạch thôi. Nàng chôn đầu vào cổ Lục Tông, lúc này muốn chuyện. Dù nàng sống lại lần, nhưng dù sao cũng là tiểu nương, gặp phải chuyện như vậy cũng khó trách khỏi sợ sệt. May mắn có thể hữu kinh vô hiểm, lượm về được mạng này.


      , vừa vặn người Phùng Hoài Viễn phái tìm Tạ Tinh Tinh trở về.


      Khương Lệnh Uyển xoay người lại nhìn.


      Thấy mặt người Tạ Tinh Tinh đều bị bẩn, váy còn dính chút bùn, đại khái là lúc chạy trốn bị té.


      Tạ Tinh Tinh thấy Khương Lệnh Uyển bình an vô , lo lắng trong lòng cũng trùng xuống, tính tình nàng xưa nay kiêu ngạo, nhưng lúc này lại được điều gì, chỉ đến khi được đưa lên xe ngựa mới xoay người lại nhìn Khương Lệnh Uyển, mặt cười vô cùng xán lạn, : “Ngươi a, bé mập… tuy rằng mập mốt chút nhưng lại rất đáng nha…”


      Ai, lời này căn bản phải lời khen có phải ?


      Khương Lệnh Uyển uốn éo cái, tiếp tục chôn đầu trong lòng Lục Tông.


      Lục Tông nhịn được cười cười, ôm chắc bánh bao chuẩn bị bước lên xe ngựa.


      Hôm nay nàng mất tích, Vệ Quốc Công phủ hôm nay vô cùng hỗn loạn, mỗi người đều vô cùng sốt ruột, đặc biệt là Chu thị, từ sau chuyện của hai năm trước, đến bây giờ nàng vẫn vô cùng sợ hãi, vất vả mới nguôi ngoai xuống, ngờ hôm nay nữ nhi bảo bối lại xảy ra chuyện.


      Chu thị vừa nhận được tin Phùng Hoài Viễn tìm thấy nữ nhi, nhất thời kích động đến rơi lệ, sao còn có thể ngồi yên? Lập tức ra cửa chờ đợi. Chờ khi nhìn thấy xe ngựa dừng lại, cũng còn vẻ đoan trang thường ngày, lập tức chạy tới. Nàng thấy Lục Tông ôm nữ nhi xuống, cẩn thận quan sát chút, tuy rằng người nữ nhi có chút bẩn nhưng vẫn còn khỏe mạnh.


      Nàng che miệng vừa khóc vừa cười, thầm nghĩ: biết nữ nhi của nàng gặp phải tội gì mà lại liên tiếp xảy ra nhiều chuyện như vậy.


      Chu thị thấy nữ nhi ngoan ngoãn nằm nhoài vai Lục Tông, hơi ngẩn người hỏi: “Xán Xán là…”


      Lục Tông nhấc mắt lên nhìn Chu thị : “Xán Xán ngủ, để Tông Nhi đưa muội muội vào.”


      Lúc này Chu thị còn có thể ” sao? Lập tức tránh đường cho Lục Tông tiến vào.


      Khương Bách Nghiêu thấy nữ nhi bình an trở về, cuối cùng cũng yên tâm, nhìn Phùng Hoài Viễn : “Lần này ta lại thiếu ngươi phần ân tình, đa tạ ngươi giúp ta tìm được nữ nhi.”


      Phùng Hoài Viễn thấy khách khí, cũng ôn hòa cười : “Nếu Xán Xán gọi ta tiếng ‘Cậu’, ta đương nhiên cũng coi Xán Xán là cháu , ngươi cần gì phải khách khí như vậy?”


      Nếu về độ lượng, Khương Bách Nghiêu khẳng định tuyệt bằng Phùng Hoài Viễn. Phùng Hoài Viễn có bản lĩnh cứu được nữ nhi, người này coi như là ân nhân của , những chuyện trước kia đương nhiên phải đặt qua bên. Khương Bách Nghiêu bất đắc dĩ thở dài: “Cũng may mà có ngươi. Hôm nay trời tối, phủ của chúng ta cũng rất loạn, tiện đãi khách, ngày khác chắc chắn mang Xán Xán đến bái phỏng.”


      Động tác lên ngựa của Phùng Hoài Viễn vô cùng lưu loát, từ cao nhìn xuống Khương Bách Nghiêu: “Được rồi, có dịp cùng gặp mặt, hai chúng ta cũng có thể thoải mái uống bữa.”


      Khương Lệnh Uyển ngủ mơ mơ màng màng, nhận thấy có người gỡ tay nàng ra, lập tức ôm chặt lại, nhíu mày mê: "Lục Tông..."


      Chu thị có chút bất đắc dĩ, mỉm cười nhìn thiếu niên trước mắt, lúng túng cười: “Xán Xán là dính người.”


      Chu thị hiểu nữ nhi nhất. Nữ nhi của nàng luôn thích ràng, nếu như thích, cho dù chạm đầu ngón tay cũng vui nhíu mày lại rồi, chứ đừng là ỷ lại đến mức này, đúng là lần đầu tiên. Có điều Chu thị cũng chỉ cho đây là tình cảm giữa hai huynh muội, dù sao tiểu nữ oa ai cũng thích đại ca ca cao lớn oa hùng, biết cưỡi ngựa bắn cung, Lục Tông vừa biết văn vừa biết võ, lần nào cũng nghĩ cho Xán Xán, lâu lâu đưa cho nàng chút đồ chơi , nữ nhi nàng đương nhiên là càng ngày càng thích .


      Lục Tông : “Hẳn là bị dọa sợ.”


      Chu thị nghe xong cũng cảm thấy lo lắng, trong lòng thầm hận thể bầm thây vạn đoạn hai kẻ buôn người kia. Chu thi vuốt ve bàn tay của nữ nhi, thấy có chút rách da, mày liền nhíu chặt: “Vậy phải phiền Tông Nhi tạm thời ngồi lại chút, ta giúp Xán Xán bôi chút thuốc, chờ con bé tỉnh lại rồi lại tính.”


      Hôm nay nữ nhi xảy ra chuyện lớn như vậy, chắc chắn là vô cùng sợ hãi, bây giờ có thể an ổn ngủ vai Lục Tông, nàng cũng đành lòng đánh thức.


      Mặt Lục Tông chút cảm xúc gật đầu.


      Chu thị sai Đào ma ma chuẩn bị kỹ nước ấm và thuốc bôi, mọi chuyện khác đều gác qua bên.


      Lúc này Khương Bách Nghiêu cũng tiến vào, nhìn tình huống tại, cũng yên lặng lời nào, e sợ đánh thức nữ nhi. tự tay chia thuốc ra từng chút, sau đó đưa cho thê tử.


      Chu thị cẩn thận nhận lấy xoa xoa vào lòng bàn tay nữ nhi. Tay của nữ nhi bé mềm mại, xưa nay nàng nỡ để nữ nhi chịu chút thương tổn, vừa nghĩ đến ngày sau nữ nhi phải học nữ hồng, bằng tính tình yếu ớt của nữ nhi, biết bị đâm bao nhiêu kim, mỗi lần nghĩ đến nàng liền lo lắng. Bây giờ thấy nữ nhi bị xước chút da cũng khiến nàng vô cùng đau lòng.


      Khương Lệnh Uyển nằm nhoài người Lục Tông cảm giác được đau đớn, hơi nhíu mà, sau đó chậm rãi mở mắt ra, nhìn gò má của mẫu thân, liền mềm mại gọi tiếng: “... Nương.” Sau đó đảo mắt, tròng mắt ướt át, hốc mắt hồng hồng, nhìn Khương Bách Nghiêu gọi tiếng, “Cha.”


      Thấy nữ nhi tỉnh lại, chóp mũi Chu thị đau xót, nhanh chóng “Ừm” tiếng, nàng : “Xán Xán đến đây, để nương ôm cái.”


      Khương Lệnh Uyển lúc này mới phát —— bản thân còn nằm nhoài vai Lục Tông.


      Khương Lệnh Uyển ngẩng đầu nhìn gương mặt gần trong gang tấc của Lục Tông. Từ xe ngựa đến khi vào trong phủ, cho dù thể lực của Lục Tông rất tốt, cũng chỉ là thiếu niên thôi, huống chi nàng còn mập mạp như vậy. Nàng nghe mẫu thân xong, vô cùng ngoan ngoãn buông lỏng tay, tùy ý để mẫu thân ôm nàng lên đùi, sau đó chớp mắt nhìn Lục Tông, nắm lấy tay áo buông: “Tông biểu ca đừng .”


      Khương Bách Nghiêu : “Xán Xán, con nhìn xem, trời cũng tối rồi, Tông biểu ca của con còn phải về nhà, nếu Vương gia lo lắng.”


      Khương Lệnh Uyển chịu, gắt gao nhìn chằm chằm Lục Tông, lên tiếng, chờ Lục Tông tự mình mở miệng.


      Lục Tông hiểu ý bánh bao , sau đó nhìn về phía Khương Bách Nghiêu, sau lại nhìn Chu thị, : “Phụ thân Tông Nhi biết con ở Vệ Quốc Công phủ, cũng cho phép Tông Nhi ở lâu hơn chút cùng với tiểu biểu muội.”


      Chu thị sớm coi Lục Tông là người thân, sợ cũng chỉ là sợ Vinh vương lo lắng, nay nghe Lục Tông như vậy, sao còn có thể gì nữa. Nàng cúi đầu nhàng vuốt vuốt mũi của nữ nhi, cười : “Như vậy hài lòng chưa?”


      Khương Lệnh Uyển cười vui vẻ, lập tức gật đầu.


      Ân, thỏa mãn vô cùng.


      Thấy nữ nhi hoạt bát đáng như vậy, lo lắng trong lòng Chu thị cũng bớt mấy phần. nàng thấy xiêm y của nữ nhi bẩn, tóc càng loạn đến nhìn nổi, lập tức : “Bây giờ nương mang Xán Xán tắm. Nương nhà bếp làm những món mà Xán Xán thích ăn nhất, tắm xong ta cùng nhau ăn cơm, có được ?”


      Khương Lệnh Uyển “Vâng” tiếng, nàng để Chu thị ôm tắm, lúc ra ngoài còn quên nhướng cổ lên, với Lục Tông, “Tông biểu ca đừng .”


      Lục Tông bất đắc dĩ, khẽ gật đầu. .


      Thấy hai mẹ con rời , Khương Bách Nghiêu mới lộ ra nụ cười bất đắc dĩ, nhìn về phía Lục Tông : “Xán Xán từ được cả nhà sủng, tính tình có chút nuông chiều, làm khó con rồi.”


      Nuông chiều?


      Lục Tông nghe vậy, mặt mày trở nên ôn hòa.


      cảm thấy bánh bao rất ngoan ngoãn đáng , còn có chút khôn vặt, rất được mọi người thích, hai chữ “nuông chiều” này quả là rất đúng.


      Khương Bách Nghiêu là người thương nữ nhi, trong lòng , nữ nhi ngàn tốt vạn tốt, có điều ở trước mặt mọi người cũng chỉ trách mấy câu thôi. Hai năm qua nữ nhi trở nên hiểu chuyện rất nhiều, lúc học cũng vô cùng chăm chú, ngoan ngoan hơn nhi tử biết bao nhiêu lần. Nữ nhi nghe lời hiểu chuyện như vậy, càng ngày càng muốn đặt trong lòng bàn tay mà thương .


      theo bản năng đánh giá thiếu niên trước mặt.


      Hơn năm theo Phùng Hoài Viễn, tuy rằng còn , nhưng Lục Tông rất có khí khái nam tử, tuyệt đối hơn xa những bạn bè đồng trang lứa. Khương Bách Nghiêu rất thưởng thức vị thiếu niên này, thấy tuy rằng tính cách có chút yên tĩnh, nhưng lại đối với nữ nhi rất tốt. nhàn nhạt mở miệng : “Nếu như ta nhớ lầm, Tông Nhi hẳn mười ba?”


      Lục Tông ở trước mặt trưởng bối luôn là người khiêm tốn có lễ: “Vâng, qua năm là mười ba.”


      Khương Bách Nghiêu nâng tay vỗ vỗ vai Lục Tông, cười : “ lâu nữa Tông Nhi còn cao hơn cả ta…” Sau đó than thở, “Cung biết khi Xán Xán trưởng thành như thế nào, thời gian trôi qua quá nhanh, bây giờ còn chơi đùa với tiểu bằng hữu cùng trang lứa, đảo mắt cái lập tức thành gia.”


      Khương Bách Nghiêu đến cũng cũng là nam tử, hiểu được ngày sau Lục Tông vị nam tử khí khái tiền đồ vô lượng, nữ nhi được cứu hai lần, nhưng Lục Tông lại chưa hề kể công. Nếu như ban đầu chỉ coi Lục Tông là hài tử bình thường, vậy qua lần này, trong lòng liền có suy nghĩ —— nếu như lời thê tử , Lục Tông quả là phúc tinh của nữ nhi, như vậy… chờ khi nữ nhi lớn lên, có thể gả cho Lục Tông cũng rất tốt.


      Nhưng tuổi tác giữa bọn là vẫn đề lớn nhất.


      Qua năm Lục Tông mười ba, ở gia đình giàu có, thiếu niên mười ba mười bốn tuổi có người đến chỉ dạy mọi chuyện, cho dù có trì hoãn chút, mười lăm mười sáu tuổi cũng khai huân…


      (*) khai huân: nàng nào biết cmt nha :))))


      Lúc trước vẫn luôn giữ mình trong sạch, lòng chờ đợi người trong lòng, thủ thân như ngọc. Nhưng Lục Tông giống, cho dù có tâm tác hợp, nhưng ở trong mắt Lục Tông nữ nhi nhiều nhất cũng chỉ là tiểu biểu muội đáng , chờ đến khi nữ nhi mười ba, đến tuổi đàm luận hôn , Lục Tông cũng mười chín. Thời điểm mười chín tuổi cũng sớm thành thân, lúc đó thể tử còn mang thai Dụ Nhi.


      Ai…


      Khương Bách Nghiêu thở dài hơi, chỉ có thể tha thiết mong chờ nhìn con rể ưu tú như vậy trở thành của người khác, tâm trạng khó tránh khỏi có chút phiền muộn.


      Dù sao bây giờ nữ nhi còn , cảnh giác cao độ xem xét chút.


      Qua lát, Khương Lệnh Uyển tắm rửa sạch .


      Nàng mặc bộ tẩm y màu hồng nhạt thêu hoa sen, tóc dài mềm mại rối tung, gương mặt bánh bao trắng trẻo non nớt được rửa sạch , môi hồng răng trắng, đáng thể dời mắt nổi. Hai chân mập mạp trắng nõn để trần, được Chu thị ôm vào trong ngực, nghiêng đầu nhìn cha và Lục Tông, hiếu kì hỏi: “Cha và Tông biểu ca gì vậy a?”


      Khương bách Nghiêu tới, nắm nắm tay của nữ nhi trả lời: “Cha khen ngợi Tông biểu ca của Xán Xán, tuổi còn nhưng lại rất thận trọng.”


      Như vậy a.


      Khương Lệnh Uyển tươi cười, đồng ý : “Tông biểu ca cái gì cũng tốt, cha có khen cũng khen hết được.”


      Cha nàng khen Lục Tông nha, người biết còn tưởng rằng khen nàng. Khương Bách Nghiêu nhìn nụ cười xán lạn của nữ nhi, tâm trạng cũng vui mừng, sau đó mới nhìn Luc Tông : “Tông Nhi nếu chê cũng ở lại dùng bữa tối , được chứ? Trễ như vậy rồi, chắc con cũng đói.”


      Lục Tông cũng từ chối.


      Thời điểm dùng cơm, bởi vì lòng bàn tay của Khương Lệnh Uyển bôi thuốc mỡ, vì muốn nữ nhi vui vẻ, Khương Bách Nghiêu bưng bát cơm lên thổi thổi, dỗ dành : “Nào, Xán Xán lại đây, cha đút Xán Xán ăn cơm.”


      Nhưng mà Khương Lệnh Uyển lại nghiêng đầu nhìn về phía Lục Tông, thanh mềm mại non nớt, ngọt ngào giống như bánh hoa quế vậy: “Xán Xán muốn Tông biểu ca đút cơm.”


      Lời vừa dứt, Lục Tông cũng quá kinh ngạc, chỉ nhang đặt đũa xuống, nhìn Khương Bách Nghiêu : “Để con.” Sau đó liền nhận lấy bát cơm Khương Bách Nghiêu cầm, múc muỗng cơm đưa đến bên miệng bánh bao , thấy nàng vô cùng ngoan ngoãn há miệng ăn cơm.


      Chu thị thấy vậy, khỏi khẽ cười, sau đó thấy cử chỉ của Lục Tông quen thuộc như vậy, đột nhiên có cảm giác như chỗ nào đúng, mở mịt ngẩng đầu, trao đổi ánh mắt với phu quân nhà mình.


      Khương Bách Nghiêu nhìn bộ dáng thuận theo của nữ nhi, cong mắt cười với thể tử, thầm nghĩ: Nữ nhi, ta còn chưa nuôi lớn con đâu…


      Dùng cơm xong, Chu thị thấy nữ nhi bám lấy Lục Tông vô cùng dính, chỉ nghĩ rằng do chuyện hôm nay gây nên, lòng nàng lại cảm thấy đau, mọi chuyện đều theo ý nữ nhi. Nàng ôm nữ nhi lên giường, nghĩ rằng chỉ cần dỗ nữ nhi ngủ Lục Tông có thể trở về, khắc liền thấy nữ nhi nháy nháy mắt cái, thanh ôm mềm mại : “Nương, Xán Xán có chuyện muốn riêng với Tông biểu ca, cha và nương về nghỉ ngơi trước có được ”?


      cái gì mà cha mẹ thể nghe được?


      Chu thị và Khương Bách Nghiêu hai mặt nhìn nhau, nhưng cũng biết nữ nhi tuy rằng tuổi nhưng rất có chủ ý của riêng mình, mọi chuyện cũng tùy nàng. Chu thị dịch lại góc chắn cho nữ nhi, ôn nhu : “Được rồi, nhưng Xán Xán đừng quá lâu, Tông biểu ca của con còn phải về nhà.”


      “Xán Xán biết rồi.” Khương Lệnh Uyển gật đầu, gật đầu vô cùng dứt khoát.


      Thấy Khương Bách Nghiêu và Chu thị ra ngoài, lúc này Khương Lệnh Uyển mới ngồi dậy, vỗ vỗ mép giường, thoải mái : “Tông biểu ca, ngồi.”


      Lục Tông ngồi xuống, giương mắt nhìn nàng hỏi: “Muốn cái gì?”


      Khương Lệnh Uyển lên tiếng, đưa tay xuống gối lấy ra bội kiếm, giơ tay đưa đến trước mặt Lục Tông, nàng thấy vẻ mặt nghi hoặc của , liền giải thích: “Hôm nay Xán Xán vốn định tặng bội kiếm này cho Tông biểu ca, chỉ là khi vừa mới mua xong bị tạ Tinh Tinh cướp mất, sau đó Xán Xán đuổi theo rồi lại gặp phải người xấu… Tông biểu ca, ca có thích ?” Lời trước chuyện vô cùng ngoan ngoãn khiến người nghe cảm thấy vô cùng đáng thương, câu sau lại vô cùng bá đạo, khóe miệng cong lên, “Nếu như Tông biểu ca thích, sau này Xán Xán bao giờ tặng lễ vật cho Tông biểu ca nữa đâu”


      Lục Tông hơi trầm tư tiếng, sau đó liền nhận lấy, “Rất thích.”


      Khương Lệnh Uyển nhếch môi cười : “Xán Xán biết chắc là Tông biểu ca thích mà.”


      Nàng cúi đầu, tay mập mạp cầm lấy ngọc bội cổ, hơi híp mắt, hàng lông mày như cây quạt , lầm bầm : “Tông biểu ca tặng ngọc bội cho Xán Xán, Xán Xán lại đưa bội kiếm này cho Tông biểu ca, sau này Tông biểu ca nhất định phải treo lên kiếm, nhất định rất đẹp… Chỉ là —— nương Xán Xán nên lấy ngọc bội của Tông biểu ca, rằng ngọc bội này phải là miếng ngọc bình thường, đây là thứ mà sau này Tông biểu ca muốn tặng cho nương tử, nhưng mà Xán Xán thích, phải làm sao bây giờ?”


      xong nàng giương mắt lên, vô cùng chăm chú nhìn khuôn mặt tuấn lãng của tiểu thiếu niên, đôi mắt to tròn đen láy chớp chớp nhìn , ngây thơ vô cùng ——


      “Tông biểu ca cho Xán Xán rồi, vậy sau này nương tử của Tông biểu ca phải làm sao?”
      fear, Thích ăn thịt, Sweet you51 others thích bài này.

    4. Tiểu Huân

      Tiểu Huân Well-Known Member

      Bài viết:
      471
      Được thích:
      17,615
      Chương 56:


      Edit: Tiểu Huân


      Beta: Mira


      Đối mặt với gương mặt đáng ngây thơ của bánh bao , sắc mặt Lục Tông hơi thay đổi, trả lời được.


      Khương Lệnh Uyển nhìn dáng vẻ này của Lục Tông, trong lòng thầm cười, cũng tiếp tục đùa cợt , tránh cho bị nàng dọa chạy. Hơn nữa… Như vậy có vẻ như nàng rất muốn gả cho , quá mất giá. Nàng chậm rãi cất ngọc bội, : “Được rồi, sau này nếu như Tông biểu ca lấy vợ, liền cho Xán Xán, nếu như Xán Xán thích, Xán Xán giao ngọc bội lại cho nàng ấy.”


      Nàng đương nhiên quý bản thân nàng nhất.


      Lục Tông nhìn sắc trời bên ngoài: “ còn sớm nữa, ta trước.”


      “Ai!”


      Bàn tay nhỉ từ trong chăn duỗi ra, ngón tay đáng nắm chặt lấy ống tay áo của Lục Tông, ngón tay phấn hồng.


      Lục Tông quay người lại liếc mắt nhìn nàng.


      Khương Lệnh Uyển giơ tay, chỉ chỉ gò má của mình, điềm nhiên : “Ai da, chỗ này.”


      Lục Tông nghe xong, cúi người hôn lên gương mặt bé của nàng cái, sau đó mới bỏ tay của nàng vào trong đệm chăn: “Ngoan, ngủ , ngày mai biểu ca lại đến thăm muội.”


      Lục Tông ra khỏi sân.


      Dáng người của thiếu niên mười hai tuổi cao lớn như trúc, nhìn có vẻ hơi gầy yếu, sống lưng thẳng tắp như bút, vô cùng có tinh thần. ra bên ngoài liền thấy Khương Bách Nghiêu và Chu thị, nhân tiện : “Dì dượng, Tông nhi cáo từ.”


      Khương Bách Nghiêu và Chu thị thấy Lục Tông ra, bên ngoài trời tối đen, có chút yên lòng, có ý định muốn để hạ nhân đưa trở về, nhưng Lục Tông cần, sau khi tạm biệt liền rời . Chu thị nhìn bóng lưng của Lục Tông, khỏi than thở: “Vinh Vương có đứa con trai tốt.”


      Khương Bách Nghiêu cười, tay ôm vai thê tử, thoáng cúi đầu : “Đúng vậy, Dụ nhi nhà chúng ta nếu bằng được nửa Tông nhi, người làm cha như ta thể hài lòng hơn được nữa.”


      Chu thị gật đầu, : “Chúng ta vào trong xem Xán Xán .”


      Lục Tông ra khỏi Vệ Quốc Công phủ, lúc này mới từ từ dừng bước, giơ tay, mở tay ra, mắt nhìn bội kiếm lâu, chậm rãi đặt lên môi, sau đó mới bỏ vào trong ngực.


      xuống thềm đá, nhận lấy dây cương từ tay hạ nhân, đọng tác gọn gàng dứt khoát xoay mình lên ngựa, nghênh ngang rời .


      Ngày tiếp theo, Chu Lâm Lang đến Tạ phủ thăm Tạ Tinh Tinh. Chu Lâm Lang còn tuổi, nhưng dáng vẻ vô cùng đoan trang, vừa vặn đụng phải Tạ Trí Thanh ở hành lang, cũng rất ân cần hỏi thăm: “Tạ ca ca, Tinh Tinh thế nào rồi? Hôm qua ta nghe được tin, cảm thấy vô cùng lo lắng… Nhưng bởi vì trễ nên nương dám để ta tới.”


      Tạ Thanh Thanh nhìn nữ hài thanh tú mặc bộ xiêm y màu hồng nhạt thêu hoa mai, gò má của xuất nụ cười ấm áp như gió xuân: “Hôm qua có chút sốt, nhưng tại sao rồi. Ta cũng muốn thăm Tinh Tinh, muội cùng ta.”


      Tạ Trí Tinh là học sinh ưu tú của thư viện, ngay cả phu tử nổi danh là vô cùng nghiêm khắc cũng ngừng khen ngợi tài năng của , điều khiến cho mọi người khâm phục. Chu Lâm Lang mỉm cười gật đầu, cùng Tạ Trí Thanh tới Trúc viện của Tạ Tinh Tinh, Vừa vào phòng thấy Tạ Tinh Tinh mặc tẩm y màu vàng nhạt ngồi giường , chúng nha hoàn bưng khay cúi đầu, phảng phất như làm sai chuyện gì đó khiến cho tiểu tổ tông vui. Chỉ khi Tạ Tinh Tinh nhìn thấu Chu Lâm Lang, rốt cuộc mới mỉm cười gọi: “Lâm Lang, ngươi đến rồi?”


      Chu Lâm Lang tới, nhìn thấy cảnh tượng như vậy cũng cảm thấy kinh ngạc, chỉ nhìn Tạ Tinh Tinh : “Lại có chuyện gì mà khiến cho Tạ tiểu thư của chúng ta vui?”


      Tạ Tinh Tinh bĩu môi, tức giận : “Ta sao rồi, nhưng cha mẹ lại nhất quyết cho ta xuống giường, ta sắp buồn đến mốc meo. Lâm Lang, ngươi có đáng giận cơ chứ?”


      Chu Lâm Lang cũng biết tính khí của Tạ Tinh Tinh, phàm là có chút gì bằng lòng lập tức phát giận, mọi chuyện đều phải theo ý của nàng mới được, nhưng mà đối với Chu Lâm Lang, Tạ Tinh Tinh vẫn có chút nghe theo. Chu Lâm Lang khuyên vài câu, Tạ Tinh Tinh lầm bầm lúc cũng còn kêu la muốn xuống giường nữa, có điều lại như nghĩ tới cái gì, hai mắt sáng lấp lánh, kể lại tình hôm qua cho Chu Lâm Lang.


      Tạ Tinh Tinh hưng phấn : “... Lâm Lang, ngươi biết con nhóc mập kia dũng cảm như thế nào đâu, ta sắp bị hù chết, nhìn người nàng lảo đảo giữa phần đất trống bên hồ, ta cứ lo rằng nàng bị ngã xuống.”


      Đối với hưng phấn của Tạ Tinh Tinh, ý cười mặt Chu Lâm Lang dần dần cứng ngắc, thấy Tạ Tinh Tinh tỏ ra vô cùng thích Khương Lệnh Uyển, nàng có chút thoải mái. Tuy rằng nàng quá thích Tạ Tinh Tinh, nhưng danh nghĩa, hai người cũng là bạn tốt, nay lại khen Khương Lệnh Uyển như vậy… Con bé mập kia có cái gì tốt chứ? Nàng lạnh nhạt : “ sao?”


      Tạ Tinh Tinh chú ý tới sắc mặt của Chu Lâm Lang, lời kể vẫn sinh động như , mỉm cười : “Đúng vậy, còn nữa nha, ngờ bé mập kia lại còn rất thông minh, đến ta cũng phải nhìn nàng với cặp mắt khác xưa.”


      ngờ muội muội có thể tình khen ngợi người khác như vậy, còn là tiểu nữ oa hơn nàng hai tuổi, Tạ Trí Thanh đứng bên cũng nhịn được phì cười. Chuyện này kể từ hôm qua đến hôm nay, biết kể biết bao nhiêu lần, lỗ tai sắp đóng thành cái kén, có thể tưởng tượng ra, Khương Lệnh Uyển tuy rằng tuổi, nhưng hành động lại vô cùng dũng cảm, khó trách ngay cả muội muội cứng đầu nhà cũng bị thu phục.


      Tạ Trí Thanh rất có hảo cảm với huynh muội nhà Khương gia, cảm thấy tuy rằng tính tình Khương Dụ có chút hoạt bát nhưng lại rất che chở cho muội muội, còn Khương Lệnh Uyển lại vô cùng ngoan ngoãn dáng , rất được mọi người thích, đương nhiên cũng hy vọng muội muội có thể hữu hảo đối với bọn họ.


      Tạ Tinh Tinh lúc, sau đó nhìn Chu Lâm Lang, nắm tay nàng giọng : “Lâm Lang, kỳ thực… kỳ thực ta rất thích Xán Xán, chúng ta sau này cùng chơi với Xán Xán có được ? Cùng là tỷ muội tốt, Lâm Lang, ngươi thấy có được ?”


      Chu Lâm Lang cắn môi, sau đó cứng ngắc gật đầu.


      Tạ Tinh Tinh vui vẻ tươi cười, ôm chặt lấy Chu Lâm Lang, : “Lâm Lang, ngươi tốt.”


      Vì lần này Khương Lệnh Uyển xảy ra chuyện, lão thái thái cố ý tới Tương Nguyên tự cầu phúc, còn bỏ thêm sáu ngàn lượng bạc tiền nhang khói, đủ để thấy lão thái thái đau lòng tôn nữ bảo bối đến mức nào. Cho dù Khương Lệnh Uyển cũng còn nguy ngại, nhưng Chu thị cũng dám để cho nữ xuất môn thêm lần nào nữa, mấy ngày này chỉ cho phép nàng ở trong nhà, ngày thường học với Tạ tiên sinh, ngày nghỉ cũng dám cho nữ nhi ra cửa, mấy ngày qua quả là khiến cho Khương Lệnh Uyển buồn muốn hỏng mất.


      Chu thị lần này cố ý chọn lựa hai nha hoàn hầu hạ nữ nhi.


      người tên là Kim Kết, người còn lại tên Sơn Trà, đều do Khương Lệnh Uyển tự đặt tên, là dễ nghe dễ nhớ.


      Chu thị quả còn cách nào với nữ nhi, tiểu thư nhà giàu khác, những nha hoàn bên người tên nào mà chẳng thanh thoát văn nhã, rơi xuống tay nữ nhi nhà nàng lại ngược lại, tên nào cũng có thể biến thành đồ ăn. Có điều Kim Kết Kim Kết, nữ nhi thích là được, hai nha hoàn này nàng lựa chọn vô cùng cẩn thận, đôi mắt trong suốt, tính tình thành , là dạng người trung tâm, sau này nữ nhi có thêm hai nha hoàn cũng chiếu cố nàng tốt hơn. Dù sau qua mấy năm nữa nữ nhi cũng lớn, bên cạnh cũng phải có hai người thân cận.


      Chỉ là nay Kim Kết chín tuổi, Sơn Trà hơn tuổi, mới chỉ có tám, đều là hài tử choai choai. Có điều người ta luôn : “hài tử nhà nghèo trưởng thành sớm”, hai đứa đều bị người nhà bán , lúc này có thể hầu hạ bên người Lục tiểu thử của Vệ Quốc Công phủ, cũng phải trải qua tầng tầng sàng lọc, Quốc Công phu nhân là người hiểu nữ nhi nhất, thiếp thân nha hoàn cũng tuyệt đối thể qua loa.


      Lúc này hầu hạ, ngày sau cũng phải theo tiểu thư đến nhà phu gia, sau khi động phòng với phu quân, nếu như vẫn chưa có thai có thể tuyển chọn thị thiếp bắt đầu từ thiếp thân nha hoàn. Nhưng Chu thị đúng là có nghĩ quá nhiều, chỉ hy vọng hai nha hoàn này có thể giống như Đào ma ma, chăm sóc nhiều cho nữ nhi, để nàng xảy ra chuyện là được.


      Khương lệnh Uyển đúng là rất thích hai nha hoàn này.


      Kim Kết thanh tú cao gầy, tính tình trầm ổn, Sơn Trà lại có chút hoạt bát, chỉ là khi vừa mới tới quý phủ có chút nhát gan, nhưng chờ mấy ngày sau liền lộ ra bản tính . Đời trước nàng cũng đặt tên này cho hai bọn họ khi đó tuy rằng tính tình của nàng có hơi chút nuông chiều, nhưng đối với nha hoàn của mình lại vô cùng thiên vị, hai người bọn họ cũng trung thành tuyệt đối.


      Nàng gả cho Lục Tông đẫ lâu nhưng vẫn chưa có con nối dõi, Vinh Vương sốt rột liền với Phan trắc phi để nhắc nàng mấy lần, có lần nàng quá tức giận, có chỗ phát tiết, liền hỏi Kim Kết và Sơn Trà, hai nha hoàn này nghe xong lập tức “Rầm” tiếng quỳ xuống, rằng hai người họ cái gì cũng muốn, chỉ hy vọng có thể tiếp tục làm nha hoàn của nàng.


      Hành động như vậy cũng đúng, Lục Tông thương nàng sủng nàng như chí bảo, ai nhìn thấy ràng hơn Kim Kết và Sơn Trà, hơn nữa bằng cái tính kia của Lục Tông, trong mắt cũng chỉ có nàng, nữ nhân khác sao có thể lọt vào dù chỉ chút?


      Lúc đó nàng cũng tức đến điên mất.


      Bằng tính tình của nàng tuyệt đối cho phép nữ nhân khác cùng chung phu quân, càng là người nàng tin cậy, nàng càng chịu đựng được.


      Đến xiêm y cũng thể dùng lại chứ đừng gì đến nam nhân?


      Hồi đó nàng bị Phan trắc phi chọc tức điên, chủ thuận miệng nhắc tới, vốn chỉ tưởng rằng là chuyện vặt vãnh, cũng quá để trong lòng, vậy ma hiểu sao Lục Tông có thể biết được, đến buổi tối hùng hùng hổ hổ trở về, sau đó dùng sức mạnh giữ chặt lấy nàng, rồi đánh cái mông . thương nàng, sủng nàng, đương nhiên là dùng sức lớn, nhưng khi đó nàng mấy tuổi rồi a? Quả là xấu hổ muốn chết. Mọi chuyện quả ngoài dự liệu của nàng, là trừng phạt, nhưng trừng phạt được nửa hẳn lại thay đổi chủ ý, cuối cùng lại phạt lên giường.


      Khương Lệnh Uyển cảm thấy bản thân suy nghĩ có chút xa xôi, theo bản năng sờ sờ mông của mình, khuôn mặt trắng nõn đỏ bừng mảng.


      Hai tiểu nha hoàn nhìn Lục tiểu thư xinh đẹp đáng như ngọc mài, cảm thấy Lục tiểu thư nào giống như trong lời đồn, là tiểu tổ tông được nuông chiều khó hầu hạ, chỉ cảm thấy so với những tiểu nương khác gương mặt tròn tròn mập mập của nàng mang theo nụ cười, khỏi cũng biết là được thích đến cỡ nào, càng xinh đẹp đáng hơn các tiểu nương khác cùng tuổi.


      Có thể theo tiểu chủ nhân như vậy, cũng là phúc khí của các nàng.


      Ngày tiếp thep, Kim Kết và Sơn Trà thăm dò ra tính cách của Lục tiểu thư này, tuy rằng là nữ oa kim tôn ngọc quý nhưng lại rất dễ tính, đối với hạ nhân cũng rất tốt.


      Đảo mắt cái liền đến sinh nhật của Chu Quý Hành.


      Hai năm trước nàng luôn lấy cớ , sau đó mỗi lần gặp nàng Chu Quý Hành luôn dùng ánh mắt bi thương nhìn nàng, trong lòng nàng liền cảm thấy có chút tội lỗi. Chỉ là mấy ngày nay nàng bị mẫu thân giam ở trong phủ quá lâu, đến hôm nay mới có thể vất vả ra ngoài, đương nhiên là thể bỏ xuống cơ hội này.


      Nhưng mà nàng vừa thay xong xiêm y, Tiết Vanh đến trước tìm nàng rồi.


      Tiết Vanh mặc bộ xiêm y màu xanh sẫm, môi hồng răng trắng, giống như có vẻ đáng hơn thường ngày, hơn nữa gương mặt của rất khiến mọi người thích, vừa nhìn liền thể rời mắt nổi, giống như tiểu tiên đồng ngòi dưới tòa sen của Quan .


      Gương mặt thanh tú mập mạp của Tiết Vanh lóe lên ý cười, hai mắt cong cong, vừa nhìn thấy tiểu biểu muội mà thích nhất, lập tức liền dính tới, chỉ là vừa nghe tiểu biểu muội định An Vương phủ dự sinh nhật của Chu Quý Hành, gương mặt lập tức gục xuống, gắt gao ôm lấy cánh tay Khương Lệnh Uyển làm nũng: "Xán Xán, muội đừng a."


      Khương Lệnh Uyển cũng biết Tiết Vanh xưa nay thích Chu Quý Hành, hôm nay cố ý đến thăm nàng, sợ là dự tính từ sớm.


      Khương Lệnh Uyển đưa tay bóp bóp gương mặt trắng mịn của Tiết Vanh, quả là hưởng thụ mà, thêm: “Vanh biểu ca ngoan.”


      Tiết Vanh suy nghĩ chút, cũng nghiêng đầu tựa vào vai tiểu biểu muội chịu buông tay.


      Sau đó chợt nhớ tới lời mà tỷ tỷ nới với , nam hài tử phải bá đạo chút mới được nữ hài tử thích, lúc này mớ to chuyển động, miệng cong lên, “Chụt” cái hôn lên gương mặt của tiểu biểu muội, ngữ khí bá đạo.


      “Vậy biểu ca với muội.”


      ...
      fear, Thích ăn thịt, Sweet you54 others thích bài này.

    5. Anhdva

      Anhdva Well-Known Member

      Bài viết:
      1,126
      Được thích:
      1,027
      Thích đến khỏi nên lời luôn. Đọc liền mấy chương sướng quá. Cứ nhàng và ngập tràn vui vẻ.
      Tiểu HuânTiểu miu thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :