1. Quy định post bài trong Khu Edit – Beta – Convert

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] dấu cách - [Tên tác giả] (Update chương)

    Hình bìa truyện

    Tác giả

    Thể loại

    Số chương

    Nguồn convert (nếu có)

    Tên Editor & Beta

    Nick Facebook, Mail liên lạc

    Đặc biệt: 1 editor ko được mở quá 3 Topic

    Quy định cho editor

    Box Edit – Beta – Convert chỉ đăng những truyện edit, beta, convert của Cung; không đăng truyện sưu tầm của trang khác trong Box.

    Chủ topic chịu trách nhiệm hoàn thành topic, không drop, không ngưng edit quá 1 tuần. Trường hợp không theo tiếp được truyện thì phải báo với Ad hoặc Mod quản lí Box lý do không thể theo tiếp và để BQT tiếp nhận.

    Nếu drop không có lý do sẽ bị phạt theo quy định của cung: Link

    Mỗi topic nên đặt 1 lịch post theo tuần hoặc tháng để member dễ theo dõi. Nếu post 1 tuần 10c sẽ được tặng thêm 100 ruby (liên hệ với quản lý của box để được thưởng)

    Khi hoàn thành nên vào Topic báo danh để được thưởng điểm thêm. Điểm thưởng là gấp 2 lần số điểm được hưởng của cả bộ. Ví dụ:

    Bạn edit 1 bộ 100c nhận được 1000 ruby thì sẽ được thưởng 2000 ruby.

    Quy định Đối với Readers:

    Comt thân thiện, comt nhắc nhở truyện nhẹ nhàng

    Không comt với những lời lẽ quá khích, sử dụng ngôn từ đả kích editor, nhân vật, tác giả...

    Không comt gây war, hối truyện thiếu thiện cảm

    Nếu vi phạm lần đầu nhắc nhở. Lần sau -10ruby\lần

    Không comt thanks (trường hợp muốn thanks editor thì nhấn like để ủng hộ)

    Quản lý box Truyện Edit&Beta:

    lolemcalas, haruka, Hằng Lê, Ngân Nhi

Kiều thê nhà ta - Mạt Trà Khúc Kỳ (Trọng sinh, gia đấu, sạch, cực sủng)

Thảo luận trong 'Cổ Đại Đang Edit'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. Anhdva

      Anhdva Well-Known Member

      Bài viết:
      1,126
      Được thích:
      1,027
      ràng biết săn sóc người như thế mà Xán Xán chê gỗ mục. mà.
      Tiểu Huân thích bài này.

    2. HHONGMINH

      HHONGMINH Well-Known Member

      Bài viết:
      835
      Được thích:
      793
      Mừng tuổi đâu đưa tiền để phu nhân mua đồ cho đúng hơn
      Tiểu Huân thích bài này.

    3. tieutinhtinh

      tieutinhtinh New Member

      Bài viết:
      11
      Được thích:
      5
      Nam chính dự là thê nô rồi :059::059:
      Tiểu Huân thích bài này.

    4. Yoororo

      Yoororo Active Member

      Bài viết:
      172
      Được thích:
      198
      Bạn ơi bạn đâu rồi :-(

    5. Tiểu Huân

      Tiểu Huân Well-Known Member

      Bài viết:
      471
      Được thích:
      17,615
      Chương 68:


      Edit: Kye


      Beta: Mira


      Khương Lệnh Uyển cúi đầu nhìn bàn tay của mình.


      đó là hầu bao của Lục Tông, còn nắm tay nàng buông đây. Khóe môi nàng cong cong, sau đó nhanh giật tay lại, nhét hầu bao vào ngực , câu: “Nương muội nương gia thể xài bạc của người khác lung tung, hơn nữa… Nào có ai đưa tiền mừng tuổi như vậy?” Nàng cầm lấy tua kiếm bên trái cái khay, sau đó nhấc váy xuống lầu.


      Lục Tông nhìn bóng nàng, nghe tiếng bước chân “thịch thịch thịch” xuống lầu, mặt mày nhu hòa hơn chút, lúc này mới cẩn thận thu lại hầu bao, xuống lầu.


      Khương Lệnh Uyển cảm thấy cố lẽ Lục Tông ở quân doanh lâu, biết nam nữ nên có khoảng cách. Khi còn bé nàng chỉ là tiểu nữ oa bốn năm tuổi, thân cận với chút cũng sao, ngược lại là tuổi cấm đoán gì. Nhưng hôm nay nàng là đại nương, sao có thể tùy tiện mình ở chung chỗ với ?


      Mặc dù kiếp trước tính nàng hoạt bát, nhưng cũng chỉ qua lại với Tiết Vanh và Chu Quý Hành, hai người bọn họ là biểu ca thân cận với nàng, chơi với nhau từ đến lớn, đương nhiên giống nhau. Còn Lục Tông là biểu ca họ hàng xa, khi còn bé nàng cũng chú ý lắm, sau đó loáng thoáng để ý chút, là lúc theo Phùng tướng quân trở về Tấn thành. Khi đó Lục Tông tuổi trẻ tuấn mĩ, cũng biết làm lay động bao nhiêu trái tim các nương Tấn thành. Dù sao lúc trước các tiểu nương đều thích Tạ Trí Thanh ôn hòa nho nhã, tay viết thơ hay, là đại tài tử hội họa, sau đó thấy Lục Tông tiểu tướng quân trẻ tuổi lạnh lùng, quả nhiên các nương lại có thêm đối tượng để chú ý.


      Cũng đúng, ngâm thơ đối chữ là tốt, nhưng các tiểu nương đều là những người liễu yếu đào tơ, thân thể mềm mại, cần nhất chính là vị phu quân có thể che chở cho mình, hơn nữa người kia cũng phải tuấn mĩ phải sao?


      *Kye: Ý chị là có phu quân như LT vừa đẹp vừa khỏe phải quá tốt sao :))))


      Ngay cả thiên chi kiêu nữ mắt cao hơn đầu Chu Lâm Lang, phải cũng thua dưới tay Lục Tông sao?


      Còn nàng…


      Có động tâm hay ?


      Khương Lệnh Uyển cúi đầu nhìn bội kiếm trong tay, tính chất nhã nhặn, chút tì vết, quả là ngọc tốt. bội kiếm nho muốn ba trăm lạng bạc, người bình thường nhìn thấy cũng chỉ biết tặc lưỡi, nhưng tết đến nàng thu được ít tiền lì xì, chỉ là ba trăm lạng bạc, nàng vẫn có thể tiêu được.


      Có điều ngờ Lục Tông lại rất biết nhìn đồ.


      Làm gãy tua kiếm tám mươi hai lạng, lấy lại tua kiếm ba trăm hai mươi lạng, chỉ cần mặt dày khua môi múa mép chút, chuyện mua bán kiếm lời lỗ.


      Nàng ngắm nhìn tua kiếm trong tay, nhìn về phía sau, vẫn chưa thấy bóng Lục Tông, cũng đợi nữa. Dù sao nàng vẫn nên vì thanh danh bản thân mà suy nghĩ, lúc này nên ở mình với Lục Tông.


      Kim Kết và Sơn Trà bồi Khương Lệnh Uyển rời cửa hàng ngọc khí, hai nha hoàn này đều là người tinh mắt, đều nhắc gì tới Lục Tông.


      Khương Lệnh Uyển trở về Nhất Phẩm cư hội hợp với ca ca, lúc nhìn Lục Bảo Thiền, đột nhiên phát lỗ tai tiểu nương hơi hồng hồng, thỉnh thoảng giương mắt nhìn ca ca nhà nàng, ánh mắt mềm mại nhu nhược, giống như ăn khối đường. Kiếp trước nàng tiếp xúc nhiều với Lục Bảo Thiền, chỉ là sau khi nàng gả cho Lục Tông, mới biết Lục Bảo Thiền thích ca ca của nàng. Bây giờ Lục Bảo Thiền đến tuổi làm mai, dựa vào quỹ đạo kiếp trước, quả thực đây chính là thời điểm nàng ấy để ý ca ca của nàng.


      Nhưng mà——


      Trong lòng ca ca nghĩ như thế nào?


      Nàng ngàn vạn lần đề phòng, chỉ là ca ca vẫn để ý Chu Lâm Lang. Tính tình ca ca bướng bỉnh, nếu coi trọng điều gì, dù chín con trâu cũng kéo lại được. Bây giờ là thời điểm Chu Lâm Lang sáng chói, ca ca cũng có người trong lòng, rất dễ động tâm. Chuyện tình cảm này nàng cũng hiểu, trong đầu mơ mơ hồ hồ, lúc bắt đầu nàng cũng cảm nhận được điều gì, nhưng kiếp trước ca ca tình nguyện quỳ mãi đứng lên cũng chỉ vì muốn thú Chu Lâm Lang, giống như trúng tà, muốn nàng tin cũng khó.


      Lúc đến An Vương phủ, Khương Lệnh Uyển lặng lẽ kéo ca ca đến góc sân.


      Khương Dụ nhìn muội muội dáng vẻ nhăn nhó, lúc này mới hỏi: “Xán Xán, sao vậy?”


      Khương Lệnh Uyển giả vờ oan ức, đôi mắt to nhìn ca ca chằm chằm: “Ca ca, chuyện lần trước ca ca đồng ý với muội, ca còn nhớ ?”


      Khương Dụ biết muội muội nhắc đến chuyện gì, nhưng từ đến lớn đều là ca ca tốt, chuyện đồng ý với muội muội, chuyện gì làm được. : “Tất nhiên. Có lúc nào ca ca lừa muội sao?”


      Khương Lệnh Uyển nghe xong yên tâm, : “Mấy ngày trước muội đến tìm huynh, nghe Tuyền Họa huynh ở trong thư phòng, nhưng khi muội vào thư phòng, huynh có ở đó, sau đó… Sau đó phát bàn có bức họa, là bóng lưng của nương…” Nàng tinh tế nhìn sắc mặt ca ca, tiếp tục hỏi: “Đó có phải nương huynh thích ? Nhưng lần trước huynh đồng ý với muội, nếu huynh thích nương nào, liền cho muội biết.”


      Khương Dụ nghe xong liền hiểu.


      Hóa ra là chuyện này.


      Tuy tình cảm giữa và muội muội rất tốt, nhưng cho cùng tuổi vẫn còn trẻ, lén lút vẽ bóng lưng của nương, là chuyện rất xấu hổ. Lỗ tai Khương Dụ nhất thời đỏ lên, tự nhiên : “Chuyện này huynh cũng chưa xác định được, sao có thể với muội? Hơn nữa… Huynh chỉ nhìn thấy bóng lưng người ta, chính diện cũng nhìn thấy, nếu xấu xí, cũng lọt vào mắt huynh.”


      Khương Lệnh Uyển ngẩn ra, giương mắt cẩn thận nhìn ca ca từng li từng tí: “Ý ca ca… Là huynh chỉ nhìn thấy bóng lưng người ta?”


      Khương Dụ gật đầu, tay phải nắm thành quyền đặt bên mép, ho tiếng, hiển nhiên là rất thẹn thùng.


      Khương Lệnh Uyển nghe xong liền cười to, cố ý trêu ghẹo: “Ca ca nhìn thấy ở đâu? nương kia có thể lọt vào mắt huynh, nhất định phải là chim sa cá lặn, hoa nhường nguyệt thẹn, ca ca huynh với muội , sau này muội chú ý hơn chút, cố gắng để ca ca sớm cưới tẩu tẩu về.”


      Lúc này Khương Dụ cũng giấu giếm nữa, : “Lúc trước huynh đưa muội đến Vinh Vương phủ tình cờ nhìn thấy nàng ấy, có điều chỉ liếc qua chút, ngoại trừ tấm lưng kia, xiêm y, cũng chú ý những thứ khác…” đến chỗ này, Khương Dụ có chút ngạc nhiên: “Lần trước muội vào, có nhìn thấy nương nào mặc xiêm y như vậy ?”


      *Kye: Ý KD là xiêm y trong bức họa của ổng á, các bạn xem lại chương trước nhé


      Khương Lệnh Uyển ngẩn ra, lời nào.


      Nàng giương mắt nhìn ca ca, suy nghĩ chút mới : “Ngày ấy có rất nhiều tiểu nương, muội lạnh phát run, chú ý nhiều, lần tới nếu nhìn thấy, nhất định muội cho ca ca biết.”


      Khương Dụ có chút mất mát, ngoài miệng lại lạnh nhạt : “Cũng có gì quan trọng.”


      Coi như quan trọng, sao ca ca lại tâm tâm niệm niệm như vậy?


      Thậm chí còn vẽ ra…


      Trong lòng Khương Lệnh Uyển sốt ruột. Nhưng biết hôm ấy ca ca vẫn chưa nhìn thấy mặt Chu Lâm Lang, hơn nữa xưa nay ca ca chưa bao giờ lừa dối nàng, tất nhiên đây đều là .


      Hai huynh muội chuyện lúc, Chu Quý Hành tới, gọi bọn họ đến nhà ăn dùng ngọ thiện.


      Chu Quý Hành biết tiểu biểu muội và muội muội thích nhau, liền sắp xếp vị trí hai người xa nhau chút. Lúc dùng bữa cử chỉ của Khương Lệnh Uyển đoan trang khéo léo, nhưng lúc sau, tay nàng cẩn thận làm đổ chén trà bạch ngọc, nước trà lập tức rơi lên váy.


      An Vương phi nhíu mày, tay nhàng đặt đũa xuống.


      An Vương nhìn thấy, lập tức nhìn An Vương phi trấn an, sau đó quay về phía Chu Lâm Lang : “Lâm Lang, con đưa tiểu biểu muội thay xiêm y mới .”


      Chu Lâm Lang lập tức đứng dậy.


      Khương Lệnh Uyển nhìn Chu Lâm Lang, cong môi : “Làm phiền Chu biểu tỷ.”


      Tú Bình cư là nơi ở của Chu Lâm Lang, sân trước trồng mấy cây mai vàng, bây giờ ngược gió tỏa mùi, diễm mà , thanh u thanh nhã, trong sân tràn ngập mùi hoa.


      vào trong, Khương Lệnh Uyển đánh giá vật bài trí trong phòng, biết những thứ này nhìn có vẻ bình thương, nhưng mỗi thứ đều là châu báu tinh xảo.


      Vòng qua tấm bình phong gỗ thảo khắc hoa lưu ly, Chu Lâm Lang đưa người đến phòng ngủ.


      Nàng lệnh nha hoàn mở tủ quần áo làm bằng gỗ son mạ vàng khắc hoa cỏ, quay về phía Khương Lệnh Uyển : “Ngăn tủ bên trái treo những xiêm y tỷ chưa từng mặc qua, ngăn tủ bên phải là những bộ váy mới được đưa tới nửa tháng, tỷ cũng chưa dùng, Uyển biểu muội tự mình chọn .”


      An Vương phi là mẫu thân Chu Lâm Lang, từ đến lớn nuôi nàng như công chúa, xiêm y xinh đẹp tất nhiên thiếu. Chỉ là thưởng thức của nàng và Chu Lâm Lang giống nhau, tuy xiêm y này tinh xảo, nhưng đều phải là phong cách của nàng.


      Nhưng hôm nay nàng đến đây phải để chọn xiêm y.


      Khương Lệnh Uyển nhìn nhìn, tùy ý chọn thân váy màu lam nhạt thêu mây vàng ở viền áo, nhưng sau đó ánh mắt lại lạc ở ngăn kéo bên phải để áo choàng trắng thêu hoa mai, kinh hô: “Xiêm y này của tỷ đẹp, là may ở Cẩm Tú phường sao?”


      Chu Lâm Lang gật đầu: “Uyển biểu muội tinh tường.”


      Khương Lệnh Uyển : “Muội cũng có cái áo choàng có hoa văn tương tự như cái trong ngăn kéo, lúc trước vốn là cầu chiếc áo choàng này, nhưng Chu biểu tỷ cũng biết là, xiêm y của Cẩm Tú phường mỗi kiện đều là độc nhất vô nhị. Lần trước muội mua được, còn tâm tâm niệm niệm hồi lâu, ngờ là bị Chu biểu tỷ mua mất.”


      Chu Lâm Lang thông minh cỡ nào, sao có thể hiểu được ý tứ của Khương Lệnh Uyển? Nhưng nàng cảm thấy có chút buồn bực, Khương Lệnh Uyển lớn lên trong ngàn vạn sủng ái, xiêm y trong tủ còn thiếu sao? Có điều nàng cũng rất , thứ được nuông chiều như vậy, chiếm được lại càng muốn có được. Nàng : “Uyển biểu muội thích như vậy, theo lí ta nên tặng xiêm y này cho Uyển biểu muội, đáng tiếc… Đáng tiếc tỷ mặc qua lần rồi.”


      Nàng hiểu Khương Lệnh Uyển, xưa nay cần xiêm y người khác mặc qua, điểm này nàng ta giống nàng.


      Khương Lệnh Uyển có khi nào làm chuyện mất mặt như vậy, hỏi xin xiêm y Chu Lâm Lang từng mặc qua. Nhưng ca ca so với mặt mũi của nàng còn quan trọng hơn, nàng : “Mặc qua lần quan trọng, muội tìm được, trong đầu cứ nhớ mãi, rất khó chịu, Chu biểu tỷ hào phóng như vậy, có thể đưa xiêm y nãy cho muội được , ngày mai muội đưa cho tỷ bộ đồ trang sức.”


      Xiêm y quý giá thế nào, sao có thể địch lại giá trị của đồ trang sức? Huống hồ trang sức của Khương Lệnh Uyển rất tinh tế, thủ công tinh xảo, đừng bộ xiêm y, mười bộ cũng thành vấn đề.


      Chu Lâm Lang cảm thấy kì lạ, nhưng cũng nghĩ ra nguyên do, nhưng người ta mở miệng, nàng nào có đạo lí cho?


      Chu Lâm Lang : “Được, Uyển biểu muội chê là tốt rồi. Vậy muội chờ lúc để ta nha hoàn gói lại đưa cho muội, còn đồ trang sức thôi, chúng ta đều là tỷ muội, khách khí như thế làm gì?”


      Lúc này Khương Lệnh Uyển mới chân thành : “Cảm ơn Chu biểu tỷ.” Sau đó cầm xiêm y thay.


      Chu Lâm Lang đứng chờ ở ngoài.


      Nha hoàn Lục Tụ nhìn vào phía trong, lúc này nhịn được giọng thầm : “ thế nào Lục tiểu thư cũng là tiểu thư nhà giàu có, nô tỳ thấy người nàng toàn là đồ quý giá, còn thiếu kiện xiêm y hay sao?”


      Chu Lâm Lang : “ bộ xiêm y mà thôi, đừng huyên thuyên.”


      ·


      Sau khi trở về Vệ Quốc Công phủ, Chu Lâm Lang liền sai người đem xiêm y tới cho nàng.


      Khương Lệnh Uyển nhìn bộ xiêm y đặt bàn vuông chân hoa sen, hai tay che mặt, cảm thấy dường mặt mũi hai kiếp sống mất hết.


      Nhưng hôm nay cầm được xiêm y đến tay, nàng cũng an tâm.


      Xiêm y Cẩm Tú phường may mỗi bộ đều giống nhau, lần này xiêm y rơi vào nàng, có ai mặc nó nữa. Hơn nữa nàng hiểu rất tính tình Chu Lâm Lang, chắc chắn nàng ta mua xiêm y giống như vậy nữa.


      Bất kể như thế nào, chỉ cần Chu Lâm Lang mặc xiêm y này, ca ca bao giờ nhìn thấy bóng lưng ấy nữa.


      Trong lòng nàng cảm thấy may mắn.


      Tuy chuyện này thiếu đạo đức, nhưng nhớ tới kiếp trước ca ca vì Chu Lâm Lang mà huyên náo với cha mẹ túi bụi, lại làm quan hệ huynh muội hai người có khoảng cách, càng quan trọng hơn, Chu Lâm Lang đối với ca ca vô tâm, chỉ vì muốn trả thù nàng, việc thiếu đạo đức cũng dám làm. Nàng chán ghét Chu Lâm Lang, nhưng nếu nàng ta thực lòng ca ca, sau khi thành thân cố gắng sống tốt, hiếu thuận với cha mẹ, nàng có thể vì ca ca mà tiếp nhận Chu Lâm Lang, ai kêu Chu Lâm Lang tâm đây?


      Nàng thể trơ mắt nhìn ca ca rơi vào hố lửa.


      Sơn Trà nhìn sắc mặt tiểu thư, lúc này mới hỏi: “Lục tiểu thư, xiêm y này là Chu tiểu thư kêu người mang đến cho tiểu thư, sao tiểu thư lại vui?”


      Khương Lệnh Uyển trả lời, chỉ : “Tháng sau Cẩm Tú phường đặt hai bộ xiêm y thêu hoa lan xuân sam, còn nữa, ngày mai ngươi đem bộ trang sức mới mua đầu tháng tặng lại cho Chu biểu tỷ.”


      Sơn Trà sững sờ : “Bộ trang sức kia là đồ án hoa mẫu đơn, cực kì xinh đẹp, tiểu thư rất thích a, phải tiểu thư muốn đeo bộ đó vào dịp sinh nhật sao?”


      Khương Lệnh Uyển lắc đầu cái: “ bộ trang sức mà thôi, ta thiếu.” So với bộ xiêm y này, có đáng là gì.


      Nàng biết sau này ca ca có lại thích Chu Lâm Lang lần nữa hay , nhưng chuyện hôm nay, chút nàng cũng hối hận. Nếu ca ca và Chu Lâm Lang hữu duyên, vậy cho dù Chu Lâm Lang mặc xiêm y này, sau này ca ca vẫn thích, nhưng nếu.... Nếu duyên phận hai người chỉ có đoạn như vậy, nàng thoáng cái liền cắt đứt, đối với ai cũng là chuyện tốt.


      Kiếp này ca ca thích ai cũng được, chỉ cần phải là Chu Lâm Lang là được.


      ·


      Năm nay là sinh nhật mười ba tuổi của Khương Lệnh Uyển, lễ vật thu muốn nhũn tay. Chu thị biết nữ nhi cái đẹp, liền chọn cho nàng ít đồ trang sức, vậy mà nữ nhi lại ồn ào, ngày mai muốn ra ngoài xem hoa đăng.


      Ngày mai là Tết Nguyên Tiêu.


      Này Tấn thành tự sơ tám giờ đăng, mãi cho đến tháng giêng thập thất ban đêm mới lạc đăng, ròng rã mười ngày.


      Chu thị thấy mấy ngày nay nữ nhi rất ngoan, cũng đồng ý cho .


      Lòng Khương Lệnh Uyển reo hò, trở về phòng liền mở hộp trang sức khắc hoa mẫu đơn ra —— bên trong là bộ trang sức khắc hoa mẫu đơn cực kì tinh xảo, là sáng nay Lục Tông phái người tới đưa cho nàng. Hôm nay khéo, Lục Tông có việc bị hoàng thượng triệu tiến cung, thể dự sinh nhật của nàng, nhưng lễ vật lại chưa hề quên, để Đỗ Ngôn mang đến từ rất sớm.


      Khương Lệnh Uyển nhìn đồ trang sức, nhàng vuốt , là hợp mắt nàng.


      nghĩ tới nam nhân ngũ đại tam thô như , mắt chọn đồ trang sức cho tức phụ cũng tệ lắm nha.


      Chạng vạng hôm sau, Khương Lệnh Uyển sau khi trang điểm xong, đeo bộ trang sức hoa mẫu đơn mà Lục Tông tặng lên. Sơn Trà mở miệng khen theo thói quen: “Tiểu thư nhà chúng ta càng ngày càng đẹp.”


      Khương Lệnh Uyển cười cười, nhéo nhéo khuôn mặt của Sơn Trà, tâm tình rất tốt, cả người sáng rực rỡ.


      Vài ngày trước đó nguyệt của nàng tới làm thân thể thoải mái, làm chuyện gì cũng bó tay bó chân, bây giờ nguyệt qua, tất nhiên nàng rất vui mừng. Nàng sờ sờ ngực mình, lúc này cũng thấy khó chịu, mấy ngày trước ngực nở nang, trướng phình, lại đau, buổi tối ngủ thoải mái. Nàng biết trong giai đoạn phát triển, tất nhiên cũng mong chóng nó mau sớm trưởng thành khỏe mạnh, sau này trở nên yểu điệu tinh tế, eo thon ngực lớn, đẹp đến nỗi làm Lục Tông thể dời mắt.


      *Mira: :))))) ẻm thực suy nghĩ rất sâu xa


      Hôm nay xuất môn còn có Khương Lệnh Huệ và Tô Lương Thần. Còn Khương Lệnh Đề, mấy ngày nay thân thể khỏe nên . Khương Lệnh Uyển biết vị Tứ tỷ tỷ này chỉ thích yên tĩnh, cuộc sống trôi qua những tháng ngày yên ổn, nên cũng miễn cưỡng nàng. Chỉ là Khương Hữu ôm bắp đùi nàng chịu buông tay, dính như cơm nắm, muốn theo nàng, cuối cùng vẫn là Diêu thị đến ôm .


      Nhìn bộ dáng đáng thương của Khương Hữu, nàng liền đau lòng, liền đồng ý mua cho hai xiên kẹo đường. Khương Hữu nghe, miệng vẩu lên nước mắt lưng tròng, đến nỗi nàng phải hôn lên mặt cái mới thôi.


      Ra cửa, Khương Dụ trêu ghẹo : “Khương Hữu này giống y như Nhị thúc, còn tuổi thích nương xinh đẹp.”


      Khương Lệnh Uyển cười cười, hai mắt cong cong như trăng non.


      Bên ngoài có hai chiếc xe ngựa, Khương Lệnh Uyển và Khương Dụ ngồi chiếc đằng trước, Khương Lộc dẫn Khương Lệnh Huệ cùng Tô Lương Thần ngồi chiếc phía sau, định xuất phát, hai tỷ đệ Tiết Tranh Tiết Vanh đến. Tuy hôm nay Tiết Tranh mặc xiêm y nương gia, trang phục tiểu thư khuê các, nhưng cử chỉ còn dũng mãnh hơn nam tử, vừa đến lập tức nhảy lên xe ngựa, cười cười vén rèm : “Hiếm khi xuất môn ngắm hoa đăng, chúng ta cùng …” xong nàng liền ngoắc tay với đệ đệ : “Vanh nhi, còn mau lên đây.”


      Nàng thấy đệ đệ ngượng ngùng nhăn nhó, liền dứt khoát cong eo tóm lấy cổ áo Tiết Vanh, trực tiếp kéo người lên xe.


      Khương Lệnh Uyển nghiêng đầu nhìn Tiết Vanh tán dương: “Hôm nay Vanh biểu ca ăn mặc đẹp.”


      Cũng hẳn vì ăn mặc đẹp, phải là bởi vì khuôn mặt kia thanh tú trắng nõn, lông mi vừa mảnh vừa dài, sống mũi cao, môi như cánh hoa, ngũ quan tinh xảo, sợ là ngay cả những nương gia nhìn thấy cũng hâm mộ thôi. Khi còn bé Tiết Vanh hơi mập chút, bây giờ gầy, nhìn hai tỷ đệ ngày càng giống nhau.


      Tiết Vanh được khen đến nỗi khuôn mặt tuấn tú ửng hồng, lỗ tai nóng lên.


      Tiết Tranh vắt chéo hai chân, nhìn biểu của đệ đệ, trong lòng sốt ruột.


      Thầm nghĩ: được, nàng phải tìm cách để đệ đệ cố gắng biểu .


      Xưa ngựa dừng lại bên bờ sông Minh Nguyệt.


      Phóng mắt nhìn, chính là đám người rộn rã, hoa đăng nhiều như sao trời.


      Tiết Tranh vừa xuống ngựa, liền chạy như làn khói. Khương Lệnh Uyển để cho Sơn Trà tìm. cho cùng vẫn là nương gia, hôm nay nhiều người như vậy, tản tốt.


      Còn Tiết Vanh, lại lẳng lặng đứng bên cạnh tiểu biểu muội.


      nghiêng đầu nhìn khuôn mặt của tiểu biểu muội, khuôn mặt phấn hồng, càng nhìn càng thích.


      Khương Lệnh Uyển nhớ lời lần trước Lục Tông với nàng, lúc vừa xuống xe liền liếc mắt nhìn xung quanh, nhưng lại thấy người. , trong lòng nàng rất nhớ , hôm qua ở trong hoàng cung ngày, biết Hoàng Hậu có khó xử hay . Nhưng nàng nhớ kĩ, lúc Lục Tông mười tuổi, người của Hoàng Hậu cố ý động tay động chân, chỉ là cuộc tỉ thí nho giữa Lục Tông và Thái Tử, Hoàng Hậu liền hạ độc thủ, bây giờ Lục Tông trẻ tuổi đắc ý, trong lòng Hoàng Hậu chắc chắn cũng thoải mái.


      Cách đó xa dưới giá hoa đăng ——


      Lục Tông nhìn tiểu nương phía trước nhìn ngó xung quanh, khóe môi cong lên. vừa định qua, liền thấy thiếu niên trẻ môi hồng răng trắng đứng bên cạnh nàng.


      Dường như nhớ tới điều gì, vầng trán Lục Tông nhất thời lạnh lẽo ba phần.


      Từ đến lớn, Khương Dụ biết Tiết Vanh thích muội muội của , thường xuyên bàn luận võ nghệ với Tiết Tranh, tuy mỗi lần đều bại dưới tay nàng, nhưng cũng chân chính coi nàng là huynh đệ, còn Tiết Vanh, cũng xem như đệ đệ ruột mà đối xử. Hôm nay thấy đôi mắt to Tiết Vanh cứ nhìn muội muội mình chằm chằm, liền thích ho tiếng.


      Tiết Vanh vội vàng dời ánh mắt, khóe miệng cong lên nhiễm ý cười, trong lòng rất là vui mừng.


      Nhưng khi nhìn thấy nam tử đứng dưới giàn hoa đăng kia, thấy nam tử kia tuấn lãng, nhưng ánh mắt lại tràn ngập địch ý, nhất thời trong lòng run rẩy, liền theo bản năng dựa vào người tiểu biểu muội.


      Chính lúc này, Sơn Trà được phái tìm Tiết Tranh thở hồng hộc chạy tới, nhìn về phía Khương Lệnh Uyển : “Tiểu thư, tốt, Tiết tiểu thư cùng vị công tử tranh nhau cướp hoa đăng, lúc này đánh nhau ở phía trước.”


      Giữa lúc Khương Lệnh Uyển còn kinh nhạc, Sơn Trà vẻ mặt đưa đám lại bồi thêm câu: “Nàng còn đánh gục người ta.”
      fear, dhtt, Pe Mick42 others thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :