1. Quy định post bài trong Khu Edit – Beta – Convert

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] dấu cách - [Tên tác giả] (Update chương)

    Hình bìa truyện

    Tác giả

    Thể loại

    Số chương

    Nguồn convert (nếu có)

    Tên Editor & Beta

    Nick Facebook, Mail liên lạc

    Đặc biệt: 1 editor ko được mở quá 3 Topic

    Quy định cho editor

    Box Edit – Beta – Convert chỉ đăng những truyện edit, beta, convert của Cung; không đăng truyện sưu tầm của trang khác trong Box.

    Chủ topic chịu trách nhiệm hoàn thành topic, không drop, không ngưng edit quá 1 tuần. Trường hợp không theo tiếp được truyện thì phải báo với Ad hoặc Mod quản lí Box lý do không thể theo tiếp và để BQT tiếp nhận.

    Nếu drop không có lý do sẽ bị phạt theo quy định của cung: Link

    Mỗi topic nên đặt 1 lịch post theo tuần hoặc tháng để member dễ theo dõi. Nếu post 1 tuần 10c sẽ được tặng thêm 100 ruby (liên hệ với quản lý của box để được thưởng)

    Khi hoàn thành nên vào Topic báo danh để được thưởng điểm thêm. Điểm thưởng là gấp 2 lần số điểm được hưởng của cả bộ. Ví dụ:

    Bạn edit 1 bộ 100c nhận được 1000 ruby thì sẽ được thưởng 2000 ruby.

    Quy định Đối với Readers:

    Comt thân thiện, comt nhắc nhở truyện nhẹ nhàng

    Không comt với những lời lẽ quá khích, sử dụng ngôn từ đả kích editor, nhân vật, tác giả...

    Không comt gây war, hối truyện thiếu thiện cảm

    Nếu vi phạm lần đầu nhắc nhở. Lần sau -10ruby\lần

    Không comt thanks (trường hợp muốn thanks editor thì nhấn like để ủng hộ)

    Quản lý box Truyện Edit&Beta:

    lolemcalas, haruka, Hằng Lê, Ngân Nhi

Kiều thê nhà ta - Mạt Trà Khúc Kỳ (Trọng sinh, gia đấu, sạch, cực sủng)

Thảo luận trong 'Cổ Đại Đang Edit'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. susu

      susu Well-Known Member

      Bài viết:
      1,562
      Được thích:
      1,239
      Mới 4 tuoi mà bạn Uyển háo sắc rồi. Thanks
      Tiểu Huân thích bài này.

    2. Tiểu Huân

      Tiểu Huân Well-Known Member

      Bài viết:
      471
      Được thích:
      17,615
      Chương 12 : Thèm ăn


      Edit: Kye


      Beta: Tiểu Huân


      Khương Lệnh Uyển dùng tay sờ sờ khóe miệng, phát có chảy nước miếng, lúc này mới thở phào nhõm.


      Tuy linh hồn nàng phải bốn tuổi, nhưng chung quy thân thể này vẫn là tiểu oa nhi, chảy nước miếng cũng phải là việc nàng có thể kiểm soát. Là tiểu oa nhi bốn tuổi, mới đầu nàng có chút thích ứng được, nhưng bây giờ cũng dần quen. Hơn nữa thời điểm dùng thức ăn cũng có chú ý phong phạm thục nữ, chỉ cần trưng ra bộ mặt thiên chân vô tà, coi như thức ăn có đầy miệng cũng là cực kì đáng .


      Khương Lệnh Uyển dùng sức chà chà khuôn mặt bánh bao của mình, thanh tỉnh ít, liền quay đầu lại nhìn Lục Tông.


      Lục Tông cúi đầu, còn xem sách.


      Lục Tông tuổi còn trầm ổn như vậy cũng rất hiếm thấy. Khương Lệnh Uyển dùng hai tay chống cằm, nhìn chớp mắt.


      Tính tình Lục Tông lúc trưởng thành quá mức nội liễm, phảng phất như có thời thơ ấu, nhưng người như vậy, nếu như đối xử tốt với ai đó cũng là mang người kia sủng đến tận trời. Hơn nữa tính tình như vậy mới có lợi, chí ít đối với ai, cũng ra vẻ mặt ôn hòa, người mình và người ngoài đều phân biệt ràng.


      Nàng thích chính là ở cái tính bao che khuyết điểm kia.


      “Tông biểu ca…”


      Lục Tông nghe được tiếng vang, nghiêng người quay sang, thấy tiểu bánh bao ôm hai cái túi tay, bánh ngọt bên trong ăn xong, mắt to lay láy chăm chú nhìn . Lục Tông biết phần lớn tiểu oa oa tuổi còn đều rất tham ăn, nhóc con trước mắt này càng phải , dù sao khuôn mặt mập mập như vậy cũng phải tự nhiên mà có. Ở thư quán thời gian đủ lâu, Lục Tông cầm mấy quyển sách tốt mà mình chọn, từ cao nhìn xuống tiểu bánh bao ngồi ghế : “Chúng ta thôi.”


      “Ừm.” Khương Lệnh Uyển quơ quơ chân ngắn, phát cái ghế này quá cao, nàng hoàn toàn thể tự mình đứng xuống đất. định muốn nhảy xuống thấy Lục Tông cong lưng đưa tay đặt dưới hai nách ôm nàng xuống.


      Có chút ngứa nhưng trong lòng Khương Lệnh Uyển rất vui.


      Lục Tông đối với nàng vẫn có chút đặc thù.


      Nàng nghiêng đầu nhìn vẻ mặt Lục Tông, môi mỏng mím lại, gương mặt mội hồng răng trắng của vị thiếu niên tuấn mỹ này khi còn có vẻ thân thiết hơn nhiều so với dáng dấp rong ruổi sa trường kiếp trước của .


      Tục ngữ “ Lên núi dễ xuống núi khó”, áp dụng cho lúc xuống cầu thang cũng sai. Cầu thang thư quán này lại rất cao, Khương Lệnh Uyển chỉ là tiểu oa nhi bốn tuổi, thân thể mượt mà mập mạp cùng đôi chân ngắn, xuống quả có chút vất vả. Lục Tông thấy nàng tay ôm lấy tay mình, tay cẩn thận từng li từng tí nhấc làn váy xuống, lúc này mới nắm chặt tay nàng, cùng nàng từng bước xuống. Tay này cũng giống như thân thể nàng, mập mập mềm mềm như có xương. Hai người xuống lầu hai, mới thấy được Lục Bảo Thiền và Chu Lâm Lang cùng xuống dưới.


      Sau khi xuống lầu, liền gặp được mẫu thân của Chu Lâm Lang--- An Vương phi tới đón người.


      An Vương phi dáng người cao gầy tinh tế, mặc bộ xiêm y thêu chỉ bạc, bên ngoài điểm xuyến từng đóa mẫu đơn có đính bảo thạch, tóc đen được chải thành hai búi cùng với chiếc châm cài làm bằng vàng ròng khắc hình hồ điệp nối liền với viên trân trâu lớn bằng sợi mảnh cũng bằng vàng ròng, đong đưa phiêu dật, bên tai có đeo bộ khuyên tai nạm vàng được đính viên hồng bảo thạch lớn bằng hạt lựu, trang phục từ xuống dưới ra vẻ quý phái. Nếu là người khác, đeo đôi châm bạc hoa tai như vậy, khẳng định thô tục chịu được, nhưng dung mạo của vị An Vương phi này lại đoan lệ ko ai có được, nhiều đồ trang sức hơn nữa cũng thể che khuôn mặt xinh đẹp này của nàng.


      “Mẫu thân.” Chu Lâm Lang vui vẻ chạy tới nhào vào lồng ngực An Vương phi.


      Lục Bảo Thiền cũng lễ phép mở miệng chào nàng.


      An Vương phi ôm nữ nhi bảo bối, giương mắt nhìn hai huynh muội Lục Tông và Lục Bảo Thiền đứng bên cạnh thư quán, khuôn mặt nhuộm đầy ý cười, nhưng khi ánh mắt rơi vào tiểu bánh bao được Lục Tông ôm lấy, nhất thời lạnh lẽo mấy phần, mày liễu cũng lập tức nhăn lại. Khương Lệnh Uyển cũng hiểu vị An Vương phi này cũng thích nàng, nhưng chung quy như thế nào An Vương phi vẫn là mợ nàng, Khương Lệnh Uyển ngẩng đầu lên ngọt ngào kêu tiếng: “Mợ.”


      An Vương phi “Ân” tiếng, vẻ mặt nhàn nhạt.


      Trong lòng Khương Lệnh Uyển sáng như gương, biết An Vương phi thích mình cũng là có nguyên nhân. Nhớ năm đó An Vương phi cùng mẫu thân nàng đều là đại mỹ nhân xinh đẹp nổi tiếng nhất Tấn thành, An Vương phi xinh đẹp phô trương, mẫu thân mỹ diễm nhưng lại khiêm nhường, mỗi người vẻ, có điều mọi người đều rằng mẫu thân nàng hơn An Vương phi bậc. Mỹ nhân từ xưa luôn thích người có dung mạo được so sánh cùng mình đừng là xinh đẹp hơn mình, An Vương phi là thiên chi kiêu nữ, tính tình khó tránh khỏi kiêu ngạo, cho nên cùng mẫu thân nàng vẫn là hợp nhau.


      Cái này vốn cũng có gì để .


      Cho đến sau này---- An Vương phi và mẫu thân nàng đồng thời coi trọng cha nàng Khương Bách Nghiêu.


      An Vương phi nhiệt tình như lửa làm người khác thể chống đỡ, nhưng cha nàng lại nhất kiến chung tình với mẫu thân, sớm quỳ gối dưới váy của mẫu thân, khổ thâm viết biết bao nhiêu thư tình, sau đó đương nhiên là vô cùng thuận lợi ôm mỹ nhân về nhà. Hai người phu thê ân ái, trải qua những tháng ngày ngọt ngào, mẫu thân thành thân lâu liền mang thai hài tử. Nhưng dù cha mẹ thành thân, An Vương phi đối với cha nàng lại vẫn dư tình chưa dứt, luôn tâm tâm niệm niệm. đến An Vương phi này cũng là mỹ nhân dũng mãnh, gả được cho cha nàng, liền dứt khoát gả cho cậu nàng, thành đại tẩu của cha mẹ.


      Cho nên , vị An vương phi này, mỗi lần nhìn thấy nàng vẫn cho được cái sắc mặt tốt đẹp nào, bình thường còn có.


      Có lẽ là oan gia ngõ hẹp, An Vương phi chân trước vừa đến, Chu thị chân sau liền vào. Chu thị thấy An Vương phi, khách khí gọi tiếng “tẩu tẩu”. Thái độ của An Vương phi cũng rất lạnh nhạt nở nụ cười, liếc mắt nhìn Lục Tông đứng bên cạnh Khương Lệnh Uyển, quay về phía Chu thị : “Hôm nay hiếm có dịp gặp mặt, đúng là hữu duyên, trước đây Lâm Lang luôn nháo muốn ăn thịt thỏ bát bảo thái hạt lựu, nếu chúng ta qua Nhất phẩm cư dùng bữa trưa được ?”


      Chu thị cười cười, ôm nữ nhi lên, : “Muội cũng nghĩ vậy. Xán Xán nhà muội cũng thèm ăn, cứ muốn đến Nhất phẩm cư ăn vịt bát bảo.”


      Khương Lệnh Uyển im lặng nằm nhoài lên bả vai mẫu thân, lông mày nhíu lại, ngoan ngoãn đếm ngón tay của mình, trong lòng thầm : Nàng muốn ăn vịt bát bảo khi nào chứ?


      Nàng cũng phải Lục Tông… Con vịt đáng như thế, nàng mới nỡ ăn.


      Khương Lệnh Uyển hiểu được ngày thường mẫu thân làm việc nghiêm chỉnh, nhưng nếu đụng chuyện có liên quan đến cha vẫn phải có chút thận trọng. Tuy trước đây cha chưa bao giờ tiếp nhận An Vương phi, nhưng nữ nhân khi ghen hoàn toàn giảng đạo lý. Điểm này, nàng vẫn có thể hiểu được. Thí dụ như trước đây Chu Lâm Lang mơ ước Lục Tông, mặc dù Chu Lâm Lang mình đơn phương nhưng trong lòng nàng vẫn luôn có cảm giác khó chịu.


      Chỉ là ——


      Khương Lệnh Uyển cười tủm tỉm ôm cổ mẫu thân, yếu ớt : “Xán Xán muốn cùng ăn với Tông biểu ca, Thiền biểu tỷ, có được hay ?”


      Bên kia Chu Lâm Lang sau khi nghe xong, khuôn mặt ngẩng lên, ánh mắt chờ mong nhìn An Vương phi.


      Lục Tông chăm sóc nữ nhi, Chu thị vốn muốn mời ăn bữa cơm, mà An Vương phi vẫn luôn rất thưởng thức hài tử Lục Tông này, nếu phải Thế tử Vinh Vương phủ, chừng nàng liền đem trở thành con rể tương lai mà đối xử.


      Lục Bảo Thiền vừa nghe có ăn, hai con mắt nhất thời sáng lên, liền vỗ tay tán thưởng. Đoàn người liền hai lời lập tức đến Nhất phẩm cư.


      Mọi người, ngoại trừ An Vương phi cùng Chu thị, còn lại đều là trẻ con, tất nhiên cần chú ý đến nam nữ có khác. Khương Lệnh Uyển lòng muốn ngồi cạnh Lục Tông, Chu thị cũng biết tâm tư nữ nhi, liền đem nữ nhi an bài bên cạnh Lục Tông. Còn Chu Lâm Lang, cũng chỉ có thể nhìn trông mà thèm, vừa định ngồi sang phía còn lại của Lục Tông, thế nhưng Khương Lệnh Uyển lại nhìn Lục Bảo Thiền vẫy vẫy tay, chỉ chỉ vị trí bên kia của Lục Tông, ngữ khí thân thiện : “Thiền tỷ tỷ, ngồi.”


      Chu Lâm Lang thấy Lục Bảo Thiền ngồi xuống, liền bĩu bĩu môi, tâm trạng có chút khó chịu, chỉ có thể bất đắc dĩ ngồi bên cạnh Lục Bảo Thiền, đôi mắt trông mong nhìn Lục Tông.


      Khương Lệnh Uyển nhìn vẻ mặt Chu Lâm Lang, trong lòng là thoải mái. Mặc kệ trong tương lai tên tuổi của Chu Lâm Lang ở Tấn thành có nổi tiếng như thế nào, bây giò vẫn chỉ là nữ oa sáu tuổi mà thôi, tâm tình như thế nào liền hết mặt. Nàng muốn thân cận với Lục Tông nhưng Lục Tông lại thèm phải ứng với nàng.


      Còn có, mặc kệ là Lục Tông mười hai tuổi hay hai mươi tuổi cũng là người của nàng, Chu Lâm Lang dám tha thiết chờ mong cái gì?


      Món ăn rất nhanh được đưa lên, đầu của Khương Lệnh Uyển thèm nghĩ ngợi nữa, đôi mắt to nhìn chằm chằm đĩa vịt bát bảo trước mắt---------


      Con vịt trước mắt, kích thước tương đối, màu sắc hồng hào, thịt vịt ở bên trong chín mềm, hương vị tươi mới, nước dùng đậm đặc, thơm ngon tuyệt hảo. Phần còn rưới thêm nước dùng bốc khói nghi ngút cùng với tôm bỏ vỏ và đậu xanh, trang trí thêm bông hoa rực rỡ, càng làm cho người ta thèm dãi.


      Khương Lệnh Uyển nhìn mà thèm, tay mập mạp cầm muỗng cũng tự giác duỗi ra.


      Nhưng tiểu oa nhi chỉ mới bốn tuổi, tay ngắn chân ngắn thể dùng được, chỉ cỏ thể đứng lên ghế. Thân hình nhắn của nàng lung lay, chỉ thiếu điều nhào tới dĩa thịt vịt, Lục Tông ngồi bên cạnh lập tức duỗi tay ôm nàng ngồi yên, bàn tay lớn vừa vặn đặt ngay mông tròn của Khương Lệnh Uyển.


      Lục Tông biết nàng muốn ăn cái gì.


      mặt che chở thân hình mập mạp của nàng, mặt thay nàng múc muỗng cơm gạo nếp bên trong bụng vịt bát bảo, định để vào cái bát của Khương Lệnh Uyển, thấy hai con mắt to của nàng chăm chăm nhìn mình, hướng về phía mình “A” tiếng mở to miệng .
      fear, Thích ăn thịt, Miley65 others thích bài này.

    3. NGÂN TRÚC

      NGÂN TRÚC Member

      Bài viết:
      32
      Được thích:
      46
      Hình như Tô Lương Thần trọng sinh hoặc xuyên phải. Chương sau có người đút ăn cho vợ tương lai, hehe, chờ chương mới.
      Tiểu HuânTrâu thích bài này.

    4. Nguyên Nguyễn

      Nguyên Nguyễn Active Member

      Bài viết:
      110
      Được thích:
      96
      Truyện hay quá, Thank edit mong chương mới của bạn :yoyo55::yoyo55::yoyo55:
      Tiểu Huân thích bài này.

    5. Tiểu Huân

      Tiểu Huân Well-Known Member

      Bài viết:
      471
      Được thích:
      17,615
      Chuong 13: Nước đường


      Edit: Mira, Tiểu Huân


      Beta: Kye


      Chiếc xe ngựa lộng lẫy treo đầy những dây ngọc phỉ thúy chờ sẵn bên ngoài Nhất Phẩm cư.


      Dùng xong bữa trưa, An Vương phi liền cùng nữ nhi lên xe ngựa.


      Nàng thấy nữ nhi ngồi ở bên cạnh, đầu rũ xuống như trái cà tím, vô cùng yên tĩnh.


      An Vương phi thả chiếc quạt nửa trong suốt tay xuống, ôm lấy nữ nhi bảo bối vào lòng, hôn khuôn mặt trắng mịn bé của nữ nhi, : “Đứa bé của Vệ Quốc Công phủ kia chỉ là hài tử mập mạp, làm sao có thể được nhiều người thích hơn Lâm Lang của chúng ta.” Móng tay An Vương phi sơn màu đỏ tươi, ngón tay ngọc ngà tinh tế trắng nõn, mười ngón và dài, nhéo cằm của khuê nữ nhà mình, mỉm cười đoan trang , “Nhìn xem, Lâm Lang của chúng ta còn tuổi xinh đẹp như hoa như ngọc, giống như là tiểu tiên nữ vậy, lớn lên chắc chắn còn xinh đẹp hơn nương. Đến lúc đó a, cho dù tiểu mập mạp kia có mặc nhiều trang phục đẹp hơn nữa cũng thể bằng được sợi tóc của Lâm Lang chúng ta.”


      Chu Lâm Lang mới có sáu tuổi, nhưng tính tình trưởng thành hơn so với những nữ oa sáu tuổi khác, lúc nãy tuy rằng trong lòng còn khó chịu, nhưng khi nghe An Vương phi vậy mới chớp chớp mắt hạnh xinh đẹp, thanh mềm mại hỏi: “Có ?”


      Nàng biết mình ngoan ngoãn hiểu chuyện, trưởng bối ai thích, nhưng mà…


      Chu Lâm Lang rũ mắt, tay đặt đầu gối, nắm tà váy ủy khuất : “Nhưng tại sao biểu ca chỉ thích Xán Xán mà thích Lâm Lang?”


      Chu Lâm Lang cũng có ca ca ruột bảy tuổi tên là Chu Quý Hành.


      Nhưng Chu Quý Hành mỗi khi nhìn thấy Khương Lệnh Uyển cũng chỉ thích xoay quanh nàng, giống như Tiết Vanh của Trung Dũng Hầu phủ, hai người bọn họ như hai cái đuôi theo phía sau Khương Lệnh Uyển, chút khí khái nam tử cũng có, làm sao so được với Lục Tông trầm ổn, dũng cảm? Chu Lâm Lang còn tuổi, nàng luôn luôn sùng bái những nam hài tử cao to dũng cảm, hơn nữa từ nàng được người nhà cưng chiều, ai tán thưởng, ngay cả ít đường ca biểu ca cũng rất thích nàng, chỉ có Lục Tông là để nàng vào mắt, khiến cho lòng nàng thoải mái.


      Những nam hài nữ hài cùng tuổi vẫn luôn thích nàng nhiều hơn Khương Lệnh Uyển, vậy mà hôm nay Lục Tông lại đối tốt với Khương Lệnh Uyển như vậy.


      Khuôn mặt nhắn của Chu Lâm Lang tuy rằng vẫn còn vẻ con nít nhưng lại vô cùng tinh xảo, đẹp đẽ. Tuổi còn , khuôn mặt hơi mập mạp, nhưng giống cái bánh bao như Khương Lệnh Uyển. Nàng bĩu môi, mi mắt khẽ run, cảm giác rưng rưng muốn khóc.


      An Vương phi đau lòng nữ nhi bảo bối, làm sao nỡ để nàng khóc a?


      Nàng biết tính tình nữ nhi giống mình, lúc nào cũng hiếu thắng, luôn muốn mọi thứ đều là tốt nhất.


      “Lâm Lang yên tâm, chờ sau này a, nương đảm bảo Vinh Thế tử kia nhất định thích con.” Tiểu bánh bao kia là cái thứ gì? Dám làm nữ nhi nàng chịu oan ức? Trong lòng An Vương phi cũng thoải mái, chỉ là nghĩ, bây giờ Vinh Thế tử kia chỉ mới mười tuổi, qua mấy năm, hiểu chuyện nam nữ, chắc chắn để ý tiểu bánh bao kia.


      Nữ nhi nàng tốt a, từ mỹ nhân.


      Xưa nay Chu Lâm Lang rất tin tưởng mẫu thân mình, sau khi nghe liền ngoan ngoãn dựa vào lồng ngực An Vương phi, khịt khịt mũi gật đầu : “Ân.”


      ngày nào đó, biểu ca chắc chắn thích ở cùng nàng, để ý tới Khương Lệnh Uyển.


      .


      Chu thị biết nữ nhi tham ăn, hôm nay đặc biệt chú ý, thấy nữ nhi bám Lục Tông, lại có chút dở khóc dở cười. Cũng may nữ nhi chỉ mới bốn tuổi, nếu lớn lên rồi, chính là nương biết rụt rè. Chỉ là Chu thị vừa nghĩ đến việc hôm nay gặp tẩu tẩu An Vương phi, trong lòng liền nghẹn khuất, nhưng trước mặt nữ nhi lại biểu ra ngoài.


      Trở về phủ, Chu thị giao nữ nhi cho Đào ma ma chăm sóc, tự mình trở về phòng ngủ trưa.


      Chu thị vừa về phòng ngủ, ngồi ghế thêu, tâm trạng khó chịu, làm sao ngủ nổi?


      Đúng lúc này Khương Bách Nghiêu vào.


      Khương Bách Nghiêu dáng người cao to, mặc thân y phục phẳng phiu màu thạch bằng lụa Hàng Châu, mặt mày như ngọc, khí chất nho nhã, gương mặt tuấn tú mang ý cười ôn hòa, cả khuôn mặt ánh lên nét nhu hòa.


      Hôm nay thê tử dùng bữa trưa bên ngoài, Khương Bách Nghiêu cũng có khẩu vị, liền ở thư phòng đợi mình, dặn hạ nhân chờ phu nhân trở về lập tức thông báo cho . Khương Bách Nghiêu vén rèm che lên, thấy thê tử ngồi ngay ngắn ghế thêu trước cửa sổ, tiếng, dường như giận dỗi. vội tới, từ phía sau ôm lấy thân thể thướt tha tinh tế của thê tử, hôn gò má nàng: “Xán Xán chọc nàng tức giận?”


      Làm vợ chồng mười năm, Chu thị quen thuộc khí tức người phu quân mình nhất, giữa hai người xưa nay cũng giấu giếm nhau cái gì, thành thực : “Xán Xán rất ngoan, chỉ là...lúc nãy tình cờ gặp tẩu tẩu.”


      Khương Bách Nghiêu liền biết vì sao thê tử buồn bực, nhưng lại cảm thấy oan uổng cực kỳ. ôm thê tử vào ngực, chóp mũi ngửi hương thơm người thê tử, đôi mắt đen láy mỉm cười, bất đắc dĩ mở miệng: “Chỉ vì chuyện này?”


      Chu thị bất mãn với ngữ khí của Khương Bách Nghiêu, mắt đẹp trừng lên liếc cái: “Quốc Công gia trách thiếp thân phóng khoáng?”


      “Vi phu nào dám?” Bị chụp mũ oan lên đầu như vậy, chịu nổi. Khương Bách Nghiêu sủng thê như mạng, chịu được việc để cho thê tử bị chút xíu ủy khuất nào, thấy thê tử thích, vội ôm nàng đặt đùi mình, xoa khuôn mặt xinh đẹp của thê tử, , “Bình dấm đầu đuôi này, cũng có thể ăn lâu như vậy. A Cẩm, nàng có phải là tin ta?”


      A Cẩm là nhũ danh của Chu thị, lúc riêng tư, hoặc khi tình nồng ý mật, Khương Bách Nghiêu đều thích gọi nhũ danh của thê tử.


      Chu thị cũng biết bản thân có chút gây vô cớ, nhưng nàng thực chịu nổi bộ dạng kia của tẩu tẩu, nhìn đến liền tức giận. Nàng rũ mắt, : “Là thiếp thân chuyện bé xé ra to.”


      Khương Bách Nghiêu mặt mày ôn hòa cười, đôi mắt ôn nhu dịu dàng, cúi người ngậm lấy đôi môi mềm mại của thê tử, thấy nàng muốn cự tuyệt, liền chế trụ cổ tay nàng, ấn về phía ngực mình, thở dốc : “A Cẩm, trong đầu ta chỉ có mình nàng. Kiếp này, kiếp sau, kiếp sau sau nữa, đều chỉ có nàng.”


      Lời tâm tình buồn nôn tới vậy, Chu thị nghe xong lại mừng rỡ. Chợt đỏ mặt, hơi gật đầu “Ân” tiếng.


      Khương Bách Nghiêu thấy thê tử sóng mắt lưu chuyển đầy e thẹn, nhìn bộ dáng kiều thái này khiến lòng ngứa ngáy, liền đè lên đôi môi gần trong gang tấc lần nữa, mút lấy tha, thâm nhập vào trong, cảm thấy mềm mại trơn trượt, ngọt ngào thơm ngát. Chu thị bị hôn đến thở hồng hộc, nhìn tư thế này, sợ rằng khống chế nổi. Quả nhiên, Khương Bách Nghiêu hôn lúc, liền bắt đầu động tay động chân. Chu thị đẩy ra mấy lần đều được, còn bị hôn chặn lại rồi bế ngang lên, trực tiếp tới phòng ngủ bên trong.


      “Quốc công gia, được.” Chu thị có chút thẹn thùng.


      Giờ là ban ngày, là quá…


      Nhưng Khương Bách Nghiêu là tên lắp vào cung, thể bắn, bước tới giường gỗ lê vàng được trạm khắc hoa văn rực rỡ, bế thê tử nằm lên , sau khi loại bỏ hết chướng ngại vật người nàng, liền ôm lấy eo của nàng xoa xoa nắn nắn, rồi đem thân thể của thiếp lên.


      Nhất thời trong phù dung trướng, điên loan đảo phượng.


      Nằm nghỉ sau hồi mây mưa, Khương Bách Nghiêu ôm lấy thân thể thê tử mặt đầy thỏa mãn. Chu thị đôi môi hơi mở, mồ hôi chảy ròng ròng, thở hổn hển, người dính nhơm nhớp, tuy chỉ đắp chiếc chăn mỏng màu xanh lam, cũng cảm thấy nóng bức vô cùng. Nàng xấu hổ đập đập lồng ngực phu quân mình, bàn tay lại bị nắm chặt, đưa đến bên miệng hôn cái.


      Chu thị mặt mày ửng đỏ, biết da mặt dày, chỉ có thể oán đứng đắn, trong lòng lại ngọt vô cùng.


      Khương Bách Nghiêu điểm chóp mũi thê tử, : “Chúng ta có Dụ nhi cùng Xán Xán, còn nghĩ lung tung cái gì đây? Nếu thấy cả ngày nhàn quá, chúng ta lại cho Xán Xán thêm đệ đệ muội muội?”


      Có Xán Xán là tiểu phiền toái, Chu thị cảm giác mình bó tay toàn tập, hơn nữa đứa con trai nàng cũng phải người bình thường, vài ba ngày lại có phu tử đến nhà cáo trạng, nàng làm sao lại muốn có thêm đứa nữa?


      Chu thị lên tiếng, vừa mới làm ầm ĩ vô cùng, lúc này eo vẫn còn đau, chỉ hơi nhíu mày lại.


      Khương Bách Nghiêu nhận ra khó chịu của thê tử, cười cười : “Vi phu xoa bóp giúp nàng.”


      Chu thị nhịn được cười ra tiếng, hai vợ chồng lại tình nồng ý mật ở giường ôn tồn phen.


      Hai người tắm rửa sạch , thay đổi thân xiêm y mới, lúc này mới lên giường ngủ trưa. Chu thị mặc dù có chút mệt, lại nghĩ đến chuyện hồi sáng, liền nhịn được thủ thỉ với phu quân mình: “Xán Xán đối với Vinh Thế tử đúng là vô cùng thích , bây giờ tuổi còn chút cũng còn tốt, nếu là lớn chút, lại xong rồi.”


      Khương Bách Nghiêu hết sức thưởng thức Lục Tông, nghe lời thê tử xong liền : “Nàng cũng Xán Xán còn , Xán Xán tính tình như vậy, ta và nàng cũng quá ràng, qua thời gian gặp Lục tông, có khi người ta hình dáng ra sao cũng quên.”


      Chu thị cảm thấy phu quân mình có lý, cũng gì nữa.


      Lục Tông tính tình khá tốt, trầm ổn đáng tin cậy, tuy rằng trầm mặc ít lời, nhưng hôm nay đút Xán Xán ăn cơm, đúng là ngoài dự liệu của nàng. Nam hài tử tốt như vậy, nếu như đổi thân phận khác, coi như là cho hai người định hôn ước từ bé, nàng cũng đồng ý.


      .


      Lúc trước ở thư quán ngủ lúc, giờ buổi trưa tất nhiên là ngủ được.


      Khương Lệnh Uyển định Thanh Hà cư tìm Khương Lệnh Đề.


      Thôi di nương thấy Khương Lệnh Uyển, cũng câu nệ như lần đầu tiên, cười khanh khách : “xán Xán.”


      Khương Lệnh Uyển ngẩng đầu ngọt ngào gọi “Di nương”, vừa định hỏi Tứ tỷ tỷ, thấy Khương Lệnh Đề ra. Khương Lệnh Uyển cười cười, tiếp nhận mấy quyển thư tịch mới tinh từ trong tay Đào ma ma ở phía sau đưa cho Khương Lệnh Đề, “Đây là Xán Xán đưa cho Tứ tỷ tỷ.”


      Thôi di nương nhìn sách trong tay Khương Lệnh Uyển, khỏi có chút cảm động.


      Thôi di nương biết chữ, trước đây hầu hạ ở thư phòng Khương Nhị Gia, cũng làm ít nữ hồng, tài thêu rất tinh tế nhã nhặn. Tuy rằng thân phận của nàng thấp kém, nhưng vẫn hi vọng sau này nữ nhi có thể có chút tri thức, hiểu biết lễ nghĩa, đoan trang hiền thục.


      Khương Lệnh Đề tiếp nhận sách trong tay Khương Lệnh Uyển, vốn là tiểu nữ oa yên tĩnh nội liễm, bây giờ tính tình trở nên hoạt bát hơn, : “Tỷ rất thích, cảm ơn Lục muội muội.” Khương Lwjnh Đề tuy chỉ mới năm tuổi, nhưng lại cực kì sách. Đôi tay sờ soạng bìa ngoài mấy lần, sau đó cẩn thận từng chút mở ra, đôi mắt to sáng lên, rất có thần thái.


      Khương Lệnh Uyển thấy vậy cũng vui vẻ.


      Khương Lệnh Uyển lại lấy từ trong lòng ra cái hầu bao bằng gấm vóc thêu hoa cùng bách điệp, bàn tay lấy từ bên trong cái trâm cài, “Cái này cũng là cho Tứ tỷ tỷ.”


      Thôi di nương thấy Khương Lệnh Uyển cầm trong tay dải lụa buộc tóc thêu hoa hải đường, giữa bông hoa còn được đính kim châu to bằng hột lựu, cực kỳ tinh xảo. Thôi di nương cũng là người có nhãn lực, biết được dải lụa này rẻ, liền : “Xán xán, vài cuốn sách này di nương có thể để Đề nhi nhận lấy, nhưng dải lụa này quá quý giá, Đề nhi thể nhận.”


      Khương Lệnh Uyển biết Thôi di nương lo lắng, khuôn mặt mập mạp nở nụ cười xán lạn, : “Di nương yên tâm, dây lụa này Xán Xán cũng có đôi, là nương đặc biệt mua cho Xán Xán và Tứ tỷ tỷ. Xán Xán và Tứ tỷ tỷ là tỷ muội tốt, dây lụa đẹp cũng phải là mỗi người cái.”


      Thôi di nương ngẩn người, hơi kinh ngạc : “Quốc Công phu nhân, nàng…””


      Mấy ngày nay nàng thấy Lục tiểu thư tâm thích Đề Nhi, nhưng nàng cũng hiểu được, Quốc Công phu nhân thích mẹ con các nàng cho lắm. Mỗi lần để Đề Nhi đến Đông viện, nàng đều phải dặn dò vạn phần, nhất định phải ngoan ngoãn, ở chung hòa hợp với Lục tiểu thư, đừng gây ra chuyện gì. Bây giờ vừa nghe dải lụa buộc tóc này là do Quốc Công phu nhân mua, Thôi di nương khỏi có chút thụ sủng nhược kinh.


      Khương Lệnh Uyển nhón chân lên, bàn tay trắng mịn buộc lên hai bên búi tóc cho Khương Lệnh Đề, sau đó nhét hầu bao thêu hình bươm bướm vào trong tay Khương Lệnh Đề, “Tứ tỷ tỷ xinh đẹp. Buổi tối Tứ tỷ tỷ đeo có thể bỏ vào hầu bao, bị mất. Tứ tỷ tỷ có thích ?””


      Khương Lệnh Đề ôm sách, cầm hầu bao, nhìn vào đôi mắt to của Khương Lệnh Uyển, vui mừng gật đầu, “Rất thích, chỉ cần là lục muội muội tặng, tỷ đều thích.” Khương Lệnh Đề chưa từng nghĩ tới có ngày bản thân được lục muội muội quan tâm như vậy.


      Khương Lệnh Uyển : “Tứ tỷ tỷ thích là tốt rồi. Đúng rồi, nãi nãi đáp ứng Xán Xán, lần tới mời tiên sinh tốt nhất cho tứ tỷ tỷ.”


      Thôi di nương ngẩn người, chuyện này nàng cũng từng nghe , chẳng qua chỉ cảm thấy đại khái bởi vì lão thái thái sủng Lục tiểu thư nên mới mở miệng qua loa, dù sao Đề nhi của nàng chỉ là thứ nữ, theo như quy củ trong phủ, chỉ có đích nữ mới có tư cách mời tiên sinh đến giảng bài, đáng tiếc chung quy nàng cũng chỉ là tiểu oa nhi bốn tuổi, dù có được sủng ái nhưng lời của nàng ra cũng có mấy phân lượng.


      Khương Lệnh Uyển thấy vẻ mặt Thôi di nương trở nên ảm đạm, biết nàng suy nghĩ gì, lúc này nàng có nhiều cũng vô ích, đến thời điểm đó, nàng nhất định để Thôi di nương và Tứ tỷ tỷ thất vọng.


      Khương Lệnh Đề nghe xong rất vui vẻ, sau khi hưng phấn qua mới ân cần hỏi: “Lục muội muội có khát ? Lúc nãy mẫu thân mới nấu chè lê, ăn rất ngon.”


      Thôi di nương biết Lục tiểu thư thân thể quý giá, mỗi lần nàng đến cũng dám để nàng ăn đồ ăn tùy ý, chỉ sợ rằng bị đau bụng, các nàng cho dù có chín cái mạng cũng đền nổi, bây giờ nghe nữ nhi vậy, lập tức lo lắng : “Là do di nương tự tay làm, sợ rằng Xán Xán ăn quen.”


      Khương Lệnh Uyển nghe thấy có ăn, lập tức ngẩng đầu lên : “Xán Xán thích ăn chè lê nhất. Di nương cho Xán Xán nhiều đường chút, Xán Xán muốn ngọt ngọt.”


      Thấy gương mặt bánh bao đáng như vậy, Thôi di nương cũng nhịn được được cười cười, vội vàng tiếng, “Được”, sau đó xoay người chuẩn bị chè lê.


      Khương Lệnh Uyển và Khương Lệnh Đề ngồi sát bên nhau giường la hán, tay nâng chén chè , ăn từng miếng, vẻ mặt vô cùng hài lòng. Khương Lệnh Uyển cầm lấy cái muỗng ăn từng miếng chè lê ngọt ngào, giống như ngọt đến tận đáy lòng.


      Nàng cúi đầu nhìn cái muôi, chợt nhớ đến bữa trưa hôm nay, tiểu thiếu niên động tác có chút ngốc nghếch đút từng miếng cơm cho nàng ăn.


      Bằng cái tính tình lạnh lùng của Lục Tông, chuyện như vậy cũng xác thực là làm khó dễ cho .


      Chỉ là ——


      Đút cho nàng mấy lần rồi cũng dần dần quen thôi a.
      fear, Thích ăn thịt, Miley64 others thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :