1. Quy định post bài trong Khu Edit – Beta – Convert

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] dấu cách - [Tên tác giả] (Update chương)

    Hình bìa truyện

    Tác giả

    Thể loại

    Số chương

    Nguồn convert (nếu có)

    Tên Editor & Beta

    Nick Facebook, Mail liên lạc

    Đặc biệt: 1 editor ko được mở quá 3 Topic

    Quy định cho editor

    Box Edit – Beta – Convert chỉ đăng những truyện edit, beta, convert của Cung; không đăng truyện sưu tầm của trang khác trong Box.

    Chủ topic chịu trách nhiệm hoàn thành topic, không drop, không ngưng edit quá 1 tuần. Trường hợp không theo tiếp được truyện thì phải báo với Ad hoặc Mod quản lí Box lý do không thể theo tiếp và để BQT tiếp nhận.

    Nếu drop không có lý do sẽ bị phạt theo quy định của cung: Link

    Mỗi topic nên đặt 1 lịch post theo tuần hoặc tháng để member dễ theo dõi. Nếu post 1 tuần 10c sẽ được tặng thêm 100 ruby (liên hệ với quản lý của box để được thưởng)

    Khi hoàn thành nên vào Topic báo danh để được thưởng điểm thêm. Điểm thưởng là gấp 2 lần số điểm được hưởng của cả bộ. Ví dụ:

    Bạn edit 1 bộ 100c nhận được 1000 ruby thì sẽ được thưởng 2000 ruby.

    Quy định Đối với Readers:

    Comt thân thiện, comt nhắc nhở truyện nhẹ nhàng

    Không comt với những lời lẽ quá khích, sử dụng ngôn từ đả kích editor, nhân vật, tác giả...

    Không comt gây war, hối truyện thiếu thiện cảm

    Nếu vi phạm lần đầu nhắc nhở. Lần sau -10ruby\lần

    Không comt thanks (trường hợp muốn thanks editor thì nhấn like để ủng hộ)

    Quản lý box Truyện Edit&Beta:

    lolemcalas, haruka, Hằng Lê, Ngân Nhi

Kiều thê nhà ta - Mạt Trà Khúc Kỳ (Trọng sinh, gia đấu, sạch, cực sủng)

Thảo luận trong 'Cổ Đại Đang Edit'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. Tiểu Huân

      Tiểu Huân Well-Known Member

      Bài viết:
      471
      Được thích:
      17,615
      Chương 117:


      Editor: Kye

      Beta: Twins



      ·

      Xe ngựa được lúc, Chu Lâm Lang mới nhìn sang Lục Lễ, lẳng lặng mở miệng : “Muội muốn thăm nương.”


      Sắc mặt Lục Lễ lúc này tốt, nhưng vừa nghe thấy thanh của thể tử, lập tức khẽ vuốt cằm, gật đầu được. Lục Lễ nhìn gương mặt của thể tử, nhớ tới dáng vẻ hồn vía lên mây của nàng vừa rồi, tâm trạng có chút khó chịu. Có thể lấy được nàng, là may mắn của . Nhưng cũng hiểu được, tâm của nàng căn bản ở nơi . Lục Lễ thoáng nhíu mày, trong lòng có chút phiền muộn, muốn phát tiết phen.


      Xe ngựa Lương vương phủ dừng lại ở tòa nhà ngoại thành tên là “Thanh Lan viện”


      Chủ nhân Thanh Lan viện là Tống Diệu Nhi, cũng chính là An Vương phi tiền nhiệm.


      Hai năm trước Tống Diệu Nghi bị An vương hưu, trở lại Tống gia bao lâu, nhịn được bị người ngoài chỉ chỉ chỏ chỏ, liền lập tức chuyển tới nơi này, trải qua tháng ngày nhàn nhã. Như vậy, Chu Lâm Lang đến thăm mẫu thân cũng tiện hơn rất nhiều.


      Lúc này Tống Diệu Nghi ngồi trong phòng, đứng bên cạnh cửa sổ, nhìn tuyết trắng phủ lên mai hồng trước sân, đăm chiêu. Nha hoàn Kim Xuyến cầm lấy cái áo choàng thêu mây cho Tống Diệu Nghi khoác lên, ân cần : “Vương phi cẩn thận lạnh.”


      Vừa nghe đến xưng hô của Kim Xuyến, Tống Diệu Nghi lạnh nhạt : “Ta còn là Vương phi.”


      Kim Xuyến lại : “Nô tỳ tin tưởng, Vương gia đối với Vương phi thâm tình, sớm muộn tiếp nhAn Vương phi lần nữa.”


      Tống Diệu Nghi thất thần, lên tiếng.


      ? Nàng sống chung với Chu Chẩn ròng rã hai mươi năm, trong ấn tượng của nàng, bất luận nàng làm cái gì, đều chiều nàng muốn gì được đó. Nàng thích tính cách này của , cảm thấy rất vô vị, hơn nữa nàng có tình cảm với , lúc bắt đầu cũng chỉ có buồn bực tồn tại. Khương Bách Nghiêu cưới muội muội Chu Chuẩn, nàng là tẩu tẩu nàng ta, áp nàng ta đầu, cũng coi như xả giận. Nhưng những năm gần đây, tuy Chu Tố Cẩm bị nàng chọc tức, nhưng bản thân nàng cũng bị tức giận đến hốt hoảng sao? Mỗi lần nhìn hai vợ chồng bọn họ ân ân ái ái dẫn hai đứa con đến nhà chúc tết, nàng nghĩ, nếu trước đây người Khương Bách Nghiêu cưới là nàng, như vậy tất cả những thứ đó đều là của nàng. Đem cả hai so sánh, nàng thấy Chu Chẩn hợp mắt.


      Nhưng bây giờ sao?


      người gì nghe nấy, nhưng quyết tâm hưu nàng, từ đây chẳng quan tâm, quay đầu liếc nàng lấy cái.


      Lúc mới bị hưu, trong lòng nàng thầm đánh cược, nghĩ nghĩ Chu Chẩn cố gắng nổi ba ngày, sau đó nhất định cầu nàng quay về. Khi đó nàng nhất định phải xả cơn giận này, nhìn xem có dám lớn lối như thế nữa .


      Chỉ là, nàng đánh giá cao tình ý của đối với mình…


      Hai năm trôi qua, chưa từng thăm qua nàng, càng khỏi muốn nàng trở về.


      An Vương phi cái gì, đều có nửa điểm quan hệ với nàng.


      Lúc này, nha hoàn bên ngoài vào bẩm báo.


      Tống Diệu Nghi vừa nghe nữ nhi cùng con rể đến thăm, trong lòng nhất thời ấm áp, vội vàng ra ngoài.


      Trong phòng khách, Chu Lâm Lang cứ vậy mà đứng, khoác áo choàng lông, dáng ngọc kiều, đứng với Lục Lễ, quả là trai tài sắc, xứng đôi. Tống Diệu Nghi rất hài lòng với con rể này, dù sao cũng là nàng nhìn lớn lên, phẩm hạnh tin được, lại biết gốc biết rễ. Nhưng nhớ đến bạn thân hai mươi năm Lương vương phi, đến lúc mình bị hưu lại chê cười bỏ , liền giận có chỗ phát tiết —— cũng may mà Lương vương phi sinh được nhi tử tốt như vậy.


      Chu Lâm Lang và Lục Lễ nhìn thấy Tống Diệu Nghi ra, vội vàng thân thiết kêu tiếng: “Nương.”


      Tống Diệu Nghi mỉm cười gật đầu, nhìn Chu Lâm Lang và Lục Lễ, hỏi: “Hôm nay sao rảnh rỗi ghé qua đây?” Cuối năm theo lí phải càng bận rộn mới đúng, hơn nữa nữ nhi mới gả lâu, là con dâu, ở Lương vương năm đầu tiên tất nhiên đặc biệt có ý nghĩa.


      Chu Lâm Lang thấy mẫu thân mặc thân xiêm y trắng đơn giản, cũng với bộ dáng lộng lẫy nạm châu ở An vương phủ trước kia hoàn toàn khác nhau, khỏi nhíu nhíu mày.


      Chu Lâm Lang nguyên do, chỉ : “Đột nhiên nhớ nương, muốn đến thăm nương lát.”


      Trong lòng Tống Diệu Nghi an ủi, cảm thấy nữ nhi này cũng quá vô tình.


      Lục Lễ thấy mẹ con hai người có lời muốn , liền thức thời ra ngoài, cho các nàng gian trò chuyện.


      Nhìn Lục Lễ ra ngoài, Tống Diệu Nghi mới lôi kéo nữ nhi ngồi xuống, hỏi: “Con rể đối xử với con tốt ?” Kỳ thực vấn đề này nàng hỏi cũng biết, đứa Lục Lễ này, lòng say mê nữ nhi nàng, lấy về tất nhiên xem nàng như bảo bối, nào cam lòng để nàng tốt?


      Chu Lâm Lang muốn nhắc tới Lục Lễ, chỉ nhàn nhạt qua loa: “Cũng tốt.”


      Tống Diệu Nghi gật đầu : “Nương biết con rể là đứa trẻ tốt, tất nhiên đối xử tốt với con, con gả cho , nương cũng yên lòng. Chỉ là nương sợ Lương vương phi gây khó dễ cho con, tính tình nàng ta bây giờ nương mới nhìn ra. Giấu là thâm.”


      Tống Diệu Nghi rất oán hận Lương vương phi, chỉ lo nàng ta vì mình mà gây khó dễ cho nữ nhi.


      xong, nàng lại nhìn cái bụng nữ nhi, cười khanh khách hỏi: “Cái bụng có động tĩnh gì ?”


      Lúc này hai gò má Chu Lâm Lang nóng lên, mặt đỏ ửng, rũ mắt : “Nương…”


      Tống Diệu Nghi cười cười: “Con còn muốn thẹn thùng với nương cái gì? Con thành thân với con rể nửa năm, cũng nên có hài tử. Con vừa mới gả đến Lương vương phủ, bây giờ người ta còn đối xử tốt với con, những khẩn thiết nhất vẫn là dòng dõi. Có nhi tử, tất nhiên cũng có sức lực. Con nha, đừng thẹn thùng, sớm chuẩn bị chút, nỗ lực nhiều hơn.


      Chu Lâm Lang nghe vô, sắc mặt có chút khó coi.


      Nhưng mỗi lần nhớ đến chuyện làm cùng Lục Lễ, nhìn vật kia của động trong thân thể mình, liền cảm thấy buồn nôn. May mà Lục Lễ cũng miễn cưỡng nàng, chỉ cần nàng thoải mái, đụng đến nàng. Có điều nàng cũng biết, Lục Lễ là nam nhân, là nam nhân thể vụng trộm. mặt miệng lúc nào cũng chỉ nàng, nhưng thực tế vẫn lén lút chạm qua mấy thông phòng kia. Có lần nàng tình cờ nhìn thấy Lục Lễ vội vã nhịn nổi làm động tác eo với nha hoàn kia, trong miệng lại gọi tên nàng… Vào buổi tối, Lục Lễ muốn chạm vào nàng, tất nhiên nàng rời xa ngay cả ngón tay cũng muốn cho chạm.


      ai hiểu nữ nhi bằng mẹ, thấy dáng dấp này của nữ nhi, trong lòng Tống Diệu Nghi cũng đoán được hai, liền thu lại nụ cười, hỏi: “Làm sao? Con còn nhớ Lục Tông?”


      Vừa nhắc tới Lục Tông, đôi mắt Chu Lâm Lang lạnh , nghĩ tới việc Lục Tông cùng Khương Lệnh Uyển vừa vừa cười, trong lòng cay đắng ngớt. Từ đến lớn, có cái gì nàng chiếm được, bất luận nàng tới chỗ nào, đều hấp dẫn ánh mắt của mọi người, đứng bên cạnh nàng, chỉ có thể làm nền thôi. Nhưng dung mạo xinh đẹp của Khương Lệnh Uyển kia có lợi ích gì? Nàng chỉ là kẻ ngu ngốc, nhưng Lục Tông lại cứ như mắt bị mù, lại thích nàng ta.


      Chu Lâm Lang : “Con phục.”


      Sau lại phẫn uất : “Con cam lòng.”


      Nhìn dáng vẻ ấy của nữ nhi, bỗng nhiên Tống Diệu Nghi nghĩ đến chính mình. Nàng cũng như thể gả , “ phục, cam lòng” gả cho Chu Chẩn, “ phục, cam lòng” nhìn Khương Bách Nghiêu cùng Chu Tố Cẩm ân ân ái ái.


      Tống Diệu Nghi ngẩn người, đột nhiên cảm giác nữ nhi nên dẫm vào vết xe đổ của nàng, chặn lại : “Lâm Lang, con gả cho người, đừng tiếp tục nhớ người khác. Lục Lễ là đứa trẻ tốt…”


      Chu Lâm Lương giương mắt, nhìn mẫu thân mình : “ phải lúc trước nương cũng giống nữ nhi sao?”


      Tống Diệu Nghi nhất thời nghẹn họng được lời nào.


      Trong mắt Chu Lâm Lang ngấn lệ, mi mắt ẩm ướt, ủy khuất : “Nữ nhi thích Lục Lễ, từ nữ nhi muốn gả cho Lục Tông, nhưng mực… Nhưng mực Lục Tông lại có mắt. Nương, nữ nhi có cách nào chấp nhận Lục Lễ, đụng vào con liền cảm thấy thoải mái. Nữ nhi muốn cùng làm vợ chồng, càng muốn sinh con cho .”


      “Lâm Lang!” Tống Diệu Nghi kích động quát lớn tiếng, gương mặt đỏ lên, sau đó tâm tình thoáng bình tĩnh lại, : “Đừng như vậy nữa.”


      , con muốn .” Chu Lâm Lang giương mắt, : “Lục Tông thích Khương Lệnh Uyển sao? Lúc trước phải cha cũng lòng say mê nương sao, nhưng đảo mắt lại muốn cưới lần nữa sao, nam nhân đều phải hai ba tâm hay sao?”


      “Con cái gì?” Tống Diệu Nghi ngẩn ra, thanh cao thêm mấy phần: “Cưới lần nữa? muốn cưới lần nữa? dám!”


      Nguyên bản Chu Lâm Lang dự định chuyện này cho mẫu thân. Nàng ngốc, biết thực ra mẫu thân cũng có tình cảm với cha, bằng hai năm qua cũng thay đổi lớn như vậy. Nhưng hôm nay trong cơn tức giận, tất nhiên liền lộ mất. Chu Lâm Lang cũng giấu nữa, thẳng: “Đúng. định rồi, năm trước thành thân rồi. Nương, cha —— "


      cưới ai?” Tống Diệu Nghi nghiến răng nghiến lợi .


      Chu Lâm Lang thấy sắc mặt mẫu thân mình tốt, trong lòng hối hận, : “Là Nhị tiểu thư của Uy Viễn hầu phủ, lúc trước vì Uy Viễn hầu phu nhân chết bệnh, phải giữ đạo hiếu ba năm nên việc hôn nhân bị trì hoãn.”


      Tống Diệu Nghi vừa nghe xong, đúng là có chút ấn tượng. Nhị tiểu thư Uy Viễn hầu phủ kia dung mạo bình thường, trong vòng quý nữ ở Tấn thành, nhiều nhất được coi là người ở tầm trung, lại biết trang điểm phối xiêm y, lớn lên cũng thông minh cho lắm.


      Tống Diệu Nghi tức giận đứng lên, : “Cha ngươi mắt mù sao?”


      Nữ tử như vậy, cũng chịu cưới? Nhưng lại muốn tìm nàng về!


      Chu Lâm Lang cũng thích Nhị tiểu thư Uy Viễn hầu phủ cho lắm, nhưng dù sao nàng cũng xuất giá, sau này cơ hội gặp mẹ kế rất ít, tất nhiên có gì đáng ngại. Nhưng mà… Chu Lâm Lang thấy mẫu thân mình tức giận như vậy, liền : “Nương, con cũng từng hỏi cha. Cha muốn cưới thê tử bình thường sống qua ngày.”


      Tống Diệu Nghi tức đến nỗi cả người run lên, lẩm bẩm : “Chu Chẩn, khá lắm Chu Chẩn.”


      Chu Lâm Lang khuyên nhủ: “Nương, nếu ý cha quyết, nương liền buông xuống . Ngược lại chỉ cần người chịu, lo gì có lần gả tốt?”


      Tống Diệu Nghi vừa nghe, nhất thời sửng sốt, khó có thể tin : “Con cái gì? Con khuyên nương gả lần nữa? Lâm Lang, từ đến lớn, nương dạy cho con cái gì, sao con lại biến thành bộ dáng này?” Lúc trước Tống Diệu Nghi gả cho An vương, trong lòng đều nhớ đến Khương Bách Nghiêu, nhưng đến cùng chưa bao giờ nghĩ đến chuyện như thế. Chí ít bà cũng là tiểu thư gia đình giàu có, hiểu được lễ nghĩa liêm sỉ. Chỉ là tình cảm này bà có cách nào khống chế, những cái khác vẫn hiểu đúng mực.


      Chu Lâm Lang ở Lương vương phủ nghênh ngang mà , được Lục Lễ sủng, Lương vương phi khá bất mãn với nàng ta, cảm thấy nếu còn tiếp tục như vậy, Lương vương phủ bị nàng ta huyên náo chó gà yên, nhưng Lục Lễ thương thê tử, khắp nơi đều bảo hộ cho Chu Lâm Lang, trước mặt Lương vương phi tốt các kiểu, lúc này quan hệ mẹ chồng nàng dâu mới hòa hoãn chút. Bây giờ thói hư tật xấu bị sủng bại lộ, nghe mẫu thân lời này, tất nhiên cảm thấy chói tai, cuối cùng hai mẹ con tan rã trong vui.


      Mà Tống Diệu Nghi lòng nhớ đến chuyện Chu Chẩn cưới lần nữa, trong lòng tức giận ngớt, cũng hoàn toàn quên chuyện khuyên bảo nữ nhi.


      Lục Lễ và Chu Lâm Lang lên xe ngựa hồi phủ, mà Lục Lễ hiếm khi trưng ra khuôn mặt lạnh lùng. Chu Lâm Lang quay đầu liếc nhìn, thấy để sắc mặt cho nàng xem, tất nhiên cũng muốn nhìn nhiều.


      Lúc này Lục Lễ mới thấy vẻ ghét bỏ trong mắt thê tử của mình.


      Lại lúc này vô tình ở bên ngoài nghe được hai mẹ con họ chuyện.


      Nhất thời cảm giác mình đáng thương.


      tâm tâm niệm niệm xem thê tử nàng như châu báu, nhưng trong lòng nàng lại đáng đồng. Hơn nữa trong đầu nàng vẫn chứa nam nhân khác, thậm chí nàng còn muốn sinh con cho . Khóe môi Lục Lễ cong lên, nở nụ cười bất đắc dĩ.


      khờ khạo.


      ·


      Khương Lệnh Uyển giẫm lên ghế ngựa cẩn thận từng li từng tí xuống xe ngựa, nhìn Lục Tông cũng xuống ngựa, suy nghĩ chút, liền hỏi: “Tông biểu ca muốn vào sao?”


      Vinh vương phủ cùng Vệ Quốc công phủ hai nhà vốn qua lại thân thiết, hơn nữa nàng còn sắp thành thân với Lục Tông, cha mẹ nàng sớm coi như người nhà. Mỗi lần Lục Tông cùng Vinh vương tới nhà, mẫu thân nàng đều căn dặn đầu bếp phen, làm chút món Lục Tông thích ăn, dường như mới là con trai ruột của nàng.


      Lục Tông giơ tay, cẩn thận thắt chặt áo choàng của nàng, chậm rãi mở miệng: “ cần. Muội mau vào .”


      Nàng sợ lạnh, bên ngoài quá lạnh, tới lúc lạnh đến mũi đỏ phừng phừng.


      Nghe lời này của Lục Tông, Khương Lệnh Uyển đột nhiên sinh ra cảm giác muốn rời, nếu phải đứng trước cửa lớn, nàng muốn chạy qua ôm cái.


      Khương Lệnh Uyển nhịn xuống, lúc này mới gật đầu : “Vậy cũng được.”


      xong, liền lấy cái túi chứa hạt dẻ xào đường mà Kim Kết cầm đứng phía sau đưa cho Lục Tông.


      Lục Tông cúi đầu nhìn túi giấy, biết bên trong chứa hạt dẻ xào đường, liền : “Để muội ăn .”


      Khương Lệnh Uyển lên tiếng, vẫn giơ tay ra, là cố chấp.


      Lục Tông hết cách rồi, liền mới nhận lấy, thanh ôn hòa : “Mau mau vào.”


      “Được.” Khương Lệnh Uyển mặt mày cong cong, lúc này mới vào.


      Lục Tông lẳng lặng nhìn bóng lưng tiểu nương, sau đó cúi đầu, mở túi giấy trong tay ra. Thấy hạt dẻ bên trong được lột vỏ, vàng rực rỡ, thịt hạt dẻ vàng óng.


      Tròn tròn no đủ, hoàn chỉnh thiếu sót.


      ·


      Những ngày kế tiếp trải qua cực nhanh.


      Đêm 30 vừa qua, chớp mắt đến mùng tháng giếng.


      Sáng sớm, Khương Lệnh Uyển mơ mơ màng màng tỉnh lại, buồn ngủ lại phát dưới cái gối thêu hoa mẫu đơn có cái bao lì xì lớn. Nàng ngồi dậy, dựa vào cái gối đầu giường, cầm lắc lắc. Khương Lệnh Uyển nhíu mày lại, phát số tiền mừng tuổi năm nay , dường như hơn năm trước, mà còn hơn rất nhiều.


      Khương Lệnh Uyển bỗng nhiên ý thực được, đây là năm cuối nàng đón năm mới ở Vệ Quốc Công phủ.
      fear, Thích ăn thịt, dhtt34 others thích bài này.

    2. Tiểu Huân

      Tiểu Huân Well-Known Member

      Bài viết:
      471
      Được thích:
      17,615
      Chương 118:


      Editor: Tiểu Huân

      Beta: Twins

      ·

      Kim Kết và Sơn Trà vào.


      Hôm nay là mùng đầu năm, hai người vui vẻ chuyện với Lục tiểu thư hồi, sau đó mới hầu hạ nàng rửa mặt. Khương Lệnh Uyển ngồi xuống bàn trước gương, để Kim Kết giúp nàng trang điểm.


      Hôm nay Kim Kết chú trọng mặc bộ xiêm y màu lam mới tinh, vạt áo còn thêu những bông hoa cúc , vui vẻ cười : “Lục tiểu thư, hôm nay tiểu thư muốn búi tóc kiểu nào?”


      Từ năm ngoái, sau khi Khương Lệnh Uyển cập kê, nàng búi kiểu tóc nữ đồng.


      Đổi sang kiểu tóc mới cầu kì hơn, đương nhiên mỗi ngày luôn phải đổi trang phục xinh đẹp cho phù hợp. Khương Lệnh Uyển nhìn gương mặt trắng nõn ửng hồng của mình trong gương, quả là như hoa như ngọc, nhịn được đưa tay lên sờ. Trơn mềm nhẵn nhụi, cảm xúc rất tốt. Đời trước nàng cũng đủ xinh đẹp, nhưng đời này từ nàng chú trọng bảo dưỡng, đương nhiên là trổ mã càng thêm mỹ mạo —— trong lòng mỗi người đều thích cái đẹp, tiểu nương gia xưa nay cũng ai ghét bỏ bản thân quá đẹp.


      Khương Lệnh Uyển nghĩ tới cái gì, cúi đầu nhìn hai tiểu bánh bao trước ngực.


      năm qua, hai tiểu bánh bao cũng trưởng thành, lúc này trắng trẻo mềm mại, giống như mật đào. Khương Lệnh Uyển cảm thấy xấu hổ, nàng trước nay thích chưng diện, huống hồ, có ai mà hy vọng thân thể của mình khỏe mạnh cả. Cũng phải đến chuyện gì hạ lưu, sao phải e lệ?


      Cuối cùng Khương Lệnh Uyển chỉ để Kim Kết thắt cho nàng kiểu Thùy Quải kế* đơn giản.


      *Thùy Quải kế: https://shinandsu96.files.wordpress.com/2012/08/2gsocx1.jpg


      Thùy quải kế là cách búi tóc mà trước tiên phải chia tóc ra hai bên, sau đó kết đuôi lại, để phần tóc giữa rũ xuống hai bên.


      Khương Lệnh Uyển chú trọng dưỡng tóc, sợi tóc nàng đen nhẵn mềm mại. búi tóc như vậy, càng phù hợp với tuổi của nàng. Hôm nay là mùng , nên trang điểm xinh đẹp chút, vì vậy Khương Lệnh Uyển mới cố ý cài cây trâm kim tước tấn hoa*, đeo chiếc hoa tai nạm hồng ngọc, vòng cổ cũng khảm thêm hồng ngọc để đồng bộ.


      Sau đó, Khương Lệnh Uyển liền đến chỗ lão thái thái để chúc tết.


      Lão thái thái nhìn tiểu tôn nữ xinh đẹp như hoa, vui vẻ cười khép miệng, cưng chiều cho nàng bao lì xì lớn.


      Khương Lệnh Uyển nhận tiền lì xì, vui vẻ câu: “Cám ơn nãi nãi.”


      Lão thái thái thấy chỉ trong chớp mắt mà tôn nữ lớn như vậy rồi, thầm than bản thân già.


      Tôn nữ trong quý phủ, từng người đều xuất giá, năm nay đến phiên nàng, Khương Lệnh Uyển nhịn được nắm lấy bàn tay của lão thái thái. Chóp mũi có chút chua xót, nhưng đầu năm mùng kiêng kị những lời xấu, Khương Lệnh Uyển chỉ cười tươi dựa vào trong lòng lão thái thái, : “Nãi nãi nỡ xa nãi nãi, Xán Xán muốn ở lại với nãi nãi lâu hơn chút, ba năm sau lại xuất giá cũng muộn.”


      Tiểu nương gia, đúng là biết xấu hổ. Chu thị bất đắc dĩ nhìn nữ nhi, nhưng mặt lại mỉm cười.


      Lão nhân thích nghe những lời săn sóc nhất, lão thái thái mấy năm nay đều đem chuyện tình trong hậu viện giao hết cho Chu thị, sống những tháng ngày thoải mái, đương nhiên cũng muốn lại quản những chuyện ngổn ngang kia. Tôn tử tôn nữ vui vẻ quây quần, săn sóc lão thái thái vui vẻ hài lòng, đây chính là quãng thời gian nàng thích nhất. Lão thái thái nâng tay xoa xoa hai má phấn nộn của tiểu tôn nữ, cảm thấy cháu của nàng quá xinh đẹp, khiến người sững sờ.


      Lão thái thái cười : “Hài tử ngốc, nếu như vậy, cha mẹ con oán nãi nãi.”


      Khương Lệnh Uyển trả lời nàng: “Cha mẹ đâu.”


      Lão thái thái cười, nữa. Hôn kỳ của tôn nữ và Lục Tông được định vào mùng 6 tháng 3, từ năm ngoái bắt đầu chuẩn bị đồ cưới. Dù sao thân phận bày ở đó, tôn nữ là trưởng nữ của Vệ quốc Công phủ, đồ cưới đương nhiên phải phong phú hơn hai vị trưởng nữ của chi thứ hai. Lão thái thái từ thương đưa cháu này, đương nhiên cũng vô cùng để bụng, lén lút chuẩn bị thêm chút. Năm mới vừa qua, Lục Tông hai mươi, nếu nàng lại muốn lưu tôn nữ lại hai, ba năm, như vậy là Vệ Quốc Công phủ đúng. Lại tới Lục Tông, lão thái thái mười phần vừa ý vị cháu rể này, cảm thấy nam tử có tiền đồ, khí vũ hiên ngang, rất xứng với tôn nữ bảo bối của nàng.


      đến đây, Khương Dụ và Di An quận chúa liền tiến vào chúc tết lão thái thái.


      Lão thái thái cũng vui mừng cười, đưa tiền lì xì.


      Hạo Nhi được tuổi rưỡi, mặc chiếc áo bông màu xanh ngọc, cổ đeo chiếc vòng mảnh bằng vàng, bàn tay mập mạp nắm chặt lấy bao lì xì của lão thái thái, há miệng chuẩn bị cắn.


      Di An quận chúa liền ngăn lại, ôn nhu dỗ: “Hạo Nhi ngoan, cái này ăn được.”


      Đôi mắt Hạo Nhi long lanh nước, to tròn đen láy nhìn mẫu thân chút, cảm thấy oan ức, sau đó nhìn Khương Lệnh Uyển, mở bàn tay hướng về phía nàng gọi: " , ôm ôm."


      Khương Lệnh Uyển trước nay rất có duyên với hài tử, lúc trước Hữu Nhi cũng thích dán nàng như vậy, sau khi Diêu thị sinh Đường nhi, Di An quận chúa sinh Hạo Nhi, hai hài tử đều thích chơi cùng nàng. Con thứ của Diêu thị là Đường Nhi, lớn hơn Hạo Nhi ba tháng, nhưng bối phận lại hơn bậc, hai thúc cháu tuổi còn , nhưng lại thích giành chú ý của Khương Lệnh Uyển. Lúc này Đường Nhi ở đây, Hạo Nhi đương nhiên phải nghĩ cách dính sát .


      Di An quận chúa nhìn nhi tử bám người của nàng, nhịn được cười trêu ghẹo: “Hạo Nhi thích Xán Xán, quả thực còn thân hơn mẫu thân nha.”


      Con trai nàng từ khi ra đời mập mạp trắng tròn, hơn nữa thân thể rất tốt, giống như nàng lo lắng chút nào. Tuy rằng trước đây Chu thị luôn động viên nàng, muốn nàng vội vã có hài tử, nhưng Khương Dụ là con trai trưởng, việc nối dõi cũng có áp lực rất lớn. Bây giờ Di An quận chúa sinh cho Khương Dụ nhi tử mập mạp, áp lực cũng triệt để buông xuống, cần lo lắng vấn đề nối dõi tông đường.


      Khương Lệnh Uyển ôm cháu trai lên, hôn má bé cái.


      Đôi bàn tay của Hạo Nhi ôm lấy , toét miệng cười, khóe miệng còn chút nước miếng do gặm bao lì xì, tiền đến gần mặt của thơm cái. Khương Lệnh Uyển thích loại cảm giác nhơm nhớp dính dính, nhưng nếu đối tượng là cháu trai ngây thơ đáng , vậy lại là chuyện khác.


      Hạo Nhi cầm lì xì trong tay nhét cho Khương Lệnh Uyển.


      Khương Lệnh Uyển thấy hành động của bé, lập tức tươi cười xinh đẹp, : “Hạo Nhi ngoan. Nhưng mà đây là lì xì tằng tổ mẫu cho Hạo Nhi, thể đưa cho . Chờ lát nữa cũng cho con bao lì xì lớn, có được ?” Trước đây nàng luôn là bối phận , bây giờ có thể làm rồi. chỉ thu được lì xì, còn có thể đưa lì xì.


      Tiểu hài tử thích những thứ có màu sắc xinh đẹp, cầm bao lì xì đương nhiên rất thích, nhưng Hạo Nhi vẫn thích nhất, mỗi lần có thứ gì tốt, đầu tiên nghĩ đến chính là .


      Chu thị đứng ở bên, thấy trong mắt tôn nhi chỉ có , trong lòng cũng có chút ghen tị.


      Khương Lệnh Uyển nhìn ra được, nhanh chóng ôm hạo Nhi đến bên cạnh Chu thị, cười dài : “Đến a, Hạo Nhi, mau để tổ mẫu ôm cái.”


      Hạo ca nhi rất nghe lời, nhanh chóng dang tay, thanh mềm mại gọi: "Tổ mẫu..."


      Tiếng “Tổ mẫu”, vừa gọi liền khiến Chu thị vui mừng tít mắt, như là mở cờ trong bụng, nhanh chóng lấy ra bao lì xì được chuẩn bị kĩ đưa cho tôn nhi, thân thiết ôm lấy.


      Lão thái thái nhìn cũng vui mừng. Sau đó, Khương nhị gia, Diêu thị và Đường Nhi cũng đến đây, chúc tết xong, Đường Nhi mới thân thiết quấn lấy Khương Lệnh Uyển, Hạo Nhi ở trong lòng Chu thị thấy vậy liền bất mãn chu miệng, bộ dáng rất oan ức.


      Khương Lệnh Uyển bất đắc dĩ, sau đó tay phải cầm cái, tay trái dắt cái, mang hai tiểu tử ra ngoài viện chơi đùa.


      Lão thái thái nhìn về phía Diêu thị, hỏi: “Bọn Lộc Nhi đâu?”


      Khương Nhị gia thấy nhi tử ở đây, nhíu lông mày, lập tức dặn dò nha hoàn: “Mau mau gọi nhị công tử đến đây, chú ý chút hôm nay là ngày gì, lớn .”


      Diêu thị : “Hẳn là có việc gấp nên mới trì hoãn. Dù sao A Viện cũng mang thai, chuyện phải sử lý cũng nhiều.”


      A Viện là khuê danh của Nghiêm thị.


      Đúng là như vậy. Lão thái thái cũng tính toán, chỉ thuận miệng hỏi chút. Bây giờ Nghiêm thị mang thai hài tử, đương nhiên mọi thứ đều phải xử lý cẩn thận. Đều là người nhà, tới chậm chút cũng việc gì vội vàng, tóm lại hài tử trong bụng mới là quan trọng nhất.


      ·


      Mà bên này, Khương Lộc chuẩn bị ra khỏi Phong Hà cư của Tô Lương Thần.


      Tô Lương Thần chui ra khỏi nệm chăn, vươn tay ôm lấy eo của Khương Lộc, thân mật dựa vào ngực . Khương Lộc cúi đầu, nhìn vẻ mặt thuận theo của nàng, thái độ đương nhiên là khá hơn nhiều.


      Lục trước Khương Lộc mang Tô Lương Thần vào cửa, nhưng cũng chạm vào. Còn tại, Nghiêm thị mang thai dễ hầu hạ , đến chỗ của Tô Lương Thần cũng nhiều hơn chút.


      Khương Lộc vươn tay xoa xao gương mặt đỏ hồng của nàng, cúi đầu nhiệt tình hôn lấy cái miệng nhắn, thanh táp táp vang lên.


      thở hổn hển : “Được rồi, ta đây.”


      Tóc của Tô Lương Thần rối tung, càng khiến cho gương mặt nhắn của nàng càng thêm phần kiều mị, đôi tay quấn lấy chịu buông.


      Khương Lộc có cách nào, nghĩ đến tư vị mấy tháng nay, vẻ mặt cũng nhiều hơn mấy phần nhu tình. Tô Lương Thần nhìn giống như tài nữ học đủ tứ thư ngũ kinh, nhưng ở giường làm loại chuyện kia, lại nhiệt tình hơn bất kỳ nữ tử bình thường nào. Nam nhân luôn thích nữ nhân nhiệt tình chút, huống chi là Khương Lộc? khương Lộc là người phong lưu, nữ tử chạm qua phải ít, nhưng thể , chẳng có mấy ai sánh được mấy trò gian kia của Tô Lương Thần.


      Khương Lộc là người thông minh. Té lần, đương nhiên té ngã lần thứ hai. Nàng rốt cuộc chịu buông xuống tư thái, ra sức khiến vừa lòng, đương nhiên nguyện ý tiếp nhận, nhưng tiếp tục lại để nàng trong mắt. Chờ chơi chán, sao còn chịu liếc mắt nhìn nàng dù chỉ cái? Cũng tự coi lại bản thân nàng có bao nhiên cân lượng.


      Khương Lộc vuốt ve môi bị hôn có chút sưng đỏ của Tô Lương Thần. dùng ngón cái vuốt cái, chậm rãi mở miệng : “Nàng yên tâm, mấy ngày nữa ta tới thăm… Đến lúc đó, cái miệng xinh đẹp này, nên nghĩ cách cố gắng hầu hạ ta.”


      Nghĩ tới hình ảnh dâm mỹ kia, Tô Lương Thần chợt cảm thấy buồn nôn. Nhưng so với năm qua nàng sống mờ nhạt trong Vệ Quốc Công phủ, nhưng thứ này là gì. Tô Lương Thần thuận theo “Ân” tiếng, sau đó mới hơi dùng sức, cách xiêm y, cầm lấy nơi đó của Khương Lộc.


      Khương Lộc hít ngụm khí lạnh, tựa như vò mì, nhào nặn hồi người nàng.


      đứng dậy, sửa lại chút áo choàng, ném lại câu: "Lần tới lại trừng trị nàng!"


      Lúc Khương Lộc ra khỏi phòng, liếc mắt nhìn Đan Quế, loan môi cười với nàng.


      Hai gò má Đan Quế nóng lên, hơi hạ mắt cúi đầu, quỳ gối hành lễ.


      Khương Lộc lúc này mới ra ngoài.


      Tô Lương Thần đứng dậy khỏi giường, nhớ tới hôm qua quỳ giường để cho Khương Lộc làm những chuyện kia, nhất thời nhịn được nôn khan. Đan Quế lập tức qua, ánh mắt ân cần hỏi: “Di nương?”


      Tô Lương Thần phất phất tay, gương mặt lạnh lùng, hai tay nắm chặt lại thành quyền, : "... Ta có chuyện gì."

      .

      Đến mùng hai, Khương Bách Nghiêu và Chu thị mang theo nữ nhi về nhà mẹ, An Vương phủ.


      Lúc trước Chu thị tuyên bố nàng tuyệt đối bước vào An Vương phủ bước, khi đó là bị Tống Diệu Nghi chọc cho tức giận. Mấy năm qua, An Vương cũng thỉnh thoảng đến Vệ Quốc Công phủ, vì muốn cứu vãn tình cảm huynh muội, cũng coi như dụng tâm.


      Lòng người vốn làm bằng thịt, hơn nữa Chu thị cũng chỉ năng chua ngoa, nhưng trong lòng lại mềm, tuy vẻ mặt vẫn lạnh như băng, nhưng dù sao cũng còn tức giận như trước.


      Hơn nữa, Tống Diệu Nghi bị hưu, nàng cũng sợ nhìn thấy vẻ mặt của nàng ta mà khó chịu.


      Khương Lệnh Uyển thoáng nhìn mẫu thân, thầm yên lòng. Dù sao với vị cữu cữu này nàng có thành kiến, chỉ đơn thuần thích Tống Diệu Nghi và Chu Lâm Lang. Đời trước phát sinh chuyện ở Quỳnh Hoa đài, cậu nàng đương nhiên cũng hưu Tống Diệu Nghi. Bây giờ cậu nàng tái giá, cũng coi như có khởi đầu mới.


      Hôm nay bọn họ cùng đến An Vương phủ, Di An quận chúa và Khương Dụ đến phủ trưởng công chúa.


      Vừa đến An Vương phủ, An Vương sớm chờ ở bên ngoài.


      Trời lạnh như vậy, nhưng An Vương cũng sợ rét, chỉ mặc chiếc áo choàng màu tím đậm đứng trước cửa, bên cạnh là Chu Quý Hành ngọc thụ lâm phong. An Vương nhìn thấy xe ngựa của Vệ Quốc Công phủ đến, lập tức cho hai sai vặt đốt pháo trúc, tiếng pháo vui tai vang lên ngừng. Khương Lệnh Uyển lại sợ nhất thanh lớn, vội vàng che tai lại. Chờ khi pháo cháy hết, mới cẩn thận bước xuống từng chút .


      Nhìn bộ dạng của nàng, Chu thị có chút dở khóc dở cười, nhưng cũng biết ca ca vui mừng, mặt nhất thời cũng nhuộm cười.


      Khương Lệnh Uyển qua, ngoan ngoãn gọi tiếng “Cữu cữu”.


      Vẻ mặt An Vương nhu hòa, vui mừng kiềm được, tươi cười nhìn muội muội, sau đó mới nhìn sang Khương Lệnh Uyển, : “Xán Xán lại cao hơn rồi.”


      Khương Lệnh Uyển nghe xong, nàng cười càng vui vẻ.


      Đương nhiên rồi.


      năm qua, nàng quả thực cao hơn nhiều. Chỉ là, so với những nương cùng tuổi vẫn có hơi chút.


      Khương Lệnh Uyển nhìn Chu Quý Hành bên cạnh An Vương, bây giờ cao hơn An Vương rất nhiều, nàng gọi tiếng “Hành biểu ca”. Chu Quý Hành nghe xong, khẽ vuốt cằm, giờ trưởng thành, tính tình dường như cũng trở nên trầm ổn hơn.


      Khương Lệnh Uyển biết, Chu Quý Hành cũng đính hôn, năm nay thành hôn, hôn kỳ hơi chậm hơn nàng và Lục Tông chút, nhưng cũng định ra ngày.


      An Vương đón đoàn người vào trong, An Vương phi chờ ở bên trong.


      Đây là lần đầu tiên Khương Lệnh Uyển gặp vị An Vương phi, Lâm thị này.


      Nàng cẩn thận đánh giá chút, vị tân An Vương phi có dung mạo thanh tú, so với Tống thị kiều diễm lóa mặt, nàng có vẻ kém xa. Vì vừa kết hôn lâu, An Vương phi mặc chiếc áo dài màu đỏ thêu chỉ vàng nổi bật, đầu chải song đao kế, trang phục đoan trang khéo léo, rực rỡ lóa mắt như Tống Diệu Nghi. Có điều, tướng mạo vị cữu mẫu này của nàng đúng là quá bình thường, so với mỗi người đều dung mạo xuất chúng ở đây, khuôn mặt của An Vương phi càng có vẻ như đáng chú ý.


      Nhưng khi nàng đúng bên cạnh cữu cữu, lại có cảm giác xứng đôi hài hòa. Càng khiến người ta khỏi cảm thán.


      An Vương phi lúc trước vì mẫu thân chết bệnh mà giữ đạo hiếu ba năm nên mới phải trì hoãn việc hôn nhân, nhưng so với cậu của nàng, quả An Vương phi hơn rất nhiều. Vì còn trẻ, nên nhìn cũng thêm mấy phần thoái mái tự nhiên.


      Chu thị thấy vị tân tẩu tẩu này tuy rằng dung mạo bình thường, nhưng người lại có cỗ khí chất đại gia khuê tú, đoan trang tinh xảo, khi nàng nhìn ca ca, ánh mắt vô cùng ôn hòa lại ngập tràn thương. Chu thị thấy ca ca bây giờ nghĩ thoáng, có thể tiếp nhận được người khác, trong lòng cũng coi như thở phào nhõm. Sau đó tươi cười, nhìn An Vương phi : “Tẩu tẩu."


      An Vương phi nhìn Chu thị trước mặt, dung nhan vô cùng mỹ mạo, trong lòng khỏi cảm khái, hổ là hai huynh muội, dung mạo đều lóa mắt như vậy. Lại nhìn muội phu và cháu , gia đình này khỏi khiến người ta nhìn mà ước ao, dung mạo quá chói mắt.


      An Vương phi có chút câu nệ, dù sao nàng mới vừa gả tới lâu, nhìn Chu thị và Khương Bách Nghiêu cũng chỉ có thể gọi hai câu “Muội muội”, “Muội phu”, sau đó nhìn sang Khương Lệnh Uyển, ánh mắt sáng lên, vô cùng vui vẻ : “Đây là Xán Xán phải ? Lớn lên xinh đẹp.”


      Khương Lệnh Uyển đúng là có chút hảo cảm với vị cữu mẫu này, nhanh chóng ngọt ngào gọi tiếng “Cữu mẫu”.


      An Vương phi mỉm cười, đem bao lì xì chuẩn bị kĩ càng đưa cho cháu .


      Qua năm, thêm tuổi mới, vui vẻ nhất chính là nhận tiền lì xì, cho dù biết là bao nhiêu, nhưng đều là tâm ý.


      Khương Lệnh Uyển đưa hai tay nhận lấy, cười : “Cám ơn cữu mẫu.”


      An Vương nhìn hình ảnh này, trong lòng bỗng nhiên có chút chua xót.


      Hơn hai mươi năm, mỗi lần muội muội về nhà mẹ đẻ, mặt đều là vẻ khách khí, ngay cả cháu trai và cháu cũng thân cận với thê tử, khí có chút lúng túng. Nhưng bây giờ cưới tân thê tử, tuy là lần đầu gặp gỡ muội muội và cháu , nhưng lại ở chung rất tốt. An Vương bỗng nhiên ý thức được, kỳ thực muội muội nể mặt mà khách khí với Tống Diệu Nghi. An Vương tiếp tục suy nghĩ những chuyện vui như thế này nữa, đại gia đình, nên thân mật trò chuyện mới đúng.


      Khương Lệnh Uyển nên quá mức tiếp xúc với Chu Quý Hành, nàng chỉ cùng An Vương phi chuyện.


      chuyện lúc, nàng liền có thể cảm thấy được cữu mẫu là người cá tính ôn hòa, hơn nữa còn rất quan tâm đến cữu cữu.


      Khương Lệnh Uyển tươi cười, cảm thấy cữu cữu của nàng nếu như đối xử tốt, quý trọng cữu mẫu, cũng coi như nghênh đón mùa xuân thứ hai.


      Hơn nữa, tuy rằng cữu mẫu dung mạo bình thường, nhưng đôi mắt của nàng lại cực kỳ xinh đẹp, phảng phất như biết vậy.


      trò chuyện, gã sai vặt từ bên ngoài vào, ghé vào tai An Vương mấy câu.


      An Vương nghe xong, mặt liền thu liễm tươi cười, vẻ mặt gợn sóng, : “Nghĩ cách để nàng .”


      Người kia tuân lệnh, sau đó ra ngoài.


      Khương Lệnh Uyển nhịn được đánh giá vẻ mặt của cữu cữu, thấy tâm tình của giống như bị ảnh hưởng, đương nhiên cũng có thể đoán được người tới là vị nào.


      lát sau, liền nghe thấy tiếng ồn ào bên ngoài. Mấy người bên trong nhịn được đều ra ngoài.


      Tống Diệu Nghi đứng trước cửa.


      Hôm nay, Tống Diệu Nghi mặc bộ áo dài màu tím nhạt thêu cành mộc lan, chải búi tóc đơn giản, trang điểm thanh lệ hơn bình thường rất nhiều, nhưng gương mặt kia vẫn tinh xảo đến lóa mắt, xinh đẹp khiến người ta dời mắt nổi.


      An Vương đứng chắp tay, gì.


      Tống Diệu Nghi bước lên ba bước, liền mắt nhìn An Vương phi đứng bên cạnh An Vương, thanh chì triết : “Chu Chẩn, mắt ngươi bị mù sao? Ngươi tình nguyện cưới nàng?!”


      Giọng điều này, giống như tức giận chồng chất lâu, nay rốt cục bạo phát.


      An Vương phi lập tức đoán được người này là ai. Nàng nghe thấy lời của Tống Diệu Nghi, gương mặt chợt trở nên lúng túng. Luận dung mạo, nàng xác thực sánh bằng vị tiền An Vương phi trước mắt. Nàng cũng biết An Vương thân phận cao quý, nho nhã tuấn mỹ tại sao lại coi trọng nàng.


      An Vương vừa nghe thấy lời này, lông mày lập tức nhíu lại.


      Hôm nay là ngày đầu năm mới, thực muốn gây ra chuyện vui.


      An Vương nghiêng đầu nhìn thê tử chút, thấy vẻ mặt nàng tốt, cũng biết nàng bị oan ức, nhìn về phía Chu thị, : “A Cẩm, muội đưa tẩu tẩu vào trước .”


      Chu thị liền đưa An Vương phi vào.


      Tống Diệu Nghi thấy phu quân hết mực thương nàng ngày xưa, nhưng nay lại thương tiếc nữ nhân khác, tâm trạng dường như chịu nổi, đôi mắt đỏ hồng, chất vấn: "Tại sao? Tại sao?"


      An Vương sâu nhìn nữ nhân trước mặt, người mà bản thân nhiều năm như vậy, nhưng bây giờ, buông xuống cũng buông xuống, chỉ lạnh nhạt : “Nàng là nương tốt, nàng đồng ý gả cho ta, ta đương nhiên cố gắng quý trọng nàng ấy. Còn nàng… hai người chúng ta còn quan hệ, đừng tiếp tục náo loạn nữa, tránh cho mọi người cảm thấy thoải mái.”


      Tống Diệu Nghi nghe xong, suýt chút nữa tức giận đến nôn ra máu, sau đó mới hít sâu hơi, nhìn nam nhân trước mặt, duỗi đôi tay trắng nõn tinh tế, nắm chặt lấy ống tay áo của : “Chu Chẩn, ngươi, cần ta nữa?”


      Lúc trước nàng vẫn tâm tâm niệm niệm Khương Bách Nghiêu, cảm thấy chiếm được mới là tốt nhất, nhưng hôm nay, Khương Bách Nghiêu cũng ở chỗ này, nàng lại nhìn nhiều dù chỉ chút. Trong hai năm qua, nàng mình ở tại Thanh Lan viện, ban đầu còn nghĩ rằng chờ Chu Chẩn tới đón nàng về, nàng nhất định nhục nhã , khiến cầu xin nàng, sau này, nàng nghĩ, chỉ cần tới đón nàng, vài câu là được, nhưng cuối cùng, nàng vẫn chờ… Viền mắt Tống Diệu Nghi ướt lệ, mím môi : “Ta sai rồi… Chu Chẩn, ta biết sai rồi.”


      An Vương nghe thấy câu này con ngươi trợn chừng, trong lòng khiếp sợ .


      An Vương biết, nàng xưa này kiêu căng tự mãn, có khi nào chịu cúi thấp đầu nhận sai như vậy? Thấy nàng rơi lệ, An Vương đến cũng cũng có chút đau lòng, nhưng bên nào nặng, bên nào , vẫn phân biệt ràng.


      giật lại ống tay áo của mình, : “Nàng biết sai là tốt rồi.” Ngày ấy nàng ác độc hại Xán Xán, xác thực là lỗi sai quá lớn.


      Tống Diệu Nghi sững sờ, trong mắt tràn đầy chờ mong: “Vậy ngươi..."


      “Nàng .” Vẻ mặt An Vương hề có cảm xúc, : “Nàng và ta, sớm còn liên quan.”


      “Ta tin!” Tống Diệu Nghi lớn tiếng , vẻ mặt có chút kích động.


      Nàng chưa bao giờ nghĩ tới, có ngày, nàng cũng cầu như vậy. Nhưng giờ khắc này, trong lòng cũng cảm thấy thoải mái, chỉ cảm thấy lúc trước nên sớm buông tay. đối với nàng quá tốt, nhường nhịn nàng quá nhiều, mới khiến tính tình của nàng nuông chiều thành như vậy, khiến nàng sinh ra ý niệm hại người. cho cùng, tất cả những chuyện này, cũng có phần trách nhiệm.


      Dáng vẻ lần này của Tống Diệu Nghi, nơi nào còn phong quang vô hạn như khi xưa? Càng giống như người đàn bà chanh chua ngoài đường phố, chỉ là gương mặt rơi lệ kia, mới có vài phần thanh lệ, lê hoa đãi vũ.


      Khương Lệnh Uyển ở bên trong lén lút nhìn, trong lòng thầm nghĩ: Nếu như đời trước, Lục Tông cũng bỏ nàng giống như cữu cữu, nàng, thương nàng, nàng có thể như Tống Diệu Nghi tại hay ? Như bây giờ vậy, trong lòng cữu cữu kỳ vẫn có Tống Diệu Nghi, nhưng vẫn để ý nhất đến cảm thụ của cữu mẫu. Khương Lệnh Uyển bỗng nhiên nghĩ tới hình ảnh Lục Tông hưu nàng, cưới người khác, nhất thời trái tim liền nghẹt lại, cũng có chút hiểu được tình cảnh của Tống Diệu Nghi.


      Nàng cho rằng nàng Lục Tông, cảm thấy ở đời này, nàng mới thoáng chút.


      ...Kỳ thực là, có số chuyện, chỉ là bản thân nàng phát ra mà thôi.


      Bây giờ có Tống Diệu Nghi làm ví dụ sống sờ sờ trước mắt, nàng liền nhịn được thầm vui mừng —— vui mừng nàng đời trước vẫn chưa làm ra chuyện gì quá đáng.


      Tống Diệu Nghi thấy An Vương quyết tâm, nhất thời lòng đau chịu nổi. Nhưng dù sao náo lớn cũng khó coi, cuối cùng đành lau lệ, bước tập tễnh, được nha hoàn đỡ ra ngoài.


      An Vương lẳng lặng đứng tại chỗ, nhìn Tống Diệu Nghi từ từ xa, đến khi ra khỏi vương phủ, đột nhiên cảm thấy, gánh nặng trong lòng , giống như, cũng bước ra từng chút . hồ đồ nửa đời, mất quá nhiều thứ quý giá, bây giờ chỉ có thể cứu vãn từng chút từng chút , tuyệt đối, tiếp tục giẫm lên vết xe đổ.


      hồi khôi hài, xem như kết thúc.


      Khi An Vương vào phủ lần nữa, bầu khí có chút ngột ngạt.


      nghiêng đầu nhìn thê tử, thấy nàng ngồi cùng với muội muội, viền mắt có chút ửng hồng, nhưng vẫn là bộ dạng khéo léo ngoan ngoãn.


      An Vương thấy hôm nay cũng có người ngoài, liền dẫn thê tử vào bên trong trò chuyện.


      Vào trong phòng, An Vương phi mới chậm rãi ngẩng đầu nhìn An Vương, hỏi: “Vương gia có gì phân phó?”


      An Vương cảm thán, nàng đến cùng vẫn còn quá trẻ, cho dù từ tiếp nhận giáo dưỡng tốt, nhưng cũng chỉ là tiểu nương đầu hai mươi. An Vương nắm chặt đôi tay của nàng, cảm thấy cho chút lạnh, nắm lấy buông.


      Hai người kết hôn chưa được mấy ngày, An Vương phi cũng biết được nam tử ôn hòa nho nhã, ngay cả đêm động phòng hoa chúc, cũng đối xử với nàng cực kỳ thương tiếc nàng. Nhưng tại là ban ngày, lại thân mật nắm tay nàng như vậy, khiến cho nàng có hơi kinh ngạc, sau đó tự giác đỏ mắt, chuyện cũng có chút lắp bắp: “Vương… vương gia?”


      Vẻ mặt An Vương thành khẩn : “Chuyện hôm nay, phát sinh lần thứ hai, nàng đừng để trong lòng.”


      An Vương phi ngẩn người, ngờ rằng đến an ủi mình. Kỳ thực cho dù ra, nhưng nàng cũng biết trước đây vương gia sủng ái vị Vương phi trước biết bao nhiêu, toàn Tấn thành này, ai ai cũng đều nghe tiếng. Hôm nay gặp được tiền An Vương phi, thấy nàng tuy chỉ trang điểm đơn giản, nhưng vẫn khó nén vẻ đẹp quốc sắc thiên hương, khiến cho nàng khỏi cảm thấy tự ti.


      An Vương phi giọng : “Thiếp thân biết rồi.”


      An Vương lại : “Chuyện lúc trước đều qua. Sau này ta đối tốt với nàng, nàng cần lo lắng những chuyện khác.”


      Có lời này của , nàng còn gì phải lo lắng đây?


      Đôi mắt hạnh xinh đẹp của An Vương phi sáng bừng, trong con ngươi còn mang theo ý cười, trong mắt nàng chỉ tràn đây hình ảnh của nam tử cao lớn trước mặt. Nàng gật đầu : “Vâng, thiếp thân biết rồi. Thiếp thân cũng chăm sóc cho vương gia tốt.”


      An Vương nắm tay nàng, tươi cười được.


      Chu thị ngồi bên ngoài, thấy huynh tẩu cùng ra, mặt tẩu tẩu mang theo tươi cười, cũng sáng tỏ chuyện này ràng. Dù sao ràng cũng tốt, hai phu thê có thể mở lòng mới có thể chung sống lâu dài.


      Bầu khí tốt hơn lúc trước nhiều, lại thấy gã sai vặt kia vội vàng chạy vào, nhìn An Vương : “Vương gia, tiền An Vương phi vừa mới… vừa mới bị xe ngựa đụng phải.”


      An Vương vừa nghe, sắc mặt nhất thời thay đổi, đột nhiên đứng lên hỏi: “Người đâu rồi”?


      Gã sai vặt : “ gia và tiểu thư may mắn vừa qua, lúc này mang người chuyển tới Tú Bình cư, công tử cũng theo.”


      Tú Bình cư là nơi ở của Chu Lâm Lang trước khi lấy chồng.


      An Vương cũng hỏi thêm lời gì, chỉ lạnh nhạt : “ mời đại phu .” Sau đó nửa phần cũng có ý định muốn qua xem.


      Gã sai vặt tuân lệnh, lúc này mới vội vàng ra ngoài mời đại phu.


      Ngày đầu năm mới, phát sinh chuyện này đúng là có chút may. Nhưng chuyện xảy ra như vậy, đúng là còn cách nào.


      An Vương phi ngồi ở bên, lo lắng nhìn sắc mặt của An Vương, giọng đề nghị: “Nếu … Thiếp thân qua đó xem chút?”


      An Vương lại : “ cần, có Lâm Lang là được rồi.” Thê tử tính tình yên lặng, tuổi lại , bây giờ qua đó, sợ rằng nữ nhi nhìn nàng hợp mắt, đương trường nổi giận. đương nhiên thể trơ mắt để nàng qua đó chịu oan ức.


      An Vương phi lúc này mới hé răng.


      An Vương thầm cảm tạ ngày hôm nay có khách nhân, nếu , chuyện như vậy xảy ra, phỏng chừng bị truyền lung tung ra ngoài.


      Chu thị tuy thích Tống Diệu Nghi, nhưng hôm nay thấy nàng ta như vậy, trong lòng cũng có chút đành.


      Nàng thở dài hơi, lúc này mới nhìn sang bên cạnh, bỗng nhiên mới thấy khuê nữ của nàng lúc này thấy hình bóng đâu cả, nhất thời trái tim liền nhảy lên cuống họng, nhanh chóng nhìn về phía nha hoàn hỏi: “Xán Xán đâu?”


      .


      Lục Tông lúc này mới vừa từ nhà cữu cữu của trở về.


      và Phùng Hoài Viễn đánh mấy ván cờ ở tướng quân phủ, dùng xong cơm trưa, lúc này mới trở về Vinh Vương phủ.


      Xe ngựa được quãng, Đỗ Ngôn mới tới mấy câu với .


      Lục Tông nghe xong, sắc mặt liền chìm xuống, xoải bước về phía cửa sau.


      Cửa sau Vinh vương phủ vẫn luôn đóng, ít có người ra vào. Bây giờ lại có vị nương mặc xiêm y màu đỏ rực , lẳng lặng đứng dưới cây hòe cách đó xa, cũng biết nàng đứng đó bao lâu.


      biết tính nàng xưa nay hề có chút kiên trì, nhưng nhìn thấy nàng như vậy, sợ là đợi buổi sáng.


      Lục Tông vài bước tới, thấy nàng bị lạnh đến phát tím chóp mũi cũng đỏ phừng phường, liền hỏi: “Sao lại đứng chỗ ở đây?”


      Khương Lệnh Uyển ngẩng đầu nhìn Lục Tông, nghĩ tới kết cục hôm nay của Tống Diệu Nghi.


      Nàng thấy nhíu mày lại, biết nổi giận, lúc này mới mím mím môi : "... Muội chờ huynh."


      Lục Tông muốn trách cứ, nhưng đến cùng vẫn nhịn xuống.


      giơ cánh tay ra, mở rộng áo choàng của mình, ôm lấy nàng vào trong lòng, để cho gương mặt chịu lạnh nửa ngày của nàng chôn vào trong ngực . Lúc này Lục Tông mới hít sâu hơi, nhịn được mở miệng : “Nếu lần tới còn làm như vậy, xem ta giáo huấn muội như thế nào.”


      Nghe vậy, Khương Lệnh Uyển cong cong khóe miệng, sao đó ôm chặt lấy eo .


      Chưa có thời khắc nào, nàng lại cảm thấy bản thân may mắn như vậy.
      fear, Thích ăn thịt, dhtt33 others thích bài này.

    3. Tiểu Huân

      Tiểu Huân Well-Known Member

      Bài viết:
      471
      Được thích:
      17,615

      Chương 119:



      Edit: Tiểu Huân

      Beta: Mira


      Tuy nơi này có người nào, nhưng đến cùng cũng là bên ngoài. Bị nhìn thấy, chung cũng tốt.


      Lục Tông khôi phục lý trí, rất nhanh liền buông người ra. Thấy nàng cúi đầu, đôi tay cố chấp đặt trong ngực của để sưởi ấm. Lục Tông biết nàng xưa này sợ lạnh, nhưng lại cứng đầu ở bên ngoài nửa ngày, đúng là làm khó nàng.


      Lục Tông yên lặng nhìn chăm chú vào nàng, sau đó mới chậm rãi, hỏi: "Khó chịu?"


      Tuy hai người bọn họ sắp sửa kết hôn, tâm tư của Lục Tông đối với nàng cũng còn đơn thuần như khi còn bé, nhưng ở trong mắt , vẫn luôn coi nàng là tiểu hài tử. lớn hơn nàng sáu tuổi, tâm tư lại thành thục hơn rất nhiều, ngoại trừ giữa nam nữ ở chung, còn có thể chen lẫn chút thương giữa trưởng bối với tiểu bối. Nàng bình thường hoạt bát, nhưng cũng quá tùy tính như vậy, mình chạy đến. Lúc này là tết, Tấn thành náo nhiệt, người nhiều, người xấu cũng nhiều, nàng tiểu nương xinh đẹp, trang phục phú quý, nếu bị người ta bắt cóc, vậy có hối hận cũng kịp. Tuổi nàng còn , làm chuyện xấu có thể bao dung nàng, dốc lòng giáo dục nàng, nhưng có số việc lại giống. Đối với những chuyện như thế này, Lục Tông cảm giác bản thân phải dốc lòng dạy dỗ nàng, tránh cho sau này lại hồ đồ.


      Nghe ngữ khí của Lục Tông, Khương Lệnh uyển biết lại coi nàng là tiểu hài tử.


      Nàng lắc đầu cái, phải, sau mới ngẩng đầu nhìn gương mặt băng sương của Lục Tông, bất mãn lầm bầm câu: “Tới thăm huynh chút cũng được sao?”


      Lục Tông nghe xong có chút buồn cười.


      xác thực là nên hài lòng, nhưng hôm nay là mùng hai, đáng lẽ nàng nên đến An Vương phủ chúc tết mới đúng. thấy nàng muốn , cũng hỏi nữa, chỉ nắm tay nàng, : “Ta đưa muội trở về.”


      Khương Lệnh Uyển gật đầu, "Ân" tiếng.


      Vinh Vương phủ cách An Vương phủ xa, lâu sau liền đến.


      Vừa rồi Khương lệnh Uyển chỉ cảm thấy kết cục của Tống Diệu Nhi khiến bản thân có chút xúc động, bây giờ tâm tình bình tĩnh lại, cũng cảm thấy bản thân quá lỗ mãng. Chờ lát nữa trở lại, cũng biết nên giải thích với cha mẹ như thế nào. nàng tiểu nương gia, nhưng lại đơn độc ra ngoài tìm Lục Tông, truyền ra ngoài hỏng mất khuê danh. Hơn nữa mẫu thân nàng còn nhất định giáo huấn nàng phen.


      Khương Lệnh Uyển ngồi trong xe ngựa, vò đầu bứt tai, quả thực sầu muốn chết.


      hồi sau trở lại An Vương phủ, Chu thị quả thực tức giận đến muốn kéo lỗ tai nữ nhi nhà nàng, nhưng đến cũng vẫn đau lòng, thấy nàng trốn phía sau Lục Tông, liền tức đến nổ phổi, : “Ta thấy ta nên cho con dây trói, trói lại trong phòng mới có thể yên tâm, tránh cho con lại chạy loạn khắp nơi.”


      Khương Lệnh Uyển có chút oan ức chép miệng.


      Nương cũng quá nhẫn tâm, nàng phải chó.


      ·


      Lúc này ở Tú Bình cư, Tống Diệu Nghi từ giường tỉnh lại.


      Tống Diệu Nghi mở mắt, đập vào mắt là gương mặt tinh xảo xinh đẹp của nữ nhi, nàng lại nhìn sang chung quanh, vẫn chưa thấy được người muốn gặp, nhất thời hạ mắt, mặt tràn đầy vẻ thất lạc.


      đúng là nhẫn tâm, ngay cả sống chết của nàng cũng để ý.


      Chu Lâm Lang thấy mẫu thân tỉnh lại, nhất thời thở phào nhõm.


      Vừa rồi nghe đại phu mẫu thân có gì đáng ngại, chỉ có chút thương ngoài da, xem như may mắn. Lúc này Chu Lâm Lang vừa thấy vẻ mặt của mẫu thân nàng, liền biết trong lòng nàng nghĩ đến cái gì, nhịn được khuyên nhủ: "Nương, nữ nhi đưa ngài trở về thôi."


      Tống Diệu Nghi có chút nản lòng, lại có chút cam. Chỉ là, nàng trước nay là người kiêu căng tự mãn, hơn ba mươi năm nay đều như vậy. Lục trước An Vương với nàng những lời kia, cũng làm mất hết tất thảy ngông nghênh của nàng, nàng cho dù khó chịu, muốn đến mức nào, cũng thành , làm ra những chuyện như khóc lóc van nài.


      Nghĩ đến gương mặt bình thường của Lâm thị, Tống Diệu Nghi lại muốn mắng An Vương mắt mù.


      Nàng và làm phu thê hai mươi năm, gương mặt quốc sắc thiên hương này nhìn hai mươi năm, bây giờ lại nhìn Lâm thị, giống như bữa ăn chay, cũng làm khó có thể hạ miệng.


      Tống Diệu Nghi buồn bực đứng dậy, chuẩn bị trở về.


      Chu Lâm Lang thấy mẫu thân gây , lúc này mới thở phào nhõm. Dù sao nếu như chuyện này nháo lớn, nàng làm nữ nhi, cũng cảm thấy khó xử. Nàng muốn bị mất mặt.


      Chu Lâm Lang và Kim Xuyến cùng đỡ Tống Diệu Nghi ra ngoài. Lục Lễ đứng bên ngoài, thấy Tống Diệu Nghi liền khiêm tốn gọi tiếng “Nhạc mẫu”. Tống Diệu Nghi nhìn con rể ngoan ngoãn, càng nhìn càng thỏa mãn, chỉ là hôm nay tâm tình tốt, cũng chỉ qua loa gật đầu, sau đó ra ngoài.


      Lục Lễ vẻ mặt lạnh lẽo, chậm rãi đuổi theo.


      Tống Diệu Nghi đường ra ngoài mới phát , trong viện từng chất đầy cây sơn trà, nay lại còn bóng dáng, dù chỉ chậu , tất cả đều chuyển thanh hồng mai, lúc ngang qua tiền viện, thấy ở cây mai cách đó xa, An Vương và Lâm thị đứng chung chỗ. An Vương vẻ măt ôn hòa, giơ tay ngắt đóa hồng mai. Lâm thị cười tươi vui vẻ, khẽ ngẩng đầu, vẻ mặt nàng ngượng ngùng, trong mắt tràn đầy hình ảnh của nam nhân trước mặt.


      Tống Diệu Nghi nhất thời liền sửng sốt .


      Nàng thể thừa nhận, tuy rằng Lâm thị dung mạo thanh tú, nhưng vừa tươi cười, cũng khiến cho người khác khó rời mắt.


      Nam nhân này, nàng ròng rã hơn hai mươi năm, lúc này lại cưới nữ nhân khác, lại càng thêm thương đau sủng nàng ta.


      Tống Diệu Nghi muốn nhìn nhiều, chỉ tăng nhanh bước chân, nhân lúc nước mắt chưa kịp trào ra, liền chật vật rời khỏi An Vương phủ.
      fear, Thích ăn thịt, dhtt30 others thích bài này.

    4. Tiểu Huân

      Tiểu Huân Well-Known Member

      Bài viết:
      471
      Được thích:
      17,615
      Chương 120:


      Edit: Mira, Kye

      Beta: Twins


      Đưa Tống Diệu Nghi về Thanh Lan viện, Lục Lễ cùng Chu Lâm Lang mới trở lại An Vương phủ.


      Chu Lâm Lang tuy oán giận An Vương quá mức nhẫn tâm với mẫu thân, nhưng chuyện hôm nay nháo lên, nàng làm nữ nhi, cũng thấy có chút mất mặt. Chu Lâm Lang thấy lúng túng, cũng lời về việc này.


      Nghĩ tới Lâm thị…


      Chu Lâm Lang thấy kế mẫu lớn hơn nàng mấy tuổi, dung sắc thường thường, gần giống như nha hoàn bên người, cũng cảm thấy oan ức cha mình. Nhưng dù sao người cũng cưới vào cửa, nàng cũng tiện gì, chỉ là gọi tiếng mẫu thân đầy bất đắc dĩ.


      Ở An Vương phủ dùng cơm trưa, hai vợ chồng liền trở lại Lương Vương phủ.


      Trùng hợp ở trong sân gặp Lương Vương phi.


      Lương Vương phi mỹ mạo đoan trang, cùng mẫu thân Tống Diệu Nghi của Chu Lâm Lang là bạn tâm giao từ đến lớn, nhưng từ lúc Tống Diệu Nghi bị hưu, hai người liền còn lui tới. Mấy chục năm trước, Lương Vương phi bên ngoài cùng Tống Diệu Nghi tỷ muội tình thâm, nhưng vẫn ưa tư thái kiêu ngạo của Tống Diệu Nghi. Bây giờ thấy nàng chán nản, tâm trạng tất nhiên là khoan khoái thoải mái, nhưng đối phương lại là bà thông gia, liền cảm thấy mất mặt.


      Bên người Lương Vương phi có hai tiểu nương tuổi trẻ mỹ mạo đứng —— dáng người xinh đẹp nhắn chút, là nữ nhi của Lương Vương phi, cũng chính là thân muội muội của Lục Lễ, Lục Xu; người bên cạnh cao gầy thướt tha, lớn hơn Lục Xu lớn hơn hai tuổi, là ngoại sinh nữ(*) của Lương Vương phi, Cố Lan.


      (*)ngoại sinh nữ: cháu bên nhà ngoại


      Cố gia vốn là gia đình giàu có ở Lạc Châu, nhưng mấy năm gần đây nhà cửa quạnh quẽ, từ từ suy yếu. Cố Lan xuất thân từ chi thứ hai, tuổi mất cha, sau năm ngoái mẫu thân Đào thị chết bệnh, liền sai vũ mẫu đường đến Tấn Thành nhờ vả người cậu là Lương Vương. Ban đầu Lương Vương phi cảm thấy xúi quẩy, thích Cố Lan. Lục Xu được Lương Vương phi thích, mỗi ngày nghe nữ nhi nhắc tới vị biểu tỷ này tốt, hảo cảm dần dần tăng lên. Cho tới bây giờ, Lương Vương phi so sánh con dâu với Cố Lan, càng phát Cố Lan dịu dàng hợp mắt hơn.


      Người làm mẫu thân, đều hi vọng tìm được con dâu hiền lành ngoan ngoãn, Lương Vương phi cũng vậy.


      Nhi tử thú quý nữ Chu Lâm Lang vang dội Tấn thành, bên ngoài biết bao nhiêu người ước ao. Lúc mới đầu Lương Vương phi cũng cảm thấy nở mày nở mặt, nhưng khi cùng con dâu Chu Lâm Lang này ở chung, nàng lại mang bụng tức giận, nín nhịn cực kì.


      Ánh mắt Lương Vương phi nhịn được nhìn về phía cái bụng bằng phẳng của Chu Lâm Lang, biết mấy ngày này cuộc sống gia đình mới ổn định hơn chút, vừa giận lại vừa nhíu mày, biết đến khi nào bản thân mới được ôm tôn nhi.


      Lương Vương phi biết nhi tử thương con dâu, chuyện cưới vợ bé cũng nhắc tới. Nhưng trong lòng Lương Vương phi sớm có dự định—— muốn để nhi tử nạp Cố Lan. Bây giờ Cố Lan dựa vào Lương Vương phủ, cũng đến tuổi làm mai, có thể với gia thế của nàng, quả thể lọt mắt con cháu quý tộc trong Tấn thành này, gả thấp quá, vậy lại đổ trách nhiệm lên Lương Vương phủ. Cao được thấp được, nếu như có thể thuyết phục nhi tử nạp Cố Lan, đó là chuyện nhất cử lưỡng tiện. Hơn nữa nàng lén lút hỏi qua Cố Lan, bộ dáng xấu hổ của Cố Lan bày ra đó, hiển nhiên là cũng có ý tứ.


      Lục Lễ cùng Chu Lâm Lang hành lễ xong, Cố Lan mới yểu điệu kêu: “Biểu ca, biểu tẩu.”


      Cố Lan lớn lên mày liễu mắt hạnh, thùy mị thướt tha, thanh ngọt ngào uyển chuyển êm tai dễ nghe. Mà nữ tử Lạc Châu giọng dường như có làn điệu, tuy mềm mại nhưng lại ra vẻ chút nào, là thoải mái êm tai. Cố Lan chỉ nhìn Lục Lễ chút, liền rũ mắt khéo léo dời chỗ khác.


      Nhưng Chu Lâm Lang biết tâm tư của Cố Lan này, càng biết mưu đồ tính toán trong lòng Lương Vương phi. Nàng mới gả đến mấy tháng, liền vội vã nhét người, để nàng trong mắt! Có điều nàng biết, Lục Lễ trộm hoan lạc đều cố ý giấu nàng, càng khỏi phải cưới vợ bé —— còn có cái gan này.


      Chu Lâm Lang nhìn Cố Lan chút, liền xoay lưng quay người trở về Khóa viện của mình.


      Lương Vương phi nhìn bóng dáng con dâu, trong lòng nhịn được hít hơi: “Quả đúng là mẹ con, cùng cái đức hạnh!”


      Lại nhìn nhi tử ngọc thụ lâm phong nhà mình, càng cảm thấy oan ức. Con trai của nàng thú Chu Lâm Lang, nhưng đứa con dâu Chu Lâm Lang này chưa từng làm hết trách nhiệm của thê tử.


      Chu Lâm Lang quý trọng, nàng nghĩ cách làm nó hối hận.


      Con trai của nàng muốn nữ nhân nào mà có? Trong lòng Lương Vương phi buồn bực, càng ngày càng hạ quyết tâm, nhất định phải để nhi tử nạp Cố Lan, làm giảm nhuệ khí con dâu.


      .


      Vừa tới đầu xuân, khí trời liền trở nên ấm áp dần lên.


      Khương Lệnh Uyển rốt cục cũng được cởi áo bông, đổi sang những bộ xiêm y xuân sam tinh xảo xinh đẹp.


      Hôm nay Khương Lệnh Uyển mặc thân xiêm y phù dung thêu hoa mẫu đơn chỉ bạc, cánh tay rộng, nhắc tới quả thực năm nay xiêm y mùa xuân Cẩm Tú phường may là đẹp.


      Sơn Trà ngồi bên, vội vàng dẻo miệng : “Đó là bởi vì Lục tiểu thư lớn lên xinh đẹp a.”


      “Chỉ biết ngọt.” Khương Lệnh Uyển vui vẻ cười cười, nghĩ tới nửa tháng sau nàng liền cùng Lục Tông kết hôn, tâm trạng vui mừng thành lời.


      Sau đó Khương Lệnh Uyển mới ra khỏi Vệ Quốc Công phủ, tiến cung thăm Tiết Tranh.


      Mấy ngày nay, Khương Lệnh Uyển rất chịu khó vào cung, dù sao với tính tình Tiết Tranh, cứ như vậy dưỡng thai trong cung, nếu nàng còn thăm, chắc chắn buồn muốn chết.


      Tiến cung, Khương Lệnh Uyển quen nẻo đường bước đến Đông cung.


      Thấy Tiết Tranh mặc bộ áo ngoài màu vỏ quýt thêu mẫu đơn đứng trong sân, ôm cái bụng lớn, áng chừng như quả dưa hấu bự. Bên cạnh là hai hàng cung tỳ, ma ma chỉnh tề. Chỉ cần Tiết Tranh hơi động, nhóm cung tỳ, ma ma liền theo bước chân của nàng di chuyển, mấy chục con mắt đồng loạt nhìn chằm chằm bụng nàng, chỉ lo có chuyện ngoài ý muốn.


      Điệu bộ này, Khương Lệnh Uyển cũng thấy thấy kinh ngạc.


      Tiết Tranh vốn nhíu mày, vừa thấy Khương Lệnh Uyển, lại tươi cười rạng rỡ, ôm cái bụng lớn tới.


      Từ đến lớn, Tiết Tranh xưa nay hung hăng thô bạo, dù là nam hài tử cùng tuổi, cũng phải đối thủ của nàng. Bây giờ thấy nàng ôm bụng lớn, động tác chầm chậm, đúng là khiến người ta thổn thức thôi. Khương Lệnh Uyển bước nhanh tới, đỡ lấy thân thể Tiết Tranh, vội : “Bụng lớn như vậy, chậm chút.”


      Tiết Tranh sờ cái bụng tròn vo của mình, ảo não đến nhíu mày lại.


      Cả người Tiết Tranh mập lên vòng lớn. Lúc bé Khương Lệnh Uyển cùng Tiết Vanh giống như hai cái nắm tròn mập mạp, bây giờ hai người họ gầy, Tiết Tranh đúng là mập lên. Nhưng dung mạo Tiết Tranh xuất sắc, nay hơi đẫy đà chút, lại nhiều hơn mấy phần ý vị nữ nhân, hơn nữa lúc này mang hài tử, cả người phảng phất tầng ánh sáng nhàn nhạt, càng ngày càng đẹp.


      Khương Lệnh Uyển hiếu kì, tay sờ cái bụng Tiết Tranh, đột nhiên thấy bụng có động tĩnh, lúc này mới ngạc nhiên hô lên: “Tranh biểu tỷ, giật giật.”


      Tiết Tranh nhíu mày, cảm thấy tên tiểu tử này quá nghịch ngợm, oán giận : “Cả ngày lộn xộn, sinh ra khẳng định cũng là con khỉ quậy phá.”


      Khương Lệnh Uyển phì cười, thầm nghĩ: Đứa này sinh ra nhất định giống Tranh biểu tỷ nhiều hơn chút.


      Bụng Tiết Tranh lớn hơn so với phụ nữ có thai bình thường rất nhiều, lúc trước ngự y chuẩn mạch, bên trong có hai thai nhi. Trước đây Tiết gia có tiền lệ sinh long phượng thai, nên song thai này cũng có gì kì quái. Có điều với Hoàng gia mà , là hỉ to lớn, Hoàng Hậu thực vui muốn hỏng rồi. Thái tử nghe xong cũng mừng rỡ như điên, càng cảm thấy mình có bản lĩnh, lần sinh hai.


      Hai người ở bên ngoài lúc, Khương Lệnh Uyển liền đỡ Tiết Tranh vào.


      Tiến vào trong điện, Tiết Tranh mới thuận miệng hỏi: “Việc hôn nhân của muội cùng Lục Tông sắp tới chưa?”


      Sau khi mang thai, trí nhớ Tiết Tranh kém rất nhiều.


      Gò má Khương Lệnh Uyển có chút nóng, cúi đầu nhìn tay Tiết Tranh, gật gật đầu: “Ừm, mùng sáu tháng sau.”


      Tiết Tranh thấy nàng e thẹn mỉm cười, liền biết nàng sớm ngóng trông hôn kì này. Tiết Tranh chỉ có người đệ đệ duy nhất là Tiết Vanh, nên nàng xem tiểu biểu muội Khương Lệnh Uyển như muội muội ruột mà đối xử. Nhưng chỉ chớp mắt, tiểu biểu muội giống như nắm bột kia liền sắp xuất giá rồi.


      Tiết Tranh suy nghĩ chút, : “Đến lúc đó tỷ chống đỡ cho muội.”


      Khương Lệnh Uyển nhất thời dở khóc dở cười. Bụng Tiết Tranh lớn như vậy, còn muốn tham gia hôn lễ của nàng, người Hoàng Hậu kia phỏng chừng tha cho nàng. thể nhìn đến nàng thành thân, tuy Khương Lệnh Uyển có chút tiếc hận, nhưng đến cùng vẫn là hài tử trong bụng quan trọng hơn. Hơn nữa phụ nữ mang song thai lại càng vất vả hơn, nàng cũng muốn biểu tỷ nàng mạo hiểm.


      Khương Lệnh Uyển : “Tranh biểu tỷ, tỷ cẩn thận dưỡng thai là được.”


      Tiết Tranh cũng là người hiểu lí lẽ, biết thai mình lớn, Hoàng Hậu cũng tuyệt đối cho phép nàng xuất cung. Nàng ôm vai tiểu biểu muội, mặt kiên định : “Được, có điều —— nếu sau này Lục Tông dám bắt nạt muội, muội nhất định phải cho tỷ.”


      Tiết Tranh nàng rất bao che người nhà.


      Khương Lệnh Uyển nghe xong, trong lòng ấm áp. Nàng ngẩng đầu : “Được.”


      Có điều… Ngoại trừ giường, Lục Tông làm sao có lá gan bắt nạt nàng.


      Tiết Tranh ít khi tiếp xúc cùng Lục Tông, nhưng cũng có thể thấy là nam tử đáng giá phó thác cả đời nhất, tiểu biểu muội gả cho , ắt hẳn chịu ủy khuất gì. Chỉ là nghĩ tới đệ đệ nàng cố chấp quật cường, chịu cưới vợ, Tiết Tranh liền cảm thấy có chút đau đầu.


      Phụ nữ có thai thích ngủ, Tiết Tranh cùng Khương Lệnh Uyển hàn huyên lúc, liền cảm thấy có chút buồn ngủ.


      Khương Lệnh Uyển đỡ Tiết Tranh lên giường nghỉ ngơi, thay nàng đắp kín chăn, lúc này mới ra khỏi Đông cung.


      Thời điểm tới Ngự Hoa Viên, Khương Lệnh Uyển bỗng nhiên quay đầu lại, nhìn Đông cung rất xa bên kia từng tòa từng tòa tráng lệ, cung điện uy nghiêm hoa lệ, đột nhiên cảm thấy có chút đáng thay Tiết Tranh.


      Hồng gạch lục ngói, điêu lan họa đống.*


      *Đại ý chỉ đẹp đẽ, xa hoa.


      cái lồng sắt vàng rực rỡ như vậy, muốn cả đời vây khốn Tiết Tranh.


      .


      Mấy ngày trước khi xuất giá, Chu thị cố ý đến phòng khuê nữ, đem sách ép đáy hòm(*) đưa cho nữ nhi xem.


      (*) à ừ sách gì các các bác các chị em ắt hẳn cũng biết rồi đó :))))))


      Lúc này Khương Lệnh Uyển vừa vặn tắm rửa xong, mặc thân tẩm y trắng thuần thêu cành liễu, tóc dài tới eo rối tung, khuôn mặt nhắn lên vệt ửng hồng . Mặt mày như họa, da trắng môi đỏ. Vừa thấy mẫu thân mình, nhoẻn miệng cười, thanh mềm mại gọi: “Nương”.


      Chu thị nhìn khuôn mặt này của nữ nhi, hơi thất thần, lúc này mới kéo nàng thần thần bí bí ngồi xuống.


      Chỉ cần nhìn điệu bộ này, Khương Lệnh Uyển liền biết nguyên nhân hôm nay nương lại tới. Sau khi Khương Lệnh Uyển nhận bản sách ố vàng trong tay mẫu thân mình, cố ý nháy nháy mắt hỏi: “Nương, đây là cái gì?” Nàng tuy rằng cái gì cũng hiểu, nhưng trước mặt mẫu thân mình, vẫn muốn làm bộ dạng ngây thơ cái gì cũng hiểu.


      Chu thị cũng thấy có gì ngại ngùng, dặn dò: “Nương biết, Tông biểu ca của con cùng người bên cạnh động phòng, nghĩ đến đêm động phòng hoa chúc, có lẽ…” Chu thị dừng chút, “ chung, sách này con nghiêm túc cẩn thận xem xong, đỡ đêm động phòng cái gì cũng hiểu, chịu khổ.”


      Chu thị rất lo lắng. Nàng tin phẩm hạnh Lục Tông, biết hẳn là lần đầu tiên của . Nam nhân cần biết có bao nhiêu thông minh, lần đầu tiên dù sao cũng là người học nghề, có khi còn tìm đúng địa phương, tìm đúng rồi, lòng như lửa đốt, lại vào được, vào, lại đau… Nếu khuê nữ cái gì cũng hiểu, vậy coi như gay go.


      Khương Lệnh Uyển ngoan ngoãn nghe mẫu thân mình giảng, thấy mẫu thân dường như rất yên lòng, cố ý lưu lại chỉ đạo nàng phen. Lật vài tờ, giới thiệu cho nàng vài tư thế hơi thoải mái chút cùng chuyện cần chú ý. Khương Lệnh Uyển tuy rằng từng trải qua những điều này, nhưng hôm nay cũng là lần nữa sống lại mười mấy năm, rất xa lạ.


      ...Quá ngượng ngùng.


      Chu thị thấy nữ nhi cúi đầu, biết nàng thẹn thùng, nhân tiện : “Chuyện này cũng có gì thẹn thùng, lần đầu tiên nhất định đau, có điều nhịn chút liền qua. Con đừng dở tính tình tiểu hài tử…”


      Lục Tông sủng nữ nhi nàng như thế, nếu đối với chuyện này cũng vậy, cũng theo nữ nhi, như vậy chính là chuyện lớn. Dù sao nữ nhi nàng sợ đau nhất. Đau liền dừng lại, vậy còn làm được gì a?


      Tuy Khương Lệnh Uyển được nuông chiều từ bé, nhưng cũng phải người biết đúng mực, nàng biết đêm động phòng hoa chúc quan trọng bao nhiêu. Nàng nhớ kiếp trước đêm động phòng hoa chúc của nàng và Lục Tông. Lục Tông là người mới học nghề, nàng lại là thiếu nữ ngu ngốc, hai đứa ngốc hợp lại với nhau, ngốc sót gì, phiền phiền nhiễu nhiễu lâu. Lúc mới đầu là Lục Tông tìm được địa phương, gấp đến độ mồ hôi chảy ròng ròng, thở phì phò hổn hển. Nàng thẹn thùng dám mở mắt nhìn , lại thích tiếp xúc thân thể với người lạ, chỉ ngóng trông cho xong việc, thoải mái ngủ giấc. Nàng xem qua sách, cho rằng vật kia chỉ cần chà xát với vị trí kia coi như viên phòng, mãi đến lúc vào, nàng đau đến nỗi khóc lớn, suýt nữa dọa cho Lục Tông mềm nhũn. Kiếp trước đêm động phòng hoa chúc mỹ mãn chút nào, nhưng mấy lần sau, nàng cũng chậm rãi có thể tiếp nhận tiểu Lục Tông, còn được hầu hạ thoải mái. Dù sao trong mối quan hệ phu thê, chuyển như vậy cũng rất quan trọng.


      Quá ngượng ngùng.


      Khương Lệnh Uyển lấy tay sờ mặt, lại thấy mẫu thân mình giảng rất hăng say, liền nhăn nhó khép sách lại, : “Nữ nhi biết rồi. Sắc trời còn sớm, nương vẫn nên về ngủ .”


      Chu thị thấy khuôn mặt đỏ lên của nàng, biết xấu hổ ra hình thù gì rồi, cũng ép buộc nàng. Có điều lúc ra ngoài vẫn nghiêm túc căn dặn câu: “Nhớ kỹ, nhất định phải xem.”


      “Được rồi, con biết rồi.” Khương Lệnh Uyển cúi đầu xuống, bộ dáng e thẹn. Chờ Chu thị rồi, Khương Lệnh Uyển mới lưu loát tháo giày lên giường, tựa vào chiếc gối lớn thêu hoa phù dung nghiêm túc cẩn thận lật sách .


      Khương Lệnh Uyển mím môi.


      Sách này miêu tả coi như ràng, nhưng kiếp trước nàng ở Vinh vương phủ còn xem nhiều cảnh hương diễm chân thực hơn, cái này, tất nhiên cũng là gì. Khương Lệnh Uyển lật xem mấy lần, cảm thấy vô vị, liền đặt sách dưới cái gối. Sau đó uống bát canh giải nhiệt rồi ngủ.


      Nàng đếm đếm ngón tay.


      Còn bảy ngày.


      Khương Lệnh Uyển nhắm mắt ngủ, đợi đến canh hai, mới mơ mơ màng màng nghe được tiếng gõ song cửa sổ. Khương Lệnh Uyển giật mình cái, nhìn thân ảnh cao lớn ngoài cửa sổ, nhất thời biết là người phương nào. Nàng cong môi cười, luật lệ Đại Chu trước ngày thành thân sáu ngày nam nữ song phương được gặp mặt nhau, nên đêm nay Lục Tông tìm nàng cũng ngoài ý muốn.


      Nàng để chân trần chạy tới.


      Mở cửa sổ, quả nhiên thấy Lục Tông đứng thẳng tắp đằng kia. Cao to tuấn lãng, dáng dấp quân tử nhàng, làm gì giống người nửa đêm thâu hương thiết ngọc hái hoa tặc?


      Lục Tông thấy nàng ngạc nhiên, cũng gì, tất nhiên quen cửa quen nẻo nhảy vào.


      Khương Lệnh Uyển chớp mắt mấy cái, hỏi: “Sao Tông biểu ca lại đến đây?”


      Lục Tông thấy nàng còn buồn ngủ, hỏi: “Đánh thức muội?”


      Khương Lệnh Uyển “vâng” tiếng, sau đó thấy cực kỳ tự nhiên nắm tay nàng. Từ sau Tết năm nay, số lần hai người gặp mặt càng ngày càng ít, mà nàng cũng bị trói buộc phải học tập, mỗi tháng cần làm việc thêu thùa, bận tối mày tối mặt. Nàng hơi nhớ , lúc này lần thân mật vùi vào lòng Lục Tông, : “Chúng ta sắp thành thân… Muội hơi lo lắng.”


      Hôm nay Lục Tông đến, chính là cố ý muốn gặp nàng, chuyện với nàng, nay nghe nàng như vậy, liền bật : “Lo lắng cái gì?” cũng ăn nàng.


      Khương Lệnh Uyển thưởng thức ống tay áo Lục Tông, chiều cao chênh lệch, làm nàng cũng thể chỉ tựa vào ngực . Nàng : “Lúc ở Quốc Công phủ, có cha mẹ che chở, chờ gả , muội lo lắng —— "


      “...Có huynh che chở muội.” Lục Tông rất nhanh. đại nam nhân thẳng thắn cương nghị, giờ khắc này lại nhu tình hiếm thấy, biết nàng là tiểu nương, nửa đời sau đều phó thác cho mình, khó tránh khỏi thấp thỏm. động viên : “Từ đến lớn, lúc nào huynh để muội bị oan ức sao? Xán Xán, an tâm chờ gả.”


      Mặc dù biết đối tốt với mình, nhưng Khương Lệnh Uyển nghe xong, vẫn cảm thấy rất thoải mái. Nàng cười khanh khách ngẩng đầu : “Hôm nay huynh đến là vì muốn lời này với muội sao?”


      Lục Tông gật đầu ừ tiếng, lúc này mới giơ tay xoa đầu nàng, ôn nhu : “Chớ suy nghĩ lung tung.”


      Khương Lệnh Uyển cười hì hì gật đầu, đầu vùi vào ngực sượt sượt, sau đó nàng cảm nhận được thân thể Lục Tông căng lên, lúc này mới vội vàng đẩy ra, giục mau.


      .... Nàng buông thả cho hai lần, cũng muốn hồ đồ lần thứ ba.


      Dù sao, đợi thêm bảy ngày nữa là được.


      Hôm nay Lục Tông cũng tồn tại tâm tư thâu hương thiết ngọc, chỉ đơn thuần muốn động viên nàng, làm nàng thanh thản yên ổn gả cho . Có điều mấy tháng này cơ hội gặp nàng càng ngày càng ít, cái ý nghĩ đẹp đẽ trong lòng càng càng mãnh liệt, giấc mộng kia lại ngày càng ràng. cũng bắt nạt nàng, chỉ cúi người hôn lên trán nàng cái, lúc này mới dặn dò: “Khóa cửa cẩn thận chút.”


      Khương Lệnh Uyển gật đầu qua loa, thấy ra ngoài, mới khóa kĩ cửa sổ lại.


      Nhưng sau đó, Khương Lệnh Uyển lại ngủ được.


      Nàng lấy sách dưới đáy gối ra xem vài lần, sau đó ôm vào trong ngực, nằm ở giường mà khóe miệng cong cong.


      Kiếp trước nàng và Lục Tông đều có kinh nghiệm, đêm tân hôn hai người đều rất bối rối. Mà lúc này, nàng muốn ra vẻ cái gì cũng hiểu nhìn Lục Tông quẫn bách, hay là… chỉ cho đây?
      fear, Thích ăn thịt, dhtt34 others thích bài này.

    5. Yêu_ nữ

      Yêu_ nữ Active Member

      Bài viết:
      98
      Được thích:
      102
      là xấu hổ thay tiểu nương này...ôi còn đòi dạy cho Lục Tông cơ, đúng là cả ngày trong cái đầu của Uyển nhi biết chiếu bao nhiêu bộ phim cấm nữa...haizzzz

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :