1. Quy định post bài trong Khu Edit – Beta – Convert

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] dấu cách - [Tên tác giả] (Update chương)

    Hình bìa truyện

    Tác giả

    Thể loại

    Số chương

    Nguồn convert (nếu có)

    Tên Editor & Beta

    Nick Facebook, Mail liên lạc

    Đặc biệt: 1 editor ko được mở quá 3 Topic

    Quy định cho editor

    Box Edit – Beta – Convert chỉ đăng những truyện edit, beta, convert của Cung; không đăng truyện sưu tầm của trang khác trong Box.

    Chủ topic chịu trách nhiệm hoàn thành topic, không drop, không ngưng edit quá 1 tuần. Trường hợp không theo tiếp được truyện thì phải báo với Ad hoặc Mod quản lí Box lý do không thể theo tiếp và để BQT tiếp nhận.

    Nếu drop không có lý do sẽ bị phạt theo quy định của cung: Link

    Mỗi topic nên đặt 1 lịch post theo tuần hoặc tháng để member dễ theo dõi. Nếu post 1 tuần 10c sẽ được tặng thêm 100 ruby (liên hệ với quản lý của box để được thưởng)

    Khi hoàn thành nên vào Topic báo danh để được thưởng điểm thêm. Điểm thưởng là gấp 2 lần số điểm được hưởng của cả bộ. Ví dụ:

    Bạn edit 1 bộ 100c nhận được 1000 ruby thì sẽ được thưởng 2000 ruby.

    Quy định Đối với Readers:

    Comt thân thiện, comt nhắc nhở truyện nhẹ nhàng

    Không comt với những lời lẽ quá khích, sử dụng ngôn từ đả kích editor, nhân vật, tác giả...

    Không comt gây war, hối truyện thiếu thiện cảm

    Nếu vi phạm lần đầu nhắc nhở. Lần sau -10ruby\lần

    Không comt thanks (trường hợp muốn thanks editor thì nhấn like để ủng hộ)

    Quản lý box Truyện Edit&Beta:

    lolemcalas, haruka, Hằng Lê, Ngân Nhi

Kiều thê nhà ta - Mạt Trà Khúc Kỳ (Trọng sinh, gia đấu, sạch, cực sủng)

Thảo luận trong 'Cổ Đại Đang Edit'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. 12345

      12345 Member

      Bài viết:
      40
      Được thích:
      103
      Chương 131 (full) - YY Team

      Sáng sớm vẫn cáu kỉnh với , vào lúc này đúng là có cảm giác mình cố tình gây .


      Khương Lệnh Uyển cong môi, đôi mắt sáng lấp lánh, chia sẻ với Lục Tông: " Hai tiểu gia hỏa đỏ phừng phừng, đầy nếp nhăn, có lẽ là do sinh đôi, nhìn lúc mới sinh ra có vẻ hơn Hạo nhi, Đường nhi chút. Lúc này nhìn ra là giống ai, có điều muội cảm thấy giống Tranh biểu tỷ nhiều hơn chút."


      Lục Tông thấy nàng vui, liền mỉm cười "ừ" tiếng, ngược lại gì thêm.


      Khương Lệnh Uyển dùng ngón tay gãi lòng bàn tay của . Lục Tông giương mắt, đôi mắt trong veo thâm thúy cứ thế lẳng lặng nhìn nàng. Khương Lệnh Uyển hấp háy môi, nhăn nhó : "Tối hôm qua đúng là ta hơi tức giận, khi chàng làm gì đều cho ta. Tông biểu ca, ta là thê tử của chàng, ta muốn chàng xem ta như trẻ con như thế."


      Lục Tông nghe xong mới : "Là ta sai rồi." thích tính tình chuyện thẳng thắn của nàng. giơ tay sờ sờ đầu nàng, : "Chúng ta về nhà thôi."


      Khương Lệnh Uyển thấy chỉ nhận sai, lại chuyện gì với nàng, liền biết trong lòng vẫn xem nàng là trẻ con. Có điều hôm nay cháu trai cháu ngoại của nàng mới sinh ra, nàng tất nhiên vui mừng, cũng đại nhân đại lượng tính toán với Lục Tông. Đôi vợ chồng nắm tay, đường rời khỏi hoàng cung.


      Xa xa hành lang, Mộ quý phi thân cung trang bằng lụa màu cỏ lam thêu hoa ngọc lan màu hồng tím nhìn bóng dáng ngày càng , mắt phượng xinh đẹp hơi híp lại, : "Tình cảm của Vinh Thế tử cùng Thế tử phu nhân tốt."


      Cung tỳ đứng bên cạnh Mộ quý phi cao gầy thanh lệ, chính là tỳ nữ tâm phúc của Mộ quý phi, tên là Ngọc Trì. Nàng : "Vinh Thế tử và Vinh Thế tử phu nhân từ là thanh mai trúc mã biểu huynh biểu muội, tình cảm tất nhiên sâu hơn chút."


      Mộ quý phi tùy ý "ừ" tiếng, sau mới hỏi: "Vị kia ở Đông cung, sinh?"


      Ngọc Trì gật dầu: "Sinh. Là long phượng thai. Đầu tiên sinh tiểu Công chúa, sau đó sinh tiểu Hoàng tôn, lúc này ôm đến chỗ Hoàng Thượng."


      Mộ quý phi mỉm cười, than thở: "Hai biểu tỷ muội này, người lại thêm người có phúc khí. khiến người ta ước ao."


      Ngọc Trì giương mắt, nhìn nữ tử dung mạo đoan lệ, khí chất cao quý trước mặt, : "Quý phi nương nương sủng quan hậu cung, dưới gối lại có Nhị Hoàng tử và Thập nhất Hoàng tử thông tuệ xuất sắc, mới là đối tượng mà tần phi hậu cung ước ao."


      Mộ quý phi cười .


      .


      Vinh Vương phủ.


      Lục Bảo Yên vừa nghe tin Nhạn biểu tỷ đến phủ, liền lập tức thả việc tay xuống, vội vã chạy ra ngoài. Vừa thấy biểu tỷ mình, liền nở nụ cười rạng rỡ, gọi: "Nhạn biểu tỷ."


      Cách đó xa nữ tử thanh xuân đứng cùng với hai nha hoàn ma ma, biểu tỷ của Lục Bảo Yên —— Minh Nhạn. Minh Nhạn là con trưởng tỷ của Phan Trắc phi, là ngoại sinh nữ của Phan Trắc phi, nay nhị bát niên hoa*, chính là thời điểm làm mai. Vấn đề mấu chốt là, đưa người đến nơi Tấn Thành chỗ Phan Trắc phi này, tất nhiên có tâm tư muốn Phan Trắc phi lựa chọn phu quân. Dù sao chỗ nào cũng bằng được Tấn Thành dưới chân thiên tử phồn hoa náo nhiệt.


      *Ý chỉ thời thanh xuân của con .


      Minh gia cũng là quan lại thế gia ở Hạ Châu, chỉ là phụ thân Minh Nhạn là người ái thiếp diệt thê(*), chủ mẫu sốt ruột việc hôn nhân của khuê nữ mình, liền đưa nàng giao cho muội muội mình tín nhiệm nhất.


      (*)ái thiếp diệt thê (hoặc sủng thiếp diệt thê): thiếp thất mà chèn ép vợ cả trong nhà


      Minh Nhạn mặc bộ áo ngoài màu lục bích hoa văn hồ điệp cùng hoa, búi tóc tùy vân, yểu điệu thướt tha, tư thái tốt hơn nữ tử bình thường tốt hơn nhiều. Lục Bảo Yên xinh đáng , đứng chung với Minh Nhạn, càng có vẻ non nớt thanh thuần. Lục Bảo Yên đánh giá thân hình dung mạo Minh Nhạn, đôi mắt chớp chớp : "Nhạn biểu tỷ là xinh đẹp, muội nhận ra. Cao hơn muội nhiều."


      Người cũng như tên, khuôn mặt Minh Hạnh mắt hạnh má đào, má hồng môi đỏ, xác thực minh diễm động lòng người. Hôm nay đến Vương phủ, tất nhiên là trang điểm tỉ mỉ, càng đẹp hơn vài phần. Minh Nhạn là người có nhãn lực, nàng nhìn đồ mặc người Lục Bảo Yên, liền biết Lục Bảo Yên tuy là thứ nữ, nhưng nay Vương phủ chỉ có mình Phan Trắc phi, Lục Bảo Yên tất nhiên cũng hưởng thụ đãi ngộ của đích nữ. Minh Nhạn cũng phải hiểu đời, bởi vì đồ mặc người Lục Bảo Yên mà đỏ mắt, chỉ nhàn nhạt đánh giá phen, lại cười : "Yên nhi càng lớn càng xinh đẹp."


      Lục Bảo Yên ngượng ngùng cười cười, nàng dám so với Nhạn biểu tỷ.


      Lục Bảo Yên thân mật kéo cánh tay Minh Nhạn, dẫn nàng vào, thân thiết : "Nhạn biểu tỷ, muội trước tiên dẫn tỷ gặp nương muội, sau đó dẫn tỷ chỗ ở của tỷ. Nương muội cũng an bài xong, tỷ liền ở Quy Nhạn cư sát vách muội. Tên này nghe, tựa như là để sẵn cho Nhạn biểu tỷ vậy, là có duyên. Sau này chúng ta có thể thường xuyên qua lại, trò chuyện, Nhạn biểu tỷ thấy được ?"


      Lục Bảo Yên ngày thường ai chuyện, thủ hạ nha hoàn lại e ngại Phan Trắc phi, vẫn khúm núm, hôm nay rốt cục có bạn đến rồi, Lục Bảo Yên hôm qua vui tới mức ngủ yên.


      Minh Nhạn theo Lục Bảo Yên tới hành lang, theo bản năng nhìn bố cục Vương phủ này, ngói xanh lục manh, đan doanh khắc giác, càng phát ra cảm giác mỹ lệ hoa mỹ, bọn hạ nhân cũng quy củ. Khí thế Vương phủ, quả giống như gia đình giàu có. Minh Nhạn cảm thấy dì quả có phúc lớn, vào cửa lâu, chính phi liền chết bệnh, Vinh Vương phủ hậu viện này, chính là thiên hạ của dì. Nàng lại nghe dì mang hài tử, nếu lúc này sinh nam hài, sợ là đỡ thẳng(*) cũng chừng.


      (*)đưa lên làm chính thất


      Thực là có phúc lớn. Minh Nhạn trong lòng than tiếng.


      về phía trước, Lục Bảo Yên thấy Vinh Vương tới, con ngươi óng ánh, ngọt ngào gọi tiếng: "Cha."


      Vinh Vương mặc bộ cẩm bảo thắt lưng ngọc, phong thần tuấn lãng, người có khí chất nam tử thành thục nội liễm. là người cực ôn hòa, đối với nữ nhi cũng dịu dàng. Vinh Vương nhìn Lục Bảo Yên, liền mỉm cười gật gù, lúc này mới liếc mắt nhìn Minh Nhạn bên cạnh Lục Bảo Yên.


      Minh Nhạn nhìn nam tử nho nhã cao lớn trước mặt, sửng sốt lát, nghe xưng hô, mới biết người trước mặt là ai. ngờ Vinh Vương lại trẻ tuổi như vậy!


      Minh Nhạn thu hồi ánh mắt, sau đó quy củ quỳ gối hành lễ: "Minh Nhạn gặp qua Vương gia."


      Vinh Vương lúc này mới biết, đại khái là ngoại sinh nữ hôm qua Phan Trắc phi đề cập tới. Vinh Vương khẽ vuốt cằm, liền xoải bước .


      Minh Nhạn thoáng giương mắt, lẳng lặng nhìn bóng lưng nam tử xa.


      Lục Bảo Yên trừng mắt nhìn, hiếu kỳ hỏi: "Nhạn biểu tỷ, sao thế?"


      Minh Nhạn vội vàng cúi đầu, khuôn mặt tươi cười lập tức nổi lên ửng đỏ, khóe miệng uốn cong, vẻ mặt mất tự nhiên : "... có gì."
      Xưa nay tính tình nữ nhân rất mâu thuẫn, Khương Lệnh Uyển cũng vậy. Phiền muộn lúc, liền để Đào ma ma tiễn vị Minh tiểu thư này ra ngoài.


      Lục Tông thấy nàng nhíu mày, liền hỏi: "Sao thế?"


      Khương Lệnh Uyển nhìn lâu, sau đó mới hỏi: "Suy nghĩ chút chuyện thôi. Chàng mau tắm ."


      Lục Tông nghe lời, theo thói quen cúi người hôn lên mặt nàng cái, liền vào trong tắm.


      Lông mày Khương Lệnh Uyển cau lại, gọi Kim Kết và Sơn Trà đến. hai người Kim Kết, Sơn Trà thấy vẻ mặt phu nhân được tốt, còn tưởng nàng thích vị Minh tiểu thư kia, sau đó lại thấy Khương Lệnh Uyển trừng mắt nhìn, hỏi: "Các ngươi có thấy... Thế tử đẹp ?"


      Chẳng lẽ là nàng "Tình nhân trong mắt hóa Tây Thi", mới cảm thấy Lục Tông là nam tử tuấn mỹ nhất Tấn thành, nhưng thực tế cũng phải.


      Kim Kết và Sơn Trà nghe xong, liếc mắt nhìn nhau, sau đó ngay lập tức quỳ xuống, hoang mang hoảng loạn : "Phu nhân, nô tỳ trung thành tuyệt đối với người, hề có bất cứ ý đồ nào an phận với Thế tử gia."


      Biết hai nha hoàn hiểu lầm, nhất thời cái trán Khương Lệnh Uyển như muốn nhảy lên, lúc nào mới vội vàng nâng hai người lên, bất đắc dĩ : "Nghĩ gì thế? Sao ta hoài nghi các ngươi." Hai nha hoàn này theo nàng lớn lên, nàng gần như xem hai người là tỷ muội ruột thịt.


      Khương Lệnh Uyển : "Ta chỉ thuận miệng hỏi chút, các ngươi cho ta —— Thế tử có đẹp a?"


      Kim Kết cũng hiểu tính tình phu nhân nhà mình, thấy nàng có ý tứ gì khác, mới suy nghĩ chút, đánh bạo : "Thế tử gia lớn lên tuấn mỹ vô song, còn đẹp hơn thần tiên, cũng là nam nhân xứng đôi nhất với phu nhân mà nô tỳ từng gặp qua."


      Đúng là có thể . Vừa , lại vừa khen nàng.


      Khương Lệnh Uyển cười hài lòng, trong lòng thở phào nhõm. Xem ra thẩm mỹ của nàng cũng có vấn đề a.





      Minh Nhạn rời Long Ngọc viện, liền đến Trầm Hương viện của Phan Trắc phi. Bên người Minh Nhạn mang theo ma ma, chính là Phương ma ma mà Minh gia đưa theo để chăm sóc Minh Nhạn.


      Gò má Phương ma ma mang theo ý cười, nhịn được : "Tuy Thế tử phi phu nhân còn nhưng cách làm người tệ." Tuy tiểu thư nhà mình là ngoại sinh nữ của Phan Trắc phi nhưng chủ mẫu Vương phủ cũng chính là vị Thế tử phu nhân này lại rất rộng lượng, dễ ở chung, tiểu thư của bà cũng có thể trải qua những ngày thoải mái a.


      Minh Nhạn cũng tán thành gật đầu.


      Nữ nhân Quốc Công phủ, cho cùng giống nhau. Có điều điểm mấu chốt của nữ nhân chính là nam nhân của mình, nếu nàng có ý đồ với Vinh Thế tử, vị Thế tử phu nhân này chắc đối xử khách khí với nàng như vậy. Minh Nhạn rũ mắt, đôi hàng mi dày đặc cụp xuống, tăng thêm phần kiều mị, nàng tinh tế nhớ lại, cảm thấy Vinh Thế tử quả thực quấn mỹ, đứng nơi với Thế tử phu nhân xứng lứa vừa đôi, nàng nhìn cũng cảm thấy thoải mái. Hơn nữa từ lúc Thế tử vào, trong lòng chỉ dừng lại người Thế tử phu nhân, nửa khắc cũng rời .


      đôi ân ái như thế, nàng bị choáng váng mới dính líu vào.


      Minh Nhạn tiến vào viện của Phan Trắc phi, Phan Trắc phi biết nàng mới đến Long Ngọc viện, liền thân thiết dò hỏi phen.


      Minh Nhạn hào phóng lại khéo léo trả lời, : "Tuy Thế tử phu nhân còn tuổi, nhưng lại đối xử với A Nhạn tệ. Thế tử gia cũng tồi."


      Lúc này Phan Trắc phi mới ngớ ra, nhìn khuôn mặt của Minh Nhạn, : "Con —— con thấy Thế tử gia?"


      Minh Nhạn gật đầu: "Đúng nha. Lúc vừa muốn rời , gặp Thế tử gia trở về."


      Trong lòng Phan Trắc phi suy nghĩ phen, lúc này đôi mắt sẫm lại, giọng hỏi: "A Nhạn, con cảm thấy... Thế tử gia như thế nào?"


      Minh Nhạn cũng ngốc, biết Phan Trắc phi hỏi như vậy, đơn thuần là hỏi ấn tượng của nàng với Vinh Thế tử, mà còn có ý tứ khác ở bên trong. Nàng thoáng giương mắt, nhìn về phía Phan Trắc phi, thấy sắc mặt nàng hồng hào, khí sắc rất tốt. Chỉ là rốt cuộc năm tháng tha cho người, bây giờ dung mạo này còn xinh đẹp như hồi còn trẻ.


      Minh Nhạn bỗng hiểu ra, hai tay trong áo nhịn được nắm chặt lại.


      Tốt, uổng phí cho mẫu thân tin tưởng nàng, bảo nàng đến tìm dì, muốn dì thay mẫu thân nàng chọn con rể cho mình. Mẫu thân đem hạnh phúc của nữ nhi giao cho muội muội của mình, mà Phan Trắc phi lại có tâm tư muốn Minh Nhạn nàng làm thiếp của Vinh Thế tử!


      Tốt xấu nàng cũng là đích nữ Minh gia, là người có cốt khí, làm sao có thể làm thiếp? Phải làm thiếp, bản thân nàng ta làm là được rồi, tội gì còn kéo thêm nàng!

    2. Mengotinh_Ranluoi

      Mengotinh_Ranluoi Well-Known Member

      Bài viết:
      1,240
      Được thích:
      1,005
      Cảm ơn các edit nhiều nhiều

    3. Chris_Luu

      Chris_Luu Well-Known Member

      Bài viết:
      385
      Được thích:
      539
      Thanks các editor dịch truyện nha,
      Mà hình như các chương bị thiếu 1 chút nên từ chương này qua chương khác có cảm giác ko lành mạch, 1 số đoạn đọc chỗ này bị nhảy chỗ khác mất rồi.
      dhtt, A fangMun lùn thích bài này.

    4. Anhdva

      Anhdva Well-Known Member

      Bài viết:
      1,126
      Được thích:
      1,027
      Hầy. Mợ Vinh Trắc phi này lại có tâm địa xấu xa rồi. Coi thường Uyển Uyển quá đấy.

    5. Betty

      Betty Well-Known Member

      Bài viết:
      613
      Được thích:
      2,023
      Thanks các nàng. Nhưng hình như các chương từ 128 đến 131 đều bị thiếu phải. Các nàng xem lại nha:yoyo42:
      Chris_Luu thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :