1. Quy định post bài trong Khu Edit – Beta – Convert

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] dấu cách - [Tên tác giả] (Update chương)

    Hình bìa truyện

    Tác giả

    Thể loại

    Số chương

    Nguồn convert (nếu có)

    Tên Editor & Beta

    Nick Facebook, Mail liên lạc

    Đặc biệt: 1 editor ko được mở quá 3 Topic

    Quy định cho editor

    Box Edit – Beta – Convert chỉ đăng những truyện edit, beta, convert của Cung; không đăng truyện sưu tầm của trang khác trong Box.

    Chủ topic chịu trách nhiệm hoàn thành topic, không drop, không ngưng edit quá 1 tuần. Trường hợp không theo tiếp được truyện thì phải báo với Ad hoặc Mod quản lí Box lý do không thể theo tiếp và để BQT tiếp nhận.

    Nếu drop không có lý do sẽ bị phạt theo quy định của cung: Link

    Mỗi topic nên đặt 1 lịch post theo tuần hoặc tháng để member dễ theo dõi. Nếu post 1 tuần 10c sẽ được tặng thêm 100 ruby (liên hệ với quản lý của box để được thưởng)

    Khi hoàn thành nên vào Topic báo danh để được thưởng điểm thêm. Điểm thưởng là gấp 2 lần số điểm được hưởng của cả bộ. Ví dụ:

    Bạn edit 1 bộ 100c nhận được 1000 ruby thì sẽ được thưởng 2000 ruby.

    Quy định Đối với Readers:

    Comt thân thiện, comt nhắc nhở truyện nhẹ nhàng

    Không comt với những lời lẽ quá khích, sử dụng ngôn từ đả kích editor, nhân vật, tác giả...

    Không comt gây war, hối truyện thiếu thiện cảm

    Nếu vi phạm lần đầu nhắc nhở. Lần sau -10ruby\lần

    Không comt thanks (trường hợp muốn thanks editor thì nhấn like để ủng hộ)

    Quản lý box Truyện Edit&Beta:

    lolemcalas, haruka, Hằng Lê, Ngân Nhi

Kiều thê nhà ta - Mạt Trà Khúc Kỳ (Trọng sinh, gia đấu, sạch, cực sủng)

Thảo luận trong 'Cổ Đại Đang Edit'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. Nguyên Nguyễn

      Nguyên Nguyễn Active Member

      Bài viết:
      110
      Được thích:
      96
      Chết cười vs bạn bánh báo 4t cầu tự rùi :yoyo36::yoyo36::yoyo36:
      Thank bạn edit nhiều, truyện hay quá.
      Tiểu Huân thích bài này.

    2. Tiểu Huân

      Tiểu Huân Well-Known Member

      Bài viết:
      471
      Được thích:
      17,615
      Chương 21: Tình địch


      Edit Tiểu Huân


      Beta: Mira


      Hương khói Tương Nguyên tự vô cùng cường thịnh cũng phải là có lý do, đặc biệt ở cái khoản cầu được ước thấy cũng khiến cho nơi này trở nên nổi tiếng.


      Sau khi nàng và Lục Tông bái tế Bồ Tát xong, lúc này mới nắm lấy tay về phía ao phóng sinh. Nước trong ao gợn sóng từng làn từng làn , hai bên bờ trồng hoa cẩm tú màu đỏ, đong đưa trong gió vô cùng đẹp mắt. Khương Lệnh Uyển hai tay chống cằm nhìn đàn cá bơi trong nước, Lục Tông ở bên vẫn lời nào, nhưng mỗi lần nàng nhảy lên lập tức che chở tránh cho nàng bị ngã đau.


      Khương Lệnh Uyển nhìn hình ảnh hai người phản chiếu trong ao, gương mặt nàng non nớt tròn tròn nhiều thịt giống như cái bánh bao, còn Lục Tông, vẫn tuấn tú như trước.


      Khương Lệnh Uyển bỗng nhiên nhớ ra cái gì đó, quay đầu liếc mắt nhìn xung quanh, phát trừ Đào ma ma ra có ai khác.


      Tô Lương Thần cũng theo tới.


      Khương Lệnh Uyển nhất thời thở phào nhõm. Tô Lương Thần dù sao tuổi còn , cứ dính sát như vậy cũng khiến nàng cảm thấy phiền. Chỉ là suy nghĩ kỹ cũng thấy, Tô Lương Thần tuy tuổi còn nhưng dung mạo lại tồi, vẻ mặt rất nhu hòa, đôi mắt to tròn, làn da trắng nõn mềm mại, gò má hơi có chút mập mập trẻ con, thêm cả nụ cười thuận theo, rất khiến người khác thích.


      Vậy Lục tông sao?


      Khương Lệnh uyển chếch mắt liếc nhìn , tay lôi kéo ống áo của Lục Tông.


      Y phục của Lục Tông hình thức tuy đơn giản, nhưng vật liệu lại là thượng hạng, sờ rất thoải mái. Đời trước tuy rằng nàng giúp Lục Tông may bất kỳ thứ gì nhưng thời điểm nàng và mới vừa kết hôn, thấy ăn mặc rất tùy ý, căn bản chú ý tới xiêm y của mình như thế nào, chỉ cần sạch thoải mái là được, dù sao cũng là phu quân của nàng, nàng là người coi trọng mặt mũi, phu quân của mình dung mạo và khí chất đều tốt như vậy, đương nhiên thể lãng phí, nàng liền cho người đến tiệm xiêm y được các vị công tử thích nhất Trấn thành làm bộ xiêm y theo số đo của . Chỉ là xiêm y tuy đẹp nhưng bạc cũng tốn rất nhiều, có người bạc mà nàng dùng để mua xiêm y trong tháng cho Lục Tông bằng với hai năm chi tiêu trong phủ.


      Lúc đó nàng và Lục Tông tuy là phu thê, cũng làm chuyện thân mật nhất, nhưng chung quy vẫn có chút quen. Lại , Lục Tông tuy rằng đối tốt với nàng, nhưng ở trước mặt mọi người, chỉ cần mặt trầm xuống đúng là rất đáng sợ. Lần đầu tiên nàng tiêu nhiều bạc như vậy, vị Phan trắc phi kia cũng bị nàng làm cho sợ trắng mặt, cuối cùng cũng có cách nào, chỉ nơm nớp lo lắng chuyện này cho Lục Tông.


      Vậy mà Lục Tông chỉ tươi cười, còn khen nàng tinh mắt.


      Khương Lệnh Uyển là người vô cùng thích hư vinh, được Lục Tông khen như vậy, nhất thời cái đuôi có thể vểnh lên tận trời, sau đó cười khanh khách nằm trong lòng Lục Tông chỉ cho nên phối hợp xiêm y như thế nào, còn chỉ ôm nàng, lẳng lặng nghe nàng , mặt mày nhu hòa, vô cùng sủng nịnh nhìn nàng.


      tới cũng kỳ quái, trước đây Lục Tông đối tốt với nàng nàng lại cảm thấy đó là chuyện đương nhiên, bây giờ trở lúc nàng mười bốn tuổi, mỗi khi nhìn Lục Tông, nàng luôn nhịn được nhớ lại quãng thời gian đối tốt với nàng. Chỉ là nàng cũng hiểu được đối với bản thân có loại tình cảm giữa nam và nữ, giống như cha và nương cùng thương lẫn nhau, luôn suy nghĩ cho đối phương. Nàng chỉ vì muốn tiếp tục chiếm lấy nuông chiều của Lục Tông dành cho nàng. Ai lại muốn được sủng ái chứ? Huống hồ bây giờ nàng cảm thấy bản thân đối với Lục tông đủ tốt.


      Lục Tông thấy mày của bánh bao nhíu quá chặt, mới hỏi nàng: “Làm sao vậy?”


      Khương Lệnh Uyển giang tay ra ôm lấy cánh tay của Lục Tông, giống như cái bánh bao dính lên người. Nàng muốn mở miệng hỏi chút ấn tượng của Lục Tông đối với Tô Lương Thần như thế nào, nhưng lời đến miệng lại hỏi ra được.


      Đây căn bản phải tác phong của nàng.


      Đời trước nàng làm tận trách nhiệm của thê tử, nhưng cũng hoài nghi Lục Tông lung tung. Hai con mắt của Khương Lệnh Uyển bỗng nhiên sáng lên trong chớp mắt, nàng ngẩng đầu ra hiệu cho Lục Tông hạ thấp đầu xuống.


      Lục Tông tuy rằng biết nàng muốn làm gì, nhưng cực kì phối hợp khom lưng xuống.


      Khương Lệnh uyển buông cánh tay ôm Lục Tông ra, tay phải trực tiếp bò vào trong cổ áo của , tìm thấy da thịt ấm áp.


      Vẻ mặt Lục Tông rốt cuộc có biến hóa, đôi mắt nhìn bánh bao trước mặt này, biết là nàng muốn làm gì.


      Khương Lệnh Uyển loan môi cười, sắc mềm mại : “Tìm thấy rồi.”


      Nàng từ trong cổ áo Lục Tông lấy ra miếng dương chi ngọc bội, tay sờ sờ, sau đó nhìn Lục Tông , “Tông biểu ca, Xán Xán muốn cái này.”


      Lục Tông ngẩn ra, hơi kinh ngạc nhìn nàng.


      Ngọc bội này là miếng ngọc đeo từ , rất ít người biết.


      Khương Lệnh Uyển biết ý nghĩa của khối ngọc bội này đối với Lục tông, bằng quan hệ tại giữa nàng và Lục Tông, cho nàng khối ngọc bội này, nhưng nàng lại muốn thử chút. Nàng vuốt ve ngọc bội buông, đôi mắt to tròn ngập nước nhìn Lục tông, mở miệng : “Tông biểu ca, Xán Xán muốn.”


      Trước đây nàng muốn, cũng cho.


      Còn bây giờ sao?


      Khương Lệnh Uyển tha thiết mong chờ, ánh mắt giống như khi nàng muốn ăn đồ ăn vặt mà mình thích vậy, trông mà thèm.


      Đào ma ma cố ý theo Lục tiểu thư, Vinh Thế tử tuy rằng thận trọng nhưng chung quy cũng chỉ mới mười tuổi, mang theo Lục tiểu thư chắc chắn xảy ra chuyện, lúc này nghe thấy hai vị tiểu chủ tử chuyện. Nàng nhìn Vinh Thế tử vô cùng chăm sóc Lục tiểu thư như vậy, đúng là vị biểu ca tốt thương muội muội, lúc này Lục tiểu thư lại nhìn chăm chăm vào ngọc bội của Vinh thế tử, Đào ma ma vội vã chạy tới ôm lấy Lục tiểu thư, ôn nhu dỗ dành: “Lục tiểu thư ngoan, lát nữa nô tỳ cho ngài khối ngọc bội khác đẹp hơn có được hay ?”


      Lục tiểu thư là tiểu tổ tông Vệ Quốc Công phủ, muốn loại ngọc bội nào mà lại có, hơn nữa Lục nương tuổi còn thích chưng diện, ngày thường những thứ ngọc bội xinh đẹp kia cũng chịu đeo, chỉ thích vòng cổ dây chuyền. Tiểu hài tử luôn thích những thứ rực rỡ óng ánh.


      Khương Lệnh Uyển nhìn Lục Tông chút, thất lạc hạ mắt xuống, sau đó ôm lấy cổ Đào ma ma, xoay người dúi đầu vào bả vai Đào ma ma, lầm bầm : “Đào ma ma, Xán Xán muốn mẫu thân.”


      Nghĩ là Lục tiểu thư chơi mệt rồi, Đào ma ma ôm nàng lên chút, nhìn Lục Tông cười : “Vinh Thế tử, vậy nô tỳ mang Lục tiểu thư tìm phu nhân trước.”


      Lục Tông nhìn Đào ma ma ôm người mất, đáy mắt đăm chiêu nhìn ngọc bội đeo trước ngực, sau đó lại bỏ vào trong cổ áo.


      Khương Lệnh Uyển trở về tìm Chu thị, phát hôm nay An Vương phi cũng dắt theo nhi nữ đến Tương Nguyện tự cầu phúc, trang phục của An Vương phi vẫn phú quý xa hoa như trước, đeo vàng đeo bạc, chỉ lo người khác biết An Vương đối tốt với nàng biết bao nhiêu, nhưng khuôn mặt này, cũng vẫn xinh đẹp khác gì trước kia, xinh đẹp đến lộ liễu.


      Ngay tới cả Chu Lâm Lang bên cạnh nàng cũng như vậy, khi nhìn thấy Khương Lệnh Uyển rất dịu ngoan gọi tiếng biểu muội.


      Nhìn hai mẹ con nhà này, Khương Lệnh Uyển liền cảm thấy đau đầu, hơn nữa lúc nãy nàng còn giận dỗi với Lục Tông, thời điểm như vậy muốn qua loa cũng thể qua loa được.


      Thấy vẻ mặt mệt mỏi của nữ nhi, Chu thị nghĩ chắc là chơi mệt rồi, giang tay ôm lấy nữ nhi trong lòng Đào ma ma.


      An Vương phi thấy Khương Lệnh Uyển trong ngực Chu thị, khỏi nhíu mày lại, càng cảm thấy cục bột được nuông chiều từ này làm sao có thể bằng được sợi tóc của nữ nhi nhà nàng, xem coi, chút giáo dưỡng cũng có.


      Mẹ con An Vương phi thích Khương lệnh Uyển, nhưng lại có người vô cùng thích vị tiểu biểu muội này.


      Bên cạnh An vương phi là vị tiểu công tử mặc thân xiêm y màu xanh ngọc, ai khác chính là con trai trưởng của An Vương phủ, Chu Quý Hành.


      Chu Quý Hành giống như mẫu thân và muội muội của , ánh mắt nhìn Khương Lệnh Uyển giống như là chó con nhìn thấy bánh bao thịt vậy, đôi mắt nhất thời liền sáng đến chói mắt.


      Vào những ngày lễ tết, mấy hài tử cùng tụ hội lại với nhau, Khương Lệnh Uyển có được vẻ ngây thơ đáng , đương nhiên là có rất nhiều tiểu biểu ca thích nàng, nhưng có thể thân cận với Khương Lệnh Uyển nhất cũng chỉ có hai, là Chu Quý Hành bảy tuổi, mà người còn lại, ai khác ngoài Tiết Vanh năm tuổi.


      Đừng coi thường số tuổi của Tiết Vanh, nếu về tranh sủng, Chu Quý Hành hoàn toàn phải địch thủ của , mỗi lần hai người theo phía sau tiểu biểu muội, bộ dạng đáng trắng trẻo, khả năng làm nũng bán manh khỏi phải , truyệt đối chiếm đệ nhất.


      Hôm nay Tiết Vanh có ở đây, Chu Quý Hành nhìn tiểu biểu muội đáng ở trong lòng mẫu thân nàng, trong lòng vô cùng vui vẻ, nhưng ngoài mặt lại yên tĩnh. Dáng vẻ Chu Quý Hành mi thanh mục tú, lúc cười lên, khóe miệng còn mang theo hai hai lúm đồng tiền nho , khiến người ta cảm thấy vô cùng rạng rỡ ấm áp.


      Khương Lệnh Uyển thấy Chu Quý Hành nhìn nàng, đầu lập tức hơi co lại.


      Người nàng muốn gặp, người hai người hôm nay đều tới cả.


      Nàng biết Chu Quý Hành quý nàng.


      Trí nhớ ủa nàng tốt, đào hoa đời trước khiến nàng nhớ cũng chỉ có ba đóa, là công tử tài hoa của Trấn thành Tạ Trí Thanh, hai người khác đều là trúc mã lớn lên cùng nàng, người nàng coi là tỷ muội tốt, Tiết Vanh, còn người cuối cùng, chính là tiểu công tử Chu Quý Hành An Vuong phủ, tuổi còn nhưng vô cùng hào hoa phong nhã.


      Sau khi Tạ Trí Thanh được giải nguyên liền cưới Khương Lệnh Dung, thành tỷ phu của nàng, Tiết Vanh sống chết dính chặt lấy nàng, bán manh làm nũng, nhưng đến cuối cùng nàng cũng thể bỏ qua lằn ranh trong lòng mà tiếp nhận , cả đời này chỉ có thể xem như tỷ muội.


      Chu Quý Hành chỗ nào cũng tốt, là công tử số số hai Trấn thành, gia thế nhân phẩm gương mặt mọi thứ đều tốt, chỉ là bởi vì có mẫu thân là An Vương phi và muội muội là Chu Lâm Lang, đánh chết nàng cũng gả cho .


      Chỉ là ——


      Nàng bởi vì muốn đối nghịch với Chu Lâm Lang mà khi còn trẻ hiểu chuyện, từng đùa bỡn cảm tình của tiểu công tử ngây thơ người ta… Cho tới mãi về sau, mỗi khi nàng vừa nhắc tới Chu Quý Hành, Lục Tông liền dùng biện pháp xấu hổ kia để phạt nàng đến nơi đến chốn.
      fear, Thích ăn thịt, Miley62 others thích bài này.

    3. Anhdva

      Anhdva Well-Known Member

      Bài viết:
      1,126
      Được thích:
      1,027
      Uyển Uyển đời trước hư quá. Nhiều tật xấu quá à.

    4. Tiểu Huân

      Tiểu Huân Well-Known Member

      Bài viết:
      471
      Được thích:
      17,615
      Chương 22: Quý Hành


      Edit: Tiểu Huân


      Beta: Mira


      Chu Quý Hành tuy mới bảy tuổi, nhưng từ được giáo dưỡng rất tốt, hơn nữa bộ dạng mi thanh mục tú, vừa nhìn có thể cảm nhận được đây là đứa bé ngoan ngoãn hiểu chuyện.


      thấy tiểu biểu muội chỉ nhìn mình cái rồi lại rụt đầu về, trong lòng cũng hiểu chắc là bởi vì hai người bọn họ gặp suốt nửa năm nên tiểu biểu muội nhớ . Chu Quý Hành có chút buồn bực, biết Vệ Quốc Công phủ và Trung Dũng hầu rất gần nên tiểu tử Tiết Vanh kia chắc chắn luôn thường xuyên đến gặp biểu muội… Tên kia mặt dày như vậy, lại còn rất bám người, biết làm nũng, biết nhất.


      Chu Quý Hành tới bên cạnh Chu thị, lộ ra nụ cười ấm áp, : “Xán Xán, chúng ta cùng chơi có được .”


      Tuy rằng Chu thị thích vị tẩu tẩu An Dương phi này, nhưng đối với cháu trai Chu Quý Hành nàng hề có thành kiến gì. Điều này cũng khó trách, Chu Quý Hành lớn lên tuấn tú, tuổi còn rất có phong độ của vị đại tướng, cử chỉ hành động rất tự nhiên hào phóng, hơn nữa mỗi lần đến chơi luôn cực kì chăm sóc cho nữ nhi của nàng, tốt hơn cả nhi tử hồ đồ kia của nàng. Và quan trọng nhất là, cảm tình của huynh muội xưa nay luôn rất tốt, nữ nhi cũng rất quý vị biểu ca này.


      Nghe vậy, Chu thị cúi đầu nhìn nữ nhi ở trong lòng minh, hỏi: “Xán Xán có muốn chơi ?”


      Nữ nhi mới trở về, lúc nãy là chơi mệt rồi, có điều tiểu hài tử vừa nhắc đến chơi luôn trở nên vô cùng hoạt bát.


      Khương Lệnh uyển hơi co đầu lại, định nàng muốn , nhưng Chu Quý Hành lại : “Xán Xán, biểu ca nghe ở trong hậu viện nuôi rất nhiều rùa , Xán Xán xem với biểu ca có được hay ?”


      Chu Quý Hành lúc bảy tuổi quả thực rất đáng , khiến người luôn thích cái đẹp như Khương Lệnh Uyển làm sao có thể chống đỡ được. Nang hạ mắt xuống suy nghĩ chút, sau đó ngẩng đầu lên với Chu thị: “Nương, Xán Xán muốn chơi với biểu ca.”


      Chu thị nặn nặn gương mặt bánh bao của nữ nhi, : “Được rồi, Xán Xán theo biểu ca phải ngoan ngoãn, được bướng bỉnh có biết ?”


      Khương Lệnh Uyển gật đầu, đôi bàn chân từ trong lòng Chu thị trèo xuống, theo Chu Quý Hành ra ngoài chơi.


      Lão thái thái nhìn hai đứa trẻ thanh mai trúc mã, mặt mày khỏi trở nên nhu hòa: “Tình cảm giữa hai biểu huynh muội tốt, tuổi cũng vừa xứng, ngày sau nếu lớn…”


      “Tính cách của Hành Nhi trước đây luôn như vậy, sau này vẫn coi nhau là huynh muội .” An Vương phi đánh gãy lời của lão thái thái, tuy rằng gương mặt vẫn tươi cười, nhưng đôi mắt lại liếc về phía Chu thị.


      Trong lòng Chu thị có chút tức giận.


      Tuy rằng nàng thích đứa cháu trai Quý Hành này, nhưng ngày sau cho dù tình cảm hai huynh muội có tốt, nàng cũng gả nữ nhi qua. Nàng hề ngốc, nếu bên nữ nhi còn có bà bà như An Vương phi, Xán Xán của nàng sao có thể sống được những tháng ngày dễ chịu?


      Lão thái thái cũng chỉ là nhất thời cao hứng, bây giờ nhận ra được vẻ mặt hai người lúc này, cũng cảm thấy lời của nàng ra có chút thích hợp, cũng tiếp tục đề tài này nữa, chỉ nhìn Chu Lâm Lang bên cạnh An Vương phi tán dương: “Lâm Lang giống như là lại xinh đẹp hơn rồi, giống như là tiểu tiên nữ vậy.”


      Được khích lệ, Chu Lâm Lang khẽ mím môi cười, tâm trạng có hơi đắc ý.


      Chu Quý Hành vừa ra khỉ cửa, khóe miệng liền nhịn được cong lên . thấy tiểu biểu muội bên người có chút mất tập trung, ràng là gương mặt bánh bao trắng mềm mịn mịn vô cùng đáng nhưng lại ra nét ưu sầu, thấy biểu muội bước cũng thèm nhìn đường, lúc này mới nắm lấy tay của muội muội, : “Xán Xán, ca ca dắt muội , cẩn thận té ngã.”


      Trước giờ Khương Lệnh Uyển thích đụng chạm, bây giờ tuy chỉ là tiểu oa nhi, nhưng nàng vẫn cảm thấy thoải mái, cho dù gương mặt Chu Quý Hành có ôn hòa thân thiết đến mấy nàng vẫn được tự nhiên.


      Khương Lệnh uyển giật giật tay, phát rút lại được, cũng thôi động nữa, bi bô : “Hành biểu ca, chúng ta xem rùa .”


      “Được.” Chu Quý Hành hài lòng gật gật đầu.


      Hài tử bảy tuổi, cho dù có thận trọng nhưng bây giờ, khi nắm lấy bàn tay nho mềm mềm của muội muội, nụ cười khuôn mặt thể kiềm chế được trờ nên vô cùng vui vẻ. Trước đây, mỗi lần ở cùng với tiểu biểu muội, Tiết Vanh lúc nào cũng xía vào chân, cuối cùng nhành nhóm ba người. Hơn nữa Tiết Vanh rất xấu, lúc nào cũng làm nũng, nhưng muội muội lại thích nhất bộ dạng đó của , luôn luôn xoa xoa lấy gương mặt của Tiết Vanh khen đáng .


      Hôm nay Tiết Vanh ở đây, cũng lâu chưa được gặp tiểu biểu muội, nghĩ mọi biện pháp khiến cho muội muội vui vẻ, đến lúc đó, địa vị của Tiết Vanh trong lòng muội muội thể bằng được.


      Hai hài tử cùng đến cạnh ao xem rùa , Chu Quý Hành vì muốn thể bản thân, tự tay nhấc chú rùa con lên, ngồi xuống dưới đất cùng nhau chơi đùa.


      Lúc này Khương Lệnh Uyển vì chuyện Lục Tông cho nàng ngọc bội mà cảm thấy khó chịu trong lòng nên luôn ngó lơ Chu Quý Hành, bây giờ thấy Chu Quý Hành dùng sức lấy lòng nàng như vậy, bản thân cũng cảm thấy có chút hổ thẹn. Kiếp trước tình cảm của Chu Quý Hành đối với nàng tuyệt đối có thể coi như nhật nguyệt chứng giám, ngay cả nàng cũng cảm thấy, nếu như Chu Quý Hành có vị mẫu thân và muội muội kia, nàng gả cho cũng sai. Chí ít nhân phẩm của Chu Quý Hành rất tốt, ngày sau nàng gả cho , cuộc sống cũng trải qua rất tốt, hơn nữa Chu Quý Hành còn có gương mặt tuấn lãng, từ nhìn lớn lên nàng cũng nhìn biết ngán.


      Chu Quý Hành thấy biểu muội hài lòng, khóe miệng cũng tươi cười, tâm trạng vô cùng vui vẻ.


      Nếu như lúc này mông của cái đuôi mọc ra, chắc chắn xung sướng vung vẩy qua lại.


      nặn nặn lấy tay trắng trắng thịt thịt của tiểu biểu muội, mềm, cực kì thoải mái. cười hắc hắc, có vẻ rất ngốc, trong lòng cảm thấy biểu muội tròn tròn mịn mịn, nhìn chỗ nào cũng thấy tốt, càng nhìn càng đáng . Chờ lớn lên cưới biểu muội làm nương tử, sau đó cũng ngủ chung, ôm tiểu biểu muội chắc chắn rất thoải mái. Chu Quý Hành càng nghĩ càng cảm thấy chủ ý này sai, bàn tay nắm lấy tay của Khương Lệnh Uyển cũng muốn buông ra, Khương Lệnh Uyển nhíu mày, thoáng ngẩng đầu nhìn chỗ bụi hoa râm bụt cách đó xa.


      Hoa râm bụt màu tím nhạt, tuy rằng hoa lệ như hoa mẫu đơn và hoa thược dược, nhưng màu sắc lại rất rực rỡ, bây giờ nhìn lại cảm thấy kiều diễm lóa mắt. Chu Quý Hành thấy ánh mắt tiểu biểu muội hướng về phía cây hoa râm bụt, trong lòng đoán chắc hẳn muội muội thích bông hoa kia, ánh mắt lập tức sáng lên, hỏi: “Xán Xán có muốn ?”


      Khương Lệnh Uyển gật đầu, tươi cười nhìn về phía Chu Quý hành: “Xán Xán muốn… ừm, muốn đóa hoa đẹp nhất.” Nàng đưa tay lên, bàn tay chỉ về phía bông hoa, thanh giòn tan , “Chính là đóa hoa kia.”


      Chu Quý Hành lập tức : “Được, biểu ca lất cho muội.”


      Lúc này nô tài theo phía sau Chu Quý Hành tiến lên bước, giọng : “Công tử, để tiểu nhân lấy cho ạ.”


      Đay là hoa Xán Xán muốn, sao có thể để người khác hái?


      Chu Quý Hành lắc lắc đầu, thoáng nhíu mày : “Ngươi ở đây là được, được phép qua, để ta hái cho tiểu biểu muội.” Hôm nay Tiết Vanh ở đây, chính là thời điểm tốt để khiến cho tiểu biểu muội có thể thích hơn, sao có thể bỏ qua cơ hội này.


      Chỉ tiếc Chu Quý Hành tuy cao hơn những tiểu hài tử cùng lứa khác, nhưng chung quy cũng chỉ mới bảy tuổi, dù có nhảy cao đến đâu cũng chạm tới bông hoa kia được, chứ đừng chi là hái nó.


      Giờ khắc này Khương Lệnh uyển cầm trong tay bánh hoa quế Chu Quý Hành đưa cho nàng bỏ vào miệng, quai hàm ăn phình ra, đôi mắt to tròn nhìn Chu Quý Hành nhảy nhảy ở xa, giống như con khỉ con.


      Trong lòng Khương lệnh Uyển lại cảm thấy tội lỗi.


      Kiếp trước nàng thị sủng sinh kiêu, bây giờ nghĩ lại, xác làm hơi quá. Nhưng những chuyện như vậy đều bởi vì có người muốn đánh, người chịu đánh, Chu Lâm Lang kia cũng thể đem hết thảy sai lầm đổ lên đầu nàng.


      Khương Lệnh Uyển đem miếng bánh hoa quế cuối cùng nhét vào miệng, vừa định tội nghiệp với biểu ca nàng muốn nữa, thấy Lục Tông biết từ nơi nào chui ra.


      chầm chậm về phía Chu Quý Hành, thoáng giơ tay liền hái được đóa hoa cách dễ dàng.


      Chu Quý Hành nhất thời há hốc mồm .


      Nhưng tiếp đó thấy Lục Tông lại bẻ thêm vài bông nữa, mang tất cả đóa hoa hái được quay người đến trước mặt Khương Lệnh Uyển. Lục Tông thấy bánh bao ăn nhiều bánh tới nỗi quai hàm phồng lên vô cùng đáng , thoáng cúi người, nhét cả chùm hoa hái được vào trong lòng nàng.


      Gương mặt bánh bao của Khương Lệnh Uyển nhất thời sửng sốt.


      Lục tông lại lạnh nhạt : “... Có đủ ?”
      fear, Thích ăn thịt, Miley58 others thích bài này.

    5. Tiểu Huân

      Tiểu Huân Well-Known Member

      Bài viết:
      471
      Được thích:
      17,615
      Chương 23: E thẹn


      Edit: Tiểu Huân


      Beta: Mira


      Giờ khắc này, gương mặt bánh bao của Khương lệnh Uyển lại lên ưu sầu hợp với tuổi, ai bảo đời trước nàng lại thích cái tính cách bá đạo này của Lục Tông cơ chứ.


      Vẻ mặt ràng rất ngoan ngoãn biết điều, nhưng dù sao cũng là tướng quân chinh chiến sa trường mấy năm, luyện được thân võ nghệ rất tốt, nhìn có vẻ gầy nhưng chỉ cần thoát xiêm y trông vô cùng có khí khái nam tử. Nàng thích nam nhân quá gầy, nhưng nếu là loại mãng phu lưng hùm vai gấu, cả người đầy thịt, hơi có thể ăn năm sáu bát cơm như trong thoại bản viết, quả lọt được vào mắt xanh của nàng, cảm thấy loại thẩm mĩ này hợp với nàng, đứng bên cạnh có vẻ như đứng chung với bức tường.


      Nhưng Lục Tông lại giống.


      Cơ thể Lục Tông rắn rỏi nhưng lại quá cứng cáp, hơn nữa chỉ cần đổi qua bộ cẩm bào, phối hợp với gương mặt như họa này, cộng với khí chất lạnh nhạt trời sinh, quả thực là chút nào nhìn ra được vị võ tướng, tuy vậy khí chất của lại cực kì bá đạo. Nữ nhân mà, các nàng cần nhất chính là cảm giác an toàn, nên khi nàng đứng bên người Lục tông, chẳng những có cảm giác an toàn, hơn nữa còn vô cùng nở mày nở mặt.


      Trong lòng nàng có hư vinh, Lục Tông lại có thể thỏa mãn lòng hư vinh của nàng.


      Điểm này, biết co bao nhiêu người trong Trấn thành thầm ước ao.


      Khương Lệnh Uyển cúi đầu nhìn hoa trong ngực, xinh đẹp vô cùng. Lúc nãy nàng chỉ muốn Chu Quý Hành nắm tay nàng, cho nên mới để hái hoa, nhưng khi ôm được hoa vào ngực, trong lòng nàng hề có cảm giác qua loa, ngược lại còn rất thích. Khóe miệng Khương Lệnh Uyển thoáng vểnh lên cao, bỗng nhiên lại như nhớ tới điều gì, chép miệng nhìn Lục Tông, thanh ngọt ngào mềm mại : “Tông biểu ca, vẫn chưa đủ…”


      Nàng bỏ hoa qua bên, duỗi hai tay nghiêng đầu cười khanh khách nhìn .


      Tiểu nữ oa vốn xinh đẹp như phấn điêu ngọc mài, bây giờ nàng tươi cười sáng lạn đến như vậy, khiến người nhìn thấy khỏi nảy sinh lòng thích. Lục Tông nhìn nàng, gương mặt nguyên bản lạnh lùng nhất thời cũng trở nên nhu hòa ba phần. khom lưng xuống ôm cái bánh bao này vào trong lòng, chỉ cảm thấy ôm nàng vô cùng mềm mềm thơm thơm, thoải mái vô cùng.


      Lục Tông ôm bánh bao lên, hai tay điều chỉnh tư thế của nàng, ôm chặt cái mông của nàng chút, tránh trường hợp nàng bị ngã xuống.


      Con ngươi trong veo của Khương Lệnh Uyển nhìn về phía Lục Tông, sau đó nâng mặt lên dùng sức xoa xoa.


      Thiếu niên mặc xiêm y màu xanh, chất vải có chút thô, đứng phía sau Lục tông là sai vặt của , Đỗ Ngôn. Đỗ Ngôn theo Lục Tông cũng ba nắm, lớn hơn vị chủ tử này hai tuổi, dáng dấp cũng coi như sạch thanh tú. hiểu được tính cách quái ở của chủ tử nhà mình, đối đãi với hạ nhân cũng rất tốt, là người trong nóng ngoài lạnh, hơn nữa cũng cảm thấy tiểu chủ nhân sau này nhất định rất có tiền đồ, đương nhiên cũng tuyệt đối trung thành với Lục Tông. Nhưng lại nghĩ rằng, vị chủ nhân tính tình lạnh nhạt này của cũng có ngày bị tiểu nữ oa nhà người ta xoa mặt…


      Nhìn gương mặt tuấn tú của tiểu Thế tử bị dày vò dưới bàn tay của tiểu oa nhi, Đỗ Ngôn hạ mắt, thầm cười chủ tử nhà .


      Vị Lục tiểu thư này là nghịch ngợm.


      Có điều ——


      Thái độ của tiểu Thế tử đối với Lục tiểu thư, dường như là có chút là lạ.


      Nhưng nghĩ kĩ lại, vị Khương Lục tiểu thư này quả là vô cùng đáng , cho nên mới có thể khiến người ta thích, Thế tử đối với vị tiểu biểu muội này có chút đặc biệt cũng phải là điều gì kì lạ, chỉ là Chu tiểu thư của An Vương phủ vừa xinh đẹp lại ngoan ngoãn, nhưng vẫn thấy Thế tử nhà đối tốt với người ta bao nhiêu. Đỗ Ngôn lại liếc mắt nhìn tiểu công tử An Vương phủ lẳng lặng đứng ở bên, thầm nghĩ: Vị Lục tiểu thư này còn nhưng lại là tiểu họa thủy nha, lớn lên biết còn xinh đẹp xuất sắc đến mức nào nữa đây?


      Mà tay Khương Lệnh Uyển mới vừa cầm lấy bánh hoa quế, tay cũng có dính chút vụn bánh, cứ như vậy xoa lên mặt Lục Tông, cả khuôn mặt của đều dính vụn bánh hoa quế. Lục Tông tuổi tuy nhưng lại rất thận trọng, nhìn qua cũng cảm thấy là người khó thân cận, nhưng nàng lại sợ, nàng hiểu, dù sao Lục Tông người này đối với người xa lạ luôn quá nhiệt tình. Nhưng mà, nếu dám tốt với nàng, cẩn thận sau này nàng thèm gả cho , cưới được nương tử, đến lúc đó tìm ai khóc bây giờ? Đời trước vì cứu nàng, cầu cưới nàng cũng vì bọn họ có tiếp xúc da thịt, nhưng đời này nàng có thế tránh thoát… nếu như có thể tránh thoát, và nàng có bất kì tiếp xúc nào nữa.


      Khương Lệnh Uyển hơi hạ mắt xuống, sau đó dùng hai tay nâng gò má của Lục Tông lên xem xét, rồi đột nhiên há miệng gặm cái —— đây là trừng phạt , bởi vì chịu đưa ngọc bội cho nàng, sau đó nàng lại “Chụt” hôn cái.


      Đây là phần thưởng.


      Bờ môi mềm mại của tiểu nữ oa dán vào má , cảm giác mềm mềm khiến Lục Tông có chút kinh ngạc.


      Gò má có chút ướt, khẳng định là nước miếng của tiểu bánh bao, trong lòng nghĩ vậy nhưng Lục Tông cũng thấy phản cảm, mặt có nửa điểm tức giận.


      Làm xong chuyện xấu, Khương Lệnh Uyển mới thò tay vào ngực Lục Tông moi ra chiếc khăn tay xoa xoa mặt cho , sau đó : “Xán Xán thích mẫu đơn, Tông biểu ca phải nhớ kỹ.”


      Nàng thích hoa râm bụt, bông hoa rực rỡ nhất mà hôm nay nàng muốn Chu Quý Hành hái cho, nàng cũng thích, nhưng bởi vì hoa này là do Lục Tông hái, nàng vẫn có chút thích nó. Có điều đúng ra, loài hoa nàng thích nhất vẫn là hoa mẫu đơn, phú quý hoa lệ, xinh đẹp đến mức lộ liễu.


      Chỉ có mẫu đơn mới chân chính là quốc sắc.


      Nếu là thứ nàng thích, chưa bao giờ thay đổi, trước giờ vẫn là đoá quốc sắc thiên hương này.


      Chu Quý Hành nhìn Lục Tông đột nhiên xuất rồi lại lập tức rời nhưng lại có thể gợi ra chú ý của tiểu biểu muội, lông mày đột nhiên cau lại. tấy vẻ mặt hài lòng của tiểu biểu muội, tâm trạng liền trở nên thoải mái, nhưng cũng hiểu bởi vì biểu muội còn , cho nên rất thích loại người cao lớn giống như Lục Tông, huống hồ… Huống hồ cũng biết Lục Tông này tương đối lợi hại. Lục Tông lớn hơn ba tuổi, nhưng tập võ từ sớm, hơn nữa dáng người còn rất cao, ngay cả vị muội muội mắt cao hơn đầu của mình cũng thích theo .


      Chuyện ngày hôm nay, nếu đổi lại là Tiết Vanh, sợ là sớm khóc nhè làm nũng, nhưng cho dù tính tình Chu Quý Hành có thận trọng chăng nữa khi thấy tình cảnh này, cũng khỏi nhíu mày khó chịu trong lòng. Bây giờ tiểu biểu muội thân cận Lục Tông như vậy cũng sao, nhưng nếu sau này vẫn thân cận như vậy sao bây giờ? Chờ đến khi lợi hại hơn Lục Tông, tiểu biểu muội khẳng định thích . Lúc đó đến nhà dượng cầu hai người gả tiểu biểu muội cho , giấu tiểu biểu muội ở trong vương phủ, chỉ mình mới có thể xem, Lục Tông tuyệt đối được tới gần.


      Cao lớn có làm sao? Sau này mỗi ngày ăn nhiều hơn hai bát cơm, khẳng định càng cao hơn Lục Tông.


      Nghĩ vậy, Chu Quý Hành đứng thẳng sống lưng.


      Ở trong sương phòng, lão thái thái câu được câu tán gẫu với An Vương phi.


      Chu Lâm Lang nằm trong lòng An Vương phi cầm bánh hoa quế ăn từng miếng từng miếng, tuổi còn nhưng bộ dạng lại vô cùng xinh đẹp. Lão thái thái nhìn ở trong mắt, cũng lộ ra chút hài lòng, thầm nghĩ: Vị An Vương phi này đúng là biết cách dạy con, nuôi dưỡng đôi nhi nữ tốt đến như vậy. Lão thái thái nghĩ đến trưởng tôn và tôn nữ của mình, thoáng nhíu mày. Tôn nhi ương ngạnh thành tính, ngày nào cũng chỉ biết gây , tôn nữ của nàng là tiểu áo bông ngoan ngoãn tri kỷ, nhưng tính cách khó tránh khỏi có chút yếu ớt, ngày sau sợ là bị chiều hư. Chỉ là khi lão thái thái nhớ đến gương mặt bánh bao nho đáng của tôn nữ bảo bối, trong lòng có cách nào thương nàng.


      An Vương phi nhìn ra được lão thái thái vô cùng hài lòng, tâm lại đắc ý ba phần, cúi đầu nhìn về phía nữ nhi : “Lâm Lang ngoan, nên ăn nhiều, tiểu nương ăn nhiều mập mạp, mập còn xinh đẹp nữa.”


      Chu Lâm Lang vừa nghe đến ba chữ ‘ xinh đẹp’, sắc mặt lập tức thay đổi, lưu luyến trả nửa miếng bánh hoa quế về lại khay trà, sau đó thoáng ngẩng đầu, để An vương phi xoa xoa mặt và tay của mình.


      Chu thị lúc này nhấp ngụm trà xanh, bên tai liền nghe tháy lời của An Vương phi câu nào cùng nhằm vào khuê nữ nhà mình, gương mặt nhất thời trầm xuống.


      Lão thái thái cũng có mấy phần vui, nhưng đến cùng cũng cái gì, chỉ quay đầu về phía Chu thị : “Xán Xán ra ngoài được lúc, sao vẫn còn chưa trở về? Con mau cho người tìm.”


      Chu thị gật đầu, vừa định sai người tìm, thấy Chu Quý Hành và chúng tùy tùng vào.


      Chu thị ngẩn người, nhìn phía sau Chu Quý hành thấy nữ nhi, vội càng đứng dậy hỏi: “Xán Xán đâu rồi?”


      Vừa dứt lời liền nghe thấy tiếng cười trong veo như chuông bạc


      Chu thụ chợt thở phào nhõm, nàng đương nhiên nhận ra tiếng cười này là của tiểu nữ nhi nhà mình. Chu thị quay đầu, liền thấy nữ nhi vui vẻ bước vào cửa, còn nắm tay người. Chu thị thấy là Lục Tông, nhất thời hiểu .


      Có điều tâm tình của nữ nhi lúc này rất tốt, vừa vào phòng lập tức liền nhào vào trong lòng của mình, ngọt ngào mềm mại gọi tiếng: "Nương."


      An Vương phi nhìn Lục Tông, lại quay đầu nhìn đôi nhi nữ của mình, thấy vẻ mặt nhi tử mệt mỏi phờ phạc, nữ nhi lại uất ức đến đỏ mắt, hai mắt rưng rưng như là sắp khóc ra.
      fear, Thích ăn thịt, Miley56 others thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :