1. Tất cả những truyện có nguồn từ diễn đàn LQĐ thì ko cần xin phép

    Những truyện của bất kì wordpress, web hay forum khác phải được sự cho phép của chính chủ và post sau chính chủ 5 chương hoặc 5 ngày

    Không chấp nhận comt khiêu khích, đòi gỡ truyện hay dùng lời lẽ nặng nề trên forum CQH. Nếu có sẽ bị xóa và ban nick vĩnh viễn!

    Quản lý box Truyện đang edit: banglangtrang123

       
    Dismiss Notice

Kiều Tiểu Thư Trọng Sinh - Thập Nguyệt Vi Vi Lương

Thảo luận trong 'Truyện Đang Edit'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. Đằng Minh

      Đằng Minh Member

      Bài viết:
      5
      Được thích:
      58
      [​IMG]
      [​IMG]
      [​IMG]
      Tên truyện : Kiều Tiểu Thư Trọng Sinh
      Tác giả : Thập Nguyệt Vi Vi Lương
      Thể loại : Trọng sinh , dân quốc , đại thúc và lolita .....
      Số chương : 500
      Tình trạng : Hoàn convert - edit
      Editor : Mel
      Facebook : https://www.facebook.com/profile.php?id=100010326288573
      Nguồn convert : wikidich

      LƯU Ý : Truyện được mình dịch và chỉ đăng tại : https://cungquanghang.com/
      và Wordpress : https://mel94456093.wordpress.com

      -----------------------------------------------
      Văn án :
      Đường kiều thân bạch trang cầm kinh Phật ngồi ở đầu giường lắc lư chân thầm nghĩ .
      Nhiều kẻ thù như vậy nên bắt đâu từ người nào trước đây ?
      Cố Đình Quân nhìn tiểu nương mềm mại ngồi ở đầu giường chỉ cười mà ánh mắt sâu xa , khẽ lắc lư chuỗi hạt Phật châu trong tay .
      Nhân vật chính : Đường Kiều và Cố Đình Quân
      ----------------------------------------
      Lời của editor : Văn án chỉ vỏn vẹn vài dòng vậy thôi . Nhưng mình hứa với các bạn đây chắc chắn bộ truyện hấp dẫn đấy . Hy vọng nhận được ủng hộ từ mọi người :yoyo45:
      Đợt này mình phải làm thêm nên cố gắng đăng 1 tuần 3 chap vào các thứ 3 - 5 và 7 . Khung giờ 20h-20h30 nhé để các bạn đỡ phải chờ ::yoyo12:
      -------------------------------------------------------------
      Last edited: 24/6/18
      dhtt, thuyt, LyLy Mai6 others thích bài này.

    2. Hằng Lê

      Hằng Lê Năm tháng dễ tan, thỉnh người trân trọng Administrative

      Bài viết:
      3,881
      Được thích:
      67,042
      Do truyện này bạn đăng ở nhà riêng nữa nên mình chuyển sang khu vực sưu tầm nhé
      Đằng Minh thích bài này.

    3. Đằng Minh

      Đằng Minh Member

      Bài viết:
      5
      Được thích:
      58
      Xin lỗi các nàng vì chiều nay edit đau bụng dữ dội nên giờ mới đăng được :yoyo25::yoyo25:



      Chương 1
      Mùa đông năm nay trời rét đậm , ngoài trời bão tuyết gào rú ngừng , từng đợt gió bắc thổi qua quấn lấy những bông tuyết tán loạn trong khí mang đến cho người ta cảm giác lạnh thấu xương .

      chiếc xe xa hoa chậm rãi dừng trước cửa khách sạn Cáp Nhĩ Tân , ngay lập tức liền có vài hầu từ trong chạy ra cung kính mở cửa xe .

      nữ tử mặc sườn xám tinh xảo , khuôn mặt xinh đẹp như tranh vẽ bước xuống xe . Giày cao gót tinh tế giẫm tuyết lưu lại chút dấu vết .

      Sau lưng người hầu nhanh tay mở ô lên , từng bông tuyết rơi điểm xuyết cây dù đỏ tạo thành khung cảnh tuyệt đẹp .

      Bước vào trong khách sạn khung cảnh ấm áp , ca múa vui vẻ hoàn toàn đối lập với thời tiết lạnh thấu xương ngoài trời .

      " Tiểu thư người đến đủ , tôi sắp xếp ổn thỏa giờ khách lầu hai chờ ngài " .

      Đúng vậy nữ tử này phải ai khác chính là Đường Kiều , chủ nhân của khách sạn Cáp Nhĩ Tân trong những khách sạn có tiếng nhất trong giới thượng lưu .

      Đường Kiều gật đầu tỏ ý hiểu rồi lên lầu hai , nhàng gõ cửa , giọng trong trẻo như tiếng chim hoàng oanh vang lên .

      " Từ Tiên sinh để ngài phải chờ lâu rồi " .

      Từ tiên sinh nghe thấy giọng liền lập tức đứng lên , bắt tay với nàng mang theo vài phần câu nệ .

      thầm quan sát Đường Kiêu , nữ tử này quả giống như lời đồn phong thái xinh đẹp thể dùng vài ba câu để được , lông mày lá liễu , đôi môi đào quyến rũ , mặc dù gần ba mươi nhưng vẫn xinh đẹp khiến người ta dời mắt được .

      Đường Kiêu khẽ nhếch môi hỏi thăm vài câu .

      " Từ tiên sinh đường xá xa xôi đến đây vất vả cho ngài rồi " .

      Nghe vậy Từ tiên sinh lập tức nhớ tới mục đích đến đây , trong lòng thầm chửi chính mình quá lỗ mãng rồi , sau khi tự kiểm điểm bản thân Từ tiên sinh liền khéo léo trả lời .

      " Đa tạ Đường chủ quan tâm , được nhìn thấy phong thái của ngài ta mệt nhọc chuyến cũng đáng thôi " .

      cũng muốn quanh co lòng vòng nhiều , vài câu khách sáo liền hít hơi sâu liền trực tiếp thẳng vào vấn đề .

      " Thực dám dấu diếm , lần này mạo muội đến gặp Đường chủ là vì nhà chúng tôi là hiệu buôn bán đồ Tây . nay xà bông thơm , kem dưỡng da đều là hàng cực kỳ khó nhập và hiếm vậy giá thành còn khá cao . Nghe Đường chủ có ít phương pháp có thể nhập hàng từ Thượng Hải . biết tại hạ có thể có cơ hội được cùng hưởng chén canh " .

      Đường Kiều trong giới doanh nhân có chút danh tiếng , nàng lại có rất nhiều mánh làm ăn . Rất nhiều đối thủ làm ăn bị cách buôn bán của nàng phen trao đảo phá sản vì ít khách cũng lỗ vốn nặng nề .

      Đường Kiêu nâng chum trà lên , ngón tay thon dài được bảo dưỡng tỉ mỉ . Hiên nay thịnh hành mẫu móng tay mẫu đơn đỏ thẫm , nếu là người khác tô lên dễ khiến gây cảm giác dung tục . Nhưng với nàng , móng tay đỏ sẫm kết hợp với đôi bàn tay mịn màng như gốm sứ thượng hạng chẳng hề làm cho người ta có cảm giác ngột ngạt , chỉ cảm thấy muốn nâng niu đôi tay đó , quả là báu vật trời sinh .

      Qủa lắc đồng hồ cứ chầm chậm quay , phát ra thanh trầm đục . Từng phút giây trôi qua trong yên tĩnh . Đến Từ tiên sinh lăn lộn trong giới kinh doanh lâu cũng tránh khỏi cảm giác ngột ngạt , khẩn trương.

      Kỳ đường dây cung cấp hàng hóa cũng nhiều , tại chiến liên miên . Hàng quý hiếm trong kho càng ngày càng ít . Mà gần đây cũng là đen đủi , người ngoài đồn đãi buôn bán giả dối . Thậm chí còn có người ác ý đen ăn đen . biết là ai hãm hại như vậy .

      tại mỗi bước của đều rất khó khăn muốn tiến cũng được mà lùi cũng chả xong . Cho nên chỉ còn lựa chọn chạy đến tìm Đường Kiều này hỗ trợ .

      Thấy nàng lâu chưa đáp lại Từ tiên sinh khỏi khẩn trương xoa xoa đôi tay .

      Đường Kiều chậm rãi thưởng thức trà , khẽ liếc nhìn vẻ mặt Từ tiên sinh thấy đối phương khẩn trương , khẽ hé đôi môi đỏ mọng .

      " Chia chén canh cũng phải điều khó khăn gì , ta thấy Từ tiên sinh rất có thành ý . Chỉ là biết thành ý của ngài có bao nhiêu đây ? "

      Từ tiên sinh lập tức duỗi ra ngón tay .
      Đường Kiều ý tứ sâu xa cười cười , lắc đầu .

      " Thêm ba vạn " .

      Từ tiên sinh có phần nôn nóng , nắm chặt tay .

      " Cái này .....ta cần nghĩ lại " .

      Đường Kiều cũng miễn cưỡng .
      " Được thôi , vậy ta nghĩ chén trà này ngài cứ từ từ thưởng thức thứ lỗi cho ta thể bồi được " .

      Nàng tựa như chẳng hề tiếc nuối , đứng dậy chuẩn bị ra tới cửa liền nghe thấy thanh gấp gáp vọng phía sau .

      " Chờ chút " .

      kỳ còn đường lui mặc dù điều kiện của Đường Kiều hà khắc , nhưng còn cách nào khác nếu muốn cứu lấy sản nghiệp nhọc công xây dựng chỉ còn nước đáp ứng .
      Thấy Đường Kiều vẫn có ý định , Từ tiên sinh liền gian nan .

      " Ta đồng ý " .
      P
      Nghe vậy Đường Kiều liền lộ ra gương mặt tươi cười xán lạ .

      " Từ tiên sinh quả là người rất sáng suốt " .

      -----------------------------
      Đường Kiều ngồi ghế gỗ lim, ánh trăng xuyên qua song cửa sổ chiếu vào phòng . Giờ này đường còn bóng người , những mái ngói xa xa phủ đầy tuyết trắng , đèn hai bên chiếu xuống con đường phủ đầy tuyết khiến cho người ta cảm giác ướt lạnh như thấm vào da thịt .

      Nàng yên tĩnh ngồi chỗ kia , tiếng gõ cửa khẽ vang lên trong đêm tối . Đường Kiều ngẩng đầu nhìn về phía cừa , người đến là trợ thủ đắc lực của nàng Cổ Nhị . Là người được nàng cứu đường tìm nơi cung ứng hàng . trong những thủ hạ mà nàng tín nhiệm nhất .

      Cổ Nhị mở miệng báo cáo .

      " Tiểu thư , Từ tiên sinh kia ký hợp đồng cung ứng , ngu ngốc lại biết số hàng hóa của chính là do người của ta gây khó dễ " nghĩ đến đó giọng khỏi có chút vui vẻ .

      Chỉ là Đường Kiều ngược lại cũng cảm thấy vui vẻ như vậy , nàng chỉ yên tĩnh khẽ phân phó .

      " Điện báo ta gửi Thất gia ngươi chuyển chưa ? " .

      Cổ Nhị : " gửi qua , ngài yên tâm " .

      Đường Kiều gật đầu , nàng : " Ngươi làm việc ta liền yên tâm , xuống " .

      Dường như Cổ Nhị có chút phân tâm , nhưng rất nhanh liền lấy lại tinh thần nhanh chóng lui xuống , trước khi còn quên đóng kỹ cửa .

      Hàng năm có ngày , tiểu thư xử lý xong tất cả mọi chuyện đều nhốt mình ở trong phòng , khóc hồi .

      Đường Kiều nhàng cười cái đầy thê lương . Mọi người đều cảm thấy nàng nắm trong tay Cáp Nhĩ Tân đủ để làm mưa làm gió phương , nhưng lại hề hay biết . Nàng cũng chỉ là quân cờ trong tay người khác mà thôi .

      Nhưng nàng cũng để ý là quân cờ trong tay người ta , năm đó nếu như gặp được Thất Gia , nếu như trở thành con cờ sống trong thời loạn lạc này . biết nàng có thể giữ nổi mạng sống đến hôm nay hoặc là nàng giống như những nương xui sẻo ngoài kia phải lấy chính thân xác của mình để dành giật từng phút giây của sống .

      Tóm lại , kết cục đều rất tồi tệ .

      Cho nên nàng cam tâm tình nguyện làm quân cờ , người người đều phải kiêng kị ba phần .

      Đường Kiều cảm giác bản thân có cái gì phải tiếc nuối , cuộc sống chính là như vậy có được tất có mất . Hôm nay nàng trở nên yếu đuối như vậy là vì hôm nay chính là ngày dỗ của mẫu thân .

      Nàng đứng dậy đến trước tủ rượu rót cho mình chén , chất lỏng trong ly khẽ xao động màu đỏ như máu .

      Đường Kiều khẽ nhấp ngụm từ khi mẫu thân nàng qua đời . Đường gia bắt đầu suy tàn đến mức thể cứu vãn .

      Nếu như phải do cha nàng nạp thiếp , dẫn kia về nhà gia đình họ vẫn có khả năng hòa thuận sống nhưng tháng ngày sung túc . Nhưng mẫu thân lại bị nữ nhân kia hại chết . Cha nàng cũng vì mu muội nghe theo ta mà sai đường .

      Ai có thể nghĩ tới , bà chủ của Cáp Nhĩ Tân này hai mươi năm trước từng là đại tiểu thư Đường gia được chiều chuộng ở Thượng Hải .

      Khiến gia đình nàng tan cửa nát nhà như vậy nhưng nữ nhân kia vẫn sống tốt .

      Con của ta cũng sống tốt , lấy người chồng rồi leo lên thành trưởng quan phu nhân .
      Đường Kiều mỗi ngày đều thể say giấc , nghỉ đến nữ nhân ác độc kia nàng liền hận thể giết ta hàn nghìn hàng vạn lần . Nàng ngửa đầu đem ly rượu đỏ uống hơi cạn sạch .

      Trong mắt lên tia hận ý , nàng chỉ có nguyện vọng , chỉ mong đến ngày có thể trở về bến Thượng Hải giết chết người đàn bà ác độc kia .

      Những năm qua mỗi ngày , nàng đều cậu nguyện mình có cơ hội trở về nhưng ước muốn năm này qua năm khác vẫn chưa thực được .

      Đến khi nào nàng mới có cơ hội đây ?

      " A " .
      Đường Kiều bỗng cảm giác cơn co rút đau đớn từ trái tim truyền đến , nàng cúi đầu đè lại cơn đau trước ngực, nhưng ích gì cơn đau bén nhọn vẫn lan ra dường như muốn làm tê liệt trái tim nàng .

      Nàng chẫm rãi trượt xuống tựa vào cạnh bàn , mồ hôi to như hạt đậu rơi xuống dọc theo hai bên thái dương , nàng muốn mở miệng chuyện lại chỉ phun ra búng máu .

      " Cổ , Cổ Nhị ...."
      Nàng càng ngày càng đau , tâm cũng đau , nàng nhìn chai rượu cách đó xa gắt gao nhìn thẳng , cắn môi .

      " Độc ...".

      Chưa hết câu nàng liền té ngã đất , đau đớn khiến nàng phải nắm chặt chiếc thẳm .

      Hơi thở ngày càng mong manh , trong mơ hồ nàng trông thấy cửa phòng được nhàng đẩy ra , có người nhàng bước đến . Đường Kiều cố gắng muốn ngẩng đầu nhìn đến tột cùng là ai hạ độc , nhưng lại cảm thấy toàn thân đều vô lực chút khi lực để gắng gượng cũng có , trong mơ hồ chỉ có thể nhìn thấy đôi giày da dừng trước mặt .

      Người kia khẽ cúi xuống nắm lấy cổ tay nàng .

      Đường Kiều biết người đó muốn cứu nàng hay chỉ đến xác minh nàng chết chưa vì lúc này nàng đủ sức để mở mắt nữa rồi ....

      biết qua bao lâu , nàng mơ màng nghe thấy tiếng Cố Nhị khóc .....

      Dân quốc năm 1937 . Chủ nhân Cáp Nhĩ Tân Đường Kiều bị ám sát , hương tan ngọc nát lúc đó nàng chỉ mới 35 tuổi . Các đối tác làm ăn dựa vào Cáp Nhĩ Tân lâm vào trận hoảng loạn .
      --------------------------------------
      Tác giả có lời muốn : Mở hố mới a~~~ mọi người đừng tiếc like + bình luận a~~~ ! Câu truyện chỉ vừa mới bắt đầu cần mọi người nhiệt tình góp ý nha ( ^ 3 ^ ) .
      Trọng điểm đây!!!! Truyện mặc dù thuộc thể loại dân quốc nhưng bối cảnh đều . Tất cả nhân vật đều có thực . Mọi người có thể quăng gạch , có thể vung hoa . Nhưng lần nữa nhắc lại , truyện cùng lịch sử có chút xíu quan hệ nào đâu nhaaaa .
      Last edited: 17/6/18
      nhimxu, Parvarty, Quýt Đường12 others thích bài này.

    4. 1900

      1900 Well-Known Member VIP

      Bài viết:
      190
      Được thích:
      1,190
      Nhảy hố thôi
      Đằng Minh thích bài này.

    5. Đằng Minh

      Đằng Minh Member

      Bài viết:
      5
      Được thích:
      58
      Chương 2
      Bến Thượng Hải , tháng tư trước tết Thanh minh luôn là thời điểm nhiều mưa nhất . Tiếng mưa rơi ngoài hiên tí ta tí tách hòa quyện cùng hương cỏ tươi tạo lên khung cảnh yên bình .

      Cái cảm giác yên bình giản dị đó vẫn luôn hằn sâu trong tâm trí nàng . Nhiều năm sau nàng dù quen với khí hậu lạnh giá ở Cáp Nhĩ Tân cũng sao quên được nó .

      Giờ phút này quanh quẩn trước mũi Đường Kiều là hương vị quen thuộc của cơn mưa nơi quê nhà , khiến nàng phải phái ngốc ngồi trước bàn trang điểm .

      Nhìn vào trong gương là khuôn mặt xinh đẹp tươi trẻ của thiếu nữ , mắt hạnh má đào , lông mi dài thỉnh thoảng lại chớp chớp như chiếc quạt khiến người ta thương , đôi môi tô son mà đỏ, ướt át như món thạch mùa hè mát lạnh, bên khóe miệng là cái má lúm đồng tiền nho trông vừa tinh nghịch lại đáng .

      Đường Kiều nhàng nâng bàn tay lên , khác hẳn với bàn tay sơn móng đỏ lúc nàng 30 . Đây là đôi tay nhắn xinh đẹp như chiếc ngó sen , móng tay được cắt tỉa gọn gàng tô thêm bất kì cái gì , nàng đưa bàn tay lên thử vuốt ve gương mặt trước mắt , rồi bất ngờ nhéo cái mạnh .

      Đau quá ! .

      Nàng quay đầu lại , ánh mắt quét qua đánh giá toàn bộ căn phòng .

      Đối diện bàn trang điểm nàng ngồi là tấm bình phong được dệt từ gấm Tô Châu , thêu đầy những khóm hoa cùng đàn bướm tinh sảo sống động như . Tấm bình phong này là trong những món quà quý giá nhất mà nàng được tặng . An phu nhân cùng mẫu thân nàng là bạn thân từ thủa , tình cảm thân thiết giống như chị em ruột , năm đó nàng sinh ra phu nhân liền tiếc gì mà tặng luôn chiếc bình phong quý giá này cho nàng .

      Từ đó đến giờ tấm bình phong vẫn luôn được đặt trong phòng Đường Kiều đến tận khi Đường gia lâm vào cảnh sa sút .

      Bên cạnh bình phong là chiếc bàn gỗ đỏ phía đặt bình sứ Thanh Hoa , trong bình cắm vài nhánh bách hợp vừa mới hái tỏa hương thơm ngát . Từ khi hiểu chuyện Đường Kiều có niềm thích đặc biệt đối với những bông hoa bách hợp , nàng cảm thấy loài hoa này thuần khiết cao quý . Lại kiên cường hệt như tính cách nàng.

      Lại nhìn tiếp , ở phía trong góc là chiếc giường La Hán được làm bằng gỗ đỏ , phía lót đệm tơ vàng . Mẫu thân nàng chỉ có đứa con , cưng chiều từ hận thể đem hết đồ vật tốt nhất cho nàng . Trong phòng nàng từ chiếc tăm kẽ lược đều là đồ vật quý giá .
      Đường Kiều quét mắt nhìn lượt , quang cảnh vẫn vậy nhưng trong lòng nàng lại bất chợt hoảng hốt .

      ” Tiểu thư người tỉnh rồi sao ? ” . nha hoàn cười tủm tỉm vén mành bước vào phòng .

      Nghe vậy , Đường Kiều chuyển tầm mắt nhìn về phía người vừa vào , đây là nha hoàn Tứ Diệp vẫn luôn phụ trách việc hầu hạ nàng từ đến giờ .

      Chợt nhìn đến khuôn mặt tươi cười của Tứ Diệp , trong nháy mắt ký ức về cái chết của nàng ấy như lên trước mắt nàng .

      ” Ta …….” Đường Kiều phát giọng mình có chút khàn khàn .

      Nàng có chút quen nhưng vẫn tiếp tục hỏi . ”mẫu thân ta giờ ở đâu ? “

      Tứ Diệp cười : ” Phu nhân vẫn còn ở Phật đường vì ngài cầu phúc đó …..”

      Nhưng nàng chưa kịp hết câu thấy tiểu thư chạy nhanh ra ngoài đến nỗi còn quên mang giày .

      Đường Kiều hai mươi năm được nhìn thấy mẫu thân , dựa theo kí ức nàng chạy nhanh lên lầu của Phật Đường .

      Qủa nhiên , trước bàn thờ Bồ Tát khói lượn lờ , Đường phu nhân quỳ đệm cầu nguyện thập phần thành kính .

      Đường Kiều dựa vào cửa thở dốc , nhìn thấy thân ảnh của mẫu thân bao nhiêu năm chưa được gặp lại , tâm tình liền kích động . Tuy rằng nàng biết vì sao mình lại có thể quay lại thời thiếu nữ , nhưng khi nhìn thấy mẫu thân những khổ sở chất chưa bao nhiêu năm trong kiếp trước liền vỡ òa thành dòng lệ , nhào vào ngực bà khóc lớn .

      Đường phu nhân hiểu được những gì Đường Kiều phải trải qua . Chỉ cho rằng nữ nhi bị uất ức . Liền nhân từ ôm nàng vào lòng nhàng : ” Ai khiến U U phải khóc đến nông nỗi này đây ? đừng khóc đừng khóc , là đại nương rồi mà tính tình còn trẻ còn như vậy ” .

      U U là nhũ danh lúc của Đường Kiều , nhưng từ khi nàng tiếp nhận Cáp Nhĩ Tân hai mươi năm chưa từng được người nào gọi như vậy .

      Đường Kiều run run tự đưa tay cắn mình cái đau .

      phải nằm mơ ! .

      Khi xác định đây phải nằm mơ nước mắt còn tuôn ra nhiều hơn .

      Nàng trở lại , thể tin được nàng trở lại .

      Thấy nàng khóc dứt Đường phu nhân nhàng hỏi : ” Nha đầu này sao lại có thể khóc nhiều như vậy chứ , phải chăng….”

      Bà dừng chút cẩn thận : ” Con cùng a Hành lại giận dỗi gì hả ? ” .

      Nghe thấy cái tên này , thân thể Đường Kiều lập tức cứng đờ . Đường phu nhân cho rằng mình đoán trúng trong lòng có chút bất đắc dĩ , nhưng vẫn giọng khuyên nhủ con : ” Đừng để ý đến nha đầu chết tiệt kia . Con là tiểu thư khuê các, là cành vàng lá ngọc của ta. Còn nó chỉ là con của kẻ ngoài sinh chẳng lẽ có thể so sánh với con sao ? “

      Đường Kiều đem khuôn mặt chôn trong lòng Đường phu nhân , lệ rơi ngừng .

      Đường phu nhân thấy nữ nhi khóc thành ra như vậy , càng thêm đau lòng . Vừa lấy khăn nhàng lau giọt lệ khóe mắt con vừa nghiêm túc : ” U U của chúng ta so với nàng ta còn tốt đẹp hơn trăm ngàn lần . Nào nào chỉ là cảm lạnh chút mà khóc đến mức này . Làm mẫu thân đau lòng chết mất ” .

      Đường Kiều trả lời chỉ cố chấp ôm Đường Phu nhân .

      Cuộc hôn nhân của phụ thân và mẫu thân nàng vốn dĩ là do cha mẹ hai bên may mối sắp đặt . Tuy vậy hai người ở với nhau nhiều năm cũng nảy sinh chút tình nghĩa . Chỉ là giờ là thời đại tân thời . Mọi người đều hướng đến những lối sống mới mẻ và đại hơn , phụ thân nàng cũng ngoại lệ . Ông đọc nhiều sách , thấy nhiều điều mới mẻ liền cảm thấy người vợ cùng kết tóc bao năm nay có gì thú vị . Do vậy liền ra ngoài tìm nương cùng có tư tưởng tân thời như ông làm đồng học .

      việc vừa mới bắt đầu được vài tháng nhà ngoại của Đường phu nhân biết , liền dùng quyền thế cương quyết chặt đứt mối nghiệt duyên này .

      Chuyện qua rất nhiều năm rồi , nhưng lại ngờ năm ấy Đường Kiều chỉ mới ba tuổi . Phụ thân nàng lại lần nữa dẫn theo nữ nhân đó về . Lúc đó Đường Hành được sinh ra chỉ kém nàng tuổi . Nghe năm đó khi chia tay với phụ thân nàng người phụ nữ đó có thai , dám quấy rầy Đường gia chỉ cắn răng ra mang theo đứa con ăn uống kham khổ suốt hai năm .

      Ván đóng thuyền , còn cách nào khác Đường phu nhân chỉ có thể chấp nhận cho bọn họ vào cửa .

      ra ban đầu Đường Kiều cũng quá chán ghét hai người này . Nhớ lại lúc đó Hồ Như Ngọc luôn giả bộ nhu thuận yếu đuổi mà Đường Hành cũng vậy luôn dùng bộ dáng hiền lành lấy lòng người khác . Đường Kiều hồi đó ngu ngốc lại dễ tin người , dần dần nảy sinh hảo cảm với người em cùng cha khác mẹ này .

      Thậm chí có đôi lúc mẫu thân nàng hay trách hai mẹ con họ , nàng thầm nghĩ mẫu thân làm quá lên chuyện bé xé ra to .

      tại , Đường Kiều nhìn lại bản thân trong quá khứ . Chỉ cảm thấy oán hận chính mình ngu ngốc nhìn thấu lòng người . Chờ đến khi nàng nhận ra còn là đối thủ của Hồ Như Ngọc rồi .

      Khi đó Hồ Như Ngọc nhờ mối hôn của Đường Hành trở thành người nhà với trưởng quan . Yép buộc nàng phải rời xa quê hương.

      Nghĩ đến đây nàng bất giác nắm chạt tay , tia tàn nhẫn trong mắt ra .

      Nàng sớm còn là nương đơn thuần hiểu đời nữa rồi . Bao nhiêu năm ngậm đắng nuối cay mới dành được danh tiếng ở Cáp Nhĩ Tân rèn luyện nàng thành con người có dã tâm .

      ” Mẫu thân hiểu con thích nghe ta điều tốt về mẹ con ta , nhưng hai người đó phải dạng tốt đẹp gì ” Đường phu nhân ánh mắt nhu hòa , nhàng khuyên nhủ nữ nhi : ” Ta chỉ sợ con bị bọn họ lừa ” .

      Đường Kiều ngẩng đầu giọt nước mắt trong suốt còn đọng lại bên khóe mắt .

      Nàng ngoan ngoãn gật đầu thanh mềm mại : ” Mẫu thân con biết hai người họ phải người tốt rồi “

      Đường phu nhân kinh ngạc nhìn về phía con , bà cứ cho rằng phải tốn nhiều thời gian mới lay chuyển được nữ nhi ngờ nó nghĩ thông suốt từ lâu .

      Bà lại cẩn thận hỏi lại : ” Bọn họ làm gì con hả ? “

      Đường Kiều cúi đầu ,ngay sau đó lại ngẩng đầu lên , điềm đạm đáng : ” Bọn họ sao có thể làm gì con được chứ , nhưng con mơ thấy nàng ta hại mẫu thân ” .

      xong nàng lại lần nữa nhào vào lòng Đường phu nhân sụt suỵt : ” Làm hại mẫu thân của con bọn họ xấu “

      Trong giọng còn pha lẫn vài phần trẻ con .

      Đường phu nhân chợt sửng sốt , biểu cảm mặt càng thêm phần nhu hòa , giọng : ” Đứa trẻ ngốc , giấc mơ chỉ là giả thôi “

      Đường Kiều đáp , nàng chỉ lẳng lặng dựa vào người mẫu thân vừa ngước đầu lên liền nhìn thấy Phật Đường .

      Nàng cứ như vậy nhìn trong chốc lát , đột nhiên cất tiếng : ” Mẫu thân , người dạy ta cách niệm kinh Phật

      Đường phu nhân nghe vậy càng thêm giật mình , tại hầu như tất cả mọi người đều nghĩ học những cái này thú vị bằng những thứ tân thời . Ngày xưa khi bắt Đường Kiều niệm kinh nàng liền chịu kiên nhân ngồi yên . Do vậy đối với cầu này của con Đường phu nhân có chút ngạc nhiên .

      ” Con muốn niệm kinh Phật ? “

      Đường Kiều nghiêm túc gật đầu , biểu tình thập phần thành kính : ” Con phải cảm tạ Quan nương nương vì phù hộ cho mẹ con ta “

      Đường phu nhân tuy rằng biết vì sao nữ nhi lại đột ngột thay đổi , nhưng thay đổi này khiến bà rất vui , cũng chiều theo ý nàng .

      Đường Kiều buông mẫu thân ra , quỳ gối đêm hương chắp tay trước ngực thành kính cầu nguyện .

      Bỗng loạt tiếng bước chân truyền đến , giọng thanh thúy vang lên : ” Phu nhân , tỷ tỷ ở đây sao ? “

      là nhắc đến Tào Tháo là Tào Tháo đến luôn .

      Người phát ra giọng này ai khác chính là Đường Hành .

      Nàng ta chỉ đứng ở cửa bước vào , người ngoài nhìn qua thấy đây quả là bộ dáng thập phần ngoan ngoãn .

      Cũng chính bởi nàng ta ngụy trang quá giỏi như vậy mới khiến Đường Kiều của ngày xưa ngu ngốc mà tin tương . Nhưng nay khác nàng để nàng ta dắt mũi nữa .

      Đường phu nhân muốn nhắc nhở , Đường Kiều liền đè lại tay mẫu thân , ngay sau đó nở lụ cười khoan dung nàng : ” Vào

      Đường Hành đẩy cửa phòng bước vào liền nhìn thấy Đường Kiều quỳ gối đêm hương , trong mắt lên tia kinh ngạc . Nhưng rất nhanh thay vào đó là nụ cười e lệ : ” Chị , Đường ca tới rồi “

      Thừa dịp Đường phu nhân nhìn thấy liền trộm chớp mắt hai cái với nàng .

      Đúng là bộ dáng của người em tốt giúp chị dối mẹ chốn chơi mà .

      Đường Kiều liền xoay qua với Đường phu nhân : ” Mẫu thân , thời gian trước con bị bệnh đều phải ở trong nhà có chút ngột ngạt liền đòi Đường ca dẫn xem phim . ngờ hôm nay lại tới

      Dừng chút , nàng lộ ra nụ cười trẻ con , nhàng lắc tay Đường phu nhân làm nũng : ” Người cho con với ca ca nhé ? “

      Đường Phu nhân bởi vì trượng phu si tình với tân thời niền có ấn tượng tốt đẹp với những thứ mới mẻ từ phương Tây . Mỗi lần Đường Kiều ra ngoài đều kiếm lý do cùng Đường Hành gạt Đường Phu nhân .

      Chỉ là lần này Đường Kiều lại thẳng lý do với mẫu thân .

      Đường phu nhâ quả thích mấy thứ đó , chỉ là nhìn thấy nữ nhi lại mềm nóng , : ” Được ,

      Đường Kiều liền nở nụ cười sáng lạn , dường như người vừa khóc to trong lòng mẫu thân kia phải nàng .

      Nàng ôm cổ Đường phu nhân rồi hôn lên mặt mẫu thân cái , vui vẻ : ” Cảm ơn mẫu thân ! “

      Hành động đột ngột này của nàng khiến hai người trong phòng đều sửng sốt.
      Last edited: 22/6/18
      nhimxu, Parvarty, Tuyết Liên14 others thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :