1. QUY ĐỊNH BOX TRUYỆN SƯU TẦM :

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] [dấu cách] - [dấu cách] [Tác giả] [Số chương]
    ----•Nội dung cần:
    - Hình minh họa (bìa truyện, hình ảnh,etc,...)
    - Nguồn
    - Tác giả
    - Tên editor +beta
    - Thể loại
    - Số chương
    Đặc biệt chọn canh giữa cho đoạn giới thiệu
    ---- Quy định :
    1. Chỉ đăng những truyện đã có ebook và đã được public trên các trang web khác
    2 . Chỉ nên post truyện đã hoàn đã có eBook.
    3. Trình bày topic truyện khoa học, bôi đen số chương để dễ nhìn
    4 . Cần có trách nhiệm post đến hết truyện. Nếu không thể tiếp tục post liên hệ Ad và Mod

Kinh Niên Lưu Ảnh - Như Thị Phi Nghênh (42c+4NT)

Thảo luận trong 'Hiện Đại'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. Matcha2604

      Matcha2604 Well-Known Member

      Bài viết:
      582
      Được thích:
      1,769
      Chương 15:

      Việc du học ở Tây Ban Nha chỉ cần hai năm, nhưng sau khi hoàn thành khóa học Triển Nhược Lăng lập tức quay về nước, lựa chọn tiếp tục ở lại Tây Ban Nha, đến làm việc tại doanh nghiệp Trung Quốc ở thành phố Barcelona.

      Triển Cảnh Việt và bố mẹ nỡ để con thân mình ở đất nước xa lạ, có điều mọi người cũng biết kinh nghiệm làm việc ở Tây Ban Nha có thể giúp cho bản sơ yếu lý lịch sau này của thêm phần nổi bật, việc này đối với quá trình tìm việc ngàn vạn cái lợi mà tổn hại gì, vì vậy cũng đồng ý với quyết định này của .

      Triển Nhược Lăng ở lại Tây Ban Nha đến đầu năm thứ ba, Triển Cảnh Việt và Thái Ân Kỳ kết thúc mối tình marathon tám năm, nắm tay nhau cùng bước vào sảnh đường hôn lễ.

      Trước hôn lễ của Triển Cảnh Việt và Thái Ân Kỳ, Triển Nhược Lăng đáp chuyến bay từ Barcelona về thành phố N dự đám cưới của trai. Ngày về nước, Triển Cảnh Việt đưa Thái Ân Kỳ cùng đến sân bay đón .

      Triển Cảnh Việt tận mắt nhìn thấy em liền đau lòng thôi: “A Lăng, sao em lại gầy đến thế này?”

      Thái Ân Kỳ cũng có phần lo lắng cuộc sống của ở Tây Ban Nha tốt, hỏi: “A Lăng, có phải em quen với Tây Ban Nha ?” Trước khi Triển Nhược Lăng ra nước ngoài, vẫn thường gặp gỡ chị ấy, vì vậy quan hệ chị dâu em chồng hề tồi chút nào.

      Triển Nhược Lăng ôm lấy cánh tay của chị dâu tương lai: “ sao cả. ở ba năm rồi mà, có gì quen nữa đâu ạ.”

      Triển Cảnh Việt chau mày, lên tiếng: “Em vẫn nên sớm kết thúc công việc bên đó rồi về nước . Em ở nhà, mỗi ngày bố mẹ đều nhắc nhắc lại bên tai mong em sớm trở về đấy. tin em hỏi A Kỳ mà xem.” Mặc dù ban đầu tán thành việc Triển Nhược Lăng ở lại Tây Ban Nha làm việc, thế nhưng có những lúc cảm thấy em mình ở nước ngoài quá cực khổ, hy vọng có thể sớm ngày trở về.

      “Dạ. Biết rồi mà, biết rồi mà.” Triển Nhược Lăng gật đầu như trống bỏi, cười với Thái Ân Kỳ : “Chị Kỳ, hai em nhiều lời thế, sau này chị phải cố chịu đấy.”

      Thái Ân Kỳ đưa mắt nhìn Triển Cảnh Việt, bày ra vẻ mặt bất lực lên tiếng, “đúng thế. May mà chị cũng quen rồi.”

      Sáng sớm hôm sau, cả nhà bốn người cùng nhau viếng mộ.

      là đầu tháng hai, buổi sớm ở nghĩa trang vẫn còn chìm trong lớp sương mù mỏng, gió từng cơn thổi qua, khiến người ta bất giác có chút lành lạnh.

      Mẹ ngồi xổm mặt đất, lấy hoa quả bày ra trước mộ, nhìn vào di ảnh của Triển Cảnh Vọng đông dài rất nhiều điều: “A Vọng, chị con từ Tây Ban Nha về rồi, hôm nay cùng với cả nhà đến thăm con, lâu lắm rồi con chưa gặp chị phải ?... hai con ngày mai kết hôn rồi”

      Triển Nhược Lăng đem bó hoa vẫn ôm trong tay đặt cạnh chỗ hoa quả, sau đó ngồi xuống trước mộ, chắp hai tay trước ngực, khẽ thầm: “A Vọng, chị về rồi. Xin lỗi, lâu như vậy đến thăm em. Ngày mai hai kết hôn rồi, em phải phù hộ cho hai và chị Kỳ sống hạnh phúc với nhau nhé.”

      Tàn nén hương, cả nhà vẫn còn tần ngần ở lại lúc rất lâu, sau đó mới bắt đầu thu dọn ra về.

      Buổi tối, Triển Nhược Lăng gọi điện thoại cho Trình Tư Dao khi ngồi ở phòng khách xem TV.

      Trình Tư Dao nhận được điện thoại của hoàn toàn bất ngờ: “Triển Nhược Lăng? Trời ạ, ngạc nhiên đấy! Cậu về rồi à?” Năm ngoái kết thúc việc học ở Singapore trở về nước, tại làm việc trong công ty chuyên về quảng cáo.

      “Đúng vậy, mình về rồi.” Phản ứng của Trình Tư Dao sôi nổi như thế, khiến Triển Nhược Lăng cũng bị lây lan cảm giác vui vẻ.

      “Về khi nào đấy? Cuối cùng biết gọi điện thoại cho mình rồi à?” Sau khi cơn hứng khởi qua , Trình Tư Dao bắt đầu chuyển sang khởi binh vấn tội.

      Triển Nhược Lăng áy náy : “Mình mới về ngày hôm qua thôi, cả sáng nay ngủ vùi, vẫn chưa điều chỉnh được chênh lệch múi giờ.”

      Tán gẫu vài câu, Trình Tư Dao biết ngày mốt về lại Tây Ban Nha, thể kinh ngạc lên tiếng: “Ngày mốt về lại Tây Ban Nha? Mình còn tưởng cậu cần phải nữa chứ. Sao lại gấp gáp vậy? Mình định gặp mặt cậu này...”

      Triển Nhược Lăng vô cùng có lỗi : “ được rồi, mình chỉ xin nghỉ phép được vài ngày thôi. Ngày mai trai mình kết hôn, mình về là để tham dự hôn lễ của ấy, hôn lễ kết thúc là mình về lại Tây Ban Nha luôn...”

      trai cậu? ruột à?” Trình Tư Dao tò mò hỏi. luôn cho rằng Triển Nhược Lăng là con , biết ấy vẫn còn người .

      “Ừ. Nếu phải ruột, mình mới lười về đấy.”

      Triển Cảnh Việt từ ngoài bước vào vừa khéo nghe được câu này của Triển Nhược Lăng, liền đưa tay cốc lên đầu cái, cũng tiện tay đem hộp bánh quy giơ ra trước mắt .

      Trình Tư Dao vội vàng chúc mừng: “Ra là vậy, chúc mừng nhé, chúc mừng nhé!”

      “Cảm ơn cậu, lát nữa mình với ấy.” Triển Nhược Lăng nhón cái bánh quy cho vào miệng, ra hiệu Triển Cảnh Việt có thể mang .

      Bên kia điện thoại Trình Tư Dao lên tiếng hỏi: “Triển Nhược Lăng, cậu có ý định ở lại Tây Ban Nha quay về nữa đấy chứ?”

      Triển Nhược Lăng cười cười: “Cũng chưa biết chừng.”

      Trình Tư Dao thở dài, lại hỏi: “Vậy khi nào cậu trở về?”

      nữa. Nếu trở về mình cho cậu biết...”

      Kết thúc cuộc gọi, Triển Nhược Lăng dán mắt vào màn hình TV, những suy nghĩ trong đầu bắt đầu trôi dạt.

      Kỳ thực sâu trong lòng mình rất ràng, sớm muộn gì cũng về nước – cần biết ở lại Tây Ban Nha bao lâu nữa, cuối cùng nhất định quay về Trung Quốc.

      Nhưng còn , chưa hẳn như vậy.

      Năm ấy Ngôn Dật Khải từng có thể bao giờ quay về nữa.

      Đây có lẽ cũng là điểm giống nhau giữa , người nặng tình, cội nguồn ở đâu về lại nơi ấy, người nhà của đều ở đây, vì vậy cho dù ra sao cũng phải trở về. Còn người tự do phóng khoáng, chịu gò bó, có thể chọn ở lại Australia tiếp tục sinh sống.

      Ngày thứ hai sau khi hôn lễ của Triển Cảnh Việt và Thái Ân Kỳ kết thúc, Triển Nhược Lăng lên máy bay về lại Tây Ban Nha.

      Ngồi bên cạnh trẻ tuổi vô cùng xinh đẹp. Triển Nhược Lăng vừa vào chỗ ngồi lâu, liền có chàng trai ăn vận thoải mái trẻ trung bước đến, hy vọng có thể nhường chỗ cho mình. Triển Nhược Lăng vui vẻ đồng ý, vì vậy chuyển đến ngồi ở khoang thương gia.

      Khoang thương gia rộng rãi hơn khoang phổ thông rất nhiều, do đó chỗ ngồi cũng thoải mái hơn.

      Triển Nhược Lăng tìm đến chỗ ngồi vừa đổi được ngồi xuống, sau đó theo thói quen đưa mắt nhìn ra cửa sổ. ra cũng trùng hợp, máy bay nhiều lần như thế, gần như lần nào cũng ngồi ở vị trí ngay cạnh cửa sổ.

      Ngồi gần người đàn ông mặc tây trang lịch lãm, tướng mạo rất đẹp, ngũ quan đoan chính, ánh mắt sắc bén, vẻ mặt lạnh lùng điềm tĩnh, khó để đoán ra là người thành công, có địa vị trong xã hội.

      Triển Nhược Lăng nhìn người đàn ông toàn thân đều là quần áo đắt tiền bên cạnh, chợt nghĩ đến người khác.Trong lòng bất giác nghĩ: nếu như sau này mặc tây trang, có lẽ cũng rất đẹp mắt, có lẽ cũng là dáng vẻ tinh xã hội như thế này. Chỉ là, cả đời này định trước thể nào nhìn thấy hình ảnh ấy.

      Máy bay chuẩn bị cất cánh, tiếng thông báo bên trong khoang lại vang lên như thường lệ, nhắc nhở hành khách tắt tất cả phương tiện điện tử liên lạc.

      Đột nhiên nhớ lại lần ngồi máy bay đến Bắc Kinh ghi danh hồi năm nhất đại học, khi ấy ngồi máy bay đợi tin nhắn của Chung Khi.

      Còn bây giờ, cho dù nắm chặt điện thoại trong tay, bên trong đó lại chỉ có số điện thoại còn sử dụng nữa, cách nào có thể giống như trong trí nhớ, ngồi đợi tin nhắn của .

      Sau khi tiến vào tầng bình lưu, máy bay di chuyển rất ổn định.

      Triển Nhược Lăng nhắm mắt, chợp mắt chút. nằm mơ giấc mơ ngắn ngủi, dường như lại được quay trở về phòng học năm lớp 11.

      Trong giấc mơ, ngồi ở vị trí phía trước Ngôn Dật Khải. Chợt nghe phía sau có người gọi tên mình, vừa quay đầu lại liền nhìn thấy Chung Khi. ngồi bên cạnh Ngôn Dật Khải. Phòng học tối mờ mờ, mọi thứ như bị nhòe , chỉ nhìn thấy chiếc áo thun màu đen Chung Khi mặc, cả người như chìm giữa biển sương mù mờ ảo.

      Thực ra, còn nhớ dáng vẻ của nữa rồi.

      Học chung với hai năm, quãng thời gian quá ngắn ngủi trong con sông thời gian dài đằng đẵng, mà thời gian thân thiết với lại còn ngắn đến đáng thương hơn.

      Hơn nữa hai người, sáu năm gặp nhau.

      Những ngày tháng ở Tây Ban Nha, ngừng hồi tưởng lại, hy vọng có thể gom góp từng ký ức vụn vặt về khắc sâu trong lòng. Thế nhưng, chia cách quá nhiều năm, vài ký ức phai mờ dần theo thời gian, giống như đỉnh chóp của Kim tự tháp, dù muốn dù năm năm tháng tháng mài mòn những góc cạnh của nó.

      Nhưng vẫn biết người đó chính là .

      Chiếc áo thun đen kia mang theo hơi thở đặc trưng của .

      Vào lần gặp nhau cuối cùng, mặc chiếc áo thun đen dài tay hiệu Adidas, lưu lại trong ký ức bóng lưng màu đen.

      Thân ảnh màu đen đó giống như từng nhát dao khắc vào tim , mỗi lần đều nét vô cùng.

      Dư Tri Hàng gập chiếc máy tính xách tay màn hình LCD, dời tầm mắt, nhìn sang ngồi bên cạnh.

      Sau khi máy bay cất cánh, ánh mắt vẫn luôn nhìn ra ngoài, vẻ mặt phảng phất nét dịu dàng tĩnh lặng, ràng là gương mặt căng tràn sức sống, nhưng từ đáy mắt tĩnh mịch gợn chút sóng của , nhận ra vui, thậm chí có thể đơn.

      Triển Nhược Lăng thu hồi tầm mắt, đưa tay cầm ly nhựa đặt kệ trước mặt.

      Máy bay đột ngột rung lắc dữ dội, tròng trành cái, nước trong ly nhựa sóng sánh, tràn ra kệ nhựa sạch tinh tươm.

      vội vàng đặt ly nước xống, đưa tay vào túi tìm khăn giấy.

      Người bên cạnh bất ngờ chìa tay ra.

      nghiêng đầu nhìn, chỉ thấy người đàn ông ngồi bên cạnh tay cầm chiếc khăn tay đưa về phía mình, vẻ mặt ôn hòa thân thiện.

      Triển Nhược Lăng đưa tay nhận lấy, với ta: “Cảm ơn.”

      có gì.” Giọng trầm ổn của người đàn ông truyền vào tai, đặc biệt dễ nghe.

      Thân máy bay lại dao động, ngay sau đó loa thông báo bên trong khoang phát lên: “Quý khách kính mến!...”

      Máy bay gặp phải luồng khí ổn định.

      Dư Tri Hàng vừa lau nước văng kệ, vừa cười : “Thời tiết hôm nay thích hợp cho chuyến bay đường dài.”

      Triển Nhược Lăng cong khóe môi, “thế mà vẫn lên máy bay.” So với Bắc Kinh, từ thành phố N đến Tây Ban Nha nghi ngờ gì chính là chuyến bay đường dài.

      Dư Tri Hàng phất tay, biểu cảm mang theo vài phần bất lực: “Người trong giang hồ, thân bất do kỷ.”

      có lý.” Triển Nhược Lăng nhịn được mỉm cười.

      Dư Tri Hàng cũng cười theo, sau đó suy nghĩ chút lên tiếng hỏi : “Du học ở Tây Ban Nha?”

      Triển Nhược Lăng lắc đầu: “ phải. Mấy năm trước học xong rồi, bây giờ làm việc ở đó.”

      Dư Tri Hàng nhíu đôi mày dài đẹp đẽ: “ định về nước à?”

      “Đương nhiên phải. Người Trung Quốc đều tương đối nặng tình, chung quy vẫn là lá rụng về cội, tôi cũng phải ngoại lệ. Bất kể cuộc sống ở Tây Ban Nha tự tại ra sao, bất kể ở lại bao lâu, sau này vẫn trở về Trung Quốc.” Triển Nhược Lăng cảm thấy có chút kỳ quái, những điều lúc trước thể với Trình Tư Dao, bây giờ lại có thể dễ dàng với người đàn ông xa lạ.

      Lúc máy bay đáp xuống sân bay ở Barcelona, trời chạng vạng tối.

      Trước khi xuống máy bay, Triển Nhược Lăng tạm biệt người bạn đồng hành cùng trò chuyện suốt chuyến bay: “Tạm biệt!”

      “Tạm biệt!”

      Dư Tri Hàng khẽ cười, vẫn đứng tại chỗ.

      Tạm biệt tạm biệt, trong chia tay chính là có ngày gặp lại. [1]

      hy vọng có thể gặp lại lần nữa.

      [1]: Tạm biệt trong tiếng Trung là 再见, nghĩa Hán Việt là tái kiến (được hiểu là gặp lại). Vì vậy, bản thân từ tạm biệt của Trung Quốc còn mang theo nghĩa gặp lại.
      Phong nguyet thích bài này.

    2. Matcha2604

      Matcha2604 Well-Known Member

      Bài viết:
      582
      Được thích:
      1,769
      Chương 16

      Quay lại Barcelona, Triển Nhược Lăng tiếp tục làm việc tại doanh nghiệp Trung Quốc lúc trước.

      Cuối tuần, Triển Nhược Lăng đến thành phố Badalona gần đó du lịch. ghé vào cửa hàng trong vùng mua mấy tấm bưu thiếp rồi viết vài câu, cẩn thận điền địa chỉ người nhận sau đó nhét vào thùng thư phố, gửi về cho bố mẹ cùng với hai vợ chồng Triển Cảnh Việt và Thái Ân Kỳ.

      Khi ngang sạp báo, tiện thể mua tờ báo, nhìn thấy ngày phát hành ở góc tờ báo, mới đột nhiên nhận ra hôm nay là ngày 12 tháng 6, sinh nhật của Chung Khi.

      ngồi băng ghế đặt ở ven đường, từ trong túi sách lấy ra tấm thiệp.

      Tấm thiệp hơi ngả sang màu vàng, kích cỡ chỉ khoảng nửa tờ tiền giấy, rất mỏng.

      Ánh mặt trời rạng rỡ ấm áp của bán đảo Iberia xuyên qua tầng mây dày chiếu xuống, đậu lại tấm thiệp làm phản chiếu những tia nắng nhàn nhạt.

      Hôm nay là sinh nhật , viết chút gì đó nhỉ.

      trầm ngâm suy nghĩ rất lâu mới nhấc bút viết hàng chữ vào tấm thiệp.

      Sau đó, cẩn thận gấp tấm thiệp lại kẹp vào ngăn của ví tiền, lại đem ví tiền cất vào túi xách.

      Cầm lấy điện thoại, tìm đến tên và số điện thoại ấy.

      Mấy năm đại học, mỗi lần đến sinh nhật Chung Khi, đều gửi tin nhắn cho . Đến năm thứ tư, cho dù biết đây chỉ là số điện thoại còn được sử dụng, vẫn gửi nhắn tin chúc mừng sinh nhật như cũ.

      Thoát ra khỏi số điện thoại thuộc nằm lòng, xem đồng hồ đeo tay, là hai giờ chiều. Lúc này, ở Australia có lẽ là đêm muộn.

      Ở lại Tây Ban Nha đến năm thứ năm, Triển Nhược Lăng quyết định gửi đơn xin thôi việc cho giám đốc, bắt đầu thu xếp để về nước.

      Lúc đó cũng đến tháng mười hai, tính toán dùng vài ngày dạo chơi Tây Ban Nha cho thỏa thích lần cuối, trước khi lên máy bay rời khỏi quốc gia này.

      Vừa hay bạn thân từ lúc Sơ trung của là Lâm Vi Lan cũng đến Barcelona du lịch. Lâm Vi Lan gọi điện thoại, kể cho nghe lý do đến Tây Ban Nha của mình.

      Bạn trai của Lâm Vi Lan là Từ Tấn Kiệt có công tác ở Tây Ban Nha, sau khi công việc kết thúc vẫn còn dư ra hơn tuần lễ, vì vậy ấy đặc biệt xin công ty nghỉ phép, sang đây chơi cùng bạn trai.

      Triển Nhược Lăng nghe xong, với Lâm Vi Lan: “Cậu cứ đến đây trước , mấy ngày này mình vẫn còn ở Barcelona. Dù sao công việc của Từ Tấn Kiệt cũng chưa xong, mình dẫn cậu đây đó trước, đợi công việc của ấy kết thúc có thời gian dành cho cậu, mình tự động nhường chỗ, đến Madrid của mình du lịch.” Tình bạn giữa và Lâm Vi Lan cũng đón đến sinh nhật lần thứ mười mấy, vì vậy hai người chuyện hề khách sáo gì, ngược lại vô cùng thân thiết.

      Lâm Vi Lan nghe những điều liền trả lời: “Tiểu Triển, cậu quá tuyệt! Vậy mình qua ngay đây.”

      Tối hôm Lâm Vi Lan đến Barcelona, hai người thuê khách sạn ngủ lại đêm. Xế chiều hôm sau, Triển Nhược Lăng đưa ấy dạo loanh quanh Barcelona.

      Lâm Vi Lan và bạn trai ấy quen nhau từ lúc học đại học, sau đó mối quan hệ cứ thế phát triển rất tự nhiên.

      Hai năm trước Triển Nhược Lăng về nước tham dự hôn lễ của Triển Cảnh Việt, trước khi quay lại Tây Ban Nha có gặp Lâm Vi Lan. Khi Từ Tấn Kiệt đến đón bạn , Lâm Vi Lan giới thiệu với bạn trai mình thế này: “Đây là bạn Sơ trung cũng là bạn tốt nhất của em Triển Nhược Lăng.”

      Hai người giẫm lên tuyết cùng bước , vừa vừa tán gẫu, nhắc đến chuyện hai năm trước, Triển Nhược Lăng giả vờ đáng thương lên tiếng: “Cậu đúng là có lỗi với mình quá đấy, rằng mình là bạn tốt nhất của cậu, vậy mà có bạn trai lâu thế rồi nhưng mãi đến tận lúc ấy mới với mình.”

      Dù Lâm Vi Lan cũng biết đùa, nhưng khuôn mặt thanh tú vẫn tránh khỏi mà đỏ lên: “Bình thường cậu đâu có hỏi mình, mình cũng đâu thể đột nhiên lên tiếng bảo ‘mình có bạn trai rồi’? Nếu cậu hỏi, nhất định mình cho cậu biết.”

      Triển Nhược Lăng gật đầu, trong giọng có phần vui vẻ: “Mình biết rồi. Có người chăm sóc cậu, mình yên tâm lắm.” Lâm Vi Lan chính là bạn tốt nhất của , cho dù mấy năm qua ở nước ngoài hai người rất ít khi liên lạc với nhau, nhưng tình bạn mười mấy năm vẫn bị ảnh hưởng chút gì.

      Khóe mắt Lâm Vi Lan đỏ lên, ôm lấy cánh tay : “Tiểu Triển, cậu tốt quá .”

      Tây Ban Nha vào đông, mọi góc đường đều được lên phủ lớp tuyết trắng, hơi lạnh vấn vít trong khí. Nhưng vì sắp đến Giáng sinh, cả thành phố ngập trong bầu khí vui tươi của lễ hội, cho nên so với thường ngày còn náo nhiệt hơn mấy lần.

      Triển Nhược Lăng nghĩ buổi tối Từ Tấn Kiệt đến đón Lâm Vi Lan, vì vậy chỉ đưa ấy dạo lòng vòng ở trung tâm thành phố, “những địa danh nổi tiếng ở đây, đợi Từ Tấn Kiệt đưa cậu nhé, như vậy hai người có thể có thêm nhiều kỉ niệm đẹp rồi.”

      Lâm Vi Lan ra sức ôm lấy cánh tay , kiên quyết lắc đầu: “Cơ hội như vậy còn nhiều mà, dù sao vẫn còn thời gian, cậu đưa mình dạo nhé.”

      Triển Nhược Lăng gật đầu: “Ừ.”

      qua mấy con phố bộ, Lâm Vi Lan áy náy với : “Trước giờ cậu với mình chuyện của cậu, cho nên mình cũng tiện chủ động hỏi… mà mình cũng biết chuyện của cậu…”

      Triển Nhược Lăng nghiêng đầu nhìn ấy, mỉm cười hỏi: “Cậu muốn nghe?”

      Trước giờ Lâm Vi Lan luôn cảm thấy người bạn tốt này của nhất định có cất giấu người trong lòng, nhưng tìm được cơ hội để hỏi. cũng chỉ có ý thăm dò mà thôi, ngờ vừa thử thành công, vừa cảm thán “hạnh phúc đến quá đột ngột” vừa gật đầu: “Đương nhiên là muốn nghe!”

      Triển Nhược Lăng nghiêng đầu, hướng mắt nhìn mảng trời xanh mây trắng phía xa xa, : “Thực ra rất đơn giản – người đó là bạn học Cao trung của mình, thân hình rất cao…”

      “Người đó có đẹp trai ?” Lâm Vi Lan tò mò hỏi chen vào.

      “Rất đẹp.” Triển Nhược Lăng hề do dự gật đầu.

      Vẻ mặt Lâm Vi Lan giống như ‘mình biết ngay là thế mà’: “Mình cũng đoán được – người có thể khiến cậu để ý, khẳng định phải rất đẹp trai!”

      Triển Nhược Lăng nở nụ cười nhạt.

      là người trong lòng , cho dù thế nào cũng đều thấy đẹp. Thậm chí nếu có ngoại hình bình thường, trong mắt vẫn là người đẹp nhất. Càng huống chi nghe được giọng trước cả khi nhìn thấy mặt ?

      cũng phản bác, chỉ tiếp tục : “Cậu biết đấy, năm lớp 10 mình phải nằm viện hơn nửa năm trời, cho nên chuyện với cậu ấy được mấy câu, mãi đến năm lớp 11 mới bắt đầu mới bắt đầu trò chuyện qua lại, có hôm tâm trạng mình rất tốt, buổi chiều về nhà, cậu ấy cùng mình đợi xe bus, còn kể chuyện cười cho mình nghe nữa, về sau cậu ấy thi đỗ Trung Đại, mình đến Bắc Kinh, liên lạc giữa bọn mình cũng trở nên càng ngày càng ít, cuối cùng ngay cả tin nhắn cũng gửi được cho cậu ấy nữa, sau đó mình mới từ các bạn học khác biết được cậu ấy ra nước ngoài rồi…”

      “Aizz, lẽ ra người này nên làm thế!” Lâm Vi Lan thay cảm thấy bất bình, “ra nước ngoài cũng với cậu tiếng, quá đáng quá thể! Tiểu Triển, cậu đừng để ý cậu ta nữa, quên phắt cậu ta …”

      Triển Nhược Lăng vỗ vỗ cánh tay ấy, ý bảo ấy im lặng đừng vội vã, “thực ra chẳng có gì cả, suy cho cùng mình với cậu ấy cũng tính là rất thân, cậu ấy với mình cũng quá đáng.”

      Khi ấy, quả thực rất đau lòng. Thế nhưng chỉ là bạn học Cao trung, lại thường liên lạc, giống với bạn học Trung Đại của , có thể dễ dàng biết được hướng của .

      Lâm Vi Lan có chút hiểu: “Cậu ta có gì tốt? bao nhiêu năm như vậy cậu vẫn còn nhớ đến cậu ta? Tiểu Triển, sao cậu thử tiếp nhận người khác?” Mặc dù Triển Nhược Lăng rất ngắn gọn, vẫn có thể nhận ra tình cảm Triển Nhược Lăng dành cho người đó rất sâu đậm, thế nhưng là người bạn, thể vì bạn mình mà thở dài cảm thán: nghe ra được người đó có điểm gì tốt đến mức khiến bạn tốt của bận lòng suốt bao nhiêu năm trời.Triển Nhược Lăng bình tĩnh đáp lời: “Bởi vì cậu ấy là người đầu tiên bước chân vào lòng mình.” Năm ấy, đầy khí thế hùng hùng hổ hổ giật lấy tờ báo trong tay , dễ dàng xua tan lớp sương mù mờ mịt trong lòng .

      Lâm Vi Lan trầm mặc mười mấy phút, sau đó mới : “Bây giờ mình có chút bái phục người đó rồi, có thể khiến cậu ghi nhớ bao nhiêu năm như vậy, cậu ta nhất định rất xuất sắc.”

      xiết chặt cánh tay Triển Nhược Lăng, dùng giọng điệu chân thành nhất lên tiếng: “Tiểu Triển, cậu tốt như vậy, ông trời nhất định cho cậu và người đó được gặp lại.”

      Triển Nhược Lăng chỉ hờ hững nở nụ cười.

      Gặp lại? Ngay cả việc có quay về hay cũng biết .

      Nhưng, nếu trở về, có lẽ vẫn có thể gặp được. Vậy cho nên, bao nhiêu năm qua , vẫn luôn kiên trì, mong đợi ngày như thế.

      Điện thoại đột ngột vang lên, Triển Nhược Lăng nghe máy, yên lặng lắng nghe mười mấy giây mới lên tiếng: “Em ở cùng bạn Sơ trung của em… Dạ, ấy đến Tây Ban Nha, bọn em dạo loanh quanh… À, với chị dâu tiếng, viết danh sách những thứ cần mua rồi gửi qua mail cho em, đến lúc đó em mua rồi mang về lượt.”

      Lâm Vi Lan là người Trùng Khánh, biết tiếng Quảng Đông, nhưng sinh sống ở Quảng Đông mười mấy năm, giao tiếp hàng ngày cơ bản vẫn có thể nghe hiểu. Nghe thấy xưng hô của Triển Nhược Lăng có thể đoán được người gọi là trai ấy.

      Thấy Triển Nhược Lăng cúp máy, liền hỏi: “ trai cậu?”

      “Đúng thế.”

      Triển Nhược Lăng cất điện thoại, thở dài, làn hơi mỏng theo hơi thở của vấn vít trong khí, “được rồi, bọn mình những chuyện này nữa, tiếp nào.”

      “Được thôi, nghe lời cậu.”

      Lâm Vi Lan dùng máy ảnh kĩ thuật số chụp lại vài tấm ảnh, hỏi: “Tiểu Triển, cậu ở Tây Ban Nha lâu như thế, bây giờ về nước, có luyến tiếc nơi này ?”

      Đối với vấn đề này Triển Nhược Lăng thành quen, liền trả lời: “Nhưng mình sống hơn hai mươi năm ở Trung Quốc, càng luyến tiếc quê hương hơn!”

      “Đúng nhỉ. Cậu xem, câu hỏi này của mình chẳng có chiều sâu gì cả.” Lâm Vi Lan nhún vai.

      “Làm gì có, chẳng qua trước cậu từng có mấy người cũng hỏi mình câu này, nên mới có kinh nghiệm trả lời thôi.”

      Hai người qua quảng trường phủ đầy tuyết, Triển Nhược Lăng thuận miệng hỏi: “Mình vẫn chưa hỏi cậu, bây giờ công việc của cậu thế nào rồi?”

      Lâm Vi Lan hơi lắc người: “Mình chưa với cậu à?”

      “Lâm Vi Lan, chuyện cậu chưa với mình nhiều lắm đấy.” Triển Nhược Lăng bật cười nhìn ấy, đồng thời dùng ánh mắt nhắc ấy nhớ lại chuyện gặp mặt Từ Tấn Kiệt hai năm trước.

      “Ngại quá nhỉ, chắc mình nhớ nhầm rồi.” Lâm Vi Lan lè lưỡi, “vậy bây giờ mình với cậu ngay đây. Mình làm việc ở khách sạn, là phó giám đốc bộ phận kế hoạch.”

      Triển Nhược Lăng nghiêng đầu, chân thành : “Woa, phó giám đốc bộ phận kế hoạch, tồi nha! Giỏi đấy!”

      Lâm Vi Lan nở nụ cười khiêm tốn: “Làm gì có, mình chỉ làm việc sớm hơn người khác thôi. Sau khi cậu về nước, nhất định còn giỏi hơn mình.”

      “Bộ phận kế hoạch bình thường công việc có nhiều ?”

      Lâm Vi Lan buộc chặt khăn quàng cổ, lên tiếng: “Lúc có việc gì cũng tạm ổn, nhưng khi triển khai hoạt động gì đó bận thôi rồi.”

      Triển Nhược Lăng gật đầu đồng ý: “Công việc đều là như vậy mà.”

      “Đúng thế, hơn nữa khách sạn của bọn mình là khách sạn năm sao, quản lý lại nghiêm khắc nữa, mỗi lần có hoạt động hay hội nghị gì đấy đều phải làm kế hoạch rất tỉ mỉ.”

      Đột nhiên Lâm Vi Lan nhớ ra điều gì đó, đồng ý lắc đầu: “Cậu chưa gặp sếp của bọn mình đấy, như vậy mới gọi là giỏi, ta so với mình khác trời vực, nhưng mà là tổng giám đốc của khách sạn bọn mình… Với lại, ta đẹp trai lắm – hôm ta vừa đến khách sạn mê hoặc toàn bộ nhân viên nữ ở đó đấy.”

      Triển Nhược Lăng khẽ cười, gì. Trong mắt , Từ Tấn Kiệt cũng tính là tồi rồi.

      Đột nhiên nhớ đến người trong lòng mình, cũng học ngành quản lý khách sạn.

      Chỉ là, có lẽ lúc này ở Australia.

      Buổi họp lớp kỳ nghỉ đông năm đó, làm cách nào che giấu cõi lòng đầy chua xót để mở miệng câu đùa cợt: “Nếu như đến lúc trở về cậu ấy mở khách sạn, bọn mình đến khách sạn của cậu ấy ăn cơm, chừng có thể được cậu ấy giảm giá cho nữa.”

      Sau đó, Ngôn Dật Khải có thể bao giờ quay về nữa.

      Cho dù bao nhiêu năm qua , vẫn còn nhớ mồn cảm giác đau lòng đó.

      Chỉ là, cho dù chia cách với bao nhiêu năm như vậy, cho dù lâu lâu nghe được bất cứ tin tức gì về , vẫn buông xuống được.

      bao nhiêu năm rồi, biết bây giờ thế nào, có lẽ cũng có bạn rồi.

      Thu hồi những suy tư ngừng trôi dạt của mình, khẽ chuyển tầm nhìn, nhìn thấy tòa giáo đường ở phía xa, Triển Nhược Lăng đưa tay chỉ về hướng đó, lên tiếng đề nghị Lâm Vi Lan: “Vào giáo đường đó xem lát nhé?”

      Lâm Vi Lan gật đầu: “Ừ.”

      Chập tối Từ Tấn Kiệt đến đón Lâm Vi Lan. vô cùng ái ngại lên tiếng: “Triển Nhược Lăng, có lỗi quá, gặp nhau trong hoàn cảnh vội vội vàng vàng thế này, về thành phố N phải để bọn mời em bữa cơm nhé.”

      thành vấn đề.”

      Triển Nhược Lăng đáp chuyến bay đêm đến Madrid, Từ Tấn Kiệt và Lâm Vi Lan mực tiễn đến tận sân bay.

      Ở cửa kiểm soát, Lâm Vi Lan bịn rịn kéo tay : “Tiểu Triển, cậu về thành phố N nhất định phải với mình. Bọn mình phải tụ tập bữa ra trò. Nếu cậu muốn ở khách sạn, càng phải tìm mình, nếu cậu đến khách sạn của bọn mình, mình cho cậu giá ưu đãi nội bộ…” Vừa vừa xinh đẹp nháy mắt với .

      Triển Nhược Lăng bật cười trả lời: “Được rồi. Mình nhớ rồi. Nếu như hôm nào mình muốn ở khách sạn, nhất định đến khách sạn của các cậu.”
      Phong nguyet thích bài này.

    3. Matcha2604

      Matcha2604 Well-Known Member

      Bài viết:
      582
      Được thích:
      1,769
      Chương 17
      Sau khi đến Madrid, Triển Nhược Lăng lần lượt ghé thăm những cảnh đẹp nổi tiếng ở đây.

      Trước hôm rời khỏi Madrid, mua vé vào sân xem trận đấu của đội tuyển bóng đá Real Madrid, ngồi trong sân vận động Santiago Bernabéu có sức chứa lên đến hơn tám mươi nghìn người, mới cảm nhận được trọn vẹn văn hóa bóng đá của quốc gia này.

      đến Tây Ban Nha và ở lại bao nhiêu năm, cuối cùng cũng đến lúc rời xa nơi đây.

      Lần sau đến, biết là tháng năm nào.

      Xem xong trận đấu, men theo con đường bộ về khách sạn.

      Đến trước cửa lớn khách sạn, vừa định đẩy cửa bước vào bàn tay từ bên cạnh thình lình đưa ra, nhanh hơn bước đẩy cánh cửa xoay bằng kính, sau đó giữ cánh cửa lại, lịch ra hiệu cho vào trước.

      “Gracias!” nghiêng đầu, dùng tiếng Tây Ban Nha cảm ơn với người đó.

      cần khách sáo!” Bên tai vang lên tiếng trả lời, bằng tiếng Trung.

      Ngẩng đầu lên, cả người như bị đôi mắt sáng có thần của người trước mặt cuốn hút vào.

      Trước mặt người đàn ông mặc tây trang màu đen, dáng vẻ rất tuấn, bề ngoài nhìn qua có phần quen thuộc.

      Dư Tri Hàng mỉm cười gật đầu, lên tiếng nhắc : “Chúng ta từng gặp nhau rồi.”

      Triển Nhược Lăng ngờ ngợ, sau đó nhàng nở nụ cười với : “Tôi nhớ ra rồi! Lần ngồi cùng chuyến máy bay…”

      Lời ra đến đó. tiếp nữa.

      Dư Tri Hàng tại sao giờ phút này trong lòng lại cảm thấy dễ chịu vô cùng, vẫn còn nhớ mình.

      Vào đến khách sạn, hai người dừng chân ở đại sảnh, Dư Tri Hàng mỉm cười đưa tay ra: “Chính thức giới thiệu chút, tôi là Dư Tri Hàng.” Lần cùng ngồi chung ở khoang thương gia máy bay, hai người chỉ xưng hô với nhau bằng họ.

      Triển Nhược Lăng cũng đưa tay ra: “ Dư, xin chào! Tôi là Triển Nhược Lăng.”

      đến cửa thang máy, Triển Nhược Lăng lịch tạm biệt , “vậy lần sau gặp lại.”

      Ánh chiều tà của ngày đông nghiêng nghiêng chiếu xuống những công trình kiến trúc cổ kính, rót màu vàng rượm xuống khắp các cung đường ở Madrid. đêm nữa lại sắp sửa đến với thành phố này.

      Nhìn thấy Dư Tri Hàng bước ra từ khu vực thang máy, vị trợ lý vẫn đứng đợi ở đại sảnh vội vàng tiến lại gần, cung kính chào: “Dư tổng.”

      Dư Tri Hàng ừ tiếng, sau đó nâng cổ tay xem đồng hồ, chân mày hơi cau lại: “Phiên dịch đâu?”

      Vị trợ lý luống cuống như thể kiến bò chảo nóng, lên tiếng: “Dư tổng, Dương tạm thời xảy ra chút chuyện, báo lại thể đến được…”

      Dư Tri Hàng chút biểu cảm, đưa mắt nhìn trợ lý của mình, vị trợ lý chỉ có thể im lặng, ngoan ngoãn đem những lời định nuốt lại vào bụng.

      Chân mày Dư Tri Hàng cau lại, giọng điệu lạnh nhạt : “Tạm thời thể đến? Các người mời phiên dịch kiểu gì vậy, đến tận bây giờ mới thể đến? Bình thường công ty trả lương cho các người nhiều như vậy, đều là lãng phí hết phải ?”

      Vị trợ lý hiểu lúc này ông chủ tức giận bộc phát, vội vàng im miệng, ngay cả thở cũng dám phát ra tiếng động lớn.

      Dư Tri Hàng biết vào lúc này có thêm điều gì nữa cũng chẳng ích gì, lạnh giọng gọi tiếng: “Bảo tài xế lái xe qua đây.”

      Vị trợ lý ngay lập tức dạ tiếng, lại lúng túng hỏi lại: “Dư tổng, có cần tìm phiên dịch khác ạ?”

      Dư Tri Hàng suy nghĩ lát, trong đầu rất nhanh đưa ra tính toán, bình tĩnh lên tiếng dặn dò: “Cậu gọi điện thoại cho Tiểu Tiêu, xem cậu ta có thể tìm được phiên dịch khác hay ?”

      “Tôi gọi ngay đây.” Vị trợ lý móc điện thoại, đứng tránh sang bên bắt đầu gọi.

      Đúng vào lúc này, trẻ từ trong thang máy bước ra. có khuôn mặt của người châu Á, mặc chiếc áo khoác màu be, cổ quấn chiếc khăn quàng kẻ sọc tông màu trầm, mái tóc đen dài tùy ý buông xõa xuống vai, vài sợi tóc mái lòa xòa lướt ngang vầng trán, tinh khôi mà sống động.

      cúi đầu xem quyển sách cầm trong tay, sau đó xoay người chuẩn bị về phía quán cà phê trong khách sạn.

      Ánh mắt Dư Tri Hàng chăm chú nhìn theo người con ở phía xa đó, dùng tay ra hiệu cho vị trợ lý đứng bên cạnh mình: “ cần gọi điện thoại nữa, tôi nghĩ tôi tìm thấy người cần tìm rồi.”

      nhấc chân, bước từng bước dài đến trước mặt Triển Nhược Lăng sau đó dừng lại, lên tiếng: “ Triển, vô cùng xin lỗi, xin hỏi chiều nay có thời gian rảnh ?”

      Triển Nhược Lăng đầu tiên lấy làm lạ, sau đó gật đầu: “Vâng, buổi chiều tôi rảnh.”

      Tảng đá trong lòng Dư Tri Hàng như vừa được nhấc xuống, lên tiếng hỏi tiếp: “Tôi có thể mạo muội nhờ giúp việc được ?”

      Triển Nhược Lăng lên tiếng, hai đầu chân mày khẽ nhíu lại, ánh mắt hòa hoãn, cho thấy bản thân nghiêm túc lắng nghe.

      Dư Tri Hàng biết vào lúc này phải tốc chiến tốc thắng, vì vậy tiếp tục : “Tôi là phó giám đốc của công ty trách nhiệm hữu hạn Chí Lăng, là như thế này…”

      ngắn gọn tình huống tại, dùng ánh mắt chân thành nhìn người con đứng trước mặt: “Phiên dịch của chúng tôi tạm thời xảy ra chút chuyện thể đến được, có thể đảm nhận vị trí phiên dịch tạm thời giúp chúng tôi được ?”

      Triển Nhược Lăng vô cùng kinh ngạc, do dự lên tiếng: “Nhưng thuật ngữ chuyên môn của các vị có lẽ tôi lắm, hoàn toàn nắm chắc có thể giúp được mọi người việc này…”

      sao cả. Thuật ngữ thành vấn đề, tôi cân nhắc rồi.” Dư Tri Hàng điềm tĩnh lên tiếng.

      Triển Nhược Lăng suy nghĩ chút sau đó gật đầu: “Được. Nếu như có thể giúp, tôi cố gắng hết sức.” Thời gian làm việc tại doanh nghiệp Trung Quốc ở Barcelona, cũng từng làm phiên dịch vài lần.

      Vẻ mặt của Dư Tri Hàng thả lỏng, “ Triển, thay mặt cho công ty xin cảm ơn . Vậy , mời bên này.” đứng nghiêng người sang bên, đưa tay phải ra mời.

      Triển Nhược Lăng học tiếng Tây Ban Nha bao nhiêu năm như vậy, trước đây ở những buổi tiệc làm ăn của công ty cũng từng làm phiên dịch, mặc dù lần này hề có chuẩn bị trước, nhưng vẫn thể rất thành thục. Hơn nữa, công ty Chí Lăng và công ty ở Madrid thiết lập quan hệ qua lại làm ăn từ trước, những bất đồng ý kiến đối với bản thảo hợp đồng cũng ít rất nhiều, sau ba giờ đồng hồ đàm phán, hai bên công ty thống nhất được về điều khoản hợp đồng.

      Đường phố Madrid về đêm, ánh đèn neon sáng loáng, náo nhiệt nhưng lại hề ồn ã, hai bên đường là những kiến trúc cổ vô cùng phồn hoa lấp lánh dưới ánh đèn, phản chiếu lên nền trời xanh thẳm. Cả thành phố dường như thêm phần mê hoặc, mang trong mình vẻ thần bí và ưu nhã.

      Triển Nhược Lăng và Dư Tri Hàng đều ngồi ở hàng ghế sau, suốt dọc đường hai người đều chuyện ngừng.

      Triển, tôi nhớ lần trước mình làm việc ở Barcelona...”

      “Tôi xin thôi việc rồi, lần này đến Madrid du lịch.”

      Dư Tri Hàng hơi suy nghĩ, “du lịch? Chuẩn bị lá rụng về cội sao?”

      “Đúng thế. ở lâu như vậy rồi, cũng nên về nước thôi.”

      “Tôi nhớ từng , mình là người nặng tình, cho dù ở đây bao lâu, nhất định ngày trở về, ở Tây Ban Nha…” Dư Tri Hàng rất chậm rãi.

      “Năm năm.”

      Dư Tri Hàng nhướng mày, “khó trách tiếng Tây Ban Nha của lại tốt như vậy.”

      Triển Nhược Lăng cong khóe môi mỉm cười, nụ cười ấm áp tự tin: “Tiếng Tây Ban Nha là chuyên ngành của tôi lúc học đại học.”Nhìn thấy có vẻ mệt mỏi, Dư Tri Hàng rất tự nhiên kết thúc chủ đề để phát , sau đó dặn dò tài xe lái xe chậm chút.

      Chiếc xe chạy rất êm đường, đến tận cửa khách sạn mới dừng lại.

      Tài xế quay đầu lại: “ Dư…” lập tức bị Dư Tri Hàng đưa tay ra ngăn lại.

      Dư Tri Hàng lắc đầu, ý bảo ta giữ yên lặng.

      ngồi ở ghế sau ngủ mất rồi.

      Bên trong xe mở điều hòa ấm áp, nghiêng đầu tựa người vào sát cửa xe, dùng tay phải chống lấy đầu, tay trái khoanh lại trước ngực, vài sợi tóc xõa xuống gương mặt , theo gò má trắng nõn trượt xuống, tạo thành tư thế ngủ vừa mềm mại vừa ngọt ngào.

      Có lẽ mệt lắm rồi.

      Công việc phiên dịch đòi hỏi phải có tập trung tinh thần và sức chú ý cao độ. Thần kinh căng thẳng lâu như vậy, chỉ nghĩ thôi cũng cảm thấy rất vất vả.

      Khi vừa lên xe, vẫn còn tán gẫu với ít chuyện, chỉ là về sau bắt đầu cảm thấy mệt mỏi. có điều, cho dù trong giấc ngủ, dường như vẫn đem bản thân mình ngăn cách với bên ngoài, giống như ở vào trạng thái tự bảo vệ, để người khác dễ dàng tiếp cận.

      Triển Nhược Lăng chỉ ngủ giấc ngắn sau đó liền tỉnh dậy. vừa mở mắt vội vàng ngồi thẳng người dậy: “Tôi ngủ quên, xin lỗi!”

      Dư Tri Hàng đè nén cảm giác luyến tiếc trong lòng, nở nụ cười ôn hòa: “ sao cả.”

      “Đến nơi rồi?” đưa mắt nhìn ra ngoài cửa xe.

      “Đến rồi.”

      Dư Tri Hàng bước xuống xe, vòng sang bên phải, đưa tay mở cửa: “ Triển, món Trung có hợp khẩu vị của ?” Vừa vừa đưa tay chỉ biển hiệu nhà hàng Trung Quốc bên đường.

      Triển Nhược Lăng mang theo túi xách xuống xe, chỉ nghe thấy hai chữ “món Trung” liền gật đầu ngay: “Tuyệt đối thích hợp.”

      Có vẻ Dư Tri Hàng từng đến nhà hàng này, rất quen thân với ông chủ ở đây, các món ăn gọi lên món nào cũng vô cùng ngon miệng. Ở Tây Ban Nha, Triển Nhược Lăng phải ít khi ăn món Trung Quốc, nhưng cơ hội được thưởng thức ẩm thực Quảng Đông chính cống thế này tuyệt đối nhiều, vì vậy vui vẻ khen ngợi vài câu.

      Dư Tri Hàng tuyệt đối phải vì chuyện ăn uống, chỉ muốn tìm đề tài cùng chuyện: “Trước đây chưa từng đến Madrid à?”

      “Trước đây khi học có đến lần, thêm lần này nữa là hai.”

      cười vô cùng ấm áp. Nhìn thấy nụ cười của , đột nhiên Triển Nhược Lăng nhớ đến lần đầu tiên gặp máy bay.

      Vừa nãy khi ký kết hợp đồng, gương mặt của luôn duy trì vẻ lạnh lùng và điềm tĩnh, còn bây giờ, hề có chút dáng vẻ gì của người làm ăn, chỉ còn lại thân thiết và dịu dàng.

      “Mặc dù thời gian ở Tây Ban Nha của tôi dài bằng , nhưng vẫn rất rành rẽ Madrid, có thời gian rảnh có thể đưa dạo.”

      “Chẳng qua e rằng tôi có cơ hội đó nữa, ngày mai tôi quay về rồi.”

      “Ngày mai? Gấp như vậy sao?”

      Triển Nhược Lăng dừng đũa, mỉm cười lên tiếng: “ ở đây năm năm rồi, nếu còn về chẳng phải có lỗi với tổ quốc vĩ đại ssao.”

      nhíu mày, “vậy tại sao trước đây về?”

      “Trước đây cảm thấy bản thân rèn luyện chưa đủ, cho nên bằng lòng ở lại.” Triển Nhược Lăng bật cười, ánh mắt lơ đãng nhìn ra bên ngoài cửa sổ.

      Bên ngoài cửa sổ cao sát đất, khung cảnh về đêm của thành phố Madrid phồn hoa, đèn màu của tòa cao ốc phía xa biến đổi liên tục, đặc biệt rực rỡ, đặc biệt lộng lẫy.

      ai biết được, trong điện thoại của có lưu lại số điện thoại còn sử dụng nữa. Hai năm đầu mới đến Tây Ban Nha, mỗi lần cảm thấy đơn tịch mịch, đều gọi đến số điện thoại đó, chăm chú lắng nghe giọng của điện thoại viên trực tổng đài.

      Tựa như, bằng cách này cũng là chuyện với .

      Ở Tây Ban Nha năm năm, cảm giác đơn vẫn luôn bên cạnh bầu bạn với , trở thành bộ phận trong cuộc sống của .

      đơn này, đều vì có quan hệ với người.

      Chỉ là, sau khi từng trải đơn, mới có thể kiên cường đối diện với cuộc sống, kiên định sống tiếp cuộc sống của mình.

      Ngày hôm sau, Triển Nhược Lăng kéo theo hành lý đến quầy tiếp tân trả phòng, lại gặp được Dư Tri Hàng cũng ở đó.

      Triển, hôm nay tôi còn công việc bận, thể tiễn được. Tôi dặn dò tài xế, ta đưa ra sân bay.”

      rất cảm ơn !”

      Dư Tri Hàng cau mày, tỏ vẻ đồng ý: “So với việc giúp đỡ công ty tôi ngày hôm qua, việc này đáng gì cả.”

      Tài xế đem hành lý của Triển Nhược Lăng đặt vào cốp xe, Dư Tri Hàng lịch mở cửa xe cho , “ Triển, hẹn gặp lại ở thành phố N.”

      “Vâng, hẹn gặp lại.”

      Năm năm ở Tây Ban Nha sang đến ngày cuối cùng, cuối cùng đáp máy bay về lại với quê hương mình.

      Máy bay rời khỏi mặt đất, bay vào tầng , bán đảo Iberia ngày càng trở nên mơ hồ, dần dần chỉ còn là chấm , đến cuối cùng còn nhìn thấy gì nữa.

      Tạm biệt, Tây Ban Nha.

      Năm năm, hay biết, vô tình cứ thế trôi qua.

      Đột nhiên nhớ đến lần ngồi máy bay về thành phố N nghỉ đông, vô cùng mong đợi được gặp lần, thế mà sau khi về, lại nghe được tin tức có thể bao giờ quay về nữa.

      Cuộc đời này, vẫn là để lỡ cơ hội đó.

      Hôm nay cũng là ngồi máy bay, cũng là mùa đông, nhưng tâm trạng mong chờ đó còn nữa.

      Nhẩm tính chút, lần cuối cùng gặp được , là tám năm trước rồi.

      Từ ngày quen biết đến hôm nay là mười hai năm tròn.

      Chung Khi, từng cho rằng những năm tháng Cao Trung ngắn ngủi chẳng đáng kể gì, ngờ nó lại chiếm trọn cuộc sống của em, trở thành những năm tháng đem lại nhiều ký ức nhất cho em.

      Thoáng chớp mắt, bao nhiêu năm qua , thời gian làm phai nhòa rất nhiều thứ, chỉ có ký ức về , chưa từng phai nhạt.

      kiềm được đưa tay áp vào ô cửa kính, cảm nhận ánh mặt trời ấm áp.

      Nhìn ra bên ngoài máy bay, là khoảng trời sáng lạn đầy ánh nắng.
      Phong nguyet thích bài này.

    4. Matcha2604

      Matcha2604 Well-Known Member

      Bài viết:
      582
      Được thích:
      1,769
      Chương 18

      Vừa đặt chân xuống sân bay, chào đón là bầu khí ẩm ướt đặc thù của khí hậu vùng duyên hải phương nam, trong cái lạnh giá của ngày đông có cả cảm giác quen thuộc lâu mới tìm lại được, theo từng lần hít thở khí ấm áp của quê nhà căng đầy toàn thân .

      Trước khi về nước, nghe theo đề nghị của Triển Cảnh Việt, Triển Nhược Lăng gửi toàn bộ đồ đạc ở Tây Ban Nha về trước, vừa giảm được số hành lý phải mang về, vừa vượt quá khối lượng cho phép.

      Xuống máy bay, Triển Nhược Lăng đến băng chuyền hành lý lấy túi xách của mình sau đó thẳng ra cửa sân bay. Nhìn thấy trước mặt có trẻ tóc ngắn ngồi xổm mặt đất, đồ đạc vương vãi khắp nơi. lập tức thả xe đẩy hành lý giữ trong tay, bước đến nhặt đồ giúp ấy.

      “Cảm ơn, cảm ơn quá!” trẻ tóc ngắn liên tục lên tiếng.

      cần đâu.” Triển Nhược Lăng xếp báo và tạp chí lại thành xấp, đưa cho .

      ngẩng đầu, vừa nhìn thấy Triển Nhược Lăng nét mặt ấy liền sững lại.

      Ánh mắt ấy chăm chú dừng lại người Triển Nhược Lăng, đôi mắt tròn to mở lớn, chỉ khoảnh khắc ngắn ngủi, đôi đồng tử màu nâu đậm sáng lên, đủ loại tâm tình lướt qua đáy mắt, đầu tiên là giật mình, tiếp sau là kinh ngạc, lại giống như cuối cùng hiểu ra điều bí mật to lớn gì đấy, mang theo vẻ sáng tỏ và tỉnh ngộ, trong ánh mắt hàm chứa ý nghĩa sâu xa khó .

      Triển Nhược Lăng dừng tay lại giữa chừng, cau mày, gì nhìn ấy.

      Dưới ánh mắt thiện chí của , cuối cùng tóc ngắn cũng khôi phục nét mặt bình thường, ấy đưa tay nhận lại đồ, lần nữa tiếng cảm ơn: “Cảm ơn.”

      cần khách sáo.”

      Triển Nhược Lăng đứng dậy, đẩy hành lý bước tiếp, vừa được vài bước lại nghe thấy giọng dứt khoát của lúc nãy từ phía sau truyền đến: “Xin chào…”

      dừng chân, lúc quay người lại bắt gặp ánh mắt hòa nhã và thân thiện của tóc ngắn.

      tóc ngắn mang theo hành lý tiến lại gần , giống như thăm dò lên tiếng hỏi: “Xin lỗi, xin hỏi có thể cho tôi biết tên được ?”

      Triển Nhược Lăng bèn mỉm cười, trả lời: “Triển Nhược Lăng, tên tôi là Triển Nhược Lăng.”

      “Triển Nhược Lăng – à, tôi nhớ rồi.”

      tóc ngắn bước đến sóng vai với , lại hỏi: “ Triển, có phải học Cao trung ở trường N ?” Mặc dù ấy lên tiếng hỏi, nhưng giọng vô cùng chắc chắn như thể biết trước câu trả lời.

      “Làm sao biết?” Triển Nhược Lăng vô cùng kinh ngạc.

      Nhìn thấy nụ cười có phần đắc ý của đối phương, Triển Nhược Lăng khỏi cảm thấy kỳ lạ hỏi tiếp: “Trước đây cũng học ở trường N à?”

      phải.” tóc ngắn giảo hoạt chớp chớp mắt, “bởi vì tôi từng nhìn thấy ảnh chụp của .”

      Triển Nhược Lăng ngẩn người, tò mò lập tức ngẩng đầu dậy: “ nhìn thấy ảnh chụp của tôi ở đâu?”

      “Quý Tấn!”

      Ngay đúng lúc này, giọng của người đàn ông đột ngột vang lên, làm gián đoạn cuộc chuyện giữa hai .

      Quý Tấn nhìn ra cửa sân bay, đưa tay lên vẫy vẫy. Sau đó ấy đứng tại chỗ, suy nghĩ mất mấy giây, mới đột nhiên xoay người cười với Triển Nhược Lăng: “ Triển, mạo muội hỏi câu, tôi có thể chụp tấm ảnh với được ?”

      Triển Nhược Lăng lưỡng lự lát sau đó gật đầu: “Đương nhiên có thể.”

      “Cảm ơn nhé!” Quý Tấn lấy máy ảnh kỹ thuật số trong túi xách ra, nhờ người qua đường chụp giúp hai người tấm ảnh.

      Chụp xong, Quý Tấn cất máy ảnh vào túi, cười : “Tôi là Quý Tấn – chữ Quý trong thời tiết, chữ Tấn ấy à, chính là chữ Vương bên cạnh có thêm chữ Tấn của ‘tiến bộ’. Về việc tôi từng nhìn thấy ảnh chụp của ở đâu, lần sau nếu chúng ta có cơ hội gặp mặt, tôi nhất định cho biết. Vậy thôi, cứ thế này nhé, tạm biệt!”

      xong, chưa đợi Triển Nhược Lăng trả lời vội đẩy hành lý bước , đến cửa sân bay, người đàn ông bước lại gần, nhận lấy hành lý trong tay ấy, cùng ấy thân thiết sóng đôi rời khỏi sân bay.

      người con phóng khoáng, tự nhiên.

      Triển Nhược Lăng đứng tại chỗ, nhìn theo bóng lưng hai người khuất dần, chỉ biết bất lực nở nụ cười.

      Sau khi trở về thành phố N, bố mẹ Triển Nhược Lăng bảo cứ nghỉ ngơi thời gian rồi hãy tìm việc, mà cũng rất vui vẻ tận hưởng quãng thời gian nhàn rỗi, ở nhà mấy ngày, sau đó lại đến nhà hai vợ chồng trai Triển Cảnh Việt và Thái Ân Kỳ ở lại cuối tuần.

      Lúc Triển Nhược Lăng ra khỏi cửa hơn bốn giờ chiều. Hôm nay là thứ sáu, giờ này Triển Cảnh Việt và Thái Ân Kỳ vẫn làm việc.

      Xe hơi chạy rất nhanh, Triển Nhược Lăng đưa mắt nhìn bảng tên trường Cao trung nào đấy lướt ngang cửa xe, trong lòng chợt nhói lên, dứt khoát xuống xe ở trạm kế tiếp, sau đó bắt xe về trường Cao trung N.

      Trường Cao trung N so với ký ức của chẳng thay đổi gì nhiều, vẫn là bố cục như trước đây, từ cổng trường vào chính là khu phòng học rộng rãi có lầu, bên trái là sân vận động. Mặt ngoài của khu nhà khoa Toán được phủ lên lớp sơn mới, mang theo vài phần hơi thở đại và tươi trẻ. Phía sau khu phòng học là khu sinh hoạt, xa xa còn có thể nhìn thấy ký túc xá mới xây bên cạnh khu nhà trước đây từng ở.

      đứng dưới lầu khu phòng học, đưa mắt tìm kiếm phòng học nằm tầng ba tòa nhà – đó là phòng học năm lớp 11 của .

      Trong sân trường trồng mấy hàng cây dương tử kinh[1], theo gió thổi qua, những chiếc lá cây cành khẽ động mình kêu xào xạc.

      Tầm nhìn chuyển xuống dưới, bãi cỏ phía trước khu nhà đập vào mắt. Bụi cây được chăm sóc cắt tỉa chu đáo, vô cùng tươi tốt, bề mặt và góc cạnh đều có thể nhìn thấy ràng.

      Năm ấy, khom người trong bụi cây này giúp tìm điện thoại.

      Vừa chớp mắt, vậy mà bao nhiêu năm qua .

      Triển Cảnh Việt và Thái Ân Kỳ sống trong tiểu khu gần trung tâm thành phố, tầm nhìn rất thoáng đãng, đứng từ ban công phóng tầm mắt ra xa có thể nhìn thấy thư viện thành phố to lớn, đồ sộ.

      Lúc ăn cơm tối, Triển Nhược Lăng đưa mắt nhìn ngoài cửa sổ, : “Ở đây gần thư viện như vậy, em có thể đến thư viện đọc sách rồi.”

      Triển Cảnh Việt gật đầu: “Đúng thế, chỉ cách hai con đường, đến thư viện rất thuận tiện.”

      ăn được vài đũa cơm lại lên tiếng hỏi: “A Lăng, mấy hôm nay em về, liên lạc gì với bạn bè trước đây à?”

      “Vẫn chưa. Em chỉ với bạn Sơ trung trước đây thôi. giờ em vẫn còn dùng số điện thoại khi ở Tây Ban Nha, liên lạc cũng tiện, hơn nữa bây giờ là cuối năm, có lẽ bọn họ bận bịu lắm, đợi sau tết hãy vậy.” Thông tin về nước, Triển Nhược Lăng cố ý với bất cứ bạn học Cao trung nào, chỉ với Lâm Vi Lan.
      Triển Cảnh Việt xoay đầu chuyện với Thái Ân Kỳ: “A Kỳ, ngày mai hai người đến trung tâm thương mại mua đồ phải ? Mua xong em cùng con bé xem điện thoại luôn nhé – về nước rồi, cũng cần dùng số điện thoại ở Tây Ban nha nữa.”

      Thái Ân Kỳ ừ tiếng.

      Thứ năm vừa rồi, Triển Nhược Lăng hẹn Lâm Vi Lan cùng nhau ăn cơm. Hai người hẹn trước cửa trung tâm thương mại, Lâm Vi Lan vừa nhìn thấy liền ào đến: “Triển Nhược Lăng, nhớ cậu đấy!”

      Triển Nhược Lăng để mặc cho ấy ôm, mãi đến gần mười giây sau, mới vỗ vỗ vai ấy: “Được rồi, mình sâu sắc cảm nhận được cái ôm xuất phát từ trái tim này của cậu rồi.”

      Lâm Vi Lan kéo đến quán cà phê ở gần đấy, vừa được vài bước, đột nhiên ấy ‘á’ lên tiếng, bước chân cũng dừng lại.

      “Sao vậy?” Triển Nhược Lăng cũng đứng lại.

      “Hình như mình nhìn thấy sếp mình.” Lâm Vi Lan lắc lắc cánh tay , ra hiệu cho nhìn về phía tòa nhà trung tâm đối diện trung tâm thương mại.

      Xuyên qua cảnh đêm mờ tối, Triển Nhược Lăng miễn cưỡng nhìn ra được người đàn ông vào tòa nhà trung tâm tên là LANDSCAPE. Người đàn ông mặc tây trang màu đen, bóng lưng cao ráo, bờ vai rộng, bởi vì cách rất xa, căn bản thể nhìn dáng vẻ của ta, nhưng điều kỳ lạ là, từ hơi thở toát ra người ta, có thể nhận ra đây chắc hẳn là người đàn ông điển trai.

      kiềm được với bạn thân suy nghĩ trong đầu: “Sếp của các cậu tướng mạo đẹp đấy.”

      Lâm Vi Lan gật đầu phụ họa theo: “Đúng vậy, mình cũng thấy thế. Hôm ta vừa đến khách sạn mê hoặc toàn bộ nhân viên nữ rồi mà, để hôm khác mình cho cậu xem ảnh chụp lén của ta.”

      Triển Nhược Lăng bật cười nhìn ấy, “bộ dạng này của cậu nếu bị Từ Tấn Kiệt nhìn thấy, biết ấy gì nhỉ.”

      Lâm Vi Lan thầm bật cười mấy tiếng, sau đó ra vẻ chán nản đáp lại: “ thực thể chối cãi mà, ấy nhìn thấy rồi – khi ấy ấy rất yên tâm với mình ‘- vừa nhìn biết ngay người ta thích em’…”

      Triển Nhược Lăng cười hì hì, “ nhìn ra đấy, ấy cũng có óc hài hước như vậy nữa.”

      “Đúng thế. Thực ra, ấy hài hước lắm đấy, sau này cậu chuyện nhiều với ấy biết thôi.” Lâm Vi Lan vừa vừa đẩy cánh cửa kính, cùng bước vào quán cà phê.

      “Được, đợi lần sau cùng nhau ăn cơm, mình quan sát tỉ mỉ lần nữa xem.”

      Sau khi hai người tìm được chỗ ngồi, Triển Nhược Lăng đưa mắt đánh giá ấy mấy lượt mới : “Sao mình cứ thấy cậu có bộ dạng của người thiếu ngủ trầm trọng vậy nhỉ?”

      “Tiêu rồi, tiêu rồi, ngay cả người chú trọng hình thức như cậu cũng nhìn ra được. ấy nhất định phát ra từ sớm rồi.” Lâm Vi Lan khóc lóc lên tiếng.

      Triển Nhược Lăng cũng có chút lo lắng cho ấy: “Ngủ đủ giấc à?”

      Lâm Vi Lan sầu não trả lời: “ ngủ ngon… sắp tới khách sạn của bọn mình phải tổ chức hoạt động lớn, bộ phận của mình phụ trách lên kế hoạch hoạt động. Công việc nhiều kinh khủng, mình thấy đầu mình sắp bạc trắng luôn rồi.”

      Triển Nhược Lăng ‘à’ tiếng, “khổ cực vậy à, bảo sếp tăng lương cho các cậu nhé.” Lâm Vi Lan từng với khi phải tổ chức hoạt động quan trọng nào đó, bộ phận kế hoạch của ấy đều vô cùng bận rộn.

      và Lâm Vi Lan đều thuộc kiểu tính cách có phần độc lập, thích tự xử lý vấn đề của mình, hai người gặp nhau rất ít khi nhắc đến chuyện công việc. biết Lâm Vi Lan làm việc tại khách sạn, nhưng trước giờ chưa từng hỏi khách sạn đó tên là gì.

      Lâm Vi Lan làu bàu mình: “Nhưng mà, theo quan sát của mình, hình như mấy hôm nay tâm trạng của sếp mình rất tốt, hình như vui vẻ lắm. Chắc là hoạt động lần này thành công thôi.”

      Gọi món xong, đợi phục vụ rời , Lâm Vi Lan rất thục nữ nằm dài ra bàn: “Vẫn là ở cùng cậu thoải mái, Tiểu Triển, cậu biết đấy, cả ngày ở văn phòng phải làm ra vẻ chính chắn trưởng thành mệt mỏi biết bao nhiêu…”

      “Đúng thế, mình thấy bây giờ cậu có dáng vẻ của giám đốc gì cả.” Triển Nhược Lăng rót cho ấy ly nước.

      “Có điều, chỉ cần lương cao, mệt mỏi chút đáng kể.” Vừa Lâm Vi Lan vừa phấn khởi trở lại, “bây giờ mỗi ngày mình đều mong cho mau đến tết. Ngày tết có thời gian rảnh chúng ta cùng chơi nhé?”

      “Xá mệnh tòng quân tử.”[2]

      Triển Nhược Lan nhìn thấy bánh bông lan trong menu, hào hứng : “Mấy hôm trước chị dâu bảo mình mua bơ về, thứ bảy này dạy mình làm bánh bông lan.”

      Lâm Vi Lan vô cùng hâm mộ: “aizz, làm bánh bông lan à, mình cũng muốn học! Cậu học hành cho bài bản vào, đến lúc đó đến lượt mình bái sư học nghệ.”

      “Sau này làm cho ấy ăn à?” Triển Nhược Lăng đùa, nhướng nhướng đôi chân mày.

      Lâm Vi Lan đỏ mặt, sau đó bắt đầu khoác lác: “Đợi đến sinh nhật cậu mình làm tặng cậu cái, thấy thế nào?”

      Triển Nhược Lăng cũng hùa theo, ra vẻ rất hài lòng gật đầu: “Đặc biệt vừa lòng.”

      Dựa vào ưu thế ngoại ngữ và kinh nghiệm ba năm làm việc ở nước ngoài, Triển Nhược Lăng rất nhanh tìm được công việc vừa ý ở công ty ngoại thương.

      Bước ra khỏi tòa cao ốc, kiềm được dừng bước, đứng tại chỗ nhắn tin cho Lâm Vi Lan: Mình tìm được công việc rồi, khi nào cậu có thời gian rảnh? Mời cậu ăn cơm.

      Chúc mừng, chúc mừng!! Nhưng mà mấy ngày nay mình đều rảnh, Tiểu Triển, cậu đợi mình hai tuần nhé.

      Được, thành vấn đề. Mình đợi cậu.

      Bên ngoài cao ốc có sạp báo, bước lại đấy mua cho Triển Cảnh Việt tờ báo kinh tế, nhìn thấy tiêu đề của báo thể thao hàng tuần ngay bên cạnh, cũng tiện tay mua luôn tờ.

      Trả tiền xong, Triển Nhược Lăng cầm theo hai tờ báo chuẩn bị sang bên kia đường đợi xe, vừa mới nhấc chân bước, liền có chiếc Audi màu đen chạy đến gần rồi từ từ dừng lại bên cạnh .

      vội vàng thu chân bước lùi lại bước.

      Đúng lúc này, cửa xe bên phía tay lái mở ra.

      Dư Tri Hàng bước xuống xe, “ Triển, chúng ta lại gặp nhau rồi.” nụ cười nhạt ra khuôn mặt tuấn của , giống như ánh mặt trời nhàng của ngày đầu xuân, ấm áp dịu chiếu xuống mặt đất.

      Triển Nhược Lăng cũng mỉm cười, “trùng hợp đấy.”

      [1]: Hoa dương tử kinh: Hoa dương tử kinh là loại cây thân gỗ thường xanh, thuộc chi hoa Ban, với các lá to và dày cùng loài hoa đỏ có ánh màu tía nổi bật. Hoa tương tự như hoa phong lan, có mùi thơm, có kích thước cỡ 10–15 cm, nở từ khoảng đầu tháng 11 năm trước đến cuối tháng 3 năm sau. Đôi khi còn được gọi là hoa lan Hong Kong. Hình dáng của lá tương tự như hình trái tim hoặc cánh bướm, với kẽ nứt phân chia phần đỉnh phiến lá. Người Hong Kong gọi nó là ‘lá thông minh’ và coi nó như là biểu tượng của thông minh. Hoa dương tử kinh là biểu tượng in cờ của đặc khu Hong Kong.

      [2]: Xá mệnh tòng quân tử: thành ngữ ý chỉ tiếc bất kỳ thứ gì để đồng hành, bầu bạn với đối
      Phong nguyet thích bài này.

    5. Matcha2604

      Matcha2604 Well-Known Member

      Bài viết:
      582
      Được thích:
      1,769
      Chương 19:
      Bên ngoài cửa kính sát đất, dòng xe cộ ngừng qua lại con đường trải nhựa. vào buổi trưa, ánh nắng mềm mại của ngày đông trải đều khắp mọi ngả đường góc phố, những chiếc lá cây của hai hàng cây bên đường được tắm mình trong ánh mặt trời khiến màu xanh càng thêm chói mắt, rực rỡ sức sống.

      Triển Nhược Lăng đưa mắt quan sát nhà hàng, bàn ghế đều được làm bằng chất liệu gỗ loại , mặc dù là buổi trưa, nhưng vẫn còn vài bàn trống, nghĩ thầm trong lòng e rằng giá cả ở đây hề rẻ chút nào.

      Khi nhân viên phục vụ mang menu xuống, Dư Tri Hàng đưa mới chú ý đến báo thể thao trong tay , khóe môi mang theo nụ cười , lên tiếng hỏi: “ thích xem quần vợt?”

      phải.” Triển Nhược Lăng nhàng lắc đầu, làn mi khẽ chớp như bươm bướm vỗ cánh, giọng cũng trở nên lơ đãng, “chỉ là khá có hứng thú với Australia mà thôi.”

      ai biết được vị trí của Australia trong lòng . Những năm còn ở Tây Ban Nha, gần như mỗi tuần đều xem tin tức quốc tế, chỉ vì để được hiểu thêm về tình hình của quốc gia này.

      Dư Tri Hàng ‘à’ tiếng, có vẻ hứng thú nhíu mày: “Sau này có muốn đến Australia ?”

      “Nếu như có thể.” Triển Nhược Lăng bình tĩnh trả lời, sau đó lại lơ đãng mỉm cười, “có điều cũng biết đến khi nào mới có thể được.”

      “Chỉ cần giữ lấy hy vọng, lấy đó làm mục tiêu để cố gắng, nhất định ngày điều đó trở thành thực.”

      “Nhưng mà, có số mục tiêu kỳ thực có cách nào để biến nó thành thực, bởi vì…” suy nghĩ tìm từ ngữ để diễn đạt, “ hề có cơ sở thực tế.”

      Dư Tri Hàng cau mày: “Sao lại như vậy?”

      Tựa như quay ngược thời gian, trở lại lần đầu tiên hai người gặp nhau. cũng ngồi máy bay như thế, vẻ mặt điềm nhiên nhìn ra ô cửa sổ, tựa như trải qua hết những dâu bể cuộc đời, từ nay về sau còn bất cứ thứ gì có thể khơi gợi được hứng thú trong nữa.

      Triển Nhược Lăng theo thói quen hơi nghiêng đầu, suy nghĩ tìm ví dụ để minh họa cho câu trả lời của mình.

      Dư Tri Hàng yên lặng nhìn . nghiêng đầu, gương mặt phảng phất vẻ ôn hòa, mái tóc mềm đổ xuống bên vai trái, những sợi tóc loăn xoăn tự nhiên, càng làm tôn thêm nét tao nhã, tinh khôi của .

      Cuối cùng cũng tìm ra cách diễn đạt những suy nghĩ trong đầu mình, Triển Nhược Lăng ngồi thẳng người, mở tở báo ‘Thể thao cuối tuần’ ra, đưa tay chỉ vào mục tin vắn, lên tiếng: “Lấy ví dụ nhé, tôi hy vọng có thể được chuyện với Federer, nhưng cả hai chúng ta đều biết, tại ta thi đấu ở Australia, hơn nữa ta cũng quen biết tôi, vì vậy tôi đương nhiên có cách nào để chuyện với ta…”

      Dư Tri Hàng cau mày: “Nhưng có thể Australia xem ta thi đấu.”

      “Đây chính là vấn đề - con người tôi dường như bao giờ có được quyết tâm bất chấp tất cả, bắt buộc phải làm thứ gì đó cho bằng được, tôi muốn thử nghiệm điều đó.”’

      Triển Nhược Lăng mím môi, “con người tôi hơi chút rối rắm, có lúc mực ôm lấy hy vọng, có lúc lại cảm thấy hy vọng đó còn quan trọng nữa, chỉ muốn sống cuộc sống bình thường ngày qua ngày mà thôi.”

      Là rối rắm phải ? Năm đó gửi mail cho , chính vì hy vọng từ nay về sau suy nghĩ bất kỳ chuyện gì liên quan đến nữa. Thế nhưng sau khi đến Tây Ban Nha, lại luôn nhớ đến .

      Dư Tri Hàng khẽ nhích người, tựa như rất có hứng thú với vấn đề này: “Hy vọng đó rất quan trọng sao?”

      “Thực ra còn quan trọng nữa rồi…” Triển Nhược Lăng đặt tờ báo xuống bàn, đưa mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, sau đó lại thu hồi tầm nhìn về, “ qua rất lâu rồi, cũng sớm tập quen. Có lúc thậm chí còn quên mất từng có việc như thế, thậm chí cảm thấy còn hy vọng cũng phải vấn đề to tát gì, ít ra cũng cảm thấy thất vọng.”

      Dư Tri Hàng trầm ngâm nhìn , ánh mắt thâm sâu, gì.

      Đột nhiên Triển Nhược Lăng cảm thấy ánh mắt quá sắc bén, tựa như nếu tiếp tục bị ánh mắt này chiếu vào tất cả những tâm trong bị vạch trần, liền vội vàng thay đổi chủ đề: “ Dư, nghiệp thành đạt, chắc chắn có những suy nghĩ thế này…”

      Bước ra khỏi nhà hàng, Triển Nhược Lăng tạm biệt Dư Tri Hàng: “Tôi còn phải đến cửa hàng mua ít đồ, trước nhé.” Ngày mai là thứ bảy, hôm nay trước khi ra khỏi nhà Thái Ân Kỳ dặn đường về nhớ mua nguyên liệu làm bánh.

      đâu vậy? Để tôi tiễn .”

      Triển Nhược Lăng hề suy nghĩ lên tiếng từ chối: “À, cần đâu! Cửa hàng đó cách nơi này rất gần, tôi bộ vài bước là được.”

      Dư Tri Hàng mở cửa xe phía phụ lái, mỉm cười nhìn thẳng vào mắt : “Triển Nhược Lăng, biết sao? đời này, đàn ông tiễn phụ nữ, chính là việc làm đương nhiên, đạo lý thể thay đổi.”

      Triển Nhược Lăng ngẩn người giây lát, sau đó đồng ý gật đầu: “Vậy được, phải cảm ơn rồi!”

      Sáng sớm ngày thứ bảy vẫn là ngày xanh trong nắng đẹp.

      Những sợi nắng ùa nhau từ cửa sổ rọi thẳng vào phòng, tạo thành vệt sáng màu vàng in sàn nhà bằng gỗ.

      Triển Nhược Lăng và Thái Ân Kỳ thức dậy từ sớm, ở trong bếp nghiên cứu cách làm bánh bông lan.

      “Công ty của bọn em chị có nghe qua rồi…, sau tết mới bắt đầu làm, cũng được lắm đấy.” Thái Ân Kỳ đến phòng khách, bật TV mở bản tin thời , sau đó quay lại chiếc bàn bày đủ loại nguyên liệu làm bánh.

      “Đúng vậy ạ! Với lại dù sao ngày tháng nhàn rỗi của em vậy là đủ rồi.” Triển Nhược Lăng đứng dậy, vừa xem xét bột mỳ vừa chuyện.

      “Diễn đàn phát triển ngành khách sạn Trung Quốc dự kiến được tổ chức trọng thể vào ngày 17 tháng này tại khách sạn Thánh Đình Holiday, trong cuộc họp báo tổ chức ngày hôm qua, ông Chung Khi người phục trách của khách sạn Thánh Đình Holiday cho biết…” Giọng đọc truyền cảm của nữ phát thanh viên chuyên mục thời truyền vào phòng bếp.

      Triển Nhược Lăng kinh ngạc, xoay hẳn người lại, ánh mắt dừng lại trước màn hình TV trong phòng khách.

      Thời buổi sáng vẫn phát tin tức liên quan đến Diễn đàn phát triển ngành khạch sạn tổ chức vào tuần sau. Phía dưới màn hình, trong dòng tiêu đề của tin tức được phát bằng dòng chữ lớn, là cái tên vô cùng nét– Chung Khi.

      Chữ cái hiếm thấy như vậy, ngoại trừ , nghĩ ra được người thứ hai.

      Triển Nhược Lăng như người mất hồn đứng trước bàn, tầm mắt nhìn vào bột mì trong bát, nhưng đầu óc lại trống rỗng, đầy hỗn loạn.

      “A Lăng, em sao vậy?” Thái Ân Kỳ nhìn thấy bộ dạng ngơ ngẩn đứng đó của , bèn lên tiếng hỏi.

      Triển Nhược Lăng vội vàng lắc đầu, “ sao ạ.”

      Tin tức vẫn phát, giọng êm tai ràng của nữ phát thanh viên khiến gian buổi sớm thêm phần dễ chịu, làm cho buổi sáng ngày mùa đông như thế này càng thêm ấm áp.

      Triển Nhược Lăng cắn môi dưới, gọi: “Chị dâu.”

      Thái Ân Kỳ vẫn bận rộn với đồ đạc bàn, hỏi lại, “có chuyện gì?”

      “Chị dâu, chị có biết…” Triển Nhược Lăng hơi nghiêng người, làm như có việc gì đưa tay chỉ TV trong phòng khách, “khách sạn vừa nãy ?”

      “Em khách sạn Thánh Đình Holiday à? Tất nhiên là biết!” Thái Ân Kỳ ‘ừ’ tiếng, sau đó bước đến mở cửa tủ lạnh lấy bơ ra, “khách sạn này có tiếng lắm, chất lượng phục vụ tốt, mấy năm nay được đánh giá rất cao. Năm ngoái người bạn học của chị và trai em tổ chức hôn lễ mời tiệc ở đó, bên trong đẹp lắm luôn đấy!”

      “Sao em lại biết nhỉ.” Triển Nhược Lăng cầm lấy giẻ lau lau vết bẩn mặt bàn, trong giọng mang theo chút bừng tỉnh.

      có chút ấn tượng rất mơ hồ với khách sạn này, lần ngồi máy bay về nước, từng đọc được bài báo giới thiệu về khách sạn Thánh Đình Holiday trong tạp chí chuyên về du lịch, thế nhưng lúc đó để ý xem kỹ. ra, là người phụ trách của khách sạn này.

      Thái Ân Kỳ khẽ cười, để lộ hai lúm đồng tiền nhạt bên má, “em vừa về từ Tây Ban Nha, biết cũng phải điều gì lạ. Mấy năm nay khách sạn Thánh Đình Holiday phát triển nhanh lắm…”

      Triển Nhược Lăng nhìn ra ngoài cửa sổ. Chỉ mới mười giờ sáng, bầu trời màu xanh ngăn ngắt, những áng mây trắng phía xa chân trời xếp chồng lên nhau thành những hình thù muôn màu muôn vẻ, theo bất cứ nguyên tắc nào.

      Có lẽ vì mặt trời quá chói mắt, ánh mắt cứ cay cay.

      ra trở về rồi.

      trở về từ lâu rồi.

      Cuối cùng từ Australia trở về với đất nước này rồi.

      Vào lúc hề hay biết.

      Vậy là trở về rồi.

      Hơn nữa, còn giống với câu trước đây của , trở thành người quản lý khách sạn, đứng ở nơi cao mà người bình thường cách nào đạt đến được. biết rốt cuộc trong lòng có cảm giác gì, là vui mừng hay là bi thương. cứng nhắc như cỗ máy cùng Thái Ân Kỳ tiếp tục làm bánh.

      Chuyện cũ như nước chảy cứ róc rách trôi, những năm tháng từng qua, quá khứ như đoạn phim ngừng phát phát lại trong đầu, những thước phim bị thời gian làm cho nhạt màu, giờ phút này đột nhiên trở nên sắc nét chưa từng có, chỉ tuân theo trật tự của riêng mình mà kết nối lại với nhau, từng hình ảnh chậm rãi lướt qua trong đầu .

      Sau khi chọc ghẹo , gương mặt mang theo nụ cười đến là vô tội; giọng của , trước nay đều là vẻ thiếu kiên nhẫn như thế; nhẫn nại cùng đứng đợi xe, còn kể chuyện cười cho nghe; dưới cái nắng mãnh liệt cầm theo điện thoại của vung tay lên, những vết xước còn phiếm hồng dọc theo cánh tay… Cuối cùng của cuối cùng, đọng lại trong là hình ảnh bóng lưng màu đen của bước dần về phía trạm xe…

      Những điều vẫn luôn được cẩn thận cất giấu tận đáy lòng, những hình ảnh quý giá về , lần lượt lên trong đầu , mỗi chi tiết đều được phóng to đến mức cực đại, ràng vô cùng.

      Hết lần này đến lần khác nhớ lại mọi thứ trước đây, trái tim cũng theo đó dần dần bình tĩnh lại.

      Đúng vậy, cuối cùng trở về rồi, hơn nữa còn thành công chứng minh bản thân mình.

      Cho dù chỉ nghĩ đến điều này, cũng đủ vui mừng cho rồi. Cho dù sau này có thể gặp lại nhau hay , đều còn quan trọng nữa.

      Ban đầu từng cho rằng mãi mãi quay về, nhưng đến khi tâm tình bình tĩnh lại, suy nghĩ của cũng dần thông suốt, chỉ làm sinh viên trao đổi, có thể sau này quay về - chỉ là biết năm tháng nào mà thôi. Có điều, khiến ngờ tới chính là, còn quay về trước cả .

      Nhưng mà, quay về rồi.

      Thực ra, chỉ điều bé này thôi, cũng đủ để vui mừng rồi.

      Cứ nghĩ theo hướng này, những phiền muộn và buồn bã trong lòng cũng dần dần nhạt bớt.

      Ăn cơm tối xong, Triển Cảnh Việt và Thái Ân Kỳ ở lại phòng khách xem TV, Triển Nhược Lăng ra ban công, nhìm ngắm khung cảnh thành phố về đêm.

      chiếc máy bay bay ngang bầu trời thành phố, đèn tín hiệu màu đỏ xuyên qua màn đêm nháy sáng, sau đó dần biến mất ở phía cuối chân trời.

      kiềm được lại cầm lấy điện thoại, gọi vào dãy số quen thuộc.

      Câu nghe đến thuộc lòng, “xin chào, số điện thoại quý khách vừa gọi tồn tại, xin vui lòng kiểm tra và gọi lại sau” truyền đến bên tai, thay vào đó, là tiếng điện thoại đổ chuông chờ người nghe bắt máy.

      Chỉ là vài giây đồng hồ ngắn ngủi, lại tựa như trải qua trăm biến vạn hóa cuộc đời.

      đứng ở đó, cầm chặt điện thoại trong tay, có điều biết nên làm gì tiếp theo.

      Khi điện thoại đổ đến hồi chuông thứ tư, cuối cùng bị vội vội vàng vàng bấm vào phím tắt.

      ngẩn ngơ đứng nhìn điện thoại trong tay, để mặc cho nước mắt từ từ dâng lên làm mờ tầm mắt.

      Số điện thoại này, cuối cùng được người khác dùng đến, còn là số ai sử dụng nữa.

      Mười con số chứa đựng những ký ức cả đời này của , cuối cùng tìm được chủ nhân mới, còn thuộc về người trong ký ức của nữa.

      ra, những ký ức ngừng nhắc nhắc lại trong lòng biết bao nhiêu lần, cũng có kỳ hạn của chính nó.

      nhìn lâu tên người lưu kèm với dãy số thân thuộc, sau đó nhắm mắt lại, lựa chọn xóa ra khỏi danh bạ.

      Chung Khi, tạm biệt.

      Lần này, chúng ta hoàn toàn còn chút liên hệ nào nữa.

      Từ nay về sau, em đem toàn bộ những ký ức về , chôn vào góc tận cùng nhất trong tim, còn mong nhớ gì nữa.

      quay về phòng, mang máy tính xách tay đến phòng sách lên mạng.

      đăng nhập vào hòm thư 163, gửi tin nhắn cho Trình Tư Dao, với ấy mình về nước.

      Trước đây, đều dùng hòm thư 163 để liên lạc với người khác, chỉ có những bức thư gửi cho Chung Khi năm đó, là dùng hòm thư mới đăng ký 126 để gửi , về sau cũng nghĩ đến việc đăng nhập vào hòm thư đó nữa, chỉ thỉnh thoảng dùng hòm thư 163 gửi những bài hát thích, nghe nghe lại thấy chán vào hòm thư đó mà thôi.

      Điện thoại thình lình rung lên, có tin nhắn của Lâm Vi Lan: Haha, mấy ngày nữa mình có chút thời gian rảnh rồi. Tiểu Triển, tối thứ bảy cậu có thời gian ? ấy muốn mời cậu bữa cơm, tiện thể chúc mừng cậu tìm được việc làm.

      ấy trong miệng Lâm Vi Lan, ai khác ngoài Từ Tấn Kiệt.

      Triển Nhược Lăng khép lại những suy tư của mình, trả lời lại: Đương nhiên có thời gian.

      Vậy hai ngày nữa mình nhắn tin, báo cho cậu thời gian với địa điểm nhé.

      Ok.

      Hết nhắn tin, cất điện thoại, ngồi thừ người trước màn hình máy tính.

      Năm đó những bức thư gửi cho , mấy tháng sau cũng nhận được bất kỳ hồi nào, vì vậy mới an tâm viết bức thư cuối cùng rồi gửi .

      Thế nhưng bây giờ, đột nhiên rất muốn biết rốt cuộc xem được những bức thư đó hay chưa, hay cũng bặt vô tín như viên đá ném xuống biển, chìm sâu.

      đăng xuất khỏi hòm thư 163, gõ địa chỉ của hòm thư 126, sau đó bắt đầu gõ mật mã đăng nhập.

      Đúng vào lúc này, đột nhiên nghe thấy giọng của Triển Cảnh Việt vang lên: “A Lăng, em ra ngoài xem TV à?” đứng ngay cửa phòng khách, cầm hộp kẹo trong tay giơ đến trước mặt .

      Bàn tay di chuột của Triển Nhược Lăng trượt cái, vội vàng tắt trang web mở, ngẩng đầu mỉm cười: “Em tắt máy tính rồi ra.”

      Triển Cảnh Việt với : “Mẹ vừa gọi điện thoại cho , với mẹ sáng chủ nhật này chúng ta về nhà. Mẹ đến lúc đó cùng ra ngoài ăn bữa cơm.”

      Triển Nhược Lăng gập màn hình máy tính, nhận lấy hộp kẹo trai vừa đưa tới.

      Bệnh viện Nhân Ái.

      Trong phòng bệnh vô cùng rộng rãi, sạch , mùi thuốc y tế thoảng trong khí. Lâm Vi Lan ngồi giường bệnh phủ drap trắng, đưa mắt nhìn người đứng cạnh cửa sổ. Sếp đúng là có máu mặt, chỉ bị sái chân chút xíu, được sắp xếp cho phòng bệnh tốt đến thế này.

      Đột nhiên, nhớ ra chuyện, bèn lấy điện thoại nhắn tin cho Triển Nhược Lăng: Tiểu Triển, ngại quá , mình vừa nhập viện, chắc là tối nay ăn cơm với cậu được rồi, xin lỗi cậu lắm luôn, chúng ta dời lại tuần sau được ?

      đến nửa phút sau, chuông điện thoại liền vang lên, Lâm Vi Lan đưa mắt nhìn tên người gọi hiển thị màn hình, lập tức bắt máy, vui vẻ lên tiếng gọi: “Triển Nhược Lăng?”

      Người từ nãy đến giờ vẫn yên lặng đứng cạnh cửa sổ, nghe thấy tiếng gọi chậm rãi quay người lại, trong đôi mắt đen sâu thẳm, bất ngờ vụt lên tia sáng.

      Triển Nhược Lăng lập tức lên tiếng hỏi: “Sao cậu lại nhập viện? Bệnh rồi?”

      Toàn bộ chú ý của Lâm Vi Lan đều dồn vào cuộc chuyện với bạn thân, cầm điện thoại : “ phải, mình bị xe tông…” Sếp đứng ở bên kia, cũng thể mặc sức chuyện thoải mái như bình thường được.

      Triển Nhược Lăng ở đầu kia điện thoại bị dọa mặt trắng bệch, giọng cũng vì vậy hơi lớn tiếng hơn: “Bị xe tông à? Cậu sao chứ?”

      sao, sao hết! Chỉ bị sái chân thôi. Có điều sếp mình tốt nhất phải làm kiểm tra, cho nên bắt mình nhập viện luôn.” Lâm Vi Lan chắc nịch cam đoan với . Chuyện của Triển Cảnh Vọng biết khá , vì vậy cũng hiểu được lý do vì sao bạn thân lại có phản ứng mạnh như vậy.

      “Dọa mình chết mất. Cậu ở bệnh viện nào đấy? Bây giờ mình qua thăm cậu có tiện ?” Triển Nhược Lăng lập tức đưa ra quyết định.

      “Cậu muốn đến thăm mình à? Tiểu Triển, cậu quá tốt luôn đấy.” Mặc dù trong lòng rất cảm động, nhưng Lâm Vi Lan vẫn tiếp: “Nhưng mà thế này có phiền cậu ? Với lại, thực nghiêm trọng đâu, hay là đợi mình xuất viện cậu hãy đến chỗ mình nhé?”

      “Chị dâu mình vừa khéo chuẩn bị ra ngoài, mình ngồi xe chị ấy rất thuận tiện. Cậu ở bệnh viện nào đấy?” Triển Nhược Lăng lại hỏi lại lần nữa.
      Phong nguyet thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :