1. QUY ĐỊNH BOX TRUYỆN SƯU TẦM :

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] [dấu cách] - [dấu cách] [Tác giả] [Số chương]
    ----•Nội dung cần:
    - Hình minh họa (bìa truyện, hình ảnh,etc,...)
    - Nguồn
    - Tác giả
    - Tên editor +beta
    - Thể loại
    - Số chương
    Đặc biệt chọn canh giữa cho đoạn giới thiệu
    ---- Quy định :
    1. Chỉ đăng những truyện đã có ebook và đã được public trên các trang web khác
    2 . Chỉ nên post truyện đã hoàn đã có eBook.
    3. Trình bày topic truyện khoa học, bôi đen số chương để dễ nhìn
    4 . Cần có trách nhiệm post đến hết truyện. Nếu không thể tiếp tục post liên hệ Ad và Mod

Làm ấm giường cho tổng giám đốc - Lương Hải Yến(Full đã có ebook)

Thảo luận trong 'Hiện Đại'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. Nữ Lâm

      Nữ Lâm Well-Known Member

      Bài viết:
      23,871
      Được thích:
      22,185
      Chương 12

      “Liên Ngữ, em nhất định phải như vậy sao? Đủ rồi, về nhà .”

      “Hu hu…” Liên Ngữ ngồi cạnh khóc lớn.

      “Đáng chết, tại sao em muốn như vậy?” Rốt cuộc Tất Ngôn nhịn được kéo ra, cúi đầu hôn mạnh lên môi .

      Dường như lý trí của bay xa rồi, bây giờ chỉ còn lại đôi môi mềm mại và dịu dàng trong vòng tay.

      “Tất Ngôn……..” Níu chặt áo , nhịn được gọi tên .

      Tiếng gọi này như chậu nước lạnh dội lên đầu Tất Ngôn, làm tỉnh táo lại, tất cả lý trí quay về.

      “Căn nhà này định bán, bây giờ em có cũng quan trọng.” xong, rời khỏi phòng ăn trở lại phòng mình.

      Liên Ngữ ngây ngốc khuỵu xuống tại chỗ.

      Tại sao lại tuyệt tình như vậy, cho cơ hội nào!

      Thời gian vẫn vô tình trôi qua, cho dù Liên Ngữ có cầu xin ông trời thế nào, cuối cùng vẫn giữ được Tất Ngôn.

      Mới sáng sớm, đứng trước cửa phòng , muốn ghi nhớ khuôn mặt kĩ.

      “Cần em giúp ?” Liên Ngữ khó khăn mở miệng, hề muốn oạau này chút nào.

      cần.” Tất Ngôn nắm chặt tay mới có thể đè nén được ham muốn ôm lấy .

      Sau khi Tất Ngôn thu xếp quần áo xong, liền xách va li ra.

      Liên Ngữ vội vàng , “Em làm bữa sáng rồi, ăn , được ?”

      Muốn ở cùng phút giây cuối cùng, tha thiết nhìn , hy vọng đồng ý.

      ăn.” Muốn chia tay phải ràng, thể để mình mềm lòng nữa, “Về nhà , sau này hãy chăm sóc mình tốt.”

      Đưa mắt nhìn lúc lâu, ra khỏi phòng, khom lưng ngồi vào xe.

      Nước mắt lập tức dâng lên, giống như nhớ ra gì đó, Liên Ngữ chạy như điên về phòng, lấy ra mô hình căn phòng, để ý phải giày , cứ như vậy chạy chân ra ngoài .

      “ Tất Ngôn …” đuổi theo xe gọi to tên Tất Ngôn .

      “ Tất Ngôn !” Liên Ngữ dùng hết lực kêu lớn .

      Lảo đảo cái , ngã nhào đất , mô hình rơi ra khỏi tay , “ Tất Ngôn … Đùng , đừng mà …”

      Nước mắt che mờ hai mắt , tay và đầu gối chảy máu , để ý cơn đau này , bò đến chỗ mô hình bị rơi .

      “ Hu hu … Tất Ngôn … Hu hu …” Liên Ngũ cầm mô hình bị hỏng , ngồi dưới đau đớn khóc đến mức làm cho người ta quặn đau .

      Mà ở trong xe , tài xế thấy luôn nhìn lại phía sau , “ à , sao chứ ?”

      sao .” Hình như nghe thấy tiếng Liên Ngữ vừa khóc vừa gọi , tiếng khóc buồn bã này quanh quẩn bên tai dứt .

      Tiểu phẫn , sau này lớn lên em lấy được ?...

      Câu này như thần chú , tiếng trẻ con của Liên Ngữ vang lên bên tai , đầu óc giống như cảnh sắc bên ngoài , thoáng qua hình ảnh họ chung sống với nhau .

      có thể buông tay như vậy sao ?

      lần này mãi mãi thể thấy , tiểu thiên sứ mà nhớ nhung lâu , bỏ được sao ?

      à , đến rồi .” Tài xế nhắc nhở .

      Tất Ngôn giật mình nhìn dòng người lại trong sân bay , vô số người qua trước mặt nhưng có ai là người của .

      khi bước vào sân bay , cuộc đời này thể ai nữa , như vậy nửa đời sau như cái xác hồn , có ý nghĩa !

      muốn như vậy ư ?

      Bỗng dưng , Tất Ngôn quay đầu lớn : “ Tài xế , quay lại !”

      Nháy mắt chiếc xe mất …

      “ Tiểu Ngữ ?” Tất Ngôn chạy từ sân bay về nhà , vừa về đến cửa bắt đầu gọi: “ Tiểu Ngữ …”

      Tất Ngôn tìm tất cả các phòng , cuối cùng ở căn phòng sau vườn hoa thấy Liên Ngữ nằm bất tỉnh .

      “ Tiểu Ngữ !” Thấy như vậy tim như ngừng đập , xông tới ôm lấy chạy ra ngoài , “ Tiểu Ngữ , đừng làm sợ .”

      Hình ảnh mẹ tự tử trong vườn hoa tường vi lên trong đầu , sợ người trong lòng cũng giống như mẹ , rất sợ !

      Ôm Liên Ngữ lên xe , nhanh chóng đến bệnh viện .

      “ Bác sĩ , ấy sao vậy ?” Tất Ngôn cầm lấy tay bác sĩ ,vội vàng hỏi .

      “ Xin bình tĩnh trước được ?” Tay bị cầm đến mức đỏ lên , bác sĩ thầm kêu đau , “ Yên tâm , ấy sao , chỉ là ấy sầu lo quá mức , hơn nữa quá đau lòng , cảm xúc bất ổn nên hôn mê .”

      sao chứ ? Vậy lúc nào ấy tỉnh ?”

      ấy tỉnh nhanh thôi , nhưng vẫn nên nghỉ ngơi nhiều , giữ tâm trạng vui vẻ .” xong , bác sĩ và y tá rời khỏi phòng bệnh .

      xin lỗi , xin lỗi .” Vừa đến bệnh viện , Tất Ngôn mới nhìn thấy Liên Ngữ nhếch nhác .

      Thấy đầu gối còn rỉ máu , Tất Ngôn cực kỳ đau lòng .

      “ Làm sao đây ? trúng độc của em rồi , thể bỏ em nữa .” Tất Ngôn vuốt gò má nhợt nhạt của , “ ràng đến sân bay rồi , nhưng khuôn mặt em quấn lấy tha , muốn bỏ rơi em cũng được , nên làm gì với em bây giờ , làm gì đây ?”

      nhận thua , em thắng rồi .” Cầm lấy lòng bàn tay bé của , đưa lên môi khẽ hôn , “ cũng bỏ rơi em nữa .”

      Im lặng nhìn ngủ say , ngắm mãi chán …

      Sau khi Tất Ngôn thấy vợ chồng họ Liên tới , liền lặng lẽ ra khỏi bệnh viện .

      Về nhà , mệt mỏi ngã ghế sofa , mắt nhắm chặt .

      Hồi lâu , chậm rãi đứng dậy , lấy điện thoại gọi .

      Tút tút hồi lâu , giọng trong sáng của con truyền đến : “ Hello”

      “ Tiểu Hoan à ?” Tất Ngôn miễn cưỡng cười ,muốn giọng mình nghe khá hơn chút .

      cả ! bên kia hét ầm lên , nghiêng đầu với người đằng sau : “ hai , Tiểu Nhạc , hai người mau đến đây , là điện thoại của cả .”

      Tất Hoan tiếp , “ cả sao lâu vậy gọi cho em , bọn em rất lo lắng ở đó ổn , chừng nào về ?”

      “ Ngày mai về .” Tất Ngôn nhàng : “ Bọn em khỏe ?”

      yên tâm , bọn em lớn , có thể tự chăm sóc , hai muốn chuyện với , cả , chờ chút .” xong chỉ nghe thấy vài thanh .

      “ A lô , cả .” Giọng nam khàn khàn truyền đến : “ Thiên Dương mọi chuyện cho chúng em biết .”

      “ Tiểu Hòa , xin lỗi em .” Tất Ngôn càng cảm thấy có lỗi với các em của mình , tha thứ cho Liên Khải rồi .

      cả , …” Tất Hòa dừng lại chút.

      tha thứ cho ông ta .” Tất Ngôn lời lòng với em trai .

      cả , ra quan điểm của em giống Thiên Dương , vui khi làm vậy .” Giọng Tất Hòa vui sướng hề có oán hận nữa , trả thù nữa , bố mẹ cũng quay về , hai mươi năm qua , gánh quá nhiều việc , luôn nghĩ cho bọn em trước , lần này cuối cùng cũng vì , bọn em trách , cả , hạnh phúc của quan trọng hơn bất cứ chuyện gì .”

      “ Cảm ơn em , Tiểu Hòa .” Tất Ngôn nghẹn ngào : “ Mai về Mỹ đến lúc đó , tự mình giải thích với Tiểu Hoan và Tiểu Nhạc .”

      “ Họ hiểu .”

      “ Ừ , cúp đây .” xong , Tất Ngôn cúp điện thoại .

      Nhìn đồng hồ đeo tay , thấy kim giờ chỉ số 11 , sau đó lập tức đứng dậy mặc áo khoát ra ngoài .

      Tất Ngôn khẽ đẩy cửa vào , từ từ ngổi lên giường bệnh , thương nhìn người nằm giường bệnh , trong mắt đều là đau lòng thôi .

      xin lỗi , Tiểu Ngữ .” Bàn tay vuốt ve gương mặt tai nhợt của , ngón tay khẽ lướt qua đôi môi còn chút máu của .

      cầm lấy mô hình căn phòng được sửa chữa trong túi bên cạnh ra , “ Mô hình này sửa xong rồi .”

      nhàng đặt mô hình lên đầu giường , khóe môi khẽ cong , “ biết em coi nó như bảo bối , cho nên mang tới cho em .”

      “ Hôm nay ràng đến sân bay rồi , nhưng gương mặt em luôn lên trong đầu , cho nên trở lại .” Tất Ngôn nắm lấy bàn tay bé , “ Có phải rất đáng ghét , Tiểu Ngữ ? bất chấp tất cả mà bỏ , có phải em rất giận ?”

      “ Chờ xử lý mọi chuyện trở về , sau đó rời xa em nữa , chờ .” nhàng hôn lên đôi môi .

      Lưu luyến nhìn , nhìn thấy lâu , mới .

      ai phát , tay người giường khẽ giật , nước mắt lạnh lẽ chảy xuống từ khóe mắt , rơi vào gối đầu , từ từ mở mắt , nhìn trần nhà , im lặng rơi nước mắt …

      Hôm sau , trong phòng bệnh của Liên Ngữ chật ních người , tất cả là em trong nhi viện .

      “ Tại sao cậu dẫn chúng nó tới ?” Liên Ngữ quay đầu bất mãn nhìn bạn tốt Đoạn Hồng Lăng , “ Mình bị bệnh nặng , chỉ là khỏe chút mà thôi .”

      “ Mình có cách chúng nó ầm ĩ đòi tới thăm cậu , mình thể làm gì khác là phải dẫn chúng nó tới .” Đoạn Hồng Lăng nhún vai , “ Yên tâm , lát giáo Hà đưa chúng nó về .”

      Vừa xong , giáo Hà tạm biệt Liên Ngữ , sau đó đưa các em về .

      Trong phòng bệnh lập tức yên tĩnh , Đoạn Hông Lăng ngồi lên giường bệnh , nhìn chằm chằm .

      “ Sao cậu nhìn mình như vậy ?”

      “ Tiểu Ngữ bình thường sao cậu lại như vậy ? Khoảng thời gian này rốt cuộc cậu gặp chuyện gì ?”

      Sau khi lần gặp mặt trước còn liên lạc với Liên Ngữ nữa , cho nên hề biết bạn tốt xảy ra chuyện , nếu phải tự mình đến nhà họ Liên hỏi bác trai , bác , còn chẳng hay biết gì .

      “ Hồng Lăng , khoảng thời gian này xảy ra rất nhiều chuyện , lúc thể .” Liên Ngữ khẽ thở dài , cả người như thay da đổi thịt .

      “ Tiểu Ngữ ,cậu thay đổi rồi .” Đoạn Hồng Lăng nhìn thẳng mắt . “ Trước kia cậu biết ưu sầu là gì , nhưng bây giờ trong mắt cậu có vẻ ưu sầu , có sức quyến rũ và mềm mại của phụ nữ , cậu ta ?”

      “ Hồng Lăng , mình ấy !” Liên Ngữ kiên định lời lòng .

      “ Vậy ta sao ?” Đoạn Hồng Lăng nhíu mày nhìn , “ ta có cậu ?”

      ấy mình .” mỉm cười trả lời : “ Lúc đầu , mình dám tin tưởng quá lớn vào mối tình này , Hồng Lăng là cậu khích lệ mình theo đuổi hạnh phúc , cho nên mình mới dũng cảm chấp nhận ấy .”

      “ Đúng vậy , là mình khích lệ cậu , nhưng mình ngờ cậu lại bị tổn thương nhiều như vậy .” Đoạn Hồng Lăng hối hận lúc đầu khuyên như vậy , “ Nếu biết cậu trở thành như bây giờ , gì mình cũng khích lệ cậu ta .”

      Đoạn Hồng Lăng nhìn Liên Ngữ nằm giường bệnh , cả người gầy gò , yếu ớt , khỏi nghẹn ngào .

      “ Tại sao cậu ngốc như vậy ?”

      “ Hồng Lăng , đừng đau lòng vì mình .” Liên Ngữ cầm tay bạn tốt , cười bình thản , “ Mình tuyệt cảm thấy đau lòng , có thể ở cạnh ấy là điều hạnh phúc nhất đối với mình .”

      “ Tiểu Ngữ ?”

      “ Bố mình tạo cho gia đình họ tổn thương cách nào bù đắp , nhưng vì mình , ấy lựa chọn buông tha , mình biết ấy mình , nhưng ấy thể ích kỷ chỉ nghĩ cho mình nên ấy bỏ mình . “ Mặc dù đau lòng , nhưng co vui vẻ chịu đựng . “ Nhưng sao , mình chờ ấy nhiều năm như vậy , ngại tiếp tục chờ , cho đến khi ấy quên quá khứ , trở lại mới thôi .”

      “ Chưa thấy ai ngốc như cậu .” Đoạn Hồng Lăng giơ tay lau nước mắt , cười mắng .

      “ Cậu tin ta quay lại sao ?”

      “ Ừ , mình tin ấy quay lại .”

      Đúng , nghe tối hôm đó bày tỏ tất cả với .

      muốn chờ , còn , cho nên có ngày trở về , muốn nghe câu “ em” lần nữa .

      Liên Ngữ gật đầu chắc chắn , cười với Đoạn Hồng Lăng : “ Nhất định ấy quay về .”

      “ Thôi , cậu đơn thuần lại cứng đầu , mình nhiều nữa , cậu nhất quyết chờ ta trở về , nhưng đến lúc đó ta trở về , cậu cũng cần khổ sở , thế giới đàn ông tốt còn rất nhiều , tìm thấy người khác thôi.” Đoạn Hồng Lăng an ủi .
      Last edited by a moderator: 16/5/15
      dunggg thích bài này.

    2. banglangtrang123

      banglangtrang123 Well-Known Member Staff Member Super Moderator

      Bài viết:
      26,213
      Được thích:
      47,812
      Hồi kết:

      Liên Ngữ nhìn bạn tốt, nhàng lắc đầu, cảm giác mọi thứ diễn ra trong khoảng thời gian đó vui vẻ.

      Thời gian chầm chậm trôi , Liên Ngữ quay trở về với cụôc sống ngày thường.

      Buổi sáng đến Nhi Viện chăm sóc bọn , buổi tối trở về nhà ăn cơm với bố mẹ, tán gẫu lung tung, có người nào nhắc lại chuyện của Tất Ngôn, giống như từ trứơc đến nay chưa từng xuất , mai danh tích rồi.

      Giai điệu tao nhã nhàng vang lên trong quán coffee, mặc chiếc váy dài màu lam ngồi lẳng lặng ở góc, xem bức thư trong tay.

      Đoạn Hồng Lăng giống như cơn lốc xoáy chạy vọt vào, khiến ánh mắt của mọi người đều tập trung vào ấy.

      "Sao cậu lại thích đến những chỗ kì quái như vậy chứ?." Lãng mạn, dịu dàng thực thích hợp với tính cách của ấy.

      "Ha ha." số hình ảnh lên trong đầu Liên Ngữ khiến buồn cười.

      "Cậu cười cái gì?" Đoạn Hồng Lăng nhăn đôi mi thanh tú, "Là lạ."

      "Trước kia chúng ta cũng hẹn nhau ở đây, cậu cũng xông tới đây giống lúc nãy." Liên Ngữ cầm tách cà phê bàn uống ngụm, "Cảm giác giống như qua mấy đời vẫn giống nhau."

      "Tiểu Ngữ, cậu..." Hồng Lăng hơi lo lắng cho .

      Nhìn ra bạn tốt sầu lo, mỉm cười, "Tớ sao, trải qua nhiều chuyện nên đúc kết đựơc chút kinh nghiệm. Hồng Lăng, còn nhớ ngày trứơc cậu ngồi ở trong quán cafe này thuýêt phục mình party mừng sinh nhật để tìm người tình cho mình ? Khi đó tớ chờ mong kỳ tích xuất , ai cũng biết là đêm hôm đó, kỳ tích xuất , ấy xuất trước mặt tớ, chỉ là vật còn người mất, chúng ta sớm hiểu đối phương rồi."

      "Tiểu Ngữ, năm, ta vẫn trở về, cậu muốn tiếp tục như vậy sao?" thương khiến trở nên ngu dại.

      "Tớ luôn cảm tạ Thượng Đế vì để cho tớ gặp được ấy, đấy." Liên Ngữ xao động "Mặc kệ phải chờ bao lâu, tớ vẫn chờ, cho đến khi ấy trở về."

      "Cậu là đồ ngốc." quá cố chấp, Đoạn Hồng Lăng đành phải nhượng bộ, " thôi, lâu dạo phố , hôm nay nhất định phải chơi thỏa thích bữa." xong, đặt tiền bàn, Hồng Lăng kéo tay Liên Ngữ ra ngoài.

      "Này, cậu sợ tháng sau phải ăn mì ăn liền để sống qua ngày sao?" Liên Ngữ cười chế nhạo bạn tốt.

      "Sợ cái gì." Đoạn Hồng Lăng kéo cánh tay của , "Vì là chị tốt, nên cậu nhẫn tâm để mình ăn mì sống qua ngày đúng ?"

      Thoáng nhìn bộ dạng đáng thương tội nghiệp của Đoạn Hồng Lăng, đôi môi đỏ mọng của Liên Ngữ cong lên.

      "Đựơc đựơc đựơc, đại tiểu thư nhà họ Đoạn của tôi ơi, cứ thỏa thích làm gì mình thích , tôi phụ trách nấu nướng hầu hạ của người, đựơc chưa?"

      "Cũng tệ." Nguời nào đó đắc ý liếc mắt nhìn cái, "Tớ cho cậu bíêt, tớ muốn mua..."

      Tiếng dần dần , chỉ có tiếng nhạc nhàng trong quán cafe vẫn vang vọng, yên tĩnh, quẩn quanh trong cái ngõ ...

      Mà lúc này ở sân bay, người đàn ông có dáng người cao lớn, khuôn mặt tuần chậm rãi ra, đeo kính mát, che con ngươi đen thâm thúy, khóe môi lộ ra ý cười dễ phát , cũng mang theo chút mong đợi gì đó.

      để ý mọi người ở xung quanh nhìn mình, khom người ngồi vào xe, xe chạy kéo theo lớp bụi bay mù mịt, nghênh ngang rời .

      Tiểu Ngữ, trở về!

      Ở Pub Bầu trời màu lam, vào thời địa điểm này, vào ngày này, ngoại trừ đây là nơi tổ chức tịêc mừng sinh nhật ra nó còn là nơi gặp đựơc , tất cả đều quen thuộc như vậy.

      Liên Ngữ vào toilet sửa sang lại bản thân, sau đó chậm rãi ra, ở góc hẻo lãnh, nghe được giọng nam tính từ nơi nào truyền đến.

      "Tiểu thư xinh đẹp, cùng nhau uống chén đựơc ?"

      Nhất thời Liên Ngữ dừng lại, giọng kia rất quen thuộc, dám xoay người sang chỗ khác, sợ chính mình nghe lầm.

      Giày da trơn bóng va chạm với sàn nhà phát ra thanh thanh thúy, càng ngày càng gần, cuối cùng người đàn ông đứng ở trước mặt Liên Ngữ.

      Ánh mắt Liên Ngữ nhìn thẳng về phía đối phương, tầm mắt dừng lại ở nút áo sơ mi của người đàn ông.

      "Sinh nhật vui vẻ, Tiểu Ngữ." Tất Ngôn vươn tay nâng cằm lên, nhìn thâm tình.

      Thời điểm gọi tên Tiểu Ngữ, ánh mắt Liên Ngữ nhịn được rơi rào rào, giọt xuống đất.

      Tất Ngôn dịu dàng dùng ngón tay lau nước mắt cho , " trở về."

      " nữa sao?" Liên Ngữ nức nở , tầm mắt rời khỏi con ngươi đen của .

      " nữa." cúi người tới gần khuôn mặt , hai người cứ như vậy, bốn mắt nhìn nhau, hô hấp lẫn hơi thở của nhau.

      Liên Ngữ , hai người nhìn nhau, mắt đẹp xuất tầng hơi nước, như ánh trăng thuần khiết động lòng người, cũng khiến hô hấp nặng nề hơn.

      có người đàn ông nào có thể kháng cự được cái nhìn chăm chú của , đôi mắt này giống như cái hố sâu, có thể khiến cho người ta cam tâm tình nguyện lao vào, say mê trong đó.

      Tất Ngôn cúi đầu, dùng sức hôn đôi môi đỏ mọng của , cạy mở hàm răng, đầu lưỡi linh hoạt thăm dò cái miệng nhắn, liếm mút mật ngọt bên trong cái miệng .

      cự tuyệt, tùy ý để hơi thở của xâm nhập, cái lưỡi phấn hồng dò xét, vừa chạm được vào lưỡi của , lập tức bị cường thế mút lấy, điên cuồng cướp hô hấp của , đầu lưỡi của quấn lấy đầu lưỡi của , khẩn trương liếm mút, kích thích khiến cả người nóng lên.

      lâu sau, Tất Ngôn mới lưu luyến rời khỏi đôi môi đào mềm mại.

      ", đưa em xem quà sinh nhật của mình." xong, dắt tay rời khỏi quán bar bằng cửa sau.

      Bị nắm tay, Liên Ngữ ở phía sau che miệng cười.

      "Cười cái gì?" quay lại nhìn bộ dáng cười ngây ngốc của .

      "Vì rất vui, nên muốn cười."

      "À, phải nghĩ đến nên mới cười sao?" Tất Ngôn tiến lại gần hơn, "Dù sao cũng rất tuấn, em phải quấn chặt đó."

      "Nào có ai lại tự khen bản thân như vậy?" Liên Ngữ cười vui vẻ.

      "Có đây." Da mặt Tất Ngôn dày, hoàn toàn còn bộ dáng bình tĩnh của ngày xưa.

      "Ha ha, khác người." Liên Ngữ cảm thấy giờ phút này mình cực kỳ hạnh phúc, có thể thoải mái ở bên cạnh người mình , đó là chuyện vui vẻ nhất.

      Tất Ngôn cười mỉm, nắm chặt tay , hướng về phía chiếc xe đỗ ở đằng kia.

      Xe đỗ ở trước ngôi nhà màu trắng, có hai tầng hiển hình theo phong cách thiết kế của châu Âu, thoạt nhìn thấy rất lịch và tao nhã, ấm áp.

      "Đây là..." Liên Ngữ hiểu quay đầu nhìn .

      "Qùa sinh nhật tặng cho em, thích ?" Tất Ngôn lấy chìa khóa nhà ra, đặt ở trong lòng bàn tay , "Đây là ngôi nhà tự thiết kế cho em, mỗi cục gạch, mỗi chi tiết , đều là tự tay chọn."

      nhàng đẩy bức vào bên tròn, dọc theo con đường đến nơi ở đằng sau nhà.

      "Cái này cũng là tự tay làm." chỉ vào mảng lớn hoa tường vi, "Tất cả mọi thứ ở đây đều rất mới, chúng ta ở trong căn nhà này bắt đầu lại lần nữa, có được em?"

      Hai tay Liên Ngữ che miệng, nước mắt từ trong tay chảy xuống, ngửa đầu chăm chú nhìn con ngươi đen dịu dàng của người đối diện, trong đó xuất bóng dáng của , lại được nhìn thấy ánh mắt dịu dàng này rồi.

      "Tiểu Ngữ, em!" Kéo hai tay của xuống, Tất Ngôn thâm tình mút môi , " muốn là chủ nhân ngôi nhà này, muốn mỗi sáng thức dậy tỉnh đều được nhìn thấy khuôn mặt nhắn đáng của em, ăn những món em nấu, gả cho , có được ?"

      " muốn thế sao?" Liên Ngữ trừng mắt, vui mừng hỏi, chỉ sợ bản thân nghe lầm rồi.

      "Đúng vậy, em có đồng ý ?" Tất Ngôn nhìn .

      Liên Ngữ nở nụ cười rực rỡ, gật đầu, "Em đồng ý!"

      Tất Ngôn sung sướng la to, ôm lấy xoay vòng tròn.

      " em, Liên Ngữ, rất em!" Vì quá vui vẻ nên Tất Ngôn lớn tiếng hét to như muốn cho cả thế giới biết điều đó, "Ha ha..."

      Liên Ngữ gắt gao ôm cổ , mặc cho điên cuồng chuyển động, trong lòng tràn đầy hạnh phúc và vui sướng.

      "Để em xuống ." Đầu váng mắt hoa Liên Ngữ gắt giọng.

      nhàng buông ra, "Chúng ta xem phòng ngủ."

      Tất Ngôn dắt đến cửa phòng ngủ, khẽ với : "Dùng chìa khóa trong tay em để mở cửa."

      Liên Ngữ cầm chìa khóa khẩn trương sáp nhập vào ổ, nhàng chuyển động, cửa được mở ra.

      Trong nháy mắt, Liên Ngữ cảm giác cánh cửa mở ra tương lai vui vẻ đầy hạnh phúc, nghênh đón tương lai tươi sáng.

      "Hoan nghênh về nhà." Tất Ngôn hơi khom người, giơ tay nghiêng người mời vào, "Mời vào, Tất phu nhân."

      Nhìn Tất Ngôn phô trương, trong lòng Liên Ngữ cảm thấy vô cùng ngọt ngào, cất bước vào, kinh ngạc phát , nơi này được bố trí rất quen thuộc, liền quay đầu nhìn .

      "Phát được gì nào?" Tất Ngôn nhìn , " bố trí chỗ ở này dập khuôn theo chỗ ở trước, về sau em muốn bố trí ra sao bố trí, tất cả đều do em quyết định."

      " cảm thấy vừa mắt chứ?" là kiến trúc sư, cao trong việc bố trí phòng, biết có hài lòng với cách bố trí của .

      "Ha ha, em thích là thích, thích còn hết chứ gì đến chuyện thấy nó vừa mắt." ôm , giả bộ giận dỗi giơ quả đấm, "Ai dám em biết chọn lựa, đánh cho trận! Còn nữa vợ của Tất Ngôn đương nhiên là tốt nhất rồi, em đừng so sánh lung tung."

      " đừng ở đó mà hưu vượn nữa." Tuy rằng đây là những lời lấy lòng , nhưng Liên Ngữ nghe xong vẫn cảm thấy ngây ngất.

      Tất Ngôn cúi đầu nhìn , xinh đẹp, nụ cười xinh đẹp cùng với đôi môi đỏ mọng mê người, nhịn được cúi đầu hôn môi .

      "Tiểu Ngữ." cười thầm bên tai , khát vọng nóng rực, bá đạo mút lưỡi .

      "Ưm..." Liên Ngữ thở khẽ, đầu lưỡi bị quấn lấy, cảm nhận được hơi thở nam tính của , hơi thở của trở nên dồn dập.

      Con ngươi của Tất Ngôn trở nên thâm trầm, ôm lấy Liên Ngữ hẳn vào trong, "Tiểu Ngữ, chúng ta thử giường mới mua nhé, được ?"

      đợi trả lời, cửa phòng kêu "Rầm" tiếng, dùng chân đóng cửa, ngăn cách phòng đầy lửa nóng triền miên...

      Hôn lễ được tiến hành, Liên Ngữ mặc váy cưới màu trắng noãn, kéo cánh tay của bố, chậm rãi đến chỗ Tất Ngôn đứng.

      Xuyên qua lụa mỏng màu trắng, Liên Ngữ nhìn thấy Tất Ngôn đứng ở đài nghi thức, trong lòng kích động.

      Hôm nay, gả cho rồi!

      Tất Ngôn mặc lễ phục màu đen, nghiêng người nhìn dâu chầm chậm bước đến, khẩn trương đến nỗi lòng bàn tay toát ra mồ hôi lạnh, trong lòng vô cùng cảm động.

      Hôm nay, kết hôn với rồi!

      Bố Liên nhàng đặt tay Liên Ngữ vào lòng bàn tay của Tất Ngôn, với lời thấm thía: "Bố giao con của bố cho con."

      Tất Ngôn nhìn ông gật đầu, "Xin người yên tâm, con trân trọng ấy cả đời!"

      Trước sụ chứng kiến của cha sứ và mọi người, hai người trao nhẫn cho nhau, từ đây mãi ở bên cạnh nhau, bao giờ buông tay.

      Khúc nhạc du dương chậm rãi vang lên, truyền đến mọi nơi, truyền lên thiên đường, trời, vợ chồng nhà họ Tất cũng cảm thấy rất vui vẻ...
      Last edited by a moderator: 16/5/15

    3. banglangtrang123

      banglangtrang123 Well-Known Member Staff Member Super Moderator

      Bài viết:
      26,213
      Được thích:
      47,812
      Kết thúc

      Liên Ngữ ở trong phòng tắm ngơ ngác nhìn hai vạch màu đỏ, qua lúc lâu, mới thét chói tai: "A...."

      "Sao vậy, sao vậy?" Tất Ngôn còn chưa kịp mặc quần áo, vội vàng chạy vào phòng tắm, kích động vào xem vợ mình, "Phát sinh chuyện gì rồi hả?"

      "Ông xã, xem ." Liên Ngữ đưa que thử thai đến trước mặt .

      "Đây là cái gì?" Nhất thời Tất Ngôn phản ứng kịp, ngơ ngác nhìn .

      Liên Ngữ cau mày, tức giận chằm chằm nhìn , "Que thử thai."

      "Que thử thai?" Tất Ngôn ngây ngốc lặp lại lời của , trong đầu chợt lóe suy nghĩ, "A a.... sắp được làm bố, sắp được làm bố rồi!"

      ôm Liên Ngữ xoay vòng vòng, Liên Ngữ sợ tới mức vội vàng hô to: "Đứa đứa , cẩn thận đứa ."

      Tất Ngôn lập tức giống như người bị điểm huyệt, dừng lại, dè dặt cẩn trọng buông ra, ", chúng ta bệnh viện kiểm tra."

      "Buổi sáng hôm nay còn phải dự hội nghị mà." Liên Ngữ nhắc nhở: "Tối nay được ?"

      " tại cái gì cũng quan trọng bằng đứa , yên tâm, mọi chuyện có Thiên Dương lo."

      xong, nhanh chóng mặc quần áo, sau đó lái xe đưa vợ bệnh viện.

      Mà lúc này Thượng Thiên Dương công tác ở Mỹ, còn chưa biết sắp đến lúc bản thân phải cực khổ, hồn nhiên nằm ở giường ngáy ò ó o, cùng Chu công chơi cờ.

      Từ khi Liên Ngữ mang thai giống như nữ vương vậy, Tất Ngôn chăm sóc cẩn thận, mang thai tháng thứ tư, bụng của hơi nhô ra chút, mang lại ánh sáng rực rỡ cho người nào đó.

      Lúc này, ở phòng bếp làm bữa sáng cho chồng.

      Tất Ngôn đúng lên thấy bóng lưng bận rộn của vợ , trong lòng tràn ngập cảm động, lặng lẽ đến phía sau lưng , ôm lấy .

      " làm gì vậy?"

      Đột nhiên bị ôm vào trong ngực, Liên Ngữ kinh hô: "Dọa em sợ hết hồn!"

      "Tiểu Ngữ, em đẹp!"

      Thân thể hai người kề sát nhau, bàn tay to của Tất Ngôn nhịn được dao động ngực , nắm lấy bầu ngực no đủ, nhàng xoa nắn, ở trong lòng bàn tay , nụ hoa trước ngực dựng đứng lên. Cách lớp quần áo vuốt ve cách thô lỗ, khiến mẫn cảm hơi sợ hãi chút, môi bật ra tiếng ưm.

      "A..."

      "Tiểu Ngữ, sau khi em mang thai, cơ thể của em càng trở nên mẫn cảm rồi." Tất Ngôn ngậm vành tai mẫn cảm của , khiêu khích hỏi: "Muốn sao?"

      " được.... Đứa ..." Liên Ngữ thở phì phò, đứt quãng đáp.

      " việc gì, hỏi qua Bác sĩ, cẩn thận chút sao." Từ vành tai, nụ hôn của chuyển dần xuống dưới, cuối cùng dừng ở xương quai xanh quyến rũ, nhàng mút lấy.

      Hai gò má của Liên Ngữ phiếm hồng, "Sao có thể đến hỏi Bác sĩ về vấn đề này chứ?"

      Trời ạ, về sau khám thai dám nhìn mặt bác sĩ nữa!

      Liên Ngữ xấu hổ và giận dữ đánh lên cánh tay của chồng, khuôn mặt giận dỗi muốn ném , hu hu...

      "Thân ái, chuyện đó liên quan đến phúc lợi của , đương nhiên phải hỏi cho ràng rồi." nghiêm trang , giống như đây là việc lớn.

      Liên Ngữ xoay người, trợn tròn mắt, tức giận đến há mồm muốn mắng chửi người, dùng sức đấm vào ngực vài cái, "Về sau em nhìn mặt bác sĩ kiểu gì, đáng ghét!"

      Tất Ngôn như là hưởng thụ ai đó gãi ngứa hộ mình, híp con ngươi đen lại, môi nhếch lên nụ cười, nhanh chóng cúi người, che đôi môi đào của lại.

      cạy mở hàm răng quấn lấy cái lưỡi thơm tho, cường thế cướp lấy tất cả ngọt ngào trong miệng , khiến có đường lui.

      "Ưm ưm..." Liên Ngữ hơi giãy dụa, chỉ lát sau ngừng lại hẳn, chậm rãi đáp lại nụ hôn của .

      Nụ hôn của bá đạo, hơi thở của khuếch tán trong miệng , né tránh được, càng kháng cực càng bất lực, nụ hôn kịch liệt khiến thở nổi, càng kiêng kị gì nuốt nước miếng, nước bọt trong suốt từ trong miệng chảy ra.

      ....

      Liên Ngữ thở khẽ, chỉ cảm thấy có sức để thở, dựa vào người Tất Ngôn thở dốc, mềm yếu nằm trong lòng .

      "Tiểu Ngữ, em khỏe ?" Kích tình qua Tất Ngôn dùng giọng khàn khàn hỏi , rất sợ hành động quá mãnh liệt của mình làm đứa bị thương.

      "Em sao... Đứa cũng có việc gì." Dựa đầu bờ vai , thở hổn hển .

      " em, Tiểu Ngữ." Tất Ngôn nhàng ôm lấy , thâm tình .

      Liên Ngữ ngửa đầu chăm chú nhìn , khẽ mở môi "Em cũng !"

      ~~~ Hoàn ~~~
      Last edited by a moderator: 16/5/15
      Haruka.Me0 thích bài này.

    4. dunggg

      dunggg Active Member

      Bài viết:
      143
      Được thích:
      90
      Cho mình xin link đ bạn

    5. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :