1. QUY ĐỊNH BOX TRUYỆN SƯU TẦM :

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] [dấu cách] - [dấu cách] [Tác giả] [Số chương]
    ----•Nội dung cần:
    - Hình minh họa (bìa truyện, hình ảnh,etc,...)
    - Nguồn
    - Tác giả
    - Tên editor +beta
    - Thể loại
    - Số chương
    Đặc biệt chọn canh giữa cho đoạn giới thiệu
    ---- Quy định :
    1. Chỉ đăng những truyện đã có ebook và đã được public trên các trang web khác
    2 . Chỉ nên post truyện đã hoàn đã có eBook.
    3. Trình bày topic truyện khoa học, bôi đen số chương để dễ nhìn
    4 . Cần có trách nhiệm post đến hết truyện. Nếu không thể tiếp tục post liên hệ Ad và Mod

Lãng tử khuynh quốc - La Ngọc Quân (Full- Sắp có eBook)

Thảo luận trong 'Cổ Đại'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. Nyanko129

      Nyanko129 Well-Known Member

      Bài viết:
      5,151
      Được thích:
      13,062
      Chương 5.1
      Edit: SunniePham

      Nữ vương quả nhiên là bị tên nam nhân này làm cho hồ đồ rồi! Trần Tiên Tiên nghe được vài chuyện từ miệng của thị nữ nàng sắp xếp bên cạnh nữ vương, Phương Vũ và nữ vương có quan hệ, thảo nào lời và hành động của nữ vương lại khác thường đến vậy, thậm chí còn dám tự ý thay đổi pháp luật.

      Tất cả mọi chuyện nhất định là do tên nam nhân tên Phương Vũ đó giở trò!

      Ngày nào còn chưa diệt trừ Phương Vũ, ngày đó nước Nữ Nhi vẫn được bình yên! Nhưng mà nếu bây giờ Phương Vũ bị sát hại nữ vương nhất định nghi ngờ nàng, chỉ cần sơ ý chút, chừng ngay cả nàng cũng mất mạng. Cái này đáng giá tí nào!

      Kế trước mắt chỉ có thể nghĩ cách làm cho Phương Vũ thất sủng, thậm chí còn để cho và nữ vương trở mặt thành thù, sau đó thầm giết , như vậy có tí sơ hở nào. chừng đến lúc đó cần nàng ra tay, nữ vương cũng là người đầu tiên giết !

      Nghĩ tới đây, nàng khỏi vui mừng vì kế hoạch hoàn mỹ của mình.

      *****

      Sắp tới lúc cử hành nghi thức đại hôn của nước Nữ Nhi, cả nước dưới đều tràn đầy khí vừa bận rộn vừa vui mừng. Vậy mà, Phương Vũ lại hề vui vẻ.

      Phương Vũ qua lại trong tẩm cung của Vương Tường, tâm trạng bực bội thể cách ràng.

      Hôm nay trời vừa sáng, Vương Tường lập tức lên triều. Trước khi , còn đặc biệt dặn dò nàng phải sớm trở về, tại cũng trưa rồi, vẫn thấy bóng dáng đâu. liên tục nhờ người thay thông báo, vậy mà câu trả lời điều là bảo kiên nhẫn chờ chút. Còn tìm người kiếm tiểu Đào, vậy mà cuối cùng tiểu Đào cũng rãnh tới đây.

      Đáng chết! Phương Vũ bực bội cào tóc của mình. Chẳng lẽ căn bản Vương Tường hề đặt ở trong lòng? Chẳng lẻ nàng sợ muốn làm nam phi mà bỏ trốn cho xong à? Vẫn là nàng biết nhất, thể rời bỏ được nàng?

      Nghi thức đại hôn được cử hành vào tối nay, mặc dù còn khoảng thời gian, nhưng mà trước khi quyết định cũng muốn chuyện với Tường nhi trước.

      Thêm canh giờ nữa trôi qua, nếu Tường nhi vẫn chưa trở lại, tự tìm nàng.

      Giờ phút này, Vương Tường đại điện vội vàng chỉ huy đám quần thần, trong lòng cũng cảm thấy lo lắng. Nàng nên sớm tin tức hôn lễ bị hủy bỏ cho Phương Vũ nghe, nhưng hôm qua bị làm ầm ĩ, căn bản là kịp . Hôm nay trời vừa sáng nàng được mời lên điện. Bây giờ chắc cũng thức, lúc này chỉ sợ là vô cùng sốt ruột mà thôi.

      Vẫn là nên để cho tiểu Đào thay nàng báo cho Phương Vũ tiếng, nếu với tính tình của , sợ là bất chấp hết tất cả chạy vào đại điện để tìm nàng, đến lúc đó rất khó để dọn dẹp mọi chuyện.

      "Tiểu Đào!" Vương Tường gọi tiểu Đào đứng bên cạnh ngẩng người.

      "Dạ! Bệ hạ." Tiểu Đào giống như vừa mới tỉnh mộng.

      "Sao vậy? Dáng vẻ như mất hết hồn vía." Vương Tường quan tâm hỏi.

      ra , nàng có chút áy náy đối với chuyện của tiểu Đào và Giang Hàn. Nhưng đứng lập trường là vua của nước, nàng thể làm như vậy. Trải qua mấy ngày nay, mắt thấy tiểu Đào càng ngày càng tiều tụy , trong lòng nàng cũng dễ chịu gì.

      Kể từ khi nàng giao mình cho Phương Vũ, nàng cũng có thể hiểu được cảm giác của tiểu Đào.

      Nàng hy vọng mình có thể đưa ra quyết định khác, nhưng lại thể. Nữ Nhi và Lan Lăng có thù hận trăm năm, làm sao có thể hòa giải được đây? Tất cả đều là số định, nàng thể làm gì được cho tiểu Đào nữa.

      Thôi! Bây giờ muốn nhiều hơn nữa cũng vô ích mà thôi. Vương Tường bất đắt dĩ mà nghĩ.

      Tiểu Đào lấy lại tinh thần mà trả lời: "Đa tạ bệ hạ quan tâm, thần sao."

      " có việc gì là tốt rồi." Vương Tường thoáng yên tâm."Khanh đến tẩm điện của ta nới với Phương Vũ chuyện hôn lễ bị hủy bỏ , ta vẫn chưa kịp cho biết." Nàng nghĩ trong chốc lát, "Khanh chỉ cần vậy thôi, chờ lúc ta trở về tẩm cung nguyên nhân cho biết."

      "Vâng, thần hiểu." Tiểu Đào xong, vẫn chần chờ đứng ngay tại chỗ.

      "Thế nào? Còn có chuyện gì muốn à?"

      "Bệ hạ" tiểu Đào muốn lại thôi.

      "Có chuyện gì khanh cứ ." Vương Tường khích lệ nàng.

      Tiểu Đào lúc này mới lấy dũng khí, hơi : "Bệ hạ, người có thể thu hồi lệnh ban ra ? Hủy bỏ hôn lễ của thần?"

      "Khanh…" Vương Tường vừa khiếp sợ vừa kinh ngạc với thỉnh cầu của nàng.

      "Bệ hạ, van cầu ngài." Lời ra miệng, nàng còn quan tâm tới gì hết.

      Vương Tường chần chờ. Mặc dù nàng có thể hiểu đau khổ của tiểu Đào, nhưng chuyện này rất khó. Chuyện của nàng và Phương Vũ còn có thể miễn cưỡng tìm được lý do lấp liếm cho qua, còn nếu nàng đồng ý với tiểu Đào nên dùng lý do gì đây?

      Hơn nữa chuyện này trước nay ở nước Nữ Nhi chưa từng có tiền lệ. Vì Phương Vũ, mà lòng nàng biết phải trải qua bao nhiêu giãy dụa khổ sở cuối cùng mới đưa ra được quyết định, hôm nay, nàng biết mình có còn dũng khí để tiếp tục khiêu chiến với luật pháp lần nữa .

      "Tiểu Đào." Vương Tường dịu dàng gọi nàng: "Khanh để cho ta suy nghĩ có được ? Ta nhanh cho khanh đáp án." Cách thời điểm tổ chức nghi thức còn có nửa ngày, nàng phải suy nghĩ cho tốt mới được.

      Nhìn thấy vẻ mặt của nữ vương, sắc mặt của tiểu Đào cũng trở nên ủ rủ, nàng biết thỉnh cầu này thể nào thành được, nhưng nàng vẫn ôm tia hi vọng.

      Tiểu Đào lặng lẽ gật đầu cáo lui. Nàng hiểu nổi khổ tâm của bệ hạ, cũng hiểu được bệ hạ mềm lòng, nhưng coi như được bệ hạ đồng ý, cũng có cách nào giải quyết được tất cả vấn đề. Hơn nữa nàng sợ rằng đợi được nữa, bởi vì nàng mang thai. Đứa bé là của Giang Hàn.

      *********

      "Cái gì?! Muội sao?" Phương Vũ vừa kinh ngạc vừa vui mừng.

      Sau khi nghe tiểu Đào xong, trái tim Phương Vũ giống được gỡ bỏ cọng dây treo tản đá ngàn cân, thay vào đó là tình cảm nồng nàn vô hạn. Tường nhi vì mà ra quyết định như vậy, có thể thấy được trong lòng nàng địa vị của giống như xưa rồi. Phương Vũ tự chủ mà cong khóe môi, thoáng mỉm cười thể hài lòng.

      Mặc dù quyết định này thể nào giải quyết hết khốn cảnh giữa hai người, nhưng ít ra nó thể được chuyện còn có thể cứu vãn.

      "Ừ." Tiểu Đào gật đầu cái, "Nữ vương sợ huynh lo lắng, nên mới phái muội đến báo cho huynh tiếng."

      "Cám ơn muội, tiểu Đào." Phương Vũ chân thành lời cảm ơn với nàng.

      " cần khách sáo." Tiểu Đào xong, vẫn đứng im tại chỗ, vẻ mặt ủ rủ, lời muốn lại thôi.

      "Muội làm sao vậy? Dáng vẻ như có tâm gì đó." Cho đến lúc này, Phương Vũ mới phát ra vẻ mặt của tiểu Đào có gì đó đúng. Mới vừa rồi bị tin tức của tiểu Đào làm cho choáng váng, trong đầu chỉ suy nghĩ về người của mình, hoàn toàn để ý đến dáng vẻ của tiểu Đào từ đầu tới cuối đều luôn ủ rũ buồn rầu.

      "Muội có chuyện muốn nhờ huynh giúp." Tiểu Đào ấp a ấp úng mở miệng.

      Phương Vũ đỡ tiểu Đào ngồi xuống, vững vàng : "Có chuyện gì huynh nghe xem, có lẽ huynh có thể giúp được muội."

      "Huynh biết muội và Giang Hàn" Sắc mặt tiểu Đào có chút ngượng ngùng.

      "Hả?" Phương Vũ dùng ánh mắt khích lệ nàng tiếp.

      Tiểu Đào cúi đầu: "Tối hôm qua muội phát ta mình mang thai con của Giang Hàn." xong hai má của nàng trở nên đỏ ửng.

      Lần này phiền toái rồi! Câu đầu tiên trong đầu Phương Vũ vang lên.

      "Chuyện này còn ai biết nữa?" vội vã hỏi.

      "Trừ muội ra còn ai biết hết." Nàng ngượng ngùng ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt .

      Phương Vũ gật đầu cái: "Muội để cho huynh suy nghĩ chút." Đây là vấn đề lớn! Vì chuyện của , e là Tường nhi đau đầu rồi, bây giờ còn chuyện của tiểu Đào nữa.

      Nữ Nhi và Lan Lăng là hai nước thù địch nhau cả trăm năm nay, chuyện của tiểu Đào nếu là bị người khác biết, chỉ sợ rằng có cách giải quyết nào để có được hạnh phúc, mà lại là bạn tri kỹ của Giang Hàn, dĩ nhiên thể để cho tiểu Đào và đứa bé trong bụng gặp chuyện gì. Huống hồ, cũng hi vọng Tường nhi gặp phiền phức, cho nên biết chuyện này càng ít người biết càng tốt.

      "Như vậy !" quyết định, "Huynh đưa muội đến nước Lan Lăng, để cho Giang Hàn chăm sóc muội."

      "!" Tiểu Đào hoảng sợ kêu to.

      Giang Hàn là vua nước, mà nàng chỉ là cung nữ nhoi. Nàng muốn làm khó chàng, cũng muốn phản bội quốc gia của mình.

      Còn nữa, lỡ như Giang Hàn cần nàng sao?

      "Tại sao?" Chẳng lẽ nàng muốn đoàn tụ với Giang Hàn?

      "Muội..." Nàng thể lý do.

      "Muội còn tính chất nghiêm trọng của chuyện này hay sao?" Vẻ mặt Phương Vũ trở nên nghiêm túc, "Nếu để cho người khác biết cha của đứa trẻ này là ai muội nghĩ mình có cái gì hậu quả gì? Đến lúc cho dù Tường nhi có muốn cứu muội cũng có cách gì."

      Tiểu Đào kiềm được mà cả người trở nên rung cầm cập, "Vậy làm sao bây giờ?"

      "Cứ làm theo lời huynh !" Phương Vũ khuyên can, "Tối nay chờ huynh ở cửa sau của Cấm Cung."

      Tiểu Đào gật đầu, ôm theo tâm trạng yên trở về tẩm cung. Hôm nay tất cả chỉ có thể dựa vào sắp xếp của Phương Vũ.

      Phương Vũ ôm trán, ngồi ở trước bàn mà đau đầu nghĩ. Trước tiên cần phải bàn bạc với Tường nhi, sau đó nhanh chóng đưa tiểu Đào xuất cung.

      Đột nhiên có thanh the thé trong phòng vang lên.

      "Phương Vũ."

    2. Mâi_137

      Mâi_137 Well-Known Member

      Bài viết:
      688
      Được thích:
      1,526
      Chương 5.2
      Edit: Sunnie

      "Lại là ngươi." cần ngẩng đầu, cũng biết ai tới. Quả nhiên vừa ngước mặt lên nhìn thấy Trần Tiên Tiên trưng ra khuôn mặt tươi cười đứng ở trước mặt .

      nàng phải là đẹp, chỉ là cả người đều đầy tà khí, loại tà khí đó làm cho tất cả nam nhân đều rét run.

      "Là ta." Trong giọng của nàng tràn đầy mập mờ, làm cho trong lòng Phương Vũ khỏi dâng lên chán ghét.

      "Ngươi đến đây làm gì?” chán ghét hỏi.

      "Ta à…" Trần Tiên Tiên cắm đầu cắm cổ ngồi xuống đùi của Phương Vũ, "Ta đến để xem vết thương của người chứ sao!" Hai tay của nàng vòng qua cổ của .

      Phương Vũ giống như là bị nước nóng làm bỏng người, trong giây lát cả người cứng ngắc, sau đó đẩy nàng ra, "Trần thị vệ, xin tự trọng. Nếu ngươi lòng làm ơn đứng cách xa ta ra chút, như vậy ta vô cùng cảm kích."

      "Ha ha" nghe được câu này, Trần Tiên Tiên cười đến cong người lại, nước mắt cũng sắp chảy ra. "Xin tự trọng? Trần Tiên Tiên ta muốn làm cái gì làm cái đó, cho dù là ai cũng thể ngăn cản được ta. Huống hồ, ta cũng muốn tới thăm ngươi."

      "Hả?" Phương Vũ nhìn nàng với ánh mắt lạnh lùng, "Vậy ngươi muốn làm cái gì?" Đúng là nữ nhân biết thẹn.

      "Ta muốn làm cái gì cả." Nàng nhích người lại gần Phương Vũ, sát bên tai gặn từng chữ : "Ta, muốn, ngươi, cách, xa, nữ, vương!"

      Lần này Phương Vũ đẩy ra nàng, dùng giọng lạnh lùng hỏi lại: "Tại sao?" Nàng có ý đồ gì?

      "Ha ha ha!" Nàng cười khẽ. "Bởi vì tồn tại của ngươi hủy hoại bệ hạ, hủy nước Nữ Nhi của chúng ta! Mà ta tuyệt đối cho phép loại chuyện như vậy xảy ra." Nàng nghiến răng nghiến lợi .

      " sao? Ta biết bản thân mình lại có khả năng lớn đến vậy! Sợ là các hạ quá quá đề cao ta." liếc xéo nàng, để ý tới những từ ngữ điên khùng mà nàng .

      "Chỉ câu thôi, ngươi có hay ?" Nàng uy hiếp, " sớm chút, có lẽ có cơ hội được sống sót."

      "Nếu như ta làm ngươi làm thế nào?” sợ nàng uy hiếp sao? Ha ha! là buồn cười.

      "Nam nhân." Trần Tiên Tiên dùng tay lướt qua gò má của Phương Vũ, móng tay nhọn của nàng cẩn thận để lại vết xước mặt . Nàng liếm ngón tay dính máu của mình, giọng điệu xấu xa : "Ta có rất nhiều cách."

      Bỗng nhiên nàng xé vạt áo của mình , lộ ra phân nữa ngực trắng như tuyết, tay chạm lên lòng ngực của Phương Vũ, " đáng tiếc, ta có cơ hội được thưởng thức vóc dáng to lớn của ngươi."

      "Vô sỉ!" Phương Vũ trở tay đẩy nàng té xuống đất.

      Trần Tiên Tiên lau khóe miệng chảy máu của mình, lộ ra nụ cười gian, xoay người nhảy lên đánh về phía Phương Vũ, xé rách trường bào của , còn lên tiếng kêu to: "Có ai ! Cứu ta với!" Hai người cứ như vậy mà lăn lộn dây dưa mặt đất.

      "Các ngươi làm gì vậy!" tiếng rống giận làm cho họ phải dừng hành động của mình lại, trong phòng chỉ còn nghe thấy tiếng thở dốc nặng nề.

      "Bệ hạ!" Tiếng kêu đầy bi ai của Trần Tiên Tiên vang lên, nàng bò về phía Vương Tường cầu xin dưới chân nàng, "Phương Vũ, oa oa…." ngay sau đó lớn tiếng khóc.

      Thời gian rất khớp! Trần Tiên Tiên thầm cười trộm, nàng rất bội phục mình. Thấy thái độ của nữ vương, nàng khỏi muốn hoan hô vì thành công của mình. Phương Vũ chết chắc! Nàng liếm môi cái, chỉ tiếc là người nam nhân tuấn mỹ như vậy nàng lại có cơ hội được tận hưởng.

      Vương Tường trừng mắt nhìn hai người trước mắt, sắc mặt dần dần trở nên trắng bệch, cả người khỏi run rẩy, hai tay nắm chặt lại thành quyền, chặt tới mức muốn chảy máu.

      Sắc mặt Phương Vũ của xanh mét, thể ngờ chuyện như vậy có thể xảy ra với mình. Nhìn sắc mặt của Vương Tường, trong nháy mắt tim của như rơi xuống đáy cốc. Nàng tin ! Cho dù có móc tim móc phổi của mình ra cho nàng coi, nàng cũng tin !

      , thể để cho nàng hiểu lầm, khó khăn lắm mới thu phục được trái tim của nàng, sau lại dễ dàng để cho nàng thoát khỏi !

      "Tường nhi" mở miệng gọi.

      "Câm mồm!" Hai mắt nàng đẫm lệ căm tức nhìn . Lòng của nàng vỡ thành từng mảnh, thể nghe được bất kỳ lời dối nào nữa, cũng muốn nghe bất kì chuyện gì liên quan tới nữa. Nàng chỉ biết, nàng vĩnh viễn tha thứ cho .

      "Tường nhi, mọi chuyện phải như nàng nghĩ đâu." Phương Vũ bước lên vịn chặt hai vai của nàng, vội vàng giải thích, "Là nữ nhân Trần Tiên Tiên này."

      "Ta muốn nghe!" Vương Tường che tai lại, giùng giằng muốn thoát khỏi , mặt tràn đầy nước mắt.

      "Tường nhi!" tức giận nắm chặt nàng lại, "Chẳng lẽ nàng tin tưởng ta sao?"

      Phát cả người nàng trở nên lạnh ngắt còn run rẩy, tim của như bị bóp chặt. ra là tình của đối với nàng, còn bằng lời dối độc ác?

      Trần Tiên Tiên ở bên cạnh khóc thút thít, nghe đến đó nàng còn khóc lớn hơn.

      "Tường nhi, hãy nghe ta ! Nhìn ta!" dùng sức lay nàng, để ý tới bên ngoài, chỉ cần người tin tưởng mà thôi.

      Vậy mà, phản ứng của Vương Tường làm cho lòng nguội lạnh. Nàng nhìn cũng nghe, lại càng chịu nghe! Nàng tin .

      Rốt cuộc Phương Vũ mệt mỏi buông tay, trong lòng tràn đầy đau đớn, " ngờ trong lòng nàng ta lại là người như vậy."

      cảm thấy đau lòng! đoạn tình đáng tin cậy, giải thích nhiều hơn nữa cũng vô ích.

      Nghe được lời bi thương của , Vương Tường cảm thấy lòng của mình cũng đau đớn theo. Tại sao nghe giống như mới là người bị tổn thương vậy? Nàng tin tưởng , nhưng vết thương người Tiên Tiên, quần áo bọn họ bị xé rách, còn dây dưa với nhau, hỏi nàng phải tin tưởng thế nào đây?

      Trong tẩm cung giờ chỉ còn nghe tiếng khóc lóc của Trần Tiên Tiên.

      "Bệ hạ! Bệ hạ! nước Lan Lăng." thị nữ thở hồng hộc chạy vào tẩm cung, phá vỡ cục diện bế tắc.

      Nghe được tin tức của địch quốc, Vương Tường cố đè xuống cảm xúc trong lồng mình, nghiêm nghị hỏi: "Nước Lan Lăng thế nào?" Đừng là phái binh tới tập kích à?

      Cảm nhận được bầu khí lúng túng thị nữ lúng túng mà nhích người mình từng chút , cà lăm đáp lại: “Quốc vương nước Lan Lăng phái người tới cầu ký hiệp ước hòa bình."

      "Ký hiệp ước hòa bình?" Vương Tường thở phào nhõm. Mặc dù như vậy nhưng chuyện này thể kinh thường được, phải lập tức xử lý. Nàng xoay người hất áo choàng, liếc nhìn Phương Vũ lần cuối, ngay sau đó quay người bỏ .

      Trần Tiên Tiên theo sát nữ vương ra khỏi tẩm cung, chỉ để lại Phương Vũ kinh ngạc đứng ở đó, trong cơn tức giận dùng chưởng đánh nát cái bàn.

      **********

      "Tham kiến nữ vương bệ hạ!" Người được nước Lan Lăng phái tới là nữ tử.

      Vương Tường tương đối kinh ngạc, nàng cũng ngờ tới Giang Hàn phái nữ tử tới đẻ tỏ thành ý của . Nhìn người được phái tới xem ra tương đối tôn trọng nước Nữ Nhi của nàng.

      "Giang Hàn những gì?" Cuộc tranh chấp vừa rồi làm nàng quá mệt mỏi, hôm nay thứ có thể chống đỡ nổi nàng, chỉ còn lại thân nữ vương và trách nhiệm đối với nước Nữ Nhi.

      "Quốc vương của chúng tôi hy vọng có thể hòa thân với quý quốc, lấy chuyện này để làm hiệp ước hòa bình." Nữ sứ giả cung kính .

      "Hòa thân?" Vương Tường trợn to mắt hỏi.

      "Vâng, quốc vương của chúng tôi hy vọng có thể cưới tiểu Đào nương làm phi. Những điều kiện khác mặc cho nữ vương bệ hạ quyết định."

      ngờ Giang Hàn lại si tình với tiểu Đào như vậy, tiếc thứ gì cả, bất chấp muốn cưới nàng làm thê tử! Vương Tường cảm thán rũ mắt xuống. Còn nàng ?! Nàng hò hét trong lòng. Chỉ cần nghĩ tới Phương Vũ lòng của nàng khỏi loạn lên. nàng, trong mắt của chỉ có nàng, mà thế nhưng phản bội nàng!

      Tay nàng vịn chặc vào vương tọa, cố gắng chèn ép nước mắt sắp tuôn ra, thanh khàn khàn : “Lý Linh, Vương ma ma, các ngươi thấy thế nào?"

      Hai nước ký kết hiệp ước hòa bình là chuyện lớn mà trăm năm qua chưa bao giờ có. thực tế, khoảng thời gian này, nàng đều suy nghĩ cho tương lai của nước Nữ Nhi. Nàng biết thù hận phải dừng lại, nếu hai nước ngày được bình yên. Nhưng kết thân nàng chưa bao giờ nghĩ tới.

      "Bệ hạ!" Vương ma ma dùng lời lẽ xâu xa : "Nước Nữ Nhi nên yên bình lại. Trải qua thời gian dài như vậy, con dân của người chưa bao giờ được hòa bình cách chân chính."

      Bà đau lòng nhìn nữ vương do tay mình nuôi lớn, biết nàng tiếp nhận áp lực quá lớn.

      Chuyện vừa rồi ở tẩm cung truyền vào đến tai bà, bà rất muốn cho Tường nhi biết, Phương Vũ phải loại người như vậy.

      Còn đối với Trần Tiên Tiên quá hiểu, người đơn thuần như Tường nhi nhìn tâm cơ của nữ nhân kia. Nhưng bây giờ nên giải quyết chuyện này trước .

      "Lý Linh, ngươi cứ ?" Vương Tường hỏi.

      "Bệ hạ…" Tể Tướng Lý Linh tiến lên bước, "Thần cho rằng lời của Vương ma ma sai. Hôm nay điều kiện mà nước Lan Lăng đưa ra đối với chúng ta mà cực kỳ có lợi, thần tán thành đề nghị nầy."

      "Thần phản đối!" Giọng của Trần Tiên Tiên từ phía sau vang lên. Sau khi đổi lại quần áo nàng vội vàng chạy tới đây, nghe được tin này nàng kịch liệt phản đối.

      Nhìn thấy Trần Tiên Tiên, trong lòng Vương Tường lại nổi sóng lớn, màn vừa rồi lập tức lên trong đầu nàng. Nàng nhắm mắt lại, hít sâu vào, bây giờ nàng thể tức giận rồi phát tiết người Trần Tiên Tiên, dù sao nàng cũng là người bị hại. Nhưng là, chỉ cần vừa nghĩ tới cảnh tượng nàng và Phương Vũ quần áo hỗn loạn quấn lấy nhau nàng lại vô cùng khổ sở.

      "Nước Nữ Nhi và nước Lan Lăng là kẻ thù truyền kiếp hơn trăm năm nay, tại sao có thể dễ dàng giải hòa? Vậy trăm năm qua những gì chúng ta hy sinh uổng phí hay sao?" Trần Tiên Tiên kích động nắm chặt hai hai tay, "Bệ hạ, người làm vậy mặt mũi của tổ tiên nước chúng ta để đâu? Còn có muốn vạn thần dân nữa? Bệ hạ, xin người hãy nghĩ lại!"

      "Này" Vương Tường trả lời lại. Trần Tiên Tiên xong sai, nhưng….

      "Bệ hạ, xưa đâu bằng nay, thần tin tưởng bình an của muôn dân nước Nữ Nhi so với chuyện khác quan trọng hơn nhiều." Lý Linh phản bác .

      "Bệ…"

      "Được rồi! Đừng nữa. Gọi tiểu Đào tới, ta muốn nghe ý kiến của nàng." Vương Tường cảm thấy hai bên thái dương đau nhức, lời của các thần tử ngừng tung bay, càng ngày càng mơ hồ.

      đại điện hoàn toàn yên tĩnh.

      " xong rồi! xong rồi!" Thị nữ nhận lệnh đưa tiểu Đào tới chạy như điên về.

      "Xảy ra chuyện gì?" Giọng của Vương Tường ràng yếu rất nhiều.

      "Tiểu Đào nàng và Phương Vũ bỏ trốn rồi !"

      Những lời này đồng thời cũng kích tới Vương Tường, lúc mọi người la lên nàng ngất , ngã xuống mặt đất.

      Hãy để cho nàng ngủ say ở trong bóng tối, đừng tỉnh dậy nữa! Nàng rất mệt mỏi.

    3. Mâi_137

      Mâi_137 Well-Known Member

      Bài viết:
      688
      Được thích:
      1,526
      Chương 6:
      Edit: Khanh Le

      Phương Vũ, ngươi có khỏe ?" Tiểu Đào lo lắng hỏi.

      Vốn nàng nghe theo lời dặn của Phương Vũ, ở cửa sau Cấm Cung chờ , ngờ hai người mới tách ra lâu, Phương Vũ liền sắc mặt tối tăm vào phòng ngủ của nàng, đưa nàng ra ngoài cửa thành, hai người cùng cưỡi lên con ngựa Tiểu Tứ do chuẩn bị, giục ngựa chạy khỏi Nữ Nhi quốc.

      Từ khi ra khỏi thành tới nay, Phương Vũ chưa chữ, chính là liều mình chạy . Ánh mắt của u, khuôn mặt vốn là sáng sủa hình như tiều tụy ít. Nàng khỏi lo lắng cho , đây phải là Phương Vũ mà nàng quen thuộc.

      Đến tột cùng là chuyện gì xảy ra? phải là, có thể làm cho Phương Vũ biến thành như vậy, chỉ có người là nữ vương.

      Phương Vũ cũng trả lời, Die nd da nl e q uu ydo n trong đầu đều là hai mắt tràn ngập tuyệt vọng của Vương Tường, nước mắt tràn đầy khuôn mặt nhắn. Đáng chết! dùng lực lắc đầu, muốn hất bóng dáng của Vương Tường ra, nhưng thủy chung cách nào thành công.

      nên nghĩ đến nàng nữa.

      "Phương Vũ, ngươi dẫn ta ra khỏi thành, với nữ vương chưa?" Tiểu Đào vẫn buông tha hỏi.

      "Đừng nhắc đến nàng nữa!" Phương Vũ đột nhiên bạo rống ra tiếng.

      Tiểu Đào cùng ngựa cũng vì vậy bị khiếp sợ , con ngựa hí vang chồm người lên, Phương Vũ lập tức khống chế. "Thực xin lỗi." xin lỗi Tiểu Đào. Đây là chuyện của và Vương Tường, liên quan đến người khác, huống hồ Tiểu Đào hoàn toàn biết chuyện này.

      ", trách ngươi." Tiểu Đào chấn kinh vỗ về trước ngực của mình, muốn chỉ trách Phương Vũ nhiều. Phương vũ biến thành như thế, trong lòng nhất định có áp lực . "Đến tột cùng chuyện gì xảy ra, có thể cho ta biết ?"

      Nhìn ánh mắt chân thành và tràn ngập quan tâm của Tiểu Đào, Phương Vũ lúc này mới chậm rãi ra mọi chuyện.

      "Tại sao có thể như vậy?" Nghe xong chuyện Phương Vũ , Tiểu Đào dám tin.

      Nữ vương chẳng lẽ nhìn ra trong mắt Phương Vũ chỉ có mình người sao? Sao người lại có thể tin tưởng lời dối của Trần Tiên Tiên?

      Chỉ trách nữ vương quá tin tưởng người khác, mới có thể trúng kế của Trần Tiên Tiên. Nhưng tại sao người lại tin tưởng Phương Vũ chứ?

      " chính là như thế." Phương Vũ ách trả lời.

      "Ngươi đừng khổ sở," Tiểu Đào vội an ủi , "Ta tin tưởng chờ bệ hạ tỉnh táo lại, người phát chân tướng của ." Nàng tin tưởng với thông minh của nữ vương, nhất định rất nhanh phát đây tất cả đều là quỷ kế của Trần Tiên Tiên.

      "Có lẽ." từ chối cho ý kiến. "Đến khi đó ta có lẽ trở về Trung Nguyên."

      Đúng vậy, nên quay về Trung Nguyên thôi, tiếp tục sống những ngày tiêu dao tự tại, cho dù trái tim có mất mát. sao chứ? Tất cả còn quan trọng.

      ", ngươi thể cứ như vậy mà buông tay, bệ hạ cần ngươi!" Tiểu Đào hoảng sợ .

      Từ sau khi Phương Vũ xuất , bệ hạ mới biết cười. Đối với nữ tử mười tám tuổi mà , bệ hạ phải gánh vác trách nhiệm quá nặng. Có lẽ Phương Vũ còn nhận thấy được chuyển biến của bệ hạ, nhưng người sáng suốt đều nhìn ra được, vẻ mặt rạng rỡ cùng nụ cười má lúm đồng tiền của bệ hạ, chỉ vì Phương Vũ mà bày ra.

      "Đừng nữa." thanh tức giận của Phương Vũ làm cho Tiểu Đào lập tức im lặng.

      Nhìn cảnh sắc hai bên đường ngừng lui về phía sau, Tiểu Đào thầm quyết định, nàng nhất định phải nghĩ cách làm cho Phương Vũ hồi tâm chuyển ý. **********

      "Phương Vũ! Phương Vũ , đừng ——" Vương Tường la lên, khiến cho mọi người nhịn được rơi lệ.

      Nàng sốt cao nằm trong tẩm cung, trong miệng lại luôn gọi tên Phương Vũ. Tuy còn hôn mê, nhưng nước mắt lại như suối ngừng chảy xuống, thấm ướt cả gối.

      Ngồi ở trước giường, Vương ma ma khỏi đau lòng mà khóc. Tường nhi đáng thương! Vì sao nàng lại khổ sở như vậy? Nàng vẫn chỉ là đứa bé!

      khỏi muốn trách cứ Phương Vũ, vì sao có thể khiến cho Tường nhi đau khổ như vậy, chẳng lẽ biết Tường nhi thương bao nhiêu sao? dieendaanleequuydonn, Cho dù Tường nhi hiểu lầm , sao? Vì sao hiểu nữ nhân gặp chuyện bất an, còn muốn tổn thương Tường nhi? Sớm biết như thế, lúc trước bà cứu !

      "Vương ma ma, bệ hạ tại thế nào?" Lý Linh đứng bên lo lắng hỏi.

      Vương ma ma lau nước mắt, nghẹn ngào ﹕ "Nàng là lo âu thành lao lực, hơn nữa còn liên tiếp bị đả kích, cho nên mới như vậy…" Còn chưa hết, lại nhịn được chảy nước mắt.

      Thực ra, bà còn giấu chuyện chưa , Tường nhi mang thai. Chuyện này có thể ngay cả Tường nhi cũng biết. Vì an toàn của Tường nhi, việc này tuyệt thể cho bất cứ kẻ nào biết, nhất là Trần Tiên Tiên.

      "Vì nam nhân, đáng!" Trần Tiên Tiên ở bên cạnh xem thường .

      Vương Tường bây giờ, còn là nữ vương ngày xưa nàng tôn kính. Trần Tiên Tiên khinh thường nghĩ.

      việc liên tiếp, làm cho nàng ta mất lòng tin đối với Vương Tường. Đầu tiên là vì Phương Vũ mà giận dữ mắng mỏ nàng ta, sau đó lại muốn đoạt binh quyền của nàng ta, kế tiếp lại đồng ý kết thân với Lan Lăng quốc, tại lại vì Phương Vũ mà bệnh dậy nổi.

      Đây là chuyện mà nữ vương của Nữ Nhi quốc nên làm sao? Nàng ta tuyệt cho phép Nữ Nhi quốc chôn vùi trong tay loại nữ vương này.

      Chỉ là sao, nàng ta sớm chuẩn bị chu đáo.

      "Sao ngươi có thể bất kính đối với nữ vương?" Lý Linh đối với thái độ của Trần Tiên Tiên bất mãn hết sức.

      "Bất kính?" Trần Tiên Tiên nhàng nở nụ cười, "Ta đây coi như nể mặt nàng đấy." Nàng ta dừng chút, hướng ngoài phòng ra lệnh﹕ "Có ai !"

      đám, do Trần Tiên Tiên tay huấn luyện ra, thị vệ toàn bộ võ trang vọt vào tẩm cung, vây quanh Lý Linh, vương ma ma cùng Vương Tường hôn mê.

      "Lớn mật!" Lý Linh lập tức nhạy bén rút bội kiếm ra, chính mình hộ vệ nữ vương, "Chẳng lẽ ngươi sợ nữ vương trị tội ngươi?"

      "Cái gì nữ vương? Bộ dáng này của nàng còn muốn làm nữ vương của chúng ta?!" Trần Tiên Tiên chỉ Vương Tường, lớn tiếng tuyên bố, " cho các ngươi biết, từ hôm nay trở , ta chính là nữ vương!" Sau đó ngửa mặt lên trời cười to.

      "Tiên Tiên bệ hạ vạn tuế!" Bọn võ tướng của nàng rối rít hoan hô.

      "Trước điện võ tướng!" Lý Linh vẫn từ bỏ cho gọi võ tướng trước điện tới bảo vệ nữ vương, nhưng kêu mấy tiếng cũng có bất kỳ phản ứng nào.

      "Đừng phí hơi sức." Trần Tiên Tiên chậm rãi mở miệng, "Tất cả người phản kháng sớm bị thủ hạ của ta chế ngự, tại đều bị nhốt ở Cấm Cung chờ chết. Ngươi nghĩ, ta ngu xuẩn để cho các ngươi có cơ hội chạy trốn sao? Uổng cho ngươi là Tể Tướng, ngu xuẩn!"

      Lời này của nàng làm cho bọn thủ hạ cười trận điên cuồng.

      Tiếng cười vừa dứt, chỉ nghe thấy Trần Tiên Tiên lạnh lùng ﹕ "Nhốt tất cả các nàng vào Cấm Cung địa lao! Người còn lại theo ta đuổi giết Phương Vũ!" Sắc mặt của nàng ta càng ngày càng trầm, " tự tay giết , ta thề bỏ qua!"

      "Còn nữa," ngay sau đó nàng lại hạ lệnh, " Xử chém sứ giả Lan Lăng quốc. Chỉnh đốn quân đội, chuẩn bị bất cứ lúc nào cũng có thể khai chiến!"

      Nàng còn lâu mới giống như Vương Tường mềm yếu sợ phiền phức. Đối với nàng ta mà , chỉ có chiến tranh mới là đảm bảo sống còn duy nhất! Nữ Nhi quốc cần chính là Võ vương thần vũ dũng như nàng ta! ******** dinendian.lơqid]on, Liên tục chạy mấy ngày đường, mắt thấy cũng sắp đến Lan Lăng quốc.

      "Tiểu Đào, ngươi còn chịu đựng được chứ?" Nhìn Tiểu Đào mệt mỏi, Phương Vũ quan tâm hỏi. Dù sao nàng cũng là nữ nhân, lại có thai, đường dài đối với nàng mà là gian khổ.

      " có việc gì, ta rất khỏe." Tiểu Đào phấn chấn trả lời.

      "Vậy tốt. Chúng ta cũng sắp đến, tin tưởng nếu tiền đồn Lan Lăng quốc nhìn thấy chúng ta, nhất định thông báo Giang Hàn tới đón chúng ta." Chỉ cần qua biên giới là hết chuyện.

      "Này. Phương Vũ, ta…"

      "Suỵt!" Phương Vũ đột nhiên muốn nàng im lặng.

      "Thế nào?" Nàng giọng hỏi.

      "Có người tới." Phương Vũ nhanh chóng xuống ngựa, dắt ngựa tới chỗ kín đáo trong khe núi, còn mình cùng Tiểu Đào núp trong bụi cây. "Nhớ, cho dù có xảy ra chuyện gì cũng được lên tiếng, hiểu ?"

      Tiểu Đào nghe lời gật đầu.

      "Bệ hạ, tìm khắp nơi đều thấy Phương Vũ."

      Bệ hạ? Vương Tường tự mình truy bắt ?!

      "Tiếp tục lục soát cho ta! Ta cũng tin mang theo Tiểu Đào có thể chạy được xa!" Trần Tiên Tiên thanh chói tai vang vọng.

      Chuyện gì xảy ra? Trần Tiên Tiên sao lại trở thành bệ hạ trong miệng các nàng? Tường nhi thế nào? Trong lòng Phương Vũ lên suy nghĩ. Tường nhi của gặp nguy hiểm! kiềm chế ý nghĩ kích động muốn xông ra bóp chết nữ nhân này, thận trọng quan sát nhất cử nhất động của các nàng.

      "Phía trước là biên giới, bọn họ có thể qua?" nữ võ tướng hoài nghi hỏi.

      " thể nào!" Trần Tiên Tiên chắc chắn.


      "Nhưng mà bệ hạ, bọn thuộc hạ là tận lực tìm kiếm! lên trước nữa, chỉ sợ gặp phải quân đội địch quốc." thanh nữ võ tướng lại vang lên.

      " đám ngu xuẩn!" Trần Tiên Tiên tức giận trách cứ, "Thôi, chúng ta hồi cung! Đều bắt được bọn họ. tại ta còn có chuyện quan trọng hơn phải làm."

      "Bệ hạ là xử lí đám người Vương Tường sao?"

      " sai! Ta muốn mượn lực lượng của nàng chính thức bước lên ngôi vị, sau đó nhất cổ tác khí đánh bại Lan Lăng quốc. Đến lúc đó ta muốn Phương Vũ cùng Vương Tường chết trước mắt ta, để rửa mối hận trong lòng ta!"

      "Dạ! Bệ hạ rất đúng!" nữ võ tướng tâng bốc .

      Núp ở trong bụi cây Tiểu Đào nghe đến đó, tức giận thiếu chút nữa kêu lên tiếng, Phương Vũ kịp thời lấy tay che miệng của nàng.

      Trần Tiên Tiên vậy mà phản bội Tường nhi! Phương Vũ hận thể đè nén. Tường nhi tại biết như thế nào? Có bình an ? Hay là bị tổn thương? Nghĩ đến người bị làm nhục, Phương Vũ kích động nắm chặt hai quả đấm. phải trở về cứu nàng.

      "Tốt! Chúng ta hồi cung!"

      Trần Tiên Tiên ra lệnh đại đội nhân mã, dần dần xa.

      lúc sau, Tiểu Đào mới vùng ra khỏi tay Phương Vũ, nhảy ra mắng to, "Tại sao ngươi để cho ta dạy dỗ nàng ta?"

      "Ngươi muốn chết sao?" Phương Vũ trầm giọng trả lời.

      "Ta…" Tiểu Đào lúc này mới phát ra lỗ mãng của mình, "Nhưng nàng ta…"

      Phương Vũ nhìn hướng Nữ Nhi quốc, lời nào.

      "Này! Phương Vũ, Sao ngươi lời nào?" Tiểu Đào nóng nảy, "Chẳng lẽ ngươi để cho nàng ta gây bất lợi cho bệ hạ ngươi cam tâm sao? Nếu cứu bệ hạ kịp!"

      Phương Vũ trừng mắt lườm nàng cái, "Trước tiên chúng ta gặp Giang Hàn rồi ."

      Tiểu Đào nhìn thấy thái độ của Phương Vũ, lập tức yên tĩnh lại. Nàng cách nào biết được trong lòng rốt cuộc tính toán những gì, nhưng trán lộ ra gân xanh, nàng biết Trần Tiên Tiên phiền phức lớn.

      tại nếu muốn cứu Tường nhi, chỉ mình đủ, Phương Vũ suy xét. Trước mắt quan trọng nhất là, trong thời gian ngắn phải cùng với Giang Hàn nghĩ ra kế sách hoàn thiện.

      Trần Tiên Tiên, ngươi tốt nhất nên thông minh, đừng đụng tới Tường nhi dù chỉ cọng lông tơ, nếu ta cho ngươi chết rất khó xem! *******

      "Phương Vũ, đa tạ ngươi mạo hiểm tánh mạng đưa Tiểu Đào về." Giang Hàn cầm chặt tay Phương Vũ, trong giọng toát ra lòng biết ơn chân thành. May mắn có huynh đệ tốt, nếu chỉ sợ thể gặp lại được Tiểu Đào.

      từng nghĩ tới rất nhiều phương pháp để Tiểu Đào trở về bên cạnh , thậm chí phái sứ giả cầu thân. Nhưng tại biết được Trần Tiên Tiên làm phản, Vương Tường bị nhốt, chỉ sợ sứ giả phái cũng lành ít dữ nhiều. May mắn Phương Vũ kịp thời đưa Tiểu Đào về bên cạnh .

      "Đừng quá!" Mặt Phương Vũ cứng lại, " tại ta cần trợ giúp của ngươi." lúc này có tâm tư quan tâm bất cứ chuyện gì, chỉ hy vọng có thể sớm cứu Tường nhi của ra.

      " thành vấn đề, chỉ cần ngươi , ta nhất định làm được!" Dieenndkdan/leeequhydonnn, Giang Hàn lời đáp ứng. Lại âu yếm nhìn Tiểu Đào, làm cho nhiệt huyết sôi trào, ước gì có thể vứt bỏ mọi chuyện, gắt gao ôm Tiểu Đào vào lòng. Nhưng tình thế trước mắt thể chỉ lo tư tình, đành phải áp chế khao khát, giải quyết công vụ trước.

      "Ta có kế sách." Phương Vũ đưa ra kế sách rất nhanh.

      Hai nam nhân lập tức nghiêm túc thảo luận.

      Lúc này, Tiểu Đào nghỉ ngơi ở trong phòng của Giang Hàn, trong lòng cách nào bình tĩnh.

      Tính mạng của nữ vương như ngàn cân treo sợi tóc! Nàng lo lắng. Tuy rằng hai nam nhân muốn nàng an tâm nghỉ ngơi, bọn họ bắt đầu tiến hành kế hoạch, nhưng muốn nàng yên tâm như thế nào đây?

      Cho dù gặp lại Giang Hàn là chuyện vui, nhưng cũng thể làm giảm được lo lắng của nàng đối với nữ vương. Trước mắt chuyện còn chưa giải quyết, nàng thể chỉ lo lắng chuyện mình và Giang Hàn. Nàng vỗ tay cúi đầu thầm khẩn cầu, hi vọng nữ vương bình an vô . ********

      "Khá khen! Nhìn bộ dáng ngươi này, ta xem cần ta phải động thủ, ngươi cũng sắp chầu Diêm Vương." Trần Tiên Tiên nhìn Vương Tường bị xích ở tường cấm cung địa lao, chế nhạo ." ngờ ngươi cũng có ngày hôm nay!"

      Vương Tường ghét bỏ xoay mặt , câu. Nàng phản bác, cũng có khí lực phản bác.

      Sau khi nàng tỉnh lại, liền phát mình cùng Vương ma ma, Lý linh và số thủ hạ muốn khuất phục Trần Tiên Tiên bị xích ở địa lao này. Chuyện phát sinh trong lúc nàng hôn mê, Vương ma ma cùng Lý Linh cũng cho nàng biết.

      Nhưng bây giờ thể xác và tinh thần của nàng đều mệt mỏi, mà ngay cả hô hấp cũng khó khăn. Nếu người có xích và tường phía sau chống đỡ, chỉ sợ nàng ngay cả đứng cũng nổi, sao có lực phản mà phản kháng đây?

      Tất cả đều là nàng gieo gió gặt bảo! Vương Tường tự trách. Ai bảo nàng ngu xuẩn tin tưởng lời dối của Trần Tiên Tiên, ngu xuẩn tin tưởng nàng ta đối với nàng vẫn trung thành. Đến bây giờ nàng mới hiểu được, tất cả đều là quỷ kế của Trần Tiên Tiên.

      Phương Vũ, thiếp sai rồi! Nàng đau lòng tự trách. Nghĩ đến lúc buồn bả bỏ mặt là tuyệt vọng, nàng mới biết được mình thương tổn bao nhiêu.

      Chàng có tha thứ cho thiếp ? Phương Vũ. Nàng tự hỏi. tại, Phương Vũ rời xa nàng, mà vương quyền của nàng cũng rơi vào tay Trần Tiên Tiên, nàng còn mặt mũi nào gặp mẫu thân dưới suối vàng? Nghĩ đến đây, nước mắt nàng rốt cuộc kiềm chế được chảy ra.

      "Ô! Khóc à? yếu ớt. Ta còn chưa bắt đầu dụng hình mà!"

      "Trần Tiên Tiên! Ngươi bị báo ứng!" Lý Linh bị trói ở góc khác nhịn được chửi ầm lên.

      "Ha ha, Trần Tiên Tiên ta dám làm dám chịu, sợ gì báo ứng? Cho dù có, các ngươi cũng có cơ hội còn sống để nhìn." Nàng ác độc cười to. "Đúng rồi, thuận tiện báo cho các ngươi, ngày mai chính là ngày ta lên ngôi, ta muốn các ngươi ngoan ngoãn quỳ trước mặt ta, cung kính gọi ta tiếng『 nữ vương 』."

      "Ngươi nằm mơ! Ta có chết cũng đồng ý." Vương Tường mắng. Nàng khuất phục, thân là nữ vương của Nữ Nhi quốc, cho dù chết, cũng muốn chết có tôn nghiêm.

      "Ồ! Ngươi hiểu lầm rồi, ta cần ngươi đồng ý. Chẳng qua nếu có phối hợp của ngươi, những kẻ phục cũng giảm ít nhiều. Nếu …ha ha! Ngươi cũng hi vọng những kẻ phản kháng chết trong tay của ta mà." Trong giọng tràn ngập uy hiếp.

      "Ngươi…ngươi vì sao phải làm như vậy?"

      "Vì sao?" Trần Tiên Tiên cười khanh khách, "Cái này phải hỏi ngươi. Ai bảo ngươi vì nam nhân, mà ngay cả vương vị cũng cần? Đúng rồi, thuận tiện ngươi giao ngọc ấn ra đây, đỡ phải chịu nhiều khổ sở!" còn chưa dứt lời, nàng đột nhiên vung roi da lên người Vương Tường, ra vệt máu.

      "Dừng tay, ngươi giết nàng!" Vương ma ma hoảng sợ kêu. Trong bụng Tường nhi còn có đứa bé!

      Vương Tường liều mạng cắn môi, để cho mình kêu lên. Máu theo môi của nàng, trước ngực, chậm rãi chảy xuống.

      " là đẹp!" Trong mắt Trần Tiên Tiên lên tia sáng cực dị, "Máu đỏ tươi."

      *******

      Trong đêm tối, bóng dáng to lớn dường như phát điên giục ngựa chạy như điên.

      Phương Vũ vô tình vung roi, thúc giục tuấn mã chạy nhanh hơn.

      Tường nhi, đợi ta với! hét lên ở trong lòng. Sợ hãi mất Vương Tường, làm cho lại lần nữa dùng sức đá bụng ngựa.

      Bất luận gió mạnh đánh vào mặt , cũng ngăn cản được quyết tâm cứu Vương Tường của .

      Xuống ngựa ở ngoài Hoàng Thành Nữ Nhi quốc, Phương Vũ nhàng bay vọt lên tường thành, chạy thẳng đến cấm cung.

      Căn cứ vào tình báo mà Tiểu Đào cung cấp, có khả năng giam giữ Vương Tường chỉ duy nhất có cấm cung địa lao giữa Nữ Nhi quốc. Nghĩ đến Vương Tường khả năng bị nhốt tại nơi như vậy, khiến cho lồng ngực đau ỉ.

      im hơi lặng tiếng tiến vào cấm cung, từng phòng đều im ắng, tĩnh lặng ngay cả cây kim rơi mặt đất cũng có thể nghe thấy.

      Trần Tiên Tiên nữ nhân này ngu ngốc, nhưng là tuyệt thông minh. Phương Vũ lạnh lùng cười.

      Nàng phản quốc, đồng thời nhốt Tường nhi vào địa lao, nhưng lại nghĩ tới phái người nghiêm ngặt trông coi, có thể quá ngu xuẩn. Nàng hẳn là dự đoán được có người thân vào cung cứu người! Như vậy cũng tốt, ngu xuẩn của nàng ta nhưng thuận tiện cho .

      vận khí, dễ dàng bẻ gãy khóa cửa cấm cung địa lao, mở ra cánh cửa gỗ nặng nề, theo thềm đá xuống.

      mùi nấm mốc nồng đậm trộn lẫn mùi máu tươi xông vào mũi, địa lao to như vậy chỉ vẻn vẹn có cây đuốc nho đặt tường, phát ra ánh sáng le lói. cầm lấy cây đuốc, nương theo ánh sáng mỏng manh tìm kiếm Tường nhi của .
      Last edited: 11/5/16

    4. Mâi_137

      Mâi_137 Well-Known Member

      Bài viết:
      688
      Được thích:
      1,526
      Chương 7.1:

      tiếng động rất hấp dẫn chú ý của Phương Vũ, nhanh chóng dời cây đuốc về phía phát ra tiếng động. Ánh lửa soi sáng thân hình gầy bị xích ở góc tường, nhưng phải Tường nhi.

      "Vương ma ma!" thể tin được nữ nhân kia ngay cả Vương ma ma cũng buông tha. Phương Vũ vội vàng cắm cây đuốc ở khe tường, đưa tay cởi bỏ xích người Vương ma ma.

      "Phương Vũ?" Giọng của Vương ma ma vừa sợ vừa vui, tựa như người chết đuối vớ được cọc gỗ.diennn;d anl e,q uyddoon "Ngươi đừng để ý tới ta, mau cứu Tường nhi!"

      Vừa nghe tên Vương Tường, Phương Vũ ngoảnh đầu lại, sốt ruột bắt lấy tay Vương ma ma hỏi﹕ "Nàng ở đâu?"

      Theo ánh mắt Vương ma ma, thấy Vương Tường bị xích tường.

      Tim tan nát.

      Đây là Tường nhi của sao? Ánh lửa mỏng manh chiếu lên bóng dáng mảnh khảnh của nàng, quần áo trắng bị tàn phá chịu nổi, dính đầy vết máu. Hai mắt nàng nhắm chặt, gương mặt hốc hác, tất cả đều thể nàng chịu nhiều khổ sở.

      đến gần nàng, xoa hai má tái nhợt của nàng.

      Tiện nhân Trần Tiên Tiên, dám đối đãi như vậy với Tường nhi của ! Phương Vũ gầm , điên cuồng tháo dây xích, cứu Vương Tường ra khỏi tầng tầng trói buộc, gắt gao ôm nàng vào lòng.

      "Phương Vũ? Là chàng sao?" Cảm nhận được nhiệt độ ấm áp, Vương Tường từ từ tỉnh lại. Nhìn thấy Phương Vũ, nàng dám tin. Vì nàng quá nhớ , nên sinh ra ảo giác sao?

      "Là ta, Tường nhi. Nàng chịu khổ rồi." nghẹn ngào.

      Đều là lỗi của ! nên bỏ mặc nàng! Phương Vũ tự trách.

      Vương Tường vẫn chưa tin, sợ đến khi tỉnh lại, biến mất. Nàng cẩn thận vươn tay ra, xoa khuôn mặt tuấn lại có chút tiều tụy của Phương Vũ, " là chàng." đột nhiên tay ẩm ướt làm nàng bừng tỉnh, "Chàng khóc?"

      Nghe lời của nàng, Phương Vũ lúc này mới phát giác nước mắt thể ngăn được. ngửa đầu, khống chế tâm tình của mình, lại cúi đầu cười yếu ớt ﹕ "Đều là bị nàng làm cho tức mà khóc."

      Phương Vũ tha thứ cho nàng. Vương Tường khỏi mỉm cười theo, khóe miệng hơi nhếch lên.

      "Chàng khóc còn đẹp hơn ta." Nàng hồng vành mắt. vì nàng rơi lệ! Điều này làm cho nàng rất đau lòng.

      "Ta biết." trả lời. Ánh mắt thâm thúy mà dịu dàng.

      Lúc này đây, buông nàng ra nữa.

      Hai người nhìn nhau cười thắm thiết,d’đ/l/q'd hiểu lầm lẫn nhau cũng theo nụ cười thành tâm mà biến mất.

      "Chàng cùng … Tiểu Đào?" Nàng bỗng nhiên nhớ lại mang theo Tiểu Đào bỏ trốn.

      "Nàng nghĩ đâu vậy? Ta đưa Tiểu Đào về bên Giang Hàn! Ta làm vậy, chỉ là hoàn thành trách nhiệm của bạn tốt thôi." thân mật xoa xoa đầu nàng.

      "Có ?" Mắt nàng sáng lên. Vậy là nàng hiểu lầm .

      "Đương nhiên là ! Có nàng, ta còn dám nhìn nữ nhân khác nữa sao?" trêu chọc nàng.

      "Xin lỗi…" Lý Linh rốt cục nhịn được mở miệng chen vào. "Phương Vũ, ngươi phải nên cởi trói cho chúng ta sao? Trần Tiên Tiên biết khi nào xuất , sợ đến lúc đó kịp."

      Đúng rồi! Gặp được Tường nhi, quên hết mọi thứ. Phương Vũ ngượng ngùng nhìn Vương Tường, ôm chặt nàng cái, mới lưu luyến buông nàng ra, để nàng ngồi dựa góc tường. Sau đó nhanh chóng cởi trói cho Lý Linh cùng Vương ma ma.

      "Tường nhi, người có khỏe ?" Vừa được tự do Vương ma ma liền chạy tới chỗ góc tường, ôm Vương Tường, xem xét vết thương người nàng, lại nắm lấy cổ tay của nàng, tinh tế bắt mạch.

      Lý Linh cởi bỏ dây thừng, chuẩn bị tùy thời ứng chiến.

      "Vương ma ma, người đừng nóng vội, ta chỉ bị thương, có việc gì." Vương Tường giọng an ủi nàng, định rút tay về.

      " được, người bây giờ mang thai, bị đả thương nặng như vậy, cẩn thận sao được?" Dưới tình thế cấp bách, Vương ma ma ra chuyện này trước mặt mọi
      [​IMG]

    5. Mâi_137

      Mâi_137 Well-Known Member

      Bài viết:
      688
      Được thích:
      1,526
      Chương 7.2
      Edit: Khanh Le

      "Chẳng lẽ nàng tình nguyện hai tay dâng vương vị cho kẻ khác?" Tất cả phản ứng của nàng đoán trước. Phương Vũ lắc đầu, chuyện như vậy, mà nàng vẫn ngoan cố.

      "Thiếp…" trừ cách này ra, còn có cách khác sao? Vương Tường do dự hồi lâu, mới miễn cưỡng gật đầu. "Được rồi, theo ý chàng." Về phần bình loạn nên làm như thế nào, đợi sau rồi .

      Phương Vũ thoáng lên chút đắc ý, khi nàng vẫn còn ngẩn ngơ, điều chỉnh tư thế, tay ôm nàng vào trong ngực.

      "A!" Vương Tường kêu thất thanh, ôm sát cổ của hạng ﹕ "Chàng làm gì vậy? Mau buông thiếp xuống!"

      " phải ta , từ giờ trở , cho phép nàng rời khỏi ta nửa bước sao?" Phương Vũ mỉm cười trả lời nàng, tiếp tục bước .

      "Cũng cần dùng phương pháp này mà!" Nàng sốt ruột kháng nghị, vẫn sợ ngã nên hai tay ôm chặt .

      "Mau thả thiếp xuống!"

      Phương Vũ làm như nghe thấy nàng , vẫn tiếp tục bước lên thềm đá lên.

      "À, đúng rồi." Bỗng nhiên dừng lại ﹕ "Đợi lát nữa ta cái gì, nàng chỉ cần lên tiếng trả lời là được rồi, hiểu ?"

      Nàng còn kịp phản đối, hai người đứng trước đám người tụ tập trong cấm cung.

      ******** Phương Vũ đứng lại nhàng thả Vương Tường xuống, để nàng dựa vào trong ngực mình, tay vòng qua giữ lấy eo của nàng.

      "Các vị, ta là Phương Vũ." ra tên mình.

      "Mọi người hẳn là cũng biết vị này là nữ vương Nữ Nhi quốc." đợi mọi người trả lời, Phương Vũ tiếp﹕ " tại Nữ Nhi quốc phát sinh chính biến, thị vệ trưởng Trần Tiên Tiên muốn tự lập làm Vương, cho nên nữ vương bệ hạ trao quyền lúc này, muốn ta dẫn binh bình loạn." siết thắt lưng Vương Tường, ý bảo nàng gật đầu.

      Nàng khi nào trao quyền cho ? Vương Tường liếc cái, vô cùng tình nguyện gật đầu.

      "Chuyện này mắc mớ gì tới chúng ta? Ngươi là người nào?" người con trai ngáp cái . Nửa đêm bị người ta đánh thức làm rất bất mãn.

      "Việc này và các ngươi rất có liên hệ, bởi vì ta muốn các ngươi giúp ta bình loạn." Phương Vũ đơn giản. vừa xong, mọi người cười vang, "Quái, Nữ Nhi quốc gặp loạn muốn chúng ta hỗ trợ, là làm người ta cười rụng cả răng. Chúng ta cùng nhau tạo phản là tốt rồi!"

      Tận mắt thấy phản ứng của nam tử trong cấm cung, Vương Tường mới biết, chế độ trong cấm cung làm cho bọn họ thể chịu đựng được. Nàng vẫn nghĩ là, Nữ Nhi quốc bảo hộ bọn họ, trừ tự do ở ngoài tất cả đều được,di-n/d-n/l-/q--/d-n// bọn họ hẳn là phải cảm kích mới đúng, nhưng đúng như thế. Nàng khỏi cảm thấy xấu hổ.

      "Đúng vậy! Vì sao chúng ta phải giúp nàng?" nam tử gầy đứng trong đám người lên tiếng, trong giọng có nhiều bất mãn.

      Thoáng chốc, có tiếng phụ họa vang lên.

      Ánh mắt lạnh như băng của Phương Vũ quét về phía đám người, toàn bộ lập tức im lặng.

      Vương Tường cần ngẩng đầu, cũng thể từ phản ứng của mọi người cảm thụ cổ khí thế bức người của . Đây là Phương Vũ phóng túng mà nàng biết sao? Nàng thầm kinh hãi. Nàng chưa bao giờ biết, lại có khí thế uy nghiêm khiến người ta mất hết khí phách này.

      Phương Vũ lại lần nữa dò xét mọi người, xác định người nào dám quấy rối, mới giọng trầm thấp tràn ngập uy nghi﹕ "Trần Tiên Tiên tàn bạo các ngươi hẳn là lĩnh giáo rồi chứ? Các ngươi có nghĩ tới, nếu để cho nàng ta lên làm nữ vương, ngày sau các ngươi có những ngày tốt lành như thế nào?"

      Nghe thấy lời này, rất nhiều người thay đổi sắc mặt. Phương Vũ biết lời của có tác dụng.

      "Ngược lại, nếu các ngươi nguyện ý cùng ta hợp tác, ta cam đoan Vương Tường bệ hạ sau khi trở lại vị trí cũ, lập tức huỷ bỏ cấm cung, trả lại tự do cho các ngươi."

      Mọi người rầm rì bàn tán.

      "Đợi chút!" Vương Tường rốt cục nhịn được lên tiếng ngăn lại. Phương Vũ dám tự tiện ra quyết định! Tuy rằng nàng hiểu được vấn đề của cấm cung, nhưng cũng thể tùy ý quyết định. Nàng kéo ống tay áo của , liều mạng trừng mắt nhìn .

      Phương Vũ hơi cúi đầu, tới gần bên tai nàng, "Có nhớ ước định của chúng ta?" Ngữ khí tràn ngập uy hiếp, "Nếu nàng dám nhiều lời câu, ta ở trước mặt mọi người hôn cho nàng ra lời!"

      Nam nhân biết xấu hổ! Vương Tường nắm chặt hai đấm, muốn chưởng xoá sạch nụ cười của . Nhìn đáy mắt lóe lên tia sáng, nàng khẳng định, được làm được.

      " vậy sao?" Trần bá rốt cục lên tiếng, hoài nghi nhìn về phía Vương Tường.

      Cánh tay Phương Vũ tăng thêm lực ôm sát eo Vương Tường.

      "Đúng là vậy!" Nàng đáp, áp lực bên eo nhất thời giảm .

      " miệng bằng chứng, muốn chúng ta tin tưởng ngươi như thế nào?" Tiếng gầm lại lần nữa vang lên.

      Phương Vũ nhìn về phía Vương Tường. Cho bọn lời cam đoan
      [​IMG]

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :