1. Quy định post bài trong Khu Edit – Beta – Convert

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] dấu cách - [Tên tác giả] (Update chương)

    Hình bìa truyện

    Tác giả

    Thể loại

    Số chương

    Nguồn convert (nếu có)

    Tên Editor & Beta

    Nick Facebook, Mail liên lạc

    Đặc biệt: 1 editor ko được mở quá 3 Topic

    Quy định cho editor

    Box Edit – Beta – Convert chỉ đăng những truyện edit, beta, convert của Cung; không đăng truyện sưu tầm của trang khác trong Box.

    Chủ topic chịu trách nhiệm hoàn thành topic, không drop, không ngưng edit quá 1 tuần. Trường hợp không theo tiếp được truyện thì phải báo với Ad hoặc Mod quản lí Box lý do không thể theo tiếp và để BQT tiếp nhận.

    Nếu drop không có lý do sẽ bị phạt theo quy định của cung: Link

    Mỗi topic nên đặt 1 lịch post theo tuần hoặc tháng để member dễ theo dõi. Nếu post 1 tuần 10c sẽ được tặng thêm 100 ruby (liên hệ với quản lý của box để được thưởng)

    Khi hoàn thành nên vào Topic báo danh để được thưởng điểm thêm. Điểm thưởng là gấp 2 lần số điểm được hưởng của cả bộ. Ví dụ:

    Bạn edit 1 bộ 100c nhận được 1000 ruby thì sẽ được thưởng 2000 ruby.

    Quy định Đối với Readers:

    Comt thân thiện, comt nhắc nhở truyện nhẹ nhàng

    Không comt với những lời lẽ quá khích, sử dụng ngôn từ đả kích editor, nhân vật, tác giả...

    Không comt gây war, hối truyện thiếu thiện cảm

    Nếu vi phạm lần đầu nhắc nhở. Lần sau -10ruby\lần

    Không comt thanks (trường hợp muốn thanks editor thì nhấn like để ủng hộ)

    Quản lý box Truyện Edit&Beta:

    lolemcalas, haruka, Hằng Lê, Ngân Nhi

Lạc Vương Phi - Mạn Diệu Du Li (128.16/128c) END

Thảo luận trong 'Cổ Đại Hoàn'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920
      [​IMG] Chương 74 : Khê, Trần đánh cờ (2)

      Edit : Vân
      Beta : kun'xjh​


      " tại ngươi là bệnh nhân nên ta cũng lười tranh cãi với ngươi, đợi đến khi ngươi bình phục, ta mới thèm đút cho ngươi đâu." Lạc Mộng Khê ra vẻ tức giận giải thích, đưa tay nhét muỗng cháo nóng vào trong miệng Nam Cung Quyết: "Bớt nhảm, ăn cháo ."

      Sức ăn của Nam Cung Quyết nhiều, hơn nữa lại mang bệnh nặng trong người. Nếu như bình thường, ăn nửa bát cháo cũng hết, biết là vì hôm nay có Lạc Mộng Khê đút cháo hay là nguyên nhân gì khác, lại ăn hết sạch cháo trong chén.

      Cơ thể Nam Cung Quyết vẫn chưa hoàn toàn hồi phục, ăn qua này nọ lại nằm giường. Lạc Mộng Khê ra phòng ngoài, tùy tiện ăn chút gì xong, liền để nha hoàn dọn đồ ăn xuống.

      Trong phòng trong, Nam Cung Quyết như ngủ say, Lạc Mộng Khê lặng lẽ đến bên giường, chậm rãi đẩy Nam Cung Quyết vào phía trong giường lớn.

      Tuy rằng Nam Cung Quyết mang bệnh nặng, nhưng tính cảnh giác vẫn như cũ. Ngay khi Lạc Mộng Khê đẩy vào, liền tỉnh lại, đáy mắt thâm thúy đầy bất đắc dĩ: "Lạc Mộng Khê, ngươi muốn làm gì?"

      "Ta muốn ngủ trưa lát, lát nữa dậy” Đáy mắt trong trẻo nhưng lạnh lùng của Lạc Mộng Khê lên tia ý cười kỳ lạ: "Cơ thể người yếu, cần nhiều yên tĩnh. Nếu ta ngủ bên trong, khi ta tỉnh ngủ đứng dậy sợ đánh thức ngươi, cho nên, liền phiền ngươi ngủ bên trong vậy."

      Trong lúc , Lạc Mộng Khê cũng thèm che giấu mục đích của mình, trực tiếp dùng sức đẩy Nam Cung Quyết vào phía trong giường lớn, xốc chăn lên nằm xuống nơi nàng tha thiết ước mơ. Phía bên phải ngoài giường, đưa lưng về phía Nam Cung Quyết nhắm hai mắt lại: Nằm ngủ phía bên phải là thoải mái, hơn nữa, còn phải đối mặt với Nam Cung Quyết.

      Ngay tại lúc Lạc Mộng Khê thầm vui vẻ, chỉ cảm thấy bên hông căng thẳng, nàng bị Nam Cung Quyết gắt gao ôm vào trong lòng, phía sau lưng tiếp xúc với lồng ngực tinh tráng của Nam Cung Quyết.

      Lạc Mộng Khê còn chưa kịp kháng nghị, chỉ cảm thấy mình đột nhiên rời khỏi giường lớn, nháy mắt lại nằm ở giường lớn, nhưng cảnh sắc trước mắt thay đổi.

      Nhìn trướng mạn quen thuộc, vị trí quen thuộc, Lạc Mộng Khê sáng tỏ, nàng bị Nam Cung Quyết ôm về bên trong giường lớn: Đồ đáng ghét....

      "Nam Cung Quyết, ta muốn ngủ bên ngoài." Lạc Mộng Khê dùng sức giãy giụa, muốn thoát khỏi giam cầm của Nam Cung Quyết. Theo lý thuyết, cơ thể Nam Cung Quyết yếu, chỉ cần Lạc Mộng Khê hơi giãy giụa, liền có thể thoát khỏi Nam Cung Quyết.

      Nhưng biết vì sao, cho dù Lạc Mộng Khê giãy giụa như thế nào, Nam Cung Quyết vốn đứng cũng vững lại vẫn cứ ôm chặt nàng, khép hờ mắt, chút sứt mẻ: "Vị trí bên trong là của ngươi, bên ngoài là của bổn vương."

      Lạc Mộng Khê giãy giụa mệt mỏi, liền bình tĩnh lại, nhìn dung nhan tuấn của Nam Cung Quyết gần trong gang tấc, cùng với cánh tay mà nàng dù dùng bao nhiêu khí lực cũng đều giãy ra được, trong lòng nhịn được hoài nghi: Tại sao Nam Cung Quyết lại còn nhiều khí lực như vậy, rốt cuộc bệnh nặng là , hay là giả ....

      "Lạc Mộng Khê, phải ngươi muốn ngủ trưa sao? Thế nào mà cứ nhìn bổn vương, chịu ngủ vậy." xong, đợi Lạc Mộng Khê đáp lại, Nam Cung Quyết kéo gáy nàng, rất nhanh ấn khuôn mặt nhắn của nàng vào trong ngực mình....

      "Phụp!" Cái mũi của Lạc Mộng Khê đụng phải ngực Nam Cung Quyết, trận chua xót từ mũi truyền đến, mắt đẹp nhất thời mọng đầy nước mắt. Lạc Mộng Khê tức giận rống to: "Nam Cung Quyết, ngươi là đồ đáng ghét....."

      Tiếng phẫn nộ của Lạc Mộng Khê trong lòng truyền ra, tâm tình của Nam Cung Quyết hiểu sao lại tốt hẳn lên, đáy mắt thâm thúy nồng đậm ý cười, cánh tay ôm Lạc Mộng Khê bất tri bất giác xiết lại chặt:

      Có Mộng Khê bên người, những ngày về sau, tuyệt đối nhàm chán...

      Cái mũi của Lạc Mộng Khê đỏ lên, nghĩ muốn ra sức đánh Nam Cung Quyết trận để hả giận, nhưng lại bị Nam Cung Quyết ôm chặt trong ngực thể động đậy, vì thế loại ý tưởng này chính là phải sớm từ bỏ. Sớm biết như thế, ta mang theo tay áo lần trước, tuy rằng Nam Cung Quyết sợ nó nhưng ít ra cũng có thể xả giận cho mình, nhưng mà tại, chỉ có thể chịu bị khi dễ, bàn tay trắng nõn phải chịu thất sách....

      Lạc Mộng Khê thầm sinh hờn dỗi, bất tri bất giác, nằm ngủ trong lòng Nam Cung Quyết....

      "Nam Cung Quyết, Nam Cung Quyết...." Trong mông lung, Lạc Mộng Khê nghe được có người gọi tên Nam Cung Quyết, thần trí thoáng cái thanh tỉnh ít, Lạc Mộng Khê mở hai mắt có tầng sương mù ra.

      Nhìn cảnh vật quen thuộc trong phòng, nhớ tới những chuyện phát sinh trước khi nàng ngủ, ngẩng đầu nhìn Nam Cung Quyết, thấy ôm chặt nàng vào trong ngực, ngủ say sưa.

      "Nam Cung Quyết, Nam Cung Quyết...." Tiếng kêu gọi càng ngày càng gần, Mộng Khê nghe ra được là tiếng của Bắc Đường Diệp.

      Lạc Mộng Khê thử kéo cánh tay Nam Cung Quyết ôm chặt nàng, thế nhưng rất dễ dàng; Kéo ra: Xem ra Nam Cung Quyết ngủ....

      Lạc Mộng Khê lướt qua người Nam Cung Quyết, xuống giường, vừa mặc áo khoác, vừa bước nhanh ra ngoài: "Bắc Đường Diệp, ngươi thôi, Nam Cung Quyết nghỉ ngơi." Sau khi Lạc Mộng Khê ra khỏi phòng, gấp giọng nhắc nhở, giọng vui.

      Bắc Đường Diệp đứng trong viện, ngẩng đầu nhìn trời, quay lại thấy Lạc Mộng Khê vừa mới tỉnh ngủ: "Cùng qua hơn nửa ngày rồi, vẫn còn ngủ sao? phải là, đêm qua ngủ chứ....Hoặc là, vừa rồi hai người các ngươi...."

      Bắc Đường Diệp mang giọng trêu tức, đầy ám chỉ, Lạc Mộng Khê tự nhiên nghe hiểu, trong lòng nhịn được thở dài: Tên Bắc Đường Diệp này, tại sao trong đầu toàn nghĩ tới việc này....

      Nhìn khắp nơi mấy vòng thấy có người, Lạc Mộng Khê muốn thông báo tình hình cho Bắc Đường Diệp biết, giọng nữ lạnh lùng giành trước: "Bệnh tình của Lạc vương gia hôm nay lại thêm nghiêm trọng sao?"

      Lạc Mộng Khê theo tiếng ngẩng đầu nhìn lên: Chỉ thấy Lâm Huyền Sương đưa lưng về phía ánh mặt trời, tao nhã tới gần nàng. Dung nhan tuyệt mỹ, lạnh như băng, khí chất tươi mát, làm cho người ta vừa thấy liền trầm mê luân hồi, nhưng mà, đôi mắt lạnh lùng lại mơ hồ có tơ máu, giống như là nghỉ ngơi đủ vậy....

      "Vương gia có việc gì, chỉ là có chút mệt mỏi, còn nghỉ." Ngữ khí của Lạc Mộng Khê mềm , trong lòng thầm buồn bực: Lâm Huyền Sương là người luôn lạnh lùng, chưa bao giờ chủ động tìm bất kỳ kẻ nào. Nếu cần nàng ta chẩn bệnh, đều là do người khác phải mời nàng ta mới đến. Vì sao lần này, nàng ta cần người ta mời cũng tự đến, chẳng lẽ, nàng ta thích Nam Cung Quyết rồi....

      Nghe vậy, đáy mắt Lâm Huyền Sương hơi trầm xuống. Lúc này, Nam Cung Quyết lại ngủ, bình thường....

      Ngày hôm qua, sau khi Lâm Huyền Sương chẩn mạch cho Nam Cung Quyết, biết được bệnh của đến giai đoạn cuối. Vì muốn kéo dài thời gian của Nam Cung Quyết, Lâm Huyền Sương phải thức suốt đêm điều chế phương thuốc, tính tự mình giao cho Nam Cung Quyết.

      Nhưng mà, nàng chờ từ sáng sớm tới bây giờ, nhưng Nam Cung Quyết ngay cả tiểu viện cũng chưa ra, rơi vào đường cùng, nàng đành phải tự mình vào tiểu viện đưa thuốc.

      Vừa mới bước vào tiểu viện, lại biết được Nam Cung Quyết vẫn còn nghỉ ngơi, tâm tư của Lâm Huyền Sương đột nhiên căng thẳng: Nam Cung Quyết bệnh nặng, lại bị thương nhưng có uống thuốc, thân thể khẳng định ăn chịu nổi, ngủ đến bây giờ còn chưa tỉnh, có thể là bệnh tình hoặc do thương thế tăng thêm ....

      muốn vào phòng trong chẩn bệnh cho Nam Cung Quyết, lại phát Lạc Mộng Khê đứng ngay tại chỗ vừa vặn ngăn cửa phòng lại. Hơn nữa, Lạc Mộng Khê đứng đó thèm nhúc nhích, cũng có ý muốn cho Lâm Huyền Sương vào chẩn trị cho Nam Cung Quyết.
      Last edited by a moderator: 13/8/14
      tiểu Viên Viên, Alirenxixon thích bài này.

    2. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920
      [​IMG] Chương 74 : Khê, Trần đánh cờ (3)

      Edit : Vân
      Beta : kun'xjh

      Nếu ở Dược Vương cốc, Lâm Huyền Sương chắc chắn chút do dự mà đẩy Lạc Mộng Khê ra, sau đó vào chẩn bệnh cho Nam Cung Quyết. Bởi vì nàng là người hành y, nàng nên có trách nhiệm và quyền lợi với bệnh nhân của mình.

      Nhưng mà nay, nàng ở Lạc vương phủ. Lạc Mộng Khê là nữ chủ nhân của Lạc vương phủ, nàng là khách nhân, nàng thể giọng khách át giọng chủ, khiến người ngoài có thể nàng hiểu lễ giáo. Nhưng mà, nếu mặc kệ Nam Cung Quyết bị bệnh nặng lại trọng thương phải là tính cách của nàng.

      "Chuyện Lạc vương gia bị trọng thương, Vương phi cũng biết chứ?" là vì cứu ngươi mới khiến bản thân bị trọng thương

      "Chuyện này Mộng Khê tự nhiên hiểu. Vương gia vận công vài canh giờ, thương thế tốt hơn phân nửa." Lạc Mộng Khê hơi hơi sửng sốt, lập tức thản nhiên có lệ, trong lòng trách mắng:

      ra Nam Cung Quyết vì cứu ta nên bị trọng thương, nhưng vì sao cho ta biết, hơn nữa còn qua loa như vậy, hại ta nghĩ bị thương cũng nặng.

      "Vậy Vương phi cũng biết thời gian của Lạc vương gia nhiều?" Nếu có đoạn thời gian gần đây, luôn cưỡng ép dùng nội lực, võ công, thời gian sống cũng bị giảm bớt hơn phân nửa như vậy. Người có thể làm để ý đến sinh mệnh mình để bảo hộ người khác, cũng chỉ có Lạc Mộng Khê ngươi.

      "Chuyện này Mộng Khê cũng biết, Mộng Khê muốn hỏi Lâm nương, làm cách nào mới có thể kéo dài thời gian của Vương gia?" Cùng là nữ tử, Lạc Mộng Khê thấy được Lâm Huyền Sương rất muốn vào phòng ngủ nhìn Nam Cung Quyết.

      Nhưng biết vì sao, trong tiềm thức của Lạc Mộng Khê, lại muốn cho Lâm Huyền Sương nhìn thấy . Nhìn Lâm Huyền Sương quan tâm Nam Cung Quyết như thế, trong lòng Lạc Mộng Khê khỏi thấy buồn bực, liền lấy cớ: Nam Cung Quyết từng cần gọi Lâm Huyền Sương đến chẩn bệnh cho , ta làm như vậy, cũng là thuận theo ý của Nam Cung Quyết...

      "Long thảo, chỉ cần tìm được Long thảo, Lạc vương gia tia hy vọng." Ngữ khí của Lâm Huyền Sương lãnh ngạo: "Chính là, Long thảo là thứ hiếm có thế gian, cực kỳ trân quý, muốn tìm thấy cây, so với lên trời còn khó hơn....."

      "Chỉ cần thực tồn tại Long thảo, còn có khả năng tìm thấy." Long thảo còn rất ít ỏi, nhất định sinh trưởng ở nơi rất đặc biệt, cũng chỉ có người đặc biệt mới có thể lấy được.

      Thấy Lạc Mộng Khê ngưng mi suy tư, Lâm Huyền Sương liền cáo từ rời : "Huyền Sương còn có việc, trước bước."

      Lâm Huyền Sương đến đây lần này, mục đích là vì muốn kéo dài thời gian sống của Nam Cung Quyết. Long thảo rất khó tìm, nàng vốn tính sau khi giao phương thuốc cho Nam Cung Quyết tự mình tìm Long thảo, chẳng qua, nhìn thần sắc của Lạc Mộng Khê thấy nàng cũng muốn tự mình tìm Long thảo, khi như vậy, việc này cứ giao cho Lạc Mộng Khê .

      Chuyện Nam Cung Quyết thích Lạc Mộng Khê, Lâm Huyền Sương vẫn sinh lòng khó hiểu, bởi vì nàng thấy mọi chuyện là do Lạc Mộng Khê làm liên lụy đến Nam Cung Quyết. Nàng nhìn ra Lạc Mộng Khê rốt cuộc có ưu điểm gì đáng để Nam Cung Quyết thích.

      Lần này việc tìm Long thảo giao cho Lạc Mộng Khê, nàng cũng có thể thuận tiện thử năng lực của Lạc Mộng Khê rốt cuộc là đến đâu, nhìn xem Lạc Mộng Khê có tư cách, đáng để Nam Cung Quyết thích hay .

      Lâm Huyền Sương rồi, Lạc Mộng Khê cúi đầu suy tư: Long thảo, rốt cuộc dạng là ai mới có thể tiếp xúc với Long thảo, hái được nó?

      Lạc Mộng Khê phân loại nhanh các chức nghiệp trong đầu, rồi loại bỏ từng nghề, đột nhiên linh quang chợt lóe, đáy mắt trong trẻo nhưng lạnh lùng lên tia vui sướng: "Bắc Đường Diệp, ngươi giúp ta tra người này ở đâu"

      Thế lực của Nam Cung Quyết quả thực thể coi thường, chỉ bằng thời gian chén trà , Bắc Đường Diệp mang về tin tức mà Lạc Mộng Khê muốn: "Lạc Mộng Khê, ngươi tìm làm gì?"

      "Đương nhiên là tìm nơi có Long thảo, hoặc có thể , trong tay có Long thảo, chúng ta chỉ cần giao dịch với , mới có thể mua Long thảo."

      Lạc Mộng Khê ngẩng đầu nhìn trung, mặt trời ngã về nửa bầu trời phía tây: "Thời gian còn sớm, ta tìm hỏi về Long thảo trước, ngươi ở đây trông Nam Cung Quyết."

      "Kinh thành bây giờ hơi loạn, ngươi là nữ tử ra ngoài mình an toàn, bổn hoàng tử cùng ngươi, về phần Nam Cung Quyết, võ công của cao như vậy, sao lại là cần bổn hoàng tử đến trông nom chứ..." Bắc Đường Diệp phản đối:

      Lạc vương phủ đề phòng nghiêm ngặt, võ công của Nam Cung Quyết lại lợi hại như vậy, ở đây, tuyệt đối xảy ra chuyện gì. Trái lại Lạc Mộng Khê ngươi đắc tội với nhiều thế lực lớn như vậy, ngộ nhỡ ngươi ra ngoài mà xảy ra chuyện gì, ta lại thể giải thích với Nam Cung Quyết.

      "Lúc trước Nam Cung Quyết quả thực cần bất kỳ kẻ nào bảo hộ, chẳng qua là, bây giờ , rất yếu." Tiếp đó, Lạc Mộng Khê kể hết chuyện xảy ra sang nay cho Bắc Đường Diệp, đương nhiên, chuyện sau khi dùng cơm trưa, còn việc xen vào khúc giữa của nàng và Nam Cung Quyết đều tỉnh lược .

      "Ngươi , Nam Cung Quyết suýt nữa tẩu hỏa nhập ma?" Trong giọng luôn bỡn cợt của Bắc Đường Diệp lại đầy ngưng trọng.

      "Đúng vậy, cho nên, tại Nam Cung Quyết rất yếu, phải có người trông ."

      "Bổn hoàng tử hiểu rồi.” Bắc Đường Diệp ngẩng đầu nhìn phòng ngủ, nhịn được thầm thở dài: Nam Cung Quyết, ngờ bệnh của ngươi, đến giai đoạn cuối.

      "Vậy ta trước, chờ tin tốt của ta." xong, Lạc Mộng Khê xoay người, bước nhanh về phía trước. Sau khi được vài bước, Lạc Mộng Khê giống như nghĩ tới cái gì đó, dừng cước bộ quay đầu lại: "Bắc Đường Diệp, nếu Nam Cung Quyết tỉnh, ngươi trăm ngàn lần đừng cho biết chuyện ta ra ngoài tìm Long thảo."

      Bắc Đường Diệp mang biểu sửng sốt, rồi lập tức thoải mái. Nam Cung Quyết và Lạc Mộng Khê có quan hệ... Aizzz.. Nam Cung Quyết tâm tính cao ngạo, nếu biết thứ cứu mạng mình là từ trong tay người đó mà có được, khẳng định uống.

      "Bổn hoàng tử hiểu, chuyện này, ta giữ bí mật"

      Bắc Đường Diệp tiếng động thở dài, đáy mắt lóe lóe, gấp giọng gọi Lạc Mộng Khê lại: "Đợi chút"

      Nhìn ánh mắt khó hiểu của Lạc Mộng Khê, Bắc Đường Diệp giọng giải thích: "Lạc Mộng Khê, ngươi mình ra phủ an toàn, để Nhạc Địch, Lưu Phong cùng ngươi ."

      Kinh thành sóng ngầm mãnh liệt, tập kích ngấm ngầm hay công khai, khó lòng mà phòng bị, cho nên, Lạc Mộng Khê cự tuyệt ý tốt của Bắc Đường Diệp, cho phép Nhạc Địch và Lưu Phong cùng . Ra Lạc vương phủ, bước nhanh đến mục tiêu định.

      Lạc Mộng Khê rồi, Bắc Đường Diệp chậm rãi vào phòng ngủ, nhìn Nam Cung Quyết nằm ở giường, ngủ say sưa, ngay cả mình tới trước giường cũng nhận thấy được, Bắc Đường Diệp nhịn được thở dài:

      Kỳ , đối với chuyện Lạc Mộng Khê tìm người nọ hỏi thăm về Long thảo, Bắc Đường Diệp căn bản có hy vọng nhiều, dù sao Long thảo là thứ hiếm thế gian, sao có thể dễ dàng tìm ra như vậy được.

      Nhưng nay, Bắc Đường Diệp lại hy vọng Lạc Mộng Khê có thể mang Long thảo về cứu Nam Cung Quyết. Tuy rằng loại khả năng này rất , rất , nhưng Bắc Đường Diệp vẫn ôm tia hy vọng.

      Ngay tại lúc Bắc Đường Diệp thở dài, Nam Cung Quyết vốn nhắm chặt hai mắt đột nhiên mở mắt ra, đáy mắt thâm thúy đầy ngưng trọng và sắc bén: "Lạc Mộng Khê, đâu rồi?”

      Lại , sau khi Lạc Mộng Khê mang theo Nhạc quản gia và Lưu Phong ra khỏi Lạc vương phủ, đâu khác, mà trực tiếp đến trà lâu nổi danh nhất kinh thành. Người Lạc Mộng Khê muốn tìm chính là lão bản của trà lâu này: Lăng Khinh Trần.

      Lăng Khinh Trần là thủ phủ đệ nhất Giang Nam, khắp đại giang nam bắc tự nhiên cần phải , quan trọng hơn là, Lăng Khinh Trần là người làm ăn, tất cả các ngành các nghề, đều có tham gia, các loại kỳ hoa dị thảo, trân bảo quý hiếm chắc chắn đều có. Long thảo mặc dù là hiếm thấy, nhưng thể loại bỏ khả năng được tìm thấy.

      Trà lâu được trang trí rất lịch tao nhã, cổ kính, đúng là chỗ tốt để phẩm trà. Lạc Mộng Khê vừa mới bước vào trà lâu liền có tiểu nhị tiến lên tiếp đón: " nương, mấy người?"

      "Ta đến uống trà, ta tìm lão bản của các ngươi"

      "Lão bản ở sau quầy...." Ngón tay tiểu nhị chỉ về hướng người trung niên ngồi ở sau quầy gảy bàn tính.

      Đáy mắt Lạc Mộng Khê lóe lóe, giọng đầy ý cười: "Người ta muốn tìm phải , mà là đại lão bản của các ngươi Lăng Khinh Trần."
      Last edited by a moderator: 13/8/14
      tiểu Viên ViênAliren thích bài này.

    3. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920
      [​IMG] Chương 74 : Khê, Trần đánh cờ (4)

      Edit : Vân
      Beta : kun'xjh​


      Tiểu nhị nhất thời nghẹn lời, tâm tư nhanh chóng quay ngược trở lại: Chuyện Lăng lão bản ở đây ngoại trừ nhân viên nội bộ chúng ta, người ngoài có mấy ai biết. Vì sao vị nương này lại biết.

      muốn chút lời cho có lệ kéo dài thời gian của Lạc Mộng Khê, để người mình đến báo cho Lăng Khinh Trần biết việc này, bất thình lình giọng trầm thấp quen thuộc vang lên: " biết Lạc vương phi tìm Lăng mỗ là có chuyện gì?"

      Lạc Mộng Khê ngẩng đầu nhìn về hướng giọng truyền đến, thấy thân ảnh màu xanh quen thuộc đứng ở lan can lầu hai, từ cao nhìn xuống bọn họ. Dung nhan tuấn mỹ, lạnh lùng, đáy mắt lãnh đạm như tiếp đãi với người hoàn toàn xa lạ.

      Trong nhã gian, Lạc Mộng Khê ngồi đối mặt với Lăng Khinh Trần, giữa hai người được ngăn cách bởi cái bàn. Nhạc quản gia và Lưu Phong ngồi bên cạnh bàn, đưa mắt nhìn Lăng Khinh Trần và Lạc Mộng Khê.

      Lăng Khinh Trần khẽ nâng ấm trà, rót nước trà vào chén, lập tức, mùi trà, hơi nóng từ bốn phía, lượn lờ: "Lạc vương phi sao lại rảnh rỗi đến tìm Lăng mỗ để ôn chuyện vậy?" Giọng bình tĩnh, lễ độ, mang theo lãnh đạm và xa cách.

      "Hôm nay Mộng Khê đến tìm Lăng công tử, phải ôn chuyện, mà là muốn cùng công tử làm cuộc giao dịch.”

      "Phải ?" Giọng Lăng Khinh Trần vẫn trầm thấ,p bình tĩnh gợn sóng, nhàng nâng chén trà lên nhấp ngụm, "Lăng mỗ là người làm ăn, lấy việc buôn bán là niềm vui, chính là biết Vương phi muốn làm giao dịch gì?"

      "Lăng công tử cũng biết Long thảo chứ?" Lạc Mộng Khê và Lăng Khinh Trần chẳng qua chỉ là hơn tháng gặp, nhưng Lạc Mộng Khê lại cảm giác Lăng Khinh Trần hôm nay với người tháng trước quả thực chính là như hai người khác nhau. Lúc trước tuy rằng tâm cơ của thâm sâu, nhưng tâm tư lại giống như ánh mặt trời, tươi sáng.

      Nhưng nay, cả người trở nên thâm trầm, nội tâm, làm cho người ta nắm bắt được. Hơn nữa, Lạc Mộng Khê ngồi đối diện với , mơ hồ cảm giác được người có khí tức hắc ám mãnh liệt.

      Nếu là bình thường, Lạc Mộng Khê tuyệt đối giao tiếp với , nhưng nay, nàng cần Long thảo để cứu Nam Cung Quyết, nên phải cố gắng thôi.

      "Long thảo là loại thuốc cực phẩm hiếm có thế gian, tại hạ tự nhiên biết" Lăng Khinh Trần buông chén trà trong tay, thờ ơ hỏi: "Vương phi hỏi thứ này làm cái gì, chẳng lẽ là muốn mua Long thảo từ chỗ tại hạ?"

      "Đúng, biết Lăng công tử có Long thảo ?" Lạc Mộng Khê thích vòng vo tam quốc, nếu Lăng Khinh Trần hiểu việc này, nàng tự nhiên cũng giấu giếm.

      Lăng Khinh Trần khẽ lắc đầu, ngữ khí bình tĩnh: " có, các cửa tiệm của Lăng Khinh Trần có, vậy các thương gia khác cũng có khả năng có" bình tĩnh trong giọng vẫn che giấu được tự hào và cao ngạo.

      "Vương phi muốn Long thảo là vì cứu người?"

      "Đương nhiên" Long thảo trân quý như thế, dùng để cứu người, chẳng lẽ để uống chơi.

      người Lăng Khinh Trần nồng đậm khí tức hắc ám làm cho Lạc Mộng Khê cảm giác vô cùng khó chịu. Nếu có Long thảo, Lạc Mộng Khê cũng muốn ngây ngốc ở lại đây:

      "Mạo muội quấy rầy, xin Lăng công tử thứ lỗi. Lăng công tử có nhiều cửa hàng, công việc bận rộn, Mộng Khê làm phiền nữa." xong, Lạc Mộng Khê đứng dậy muốn .

      "Lăng mỗ có Long thảo, chẳng qua, có Long thiệt, hai loại thảo dược này có công dụng trị cùng loại bệnh. Tuy rằng dược hiệu của Long thiệt so ra kém hơn Long thảo, nhưng đối với bệnh tình của bệnh nhân vẫn là có thể giảm bớt chút"

      Lăng Khinh Trần uống cạn nửa non chén trà, tự nhiên mở miệng, ngữ khí bình tĩnh trước sau như , thâm trầm, làm cho người ta có cảm giác cực kì thoải mái.

      sao? biết Lăng công tử muốn bao nhiêu ngân lượng mới bằng lòng nhượng lại?” Lạc Mộng Khê vốn tưởng rằng lần này tốn công mà lại được gì, trong lòng vô cùng thất vọng, lại nghĩ rằng Lăng Khinh Trần có Long thiệt. Nếu như vậy, nàng cũng coi như uổng chuyến.

      "Tại hạ cần bạc" Giọng Lăng Khinh Trần vẫn chút gợn sóng.

      cần bạc? khó nhất là, biết rốt cuộc Lăng Khinh Trần muốn cái gì đây? Ngay khi ba người Lạc Mộng Khê, Nhạc quản gia, Lưu Phong thầm đoán mục đính của , Lăng Khinh Trần đưa ra đáp án: ”Tại hạ muốn cùng Vương phi đánh ván cờ.“

      ”Kì nghệ của Mộng Khê quá tinh thông, đánh cờ với Lăng công tử, sợ là bôi nhọ danh tiếng của công tử.“ Người cổ đại, có việc gì làm chính là thích so đấu cầm kỳ thi họa. Ta là người đại, đối với mấy thứ này, quá am hiểu.

      "Long thiệt mặc dù so ra kém Long thảo, nhưng cũng là kỳ hoa dị thảo. Thời gian với số lượng quả cũng còn nhiều lắm, vật phẩm trân quý như vậy, phải dùng để mua bán, mà là dùng để kết giao."

      “Vương phi và tại hạ đánh cờ , nếu Vương phi thắng, tiền cần trả, có thể trực tiếp đem Long thiệt , nhưng nếu Vương phi thua, cho dù có ra bao nhiêu bạc, tại hạ cũng bán Long thiệt...."

      tại Lăng Khinh Trần trở nên rất cổ quái, làm cho người ta nắm bắt được suy nghĩ của . Cách làm việc của cũng rất lỳ lạ, vừa rồi có Long thảo, làm ta rất thất vọng, nhưng lập tức, lại cho ta hy vọng, là có Long thiệt, bây giờ, còn bán Long thiệt, chỉ đánh cờ mới có cơ hội đổi lấy.

      Nếu đánh cờ thua , ta thể lấy Long thiệt , cho ta hy vọng, lại làm cho ta thất vọng. Cuối cùng, chính là tuyệt vọng, Long thiệt gần trong gang tấc, ta thể lấy để cứu Nam Cung Quyết. Chiêu tra tấn tinh thần này của Lăng Khinh Trần, so với tra tấn thể xác còn thống khổ hơn, sao có thể biến thành cái dạng này.

      ”Vương phi lo lắng sao? Muốn cùng tại hạ đánh cờ ?” Lăng Khinh Trần chút hoang mang, giọng bình tĩnh gợn sóng.

      "Tại hạ là quản gia của Lạc vương phủ, Nhạc Địch. Tại hạ thay Vương phi đánh cờ với Lăng công, được ?“ Nhạc quản gia thấy Lạc Mộng Khê thu mắt trầm tư, lâu gì, nghĩ đến kì nghệ của nàng chắc hẳn rất kém cỏi, sợ thua Lăng Khinh Trần mang Long thiệt được, liền xung phong nhận việc, cùng Lăng Khinh Trần đánh cờ

      ”Lần này người hướng đến tại hạ muốn Long thiệt là Lạc vương phi, làm gì có đạo lý người khác có thể thay đánh cờ chứ, Vương phi, tại hạ có công việc bận rộn, muốn đánh cờ hay , xin người quyết định nhanh chút.“ Giọng của Lăng Khinh bình tĩnh mơ hồ còn mang theo kiên nhẫn.

      “Được, ta đánh cờ với ngươi.“

      Lạc Mộng Khê vừa dứt lời, cả phòng vốn sáng nhất thời mảnh tối đen: ”Bang bang phịch!” Ngay tại lúc ba người Lạc Mộng Khê thầm tăng mạnh đề phòng, mảng sáng ánh lên, chiếu khung hình lên phòng, trước mặt Lạc Mộng Khê xuất bàn cờ lớn, Lăng Khinh Trần đứng bên kia bàn cờ.

      Chính là làm cho Lạc Mộng Khê cảm thấy kỳ quái, phải người cổ đại thường đánh cờ vây sao:

      Người cổ đại thường chơi cờ vây, lại có mấy người biết cờ tướng. Lăng Khinh Trần lại lấy cờ tướng ra làm điều kiện, ràng là muốn cho người khác cơ hội. Bắt đầu từ khi nào mà Lăng Khinh Trần trở thành hắc ám như vậy, chẳng qua là, cùng Lạc Mộng Khê đánh cờ tướng, xem như Lăng Khinh Trần dại dột.

      “Nhạc quản gia, đây là bàn cờ gì thế, tại sao ta chưa từng gặp qua?” Nhìn bàn cờ đầy những gạch thẳng thẳng ngang ngang, Lưu Phong sinh lòng khó hiểu.

      “Cái này..” Ta cũng chưa thấy qua, xem ra lần này, Vương phi nhất định thua rồi. Nhạc Địch nhìn Lạc Mộng Khê cúi đầu trầm tư, nhịn được thầm thở dài: lấy được Long thiệt, bệnh tình của Vương gia..... Lăng Khinh Trần thông minh, cũng giảo hoạt.

      “Cái này gọi là cờ tướng, là do vị đại sư sáng tạo ra.” Lăng Khinh Trần bình tĩnh giải thích quy tắc trò chơi cho Lạc Mộng Khê. tin rằng Lạc Mộng Khê thắng được , lấy được Long thiệt, cho nên, ngại mà lãng phí chút thời gian, dù sao mới là người thắng cuối cùng.

      Lăng Khinh Trần giải thích rất toàn diện, cũng rất cẩn thận, Lưu Phong nghe như lọt vào trong sương mù, Nhạc Địch cũng là nghe hiểu tương đối, dĩ nhiên nhịn được thầm thở dài: Chính là nghe hiểu cách đánh cờ tướng, nhưng nếu vẫn chưa tự mình đánh qua, khẳng định cũng thua.

      ”Lăng công tử, thời gian của ta rất gấp gáp, đừng lời vô ích, chơi cờ .“ Ngữ khí của Lạc Mộng Khê bình tĩnh, giống như chuyện phiếm bình thường.

      Lăng Khinh Trần cũng thấy kì quái: ”Cũng tốt.“ Bàn tay to vung lên, lư hương ra tại chỗ cách đó xa, nén nhang còn mới bắt đầu cháy: ”Vương phi lần đầu đánh cờ tướng, tự nhiên phải có ưu đãi, vậy lấy thời gian nén nhang làm chuẩn. Nếu sau nén nhang, Vương phi vẫn chưa bại dưới tay tai hạ, liền tính là Vương phi thắng.“

      lời định, mời.“ Lạc Mộng Khê và Lăng Khinh Trần đều tự đứng hai bên bàn cờ, vận nội lực, điều khiển quân cờ.

      Vốn là, Lăng Khinh Trần và Nhạc Địch đều cho rằng, cho dù Lạc Mộng Khê nghe hiểu phương pháp chơi cờ, nhưng lại chưa tự mình thử qua, được vài bước thất bại, nhưng lại là, hai người bọn họ đều đoán sai.

      Lạc Mộng Khê thông hiểu kì nghệ, ngang tài với Lăng Khinh Trần: “Xe, tiến !” Lạc Mộng Khê dung ngón tay di chuyển quân xe: ”Bụp!” tiếng áp chết cờ của Lăng Khinh Trần.

      “Pháo, tiến !” Lăng Khinh Trần chút yếu thế, ngón tay cầm quân pháo “Bụp” tiếng, đánh chết quân cờ của Lạc Mộng Khê.

      “Tốt, tiến ....”

      “Mã, lui ...."

      Lăng Khinh Trần và Lạc Mộng Khê ở bàn cờ đánh tới trời đất mù mịt. Nhạc Địch và Lưu Phong ở bên xem đến hoa cả mắt, Nhạc Địch khá cơ trí, cẩn thận cân nhắc lát, có thể xem hiểu được Lăng Khinh Trần và Lạc Mộng Khê chơi cờ như thế nào.

      Nhưng Lưu Phong giống , đầu óc hoàn toàn mơ hồ, căn bản là dù muốn vẫn hiểu Lạc Mộng Khê và Lăng Khinh Trần rốt cuộc là chơi cờ như thế nào: ”Nhạc quản gia, đây là có chuyện gì?“

      ”Chờ sau khi hồi vương phủ, ta từ từ giải thích cho ngươi.“ Ánh mắt của Nhạc Địch vẫn dừng bàn cờ: “Lấy tình huống tại mà xem, kì nghệ của Vương phi và Lăng công tử ngang nhau..."
      Last edited by a moderator: 13/8/14
      tiểu Viên Viên, Alirenxixon thích bài này.

    4. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920
      [​IMG] Chương 75 : Quyết, Khê, tình (1)

      Edit : Vân AnhBeta : kun'xjh​


      Khi Lăng Khinh Trần đánh cờ với Lạc Mộng Khê, cũng thường nhìn lên nén nhang. Tuy rằng kì nghệ của ngang bằng với Lạc Mộng Khê, nhưng trước khi nhang cháy hết, phải thành công hạ Lạc Mộng Khê, mới coi là thắng.

      Vừa rồi Lạc Mộng Khê sở dĩ muốn nhanh chơi cờ, thị vệ thay đổi tầm nhìn của Lăng Khinh Trần với thị vệ. Như vậy, chú ý của Lăng Khinh Trần kéo đến bàn cờ, thời gian cố định của hiệp đấu là nén nhang, cho nên kế hoạch của Lạc Mộng Khê thành công, giữ được thế hoà đến khi nhang cháy hết.

      Lăng Khinh Trần ngẩng đầu nhìn Lạc Mộng Khê, đáy mắt vẫn gợn sóng. Bình tĩnh : “Kì nghệ của Vương phi cao siêu, thế cục ván cờ này đích là tại hạ thua.”

      cái hộp gỗ từ trong tay Lăng Khinh Trần bay nhanh về phía Lạc Mộng Khê: "Đây là Long thiệt!"

      Lạc Mộng Khê khẽ nâng bàn tay mềm, tiếp được hộp gỗ: "Đa tạ Lăng công tử chịu nhượng lại, Mộng Khê vô cùng cảm kích, ngày khác có rảnh, mời Lăng công tử ghé phủ phẩm trà. Hôm nay Mộng Khê còn có việc, trước bước, vậy xin cáo từ.”

      Ngữ khí của Lăng Khinh Trần tuy bình tĩnh, khuôn mặt lại gợn sóng nhưng Lạc Mộng Khê ràng cảm giác được người toàn mùi hắc ám, càng ngày càng đậm.

      "Vương phi mở ra xem bên trong chứa gì sao?" Lăng Khinh Trần giơ lên lên, căn phòng lập tức khôi phục lại bình thường. Thân ảnh thon dài chậm rãi tới trước bàn, động tác châm trà tao nhã, nhất thời, mùi trà thơm quanh quẩn chóp mũi.

      Bàn tay mềm của Lạc Mộng Khê đưa ra phía sau, Nhạc Địch ngầm hiểu, tiếp nhận hộp gỗ trong tay nàng: "Mộng Khê tin Lăng công tử, nếu công tử bên trong là Long thiệt, Mộng Khê tự nhiên cũng cần thiết phải xem qua, cáo từ."

      Sau khi được vài bước, Lạc Mộng Khê giống như nghĩ tới cái gì đó, dừng bước quay đầu lại: "Lăng công tử, chuyện Long thảo, vẫn xin công tử để ý hộ. Nếu ngày khác tìm được Long thảo, Mộng Khê nguyện lấy vạn kim trao đổi..."

      Lạc Mộng Khê rồi, Lăng Khinh Trần đứng bên cạnh bàn, sắc mặt trầm, giống như người uống rượu, mở to mồm nốc trà. Tiếng động khác thường truyền đến từ phía sau, Lăng Khinh Trần quay đầu lại, mà lớn tiếng chất vấn: " phải ngươi loại cờ này thế gian trừ ngươi và ta ra, ai biết đến sao? Vì sao kì nghệ của Lạc Mộng Khê lại cao như vậy?”

      "Điều này....nằm ngoài dự tính của tại hạ" Giọng nghe rất trẻ, hẳn là của người chỉ hơn hai mươi tuổi: "Làm sao Lạc Mộng Khê có thể tập thành kì nghệ như thế chứ....."

      "Chuyện này tạm thời cần để ý tới." Ngữ khí của Lăng Khinh Trần hơi trầm xuống: "Nếu có việc gì, ngươi phái người tìm Long thảo , ta cần dùng nó, tái chiến ván với Lạc Mộng Khê."

      Lạc Mộng Khê, thông minh tài trí của nàng nằm ngoài dự đoán của ta. Nếu có thể quay ngược thời gian, ta tình nguyện mất mối buôn bán ở Thương châu, mà chờ nàng quay về Tướng phủ, mang nàng cùng rời khỏi kinh thành....

      Chỉ tiếc, xảy ra quá nhiều chuyện, còn cơ hội để lặp lại lần nữa. Mộng Khê, ta còn có thể xoay chuyển nàng .

      "Khinh Trần, chẳng lẽ ngươi hiếu kỳ việc Lạc Mộng Khê muốn Long thiệt sao?" Người nọ do dự lát, nghiêng người nhắc nhở.

      câu này làm bừng tỉnh người trong mộng. Vừa rồi Lăng Khinh Trần đúng là nghĩ tới điểm ấy: "Lập tức phái người thăm dò, nguyên nhân Lạc Mộng Khê cần Long thiệt."

      Sau khi Lạc Mộng Khê mang theo Nhạc Địch, Lưu Phong ra khỏi trà lâu, mang tâm trạng vui vẻ bước nhanh về Lạc vương phủ. Tuy rằng tìm được Long thảo, nhưng lại có Long thiệt, chuyến trà lâu này, cũng coi như có thu hoạch.

      Cùng lúc đó, cửa sổ nhã phòng của tửu lâu cách đó , có đôi mắt sắc bén tỉ mỉ quan sát nhất cử nhất động của Lạc Mộng Khê: "Là Lạc Mộng Khê, bắt lấy nàng ta để uy hiếp Nam Cung Quyết." Người lời này phải ai khác, chính là người mất tích vào đêm Hoàng thành đại loạn, Nam Cung Phong.

      "Khoan ." Hắc y nam tử đưa tay giữ vai Nam Cung Phong lại. đúng là tên hắc y nam tử chuyện với Ngô Phi: "Nay, Lạc Mộng Khê ở ngoài sáng, chúng ta trong tối, muốn bắt nàng ta, bất cứ lúc nào cũng có thể."

      " tại chúng ta nghỉ dưỡng sức, phải hành cẩn thận, nên quá đường hoàng. Nếu bắt Lạc Mộng Khê, nhất định bứt dây động rừng, khiến Nam Cung Quyết càng thêm phòng bị. Nếu như vậy, chúng ta muốn thực kế hoạch thuận lợi, thêm phần khó khăn."

      Nam Cung Phong cẩn thận suy nghĩ lại, nam tử thần bí cũng có lý, nhưng vẫn là tâm cam tình nguyện mà ngồi lại ghế, nhìn Lạc Mộng Khê thản nhiên tự đắc, Nam Cung Phong cam tâm: "Chẳng lẽ chúng ta phải làm chuột chạy qua đường, trơ mắt nhìn Lạc Mộng Khê ung dung tự tại sao."

      "Đương nhiên phải" Nam tử thần bí rót đầy chén rượu của mình và Nam Cung Phong: "Khi đám người Lạc Mộng Khê và Nhạc Địch ra từ trà lâu, trong tay cầm cái hộp gỗ, lấy kích thước, màu sắc, hoa văn mà xem, đó hẳn là vật trân quý của Lăng phủ. Chúng ta ngại xuống tay với cái hộp gỗ này, xem có thể tra ra việc thần bí ly kỳ gì ."

      Tà dương phía chân trời nhuộm đỏ nửa bầu trời, sắp rơi vào núi. Lạc Mộng Khê mang theo Long thiệt, hối hả chạy về Lạc vương phủ, vốn định sai người giao Long thiệt cho Lâm Huyền Sương, để nàng điều chế thuốc.

      Ai ngờ, khi Lạc Mộng Khê vừa mới bước vào Vương phủ, liền nhìn thấy Nam Cung Quyết ngồi truớc bàn đá ở trong hoa viên. Khuôn mặt tuấn tú trầm, giống như đợi nàng về.

      Nhạc Địch và Lưu Phong theo bên người Nam Cung Quyết nhiều năm, biết tính tình của Nam Cung Quyết. Phát giác có việc ổn, hai người liếc mắt nhìn nhau, rồi đánh bài chuồn.

      Đám nha hoàn, nô bộc cũng thức thời đường vòng để tránh, vì thế, trong toàn bộ hoa viên, chỉ còn lại có hai người là Nam Cung Quyết và Lạc Mộng Khê.

      "Nam Cung Quyết, thân thể ngươi suy yếu, cần nghỉ ngơi nhiều, tại sao lại ra đây ngồi?" Lạc Mộng Khê đắm chìm trong niềm vui sướng có được Long thiệt, chưa chú ý tới Nam Cung Quyết có điểm thích hợp.

      muốn kể công với Nam Cung Quyết, Nam Cung Quyết đột nhiên đứng lên, cước bộ nặng nề tới chỗ nàng. Theo Nam Cung Quyết tới gần, bầu khí cường thế vô hình cũng theo đến: "Ngươi đâu?"

      "Ta giúp ngươi tìm thảo dược, thứ này có ích với bệnh của ngươi." Kỳ quái, kỳ quái, Nam Cung Quyết tự nhiên tức giận như vậy để làm gì.

      Nam Cung Quyết tới trước mặt Lạc Mộng Khê, lạnh lùng nhìn lướt qua hộp gỗ trong tay nàng. Khi nhìn tới hoa văn của hộp gỗ, đáy mắt thâm thúy của Nam Cung Quyết lên tia phẫn nộ, vung tay đánh vào hộp gỗ trong tay Lạc Mộng Khê.

      Chỉ nghe "Bộp" tiếng vang lên, hộp gỗ rơi xuống, vỡ thành vài mảnh. Long thiệt bên trong hộp cũng rơi ra, phân tán mặt đất.

      "Nam Cung Quyết, ngươi làm gì vậy?" Mắt đẹp của Lạc Mộng Khê lửa giận thiêu đốt.

      "Ai cho ngươi tìm Lăng Khinh Trần?" Nam Cung Quyết trả lời mà hỏi lại, đáy mắt thâm thúy tức giận tới tận trời.

      "Ta tìm Lăng Khinh Trần vì muốn mua thuốc của , vì chuyện gì khác. Nhạc Địch, Lưu Phong luôn theo bên cạnh ta, tin ngươi có thể hỏi bọn " Nam Cung Quyết lại vì chuyện này mà làm loạn lên như thế, là lòng dạ hẹp hòi mà.

      "Lạc Mộng Khê, ngươi hẳn hiểu tính bổn vương, dược liệu lấy từ Lăng Khinh Trần, bổn vương dung." Nghiêm khắc mà tính, Lăng Khinh Trần chính là tình địch của Nam Cung Quyết. Lạc Mộng Khê lấy dược liệu từ tình địch của để cứu , cao ngạo như Nam Cung Quyết, đương nhiên dùng.

      Lòng tốt bị ngươi ta xem thành lòng lang dạ thú, dùng Long thiệt cho ngươi bệnh chết....
      Lạc Mộng Khê hiểu Nam Cung Quyết, tự nhiên cũng biết dùng dược liệu lấy từ Lăng Khinh Trần.

      Trước khi Lạc Mộng Khê ràng dặn Bắc Đường Diệp được chuyện này cho Nam Cung Quyết, ai mà biết diễn kịch tệ vậy chứ.

      Long thiệt bị Nam Cung Quyết đánh rơi lung tung, hơn nữa cũng dùng thuốc này. Lạc Mộng Khê toi cái công vất vả hơn nửa buổi chiều đánh cờ với Lăng Khinh Trần, nàng rất mệt, muốn xoay người rời , Nam Cung Quyết đột nhiên giơ cánh tay xoay người Lạc Mộng Khê lại, giam eo của nàng, ôm nàng vào trong lòng: "Ngươi lại đâu?" Giọng có chém chết cũng bình tĩnh, lại mơ hồ mang theo chất vấn phẫn nộ.

      "Ta mệt, về phòng nghỉ ngơi." Lạc Mộng Khê tức giận trả lời, dùng sức đẩy Nam Cung Quyết ra, bước nhanh về phòng.

      biết là vì Lạc Mộng Khê tức giận, dùng sức quá mạnh hay do thân thể Nam Cung Quyết hư nhược, hề phòng bị, bị Lạc Mộng Khê đẩy ra, khiến Nam Cung Quyết phải lui về phía sau hai, ba bước, mới dừng lại được.
      Last edited by a moderator: 13/8/14
      Alirenxixon thích bài này.

    5. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920
      [​IMG] Chương 75 : Quyết, Khê, tình (2)

      Edit : Vân AnhBeta : kun'xjh​


      Sau khi thân ảnh yểu điệu của Lạc Mộng Khê biến mất thấy nữa, Nhạc Địch vốn lặn rồi lại biết xông ra từ đâu, nhặt Long thiệt rơi mặt đất lên, khe khẽ thở dài: "Vương gia, Vương phi gặp Lăng Khinh Trần, chỉ vì muốn tìm dược liệu cho người, ngoài ra, có chuyện gì khác."

      Tiếp theo, Nhạc Địch liền chuyện phát sinh khi bọn họ vào trà lâu, mọi chuyện từ đầu chí cuối cho Nam Cung Quyết. Đương nhiên, chuyện Lạc Mộng Khê đấu cờ tướng với Lăng Khinh Trần rất kịch liệt, cũng được ba hoa chích choè, vô cùng kì diệu.

      Nam Cung Quyết vẫn ngồi tại chỗ bất động, biết những lời của Nhạc Địch có nghe vào hay , nhưng mà, sắc mặt so với vừa rồi tốt lên ít: "Vương gia, đây là Vương phi hao tổn tâm huyết mới lấy được từ tay Lăng Khinh Trần, người…" cảm kích chứ...

      Nam Cung Quyết cũng biết Lạc Mộng Khê tìm Long thiệt là vì muốn chữa bệnh cho , nhưng mà, cứ nghĩ đến thuốc cứu mạng này là từ trong tay nam nhân khác mà có được, là Nam Cung Quyết liền tức giận lý do.

      Nhạc Địch theo bên người Nam Cung Quyết lâu, đối với Nam Cung Quyết cũng có hiểu biết nhất định. Sau khi Nam Cung Quyết nghe được chuyện Lạc Mộng Khê ở trà lâu, sắc mặt dịu rất nhiều, vẻ mắt đầy tức giận cũng bình tĩnh trở lại,

      Hai mắt Nhạc Địch hơi trầm xuống, nảy ra ý hay: "Tuy Long thiệt là nhờ Vương phi vất vả lắm mới lấy được, nhưng mà người càn dùng nó chỉ có Vương gia mà thôi, nếu Vương gia muốn dùng, vậy ty chức ném nó ."

      Nhạc Địch là làm, chút do dự, tay cầm Long thiệt, làm bộ ném : "Đợi chút" Ngay lúc Long thiệt trong tay Nhạc Địch sắp bị ném . Nam Cung Quyết đột nhiên mở miệng ngăn lại.

      "Sao vậy? Vương gia" Nhạc Địch cố tình vờ khó hiểu, đáy mắt mơ hồ lên ý trêu tức.

      Thản nhiên liếc mắt nhìn Long thiệt, ngữ khí của Nam Cung Quyết lạnh lùng, đáy mắt lên tia bất đắc dĩ: " thế nào cũng là tâm ý của Mộng Khê, nếu cứ ném như vậy, hay cho lắm, cứ giữ lại ."

      "Vâng, ty chức tuân mệnh." Nhạc Địch đáp lại tiếng, cất Long thiệt. Ý trêu tức trong đáy mắt càng đậm: Dù sao cũng là do Vương phi cố sức mới có được, cho dù Vương gia muốn dùng, cũng luyến tiếc, chẳng qua, nếu ném cũng còn có hy vọng dùng.

      Nam Cung Quyết tiếng động thở dài, chậm rãi về phòng ngủ. Nhìn thân ảnh Nam Cung Quyết càng lúc càng xa, Nhạc Địch cũng khẽ thở dài, vừa rồi Vương gia tức giận như vậy, Vương phi khẳng định cũng tức giận, biết lúc này, Vương gia có thể dỗ Vương phi được nữa.

      Sau khi Lạc Mộng Khê rời khỏi hoa viên, nhanh về phòng ngủ: Đáng ghét, đáng ghét, ta tốn công như vậy, ngươi cũng thèm để ý, muốn ta quan tâm đến bệnh tình của ngươi phải ? Được, từ nay về sau, ta thèm quản chuyện của ngươi nữa, cho dù về sau người có bệnh chết ta cũng mặc kệ ngươi.

      Lạc Mộng Khê nổi giận đùng đùng trở về tiểu viện của nàng và Nam Cung Quyết, nhìn sân quen thuộc, cảnh trí quen thuộc. Lạc Mộng Khê đột nhiên dừng bước, đáy mắt trong trẻo nhưng lạnh lùng càng đậm lửa giận. Đáy mắt chợt lóe, Lạc Mộng Khê vào tiểu viện, mà xoay người, đến hướng khác.

      Vừa rồi Lạc Mộng Khê ra khỏi Vương phủ, Băng Lam tự nhiên cũng cần ở lại trong tiểu viện để hầu hạ. Hơn nữa, bây giờ lại là thời gian dùng bữa, Băng Lam có tới nửa ngày nhàn nhã, ngồi trong phòng của mình, thản nhiên tự đắc ăn bữa tối.

      Băng Lam là nha hoàn bên người Lạc Mộng Khê, có được phòng riêng, đồ ăn cũng tệ, hương vị ngon, có mùi có vị, Băng Lam ăn cũng ngon miệng.

      "Phịch" Ngay tại lúc Băng Lam dùng bữa tối, cửa phòng khép hờ bị người ta dùng lực đẩy ra. Băng Lam còn chưa kịp phản ứng là xảy ra chuyện gì, Lạc Mộng Khê bước nhanh vào phòng.

      Nhìn đôi mắt trầm của Lạc Mộng Khê, Băng Lam sinh lòng khó hiểu, cẩn thận hỏi: "Tiểu thư, người sao vậy? Có phải xảy ra chuyện gì hay ?"

      " có việc gì, ta mệt, cho mượn phòng ngươi nghỉ ngơi chút" đợi Băng Lam trả lời. Lạc Mộng Khê qua người Băng Lam, mỏi mệt nằm giường cạnh cửa sổ: " được cho người khác biết ta ở trong này"

      "Tiểu thư, rốt cuộc xảy ra chuyện gì?" Nơi này là Vương phủ, cho dù ta , người khác cũng biết người ở trong này.

      " có việc gì, ta mệt chết đây, muốn đổi chỗ nghỉ ngơi thôi." Lạc Mộng Khê nhắm hai mắt lại, ngữ khí trầm trọng, chứng minh nàng là mệt chết được.

      Có giường lớn ngủ lại ngủ ở giường , có phòng thoải mái ở lại ở phòng của nha hoàn. Hành động quái dị này của Lạc Mộng Khê khiến Băng Lam khó hiểu, chỉ có điều, xem ra Lạc Mộng Khê rất mệt mỏi, vừa nằm lên giường, liền truyền đến tiếng hít thở đều đều.

      Băng Lam hỏi thêm gì, khe khẽ thở dài, bước chậm tới gần giường, cẩn thận kéo chăn cho Lạc Mộng Khê, lặng lẽ tiếng động dọn hết đồ ăn chưa xong rồi ra ngoài.

      Lạc Mộng Khê ngủ, nếu nàng tiếp tục ăn cơm ở đây, sợ quấy rầy đến việc nghỉ ngơi của Lạc Mộng Khê.

      Màn đêm buông xuống từ lâu, Nam Cung Quyết đứng bên ngoài nhìn vào cửa phòng, qua lại, đáy mắt tỉnh táo, vẻ mặt khó xử, biết suy nghĩ cái gì.

      biết qua bao lâu, trăng lên cao, bóng đêm vô hạn vây xung quanh, vầng trăng vằng vặc, tỏa ánh sang nhạt, tiếng động

      Qua thêm lúc nữa, Nam Cung Quyết rốt cuộc hạ quyết tâm, đẩy cửa phòng vào. Nam Cung Quyết vào rất nhanh, trận gió cũng theo vào, thổi qua ánh nến trong phòng.

      Phòng trong và phòng ngoài cách nhau bức rèm che. Sau khi Nam Cung Quyết vào phòng, đứng ở phòng ngoài, suy nghĩ phải giải thích như thế nào, cúi đầu nhận lỗi giữ được mặt mũi. Nếu chịu nhận, nhưng vừa rồi là sai trước, Lạc Mộng Khê lại có tính quật cường như vậy, nếu chịu nhận lỗi nàng nhất định để ý đến .

      Sau khi suy nghĩ xong, Nam Cung Quyết khe khẽ thở dài, thề sống thề chết nghĩ ra cách mở miệng: "Mộng Khê, vừa rồi là bổn vương đúng, ngươi nên giận dỗi nữa."

      xong câu đó, Nam Cung Quyết ngừng hô hấp, yên lặng chờ phản ứng của Lạc Mộng Khê. Vốn tưởng rằng Lạc Mộng Khê cho dù tha thứ cho , cũng mở miệng mắng vài câu, nếu cũng chuyện với .

      Nhưng căn phòng im ắng, tiếng động. Nam Cung Quyết đợi cả nửa ngày, cũng có tiếng nào truyền ra.

      "Mộng Khê, Mộng Khê" Chẳng lẽ Mộng Khê ngủ say rồi, nghe tiếng của ta. Nam Cung Quyết kiên nhẫn gọi to vài tiếng.

      Trả lời vẫn là mảnh yên tĩnh, đúng, võ công của Mộng Khê rất tốt, cho dù ngủ say cũng có khả năng nghe được tiếng gọi của ta.

      Suy nghĩ này vừa thoáng trong đầu, cùng lúc đó thân ảnh thon dài của Nam Cung Quyết trong nháy mắt xốc màn trúc lên, vào phòng trong. Nhìn giường lớn trống trơn, cùng với chăn gối chỉnh tề gọn gàng, Nam Cung Quyết thầm nhàng thở ra. Cũng may, Mộng Khê có xảy ra việc gì, nhưng mà muộn thế này, Mộng Khê ở đây, lại đâu?

      Nơi này dù sao cũng là Lạc vương phủ, nhất cử nhất động của mọi người trong phủ đều được Nam Cung Quyết nắm giữ trong tay, bước nhanh ra khỏi phòng ngủ, Nam Cung Quyết tùy tiện gọi thị vệ vào: "Vương phi đâu?"

      "Bẩm Vương gia, Vương phi đến chỗ Băng Lam, đến giờ chưa ra"

      Nam Cung Quyết nghe xong thở dài, sinh lòng khó hiểu. Mộng Khê giận dỗi về phòng, lại đến chỗ Băng Lam là muốn tìm thoải mái hay là có mục đích khác. Mặc kệ là nguyên nhân nào, tại cần phải đến chỗ Băng Lam, mang Lạc Mộng Khê về.

      Đêm càng khuya, ngọn nến cháy trong phòng Băng Lam, bên trong là mảnh tĩnh lặng. Lạc Mộng Khê nằm giường ngủ say, Băng Lam biết đâu, còn chưa thấy về.

      Đột nhiên, ánh nến khẽ động vài cái, thân ảnh màu trắng biết từ đâu xuất trong phòng, nhìn Lạc Mộng Khê ngủ say vẫn còn nhíu chặt mày, đáy mắt của thân ảnh màu trắng hơi trầm xuống, im lặng tiếng động tới gần giường.

      Trong mông lung, Lạc Mộng Khê cảm giác có mùi trúc nhạt lướt qua chóp mũi, lại càng ngày càng đậm. Ý thức vô cùng mơ hồ, nàng cũng lười tỉnh lại, đưa tay kéo chăn gấm người, bao quanh lấy mình, chỉ chừa lại cái đầu ở bên ngoài: Hình như, trong hậu viện có trồng trúc.

      Hơi thở có chút xa lạ bay vào trong mũi, Lạc Mộng Khê theo bản năng nhíu mày, xoay người, đưa lưng về phía người vừa tới, tiếp tục ngủ. Nam Cung Quyết, ta mặc kệ ngươi.

      Nếu ngươi nhìn kỹ nhận ra người đứng bên giường phải Nam Cung Quyết, mà là Lãnh Tuyệt Tình ta. Nam Cung Quyết tốt với ngươi sao, lại bỏ mặc ngươi thành ra như vậy, còn để ngươi ở phòng nha hoàn, chẳng lẽ hai người các ngươi kết nghĩa vợ chồng, phải do lưỡng tình tương duyệt, mà là có nguyên nhân khác.

      Lãnh Tuyệt Tình chậm rãi vươn tay, giúp Lạc Mộng Khê kéo lại góc chăn người. Nếu là như vậy, ta dẫn ngươi , mà nếu đúng là hai người các ngươi tâm nhau, ta là đầu sỏ chia rẽ mối nhân uyên tốt đẹp của các ngươi.

      Ngón tay thon dài của Lãnh Tuyệt Tình nhàng vương vấn ở mép chăn ở cổ Lạc Mộng Khê, giống như lạc trong suy nghĩ là cuối cùng muốn thế nào đậy.

      Bóng đêm dần dần dày hơn, Lãnh Tuyệt Tình vẫn đứng cạnh cửa sổ bên giường. biết Lạc Mộng Khê là do hề phát hay là có nguyên nhân khác, thế nhưng tỉnh, hơn nữa, càng ngủ càng thêm mơ hồ.

      Nhớ lại những lúc và Lạc Mộng Khê ở cùng chỗ, nhiều ngọt ngào dễ chịu. Lãnh Tuyệt Tình hạ quyết tâm: Mộng Khê, ngươi nên theo ta . Mặc kệ Nam Cung Quyết có phải ngươi hay , nhưng ta cam đoan, ta tuyệt đối ngươi thua gì , ta cho ngươi cuộc sống mà ngươi mong muốn nhất.

      Vừa nghĩ, Lãnh Tuyệt Tình chần chờ, muốn ôm lấy Lạc Mộng Khê để rời , bất thình lình ngoài cửa truyền đến tiếng Băng Lam cung kính hô: "Vương gia, người tới."

      "Mộng Khê ở bên trong sao?" Ngữ khí của Nam Cung Quyết lạnh lùng.

      "Vâng, tiểu thư đến lúc trời tối."

      "Ngươi bưng cái gì vậy?" Giọng Nam Cung Quyết mang theo nghi hoặc.

      "Là ít điểm tâm, tiểu thư chưa ăn tối, nô tỳ sợ người tỉnh dậy đói."
      Last edited by a moderator: 13/8/14
      tiểu Viên Viên, Alirenxixon thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :