1. Quy định post bài trong Khu Edit – Beta – Convert

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] dấu cách - [Tên tác giả] (Update chương)

    Hình bìa truyện

    Tác giả

    Thể loại

    Số chương

    Nguồn convert (nếu có)

    Tên Editor & Beta

    Nick Facebook, Mail liên lạc

    Đặc biệt: 1 editor ko được mở quá 3 Topic

    Quy định cho editor

    Box Edit – Beta – Convert chỉ đăng những truyện edit, beta, convert của Cung; không đăng truyện sưu tầm của trang khác trong Box.

    Chủ topic chịu trách nhiệm hoàn thành topic, không drop, không ngưng edit quá 1 tuần. Trường hợp không theo tiếp được truyện thì phải báo với Ad hoặc Mod quản lí Box lý do không thể theo tiếp và để BQT tiếp nhận.

    Nếu drop không có lý do sẽ bị phạt theo quy định của cung: Link

    Mỗi topic nên đặt 1 lịch post theo tuần hoặc tháng để member dễ theo dõi. Nếu post 1 tuần 10c sẽ được tặng thêm 100 ruby (liên hệ với quản lý của box để được thưởng)

    Khi hoàn thành nên vào Topic báo danh để được thưởng điểm thêm. Điểm thưởng là gấp 2 lần số điểm được hưởng của cả bộ. Ví dụ:

    Bạn edit 1 bộ 100c nhận được 1000 ruby thì sẽ được thưởng 2000 ruby.

    Quy định Đối với Readers:

    Comt thân thiện, comt nhắc nhở truyện nhẹ nhàng

    Không comt với những lời lẽ quá khích, sử dụng ngôn từ đả kích editor, nhân vật, tác giả...

    Không comt gây war, hối truyện thiếu thiện cảm

    Nếu vi phạm lần đầu nhắc nhở. Lần sau -10ruby\lần

    Không comt thanks (trường hợp muốn thanks editor thì nhấn like để ủng hộ)

    Quản lý box Truyện Edit&Beta:

    lolemcalas, haruka, Hằng Lê, Ngân Nhi

Lạc Vương Phi - Mạn Diệu Du Li (128.16/128c) END

Thảo luận trong 'Cổ Đại Hoàn'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920
      Chương 90: Ám dạ đánh nhau
      Edit:vân


      Khách điếm, trong phòng dược.

      Hữu hộ pháp Tuyệt Tình cung cẩn thận đem số bột phấn màu trắng vừa mới luyện chế xong bỏ vào trong chiếc bình sứ dài , khóe miệng cong lên ý cười quỷ dị, đắc ý: Dược này rốt cục cũng luyện thành!

      Tả hộ pháp tinh thông đối với độc dược, thấy hữu hộ phápquý trọng số bột phấn màu trắng này như thế, nên đoán rằng đây nhất định là vật trân quý:“Lão bà tử, đây là dược gì?”

      Hữu hộ pháp trừ bỏ ngẫu nhiên xử lý ít chuyện của Tuyệt Tình cung suốt ngày chỉ thích luyện mấy thứdược cổ quái, có khi là độc dược, cũng có khi là thuốc bổ, lại có khi là mị dược.

      Mỗi lần luyện xong, nàng đều thích tìm người để thí nghiệm trước, vì để nước phù sa chảy ra ruộng ngoài, nên người được chọn để làm thí nghiệm tự nhiên là tả hộ pháp .

      Hữu hộ pháp đắc ý giơ bình sứtới trước mặt tả hộ pháp:“Đây là dược mà bổn hộ pháp mới luyện thành, còn chưa được đặt tên, ngươi đừng xem thường nó chỉ là bột phấn, nếu ai lỡ hít vào trong cơ thể, cam đoan liệt nữ cũng biến thành dâm phụ, quân tử cũng trở thành dã thú......”

      Khó trách lão bà tử này vừa rồi sai người gọi ta đến, là có chuyện cấp tốc cần thương lượng với ta, nguyên lai đúng là chuyện thí nghiệm dược, ai, bị nàng khi dễ hơn hai mươi năm rồi, vậy cũng cần để ý việc bị nàng khi dễ thêm vài lần......

      Tả hộ pháp cầm lấy bình sứ trong tay hữu hộ pháp, định đổ bột phấn bên trong ra: Lần này cần nhọc công ngươi phải động thủ, bổn hộ pháp tự mình đến......

      Ai ngờ, tả hộ pháp vừa mới mở được nắp bình, bình sứ trong tay bị hữu hộ pháp cướp :“Tử lão nhân, ngươi làm gì?”

      “Còn có thể làm gì, thí nghiệm thuốc !” Bổn hộ pháp thực tự giác, cần ngươi cưỡng ép!

      “Lão nương luyện chế dược này cho chàng” Ngươi mà dùng chính là lãng phí.

      Nhìn ánh mắt tả hộ pháp đầy kinh ngạc, hữu hộ pháp híp đôi mắt lại, ánh mắt nhìn vào bình sứ trong tay, ngữ khí đắc ý:“Dược này là do lão nương cố ý luyện chế cho thánh nữ!”

      Chỉ cần thánh nữ ngửi qua, cam đoan ngoan ngoãn viên phòng cùng thiếu chủ, chuyện lần trước chỉ là ngoài ý muốn, công làm tiện nghi cho tên Lạc vương Nam Cung Quyết kia......

      “Thuốc này linh như vậy?”Đối với chuyện của thiếu chủ cùng thánh nữ, tả hộ pháp còn ham thích phấn khích hơn so với hữu hộ pháp, dù sao, chuyện này có quan hệ đến vận mệnh trong tương lai của toàn bộ Tuyệt Tình cung.

      “Đương nhiên, khi nào lão nương lừa gạt chàng!” Hữu hộ pháp cầm thu lại bình sứ trong tay, nhìn ra đêm đen ngoài cửa sổ, ánh mắt hơi trầm xuống:“Thời gian còn sớm, chúng ta phải nhanh chóng đến Lạc vương phủ bắt thánh nữ tới......”

      Hữu hộ pháp, tả hộ pháp thả người nhảy , thân ảnh màu đen nháy mắt ra ngoài cửa sổ, xuất ở ngoài mấy chục thước, hai người rời với tốc độ cực nhanh, kình phong mãnh liệt tạt vào ô cửa sổ đong đưa qua lại......

      Bóng đêm dần dần dày, đường cái tối đen bóng người, từng trận gió thuthổi tới, làm tung những chiếc lá rụng, rung động sàn sạt, tả hữu hộ pháp xuyên suốt nhanh chóng lướt đường cái.

      Đến Lạc vương phủ, bắt thánh nữ để cho nàng viên phòng với thiếu chủ, sau đó tìm thời cơ mang nàng rời khỏi nơi này trở về Tuyệt Tình cung, chờ khi thánh nữ có có bầu, Tuyệt Tình cung được cứu......

      Tả hữu hộ pháp tưởng tượng được rất đẹp, nhưng lại rất tàn khốc.

      trễ thế này, hai người các ngươi lén lút đâu?”Thanh chất vấn lạnh như băng truyền vào trong tai, tả hữu hộ pháp đều trong lòng cả kinh, đột nhiên dừng cước bộ, ngẩng đầu nhìn lại:

      Ngay phía trước, bóng trắng đứng đưa lưng về phía bọn họ, rồi chậm rãi chuyển người, dung nhan tuấn, sắc bén mang theo loại khí chất ưu thương, đúng làthiếu chủ của bọn họ, Lãnh Tuyệt Tình.

      “Tham kiến thiếu chủ!” Tả hữu hộ pháp cung kính hành lễ, đợi Lãnh Tuyệt Tình lại chất vấn, giành trước mở miệng tìm cách thoát tội:“Thuộc hạ ngủ được, cho nên ra ngoài dạo chút......”

      Lãnh Tuyệt Tình làm người chính trực, khinh thường dùng loại thủ đoạn linh tinh như kê đơn này, kỳ , tả hữu hộ pháp cũng thường dùng loại phương pháp này, nhưng là, cảm tình của Lạc Mộng Khê cùng Nam Cung Quyết rất sâu đạm, nếu dùng loại thủ đoạn này, căn bản là Lạc Mộng Khê chịu theo bọn họ.

      Lạc Mộng Khê kết hợp với Lãnh Tuyệt Tình tạm thời đến Tuyệt Tình cung thể trở nên hưng thịnh, nếu Lạc Mộng Khê lại có đứa nhở của Nam Cung Quyết Tuyệt Tình cung xong đời......

      Cho nên, tả hữu hộ pháp tình nguyện chịu mọi người thóa mạ, cũng phải từ thủ đoạn cướp đoạt Lạc Mộng Khê trở về Tuyệt Tình cung, bọn họ chỉ muốn cứu chính mình, mà còn có toàn bộ Tuyệt Tình cung, ngàn vạn nhân đó a......

      “Trong năm, Lạc Mộng Khê mang thai, các ngươi cũng cần quấy rầy nàng cùng Nam Cung Quyết! năm sau, Lạc Mộng Khê rời khỏi Nam Cung Quyết, cùng chúng ta trở về Tuyệt Tình cung, cho bọn thời gian năm ......”

      Ách, tả hữu hộ pháp hai mặt nhìn nhau:“Thiếu chủ, ngài có phải đạt thành hiệp nghị nào đó với thánh nữ hay ?”

      “Xem là như vậy , đêm khuya, các ngươi trở về , bản cung muốn mình dạo chung quanh chút!” Ban đêm, những người hữu tình nồng nàn trong tình ý, Mộng Khê cùng Nam Cung Quyết cũng ngoại lệ , Lãnh Tuyệt Tình mình người, chẩm nan miên (nằm mình đơn nên khó ngủ)!

      Thân ảnh thon dài màu trắng của Lãnh Tuyệt Tình càng chạy càng xa:“Lão bà tử, những gì thiếu chủ có phải là hay ?”

      và thánh nữ đạt thành hiệp nghị, năm sau thánh nữ trở về Tuyệt Tình cung, nhưng thánh nữvà Nam Cung Quyết là phu thê, sao lai có thể dể dàng thỏa hiệp với thiếu chủ, lại hoặc là , giữa hai người bọn họ xảy ra cái gì mà chúng ta biết......

      “Thiếu chủ dối, chuyện người hẳn là ” Hữu hộ pháp trầm hạ mi mắt suy tư:“Đêm khuya, chúng ta trở về nghỉ ngơi !”

      Nếu thiếu chủnói cùng thánh nữ đạt thành hiệp nghị, vậy chắc chắn là có hiệp nghị, thiếu chủ là người có đảm đương, lấy an toàn của Tuyệt Tình cung ra để giỡn.

      Lạc vương phủ, Khê viên.

      Gió đêm rất lạnh, thời gian Lạc Mộng Khê ở bên ngoài ngốc mặc dù lâu, nhưng sau khi trở về phòng, thân thể vẫn khó tránh có chút rét run.

      Ngâm nước ấm xong, thân thể cũng ấm áp lên rất nhiều, Lạc Mộng Khê thay tẩm y nằm giường, nhắm mắt lại, nhưng lại hoàn toàn khôngchút buồn ngủ:

      Vừa rồi tiếng đánh nhau thực kịch liệt, có thể thấy được thực lực của những người Hạ Hầu Thần phái tới hề thua kém thị vệ vương phủ.

      Bên Hạ Hầu Thần bị chết gần trăm người, vậy chỉ sợ là cũng ít thị vệ vương phủ bị thương hoặc tử vong, đúng với câu: giết địch ngàn, tự tổn hại tám trăm.

      Xem ra Hạ Hầu Thần cũng là nhân vật lợi hại, chỉ có thể dùng trí giao thủ với , thể đối địch trực tiếp, nếu thương vong rất nặng......

      Tiếng binh khí va chạm rất liên tục truyền vào trong tai, Lạc Mộng Khê trong lòng cả kinh, đột nhiên mở mắt, xoay người ngồi dậy: Sao lại thế này? Chẳng lẽ là Hạ Hầu Thần ngóc đầu trở lại......

      Tiếng đánh nhau rất , nhưng lại sắc bén, mà kịch liệt: giống như là người của Hạ Hầu Thần đánh nhau với thị vệ trong vương phủ,nhưng ai lại nhàn rỗi trong đêm hôm khuya khoắt mà giao thủ vào giờ này.

      Lại hoặc là, đây là quỷ kế của Hạ Hầu Thần, lúc này cố ý sai người tạo thành động tĩnh, rồi sau đó, thầm giết chết những thị vệ đến kiểm tra......

      Nếu là như thế, Hạ Hầu Thần, ta để cho gian kế của ngươi thực được!

      Lạc Mộng Khê mâu quang phát lạnh, xoay người xuống giường, mặc xong quần áo liềnmở cửa phòng ra, nhanh chóng đến phương hướng truyền đến tiếng đánh nhau.

      lòng muốn biết chân tướng, Lạc Mộng Khê cũng biết rằng khi nàng vừa khỏi, liền có thân ảnh màu đen xuất ở trong phòng ngủ của Khê viên, ánh mắt nhìn về phía nàng xa, chợt lóe lên ý cười quỷ dị, thân hình vừa chuyển, Hắc y nhân nhanh như tia chớp vào phòng ngủ, tốc độ cực nhanh làm cho người ta phải hoài nghi là do chính mình hoa mắt......

      “Hai người các ngươi muốn đánh nhau nơi khác mà đánh, nơi này là Lạc vương phủ, phải là chỗ cho các ngươi đánh nhau!” người thị vệ của Lạc vương phủ đứng tường cao lạnh giọng nhắc nhở hai người đánh nhau bên ngoài tường.

      Bên ngoài phủ, hai người giả dạngvõ sư đánh nhau sau khi nghe được tiếng đầy tức giận của thị vệ, lập tức liền dừng động tác, liên tục xin lỗi:“Ngượng ngùng, quan gia, quấy rầy ngài nghỉ ngơi, chúng ta lập tức rời , lập tức rời ......”

      Đúng vào lúc này, Lạc Mộng Khê cũng tới cách tường:“Xảy ra chuyện gì?”

      “Hồi Vương phi, là hai gã võ sư của tiêu cục đánh nhau, ty chức đuổi bọn họ rồi” Hai gã võ sư rất nhanh, trong nháy mắt thấy bóng dáng, thị vệ từtrên tường cao nhảy xuống:“Vương phi, trong phủ thực loạn, ty chức hộ tống ngài trở về nghỉ ngơi!”

      phải người thị vệ này muốn trình diễn màn hùng hộ tống mỹ nhân, mà là Nam Cung Quyết có lệnh, nay địch ở trong tối ta lại ngoài sáng, nếu ở trong vương phủmà thấy Vương phi chỉ có mình nhất định phải theo để bảo hộ nàng......

      Thị vệ trong phủ đều là thủ hạ của Nam Cung Quyết, Lạc Mộng Khê lại thập phần hiểu biết đối với Nam Cung Quyết, nên cũng hiểu được thị vệ làm như vậy, khẳng định là do phân phó.

      Tuy rằng mình còn có nhu nhược đến mức độ phải cần người bảo hộ, bất quá, Lạc Mộng Khê cũng muốn phụ hảo ý của Nam Cung Quyết, lại muốn để người thị vệ này phải khó xử, nên liền thêm gì nữa, xoay người trở về:

      Nguyên lai chỉ là có người đánh nhau ở bên ngoài Lạc vương phủ,làm mình sợ bóng sợ gió hồi, trải qua trận chiến giữa người của Hạ Hầu Thần cùng với thị vệ vương phủ, hại ta sắp thảo mộc giai binh (thấy gió lay lại tưởng có mai phục – sợ bóng sợ gió)......

      Sau khi thị vệ đưa Lạc Mộng Khê vào Khê viên liền rời , Nam Cung Quyết xử lý chuyện thị vệ của Tướng phủ, cùng thi thể thích khách vẫn chưa trở về.

      Ép buộc đến hơn nửa đêm, Lạc Mộng Khê có thể là là khá mệt mỏi, cởi quần áo xong, nằm lên giường lâu từng trận buồn ngủ đánh úp lại, Lạc Mộng Khê nhắm hai mắt, tùy ý cho cơn buồn ngủ nồng đậm chặt chẽ vây quanh nàng.

      Làm khi giường lớn truyền đến tiếng hít thở đều đều, thân ảnh cao lớn màu đen đầy cao ngạo, bước chân tao nhã vào phòng ngủ, nhìn tới thân ảnh giường lớn xa hoa, khóe miệng liền cong lên ý cười quỷ dị, vươn tay cầm qua mảnh vải dệt bao lại chiếc lư hương bên cạnh người:

      Trong lư hương chỉ có huân hương mà còn có mê hương, Lạc Mộng Khê phải ngủ, mà là bị hôn mê ......

      Thân ảnh màu đen chậm rãi tới hướng giường lớn, giường lớn vẫn truyền đến tiếng hít thở đều đều như cũ, Lạc Mộng Khê có chút dấu hiệu muốn tỉnh lại.

      Hắc y nhân dừng lại cước bộ ngay trước giường, giường, Lạc Mộng Khê đưa lưng về phía , ngủ say sưa, ý cười quỷ dị trong mắt hắc y nhân càng đậm, còn mang theo dòng ánh sáng cừu hận: Lạc Mộng Khê, tại, ngươi là của ta!

      Cùng lúc đó, trong tiểu viện nằm chất đống rất nhiều thi thể trống , những thị vệ  củaLạc vương phủ bị chết, cùng với những hắc ythích khách bị giết cũng đều được nâng an táng, sau khi Nam Cung Quyết lại phân phó tăng mạnh đề phòng, việc của Lạc vương phủ xem như tạm thời xử lý xong.

      Đem tất cả chuyện còn lại giao cho Nhạc Địch, Nam Cung Quyết muốn trở về phòng nghỉ ngơi, từ trống rỗng trào ra rất nhiều Hắc y nhân, vung kiếm chém về phía đám người Nam Cung Quyết, Bắc Đường Diệp.

      Nam Cung Quyết huy chưởng đánh bay tên thích khách dùng kiếm chém về phía , trong đôi mắt thâm thúy lên sắc bén: xong, bổn vương quá sơ suất, Hạ Hầu Thần thế nhưng lại ngóc đầu trở lại, Mộng Khê xảy ra chuyện......

      Nam Cung Quyết huy chưởng đẩy ra vài tên hắc y nhân vây khốn :“Bắc Đường Diệp, Nhạc Địch, nơi này giao cho các ngươi, bổn vương trước bước!”

      Bắc Đường Diệp chuyển động chiết phiến (cây quạt) trong tay, giấy dùng để làmrìa quạt thế nhưng lại sắc bén dị thường, nhanh chóng cứa đứt cổ tênhắc y nhân, máu tươi liền vẩy ra:

      Nam Cung Quyết đáng giận, chỉ biết lo lắng cho an nguy của Lạc Mộng Khê, bất quá những hắc y nhân này xác thực là vì Lạc Mộng Khê mà đến, xem ra lần này, Hạ Hầu Thần quyết tâm với Lạc Mộng Khê, tình thế bắt buộc......

      Ngờ đâu, ngay khi Nam Cung Quyết định vận dụng khinh công chạy về Khê viên cứu Lạc Mộng Khê, thân ảnh màu đen từ trời nhảy xuống, huy chưởng đánh tới hướng Nam Cung Quyết.

      Chưởng phong sắc bén từ phía đánh úp lại, Nam Cung Quyết theo bản năng vận lực cùng người nọ đối chưởng, chỉ nghe ‘Phanh’ tiếng vang lên, nhất thời đất rung núi chuyển, Nam Cung Quyết cùng tên hắc y nam tử kia đều tự lui về phía sau vài bước mới có thể đứng vững.

      Mà mọi người đánh nhau, tất cả đều lảo đảo vài bước mới rồi mới đứng vững được, ánh mắt nhìn về phía truyền đến chấn động: Vừa rồi sao lại thế này......

      “Nguyên lai là ngươi!”Trong đôi mắt thâm thúy của Nam Cung Quyết lóe lên nồng đậm trào phúng:“Xin hỏi các hạ, ngươi tại là thủ hạ của Hạ Hầu Thần hay vẫn là bằng hữu hợp tác của ?”

      quan hệ tới ngươi!” hắc y nam tử này phải ai khác, đúng là tên nam tử thần bí bàn điều kiện cùng đại phu nhân.

      “Nếu quan hệ với bổn vương, xin mời các hạ cần chắn đường của bổn vương!” Nếu , giết tha! Võ công của Nam Cung Quyết cùng người thần bí nam tử này chỉ sàn sàn như nhau, nếu hai người giao thủ, vậy trong thời gian ngắnrất khó phân ra thắng bại.

      Nay Nam Cung Quyết lo lắng cho an nguy của Lạc Mộng Khê, làm sao còn có thể nhàn hạ thoải mái để dây dưa với người nam tử thần bí này.

      Hơn nữa, người nam tử thần bí này ràng là tới kéo dài thời gian, cách khác, Hạ Hầu Thần tới Khê viên bắt Lạc Mộng Khê......

      “Tránh ra!” Ý thức được Lạc Mộng Khê tùy thời đều có thể bị Hạ Hầu Thần bắt , nỗi lòng Nam Cung Quyết rốt cuộc thể bình tĩnh, lộ ra bối rối, đột nhiên nâng chưởng, chưởng phong sắc bén tấn công tới hướng tên nam tử thần bí:

      “Nếu nhường đường, liền tiếp chiêu !” Mộng Khê, nàng nhất định phải chống được tới khi ta trở về cứu nàng......

      Thần bí nam tử thân hình chợt lóe, thân ảnh thon dài màu đen nháy mắt liền tránhqua bên, chưởng lực của Nam Cung Quyết đánh vào thân cây đại thụ ở cách đó xa, chỉ nghe ‘Tạp’ tiếng, thân cây đại thụ thô to liền gãy lìa......

      Thần bí nam tử xem chuẩn cơ hội, vung chưởng đánh tới hướng Nam Cung Quyết, Nam Cung Quyết rất nhanh thu hồi chưởng lực, hỗn chiến cùng với thần bí nam tử......

      Thân pháp hai người cực nhanh, võ công cực cao, mọi người căn bản là thấy bọn họ ra chiêu như thế nào, chỉ nhìn thấyhai thân ảnh thon dài đen trắng ở giữa trung chợt cao chợt thấp triền đấu cùng chỗ, người hai người tràn ngập hơi thở mãnh liệt, đè ép mọi người đến thở nổi.
      tiểu Viên Viên thích bài này.

    2. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920
      Chương 90: Ám dạ đánh nhau
      Edit:vân


      Lạc vương phủ, Khê viên.

      Hắc y nhân đứng ở trước giường, nhìn Lạc Mộng Khê ngủ say, thầm đắc ý: Lạc vương phủ đề phòng xác thực nghiêm ngặc, nhưng đối với chỉ là thùng rỗng kêu to.

      Khê viên nhìn như vô hại, kì thực là mai phục rất nhiều ám vệ, hơn nữa, theo biết, Lạc Mộng Khê cũng biết chút võ công.

      Hai tên võ sư vừa rồi đánh nhau bên ngoài là do an bài, mục đích là muốn dẫn Lạc Mộng Khê ra khỏi Khê viên, sau đó nhân cơ hội để hạ mê hương.

      sở dĩ bắt Lạc Mộng Khê ngay ở cửa, là vì ngay lúc đó Lạc Mộng Khê thanh tỉnh, nếu mà bắt nàng nhất định làm kinh động đến những tên ám vệ, đến lúc đó nếu muốn mang Lạc Mộng Khê thi phải gặp chút phiền toái.

      Nay, Lạc Mộng Khê thân trúng mê hương, hề hay biết gì, nếu mình muốn mang theo nàng thần biết, quỷkhông hay rời , căn bản chỉ là việc rất .

      Lạc Mộng Khê mất tích, Nam Cung Quyết cho dù có biết là do cướp , cũng lo, bởi vì tuy tự mình tiến đến dây nhưng lại mặc hắc y, mặt có che vải, giả dạng rất giống như những tên hắc y thích khách khác, Nam Cung Quyết có chứng cớ, tự nhiên là thể đến tìm đòi người......

      Tiếng đánh nhau kịch liệt truyền vào trong tai, hắc y nhân trong lòng sáng tỏ: người domình mang đến giao thủ cùng với đám người Nam Cung Quyết......

      Lấy thông minh của Nam Cung Quyết, chỉ sợ là cũng nghĩ ra chuyện mình ngóc đầu trở lại, lấy trình độ để ý của đối với Lạc Mộng Khê, rất nhanh phá tan ngăn trở chạy về đây, việc này nên chậm trễ, trước mang Lạc Mộng Khê rời .

      Hắc y nhân cúi người ôm Lạc Mộng Khê , ngờ đâu, ngay khi bàn tay vừa mới chạm tới chăn, nguyên bản Lạc Mộng Khê ngủ mê đột nhiên lai mở mắt, trong đôi mắt trong trẻo nhưng lạnh lùng thoáng hàn quang, tay phải rút ra cây chủy thủ dưới gối đầu, hung hăng đâm tới ngực hắc y nhân...

      Tuy rằng Hắc y nhân né tránh với tốc độ nha h nhất, nhưng quần áo trước ngực vẫn bị Lạc Mộng Khê chém mở ra lỗ hổng, nếu vừa rồi chủy thủ kia đâm vào người , phỏng chừng máu tươi tại đương trường:

      Hận ý mãnh liệt, nàng hận thể đem bản cung thiên đao vạn quả, bầm thây vạn đoạn......

      Hắc y nhân vừa mới né qua chủy thủ của Lạc Mộng Khê, còn kịp thở dốc, Lạc Mộng Khê vung tay lên, tấm chăn người phóng tới hướng hắc y nhân.

      Hắc y nhân huy chưởng đánh úp về phía tấm chăn phủ gấm trùm lên , chém thành hai nửa, nhất thời, sợi bông bay tán loạn, roi tán loạn quanh người Lạc Mộng Khê cùng Hắc y nhân, lợi dụng che dấu của sợi bông, thân ảnh yểu điệu của Lạc Mộng Khê liền bay lên trời, chủy thủ trong tay chém thẳng đến hắc y nhân......

      Hắc y nhân nghiêng người tránh thoát công kích của Lạc Mộng Khê, huy chưởng đánh tới cổ tay Lạc Mộng Khê, muốn đánh rớt chủy thủ của nàng, Lạc Mộng Khê sao lại để cho được như nguyện, né tránh chiêu thức của hắc y nhân, đồng thời chủy thủ trong tay lại công kích tới chỗ yếu hại người Hắc y nhân......

      Lạc Mộng Khê taycầm chủy thủ, chiêu chiêu rất nhanh, ngoan độc, sát khí mãnh liệt, lưu tình chút nào, giống như tràn ngập địch ý sâu nặng đối với hắc y nhân.

      Hắc y nhân nửa công nửa thủ, muốn thử những chiêu thức võ công của Lạc Mộng Khê, Lạc Mộng Khê chiêu thức khi mau, khi chậm, khi gấp khi hòa hoãn, trong khoảng thời gian ngắn làm cho người ta thể ràng......

      Trong phòng vang lên tiếng đánh nhau kịch liệt, những ám vệ nấp ở ngoài cửa ý thức được ổn, muốn vọt vào cứu người, ngở đâu, đám hắc y nhân từ trời giáng xuống, chặn đường bọn họ.....

      Tiếng binh khí kịch liệt giao chiến vang lên dứt bên tai, hắc y nhân dương môi cười yếu ớt: mang hai nhóm người tới Lạc vương phủ, nhóm dùng để ngăn trở Nam Cung Quyết, nhóm khác tự nhiên là để ngăn cản những ám vệ bên ngoài......

      Tất cả cứu binh đều bị ngăn cảnở bên ngoài, ai cũng tìm ra khe hở để tới cứu Lạc Mộng Khê, Lạc Mộng Khê võ công xác thực sai, nhưng nếu so sánh với mình vẫn còn kém chút......

      Cho dù nàng liều chết phản kháng, chỉ cần mình muốn bắt nàng, vẫn là chuyệnrất dễ dàng, bất quá, tại thời gian còn sớm, nóng nảy, bằng liền tiếp tục so chiêu với nàng, cũng thuận tiện để hiểu biết thêm chút về võ công của Lạc Mộng Khê, về sau khi so chiêu cùng nàng, trong lòng cũng có thể chuẩn bị trước.

      đến sau khi Lãnh Tuyệt Tình cùng tả hữu hộ pháp tách ra, mình người mục đích về phía trước, bất tri bất giác, thế nhưng lại tới Lạc vương phủ.

      Khi ngẩng đầu trông thấy tấm biển Lạc vương phủ, Lãnh Tuyệt Tình có chút tự giễu cười cười: Ta làm sao có thể tới nơi này, Mộng Khê ở trong này, nhất định cuộc sống thực hạnh phúc......

      Bóng đêm dần dần dày, Lãnh Tuyệt Tình cũng biết chính mình đứng ở đây bao lâu, thẳng đến lúc sương mù tràn ngập, Lãnh Tuyệt Tình mới ý thức được trời sắp sáng......

      Khe khẽ thở dài, Lãnh Tuyệt Tình muốn rời , bỗng nhiên tiếng binh khí giao chiến kịch liệt rất truyền vào trong tai, Lãnh Tuyệt Tình hơi hơi sửng sốt, nghĩ là mình nghe lầm, muốn nâng bước rời thìtiếng binh khí giao chiến thế nhưng lại nét hẳn lên......

      Trong Lạc vương phủ có thích khách! Lãnh Tuyệt Tình trong lòng cả kinh, mắt lạnh híp lại, kịp nghĩ thêm gì khác, thân ảnh thon dài màu trắng trong nháy mắt lủi vào trong Lạc vương phủ: Chỉ mong Mộng Khê có việc gì......

      Băng Lam là nha hoàn của Lạc Mộng Khê, từng vẽ lại địa hình trong Lạc Vương phủ đưa cho Lãnh Tuyệt Tình, hơn nữa Lãnh Tuyệt Tình từng vào Lạc vương phủ, nên địa hình trong phủ tự nhiên là ràng trong lòng bàn tay.

      Sau khi vào phủ, Lãnh Tuyệt Tình đâu khác, mà là thẳng đến phòng ngủ của Lạc Mộng Khê cùng Nam Cung Quyết...

      Khê viên.

      Lạc Mộng Khê cùng Hắc y nhân còn đánh nhau, bất quá, Lạc Mộng Khê biết, nàng phải là đối thủ của , nếu đám người Nam Cung Quyết còn trở lại, nàng rất có khả năng bị bắt ......

      Hai người so chiêu thời gian ngắn, hắc y nhân cũng từ bắt đầu từ hưng trí bừng bừng biến thành vô vị nhàm chán, quay đầu nhìn ra bầu trời bên ngoài: Thời gian còn sớm, bản cung cũng có nhiều thời gian để mà tiêu hao ở đây nữa......

      Bàn tay đột nhiên vung lên, chưởng phong mạnh mẽ đánh úp tới Lạc Mộng Khê: phải đả thương Lạc Mộng Khê, mặc dù có chút luyến tiếc, nhưng mà nếu để cho Lạc Mộng Khê lông tóc vô thương nàng cùng , cũng còn cách nào khác mới có thể ra hạ sách này......

      Lạc Mộng Khê cũng nhìn ra hắc y nhân muốn tốc chiến tốc thắng, sau đó đem nàng bắt , trong tiềm thức nỗi hận đối với lại càng tăng tầng.

      Ánh mắt nhìn đến cái bàn ở cách đó xa, Lạc Mộng Khê mâu quang phát lạnh, khi chưởng phong của hắc y nhân đánh tới, nàng rất nhanh liền lắc mình né qua, thân ảnh yểu điệu nháy mắt lui tới sau bàn.

      Đột nhiên nàng nâng tay, sát khí cường thế, hỗn loạn mà nồng đậm tức giận, nháy mắt đánh tung cái bàn chắn ở giữa, lấy thế sét đánh kịp bưng tainhanh chóng đánh úp về phía hắc y nhân......

      Hắc y nhân đón đỡ chiêu này, rất nhanh nghiêng người né qua, sát chiêu của Lạc Mộng Khê đụng vào bàn trang điểm, bàn trang điểm xinh đẹp, kiên cố nhất thời bị đánh nát bấy.

      Những sợi bông trong chăn phủ gấm rơi xuống, lại bị cuồng phong thổi tung, ngừng xoay tròn giữa trung, bay lên, phiêu phiêu lả tả phân tán khắp nơi.......

      chiêu này Lạc Mộng Khê dùng hết toàn lực, nếu đánh vào người hắc y nhân, cho dù hắc y nhân võ công có cao tới đâu, chắc chắn trọng thương: Khi Lạc Mộng Khê ra chiêu, căn bản là tính lưu lại đường sống cho hắc y nhân, nàng đúng là hận như vậy......

      “Lạc Mộng Khê!” Hắc y nhân nổi giận gầm lên tiếng, nâng tay đánh ra chưởng hướng tới Lạc Mộng Khê: Nàng muốn giết bản cung phải , vậy bản cung khiến cho nàng nếm thử tư vị bị người khác đánh trọng thương, Lạc Mộng Khê, đây là nàng tự tìm.....

      chưởng này, hắc y nhân dùng hết toàn lực, nếu Lạc Mộng Khê thực bị đánh trúng, tuyệt đối trọng thương, nếu vận khí tốt còn có thể khôi phục lại khỏe mạnh, nếu như vận khí tốt chỉ có thể cả đời nằm ở giường bệnh......

      Lạc Mộng Khê cũng nhận thấy được cường thế của chưởng phong, nàng trực tiếp đón đỡ mà ngay khi chưởng phong đánh úp lại, Lạc Mộng Khê liền thả người nhảy ra ngoài cửa sổ.

      Phía sau truyền đến “Phanh!” tiếng, trong phút chốc,  những mảnh vụn bay tán loạn, mặt đất chấn động giống như động đát, Lạc Mộng Khê quay đầu lại, chỉ thấy văn phòng của mình cùng Nam Cung Quyết bị đánh thủng cái lổ lớn:

      Đáng giận, chưởng này của Hạ Hầu Thần nếu thực đánh trúng vào người ta cũng đủ để đánh chết ta rồi......

      Trong viện, ám vệ kịch liệt giao thủ với nhóm hắc y nhân, nhân mã và thực lực của hai bên tương đương nhau, trong thời gian ngắn khó phân thắng bại.

      Nơi đây nên ở lâu, hắc y nhân võ công cao hơn so với Lạc Mộng Khê, nhóm ám vệlại thể giúp nàng, nếu nàng lại tiếp tục ngốc ở đây nữa, vậy thìchính là chờ bị bắt !

      Huống chi, muc tiêu của hắc y nhân là nàng, nếu nàng rồi, trận chiến trong viện có thể dừng lại......

      Vừa nghĩ, Lạc Mộng Khê lại trì hoãn, muốn vận dụng khinh công rời , thình lình hắc y nhân xuất ngay trước mặt chắn đường nàng:“Lạc Mộng Khê, hôm nay, nàng có chạy đằng trời, ngoan ngoãn theo ta trở về, miễn cho lại da thịt khỏi phải chịu thêm đau khổ!”

      “Ngươi nằm mơ!” Lạc Mộng Khê mâu quang phát lạnh, tranh thủ khi Hắc y nhân còn chưa kịp phát giận liền vung chưởng đánh ra mảnh khói trắng, thừa dịp hắc y nhân tránh né, nhanh chóng phi thân rời : Nam Cung Quyết hẳn là còn ở trong tiểu viện kia......

      Khói trắng đánh trúng người hắc y nhân, nhưng lại rớt trúng tên tử sĩ do hắc y nhân mang đến, tên tử sĩ kêu thảm thiết rồi ngã xuống đất, đến lát sau té bẹp mặt đất, hóa thành bãi máu loãng, khúc xương cũng còn:“Hóa thi phấn, Lạc Mộng Khê!” Nàng thế nhưng lại muốn bản cung biến mất đời, nào có dễ dàng như vậy!

      Hắc y nhân hai mắt màu đỏ, nhìn lên giữa trung, thấy thân ảnh Lạc Mộng Khê càng lúc càng xa, trong mắt luân phiên ra phẫn nộ cùng cừu hận: Lạc Mộng Khê, đây chính là nàng tự tìm.....

      Thân ảnh màu đen cao lớn nháy mắt tung mình khỏi mặt đất, rất nhanh đuổi theo Lạc Mộng Khê ở giữa trung: Lạc Mộng Khê......

      Lạc Mộng Khê khinh công bằng hắc y nhân, trong khoảnh khắc sắp bị đuổi theo, phía sau ác phong úp tới gần, Lạc Mộng Khê mâu quang phát lạnh: Cùng lắm cùng ngươi đồng quy vu tận......

      Ác phong cường thế gần trong gang tấc, Lạc Mộng Khê đột nhiên xoay mình, vung chủy thủ đâm tới ngực hắc y nhân......

      Lạc Mộng Khê thân là đặc công, ra tay tốc độ cực mau, ngoan, chuẩn, mục tiêu mà nàng nhận định rất ít khi trốn thoát, bất quá mọi việc luôn luôn có ngoại lệ......

      Ngay trong khoảnh khắc chủy thủ trong tay Lạc Mộng Khê chỉ còn cách ngực hắc y nhân khoảng li, cổ tay bị nắm chặt, rốt cuộc thể tiến thêm được nửa phần, nâng mắt nhìn đối diện với đôi mắt đỏ đậm đầy phẫn nộ của hắc y nhân:“Lạc Mộng Khê, lúc này nàng lại tính sai!”

      Hắc y nhân đột nhiên nâng chưởng đánh tới Lạc Mộng Khê, gần gũi như thế, tuyệt đối có khả năng thất thủ, chưởng này, hắc y nhân dùng nửa nội lực, có thể đánh Lạc Mộng Khê bị trọng thương, những cũng phải vứt bỏ tánh mạng......

      Hắc y nhân tốc độ cực nhanh, Lạc Mộng Khê căn bản là trốn thoát, ngay lúc nàng nghĩ là mình chạy trời khỏi nắng, thân ảnh màu trắng nháy mắt liền xuất ngay trước mặt hai người, nâng chưởng tiếp được chưởng lực của hắc y nhân......

      “Phanh!” Lại lần nữa đinh tai nhức óc, đất rung núi chuyển, thân ảnh màu trắng cùng hắc y nhân đều tự đứng thẳng sang bên căm tức, Lạc Mộng Khê đứng ở cách chỗ hai người xa, ba người hình thành hình tam giác kì lạ: Lãnh Tuyệt Tình, làm sao có thể ở trong này?

      “Đối với thiếu nữ tử mà các hạ cũng ra nặng tay như thế?” Người này lòng dạ hẹp hòi, tâm ngoan thủ lạt, đối với bất luận kẻ nào cũng thủ hạ lưu tình, vừa rồi may mắn ta đến rất nhanh, nếu , Mộng Khê khó giữ được tánh mạng!

      Nhìn tình hình đánh nhau trong viện, trận đánh này ít nhất cũng xảy ra hơn nửa canh giờ, người này khí thế sắc bén, quần áo có chút tổn hại, nhìn có chút chật vật, hẳn là do Mộng Khê tạo thành, có thể kéo thời gian dài như vậy, võ công của Mộng Khê cũng coi như sai.

      “Chuyện của ta, tới phiên người khác hỏi đến, chắn đường của ta, chết!” Lãnh Tuyệt Tình, nếu ngươi muốn chết, bản cung cũng có thể tiễn ngươi đoạn đường!

      “Muốn giết ta, cũng phải nhìn xem ngươi có bản lãnh lớn như vậy hay !” ánh mắt người này sắc bén, ngữ khí cuồng ngạo, chỉ có người hàng năm đều quen ra lệnh mới có thể như thế, tìm khắp toàn bộ Thanh Tiêu, người dám minh mục trương đảm xông vào Lạc vương phủ giết người, bắt người, có thể đếm được đầu ngón tay.

      “Ra tay !” bàn tay hắc y nhân chém đến Lãnh Tuyệt Tình, lúc này lại có Lãnh Tuyệt Tình, căn bản thể mang Lạc Mộng Khê , cho nên, chỉ có thể giết chết Lãnh Tuyệt Tình kế hoạch của mới có thể thuận lợi thực thi.
      tiểu Viên Viênxixon thích bài này.

    3. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920
      Chương 90: Ám dạ đánh nhau
      Edit:vân


      Lãnh Tuyệt Tình cùng Hắc y nhân võ công thế nhưng lại tương xứng, hai người đánh nhau hơn trăm chiêu, thế nhưng chút cũng phân ra được thắng bại.

      bầu trời đông phương mọc lên ngôi sao mai, trận đánh nhau trong tiểu viện cũng sắpkết thúc, nhóm ám vệ chiếm thượng phong, những tên thích khách càng ngày càng ít.

      Khê viên phát sinh chuyện lớn như vậy mà Nam Cung Quyết cũng trở về, xem ra, hẳn là bị người giữ chân, tuy rằng Lạc Mộng Khê có nhìn thấy Nam Cung Quyết, bất quá, nàng tin tưởng võ công và năng lực của , tuyệt đối thất bại bởi người bên ngoài, nàng cần quá lo lắng, nay, chuyện cần phải giải quyết nhất, chính là nhân vật phiền toái trước mắt này.

      Lạc Mộng Khê giơ lên chủy thủ trong tay, đúng thanh chủy thủ dùng để chặt túy gà lúc ban ngày ở Túy Tiên lâu: Nếu hôm nay thanh chủy thủ này dính phải máu người nọ, có thể lại dùng để chặt túy gà nữa, hảo hảo thanh chủy thủ, là đáng tiếc.....

      Lạc Mộng Khê ghé mắt nhìn phía Lãnh Tuyệt Tình kịch liệt đánh nhau với Hắc y nhân, khóe miệng cong lên ý cười trào phúng lạnh như băng, thân hình vừa chuyển, chủy thủ trong tay đánh thẳng đến hậu tâm của hắc y nhân:

      phải Lạc Mộng Khê thích đánh lén người khác, mà là đối phó với người xấu, cần phải để ý tới phương pháp, phương pháp có thể giết chết , chính là phương pháp chính đáng nhất......

      Hắc y nhân võ công cao cường, mặc dù giao thủ cùng với Lãnh Tuyệt Tình, nhưng lực quan sát vẫn còn rất cao, phía sau có ác phong đánh úp lại, tự nhiên là có thể cảm giác được, lắc mình tránh thoát khỏi tập kích của Lạc Mộng Khê, lấy thực lực của người đối phó với hai người Lạc Mộng Khê và Lãnh Tuyệt Tình......

      Lấy địch hai, hắc y nhân ngay từ đầu còn cảm giác cái gì, nhưng thời gian dần qua, thể lực dần dần chống đỡ hết nổi, dù sao võ công của Lãnh Tuyệt Tình cũng ngang tay với , mà võ công của Lạc Mộng Khê cũng sai.

      Trong tiểu viện, người của mình càng ngày càng ít, sắc trời cũng dần dần tỏa sáng, hắc y nhân biết mình thể tiếp tục trì hoãn, nhưng màtốn công mà phải chịu tay mà về lại cam lòng.

      Dù sao, chính mình dốc lòng sắp xếp tinh vi như vậy, cũng mất nhiều nhân lực do chính mình tiêu phí tâm lực để bồi dưỡng như vậy,nếu thu hoạch được gì, thất bại mà về, như thế nào có thể cam tâm......

      Người đầu sỏ tạo thành hết thảy mọi chuyện chính là Lạc Mộng Khê, cho nên cái gì cũng đều có được, nhưng cũng tuyệt đối để yên cho Lạc Mộng Khê......

      Hắc y nhân dần dần chống đỡ hết nổi, dần dần yếu sức, Lãnh Tuyệt Tình cùng Lạc Mộng Khê tất nhiên là bỏ qua cơ hội tốt này, thừa thắng xông lên, nhưng lại biết hết thảy đều chỉ là quỷ kế của hắc y nhân......

      Ngay khi Lạc Mộng Khê nghĩ đến mình thắng, nên có chút thả lỏng với , hắc y nhân đột nhiên mở tay ra, cây ngọc trâm cài tóc của nam tử bay thẳng đến hướng Lạc Mộng Khê.....

      “Mộng Khê, cẩn thận!” Khóe mắt lên đạo hàn quang, tay của hắc y nhân đến rất gần Lạc Mộng Khê, Lãnh Tuyệt Tình dù có muốn đẩy nàng ra cũng còn kịp, theo bản năng liền phi thân chắn ngay trước người Lạc Mộng Khê......

      “Xích!” Ngọc trâm đâm vào cánh tay Lãnh Tuyệt Tình, xuyên qua tới sau người , cánh tay sau khi bị ngọc trâm đâm xuyên qua, máu tươi liền nhiếm hồng cả mảng quần áo trắng......

      “Lãnh Tuyệt Tình!” Lạc Mộng Khê kinh hô tiếng, thừa dịp Hắc y nhân ngây người, nháy mắt chủy thủ trong tay đâm tới cổ : Hạ Hầu Thần, tìm chết !

      Khi hàn quang trong tay Lạc Mộng Khê đâm tới, Hắc y nhân ý thức được ổn, trong tiềm thức muốn né tránh, dù thể hoàn toàn tránh thoát, nhưng cũng có thể tránh chỗ yếu hại, chủy thủ trong tay Lạc Mộng Khê đâm sâu vào bờ vai của ......

      “Lạc Mộng Khê...... Nàng...... Nàng......” vậy còn quá hận ta...... Hắc y nhân giơ ngón taychỉ Lạc Mộng Khê, tức giận ra lời.

      tìm chết !” Lạc Mộng Khê đột nhiên rút ra thanh chủy thủ đâm vào người hắc y nhân ra, khi máu tươi vẩy ra, Lạc Mộng Khê nhấc chân hung hăng đá tớihắc y nhân.

      Hắc y nhân phản ứng cực nhanh, ngay khi Lạc Mộng Khê đá , che miệng vết thương lại, nhanh chóng thối lui về phía sau, Lạc Mộng Khê cũng rất nhanh lên theo, muốn bổ thêm mấy kiếm hoặc mấy đá, giết là xong hết mọi chuyện.

      Ai ngờ, Hắc y nhân lại tung ra đoàn sương trắng hướng tới Lạc Mộng Khê, thừa dịp lúc Lạc Mộng Khê trốn tránh, liền phi thân rời , đồng thời cũng thả lên trời tín hiệu màu đỏ......

      Trong tiểu viện, Nam Cung Quyết vẫn còn đánh nhau cùng với tên thần bí nam tử kia, hai người võ công tương xứng, gần sắp được ngàn chiêu, nhưng vẫn bất phân thắng bại, Nam Cung Quyết thầm sốt ruột, nhưng có cách nào để thoát thân rời .

      Đám người Bắc Đường Diệp cung bị nhóm thích khách vây khốn, thể tiến đến cứu Lạc Mộng Khê, ngay khi Nam Cung Quyết lo lắng cho an nguy của Lạc Mộng Khê, trời liền lên chùm ánh sáng, ngay sau đó, người cùng giao thủ mâu quang hơi hơi lóe lóe, liên tiếp phóng ra mấy chưởng bức lui , nhanh chóng rời ......

      Những thích khách giao thủ với đám người Bắc Đường Diệp cũng tùy theo rời ......

      Ngay lúc đám người Bắc Đường Diệp thầm thở phào, Nam Cung Quyết đột nhiên nâng lên mí mắt: Bọn họ vội vã rút lui, có hai cái nguyên nhân, là bọn thua, hai chính là bọn họ đạt thành mục đích của mình, còn cần thiết phải ởlại chỗ này.

      Nhưng vừa rồi, bọn họ có chút dấu hiệu bị thua, chẳng lẽ là...... đắc thủ, vậy Mộng Khê chẳng phải là...... bị bọn họ bắt ......

      Mộng Khê thông minh như vậy, hẳn là gặp chuyện may! Nàng gặp chuyện may, Nam Cung Quyết tựan ủi mình, để ý đến đám người Bắc Đường Diệp kêu gọi, nhanh chân chạy tới Khê viên: Mộng Khê, ngươi thể xảy ra chuyện, nhất định thể xảy ra chuyện......

      Tuy rằng Nam Cung Quyết biết, loại khả năng này là rất , rất , nhưng vẫn ôm hy vọng, Lạc Mộng Khê vẫn ở trong Khê viên, chờ trở về......

      Khê viên.

      Những ám vệ bị thương rửa sạch sân, nângnhững đồng bạn bị trọng thương vào phòng dược để trị liệu, còn những đồng bạn bị tử vong được đặt ở cùng chỗ, đợi lát nữa hạ táng cho bọn họ sau, về phần những tên hắc y thích khách chết, cũng được chất đống ở cùng chỗ:

      Vô luận khi sống có bao nhiêu tâm cừu đại hận, nhưng sau khi chết cũng xong hết mọi chuyện, còn sống cần gì phải so đo với người chết.

      Bọn họ cũng giống như mình, ăn lộc quan, phải làm việc cho quan, cầm lấyphần bổng lộc này để rồi bán tánh mạng của chính mình, sau khi chết nhất định phải được an táng, để cho bọn họ có nơi cư trú, cần phải phơi thây nơi hoang dã.

      “Ngươi bị thương , ta giúp ngươi băng bó !” Lạc Mộng Khê giúp đỡ Lãnh Tuyệt Tình bị thương ở cánh tay vào phòng ngủ, trong phòng ngủ sớm trở thành đám bừa bãi, bàn ghế toàn bộ đều lệch vị trí, những mảnh vụn phân tán khắp nơi ......

      Ngoại thất coi như còn có chút sạch , Lạc Mộng Khê dàn xếp cho Lãnh Tuyệt Tình ngồi bên chếc bàn trong ngoại thất, tự mình chạy vào nội thất lấy dược trị thương.

      Đối với Lãnh Tuyệt Tình, Lạc Mộng Khê cảm thấy thập phần phức tạp, bọn họ vốn nên là vợ chồng, nhưng mà kém dương sai, hai người bỏ qua nhau. Nay, Lãnh Tuyệt Tình thế nhưng lại vì nàng mà bị thương.

      Khi Lạc Mộng Khê ngủ phải giao thủ với Hắc y nhân, nên người vẫn còn mặc tẩm y, tẩm y ở cổ đại cũng thực bảo thủ, hơn nữa tại là mùa thu, tẩm y rất dầy, cho nên, da thịt người Lạc Mộng Khê đều được che đậy, chút lộ ra ngoài.

      Nhưng mà mặc tẩm để tiếp khách chung quy vẫn là lễ phép, Lạc Mộng Khê mặc vào tấm áo khoác, cầm trị dược trị thương ra, vén lêncánh tay áo bị thương của Lãnh Tuyệt Tình, cẩn thận nhàng xử lý miệng vết thương cho .

      Lạc Mộng Khê động tác thành thạo, lâu sau, miệng vết thương xử lý xong, xác nhận ngọc trâm của hắc y nhân có độc, Lạc Mộng Khê mới bôi thuốc rồi băng bó cho Lãnh Tuyệt Tình.

      “Mộng Khê, nàng thường xuyên băng bó miệng vết thương sao?” Bằng , động tác sao lại thành thạo như thế.

      Lạc Mộng Khê sắc mặt bình thường, độngt ác trong tay cũng như thường:

      phải, trước đây, ta ở Tướng phủ thường xuyên bị khi dễ, Tuân mẹ thường thoa dược cho ta, ta xem xong liền học lại, về sauTuân mẹ cách thế, nhóm nha hoàn va mấy tên sai vặt liền khi dễ ta cùng Băng Lam, chúng ta lại thoa dược cho lẫn nhau, thời gian lâu, động tác tự nhiên cũng trở ên thành thục......”

      Động tác bôi thuốc thành thạo của Lạc Mộng Khê có được là ở thời đại, bất quá, nàng muốnđể cho Lãnh Tuyệt Tình biết.

      Huống chi, Lạc đại tiểu thư bị ngườikhác đánh là , sau khi bị thương cần phải bôi dược, nhưng chỉ có thể hái chút thảo dược đắp lên miệng vết thương, nếu phải kể ra tình trạng của Lạc đại tiểu thư còn thảm hơn so với Lạc Mộng Khê....

      thể tưởng tượng được ngươi lại phải trải qua hững ngày như vậy ở Tướng phủ, Lạc Hoài Văn là thân sinh phụ thân của ngươi, cũng quản ngươi sao? Những lời này Lãnh Tuyệt Tình  có hỏi ra, vì sợ gợi lên nỗi thương tâm của Lạc Mộng Khê.

      Miệng vết thương băng bó xong, Lạc Mộng Khê thắt cái nơ bướm cái xinh đẹp, nàng băng bó hơilỏng vì có lợi để cho máu vận hành, buông xuống cánh tay áo cho Lãnh Tuyệt Tình, Lạc Mộng Khê phát , tay áo nhuộm đều là máu, quần áo căn bản thể mặc nữa.

      “Ngươi chờ chút!” Lạc Mộng Khê rất nhanh chạy vào nội thất, lại rất nhanh chạy trở về, trong tayđã cầm thêm bộ quần áo màu trắng:“Thay bộ quần áo này !”

      Nam Cung Quyết cùng Lãnh Tuyệt Tình đều thích màu trắng, hơn nữa, thân hình hai người cũng sai biệt lắm, cho nên, hẳn là Lãnh Tuyệt Tình mặc rất vừa người quần áo của Nam Cung Quyết.

      Khóe miệng Lãnh Tuyệt Tình lên ý cười chua sót:“ cần, khách sạn cách nơi này xa, ta trở về thay quần áo là được rồi”

      Nếu phải mới vừa rồi là vì muốn ở bên nàng ngốc lâu thêm chút, cũng để nàng kéo vào nhà băng bó vết thương, nơi này là phòng ngủ của Lạc Mộng Khê cùng Nam Cung Quyết,cho dù vào chung quy vẫn chỉ là người ngoài......

      “Mộng Khê...... Mộng Khê......” Lạc Mộng Khê vừa muốn chuyện, ngoài cửa truyền đến tiếng kêu gọi đầy lo lắng của Nam Cung Quyết, Lạc Mộng Khê trong lòng nghi hoặc: Chẳng lẽ xảy ra chuyện gì, nếu , sao Nam Cung Quyết lại kích động như thế......

      Lạc Mộng Khê buông quần áo trong tay, bước nhanh ra khỏi phòng:“Nam Cung Quyết, xảy ra chuyện gì......”

      Lạc Mộng Khê lời còn chưa dứt, liền bị Nam Cung Quyết gắt gaoôm vào trong lòng:“Mộng Khê, ngươi còn ở đây, là quá tốt......” Ta còn tưởng rằng nàng bị bắt rồi......

      Lạc Mộng Khê bất đắc dĩ thở dài: Ta còn tưởng xảy ra chuyện lớn gì nữa, nguyên lai là chỉ chuyện này.

      Bất quá, vừa rồi là nguy hiểm , nếu Lãnh Tuyệt Tình kịp lúc tới đây, ta bị trọng thương hoặc bắt , rồi sau đó ngươi và ta tuyệt đối lông tóc vô tổn mà có thể cùng ôm nhau....

      Trời đông dần dần tỏa sáng, Nam Cung Quyết lưu luyến rời buông lỏng Lạc Mộng Khê sắp bị ôm đến thở nổi, ánh mắt ôn nhu:“Mộng Khê, nàng thắng Hạ Hầu Thần?”

      Loại chuyện này nghe qua có chút thể tin được, nhưng là như thế, nếu Lạc Mộng Khê thua Hạ Hầu Thần có khả năng dễ dàng buông tha mà rời .

      phải, là Lãnh Tuyệt Tình thắng Hạ Hầu Thần, cứu ta!”Nhưng cũng bị thương.

      “Phải ?” Nam Cung Quyết tuy rằng có địch ý với Lãnh Tuyệt Tình, nhưng mà nếu hỗ trợ, Lạc Mộng Khê chắc chắn bị bắt , cho nên Nam Cung ngọc vẫn có chút cảm tạ Lãnh Tuyệt Tình:“Kia tại ở đâu?”

      “Bên ngoại thất, bị thương, ta giúp băng bó......” khi Lạc Mộng Khê lại nhìn thấy ngoại thất trống rỗng thìliền im bặt: Lãnh Tuyệt Tình lặng lẽ rời trong khi Lạc Mộng Khê ra ngoài gặp Nam Cung Quyết.....

      vì cứu nàng mà bị thương, nhưng lại muốn nàng hứa hẹn hay báo đáp gì, bàn tròn ở ngoại thất, có lọ dược trị thương cùng chiếc áo khoác màu trắng làm bằng thiên tàm ti, cổ áo khoác và cổ tay áo có thêu những đóa hoa dã gừng tạo thành những đường hoa tinh xảo,chính là dấu hiệu đặc thù quần áo của Nam Cung Quyết.....
      tiểu Viên Viên thích bài này.

    4. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920
      Chương 91: Khai quan giành tro cốt?
      Edit:vân


      Tốc độ làm việc của thị vệ trong Lạc vương phủ rất nhanh, cả Khê viên bị hủy còn bộ dáng gì nữa, nhưng chỉ trong thời gian ngày, được thị vệ dọn dẹp lại như lúc ban đầu, còn lưu lại chút dấu vết từng bị phá hủy.

      Trong vương phủ, những chỗ bị phá hủy khác cũng toàn bộ được sửa sang lại, cũng tới tới lui lui quét tước vài lần, vương phủ cũng khôi phục lại tươi mát, tự nhiên, cao quý, cổ điển, cảnh sắc mê người lúc ban đầu, huyết tinh và chật vật của tối hôm qua được gió thu cuốn xa......

      Hạ Hầu Thần bị Lạc Mộng Khê đâm trọng thương, trong khoảng thời gian ngắn thể đến Lạc vương phủ gây , làm cho đám người Nam Cung Quyết, Lạc Mộng Khê cũng tạm thời được an tâm nghỉ ngơi.

      Ánh nắng tươi sáng sau giữa trưa, rất thích hợp để nghỉ ngơi. Lạc vương phủ khôi phục như lúc ban đầu, Nam Cung Quyết tự nhiên cũng rất nhiều thời gian ở cùng Lạc Mộng Khê, Lạc Mộng Khê ngâm bình trà ngon cùng phẩm trà với Nam Cung Quyết ở trong viện.

      “Mộng Khê, nàng làm sao có thể né qua mê hương của Hạ Hầu Thần?” Lạc Mộng Khê từng hai lần bị người khác dùng mê hương làm hôn mê, mà hề hay biết gì, nhưng lần này thế nhưng lại có thể kịp thời phòng bị, đối với điểm này, Nam Cung Quyết cảm thấy khó hiểu.

      “Chuyện này phải cảm tạ Băng Lam hai lần hạ mê hương với ta!” Lạc Mộng Khê châm đầy chén trà cho Nam Cung Quyết, hương trà thơm thản nhiên tỏa ra bốn phía, làm người ta cảm thấy vui vẻ thoải mái.

      “Mê hương của Tuyệt Tình cung do hữu hộ pháp chế tạo thực thuần, vô sắc vô vị, cho nên, hai lần trước bị mê hương hôn mê, ta hề hay biết”

      “Tuy mê hương mà Hạ Hầu Thần dùng cũng là thượng phẩm, nhưng nếu đem so sánh với mê hương của hữu hộ pháp vẫn kém chút, bởi vì ta từng ngửi qua loại mê hương tinh thuần nhất, cho nên khi ngửi thấy loại mê hương hơi kém hơn chút liền có thể nhận ra khác biệt”

      Đúng là dựa vào chút khác biệt này, nên ta mới kết luận có người hạ mê hương trong lư hương, sau đó liền làm bộ bị hôn mê, dẫn dụ Hạ Hầu Thần xuất .

      “Mộng Khê, nàng lấy giải dược của mê hương ở trong dược phòng vương phủ?” Nhưng ai ở trong dược phòng từng thấy qua Lạc Mộng Khê tiến đến lấy dược.

      phải, lấy từ chỗ Băng Lam” Mê hương ở thời đại này thịnh hành như thế, nếu ta phòng bị, chẳng phải là đứa ngốc sao.

      “Băng Lam là người của Tuyệt Tình cung, hơn nữa, nàng từ thích chế thuốc, mà cũng bởi vì nàng biết chút y thuật, nên mới có thể được phái đến bên cạnh ta” Lạc đại tiểu thư thường bị người khác khi dễ, nàng cần nha hoàn biết y thuật, để sau khi nàng bị thương, giúp nàng tìm thảo dược đến trị thương.

      “Khi lấy giải dược của mê hương giải, ta thuận tiện còn bảo nàng đưa thêm chút độc dược, dùng để phòng thân” Cũng bảo Băng Lam hướng dẫn phương pháp sử dụng chúng tốt nhất, nghĩ tới, tối hôm qua thế nhưng lại có thể phát huy công dụng.

      “Nam Cung Quyết, vì sao bây giờ chúng ta thể giết Hạ Hầu Thần?” Nam Cung Quyết vẫn ngồi ghế chuyện, nhưng Lạc Mộng Khê nhìn ra được vui, liền thức thời dời đề tài.

      Bởi vì khi Lạc Mộng Khê đối phó với Hạ Hầu Thần đều dùng những thứ của Tuyệt Tình cung, tuy hữu hiệu là được, cũng cần so đo nhiều lắm, nhưng trong lòng Nam Cung Quyết vẫn có chút quá thoải mái.

      Ngày hôm qua có người đề nghị, thừa dịp thắng mà truy kích, thừa dịp Hạ Hầu Thần bị trọng thương, tiến đến dịch quán giết , miễn cho sau khi lành thương rồi lại dã tâm bừng bừng gây , nhưng lại bị Nam Cung Quyết phủ quyết.

      “Tây Lương quốc quốc cường dân thịnh, qua vài thập niên nghỉ ngơi dưỡng sức, nay trở thành cường quốc, mà Thanh Tiêu, tuy rằng cũng là trong ba đại cường quốc, nhưng lại vừa mới trải qua chiến loạn, căn cơ đủ, tướng sĩ ngoài biên cương lại ‘Binh phân ba phái‘...

      “Ba phái? Trừ ngươi cùng Nam Cung Phong ra còn có thế là phái nào nữa?” Chẳng lẽ trừ bỏ Nam Cung Phong cùng Nam Cung Quyết, Thanh Tiêu còn có vị hoàng tử sống sót đời.

      “Là bộ hạ của Khang vương Nam Cung Dạ, sau khi binh lính của Nam Cung Dạ chiến bại, mặc dù binh lính đầu hàng, nhưng binh tâm chưa chắc ở Thanh Tiêu, mà người họ nguyện trung thành cũng chưa chắc là phụ hoàng!” Nam Cung Quyết đứng lên, chậm rãi đến bên bụi hoa.

      “Thế cục của Thanh Tiêu vừa mới ổn định, trong vòng thời gian ngắn, nên khai chiến, nếu , chiến vừa mới diệt lại bắt đầu, dân chúng khổ nổi, lấy quốc lực nay của Thanh Tiêu, sợ là cũng thể chống đỡ trong thời gian quá dài”

      “Hạ Hầu Thần dám kiêu ngạo như thế ở Thanh Tiêu, đúng là muốn khơi mào chiến , nếu bổn vương đoán sai, sắp xếp tất cả ở biên quan, chỉ chờ khi trong kinh thành Thanh Tiêu vừa xảy ra mâu thuẫn, đại quân của Tây Lương tiến thẳng vào kinh thành Thanh Tiêu”

      Đại quân Tây Lương khí thế như chẻ tre, mà tướng sĩ Thanh Tiêu lại năm bè bảy mảng, trận chiến như vậy, cần nghĩ liền biết thắng bại, tuy rằng võ công Nam Cung Quyết cao cường, thủ hạ cùng thị vệ cũng là nhất đẳng cao thủ, nhưng dù sao hai đấm cũng khó địch bốn tay, chỉ dựa vào bọn họ thể ngăn được mấy chục vạn đại quân Tây Lương.

      Đây cũng là nguyên nhân chính khi Nam Cung Quyết mặc dù biết Hạ Hầu Thần đánh chủ ý Lạc Mộng Khê, nhưng vẫn hề động tới .

      Nam Cung Quyết phải bảo vệ Lạc Mộng Khê, nhưng cũng muốn bận tâm đến lê dân bá tánh của Thanh Tiêu, và càng muốn chiếu cố đến tương lại của bọn họ.

      Nếu Nam Cung Quyết nhất thời xúc động, làm cho Thanh Tiêu cùng Tây Lương khai chiến, lấy quốc lực tại của Thanh Tiêu, nhất định, Thanh Tiêu bại, đến lúc đó vị trí Lạc Vương gia của Nam Cung Quyết là thùng rỗng kêu to, lại làm sao có thể bảo hộ Lạc Mộng Khê.

      “Nhưng chúng ta cũng thể để mặc Hạ Hầu Thần tiếp tục muốn làm gì làm!” Hạ Hầu Thần bị trọng thương là do Lạc Mộng Khê ban tặng, chờ lành thương khẳng định dễ dàng buông tha Lạc Mộng Khê, tuy rằng Lạc vương phủ đề phòng sâm nghiêm, nhưng trăm lần cẩn mật luôn luôn có lần sơ sót.

      Cổ tay vừa lật, thanh chủy thủ Lạc Mộng Khê vẫn luôn dấu liền lên trong tay, thanh chủy thủ này được tạo ra từ huyền thiết, chém sắt như chém bùn, bên chuôi kiếm có khắc chữ ‘Lạc’ tượng trưng Lạc vương phủ, bên khác có khắc đồ án thập phần kỳ quái.

      Tối hôm qua, đúng là thanh chủy thủ này đâm Hạ Hầu Thần bị thương nặng, về sau thể lại dùng để chặt túy gà......

      Khi Nam Cung Quyết có việc gì, lúc nào cũng ở bên người nàng, bảo hộ nàng, nhưng cũng có lúc bận rộn, ở bên người nàng.

      Nếu Hạ Hầu Thần nắm chắc cơ hội, tại thời điểm đó tới giết nàng, Lạc Mộng Khê biết mình còn có vận khí tốt giống như ngày hôm qua, thuận lợi đào thoát khỏi ma trảo của Hạ Hầu Thần.

      Nam Cung Quyết thông minh dị thường, chuyện mà Lạc Mộng Khê nghĩ đến, tự nhiên cũng nghĩ đến, bước nhanh tới phía sau Lạc Mộng Khê, nhàng ôm nàng vào trong lòng:

      cần lo lắng, bổn vương sai người chỉnh đốn ở biên quan, chuyện Nam Cung Phong bị biếm thành bình dân truyền tới biên quan, tướng sĩ ủng hộ Nam Cung Phong tự nhiên có dao động, bổn vương muốn nhân cơ hội đến thu phục quân đội của Nam Cung Phong, đồng thời, cũng quấy rầy quân đội của Nam Cung Dạ” Làm cho bọn họ dung nhập vào quân đội của bổn vương.

      Kể từ đó, liền có thể thống nhất tình trạng năm bè bảy mảng, nếu Tây Lương quốc còn muốn đả động đến Thanh Tiêu, tự nhiên phải la chuyện dễ dàng, đến lúc đó, Hạ Hầu Thần còn tư cách để kiêu ngạo, cũng dám lại minh mục trương đảm giành giật Lạc Mộng Khê.

      Nam Cung Quyết miêu tả tương lai rất đẹp, nhưng lại biết khi nào mới có thể thực được, Lạc Mộng Khê còn phải chậm rãi chờ, chờ đợi ngày ngày có thể vượt qua khó khăn.

      “Đúng rồi, đêm đó hắc y nhân giữ chân chàng là ai?”

      Phóng nhãn khắp toàn bộ dị thế, người có võ công đạt tới cảnh giới như Nam Cung Quyết có thể đếm được đầu ngón tay, nhưng nay, trừ bỏ ba người trong tuyệt thế tứ công tử, thế nhưng lại nhảy ra thêm người có võ công tương đương với , chẳng lẽ tất cả tuyệt thế cao thủ đều tụ tập đến kinh thành Thanh Tiêu.

      “Thân phận người kia thực đặc thù......” Nam Cung Quyết ngẩng đầu nhìn phương xa, biết suy nghĩ cái gì, Lạc Mộng Khê biết muốn thêm gì nữa, trong lòng nghi hoặc:

      Người kia rốt cuộc là ai, thân phận thực đặc thù sao? So với thân phận của tuyệt thế tứ công tử còn đặc thù hơn? Nam Cung Quyết vì sao muốn nhắc tới người nọ ở trước mặt người khác?

      “Từ rất xa ngửi thấy hương trà, biết ngay là vợ chồng hai người các ngươi lúc này ẩm trà, bổn hoàng tử cũng đến uống ly!” tiếng Bắc Đường Diệp tán thưởng đánh gãy hình ảnh ấm áp của Nam Cung Quyết cùng Lạc Mộng Khê.

      thèm nhìn tới ánh mắt chứa tức giận sắc bén của Nam Cung Quyết, Bắc Đường Diệp coi ai ra gì tiêu sái tới bên cạnh bàn ngồi xuống, rất nhanh tự mình rót ra chén trà, dùng sức thổi những luồng nhiệt khí mặt trà, rồi lại ngụm uống vào.

      Có thể là Bắc Đường Diệp uống quá mau, bị nồng liên tục đến ho khan: “Khụ khụ khụ...... Trà sai......” Bổn hoàng tử uống uống......

      Kỹ thuật ph trà của Lạc Mộng Khê sai, hơn nữa lá trà lại là thượng phẩm, Bắc Đường Diệp uống xong còn muốn uống nữa, nhưng nhìn thấy sắc mặt của Nam Cung Quyết và Lạc Mộng Khê, chút đều có ý tứ muốn giữ ở lại, Bắc Đường Diệp liền tìm .

      “Lạc Mộng Khê, thể tưởng tượng được võ công của nàng lại lợi hại như vậy, thế nhưng có thể làm Hạ Hầu Thần bị thương nặng, các ngươi có biết hay , Hạ Hầu Thần vì muốn trị thương, nên thỉnh mấy chục đại phu ......”

      Lạc Mộng Khê cùng Nam Cung Quyết nhìn nhau: “Chủy thủ của ta chỉ đâm đến bả vai Hạ Hầu Thần, vẫn chưa đâm tới chỗ yếu hại, chỉ cần tên đại phu bình thường là có thể trị thương cho , thỉnh nhiều đại phu như vậy để làm gì?”

      Bắc Đường Diệp cho là đúng: “Còn có thể làm gì, Hạ Hầu Thần muốn để đại phu chữa cho vết thương vai nhanh lành chút, sau đó tập trung tinh lực đối phó Lạc vương phủ”

      Nhất là ngươi Lạc Mộng Khê, ngươi hại Hạ Hầu Thần bị trọng thương, là tuyệt đối dễ dàng buông tha của ngươi......

      Dịch quán

      “Cổn......” Cái chén mạnh rơi xuống đất bể nát ra, cùng với tiếng những thứ bị hung hăng hất tung và tiếng rống giận dữ vang lên ở trong phòng, đám lão giả thân đeo hòm thuốc, hoang mang rối loạn nhanh chóng chạy ra khỏi phòng.

      “Lang băm, lang băm...... Tất cả đều là lang băm, đám phế vật, thùng cơm” Thế nhưng ngay cả chút vết thương của bản cung cũng trị hết.

      Hạ Hầu Thần đưa tay trái tới trước mặt, trong mắt lóe ra phẫn nộ cùng cừu hận: Nguyên bản, cánh tay này có thể lực địch ngàn quân, nay, thế nhưng ngay cả chén trà cũng cầm nổi, Lạc Mộng Khê, ngươi to gan, dám đâm trọng thương bản cung, bản cung tuyệt đối dễ dàng buông tha ngươi......

      “Điện hạ, đại phu , chỉ cần điện hạ đúng hạn dùng dược, trong vòng nửa tháng, thương thế chắc chắn khỏi hẳn......”

      “Nửa tháng, thời gian dài như vậy bản cung chờ được!” Hạ Hầu Thần nổi nóng, ngữ khí nổi giận, tính tình cũng hỉ nộ vô thường, những thị vệ khác đều bị dọa đến dám khuyên bảo, thậm chí còn cúi đầu xuống, ngay cả thở mạn cũng dám, e sợ vô tình chạm vào chỗ đau của Hạ Hầu Thần, phát tiết nỗi tức giận lên người mình.

      Ánh mắt Hạ Hầu Thần nhìn lên bả vai được băng bó của mình, trong mắt tức giận càng đậm: Bản cung hận thể lập tức chộp Lạc Mộng Khê tới, bầm thây vạn đoạn, dám làn cho bổn vương bị trọng thương, nàng là chán sống mà.....

      Chuyện tới nay, Hạ Hầu Thần hoàn toàn nhớ , khi Lạc Mộng Khê đâm chủy thủ vào bả vai thần sắc lạnh như băng, ngoan độc, chút do dự: Lạc Mộng Khê, vì sao ngươi lại hận bản cung như vậy.....

      “Khởi bẩm thái tử điện hạ, Yên Nhiên công chúa đến” Cùng với tiếng thị vệ bẩm báo, giọng nữ quen thuộc vang lên: “Thế nào, thái tử ca ca, có đắc thủ ?”

      Lạc Mộng Khê có phải bị ngươi giết hay , ta khi nào có thể trở thành Lạc vương phi......
      tiểu Viên ViênTiểu yêu tinh thích bài này.

    5. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920

      Chương 91: Khai quan giành tro cốt?
      Edit:vân
      Sau khi tham gia tiệc tối ở Lạc vương phủ trở về cung, Hạ Hầu Yên Nhiên làm sao cũng chịu , ngoan ngoãn chờ trong tẩm cung mà Thanh Hoàng an bài cho nàng, chờ Hạ Hầu Thần phái người tiến đến, cho nàng Lạc Mộng Khê chết, nàng có thể đến Lạc vương phủ làm Lạc vương phi.

      Nhưng mà, trái chờ, phải chờ, tối rồi lại sáng, sáng lại tối, Hạ Hầu Thần thủy chung cũng phái người đến hoàng cung tìm nàng, cuối cùng, kiên nhẫn của Hạ Hầu Yên Nhiên đều bị tiêu hao hầu như còn, là chờ nổi nữa, liền tự mình tiến đến dịch quán hỏi.

      “Đêm đó bản cung vẫn chưa tính giết Lạc Mộng Khê” Hạ Hầu Thần chút để ý lạnh giọng cho có lệ.

      Nghe thấy Lạc Mộng Khê thế nhưng chết, Hạ Hầu Yên Nhiên trong cơn giận dữ, vốn muốn lớn tiếng chất vấn, nhưng lời kế tiếp của Hạ Hầu Thần làm cho nàng đánh mất ý niệm chất vấn trong đầu:

      “Lúc trước thái tử ca ca từng sai người đến Lạc vương phủ thử, nếu Lạc Mộng Khê lại chết trong chốc lát sau đó, Nam Cung Quyết hoài nghi đến người thái tử ca ca!”

      “Thái tử ca ca sợ Nam Cung Quyết, nhưng mà nếu thái tử ca ca kết thù với Nam Cung Quyết, chỉ sợ về sau Yên Nhiên ở Lạc vương phủ quá dễ dàng......”

      Hạ Hầu Yên Nhiên thầm nghĩ: Thái tử ca ca đúng vậy, nếu giết Lạc Mộng Khê, phải làm thần biết, quỷ hay.

      Hạ Hầu Thần tự mình an bài cho thị vệ động thủ, nàng ta sống được bao lâu nữa, Nam Cung Quyết sớm muộn gì cũng là của mình, mình cần nóng lòng nhất thời, quan trọng nhất chính là, khi giết Lạc Mộng Khê phải an bài thiên y vô phùng, để cho Nam Cung Quyết tìm thấy căn cứ chính xác việc Lạc Mộng Khê bị giết là có liên qua tới Hạ Hầu Thần.

      “Vậy về sau xin thái tử ca ca hãy tốn nhiều tâm” Tranh thủ sớm giết Lạc Mộng Khê chút, sau khi ta trở thành Lạc vương phi, liền khuyên Quyết đăng cơ làm đế, bảo mau chóng giao thành trì cho thái tử ca ca.

      “Yên Nhiên, ngươi ra ngoài cũng lâu, mau chút trở về , để tránh người khác nghi ngờ, mà thái tử ca ca cũng có thể tĩnh tâm suy tư kế hoạch tiếp theo, tranh thủ sớm ngày làm cho Yên Nhiên trở thành Lạc vương phi”

      Giờ này khắc này, người mà Hạ Hầu Thần mong muốn gặp nhất chính là Hạ Hầu Yên Nhiên:

      Nếu phải nàng mỗi ngày đều ầm ỹ phải làm Lạc vương phi, bản cung sao lại chỉ vì cái trước mắt, trong lúc chưa hoàn toàn hiểu biết được thực lực của Nam Cung Quyết, liền manh động vận dụng hết lực lượng, làm cho chẳng những bắt được Lạc Mộng Khê, còn thảm bại mà về, tổn thất nghiêm trọng......

      “Yên Nhiên cáo lui, thái tử ca ca bảo trọng!” Vừa nghĩ đến mình sắp trở thành Lạc vương phi, Hạ Hầu Yên Nhiên vui mừng đến thể diễn tả bằng ngôn từ.

      Thái tử ca ca mà ra tay, nào có chuyện thành công, ta phải trở về chuẩn bị chờ làm Lạc vương phi liền mới được, lần trước ta dùng bồ câu đưa tin cho phụ hoàng, bảo chuẩn bị đồ cưới cho ta, biết chuẩn bị thế nào rồi......

      Hạ Hầu Yên Nhiên trong lòng nghĩ đến chuyện vui vẻ, muốn xoay người rời , nhưng trong lơ đãng lại trông thấy những mảnh vỡ của chén trà đất, cùng với những dược phẩm nằm phân tán khắp nơi, nhất thời tâm sinh nghi hoặc: “Thái tử ca ca, đây là có chuyện gì?” Ai bị thương?

      “Là vài tên thị vệ, thương có chút nặng, đại phu của Thanh Tiêu tinh, hiệu quả trị thương phải rất tốt, vẫn là thuốc trị thương của Tây Lương quốc chúng ta tốt hơn, đáng tiếc thái tử ca ca vội vàng tới Thanh Tiêu, nên mang theo dược trị thương......”

      Chuyện Hạ Hầu Thần bị Lạc Mộng Khê đâm trọng thương, càng ít người biết càng tốt, bởi vì từ đến lớn võ công, tài hoa của Hạ Hầu Thần luôn dẫn đầu, hơn nữa, năng lực phi phàm, chỉ cần là chuyện nhận định, liền có thể trong thời gian ngắn nhất đạt được.

      Có thể , có gì làm được, mà chỉ có thứ muốn mà thôi, ở Tây Lương quốc, mỗi người đều kính trọng , sùng bái , chính là thần bình thường, gì làm được.

      Cũng vì người Tây Lương sung bái Hạ Hầu Thần, nên đại quân Tây Lương mới có thể bất kể hậu quả, đóng quân ở biên quan, chòe đợi thời cơ khai chiến.

      Nhưng nếu để người khác biết được, thế nhưng lại bị Lạc Mộng Khê đâm trọng thương, khẳng định địa vị của trong lòng mọi người suy giảm rất lớn, mọi người tuyệt đối kính trọng và sùng bái như trước kia, vậy nghiệp lớn thống thiên hạ của bị hủy hoại trong chốc lát.

      biết là do Hạ Hầu Yên Nhiên quá đơn thuần, hay vẫn là quá tín nhiệm Hạ Hầu Thần, nên đối với lời dối của Hạ Hầu Thần, nàng chút cũng có hoài nghi.

      Nguyên lai là như vậy, ta đấy thôi, thái tử ca ca võ công cao cường, chưa bao giờ bị người khác đả bại, lần này lại làm sao có thể bị người đả thương chứ, ta là quá mức lo lắng: “Thái tử ca ca, Yên Nhiên cáo lui!”

      Trong thư phòng Lạc vương phủ.

      Vào đoạn thời gian gần đây, Lạc Mộng Khê nhàn đến vô , nên hay đến thư phòng tìm sách để xem, quyển sách ngày hôm qua lấy nàng xem xong, hôm nay nàng đến muốn đến đây đổi để đổi quyển mới.

      Sách ở dị thế cũng nhiều, nhưng cũng rất kỷ càng, tỷ như võ công bí tịch, kỳ môn bát quái, thế thái nhân tình, sách y dược…. những thứ trong sách đề cập tới đều có tính thực dụng rất lớn.

      Thư phòng Nam Cung Quyết, Lạc Mộng Khê có thể tùy ý tiến vào, cho nên, nàng có gõ cửa, mà là trực tiếp đẩy cửa vào, trong tay cầm quyển sách xem xong.

      Vốn tưởng rằng trong thư phòng có người, nhưng ngờ lại thấy Nam Cung Quyết thân áo trắng, đứng bên cạnh bàn, cầm bút lông viết chữ mặt giấy Tuyên Thành.

      Quần áo của Nam Cung Quyết là màu trắng, giấy Tuyên Thành cũng là màu trắng, màu mực đen dính vào giấy Tuyên Thành, nhất thời lướt ra những hình dạng xinh đẹp.

      “Nam Cung Quyết, chàng có chuyện quan trọng, nhanh như vậy làm xong rồi?”

      Nửa thời thần trước, Nam Cung Quyết có chuyện quan trọng phải xử lý, buổi chiều thể cùng Lạc Mộng Khê luyện cầm, lúc này, khi Lạc Mộng Khê nhìn thấy , thế nhưng lại vẻ mặt nhàn nhã đứng viết chữ.

      “Chuyện kia cũng khó làm, bổn vương mệnh cho Nhạc Địch để ý rồi”

      Hương mực thuần khiết, mê người phả vào mặt, Lạc Mộng Khê nhịn được thầm tán thưởng: Mực tốt!

      Ở cổ đại, bút lông thường được dùng để viết chữ, mọi người viết thư, mật hàm đều dùng bút lông, nếu muốn luyện được tay chữ tốt, trong quá trình luyện tập, giấy và bút mực tự nhiên là thể thiếu, hơn nữa, tứ bảo đều phải là thứ tốt.

      Ở hoàng thất, bút là bút lông sói, dùng loại mực thuần khiết nhất, hương thơm tốt nhất toàn quốc để chế thành thanh mực mài, giấy cũng giống như thế, là loại trang giấy có tính chất tốt nhất mới có thể vẽ ra hình dạng xinh đẹp nhất, nghiên mực cũng được chọn loại tốt nhất, chiếc nghiên mực tốt nhất có giá trị thiên kim, cũng phải là thứ mà người bình thường có thể sử dụng được.

      Khi Lạc Mộng Khê ở đại cũng từng học thư pháp, lấy ánh mắt chuyên nghiệp mà nhìn, nàng thấy thước chặn giấy đè nặng lên góc giấy Tuyên Thành, Nam Cung Quyết tay cầm bút long sói, đắn đo lực đạo vừa phải, phía bên gần cổ tay có đặt cái giá treo bút lông, xem ra Nam Cung Quyết rất có nghiên cứu đối với thư pháp.

      Lúc này Lạc Mộng Khê mới chú ý tới, ống đựng bút dĩ nhiên lại có chữ Thanh Hoa: phải là được chế tạo từ Cảnh Đức trấn chứ!

      đại, mọi người đều biết đồ sứ của Cảnh Đức trấn là nổi danh nhất, nhất là gốm sứ Thanh hoa, nghĩ tới nàng xuyên qua tới cổ đại cũng có gốm Thanh Hoa.

      “Mộng Khê, nếu có việc gì, bằng đến giúp bổn vương mài mực ” ở phía sau Nam Cung Quyết có ít giấy Tuyên Thành được viết chữ:

      thể tưởng tượng được Nam Cung Quyết thế nhưng viết nhiều chữ như vậy, khó trách sắp dùng hết mực trong nghiên rồi, dù sao Lạc Mộng Khê cũng có việc gì, liền giúp mài mực, , qua hai kiếp làm người, đây lại là lần đầu tiên Lạc Mộng Khê mài mực.

      biết mực mà Hoàng thất dùng là do người nào chế ra, mà khi Lạc Mộng Khê vừa mới mài mực theo chỉ đạo của Nam Cung Quyết được lát, hương mực nồng đậm tỏa ra khắp phòng: là mực tốt.

      Nam Cung Quyết dùng bút lông viết chữ, từng chữ cứng cáp hữu lực, tiêu sái phiêu dật, lưu sướng như nước chảy mây trôi, Lạc Mộng Khê nhịn được tán thưởng.

      Nam Cung Quyết quả nhiên danh bất hư truyền, được xung tụng là trong tuyệt thế tứ công tử là hoàn toàn xứng đáng, cầm kỳ thư họa mọi thứ tinh thông, hơn nữa, trong bốn dạng này ta thấy qua ba dạng, tài nghệ của phải người bình thường có khả năng bằng được, biết vẻ như thế nào?
      tiểu Viên Viênxixon thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :