1. Quy định post bài trong Khu Edit – Beta – Convert

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] dấu cách - [Tên tác giả] (Update chương)

    Hình bìa truyện

    Tác giả

    Thể loại

    Số chương

    Nguồn convert (nếu có)

    Tên Editor & Beta

    Nick Facebook, Mail liên lạc

    Đặc biệt: 1 editor ko được mở quá 3 Topic

    Quy định cho editor

    Box Edit – Beta – Convert chỉ đăng những truyện edit, beta, convert của Cung; không đăng truyện sưu tầm của trang khác trong Box.

    Chủ topic chịu trách nhiệm hoàn thành topic, không drop, không ngưng edit quá 1 tuần. Trường hợp không theo tiếp được truyện thì phải báo với Ad hoặc Mod quản lí Box lý do không thể theo tiếp và để BQT tiếp nhận.

    Nếu drop không có lý do sẽ bị phạt theo quy định của cung: Link

    Mỗi topic nên đặt 1 lịch post theo tuần hoặc tháng để member dễ theo dõi. Nếu post 1 tuần 10c sẽ được tặng thêm 100 ruby (liên hệ với quản lý của box để được thưởng)

    Khi hoàn thành nên vào Topic báo danh để được thưởng điểm thêm. Điểm thưởng là gấp 2 lần số điểm được hưởng của cả bộ. Ví dụ:

    Bạn edit 1 bộ 100c nhận được 1000 ruby thì sẽ được thưởng 2000 ruby.

    Quy định Đối với Readers:

    Comt thân thiện, comt nhắc nhở truyện nhẹ nhàng

    Không comt với những lời lẽ quá khích, sử dụng ngôn từ đả kích editor, nhân vật, tác giả...

    Không comt gây war, hối truyện thiếu thiện cảm

    Nếu vi phạm lần đầu nhắc nhở. Lần sau -10ruby\lần

    Không comt thanks (trường hợp muốn thanks editor thì nhấn like để ủng hộ)

    Quản lý box Truyện Edit&Beta:

    lolemcalas, haruka, Hằng Lê, Ngân Nhi

Lạc Vương Phi - Mạn Diệu Du Li (128.16/128c) END

Thảo luận trong 'Cổ Đại Hoàn'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920
      Chương 95: Tình địch đối trận
      Edit: Hoàng



      Giữa hai người là tình , nếu có người thứ ba chen vào, vậy tình Lạc Mộng Khê theo đuổi còn là tình thuần khiết, trong lòng mỗi người chỉ có thể tiếp nhận người, nếu là hai người đó chính là đa tình, là hoa tâm.

      “Lạc Mộng Khê, ngươi Nam Cung Quyết, nhưng tình của ta đối với , cũng kém ngươi, tuy rằng ngươi có bầu, nhưng ta cũng muốn buông tha hạnh phúc của chính mình, bằng chúng ta hãy tỷ thí, thắng ở lại bên Nam Cung Quyết, thua phải rời xa Nam Cung Quyết.”

      Lâm Huyền Sương đứng lên, cổ tay vừa động, trong tay liền xuất hai thanh trường kiếm, Lâm Huyền Sương khẽ động cổ tay, thanh trường kiếm hướng trong tay Lạc Mộng Khê: Nguyên lai Lâm huyền Sương sớm chuẩn bị tốt, Nam Cung Quyết đáng giận, trưởng thành như vậy ưu tú, như vậy hấp dẫn người, nơi nơi chêu hoa ghẹo nguyệt, lại để ta thay ngươi thu dọn cục diện rối rắm, chờ ta thắng Lâm Huyền Sương liền trở về cùng ngươi tính sổ.

      Lâm huyền Sương thế nhưng đối với Nam Cung Quyết thập phần hiểu biết, tìm , mà lựa chọn ở nơi này cùng Lạc Mông Khê giao thủ, bởi vị Lâm Huyền Sương biết, nếu nàng tự mình tìm Nam Cung Quyết, chỉ rước lấy nhục nhã.

      “Ra chiêu ”. Lời vừa ra, trường kiếm trong tay Lâm Huyền Sương cũng thẳng hướng Lạc Mộng Khê mà đến, Lạc Mộng Khê huy kiếm đón nhận, vách núi đen, cuồng phong đốn khởi, Lạc Mộng Khê cùng Lâm Huyền Sương giao chiến kịch liệt, từng trận thanh do binh khí va chạm nhau theo cuồng phong thổi tới, tán khắp nơi……

      Cùng lúc đó, thị vệ của Lạc vương phủ cũng tra ra được phương hướng mà Lạc Mộng Khê , Nam Cung Quyết vận dụng khinh công rất nhanh chạy tới nơi này: Mộng Khê, ngươi nhất định được có chuyện gì…..

      Lâm Huyền Sương cùng Lạc Mộng Khê thế nhưng võ công tương xứng, trong thời gian ngắn căn bản thể phân ra thắng bại, bất quá, khi ra chiêu, Lâm Huyền Sương chiêu chiêu ngoan độc, chút lưu tình, muốn ở trong thời gian ngắn nhất đả bại Lạc Mộng Khê, mà Lạc Mộng Khê là khi tiến khi lui, lúc nhanh lúc chậm, khí định thần nhàn, ở khí thế, Lâm Huyền Sương thua nàng bậc.

      Hơn nửa canh giờ thời gian trôi qua, Lâm Huyền Sương cùng Lạc Mộng Khê vẫn còn đánh nhau, hai người ai cũng chịu nhận thua, đánh nhau đương nhiên dừng lại.

      Lâm Huyền Sương cùng Lạc Mộng Khê đều biết, hai người thực lực ngang nhau, nếu cứ đánh tiếp có đánh tới hừng đông cũng phân ra thắng bại, nhất định phải nghĩ ra biện pháp làm cho trận đánh này mau chóng chấm rứt.

      Đột nhiên, đạo màu đen thân ảnh từ chỗ trống giỗng xuất ngay bên cạnh hai người, nhìn hai người Lâm Huyền Sương cùng Lạc Mộng Khê đánh nhau, hắc y nhân lạnh lùng cười: “các ngươi hai người lúc này đánh nhau ngươi chết ta sống, cũng chỉ vì người Nam Cung Quyết, từ xưa hùng khó qua ải mỹ nhân, nay mỹ nhân cũng khó qua ải hùng a”.

      Lạc Mộng Khê cùng Lâm Huyền Sương ngừng lại động tác trong tay, ghé mắt nhìn lại: “Nguyên lai là ngươi”, người này phải người khác, đúng là người bị Lạc Mộng Khê kéo xuống khăn che mặt hắc y nam tử: “Ngươi tới nơi này làm gì?”

      “Các ngươi đều thích Nam Cung Quyết, tại hạ là tới đưa các ngươi đoạn đường, cho các ngươi cùng với Nam Cung Quyết đoàn viên”. Hắc y nhân ngữ khí lãnh ngạo, trong mắt thoáng hàn quang.

      “Ngươi giết được Nam Cung Quyết! với võ công của ngươi, nhiều nhất là cùng đánh ngang tay”. Tuy rằng Lạc Mộng Khê thấy qua cùng Nam Cung Quyết giao thủ, bất quá, sáng sớm nay, hai người bọn họ đánh ra chưởng, lúc ấy Lạc Mộng Khê ở trong lòng Nam Cung Quyết, nàng cảm giác được, võ công hai người, là tương xứng.

      “Nếu như đơn độc đấu với , tại hạ tự nhiên thắng được Nam Cung Quyết, bất quá, Nam Cung Quyết lại có nhược điểm, chỉ cần bắt lấy nhược điểm của , sống được bao lâu”.

      “Là nhược điểm gì?” Lạc Mộng Khê cùng Nam Cung Quyết ở chung thời gian ngắn, đúng là thấy được Nam Cung Quyết có cái nhược điểm trí mạng nào, hôm nay nghe hắc y nhân như vậy, trong lòng tự nhiên nghi hoặc.

      “Ngươi, nhược điểm trí mạng của Nam Cung Quyết chính là ngươi Lạc Mộng Khê, chỉ cần ngươi chết, cũng sống được bao lâu”. Cho nên giết chết Nam Cung Quyết, phương pháp đơn giản nhất chính là giết Lạc Mộng Khê.

      Lạc Mộng Khê trong lòng cả kinh, môi hơi hơi giật, lời còn chưa ra khỏi miệng, hắc y nhân nháy mắt đến trước mặt Lạc Mộng Khê, huy chưởng đánh hướng Lạc Mộng Khê.

      vách núi đen chuyển từ Lạc Mộng Khê cùng Lâm Huyền Sương đánh nhau sang Lạc Mộng Khê cùng hắc y nhân đánh nhau: nhược điểm trí mạng của Nam Cung Quyết là lạc Mộng Khê, nếu Lạc Mộng Khê chết, Nam Cung Quyết cũng sống được bao lâu.

      Hắc y nhân võ công cao hơn hẳn Lạc Mộng Khê, hơn nữa lúc trước Lạc Mộng Khê lại cùng Lâm Huyền Sương đánh nhau tiêu hao ít nội lực, căn bản phải đối thủ của hắc y nhân, dần dần ra bại thế: Người này võ công xác thực rất cao, ta căn bản phải đối thủ của , xem ra ta phải nghĩ ra biện pháp thoát nơi này, nếu khẳng định chết trong tay .

      Lạc Mộng Khê bên cùng hắc y nhân so chiêu, bên suy nghĩ biện pháp thoát , mà cách đó xa, Lâm Huyền Sương nhìn Lạc Mộng Khê sắp bị đả bại, cầm trong tay trường kiếm, do dự: làm sao bây giờ, đến tột cùng ta có nên giúp Lạc Mộng Khê hay , nếu giúp nàng, nàng sống sót, lại cùng ta tranh giành Nam Cung Quyết, mà nếu nàng chết, Quyết cũng theo nàng……

      Dưới vách núi đen nhánh cây mọc lan tràn, nếu ở góc độ tốt, giả ý rơi xuống vách núi đen, sau đó bắt lấy nhánh cây, có thể lừa gạt hắc y nhân chạy trốn. Lạc Mộng Khê quan sát địa thế xong, chuẩn bị thực thi phương pháp giả nhảy xuống vực của nàng, làm bộ địch lại chậm rãi hướng vách đá thối lui, Lâm Huyền Sương biết ý tưởng trong lòng Lạc Mộng Khê, nghĩ đến nàng địch lại, tiềm thức lui về phía sau: Làm sao bây giờ, ta rốt cuộc có nên giúp nàng hay ….

      Góc độ mà Lạc Mộng Khê chọn còn có khoảng cách khoảng nửa thước, Lạc Mộng Khê trong lòng mừng thầm: Từ chỗ đó ngã xuống, tuyệt đối chết được, có thể dùng khinh công trợ giúp, tùy tay có thể bắt lấy nhánh cây mọc lan tràn, lại lui tiếp hai bước, ra….

      Chỉ tiếc, hắc y nhân có cấp cơ hội cho Lạc Mộng Khê được lui lại hai bước, bởi vì, lúc này Lạc Mộng Khê muốn đến gần vách núi đen, hắc y nhân cũng nghĩ đến nàng là tiềm thức nuốn lui về phía sau, lại lui hai bước nàng rơi xuống vách núi đen.

      Hắc y nhân mâu quang vi thiểm, đột nhiên thế công nhanh hơn, thừa dịp Lạc Mộng Khê luống cuống ứng phó, hăc y nhân nhanh chóng cải biến phương pháp công kích, nâng tay điểm huyệt Lạc Mộng Khê, Lâm Huyền Sương nghĩ thông suốt tình, muốn tiến lên giúp Lạc Mộng Khê, Lạc Mộng Khê thể động đậy.

      Đáng giận, nếu như điểm huyệt đạo của ta, đem ta từ nơi này ném xuống, ta căn bản còn khả năng sống sót. Lạc Mộng Khê đáy mắt trong trẻo, lạnh lùng tia tức giận: Ta ở đại là đặc công, đến cổ đại, như thế nào lại vô dụng như vậy….

      “Lạc Mộng Khê, suy nghĩ cái gì?” hắc y nhân ngữ khí mang trêu tức.

      “Muốn giết liền giết, đừng quanh co lòng vòng”. chết qua lần, ta cũng sợ chết, chính là cam lòng chết như vậy, để cho ngươi, tên hung thủ giết người lại nhơn nhơn ngoài vòng pháp luật.

      Hắc y nhân cười khẽ: “Ngươi yên tâm, ta giết ngươi, mỹ nữ giống như ngươi, thế gian cũng chỉ có , ta như thế nào nỡ giết ngươi”.

      Đáy mắt lóe lên thích cùng si mê, bàn tay to của hắc y nhân chậm rãi hướng tới thân thể Lạc Mộng Khê, giống như muốn khẽ vuốt lên khuôn mặt nhắn của nàng.

      “Cút, đừng dùng bàn tay bẩn thỉu của ngươi chạm vào ta”. Lạc Mộng Khê nổi giận, bàn tay hắc y nam tử cách khuôn mặt Lạc Mộng Khê tới tấc dừng lại, đáy mắt lên tia tức giận, lập tức biến mất vô tung.

      Bàn tay hắc y nhân lại chuyển phương hướng, cầm lên nắm tóc của Lạc Mộng Khê, đưa tới bên mũi ngửi ngửi: Thơm quá.

      Lạc Mộng Khê bị điểm huyệt đạo, thể né tránh, chỉ phải trào phúng: “Nếu như ta chết, ngươi thể giết Nam Cung Quyết…”

      Lại là tên háo sắc, nếu như tại ta vẫn là bộ dạng xấu nhan kia, chỉ sợ tại ta bị ném xuống vực để ngã chết .

      Hắc y nhân hừ lạnh tiếng, buông xuống bàn tay, đáy mắt lãnh liệt: “Lạc Mộng Khê, ngươi đừng quên, đỉnh núi này ngoài ngươi ra còn có nữ tử tồn tại”.

      “Ý của ngươi là, làm cho Lâm Huyền Sương giả trang ta chết?”. Làm cho Nam Cung Quyết hiểu lầm, cho rằng ta chết, kể từ đó, Nam Cung Quyết khẳng định cũng sống lâu nữa.

      “Thông minh”. Lời ra khỏi miệng, thân ảnh cao lớn của hắc y nam tử nháy mắt đến trước mặt Lâm Huyền Sương, huy chưởng đánh hướng Lâm Huyền Sương, chiêu chiêu ngoan độc, trí mạng, cho thấy những gì vừa đều là : Làm cho Lâm Huyền Sương thay thế Lạc Mộng Khê chết , gián tiếp đả kích, hại chết Nam Cung Quyết, là biện pháp hay, hòn đá ném hai chim.

      Lâm Huyền Sương cùng Lạc Mộng Khê võ công đều phải là tuyệt thế cao thủ, nhưng nếu hai người liên thủ, đối phó hắc y nam tử vẫn là dư dả. Chính là vừa rồi, khi hắc y nam tử đối phó Lạc Mộng Khê, Lâm Huyền Sương lại bàng quan tiến lên hỗ trợ, nay, hắc y nam tử chuyển sang đối phó Lâm Huyền Sương, Lạc Mộng Khê muốn tiến lên hỗ trợ lại thể động đậy nửa phần.

      Vận công hướng huyệt đạo, lại phát hắc y nam tử biết làm gì đối với nàng, nội lực của nàng căn bản thể ngưng tụ: Lạc Mộng Khê muốn Lâm Huyền Sương chết, cũng phải là vì đồng tình với nàng, mà là nếu Lâm Huyền Sương lấy thân phận Lạc Mộng Khê chết , Nam Cung Quyết cũng chết, đến lúc đó, Lạc Mộng Khê bị nhốt, thể thông báo tình, vậy hai vợ chồng bọn họ, chẳng phải là dương chia cách….

      Nam Cung Quyết là của ta Lạc Mộng Khê, thể xuống bồi Lâm Huyền Sương, nhưng là, nội lực của ta bị tách ra, thể ngưng tụ, thể vận công giải huyệt, làm sao bây giờ?

      Lâm Huyền Sương chậm rãi lui về phía sau, bị đánh bại là chuyện sớm hay muộn, làm sao bây giờ, Lâm Huyền Sương thể chống đỡ được lâu…..

      Ngay lúc Mộng Khê thầm lo lắng, suy nghĩ biện pháp, thanh quen thuộc gọi nàng truyền vào trong tai: “Mộng Khê…Mộng Khê….”

      Nam Cung Quyết, là Nam Cung Quyết! Lạc Mộng Khê trong lòng dâng lên trận vui sướng: “Nam Cung Quyết, ta ở trong này, Nam Cung Quyết…”

      Thanh Lạc Mộng Khê rơi xuống, trận hắc phong thổi đến, bỗng nhiên im bặt: “Lạc Mộng Khê, cho dù Nam Cung Quyết đến đây, cũng thể cứu được ngươi”.

      Lạc Mộng Khê huyệt đạo bị điểm, thể động, cũng ra lời, đáy mắt trong trẻo nhưng lạnh lùng lóe ra nông đậm khinh thường, giống như trào phúng hắc y nhân biết tự lượng sức mình: ngươi thắng được Nam Cung Quyết…

      Hắc y nhân hừ lạnh tiếng, ôm eo của Lạc Mộng Khê, định mang nàng rời nơi đây, ngay tại nháy mắt khi hai người rời , giữa trung đạo bạch quang sắc bén đánh úp lại, bức hắc y nhân thể lần nữa rơi xuống.

      “Mộng Khê”. Nháy mắt khi hắc y nhân mang theo Lạc Mộng Khê rơi xuống, Nam Cung Quyết cũng dẫn người tiến vào.

      “Lạc vương gia”. Bị chút vết thương , Lâm Huyền Sương bước nhanh chạy về hướng Nam Cung Quyết, cũng thức thời đứng cách Nam Cung Quyết ngoài thước.

      Từ khi bước vào nơi này, ánh mắt Nam Cung Quyết vãn đều dừng người Lạc Mộng Khê, cung đẻ ý liếc mắt Lâm huyền Sương cái: “Nam Cung Quyết, nếu ngươi lại tiến về phía trước, bổn vương đem Lạc Mộng Khê từ nơi này ném xuống”.

      “Nam Cung Dạ, thả Mộng Khê, bổn vương có thể để ngươi ”. Người này hắc y nam tử phải người khác, đúng là người năm trước gây nên phản loạn ở Thanh Tiêu Khang vương Nam Cung Dạ, cũng là đường huynh của Nam Cung Quyết, Nam Cung Phong.

      Quả nhiên ngoài dự đoán của ta, chính là người bị truyền đến là chết trận ở biên quan phản đảng Khang vương Nam Cung Dạ. Sáng nay, khi Lạc Mộng Khê tháo xuống khăn che mặt của , nhìn cùng với Nam Cung Quyết, Nam Cung Phong có ba, bốn phần giống nhau, liền đoán được thân phận của .



























      tiểu Viên Viên thích bài này.

    2. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920
      Chương 96: Mang thai
      Edit: Hoàng



      [​IMG]

      [​IMG]


      <img id="info-image" alt="" src="http://i.imgur.com/cRbBeGX.jpg" />

      [​IMG]

      đúng là vợ chồng tình thâm”. Giọng điệu của Nam Cung Dạ mang trào phúng: “Hai người các ngươi biết chọn lựa như thế nào, vậy bổn vương liền làm người tốt, quyết định giúp các ngươi”. xong, Nam Cung Dạ bắt lấy cánh tay Lạc Mộng Khê, làm bộ ném nàng vào vực sâu vạn trượng.

      cần, bổn vương tự phế võ công”. Những lời này, Nam Cung Quyết gần như là hét ra.

      “Nếu sớm quyết định phải có việc gì rồi sao”. Nam Cung Dạ đem Lạc Mộng Khê kéo lại, để cho nàng tự mình chứng kiến Nam Cung Quyết tự phế võ công. Từ đó cũng làm cho Nam Cung Quyết nhớ kĩ: Ngươi là bởi vì Lạc Mộng Khê mới tự phế võ công, nếu ngày nào đó ngươi hối hận, ngại lấy Lạc Mộng Khê ra mà trút giận. Đồng thời cũng làm cho Lạc Mộng Khê suốt đời quên: Võ công Nam Cung Quyết là vì nàng mà phế bỏ, nếu ngày nào đó Nam Cung Quyết bị người ta nhục nhã, người khó chịu nhất, chính là Lạc Mộng Khê.

      Vợ chồng tình thâm phải ? Bổn vương khiến các ngươi phải nhớ kĩ, suốt đời khó quên.

      “Nam Cung Quyết, nếu như ngươi dám tự phế võ công, ta hận ngươi cả đời!”.

      Nam Cung Quyết chậm rãi đưa tay tới trước mặt, ngẩng đầu, nhìn Lạc Mộng Khê, Lạc Mộng Khê đưa ánh mắt đau lòng nhìn về phía : Mộng Khê, nếu võ công của ta có thể đổi lấy tính mạng của nàng, ta nguyện ý tự phế võ công, chỉ là, nếu như ta còn võ công, về sau thể bảo vệ nàng …

      Nam Cung Quyết, ta nợ ngươi nhiều, lúc này đây ta thể lại hai ngươi mất võ công. Ta biết, đời này, ngươi rất chung tình, chính là thân võ công của ngươi, Nam Cung Quyết có võ công, liền phải là Nam Cung Quyết tự tin, cao ngạo. Ngươi tình nguyện chết, cũng muốn bị người khác chà đạp, cho nên, ngươi thể vì ta mà tự hủy kiêu ngạo cùng tôn nghiêm.

      Nếu Lạc Mộng Khê có thể hoạt động, nàng tình nguyện chút do dự nhảy xuống vách núi đen, chỉ tiếc, nàng bị điểm huyệt đạo, thể động đậy, thể giúp được Nam Cung Quyết. Nam Cung Quyết cùng Lạc Mộng Khê nhìn nhau, cần ngôn ngữ, chỉ là lẳng lặng nhìn như vậy, hai người cũng có thể đọc được suy nghĩ của đối phương qua từng ánh mắt….

      “Nam Cung Quyết, nhanh tay chút, bổn vương có thời gian chờ ngươi”. Hôm nay cho dù thể giết Nam Cung Quyết, nhưng có thể khiến tự phế võ công cũng là thu hoạch , hơn nữa bổn vương cảm thấy, làm cho trở thành phế nhân, cho dù sống sót, lúc nào cũng có thể bị người ta nhục nhã, như vậy so với giết còn thú vị hơn.

      Nam Cung Quyết liếc mắt nhìn Lạc Mộng Khê sâu: “Mộng Khê, bảo trọng”. Dứt lời, Nam Cung Quyết huy chưởng hướng ngực chính mình đánh tới.

      “Nam Cung Quyết, đừng mà.”. Lạc Mộng Khê vô cùng đau đớn kinh hô ra tiếng, đồng thời bàn tay Nam Cung Quyết cũng đến ngực.

      Ngay tại lúc Nam Cung Dạ chờ đợi Nam Cung Quyết tự phế võ công, hộc máu, đau đớn ngã xuống. Bàn tay vừa tới ngực của Nam Cung Quyết đột nhiên vừa lật, trong tay tia sáng bay ra, lấy tư thế sét đánh kịp bưng tai, rất nhanh bắn về phía Nam Cung Dạ chế trụ Lạc Mộng Khê.

      Ánh sáng đánh tới người Lạc Mộng Khế sau nhanh chóng rơi xuống đất, bị điểm huyệt đạo mâu quang Lạc Mộng Khê phát lạnh, bàn tay bé đột nhiên mở ra, chủy thủ trong tay hướng cổ Nam Cung Dạ đánh tới…..

      Nam Cung Dạ lòng chờ đợi trong vui mừng chiến thắng, ngờ đến Lạc Mông Khê đột nhiên được giải huyệt tiến đến ám sát mình, cổ truyền đến đau đớn bén nhọn, Nam Cung Dạ khó có thể tin cúi đầu nhìn lại, chủy thủ trong tay Lạc Mộng Khê, xuyên qua cổ ….

      Được, tốt lắm, hổ là nữ nhân được Nam Cung Quyết dạy dỗ, cùng Nam Cung Quyết phối hợp đúng là ăn ý! Môi Nam Cung Dạ hơi giật giật, cái gì cũng chưa , trong mắt chợt lóe lên tia sáng lạnh: Lạc Mộng Khê, sống ngươi là của Nam Cung Quyết, nay nếu ta chết để cho ngươi chôn cùng.

      Nam Cung Dạ đột nhiên nâng lên mí mắt, bàn tay vung lên, lợi khí trong tay đột nhiên hướng về Lạc Mộng Khê…

      Lạc Mộng Khê trông thấy sát khí trong mắt Nam Cung Dạ, nhưng khoảng cách hai người quá gần, tốc độ của Nam Cung Dạ lại quá nhanh, Lạc Mộng Khê căn bản kịp né tránh….

      “Mộng Khê, cẩn thận”. Trước mắt đạo bóng trắng lên, động tác Nam Cung Dạ đột nhiên dừng lại, có đau đớn như dự kiến, Lạc Mông Khê chỉ thấy quanh quẩn chóp mũi mùi đàn hương quen thuộc, giọt chất lỏng ấm áp mu bàn tay Lạc Mộng Khê.

      Trong lòng Lạc Mộng Khê cả kinh, quay đầu nhìn phía người bên cạnh, cùng lúc đó, đáy mắt Nam Cung Dạ lóe lên nồng đậm phẫn nộ cùng ngoan độc, huy chưởng đánh hướng bên cạnh Lạc Mộng Khê.

      Bên người Lạc Mộng Khê là Nam Cung Quyết vội vàng đuổi tới, bước chân còn chưa đứng vững liền bị Nam Cung Dạ chưởng đánh trúng ngực.

      Trường kiếm trong tay Nam Cung Dạ rút ra từ người Nam Cung Quyết, máu vẩy ra, Nam Cung Quyết lảo đảo lui về phía sau vài bước, bước hụt hẫng rơi xuống vực sâu vạn trượng.

      “Nam Cung Quyết”. Lạc Mộng Khê kinh hô tiếng, bước nhanh tiến lên bắt được cổ tay Nam Cung Quyết.

      Nam Cung Quyết bị trọng thương, rơi xuống rất nhanh, Lạc Mộng Khê hoảng sợ đưa tay kéo , chẳng những thể đem kéo lên, ngược lại bị Nam Cung Quyết kéo xuống vách núi đen.

      “Nam Cung Quyết….Nam Cung Quyết…”

      vách núi đem Lâm Huyền Sương lo lắng kêu gọi. Dưới vách núi đen, Lạc Mộng Khê và Nam Cung Quyết rơi xuống rất nhanh, trong lúc vô tình, Lạc Mộng Khê vươn tay bắt được nhánh cây, nàng và Nam Cung Quyết dừng lại ở giữa vách núi đen.

      Lạc Mộng Khê tay nhanh chóng giữ chặt nhánh cây, tay nắm chặt cổ tay Nam Cung Quyết: “Nam Cung Quyết, ngươi thử xem có thể bắt lấy nhánh cây bên cạnh ngươi hay ”. Nhánh cây này rất , căn bản là thể chống đỡ được sức nặng của hai người.
      Last edited by a moderator: 11/8/14

    3. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920
      Chương 96: Mang thai
      Edit: Hoàng


      [​IMG]

      [​IMG]

      [​IMG]

      [​IMG]

      “Nam Cung Quyết, dây thừng chỉ có thể chống đỡ sức nặng hai người, ba người các ngươi, bổn hoàng tử phải cứu lần lượt, trước tiên cứu ai đây?”

      Thanh quen thuộc của Bắc Đường Diệp lo lắng vang lên ở phía , Nam Cung Quyết ghé mắt nhìn Lạc Mộng Khê bên cạnh, lúc này, Lạc Mộng Khê cũng ngẩng đầu nhìn phía . nhàng cười, Nam Cung Quyết đưa tay bắt lấy cánh tay Lâm Huyền Sương ném lên phía : “Cứu nàng ta trước”.

      Nam Cung Quyết đem Lâm Huyền Sương ném lên , khiến cho tốc độ rơi xuống của Nam Cung Quyết cùng Lạc Mộng Khê càng nhanh hơn, Nam Cung Quyết vươn tay đem Lạc Mộng Khê gắt gao ôm vào trong lòng: “Mộng Khê, nàng có sợ chết ?”.

      Sau khi đem Lâm Huyền Sương ném lên , thấy có thân ảnh rơi xuống, tiếng gọi của Bắc Đường Diệp cũng hề vang lên, Nam Cung Quyết biết, Bắc Đường Diệp cứu được Lâm Huyền Sương.

      Nhưng nếu kế tiếp, động tác của Bắc Đường Diệp chậm chút, trước khi Lạc Mộng Khê, Nam Cung Quyết rơi xuống đất cứu trở về, khả năng hai người bọn họ phải chết là rất lớn.

      “Có ngươi ở bên cạnh ta, ta cái gì cũng sợ, đường xuống hoàng tuyền có ngươi theo giúp ta, ta đơn, lại càng sợ hãi”.

      Nam Cung Quyết thân thể bị trọng thương, mất máu nghiêm trọng, nhưng thân thể vẫn như trước thực ấm, Lạc Mộng Khê có chút tham luyến vòng ôm ấm áp của : “Nam Cung Quyết, nếu thời gian có thể dừng lại ở khắc này, vậy tốt”.

      “Nếu thời gian ngừng lại tại khắc này, vậy ngừng đúng thời điểm, đây là lúc nguy hiểm, chẳng lẽ nàng muốn cả đời sống trong nguy hiểm?”.

      phải, ta là sợ nếu cứ rơi xuống như thế này, chúng ta hai người đều bị ngã tan xương nát thịt, đương nhiên muốn cho thời gian ở khắc này ngừng lại…”

      Nam Cung Quyết cười , ngẩng đầu nhìn về phía trước, giống như lầm bầm, lầu bầu, lại giống như khẳng định: “Mộng Khê, yên tâm, nàng và ta chết”.

      , Nam Cung Quyết ôm Lạc Mộng Khê, năm ngón tay nắm chặt, đột nhiên đâm vào trong tảng đá cứng rắn, bởi vì tốc độ hai người rơi xuống rất nhanh, ngón tay Nam Cung Quyết bám vào tảng đá sau, trượt nửa thước mới có thể dừng lại. Ngón tay của Nam Cung Quyết bị trầy xướt đến huyết nhục mơ hồ, máu tươi đầm đìa, lúc tới gần tảng đá, thân thể ma sát vào tảng đá, quần áo cũng bị rách bươm, có máu chảy ra: “Nam Cung Quyết, ngươi sao rồi?”

      Bàn tay của đánh đàn, viết, họa, nay thế nhưng…..

      “Bổn vương sao”. chút vết thương mà thôi, Nam Cung Quyết nhàng bâng quơ, đối với thương thế của mình để ý chút nào.

      “Nam Cung Quyết, Lạc Mộng Khê, bổn hoàng tử tới đây, còn mang theo cả Nhạc Địch tới đây”. Lần này hai vợ chồng các ngươi có thể lên cùng nhau, cần lại tranh luận vấn đề ai ở lại, ai lên nữa.

      Sau khi Lạc Mộng Khê, Nam Cung Quyết trở lại đỉnh núi, sớm có xe ngựa chờ cách đó xa, Lạc Mộng Khê đỡ Nam Cung Quyết lên xe ngựa, muốn nhanh chóng trở về Lạc vương phủ giúp trị thương, bất ngờ xuất đoàn người quần áo khác nhau, chặn đường của bọn họ.

      “Các ngươi là ai?”Thị vệ Lạc vương phủ cầm trường kiếm trong tay, xếp thành hàng, ngăn cản những người đó tới gần xe ngựa Nam Cung Quyết.

      “Tại hạ là võ lâm minh chủ Phương Mặc, vị này là giáo chủ Ngũ độc giáo, Lam Linh Nhi…” gã nam tử quần áo hoa lệ, tuổi trẻ tuấn hướng thị vệ tự giới thiệu.

      ra là Phương minh chủ, Lam giáo chủ, biết hai vị mang theo nhiều giang hồ bằng hữu như vậy, đêm khuya tới đây là có chuyện gì?” Nhạc Địch là quản gia Lạc vương phủ, Nam Cung Quyết thân bị trọng thương, chuyện nơi này đương nhiên là đến xử lý.

      “Tại hạ đêm nay thiết yến, có đưa thiếp mời tới Lạc vương gia, Lạc vương phi, Tứ hoàng tử, nhưng cả ba vị đều đến…”

      ngại quá, Phương minh chủ, vương phi bị kẻ xấu bắt , vương gia, tứ hoàng tử tới đây cứu người, bởi vậy mới thể tham gia yến hội, vương gia từng lệnh cho Nhạc mỗ phái người tới báo cho Phương minh chủ, công việc bề bộn, Nhạc mỗ liền quên mất việc này…”

      Những người giang hồ này võ công mặc dù sai, nhưng nhân số cũng nhiều, đủ gây uy hiếp, thế nhưng Nam Cung Quyết bị trọng thương trong người, thể trì hoãn, nếu , mất máu quá nhiều, thương thế tăng lên, trước có lệ chút, đem những người giang hồ này đuổi rồi sau.

      “Nhạc quản gia cần giải thích, vừa rồi vương gia cứu vương phi, Phương mỗ, Linh nhi cùng các vị bằng hữu giang hồ đều được chứng kiến, chúng ta kính nể vương gia trọng tình trọng nghĩa, chờ thương thế của vương gia tốt lên, chúng ta muốn đến Lạc vương phủ làm khách, kết bạn vương gia, biết ý Nhạc quản gia thế nào?”

      Nhạc Địch thiếu chút nữa bị làm cho choáng váng, lời của Lam Linh Nhi và Phương Mặc tuy rằng hàm xúc, nhưng thông minh như Nhạc Địch, đương nhiên có thể hiểu được ý tứ trong lời của bọn họ: Bọn họ nguyện ý quy về dưới trướng Lạc vương phủ…

      Thanh của Phương Mặc và Lam Linh Nhi mặc dù lớn, nhưng nơi này thực yên tĩnh, lại có gió, cho nên lời của hai người bọn họ, mỗi chữ đều ràng truyền vào trong tai mọi người, trong xe ngựa Lạc Mộng Khê cùng Nam Cung Quyết liếc mắt nhìn nhau: Đây là có chuyện gì?

      Nhạc Địch là quản gia Lạc vương phủ, ngắn ngủi kinh ngạc qua , lập tức khôi phục lại bình thường: “Nếu được các vị đến Lạc vương phủ làm khách, vương gia cầu còn được, chỉ tiếc vương gia tại trong thương, thể tiếp đón các vị…”

      “Vậy Phương mỗ cùng Lam giáo chủ quấy rầy vương gia, mời”. Đám người Phương Mặc, Lam Linh Nhi tự giác tránh qua bên, Nhạc Địch sau khi lời cảm tạ, dẫn dắt đoàn người vương phủ rất nhanh chạy về hướng Lạc vương phủ.
      Last edited by a moderator: 11/8/14
      xixon thích bài này.

    4. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920
      Chương 96: Mang thai
      Edit: Hoàng

      [​IMG]
      [​IMG]
      [​IMG]
      [​IMG]



      Ngay tại lúc bàn tay của Lâm Huyền Sương sắp đụng tới mặt Nam Cung Quyết, đột nhiên nghe Nam Cung Quyết giọng gọi tên Lạc Mộng Khê, động tác Lâm Huyền Sương ngừng lại chút, thu hồi cánh tay, đáy mắt lạnh lùng, hàn quang cùng đau xót càng đậm: Vì sao là Lạc Mộng Khê, Quyết, chẳng lẽ chàng cho tới bây giờ đều hề thích qua ta, là bởi vì tuyệt thế dung nhan của Lạc Mộng Khê sao

      “Mộng Khê” phát bên cạnh mình có người, Nam Cung Quyết chậm rãi mở mắt, khóe miệng mang theo mỉm cười.

      Nhưng khi nhìn bộ dáng người đó, nhu tình trong đáy mắt Nam Cung Quyết nháy mắt biến mất thấy, thay vào đó là lạnh lùng sắc bén.

      Đột nhiên xoay người ngồi dậy, động đến miệng vết thương khiến Nam Cung Quyết đau đớn đến hút ngụm khí lạnh: “Quyết, ngươi bị thương rất nặng, mau nằm xuống nghỉ ngơi…”

      Nam Cung Quyết chán ghét né qua cánh tay Lâm Huyền Sương muốn đỡ : “Sao ngươi lại ở trong này? Mộng Khê đâu?”

      “Từ khi vào phủ tới bây giờ, Huyền Sương vẫn giúp vương gia chẩn bệnh, chú ý tới hướng của Mộng Khê…”

      “Lâm nương, Mộng Khê là Lạc vương phi, ngươi xưng hô với nàng nên gọi là Lạc vương phi, mà phải gọi tên của nàng”, Mộng Khê cùng lên xe ngựa với bổn vương, nàng chắc chắn trở lại vương phủ. Bổn vương trọng thương, người lui tới nơi này khẳng định rất nhiều, có lẽ Mộng Khê quá mệt mỏi, tìm nơi nghỉ ngơi, về địa phương nàng nghỉ ngơi, trừ nơi của Băng Lam, Nam Cung Quyết nghĩ ra nơi nào khác.

      Nam Cung Quyết muốn xoay người xuống giường, tìm Lạc Mộng Khê, trận tiếng bước chân quen thuộc cùng với tiếng đẩy cửa vang lên: “Nam Cung Quyết, ngươi tỉnh rồi.” giọng nữ quen thuộc mang theo kinh hỉ, phải Lạc Mộng Khê là ai: “Biết ngươi tỉnh lại sau rất đói, ta cố tình làm món ngươi thích ăn nhất….”

      Lạc Mộng Khê bưng khay vào nội thất, cất giọng , nhìn thấy Lâm Huyền Sương đứng trước giường bỗng im lặng, mâu quang hơi lóe lóe: “Lâm nương vẫn ở đây sao, Mộng Khê làm rất nhiều canh, phòng bếp vẫn còn, nếu Lâm nương muốn uống, phải phòng bếp lấy thôi”.

      chén này là dành cho Nam Cung Quyết, có phần của Lâm Huyền Sương ngươi.

      “Lạc vương gia trọng thương vừa tỉnh, thể ăn đồ ăn quá cứng rắn”. Lâm Huyền Sương lạnh giọng nhắc nhở, ánh mắt vẫn lạnh lùng.

      “Ta biết, ta làm đều phải là đồ ăn cứng rắn, mà là canh có tác dụng giúp khép lại miệng vết thương”.

      Lạc Mộng Khê đem khay để lên bàn cạnh giường, thầm đem Lâm Huyền Sương đẩy sang bên, giúp đỡ Nam Cung Quyết ngồi dậy: “Cẩn thận chút, đau lắm hay ?”

      “Bổn vương tốt hơn nhiều, vừa rồi nàng đâu vậy?” tỉnh lại thấy được nàng trong lòng có chút bối rối.

      làm đồ ăn cho ngươi, ta hiểu y thuật, ngươi bị thương ta cũng thể giúp được gì, đành phải làm chút đồ ăn, chờ ngươi tỉnh lại, có thể ăn chút lấy lại thể lực”.

      Nam Cung Quyết, Lạc Mộng Khê coi ai ra gì trò chuyện vui vẻ, nhìn ánh mắt lạnh như băng của Lâm Huyền Sương nổi giận đùng đùng, Lạc Mộng Khê bưng bát lập tức ngồi vào bên giường, dùng muỗng múc canh, thổi cho bớt nóng, đưa tới bên miệng Nam Cung Quyết.

      “Hương vị sai, Mộng Khê, lần này sao nàng lại để bổn vương tự mình bưng bát uống?” Trước kia, mỗi khi Nam Cung Quyết bị thương, Lạc Mộng Khê làm mỹ thực, nhưng đều để tự mình bưng bát uống, rất ít khi giúp giống như thế này.

      “Tay ngươi bị thương, làm sao bưng bát, chờ tay của ngươi tốt hơn, muốn ta giúp ngươi, ta cũng thèm”. Nam Cung Quyết vừa nuốt ngụm canh, Lạc Mộng Khê lại đưa tiếp muỗng đến bên miệng.

      Lạc Mộng Khê cùng Nam Cung Quyết thâm tình làm cho Lâm Huyền Sương thực được tự nhiên: “Lạc vương gia, Lạc vương phi, Huyền Sương có việc, trước bước”.

      “Vừa rồi làm phiền Lâm nương, Lâm nương tại ở nơi nào, ta phân phó Nhạc quản gia chuẩn bị xe ngựa đưa Lâm nương trở về”. Ngay lúc Lâm Huyền Sương xoay người , Lạc Mộng Khê mặn nhạt .

      Lâm Huyền Sương dừng lại bước chân, hàn quang cùng lửa giận trong mắt luân phiên xuất , cố nén để cho mình phát tác: “Huyền Sương vừa tới kinh thành, còn chưa có chỗ ở”.

      “Như vậy à, vậy Lạc Mộng Khê phân phó Nhạc quản gia tìm khách sạn tốt nhất kinh thành, an bài phòng cho Lâm nương”.

      Lâm Huyền Sương xoay người , mâu quang lạnh lùng: “Lạc vương phi, Huyền Sương muốn ở lại trong gian sương phòng trước kia….”

      Ta đều ràng như vậy, nếu Lạc Mộng Khê tiếp tục cự tuyệt, cho thấy nàng mọn, có chút độ lượng, Lâm Huyền Sương lặng lẽ nhìn phía Nam Cung Quyết, thấy thần sắc như thường, đối với thái độ của Lạc Mộng Khê hề có chút ngăn cản.

      Lạc Mộng Khê đầu cũng quay lại, muỗng trong tay vẫn ngừng múc canh đưa đến bên miệng Nam Cung Quyết: “Lâm nương, phải Mộng Khê muốn cho nương ở lại Lạc vương phủ, mà nương là người chưa lập gia đình, ở lại nơi này sợ là làm cho người hữu tâm nhảm, hủy hoại danh tiết của nương”.

      “Vương gia là người có vợ, danh dự tốt xấu sao cả, nhưng Lâm nương khác, nữ tử chưa lập gia thất, nếu bị hủy danh dự, về sau sợ là khó mà tìm được người trong lòng, như vậy Mộng Khê và vương gia sợ gánh nổi tội danh này”.

      Muốn ở lại Lạc vương phủ, hàng ngày có thể kề cận Nam Cung Quyết à, nằm mơ !

      Ngoài cửa truyền đến tiếng bước chân, Lạc Mộng Khê lạnh giọng hạ lệnh: “Nhạc quản gia, mang Lâm nương đến khách sạn tốt nhất kinh thành nghỉ ngơi, tiếp đón cẩn thận, Lâm nương chính là ân nhân cứu mạng của vương gia”.

      Câu cuối cùng, Lạc Mộng Khê cố ý tăng thêm ngữ khí, để cho Lâm Huyền Sương biết, nàng ở Lạc vương phủ chính là khách, phải chủ nhân.

      “Lâm nương, xin mời”. Lâm Huyền Sương cố gắng ổn định cảm xúc phẫn nộ trong lồng ngực, tiếng động hừ lạnh tiếng, trước động tác mời của Nhạc Địch bước nhanh ra khỏi phòng.

      Nghe tiếng bước chân của Lâm Huyền Sương của Nhạc Địch xa, Nam Cung Quyết uống xong ngụm canh cuối cùng: “Vừa rồi vì sao cho Lâm Huyền Sương ở lại Lạc vương phủ?”
      Last edited by a moderator: 11/8/14
      Tiểu yêu tinhxixon thích bài này.

    5. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920
      Chương 96: Mang thai
      Edit: Hoàng


      [​IMG]

      [​IMG]


      [​IMG]


      [​IMG]

      “Nếu như ngươi dám giữ Lâm Huyền Sương ở lại qua đêm, ta và ngươi phân phòng ngủ ba năm”.

      người Nam Cung Quyết có thương tích, thể tắm rửa, nhưng lại thập phần sạch , mỗi ngày trước khi ngủ đều phải tắm rửa.

      Vì thế, khổ cho Lạc Mộng Khê, mỗi ngày đều phải hầu hạ tắm rửa, chỉ sợ để cho nước dính đến miệng vết thương của , sau đó còn giúp tỉ mỉ lau phần da thịt xung quanh miệng vết thương, cho đến khi cảm thấy sạch mới thôi.

      Thuốc của Lạc vương phủ đều là cực phẩm, vô luận là bị thương nặng như thế nào, sau khi dùng qua, nhiều nhất là sau bốn chín canh giờ liền khôi phục như lúc ban đầu. Nhưng biết là do Nam Cung Quyết bị thương quá nặng hay là còn có nguyên nhân nào khác, vài ngày trôi qua, thương thế của Nam Cung Quyết tuy có tốt lên nhưng lại có chuyển biến rệt. Lạc Mộng Khê vốn định đổi thuốc cho Nam Cung Quyết, nhưng Nam Cung Quyết lại chịu, phương thuốc của Dược Vương cốc sai.
      Last edited by a moderator: 11/8/14
      Tiểu yêu tinhxixon thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :