1. Quy định post bài trong Khu Edit – Beta – Convert

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] dấu cách - [Tên tác giả] (Update chương)

    Hình bìa truyện

    Tác giả

    Thể loại

    Số chương

    Nguồn convert (nếu có)

    Tên Editor & Beta

    Nick Facebook, Mail liên lạc

    Đặc biệt: 1 editor ko được mở quá 3 Topic

    Quy định cho editor

    Box Edit – Beta – Convert chỉ đăng những truyện edit, beta, convert của Cung; không đăng truyện sưu tầm của trang khác trong Box.

    Chủ topic chịu trách nhiệm hoàn thành topic, không drop, không ngưng edit quá 1 tuần. Trường hợp không theo tiếp được truyện thì phải báo với Ad hoặc Mod quản lí Box lý do không thể theo tiếp và để BQT tiếp nhận.

    Nếu drop không có lý do sẽ bị phạt theo quy định của cung: Link

    Mỗi topic nên đặt 1 lịch post theo tuần hoặc tháng để member dễ theo dõi. Nếu post 1 tuần 10c sẽ được tặng thêm 100 ruby (liên hệ với quản lý của box để được thưởng)

    Khi hoàn thành nên vào Topic báo danh để được thưởng điểm thêm. Điểm thưởng là gấp 2 lần số điểm được hưởng của cả bộ. Ví dụ:

    Bạn edit 1 bộ 100c nhận được 1000 ruby thì sẽ được thưởng 2000 ruby.

    Quy định Đối với Readers:

    Comt thân thiện, comt nhắc nhở truyện nhẹ nhàng

    Không comt với những lời lẽ quá khích, sử dụng ngôn từ đả kích editor, nhân vật, tác giả...

    Không comt gây war, hối truyện thiếu thiện cảm

    Nếu vi phạm lần đầu nhắc nhở. Lần sau -10ruby\lần

    Không comt thanks (trường hợp muốn thanks editor thì nhấn like để ủng hộ)

    Quản lý box Truyện Edit&Beta:

    lolemcalas, haruka, Hằng Lê, Ngân Nhi

Lạc Vương Phi - Mạn Diệu Du Li (128.16/128c) END

Thảo luận trong 'Cổ Đại Hoàn'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920

      Chương 97. Hợp Tác

      Edit: Hoàng

      Beta: Ishtar

      Nhắc tới việc ban ngày, ánh mắt Lạc Mộng Khê khẽ thay đổi: “Nam Cung Quyết, chàng dạy ta võ công ”. Cổ đại cao thủ cũng phải là nhiều bình thường, ta thể ứng phó.

      Nhưng nếu võ công cao lên chút, cho dù đánh lại bọn họ, cũng có thể duy trì khoảng thời gian, chờ người tới cứu, giống như hôm nay, bị Lăng Khinh Trần truy chỗ trốn.

      tại vừa vặn bổn vương có việc gì, có thể dạy nàng mấy chiêu”. Võ công của nàng thực rất kém, thể lực cũng cần phải tăng lên.

      Cách Khê Viên xa, là rừng trúc , bốn phía rừng trúc treo đầy đèn lồng, Nam Cung Quyết lôi kéo Lạc Mộng Khê vào trong rừng trúc, lấy trúc làm kiếm, cùng nàng đàm luận võ công.

      Sau khi Nam Cung Quyết khỏi hẳn căn bệnh hiểm nghèo, đây là lần đầu tiên Lạc Mộng Khê cùng giao thủ, đột nhiên phát , võ công của mình và Nam Cung Quyết, là thể đánh đồng.

      Lạc Mộng Khê dùng hết toàn lực, Nam Cung Quyết lại chút để ý cùng Lạc Mộng Khê so chiêu, sau mấy chục chiêu, Lạc Mộng Khê dần dần chống đỡ được, lại nghĩ là, cành trúc trong tay bị Nam Cung Quyết đánh rớt tới bên, kiếm trúc của Nam Cung Quyết lại đặt tại gáy của nàng.

      “Mộng Khê, võ công của nàng, rất kém”. Trước khi bệnh được chữa khỏi, chưa bao giờ như vậy, bởi vì khi phát bệnh, cũng còn lợi hại nữa. Nay, Nam Cung Quyết khỏi hẳn, võ công cũng khôi phục như bình thường, giao thủ cùng Lạc Mộng Khê, cần dùng đến toàn lực.

      “Ta biết”, nếu võ công của ta lại hại, còn cần chàng tới cứu sao.

      Nam Cung Quyết vốn muốn trêu chọc Lạc Mộng Khê mấy câu, nhưng lại nhớ tới lúc ban ngày Lạc Mộng Khê suýt nữa bị Lăng Khinh Trần bắt , nhất thời còn hứng trí: Lăng Khinh Trần, Lãnh Tuyệt Tình, hai người này, bổn vương đều phải cẩn thận phòng bị.

      “Mộng Khê, bổn vương dạy cho nàng ít sát chiêu, khi gặp ác địch, cho dù đánh thắng , cũng có thể tranh thủ thời gian thoát . Nàng nhìn cho kĩ”.

      Đánh được liền đánh, đánh được tìm cơ hội thoát thân, quân tử báo thù, mười năm chưa muộn, quan trọng là giữ được mạng sống.

      Nam Cung Quyết thân hình tuấn dật, thân pháp nhanh nhẹn, sát chiêu do sử dụng, lại có chút hung ác nào, ngược lại mang chút tiêu sái, phiêu dật làm cho người ta thể rời mắt.

      Trí nhớ Lạc Mộng Khê rất tốt, có thể gặp qua thể quên được, Nam Cung Quyết đem mười chiêu sát chiêu đánh qua lần, Lạc Mộng Khê đem mỗi chiêu, mỗi thức đều ghi nhớ.

      Nam Cung Quyết đánh xong, Lạc Mộng Khê theo đó cầm lấy kiếm trúc luyện tập, mỗi chiêu, mỗi thức đều thua kém Nam Cung Quyết, Nam Cung Quyết nhịn được thầm tán thưởng: Lạc Mộng Khê đúng là nhân tài luyện võ thế gian khó gặp…

      “Mộng Khê, nàng đem những chiêu thức bổn vương dạy toàn bộ ghi nhớ, thử dùng những sát chiêu này công kích bổn vương”. có sát chiêu vô dụng, chủ yếu là thực tế thực chiến, tích lũy kinh nghiệm, khi đối địch mới có thể vận dụng tự nhiên, thành thạo.

      “Có thể làm chàng bị thương hay ?” Lấy nhiều năm kinh nghiệm đặc công của Lạc Mộng Khê, những sát chiêu này có thể làm cho người ta chỉ chiêu liền mất mạng. Lạc Mộng Khê sống ở đại, vốn tưởng rằng sát chiêu huấn luyện cho đặc công đủ lợi hại, cũng nghĩ tới, chiêu thức ở cổ đại so với đại còn lợi hại hơn.

      “Yên tâm, võ công bổn vương so với nàng cao hơn rất nhiều, nàng thể làm bổn vương bị thương được”.  Võ công Lăng Khinh Trần cùng bổn vương tương xứng, ban ngày Mộng Khê có thể thoát khỏi tay , đúng là kì tích.

      “Nếu như vây, ta đây khách khí”. Có người tự nguyện làm bao cát, tại sao lại cần.

      Huống chi, mấy ngày hôm trước Nam Cung Quyết lừa nàng, đem nàng chỉnh đến thê thảm, món nợ này, nàng còn chưa tính với , nếu hôm nay có thể lần thanh toán, có gì tốt hơn.

      Lạc Mộng Khê huy động kiếm trúc tấn công hướng Nam Cung Quyết, đem những gì vừa rồi Nam Cung Quyết dạy nàng sử dụng vô cùng nhuần nhuyễn, chiêu lại nhanh hơn chiêu, chiêu lại ngoan độc hơn chiêu.

      “Mộng Khê, bổn vương cùng nàng có thù oán gì sao?” Bằng vì sao nàng nặng tay như vậy, đây là luyện tập, cũng phải .

      “Là chính chàng muốn ta công kích chàng, ta chỉ là đem chàng thành địch nhân mà thôi, đối với kẻ địch của mình làm sao có thể thủ hạ lưu tình”.

      Chiêu thức của Lạc Mộng Khế mặc dù nhanh, ngoan, chuẩn, nhưng cũng là cẩn thận, nếu Nam Cung Quyết cẩn thận, tránh được sát chiêu của nàng, nàng cũng có thể kịp thời dừng tay, tuyệt đối làm bị thương, sở dĩ chiêu thức của nàng nhanh như vậy, là vì muốn giáo huấn Nam Cung Quyết chút: Chàng dám gạt ta, chỉnh ta thê thảm, nếu giáo huấn chàng chút, ta phải là Lạc Mộng Khê.

      Tuy rằng Lạc Mộng Khê đem hết toàn lực, lợi dụng sát chiêu công kích Nam Cung Quyết, nhưng võ công Nam Cung Quyết hơn hẳn nàng, cuối cùng vẫn là thất bại trong gang tấc, kiếm trúc trong tay hoàn toàn bị hóa giải, kiếm trúc của Nam Cung Quyết lại kề cổ nàng:

      “Ta lại thua rồi, Nam Cung Quyết, phải chàng giấu ta, để lại mấy chiêu có dạy cho ta?” Bằng , sát chiêu lợi hại như vậy, cũng thể đánh thắng chàng được.

      Nam Cung quyết bất đắc dĩ thở dài: “Bổn vương có giấu nàng, võ công của bổn vương luyện nhiều năm, những chiêu thức này sớm hiểu thông suốt, vận dụng tự nhiên, nàng mới luyện canh giờ, có thể nào so sánh cùng bổn vương…”

      Lạc Mộng Khê cũng sớm nghĩ tới điểm này, chính là muốn chịu thua, cho nên vừa rồi cố ý làm khó Nam Cung Quyết, muốn buông tha : “Nam Cung Quyết, chàng sống ở Thiếu Lâm Tự, phật học chiếm phần lớn, hẳn là phải có tấm lòng rộng lượng, làm sao có thể hiểu sát chiêu như vậy?”

      Nghe vậy, ánh mắt Nam Cung Quyết nhất thời trở nên ảm đạm, Lạc Mộng Khê ý thức được mình lỡ lời, chạm đến nỗi đau của Nam Cung Quyết, vội vàng sang chuyện khác:

      “Chàng muốn , vậy ta hỏi, thời gian còn sớm, chúng ta mau trở về thôi”.

      “Mộng Khê, chờ chút”. Lạc Mộng Khê xoay người muốn rời , Nam Cung Quyết lại gọi nàng lại: “Việc này bổn vương để trong lòng nhiều năm, cho tới bây giờ cũng chưa từng nới với ai, nay nàng đã hỏi, bổn vương cũng muốn giấu nàng”.

      “Năm năm trước, bổn vương bị hoa đào lao, cũng phải là vì bổn vương ăn nhầm cua, mà là bị người ta cường ép…”

      Cái gì, cường ép? Lạc Mộng Khê đột nhiên xoay người, nhìn về phía Nam Cung Quyết trong mắt lóe lên khiếp sợ cùng đau lòng: Năm đó, vẫn là đứa , thể tưởng được những người đó lại nhẫn tâm như vậy, lại có thể dùng phương pháp tàn nhẫn như vậy, hại chết đứa mới hơn mười tuổi…

      Đêm nay là ngày cuối tháng, Nam Cung Quyết cùng Lạc Mộng Khê đứng trong rừng trúc tâm chuyện xưa, từ bóng đêm tối đen cho tới lúc ánh trăng mê người.

      thể tưởng được năm đó chàng lại chịu nhiều khổ cực như vậy, có tra ra người chủ mưu phía sau hay ?”

      Nam Cung Quyết lắc đầu cười khổ: “Người hành hung năm đó bị phụ hoàng ban cho tội chết, việc cho đến nay cách nhiều năm, muốn tra ra chân tướng, lại càng khó khăn…”

      Người chủ mưu phía sau, trong cuộc phản loạn năm trước có thể cũng chết…

      Từng cơn gió thổi qua, Lạc Mộng Khê theo bản năng nắm chặt quần áo người, Nam Cung Quyết ngẩng đầu nhìn lên bầu trời: “Mộng Khê, đêm khuya, chúng ta trở về phòng nghỉ ngơi ”.

      Lạc Mộng Khê cùng Nam Cung Quyết đánh nhau xong thân đầy mồ hôi, tuy lúc này mồ hôi khô, nhưng Lạc Mộng khê vẫn cảm thấy thoải mái, sau khi trở lại phòng cũng lập tức nghỉ ngơi, mà là ra phía sau bình phong tắm rửa.

      Lụa mỏng bay, nhiệt khí lượn lờ, lạc Mộng Khê nằm trong nước ấm áp, thỉnh thoảng đem nước vảy lên người, mặt nước là tầng hoa màu đỏ, Lạc Mộng Khê cầm lên cánh, đưa tới mũi ngửi ngửi.

      Người cổ đại thế nhưng thực hưởng thụ, dùng hoa để tắm, mùi hương người lâu tan…

      cơn gió thổi qua, màn lụa bị thổi bay, Nam Cung Quyết chỉ mặc trung y màu trắng chậm rãi đến, thấy Lạc Mộng Khê tắm, Nam Cung Quyết cái gì cũng chưa , để ý tới nghi hoặc trong mắt Lạc Mộng Khê, cởi quần áo, vào trong mộc dũng.




    2. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920

      Chương 98: Bị Nam Cung Quyết khi dễ

      Edit: Hoàng

      Beta: Ishtar

      “Tối qua chàng với ta chuyện gì?” Về tối hôm qua, trừ bỏ Nam Cung Quyết tinh lực tràn đầy cùng với nàng toàn thân đau nhức, Lạc Mộng Khê đúng là cái gì cũng nhớ .

      “Chính là chuyện đứa của chúng ta?” Trong mắt Lạc Mộng Khê tràn đầy nghi hoặc, Nam Cung Quyết thể tự mình công bố đáp án, bất quá cũng sớm dự đoán được Lạc Mộng Khê nhớ chuyện này.

      năm sau, ta thể nuốt lời với Lãnh Tuyệt Tình”. Ánh sáng trong mắt Nam Cung Quyết dần trở nên ảm đạm, ánh mắt Lạc Mộng Khê chợt thay đổi, hai tay đặt lên cổ Nam Cung Quyết: “ cần lo lắng, ta đáp ứng chàng, năm sau nhất định sinh cho chàng tiểu bảo bảo mập mạp, nếu là nhi tử giống chàng tuấn tiêu sái, là nữ nhi giống ta thông minh xinh đẹp…”

      Khi ở đại, Lạc Mộng Khê hề cảm thấy sinh đứa có bao nhiêu vui sướng, bao nhiêu chờ đợi, nhưng sau khi cùng Nam Cung Quyết viên phòng, cảm nhận được tình của đối với mình, Lạc Mộng Khê rốt cục hiểu được, tình có bao nhiêu ngọt ngào, có thể cùng người mình thương mang đứa của hắn, là chuyện hạnh phúc nhất đời.

      Nhưng trước đó Lạc Mộng Khê cùng Lãnh Tuyệt Tình ước định, vì để Tuyệt Tình cung bị diệt vong, trong năm nàng thể mang thai, nàng chính miệng đáp ứng, thể nuốt lời.

      Huống chi, chuyện nàng có thai lại có quan hệ tới hàng vạn tính mạng của Tuyệt Tình cung, nàng thể mang việc này ra đùa.

      “Mộng Khê, chúng ta….nhất định phải đợi năm sao?” Nam Cung Quyết cúi đầu nhìn Lạc Mộng Khê trong lòng, hai tròng mắt đen nhánh, sâu thấy đáy.

      “Ta… muốn nuốt lời với Lãnh Tuyệt Tình”. Chàng có thể hiểu cho ta ?

      Có lẽ là bởi vì nước nóng, khuôn mặt tuyệt mỹ của Lạc Mộng Khê trở nên hồng hào, đáy mắt trong suốt lóe ra sự chờ đợi, chờ đáp án của Nam Cung Quyết.

      Nam Cung Quyết gì, vươn tay đem tóc trán Lạc Mộng Khê vén ra sau tai, chậm rãi cúi mặt xuống, nhàng hôn lên đôi môi đào của Lạc Mộng Khê.

      Đầu tiên, Nam Cung Quyết chỉ giống như chuồn chuồn lướt nước nhàng hôn, môi Lạc Mộng Khê thực thơm, thực ngọt, cũng thực mềm, mang theo lực hấp dẫn trí mạng, làm cho Nam Cung Quyết tự chủ được muốn càng nhiều.

      Càng hôn càng nhiệt liệt, càng hôn càng triền miên, chiếc lưỡi linh hoạt chút khách khí xâm nhập vào trong miệng Lạc Mộng Khê, ngừng chiếm đoạt, tham lam hút lấy hương vị trong miệng Lạc Mộng Khê.

      biết qua bao lâu, Nam Cung Quyết mới lưu luyến rời buông ra môi đào của Lạc Mộng Khê bịt hôn đến sưng đỏ, lại tiếp tục hôn xuống chiếc cổ tinh tế của Lạc Mộng Khê.

      “Nam Cung Quyết…” Lạc Mộng Khê có được tự do, há miệng hô hấp khí, thân thể nóng bỏng của Nam Cung Quyết làm cho Lạc Mộng Khê có chút sợ hãi: phải Nam Cung Quyết lại muốn…

      Nếu lại để cho thực được, vậy ngày mai ta cũng cần rời giường…

      Lạc Mộng Khê dùng sức đẩy Nam Cung Quyết ra, lại phát khí lực Nam Cung Quyết lớn hơn mình rất nhiều, vô luận nàng dùng lực như thế nào, Nam Cung Quyết vẫn như trước ôm chặt nàng trong ngực, chút sứt mẻ.

      Ngược lại là Lạc Mộng Khê nàng, vừa rồi bị Nam Cung Quyết hôn đến thân thể như muốn nhũn ra, dùng được chút khí lực.

      Thân thể mềm mại của Lạc Mộng Khê nằm trong ngực Nam Cung Quyết, nhiệt khí nóng rực của Nam Cung Quyết ngày càng tăng lên, Lạc Mộng Khê phản kháng, lại càng làm cho Nam Cung Quyết dục hỏa đốt người, để ý kháng cự của Lạc Mộng Khê, vội vàng vọt vào trong cơ thể nàng.

      Kháng cự của Lạc Mộng Khê với Nam Cung Quyết căn bản là đáng kể, lúc sau, Lạc Mộng Khê cũng lười để ý đến : Chỉ có thể lần này, lần sau cho phép chuyện này xảy ra nữa, ta phải cẩn thận suy nghĩ biện pháp đối phó Nam Cung Quyết, tránh để cho chuyện này lại phát sinh.

      Lạc Mộng Khê an tĩnh lại, mặc muốn làm gì làm, đáy mắt thâm thúy Nam Cung Quyết tia ý cười trêu tức khó có thể phát , dứt bỏ hết thảy thế tục, cùng Lạc Mộng Khê lần lại lần triền miên, cùng nhau đạt đến cào trào tình ái.

      Nguyên bản nhiệt độ bên trong lụa mỏng cao, nhiệt khí lượn lờ, thanh phát ra từ trong mộc dũng lại càng làm người ta mặt đỏ tim đập, lâu quanh quẩn, vẫn tiêu tán.

      Đến khi Nam Cung Quyết ôm Lạc Mộng Khê từ sau lụa mỏng ra, Lạc Mộng Khê sớm mệt đến mê man, hàng lông mi dài còn đọng tầng hơi nước, đôi môi đào sưng đỏ chịu nổi, hai má tuyệt mỹ lên tia đỏ ửng, da thịt như ngọc bị che kín bởi những dấu hôn ngân.

      Sau khi vì chính mình và Lạc Mộng Khê thay thân xiêm y, Nam Cung Quyết kéo chăn đắp lên cho cả hai, vươn tay ôm Lạc Mộng Khê vào trong ngực, đáy mắt thâm thúy nhìn khuôn mặt tuyệt mỹ nhắn của Lạc Mộng Khê, cũng thể chỉ câu là có thể miêu tả hết nét duyên dáng của Lạc Mộng Khê.

      Mộng Khê, bổn vương biết nàng muốn nuốt lời với Lãnh Tuyệt Tình, nhưng bổn vương rất muốn sớm chút có tiểu bảo bảo, muốn đợi tới năm sau, làm sao bây giờ…

      Trong mông lung, mùi đàn hương quanh quẩn chóp mũi, Lạc Mộng Khê toàn thân đau nhức, ngực lại truyền đến cảm giác khó chịu, thở nổi, giống như có người ôm chặt nàng.

      “Khụ, khụ, khụ”, cổ họng trận khô rát, làm cho Lạc Mộng Khê nhịn được ho vài tiếng, cánh tay ôm chặt nàng thoáng nới lỏng chút, thanh bình tĩnh của Nam Cung Quyết mang theo trêu tức vang lên từ phía đỉnh đầu nàng: “Tỉnh”

      Lạc Mộng Khê dùng sức mở ra đôi mắt mệt mỏi, ánh vào mi mắt là tẩm y màu trắng quen thuộc: “Bây giờ là lúc nào?”, Nam Cung Quyết còn chưa rời , chẳng lẽ thời gian còn sớm.

      “Gần giữa trưa”. Nam Cung Quyết vùi đầu ở cổ Lạc Mộng Khê, thanh có chút hàm hồ: “Nàng hôm nay…dậy rất sớm…”, hô hấp ấm áp phun ở cổ Lạc Mộng Khê có chút ngứa.

      Sớm cái gì, cũng giữa trưa rồi. Tất cả cũng đều tại chàng, bằng ta sớm tỉnh. Bất quá kì nguy hiểm của ta qua, cho dù chàng có ép buộc như thế nào, ta cũng mang thai, cũng cần phải uống thứ thuốc đắng ngắt đó.

      Tháng này có việc gì, tháng sau nhất định phải cẩn thận hơn, tránh để cho Nam Cung Quyết có được cơ hội. Lạc Mộng Khê thầm tự nhủ.

      Nàng vốn định ra sức đánh Nam Cung Quyết trận, nhưng là toàn thân mềm nhũn, chút sức lực cũng có, cho dù đánh người Nam Cung Quyết, cũng đau, vì thế, nàng tạm thời từ bỏ ý tưởng này: Chờ khi thể lực ta hồi phục, đến lúc chàng chú ý, sẽ hung hăng giáo huấn chàng.

      “Nam Cung Quyết, hôm nay chàng cần xử lí công việc sao?” Bằng , vì sao ngủ đến giờ này vẫn có rời giường.

      “Bổn vương hôm nay có chuyện cần xử lý, nhưng, lại cần có Mộng Khê cùng ”. Bổn vương cùng nàng ngủ đến bây giờ, là vì chờ nàng tỉnh lại, cùng bổn vương xử lí chuyện tình.

      “Là chuyện gì?” lại nhất định phải có ta cùng .

      “Khi đến nơi, tự nàng biết”. Nam Cung Quyết từ cổ Lạc Mộng Khê ngẩng đầu, lại hạ đôi môi đào của nàng nụ hôn: “Thời gian còn sớm, chúng ta rời giường, rửa mặt chải đầu thôi.”

      Nam Cung Quyết mặc dù tham luyến ôn hương, nhưng cũng phân biệt chuyện nào quan trọng hơn, có chuyện muốn xử lý, chậm chạp, xốc chăn lên, xoay người xuống giường, sai người đem nước rửa mặt đến.

      Rửa mặt xong, Nam Cung Quyết thay thân trang phục vừa vặn, dưới đánh giá chút, Nam Cung Quyết đưa mắt nhìn sang Lạc Mộng Khê ngồi trước bàn trang điểm. Quần áo nhàng màu lam bó sát thân thể nàng, tuyệt mỹ dung nhan, khí chất phiêu dật xuất trần, làm cho người ta vừa thấy liền thể rời tầm mắt.

      Lạc Mộng Khê vấn kiểu tóc đơn giản, vật trang sức cũng nhiều lắm, ánh mắt chạm đến vòng tai nàng để bàn, mâu quang thân thúy của Nam Cung Quyết lên tia vui sướng.

      Thân ảnh thon dài nháy mắt tới phía sau Lạc Mộng Khê, tiếp nhận đôi vòng tai Lạc Mộng Khê vừa lấy đến, nhàng đeo lên cho nàng, đôi vòng tai này chính là đôi vòng tai Nam Cung Quyết mua tặng Lạc Mộng Khê làm lễ vật, thế nhưng ngờ Lạc Mộng Khê lúc nào cũng đeo nó.

      “Mộng Khê, cái này trả cho nàng”. Dung mạo Lạc Mộng Khê tựa thiên tiên, làm cho người ta tự chủ được chìm đắm trong đó, Nam Cung Quyết đứng dậy, bàn tay to mở ra, chiếc vòng tai bạch ngọc ra trước mặt Lạc Mộng Khê.

      Sao lại chỉ có cái, cái nữa đâu? Lạc Mộng Khê nhớ , hôm đó, chính Nam Cung Quyết giúp mình tháo đôi vòng tai bạch ngọc này xuống, đeo lên vòng tai minh nguyệt châu kia.

      cái khác ở vách núi đen” Nhìn ra nghi hoặc trong mắt Lạc Mộng Khê, Nam Cung Quyết nhàng cười bí hiểm.

      Lạc Mộng Khê bừng tỉnh hô: “Tối hôm đó, là chàng dùng vòng tai đó giải huyệt cho ta?” cũng chính là đạo bạch quang đánh trúng ta lúc đó.

      “Thông minh, thời gian còn sớm, chúng ta thôi”. Nam Cung Quyết đem chiếc vòng tai đặt bàn trang điểm, dắt tay Lạc Mộng Khê rất nhanh ra khỏi phòng: Hôm nay, bổn vương phải đem những nhân vật trọng yếu trong kinh thành Thanh Tiêu tiến hành tiêu trừ.

    3. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920

      Chương 98: Bị Nam Cung Quyết khi dễ

      Edit: Hoàng

      Beta: Ishtar

      Hồng Phúc là khách điếm lớn nhất kinh thành Thanh Tiêu, cũng là tửu lâu lớn nhất, Lâm Huyền Sương được Nhạc Địch an bài trong khách phòng ở lầu hai.

      Trong khách phòng.

      Lâm Huyền Sương cùng hắc y nhân đạt thành hiệp nghị, cho nên, nàng cần vội nghĩ biện pháp thiết kế Lạc Mộng Khê, chỉ cần yên lặng chờ đợi chỉ thị cùng thông tin của hắc y nhân đưa tới.

      Lâm Huyền Sương am hiểu y thuật, tinh thông độc dược, nếu nàng muốn giết Lạc Mộng Khê, rất đơn giản, nhưng nếu nàng tự mình động thủ giết bỏ Lạc Mộng Khê nhất định bị Nam Cung Quyết tra ra.

      Đến lúc đó nàng chỉ thể ở lại bên cạnh Nam Cung Quyết, còn có thể trở thành kẻ thù bị Nam Cung Quyết đuổi giết, kết quả như vậy phải là cái nàng muốn.

      Nếu Lạc Mộng Khê chết trong tay hắc y nhân, cùng Lâm Huyền Sương nàng có quan hệ, nàng liền có thể quang minh chính đại ở lại bên cạnh Nam Cung Quyết, bồi vượt qua giai đoạn thương tâm, qua đoạn thời gian khó khăn, vị trí Lạc vương phi này liền vào tay nàng.

      Sau khi dùng xong bữa trưa, Lâm Huyền Sương vẫn giống như bình thường, ra ngoài tản bộ nửa canh giờ liền trở về, vừa vào phòng, liền thấy con bồ câu đưa tin từ bên ngoài cửa sổ bay vào, đậu xuống bàn.

      Bồ câu cả người tuyết trắng, đỉnh đầu có chút sắc hồng, là bồ câu đưa tin chuyên dụng của Dược Vương cốc: Lâm Huyền Sương tuy là con của cốc chủ Dược Vương cốc, nhưng nàng là nữ tử, có rất nhiều chuyện, nếu như phải khẩn cấp cốc chủ cũng muốn nàng tham dự. Việc khó giải quyết bình thường gọi đến nàng.

      Bồ câu đưa tin của Dược Vương cốc vì sao lại bay đến nơi này? Chẳng lẽ Dược Vương cốc xảy ra chuyện?

      Lâm Huyền Sương trong lòng nghi hoặc, bước nhanh lên phía trước, bắt lấy bồ câu, gỡ xuống tờ giấy, mở ra xem, đồng tử hơi co lại, mắt đẹp càng ngưng càng sâu: Tại sao có thể như vậy? Tại sao có thể như vậy? Ta phải làm sao bây giờ?

      Lâm Huyền Sương sắc mặt lo lắng qua lại trong phòng, suy nghĩ biện pháp làm sao cho tốt cả đôi đường.

      biết qua bao lâu, Lâm Huyền Sương dừng lại cước bộ bối rối, mắt đẹp lên tia kiên định, giống như hạ quyết tâm rất lớn, hít sâu một hơi, rất nhanh hướng phía bên ngoài phòng rời .

      Xuống lầu hai, ra khỏi khách điếm Hồng Phúc, Lâm Huyền Sương ngừng lại cước bộ, rất nhanh theo phương hướng biến mất.

      Trong nhã gian lầu hai của trà lâu, Nam Cung Quyết cùng Lạc Mộng Khê ngồi cạnh cửa sổ uống trà, lơ đãng đưa mắt, trông thấy Lâm Huyền Sương kích động rất nhanh về phía trước: “Nam Cung Quyết, có nên cho ngươi điều tra chút, khoảng thời gian trước Lâm Huyền Sương là trở về Dược Vương cốc sau đó trở lại, hay là vẫn chưa hề trở về Dược Vương cốc?”

      Nam Cung Quyết buông xuống chén trà trong tay, đầu cũng ngẩng, trong mắt sâu thấy đáy: “Lâm Huyền Sương căn bản hồi Dược Vương cốc, sau khi rời khỏi Lạc vương phủ, nàng tìm đại trạch ở ngoại ô, ngày trăm y hội chẩn, cũng là nàng thông tri cho Phùng Thiên Cương cùng Nam Cung Phong, bổn vương là dùng long lưỡi làm giả…”

      “Vì sao nàng phải làm như vậy?” Phùng Thiên Cương, Nam Cung Phong, Lâm Huyền Sương đều biết , vì sao lại giúp bọn họ hại Nam Cung Quyết.

      “Đương nhiên là vì bổn vương”. Còn có Mộng Khê nàng!

      Kẻ thù của Lạc Mộng Khê rất nhiều, vẫn phải dựa vào Thanh Tiêu Lạc vương Nam Cung Quyết bảo hộ chu toàn, nếu ở ngày trăm y hội chẩn Nam Cung Quyết thân bại danh liệt, an toàn của Lạc Mộng Khê liền mất bảo đảm, bị cừu gia đuổi giết là chuyện sớm hay muộn.

      Mà Nam Cung Quyết sau khi thân bại danh liệt, trở thành hai bàn tay trắng, nếu lúc đó Lâm Huyền Sương lại đưa tay về phía , chính là cái mà mọi người vẫn hoạn nạn mới biết chân tình, khẳng định cảm kích nàng, thú nàng làm vợ, là chuyện hợp với đạo lí.

      Đáng tiếc, người định bằng trời định, Lâm Huyền Sương thế nào cũng nghĩ tới, Lạc Mộng Khê bị trúng mị dược do hữu hộ pháp của Tuyệt Tình cung chế tạo, mị dược lại làm phát tán kịch độc trong cơ thể, tính mạng nguy trong sớm tối.

      Nam Cung Quyết vì cứu nàng, chuẩn bị hi sinh bản thân mình, lại trong họa được phúc, trị lành chứng bệnh hiểm nghèo của .

      “Vậy chàng tính xử lí Lam Huyền Sương như thế nào?” Nam Cung Quyết mặc dù lớn lên ở thiếu lâm tự, nhưng cũng phải loại từ bi đại phát, có sừu tất báo, có ân tất trả, đó mới chính là con người .

      “Xem ở chút giao tình giữa bổn vương và Lâm cốc chủ, bổn vương dùng bồ câu đưa tin những chuyện phát sinh ở kinh thành cho Lâm cốc chủ, Lâm Huyền Sương giao cho xử lí.”

      Chỉ có lần này, có lần sau nữa, nếu Lâm cốc chủ thể xử lí Lâm Huyền Sương, lại để cho nàng chạy tới kinh thành gây sóng gió, bổn vương tuyệt đối với nàng ta thủ hạ lưu tình.

      Nhìn bộ dáng kích động của Lâm Huyền Sương, sợ là bồ câu đưa tin của Lâm cốc chủ đến, triệu nàng cấp tốc hồi Dược Vương ́c, nội dung bồ câu đưa tin, Nam Cung Quyết có hứng thú, chỉ cần Lâm Huyền Sương rời nơi này, tình liền có thể chấm dứt.

      “Nam Cung Quyết, chàng kéo ta đến đây, chính là để ta nhìn Lâm Huyền Sương rời kinh thành sao?” Nam Cung Quyết vô luận là gặp chuyện gì, đều bất động thanh sắc, bày mưu tính kế, làm cho người ta thấy mà sợ.

      Từ chuyện Lâm Huyền Sương này mà , ta cho rằng cho người điều tra việc này, lại nghĩ đến sớm sai người điều tra xong, nắm giữ lượng lớn tin tức, cũng nghĩ ra biện pháp giải quyết chu toàn.

      “Còn chưa hết đâu, còn có việc khác muốn nàng chứng kiến”. Nam Cung Quyết vừa dứt lời, liền có trận tiếng đập cửa nho vang lên, Bắc Đường Diệp đẩy cửa vào: “Nam Cung Quyết, tìm bổn hoàng tử đến là có chuyện gì?”

      “Cho ngươi cùng Mộng Khê xem diễn.”

      “Diễn cái gì?” Lạc Mộng Khê, Bắc Đường Diệp trăm miệng lời hỏi, trong mắt là tràn đầy nghi hoặc: Nam Cung Quyết muốn ta và Bắc Đường Diệp xem diễn, chẳng lẽ chúng ta làm sai cái gì, hoặc bỏ qua cái gì, Nam Cung Quyết cho chúng ta xem diễn là muốn nhắc nhở chúng ta…

      Nam Cung Quyết đưa mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, khóe miệng giơ lên chút ý cười: “Trò hay sắp bắt đầu, hai người các ngươi, chú ý nhìn xem”.

      Lạc Mộng Khê, Bắc Đường Diệp theo ánh mắt Nam Cung Quyết nhìn lại, đường cái như trước rộn ràng nhốn nháo, người đến người , chiếc xe ngựa hoa lệ từ hướng tây đến.

      Nhìn chiếc xe ngựa quen thuộc, cùng với tên xa phu râu dài màu trắng, trong có vẻ tuổi già sức yếu, Bắc Đường Diệp kinh hô: “Đây là xe ngựa của Tứ di thái”.

       “Bổn vương biết, các ngươi tiếp tục nhìn xuống xem”. Nam Cung Quyết cầm lên ấm trà rót cho mình và Lạc Mộng Khê mỗi người ly trà thơm, khí nóng bay lên, hương trà quanh quẩn chóp mũi, lâu tiêu tán.

      Đôi mắt Lạc Mộng Khê hơi trầm xuống: Tứ di thái bình thường ru rú trong nhà, nhưng gần đây lại thường xuyên xuất đường, dường như có gì đó thích hợp.

      Nhưng ngày hôm qua Bắc Đường Diệp cũng , sai người thầm điều tra nhà của Tứ di thái, vẫn tìm được bóng dáng Phùng Thiên Cương, Nam Cung Phong, bọn họ có ở chỗ của Tứ di thái, hay bọn họ thay đổi phương pháp ẩn trốn mới…

      Lạc Mộng Khê mang theo nghi hoặc sâu, nhìn về phía đường cái, chiếc xe ngựa rất nhanh từ hướng đông đến, đường cái cổ đại độ rộng có hạn, nhưng hai chiếc xe ngựa song song tránh nhau vẫn thành vấn đề….

      Có thể là có việc gấp, cả chiếc xe ngựa từ hướng đông đến và chiếc xe ngựa của Tứ di thái đều chạy rất nhanh….

      Lạc Mộng Khê trong lòng vẫn nghi hoặc khó hiểu: Phùng Thiên Cương có khả năng buông tha con đường bên đại phu nhân, thầm cùng đại phu nhân liên hệ.

      Phùng Thiên Cương thông minh, chắc chắn tìm phương pháp mà người bình thường thể tưởng tượng đến xuất trước mặt mọi người, đồng thời cùng đại phu nhân liên hệ làm mọi người khả nghi…

      Đột nhiên, trong đầu Lạc Mộng Khê linh quang chợt lóe: Phu xe, làm cho người khác nghi ngờ thân phận của , đúng vậy, ta như thế nào lại xem

      “Nam Cung Quyết, ta hiểu chuyện là như thế nào”. Lạc Mộng Khê tự tin tràn đầy.

      “Vậy đem suy đoán của nàng phân tích cho chúng ta cùng nghe ”. Mộng Khê quả nhiên thông minh, nhìn chút liền hiểu, giống như Bắc Đường Diệp, cho tới bây giờ còn hiểu ý tứ trong lời của bổn vương.

      “Phùng Thiên Cương vẫn đều ở bên cạnh Tứ di thái, cùng đại phu nhân liên hệ, thân phận của là xa phu”.

      Lạc Mộng Khê vừa dứt lời, đột nhiên chiếc xe ngựa từ hướng đông tới cùng với chiếc xe ngựa của Tứ di thái đụng vào nhau, khoái mã nhào lên, khiến toa xe bị lật xuống, Tứ di thái từ trong toa xe gian nan đứng lên, mà xe ngựa hoa lệ lại có vài nam tử trẻ tuổi, huy kiếm đánh về phía phu xe của Tứ di thái…

      Xa phu của Tứ di thái tuổi già sức yếu, theo lý thuyết, căn bản thể tránh thoát sát chiêu của những tên nam tử trẻ tuổi kia, nhưng ra ngoài dự đoán của mọi người là, khi trường kiếm sắp đâm tới người xa phu, xa phu đột nhiên huy động mã tiên trong tay, đem mấy người trẻ tuổi bức lui.

      Tung người nhảy, xa phu muốn chạy trốn, thân hình mạnh mẽ nào có nửa điểm giống người tuổi già sức yếu…
      xixon thích bài này.

    4. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920

      Chương 98: Bị Nam Cung Quyết khi dễ

      Edit: Hoàng

      Beta: Ishtar

      Những người trẻ tuổi vốn là vì xa phu mà đến, sao có thể để cho an toàn thoát , mấy trường kiếm vung lên đem bức trở về, mũi kiếm hướng đến người xa phu…

      Lại nghĩ là, trong lúc xa phu đánh nhau bị nam tử trẻ tuổi tập kích, hình dáng quen thuộc ra trước mắt mọi người: Đúng là Phùng Thiên Cương dính chòm râu giả ở cằm.

      Lạc Mộng Khê tiếng động mà cười: Quả nhiên ngoài dự đoán của ta, Phùng Thiên Cương giả trang thành xa phu, ngày hôm qua Tứ di thái xuống xe rời lực chú ý của chúng ta, chính là muốn cho Phùng Thiên Cương có cơ hội rời .

      Chiêu ‘kim thiền thoát xác’ này quả nhiên đủ cao minh, ai có thể nghĩ đến chủ nhân chân chính của chiếc xe ngựa này lại phải là Tứ di thái quần áo hoa lệ, mà là người ăn mặc thô sơ, ai chú ý tới, xa phu.

      Xa phu cũng phải là người của Tứ di thái, mà là Tướng phủ vì đám người Tứ di thái mà chuẩn bị, ở lại Tướng phủ cũng ở lại nơi của Tứ di thái, cho nên Bắc Đường Diệp phái người điều tra chỗ ở của Tứ di thái cũng phát ra Phùng Thiên Cương.

      “Bắc Đường Diệp, loại kết quả này, ngươi ngờ ”. Thanh Nam Cung Quyết bình tĩnh, làm cho người ta nghe ra cảm xúc trong lời của .

      “Bổn hoàng tử, cam bái hạ phong”. Bắc Đường Diệp thua tâm phục khẩu phục: Loại khả năng này, ngờ tới, bất quá, từ trước tới nay Nam Cung Quyết đều thông minh hơn hắn, lúc này cũng cảm giác được là có gì đúng.

      “Xem ra, trong ba người chúng ta, ta cũng phải là người kém nhất”. Lạc Mộng Khê bỗng nhiên mở miệng: “Ít nhất vào thời điểm quan trọng, ta cũng nghĩ đến khả năng này, đoán được chính xác đáp án…”, mà Bắc Đường Diệp ngươi cũng là đoán ra.

      “Lạc Mộng Khê, nàng là phu nhân của Nam Cung Quyết, theo bên người của lâu như vậy, ít nhiều cũng học được chút ít, đoán ra được cách che giấu thân phận của Phùng Thiên Cương cũng có gì kì quái…”

      “Bắc Đường Diệp, ngươi theo bên người Nam Cung Quyết cũng hơn năm năm , ta mới gả cho đến năm tháng, theo lý thuyết, ngươi phải học được ở chỗ hiều hơn mới đúng, sao lần này…” ngươi còn thông minh bằng ta.

      “Thân phận hai chúng ta bất đồng, nàng là thê tử của , bổn hoàng tử chỉ là bằng hữu, vợ chồng với nhau là có gì bí mật, Nam Cung Quyết cũng keo kiệt, cái gì cũng dạy cho nàng”.

      “Đối với bằng hữu, vẫn là có chút tâm tư riêng, giấu giếm chút kĩ năng, có dạy cho bổn hoàng tử…”, cho nên suy luận của bổn hoàng tử mới có thể kém nàng.

      Lạc Mộng Khê cúi đầu uống trà, đối với lời của Bắc Đường Diệp từ chối cho ý kiến: Nam Cung Quyết tâm tư kín đáo, tâm cơ thâm trầm, mặt ngoài như chút nào để ý, thực tế cũng thầm an bài tốt hết thảy, đem đối thủ đánh cho kịp trở tay, nếu đối địch với người như vậy, vẫn biết là phúc hay là họa…

      “Nam Cung Quyết, mấy tên trẻ tuổi công kích Phùng Thiên Cương là do chàng an bài ?” Xem thân thủ bọn , hẳn là thị vệ vương phủ.

      “Đúng vậy, bổn vương an bài bọn họ lật tẩy Phùng Thiên Cương.”

      “Vậy chàng tính xử lí Phùng Thiên Cương như thế nào?” Đây mới là vấn đề mà Lạc Mộng Khê quan tâm, Nam Cung Phong thất thế, Phùng Thiên Cương cũng bị tước bỏ tư cách quốc sư trở thành bình dân, Phùng Thiên Cương là kẻ thù của Nam Cung Quyết và Lạc Mộng Khê, Nam Cung Quyết có thể tùy tiện tìm cái lí do mà giết .

      “Giết”, Nam Cung Quyết chút do dự ra chữ này, ánh mắt càng thâm trầm, thoáng lệ quang: Đối với địch nhân, cho tới bây giờ bổn vương vẫn hiểu từ ‘nương tay’ viết như thế nào.

      Phùng Thiên Cương đứng về phía Nam Cung Phong, chỉ cần hai người họ còn sống, vì ngôi vị hoàng đế ngừng thiết kế hãm hại Nam Cung Quyết.

      Là hai người bọn tâm sinh ác niệm, tâm ngoan thủ lạt trước, đừng trách Nam Cung Quyết nể tình cũ, trảm thảo trừ căn.

      Tình huynh đệ, tình quân thần, Nam Cung Phong, Phùng Thiên Cương khi giết Nam Cung Quyết cũng chưa từng nghĩ qua, nay Nam Cung Quyết vì sao lại phải để ý vấn đề này.

      Võ công Phùng Thiên Cương mặc dù cao, nhưng hai đấm khó địch bốn tay, hơn nữa thị vệ vương phủ võ công cũng kém, Phùng Thiên Cương dần dần ở thế hạ phong.

      Có lẽ là vì mệnh lệnh của Nam Cung Quyết, bọn thị vệ chiêu chiêu ngoan độc, chút nào lưu tình, muốn đẩy Phùng Thiên Cương vào chỗ chết.

      Phùng Thiên Cương thân là quốc sư Thanh Tiêu, cho đến bây giờ đều cao cao tại thượng, chỉ có đuổi giết người khác, nào đến phiên người khác đuổi giết .

      Thế nhưng hôm nay lại bị những tiểu bối vô danh này vây khốn, mặt lộ vẻ lo lắng cùng ngoan độc, nếu là bình thường, khẳng định hạ lệnh đem bọn thị vệ này bầm thây vạn đoạn.

      Nay Phùng Thiên Cương thất thế, trong tay thể dùng binh, bị bọn thị vệ đánh chỉ có thể chống đỡ, thể hoàn thủ, như vậy bị giết chỉ là chuyện sớm hay muộn.

      Phùng Thiên Cương, thể tưởng được ngươi đường đường là quốc sư Thanh Tiêu, uy phong lẫm lẫm, thế nhưng lúc này lại bị đánh cho thể chống đỡ, ngồi chờ tử vong, bị người khắp nơi đuổi giết, chịu đủ khổ sở. Này cũng là do ngươi tự tìm.

      Nếu ngươi hảo hảo làm quốc sư của ngươi, vì dân chúng Thanh Tiêu mà tạo phúc, bây giờ, ngươi vẫn là người mọi người, là quốc sư được mọi người tôn kính.

      đến bước đường hôm nay cũng thể trách người khác, muốn trách cũng chỉ có thể trách ngươi, tâm ngoan thủ lạt, vọng tưởng giúp kẻ khác cướp ngôi vị hoàng đế, cái gì thuộc về ngươi, đừng nên vọng tưởng.

      Ngay lúc Lạc Mộng Khê, Bắc Đường Diệp chờ xem Phùng Thiên Cương bị giết như thế nào, vẫn đứng bên xem cuộc chiến Tứ di thái đột nhiên ra tay công kích hướng thị vệ vương phủ.

      Bọn thị vệ tinh lực đều tập trung người Phùng Thiên Cương, hề lưu ý Tứ di thái, đột nhiên bị công kích lui về sau vài bước.

      “Quốc sư, người trước, nơi này giao cho ta”. Quay lại nhìn hướng thị vệ vương phủ, ánh mắt Tứ di thái trở nên sắc bén, chút nào sợ hãi, làm sao còn bộ dáng Tứ di thái ôn nhu yếu ớt.

      “Cẩn thận”, Phùng Thiên Cương cũng nhiều, dặn dò tiếng, rất nhanh phi thân rời : Thị vệ Lạc vương phủ là muốn giết , hẳn làm khó Tứ di thái…

      “Tứ di thái biết võ công?” Bắc Đường Diệp kinh hô: là nhìn người thể chỉ nhìn tướng mạo, Tứ di thái ôn nhu nhàn tĩnh, cử chỉ tao nhã, giống như thiên kim tiểu thư, nghĩ tới thế nhưng lại là võ lâm cao thủ.

      Nam Cung Quyết và Lạc Mộng Khê đối với chuyện này có phản ứng quá lớn, bởi vì hai người sớm đoán được Tứ di thái có võ công: Nữ nhân tướng phủ, có ai đơn giản, Đại phu nhân, Tam phu nhân đều biết võ công, Tứ di thái có võ công cũng có gì kì quái, nếu đoán sai, Tứ di thái cũng là thế lực trong tối của đại phu nhân, có võ công mới là lạ.

      Thị vệ Lạc vương phủ chính là do Nam Cung Quyết tự mình huấn luyện, võ công cùng năng lực phản ứng thị vệ bình thường thể sánh bằng, Tứ di thái muốn ngăn cản bọn họ để cho Phùng Thiên Cương thoát , căn bản là có khả năng.

      Hai thị vệ lưu lại đối phó Tứ di thái, những thị vệ còn lại nhanh chóng đuổi sát theo Phùng Thiên Cương: Muốn chạy trốn, dễ dàng như vậy.

      Trong nhã gian của trà lâu, Bắc Đường Diệp buông chén trà trong tay: “Phùng Thiên Cương và bọn thị vệ đều rồi, chúng ta có muốn theo xem náo nhiệt hay ?”

      “Muốn xem ngươi tự mình xem, bổn vương cùng Mộng Khê mệt mỏi, hồi phủ nghỉ ngơi”. Nam Cung Quyết đứng lên, lôi kéo bàn tay bé của Lạc Mộng Khê, động tác thân mật, cũng quay đầu lại tiêu sái ra khỏi nhã gian, lưu lại mình Bắc Đường Diệp trong phòng tức giận tận trời.

      “Bổn hoàng tử cũng ngồi trong này, vậy mà hai người bọn họ xem bổn hoàng tử như tồn tại”. Bất quá, sau khi thành thân Nam Cung Quyết thay đổi rất lớn, chẳng lẽ cùng với người thương ở chung chỗ, hạnh phúc đến vậy.

      Khi Nam Cung Quyết xử lí tình, tuy rằng vẫn bình tĩnh như trước, nhưng đáy mắt ưu thương hoàn toàn biến mất, khí chất u buồn cũng hoàn toàn thấy bóng dáng.

      Nhìn ánh mắt thể che dấu hạnh phúc, thậm chí trong mắt vẫn luôn mang theo ý cười, thành thân hạnh phúc như vậy sao, lại có thể làm thay đổi hẳn người.

      Ra khỏi trà lâu, Nam Cung Quyết lôi kéo Lạc Mộng Khê về một hướng khác, Lạc Mộng Khê trong lòng nghi hoặc: “Nam Cung Quyết, đây cũng phải đường trở về vương phủ a?”

      Con đường này phải chỉ hai lần, khả năng nhầm đường tính lớn, chẳng lẽ Nam Cung Quyết có việc muốn làm…

      “Thời gian còn sớm, chúng ta trở về vương phủ”. Nam Cung Quyết vẫn chưa dừng lại cước bộ, bàn tay nắm tay nhỏ bé của Lạc Mộng Khê bất giác siết chặt hơn.

      trở về vương phủ, vậy muốn đâu? Nhìn Nam Cung Quyết thần sắc ngưng trọng, Lạc Mộng Khê cũng hỏi , cho dù có hỏi cũng vô dụng, khẳng định : “Khi đến nơi, tự khắc nàng biết”

      “Nam Cung Quyết, chàng cảm thấy thị vệ vương phủ có thể giết chết Phùng Thiên Cương ?”

      biết Phùng Thiên Cương bỏ chạy như thế nào, nhìn bộ dáng Nam Cung Quyết chút lo lắng, chẳng lẽ đoán được kết quả của Phùng Thiên Cương, cũng chuẩn bị tốt, nơi chúng ta , phải là nơi mà Phùng Thiên Cương đặt chân .

    5. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920

      Chương 98: Bị Nam Cung Quyết khi dễ

      Edit: Hoàng

      Beta: Ishtar

      “Phùng Thiên Cương dễ dàng chết như vậy”. Nam Cung Quyết mặn nhạt .

      “Ý của chàng là thị vệ vương phủ giết được ?” Nam Cung Quyết giống như biết chuyện gì đó, lại cũng tính cho ta biết.

      Nam Cung Quyết dừng lại cước bộ, thân thủ đem Lạc Mộng Khê ôm vào trong ngực: “Mộng Khê, chúng ta tại đến chuyện này nữa, bổn vương mang nàng đến nơi”

      Lạc Mộng Khê vốn định thốt ra “Chỗ nào?”, nhưng lại nghĩ đến khả năng giữ bí mật của Nam Cung Quyết, lời đến bên miệng lại bị nàng nuốt trở vào.

      “Mộng Khê, như thế nào nàng hỏi đó là chỗ nào?”, Nam Cung Quyết mắt lộ ra nghi hoặc, bàn tay khẽ vuốt trán Lạc Mộng Khê: có bị phong hàn, Mộng Khê như thế nào im lặng như vậy….

      “Vốn cũng muốn hỏi, nhưng lại nghĩ rằng có hỏi chàng cũng ”. Vì thế, nên thèm mở miệng.

      đến Phùng Thiên Cương, Lạc Mộng Khê nghĩ đến Đại phu nhân cùng Lạc thừa tướng: “Nam Cung Quyết, chàng cự tuyệt điều kiện của Lạc Hoài Văn, chàng nghĩ tìm ai hợp tác?”

      biết Lạc Hoài Văn đối với Mai Nhược Vân đến tột cùng là tâm, hay vẫn là có mục đích khác, thế nhưng lại muốn người ta giúp Tuyệt Tình cung trộm tro cốt…

      Nam Cung Quyết trực tiếp trả lời mà hỏi lại câu: “Dõi mắt toàn bộ Thanh Tiêu, ngoài bổn vương ra, còn có ai có thể chống đỡ được cùng Tuyệt Tình cung?”

      Lãnh Tuyệt Tình cùng Nam Cung Quyết, Lăng Khinh Trần, Hạ Hầu Thần được xưng tụng là tuyệt thế tứ công tử, có thể ngang sức với Lãnh Tuyệt Tình, cũng chỉ có Nam Cung Quyết, Lăng Khinh Trần, Hạ Hầu Thần ba người, Nam Cung Quyết, Lăng Khinh Trần đều có khả năng giúp đỡ Lạc Hoài Văn, vậy chỉ còn lại Hạ Hầu Thần…

      Đổi tới đổi lui, Lạc Hoài Văn vẫn là hợp tác với địch nhân lớn nhất của Nam Cung Quyết.

      “Nam Cung Quyết, Lạc Hoài Văn ở Thanh Tiêu có sức ảnh hưởng rất lớn tới bá quan văn võ, nếu cùng Hạ Hầu Thần hợp tác, đối với chàng thực bất lợi…”

      “Yên tâm, trong lòng bổn vương hiểu , cũng làm tốt chuẩn bị”. Lạc Hoài Văn cùng Hạ Hầu Thần muốn ở Thanh Tiêu gây nên sóng gió, dễ dàng như vậy.

      Trong trà lâu của Tuyệt Tình cung, Lãnh Tuyệt Tình ngồi trong phòng mình uống rượu, bàn cũng có vài vò rượu , trong phòng tràn ngập mùi rượu, lời của Lăng Khinh Trần ngừng quanh quẩn bên tai…

      năm sau, khi Lạc Mộng Khê biết được chân tướng, thực hận ta cả đời sao?

      Lại bưng lên chén rượu, đưa đến bên miệng, nhưng trong chén rượu lại lên dung nhan tuyệt mỹ của Lạc Mộng Khê: “Mộng Khê”.

      Lãnh Tuyệt Tình thầm than tiếng, bàn tay to dùng sức chút, chỉ nghe ‘tạp’ tiếng, chén rượu trong tay bị bóp nát, rượu chảy ra tay, những mảnh chén cũng theo đó rơi xuống.

      Lòng bàn tay chậm rãi chảy ra từng giọt máu, dần dần trộn lẫn trong rượu mà chảy xuống…

      Khóe miệng giương lên tia cười chào phúng, đáy mắt Lãnh Tuyệt Tình lên chua sót cùng ưu thương càng đậm: Mộng Khê, ta lừa nàng, cũng là bất đắc dĩ, nàng tha thứ ta sao?

      Khóe mắt lên thân ảnh màu đen, Lãnh Tuyệt Tình trong phút chốc hoàn hồn, đột nhiên quay về phía cửa sổ: “Người nào?”

      Cùng lúc tiếng nói phát ra, thân ảnh thon dài màu trắng của Lãnh Tuyệt Tình cũng đến ngoài cửa sổ, xa xa đạo thân ảnh màu đen rất nhanh xa, Lãnh Tuyệt Tình mâu quang trầm xuống, lắc mình đuổi theo.

      Thân ảnh màu đen dùng khinh công rất nhanh, xem ra phải là đến thám thính tình Tuyệt Tình cung, hẳn là trùng hợp qua cửa sổ chỗ Lãnh Tuyệt Tình, bị phát .

      Lãnh Tuyệt Tình cũng phải là người thích xen vào chuyện của người khác, hơn nữa chuyện giữa và Lạc Mộng Khê cũng làm cho tâm phiền ý loạn, biết được hắc y nhân cũng phải vì mình mà đến, đương nhiên cũng muốn để ý.

      muốn xoay người rời , lại thấy tên hắc y nhân hạ xuống khu nhà, Lãnh Tuyệt Tình lại biết, đây chính là dịch quán chỗ Hạ Hầu Thần ở: Hắc y nhân này là người của Hạ Hầu Thần hay là người giám thị ?

      Đối với cách làm người của Hạ Hầu Thần, Lãnh Tuyệt Tình cũng có biết , hai. Việc Hạ Hầu Thần thầm tập kết người đối phó với Nam Cung Quyết, Lãnh Tuyệt Tình cũng có nghe qua ít, mục đích Hạ Hầu Thần đối phó với Nam Cung Quyết rất đơn giản, là vì Lạc Mộng Khê.

      Phàm là chuyện có liên quan đến Lạc Mộng Khê, Lãnh Tuyệt Tình cũng dễ dàng bỏ qua: Nếu đến đây cũng ngại xuống nhìn xem, chừng trong lúc vô tình lại biết tin tức gì trọng yếu….

      Hắc y nhân lọt vào sân sau, trong nháy mắt thấy bóng dáng, Lãnh Tuyệt Tình vẫn chưa để ý, vừa xuống mặt đất, liếc nhìn khắp nơi, rồi tiếng động hướng phòng khách đến: Trong phòng khách có động tĩnh!

      “Chuyện bổn tướng cùng với Hạ Hầu thái tử, biết Hạ Hầu thái tử nghĩ như thế nào?” Lãnh Tuyệt Tình nghe ra, đây là thanh Lạc Hoài Văn: Lạc thừa tướng, làm sao lại có thể ở trong này?

      “Điều kiện của Lạc thừa tướng xác thực mê người, bản cung quyết định đáp ứng điều kiện của Lạc thừa tướng, vì Lạc thừa tướng Tuyệt Tình cung thu hồi tro cốt phu nhân, bất quá, cũng mong Lạc thừa tướng tuân thủ hứa hẹn, giúp bản cung đạt được giang sơn Thanh Tiêu…”

      “Đó là đương nhiên, Hạ Hầu thái tử xin yên tâm, bổn tướng được làm được…”

      Lãnh Tuyệt Tình trong lòng cả kinh, đột nhiên nâng lên mí mắt, trong đầu ra chuyện tả hữu hộ pháp với : Lạc Mộng Khê đều là , Lạc Hoài Văn thực muốn lẻn vào Tuyệt Tình cung, đào trộm tro cốt Mai Nhược Vân, vậy mà ta lại nghĩ rằng Mộng Khê là vì giáo huấn tả hữu hộ pháp, cố ý tiết lộ tin tức giả cho bọn , làm cho bọn họ tốn công…

      Lạc Hoài Văn bí hiểm, Hạ Hầu Thần lại quỷ kế đa đoan, nêu hai người này hợp tác đối phó Tuyệt Tình cung, vậy cơ nghiệp trăm năm của Tuyệt Tình cung, có uy hiếp…

      Bên này, Nam Cung Quyết đưa Lạc Mộng Khê đến nơi có phong cảnh tuyệt đẹp, non xanh, nước biếc, trời xanh, mây trắng: “Nam Cung Quyết, chàng dẫn ta tới nơi này làm gì, ngắm phong cảnh sao?”, nếu luận cảnh sắc, vẫn là trong sơn cốc kia cảnh sắc xinh đẹp hơn.

      Trong đầu Lạc Mộng Khê ra hình ảnh chính mình cùng Nam Cung Quyết ở trong sơn cốc: Ở nơi đó thoải mái khoái hoạt, vô ưu vô lự, giống như sống trong tiên cảnh, giống nơi này, chỉ có lục đục với nhau, ngươi lừa ta gạt…

      phải, bổn vương là muốn thử xem sát chiêu của nàng”. Nhìn xem khi nàng gặp được đám người Lăng Khinh Trần, cơ hội thoát có bao nhiêu.

      ra là thế! Ánh mắt Lạc Mộng Khê hơi đổi, kế hoạch tà ác dưới đáy lòng dần thành hình: Nam Cung Quyết mỗi ngày khi dễ ta, hôm nay, ta rốt cục có thể vì chính mình báo thù…

      “Xem chiêu!” chờ Nam Cung Quyết kịp những lời khác, Lạc Mộng Khê huy động chủy thủ trong tay, xuất chiêu qua, may mắn thân pháp của Nam Cung Quyết rất nhanh, nếu khẳng định bị Lạc Mộng Khê đánh lén.

      “Mộng Khê, nàng đánh lén bổn vương”. Nam Cung Quyết lắc mình tránh thoát sát chiêu của Lạc Mộng Khê, chỉ tiếp chiêu, hoàn thủ.

      Mộng Khê chiêu thức quỷ dị, hơn nữa có khuynh hướng đánh lén những ám chiêu, nếu phải biết Mộng Khê là tướng phủ đại tiểu thư, mười mấy năm qua vẫn ở trong tướng phủ, chưa từng nơi khác, bổn vương cũng nghĩ, nàng là sát thủ…

      “Sử dụng sát chiêu, xuất kì bất ý, nếu để cho người ta biết được chiêu thức của nàng vậy sao có phần thắng?”

      Lạc Mộng Khê , đồng thời trong tay cũng là chiêu nhanh hơn chiêu, chiêu thức Nam Cung Quyết dạy nàng, được nàng phát huy vô cùng nhuần nhuyễn: Nam Cung Quyết, lúc này đây ta khiến cho chàng biết cái gì kêu là chật vật chịu nổi…

      Bất quá, Lạc Mộng Khê so với Nam Cung Quyết kém rất nhiều, tuy rằng Lạc Mộng Khê dùng hết toàn lực, vẫn thể thắng được Nam Cung Quyết, bàn tay Nam Cung Quyết lướt qua chủy thủ của Lạc Mộng Khê, đem nó đặt ngay chiếc cổ mảnh khảnh của Lạc Mộng Khê, thành công thấy được đáy mắt đầy lửa giận của Lạc Mộng Khê.

      “Mộng Khê, biết vì sao lúc trước bổn vương chỉ chống đỡ mà có hoàn thủ hay ?”

      “Là vì thử chiêu thức của ta, cùng với quy luật ra chiêu”. Ở hiện đại Lạc Mộng Khê là đặc công, đối với việc này tự nhiên cũng biết: Địch bất động ta bất động, địch nếu động ta trước động.

      Lấy tĩnh chế động, lấy vô chiêu đối hữu chiêu, là võ học cảnh giới cao nhất.

      “Nếu biết, vì sao còn để cho bổn vương bắt lấy nhược điểm?” Nếu lúc này đứng trước mặt nàng là Lăng Khinh Trần hoặc Hạ Hầu Thần, nàng bị bắt rồi.

      “Chiêu thức có thập toàn thập mỹ, chỉ cần là chiêu, đều có nhược điểm, Nam Cung Quyết, chàng có thể đem chiêu thức cải tiến hay , làm cho nó giảm bớt nhược điểm, hoặc là có thể làm cho người ta trong thời gian ngắn thể tìm thấy nhược điểm”.

      Kể từ đó, có thể trong lúc chưa tìm được nhược điểm, đem đả bại hoặc chạy thoát.
      xixon thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :