1. Quy định post bài trong Khu Edit – Beta – Convert

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] dấu cách - [Tên tác giả] (Update chương)

    Hình bìa truyện

    Tác giả

    Thể loại

    Số chương

    Nguồn convert (nếu có)

    Tên Editor & Beta

    Nick Facebook, Mail liên lạc

    Đặc biệt: 1 editor ko được mở quá 3 Topic

    Quy định cho editor

    Box Edit – Beta – Convert chỉ đăng những truyện edit, beta, convert của Cung; không đăng truyện sưu tầm của trang khác trong Box.

    Chủ topic chịu trách nhiệm hoàn thành topic, không drop, không ngưng edit quá 1 tuần. Trường hợp không theo tiếp được truyện thì phải báo với Ad hoặc Mod quản lí Box lý do không thể theo tiếp và để BQT tiếp nhận.

    Nếu drop không có lý do sẽ bị phạt theo quy định của cung: Link

    Mỗi topic nên đặt 1 lịch post theo tuần hoặc tháng để member dễ theo dõi. Nếu post 1 tuần 10c sẽ được tặng thêm 100 ruby (liên hệ với quản lý của box để được thưởng)

    Khi hoàn thành nên vào Topic báo danh để được thưởng điểm thêm. Điểm thưởng là gấp 2 lần số điểm được hưởng của cả bộ. Ví dụ:

    Bạn edit 1 bộ 100c nhận được 1000 ruby thì sẽ được thưởng 2000 ruby.

    Quy định Đối với Readers:

    Comt thân thiện, comt nhắc nhở truyện nhẹ nhàng

    Không comt với những lời lẽ quá khích, sử dụng ngôn từ đả kích editor, nhân vật, tác giả...

    Không comt gây war, hối truyện thiếu thiện cảm

    Nếu vi phạm lần đầu nhắc nhở. Lần sau -10ruby\lần

    Không comt thanks (trường hợp muốn thanks editor thì nhấn like để ủng hộ)

    Quản lý box Truyện Edit&Beta:

    lolemcalas, haruka, Hằng Lê, Ngân Nhi

Lạc Vương Phi - Mạn Diệu Du Li (128.16/128c) END

Thảo luận trong 'Cổ Đại Hoàn'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920

      Chương 105: Kinh biến

      Edit: Hoàng

      Beta: Ishtar

      Pháp đàn cùng Phùng Thiên Cương, Nam Cung Phong tất cả đều biến mất thấy, trước mắt cảnh sắc thay đổi, phòng biến mất thấy, trong nháy mắt, là cả sảnh đường tân khách, ăn uống linh đình.

      Hạ Hầu Thần tay cầm chén rượu, mang theo nụ cười, cùng người tán gẫu đến vui vẻ, biết, còn tưởng rằng đối với tân nương Lạc Thải Vân này thực vừa lòng.

      “Bang, bang phanh”, ba đạo thân ảnh từ trời giáng xuống, rơi xuống bàn của các tân khách, các tân khách hoảng sợ rất nhanh tránh xa mấy bước, nhìn những người từ trời giáng xuống biết là thần thánh phương nào.

      Bàn ăn bị đánh vỡ, toàn thân vì thế mà dính đầy đồ ăn chính là ba người Nam Cung Phong, Phùng Thiên Cương, Lạc Tử Hàm.

      Nam Cung Phong, Phùng Thiên Cương là bình dân, hai người biến mất đoạn thời gian, nay lại lấy bộ dạng chật vật như vậy xuất trước mắt mọi người, mọi người trừ bỏ chán ghét chính là khinh bỉ cùng khinh thường: “Đây phải là Phùng quốc sư cùng Nam Cung Phong sao, như thế nào lại từ trời giáng xuống?” tân khách vẻ mặt kinh ngạc.

      “Người ta hẳn là tu tiên, từ vị trí vương gia, quốc sư cao quý rơi xuống, dù thế nào cũng phải tu tiên, hướng về phía trước mà , bằng , cuộc sống bình dân, họ làm sao quen được a”. người mang ngữ khí trào phúng.

      “Này tu tiên như thế nào còn mang theo tân nương tử?” người khó hiểu: “Đó là Lạc phủ nhị tiểu thư a, Lạc Nhị tiểu thư chê cảnh vương gia nay là bình dân, nguyện ý gả cho …”

      đúng a, giá y Lạc Nhị tiểu thư mặc, chính là sườn phi Hạ Hầu thái tử mặc vừa rồi, ngươi xem, phía còn thêu kí hiệu của Tây Lương quốc, nam nữ Thanh Tiêu thành thân, cũng thêu loại này …” tân khách khó hiểu.

      “Ý của ngươi là Lạc Nhị tiểu thư thay Lạc tứ tiểu thư xuất giá, bị Cảnh vương gia biết, kết hợp với quốc sư đến cướp người, Lạc nhị tiểu thư phản kháng, ba người liền như vậy rơi xuống trước mặt chúng ta…”

      đến việc này, trước tiên phải biết vì sao Lạc nhị tiểu thư lại thay Lạc tứ tiểu thư xuất giá…”

      Cách đó xa, ra khỏi trận Lãnh Tuyệt Tình cùng Bắc Đường Diệp rất nhanh tới, nhìn Lạc Mộng Khê được Nam Cung Quyết ôm trong ngực, Lãnh Tuyệt Tình mâu quang mất tự nhiên lóe lên, rất nhanh lại khôi phục bình tĩnh.

      Ánh mắt tất cả mọi người đều tập trung đám người Lạc Tử Hàm, ai chú ý tới Nam Cung Quyết cùng Lạc Mộng Khê, cho nên Nam Cung Quyết tìm chỗ ai chú ý, ôm lấy Lạc Mộng Khê.

      Thân thủ tháo xuống khăn che mặt của Lạc Mộng Khê, nhìn khuôn mặt Lạc Mộng Khê có chút tái nhợt, Nam Cung Quyết phi thường đau lòng, bàn tay to lặng lẽ cầm lấy cổ tay Lạc Mộng Khê, vì nàng bắt mạch, Nam Cung Quyết đối với y thuật phải tinh thông, nhưng vẫn có biết chút ít.

      Ánh mắt Lạc Mộng Khê vẫn chăm chú nhìn vào đám người Lạc Tử Hàm bị mọi người vây chung quanh, chú ý tới động tác của Nam Cung Quyết.

      Nam Cung Dạ sau khi cùng Nam Cung Quyết tách ra, liền toàn lực chạy tới tìm Hạ Hầu Thần, lại nghĩ ở giữa đường bị vài tên thị vệ lợi hại cuốn lấy, cùng bọn họ đánh nhau nửa ngày, lại cũng thể thoát thân, lúc sau, có hai người đột nhiên rời , mới có thể thoát ra, chạy tới nơi này muộn…

      “Nam Cung Quyết, hết thảy chuyện này, đều là ngươi an bài tốt ”, nhìn Lạc Tử Hàm thân dính đầy canh thịt, chật vật chịu nổi, cùng với hai người đứng trong đó, cùng bộ dạng chật vật là Phùng Thiên Cương và Nam Cung Phong, Lạc Mộng Khê tiếng động cười lạnh: Ba người các ngươi cũng có ngày hôm nay.

      “Đúng vậy”, Nam Cung Quyết lặng lẽ buông cổ tay bé của Lạc Mộng Khê, chuyển lại nắm bàn tay bé của nàng: May mắn, mẫu tử bình an, hai tên thị vệ khốn kiếp, thể thay Mộng Khê ứng phó Nam Cung Phong sao, muộn như thế mới ra tay, hại Mộng Khê thiếu chút nữa động thai khí.

      “Ta vì Hạ Hầu Thần tặng vở diễn, chúng ta chậm rãi xem, có vài bí mật sắp được công bố”. Nam Cung Quyết tràn đầy tự tin, đáy mắt hàn quang thoáng : thể tưởng được Lạc Tử Hàm lại ngoan độc như vậy, Mộng Khê ở tướng phủ nhiều năm như vậy còn có thể hoàn hảo tổn hao gì, đúng là kì tích.

      Phùng Thiên Cương, Nam Cung Phong đều là cao thủ, tình bại lộ, hai người tự nhiên là muốn rời , thân chật vật dưới ánh mắt khinh thường của mọi người, hai người vận dụng khinh công rất nhanh rời .

      Lạc Tử Hàm cũng định học hai người, muốn nhanh chóng chạy , lại bị Hạ Hầu Thần gọi lại: “Lạc nhị tiểu thư, xin dừng bước”.

      Phùng Thiên Cương, Nam Cung Phong đem tình làm hỏng, Hạ Hầu Thần hết sức tức giận: Phùng Thiên Cương, Nam Cung Phong, hai kẻ này là ngu ngốc, việc như vậy đều làm xong, biết trước bản cung thu nạp bọn họ, mặc cho bọn họ tự sinh tự diệt.

      Lúc này, tình liên quan đến danh dự Hạ Hầu Thần, thể ra mặt, tao nhã đẩy ra mọi người, chậm rãi tới trước mặt Lạc Tử Hàm, chậm rãi hỏi: “Bản cung thú là Lạc tứ tiểu thư, vì sao nhị tiểu thư lại mặc giá y bản cung đưa đến Tướng phủ?”

      “Bởi vì…ngày hôm qua trời mưa, tứ muội bị nhiễm phong hàn, bệnh thể đứng dậy, nhưng muội ấy lại muốn làm cho Hạ Hầu thái tử mất mặt, liền cầu Tử Hàm thay muội ấy xuất giá, sau khi trời tối, thân thể của muội ấy tốt hơn, lại đem đổi với Tử Hàm…”

      Lý do này ra tuy rằng gượng ép chút, nhưng cũng là vì tướng phủ coi trọng hôn lễ lần này, nhị tiểu thư thay tứ tiểu thư lập gia đình, cũng là bất đắc dĩ, nếu Lạc Tử Hàm Lạc Thải Vân đào hôn, nàng ta gả thay, chỉ có tướng phủ mất hết mặt mũi, còn đắc tội với Hạ Hầu Thần.

      là như vậy sao?” Hạ Hầu Thần giống như hỏi, lại giống như lầm bầm lầu bầu, ánh mắt lãnh lên tia ý cười hiểu : Bệnh nặng, gả thay, các ngươi cho bản cung là đứa ngốc, tùy ý các ngươi đùa giỡn.

      “Đương nhiên, Tử Hàm cần thiết phải lừa gạt thái tử, nếu điện hạ tin, có thể tướng phủ nhìn chút, tứ muội lúc này, hẳn là thân thể tốt lên nhiều, có thể xuống giường lại…”

      Lạc Tử Hàm đúng là chuyên gia dối trời sinh, những lời dối này từ trong miệng nàng ta ra mà mặt chút đổi sắc, tâm loạn.

      Lạc Thải Vân ở tướng phủ, nhưng Hạ Hầu Thần lại tới đó, bí mật này cũng chỉ có mình biết, là người thông minh, tự nhiên đem chuyện này lung tung, nếu , người bị hủy danh dự là chính

      khi như vậy, vậy bản cung theo nhị tiểu thư…” hồi tướng phủ chuyến…

      Lời Hạ Hầu Thần còn chưa dứt, giọng bén nhọn mang theo phẫn nộ của nữ tử vang lên: “Lạc Tử Hàm dối”. Nghe vậy, mọi người theo bản nang hướng về thanh truyền đến nhìn lại.

      Lạc Tử Hàm nguyên bản là vui mừng khi đúng như mình dự tính, sau khi nghe được giọng nữ kia, cả người giật mình, chỉ nghe oanh tiếng, trong đầu nhất thời trống rỗng: Nàng ta, thế nhưng còn sống, điều này sao có thể…
      xixonbluestar thích bài này.

    2. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920

      Chương 106: Xạ hương hại thai nhi

      Edit: Hoàng

      Beta: Ishtar
      Người tới là nữ tử ngồi xe lăn, được thị vệ trợ giúp chậm rãi tiến vào trước mắt mọi người: Khuôn mặt tiều tụy, môi tái nhợt hề có chút huyết sắc, hai mắt đỏ đậm, trong mắt lên lửa giận, nếu ánh mắt có thể giết người, vậy Lạc Tử Hàm bị nàng ta nhìn chằm chằm, sợ là phải chết đến ngàn lần.

      Nàng phải người khác, đúng là người bị Lạc Tử Hàm thuê người giết, Lạc Thải Vân: “Lạc Tử Hàm, ta còn sống, ngươi thể tưởng tượng nổi ”.

      Lạc Tử Hàm xác thực da mặt đủ dày, chỉ ngắn ngủi khiếp sợ qua khôi phục bình tĩnh: “Tứ muội, nơi này tân khách rất đông, tỷ muội chúng ta nên chuyện như vậy, tứ muội bệnh nặng, tỷ tỷ bất đắc dĩ thay ngươi xuất giá, nay tứ muội bệnh nặng khỏi, nhị tỷ ta cũng có thể yên tâm lui thân…”

      Lạc Tử Hàm xoay người muốn , thị vệ phụ giúp Lạc Thải Vân nháy mắt đến trước mặt nàng ta, chặn đường của nàng ta: “Lạc Tử Hàm, ngươi muốn nhân cơ hội đào thoát sao?”

      Lạc Tử Hàm mâu quang hơi trầm xuống, làm bộ như hiểu: “Tứ muội có ý gì?”

      Lạc Thải Vân trong mắt lửa giận thiêu đốt: “Lạc Tử Hàm, dám làm phải dám nhận, lúc trước ngươi đem ta lừa ra khỏi Tướng phủ, cũng sai người đuổi giết ta, nếu dám làm, sao dám thừa nhận?”

      “Nếu ngươi muốn làm sườn phi của Hạ Hầu Thần, cũng có thể thẳng với tứ muội, tứ muội nhất định thành toàn cho ngươi, nhưng là, ngươi vì sao lại gạt ta, phái người giết ta…”

      câu cuối cùng, Lạc Thải Vân đề cao lượng, thanh bén nhọn sâu làm màng nhĩ mọi người run lên, mọi người nhịn được nghị luận:

      “Sao lại thế này? Lạc nhị tiểu thư vì vị trí sườn phi, đem Lạc tứ tiểu thư lừa ra Tướng phủ, lại phái người đuổi giết nàng ấy, ta có nghe lầm …”

      người tỏ vẻ nghi hoặc: Lạc nhị tiểu thư nhìn qua giống như người thông hiểu lễ nghĩa, ôn nhu thiện lương, tiểu thư khuê các, sao có thể làm ra việc ti bỉ hiểm này.

      có nghe sai a, Lạc tứ tiểu thư đúng là như vậy…” Tên còn lại trả lời.

      Tri nhân tri diện bất tri tâm, mỹ nhân như rắn rết, mặt ngoài là ôn nhu thiện lương, về phần đến tột cùng nàng ta đánh chủ ý gì, chỉ có trong lòng nàng ta mới

      Nam Cung Quyết cùng Lạc Mộng Khê nhìn nhau liếc mắt cái, gì, nhưng lại đều có suy nghĩ giống nhau: Lạc Tử Hàm tâm xác thực đủ độc ác, vì vị trí sườn phi, đối với muội muội cùng cha khác mẹ của chính mình cũng có chút thủ hạ lưu tình….

      “Tứ muội, ngươi cái gì, hôm qua ngươi trúng phong hàn, thể lên kiệu hoa cùng Hạ hầu thái tử thành thân, gần tới giờ lành, là ngươi cầu nhị tỷ tạm thời thay ngươi gả qua, chẳng lẽ tứ muội bị bệnh đến hồ đồ, đem tất cả mọi chuyện đều quên hết rồi?”

      Nhìn đôi mắt Lạc Tử Hàm chân thành, mang theo ủy khuất, Lạc Mộng Khê khinh thường cười nhạo tiếng:  Lạc Tử Hàm diễn trò đúng là thiên hạ đệ nhất, nàng ta sinh ra ở đại làm diễn viên, đúng là đáng tiếc…

      Lạc Tử Hàm mồm miệng lanh lợi, tâm tư kín đáo, nếu đem so sánh, Lạc Thải Vân đúng là rất ngu ngốc, mồm miệng cũng đủ lanh lợi, thể lại Lạc Tử Hàm, cho nên trong lòng mọi người đều có chút thiên vị, nghiêng về phía Lạc Tử Hàm.

      Nếu là Lạc Thải Vân trước đây, khẳng định nổi trận lôi đình, chỉ vào Lạc Tử Hàm, để ý hình tượng mà mắng chửi, như vậy những lời của Lạc Thải Vân cũng có người tin tưởng.

      Lạc Tử Hàm là hiểu cách làm người của Lạc Thải Vân, mới dám dùng loại phương pháp này, chọc Lạc Thải Vân tức giận, đảo lộn trắng đen, làm cho Lạc Thải Vân có lí nhưng thể , có oan thể kêu.

      Nhưng phản ứng hôm nay của Lạc Thải Vân lại nằm ngoài dự liệu của Lạc Tử Hàm: “Lạc Tử Hàm, Lạc Thải Vân ta cùng ngươi đấu võ mồm, ngươi có bản lĩnh thuê người giết ta, tự nhiên có bản lĩnh đem trắng đen đảo lộn chúng ta cứ tìm bằng chứng mà ”.

      ‘Tê!’ mọi người còn chưa phản ứng kịp ý tứ trong lời của Lạc Thải Vân là có ý gì, Lạc Thải Vân động thủ kéo áo của mình xuống, hai đạo vết thương trí mạng lên trong mắt mọi người.

      Là nhờ dùng thuốc trị thương tốt nhất nên miệng vết thương mới vừa khép lại, bị Lạc Thải Vân kéo như vậy, miệng vết thương nứt ra, máu tươi bắt đầu chảy ra.

      “Hai vết thương này, đều là nhờ Lạc Tử Hàm ban cho, nơi này hẳn là có đại phu , có thể phán đoán miệng vết thương là có từ khi nào chứ?”. Lạc Thải Vân ta cũng còn giống như dĩ vãng, dùng vết thương cũ lừa gạt người.

      “Lạc tứ tiểu thư, ngươi làm gì? Ngươi còn muốn…” Gả cho Hạ Hầu thái tử làm sườn phi. người kinh hô, lại nhìn đến Hạ Hầu Thần, đem lời đến bên miệng lại nuốt trở vào.

      Thanh Tiêu quốc thập phần phong kiến, chỉ cần Nam tử nhìn thấy nữ tử lộ ra da thịt phải cưới nàng làm vợ.

      Nay, Lạc Thải Vân vì để cho mọi người thấy miệng vết thương của nàng, lại đem da thịt lộ ra trước mặt mọi người, hành vi như vậy, là đồi phong bại tục, Hạ Hầu Thần sợ là lấy nàng ta.

      Lập gia đình, Lạc Thải Vân tiếng động cười khổ: Ta là tàn hoa bại liễu, còn có nam tử nào muốn lấy ta, Quyết, kiếp này trừ chàng ra, ta gả cho bất luận kẻ nào, nhưng ta tại còn xứng với chàng.

      Da thịt Lạc Thải Vân bị nhiều người thấy như vậy, cho nên, những nam tử ở đây là đều cần phải vì thế chịu trách nhiệm, vài tên biết y thuật bước nhanh đến trước mặt Lạc Thải Vân, cẩn thận quan sát lát:

      “Lạc tứ tiểu thư, đúng là bị thương ngày hôm qua…” người đưa ra kết luận.

      “Bị thương nặng như vậy, Lạc tứ tiểu thư còn có thể sống sót, đúng là kì quái…” Lại người đưa ra kết quả.

      “Đúng vậy, người nọ khi hạ sát tứ tiểu thư, căn bản là cho tứ tiểu thư con đường sống, là ngoan độc…”

      đoạn thời gian trước, Lạc Tử Hàm bám sát Hạ Hầu Thần toàn bộ Thanh Tiêu ai cũng biết, nay nàng đố kị muội muội của mình được làm sườn phi, tiếc thuê người giết nàng ấy, sau đó gả thay, đúng là có thể hiểu được.

      Vì thế, mấy trăm ánh mắt trào phúng, khinh thường, căm tức, trách cứ đều dồn đến người Lạc Tử Hàm, khiển trách hành vi phạm tội của nàng:

      “Lạc nhị tiểu thư này đúng là tâm ngoan thủ lạt…”

      “Đúng vậy, muội muội của mình, cũng có thể ra tay nặng như vậy…”

      “Muốn làm sườn phi của Hạ Hầu Thần đến điên rồi…”

      “Nàng ấy phải tiểu thư tướng phủ sao? Vì sao còn phải coi trọng quyền thế như vậy…”

      “Vấn đề này phải hỏi nàng ta, chúng ta làm sao biết được…”

      “Lạc Tử Hàm dễ dàng nhận thua như vậy!”. Thanh khiển trách nổi lên bốn phía, Lạc Mộng Khê khóe miệng khẽ nhếch lên ý cười quỷ dị: Lạc Tử Hàm là tay đại phu nhân dạy dỗ, như thế nào nhanh như vậy liền nhận thua, quá có ý nghĩa.

      Quả nhiên ngoài dự đoán của Lạc Mộng Khê, giữa chứng cớ xác thực như vậy, Lạc Tử Hàm vẫn trước sau như trấn định:

      “Tứ muội, tuy rằng, vết thương người ngươi là có vào ngày hôm qua, nhưng ngươi cũng thể mực chắc chắn là do nhị tỷ thầm phái người giết ngươi, có lẽ là do người nào đó muốn thầm hãm hại nhị tỷ…”

      “Lạc Tử Hàm, ngươi đúng là chưa tới phút cuối chưa chịu thua, chưa thấy quan tài chưa đổ lệ, ngươi muốn chứng cớ phải ? Ta đưa cho ngươi”.



      bluestar thích bài này.

    3. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920

      Chương 106: Xạ hương hại thai nhi

      Edit: Hoàng

      Beta: Ishtar
      Lạc Thải Vân khóe miệng giơ lên tia cười quỷ dị, ngay khi Lạc Tử Hàm cảm giác được ổn, hai gã nam tử xấu xí đáng khinh bị thị vệ áp lại đây:

      “Nhị tỷ, hai người này đối với tỷ chắc hề xa lạ , mấy tháng trước, bọn họ nhận của ngươi năm mươi lượng bạc, ở Thập Lí đình vũ nhục đại tỷ, lại phụng mệnh của ngươi, ở khu vực săn bắn của hoàng gia đẩy đại tỷ xuống nước…”

      “A! thể tưởng tượng được, chuyện của Lạc đại tiểu thư cũng là do Lạc nhị tiểu thư tay gây ra…”

      “Đúng vậy, Lạc nhị tiểu thư này, tâm thực độc…”

      “Đúng là mỹ nhân rắn rết, làm thân nhân của nàng ta, đúng có gì hay ho…” mọi người đều chỉ trích.

      “Lần này ngươi càng quá mức, thế nhưng thuê bọn họ tới giết ta, phải ngươi muốn ở trong tướng phủ trừ ngươi ra mọi người đều chết sạch ngươi mới cam tâm”.

      câu cuối cùng, Lạc Thải Vân cơ hồ là rống lên, trong thanh , khó nén khỏi nồng đậm tức giận.

      Lạc Tử Hàm trong lòng cả kinh: Ta ràng cho bọn họ túi bạc, để cho bọn họ rời khỏi kinh thành, thể tưởng được nàng ta thế nhưng lại tìm được hai người bọn họ trở về, Lạc Thải Vân, ta coi thường ngươi…

      Bất quá, bổn nương cũng có mua hai người này giết ngươi, huống chi, chỉ bằng hai người này, ngay cả đao cũng cầm vững, làm sao giết được ngươi! Đương nhiên, những lời này Lạc Tử Hàm chỉ dám oán thầm, cũng dám ra.

      “Tứ tiểu thư, tha mạng, tha mạng a, chúng ta chỉ là nhận bạc làm việc mà thôi, người làm chủ phía sau là nhị tiểu thư a…”. E sợ Lạc Thải Vân giết bọn , hai gã nam tử đáng khinh quỳ mặt đất ngừng dập đầu.

      ra khi ta xuyên tới đây, Lạc đại tiểu thư là bị hai người này đẩy vào trong nước, Lạc Tử Hàm là người đứng phía sau…

      Bên hông căng thẳng, Lạc Mộng Khê ngẩng đầu nhìn về phía Nam Cung Quyết, ánh mắt trong trẻo nhưng lạnh lùng, sâu thâm nhập vào lòng Nam Cung Quyết: “Mộng Khê, tất cả đều có bổn vương”.

      Mọi việc, nàng cần lo lắng, người khác dám khi dễ nàng, bổn vương nhất định giúp nàng lấy lại công đạo.

      “Hai người kia, là ngươi sai người bắt tới ” Cho dù Lạc Thải Vân có bị thương, cũng có bản lĩnh lớn như vậy.

      Nam Cung Quyết mỉm cười: “Hiểu bổn vương, ai ngoài Mộng Khê”.

      tình chân tướng ràng, Lạc Tử Hàm tâm địa ngoan độc, mọi người đều khinh bỉ coi thường, còn chưa kịp lời khiển trách, thanh chất vấn lãnh liệt của Lạc Hoài Văn vang lên:

      “Tử Hàm, Thải Vân đều là ?” Trước ngươi phái người giết Mộng Khê, nay lại sai người giết Thải Vân: “Ngươi là phải muốn nữ nhi của vi phụ chế sạch ngươi mới cam tâm?”

      Lạc Hoài Văn nghênh diện tới, đáy mắt lóe lên nồng đạm khiếp sợ cùng khó có thể tin: “Lạc Tử Hàm, những thứ này là ai dạy ngươi?” Vì địa vị, cùng ngoại nhân tranh đấu, lại cố tình giết hại tỷ muội của chính mình.

      Chuyện tới nay, mọi chuyện đều bị vạch trần, Lạc Tử Hàm cũng muốn giấu giếm: “Cha, việc này đều là ngài dạy nữ nhi, vì đạt được mục đích, từ thủ đoạn”.

      Lạc Hoài Văn, ông cần ở trước mặt ta giả mù sa mưa, ông chưa bao giờ quan tâm ta, vốn xem ta là nữ nhi của ông.

      Lúc này đây, ông lại vì muốn biểu chính mình trí công vô tư, muốn quân pháp bất vị thân, đáng tiếc, ta cho ông như nguyện, nếu ta thân bại danh liệt, ông cũng đừng mơ tưởng có được ngày lành, cho dù chết, ta cũng muốn có ngụy quân tử như ông làm đệm lưng.

      Cha và con , tỷ muội, đều chỉ là bàn đạp cho ta lên địa vị cao nhất, chỉ cần có thể đạt được mục đích của mình, chết vài người tính cái gì.

      “Ngươi…” lời của Lạc Tử Hàm khiến cho Lạc Hoài Văn tức đến choáng váng, chưa kịp suy nghĩ gì khác, vung chưởng hướng khuôn mặt xinh đẹp của Lạc Tử Hàm đánh xuống.

      Lạc Hoài Văn ra tay rất nhanh, Lạc Tử Hàm căn bản kịp né tránh, vốn tưởng rằng chưởng này chắc chắn đánh tới mặt nàng ta, đem khuôn mặt nhắn của nàng ta đánh thũng.

      Cũng nghĩ là cánh tay Lạc Hoài Văn khi cách mặt Lạc Tử Hàm đến li liền bị ngăn lại, ngẩng đầu liền đối diện với đôi mắt tức giận của đại phu nhân: “Lạc Hoài Văn, ngươi xứng đánh nữ nhi của ta”. Huy chưởng đánh cánh tay của Lạc Hoài Văn sang bên.

      “Thừa tướng phu nhân, sao bà ta lại đến đây? Hơn nữa, xem bộ dáng của bà ta, hình như còn có võ công”.

      “Thừa tướng phu nhân là tiểu thư Vân phủ, có võ công cũng có gì kì quái…”

      “Xem phản ứng của thừa tướng cùng thừa tướng phu nhân, hai người đối với chuyện của nhị tiểu thư là cùng ý kiến…”

      “Này còn cần ngươi sao, thừa tướng phu nhân là mẫu thân của nhị tiểu thư, mẫu thân đều là bênh vực nữ nhi, đối với nữ nhi luôn bao che mọi khuyết điểm…”

      Mọi người lại xôn xao nghị luận, Lạc Mộng Khê lặng lẽ hỏi Nam Cung Quyết: “Lạc Hoài Văn và Vân Bích Lạc đều là chàng phái người gọi tới?”

      “Trò hay, lần phải diễn cho hết, để cho tất cả mọi người đều có thể xem”. Lạc Hoài Văn và Vân Bích Lạc đều là nhân vật trọng yếu trong vở diễn này, nếu thiếu bọn họ, vở diễn này đủ náo nhiệt.

      Nam Cung Quyết xác thực lợi hại, thế lực của thể coi thường, chỉ trong thời gian ngắn như vậy mà có thể làm ra nhiều chuyện như thế, may mắn ta phải địch nhân của , nếu , sợ là, ngay cả chính mình chết như thế nào còn biết.

      “Vân Bích Lạc, bà cũng biết Lạc Tử Hàm phạm nhiều lỗi lầm, bà nàng là nữ nhi của bà, vậy mười nấy năm qua, bà dạy nàng như thế nào, thế nhưng trở thành người tâm ngoan thủ lạt như vậy….” Lạc Hoài Văn tức giận vô cùng.

      “Lạc Hoài Văn, nữ nhi là do Vân Bích Lạc ta sinh dưỡng, mười mấy năm qua, ông chưa bao giờ quan tâm nàng, cho tới bây giờ cũng chưa làm tròn trách nhiệm của phụ thân, trừ bỏ huyết thống, ông cùng với nàng có chút quan hệ nào, vô luận nàng học được cái gì, cũng có quan hệ với ông…”

      Vân Bích Lạc ngôn từ khẳng khái làm cho mọi người ở đây khỏi ồ lên, đều nhìn nhau liếc mắt cái: Đây đến tột cùng là có chuyện gì xảy ra? Lạc thừa tướng cùng thừa tướng phu nhân vì sao lại giống như kẻ thù?

      Lạc Mộng Khê liễm mâu trầm tư: ra mười mấy năm qua, Lạc Hoài Văn cũng chưa bao giờ quan tâm Lạc Tử Hàm, đối với nữ nhi của mình giống như hề có cảm tình, đây rốt cuộc là chuyện gì xảy ra?

      “Vân Bích Lạc”, Lạc Hoài Văn rống giận muốn răn dạy, đại phu nhân giành trước mở miệng: “Lạc Hoài Văn, từ nay về sau ta với ông ân đoạn nghĩa tuyệt, Vân Bích Lạc ta bao giờ hồi tướng phủ nữa, Tử Hàm cùng Tử Quận, ta cũng đều mang …”

      “Tử Quận lưu lại, là chủ nhân tương lai của Lạc phủ”. Lạc Hoài Văn ngữ khí lãnh liệt, đối với Vân Bích Lạc và Lạc Tử Hàm rời cũng hề quan tâm.

      Đại phu nhân vốn định đem chân tướng ra, nhưng lại nghĩ, lại cải biến chủ ý: “Tử Quận ở lại với ông hay theo ta đều do Lạc Hoài Văn ông quyết định”.

      “Cha, ta ở lại”. Đại phu nhân vừa dứt lời, Lạc Tử Quận được thị vệ tướng phủ nâng vào, chậm rãi vào trước mặt mọi người, ánh mắt kiên định: Tướng phủ là nhà phú quý, ở trong này ăn ngon mặc đẹp, ra ngoài cuộc sống màn trời chiếu đất, thích hợp với Lạc Tử Quận .

      “Tử Quận”. Đại phu nhân kinh hô tiếng, đáy mắt léo lên tầng ưu thương, muốn ra khuyên giải, lại bị thị vệ ngăn trở đường : “Vân Bích Lạc, Tử Quận là chủ nhân tương lai của Lạc phủ, thể rời Lạc phủ, cũng rời Lạc phủ, về phần bà cùng Tử Hàm, làm chuyện sai trái, phải chịu trừng phạt”.

      Lạc Hoài Văn mâu quang phát lạnh: “Người đâu, bắt Vân Bích Lạc, Lạc Tử Hàm”.
      xixonbluestar thích bài này.

    4. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920

      Chương 106: Xạ hương hại thai nhi

      Edit: Hoàng

      Beta: Ishtar
      Vân Bích Lạc lạnh lùng cười: “Muốn bắt chúng ta, dễ dàng như vậy”. Nâng tay đối với bọn thị vệ xông tới đánh ra chưởng, Lạc Tử Hàm hướng đám người ném ra hai viên đạn dược.

      “Bang bang phanh”, vài tiếng nổ qua , mặt đất từng trận khói trắng, Vân Bích Lạc và Lạc Tử Hàm nương theo khói trắng, rất nhanh phi thân rời

      Sau khi khói trắng tan hết, đất mảnh hỗn loạn, sớm thấy bóng dáng của đại phu nhân và Lạc Tử Hàm…

      “Mộng Khê, có việc gì chứ?”, ngay khi Lạc Tử Hàm ném ra hai viên đạn dược, Nam Cung Quyết mang theo Lạc Mộng Khê rời xa phạm vi khói thuốc, khói trắng tan hết, Nam Cung Quyết vẫn là có chút lo lắng.

      có việc gì, đáng tiếc là để cho đại phu nhân cùng Lạc Tử Hàm chạy thoát…” tới đây Lạc Mộng Khê mâu quang vi thiểm: “Nam Cung Quyết, cho dù là hề phòng bị, lấy năng lực thủ hạ của chàng, bắt lấy hai người họ là chuyện vô cùng dễ dàng, chàng là cố ý để hai người họ chạy thoát?”

      Nam Cung Quyết nhàng cười, đem Lạc Mộng Khê ôm vào trong ngực, ánh mắt nhìn phía đám người Hạ Hầu Thần, Lạc Thải Vân: “Xem diễn”.

      “Thải Vân”. Lạc Hoài Văn tới trước người Lạc Thải Vâm, đáy mắt lên đau lòng cùng bất đắc dĩ.

      Lạc Thải Vân khoát tay áo, ý bảo Lạc Hoài Văn trước hết nghe nàng : “Cha, trải qua chuyện này, nữ nhi nghĩ thông suốt rất nhiều việc, trước kia là vì ta rất tùy hứng mới gây ra nhiều việc rắc rối, hại chính mình lầm vào hoàn cảnh như vậy, về sau ta ở nhà hết lòng niệm phật, vì lỗi lầm trước kia của mình mà sám hối…”

      “Tứ tiểu thư có chuyển biến như vậy, bản cung cao hứng, hôm nay là ngày mừng của bản cung và tứ tiểu thư…”

      Đổi tới đổi lui vẫn là lấy Lạc Thải Vân, trọng thươg, bệnh tật đều quan hệ, bản cung cho ngươi chút mặt mũi.

      “Hạ Hầu thái tử, Thải Vân tại chỉ muốn về nhà niện phật, nghĩ lại tái giá”. Tối hôm đó ta và ngươi chuyện gì cũng chưa có phát sinh, người ta phải ngươi, ngươi cần vì thế phụ trách.

      Khi những tên cầm thú kia chà đạp ta, ta biết, ở trong mọi chuyện, ta chỉ là quân cờ, quân cờ hề có sức phản kháng, mặc cho người ta bài bố.

      Quyết chưa bao giờ ta, ngươi cũng , thương ta vì sao còn muốn lấy ta, là muốn sau khi lấy ta, hung hăng tra tấn ta sao?

      Ta muốn lại làm quân cờ trong tay người khác, ta muốn nắm giữ vận mệnh chính mình, lúc trước Lạc Mộng Khê sau khi rơi xuống nước hồi phủ, chuyển biến rất lớn, lúc ấy ta còn cảm thấy kì quái, tại ngẫm lại, người theo quỷ môn quan dạo vòng trở về, hoàn toàn chuyển biến, là chuyện bình thường.

      Lúc trước là Lạc Mộng Khê thoát thai hoán cốt, nay là Lạc Thải Vân ta, Lạc Mộng Khê sau khi chuyển biến thông minh dị thường, đem mọi người đùa bỡn trong lòng bàn tay.

      Lạc Thải Vân là muội muội cùng cha với nàng, máu chảy người chúng ta là giống nhau, ta thua kém nàng.

      Lạc Mộng Khê may mắn hơn ta bởi vì ta chuyển biến sau nàng, nàng thân xử nữ, có tư cách đến bên cạnh Nam Cung Quyết, nhưng ta tại chỉ là tàn hoa bại liễu, Quyết lại để ý đến ta.

      Hạ Hầu Thần thân là Tây Lương thái tử, là trong tuyệt thế tứ công tử, cho tới bây giờ đều là cự tuyệt người khác, chưa từng bị người khác cự tuyệt .

      Lần này bị Lạc Thải Vân cự tuyệt trước mặt mọi người, làm rất mất mặt, sắc mặt đột nhiên trở nên trầm.

      “Hạ Hầu thái tử, tiểu nữ vừa chịu qua khiếp sợ, trong lòng hẳn vẫn còn sợ hãi, hơn nữa Thải Vân cũng trọng thương trong người, thích hợp để thành thân, bổn tướng muốn đưa Thải Vân hồi tướng phủ, chờ nàng dưỡng tốt thân thể, lại chọn ngày tốt cùng thái tử điện hạ thành thân”.

      Lạc Hoài Văn dù sao cũng là người từng trải, ra hòa giải, cấp Hạ Hầu Thần cái bậc thang.

      Có thể vãn hồi mặt mũi, Hạ Hầu Thần tức giận cũng đánh tan hơn phân nửa: “Lạc Thừa tướng sốt ruột vì ái nữ, bản cung có thể hiểu, nếu tứ tiểu thư có thương tích trong người, bản cung cũng miễn cưỡng, người đâu, hộ tống Lạc thừa tướng, tứ tiểu thư hồi Tướng phủ”.

      Lần này đại hôn, là Hạ hầu Thần hai tay chuẩn bị, mong là Phùng Thiên Cương và Nam Cung Phong có thể đem Lạc Mộng Khê cùng Lạc Thải Vân tráo đổi, để cùng Lạc Mộng Khê động phòng.

      Lại nghĩ tới, kế hoạch bị Phùng Thiên Cương, Nam Cung Phong làm thất bại, vẫn là Lạc Thải Vân gả cho , chuẩn bị nhiều thứ tiếp đón Lạc Thải Vân.

      Nay xảy ra loại chuyện này, Lạc Thải Vân cũng muốn hồi tướng phủ, gả cho , tự nhiên cũng được nếm chải tư vị những thứ mà chuẩn bị, trong lòng cảm thấy tiếc nuối chút.

      Trong phút chốc xoay người rời , Lạc Thải Vân trông thấy Nam Cung Quyết và Lạc Mộng Khê cách đó xa, ý bảo thị vệ đem nàng qua đó, vào trước mặt Nam Cung Quyết và Lạc Mộng Khê, Lạc Thải Vân muốn nở nục cười lễ phép, lại biết tươi cười của nàng so với khóc còn khó coi hơn.

      “Đại tỷ, trước kia, xin lỗi, là ta quá tùy hứng, về sau ta tìm ngươi phiền toái, chúc ngươi và Lạc vương gia trăm năm hạnh phúc”.

      Lời này, là Lạc Thải Vân dùng hết khí lực để mà ra, sau khi xong, đợi Lạc Mộng Khê trả lời, nàng mệnh lệnh thị vệ mang nàng rời ”.

      Rất xa, Lạc Mộng Khê nhìn thấy Lạc Thải Vân lau nước mắt: “Nam Cung Quyết, thị vệ vương phủ làm sao tìm được Lạc Thải Vân?”

      Lạc Thải Vân rời , Lạc Mộng Khê thấy được trong lòng nàng là cam lòng, trong lòng liền sáng tỏ: Lạc Thải Vân vốn dễ dàng nhận thua như vậy, lời vừa rồi, bất quá chỉ là trấn an Lạc Mộng Khê, làm cho nàng lơi lỏng cảnh giác mà thôi.

      thể tưởng được, Lạc Thải Vân sau khi trải qua chuyện này, thế nhưng lại trở nên thông minh nội liễm như vậy, xem ra, Lạc Tử Hàm bản thân mà tạo cho Lạc Mộng Khê thêm kình địch.

      Trước kia Lạc Thải Vân rất tùy tiện, suy nghĩ đơn giản, hề có tâm cơ, mỗi lời cử chỉ đều thể nét mặt, nhưng nay, nàng ta lại trở nên trầm rất nhiều, làm cho người ta thể coi thường.

      “Lạc Thải Vân phải là thị vệ của ta tìm được, mà là có người đem nàng ta đến cửa của Lạc vương phủ, lúc đó nàng ta vẫn là hôn mê, sau khi đại phu cứu giúp nàng tâ tỉnh lại, nàng ta cũng biết ai cứu nàng, biết được hôm nay là đại hôn của Hạ Hầu Thần và Lạc Tử Hàm, nàng ta liền thúc giục thị vệ đưa nàng ta tới đây…”

      Lạc Thải Vân bị thương rất nặng, hai vết thương kia đều là vết thương trí mạng, người cứu nàng nhất định là biết y thuật, hơn nữa y thuật còn rất cao.

      Hôn lễ hủy bỏ, mọi người cùng Hạ Hầu Thần khách sáo vài câu rồi đều rời , Nam Cung Quyết và Lạc Mộng Khê cũng giống như mọi người, cùng Hạ Hầu Thần cáo từ liền trở về Lạc vương phủ.

      Lúc gần , Hạ Hầu Thần trong mắt là cam lòng, tuy che dấu, nhưng vẫn bị Nam Cung Quyết và Lạc Mộng Khê nhìn ra, giống như cố ý khiêu khích , Nam Cung Quyết ôm lấy Lạc Mộng Khê hướng phía ngoài đến, ra khoảng rất xa, Lạc Mộng Khê còn có thể cảm giác được tầm mắt Hạ hầu Thần dừng người nàng.

      Hôm nay thời tiết rất tốt, Lạc Mộng Khê ở hỉ yến ăn được bao nhiêu, sau khi trở lại Lạc vương phủ thời gian còn sớm, đơn giản ăn vài món, sau đó Lạc Mộng Khê có việc gì nằm ở ghế trong viện phơi nắng, Nam Cung Quyết thư phòng xử lí chính .

      Lần này gặp Lăng Khinh Trần, khí tức hắc ám người tựa hồ càng ngày càng đậm, rốt cuộc là có chuyện gì xảy ra, chẳng lẽ là tu luyện tà công gì đó.

      Còn có Lãnh Tuyệt Tình, như thế nào còn trở về Tuyệt Tình cung, ta cũng muốn làm cái gì thánh nữ, trong vòng năm tìm ra biện pháp cắt đứt quan hệ giữa ta và Tuyệt Tình cung, chẳng lẽ ở nơi này có thể tìm ra biện pháp.
      xixonbluestar thích bài này.

    5. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920

      Chương 106: Xạ hương hại thai nhi

      Edit: Hoàng

      Beta: Ishtar
      Việc hôm nay, thành công làm cho đại phu nhân cùng Lạc Hoài Văn trở mặt, biết kế tiếp Nam Cung Quyết có tính toán gì , hai người bọn họ trở mặt, đem bức đại phu nhân phải hạ đài hoặc là đem cơ sở ngầm của Nam Cung Phong, Phùng Thiên Cương loại bỏ, Nam Cung Quyết cũng thông minh…

      “Tiểu thư, em mua điểm tâm người thích ăn nhất, người còn có muốn mua thứ gì khác hay ?”

      Đầu bếp vương phủ làm điểm tâm ăn rất ngon,nhưng ăn thời gian dài cũng cảm thấy ngán, ở kinh thành có nhà làm điểm tâm ăn rất ngon, lâu trước kia Lạc Mộng Khê có từng ăn qua lần, nay lại muốn ăn.

      “Mấy ngày nay ta có chút mệt mỏi, có thể là do đàn hương an thần hơi nhiều, Băng Lam, em mua thêm chút thuốc nâng cao tinh thần về”. Có dược liệu nâng cao tinh thần, còn uể oải như trước nữa.

      “Được”. Băng Lam đáp ứng tiếng, đem chuyện tình Lạc Mộng Khê giao cho ghi nhớ, bước nhanh hướng ngoài phủ đến, Lạc Mộng Khê trở mình, liền thấy buồn ngủ: Gần đây tại sao ta ngủ nhiều như vậy, càng ngủ càng muốn ngủ.

      Huân hương ở Lạc vương phủ lấy đàn hương làm chủ, an thần chiếm đa số, nâng cao tinh thần thiếu lại càng thiếu, cho nên Lạc Mộng Khê mới muốn Băng Lam ra phủ mua dược liệu nâng cao tinh thần, lại nghĩ đến, người muốn hại nàng lại lợi dụng tốt cơ hội này…

      Lạc vương phủ các loại dược liệu quý đều đầy đủ, nhưng vẫn có số dược liệu vẫn cần trực tiếp hái, dược tính mới tốt nhất.

      Đường đại phu là người của Dược Vương cốc, được Nam Cung Quyết mang đến Lạc vương phủ là vì bệnh tình của Nam Cung Quyết, nay bệnh của Nam Cung Quyết khỏi hẳn, Đường đại phu nghiễm nhiên trở thành đại phu chuyên dụng của Lạc vương phủ, trong phủ có ai sinh bệnh đều tím .

      Ở lại Lạc vương phủ ăn ngon mặc đẹp, lại ở nơi kinh thành phồn hoa, so với Dược Vương cốc người ở thưa thớt tốt hơn rất nhiều lần, Đường đại phu ở lại thành quen, cũng muốn rời , liềm đảm đương trách nhiệm là đại phu chuyên dụng của vương phủ, hái thuốc, bốc thuốc đều tự mình làm.

      Huống chi, Lạc Mộng Khê lại có thai, Nam Cung Quyết ba ngày hai bữa đến tìm ông thỉnh giáo, để cho ông thầm lưu ý biến hóa của Lạc Mộng Khê, ông lại càng thể rời .

      Ngày hôm qua trời mưa, vương phủ có vài người bị nhiễm phong hàn, phong hàn phải bệnh nặng, dược liệu sử dụng cũng trân quý, lại cần là dược liệu mới nhất, tính năng tốt nhất.

      Sáng sớm, Đường đại phu liền ra vương phủ, lên núi hái thuốc, khi thái dương bắt đầu lặn về hướng tây, ông mới trở về, mang theo giỏ lớn thảo dược, nhìn kinh thành phồn hoa, cùng với người đường cái, Đường đại phu tâm tình vui sướng, chậm rãi bước .

      “Đường lão”. tiếng gọi truyền vào trong tai, Đường đại phu dừng lại cước bộ, nhìn phương hướng thanh truyền tới, gương mặt xinh đẹp của Lâm Huyền Sương ánh vào mi mắt: “Đại tiểu thư, người như thế nào lại ở nơi này?” Ngươi phải hồi Dược vương cốc rồi sao?

      Lâm Huyền Sương rất thông minh, làm việc cũng vô cùng kín đáo, hơn nữa tính tình lại lạnh lùng, thích cùng người thân cận, cho nên, chuyện nàng ta thích Nam Cung Quyết, ngoài Nam Cung Quyết, Lạc Mộng Khê có rất ít người biết.

      Đương nhiên, những người theo Nam Cung Quyết, Lạc Mộng Khê, số ít hiểu cách quan sát sắc mặt người khác vẫn có thể nhìn ra chút manh mối, nhưng bọn họ là người thông minh, đem chuyện này ra ngoài.

      Đường lão suốt ngày đều ở hiệu thuốc chế dược, để ý đến chuyện bên ngoài, đối với chuyện Lâm Huyền Sương thích Nam Cung Quyết, biết.

      Nhìn đường cái người đến người náo nhiệt: “Đường lão, chúng ta tìm chỗ chuyện chút ”. Nam Cung Quyết là Lạc vương của Thanh Tiêu, thế lực hề kém, chừng người đường cũng là cơ sở ngầm của .

      Lâm cốc chủ dùng bồ câu đưa tin triệu Lâm Huyền Sương hồi Dược Vương cốc, Lâm Huyền Sương tự nhiên hiểu được đó là ý tứ của Nam Cung Quyết.

      Nàng vì Nam Cung Quyết, qua loa cho xong, chứ có thực trở về Dược Vương cốc, Nam Cung Quyết nghĩ rằng nàng trở về, cho nên chuyện nàng ở lại kinh thành Thanh Tiêu, thể để cho Nam Cung Quyết biết.

      vào chỗ yên tĩnh, xung quanh có người, Lâm Huyền Sương dừng lại cước bộ: “Phụ thân có việc mệnh ta thầm ở lại kinh thành Thanh Tiêu, Đường lão, chuyện hôm nay gặp ta, nên cho bất luận kẻ nào biết”.

      Đường lão đầu tiên là sửng sốt, lại lập tức khôi phục bình thường: “Lão hủ hiểu được, biết đại tiểu thư tìm lão hủ đến là có chuyện gì?”

      Lâm Huyền Sương là do các đại phu trong Dược Vương cốc nhìn lớn lên, đối với nhất cử nhất động của nàng, đều hiểu biết thập phần ràng, Lâm Huyền Sương đối với mọi người đều rất lạnh lùng, vô duyên vô cớ chủ động chuyện với người khác, cho nên, Đường lão kết luận, Lâm Huyền Sương tìm lão, khẳng định là có chuyện.

      Lâm Huyền Sương do dự lát: “Đường lão, ông ở Lạc vương phủ thời gian ngắn, phụ trách ốm đau thương thế của toàn bộ người trong vương phủ, ông có từng vì Lạc Mộng Khê chẩn mạch qua hay ?”

      “Lạc Mộng Khê là vương phi, nhưng cũng là người thường, cũng có sinh bệnh, lão hủ tự nhiên là có xem qua mạch…”. Đường lão nhận ra dụng ý của Lâm Huyền Sương.

      “Vậy…Lạc Mộng Khê có có thai hay ?”. Đây mới là mục đích chân chính của Lâm Huyền Sương: Ngày đó ở vách núi đen, Lạc Mộng Khê đối với Lâm Huyền Sương mình có thai, nhưng Lâm Huyền Sương cũng tin tưởng.

      Bởi vì nàng ta cũng là nữ nhân, biết được nữ nhân vì giữ lại người âu yếm của chính mình, có thể dùng bất cứ thủ đoạn tồi tệ nào.

      Lâm Huyền Sương nàng ta có thể quỳ xuống, xin Lạc Mộng Khê thành toàn cho mình cùng Nam Cung Quyết, Lạc Mộng Khê cũng có thể vì Nam Cung Quyết, dối với nàng ta.

      “Này…”. Đường lão muốn lại thôi: Nếu , Nam Cung Quyết từng phân phó lão, chuyện Lạc Mộng Khê có thai, thể tiết lộ với bất kì ai.

      Nếu như , Lâm Huyền Sương lại là nữ nhi của cốc chủ, tương lai chính là cốc chủ Dược Vương cốc, là người lãnh đạo trực tiếp của mình, chính mình thể lừa nàng…

      Rốt cuộc là hay ? Đường lão lâm vào hoàn cảnh lưỡng lự.

      Xem thần sắc khó sử của Đường lão, trong lòng Lâm Huyền Sương dâng lên loại dự cảm tốt: Nếu Lạc Mộng Khê có thai, Đường lão nhất định thẳng, nhưng nhìn bộ dáng của ông ta…

      Chẳng lẽ Lạc Mộng Khê mang thai…

      “Đường lão, chuyện này quan hệ trọng đại, ông nhất định phải ăn ngay ”. Lâm Huyền Sương ngữ khí thận trọng, trong mắt ngưng trọng, Đường lão do dự lát, rốt cục thỏa hiệp: “Được rồi, vậy lão hủ , Lạc vương phi, xác thực có thai…”

      Nghe vậy, Lâm Huyền Sương mâu quang phát lạnh: thể tưởng được Lạc Mộng Khê thế nhưng có mang, lúc trước ta còn nghĩ là nàng gạt ta…

      Cẩn thận suy nghĩ cũng có gì là đúng, Nam Cung Quyết cùng Lạc Mộng Khê thâm tình như vậy, hàng đêm ân ái, có thai mới là lạ.

      “Bất quá, đại tiểu thư, chuyện này người cần cho người khác biết, bởi vì Lạc vương gia có dặn dò qua, trừ khi vương phi chính mình biết bản thân mang thai, việc này thể ra…”

      “Ông cái gì, Lạc Mộng Khê biết nàng ta mang thai?” Chẳng lẽ ngày đó ở vách núi đen, là nàng gạt ta, lại chó ngáp phải ruồi, đúng tình hình thực tế.

      “Đúng vậy, theo lão phu quan sát, Lạc vương gia muốn đứa , nhưng Lạc vương phi tựa hồ quá muốn, cho nên chuyện vương phi có thai, Lạc vương gia tạm thời gạt nàng, chờ đứa lớn, giấu giếm được, để cho nàng biết…”

      Đứa lớn, phá thai đối với thân thể tốt, cho dù Lạc Mộng Khê muốn đứa , vì thân thể của chính cũng phải muốn.

      ra là thế! Lâm Huyền Sương cảm thấy hiểu , trong mắt lạnh lùng lên tia ý cười quỷ dị: “Đường lão có việc gì, ông trước về Lạc vương phủ , việc hôm nay gặp ta, nhớ được với bất kì kẻ nào”.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :