1. Quy định post bài trong Khu Edit – Beta – Convert

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] dấu cách - [Tên tác giả] (Update chương)

    Hình bìa truyện

    Tác giả

    Thể loại

    Số chương

    Nguồn convert (nếu có)

    Tên Editor & Beta

    Nick Facebook, Mail liên lạc

    Đặc biệt: 1 editor ko được mở quá 3 Topic

    Quy định cho editor

    Box Edit – Beta – Convert chỉ đăng những truyện edit, beta, convert của Cung; không đăng truyện sưu tầm của trang khác trong Box.

    Chủ topic chịu trách nhiệm hoàn thành topic, không drop, không ngưng edit quá 1 tuần. Trường hợp không theo tiếp được truyện thì phải báo với Ad hoặc Mod quản lí Box lý do không thể theo tiếp và để BQT tiếp nhận.

    Nếu drop không có lý do sẽ bị phạt theo quy định của cung: Link

    Mỗi topic nên đặt 1 lịch post theo tuần hoặc tháng để member dễ theo dõi. Nếu post 1 tuần 10c sẽ được tặng thêm 100 ruby (liên hệ với quản lý của box để được thưởng)

    Khi hoàn thành nên vào Topic báo danh để được thưởng điểm thêm. Điểm thưởng là gấp 2 lần số điểm được hưởng của cả bộ. Ví dụ:

    Bạn edit 1 bộ 100c nhận được 1000 ruby thì sẽ được thưởng 2000 ruby.

    Quy định Đối với Readers:

    Comt thân thiện, comt nhắc nhở truyện nhẹ nhàng

    Không comt với những lời lẽ quá khích, sử dụng ngôn từ đả kích editor, nhân vật, tác giả...

    Không comt gây war, hối truyện thiếu thiện cảm

    Nếu vi phạm lần đầu nhắc nhở. Lần sau -10ruby\lần

    Không comt thanks (trường hợp muốn thanks editor thì nhấn like để ủng hộ)

    Quản lý box Truyện Edit&Beta:

    lolemcalas, haruka, Hằng Lê, Ngân Nhi

Lạc Vương Phi - Mạn Diệu Du Li (128.16/128c) END

Thảo luận trong 'Cổ Đại Hoàn'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920

      Chương 114: Yến vương phi tương lai

      Edit: Hoàng

      Beta: Ishtar


      “An vương Bắc Đường Dực tính cách có chút nội liễm, thích chuyện, bình thường cũng có ham muốn gì, mỗi khi nhàm chán, thương tâm, khổ sở hay vui vẻ đều thích luyện công”.

      “Có năm, cánh tay phải của bị gãy xương, trong vòng nửa năm thể luyện kiếm, trong lòng vô cùng buồn bực liền dùng tay trái luyện kiếm, phát tiết tức giận, kém dương sai, lại luyện thành khả năng dùng kiếm tay trái…”

      Nam Cung Quyết ở Kì Thiên thời gian ngắn, đối với những hoàng tử Kì Thiên này cũng là tương đối hiểu biết, còn nhiều hơn là hiểu về Nam Cung Phong và Nam Cung Dạ.

      ra là thế, Lạc Mộng Khê khẽ thở dài: “Nếu An vương Bắc Đường Dực phải gian tế, vậy người đáng hiềm nghi cũng chỉ còn lại thái tử Bắc Đường Dục, lục hoàng tử, bát hoàng tử…”

      “Thái tử Bắc Đường Dục hẳn cũng phải là gian tế”. Nam Cung Quyết đột nhiên mở miệng, chờ Lạc Mộng Khê hỏi nguyên nhân liền công bố đáp án.

      “Bắc Đường Dục trời sinh khóa mạch, thể luyện công…” người biết võ công văn nhược thư sinh, sao có thể né qua thị vệ hoàng cung đuổi bắt mà thoát thân.

      “Trời sinh khóa mạch?” Lạc Mộng Khê bị lời của Nam Cung Quyết làm cho khiếp sợ, nhịn được kinh hô ra tiếng: “Khi nào phát ?”

      “Ngay tại lúc Bắc Đường Dục mới năm tuổi, khi Kì hoàng mời cao thủ đại nội đến dạy Bắc Đường Dục võ công, phát đúng là trời sinh khóa mạch, căn bản thể luyện công, trời sinh khóa mạch là từ lúc còn trong bụng mẹ, thể trị liệu”.

      Nếu là như thế, An vương Bắc Đường Dục phải là gian tế, thái tử Bắc Đường Dục cũng phải, vậy người hiềm nghi chỉ còn lại lục hoàng tử và bát hoàng tử, nhưng hai người này cũng ra khỏi thâm cung, có khả năng cùng Hạ Hầu Thần cấu kết, mà Hạ Hầu Thần cũng khinh thường giúp bọn .

      tình rắc rối phức tạp, trong lúc nhất thời làm cho người ta thể thấy ràng, ta còn tưởng có thể ở trước mặt Nam Cung Quyết khoe khoang phen, nhưng tại, kế hoạch lại giống như ngâm trong nước.

      “Mộng Khê, đừng nản trí, nếu chúng ta dễ dàng tìm được tên gian tế như vậy, ngược lại lại bình thường, nàng ngẫm lại xem, có thể giấu giếm được mọi người Kì Thiên thầm cùng Hạ Hầu Thần cấu kết, lại thông minh đem bản đồ phân bố binh lực khắc lên ‘ biển hoa’, để cho người hoàng thất mang ra khỏi Kì Thiên”.

      “Người này thông minh lại vô cùng cẩn thận, phải là người bình thường có thể làm được, cùng người như thế đấu trí chúng ta càng phải cẩn thận nhiều hơn nữa, để tránh bị nắm mũi dắt , trúng kế mà hãm hại người tốt”.

      Bên ngoài xe gió lạnh thổi qua, Lạc Mộng Khê đem thân thể co rúc vào trong lòng Nam Cung Quyết: “Ta hiểu được”.

      Người thông minh như vậy, vô luận là làm chuyện gì cũng vì chính mình mà lưu lại đường lui, hơn nữa tuyệt đối để lộ ra dấu vết có liên quan đến mình, muốn bắt được , tuyệt đối là chuyện khó khăn, phiền toái.

      Bất quá, thường lại bờ sông, sao có thể bị ẩm ướt hài, Bắc Đường Diệp và Nam Cung Quyết bố trí tốt mọi chuyện, vô luận có bao nhiêu thông minh, bao nhiêu cẩn thận, chỉ cần dám manh động, nhất định khó thoát khỏi vận mệnh bị nắm thóp.

      Trở lại biệt viện, sau khi tắm rửa Lạc Mộng Khê và Nam Cung Quyết liền lên giường nghỉ ngơi.

      “Mộng Khê”. Ôn hương nhuyễn ngọc ở trong ngực, Nam Cung Quyết ngủ được, mùi hoa khương dã thản nhiên bay vào trong mũi, Nam Cung Quyết nhịn được cúi mặt xuống, nhàng hôn lên môi Lạc Mộng Khê.

      “Nam Cung Quyết, còn nhớ chuyện tối qua chàng đáp ứng ta , được lật lọng”. Mười ngày sau chúng ta mới có thể vợ chồng chi lễ.

      “Chuyện ta đáp ứng với nàng, đương nhiên tuân thủ”. Cho dù Lạc Mộng Khê đề cập tới, Nam Cung Quyết cũng vọng động, bởi vì tại, thân thể của Lạc Mộng Khê và khỏe mạnh của tiểu bảo bảo là quan trọng nhất.

      Nam Cung Quyết muốn đem Lạc Mộng Khê ôm chặt vò trong lòng, bắt buộc chính mình vào giấc ngủ, đột nhiên, ánh mắt Lạc Mộng Khê nhìn về phướng hướng, ánh mắt trong trẻo nhưng lạnh lùng tràn ngập nghi hoặc: “Nó làm sao có thể ở trong này?”

      Ai tới, vì sao bổn vương lại nhận thấy được. Nam Cung Quyết trong lòng cả kinh, đột nhiên quay đầu nhìn lại theo hướng mà Lạc Mộng Khê nhìn, lại nhìn thấy thân ảnh nho hồng hồng: “Hỏa hồ ly”.

      Lúc này, hỏa hồ ly tinh thần hưng phấn đứng ở bàn trong phòng, đôi mắt tròn xoe lóng lánh hết nhìn Lạc Mộng Khê lại nhìn Nam Cung Quyết, giống như muốn : “Các ngươi làm cái gì?”

      “Hồ ly chết tiệt, trở về phòng của ngươi”. Bàn tay to của Nam Cung Quyết vung lên, thân ảnh lửa đỏ của tiểu hồ ly bị nội lực cường thế của Nam Cung Quyết đánh ra khỏi phòng.

      Cửa sổ cách đó xa, sau khi tiểu hồ ly bị ném ra khỏi phòng, cánh cửa tự động đóng lại, đem thanh gào thét của tiểu hồ ly sau khi bị ngã chặn lại bên ngoài.

      “Làm sao lại cùng con hồ ly tức giận?” Vừa rồi, Lạc Mộng Khê ràng cảm giác được Nam Cung Quyết tức giận, tiểu hồ ly là giống đực hay giống cái tạm thời cần , nhưng Nam Cung Quyết vì sao lại chán ghét nó như vậy, chẳng lẽ là mượn tiểu hồ ly đến phát tiết tức giận trong lòng.

      “Nó nên từ phía sau xuất ở trong phòng của ta với nàng”. Nam Cung Quyết ôm chặt Lạc Mộng Khê, nhắm mắt lại: “Yên tâm , hỏa hồ ly có việc gì, nhiều nhất là bị ngã toàn thân đau nhứt mà  thôi”. Khi ta ra chiêu cũng nắm chắc lực đạo.

      lúc sau bên cạnh người truyền đến tiếng hít thở đều đều, hơi thở của Nam Cung Quyết ngừng phả lên tóc Lạc Mộng Khê, Lạc Mộng Khê suy nghĩ việc gian tế, lắng nghe tiếng tim đập hữu lực của Nam Cung Quyết, biết lúc nào tiến vào mộng đẹp.

      Trong mông lung, cỗ hơi thở nhàng phả lên mặt nàng, Lạc Mộng Khê ngủ mơ mơ màng màng, tưởng hô hấp của Nam Cung Quyết, hờn giận đưa tay muốn đẩy Nam Cung Quyết ra.

      Mà khi nàng vươn tay ra lại chạm đến đoàn lông mềm mềm, phải tóc người, Lạc Mộng Khê trong lòng cả kinh: Đây là cái gì vậy?

      Đầu óc mơ màng trong nháy mắt thanh tỉnh, ánh mắt trong trẻo nhưng lạnh lùng đột nhiên mở ra, ánh vào mí mắt là thân ảnh hồng hồng nho mở đôi mắt to tròn đen lánh nhìn về phía nàng.

      Lạc Mộng Khê thầm nhàng thở ra: ra là tiểu hồ ly, tối qua phải nó bị Nam Cung Quyết ném ra bên ngoài phòng sao? Như thế nào lại chạy vào?

      Bên cạnh nàng giường sớm lạnh, tỏ Nam Cung Quyết sớm rời , Lạc Mộng Khê ngồi dậy, ghé mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh nắng mặt trời xuyên thấu qua ô cửa sổ chiếu vào trong phòng, mặt đất lưu lại ánh nắng ấm áp.

      Thái dương lên cao vậy sao, Nam Cung Quyết chắc tiến cung rồi, như thế nào lại kêu nàng dậy?

      “Mộng Khê, nàng tỉnh” Ngay tại lúc Lạc Mộng Khê oán thán, thân ảnh thon dài màu trắng của Nam Cung Quyết vào phòng ngủ: “Chàng sao lại trở về nhanh như vậy?” Ta còn nghĩ đến Kì hoàng giữ chàng ở lại dùng bữa tối nha.

      Nam Cung Quyết đầu tiên là sửng sốt, ngay lập tức liền phản ứng lại: “Ta còn chưa tiến cung, nàng nhanh chút rời giường rửa mặt chải đầu, trang điểm xinh đẹp chút, chúng ta liền tiến cung”.

      trễ như thế này mới tiến cung, sợ Kì hoàng chàng đối với bất kính?” Lạc Mộng Khê tuy như vậy, nhưng vẫn rất nhanh rời giường sửa sang lại.

      tại nàng trong thời kì mang thai, Kì hoàng là người thông tình đạt lí, trách tội”. Giấc ngủ của nàng rất trọng yếu, Đường lão cố ý dặn dò, nhất định phải để cho nàng được ngủ thẳng tới khi nào tự tỉnh dậy, đối với nàng và cục cưng đều tốt.

      Ánh mắt chạm đến thân hình nho của tiểu hồ ly cuộn mình ở đầu giường, đôi mắt mở to cảnh giác nhìn mình. Nam Cung Quyết nhíu mày, nắm cổ tiểu hồ ly lên đem nó quăng ra bên ngoài phòng: Về phòng của mình, đây cũng phải là chỗ của ngươi, Cầm, Kì, Thư, Họa sao lại như vậy, luôn để cho tiểu hồ ly này chạy vào đây.
      tiểu Viên Viênbluestar thích bài này.

    2. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920

      Chương 114: Yến vương phi tương lai

      Edit: Hoàng

      Beta: Ishtar
      Rửa mặt chải đầu xong, Lạc Mộng Khê và Nam Cung Quyết ngồi xe ngựa tiến vào hoàng cung, nắng lên cao, tuyết đọng ngã tư đường sớm bị rửa sạch , Nam Cung Quyết lại có ngọc bội trong tay, xe ngựa đường thông suốt tiến vào cửa hoàng cung.

      Cửa hoàng cung, Bắc Đường Diệp đứng đợi ở đó, thấy Nam Cung Quyết giúp đỡ Lạc Mộng Khê xuống xe ngựa, Bắc Đường Diệp ngừng oán thán: “ là giờ nào rồi, ngọ thiện sắp tới rồi, hai người các ngươi thế nhưng bây giờ mới tới, bổn vương từ sáng sớm với phụ hoàng các ngươi muốn…”

      “Vậy ngươi có hay cho Kì hoàng, Mộng Khê có thai?” Nam Cung Quyết đáp hỏi lại, Bắc Đường Diệp cho nên theo bản năng gật gật đầu: “Loại chuyện vui như vậy, bổn vương tự nhiên là cho phụ hoàng biết”.

      “Nếu Kì hoàng biết Mộng Khê có thai, tuyệt đối giống như ngươi, ngơ ngác đứng ở chỗ này chờ chúng ta đến”. Nam Cung Quyết ôm lấy Lạc Mộng Khê hướng hoàng cung đến: “Kì hoàng tại ở đâu?”

      “Ngự thư phòng, Nam Cung Quyết, lời vừa rồi của ngươi là có ý gì?” Vì sao phụ hoàng biết Lạc Mộng Khê có thai, lại ngồi chỗ mà chờ.

      “Ngươi còn chưa thành thân, tự nhiên hiểu được”. Nam Cung Quyết cũng quay đầu lại trả lời: “Chờ khi ngươi thành thân, khi vương phi của ngươi có thai, ngươi biết”.

      Vì sao nhất định phải chờ tới thời điểm đó? Bắc Đường Diệp trong lòng khó hiểu, muốn hỏi lại thấy Nam Cung Quyết và Lạc Mộng Khê cách rất xa, bước nhanh đuổi theo: “Nam Cung Quyết, Lạc Mộng Khê, đợi bổn hoàng…bổn vương chút”.

      Nam Cung Quyết, Lạc Mộng Khê vốn định trước ngự thư phòng gặp Kì hoàng, nhưng là biết vì sao, sau khi vào hoàng cung lâu, Lạc Mộng Khê liền cảm thấy khó chịu, ngừng nôn mửa, khuôn mặt   nhắn trở nên trắng bệch, tinh thần cũng trở nên tốt.

      “Sao lại thế này? Có phải tối qua ở yến tiệc ăn nhầm thứ gì hay ?” Bắc Đường Diệp sắc mặt lo lắng: Tiệc tối qua là ở Yến vương phủ của , nếu Lạc Mộng Khê vì vậy mà có chuyện gì, Nam Cung Quyết khẳng định tha cho : “Người đâu, mau mời ngự y…”

      cần mời ngự y, Mộng Khê đến thời kì nôn nghén, nghỉ ngơi chút sao, Bắc Đường Diệp, có sương phòng nào hay ? Để cho Mộng Khê nghỉ ngơi lát”.

      “Trong hoàng cung phòng trống còn nhiều mà, theo bổn vương đến đây ”. Biết được Lạc Mộng Khê nôn mửa cùng Bắc Đường Diệp có liên quan, Bắc Đường Diệp cũng cảm thấy yên lòng, ngẩng đầu nhìn sắc trời: “Xem ra các ngươi phải tới buổi chiều mới có thể gặp phụ hoàng rồi”. giờ cũng đến thời gian ngọ thiện.

      Bắc Đường Diệp dẫn Nam Cung Quyết và Lạc Mộng Khê đến tẩm cung của mẫu phi , cũng chính là cung điện của trong tứ phi đứng đầu, Hiền phi.

      Kì hoàng có việc, triệu Hiền phi ngự thư phòng, Bắc Đường Diệp liền tự chủ trương đem Lạc Mộng Khê và Nam Cung Quyết an bài ở thiên điện: “Hai người các ngươi trước ở trong này nghỉ ngơi, bổn vương báo cho phụ hoàng biết…”

      cần phiền toái như vậy, Nam Cung Quyết, chàng vẫn nên theo Bắc Đường Diệp gặp hoàng thượng , ta ở lại nơi này nghỉ ngơi, có việc gì”.

      Lạc Mộng Khê đơn giản dùng qua chút cháo, khuôn mặt nhắn chậm rãi khôi phục lại hồng nhuận: Kì hoàng dù sao cũng là vua của nước, chậm trễ như vậy tốt.

      Nam Cung Quyết cũng nghĩ đến điểm này, nắm lấy bàn tay bé của Lạc Mộng Khê ấm trở lại: “Nàng ở đây nghỉ ngơi cho tốt, ta chút trở lại”.

      Cẩn thận vì Lạc Mộng Khê kéo lại chăn, Bắc Đường Diệp lại dặn vài cung nữ chiếu cố Lạc Mộng Khê, Nam Cung Quyết lúc này mới yên tâm cùng Bắc Đường Diệp ra khỏi tẩm cung đến ngự thư phòng gặp Kì hoàng.

      Nam Cung Quyết và Bắc Đường Diệp rồi, Lạc Mộng Khê vốn muốn ngủ chút, nhưng hiểu vì sao, mới vừa rồi còn rất buồn ngủ, thế nhưng bây giờ chút buồn ngủ cũng có, lăn qua lộn lại vẫn thể ngủ được.

      “Nô tỳ tham kiến Thanh Nguyệt quận chúa”. Ngoài cửa truyền đến thanh hành lễ cung kính của cung nữ, Lạc Mộng Khê trong lòng nghi hoặc: Thanh Nguyệt quận chúa là ai?

      “Diệp ca ca có ở đây …” giọng nữ trong trẻo lại lộ ra chút trẻ con, xem ra mới khoảng mười bốn, mười lăm tuổi.

      “Hồi quận chúa, Yến vương gia cùng Lạc vương gia ngự thư phòng…”

      “Quyết ca ca cũng đến Kì Thiên?” Giọng nữ trong trẻo lại vang lên, trong thanh lại nén được mang theo chút sợ hãi: “Ai ở bên trong…”

      “Hồi quận chúa, là Lạc vương phi…”

      “Rất xinh đẹp sao?” Lại giọng nữ khác hoàn toàn xa lạ, mang theo chút nghi hoặc vang lên, lập tức liền bị giọng trong trẻo đánh gãy: “Bản quận chúa còn chưa lên tiếng, ngươi ồn ào cái gì, Lạc vương phi xinh đẹp sao?”

      Lạc Mộng Khê bất đắc dĩ thở dài: Vị quận chúa này cũng là…

      Bên ngoài ầm ỹ như vậy, Lạc Mộng Khê cho dù có buồn ngủ cũng thể ngủ được, liền xốc chăn lên xoay người xuống giường, lấy áo khoác đầu giường mặc vào, đứng dậy ra bên ngoài.

      “Xem ra Lạc vương phi so với Tử quý phi còn xinh đẹp hơn…” Giọng nữ xa lạ lại vang lên.

      được nhắc tới hồ ly tinh kia, chán ghét…” Thanh Nguyệt quận chúa dứt lời Lạc Mộng Khê ra tới cửa phòng.

      Ánh vào mi mắt là khuôn mặt xinh đẹp đầy vẻ tức giận, giống như thanh của nàng, hoạt bát, xinh đẹp, lại mang theo đáng : “Ngươi là Thanh Nguyệt quận chúa, Quyết thường ở trước mặt ta nhắc tới ngươi”.

      Thanh Nguyệt quận chúa ngẩng đầu nhìn về phía Lạc Mộng Khê, nhất thởi mở to hai mắt mà nhìn: Đây là vương phi của Quyết ca ca, là, rất đẹp.

      Quần áo trắng phiêu phiêu giống như tiên nữ, tóc đen buông xuống lại mang thêm vật trang sức nào nhàng thả ở phía sau, đôi mắt trong trẻo, đúng là khuynh thế dung nhan, khí chất xuất trần, làm cho Thanh Nguyệt luôn quen nhìn mỹ nữ, thậm chí nhìn đến quên mệt mỏi nhịn được mà tán thưởng: “Vương phi tỷ tỷ đẹp”.

      “So vơi Tử quý phi đẹp hơn gấp ngàn lần”. Nha hoàn phía sau Thanh Nguyệt cũng là si ngốc nhìn Lạc Mộng Khê, trong mắt lại lóe lên khiếp sợ.

      Nghe được ba chữ Tử quý phi, vẻ mặt khiếp sợ của Thanh Nguyệt nháy mắt trở nên tức giận: “Cái hồ ly tinh kia, thân toàn là mùi hôi, làm sao có thể so sánh với vương phi tỷ tỷ, vương phi tỷ tỷ nhưng là người trong lòng của Quyết đại ca…”

      Bị Thanh Nguyệt giáo huấn chút, tiểu nha hoàn lấy lại tinh thần, liên tục gật đầu đồng ý: “Đúng vậy, đúng vậy, Lạc vương gia là người lợi hại, đối với nữ tử cầu rất cao, khó trách lúc trước người lại trướng mắt vị danh môn thiên kim, ra là trong lòng có vương phi xinh đẹp…”

      “Vương phi tỷ tỷ, người tên là gì?” Khi chuyện, Thanh Nguyệt lên phía trước, mặt tràn đầy ý cười cầm lấy tay Lạc Mộng Khê, Lạc Mộng Khê thở dài: là từ trước tới nay cũng chưa từng gặp qua.

      Bàn tay bé của Thanh Nguyệt ấm áp, mập mạp, xúc cảm quả thực rất tốt, Lạc Mộng Khê lo tìm thấy người sưởi ấm, liền có cự tuyệt: “Lạc Mộng Khê”.

      “Mộng Khê tỷ tỷ…”

      “Khụ khụ khụ, quận chúa a, hẳn người nên gọi vương phi là tẩu tử mới đúng”. Tiểu nha hoàn theo sau nhắc nhở: Người ta là Lạc vương phi, người kêu vương gia là ca ca, tất nhiên cũng nên gọi vương phi là tẩu tử.

      Thanh Nguyệt cho là đúng: “Kêu tỷ tỷ nghe thân thiết hơn, kêu tẩu tử nghe xa lạ”.

      “Mộng Khê tỷ tỷ, Quyết ca ca  cùng người chuyện gì về ta?” Rốt cuộc cũng chỉ là tiểu nương, đối với việc người khác bình luận về mình luôn thập phần để ý.

      ngươi nghịch ngợm, cũng rất đáng , đối với người khác giống như hung dữ, kì tâm địa lại rất tốt…”
      tiểu Viên Viênbluestar thích bài này.

    3. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920

      Chương 114: Yến vương phi tương lai

      Edit: Hoàng

      Beta: Ishtar


      Lạc Mộng Khê sống qua hai kiếp, gặp qua vô số loại người, chỉ cần dựa vào đối thoại vừa rồi của Thanh Nguyệt và cung nữ cũng đoán được tám chín phần về tính cách và cách làm người của nàng.

      Khi nghe đến Nam Cung Quyết có vương phi, Thanh Nguyệt chỉ có kinh ngạc, có ghen tị, cho nên Lạc Mộng Khê biết Thanh Nguyệt cũng phải là thích Nam Cung Quyết, cho nên đối với nàng cũng có địch ý.

      “Lạc vương gia lợi hại, thế nhưng lời liền trúng ưu điểm của quận chúa”. Tiểu nha hoàn theo Thanh Nguyệt kinh hô, trong mắt tràn đầy bội phục: “Trước kia Lạc vương gia đối với nữ tử hề để ý, đối với quận chúa cũng rất xa cách, nghĩ tới ở trong lòng vẫn là có vị trí cho quận chúa…”

      Thấy Lạc Mộng Khê và Thanh Nguyệt đều trừng nàng, nha hoàn vội vàng che mặt: “Ý của nô tỳ là , quận chúa vẫn xem Lạc vương gia như ca ca, thích vị ca ca này… phải, phải…phải như thế nào mới đúng đây…”

      Tiểu nha hoàn càng càng , trán ứa ra mồ hôi.

      “Ngươi sao lại ngốc như vậy”. Thanh Nguyệt tức giận mở miệng: “Bản quận chúa xem Lạc vương gia như ca ca, lúc ấy, Quyết ca ca thân mang bệnh nặng, luôn luôn thực ưu thương, bản quận chúa thân làm muội muội, muốn cho vui vẻ chút, nhưng luôn để ý tới ta…”

      “Lúc ấy, ta nghĩ chê ta nhiều, chán ghét ta, tại cẩn thận suy nghĩ lại, Quyết ca ca làm như vậy hẳn là có nguyên nhân, có rất nhiều thứ, khi ta ngồi nghe bọn cung nữ, thái giám kể chuyện, Quyết ca ca chỉ im lặng ngồi ở nơi rất xa mà nghe…”

      “Trong lòng khẳng định thực độc, thực tịch mịch, nhưng lại tìm thấy người thích hợp để cho có thể tâm …”

      xong, Thanh Nguyệt ngẩng đầu nhìn phía Lạc Mộng Khê, đáy mắt mang theo ý cười chân thành: “ tại có Mộng Khê tỷ tỷ, Quyết ca ca nhất định độc”.

      “Hoàng thượng giá lâm, Hiền phi nương nương đến, Yến vương gia đến, Lạc vương gia đến”. Thanh đặc hữu của thái giám từ ngoài cửa truyền đến, các cung nữ vội vàng quỳ xuống hành lễ: “Nô tỳ tham kiến hoàng thượng, tham kiến Hiền phi nương nương, tham kiến Yến vương gia, Lạc vương gia”.

      “Mộng Khê, Thanh Nguyệt tham kiến hoàng thượng, tham kiến Hiền phi nương nương, tham kiến Yến vương gia, Tham kiến Lạc vương gia”. Tại nơi hoàng cung này, thứ nhiều nhất chính là hành lễ, thấy người có thân phận cao hơn mình quỳ xuống, người có thân phận thấp hơn mình liền quỳ xuống hành lễ với mình, nhiều khi cũng chẳng có thời gian chờ bọn quỳ.

      “Bình thân”. giọng nam trung niên mang theo uy nghiêm vang lên, đích thị là phát ra từ miệng của Kì hoàng.

      “Mộng Khê, cẩn thận thân thể”. Nam Cung Quyết rất nhanh tới bên cạnh người Lạc Mộng Khê, đỡ nàng đứng lên.

      “Chậc chậc, Quyết ca ca đối với Mộng Khê tỷ tỷ tốt”. Thanh Nguyệt nhịn được tán thưởng, ánh mắt trông thấy Bắc Đường Diệp đứng phía sau Kì hoàng, nhất thời sáng lên, rất nhanh chạy đến:

      “Diệp ca ca, ra ca sớm trở lại, vì sao cũng cho Thanh Nguyệt, nghe ca được phong Yến vương, ở tại Yến vương phủ, Thanh Nguyệt có thể đến đó làm khách hay …”

      Liên tiếp hỏi mấy vấn đề khiến Bắc Đường Diệp cảm thấy choáng váng, ôm lấy hai tai mà trả lời: “Tùy tiện, tùy tiện…”

      “Vậy lát nữa Thanh Nguyệt cùng Diệp ca ca cùng nhau hồi Yến vương phủ, khi nào ca nhớ với Thanh Nguyệt tiếng nha”.

      “Biết, biết”. Bắc Đường Diệp nhắm chặt mắt lại, trong mắt tràn đầy bất đắc dĩ: là cái người đáng ghét.

      “Dung mạo Lạc vương phi là thiên hạ vô song, khó trách, Lạc vương gia lại thương ngươi như vậy”.

      “Đa tạ nương nương khích lệ, nương nương xinh đẹp tựa thiên tiên, da trắng như tuyết, dáng người yểu điệu, so với Mộng Khê chút cũng kém, lại có được Yến vương năng lực phi phàm, là làm cho người ta hâm mộ”. Mọi nữ tử đều thích được người khác khen ngợi, Hiền phi khen nàng, theo lý, Lạc Mộng Khê cũng khen trở lại.

      “Bản cung cũng chỉ là người đẹp hết thời, sao có thể so sánh cùng với người trẻ tuổi các ngươi”.

      a, Thanh Nguyệt cảm thấy Mộng Khê tỷ tỷ rất đúng, ngài xác thực là đẹp, dung nhan hề già ”.

      Hiền phi nhàng điểm điểm cái mũi của Thanh Nguyệt: “Tiểu nha đầu ngươi khéo ăn ”.

      “Mộng Khê có thai nên đứng lâu, mọi người vào trong điện ”.

      Hiền phi vừa dứt lời, Lạc Mộng Khê liền cảm thấy trong lồng ngực trận cuồn cuộn dâng lên, cháo vừa mới uống xong lâu liền cứ như vậy mà nôn hết.

      “Mộng Khê, có sao ?” Nam Cung Quyết vỗ phía sau lưng Lạc Mộng Khê, trong mắt lộ ra lo lắng.

      “Mộng Khê nôn nghén , tốt nhất nên mau chóng nghỉ ngơi, trong khoảng thời gian ngắn nên vận động mạnh”. Trong mắt Hiền phi lộ ra lo lắng.

      “Hoàng thượng, nương nương, Mộng Khê tại như vậy thích hợp ngồi lâu, chuyện phiếm, thỉnh cho phép bổn vương cùng Mộng Khê cáo lui trước”. Mọi chuyện để sau này hãy , thân thể Mộng Khê quan trọng hơn.

      “Được, thân thể Mộng Khê quan trọng hơn, các ngươi mau trở về , sai người đem lễ vật đến biệt viện”.

      Lễ vật, lễ vật gì? Lạc Mộng Khê còn nghi hoặc Nam Cung Quyết hướng đám người Kì hoàng lời từ biệt: “Hoàng thượng, nương nương, bổn vương và Mộng Khê xin cáo từ”.

      Xe ngựa thực vững vàng nhưng Lạc Mộng Khê vẫn có cảm giác thoải mái: “Nay kinh thành Kì Thiên cũng càng ngày càng bình tĩnh”. Nam Cung Quyết thấy sắc mặt Lạc Mộng Khê thập phần khó coi, liền chuyện rời lực chú ý của nàng.

      “Xảy ra chuyện gì?”

      “Tháng trước, lại có nữ tử bị hút khô máu mà chết, tử trạng vô cùng thê thảm, hẳn là có người lại luyện tà công…”

      Lạc Mộng Khê bắt lấy điểm mấu chốt trong lời của Nam Cung Quyết: “Ý của chàng là , trước kia cũng từng phát sinh chyện nữ tử bị hút khô máu mà chết?”

      Nam Cung Quyết gật gật đầu: “Đúng vậy, chuyện nữ tử bị hút khô máu từng xảy ra mười năm trước, vào mỗi đêm trăng tròn, nữ tử chết thê thảm như vậy, mười năm, vẫn có tìm thấy hung thủ, nếu làm vậy là để luyện tà công, vậy sợ là, tà công này cũng sắp đạt thành”.

      “Hôm nay phải chính là mười lăm trăng tròn sao?” Chẳng phải là lại có nữ tử sắp chết.

      “Trong khoảng thời gian này, ta làm chuyện gì, luôn bồi ở bên cạnh nàng”. Những nữ tử chết này có xử nữ, có nữ tử thanh lâu, cũng có phụ nhân, nhưng các nàng đều có điểm chung là, đều rất xinh đẹp.

      Người nọ là luôn chọn những mỹ nhân mà xuống tay, Mộng Khê dung nhan thiên hạ vô song, nếu để người kia biết được, vậy tính mạng cũng nguy hiểm.

      Ở trong lòng bổn vương, chuyện gì so ra cũng đều kém sinh mệnh của Mộng Khê cùng tiểu bảo bảo.

      bắt được người kia sao?” Mười năm, chết trăm hai mươi nữ tử, tên ác nhân đáng hận.

      Nam Cung Quyết thở dài: “ xuống tay phạm vi rất rộng, chỉ ở kinh thành, mà là cả nước, thậm chí để tìm kiếm mỹ nhân, Thanh Tiêu, Tây Lương, cùng các tiểu quốc khác cũng có người bị hút khô máu, nhưng đại bộ phận nữ tử đều là người Kì Thiên”.

      “Tháng trước nữ tử bị chết là người nơi nào?”

      “Cách đây năm trăm dặm, cánh đồng”. có người biết hành tung của người nọ, cũng biết mục tiêu kế tiếp của là người nào, việc duy nhất chúng ta có thể làm, chính là phòng ngừa khi nó chưa xảy ra.
      tiểu Viên Viênbluestar thích bài này.

    4. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920

      Chương 114: Yến vương phi tương lai

      Edit: Hoàng

      Beta: Ishtar
      “Đúng rồi, chuyện Thanh Nguyệt quận chúa là như thế nào?” Đề tài này thực thảm khốc, Lạc Mộng Khê muốn nhắc tới, liền nhanh chóng chuyển đề tài khác.

      Nghĩ đến Thanh Nguyệt mới vừa rồi lôi kéo tay mình, có rãnh đến biệt viện thăm nàng, trong lòng Lạc Mộng Khê tự dưng nổi lên tầng ý cười: Thanh Nguyệt cùng với tiểu hồ ly kia cũng có điểm giống nhau, đồng dạng rất đơn thuần, thiện lương, biết tư vị nhân gian.

      “Đó là nữ nhi của Thiệu tướng quân, tám năm trước, vợ chồng Thiệu tướng quân mất tại biên quan, chỉ lưu lại nữ nhi, vợ chồng hai người vì nước hi sinh thân mình, Kì hoàng đối với Thanh Nguyệt tâm sinh trìu mến, liền mang về nuôi nấng, cũng phong nàng làm Thanh Nguyệt quận chúa”.

      “Nàng giống như…thực thích chàng”. Trong thanh có chút hương vị ê ẩm.

      Nam Cung Quyết cười khẽ ra tiếng: “Nàng thích là Bắc Đường Diệp, đối với ta, nàng chỉ là tò mò mà thôi”. Bắc Đường Diệp mang chung thân đại của giao cho bổn vương, bổn vương phụ nhờ vả, chọn được người thích hợp cho rồi…

      Nam Cung Quyết và Lạc Mộng Khê ra hỏi cung, Bắc Đường Diệp và Thanh Nguyệt tự nhiên cũng ra đưa tiễn, khi hai người ngồi xe ngựa, vẫn nghe được bên ngoài xe ngựa Thanh Nguyệt líu ríu hỏi, cùng với thanh Bắc Đường Diệp bất đắc dĩ, sau đó lại chỉ còn trầm mặc, Lạc Mộng Khê chỉ cảm thấy thầm buồn cười:

      Bắc Đường Diệp rốt cục gặp được người có thể trị , về sau nếu dám ở trước mặt ta diễu võ dương oai, ta có biện pháp đối phó rồi…

      Trong lòng đắc ý dào dạt nghĩ, biết lúc nào tiến vào mộng đẹp, khi xe ngựa tiến vào biệt viện, Lạc Mộng Khê nằm trong lòng Nam Cung Quyết vẫn ngủ say sưa.

      Thấy nàng ngủ ngon, Nam Cung Quyết cười sủng nịnh, cầm lấy chăn gấm trong xe ngựa bao lấy toàn bộ Lạc Mộng Khê, ôm nàng xuống xe ngựa, bước nhanh hướng phòng ngủ đến…

      Đắm chìm trong hạnh phúc, chỉ lo thu xếp cho Lạc Mộng Khê, Nam Cung Quyết có nhìn đến hai đạo tầm mắt ác độc từ bên ngoài biệt viện nhìn chằm chằm về phía và Lạc Mộng Khê bước vào.

      giấc ngủ này, Lạc Mộng Khê ngủ thẳng tới nửa đêm mới tỉnh lại, bụng đói cồn cào, bên cạnh người lại lạnh lẽo, có thân ảnh Nam Cung Quyết.

      Đầu giường chỉ có thân ảnh đỏ lửa của tiểu hồ ly nằm cuộn tròn, giống như mảnh màu đỏ, trông chói mắt: Tiểu gia hỏa này, nhưng ra cố chấp, khi Nam Cung Quyết có ở đây, nó liền chạy vào đây ngủ.

      Cầm nhi an bài chỗ ở cho nó rất tốt, vì sao nó còn muốn chạy tới nơi này ngủ a.

      trễ như thế này, Nam Cung Quyết như thế nào còn có trở lại: “Người đâu, người đâu”. Khi Nam Cung Quyết ở đây, Cầm, Kì, Thư, Họa ở lại phòng ngoài, Lạc Mộng Khê có việc gì chỉ cần kêu tiếng là được.

      Cầm, Kì, Thư, Họa, bốn người đều biết võ công, trước đây khi các nàng canh giữ ngoài cửa, trong phòng có động tĩnh gì các nàng tiến vào xem xét, hôm nay lại biết vì sao Lạc Mộng Khê kêu vài tiếng, bên ngoài vẫn yên tĩnh dị thường, tiếng vang truyền đến.

      Kì lạ, bốn người này trở về nghỉ ngơi rồi sao? Lạc Mộng Khê nghi hoặc sốc chăn lên xoay người xuống giường, lấy áo choàng khoác lên người: Ngoài phòng rất lạnh, nàng tại có thai, mọi việc đều phải vì tiểu bảo bảo mà suy nghĩ chút, thể bị lạnh.

      Ngoài phòng, trận gió lạnh thổi tới, đóng lại cửa sổ: “Phanh” thanh vang lên, phải bị mở ra, mà giống như bị phá ra, hơn nữa, bên ngoài cửa sổ gió lớn, căn bản là thể tự mở ra.

      “Ô ô ô”. Nguyên bản tiểu hồ ly ngủ say ở đầu giường ‘đằng’ tiếng nhảy lên, hai tròng mắt tối đen mở lớn nhìn chằm chằm cửa sổ, toàn thân lông mao đều dựng cả lên, trong miệng phát ra thanh cảnh giác ô ô, giống như đại nạn sắp đến.

      Gió lạnh mang theo cỗ lãnh với mùi máu tươi bay vào trong mũi, Lạc Mộng Khê trong lòng cả kinh, tuyết mâu híp lại: Ma khí dày, khí, phải là tên ác nhân chuyên hút máu người lựa chọn ta làm tế phẩm tháng này của chứ, liền muốn tiến đến biệt viện hút máu của ta.

      Nếu là như thế, năng lực người này đúng là phải bình thường, cũng dám xông vào địa phương của Nam Cung Quyết giết người, phải biết rằng trong biệt viện này, ám vệ cùng thị vệ thầm bảo vệ đại bộ phận đều có võ công cao cường…

      Lạc Mộng Khê nghiêng tai lắng nghe, trong toàn bộ viện, trừ bỏ tiếng gió vẫn là tiếng gió, có tiếng hít thở của ám vệ, trong lòng đột nhiên cả kinh:

      Sao lại thế này, chẳng lẽ thị vệ, ám vệ trong viện đều bị ác nhân hút máu kia giết chết, còn có, Nam Cung Quyết đâu? Trước đây rất sớm chàng trở về phòng nghỉ ngơi, vì sao hôm nay khuya như vậy chàng còn chưa trở về nghỉ …

      Khi ở xe ngựa, chàng ràng , luôn bồi ở bên người ta, chẳng lẽ chàng xảy ra chuyện, bằng lấy tính tình của Nam Cung Quyết, có khả năng đến bây giờ vẫn chưa trở về phòng…

      Ý thức được điểm này, Lạc Mộng Khê kịp suy nghĩ chuyện khác, rất nhanh hướng bên ngoài chạy ra: Nếu hấp huyết quái nhân lòng muốn giết nàng, vô luận nàng ở chỗ nào, đều khó thoát khỏi cái chết, tại Lạc Mộng Khê nóng lòng muốn biết an nguy của Nam Cung Quyết nên bất chấp tất cả mọi chuyện.

      “Ô ô ô”. Ngay tại lúc Lạc Mộng Khê chạy ra tới cửa, thân ảnh lửa đỏ của tiểu hồ ly nháy mắt chắn trước mặt Lạc Mộng Khê, ô ô kêu, giống như muốn cho nàng ra ngoài.

      Lạc Mộng Khê lo lắng an nguy của Nam Cung Quyết, lướt qua tiểu hồ ly, rất nhanh tiến vào trong màn đêm, hướng thư phòng Nam Cung Quyết chạy tới: Nam Cung Quyết ở phòng ngủ, nhất định là ở thư phòng, chỉ mong xảy ra chuyện gì mới tốt…

      Thân ảnh Lạc Mộng Khê càng càng xa, sắp biến mất thấy, tiểu hồ ly đuổi kịp nàng, thân ảnh khéo léo màu đỏ vừa chuyển, rất nhanh liền theo hướng khác.

      Lạc Mộng Khê sau khi chạy ra khỏi phòng ngủ thẳng hướng thư phòng Nam Cung Quyết mà , nhưng là càng chạy, Lạc Mộng Khê cảm giác giống như mình vẫn ở tại chỗ, vô luận chạy như thế nào, cảnh vật trước mắt đều có biến đổi, ta bị người thiết kế vào trong trận.

      Gió lạnh mang theo mùi máu tươi từ phía sau thổi tới, nháy mắt rót vào da thịt, Lạc Mộng Khê toàn thân lông tơ đều dựng đứng, cường thế áp lực từ phía sau truyền đến, Lạc Mộng Khê đột nhiên quay đầu nhìn lại.

      đạo thân ảnh màu đen gần ngay trước mắt, thân thủ hướng cổ Lạc Mộng Khê…

      Trong thư phòng, Nam Cung Quyết ngồi trước bàn xem thư được gửi đến: Năm ngày liền, Lãnh Tuyệt Tình giả trang thành Nam Cung Quyết hạ lệnh phong thành, Nhạc Địch cùng Phương Túy xuất lĩnh thị vệ đem người của Hạ Hầu Thần ở lại kinh thanh toàn bộ tiêu diệt, dư đảng của Nam Cung Phong và Nam Cung Dạ cũng bị thanh trừ sai biệt lắm.

      Phượng Túy lúc trước biên quan chính là để đem tướng lãnh của Nam Cung Dạ và Nam Cung Phong đổi thành người đáng tin cậy của mình, sau khi Hạ Hầu Thần rời khỏi Thanh Tiêu, Nam Cung Quyết gửi mật thư đến biên quan, lệnh phải nghiêm mật đề phòng, tên thám tử cũng đừng mơ tưởng lọt vào Thanh Tiêu.

      Nay Thanh Tiêu cơ bản trở thành thiên hạ của Nam Cung Quyết…

      Về phần Phương Mặc bị Lạc Thải Vân tra tấn đến chết, Hạ Hầu Yên Nhiên trở thành tù nhân, Nam Cung Quyết cũng quan tâm, bởi vì tin tưởng năng lực của chính mình, lợi dụng nữ tử để giành lấy thắng lợi.

      Hạ Hầu Thần, nay Thanh Tiêu là tường đồng vách sắt, người của ngươi chút tin tức hữu dụng cũng thể lấy được, để cho Lãng Tuyệt Tình giả mạo làm bổn vương ra lại rất tốt, thực biết đúng mực, cũng biết nắm chắc cơ hội, nếu phải muốn tranh giành Mộng Khê với bổn vương, ra bổn vương có thể nguyện ý kết giao bằng hữu với .

      “Ô ô ô”. Ngay tại lúc Nam Cung Quyết thầm đắc ý, chuẩn bị thu thập mọi thứ rời khỏi thư phòng, trở về phòng ngủ chiếu cố Lạc Mộng Khê, tiểu hồ ly lại xuất , thân hình lửa đỏ nhảy đến bàn của Nam Cung Quyết, hướng ngừng kêu…
      tiểu Viên Viênbluestar thích bài này.

    5. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920

      Chương 115: ra là ngươi

      Edit: Hoàng

      Beta: Ishtar
      Nếu là bình thường nhìn thấy tiểu hồ ly xuất , Nam Cung Quyết chắc chắn chưởng đem nó ném ra ngoài phòng: Ai bảo nó luôn thích xuất trước mặt Mộng Khê, quấy rầy thế giới ngọt ngào của hai người.

      Nhưng tại, thấy tiểu hồ ly điên cuồng kêu gào, Nam Cung Quyết muốn giáo huấn nó, ánh mắt thâm thúy, càng ngưng càng sâu: “Mộng Khê xảy ra chuyện?”

      Nam Cung Quyết dứt lời tiểu hồ ly lập tức ngừng tiếng kêu, đôi mắt to đen láy nháy mắt nhìn Nam Cung Quyết, giống như đồng ý cách của .

      “Mộng Khê ở nơi nào, mau dẫn bổn vương đến đó”. Giống như nghe hiểu lời của Nam Cung Quyết, thân hình lửa đỏ của tiểu hồ ly nhảy nhanh xuống bàn, chạy ra ngoài cửa.

      Thân ảnh thon dài của Nam Cung Quyết theo sát phía sau nó, ngoài cửa sổ, mặt trời mới ngả về tây: Hôm nay là mười lăm, nhưng trời vẫn chưa tối, hấp huyết quái nhân kia càn rỡ đến mức vào biệt viện giết người chứ.

      Nam Cung Quyết chỉ lần đem tiểu hồ ly đánh ra khỏi phòng, theo lý thuyết tiểu hồ ly hẳn rất sợ hãi , nhìn thấy phải bỏ chạy mới đúng, nhưng mới vừa rồi tiểu hồ ly lại chạy đến thư phòng của , hướng điên cuồng kêu lên.

      Nam Cung Quyết ở Thiếu lâm Tự tu dưỡng năm năm, nên cũng biết được, có số động vật là có linh tính, tiểu hồ ly này cùng Mộng Khê rất hợp duyên, nó mạo hiểm bị Nam Cung Quyết đánh ra khỏi phòng chạy đến đây tìm , khẳng định là Mộng Khê xảy ra chuyện…

      Nhưng là, bên phòng ngủ có Cầm, Kì, Thư, Họa cùng với rất nhiều ám vệ thủ hộ, Mộng Khê có khả năng gặp chuyện may…

      Tới ngoài cửa, cảnh sắc trước mắt Nam Cung Quyết đột nhiên biến đổi, ánh mặt trời phía tây biến mất thấy, nhìn lại là nửa đêm, đáy mắt Nam Cung Quyết lóe lên khiếp sợ cùng phẫn nộ: ra là có người ở bên ngoài thư phòng bày bố trận, hại bổn vương vẫn nghĩ là trời vẫn chưa tối, trăng lên cao, đúng lúc hấp huyết quái vật kia giết người: “Mộng Khê…Mộng Khê…”

      Nam Cung Quyết kịp suy nghĩ chuyện khác, đuổi sát theo phía sau thân ảnh tiểu hồ ly, đáy mắt thâm thúy lóe lên nồng đậm lo lắng cùng lãnh: Mộng Khê, nàng nhất định được xảy ra chuyện gì, dám thiết kế bổn vương, muốn sống nữa.

      Bên này, sau khi Lạc Mộng Khê xoay người lại, lợi trảo mang theo lãnh đến trước mặt, Lạc Mộng Khê theo bản năng lui về phía sau từng bước, tránh khỏi công kích của người nọ.

      Nhìn toàn thân cao thấp đều bị quần áo rộng thùng thình màu đen bao phủ, ngay cả đầu cũng đội mũ kín, làm cho người ta thể nhìn bộ dáng của , Lạc Mộng Khê tuyết mâu híp lại: hẳn là tên hấp huyết quái nhân kia, nếu người có khả năng mang theo lãnh cùng huyết tinh nặng như vậy.

      Ngay tại lúc Lạc Mộng Khê trầm tư, hắc y quái nhân tấn công hướng Lạc Mộng Khê, lên trong gió chỉ là cánh tay hoàn toàn là xương, hề có huyết nhục.

      Này, cánh tay tuy chỉ như bộ khung xương, nhưng lực công kích lại rất mạnh, nơi chưởng phong qua, đá lớn cũng vỡ vụn, đá vụn văng khắp nơi, may mắn tốc độ của Lạc Mộng Khê cũng rất nhanh, ngay lúc quái nhân ra chiêu rất nhanh né tránh bị đánh trúng, nếu chắc chắn chết toàn thây.

      thể tưởng tượng được hấp huyết quái nhân này lại có võ công cao như vậy, khó trách lại có thể giết chết nhiều nữ tử như thế, quan phủ dùng thời gian mười năm cũng thể bắt được , võ công của , chỉ sợ có thể ngang bằng với Nam Cung Quyết, ta cũng phải là đối thủ của

      Nháy mắt, Lạc Mộng Khê lấy lại bình tĩnh, đối phó lại công kích của hắc y nhân, Lạc Mộng Khê hề trốn tránh, thân hình vừa chuyển, thân ảnh yểu điệu nháy mắt liền tới trước mặt hắc y nhân.

      Bàn tay bé đột nhiên mở ra, thanh chủy thủ xuất trong tay, Lạc Mộng Khê nắm chặt chủy thủ trong tay, hướng ngực hắc y nhân đâm xuống.

      Lạc Mộng Khê có thai, tốc độ ra tay cũng dám quá nhanh, nếu thai nhi trong bụng khẳng định có nguy hiểm, cục cưng có chuyện, Lạc Mộng Khê khẳng định cũng chống đỡ nổi, đến lúc đó, quái nhân muốn giết nàng chỉ là chuyện dễ như trở bàn tay…

      Cho nên, vì an toàn của mẫu tử hai người, Lạc Mộng Khê phải tốc chiến tốc thắng…

      đường trong biệt viện, Nam Cung Quyết theo sát phía sau tiểu hồ ly chạy về phía trước: Người nọ thế nhưng đem toàn bộ biệt viện đều bày trận, ám vệ, thị vệ, cùng với nha hoàn, gã sai vặt đều bị hôn mê, đúng là nhân vật lợi hại, nếu để cho bổn vương bắt được , chắc chắn khiến sống bằng chết.

      Trong tiểu viện, Lạc Mộng Khê cùng hắc y nhân vẫn tiếp tục đánh nhau, động tác của hắc y nhân rất nhanh, chủy thủ của Lạc Mộng Khê vẫn thể chạm đến người .

      Võ công hắc y nhân ràng cao hơn Lạc Mộng Khê rất nhiều, hơn nữa Lạc Mộng Khê lại có thai, ra tay mặc dù nhanh, ngoan (độc), chuẩn, nhưng trong thời gian ngắn muốn thắng được hắc y nhân là có khả năng.

      Tuy rằng Lạc Mộng Khê rất cẩn thận, sau mấy chục chiêu, bụng đột nhiên truyền đến đau đớn, Lạc Mộng Khê trong lòng cả kinh, thả chậm nửa nhịp động tác, bị hắc y nhân bắt đúng cơ hội, huy trưởng đánh trúng ngực nàng.

      Lạc Mộng Khê bị đánh ra mấy thước xa, rơi mạnh xuống đất, chủy thủ trong tay rơi sang bên, bụng truyền đến trận đau đớn.

      Lạc Mộng Khê cố nén đau đớn, muốn đứng dậy, thân hình hắc y nhân đến trước mặt nàng, nắm chặt hai vai Lạc Mộng Khê, cúi đầu cắn lên cổ nàng.

      Từng giọt chất lỏng ấm áp hút vào trong miệng, đôi mắt hắc y nhân sáng lên, trong mắt là thần sắc điên cuồng: “Bản tôn hút máu của hơn trăm nữ tử, lần này là có hương vị tuyệt nhất”.

      biết là do răng của quái nhân có thuốc gây tê hay vẫn là có nguyên nhân khác, khi hắc y nhân hút máu của chính mình, Lạc Mộng Khê toàn thân mềm nhũn, có chút khí lực.

      Cảm giác máu toàn thân từng chút từng chút bị hút ra khỏi thân thể, Lạc Mộng Khê toàn thân lạnh thấu xương, ánh mắt cũng là vô cùng mỏi mệt, giống nhau tùy thời đều có thể khép lại: Ta chết sao…

      Trước mắt cảnh vật càng ngày càng mơ hồ, ý thức cũng càng ngày càng mông lung, trong phút chốc sắp mê man, bên tai Lạc Mộng Khê đột nhiên vang lên từng lời của Nam Cung Quyết:

      “Mộng Khê, cả đời này nàng và tiểu bảo bảo chính là sinh mạng của ta, cho dù có phát sinh chuyện gì, nhà ba người chúng ta đều phải vĩnh viễn ở cùng chỗ”.

      nhà ba người, vĩnh viễn ở cùng chỗ. Dung nhan tuấn của Nam Cung Quyết, mang theo tươi cười ôn nhu sủng nịnh lên trước mắt, Lạc Mộng Khê đầu óc mông lung nháy mắt thanh tỉnh, đột nhiên mở mắt.

      Cũng biết khí lực của nàng có được từ đâu, rất nhanh nâng chưởng, đánh tới hắc y nhân chỉ lo hút máu nàng.

      Hắc y nhân hề chuẩn bị, bị Lạc Mộng Khê đánh ra thước xa, thân thể vừa lui về phía sau, mũ che đầu cũng bị gió thổi rơi xuống, hé ra dung nhan tuấn quen thuộc với Lạc Mộng Khê: “Tại sao…sao lại là ngươi?”

      Hắc y nhân giống như nghe thấy lời của Lạc Mộng Khê, thân thủ đem mũ đội lên che khuất diện mạo rồi lại đứng dậy, ánh mắt tham lam chớp mắt nhìn Lạc Mộng Khê, giống như nàng phải là người, mà là bữa ăn ngon miệng.

      Ngay tại lúc hắc y nhân tới người Lạc Mộng Khê, cũng là lúc Lạc Mộng Khê suy nghĩ biện pháp thoát , người hồ đuổi tới: “Mộng Khê”. Nam Cung Quyết kinh hô tiếng, huy chưởng đánh hướng hắc y nhân.

      lòng thầm nghĩ bữa ăn ngon hắc y nhân hề chuẩn bị, bị cường thế chưởng lực của Nam Cung Quyết đánh ra hơn mười thước xa, mạnh ngã xuống.
      tiểu Viên Viênbluestar thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :