1. Quy định post bài trong Khu Edit – Beta – Convert

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] dấu cách - [Tên tác giả] (Update chương)

    Hình bìa truyện

    Tác giả

    Thể loại

    Số chương

    Nguồn convert (nếu có)

    Tên Editor & Beta

    Nick Facebook, Mail liên lạc

    Đặc biệt: 1 editor ko được mở quá 3 Topic

    Quy định cho editor

    Box Edit – Beta – Convert chỉ đăng những truyện edit, beta, convert của Cung; không đăng truyện sưu tầm của trang khác trong Box.

    Chủ topic chịu trách nhiệm hoàn thành topic, không drop, không ngưng edit quá 1 tuần. Trường hợp không theo tiếp được truyện thì phải báo với Ad hoặc Mod quản lí Box lý do không thể theo tiếp và để BQT tiếp nhận.

    Nếu drop không có lý do sẽ bị phạt theo quy định của cung: Link

    Mỗi topic nên đặt 1 lịch post theo tuần hoặc tháng để member dễ theo dõi. Nếu post 1 tuần 10c sẽ được tặng thêm 100 ruby (liên hệ với quản lý của box để được thưởng)

    Khi hoàn thành nên vào Topic báo danh để được thưởng điểm thêm. Điểm thưởng là gấp 2 lần số điểm được hưởng của cả bộ. Ví dụ:

    Bạn edit 1 bộ 100c nhận được 1000 ruby thì sẽ được thưởng 2000 ruby.

    Quy định Đối với Readers:

    Comt thân thiện, comt nhắc nhở truyện nhẹ nhàng

    Không comt với những lời lẽ quá khích, sử dụng ngôn từ đả kích editor, nhân vật, tác giả...

    Không comt gây war, hối truyện thiếu thiện cảm

    Nếu vi phạm lần đầu nhắc nhở. Lần sau -10ruby\lần

    Không comt thanks (trường hợp muốn thanks editor thì nhấn like để ủng hộ)

    Quản lý box Truyện Edit&Beta:

    lolemcalas, haruka, Hằng Lê, Ngân Nhi

Lạc Vương Phi - Mạn Diệu Du Li (128.16/128c) END

Thảo luận trong 'Cổ Đại Hoàn'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920

      Chương 118. Hung phạm phía sau màn

      Edit: Hoàng

      Beta: Ishtar


      Nơi này là phòng ngủ của Tử quý phi, Lạc Mộng Khê nên ở lại lâu, cẩn thận nhìn chung quanh vòng, phát hiệnđược điểm khả nghi, muốn xoay ngươi rời , cơn gió thổi qua, màn che cửa sổ bị gió thổi bay, phía sau lờ mờ lên đạo thân ảnh cao lớn, Lạc Mộng Khê mâu quang phát lạnh, huy trưởng hướng người nọ đánh tới.

      Người phía sau màn cũng biết chính mình bị lộ, ngay khi Lạc Mộng Khê huy trưởng đánh tới , thân mình vừa chuyển, nháy mắt thân ảnh cao lớn thoát ra ngoài cửa sổ, rất nhanh hướng phía xa chạy .

      Lạc Mộng Khê kịp suy nghĩ chuyện khác, đuổi sát theo thân ảnh thần bí mà : Tử quý phi quả nhiên xảy ra chuyện, ta cùng với Nam Cung Quyết tốc độ rất nhanh, chưa kịp thoát , cho nên liền tránh ở nơi này…

      Người phía trước khinh công cực cao, Lạc Mộng Khê dùng hết toàn lực cũng thể đuổi theo , từ đầu tới cuối đều duy trì khoảng cách nhất định, người nọ cũng thể bỏ lại nàng.

      Cứ như vậy cũng phải biện pháp, nếu chạy ra khỏi hoàng cung, dẫn ta đến căn cứ của bọn họ, đến lúc đó may lại chính là ta.

      Lạc Mộng Khê híp mắt trầm ngâm, suy nghĩ phương pháp nhanh chóng bắt lấy người nọ, đột nhiên cách đó xa xuất đội thị vệ tuần tra, người nọ rất nhanh đáp xuống bên tường cách đó xa.

      Lạc Mộng Khê khóe miệng giơ lên tia ý cười quỷ dị, tốc độ nhanh hơn, từ cao nhìn xuống, huy trưởng hướng chỗ tường kia đánh qua.

      Dưới chân tường người nọ thế nhưng tiêu sái nhàn nhạc, ngay khi trưởng lực của Lạc Mộng Khê gần đến người , người nọ đột nhiên xoay người đối trưởng với Lạc Mộng Khê.

      Chỉ nghe ‘ba’ tiếng vang lên, người nọ vẫn vững vàng đứng ở tại chỗ, Lạc Mộng Khê lại bị trưởng lực làm lùi lại phía sau ba bốn bước xa mới có thể dừng lại, bàn tay bé run lên, suýt nữa mất tri giác.

      “Mộng Khê”. Vốn tưởng rằng người nọ thừa thắng truy kích, giết Lạc Mộng Khê diệt khẩu, khi Lạc Mộng Khê dừng lại cước bộ, cũng làm tốt công tác phòng bị.

      Nhưng người nọ lại có giết đến, mà là đứng tại chỗ, kinh ngạc gọi ra tên Lạc Mộng Khê: “Ngươi vừa rồi, vì sao lại công kích bổn vương?”

      Lạc Mộng Khê ngẩng đầu nhìn lại, là An vương Bắc Đường Dực đứng cách đó xa, đáy mắt lạnh như băng còn chưa tan hết kinh ngạc.

      “An vương gia, sao ngươi lại ở đây?” Ta là đuổi theo nam tử thần bí kia đến nơi này, nhìn khắp toàn bộ chân tường cũng chỉ có mình Bắc Đường Dực ngươi, chẳng lẽ nam tử thần bí vừa rồi là , lấy thân hình đến xem, quả thực là rất giống.

      Nhưng vì sao sau khi đáp xuống lại rời , mà là chờ ta đến công kích ? Hơn nữa, nhìn bộ dáng tại của , lại có chút nào lo lắng, là giả trang, hay vẫn là…

      “Bổn vương là có việc gì làm, ở trong cung dạo chút, Mộng Khê, ngươi đâu, vì sao lại từ trời đáp xuống?” Còn công kích bổn vương?

      “Vừa rồi ta phát người thần bí, liền đuổi theo đến nơi này, nghĩ tới lại gặp An vương gia…” Nếu Bắc Đường Dực giả trang, vậy hành động của quả thực là rất cao minh: “An vương gia có nhìn thấy có ai xuất ở nơi này hay ?”

      “Bổn vương vừa mới đến nơi này, có phát người nào”. Đôi mắt Bắc Đường Dực hơi trầm xuống, có chút suy nghĩ: Hoàng cung có người thần bí sao?

      “Người thần bí kia khinh công rất tốt, có thể là chạy thoát”. Lạc Mộng Khê có lệ , lặng lẽ quan sát nhất cử nhất động của Bắc Đường Dực, lại phát ra tia sơ hở: Bắc Đường Dực đến tột cùng có phải là người thần bí kia hay

      “Mộng Khê”, thanh Nam Cung Quyết vang lên, đánh gãy suy nghĩ của Lạc Mộng Khê: “Nàng cùng An vương gia chuyện gì?”

      có gì, sao chàng lại đến nơi này?” Vừa rồi, phải chàng cùng Bắc Đường Diệp ở cửa cung điện của Tử quý phi sao?

      “Tử quý phi có việc gì, ta cùng Bắc Đường Diệp liền rời khỏi nơi đó, ở trong hoàng cung chung quanh chút, nghĩ tới lại ở nơi này gặp được nàng cùng An vương gia, Mộng Khê, nàng phải cùng hoàng hậu vào trong cung Tử quý phi sao?”. Như thế nào chỉ trong nháy mắt lại xuất ở nơi này?

      “Trong cung điện thực buồn, ta theo người ra ngoài hoạt động gân cốt chút”. Lạc Mộng Khê có ý muốn : “Thời điểm còn sớm, ta có chút mệt mỏi, trở lại biệt viện thôi”.

      “Mộng Khê có thai, đúng là nên nghỉ ngơi nhiều chút”. Thái tử Bắc Đường Dục biết từ lúc nào tới, đứng bên cạnh Bắc Đường Dực và Bắc Đường Diệp, tươi cười ấm áp, khí chất tao nhã, chỉ có từ quân tử mới có thể thích hợp với .

      “Nam Cung Quyết, vừa rồi ta cảm thấy Tử quý phi cùng với buổi sáng hoàn toàn bất đồng”. Sau khi trở lại biệt viện, Lạc Mộng Khê đem điều mình phát với Nam Cung Quyết.

      “Ở nháy mắt lúc nàng ta ra khỏi cửa phòng, thanh đầu tiên nàng ta rất giống Tử quý phi, nhưng ta có thể cam đoan, nàng ta tuyệt đối phải Tử quý phi hồi sáng…”

      người dung mạo có thể thay đổi, thanh có thể thay đổi, thân hình cũng có thể thay đổi, nhưng điều duy nhất thể thay đổi chính là ánh mắt của nàng ta, Tử quý phi hồi sáng, ánh mắt mặc dù lãnh ngạo, nhưng sâu trong mắt nàng ta lại có hư cùng tịch mịch, nhưng Tử quý phi vừa rồi, trong mắt chỉ có ngoan độc cùng tính kế…”

      Nam Cung Quyết giúp Lạc Mộng Khê cởi xuống áo choàng, móc lên giá: “Mộng Khê, nàng rốt cuộc muốn điều gì?”

      tại Tử quý phi là giả, thân thể của nàng ta, có tia khí tức hắc ám, vô cùng có khả năng là tên gian tế biết chúng ta hoài nghi Tử quý phi, liền thay mận đổi đào, giết người diệt khẩu”. Tử quý phi chân chính, biết được đưa tới nơi nào, có hay bị giết chết.

      “Khi ta vào trong nội thất của Tử quý phi, gặp gã nam tử thần bí, ta đuổi theo người nọ ra cung điện, từ tường cao đuổi xuống, lại phát là An vương Bắc Đường Dực…”

      Lạc Mộng Khê ngồi vào giường, Nam Cung Quyết cũng ngồi lên, kéo chăn qua, đắp lên người hai người: “Theo ý tứ của nàng, Bắc Đường Dực chính là người thần bí thiết kế Tử quý phi, cũng chính là tên gian tế…”

      “Đúng vậy, khi người kia đáp xuống chân tường, chỉ ở trong nháy mắt trước mắt ta, có khả năng chạy thoát, sau khi ta hạ xuống tường cao, cũng chỉ có Bắc Đường Dực ở đó…”

      Lạc Mộng Khê ngưng mi suy nghĩ: “Làm cho ta nghĩ thông là, người nọ giết Tử quý phi, để cho người khác đến thay thế nàng ta, có lợi gì?” Chúng ta lại có thể theo Tử quý phi giả này tìm được tên hung phạm sau màn.

      “Nếu thực Tử quý phi là bị thay thế, chúng ta lại có thể nhận được tin tức trọng yếu”. Nam Cung Quyết nâng tay tháo xuống trang sức tóc Lạc Mộng Khê, mái tóc dài được thả xuống: “Tử quý phi cũng chỉ là con rối, phải là hấp huyết quái nhân chân chính”.

      Nam Cung Quyết cầm lấy lược gỗ bên cạnh, nhàng giúp Lạc Mộng Khê chải tóc: “Tử quý phi thực người có hắc ám khí tức, khi mười lăm trăng tròn, nàng có thể hút máu nữ tử, nếu chúng ta đả thương Tử quý phi, tên hung phạm phía sau màn cũng bị thương…”

      Lạc Mộng Khê bừng tỉnh đại ngộ: “Nếu chúng ta giết Tử quý phi, tên hung phạm phía sau màn cũng chết”.

      Kì hoàng mặc dù sủng ái Tử quý phi, nhưng nếu nàng ta hút máu bị phát , chính là quái vật, giết nàng ta cũng là vì dân trừ hại, Kì hoàng chẳng những trách tội, thậm chí còn khen ngợi.

      Dù sao, hấp huyết quái nhân hoành hành mười năm, khi bị bắt, chắc chắn gây chấn động cả nước.

      “Tử quý phi giả người có hắc ám khí tức, nàng cùng hấp huyết quái nhân có quan hệ lớn, cho dù ta giết nàng, tên hung phạm phía sau màn vẫn có thể ung dung sống tự tại”. Xem ra tên hấp huyết quái nhân kia xác thực rất thông minh.
      tiểu Viên Viênbluestar thích bài này.

    2. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920

      Chương 118. Hung phạm phía sau màn

      Edit: Hoàng

      Beta: Ishtar


      “Chúng ta tại nên làm sao bây giờ? Phái người giám sát Tử quý phi sao?” Tử quý phi giả này, hẳn là người mà chúng ta quen thuộc, tuy rằng nàng dịch dung, nhưng mỗi tiếng cử động, nhất cử nhất động, đều cùng người ở Thanh Tiêu giông nhau như đúc, ta nghĩ hẳn chính là nàng.

      Nam Cung Quyết đem lược gỗ trong tay thả đầu giường, ôm lấy Lạc Mộng Khê nằm xuống giường.

      “Tử quý phi mới đến, nàng hẳn là làm quen mỗi người trong hoàng cung, trong khoảng thời gian ngắn, gây nên sóng gió gì”.

      “Chuyện quan trọng nhất chúng ta phải làm nay chính là tìm ra tên hung phạm sau màn, theo thám tử báo lại, Hạ Hầu Thần đem quân đóng ở biên quan, chiến hết sức căng thẳng”.

      “Xem ra Hạ Hầu Thần đối với Kì Thiên là tình thế bắt buộc”. Lạc Mộng Khê nằm ở trong lòng Nam Cung Quyết, nhắm hai mắt lại, thanh cũng có chút mơ hồ .

      “An vương thống lĩnh tam quân, ở Kì Thiên quyền lực rất lớn, cam lòng chỉ làm An vương gia, muốn trở thành vua nước cũng là chuyện bình thường, nhưng chẳng nhẽ biết hợp tác cùng Hạ Hầu Thần, chính là tự mình dẫn sói vào nhà sao?”

      “Thỉnh thần dễ, đưa thần khó, Hạ Hầu Thần sau khi giúp trở thành hoàng đế Kì Thiên, điều kiện đưa ra khẳng định hề đơn giản”. Hô hấp ấm áp của Nam Cung Quyết ngừng phả tóc Lạc Mộng Khê, Lạc Mộng Khê có chút thoải mái, hơi né tránh.

      “Kì , bằng thế lực của An vương Bắc Đường Dực, có thể lợi dụng quyền lực của mình đoạt vị làm hoàng đế, nhất thiết dẫn người ngoài tiến vào, biết nghĩ như thế nào…”

      “Cũng có khả năng, Bắc Đường Dực muốn thêm vài phần nắm chắc”. Nam Cung Quyết lại đem Lạc Mộng Khê càng ôm chặt vào trong ngực.

      “Tuy rằng thái tử điện hạ trời sinh khóa mạch, thể học võ, nhưng Bắc Đường Diệp, lục hoàng tử, bát hoàng tử đều là người học võ, hơn nữa mấy người là thân huynh đệ, quan hệ rất tốt, nếu An vương gia làm loạn, huynh đệ bọn họ khẳng định hợp tác với nhau thảo phạt An vương”.

      “Muốn làm đại , nên câu nệ tiểu tiết, An vương muốn làm hoàng đế, phải giết chết đám người Bắc Đường Diệp, lục hoàng tử, bát hoàng tử, nhưng An vương cùng mấy người bọn họ là huynh đệ, tự mình đành lòng động thủ, liền thỉnh Hạ Hầu Thần đến…”

      “Aiz”. Lạc Mộng Khê mạnh thở dài: An vương Bắc Đường Dực vốn là thoát khỏi hiềm nghi, nghĩ tới dạo qua vòng lại trở thành người bị hiềm nghi lớn nhất.

      “Từ xưa đến nay, vô tình nhất vẫn là gia đình nhà đế vương, những lời này chút cũng sai, Thanh Tiêu như thế, Kì Thiên cũng sắp như thế, ban đầu ta còn nghĩ hoàng thất Kì Thiên giống như những hoàng thất khác, nghĩ tới tại…”

      Cùng những hoàng thất khác cũng có gì khác biệt, huynh đệ tranh giành, Nam Cung Quyết là bất đắc dĩ, Bắc Đường Dực lại là cố ý tiến vào…

      Thanh Lạc Mộng Khê càng ngày càng , càng ngày càng , chậm rãi, Nam Cung Quyết cúi đầu nhìn phía Lạc Mộng Khê khép hờ ánh mắt, biết là thức hay ngủ, do dự mở miệng: “Mộng Khê, chúng ta…”

      “Chuyện gì?” Lạc Mộng Khê có mở mắt, thanh ra cũng là mơ hồ .

      có việc gì, ngủ ”. Nam Cung Quyết ôm chặt Lạc Mộng Khê, chút bất chi bất giác lại nắm chặt tay, buộc chính mình đem mắt nhắm lại: “Trời sắp tối rồi, nàng có đói bụng ?”

      “Ta đói bụng, Nam Cung Quyết, là chàng đói bụng ”. Lạc Mộng Khê mở mắt, ánh mắt trong trẻo nhưng lạnh lùng lóe lên nồng đậm ý cười trêu tức.

      “Nàng cùng cục cưng đói bụng, ta đương nhiên cũng có khẩu vị”. biết là Nam Cung Quyết có nghe ra ý tứ trong lời của Lạc Mộng Khê hay là cố ý giả bộ hồ đồ.

      “Nam Cung Quyết, cơ thể ta khôi phục sai biệt lắm, nếu chàng muốn…cũng có thể, bất quá, cần quá mức…”. Bằng tiểu bảo bảo chịu nổi.

      Nam Cung Quyết đột nhiên mở mắt: “Mộng Khê, ý của nàng là, chúng ta đêm nay…”

      thể quá mức”. Đây là điều kiện tiên quyết: “Sáng sớm ngày mai ta phải thức dậy”.

      “Nàng là phụ nữ có thai, ngủ thẳng tới trưa mới tỉnh cũng là chuyện bình thường”. Nhận được Lạc Mộng Khê cho phép, Nam Cung Quyết đương nhiên là mừng rỡ như điên, nhàng hôn lên môi, lên mặt Lạc Mộng Khê: “Mộng Khê, vì sao hôm nay nàng cùng lúc trước giống?” Nàng trước kia đối với chuyện vợ chồng là tránh còn kịp.

      “Ta là sợ chàng ra bên ngoài tìm nữ nhân khác”. Bắt chàng nhịn lâu như vậy, vạn nhất nhịn được ngoại nhân dụ hoặc, làm chuyện sai lầm ta cũng có nửa trách nhiệm, cũng thể trách cứ chàng.

      Nhưng là, ta lại có tính khiết phích (thích sạch ), nam nhân bị người khác dùng qua, ta thích.

      “Yên tâm, ngoại trừ nàng, ta khinh thường chạm vào nữ tử khác”. Cho dù muốn chạm vào, cũng chạm được.

      “Nam Cung Quyết, trước kia chàng gần nữ sắc, là chán ghét phương diện nào của các nàng?” Đối với điểm này, Lạc Mộng Khê cảm thấy cực kì khó hiểu.

      “Là hương vị người các nàng, đậm mùi son phấn, ta thích”. Chỉ cần tới gần các nàng, ta liền thấy ghê tởm: “ người nàng đều là mùi hoa khương dã, là hương vị mà ta thích nhất”. Cho nên, ta mới có thể đến gần nàng.

      Miệng vết thương ở cổ Lạc Mộng Khê về cơ bản khỏi hẳn, chỉ để lại hai đạo dấu răng sâu, Nam Cung Quyết hôn lên cổ trắng nõn của Lạc Mộng Khê, chậm rãi cởi xuống quần áo người Lạc Mộng Khê.

      Cánh tay mảnh khảnh của Lạc Mộng Khê tự chủ đặt lên cổ Nam Cung Quyết, ánh mắt cũng có chút mê ly: “Nam Cung Quyết, trước kia, chàng có chạm qua nữ tử sao?” Kĩ thuật của người này, thực thành thạo.

      Thiếu Lâm Tự tuy rằng đều là nam tử, nhưng đều là giới sắc, có khả năng chàng cũng cùng họ học tập việc này.

      “Nàng là nữ nhân đầu tiên mà ta chạm vào, và cũng là nữ nhân cuối cùng”. Đáy mắt thâm thúy của Nam Cung Quyết nhiễm đậm tình dục: “Ta dối nàng”.

      Chẳng lẽ phương diện này với nam tử đều là vô tự thông, Nam Cung Quyết mở thanh lâu, trong lúc chờ đợi tin tức, lại lặng lẽ học xong…

      Lạc Mộng Khê còn muốn hỏi thêm điều gì, bị Nam Cung Quyết che lại cái miệng nhắn, những lời muốn thốt ra đều bị Nam Cung Quyết nuốt vào trong bụng.

      Màn đêm buông xuống, biệt viện yên tĩnh, bên trong đèn đuốc mờ nhạt, xuân sắc vô cùng…

      Yến vương phủ, Bắc Đường Diệp nhảy xuống khoái mã, cầm dây cương ném cho thị vệ ở cửa, nghênh ngang vào.

      Càng vào trong, càng cảm giác đúng, bởi vì thời gian còn sớm, vương phủ hẳn phải người đến người mới đúng, nhưng là ánh vào mí mắt lại chỉ là mảnh trống rỗng, trong vòng mấy chục thước hề có lấy người.

      “Người đâu, người đâu”. Bắc Đường Diệp kêu vài tiếng vẫn có ai đáp ứng: “Kì quái, mọi người đều đâu hết rồi?”

      Ngay tại lúc Bắc Đường Diệp hoài nghi, giọng nữ quen thuộc vang lên bên tai: “Diệp ca ca”.

      Bắc Đường Diệp trong lòng cả kinh, lòng bàn chân muốn chạy nhanh, nhưng lại nghĩ đến đây là vương phủ của mình, phải cũng là tiểu nha đầu kia mới đúng, nghĩ vậy liền trấn định xuống, cao ngạo quay đầu nhìn lại: “ trễ thế này, tìm bổn vương có chuyện gì?”

      “Diệp ca ca, vừa rồi Thanh Nguyệt nghe được huynh gọi người, cho nên chạy tới đây xem”. Đáy mắt xinh đẹp của Thanh Nguyệt lóe lên ý cười.

      “Ngươi tới vừa đúng, thị vệ Yến vương phủ đâu cả rồi?” Bắc Đường Diệp giống như chút để ý nhìn mọi nơi.
      tiểu Viên Viênbluestar thích bài này.

    3. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920

      Chương 118. Hung phạm phía sau màn

      Edit: Hoàng

      Beta: Ishtar


      Thanh Nguyệt cười khanh khách, ‘hảo tâm’ trả lời: “Bọn họ đều bị Thanh Nguyệt điều rồi, Thanh Nguyệt muốn có thế giới riêng của hai người với Diệp ca ca”.

      “Cái gì?” Bắc Đường Diệp hai mắt bốc hỏa: “Thị vệ Yến vương phủ đều bị ngươi điều rồi? Nơi này là Yến vương phủ của bổn vương, phải Thanh Nguyệt cung của ngươi”. Ngươi lại dám tự chủ trương, đem thị vệ toàn vương phủ điều , là đáng giận, đáng giận.

      “Ta…ta chỉ là muốn cùng huynh có chút thế giới riêng của hai người thôi, Thanh Nguyệt có thiệt nhiều lời muốn cùng Diệp ca ca”. Mộng Khê tỷ tỷ qua, trong thế giới chỉ có hai người, những lời bình thường dám , cũng có thể .

      , , có cái gì muốn , cho hết ”. xong, mau mau rời khỏi đây, Bắc Đường Diệp kiên nhẫn trả lời.

      “Ta…ta….”

      “Cái gì ta ta ngươi ngươi, có chuyện cứ thẳng”. Bổn hoàng tử ghét nhất nghe người ta ấp a ấp úng.

      “Cái kia…Thanh Nguyệt thích Diệp ca ca, muốn làm Yến vương phi của Diệp ca ca, biết ý Diệp ca ca như thế nào?” Thanh Nguyệt lấy hết dũng khí, hơi xong mục đích của mình, khuôn mặt nhắn đỏ bừng chờ đợi đáp án của Bắc Đường Diệp.

      Bắc Đường Diệp nhất thời tim đập mạnh và loạn nhịp, nửa ngày vẫn có phản ứng lại: “Diệp ca ca, Diệp ca ca…huynh nghĩ như thế nào?” Có muốn lấy Thanh Nguyệt hay , Thanh Nguyệt nay qua mười lăm tuổi, có thể lập gia đình.

      “Khụ khụ khụ” Bắc Đường Diệp hồi hồn: Đối với thổ lộ của Thanh Nguyệt, vẫn là có chút đắc ý, dù sao có nữ tử thích , Thanh Nguyệt mỹ mạo so ra kém Lạc Mộng Khê, nhưng cũng là tiểu mỹ nhân, được mỹ nhân ái mộ, Bắc Đường Diệp tự nhiên là đắc ý.

      Bất quá, tính tình Thanh Nguyệt phải loại hình mà Bắc Đường Diệp thích, là người có phong độ, thể đả thương tự tôn nữ hài tử người ta, lời cự tuyệt phải uyển chuyển ít.

      Bắc Đường Diệp thanh thanh cổ họng: “Thanh Nguyệt, ngươi diện mạo xinh đẹp, tính cánh ôn nhu, lại thân là quận chúa, bên người khẳng định có ít người theo đuổi, ít nam tử thích ngươi, phỏng chừng có thể đem toàn bộ Kì Thiên vây thành vài vòng…”

      Nếu là nữ tử bình thường nghe được lời ca ngợi như vậy, khẳng định trong lòng thầm đắc ý, nhưng Thanh Nguyệt đến Yến vương phủ mục đích phải để nghe ca ngợi, cho nên những lời ca ngời của Bắc Đường Diệp nghe vào trong tai nàng vẫn có phản ứng gì đặc biệt, hai mắt xinh đẹp chớp chăm chú nhìn vào Bắc Đường Diệp, chờ đợi đáp án cuối cùng của .

      biết qua bao lâu, Bắc Đường Diệp đủ lời ca ngợi, mới chuyển sang chuyện chính: “Thanh Nguyệt a, ngươi rất tốt, nhưng ngươi phải loại người Diệp ca ca thích, Kì Thiên nhiều nam tử tài giỏi như vậy, nhất định người thích hợp với ngươi, nhưng người đó phải là bổn vương…”

      Nhìn khuôn mặt nhắn của Thanh Nguyệt càng ngày càng trầm, thanh Bắc Đường Diệp cũng càng ngày càng : “Thanh Nguyệt a, ý của Diệp ca ca là…”

      “Ngươi thích ta, muốn lấy ta làm Yến vương phi của ngươi đúng hay ?” Đáy mắt xinh đẹp của Thanh Nguyệt thoáng ngấn lệ.

      “Cái kia…” Bắc Đường Diệp vốn định uyển chuyển thêm chút, làm cho Thanh Nguyệt chịu thương tổn ít chút, nhưng lại nghĩ đến: Tính cách Thanh Nguyệt hoạt bát như vậy, khẳng định rất nhanh có thể đem mọi chuyện quên , bằng ràng chút, để cho nàng đối với bổn vương hoàn toàn hết hi vọng, để tránh ngày nào đó nàng lại tìm bổn vương mà dây dưa…

      “Đúng vậy, bổn vương thích nữ tử ôn nhu, chanh chua giống như ngươi, phải thê tử mà Bắc Đường Diệp ta chọn…”

      Đáng giận, dám ta là đàn bà chanh chua, đáy mắt xinh đẹp của Thanh Nguyệt lên nồng đậm tức giận, đối với Bắc Đường Diệp chính là trận quyền đấm cước đá: Cho ngươi dám ta là đàn bà chanh chua.

      “Thanh Nguyệt, nguoi làm gì, làm gì…” Thanh Nguyệt thình lình tung ra quyền cước, làm cho Bắc Đường Diệp hề đề phòng chỉ còn biết chống đỡ, thể hoàn thủ.

      “Mộng Khê tỷ tỷ , nếu ngươi cự tuyệt ta, còn lời khó nghe kích thích ta, muốn đẩy ta ra, yên tâm, Thanh Nguyệt ta là người có tự tôn, tiếp tục quấn quýt lấy ngươi, nhưng ta thầm mến ngươi lâu như vậy cuối cùng lại chỉ đổi được lời vô tình của người, ta cam lòng, đánh ngươi chút, hết tức giận, ta liền rời khỏi Yến vương phủ, từ nay về sau, bao giờ đến phiền ngươi nữa…”

      ra tất cả đều là Lạc Mộng Khê dạy ngươi”. Lạc Mộng Khê đáng giận, cái gì dạy, lại dạy nàng đối phó bổn vương.

      “Những gì hôm nay ta làm, phần là Mộng Khê tỷ tỷ chỉ dạy, phần là do ta tự mình an bài, nhưng ta làm đúng như những gì Mộng Khê tỷ tỷ , đánh ngươi đủ, ta lại quấn quýt lấy ngươi…”. Nắm đấm của Thanh Nguyệt chút khách khí tiếp túc hướng người Bắc Đường Diệp.

      “Người đâu, mau tới đây”. Thanh Nguyệt võ công cũng sai, Bắc Đường Diệp lại muốn làm nàng bị thương, cho nên trong lúc thể trốn tránh được Thanh Nguyệt, chỉ đành phải gọi người đến hỗ trợ.

      “Bắc Đường Diệp, cần uổng phí khí lực, kết quả ngày hôm nay ta sớm nghĩ đến, vì muốn mất mặt trước mặt mọi người, ta mới điều bọn họ , toàn bộ Yến vương phủ chỉ có ngươi và ta, những người khác phải qua giờ tý, họ mới trở lại…”

      Nữ nhân này đáng sợ, thế nhưng đều an bài tất cả đâu ra đấy: “Cứu mạng”. Bắc Đường Diệp hô to tiếng, rất nhanh hướng phía trước chạy tới: tại còn cách giờ tý tới vài canh giờ, nếu như chạy bị Thanh Nguyệt đánh đến hoàn toàn thay đổi.

      “Bắc Đường Diệp, đừng chạy, chờ ta đánh đủ tự nhiên thả ngươi, hơn nữa về sau bao giờ quấn quýt lấy ngươi”. Thanh Nguyệt ở phía sau đuổi theo bỏ.

      “Đứng lại là đứa ngốc”. Chờ ngươi đến đánh thành đầu heo, ngày mai bổn vương thể ra gặp người.

      Trong Yến vương phủ đuổi chạy hoàn toàn rơi vào trong mắt hắc y nhân thần bí nóc nhà, khóe miệng giơ lên tia ý cười lạnh lẽo: Thừa dịp tại cứ việc đùa giỡn , chờ đến tương lai, còn cơ hội.

      Gần đến giờ tý, toàn bộ hoàng cung chìm trong ngủ say, cung điện Tử quý phi vẫn là đèn đuốc sáng trưng, cung nữ thái giám đứng bên ngoài cung điện, từng trận gió lạnh thổi qua, lạnh run, cũng giám hé răng nửa lời.

      “Khối thi thể này xử lí như thế nào?”

      Trong phòng ấm áp như xuân, Tử quý phi đá đá lên khối thi thể, nhìn gương mặt tử thi cùng với mình giống nhau như đúc, Tử quý phi từ trong lỗ mũi hừ ra tiếng khinh thường: Công chúa quốc gia như thế nào, nay còn phải là chết oan chết uổng sao.

      “Bí mật xử lí, phải làm để lại dấu vết”. gã nam tử đưa lưng về phía Tử quý phi giả, làm cho người ta thấy khuôn mặt .

      biết”. Tử quý phi giả chút chú ý trả lời: “Còn chuyện gì muốn giao cho ta sao?”

      “Tạm thời có”. Thanh nam tử lạnh như băng: “Làm tốt bổn phận của ngươi, nên để cho người khác nhìn ra sơ hở, nơi này là Kì Thiên, ngươi mới đến, có rất nhiều chuyện hiểu, cần hành động thiếu suy nghĩ, để tránh bị người phát ra manh mối, làm hỏng đại ”.

      “Hoàng thượng giá lâm”. Giọng thái giám đặc hữu vang lên từ ngoài cửa, Tử quý phi giả đầy lo lắng: “Nếu lúc này hoàng thượng muốn nghỉ lại đây làm sao bây giờ? Ta, ta còn là…”. khẳng định hoài nghi.

      Nam tử gì, như trước đưa lưng về phía Tử quý phi: “Làm sao bây giờ, làm sao bây giờ a?” Tử quý phi giả như kiến bò chảo nóng, gấp đến độ xoay quanh.

      “Tham kiến hoàng thượng, vạn thuế vạn tuế, vạn vạn tuế”. Ngoài điện cung nữ thái giám đều quỳ xuống hành lễ.
      tiểu Viên Viênbluestar thích bài này.

    4. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920

      Chương 118. Hung phạm phía sau màn

      Edit: Hoàng

      Beta: Ishtar


      Nam tử thân mình vừa chuyển, thân thủ nắm lấy thi thể Tử quý phi, nháy mắt biến mất vô tung, giữa trung truyền đến thanh của : “Trước đêm mai, ngươi  phải trở thành phụ nhân”.

      Trong cung điện Tử quý phi còn chưa phản ứng được là có chuyện gì xảy ra, thanh Kì hoàng từ ngoại thất vang lên: “Tử nhi”.

      Tử quý phi giả vội vàng sửa sang lại dung nhan, mặt mang theo mỉm cười bước nhanh đến nghênh đón: “Thần thiếp tham kiến hoàng thượng”.

      “Ái phi bình thân”. Kì hoàng lên trước, nâng Tử quý phi dậy, chậm rãi hướng nội thất: “Nghe ban ngày ái phi gặp ác mộng bị kinh hách, trẫm cố ý đến xem, ái phi tại cảm thấy như thế nào? Có muốn truyền thái y hay ?”

      Kì hoàng tuy là người hơn năm mươi tuổi, võ công tệ, thân thể tự nhiên cũng cường tráng, thể so sánh cùng người trẻ tuổi, nhưng so với những người cùng lứa tuổi, thân thể vẫn còn rất tốt.

      “Đa tạ hoàng thượng, thiếp thân có gì trở ngại”. Kì hoàng cùng Tử quý phi giả tới bên giường ngồi xuống, Tử quý phi giả thầm lo lắng: Làm sao bây giờ, đêm nay phải ứng phó như thế nào?

      “Sắc mặt ái phi tốt lắm”. Kì hoàng nâng tay xoa cái trán của Tử quý phi, Tử quý phi giả mất tự nhiên cười cười: “Buổi chiều gặp ác mộng đem thiếp thân dọa , cho nên…”

      ra là thế, ngày mai trẫm sai người hầm cho nàng bát canh an thần”. Ngữ khí Kì hoàng mang theo từ ái, nhìn Tử quý phi với ánh mắt giống như nam nhân nhìn nữ nhân, lại giống như phụ thân nhìn nữ nhi.

      “Đa tạ hoàng thượng”. Tử quý phi liên tục lời cảm tạ, trong lòng cũng là dị thường lo lắng, đầu óc nhanh chóng xoay chuyển, suy nghĩ biện pháp đối phó Kì hoàng: Làm sao bây giờ, phải làm sao bây giờ?

      “Đêm khuya, ái phi nghỉ ngơi ”. xong, Kì hoàng đứng lên, hai tay mở ra, giống như đợi Tử quý phi giúp cởi áo.

      Tử quý phi giả trong lòng cả kinh, ‘bùm’ tiếng quỳ xuống: “Khởi bẩm hoàng thượng, thiếp thân hôm nay thân thể khỏe, sợ là thể hầu hạ hoàng thượng…”

      Đáy mắt Kì hoàng lên tia kinh ngạc, nháy mắt biến mất vô tung, thu hồi hai tay, Kì hoàng ghé mắt nhìn người quỳ mặt đất, muốn mở miệng, ngoài cửa truyền đến thanh bẩm báo của thái giám.

      “Khởi bẩm hoàng thượng, thị vệ báo lại, rất nhiều thị vệ Yến vương phủ bị điều , giống như xảy ra chuyện gì, Dương thống lĩnh dẫn người qua đó, lệnh cho lão nô đến báo cho hoàng thượng biết”.

      Kì hoàng để ý đến Tử quý phi, chậm rãi hướng ngoài cửa đến: “Phủ thái tử, An vương phủ cùng Yến vương phủ cách nhau rất gần, phái người báo cho phủ thái tử cùng An vương phủ, để cho bọn họ đến Yến vương phủ xem có chuyện gì”.

      Diệp nhi rời Kì thiên khá lâu, chưa bao giờ cùng người kết oán, khả năng gặp chuyện may là lớn, có thể là trong phủ có chuyện gì, hạ mệnh lệnh sai lầm rồi.

      “Dạ, hoàng thượng”. thái giám lĩnh mệnh mà , Kì hoàng cũng ra cửa cung điện: “Hồi dưỡng tâm điện”.

      “Khởi giá, hồi dưỡng tâm điện”. Giọng thái giám đặc hữu lại vang lên ngoài cửa, Tử quý phi giả trong cung điện dấu vết thở ra: Đêm nay xem như trôi qua.

      Xem trình độ Kì hoàng sủng ái Tử quý phi, hận thể mỗi đêm đều đến nơi này qua đêm, đêm nay có việc gì, vậy đêm mai, phải làm sao đây?

      Người nọ trước khi qua ‘trước đêm mai, ta phải trở thành phụ nhân’, đêm nay việc điều Kì hoàng, là làm, trước đêm mai, mình phải trở thành phụ nhân sao?

      Cho dù trở thành phụ nhân, ta cần phải tìm ai đây? Phải biết rằng, ở trong cung đều là cung nữ thái giám, ngay cả thị vệ cũng rất ít gặp…

      Tử quý phi giả nằm ở giường, lăn qua lộn lại vẫn ngủ được: Làm sao bây giờ, làm sao bây giờ? Người ở hậu cung lại thể tùy tiện ra cung, nam tử trưởng thành cũng thể tùy tiện vào hậu cung…

      Hơn nữa cho dù muốn trở thành phụ nhân, cũng phải tìm người tuổi trẻ tuấn đến hỗ trợ, thể tùy tiện tìm nam tử xấu xí…

      Đột nhiên, Tử quý phi giả trong đầu linh quang chợt lóe, đáy mắt lên nồng đậm vui sướng: Ta như thế nào lại quên mất , nếu ta có thể thiết kế , hòn đá trúng hai con chim, trong sạch chính mình giao cho , cũng tính là bôi nhọ bản thân rồi.

      Chờ sau khi Kì Thiên mất nước, chính mình lại mượn cơ hội này áp chế , sợ ngoan ngoãn vào khuôn khổ…

      Liền cứ như vậy mà làm, ngày mai liền cho người truyền vào cung. Có người thích hợp lựa chọn, Tử quý phi giả lại suy nghĩ kĩ từng chi tiết trong đó.

      rất thông minh, cũng rất lợi hại, người bình thường là thể thiết kế , nhưng theo lời người nọ biết được, đối với người của hoàng thất Kì Thiên là hề đề phòng, nếu ta thừa dịp chưa chuẩn bị, thiết kế , khả năng thành công là rất lớn, mấu chốt ở chỗ, tình như ta nghĩ, thuận lợi như vậy…

      Nam Cung Quyết và Lạc Mộng Khê ân ái triền miên đến hơn nửa đêm, hơn nữa Lạc Mộng Khê lại có thai, rất thích ngủ, ngày hôm sau liền ngủ thẳng tới buổi trưa mới tỉnh lại, tắm rửa chải đầu xong, Lạc Mộng Khê được Cầm, Kì, Thư, Họa hầu hạ dùng ngọ thiện.

      “Vương phi, vương gia phân phó, sau khi ngài dùng ngọ thiện xong, đến thư phòng tìm vương gia, vương gia có việc cùng vương phi thương lượng”. Cầm, Kì, Thư, Họa thu dọn bát đũa, Thư nhi hướng Lạc Mộng Khê truyền đạt lại ý tứ của Nam Cung Quyết.

      Lạc Mộng Khê gật gật đầu, sau đó bước nhanh về phía thư phòng.

      Trong thư phòng, Nam Cung Quyết quần áo trắng ngồi trước cửa sổ đọc sách, toàn thân quanh quẩn ánh sáng màu vàng của ánh nắng chiếu lên người, trong vô tình lại làm tăng thêm phần thần bí.

      Nghe được tiếng bước chân, Nam Cung Quyết buông xuống quyển sách trong tay, đứng lên tới trước mặt Lạc Mộng Khê: “Mộng Khê, chúng ta tiến cung”.

      “Ngày hôm qua phải vừa mới trở về sao?” Vì sao còn muốn tiến cung?

      “Buổi sáng Tử quý phi đột nhiên sai người đưa tới thiếp mời, muốn cùng nàng làm bằng hữu, bàn về chuyện nuôi dưỡng tiểu hồ ly…”

      Lạc Mộng Khê cười nhạo tiếng: “Tử quý phi này căn bản chính là giả mạo, trong cung của nàng nào có tiểu hồ ly”.

      đến tiểu hồ ly, Lạc Mộng Khê đột nhiên nhớ tới cái đuôi vẫn luôn bám theo mình: “Tiểu hồ ly đâu?” Ngày hôm qua ở hoàng cung nó bị rất nhiều người chú ý.

      “Ở trong viện bị ta phạt đứng”. Nam Cung Quyết nhàng bâng quơ, khóe miệng giơ lên tia ý cười đắc ý.

      “Tiểu hồ ly lại đắc tội chàng?” Nam Cung Quyết cũng là, hai mươi tuổi, lại cùng con tiểu hồ ly so đo.

      “Nó làm vỡ đồ rửa bút của ta, phạt đứng là vẫn còn ”. Nam Cung Quyết ôm lấy Lạc Mộng Khê ra ra cửa.

      “Chúng ta hoàng cung gặp Tử quý phi?”

      “Đương nhiên”. Thiếp mời đưa đến, thể để ý.

      “Tử quý phi này, khẳng định là có hảo tâm”. Phải biết rằng, nàng chính là người của tên gian tế kia, cùng ta với Nam Cung Quyết chính là địch nhân.

      “Binh đến tướng chặn, nước đến đất ngăn, đến lúc đó chúng ta hành động tùy theo hoàn cảnh”. Tử quý phi muốn thiết kế hãm hại chúng ta, cũng phải chuyện dễ dàng như vậy.

      chừng chúng ta lại có thể tim hiểu nguồn gốc, bắt được tên hung phạm phía sau màn, để cho bọn họ ăn trộm gạo thành còn mất nắm gạo, tiền mất tật mang.

      bluestar thích bài này.

    5. Ishtar

      Ishtar Well-Known Member Trial Moderator

      Bài viết:
      1,892
      Được thích:
      17,954
      Chương 119. Kì Thiên chướng khí, Tử quý phi bị bắt

      Edit:

      Beta: Ishtar

      Nam Cung Quyết và Lạc Mộng Khê ngồi xe ngựa vào hoàng cung, sớm có thái giám ở cửa cung chờ bọn họ, đón hai người hướng Tử Kinh cung của Tử quý phi.

      Dù bất kỳ tình huống nào nam tử trưởng thành thể tiến vào hậu cung, nhưng thái giám này có lệnh bài của Tử Kinh cung, hơn nữa Tử quý phi trước đó có phân phó, Nam Cung Quyết và Lạc Mộng Khê có thể tự do vào Tử Kinh cung.

      “Khởi bẩm nương nương, Lạc vương gia, Lạc vương phi đến!” Ngày về chiều, mặt trời lặn dần về phía tây, Tử quý phi nửa nằm ở nhuyễn tháp, thản nhiên ăn hoa quả cung nữ để vào trong miệng.

      Biết được Nam Cung Quyết, Lạc Mộng Khê tiến đến, Tử quý phi có phản ứng gì, chỉ thản nhiên phân phó:“Thỉnh bọn họ tiến vào!”

      “Dạ, nương nương!” Cung nữ cung kính trả lời tiếng, bước nhanh tới cửa cung, đối với Nam Cung Quyết, Lạc Mộng Khê làm tư thế mời: “Lạc vương gia, Lạc vương phi, mời vào bên trong!”

      Tử quý phi nằm trong nội thất, Nam Cung Quyết là nam tử, nên tiến vào, liền dừng bước ở ngoại thất, ngưng thần cẩn thận kiểm tra, cảm thấy xung quanh có nhân vật nguy hiểm, Nam Cung Quyết mới yên tâm để cho Lạc Mộng Khê tiến vào nội thất gặp Tử quý phi.

      “Mộng Khê gặp qua quý phi nương nương!” Lạc Mộng Khê vào nội thất, hơi hơi phúc thân, xem như hành lễ.

      Nhìn Tử quý phi mặt đầy thích ý, hưởng thụ các cung nữ hầu hạ, Lạc Mộng Khê đáy mắt lên tia ý cười trào phúng: Kẻ giả mạo này, nhưng ra rất biết cách hưởng thụ.

      “Lạc vương phi mang thai trong người, cần đa lễ!” Tử quý phi nâng khẽ nâng tay đỡ:“Người tới! Ban tọa!”

      “Lạc vương gia cùng tiểu hồ ly đâu?” Lạc Mộng Khê mình vào nội thất, Tử quý phi cảm thấy khó hiểu: Bởi vì thiếp mời nàng đưa cho Lạc Mộng Khê có viết là muốn cùng Lạc Mộng Khê thảo luận cách nuôi dưỡng tiểu hồ ly, trình độ quan tâm của Nam Cung Quyết đối với Lạc Mộng Khê, mọi người đều nhìn thấy được, trong lòng hiểu , Lạc Mộng Khê tiến cung, Nam Cung Quyết khẳng định cùng nàng!

      “Vương gia là nam tử, nên vào nội thất của quý phi nương nương, lúc này ở ngoại thất thưởng trà, về phần tiểu hồ ly, biết chạy đâu rồi, lúc Mộng Khê cùng Vương gia tiến cung, cũng chưa nhìn đến bóng dáng của nó, cho nên có mang nó cùng nhau tiến cung!”

      Dù sao cũng thể để cho người khác biết, đường đường Thanh Tiêu Lạc vương Nam Cung Quyết, lại thích khi dễ con tiểu hồ ly, bởi vì tiểu hồ ly cẩn thận làm vỡ đồ tẩy bút trong thư phòng của , liền bắt tiểu hồ ly phạt đứng ở trong viện......

      Tuy rằng đồ tẩy bút kia thực quý gía, nhưng Nam Cung Quyết là Lạc vương gia Thanh Tiêu, vinh hoa phú quý hưởng hết, lại cùng tiểu hồ ly tính toán chi li cái đồ tẩy bút kia......

      “Con hồ ly của Quý phi nương nương đâu? Sao cũng thấy bóng dáng nó?” Hay là, như lời Thanh Nguyệt bản thân ngươi chính là hồ ly tinh, cần lại dưỡng thêm con hồ ly nào nữa......

      “Tiểu hồ ly của bản cung tiểu cũng thích ở chung quanh chạy loạn, từ sáng thấy bóng dáng tăm hơi......” Tử quý phi có lệ , từ ghế quý phi ngồi dậy, cung nữ rất nhanh tới phía sau, mát xa cho nàng.

      Nhìn xuống phần bụng vẫn còn bằng phẳng của Lạc Mộng Khê, Tử quý phi đáy mắt có tia độc chợt lóe rồi biến mất, nháy mắt khôi phục bình thường, nếu là người bình thường, khẳng định cho rằng vừa rồi chính mình hoa mắt.

      “Lạc vương phi, kỳ bản cung hôm nay mời Vương phi tiến cung, chỉ vì đàm luận phương thức nuôi dưỡng hồ ly, mà trọng yếu hơn là muốn hướng Vương phi thỉnh giáo chút cách để nuôi dạy con ......”

      “Quý phi nương nương quá lời, Mộng Khê cũng là lần đầu tiên mang thai, thai nhi cũng mới hơn hai tháng, rất nhiều chuyện cũng đều hiểu, hai chữ thỉnh giáo dám nhận, Mộng Khê thấy rằng các nương nương khác trong hoàng cung Kì Thiên càng có tư cách chỉ dạy kinh nghiệm dưỡng thai nuôi con cho quý phi......”

      Kẻ giả mạo này, rốt cuộc muốn làm gì, vì sao cứ những vấn đề đâu với ta: Lạc Mộng Khê cũng cho rằng, Tử quý phi tìm nàng tiến cung, là vì cùng nàng thảo luận cái gì mà phương pháp nuôi con......

      Kẻ giả mạo Tử quý phi cùng Mộng Khê có thù, nàng ta lừa Mộng Khê tới nơi này mượn cơ hội hãm hại còn có khả năng, thỉnh giáo vấn đề, đứa ngốc cũng biết đây là ngụy biện......

      Nam Cung Quyết mặc dù ngồi ở ngoại thất, nhưng Lạc Mộng Khê cùng Tử quý phi chuyện chữ cũng sót đều rơi vào tai , đối với đề tài nuôi dưỡng con cái này Nam Cung Quyết có hứng thú, mình người ngồi ở trước bàn, ngụm có, ngụm uống trà.

      Nếu là người bình thường, khẳng định cảm giác thực nhàm chán, thực buồn bực, nhưng Nam Cung Quyết ở Thiếu Lâm tự tu tĩnh năm năm, sớm luyện thành dù Thái Sơn đóng băng trước mắt mặt cũng đổi sắc, cho dù có phải ngồi gõ mõ ba ngày ba đêm, cũng để lộ chút chán ghét nào.

      Lúc này phải nhàm chán ngồi uống trà ở đây với , chính là bữa ăn sáng, đáng giá nhắc tới.

      Nam Cung Quyết vội, Lạc Mộng Khê vội, ngược lại Tử quý phi giả trong nội thất lại vội, bên có lệ chuyện với Lạc Mộng Khê, bên xuyên thấu qua bức rèm che, lặng lẽ nhìn phía ngoại thất: Nam Cung Quyết, mình người lặp lại ẩm trà như thế nào còn thấy chán......

      “Lạc vương gia, Yến vương gia thỉnh ngài đến Bích Vân cung có việc cần !” Thanh thái giám cung kính bẩm báo từ ngoài cửa truyền đến, Tử quý phi dấu vết nhàng thở ra, đáy mắt lên tia quỷ dị: Trò hay, sắp trình diễn!

      Bích Vân cung là nơi Bắc Đường Diệp ở trước khi chuyển ra khỏi hoàng cung, tuy bây giờ có vương phủ, nhưng Bích Vân cung vẫn được giữ lại cho , vạn nhất có tình trọng yếu, cần ở lại trong cung, cũng cần phải vội vàng an bài lại chỗ ở.

      “Mộng Khê, nàng cùng quý phi nương nương chuyện thế nào rồi? Yến vương gia mời chúng ta Bích Vân cung!” Nam Cung Quyết đứng lên, thanh tao nhã mê người xuyên thấu qua bức rèm che, truyền vào nội thất, tiến vào trong tai.

      “Lạc vương gia, bản cung cùng Lạc vương phi trò chuyện với nhau vui, còn có rất nhiều lời muốn , bằng ngài trước Bích Vân cung cùng Yến vương gia ôn chuyện, chờ bản cung và Lạc vương phi xong, bản cung tự mình đưa Vương phi Bích Vân cung gặp ngài được ?”

      chờ Lạc Mộng Khê chuyện, Tử quý phi giành trước bước ra nội thất, thành khẩn hướng Nam Cung Quyết đề nghị.

      “Mộng Khê có thai, lúc nào cũng cần phải chú ý, bổn vương sợ nàng mang phiền toái đến cho nương nương!” Ý đồ của Tử quý phi Nam Cung Quyết tạm thời còn chưa đoán được.

      Bất quá, có thể khẳng định Tử quý phi giả cùng Lạc Mộng Khê là địch nhân, nếu Nam Cung Quyết thực để mình Mộng Khê ở lại nơi này, còn mình gặp Bắc Đường Diệp, dùng đầu ngón chân nghĩ cũng biết, Lạc Mộng Khê nhất định xảy ra chuyện......

      Nam Cung Quyết phải đứa ngốc, lại vô cùng để ý Lạc Mộng Khê cùng tiểu bảo bảo, tuyệt làm cho mẫu tử các nàng lâm vào nguy hiểm.

      Nhìn ra Nam Cung Quyết đồng ý đề nghị của nàng, Tử quý phi thế nhưng trịnh trọng thề:

      “Bản cung cam đoan, chắc chắn trả cho Lạc vương gia Lạc vương phi hoàn hảo hao tổn gì, nếu Lạc vương phi ở Tử Kinh cung xảy ra sai lầm gì, bản cung nguyện lấy đầu mình ra tạ tội!”

      Tử quý phi giả đến như vậy, nếu Nam Cung Quyết lại chối từ, có người chỉ trích phải.

      Lời này Tử quý phi giả vừa ra là cấp cho Nam Cung Quyết viên thuốc an thần đồng thời cũng muốn áp chế , làm cho thể lại cứng rắn mang Lạc Mộng Khê cùng nhau rời .

      Chính là, Tử quý phi giả cũng hiểu được tính cách của Nam Cung Quyết, biết được là làm việc luôn cần xem sắc mặt người khác, lại càng thích nghe người khác ý kiến, nhất là địch nhân của mình, lời Tử quý phi giả những mang đến hiệu quả nàng ta muốn, còn làm cho Nam Cung Quyết nảy sinh cảm giác phiền chán.

      Bổn vương đối với thê nhi của mình tốt, cùng người khác có quan hệ gì đâu, thế nhân muốn như thế nào nghị luận, là chuyện của bọn họ, bổn vương chỉ cần mẫu tử Mộng Khê bình an!

      Đúng vào lúc này, Lạc Mộng Khê vén lên rèm che, ra ngoại thất, đôi mắt thâm trầm của Nam Cung Quyết lên tia ý cười trào phúng, muốn lướt qua Tử quý phi giả, để nắm lấy bàn tay bé của Lạc Mộng Khê, mang nàng Bích Vân cung, Lạc Mộng Khê liếc nhìn Tử quý phi giả đứng bên cạnh cái, đôi mắt híp lại:

      “Vương gia, Mộng Khê tuy là có thai, nhưng cũng phải yếu đuối đến nỗi lúc nào cũng cần có người chiếu cố, Mộng Khê cùng quý phi nương nương chuyện chỉ được phân nửa thôi, còn nửa vẫn chưa có thảo luận ra đáp án, bằng Vương gia cứ đến Bích Vân cung trước, Mộng Khê và quý phi nương nương thảo luận xong đến đó sau!”

      Lạc Mộng Khê lặng lẽ đối với Nam Cung Quyết trừng mắt, Nam Cung Quyết hiểu, thầm xác nhận Tử Kinh cung có cao thủ mai phục, mới yên lòng:

      “Sắc trời còn sớm, bổn vương Bích Vân cung gặp Yến vương gia trước, Mộng Khê nàng cũng đừng trì hoãn quá lâu!”

      Nhìn thân ảnh thon dài của Nam Cung Quyết dần dần rời xa Tử Kinh cung, trong đáy mắt của Tử quý phi giả lên tia ý cười lạnh lẽo, nháy mắt lại biến mất vô tung:“Lạc vương phi, mau mời ngồi, người tới, dâng trà!”

      Lạc Mộng Khê ở Tử Kinh cung nửa ngày, Tử quý phi giả mới nghĩ đến cho người dâng trà, Lạc Mộng Khê biết nàng ta muốn làm gì, nên bất động thanh sắc, nhấp ngụm trà: Nước trà thực bình thường, có gì khác lạ.

      Tử quý phi giả lại thao thao bất tuyệt đối với Lạc Mộng Khê thỉnh giáo các loại vấn đề, Lạc Mộng Khê trả lời thản nhiên có lệ, trong lòng thầm đoán: Kẻ giả mạo này, rốt cuộc muốn làm gì, cả ngày, đều là ít những chuyện đâu.

      “Khởi bẩm quý phi nương nương, Lạc vương phi, Thanh Nguyệt quận chúa cho mời Lạc vương phi đến Thanh Nguyệt cung!” Tiếng cung nữ bẩm báo đánh gãy cuộc trò chuyện mà theo Tử quý phi là ‘cao hứng phấn chấn’.

      “Thanh Nguyệt hôm nay từ lúc ở Yến vương phủ trở về, sắc mặt tốt......”

      Tử quý phi cùng Thanh Nguyệt như nước với lửa, thông thường dưới tình huống này, Tử quý phi hẳn là khắp nơi châm biếm Thanh Nguyệt mới đúng, nay thế nhưng ở trước mặt Lạc Mộng Khê tốt cho nàng.

      Cũng khó trách, Tử quý phi này là giả, khả năng là biết ân oán của Tử quý phi , Lạc Mộng Khê sớm nhìn ra nàng ta là giả mạo, đối với hành động khác thường này của nàng ta cũng để ý.

      Tử quý phi đồng ý để cho Lạc Mộng Khê gặp Thanh Nguyệt, Lạc Mộng Khê cũng muốn lại đứng ở nơi này nghe Tử quý phi chuyện tào lao vô bờ bến: “Thanh Nguyệt tính tình như tiểu hài tử, thích khóc, thích nháo, hò hét xong có việc gì, Mộng Khê trước nhìn xem Thanh Nguyệt, sau đó lại cùng quý phi nương nương trò chuyện tiếp!”

      “Bản cung trong người có chút cảm , nếu , chắc chắn cùng Lạc vương phi Thanh Nguyệt cung xem Thanh nguyệt, người tới, đem ngưng sương lộ mà Hoàng Thượng ban cho bản cung đến đây!”

      Nhìn vò rượu trong tay cung nữ, Lạc Mộng Khê cảm giác vô cùng khó hiểu: “Quý phi nương nương, ngài đây là......”

      “Đây là ngưng sương lộ, chuyên làm cho nữ tử uống, có vị rượu, uống rất tốt, nếu Thanh Nguyệt thương tâm có thể cho nàng uống chút, nhất túy giải thiên sầu!”

      Lạc Mộng Khê trong lòng tiếng động cười lạnh: Tử quý phi này đối với nhất cử nhất động của Thanh Nguyệt đúng là hiểu biết nhất thanh nhị sở, biết Thanh Nguyệt là khổ sở vì tình, mới hào phóng đưa rượu, phải là nàng ta vẫn đều phái người giám thị Thanh Nguyệt đấy chứ......

      “Quý phi nương nương, vì sao Thanh Nguyệt lại cần đến rượu giải sầu?”

      Tử quý phi giả nhàng thở dài:“Tối hôm qua chuyện của Thanh Nguyệt cùng Yến vương kinh động Hoàng Thượng, thái tử, An Vương gia, toàn bộ hoàng cung mọi người đều biết, Thanh Nguyệt ái mộ Yến vương gia, lại bị Yến vương gia cự tuyệt......”

      “Vậy Mộng Khê thay Thanh Nguyệt đa tạ quý phi nương nương ban thưởng!” Rượu có vị rượu, có phải hay như đồ uống ở đại.

      Bất quá, khi chưa tìm hiểu được vò rượu này có an toàn hay , ngưng sương lộ là thể uống, vạn nhất Tử quý phi ở bên trong động tay chân gì, chẳng phải là mất nhiều hơn được.

      Lạc Mộng Khê từ biệt Tử quý phi, dưới chỉ dẫn của cung nữ đến Thanh Nguyệt cung, cung nữ khác bưng ngưng sương lộ Tử quý phi ban cho theo phía sau.

      Ngay khi Lạc Mộng Khê ra khỏi Tử kinh cung, từ con đường khác thân ảnh Nam Cung Quyết xuất , hướng ngược lại với nàng, chậm rãi bước vào Tử Kinh cung: “Mộng Khê, trời sắp tối rồi, nàng cùng quý phi nương nương xong chưa? Chúng ta nên trở về biệt viện rồi!”

      Toàn bộ Tử Kinh cung im ắng, bóng người cũng có, thanh Nam Cung Quyết ở trong cung quanh quẩn, có ai đáp lời: “Mộng Khê, Mộng Khê!”

      Nam Cung Quyết mâu quang hơi trầm xuống, kêu tên Lạc Mộng Khê, đẩy ra cửa phòng hờ khép, chậm rãi vào ngoại thất: “Mộng Khê, nàng ở trong này sao?”
      xixonbluestar thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :