1. QUY ĐỊNH BOX TRUYỆN SƯU TẦM :

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] [dấu cách] - [dấu cách] [Tác giả] [Số chương]
    ----•Nội dung cần:
    - Hình minh họa (bìa truyện, hình ảnh,etc,...)
    - Nguồn
    - Tác giả
    - Tên editor +beta
    - Thể loại
    - Số chương
    Đặc biệt chọn canh giữa cho đoạn giới thiệu
    ---- Quy định :
    1. Chỉ đăng những truyện đã có ebook và đã được public trên các trang web khác
    2 . Chỉ nên post truyện đã hoàn đã có eBook.
    3. Trình bày topic truyện khoa học, bôi đen số chương để dễ nhìn
    4 . Cần có trách nhiệm post đến hết truyện. Nếu không thể tiếp tục post liên hệ Ad và Mod

Lời nguyền mĩ nhân - Bồng Vũ (10c)

Thảo luận trong 'Hiện Đại'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. thanh thanh

      thanh thanh Well-Known Member

      Bài viết:
      4,023
      Được thích:
      6,117
      Đông Phương mĩ nhân hệ liệt – Chi thứ nhất Lời nguyền mĩ nhân
      [​IMG]
      Tác giả: Bồng Vũ

      Nguồn : http://bloghappybee.wordpress.com/

      Tình trạng bản gốc: hoàn
      Độ dài: 10c
      Convert: ss meoconlunar
      Edit: Bò sữa
      Beta: Bee
      Thể loại: ngôn tình đại, huyền ảo, kì bí, HE

      Văn án

      Chết tiệt, việc xui xẻo này sao có thể xảy ra với chứ?

      vốn thấy mình may mắn, rốt cục có thể thoát khỏi ác danh “sâu gạo”. Được đến nơi khí chất thanh lịch, tràn ngập phong tình Trung Quốc “Đông Phương mĩ nhân” làm việc.

      Còn may mắn hơn boss lại là siêu cấp mĩ nam tử.

      nghĩ rằng mới vui vẻ mười ngày, tiếp theo lại phải đối mặt với vận mệnh đáng sợ – Mới làm nửa ngày, ra boss mĩ nam phải muốn đảm đương chức vụ trợ lý đặc biệt.

      Mà là nhắm vào huyết mạch hoàng thất độc nhất vô nhị người .

      Muốn ngoan ngoãn dâng sinh mệnh quý giá của mình, giải trừ lời nguyền từ ngàn năm trước!

      Làm ơn , tại là thế kỷ nào rồi, ai còn tin tưởng vào “Lời nguyền độc” nữa chứ. Đừng có đùa!? Hừ, thiệt thòi cho trước đây còn thầm mến boss, những tưởng có thể câu được con rùa vàng.

      nghĩ rằng rùa vàng này chẳng những có độc, hơn nữa lòng dạ thâm sâu lường hết!

      Tóm lại, nam nhân còn xinh đẹp hơn cả thiên tiên này vừa nguy hiểm lại vừa đáng sợ. Nếu tránh xa, chỉ sợ phải cam tâm hi sinh, thay giải lời nguyền……


    2. thanh thanh

      thanh thanh Well-Known Member

      Bài viết:
      4,023
      Được thích:
      6,117
      Lời nguyền mĩ nhân Chương 1.1
      [​IMG]

      Edit : Bò sữa

      Chương 1.1

      Trời ạ!! Vận may của kém vậy sao? Tốt nghiệp ra trường sớm hơn 1 năm, nhưng đến bây giờ tìm ra được công việc, lý lịch quăng ra ít nhất cũng cả trăm bộ, như thế nào ngay cả hồi đều có.

      cầu của cũng cao, chỉ cần tiền lương cơ bản, phúc lợi cơ bản, cùng đảm bảo cơ bản nhất là tốt rồi. Nhưng tại sao khắp nơi đều gặp khó khăn trắc trở. Cho dù chỉ là nhân viên trực điện thoại cũng phân cho nàng.

      “ Ôi ! Cái cuộc đời này?…..” Triệu Mộ Hiền mặt đường nóng rực, mồ hôi ướt đẫm, làm lộ ra bộ dạng “ được tốt cho lắm”

      Khuôn mặt bị mặt trời thiêu đốt càng thêm đỏ. Mồ hôi, tóc tai, phấn trang điểm trộn lẫn với nhau làm cho bộ dạng càng thêm chật vật, khó khăn.

      Đều tại lão ba cả, vừa nghe rốt cuộc có công ty kêu phỏng vấn, lại còn bắt mặc loại trang phục quá sức là đứng đắn này, còn bức trang điểm, cả người già 10 tuổi, làm cho người phỏng vấn nghĩ lầm 28 tuổi sau đó còn châm biếm :

      “Tiểu thư, mới 23 tuổi sao?”

      “Đáng ghét!” Đặt mông ngồi xuống 1 cái ghế ở lối bộ, nàng nắm vạt áo lau mồ hôi mạnh, thuận tiện đem son môi cùng tàn tích của phấn trang điểm đem lau sạch , sau đó đem vo cái áo thành cục nhét đại vào balô.

      Sớm biết vậy cũng thèm nghe lới lão ba. Ai quan tâm bộ quần áo sang trọng của lão mẹ. Cái gì mà đánh phấn cho đoan trang, hiền thục mới có thể làm người phỏng vấn tăng thêm hảo cảm với mình. Toàn lũ chó má!

      Những người đó chính là muốn là mĩ nhân xinh đẹp động lòng người. Toàn bộ quá trình phỏng vấn giống như là đại hội tuyển chọn mĩ nhân, mà diện mạo giống nàng như thế này ở cửa thứ nhất bị loại ra ngay từ đầu, kêu nàng hướng 1 cái cửa khác rời , ngay cả câu:

      “ Cám ơn, chúng tôi liên lạc với sau” lịch , khách sáo đều miễn .

      Mở 1 chai nước khoáng, nàng làm ngụm hết hơn nửa chai, nghĩ xem có thể hay tức giận chứ!

      “hô…”

      Uống xong, thở hổn hển, nhất miệng hô to 1 tiếng nàng mới tựa lưng vào ghế ngồi, ngẩng đầu nhìn khối kiến trúc phía đối diện mang đậm nét đặc trưng phong cách Trung Quốc cổ điển.

      Tại Đài Bắc này,đây là khu cao cấp nhất, các toà nhà cao tầng nằm cạnh nhau san sát, các doanh nhân giàu có đều ở tại khu cao cấp này hết. Duy chỉ toà nhà trước mặt lại thiết kế theo phong cách cổ điển.

      Mái ngói lưu ly , phi vũ hướng lên trời, mỗi tầng lầu cách khoảng lại có cột trụ được điêu khắc tinh xảo, cửa sổ càng được đặc chế muôn hình vạn trạng….

      Có người , toà nhà này rất đẹp, nhưng là, nàng xem đến, giống như ngôi miếu cổ màu trắng, chừng bọn họ tìm các nương trẻ tuổi vào làm ni , cho nên, nàng hôm nay là tránh được kiếp nạn….

      Được rồi, được rồi!!!

      Tính nàng lòng dạ hẹp hòi, trúng tuyển liền so đo cùng toà nhà của người ta , bất quá như vậy khiến lòng nàng cảm thấy thoải mái hơn rất nhiều. Triệu Mộ Hiền vươn vai, nở nụ cười tự giễu.

      Nhưng cũng phải lại, công ty này cũng có điểm kỳ quái, trừ bỏ vẻ ngoài kỳ lạ , tên của nó cũng thực tầm thuờng – Đông phương mĩ nhân!

      Aizzzz! Nghe cái tên công ty này, nàng thực nên đến, người ta công khai muốn tìm “mĩ nhân” như thế kia cơ mà.

      Thôi! Nàng đến xem náo nhiệt gì chứ

      Nhưng ra “Đông phương mĩ nhân” này là công ty gì?

      Nàng cố gắng hồi tưởng xem hồi truớc xem thông báo tuyển nhân , nhưng như thế nào lại tài nào nhớ ra được, cũng chỉ vì gửi rất nhiều đơn xin việc, nên sớm trở thành mớ hỗn độn rồi, cho nên ấn tượng với “Đông Phương mĩ nhân” kia.

      “Ân… chẳng lẽ bán đồ trang điểm hay là…quần áo thời trang ?…hay là…” Nàng nhíu mày, bắt đầu đoán.

      Nghĩ rồi nghĩ…xoay mình vỗ đùi cái, hô to (chị này thô thiển quá):

      “Đúng rồi, là trà! Là trà Đông Phương mĩ nhân”

      Trà Đông Phương Mỹ Nhân Đài Loan, nổi danh từ lâu nha!

      Ngay cả nữ hoàng nước cũng thích uống nha, còn đặt tên là Đông Phương mĩ nhân.

      “nga, nga… nguyên lai là bán trà a…”

      Nàng gật gật đầu, lại liếc mắt nhìn toà nhà mang đậm nét kiến trúc Đông Phương, nàng liền khẳng định ý nghĩ của mình là sai. Nếu là bán trà, quên , nàng chỉ uống café, rất ít uống trà, khả năng nàng bán hàng cầm chắc ế !

      Thói quen nhún vai 1 cái, nàng chuẩn bị thu dọn lên đường về nhà, tiếp tục tìm công việc khác!

      “Núi xa mỉm cười……

      Xuân xanh sóng …..

      . Ánh……

      Cầu ……”

      Trận giai điệu Hoàng Mai nổi lên, bao nhiêu ánh mắt kỳ quái nhìn về phía .

      Đây là tiếng chuông điện thoại của , từ chịu ảnh hưởng từ lão ba, siêu thích nghe thể loại Hoàng Mai này, còn đem đoạn hát đôi của Lương Sơn Bá Chúc Đài đổi thành nhạc chuông điện thoại, mỗi lần vang lên lại khiến cho bạn học của cười dứt.

      nhanh chóng lấy ra điện thoại di động, đưa lên tai nghe:

      “Uy!” “Triệu Mộ Hiền tiểu thư?” giọng nữ.lạnh lùng trầm thấp cất lên.

      “Vâng, chính là tôi.” Kì lạ , ai vậy?

      “Triệu tiểu thư, chạy đâu vậy? phải chúng tôi muốn đợi ở đằng sau sao? Như thế nào chỉ trong chớp mắt đằng nào rồi? Chẳng lẽ định bỏ thi sao?”Khẩu khí của đối phương có chút tức giận.

      “A! Bỏ thi? Xin hỏi là…” Đầu óc có chút lơ mơ.

      “Tôi là người của “Đông Phương mĩ nhân”, phải là người đến phỏng vấn vừa nãy sao?”

      “Di?” Nàng ngây dại .

      Cái gì,… cái gì xảy ra vậy?

      “ Lão bản của chúng tôi sắp mở cuộc phỏng vấn vòng cuối, giai đoạn đầu xong thấy còn thiếu 1 người, nếu thấy hứng thú, chúng tôi liền…”

      “Chờ chút! tôi trúng tuyển?”

      khẩn cấp kêu lên.

      “Đúng vậy.”

      …… trúng tuyển?

      thể nào?

      nằm mơ ?

      Vừa mới phải ràng có người bảo sao?

      Làm sao có thể……

      “Đương nhiên là , tiểu thư, tôi rảnh để đùa cùng , nếu còn muốn tiếp tục xin mời trở lại công ty ta trong vòng 3 phút nữa”

      “1 phút đồng hồ! ta chỉ cần 1 phút thôi! Chỉ cần 1 phút đồng hồ…”.

      lớn tiếng hò hét, lập tức lao như vũ bão, bất chấp là mình mặc váy, đôi giày cao gót quá khổ, chạy nhanh về phía trước, băng qua đường, như gió lốc ập vào toà nhà Đông Phương tráng lệ. Bán trà bán trà, chỉ cần có công việc, chỉ cần ở nhà làm sâu gạo, bị mọi người cho thành xương khô, chỉ cần có thể tránh được lão ba lải nhải, muốn bán cái gì cũng được hết.

      Kỳ quái! rất kỳ quái!

    3. thanh thanh

      thanh thanh Well-Known Member

      Bài viết:
      4,023
      Được thích:
      6,117
      Lời nguyền mĩ nhân Chương 1.2
      [​IMG]

      Edit : Bò sữa

      Triệu Mộ Hiền phát , trước mắt đều là những “Đông Phương mĩ nhân” trúng tuyển, thế nhưng diện mạo đều có phần bình thường giống nhau hưởng ứng lời triệu tập trúng tuyển.

      Đám người nhan sắc kiều diễm biến đằng nào rồi? Ở vòng phỏng vấn trước các bị gọi tên đằng nào rồi .

      Mấy người đó phải bị gọi đến phòng khác chứ? Như thế nào tại bốn phía, mười người còn lại, tất cả đều giống 1 bộ dạng bà già…

      Khụ! , làm sao có chính mình thành già? Ý tứ của đó là những người trúng tuyển, bao gồm cả , chỉ đều là những nhan sắc bậc trung.

      Chẳng lẽ “ Đông Phương mĩ nhân” muốn phải là người có tướng mạo mĩ nhân? Mà là muốn ý nội hàm cùng năng lực.

      Đợi chút, nàng suy nghĩ nhanh chút, có thể dung nội hàm cùng năng lực ra khoe sao?

      Triệu Mộ Hiền cắn môi dưới, cố gắng suy tư, trước ngẫm lại, sau ngẫm lại, sắc mặt càng lúc càng kinh hoàng.

      , 4 năm đọc sách giảng đường, chẳng có năng lực gì đặc biệt cả.

      Về phần nội hàm… lại giống như từ lúc sinh ra chỉ đọc tích luỹ ít kiến thức, sau đó được thêm ít, đến bây giờ vẫn là thiếu rất nhiều.

      “Triệu Mộ Hiền trở lại chưa?” mái tóc buộc cao, mặc bộ quần áo màu tím xoay mình kêu hỏi.

      “Ách! Tôi quay lại” vừa nghe tên mình vang lên hoảng sợ, lập tức giơ cao tay phải lên.

      Hóa ra chính người này gọi điện thoại cho . Sang giai đoạn phỏng vấn thứ 2 này, bộ dạng của người phỏng vấn giống thầy hồi học trung học.

      Mĩ nhân kia nhìn nàng cái gật gật đầu rồi mới hướng 10 kia cao giọng :

      “Tốt lắm! vậy là toàn bộ đều đến đông đủ, tại, xin mời các vị ra đằng sau ngồi chờ, kế tiếp phỏng vấn, bất luận chúng tôi đưa ra câu hỏi như thế nào, mọi người hãy trả lời thành dựa theo bản thân, nếu như có chút lừa dối chúng tôi, nếu bị chúng tôi điều tra ra, tuyệt nhân nhượng” mặc áo tím hỏi cách ngiêm túc.

      Từng nghe thấy đều sửng sốt, Triệu Mộ Hiền cũng ngoại lệ, nàng thầm nuốt ngụm nước bọt lớn, trong lòng khỏi thầm, có cần thiết phải dọa người như vậy ? Bất quá, các tiểu thư đều hưởng ứng lệnh triệu tập này mà…

      “Tốt, đề mục thứ 1, nếu vẫn là xử nử xin mời bước sang bên tay phải của tôi hướng cửa ngoài ra” Mĩ nhân kia câu khiến tất cả mọi người đều kinh hoàng.

      trường trận ồ lên. Triệu Mộ Hiền há hốc mồm.

      Như thế nào…thế nào lại có đề mục như thế này a. Xử nữ cũng là có tội sao? Các nàng muốn làm xử nữ, chẳng lẽ muốn làm loại phụ nữ biết lễ nghĩa gì.

      Công ty này kiểu gì vậy? phải treo đầu dê bán thịt chó, phải như lúc đầu là tuyển nhân viên lễ tân, thực tế là muốn tìm “sô fa tiểu thư”

      “Đó là vấn đề vô cùng nghiêm túc, làm ơn hãy thành thực trả lời” tăng thêm ngữ khí.

      Muốn trả lời thành thực sao…

      Được rồi! thành thành , dù sao nàng cũng là xử nữ

      tự ái, là băng thanh ngọc khiết, cần làm cho công ty kỳ dị như thế này, cần đợi cũng thế.

      Nghĩ như vậy, nàng chậm rãi, từng bước tới, ngờ phát , những người khác, có ai có ý tứ bước lên phía trước, chỉ trừ bỏ nàng…

      thể nào!

      Nàng quay đầu trừng mắt nhìn quanh mình, kỳ các đó so với nàng có diện mạo bình thường như mình, thế nhưng…đều có qua tay nam nhân.

      thể nào!

      Môt cảm giác thất bại dâng lên trong lòng, chân khỏi dừng lại.

      Nếu chỉ có nàng mình ra ngoài, rất mất mặt, mặc dù nàng cũng hiểu loại tình này có gì mất mặt…

      “Xin trả lời nhanh chút, thời gian cua chúng ta có hạn” mặc áo tím lên tiếng thúc giục.

      Triệu Mộ Hiền đầu óc vừa chuyển, thầm nghĩ, dối chút cũng có vấn đề gì ? phải có người đến kiểm tra nàng chứ?… Ách! Có phải hay nên lặng lẽ rời .

      “Xin hãy nhớ kỹ, nhất định phải thành trả lời, khi cần thiết chúng tôi có thể kiểm tra”

      cảm thấy kinh hãi. A? kiểm tra sao? Công ty này thực có bệnh nha!

      Hít hơi sâu trấn tĩnh, lập tức hướng ra phía cửa lớn.

      , loại công ty biến thái như thế này, sớm ngày nào tốt ngày đấy.

      Vừa ra tới cửa, sau lưng truyền đến tiếng cười của chín còn lại , mặt đỏ lên, chạy nhanh đến cửa .

      “ô… là danh tiếng có sức hút kỳ diệu…” nhắm mắt lại căm tức .

      là Triệu Mộ Hiền phải ?” mặc áo xanh khác biết từ khi nào đến bên nàng.

      mở mắt ra, gật đầu lia lịa.

      “Đúng là tôi”.

      “Xin chúc mừng , là người duy nhất trúng tuyển, xin hãy theo tôi”. mặc áo xanh xong liền dắt về phía trước

      A?

      há hốc mồm, hoàn toàn ngây người.

      trúng tuyển? chỉ có mình ?! Vậy phía sau cánh cửa, chín vị “phi xử nữ” kia, đều bị đào thải?

      Này rốt cuộc là…… Này rốt cuộc là……

      “Triệu tiểu thư!” mặc áo tím đứng trước thang máy lên tiếng chào nàng.

      “Nga nga.” ngây ngốc theo, tất cả mọi thứ làm cho cảm thấy hồ đồ rồi.

      Kết quả, công ty này muốn là xử nữ…xử nữ…

      Cảm giác lưng lâm vào ma pháp lãnh khốc, này giống như khủng bố nha. Làm sao bây giờ? Cũng thể quay lại được..

      khẩn trương cùng bất an bước vào thang máy, nhìn phía trước ngắm phía sau, cuối cùng nhịn được quay đầu lại hỏi mặc áo tím

      “ Xin hỏi…các vị rốt cuộc muốn nhân viên vào vị trí nào?”

      “Điều này, xin chờ chút, lão đại chúng tôi trực tiếp phân phó cho sau!”

      mặc áo tím quay đầu mỉm cười với .

      “Căn bản lão đại của mọi người là người như thế nào?” phải là quái thai? Hay đây là công ty lừa đảo có tổ chức chứ? Chuyên môn lừa các mĩ nhân trẻ người non dạ biết gì chứ?

      “Lão bản chúng ta…” mặc áo tím hai má đột nhiên nổi lên chút đỏ bừng, vẻ mặt quái dị :

      ấy là người đặc biệt phi thường, nhìn thấy biết!”

      Quỷ dị! là quỷ dị!

      Triệu Mộ Hiền thở hốc vì kinh ngạc, cảm thấy chính mình giống như bước lên thuyền địch, nếu đủ thông minh tốt nhất lập tức liền lập tức ròi khỏi nơi quỷ quái này!

      “Cái kia…… Tôi xem tôi còn là……” Nàng muốn tìm lấy cớ bỏ chạy, thang máy liền dừng lại, cửa chậm rãi mở ra.

      mặc áo xanh đợi xong, quay đầu cười khẽ:

      “ xin mời, chúng ta đến nơi rồi!”

      bất đắc dĩ di chuyển thân hình sớm cứng nhắc, kiên trì bước ra khỏi thang máy.

      Nếu có tình hình gì nguy hiểm xảy ra, lập tức kêu to lên

      Nàng chính như này nghĩ, vừa quay đầu, cả người lại ngây dại.

      Nơi này……

      Rốt cuộc là đây là đâu a?

      Trước mắt, dĩ nhiên là 1 lâm viên thu (có lẽ giống công viên thu ). cái sân đình phong cách Trung quốc đặc trưng .

      Hòn non bộ,đường mòn khúc khuỷnh quanh co, còn có mẫu đơn lục trúc, cùng biết làm sao có nắng đẹp mà gió lạnh từ đâu thổi tới.

      sợ là chính mình gặp phải ảo giác ảo đưa tay lên dụi mắt, cảnh sắc giống như ở chốn thần tiên, thậm chí, bên tai còn truyền đến tiếng chảy róc rách.

      “Triệu tiểu thư, xin mời về phía trước.” mặc áo xanh gọi tiếng.

      lấy lại tinh thần, ngốc nghếch hỏi:

      “Xin hỏi…… tại…… Chúng ta vẫn còn ở trong toà nhà lúc nãy chăng?”

      “Đúng vậy!” mặc áo tím gật đầu.

      “Nhưng……toà nhà này làm sao có thể có cái này…?” chỉ chỉ bốn phía, giọng hỏi.

      “Đây là do lão bản của chúng tôi tự thiết kế, ấy thích phong cách trung Quốc, cho nên mới đem sửa chữa lại toàn bộ 2 tầng cao nhất của toà nhà này, tạo ra lâm viên này.” mặc áo tím giải thích..

      Triệu Mộ Hiền phát , này mỗi lần nhắc tới lão bản đều toát ra vẻ mặt say mê sùng bái.

      có vẻ thích lão bản của mình?” nhịn được hỏi.

      “Ai, chỉ cần ở trong này làm việc, đều có biện pháp thích ấy a!” mặc áo tím ánh mắt mơ màng mỉm cười, sau đó quay đầu lại :

      “ Chờ nhìn thấy, cũng cùng chúng tôi giống nhau thôi!”

      thể nào? Trong lòng thất kinh, chẳng lẽ vị đại lão bản kia chuyên môn mê hoặc nữ nhân?

      đến nơi, xin mời hướng này, tuyệt đối nên kinh động lão bản, ấy bộn bề công việc”. mặc áo tím vội vàng thúc giục nàng.

      “Nga.” Lòng bất ổn theo hướng đường mòn, hướng cánh cửa gỗ chạm khắc tinh sảo.

      “Triệu tiểu thư, người vừa trúng tuyển đến” mặc áo tím hướng cửa lớn hô lên.

      Cửa nhất thời mở ra, người đàn ông thân mặc âu phục màu đen đột nhiên xuất .

      đến rồi sao? Đại lão bản chờ được lúc, kế tiếp để tôi xử lý được rồi” người đàn ông nhìn Triệu Mộ Hiền liếc mắt cái.

      Triệu Mộ Hiền vốn nghĩ chính là lão bản, nhưng nghe khẩu khí mới biết phải.

      “Là, vậy giao cho Cửu quản lý” mặc áo xanh hướng hành cúi đầu, có chút ảm đạm.

      Nàng nhìn trộm mặc áo xanh, cảm nhận được nỗi thất vọng của ta.

      “Triệu tiểu thư, mời vào” Cửu quản lý làm động tác thủ thế, mời vào cửa.

      thấp thỏm, vào cửa lớn, đến trước cánh cửa rộng mở, tấm bình phong thêu tranh hoa điểu đổ đại hình tinh xảo phân cách khu còn lại, tầm mắt xem xét bị chặn lại, làm cảnh bên trong mơ hồ lúc lúc .

      Thay dép trong nhà, lên từng bậc đá, từng đợt hương cây gỗ tùng, xuyên qua bức bình phong, thoáng chốc làm cho cả người chấn động, chỉ cảm thấy giống như chớp mắt xuyên qua thời gian, trở về đời Tống trong cổ đại.

      Nội thất bên trong trống trải, hướng ra bên ngoài là mặt tường chính là mặt thuỷ tinh, loạt màn trúc hơi che chút ánh nắng, phòng trong đắm chìm trong ánh sáng nhè .

      Trang hoàng thuần sắc Đông Phương, có vật gì thừa thãi, chỉ hé ra bàn vuông chân tượng điêu khắc tinh xảo, cao thắp toàn đèn lồng như tết nguyên tiêu, phía dưới xuất mĩ nhân mặc áo trắng.

      Mỹ nhân, chính là thoải mái ngồi ở bồ đoàn thượng, tay tựa mặt bàn, chống cằm, yên llặng nhìn nàng.

      cỗ cảm giác kỳ lạ nháy mắt từ ngực lên sang tứ chi, làm các mút dây thần kinh đông lại, đầu nàng đóng băng luôn.

      Mĩ nhân tóc dài như hắc đoạn, áo dài tuyết trắng chấm đát, xuất thần thoát tục, phảng phất như tiên nhân giáng trần.

      Đứng trước mĩ nhân như vậy, nàng chỉ có thể ngu si khoá hầu, thể mở miệng.

      Sau hồi im lặng, mỹ nhân chuyện:

      là Triệu Mộ Hiền?”

      Tiếng trầm thấp, đem tất cả mọi ảo giác biến thành , làm nàng ngây ngốc lại càng thêm ngốc, nhất thời biến thành con gà gỗ

      Mỹ nhân thanh rất giống nam nhân…

      làm thế nào thành bộ dạng ngốc thế kia? Lại đây ngồi !” mĩ nhân tuy cười tiếng, đứng dậy, tiêu sái về phía nàng.

      Động tác của mĩ nhân, rất giống nam nhân…

      “Triệu Mộ Hiền tiểu thư?” Mỹ nhân lại hô tiếng.

      “Vâng…”. cứng nhắc, lên trước, vào ải trước bàn, phát mĩ nhân trước mặt mặc chiếc áo dài rất lớn, lộ ra ngực bằng phẳng.

      Nàng nhịn được trộm ngắm, đại bất kính trộm ngắm phiến ngực của mĩ nhân

      Là bình …thường thường… bình!

      Hơi thở hoảng loạn, nàng còn kịp quản trụ miệng của mình , liền hướng thẳng phía trước phát ngôn :

      “ Trời a.! ngươi là nam?”

      Vị mĩ nhân tựa như tiên tử kia nghe vậy liền ngẩn ra, lập tức hoảng sợ che lại cái miệng rồi lại hạ động tác buồn cười đó xuống, tạo ra nụ cười mê người.

      “Có ai với tôi là nữ sao?” hỏi

      có… nhưng là… phải… tôi , như vậy… tôi nghĩ đến…” lắp bắp đầy đủ câu,

      Mỹ nam tử ý cười sâu sắc, liếc nhìn nàng cái, trực tiếp hướng Cửu quản lý :

      “ Cửu quản lý, mang cho Triệu tiểu thư ly trà, làm cho ấy bình tĩnh lại !”

      “vâng” Cửu quản lý bỏ 2 chén nước trà thơm , ly đưa mỹ nam tử, ly khác đưa tơi trước mặt Triệu Mộ Hiền, thuận thế đối nàng giới thiệu:

      “ Triệu tiểu thư, vị này là đại lão bản Đông Phương mĩ nhân của chúng tôi, Đông Phương Phong Hoa, cũng là chủ tịch tương lai…”

      Đông Phương …Phong Hoa? Chủ tịch tương lai?

      Triệu Mộ Hiền ngây ngốc nhìn chằm chằm mĩ nam, nhất thời thể hoàn hồn.

      Tóc dài hé ra dung nhan tuấn tú, ánh mắt trong sang, mắt hình dài mà thâm thuý, mũi dài thẳng, đôi môi bạc mà trơn bóng… Này! Này nam nhân, sắc đẹp của khiến bao nhiêu nữ nhân đỏ mắt ghen tị đấy!

      Chẳng lẽ… về sau cùng vị mỹ nam tử này cộng tác sao? thể nào? Cùng người như thế này làm chung chỗ sao? Chỉ cần đối mặt với liền lên cơn đau tim đầu lâm vào tình trạng hôn mê làm sao còn có thể làm việc?

      Đến đây, nàng có thể hiểu được hành vi sở hữu kỳ dị của tử sam nữ tử kia, đại khái là nữ nhân trong cái toà nhà này đều là fan cuồng nhiệt của vị Đông Phương đại lão bản này.

      “Ngồi ! đừng đứng vậy” Đông Phương Phong Hoa giọng .

      “là” giống như nhận được lệnh của trời, nàng đông tiếng, chân mềm ra ngồi chồm hỗm xuống dưới.

      Người bộ dạng tuấn mỹ, thanh going nước trong thạnh thượng lưu động(nước chảy trong hang đá), lanh lảnh êm tai…

      quê ở Giang Tây, sinh ra ở Đài Bắc, năm nay 23 tuổi, là con duy nhất trong nhà đúng ?” Đông Phương Phong Hoa nhìn , đôi mắt đẹp lộ vẻ ý tứ hàm xúc.

      Triệu Mộ Hiền cũng xinh đẹp, tóc dài, ngũ quan vô cùng bình thường, cùng thân mang trang phục quá sức là già, thẳng thắn mà … xem ra thực làm người ta thất vọng.

      Nhưng làm, nếu xác định huyết mạch có liên quan, cho dù bộ dạng nàng như thế có lỗi.

      Dù sao, nàng cũng là người duy nhất phù hợp với tiêu chuẩn chọn người…

      “Ách… Đúng vậy” bị đánh giá từ đầu đến chân, cả người được tự nhiên, chỉ còn biết bưng chén lên uống ngụm trà.

      “Như vậy, có thể ngồi ở chỗ này, liền chứng minh mình vẫn là xử nữ” Đông Phương Phong Hoa vẫn như cũ nhìn thẳng vào .

      “phụt_” nước trà còn chưa trôi xuống cổ họng, liền toàn bộ phun tới.

      Xử nữ! chữ này theo miệng của con người đẹp trai này thốt ra, quả thực làm xấu hổ muốn trốn đến tận Bắc Cực

      hé ra khuôn mặt đỏ bừng, vừa thẹn vừa vội, vội vàng lấy tay lau mặt bàn vừa bị phun nước, lo lắng nước bắn tung toé đến chỗ mĩ nam, chọc giận .

      Nhưng Đông Phương Phong Hoa hề nóng giận, vẫy tay, Cửu quản lý tực động tiến vào lau bàn, sửa sang lại sạch .

      “Thực xin lỗi!…” ngập ngừng .

      cần khẩn trương như thế, lại uống ngụm nước trà khác !” xong cầm lấy chén trà, rót nước trà cho .

      ngơ ngác nhìn bàn tay nắm chén trà của , liền phân tâm tư tưởng, nam nhân này đến cử chỉ, cánh tay dài xinh đẹp tuyệt trần. Hơn nữa động tác tự nhiên, thấy thế nào cũng là cảnh đẹp ý vui nha!

      Mang choáng váng, cuối cùng cũng đưa cái chén lên miệng, lại uống ngụm, nhất thời, cỗ mũi hương thơm ngát theo đầu lưỡi hoá nhập vào nội tâm, tiêu trừ bớt chút xúc động bất an, làm người ta trầm tĩnh ít.

      có lỗi, đây trực tiếp là lỗi của tôi, nhưng công tác này muốn người “sạch ”, bởi vậy, chúng ta mới có thể dặt ra điều kiện xử nữ như vậy” Đông Phương Phong Hoa cười giải thích.

      Sạch ? loại từ này là kỳ quái…

      Triệu Mộ Hiền khỏi hỏi:

      “ Xin hỏi, rốt cuộc các ông muốn tìm nhân viên như thế nào?”

      “Tuy rằng bề ngoài công bố là tuyển trợ lý trực tổng đài, nhưng chúng tôi cần là trợ lý đặc biệt cho tôi” Đông Phương Phong Hoa lại .

      “Trợ lý đặc biệt? Trợ lý đặc biệt có cần thiết là… ách, xử nữ sao?” nàng lắc lắc đầu hỏi.

      Đông Phương Phong Hoa đột nhiên quay sang nhìn , hoảng sợ, tự giác lùi về phía sau, nhưng chính là thân thủ nhanh nhẹn, cầm lấy chén đưa tới trước mặt .

      “ Nhìn xem cái chén này, Triệu tiểu thư, chẳng lẽ phát ra cái gì khác lạ sao?”

      Nàng nháy mắt mấy cái, cái thứ nhất xem kỹ kỳ móng tay của xinh đẹp, hình móng tay, được tỉa rất ngọn gàng, các móng đều ánh lên mảng phiến hồng mạnh mẽ sang bóng, có mấy người đàn ông có thể có ngón tay hoàn mĩ như vậy? Ngay cả đến tay đều thô thiển đống.

      “ách… cái chén này rất được, tính chất rất tốt…” sợ hãi bình phẩm.

      Đông Phương Phong Hoa nhàng mỉm cười, hề làm nàng khó xử, thẳng:

      “đây là đồ Đông Phương xuất khẩu “gốm sứ Đông Phương””

      “Đông Phương gốm sứ?”

      “Đúng vậy, ‘gốm sứ Đông Phương’ đặc biệt ở chỗ, dựa theo phương pháp chế tạo đồ gốm từ đời Tống, cũng là thế giới độc nhất vô nhị cao thủ đồ sứ, làm cho các danh nhân, phú hào trong và ngoài nước sưu tập, tranh tướng tranh mua, cái cốc tay , tại, thị trường có giá tới ba trăm vạn”. đông Phương Phong Hoa cười .

      Ba trăm vạn? cái chén này? vừa nghe đến giá này, tự giác run lên chút.

      “Kia… Đông Phương Mỹ Nhân chính là chuyên môn chế tạo cái này… loại đồ sứ?” thế này mới hiểu đước chính mình phía trước hoàn toàn nhận nhầm, người ta căn bản phải là bán trà.

      “Đúng vậy, Đông Phương mĩ nhân chỉ chính là loại này, tính chất như da thịt trơn bóng như ngọc, màu sắc cơ hồ cùng loại sứ men xanh thời Đại Tống giống nhau như đúc, mà quá trình chế tác này, phải phi thường chú ý, trước khi thành phôi, nếu người sạch chạm vào sinh ra phiền toái, bởi vậy, ta mới muốn tìm xử nữ đến giúp tôi” Đông Phương Phong Hoa nhìn chằm chằm rồi chậm rãi .

      “Nguyên lai là như vậy…” miệng lý giải, trong lòng cảm nhận được buồn bực, đây là cái quái gì? phải xử nữ thể chạm vào? Nam nhân kia đâu? Cũng muốn là xử nam mới chạm vào vào sao? Loại suy nghĩ này, chẳng lẽ vị Đông Phương Phong Hoa cũng là…nga , thể như vậy được, như vậy đối với mĩ nam là loại bất kính.

      tại hiểu được nguyên nhân trúng tuyển?

      “là…” hiểu được là hiểu được. Nhưng nếu các bạn của biết nguyên nhân trúng tuyển này, nhất định cười đến chết mất.

      “tốt lắm, hiểu được, như vậy, mời ngày mai đúng giờ làm”

      Đông Phương Phong Hoa xong đứng dậy, chuẩn bị chấm dứt cuộc chuyện.

      “ nhưng là…” cũng đứng lên theo, nhưng nhất thời tới gần phát ra, vóc dáng của rất cao, cơ hồ so với cao hơn cái đầu, hơn nữa hình thể thon dài dật mĩ, người áo dài đồng sắc bạch ti thêu ít đồ án, ngực rộng mở(đại sưởng), bên hông chỉ tuỳ hứng buộc sợi dây kết khoan mang, sấn tóc dài, càng khiến phảng phất như có tiên khí….

      “ Nhưng cái gì ? Chẳng lẽ nhận công việc này ?” ngoái đầu nhìn lại .

      Dù cho ai nhìn thấy khuôn mặt xinh đẹp này của , đều có khí lực từ chối, cảm thấy chính mình bị ánh mắt của thôi miên.

      phải, tôi chỉ muốn hỏi ràng… nội dung công việc của tôi là gì ?” cảm thấy hít thở thông, vội vàng dời tầm mắt, cũng may bị chưa bị đôi mắt đẹp kia nướng chín, bảo toàn được cái mạng .

      “chờ ngày mai đến đây, tôi cho biết” vỗ trán nàng chút, nở nụ cười ôn hoà.

      Tiên nhân có ma lực, nhàng mỉm cười cái liền làm toàn thân run rẩy, nhịn được ngẩn đầu, si ngốc nhìn , bốn mắt nhìn nhau, 1 trận tê dại, tâm tư phản bội theo , nghe theo khống chế của nữa.

      “vâng, ngày mai tôi đến” như mê sảng, hứa hẹn.

      “tốt lắm, có thể được rồi, ngày mai gặp, Triệu Mộ Hiền” giọng .

      Vì thế, chỉ cần nghe tiếng của mĩ nam tử, như trúng tà, theo Cửu quản lý, ra cửa, bước vào thang máy xuống lầu.

      Mãi cho đến khi ra khỏi ‘Đông Phương mĩ nhân’, mới hoảng hốt tỉnh lại, nhịn được quay đầu lại nhìn lên tầng cao nhất của toà nhà, thào tự hỏi

      “ mình phải nằm mơ ?” xong, dùng sức nhéo vào mặt mình cái, đau đến kêu to.

      “a… đau quá ! phải giấc mơ, phải giấc mơ, mình tìm đước việc làm ! tìm được việc làm…”

      Tuy rằng công việc có phần kỳ lạ, nhưng chỉ cần nghĩ có thể cùng công tác với đại lão bản đặc biệt, đẹp tựa thiên thần này, toàn bộ nhiệt huyết của liền sôi trào lên.

      “yes ! ngày mai được làm, cần làm sâu gạo, mình lại có công việc…”

      mừng rỡ như điên, giống như đứa trẻ con, vừa vừa cười, nhẩy chân sáo, hồn nhiên biết, có người ở tầng cao nhất của Đông Phương nhìn qua cửa sổ thuỷ tinhh hướng xuống chỗ nàng, lại là 4 người, bốn ánh mắt, dùng loại ánh mắt kỳ dị, hề chớp mắt nhìn chằm chằm vào nàng…

      “ chính là ta sao ?”

      “đúng vậy”

      là xấu”

      “huyết thống trải qua nhiều năm hỗn tạp như vậy, khó tránh khỏi thay đổi hình dạng”

      “ bất luận là xấu hay đẹp, chỉ cần có huyết thống thành vấn đề”

      “cũng đúng”

      “như vậy, đợi bảy bảy bốn chín ngày, chúng ta có thể cứu…”

    4. thanh thanh

      thanh thanh Well-Known Member

      Bài viết:
      4,023
      Được thích:
      6,117
      Lời nguyền mĩ nhân – Chương 2.1
      [​IMG]

      Chương 2.1

      Edit : Bò Sữa

      Beta : Bee

      Triệu Mộ Hiền ngày đầu tiên làm, bị lôi ‘chỉnh hình’.

      đám nữ nhân, cũng chính là nhân viên ‘Đông Phương mĩ nhân, vừa thấy nàng báo danh, đem vào căn phòng khác để thay quần áo, càng ngừng trách cứ nàng.

      « Bây giờ trở thành trợ lý đặc biệt của lão đại, diện mạo của , làm thương tổn đến mắt của ấy nha… »

      « Đúng vậy, trời sinh bộ dạng xấu xí là vô tội, nhưng ‘cải tạo’ nó lại là tội ác tày trời, đôi mắt đẹp của lão đại làm sao chịu được khuôn mặt này ! »

      « Khó trách Cửu quản lý muốn chúng ta ‘cải tạo’ ấy, nhìn xem đây là bộ dạng gì ? Ngày hôm qua nhìn thấy trúng tuyển, trong lòng chúng tôi đều khóc thét… »

      « Chính là a ! Đại lão bản làm sao vậy ? Tốt xấu gì cũng nên chọn người có cái ‘mặt tiền’ đẹp đẽ chút, như thế nào lại chọn người như vậy…Aizzzzzzzzzzz! »

      là ! cũng đâu có tệ hại như vậy !?

      Triệu Mộ Hiền nghe được vừa bựa mình vừa buồn cười, phản bác : « Tôi hôm nay tự cho rằng mình chuẩn bị rất là tốt trước khi ra khỏi cửa »

      « Chuẩn bị ? Trời ơi ! gọi cái này là chuẩn bị rồi hay sao ? quần bò, áo phông, đầu tóc rối bời ? ». người mặc áo tím châm chọc kêu to.

      « Đừng cùng ta dông dài nữa, trước khi ấy gặp lão bản chúng ta phải có nghĩa vụ biến ta thành người có thể gặp được mới được, lập tức động thủ ». Người phụ trách phỏng vấn vòng thứ nhất hôm qua ra lệnh tiếng, mọi người ba chân bốn cẳng, bắt đầu cởi quần áo của nàng. (Đông Phương phong Hoa*máu mũi chảy ra*. Bò Sữa : *đẩy đẩy ra ngoài*« ! chỗ phụ nữ làm việc nhìn gì, ra ngoài. Nhanh ! » Đông Phương Phong Hoa*ngoái cổ lại nhìn* Bee : em tưởng chị ý được đẹp như vậy mà sao ca ca lại chảy máu được nhỉ ??? ĐPPH : No comment)

      « Oái ! Mọi người làm gì vậy ? Tôi chỉ đến để xem phân công công tác thôi, đương nhiên là ăn mặc đơn giản thôi… uy, đừng cởi quần của ta… oa… »

      Nàng kinh hoàng hét chói tai, ‘binh đoàn’ toàn những nhanh nhẹn, ngay lập tức thay cho cái áo trắng, cùng chiếc quần dài màu tím.( Bee : công ty này có vẻ thích màu tím)

      Quần áo như vậy là hoàn hảo, vừa đổi quần áo xong, lại có nhóm người khác giúp đánh lại ‘cái mặt tiền’, 2 lời liền đem kéo chỉnh lại mái tóc so le đông đều của , vậy là Triệu Mộ Hiền đành phải tiễn biệt mái tóc tồn tại từ lâu.

      « Mọi người làm sao có thể… nga, trời ạ ! Sao kiểu tóc của tôi giống thời trung học… » lập tức khóc thét.

      « Đừng nhiều nữa, đến giúp ta trang điểm ! »

      người mặc áo đen thét ra lệnh, lại có người 3 chân 4 cẳng vọt tới trước mặt Mộ Hiền, muốn trang điểm lại dung nhan cho ,muốn biến thành thành người khác.

      « oa ! tóc của tôi.. » trừng mắt nhìn vào gương mặt trong gương, kinh hoàng hét lên.

      Trước sau đều ngắn ngắn, ngay cả mái cũng buông tha, ngắn ngủn tà tà trước trán. Bộ dạng thoạt nhìn tựa như thanh thuần, tinh khiết (oe. Chị 23t rồi đấy, phải 16 đâu)

      Nàng khở sở nuôi dài mái tóc… trả ít tiền tìm nhà thiết kế tóc….Ô…

      « Đại lão bản thích sạch , nhàng, khoan khoái, như vậy so với lúc trước còn đẹp hơn gấp bội đó ! »

      « chính là a ! Kiểu tóc này kết hợp với chiếc áo trắng này đẹp nha, rất có khí chất của nữ sinh viên mới ra trường … »

      Khí chất cái gì khí chất ? nàng chỉ thấy ngu xuẩn.

      Triệu Mộ Hiền ai oán tiếng, cảm thấy mặc trang phục của mình vẫn là tốt nhất.

      chiếc áo dài màu trắng, quần dài màu tím, thấy như thế nào cũng quái, có điểm nào giống nàng cả !

      Từ tới lớn, trong mắt mọi người Triệu Mộ Hiền chính là có khí chất sáng sủa, loại quần áo thanh tú này căn bẳn thích hợp với nàng.

      « tốt lắm, có thể gặp lão bản rồi » vị nữ quản lí bí mật kia rốt cuộc cũng cảm thấy hài lòng, thả cho nàng .

      Lòng nàng thầm tràn đầy ai oán hướng tới thang máy, bấm nút lên lầu.

      End 2.1

    5. thanh thanh

      thanh thanh Well-Known Member

      Bài viết:
      4,023
      Được thích:
      6,117
      Lời nguyền mĩ nhân – Chương 2.2

      [​IMG]
      Chương 2.2​


      lên tầng cao nhất, nghĩ đến có thể gặp được Đông Phương Phong Hoa, lại bắt đầu khẩn trương.

      Có thể là làm cho rất rung động, ấn tượng quá sâu, ngay cả hôm qua ngủ cả đầu đều có hình ảnh của , thậm chí còn nằm mơ thấy ôm , thâm tình chân thành đối chuyện…(chị ăn dưa bở kia !)

      Khụ, chỉ tại thời điểm này , cảm thấy việc nằm mơ cũng có điểm hữu ích về thể xác lẫn tinh thần, ảo tưởng chút bởi vì thực vĩnh viễn có khả năng phát sinh chuyện như vậy, dù sao chính mình vui vẻ cũng tốt.

      Hé miệng cười khẽ, lên đương mòn, muốn hướng cửa gỗ phiến tượng điêu khắc, thanh liền gọi :

      « Sớm, Triệu Mộ Hiền tiểu thư ! »

      ngẩn ra, quay đầu lại, thấy Đông Phương Phong Hoa từ rừng trúc chậm rãi ra.

      thực thích màu trắng ? vẫn là thân áo trắng phiêu dật, chẳng qua hôm nay vạt áo đoan trang khép lại, hề đản trước ngực hoặc người, quần áo thêu dài tới mắt cá chân, hề mất phong độ, ngược lại càng làm tăng thêm vẻ phong hoa tuyết nguyệt cho .

      Hô hấp của có phần phiến loạn, nhịn được thầm nghĩ, nữ nhân như thế nào mới có thể có được nam nhân tuấn dật như vậy nhỉ ?

      Nam nhân có lẽ có năng lực quyến rũ mĩ nữ, nhưng là đại bộ phận nữ nhân có dũng khí quyến rũ nam nhân này.

      Đối với nữ nhân mà , nam nhân tuyệt mĩ giữ bên mình được, quản được, thu tốt, cho nên thà rằng chọn người bình thường chút, mới có thể an tâm được, có lẽ là mỗi người đàn bà trong lòng đều có mong ước như vậy ?

      « Làm sao vậy ? Sáng sớm ngẩn người rồi ? » Đông Phương Phong Hoa ý cười dạt dào đến trước mặt .

      « Thực xin lỗi, tôi chỉ là… » liền xấu hổ liều mạng vuốt tóc.

      « Chỉ là cái gì ? » hứng thú nhìn dáng hình nàng, phát trở nên thuận mắt hơn, ràng là có mang điểm trẻ con nhưng cũng là rất thích hợp với .

      Bởi vì tóc nhàng khoan khoái, nguyên bản bình thường ngũ quan liền ra, phát , ánh mắt của mặc kệ là cười hay cười, đều cong cong như mặt trăng lưỡi liềm, miệng thường mím, thoạt nhìn tựa như chỉ tại cười mêu, rất thú vị.

      Hơn nữa a, tuy là mặc quần áo đơm giản nhưng như vậy lại có điểm văn nhã, so với bộ quần áo đáng sợ ngày hôm qua mặc có chuyển biến tốt hơn nhiều.

      « Ai, đều có người cho biết, bộ dạng của rất tuấn mĩ sao ? ngay từ đầu tôi nghĩ đến bộ dạng còn hơn cả siêu cấp mĩ nữ như vậy, đến bây giờ tôi nhìn như nhìn thấy thiên thần » rung động vỗ về ngực thôi, thẳng thán .

      ngẩn ra, khỏi mỉm cười.

      dài như vậy, hình như đảm đương thay thang ra trong lòng nữ nhân.

      « có, mọi người cũng dám như vậy với tôi, bởi vì tôi thích người khác thảo luận về diện mạo của mình, hơn nữa tôi thích người khác mình lớn lên giống nữ nhân. »

      « a. có lỗi… » giật mình che miệng lại, nghĩ rằng ngày đầu tiên làm lỡ lời, quả thực muốn chết sớm mà.

      « có gì, biết có tội, thôi, chúng ta mau vào thôi ! » mỉm cười, hướng cửa lớn tới.

      « Vâng » dám thêm nữa, theo vào phòng trong

      Trong phòng vẫn là tràn ngập yên tĩnh, chính là, tại nơi trống trải này, phải làm trợ lý đặc biệt ở đâu chứ ?

      « Đại lão bản, sớm ! » Cửu quản lý ở bên trong thất chờ, vừa thấy Đông Phương Phong Hoa tới liền cung kính cúi chào, sau đó dâng lên chén trà ngon.

      « Triệu Mộ Hiền tiểu thư, xin mời ngồi » đối với .

      ngoan ngoãn ngồi đối diện với , chờ phân công công tác, nhưng lại thản nhiên ngồi xuống, nhàn nhã thưởng thức chén trà, bộ dạng có gì phân phó cho .

      liên tục nhìn chén trà, rốt cục nhịn được, hỏi :

      « Xin hỏi, hôm nay tôi phải làm việc gì ? »

      Đông Phương Phong Hoa giương mắt nhìn , :

      « Trước hết hôm nay, cùng tôi chuyện ! »

      A ? chuyện phiếm ? chẳng lẽ đây là công việc của trợ lý đặc biệt sao ? toi… cần hỗ trợ tạo phôi gốm sao ? » nghĩ đến việc mình phải xuống nhà xưởng làm cái gì ‘gốm sứ Đông Phương’ a !

      « , cần » nhịn được cười :

      « Công việc chế tạo đồ gốm thực rất tinh vi, cần sư phó có chuyên môn lâu năm mới làm được, cần phải đâu »

      « Vậy công tác của tôi là… » có điểm buồn bực.

      « cần vội, tôi chậm rãi cho biết mà » xong, trong mắt ra ánh nhìn bén nhọn.

      « nga ». Mộ Hiền gật đầu

      thực ra , cũng ngại mỗi ngày bồi tiếp vị đại lão bản mỹ nam tử này chuyện (lợi cho chị quá còn gì), nhưng nếu công việc chỉ như vậy, có cần phải đăng thông báo tuyển nhân rầm rộ như vậy ?

      Lão ba thường rất ngay thẳng, làm nũng, chẳng những phải là đứa con ôn nhu, uyển chuyển hàm xúc, hơn nữa thường suy nghĩ, cây thông thẳng ruột, rốt cuộc nghĩ cái gì liền cái đấy, chút cũng để ý.

      Nhưng lại có cách nào điều chỉnh ? Sao lão ba ngẫm xem hưởng loại gen di truyền này từ ai !? Người tạo ra lại còn chê có phong thái của nữ nhân, chậc !

      « Nghe tổ tiên Triệu gia của là thuộc dòng hoàng tộc Đại Tống từ xa xưa ? » Đông Phương Phong Hoa đột nhiên hỏi.

      « Hả ? Làm sao biết ? Nhà chúng tôi có quyển đại gia phả tương truyền từ ngàn xưa, cha tôi vẫn hay nhắc đến tổ tiên mình, tuy vẫn là Đại Tống vương tộc ! » . Chuyện liên quan đến gia phả, nghe lão ba cả trăm lần rồi.

      « Phải ? Vậy cha có đề cập chuyện gì liên quan đến tổ tiên mình ? » lại hỏi.

      « Cũng có chuyện gì đáng để ca tụng cả, nhưng bởi vì họ Triệu, cùng vương thất của triều Tống có nhiều điểm liên quan, những cái khác cha tôi cũng nhắc tới nhiều » đối với lão ba hay nghĩ đến có cùng huyết thống, vẫn chỉ đem ra chê cười thôi, cũng có tin là .

      « Truyền thuyết ? Tôi thực thích nghe truyền thuyết, có thể hay cho tôi nghe ít được ? » chống cằm, tựa hồ cảm thấy hứng thú .

      thấy thực muốn nghe, cũng cảm thấy hứng thú theo, :

      « xong đừng có cười nhé, tôi nghe , nhà chúng tôi có hậu duệ của công chúa đời Tống trước ! »

      « Công chúa ? » mâu quang chợt lóe.

      « Đúng công chúa, nghe nàng là tuyệt sắc mĩ nhân… » tới đây, nhìn chằm chằm nhìn mặt , dừng chút vội vàng :

      « Ách, tôi biết những lời này mình ra có sức thuyết phục mà… »

      « sao mà, tôi cảm thấy bộ dạng của thực đáng mà » cười.

      ngây ngốc cười theo (chị bị thôi miên rồi ! tỉnh tỉnh !) cho dù biết điều này chỉ là khách sáo hoặc an ủi thôi, nhưng từ miệng ra, cũng thỏa mãn nha.

      Mĩ nam ngay cả tâm địa đều tốt đẹp a… trong lòng tán thưởng.

      « như vậy, cũng coi là con cháu của công chúa ! » cười, đột nhiên trở nên có điểm quỷ dị.

      « A ? cái này cũng chỉ là truyền thuyết, nhìn thân hình mình tôi quá tin tưởng điều này. Nghĩ lại, Đại Tống đến bây giờ qua mấy ngàn năm, huyết thống cũng sớm bị chặt đứt, tôi cùng mẹ căn bản tin vào điều đó. » lắc lắc đầu.

      « Cũng nhất định như thế, loại huyết mạch này theo con cháu mà khai chi tán diệp (hình như là theo kiểu thành các chi khác của mình ý) trừ ra, chừng còn có họ Triệu khác kế thừa huyết mạch… »

      « Đây là chủ hệ cùng chi thứ khác biệt, cha tôi kiêu ngạo ở chỗ, ông kiên trì rằng họ nhà tôi là chính thống chủ hệ. A, là ngoan cố mà… » nhún vai tự giễu.

      « tốt quá, ta muốn chính là chính thống a… » thào tự .

      « Cái gì ? » nghe lắm.

      « , có gì, đến đây , tôi đưa xem xét ‘gốm sứ Đông Phương’ của chúng ta » đứng dậy, hướng bên phải bức tường có mặt hoa văn ‘cửu điều cẩm lý’.

      theo phía sau , cảm thấy mặt bức tường cái gì cũng đều có đồ sứ, chỉ cần chạm vào, mặt bức họa của tường liền chậm rãi nâng lên, sau đó, gian triển lãm rộng mở liền xuất cách ràng.

      « oa ! » nàng kinh hô, như thế nào nghĩ đến phía sau bức tường lại có căn phòng khác.

      « Vào ! bên trong đều là đồ sứ thủ công tinh chế của chúng tôi ». dẫn nàng tiến vào gian triển lãm.

      trợn to 2 mắt, nín thở nhìn đám đồ sứ trong suốt được đặt ở bên trong, ngọn đèn chiếu xuống, tản ra ánh sáng trong suốt mượt mà, ấm áp chiếu sáng khắp nơi.

      Cho dù nàng chỉ là thường dân, cũng hiểu đó chỉ là đồ sứ, mà là tác phẩm nghệ thuật.

      « Gốm sứ Đông Phương tuy ra dựa theo gốm sứ đời Tống, nhưng là, cơ bản chính là nguyên hình gốm sứ đời Tống. Mỗi thành phẩm, cùng với gốm sứ đời Tống lưu truyền đời cơ hồ giống nhau như đúc » Đông Phương Phong Hoa đến trước chày gỗ bình tiền bụi màu xanh hình tròn, tự hào .

      cũng qua nhìn chằm chằm vào chiếc thân bình thuần khuyết, thở dài :

      « là kinh người, cái này dưới trăm vạn ? »

      « Chiếc bình này giá quy định là ba trăm vạn, bất quá người sưu tầm trước trả giá thị trường là năm trăm ngàn »

      « Trời ạ ! năm trăm ngàn… » mở lớn miệng, lâu thể , khẳng định mười tháng làm việc cật lực cũng kiếm được số tiền lớn như vậy!

      «Cái này còn là bình thường, có những đồ gốm sứ đời Tống cực kỳ trân quý, đặc biệt là ánh màu thiên thanh nên mới quý, ánh hồng lên, sáng lên sắc xanh lam cực kỳ trân quý, đó mới chính là cực phẩm quý báu, có ‘vũ thiên tình vân phá thân’ mỹ lệ. chúng tôi còn có bức tượng gốm sứ màu thiên lam Đông Phương, giá bán trước mắt cao tới 1 triệu, nhưng bán. »

      Đông Phương Phong Hoa xong, kế tiếp ấn nút điều khiển từ xa, đột nhiên bức tường trở thành hình vuông trong suốt, ra, bên trong là tủ đựng đò sứ làm bằng thuỷ tinh trong suốt, ánh sắc thiên màu lam trạch làm người ta trở nên mê muội.

      triệu…” thong thả bước lại gần cực phẩm này, ánh mắt cơ hồ bị nó chiếu sang đến loá mắt.

      “tôi hiểu phải đồ cổ mới có giá trị thị trường sao?”

      “đặc điểm lớn nhất của gốm sứ Đông Phương chính là chúng tôi có khả năng tái tạo lại đồ gốm đời Tống cách hoàn mĩ nhất” Đông Phương Phong Hoa đắc ý giải thích.

      quay đầu nhìn , trực tiếp hỏi lại:

      “Vì sao?”

      “Cái gì vì sao?”

      “Vì sao mọi người có năng lực tái tạo được đồ gốm từ đời Tống? Đây phải chuyện có thể làm được?” thể tưởng tượng được liền bật thốt lên hỏi.

      nhìn chằm chằm vào , thần sắc có 1 giây ngừng lại, khoé miệng hơi hơi giơ lên, cười đến lạnh:

      “Đây là bí mật của Đông Phương”

      “ách?” đột nhiên cảm thấy going như chính mình hỏi vấn đề nên hỏi.

      “Nhưng mà, giờ bao lâu, hẳn cũng biết bí mật này…” xong, cúi thấp hướng , thân thủ nhàng vuốt tóc ra sau tai.

      trận tê dại truyền từ tai xuống toàn thân, lập tức nín thở, dám hô hấp, đương nhiên hiểu những lời có ý tứ gì, hiểu động tác này của có ý tứ gì…

      Đúng lúc này, bên ngoài vang lên tiếng bước chân dồn dập, có người trực tiếp đẩy cửa ra, vừa vào lớn tiếng ồn ào.

      “Phong Hoa, Phong Hoa, ta nghe cháu tìm được, là sao?”

      Đông Phương Phong Hoa lại nhíu mày, xoay người bước ra khỏi khu triển lãm, Triệu Mộ Hiền cũng buồn bực theo ra ngoài, liền thấy vị lão phu nhân tóc trắng hoa lệ, vẻ mặt vui mừng vội vã tiến vào bên trong.

      “Bà nội” Đông Phương Phong Hoa đón nhận.

      “Phong Hoa, ta nghe được tin tức, chúa rốt cuộc tìm đợc rồi…” lão phu nhân kích động nắm lấy tay .

      “Bà nội, cháu có khách.” Bà ấy tránh sang bên mới nhìn thấy Triệu Mộ Hiền, ánh mắt bông dưng trợn to.

      ấy chính là…”

      Lão phu nhân thanh run run, biểu tình kinh hỉ , làm cho Triệu Mộ Hiền có điểm kỳ quái.

      ấy là trợ lý đặc biệt mới của cháu” Đông Phương Phong Hoa rất nhanh tiếp lời.

      Biết được vị này chính là bà nội của lão bản Đông Phương, Triệu Mộ Hiền dám chậm trễ, chạy nhanh đến vấn an: “lão phu nhân, người khoẻ a. cháu là Triệu Mộ Hiền”

      “a… họ Triệu sao?… Tốt…tốt lắm… tốt quá…” Đông Phương lão phu nhân đến chỗ , miệng lẩm bẩm rồi vòng quanh nàng, nhìn chằm chằm đánh giá.

      triệu Mộ Hiền tự nhiên hiểu cảm thấy cẳng thẳng giống như mình là miếng thịt sơn dương bị người ta lật qua lật lại.

      “Bà nội, đừng như vậy, bà dọa chết Triệu tiểu thư đấy” Đông Phương Phong Hoa trong lời có phần thản nhiên cung kính nhắc nhở.

      Đông Phương lão phu nhân gật gật đầu, lấy lại khẩu khí, chậm rãi thu hồi ánh mắt bức người, hiền lành nhìn Triệu Mộ Hiền.

      “Thực xin lỗi a, Triệu tiểu thư.”

      “Ách, bà cứ gọi cháu là Mộ Hiền.” tuy rằng có tính cẩu thả, nhưng chịu ảnh hưởng của gia tộc coi trọng thứ bậc, phi thường kính hiếu với các bặc tiền bối.

      “Mộ Hiền, Mộ Hiền, ân, tên rất hay, là phụ thân đặt cho sao?” Đông Phương lão phu nhân khen, nở nụ cười.

      “dạ”

      “Phong Hoa có thể tìm được người, là quá may mắn…” Đông Phương lão phu nhân gắt gao nắm lấy tay nàng.

      ngẩn ngơ, hiểu lão phu nhân vì sao vừa vào đến cửa liền liều mình tốt, cố tình ca ngợi kiểu này là quỷ dị, giống như là khối thịt béo thượng đẳng…

      Khuôn mặt tuấn tú của Đông Phương Phong Hoa trầm xuống, lập tức sang chuyện khác.

      “Bà nội, cháu cùng Triệu tiểu thư bàn công chuyện, nếu bà có chuyện gì khác…”

      Đông Phương lão phu nhân rốt cục cũng thu hồi ánh mắt dán chặt vào người Mộ Hiền,buông ra, quay đầu trừng mắt , trách cứ : “ ta đương nhiên là có chuyện nên mới đến đây, tuần trước cháu lỡ hẹn ăn cơm, làm hại Lâm tiểu thư phải chờ đợi, lẽ phép!”

      “Bà nội, cháu rồi, cháu tại có tâm tình để bàn chuyện hôn ”. nhíu nhíu hai hàng lông mày.

      “Việc này trọng đại, cháu sắp ba mươi rồi, muốn trì hoãn chỉ sợ còn thời gian”. Lão phu nhân kinh sợ ra mặt.

      “Ai còn thời gian? Thời gian của cháu còn rất nhiều”. Khuôn mặt chợt trở nên u.

      “Có lẽ tình có chuyển biến, nhưng ta nghĩ nên mạo hiểm, kế thừa Đông Phương gia…”

      “Đông Phương gia còn có những người khác có thể kế thừa”. hừ lạnh.

      “Nhưng cháu là con trưởng! cháu muốn bà nội cùng mẹ cháu sống trong lo lắng đề phòng sao? Cháu chẳng lẽ chưa từng nghĩ, bà nội làm thế nào sống đến mấy chục năm nữa?” Đông Phương lão phu nhân xong cầm lấy khăn tay lau khóe mắt.

      “Cháu muốn nhìn ta chết sao? Nếu cháu muốn ta ra sớm chút cứ thẳng…” lão phu nhân ngay cả chuyện đều khóc nức nở.

      Bà nội lại giở chiêu cũ! Nhưng nhất thời lại gây nhiều sợ hãi cùng áp lực cho Đông Phương Phong Hoa, khiến nhất thời mềm lòng.

      “Được rồi, bà nội, cháu gọi điện lại cho Lâm tiểu thư, hẹn nàng gặp mặt”. chỉ có thể tạm thời đáp ứng lấy lệ.

      “Ta giúp cháu hẹn trước, ngay tại buổi tối hôm nay ”. Đông Phương lão phu nhân lập tức thay khuôn mặt tươi cười.

      “Tối nay?” lông mày nhướn lên. Con bà nó tay chân đúng là mau.

      “Đúng, tối nay bất luận như thế nào cũng thể lỡ hẹn, có nghe hay ?Thanh Thanh là tốt, gia thế bối cảnh chút cũng hề thua kém Đông Phương gia chúng ta, cháu còn cái gì đẻ mà từ chối?”

      “bà nội…” trừng mắt lão phu nhân, thực bất đắc dĩ.

      “Phong Hoa, ba cháu ở năm 18 tuổi sinh hạ cháu thế nào? Nếu cháu sớm nghe lời ta, có đứa 10 tuổi từ lâu rồi!” Lão phu nhân hơi trách cứ nhìn .

      “Lại như thế nào? Sinh ra sớm sao chứ, cũng phải đều qua khỏi cái chết sao!” hừ lạnh ra câu.

      Đông Phương lão phu nhân sắc mặt đột nhiên chợt biến, thân mình lung lay chút.

      “Lão phu nhân!” Triệu Mộ Hiền đứng gần, lập tức nhanh đỡ lấy bà.

      “Cháu…cháu định làm ta tức chết có phải ? chỉ có cháu, bốn tên tiểu tử đều giống nhau, đều bị mẹ người làm hư, mới có thể tùy hứng như vậy…” Đông Phương lão phu nhân lần này thực là tức đỏ mặt.

      “Cháu thực có lỗi, bà nội, cháu cũng biết người khóc rất nhiều, nhưng xin bà đợi chút nữa, tình được giải quyết, chờ hết thảy đều được xử lý tốt, cháu nhất định cái gì cũng theo ý bà”. Đông Phương Phong Hoa tự biết mình thất lễ, tiến lên cầm tay bà, thanh ôn nhu .

      “tốt nhất là có thể giải quyết…” Đông Phương lão phu nhân xong, quay đầu nhìn Triệu Mộ Hiền liếc mắt cái, ánh mắt sang quắc.

      “Tốt nhất là…”

      Triệu Mộ Hiền trong lòng lay động, biết có phải do chính mình đa tâm, cảm thấy ánh mắt lão phu nhân dường như có khát vọng muốn ăn nàng đến mức thèm dãi…

      “Được rồi bà nội, người mau trở về .” Đông Phương Phong Hoa nắm tay lão phu nhân, nửa đẩy nửa khuyên dẫn dắt bà ra ngoài cửa lớn.

      “Vậy tối nay cháu nhất định phải gặp mặt.” lão phu nhân cầu.

      “Cháu biết.” cũng chỉ có thể đáp ứng.

      “Nhớ đối đãi với người ta cho tốt…”

      “Vâng, cháu biết, người đừng bận tâm nữa, mau trở về nghỉ ngơi !” đem lão phu nhân đẩy ra ngoài cửa ánh mắt ra hiệu cho lái xe kiêm vệ sỹ.

      Lái xe kia lập tức hiểu ý, đưa Đông Phương lão phu nhân đến cầu thang máy xuống lầu.

      Đông Phương Phong Hoa lúc này mới thở phào nhõm, thuận tay hất mái tóc dài, quay người lại, vừa đúng lúc thấy Triệu Mộ Hiền đứng ngây ngốc sững sờ phía sau, tâm tư khe lay động.

      “Triệu tiểu thư, có nhiệm vụ của trợ lý đặc biệt đây.”

      “Dạ? là cái gì?” tinh thần Triệu Mộ Hiền rung lên.

      “Tối nay, theo giúp tôi gặp mặt !” nở nụ cười xấu xa.


    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :