1. Quy định post bài trong Khu Edit – Beta – Convert

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] dấu cách - [Tên tác giả] (Update chương)

    Hình bìa truyện

    Tác giả

    Thể loại

    Số chương

    Nguồn convert (nếu có)

    Tên Editor & Beta

    Nick Facebook, Mail liên lạc

    Đặc biệt: 1 editor ko được mở quá 3 Topic

    Quy định cho editor

    Box Edit – Beta – Convert chỉ đăng những truyện edit, beta, convert của Cung; không đăng truyện sưu tầm của trang khác trong Box.

    Chủ topic chịu trách nhiệm hoàn thành topic, không drop, không ngưng edit quá 1 tuần. Trường hợp không theo tiếp được truyện thì phải báo với Ad hoặc Mod quản lí Box lý do không thể theo tiếp và để BQT tiếp nhận.

    Nếu drop không có lý do sẽ bị phạt theo quy định của cung: Link

    Mỗi topic nên đặt 1 lịch post theo tuần hoặc tháng để member dễ theo dõi. Nếu post 1 tuần 10c sẽ được tặng thêm 100 ruby (liên hệ với quản lý của box để được thưởng)

    Khi hoàn thành nên vào Topic báo danh để được thưởng điểm thêm. Điểm thưởng là gấp 2 lần số điểm được hưởng của cả bộ. Ví dụ:

    Bạn edit 1 bộ 100c nhận được 1000 ruby thì sẽ được thưởng 2000 ruby.

    Quy định Đối với Readers:

    Comt thân thiện, comt nhắc nhở truyện nhẹ nhàng

    Không comt với những lời lẽ quá khích, sử dụng ngôn từ đả kích editor, nhân vật, tác giả...

    Không comt gây war, hối truyện thiếu thiện cảm

    Nếu vi phạm lần đầu nhắc nhở. Lần sau -10ruby\lần

    Không comt thanks (trường hợp muốn thanks editor thì nhấn like để ủng hộ)

    Quản lý box Truyện Edit&Beta:

    lolemcalas, haruka, Hằng Lê, Ngân Nhi

Mê Hoặc Thiết Bộ Đại Hiệp

Thảo luận trong 'Cổ Đại Hoàn'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920

      Edit: Nàng Văn Văn

      Beta: Quảng Hằng

      *********

      Đêm trăng lên cao, soi ánh  sáng trắng xuống khung cửa sổ.

      Hương Cu-ri, lụa mỏng bay phấp phới, lộ ra bóng dáng đôi nam nữ kiều diễm.

      bóng đen tiếng động lẻn vào Thiền Quyên lâu, mủi chân nhàng đáp xuống đất, vượt qua mấy ốc ngói, nhảy vào mai viện.

      Tiếng cười lảnh lót như tiếng chuông bạc ngân lên, thỉnh thoảng theo hương Cu-ri nhàng truyền ra.

      (ta hoàn toàn hiểu hương cu ri là cái gì, ai biết giúp ta.)

      Bóng đen lặng lẽ vào hành lang, vươn đầu ngón tay, ở cửa sổ khoét cái lỗ nhìn vào bên trong điều tra tình huống.

      Phó Quân Tú vừa mới tắm rửa, mặt tràn đầy xuân sắc thẹn thùng, cả người chỉ mặc sa y mỏng bao bọc dáng người yểu điệu thướt tha, trang điểm còn đẹp hơn nụ hoa chớm nở.

      Nàng ngồi ở nhuyễn tháp, gương mặt nghiêm nghị cúi thấp, giống như tiểu thê tử ngồi ngay ngắn .

      Chỉ có nghe tiếng của Phỉ Lãnh Nghệ thầm, chậm rãi vào bên cạnh giai nhân, nâng khuôn mặt của nàng lên, biết bên tai nàng gì đó, làm cho giai nhân sung sướng cất tiếng cười khẽ.

      đôi mắt giận dữ trừng ngoài của sổ, cơ hồ có thể phun ra lửa.

      Cảnh Vân Thiên cả người tản ra sát khí nguy hiểm! Quả đúng như đoán, đôi nam nữ này, ngang nhiên tính toán đêm nay mây mưa hoan ái.

      đời này, chưa từng bị lòng đố kị lấn ác hết cả lí trí như vậy, thấy nàng người chỉ có có chút ít quần áo mỏng, mà tên nam nhân kia —— cái tên chết tiệt Phỉ Lãnh Nghệ kia—— còn muốn dùng chút ít tiền nhiều, nhúng chàm nữ nhân của !

      rốt cuộc nhịn được, rất nhàng xông vào phòng, sét đánh kịp bưng tai đích vươn năm ngón tay, chộp lấy nàng tránh xa tên nam nhân đáng giận kia.

      "Ta giết ngươi!"

      Cảnh Vân Thiên sắc mặt xanh mét, toàn thân che kín sát khí, hơn nữa nhìn thấy nàng áo rách quần manh, lòng đố kị đốt cháy lý trí, cơ hồ muốn đem tên nam nhân này làm thịt!  (văn văn: chú ý, “thịt” này nghĩa đen nha, đừng ai nghĩ nghĩa bóng đó =D)(QH: may nhờ nàng cảnh báo nếu ta xịt máu vì chữ thịt đó rồi!!)

      Cơ hồ lúc cùng đối phương giao thủ trong nháy mắt, bốn phương tám hướng cũng đồng thời nhảy ra đám người, cầm đao kiếm hướng đánh tới.

      Có mai phục?

      Thoáng chốc tiếng đao kiếm giao nhau vang lên, Cảnh Vân Thiên tay chế trụ cổ đối phương, tay kia cùng những tên khác giao thủ.

      "Dừng dừng dừng! phải huynh ấy! Có hiểu lầm!"

      Đột nhiên có biến cố xảy ra, Phó Quân Tú sợ tới hoa dung thất sắc, vội vàng lớn tiếng ngăn cản.

      Mọi người sửng sốt, mặc kệ là cầm đao hay kiếm, dùng tay hoặc chân, tất cả đều đứng yên bất động, đống nghi hoặc nhìn Phó Quân Tú.

      "Hiểu lầm?"

      "Tiểu thư xác định?"

      "Di? Người kia là ai?"

      " vì cái gì phải công kích Nhị ca?"

      "Đúng rồi, vì cái gì?"

      Phó Quân Tú vội vàng giải thích: "Đây là hiểu lầm, đừng đả thương huynh ấy." Sau đó nhanh chóng ngăn cản cái tên xông tới kích động kia."Huynh mau buông ra huynh ấy nha!"

      Nàng ra sức ôm lấy cánh tay Cảnh Vân Thiên, sợ giết đối phương, bởi vì đôi mắt phẫn nộ muốn giết người bị màu đỏ như máu che kín, thoạt nhìn đáng sợ.

      " nghĩ muốn làm bẩn ngươi!" tức giận muốn điên rồi.

      " tình phải như huynh nghĩ đâu!"

      Nàng cố chết muốn đem tay hất ra, năm ngón tay kiên cường kia cơ hồ muốn đâm vào cổ đối phương.

      Namnhân kia bị bóp cổ, nửa đầu lưỡi muốn lộ ra bên ngoài, sắc mặt trắng bệch, hai mắt dường như chỉ nhìn thấy tròng trắng, ngay cả thanh cầu cứu cũng kêu lên được.

      Phó Quân Tú tay chân cũng đều dùng, liều mình đánh cũng khống chế được ngọn lửa đánh ghét kia! Cảnh Vân Thiên lại vẫn như cũ thờ ơ, lòng thầm nghĩ làm thịt đối phương.

      "Ngươi dám can đảm đụng đến nàng —— dám can đảm đụng đến nữ nhân của ta ——" hai mắt màu hồng, lửa giận cuồng nộ.

      Như vậy chết là đáng tội!

      Bất đắc dĩ, vì sợ ngộ thương người, dưới tình thế cấp bách, Phó Quân Tú cũng nghĩ nhiều, hai tay đè chặt vai , đưa môi của mình lên, hôn .

      Môi thơm đột nhiên đưa tới, quả thực lập tức phát huy tác dụng hàng phục ma vô cùng công hiệu, làm cả người sửng sốt, bàn tay bóp cổ đối phương cũng còn sức lực.

      Đôi môi thơm tho ngọt ngào, làm cho sát khí cả người trong nháy mắt trôi , ánh mắt phẫn nộ cũng dần dịu xuống.

      Nàng thay đổi khoảng cách, xem kỹ vẻ mặt của , hỏi: "Tỉnh táo lại chưa?"

      liếm liếm môi, do ý  chưa hết trả lời: " có."

      Sau đó tiến lên, tiếp tục hôn.

      Phó Quân Tú ở trong ngực đánh ."Đừng náo loạn, tỉnh táo lại rồi phải thả người ra nha."

      "Nàng thích ?" cả người lại bắn ra sát khí, đối với thái độ lo lắng cùng cầu tình của nàng cũng cảm thấy vô cùng tức giận giận.

      "Bởi vì nếu huynh   buông tay, huynh ấy tắt thở ngay!"

      "Hừ! Họ Phỉ đích đáng chết! cũng dám —— di? Người kia là ai?"

      ngây người, trừng mắt nhìn nam tử xa lạ tay cơ hồ sùi bọt mép, tỉnh táo lại, mới phát kẻ bắt lấy cũng phải là Phỉ Lãnh Nghệ, mà là nam tử có gương mặt ba phần tương tự như họ Phỉ.

      Mày rậm chau lại." phải tên họ Phỉ."

      " vốn là phải, còn buông ra!"

      do dự, rốt cục cũng buông tay, Phỉ Trọng Uy vất vả mới thoát khỏi quỷ môn quan, vuốt vuốt yết hầu, thở ngừng, ho mãnh liệt.

      "Khụ, khụ. . . . . . Mụ nội nó! Người từ đâu xuất vậy ——" còn chưa kịp mắng xong, bàn tay lại kê ngay cổ nắm lấy yết hầu của .

      "Ngươi cái gì?" Cảnh Vân Thiên hàn khí bức người chất vấn.

      Phỉ Trọng Uy ngoại trừ mở to hai mắt hoảng sợ, giương miệng, chữ cũng được.

      "Buông tay!"

      Phó Quân Tú dùng sức vặn mở năm ngón tay của , đem Phỉ Trọng Uy từ Kim Cương chỉ của Cảnh Vân Thiên cứu về, vội giúp hô hấp, vẻ mặt lo lắng hỏi:"Ngươi sao chứ?"

      Phỉ Trọng Uy hút vài đợt khí, những người khác cũng vội vàng đưa đến bên, rời xa kẻ tức giận đến tận trời kia – Cảnh Vân Thiên.

    2. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920

      Edit: Văn Văn

      Beta: Quảng Hằng

      Phỉ San Hô vội vỗ lưng Nhị ca, vội vàng hỏi: "Nhị ca, ngươi có khỏe ?"

      Lần này, Phỉ Trọng Uy cũng dám ... lung tung tùy tiện nữa, lắc đầu." có việc gì." Cho dù có, cũng dám nha.

      Phỉ San Hô thở phì phì trừng mắt nhìn Cảnh Vân Thiên. Người này vô cùng kiêu ngạo, thiếu chút nữa thương Nhị ca của nàng, nhưng nàng cũng cười, cho cùng đối phương dễ chọc, cẩn thận hỏi: "Quân Tú tỉ, người kia là ai a?"

      " là thiết đầu mục Cảnh Vân Thiên." Phó Quân Tú trong giọng có ám chỉ, phải nàng cùng những người khác ngàn vạn lần đừng lộ khẩu phong.

      Vừa nghe đến thiết bộ danh hào, mọi người rất là kinh ngạc, vẻ mặt vốn tràn ngập địch ý, lập tức hóa thành mỉm cười thân mật.

      "Nguyên lai là thiết bộ lừng lẫy đại danh Cảnh đại hiệp."

      "Ngưỡng mộ lâu ngưỡng mộ lâu!"

      "Người nhà, mọi người thu hồi đao kiếm .

               Thương kêu leng keng, đao còn vỏ đao, kiếm trả lại vỏ kiếm, tất cả mọi thái bình, bộ dáng hoà thuận vui vẻ hoà thuận vui vẻ.

      Cảnh Vân Thiên nhìn mọi người chung quanh, tay ôm lấy nàng vào trong lòng ngực, ra dáng vẻ bảo vệ, lạnh giọng hỏi: "Bọn họ là ai?"

      Phó Quân Tú vội : "Bảo tiêu của ta."

      "Bảo tiêu?"

      "Đúng vậy."

      "Ta chưa thấy qua bọn họ."

      "Đương nhiên nha, bọn họ là Tôn đại nương mời đến bảo hộ ta, chuyên môn phòng ngừa có người trộm lẻn vào sân của ta, ví dụ như huynh."

      Cảnh Vân Thiên xem kỹ vẻ mặt nàng giống như có việc gì, mặt vẫn như cũ hoài nghi.

      "Vậy là ai?"

      Ánh mắt giết người bắn về phía Phỉ Trọng Uy, sợ tới mức Phỉ Trọng Uy cái mông phát lạnh.

      "Ta. . . . . . Ta. . . . . ."

      "Ngươi phải bảo tiêu."

      Phỉ Trọng Uy bị trừng đến mức ứa mồ hôi lạnh, thực tế, là giả dạng đại ca Phỉ Lãnh Nghệ, ở trong này cùng Phó Quân Tú diễn trò, mà những người khác mai phục bốn phía, chờ thích khách ý đồ ám sát đại ca mắc mưu.

      khi thích khách xuất , bọn họ liền lao tới, đem thích khách vừa tới bắt.

      Ai ngờ, nửa đường xuất ra hung tần ác sát ngỡ là thích khách, đúng là bộ khoái của quan phủ! Người này, vẫn là thiết đầu mục bắt người lừng lẫy đại danh Cảnh Vân Thiên.

      Nếu để cho Cảnh Vân Thiên biết kế hoạch, cả vở diễn đêm nay chẳng phải tan thành mây khói hay sao?

      Kế hoạch được nữa, thích khách lẻn vào Thiền Quyên lLu, trà trộn trong đám kỹ nữ, kế hoạch này của họ sắp đặt lâu rồi, tuyệt đối thể bỏ dở nửa chừng, nếu để thích khách phát người của quan phủ ở đây, mưu kế tỉ mỉ này của họ coi như là đổ sông đổ bể.

      Phỉ Trọng Uy nhất thời nghẹn lời, biết nên trả lời như thế nào, mà Cảnh Vân Thiên càng thêm hoài nghi, đôi mắt sắc bén như đao. Phó Quân Tú suy nghĩ liền lớn tiếng : " là thầy thuốc."

      Cảnh Vân Thiên sửng sốt."Thầy thuốc?"

      "Đúng rồi, là thầy thuốc, muốn giúp ta bắt mạch, ai ngờ ngươi lung tung xông tới, phá hủy chuyện tốt của người ta."

      ánh mắt tràn ngập nghi hoặc, mắt đánh giá Phỉ Trọng Uy, giống như muốn xem thấu lòng người.

      "Đương nhiên, là đệ đệ của Phỉ trang chủ, Phỉ trang chủ gọi đến bắt mạch giúp ta."

      "Nàng sinh bệnh ?"

      "Có chút đau đầu."

      Nàng làm ra vẻ đau đầu, quả nhiên lập tức làm thay đổi chú ý của .

      "Tại sao lại đau đầu?"

      "Có thể quá mệt mỏi , thầy thuốc ta nghỉ ngơi nhiều là tốt rồi, có phải hay ?"

      Phỉ Trọng Uy vội : "Đúng, Quân Quân nương chính là thân thể có điểm tốt, có gì nghiêm trọng."

      Cảnh Vân Thiên làm như tin, chỉ cần mặt nàng  nhăn cái mày, vội vã gật đầu như búa bổ.

      "Các người còn chuyện gì, xuống ." Nàng khoát tay, dấu vết dùng ánh mắt ý bảo, mọi người hiểu ý, vội vàng cáo lui, mất công lại lộ ra dấu vết.

      Cảnh Vân Thiên giúp nàng nằm lên giường, quan tâm : "Nghỉ ngơi cho tốt, có bảo tiêu bảo hộ nàng, ta an tâm rồi."

      Yên tâm? Bên trong lời này còn có hàm nghĩa khác.

      Đắp chăn cho nàng tốt, đứng dậy muốn rời khỏi, nhưng đôi tay nhanh hơn giữ chặt .

      "Huynhi đâu?" Nàng cho , bởi vì, cảm giác được tựa hồ phát cái gì, tim nhịn được tự khắc đập nhanh.

      ta cũng gạt nàng, hiểu được nàng là nữ tử kiên cường độc lập, nhu nhược, nên thành với nàng: " đường đến đây ta cảm thấy có điểm thích hợp, định thăm dò điều tra."

      Thân là đầu mục, nhiều năm qua, trí tuệ và sâu sắc của sớm khác hẳn với người thường, trực giác cho biết, đêm nay yên tĩnh, nên lời là cảm giác gì, nhưng biết có chuyện sắp sửa xảy ra.

      Chỉ vì lo lắng cho nàng, vội vã tới nhìn xem nàng có khỏe mạnh hay , tại nàng có việc gì, liền muốn tuần tra chung quanh phen, nhìn xem có chỗ nào khác thường.

      " thích hợp? Chỗ nào thích hợp?" Nàng cố ý tò mò hỏi, cảm thấy lo lắng, nên bị nhìn ra cái gì chứ.

      "Ta cũng ra được, chỉ cảm thấy được đêm nay tựa hồ như có việc sắp xảy ra, ta trở về phái người đến nhìn xem chung quanh."

      Phái người đến xem chung quanh? Này còn phải !

      nếu mang nhiều bộ khoái đến, thích khách còn có thể tới sao?

      được! được! Nàng thể để cho làm như vậy!

      Nhất thời tình thế cấp bách, thốt ra: "Đừng , ở lại giúp ta."

      kinh ngạc quay đầu lại, đôi mắt đen sâu thẳn, thể tin nổi nhìn thẳng nàng.

      cho phát chuyện khác thường, cho nên nàng mới như vậy, lời vừa ra khỏi miệng, ngay cả chính mình cũng hoảng sợ!

      Nàng lại còn lớn như vậy trong đêm tối, nhịn được thẹn thùng mặt đỏ.

      Ai nha, làm sao bây giờ! Nàng phải có ý tứ này, nàng chính là, chính là. . . . . .

      Con ngươi đen trở nên sâu thẳm đầy lửa nóng."Nàng muốn ta cùng với nàngi?"

      "Ta. . . . . ."

      Lúc này, ngoài cửa sổ vươn ra người đầu, là Phỉ Trọng Uy, đối nàng khoa tay múa chân.

      Thích khách đến đây, làm sao bây giờ?

      Nàng cảm thấy cả kinh, cái tên thích khách đáng chết, sớm đến, muộn đến, lại ngay lúc dầu sôi lửa bỏng mà đến.

      " thanh gì vậy?" Cảnh Vân Thiên quay đầu coi, nhưng đôi tay ngọc lại nhanh chóng đem gương mặt quay lại, đồng thời dâng lên cánh môi mềm mại.

      kinh ngạc trừng mắt nhìn nàng, cặp mắt xinh đẹp mị tình kia nhìn vô cùng chân thành, thanh mềm mại ngọt ngào : "Đúng vậy, ta hy vọng ngươi ở đây với ta, cần . . . . . ."

      Nàng biết chính mình thành công dụ dỗ chú ý của , bởi vì đôi mắt nóng bỏng kia  giống như muốn đem nàng ăn vào bụng.

      Bất chấp hậu quả, nàng dùng hết khả năng mị hoặc của mình, còn cố ý dùng cái lưỡi đinh hương liếm cánh hoa sưng đỏ, ràng là khiêu khích , làm than tiếng, hề gì, trực tiếp dùng hai tay gắt gao ôm lấy thân thể thơm tho mềm mại, đáp lại lời mời của nàng.

      Từ khi vào phòng đến bây giờ, trong đầu chưa bao giờ ngưng nghĩ đến dục vọng nhấm nháp nàng.

      Đôi môi nóng bỏng đem hô hấp của nàng cắn hết nuốt hết.

       **************************

      Quảng Hằng: E Hèm!! Chap sau có H...o...t, nhưng độ hot bi nhiêu tùy các vị cho điểm, nhưng ta nghĩ cũng nên đăng cảnh báo trước,.

      Warning: Các truyện của Lão nhân gia Mạc Nhan độ sát thương màn hình rất lớn, cầu các vị đừng ăn uống tắm gội gì trong lúc đọc tác phẩm của lão nhân gia. Đặc biết là chap này, hãy bảo vệ màn hình cẩn thận, vi...hê hê *cười nham nhở* trước mất hay.

       

    3. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920

      Edit: Quảng Hằng

      Cảnh báo: Chap này có hot ! đề nghị bảo vệ màn hình ! Đề nghị các nàng nên ăn hay uống khi đọc chap này ! có gì QH chịu trách nhiệm!

      Chính văn thứ chín chương (1)

      Nàng đối với vừa hôn vừa vuốt ve, chủ động dụ dỗ mê hoặc , có ý định đem hôn đến ý loạn tình mê, làm cho rảnh chú ý đến gió thổi cỏ lay chung quanh.

      Chỉ là lời lẽ câu dẫn, làm trong cơ thể dấy lên ngọn lửa dục niệm hừng hực, muốn ngừng mà được! Nữ nhân đáng này, luôn luôn có biện pháp câu dẫn tâm dương của khó nhịn.

      Hôn lên đôi môi nóng bỏng của nàng, thưởng thức vị ngọt lịm trong miệng của nàng,ôn tồn ngọt ngào của nàng, hòa tan môi lưỡi với nhau.

      Thừa dịp mê say, nàng vội vàng đối với người đứng đợi ngoài cửa sổ khoa tay múa chân, hai tay ra hiệu cho .

       (Ta cũng biết, các huynh tự mình xem xét mà hành động).

      Giơ bàn tay hướng lên cổ ra hiệu: (Giết!)

      (Giết !)

      Mắt đẹp giận trừng mắt nhìn tên đứng cành cây, giương nanh múa vuốt.

      (Ngươi muốn chết a, bậy bạ gì thế!)

      Hai tay sửa lại ra dáng đánh vào đầu.

      (Bằng đánh bất tỉnh !)

      Bị hôn đến đôi môi sưng phồng đỏ bừng, đôi tay vội vã ôm người nam nhân nàng say đắm đẩy mặt vào bờ ngực tròn trịa của nàng, vôi vã ra hiệu.

      ( được! được làm thương tổn !)

      là báu vật suốt đời này của nàng, nàng mới bao giờ đánh bất tỉnh đâu!

      Dù sao chỉ cần có thể làm cho lúc này cần rời , cực lực câu dẫn , dời chú ý đến động tĩnh xung quanh của là được rồi.

      Cảnh Vân Thiên sa vào nơi tròn trịa thơm ngát mê người này, cơ hồ như muốn ăn tươi nuốt sống nàng.

      là nam nhân, là nam nhân tràn đầy sức lực, dù bị dục hỏa thiêu đốt nóng cháy ở hạ thân, nhưng cũng là người đàn ông biết kiềm chế.

      Chính mình nếu dừng tay, làm mọi chuyện càng thể vãn hồi, nên lúc này ăn nàng, tuy rằng muốn đến phát cuồng, nhưng cũng nên cho nàng danh phận, chính thức cưới nàng làm vợ, con xuất giá, mới có thể danh chính ngôn thuận ăn nàng sạch .

        dùng hết tất cả nghị lực có được đem mặt từ bộ ngực sữa mềm mại thơm ngát của nàng ngẩng lên.

      " được, nếu cứ tiếp tục như thế này, ta sợ ta nhịn được ——"

      Ngoài cửa sổ xa xa, chợt thấy ánh lửa.

      "Hãy nghỉ ngơi cho tốt, ta làm phiền nàng——"

      Mấy bóng đen ngoài cửa sổ, bay lượn từ xuống dưới.

      "Tú Nhi ta đến tìm nàng sau."

      đùa sao, bên ngoài lúc này dầu sôi, lửa bỏng, mưu kế sắp hoàn thành,lúc này sao có thể để cho a!

      Nàng mạnh đánh về phía , ôm cổ của , kéo vào bộ ngực mềm mại của nàng lần nữa, cũng vừa kịp lúc che khuất tầm mất , cho thấy ánh lửa hiệu ngoài xa, cho có cơ hội quay đầu.

      "Đừng rời , muội xin huynh. . . . . ."

      Nàng bên cảnh giác nhìn ra bên ngoài, bên đem hết toàn lực hấp dẫn ,dùng tiếng mềm yếu mê hoặc, thêu rụi chút lí trí cuối cũng còn sót lại của .

      than tiếng, lần thứ hai bị mê hoặc bởi bộ ngực căng tròn của giai nhân lúc này, vốn dĩ cái sa màn được buông xuống từ lâu, cái áo khoác mỏng manh của nàng cũng được lột ra, còn cái trường bào của nằm chơ vơ mặt đất,dĩ nhiên quần áo chỉnh tề.

      Vật mê người này,quả thực nhanh chóng làm cho phát cuồng.

      Nàng cực lực khiêu khích , để cho chìm đắm trong thân thể mềm mại của nàng, đôi mắt kinh hoàng lúc nào cũng nhìn chằm chăm ra cửa sổ, bất chợt gã thích khách mặt mày dữ tợn tiến vào phòng, lập tức bị đám người tiếng động bao vây, kiềm kề cổ, ra hiệu im lặng,ba chân bốn cẳng dùng nắm đấm tiếp đãi, lôi !

      "Trái tim của nàng . . . . . . đập nhanh. . . . . ."

      "Đúng vậy. . . . . ." Nàng thiếu chút nữa bị hù chết, tim đập nhanh mới là lạ.

      Vừa mới nhàng thở ra, nàng trừng lớn  tròng mắt, chỉ còn thiếu chút nữa bị rớt ra ngoài, bởi vì đám thích khách nữa lại tới, cầm thanh đại đao to, từ từ tiếp cận,lén lút bổ về phía Cảnh Vân Thiên.,

      Nàng nhịn được hít hơi mạnh.

      "Làm sao vậy?" Gương mặt chôn sâu giữa hai gò bồng đảo thơm phưng phức kia,ngẩng đầu lên, nghi hoặc nhìn nàng.

      Nhóm thích khách lại bị chung quanh thần biết quỷ hay bắt lấy tay chân ý bảo im miệng, vội vã lôi sang bên .

      "Tiếp tục. . . . . . Muội, muội rất thích. . . . . ." Kéo đậu áp trở về, vùi sâu vào bộ ngực của nàng.

      Nhiệt tình của nàng làm nhiệt huyết sôi trào, càng thêm cố gắng dùng môi lưỡi cách lớp sa mo ngr liếm mút, khiêu khích bộ ngực sữa của giai nhân căng phồng lên, hai nụ hoa phấn hồng mẫn cảm kia dựng đứng lên như mời mọc.

      Địch ta hai phương, kết thành khối đánh đấm nhau trong thầm,diễn tiếng động , mãi đến khi có người cẩn thận đụng vào  bàn, đẩy ngã  đồ vật bàn.

       "Người nào!"

      Cảnh Vân Thiên kinh hãi, cảnh giác nhảy xuống giường, nhìn xung quanh, giống như con hắc báo bị quấy nhiễu địa bàn , cả người phát ra nguy hiểm.

      Phó Quân Tú vội theo xuống giường, giữ chặt ." ai a, huynh nghe lầm  thôi."

      ", tai của ta xác thực nghe được tiếng vang."

      Trái tim của nàng cơ hồ như muốn ngừng đập, lén nhìn ra thấy có người trốn dưới gầm bàn, có trốn dưới gầm giường, có người chui vào tủ áo, cả đám kề dao uy hiếp kẻ trán cũng toát mồ hôi lạnh, so với nàng cũng tốt hơn là mấy.

      Nếu còn tiếp tục như vậy, Cảnh Vân Thiên rất nhanh phát , cái khó ló cái khôn, nàng dùng tay mò cái bình hoa, đem nó phóng ra phía sau lưng.

      "Ai nha, ra là bình hoa ngã."

      Cảnh Vân Thiên quay đầu lại, mày rậm nhướng cao."Bình hoa?"

      "Nhất định là con mèo con mà Xuân Hoa tỉ nuôi nhảy vào đây, làm ngã bình hoa của muội , nhìn, cửa sổ còn chưa có đóng."

      Nàng làm bộ đem bình hoa dọn xong, đóng cửa sổ lại, để cho có thời gian nghĩ ngợi lung tung, kéo quay về giường, lấy tay đẩy ngã xuống.

        mở to mắt kinh ngạc, nhìn thấy nàng đem ngọn đèn dầu thổi tắt, buông hạ sa màn, thân thể mềm mại mà mê người kia, mềm mại khóa ngồi ở người .

      chủ động lớn mật của nàng ,làm cả người khỏi nóng lên, thể dời tầm mắt, nhanh nhìn chằm chằm nàng.

      Chuyện tới giờ, nàng quyết định bất cứ giá nào !

      Ánh trăng bàng bạc chiếu sáng, soi rọi ra bóng dáng lả lướt kiều của nàng,dáng người quyến rũ mất hồn, đôi môi đỏ mọng chủ động áp lên môi , bàn tay lướt cởi bỏ vạt áo , ấn hạ từng nụ hôn, từ gáy của , kéo dài xuống, dài xuống.

      "Nhắm mắt lại." Nàng dùng tiếng quyến rũ du dương, mê hoặc .

      Khi thuận theo nhắm mắt lại, nàng lập tức dùng tay vén sa màn lên, ra hiệu cho những người ở phòng ngoài, kềm chặt bốn tên thich khách, núp dười gầm bàn, trong tủ áo, dưới gầm giường, lén lút chui ra ngoài.

      Mọi người rón ra rón rén di chuyển thân mình, nâng mấy tên thích khách bị đánh đến ngất xỉu, tất cả đều dám hô hấp, chỉ sợ cái vô ý, kinh động đến vị  Thiết đầu mục kia.

      "Đừng nhúc nhích!"

      Hét lớn tiếng, trong phút chốc, mọi người bị dọa đến linh hồn cơ hồ muốn chạy mất xác. Toàn bộ mọi người đứng yên giống như là bị điểm huyệt, cứng đờ bất động, ngay cả Phó Quân Tú cũng sợ tới mức sắc mặt trắng bệch, lưng lạnh cả người.

      Ông trời ạ! Bị phát rồi sao?

      Quảng Hằng: hê hê, chap sau hot nặng hơn, chap sau là cấm trẻ em đấy nhé!

    4. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920

      Edit: Quảng Hằng

      Chap này ta dành riêng tặng cho Linhlan, Nhimbu, Han.... Và các tình ủng hộ ta thời gi an qua.

      Cảnh báo: lần này H..o..t a

      Hai mắt tràn ngập tơ máu, thanh khàn khàn ở bên tai nàng cảnh cáo: "Muội còn động đậy, hại ta kềm chế được."

      Dọa nàng ngây ngốc cả người, vất vả mới tìm về được thần trí, nguyên lai chỉ chính là chuyện này.

      Sau khi hiểu được ý tứ của , nàng lộ ra nụ cười - quyến rũ, híp mắt chinh phục, lần thứ hai lại tiếp tục quyến rũ , giọng mềm mại như tơ, lời thốt ra ngọt ngào như rót mật vào tay .

      "Muội, chính là muốn huynh toàn tâm toàn ý muội,từ giờ trở , cho dù có xảy ra chuyện gì, nghe được thanh gì, cũng cho phép huynh tìm lý do mà buông muội ra.”

      Ám chỉ như thế này đủ ràng ? Lúc này , còn đợi đến khi nào.

      Bóng người lén lút, thừa dịp hai người giường chuyện, từng bước từng bước chuồn ra phòng ngoài, dám có chần chờ.

      Nàng lấy sở học suốt đời cực lực lấy lòng , mị dụ , dùng đôi môi cánh hoa mềm mại, vừa hôn vừa cắn nhè lên đôi môi , lên tai , kéo dài xuống ngực ,, hai tay cũng nhàn rỗi,lớn mật vuốt ve thân thể tinh tráng nóng bỏng của .

      Dần dần, nam nhân thở dốc tiếng hít thở trở nên dồn dập.

      Nàng chính là người luôn kiêu ngạo, cho dù làm bất cứ chuyện gì nàng cũng quyết tâm làm cho đến nơi đến chốn, cho dù chuyện giường hầu hạ phu quân, nàng cũng muốn học đến hoàn thiện, làm cho còn đường thối lui hay chống cự, mê hoặc bằng những bí kíp kĩ xảo phòng the mà nàng cố tâm học từ cách nay rất lâu rồi, nay có dịp vận dụng. ^^

      Nàng chính là muốn trêu chọc tâm dương khó nhịn, cách lớp quần áo, nàng dùng bộ ngực căng tròn kia, cọ xát vào bộ ngực trần của , làm cho dục hỏa lan tràn, còn rảnh rỗi quan tâm đến chuyện bên ngoài.

       Cảnh Vân Thiên nhịn được phát ra tiếng than khó chịu , cỗ dục vọng bị đọng lại lâu, muốn vỡ đê.

      Nàng bên hấp dẫn , bên chú ý động tĩnh trong phòng , mãi đến khi xác định tất cả mọi người rồi, nàng rốt cục có thể trộm thả lỏng tâm tư, thở ra hơi nhõm.

      Bây giờ, nàng có thể thả .

      Nàng ngồi dậy, mím mím môi, ra vẻ miễn cưỡng, sửa sang áo lại : “ Nhưng mà muội nghĩ thông suốt rồi,miễn cưỡng người luôn tốt lắm, nếu đại nhân muốn, muội làm ngài phải khó xử." ( *cười man rợ* Hô hô, muộn rồi nàng ơi!)

      số việc, phải dừng lại là có thể dừng, nhất là đối với nam nhân dục hỏa đốt cháy người như thế này, tại giờ phút này cũng có thể làm cho chính nhân quân tử rơi vào tội lỗi.

      Ở dưới thân nam nhân sớm khắc chế tới cực điểm, hề có ý định dừng lại, khi nếm trải, đương nhiên càng lúc muốn càng nhiều hơn.

      "A ——"

      xoay người mạnh đem nàng áp chế dưới thân , luồng hơi nóng phà ở  bên tai kháng nghị nàng: "Chính muội bắt đầu, phải kết thúc."

      Lúc này nghĩ muốn đuổi , có cửa đâu! Ngay cả cửa sổ cũng có đường cho nàng thoát đâu! muốn nàng, điên cuồng muốn nàng, nếu chiếm được nàng lúc này, chắc chắn vì bất mãn mà chết bất đắc kì tử a!

      Quần áo của nàng bị thô bạo xé rách,miệng nàng nở ra nụ cười khẽ ; muốn nàng như thế , làm cho nàng vui vẻ cực kỳ.

      Mây mưa bốc lên, xâm nhập sâu vào  nàng, đau đớn giống như xé rách cả người nàng ra thành hai khối, làm cho nàng nhịn được rên rỉ tiếng.

      Nhưng nàng sợ đau, vì , nàng có thể nhịn.

      Nàng biết, lúc này thể để cơn đau làm hỏng, nàng phải chủ động, bởi vì, nàng muốn cho thưởng thức, cái gì tên là dục tiên dục tử.

      Nàng, khống chế  dã thú. . . . . .

      Trong niềm hoan lạc sướng khoái cực độ, làm rít gào ra tiếng."Đáng chết! Muội đâu học được vậy!"

      Nàng vô tội hờn dỗi: "Huynh thích sao?"

      thích?

      ! thích đến phát điên luôn ấy chứ! Dục vọng vì nàng càng lúc càng thêm điên cuồng. Càng thêm thâm nhập sâu hơn vào nàng.

      rốt cuộc chịu nổi, đem nàng áp đảo, ở người nàng tận tình phát tiết cuồng dã nguyên thủy nhất giống như càng lúc càng thể hưởng thụ đủ nàng, càng giải khát chỉ càng thêm khát.

      Trong trướng rèm, kích tình càng dâng cao,kịch liệt như lửa cháy hừng hực, dương như muốn thiêu rụi laacn nhau, hòa tan vào nhau, nam nhân dũng mãnh tận tình dùng hết sức lực, nhìn nữ nhân kiều, nam nhân thở dốc, mồ hôi hòa tan vào nhau. lần, lại lần, liên tục suốt đêm. . . . . .

      *********

      Nhìn nam nhân ở bên cạnh nàng ngủ say, lòng của nàng tràn ngập ngọt ngào vô hạn .

      Sáng sớm ánh rạng đông ra, nàng mặc dù mệt, nhưng trong lòng lại ngọt ngào mừng như điên, mà hưng phấn e rằng khó vào giấc ngủ. Rốt cuộc, cũng thuộc về nàng.

      "Tiểu thư." Ngoài cửa phòng, truyền đến giọng kêu to.

      Nàng lặng lẽ đứng dậy, sợ kinh động , tay chân mặc xiêm y, ra nội phòng, đem cửa nhàng mở ra, Tiểu Chiêu ở ngoài cửa dường như chờ lâu.

      " tình làm được như thế nào?"

      "Chúng ta bắt,cấu,cào vài tên thích khách ——"

      "Suỵt. . . . . ."

      Phó Quân Tú sợ làm ồn đến người ngủ giường, cũng sợ bị nghe được, nàng lôi kéo Tiểu Chiêu.

      "Chúng ta đến phía trước ."

      Hai người rón rén bước nhè vào phòng khách, nơi này chuyện tiện hơn , Phó Quân Tú khẩn cấp lôi kéo Tiểu Chiêu ngồi xuống, hỏi: " bắt được thích khách ? Có hỏi ra được chủ mưu  là ai ?"

      Tiểu Chiêu lắc đầu."Những tên thích khách này đều chịu qua huấn luyện nghiêm khắc, miệng cứng, chưa hỏi ra gì tin tức.

      Phó Quân Tú khó nén thất vọng.

      Suy nghĩ kĩ lại, muốn hỏi thăm tin tức cử Mẫu Đơn từ trong miệng của những tên thích khách này phải chuyện dễ dàng như vậy .

      Mẫu Đơn giúp thích khách, là người tâm ngoan thủ lạt, bọn họ xuất quỷ nhập thần, theo dõi gắt gao chặt chẻ, lần này thiết kế già bẫy,có thể bắt được mấy tên thích khách này, là rất có tiến triển rồi.

      "Tiểu thư, Phỉ trang chủ muốn gặp người."



      "Ngay bây giờ?"



      "Huynh ấy ở Vọng Nguyệt Lâu chờ tỷ."



      Phó Quân Tú quay đầu lại nhìn vào nội phòng , trầm ngâm   lát, mới lại quay lại đầu. “ Được rồi, muội thông báo cho huynh ấy hay, ta thay đổi xiêm y xong, ra ngoài ấy diện kiến."

      "Dạ"

      Tiểu Chiêu nhìn tiểu thư cáo lui sau, vội phúc mệnh .

      Phó Quân Tú rời khỏi phòng khách, xuyên qua tiểu viện, lặng lẽ đẩy cửa nội phòng ra, người giường hô hấp vững vàng, vẫn ngủ say như cũ, nàng lúc này mới yên tâm.

      Cầm bộ xiêm ý,mặc ban ngày, nàng đến phía sau bình phong, bắt đầu tháo thắt lưng, lần lần tuột váy bằng sa mỏng xuống, tấm thân trần ngà ngõ như như .

      Mạnh, đôi tay cánh tay phía sau, đem thân thể trần trụi mê người mềm mại ôm vào lồng ngực ấm nóng trần trụi của .

      "Nha ——" nàng hô , kinh ngạc hết sức, rất nhanh chóng nhận ra cánh tay quen thuộc này, cùng với mùi vị của ."Huynh sao lại tỉnh giấc?"

      "Nàng đâu?"

      " có a, nhưng ra huynh, sao ngủ thêm chút nữa?"

      " đói bụng ." Hơi thở nóng rực, thổi vào lỗ tai mẫn cảm của nàng.

      " à? Kia. . . . . . Để muội gọi người làm chút ddierm tâm mang đến cho huynh."

      " cần." Đại chưởng vỗ về chơi đùa bộ ngực mềm mại tròn lẳn của nàng, giọng khản đặc tràn đầy ham muốn.

      ."Ta chỉ muốn ăn nàng."

      Nàng nhàng giãy dụa ." được đâu."

      "Tại sao?

      "Ách. . . . . . Bởi vì. . . . . . Chúng ta trễ lắm rồi,  bây giờ gần giữa trưa. . . . . ."

      Cơ hồ suốt đêm qua, hai người bọn họ mây mưa thất thường, đến gần sáng mới chợp mắt ước chừng khoảng hai canh giờ mà thôi.

      "Này muốn trách nên trách nàng a, ai bảo nàng khi ở trước mặt ta lại thoát quần áo xuống làm chi. . . . . ."

      chưa bao giờ nghĩ tới, có nữ nhân có thể làm cho si mê điên cuồng như thế.

      phải là người nam nhân ham mê nữ sắc, nhưng hiểu vì sao lại si mê nàng đến điên cuồng.

      nhớ rất ràng, vật xảo quyệt này, đêm qua nàng dùng kỹ xảo độc đáo như thế nào để đến tra tấn , mà , cũng muốn phải đáp lại nàng cho đầy đử.

      Nàng trong lòng kêu khổ, thể trì hoãn lâu nữa, rồi lại thể chống đỡ tra tấn ngọt ngào này của ,bị vây ở hơi thở mãnh liệt của , chỉ có thể đáng thương vô cùng mặc cho cố tình làm bậy.

      *********


    5. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920

      Edit: Quảng Hằng

      *********

      Tiểu Chiêu ở ngoài cửa sốt ruột chờ đợi, nhìn lên gặp thân ảnh của tiểu thư, lập tức đón nhận.

      "Tiểu thư, tỷ tới, đợi mãi vẫn thấy tỷ tới, muội định cùng Chỉ Nhi tìm tỷ ——"

      "Khụ. . . . . . Có số việc trì hoãn ."

      "Chuyện gì trì hoãn?" Nhìn gương mặt bỗng dưng đỏ bừng của nàng, Tiểu Chiêu lập tức hiểu.

      Phó Quân Tú tặng cho nha hoàn lắm chuyện cái liếc mắt, ." được hỏi, cũng cho ."

      "Hỏi cái gì? cái gì? Cái gì muội cũng biết nha."

      Tiểu Chiêu ra dáng như muốn cười, nhưng ráng nén lại, làm cho Phó Quân Tú xấu hổ vô cùng; nha đầu kia càng ngày càng nghịch ngợm, là bị Chỉ Nhi dạy hư mất rồi.

      Nàng chính là vất vả mới từ trong ngực Cảnh Vân Thiên thoát thân được, nửa dọa nửa năn nỉ, mới lại làm cho ngủ, bị mây mưa vàn vũ sắp bị mệt chết, đôi chân đến tận bây giờ vẫn còn mềm nhũn, rồi lại phải vội vã ngồi dậy chạy nhanh đến đây.

      Nàng vẻ mặt xấu hổ, đành phải sang chuyện khác.

      "Trang chủ đâu?"

      "Ở bên trong, chờ tiểu thư nữa ngày rồi! Tiểu thư hôm nay vội a, ứng phó xong Cảnh đại hiệp, bây giờ lại phải tiếp chuyện với Phỉ trang chủ, hổ là hồng nương hoa khôi của Thiền Quyên Lâu chúng ta.”

      "Dám giễu cợt ta?"

      "Muội nào dám a! Tiểu Chiêu là bội phục thông minh lanh lợi của tiểu thư, tiểu thư làm cho Cảnh Đầu Mục mê mẩn tâm thần quỵ lụy dưới váy của tiểu thư đó thôi.”

      Cũng may là tiểu thư đa mưu túc trí, cố gắng dụ dỗ Cảnh đầu mục ở lại trong phòng, nếu kế hoạch đêm qua thể thuận lợi tiến hành rồi

      " thèm nghe muội nữa, trang chủ còn chờ  ta a!"

      Chủ tớ hai người vừa vừa cười, chú ý tới có người, khi chân nàng vừa bước ra khỏi phòng, lập tức rón rén bước theo sau lưng nàng, cũng đem câu chuyện hai người vừa toàn bộ thu vào tai, tận mắt nhìn nàng bước về phía Vọng Nguyệt Lâu, có bóng dáng của nam nhân đợi nàng.

       Cảnh Vân Thiên hai đấm nắm chặt, nghĩ tới, nhìn đến, là loại kết quả này.

      Tiểu thư hôm nay vội a, vừa ứng phó xong Cảnh đại hiệp, vừa muốn đến ứng phó Phỉ trang chủ. . . . . .



      căng thẳng cằm, trán nổi gân xanh, ngực giống như có ai cào xé tim gan của , đây là lý do nàng len lén rời giường, trốn khỏi vòng tay của , , bởi vì có người nam nhân chờ nàng.

      Tiểu thư làm cho Cảnh Đầu Mục mê mẩn tâm thần quỵ lụy dưới váy của tiểu thư đó thôi…

      ra, , nàng chính là cam lòng bị hối hôn, tất cả những chuyện nàng làm với , chỉ là vì chứng minh, nàng có thể chinh phục ,đem đùa giõn để rửa mối thù xưa.

      sớm hoài nghi, nàng có việc gạt , dường như thầm kế hoạch gì, nếu có chính tai nghe được, chính mắt nhìn thấy, tin tưởng.

      Nguyên lai, từ đầu đến cuối, nàng mực trả thù .

      Phó Quân Tú hồn nhiên biết, chính mình bị Cảnh Vân Thiên theo dõi, cùng Phỉ Lãnh Nghệ sau khi kết thúc vấn đề bí mật bắt bọn thích khách, nàng mình ngồi trước bàn, hai tay chống cằm, suy nghĩ sâu xa .

      Phỉ Lãnh Nghệ báo với nàng việc, tình quan trọng, nàng thể thận trọng lo lắng.

      "Tiểu thư, người định đến ở tại Phỉ Thúy sơn trang?"

      "Ừm, trải qua mai phục lần này, Phỉ trang chủ cho rằng thích khách Mẫu Đơn vì muốn ám sát , có thể xuống tay đối với ta, vì an toàn để..., chúng ta tốt nhất nên đến Phỉ Thúy sơn trang tránh chút, cũng có thể bảo hộ chúng ta an toàn."

      "Chúng ta Phỉ Thúy sơn trang, Cảnh đại hiệp kia bên này làm sao bây giờ?"

      "Ta định đợi lát nữa cho huynh ấy! Trải qua khuyên bảo của ta, Phỉ trang chủ cũng đồng ý , đem kế hoạch của chúng ta cho huynh ấy biết."

      Phải đến ờ tại Phỉ Thúy sơn trang, nàng đương nhiên phải hỏi qua ý kiến của Cảnh Vân Thiên, nàng cũng muốn cho hiểu lầm đâu! Nàng chính là lo lắng, Cảnh Vân Thiên có thể đáp ứng nàng hay ?

      Nhưng mà quan hệ, nếu đồng ý, nàng dùng tài ăn khéo léo, mê hoặc thuyết phục , thuyết phục thần phục mới thôi

      chuẩn bị sẳn kế hoạch, nàng hề lo lắng .

      "Ta phải trở về phòng , chừng huynh ấy cũng tỉnh, tìm ta đây!" Nàng đứng dậy, kích động rời , vừa bước ra trước của phòng, đột nhiên nhớ tới kiện.

      "Đúng rồi, vị kia nương tỉnh ?"

      "Tiểu thư là chỉ. . . . . ."

      "Chính là vị ca kỹ mới tới kia, Phỉ trang chủ đặc biệt dặn dò, chiếu cố vị nương kia tốt, ta nhớ là. . . . . . Hình như kêu Song Song phải ?"

      Tiểu Chiêu : "Nàng ấy vẫn còn ngủ, dường như hít phải rất nhiều xuân dược. Tiểu thư, tại sao Phỉ trang chủ lại căn dặn chăm sóc nương ấy đặc biệt? Chẳng lẽ nàng. . . . . . Có cái gì đặc biệt?"

      Phó Quân Tú lắc đầu."Huynh ấy , nhưng mà ta cảm giác được, thái độ của huynh ấy đối với vị kia nữ tử, dường như có gì khá đặc biệt."

      chừng, Phỉ Lãnh Nghệ vừa mắt phải nàng kia, mà nàng cũng phát , vị nương tên Song Song kia, cũng như là ca kỹ bình thường, nhưng cũng giống như là người của bang phái Mẫu Đơn tới thích khách. Bởi vì, có người thích khách nào trong lúc hành động ám sát, chạy đến trong phòng vù vù ngủ say sưa?

      " biết, tiểu thư, chúng tôi thông báo vơi Xuân Hoa tỷ, đặc biệt chiếu cố nàng."

      Phó Quân Tú yên tâm gật đầu, sau khi dặn dò tỉ mỉ chuyện cần phải làm cho Chỉ Nhi và Tiểu Chiêu, sau đó nhanh chóng trở về Mai viện.

      bước vào trong phòng, nàng khỏi giật mình đứng yên.

      "A, huynh tỉnh! Muội định đến gọi huynh dậy để dùng cơm trưa a."

      " cần , ta muốn rời ."

      "Gấp như vậy làm gì? Dùng xong ngọ thiện hãy ."

      Nàng muốn ôm , lại bị tay ngăn nàng lại, làm cho nàng khỏi sửng sốt, thình lình nhìn thấy đôi mắt lạnh lùng băng giá của .

      "Làm sao vậy? Huynh. . . . . . lãnh đạm."

      Ánh mắt , làm cho tim nàng đột nhiên căng thẳng, đột nhiên giống như người xa lạ, cảm giác khó chịu, ràng người của ngay tại trước mắt, nàng lại cảm thấy được gặp được .

      "Chúng ta cần gặp lại ."

      "Cái gì?"

      Mặt của từ đầu đến cuối vẫn chút thay đổi, đối thái độ của nàng, khác xa lúc trước, ngay cả ngữ khí đều là lạnh như băng.

      "Ta cưới nữ tử thanh lâu, làm thê tử của ta."

      Phó Quân Tú cả người chấn động kịch liệt, kinh ngạc trợn mắt nhìn , thể tin được, lời này là từ trong miệng ra.

      "Huynh đùa với muội sao?"

      nhìn nàng sâu, Rất lâu sau đó, mới chậm rãi mở miệng: "Trò chơi xong."

      , nàng là trò chơi, là trả thù nàng, mà nàng nghĩ đến, theo ngay từ đầu, coi như đây là trò chơi đấu sức xem ai ngã xuống trước.

      Hành động của là muốn báo thù nàng làm nhục ..

      Nàng cứng ngắc như khúc gỗ, thể động đậy, thẳng tắp nhìn vào đôi mắt lạnh lùng mang theo tia tình cảm nào, lạnh lẽo từ đôi mắt xâm nhập thẳng vào tâm nàng.

      bàn tay, hung hăng đánh vào mặt .

      né tránh, giống như bàn tay này là cố ý đưa cho của nàng, nhưng bị đánh đau, cũng lòng của nàng đau.

      Nam nhân này, lại phụ bạc nàng.

      *****************

      Hết Chương 9


    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :