1. QUY ĐỊNH BOX TRUYỆN SƯU TẦM :

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] [dấu cách] - [dấu cách] [Tác giả] [Số chương]
    ----•Nội dung cần:
    - Hình minh họa (bìa truyện, hình ảnh,etc,...)
    - Nguồn
    - Tác giả
    - Tên editor +beta
    - Thể loại
    - Số chương
    Đặc biệt chọn canh giữa cho đoạn giới thiệu
    ---- Quy định :
    1. Chỉ đăng những truyện đã có ebook và đã được public trên các trang web khác
    2 . Chỉ nên post truyện đã hoàn đã có eBook.
    3. Trình bày topic truyện khoa học, bôi đen số chương để dễ nhìn
    4 . Cần có trách nhiệm post đến hết truyện. Nếu không thể tiếp tục post liên hệ Ad và Mod

Mê muội vì em - Người rơm Aden(45c)

Thảo luận trong 'Hiện Đại'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. vulinh

      vulinh Well-Known Member

      Bài viết:
      20,019
      Được thích:
      24,217
      Chương 10:

      Ngay trong nháy mắt Nghiêm Dịch đưa tay nhận lấy hộp cháo Quan An Tĩnh chợt nhận ra — trừ thân phận giao hàng ra kỳ thực cũng có thể tính là người thăm bệnh. Thế nhưng trừ hộp cháo thịt nạc trứng muối mấy đồng ra cứ thế mà đến tay , ngay cả hoa quả cũng chẳng mua trái nào.

      Thế này có tính là quá thất lễ hay …?

      Mất bò mới lo làm chuồng cũng muộn. Nhân lúc đại thần vẫn thưởng thức vị ngon của cháo thịt nạc trứng muối mua ở căn tin, Quan An Tĩnh lặng lẽ cầm túi, từ từ di chuyển ra cửa: “Sư huynh, em chợt nhớ ra mình bận chút chuyện, về ngay thôi!”

      Còn chưa dứt câu người nằm giường phản ứng lại. Tuy Nghiêm Dịch vẫn còn suy yếu nhưng tốc độ phản ứng của thần kinh phải để đó trưng cho đẹp. Quan An Tĩnh còn chưa kịp dang chân ra lẹ tay bắt được . giây sau, lại nhanh chóng buông ra.

      Nhìn Quan An Tĩnh, Nghiêm Dịch khẽ giọng: “Em tới là mừng rồi, khỏi mua quà cáp.”

      Bởi vì hành đồng đột ngột của Nghiêm Dịch mà đầu óc của Quan An Tĩnh lập tức trống . kịp phản ứng với câu của đại thần mà ánh mắt nhìn theo cái nhìn của . Quả nhiên cạnh giường xếp đủ vỏ trái cây lớn , vừa nhìn là biết hàng cao cấp. E là sinh viên nghèo như mua nổi trái gì tốt hơn mấy hàng nhập khẩu này rồi.

      Nghiêm Dịch thấy ngẩn người nhìn vỏ trái cây tiếp: “ vẫn thích húp cháo hơn.” chỉ chỉ cái hộp tay của mình: “Ăn ngon hơn thức ăn ở bệnh viện nhiều.”

      Chỉ là chén cháo thịt nạc trứng muối thông thường mà thôi khiến đại thần khen ngợi như thế làm cho Quan An Tĩnh trái lại cảm thấy ngượng ngùng: “Hồi sáng do em hại chịu đói, xấu hổ…”

      Nghiêm Dịch: “Nếu như nhớ lầm người gửi sai tin nhắn là . Em muốn giành lấy trách nhiệm sao?”

      phải…” Chỉ tại muốn để chịu đói, muốn thấy bị bệnh…

      Tuy chỉ là tiểu phẫu cắt bỏ phần ruột bị viêm thế nhưng Quan An Tĩnh vẫn cẩn thận hỏi han bệnh tình của nam thần. Cũng nhờ vậy mới biết cha mẹ của đến Los Angeles công tác từ mấy năm trước, còn quyết định ở lại trong nước hoàn thành chương trình đại học. Chuyện lần này xảy ra quá đột ngột nên người nhà kịp về nước nên hai ngày nay do bà con thân thích ở thành phố A chăm bệnh.

      Ngày thường ở trong trường học nam thần luôn có thần thái sáng láng thế nhưng có ai biết thực ra cũng là con người bình thường, lúc bị bệnh cũng cần có người chăm sóc chứ? Nghĩ tới đây, Quan An Tĩnh nhất thời trầm mặc, bầu khí trở nên xấu hổ.

      ràng đau lòng cho người ở trước mắt nhưng lại chẳng biết biểu đạt bằng cách nào. Vì vậy Quan An Tĩnh đành phải trông mắt đợi Nghiêm Dịch lên tiếng. Nhưng hết lần này đến lần khác nam thần lại chẳng chịu chuyện vào lúc này. Chỉ lẳng lặng ngồi tựa lưng lên giường bệnh, đón lấy ánh nắng ấm áp của mùa thu mà lặng yên nhìn , làm Quan An Tĩnh càng bó tay bó chân.

      Bầu khí quái đảng. Quan An Tĩnh OS trong lòng: thể cứ như vậy được! Phải chuyện gì đó!

      Người như Quan An Tĩnh dù ngày thường hay chuyện nhưng tuyệt đối phải là nữ sinh hướng nội. Mà cũng , hiểu biết của về nam thần phải đến từ những tin tức nho của nữ sinh cũng có từ mấy tin tức bát quái diễn đàn. Nghiêm Dịch gần gũi là sai nhưng thực ra là hạng người gì? Thích những gì? Quan An Tĩnh lại chẳng hề biết gì cả…

      Nhịn cả buổi trời, chủ đề ngoài nơi mà họ cùng xuất lúc – diễn đàn đại học F.

      “Sư huynh, có biết mấy hôm trước diễn đàn bị càn quét chứ?”

      “Ừm, có biết.”

      Tính toán thời gian có lẽ lúc đó Nghiêm Dịch nhập viện rồi, chẳng lẽ luôn chú ý tới những bài viết có dính líu tới diễn đàn hay sao?

      “Em còn tưởng rằng chưa biết, ra cũng theo dõi nhỉ.”

      có.” Nghiêm Dịch rất chắc nịch: “Mấy bài viết đó, chẳng thấy hứng thú.”

      Quan An Tĩnh: “Vậy tại sao biết được?”

      Nghiêm Dịch: “ bảo họ dọn dẹp lại đấy.”

      “A?!” Quan An Tĩnh rất ngạc nhiên: “Là do là quản lí diễn đàn?”

      Nghiêm Dịch cười cười: “ chỉ thế thôi đâu, năm đó cũng tham gia lập trình diễn đàn.”

      Đây là lần thứ n Quan An Tĩnh thấy giật mình trong ngày hôm nay. Trời ạ, nam thần quá mạnh mẽ rồi! ra diễn đàn đại học F nổi tiếng gần xa cũng có góp mặt của . Có điều nghĩ lại cũng thấy bình thường, ngay cả website Kỳ Thuật cũng có thể bắt đầu kiếm ra tiền rồi chuyện quản lí diễn đàn thực dễ như chơi.

      Quan An Tĩnh mắt trái tim: lợi hại…

      Chắc hẳn Nghiêm Dịch quen đủ cách lấy lòng của người khác nên chỉ nhún vai, hơi lơ đễnh. Sau đó lại dời đề tài: “Em xem rồi hả?”

      Quan An Tĩnh nghi hoặc: “Xem gì?”

      Nghiêm Dịch: “Mấy bài viết này đó đó.”

      Quan An Tĩnh chợt hiểu mấy bài viết đó mà Nghiêm Dịch là gì, đồng thời bởi vì tin bát quái của mình mà xấu hổ: “Ừm, xem.”

      Thế nhưng dáng vẻ đó của An Tĩnh lọt vào mắt của Nghiêm Dịch lại biến tấu thành dáng dấp khác. Nhìn ánh mắt nhàng của xem có vẻ để ý tới mấy lời đồn đãi bên ngoài lắm khiến Nghiêm Dịch bất chợt cảm thấy xúc động.

      Giống như muốn làm sáng tỏ vậy: “Vừa nhìn tiêu đề là thấy rất giả rồi, đứng ở đầu trang càng thấy ngứa mắt nên xóa hết rồi.”

      Rất giả sao? Vì thế, ý của nam thần là…

      muốn xóa bài nào có thể xóa bài đó được hả?”

      khác mấy.”

      Quan An Tĩnh lập tức nghĩ: vậy … tại sao bài viết gửi hình ‘nắm tay nhau’ ở thư viện xóa chứ?!

      Thấy Quan An Tĩnh trầm tư, Nghiêm Dịch ở đối diện hắng giọng cái: “Đừng tin mấy chuyện diễn đàn.”

      “A?”

      Vào lúc Nghiêm Dịch muốn mở miệng lần nữa ngoài cửa tới thêm nhóm người, cuộc trò chuyện bị buộc phải gián đoạn. Quan An Tĩnh thấy có người vào lập tức đứng dậy ra khỏi ghế, cung kính đứng thẳng người. Nghiêm Dịch quay đầu lại, nhìn thấy người tới cũng lộ ra nụ cười sáng láng.

      “Xem ra chúng ta tới đúng lúc rồi.” Người đàn ông mặc quần tây áo sơ mi trước nhất giống như người thành đạt. Khi thấy Nghiêm Dịch cùng Quan An Tĩnh ở gần đó khỏi ghẹo.

      Nghiêm Dịch chào hỏi với hai người đàn ông ở phía sau, còn chưa kịp phản kích thấy Quan An Tĩnh quẫn bách : “Sư huynh, có khách đến, em trước đây!”

      Nghiêm Dịch lại ngăn cản: “Em ngồi thêm lát, đợi lát nữa gọi người đưa em về.”

      Quan An Tĩnh định từ chối đúng lúc gặp người thứ tư bước vào cửa, gã cầm hộp lớn hộp thức ăn dinh dưỡng, dáng lại khiến cảm thấy rất quen.

      “Mập! Cậu cũng tới nữa à?” Tìm được gương mặt quen thuộc trong đám người xa lạ, Quan An Tĩnh hệt như nhìn thấy cứu tinh vậy.

      “Ố! Sao cậu lại ở đây?” Khi Mập nhìn thấy Quan An Tĩnh cũng cảm thấy rất lạ: “ ra cậu cũng biết Nghiêm Dịch nằm viện hả? Sao chẳng chịu cho tớ biết?” Trước kia cũng hay gặp tình huống Nghiêm Dịch tăng ca mấy ngày về phòng ngủ vì thế cậu cũng nghĩ ngợi gì nhiều, chỉ giỡn với các bạn trong lớp rằng đêm chịu về ngủ. Mãi tới hôm nay khi chơi bóng rỗ với sư huynh Kỳ Thuật mới biết hóa ra Nghiêm Dịch nhập viện vì viêm ruột thừa rồi.

      Quan An Tĩnh oan uổng : “Tớ cũng mới biết hôm nay…”

      Mấy người khác thấy Mập với An Tĩnh quen nhau nên có hơi tò mò, vỗ vỗ bả vai của Nghiêm Dịch: “Người em, giới thiệu chút !”

      Nghiêm Dịch cười cười, ánh mắt lại tập trung nhìn Quan An Tĩnh.

      “Vị này là Hoắc Chính, là sư huynh khoa Vật lý của bọn . Còn có Mã Chấn Vũ cùng Cung Húc, đều là người tốt nghiệp từ trường của chúng ta, cũng là nguyên lão ở Kỳ Thuật.” Nghiêm Dịch giới thiệu rất chân thành: “Quan An Tĩnh, đàn em khoa điện tử.”

      Ba người này… bọn họ chính là người sáng lập ra Kỳ Thuật nổi tiếng như sấm đánh ngang tai ở đại học F đó sao? Quan An Tĩnh có thể lần nhìn thấy các vị đại thần cũng biết rất vinh hạnh, chào hỏi từng người .

      Mà đàng kia, sau khi nghe xong giới thiệu người được gọi là Cung Húc lập tức ngân dài: “A~~~” rồi như có điều suy nghĩ nhìn Mã Chấn Vũ ở bên cạnh ngay: “Khoa điện tử nha!”

      Mã Chấn Vũ như bừng tỉnh đại ngộ, lập tức lặp lại: “Khoa điện tử nha—!”

      Sau đó, ba vị đàn liếc nhìn nhau, ào ào nở nụ cười.

      Quan An Tĩnh cùng Mập bị vẻ bí hiểm của mọi người khiến cho mờ mịt, len lén nghi hoặc: khoa điện tử… khoa điện tử có vấn đề gì hả?”

      Cuối cùng vẫn do Nghiêm Dịch kịp thời giải vây, giựt mất chủ đề, mấy người bọn họ cũng làm khó đàn em khoa điện tử ở vấn đề này nữa.

      Lúc rời khỏi, Nghiêm Dịch ném chìa khóa cho Mập: “Xe đậu ở dưới lầu, chú từng lái qua nên chắc biết rồi. Chú cần trở lại trường học, vừa lúc chở Quan An Tĩnh về luôn.”

      Dường như Quan An Tĩnh có vẻ ngạc nhiên về chuyện Nghiêm Dịch có xe nhưng còn chưa kịp hỏi gì cả Nghiêm Dịch như đọc được tâm tư của : “Xe này là của công ty, hai tuần nay thường xuyên phải họp hành nên mới mua.”

      Quan An Tĩnh nghe xong rất lúng túng. Biểu của lộ như thế cơ à…? Có phải hay nhỉ… nếu sao đại thần có thể nhìn thấu được ta?

      Bên này khuôn mặt nhắn của Quan An Tĩnh đỏ bừng tiếp, bên kia Hoắc Chính lại lên tiếng: “Thằng nhóc này, ngay cả việc ngươi có xe mà người ta cũng chưa biết hả? Thế làm sao lăn lộn được?”

      Nghiêm Dịch sầu mà trái lại càng vui. Quan An Tĩnh càng nghe càng thấy sợ: “Sư huynh, thực ra ngồi xe buýt rất tiện, tự em về được rồi!”

      Cung Húc: “Sư muội đừng lo, kỹ thuật lái xe của Mập tốt lắm đó. Bọn đều được chú ấy chở qua rồi.”

      Mã Chấn Vũ tung hỏa mù: “Đúng vậy, đúng vậy đó. Đương nhiên vẫn kém hơn Nghiêm Dịch chút nhưng tính ra cũng rất tốt đó!”

      Cung Húc tiếp tục đổ dầu lửa: “Hử? Chẳng lẽ… sư muội muốn Nghiêm Dịch đưa về sao…?”

      Quan An Tĩnh: “…”

      Cuối cùng, dưới kiên trì của bọn họ nên vẫn do Mập chở Quan An Tĩnh về trường.

      đường, nhớ lại mấy lời kỳ quặc của đám sư huynh đó Quan An Tĩnh thấy khó hiểu. ràng là lần đầu tiên gặp mặt nhưng tại sao bọn họ lại chuyện buông thả như thế nhỉ, hoàn toàn xem là người ngoài. Lẽ nào… tình hữu nghị giữa các bạn nam được biểu đạt như thế hả? Hay là… còn có nguyên nhân nào khác?

      Vậy là nguyên nhân gì nhỉ?

      Trong vấn đề này, Quan An Tĩnh quyết định dùng cái đầu tính toán của nữ sinh ngành kỹ thuật suy nghĩ.

      Nếu như sinh viên khoa nhân văn khi đương cần lãng mạn việc đương của nữ sinh ngành kỹ thuật trực tiếp hơn nhiều lắm. Vì vậy, Quan An Tĩnh gồng hết sức suy nghĩ thoáng về những kiện liên tiếp diễn ra: “Nghiêm Dịch nhắn sai tin — vô tình gặp được Mập trong bệnh viện — Mập chở trở về trường”. Cuối cùng đưa ra kết luận khiến người nghe cảm thấy kinh sợ: Nghiêm Dịch cố ý tác hợp với Mập. (*Emily: thắp nhan… cầu trời khẩn phật sai ma sai quỷ ám cho bé Tĩnh Tĩnh thông suốt chút xíu )

    2. vulinh

      vulinh Well-Known Member

      Bài viết:
      20,019
      Được thích:
      24,217
      Chương 11:

      đến chuyện đương, Quan An Tĩnh cảm thấy nó cách rất xa.

      So với các bạn nữ cùng tuổi tương đối lớn muộn. Bởi vì khi học phổ thông thầy dặn di dặn lại nghiêm trị đương sớm. Thế nhưng Quan An Tĩnh chưa từng có khái niệm về “”, hơn nữa lớp ban tự nhiên cạnh tranh với nhau rất kịch liệt nên căn bản chỉ xem các bạn nam xung quanh là đối thủ cạnh tranh, hơn.

      Sau này Quan An Tĩnh vào đại học, tuy nhanh chóng thích ứng hoàn cảnh thay đổi từ học sinh cấp 3 sang sinh viên đại học nhưng vẫn được xếp vào hàng ngây thơ.

      Nhưng mà nha, ở trong trường đại học lòng xuân nhộn nhạo kiểu này, dù nhớ thương người ta nhưng có nghĩa ai nhớ thương , huống chi còn ở khoa điện tử có còn hơn !

      Khi cuộc thi lễ nghi năm hai vừa kết thúc, Quan An Tĩnh giành được giải á quân lập nên thành tích tốt nhất trong lịch sử của khoa điện tử trở thành mục tiêu trong mắt của số bạn nam. Có điều, đối với nhiệt tình của những người theo đuổi đó, Quan An Tĩnh luôn rất lạnh nhạt, rất tỉnh táo… Đến cuối cùng khiến cho bọn họ mất hết kiên nhẫn cùng hứng thú nên vội vả rút lui. Vậy nên ngoại hiệu “núi băng” của Quan An Tĩnh cũng xuất từ đó.

      thực, điều kiện của lớp trưởng tệ lắm, xét chất lượng của cả đám bạn nam trong lớp cậu tuyệt đối xếp vào hàng đầu. [Đương nhiên vẫn so kém nam thần rất nhiều] Thế nhưng Quan An Tĩnh chỉ có tình bạn với Mập, về việc này lòng nàng hiểu rất , cũng rất bình thản. Có điều chuyện đại thần muốn tác hợp với Mập khiến trong lòng thấy hơi gai.

      ra, tất cả đều vì Mập…

      Đại thần, quá trượng nghĩa rồi…

      Tuy nhiên nghĩ lại, Quan An Tĩnh thông suốt: phải sao? Chẳng lẽ nam thần làm nhiều chuyện như vậy là vì thích mày hay sao!? Du Hiểu Hạm xinh đẹp, lại đa tài đa nghệ còn hơn cái đầu gỗ như mày? Nếu như đổi ngược là … đương nhiên cũng chọn đại mĩ nữ Du Hiểu Hạm!

      Quan An Tĩnh nhiều ưu điểm lắm thế nhưng việc tự hiểu lấy mình là bẩm sinh. Nhận , cũng oán trách được ai.

      Chẳng qua khiến Quan An Tĩnh bất ngờ đó là — hai ngày sau, nam thần nằm viện lại nhắn tin tới.

      “Hôm nay lại tới lớp tự chọn được, đơn xin nghỉ bệnh gửi cho Mập rồi, có thể xin phép giúp được ?”

      Quan An Tĩnh nhìn điện thoại mà đổ mồ hôi ròng ròng. Ặc… lại là Mập. Nam thần, sao lại tận lực như vậy làm gì?

      Xin phép chỉ là việc , thế nhưng biết “ý đồ” của bọn họ. Bảo gặp lớp trưởng, trong lòng thấy hơi mất tự nhiên.

      Trả lời trước rồi tính sau: “OK, thành vấn đề.”

      Lát sau lại có thêm tin nhắn gửi tới: “Có thể đưa vở ghi chép của môn học tự chọn cho Mập mang tới đây cho mượn được ?”

      Nhìn tin nhắn, vẻ mặt Quan An Tĩnh: , thực, , phục, rồi! Nam thần, cũng biết viện cớ quá rồi! Nếu làm như vậy chẳng phải tăng thêm cơ hội gặp mặt giữa cùng Mập hay sao!?

      thực rất muốn tìm đến thẳng với Nghiêm Dịch: đối với việc tác hợp của , em rất cảm kích, nhưng cự tuyệt!

      Hiển nhiên, Quan An Tĩnh chỉ suy nghĩ thoáng chút thôi chứ sao dám tìm nam thần được? Liên tục đắn đo, cuối cùng Quan An Tĩnh gồng hết sức trả lời tin nhắn cho nam thần: “Sáng mai lên lớp, để em mang vở ghi chép qua cho !”

      có chân tay chứ bộ, mới thèm tìm Mập!

      **

      Ngày hôm sau, xe buýt chạy rất thuận bánh nên gần 8 giờ Quan An Tĩnh tới bệnh viện. Vốn còn nghĩ rằng có tới sớm quá hay nhưng khi đẩy cửa phòng 308 ra thấy Nghiêm Dịch mặc bộ quần áo thể thao nằm nghỉ.

      “Sư huynh, chào buổi sáng.”

      Từ sau khi “đoán được” tâm tư của đại thần khi đối mặt cũng tự do, an tâm hơn rất nhiều. Giống như trong lòng nảy sinh suy nghĩ: “ ở ngoài sáng còn tôi ở trong tối”.

      Nghiêm Dịch nhìn thấy người tới có hơi ngoài ý muốn, thế nhưng nhanh chóng cười : “Em tới sớm quá.”

      An Tĩnh chỉ cười mà đáp, thoải mái tới gần. Vẫn giống lần trước, lấy ra hộp cháo được bọc túi nhựa rất kỹ từ trong túi xách: “Ăn sáng chưa? Em có mang cho ít cháo.” nhớ đại thần từng thức ăn trong bệnh viện rất khó nuốt, tay tới cũng thấy kỳ kỳ nên hôm nay lại mua tới hộp cháo.

      Nghiêm Dịch cũng chuyện mà nhận lấy hộp cháo thịt nạc trứng muối còn bốc hơi nóng, trực tiếp dùng hành động để trả lời. Quan An Tĩnh vui vẻ trong lòng, lại lấy ra vở ghi chép đưa tới trước mặt : “Bài hôm qua về nhạc soạn của Oskar Schindler. Ghi chép hồi đầu tuần cũng có trong đó, nhiều lắm.”

      Nghiêm Dịch vừa ăn vừa lấy tay lật vở ghi chép của Quan An Tĩnh. Bìa tập màu đen rất giản dị, có trang trí thừa thải, hoàn toàn khác so với những bìa màu sặc sỡ hoa văn trang trí mà con thích. Bên trong là nét chữ tinh tế, xinh đẹp của Quan An Tĩnh, mỗi nét đều rất ràng, khiến cho người đọc thấy rất , giống như bản thân vậy.

      “Cám ơn, nhanh chóng trả lại cho em.” Ngón tay vuốt lên mặt giấy phẳng phiu thô kệt, có chút cảm giác lưu luyến khác thường.

      Quan An Tĩnh: “ vội, coi từ từ, khi nào cần em tới lấy.” Suy nghĩ chút, lại hỏi: “Phải rồi, hôm nào xuất viện?”

      Nghiêm Dịch vừa húp cháo vừa vô cùng chân thành đọc vở ghi chép, hờ hững : “Hôm nay.”

      “…?!” Quan An Tĩnh lại bất ngờ thêm lần nữa, giống như ở đại thần luôn có việc khiến người ta bất ngờ. Chẳng qua, còn chưa kịp hỏi bên tai vang lên giọng xa lạ.

      “Tiểu Dịch, làm xong thủ tục xuất viện rồi. Cháu…” Người bước vào là phụ nữ ăn vận thành thục, váy ôm mông liền áo, phong tình vạn dặm. Nhìn thấy cạnh Nghiêm Dịch bỗng xuất thêm làm được nửa câu khựng lại.

      Trái lại đại thần mặt vẫn đổi sắc: “Rồi hả . Vậy về trước .”

      Quan An Tĩnh nghe chữ “ lập tức như bị định thân. Chuyến lần này, nội dung thiệt phong phú… ngờ lại gặp được người nhà của đại thần!

      Quan An Tĩnh vẫn cung kính đứng vững, cúi đầu góc 45 độ: “Chào dì.”

      “Phụt phụt —” Người ở đằng kia nghiêm túc bị tiếng dì cung kính làm phụt cười: “Đừng khách sáo như vậy, gọi được rồi, gọi dì nghe rất già.” Lại chuyển hướng sang Nghiêm Dịch: “Bạn học của cháu à?”

      Đại Thần tiếp tục húp cháo, bĩu môi : “Phải, sư muội.”

      ngầm hiểu, nhanh chóng thu dọn đồ đạc chuẩn bị : “OK, nhiệm vụ của hoàn thành, làm trước đây. Em , phiền em chăm sóc tiểu Dịch nhà bọn !”

      Quan An Tĩnh hơi khẩn trương, là con ngoan từ nên khi nghe trưởng bối sai bảo giống như phản xạ có điều kiện mà đồng ý: “Dạ được, dì cứ yên tâm . Dì thong thả ạ!”

      “Được rồi, khỏi tiền, bái bai!”

      Mặt mày hớn hở ra khỏi cửa, lén nghĩ: quả đứa trẻ ngoan, thoạt nhìn hình như rất đơn thuần, rơi vào tay của thằng oắt đó có gặp nguy hiểm nhỉ…?

      Ra ngoài xong mới nhớ tới chuyện nào đó, bỗng dưng xông ngựa giết về —

      Đứng cách xa, cười tủm tỉm chỉ chỉ hộp cháo trong tay Nghiêm Dịch: “Tình bạn nhắc nhở: đừng quá liều mạng, cháu vừa mới ăn sáng xong đó!”

      Sau đó, tươi cười, hài lòng nghênh ngang rời . Đáng đời thằng cháu gấu, ai bảo lúc cháo cần tiền mới chịu nhớ tới chứ!

      Ở phía sau, nam thần húp miếng cháo. Đối mặt với ánh mắt nghi hoặc của Quan An Tĩnh nuốt được mà nhả ra cũng xong, nét mặt lúng ta lúng túng hiếm khi thấy được.

    3. vulinh

      vulinh Well-Known Member

      Bài viết:
      20,019
      Được thích:
      24,217
      Chương 12:

      Rốt cuộc nam thần vẫn húp hết hộp cháo thịt nạc trứng muối đó.

      Tuy rằng trong khoảng thời gian đó Quan An Tĩnh có : “Ăn nổi đừng miễn cưỡng”, “Cháo mắc lắm, lãng phí đâu.” thế nhưng Nghiêm Dịch lại mắt điếc tai ngơ.

      Nghiêm Dịch: “ miễn cưỡng.”

      Quan An Tĩnh: “ phải ăn sáng rồi sao?”

      Nghiêm Dịch: “Rồi nhưng giờ thấy đói lại.”

      Quan An Tĩnh: “…”

      Khả năng hấp thu của nam thần quả nhiên cũng như thần!

      Quan An Tĩnh còn có tiết vào buổi trưa, vốn định đưa vở ghi chép xong rồi thế nhưng vừa nghe nam thần nhắc có người tới đón xuất viện lập tức chủ động đề nghị ở lại chờ cùng .

      Thân thể của nam vương đại nhân gần như khôi phục bình thường, hôm qua bác sĩ kiểm tra có mũi khâu lành lặn. Quan An Tĩnh thấy khí sắc của khá hơn rất nhiều, hoạt động chân tay cũng linh hoạt hơn lén thở phào nhõm. Tuy lúc nam thần mặc áo bệnh nhân tỏa ra loại khí chất tuấn mĩ khác nhưng Quan An Tĩnh cảm thấy hình tượng tươi tắn khỏe khoắn như mặt trời của mới hợp. Mà, có lẽ đó cũng chính là trong những nguyên nhân mà con thích nhỉ, luôn luôn tươi khỏe thuận mắt, năng lượng tràn trề!

      Chờ đến hơn 10 giờ mà vẫn chưa ai đến, trong lúc tán gẫu Quan An Tĩnh thuận miệng hỏi câu: “Sư huynh, hôm nay nhóm Hoắc sư huynh đến đon xuất viện à?”

      Nghiêm Dịch: “Hôm nay trường học tới đợt tuyển dụng nên chắc họ đến. Là Mập tới đón .”

      Rốt cuộc nam thần vẫn húp hết hộp cháo thịt nạc trứng muối đó.

      Tuy rằng trong khoảng thời gian đó Quan An Tĩnh có : “Ăn nổi đừng miễn cưỡng”, “Cháo mắc lắm, lãng phí đâu.” thế nhưng Nghiêm Dịch lại mắt điếc tai ngơ.

      Nghiêm Dịch: “ miễn cưỡng.”

      Quan An Tĩnh: “ phải ăn sáng rồi sao?”

      Nghiêm Dịch: “Rồi nhưng giờ thấy đói lại.”

      Quan An Tĩnh: “…”

      Khả năng hấp thu của nam thần quả nhiên cũng như thần!


      Quan An Tĩnh còn có tiết vào buổi trưa, vốn định đưa vở ghi chép xong rồi thế nhưng vừa nghe nam thần nhắc có người tới đón xuất viện lập tức chủ động đề nghị ở lại chờ cùng .

      Thân thể của nam vương đại nhân gần như khôi phục bình thường, hôm qua bác sĩ kiểm tra có mũi khâu lành lặn. Quan An Tĩnh thấy khí sắc của khá hơn rất nhiều, hoạt động chân tay cũng linh hoạt hơn lén thở phào nhõm. Tuy lúc nam thần mặc áo bệnh nhân tỏa ra loại khí chất tuấn mĩ khác nhưng Quan An Tĩnh cảm thấy hình tượng tươi tắn khỏe khoắn như mặt trời của mới hợp. Mà, có lẽ đó cũng chính là trong những nguyên nhân mà con thích nhỉ, luôn luôn tươi khỏe thuận mắt, năng lượng tràn trề!

      Chờ đến hơn 10 giờ mà vẫn chưa ai đến, trong lúc tán gẫu Quan An Tĩnh thuận miệng hỏi câu: “Sư huynh, hôm nay nhóm Hoắc sư huynh đến đon xuất viện à?”

      Nghiêm Dịch: “Hôm nay trường học tới đợt tuyển dụng nên chắc họ đến. Là Mập tới đón .”

      % >_<% … sao lại là Mập ?!

      Quan An Tĩnh 囧 rồi! Đại thần đây thực muốn làm ông mai, trong ba câu có hết hai câu là nhắc tới Mập, rốt cuộc tính toán gì nhỉ?! Quan An Tĩnh dự định giả ngây để qua chuyện, dù sao cũng là bạn cùng lớp, nếu toạc khiến ai đó phải đau khổ nhưng dáng vẻ nhiệt tình của đại thần lúc này khiến rất khó giữ im lặng!

      “Sư huynh nè…”

      “Sao?”

      Quan An Tĩnh quyết liệt: “Thực ra em với Mập chỉ là bạn tốt với nhau thôi.” Chỉ số thông minh của đại thần cao như vậy, biểu đạt uyển chuyển chút chắc hiểu ra.

      Nghiêm Dịch khó hiểu nhìn .

      Ọc, hình như quá uyển chuyển rồi — “Em thấy lớp trưởng làm người rất tốt, ngày thường cũng giúp em ít việc. Nhưng em chỉ coi cậu ấy là bạn bè bình thường…” Bọn họ có khả năng phát triển đâu, vì vậy có thể đừng ghép bọn họ lại với nhau nữa được ?

      Gương mặt tuấn tú của Nghiêm Dịch vẫn y cũ, chỉ yên lặng nhìn . Sau đó, bất ngờ nhíu mày.

      Tuy chỉ là cử chỉ rất gương mặt nhưng Quan An Tĩnh khẩn trương nên trái tim đập bình bịch — đại thần chắc giận chứ…? Có cho rằng chê xen vào chuyện của người khác?

      Tranh thủ thời gian giải thích: “Sư huynh, em có ý gì khác, chỉ là…”

      Nghiêm Dịch: “Chú ấy theo đuổi em?”

      “…A?”

      “Mập, thằng đó theo đuổi em à?” Nam thần lặp lại.

      Quan An Tĩnh tức gió mà đầu tóc rối loạn. phải đại thần liều mạng tạo cơ hội cho bọn họ hay sao? Sao lại hỏi ngược lại ?!

      lúc chần chừ biết nên trả lời lại như thế nào ai đó đến đón nam thần kịp lúc xuất . Quan An Tĩnh lập tức phát , người tới đón phải người như nam thần mà là đám người!

      Vì đợt tuyển dụng lần này mà họ phí rất nhiều công sức, trước khi tới đại học F Kỳ Thuật tổ chức tuyên truyền rộng rãi nên trường tuyển dụng hôm nay rất đông đúc. Chất lượng của các ứng viên cũng cao hơn những năm qua, cộng thêm những thực tập sinh ưu tú mà trường học đề cử lúc trước, năm nay có thể là “mùa đại thu” của Kỳ Thuật. Hoắc Chính vốn định rằng đến nhưng ngờ lần tuyển dụng lần này lại thuận lợi như thế nên dọn bàn sớm đến đây với Mập.

      Bên này Quan An Tĩnh còn chào hỏi cùng mấy vị sư huynh bên kia Cung Húc mày hớn mặt hở lên tiếng: “Nghiêm Dịch, hôm nay chú tuyển dụng là tổn thất to lớn!”

      Nam thần: “Hả?” Hàng năm đều tới tuyển dụng, có tổn thất gì chứ?

      “Chất lượng nữ sinh năm nay của trường chúng ta ngày càng cao đó! So với lúc học mấy đàn em này dữ dội hơn nhiều.” Cung Húc vừa chợt lộ ra vẻ đau đớn: “Khiến mày muốn nhận cũng khó mà muốn đuổi cũng chẳng xong!”

      Bên kia Mã Chấn Vũ đấm gã quyền, khinh bỉ : “Mấy người đừng để ý tới nó, thằng này vẫn nằm mộng, mơ thấy nó là hoàng thượng tuyển phi mà chả chịu nhìn xem mấy đàn em đó đến vì ai!”

      Mọi người sững sờ rồi thình lình cười lớn.

      Hoắc Chính: “Cũng sai, tuy mấy năm nay Nghiêm Dịch chú đều ra mặt nhưng thực có rất nhiều người tới vì chú đó! Chú gần như là người phát ngôn của Kỳ Thuật rồi!”

      Nghiêm Dịch cười cười, đùa: “Vất vả lắm mới mời tới được, Cung Húc, đừng dọa người ta chạy nữa đó.”

      Cung Húc giơ chân: “‘Nữa’ gì chứ !? mày nào có dọa chạy mấy ẻm ?! mày đây thuần túy chỉ là thưởng thức.” Rồi lại muốn Quan An Tĩnh đứng ở bên làm chứng: “Ai mà chẳng thích thưởng thức cái đẹp, sư muội, em đúng chứ.”

      Quan An Tĩnh rất nể tình gật đầu. Nhìn thấy nam thần điềm nhiên ứng đối khỏi thấy bội phục. Chắc hẳn tập thành thói quen với mấy chuyện này rồi nhỉ. Được thích, được sùng bái, được theo đuổi. Những đãi ngộ mà người bình thường được hưởng đối với Nghiêm Dịch mà lại là cơm bữa.

      Hào quang của chói mắt thế đấy, bởi vậy khi đứng gần mới thấy mình bình thường cùng bé như vậy.

      Hoắc Chính: “À phải rồi. Vừa nãy ở hội trường tuyển dụng có gặp thực tập sinh do thầy Tống đề cử, tháng sau đến bộ phận nhân thực tập. Tiểu nương đó rất xinh đẹp, phản ứng cũng rất nhanh, còn là bạn học với chú. Biết chú nhập viện nằng nặc đòi theo tới đây thăm chú.”

      Mọi người đều biết khoa Vật lý của Nghiêm Dịch hoàn toàn là chùa hòa thượng, nào. ‘Bạn học’ đó đâu ra chứ?

      Mã Chấn Vũ: “Thực ra khi đây nghe ta vậy thấy đúng rồi. Thế nhưng tên Mập đó nằng nặc che chở cho người ta, cuối cùng đành phải cho nàng theo tới đây. Dù sao năm người cũng vừa đủ chiếc xe.”

      Mập rầu rĩ bỗng hấp tấp ra sân: “Hả? Chẳng lẽ các biết người ta là ai à?”

      Nghiêm Dịch mới mặc kệ ta là ai, nhìn thấy Mập là muốn đập rồi nên lời ra ít mà ý nhiều: “Nhiều chuyện.”

      Mã Chấn Vũ cùng Cung Húc ở bên cạnh cho là phải, nghe xong lời của Mập cao hứng: “Nghiêm Dịch, chú đừng như thế, tới là khách. đó rốt cuộc là ai vậy?”

      Nghiêm Dịch nhún vai: “Tôi chưa thấy qua sao biết chứ?”

      Mập chẳng hề nhận ra lạnh nhạt của Nghiêm Dịch, còn có vẻ thừa nước đục thả câu : “Người ta mua trái cây ở dưới lầu, lát nữa lên chào hỏi bọn biết ngay.”

      Bọn họ cứ ngươi câu ta câu như thế, Quan An Tĩnh ở bên cạnh nhất thời im lặng.

      Có nữ sinh mượn cớ để gần gũi với nam vương đại nhân cũng chẳng phải là chuyện gì hiếm thấy nên cũng như Nghiêm Dịch để chuyện đó trong lòng. Thế nhưng, đối với Kỳ Thuật, ban đầu chẳng có cảm giác gì nhưng tại khỏi hướng tới. Có thể làm việc trong môi trường công tác trẻ trung, năng động như vậy chắc hẳn rất vui vẻ, rất có động lực nhỉ. Chẳng trách lại có nhiều sư huynh sư tỷ muốn đoạt được danh sách đến Kỳ Thuật thực tập.

      Thời gian nhanh chóng trôi qua, Quan An Tĩnh nhìn đồng hồ cái, phát nên trở về trường.

      Hoắc Chính cảm thấy lạ: “A, sư muội muốn à? vào thành phố với bọn à?”

      Mã Chấn Vũ: “Hôm nay Nghiêm Dịch xuất viện, bọn định ăn chầu ngon, chung mà!”

      Quan An Tĩnh bày tỏ biết ơn đối với ý tốt của mấy vị sư huynh nhưng vẫn nhã nhặn từ chối: “Chiều nay em còn tiết chuyên ngành, được, các chơi vui vẻ.”

      Mọi người có chút mất hứng.

      Hoắc Chính đẩy đẩy Nghiêm Dịch ngồi im lặng nãy giờ: “Chú định giữ người ta ở lại hả?”

      Thế nhưng Nghiêm Dịch chỉ nhìn thoáng qua Quan An Tĩnh rồi : “ học quan trọng hơn, em mau về . Còn nữa, cám ơn tập của em.”

      Quan An Tĩnh thở dài hơi. Tuy mấy vị sư huynh rất nhiệt tình nhưng dù sao họ chỉ mới gặp nhau hai lần, quá thân nhau, hơn nữa thực muốn cúp tiết, nhất là mấy tiết học quan trọng. vẫn suy nghĩ nên từ chối như thế nào ngờ nam thần giải vây dùm, hơn nữa cũng đề nghị Mập chở về lén mừng thầm. tạm biệt rồi vội vã chạy ra khỏi phòng bệnh.

      **

      Lúc này còn trong giờ làm nên người tới lui trong bệnh viện nhiều. Có điều Quan An Tĩnh vừa thang máy xuống lầu bất ngờ bị tới hấp dẫn tầm nhìn —

      hành lang rộng rãi, chỉ thấy mặc váy liền màu xanh ngọc bích, tay xách túi, tay cầm vỏ trái cây lả lướt bước tới. có gương mặt thanh tú xinh đẹp, mái tóc mượt dài tới tận eo, là người đẹp vừa gặp sao quên được. xuất của lập tức khiến bệnh viện đơn điệu này thêm màu thêm sắc.

      Nhân vật cấp bậc nữ thần như thế này, Quan An Tĩnh tự nhiên liếc mắt cái nhận ra — hoa hậu giảng đường trường F, Du Hiểu Hạm.

      Thế nhưng, sao ấy lại ở chỗ này nhỉ…?

      Chẳng lẽ… đòi đến thăm Nghiêm Dịch là ta sao?

      giây sau, trong đầu Quan An Tĩnh lập tức xuất bức tranh vẽ lại phòng bệnh trắng xóa mà nhân vật chính trong bức tranh lại chính là Nghiêm Dịch cùng Du Hiểu Hạm. Hai người người ngồi người đứng đắm mình trong ánh nắng ấm áp của mùa thu, bốn mắt nhìn nhau… (*Emily: trào máu họng)… tình sâu như biển… mọi người ở bên cạnh đều trở thành vật bài trí. Nam tuấn tú nữ xinh đẹp, cảnh đẹp ý vui, làm liên tưởng tới phim thần tượng.

      Ọc, sao nàng bỗng dưng suy nghĩ tới chuyện này nhỉ?! Quan An Tĩnh pó tay với chính bản thân rồi.

      suy nghĩ Du Hiểu Hạm tới gần. Quan An Tĩnh từng tham gia thi đấu lễ nghi với ta nên coi như quen nhau chút chút. Mỉm cười muốn phất tay chào ta ánh mắt của Du Hiểu Hạm hơi động đầy rồi lát sau lại nhìn thẳng ra trước. Sau đó mang theo chiếc túi xách hàng hiệu cùng vỏ trái cây thoạt trông rất đắc tiền ngước cao đầu lướt qua người Quan An Tĩnh.

      Quan An Tĩnh lúng túng đứng tại chỗ, thu lại tay phải còn giơ chửng.

      Việc này… hình như Du Hiểu Hạm nhận ra phải...

    4. vulinh

      vulinh Well-Known Member

      Bài viết:
      20,019
      Được thích:
      24,217
      Chương 13:

      Về tới trường, tâm trạng của Quan An Tĩnh có phần sa sút.

      để ý thấy Mập cúp mất bóng hết mọi lớp buổi trưa nên thầm đoán chắc cậu cũng theo sư huynh vào trong thành phố chúc mừng nam thần xuất viện rồi. Còn cả đại mĩ nữ Du Hiểu Hạm nữa, thăm nam thần xong… có lẽ… biết đâu rất có khả năng theo chúc mừng nam thần luôn…

      Lại nhớ tới hoa hậu người ta lâu nữa đến Kỳ Thuật thực tập, trở thành đồng nghiệp danh chính ngôn thuận của nam thần, cùng ra sức xây dựng nghiệp với các , phấn đấu vì mộng tưởng Quan An Tĩnh chợt thấy hâm mộ. hồi trước chỉ nghĩ tới học hành, với chuyên môn chỉ đơn giản là chuyên môn. Nhưng tại, phảng phất như có chút mơ ước trong tương lai. Nếu như — chỉ nếu như thôi… cũng có thể vào Kỳ Thuật, được kề vai chiến đấu với Nghiêm Dịch tốt biết mấy…

      Ăn cơm chiều xong Quan An Tĩnh cùng Phạm Di Đình trở về phòng. Mấy tiết buổi trưa đều thất thần lại thêm giáo sư lại dạy bài mới nên còn rất nhiều thứ chưa tiêu hóa kịp, vì vậy quyết định tối nay phải mọt sách mới được.

      Thế nhưng… Quan An Tĩnh gần đây vẫn luôn có hiệu suất cao tối đó lại làm bài thuận tay, ngay cả Phạm Di Đình cũng phát trạng thái của ổn.

      Tới hơn 8 giờ đúng lúc có người ở phòng bên cạnh chạy tới, khu đông mới mở sạp đồ nướng ngon muốn rũ bọn họ ra ngoài ăn khuya. Phạm Di Đình sớm chóng mặt với sách vở rồi nên khi nghe thấy thế lập tức lấy lại tinh thần, cực lực khuyên bảo Quan An Tĩnh cùng “phạm tội”.

      Quan An Tĩnh tay cầm bút, tay đỡ trán: “Híc… có khẩu vị.” Hình như cũng có tâm trạng mấy…

      Phạm Di Đình nghi ngờ: “Xảy ra chuyện gì à? Giữa trưa sau khi về cậu xụi lơ như người bệnh ấy, sáng làm gì vậy?”

      vẫn chưa chuyện đưa vở ghi chép cho nam thần mượn cho Phạm Di Đình biết, bây giờ nghe hỏi chợt thấy như có tật giật mình. Quan An Tĩnh sờ sờ khuôn mặt nhắn của mình để che đậy, trong lòng tự kiểm điểm: xụi lơ hả… sao?

      Ừm, chắc đâu — “Chỉ cảm thấy bụng rất trướng, ăn vô, mấy cậu ăn !”

      Phạm Di Đình bất mãn trừng mắt lườm rồi vừa lấy bóp vừa giựt dây Châu Châu cùng ra ngoài quậy, cuối cùng cũng thuyết phục được tiểu sư muội, hài lòng rời .

      Hai người trong phòng mới đó hết nên khiến gian xung quanh lập tức trở nên yên ắng.

      Quan An Tĩnh nhìn tờ giấy nháp trước mắt bị viết đầy, hoàn toàn đối lập với vở làm bài tập sạch trắng tinh. Thầm nghĩ hiệu suất tối nay của phải thấp bình thường… cũng chẳng phải tại muốn ăn uống điều độ giảm béo mà chỉ tại thực muốn ăn uống chút nào. Còn về nguyên nhân ngay cả bản thân Quan An Tĩnh cũng . Vừa nãy tuy rất cố gắng chú tâm vào bài tập nhưng tới lui vẫn rơi vào tự hỏi. Ví dụ như, hình như Du Hiểu Hạm xinh đẹp hơn trước phải; ví dụ như, nam thần VS hoa hậu, hình như rất đẹp đôi…

      STOP! Híc… sao lại nghĩ tới mấy chuyện đó chứ !? Tại sao tối nay hai cái tên đó cứ luôn đảo quanh trong đầu.

      Nhất định tại chuyên tâm làm bài rồi nên mới có những suy nghĩ lung tung như vậy. thể tiếp tục như vậy nữa, phải chăm chỉ làm bài tập thôi! Còn số kiến thức vẫn chưa hiểu, bài tập hôm nay cũng chưa hoàn thành xong!! Cố lên!

      Sau hồi tự nhủ, Quan An Tĩnh như thiếu niên cắn thuốc lắc hăng hái lao đầu vào bài tập. Mà cái điện thoại nằm im bàn ở gần đó cả buổi tối chợt vang lên báo.

      Mở hộp thư —

      đến trễ tiết học trưa nay chứ?” — Nghiêm Dịch.

      ngờ là tin nhắn của nam thần! Quan An Tĩnh vừa chuẩn bị chiến đấu với bài tập ngừng lại.

      Bài tập để đó chút làm cũng được nhỉ.

      Quan An Tĩnh lập tức cầm điện thoại trả lời: “ trễ.” Sau đó lại thêm câu: “ nghỉ ngơi chưa?”

      “Còn ở bên ngoài, ăn cơm với đám Hoắc Chính. về ngay.”

      phải ăn cơm trưa à?” ra hẹn ăn cơm chiều, nam thần vừa mới xuất , biết có mệt nữa.

      “Họ bẫy hai bữa.” Nam thần đáp. Sau đó lại gửi tới tin nhắn bổ sung: “Thế nhưng sao, dù sao tiền lương cũng do Kỳ Thuật phát.”

      Khi nhìn thấy câu đó Quan An Tĩnh nhịn được bật cười. Tưởng ra cảnh Nghiêm Dịch nghiêm trang gõ ra tin nhắn này… ra nam thần cũng có mặt tối nha.

      lần nhắn lần trả lời, tuy chỉ là những câu trả lời đơn giản nhưng mỗi lần Quan An Tĩnh nhận được mấy dòng chữ đơn giản đó trong lòng như bị nhét thêm vật gì. Sau đó, lắp đầy từng chút từng chút .

      “Hey hey hey, Nghiêm Dịch, có chuyện gì à?” Lúc này, tại nhà hàng nổi tiếng trong thành phố, mấy người trẻ tuổi nào đó sinh lòng bất mãn. Cung Húc đập mạnh ly lên bàn, “Xin người mời khách ra dáng chủ nhân chút được hay ? Đừng mò mẫm điện thoại cả ngày.” ràng ta là chủ nhưng lại tỏ ra như bản thân có mặt ở đây.

      Mã Chấn Vũ phối hợp bày ra bộ dạng thụ thương, nằm mình Cung Húc gào lên: “Ôi! E rằng ai đó lòng muốn về nhà, cam tâm mời bữa cơm này mà, muốn đâu!”

      Cung Húc cười trộm, định tiếp tục phụ họa nam vương đại nhân thoải mái ném ra câu: “Mấy còn tự hiểu lấy mình lắm đó.” Sau đó cầm di động, nhanh chậm bước ra ngoài.

      Lần này, mấy người trong phòng đều kinh ngạc.

      “Ai vậy? Là khoa điện tử hà?”

      nhảm! Còn ai được nữa?”

      Mã Chấn Vũ hưng phấn: “Chẳng lẽ thằng nhóc này muốn tấn công rồi?!”

      Hoắc Chính uống bia, nghiền ngẫm nhìn Mập bị chuốc quắc cần câu. Vừa rồi còn đoán xem Mập đắc tội Nghiêm Dịch chuyện gì, bây giờ trong lòng hình như rồi.

      Nhoẻn khóe miệng, Hoắc Chính hỏi ngược lại: “Cậu đoán thử xem?”



      Sau khi Nghiệm Dịch ra ngoài trực tiếp bấm gọi cho Quan An Tĩnh.

      “Alo, sư huynh…”

      Nghiêm Dịch nghe được giọng nhu thuận của Quan An Tĩnh mỉm cười. nào có biết trong lúc chớp mắt khi điện thoại được kết nối trái tim của ai đó bỗng đập nhanh hơn.

      tự học à?”

      “Dạ.”

      “Thư viện?”

      “Dạ , ở phòng ngủ.”

      Nam thần vốn có chuyện tìm , do buổi sáng có chút chuyện ở bệnh viện. Thế nhưng nghe Quan An Tĩnh tự học quyết định sau này hẵng hỏi lại. Có số việc, ngay trước mặt ràng hơn.

      “Có chuyện gì hả?” Vừa rồi còn nhắn tin mà, đại thần có chuyện muốn nhờ sao?

      chút chuyện thôi, sau này hẵng .” Nghiêm Dịch đổi đề tài: “ học gì đó?”

      “… Toán cao cấp.”

      “À? Thấy khó hả?”

      trong ba tòa núi lớn của sinh viên khoa Vật lý mà, sao khó được chứ? Thế nhưng, nếu như nguyên như vậy có đần lắm nhỉ? Phải hàm súc chút: “Dạ, có chút…”

      Cân nhắc lâu như vậy hiển nhiên phải là phản ứng đầu tiên rồi. Nghiêm Dịch mỉm cười, hỏi : “Vậy có cần dạy kèm miễn phí ?”

      “…!!” Nam thần gọi tới bạn học Quan An Tĩnh cảm thấy vinh hạnh cùng vui vẻ dữ lắm rồi. Thế nhưng quá quen với đãi ngộ như vậy….

      Vừa nghe được giọng của nam thần nóng đầu lên, đến cuối cùng để Nghiêm Dịch nắm chủ động chuyện, còn máy móc trả lời. Mãi đến khi Phạm Di Đình cùng Châu Châu ăn uống no say quay về mới phát giác gọi điện hơi lâu rồi.

      NGhiêm Dịch chỉ nghe được câu rất của Quan An Tĩnh: “Bạn học của em trở về, bye bye.” rồi nam vương đại nhân bị ngắt điện thoại trước.

      Bạn cùng phòng về sao?

      Nam thần hơi nhíu mày nhìn điện thoại — chẳng lẽ ra mặt được hả?

      Xem ra, mình còn cần phải cố gắng hơn!

      **

      Ngày hôm sau, Quan An Tĩnh trải qua đêm dài đằng đẵng nghe được hai tin tức.

      Thứ nhất, nghe đồng chí lớp trưởng đêm qua nhậu xay mèm được người khác đưa trở về phòng ngủ. Say rượu khó tỉnh nên đến tiết học cuối cùng vào buổi trưa cậu cũng vắng mặt.

      Thân là lớp trưởng mà biết làm gương tốt lại còn trốn học hai ngày, chuyện này rơi vào tai của trợ giảng khiến ông phải nheo mày tìm cậu “thảo luận”. Hậu quả như thế nào, mọi người đều suy đoán được nên chỉ đành cầu lớp trưởng đại nhân nhiều phúc.

      Thứ hai, sau khi diễn đàn trường đại học F trải qua “ cơn sóng chợt bùng nổ dữ dội.

      Quả nhiên nín nhịn lâu ngày khi bộc phát bay cao hơn nhảy xa hơn, phần khác cũng nhờ người trong cuộc chính là nhân vật phong vân khiến công chúng chú ý ở đại học F – Nghiêm Dịch cùng Du Hiểu Hạm.

      Mà tiêu đề của bài viết càng bắt mắt hơn nữa: “Lộ ảnh hẹn hò của couple đệ nhất đại học F.”

    5. vulinh

      vulinh Well-Known Member

      Bài viết:
      20,019
      Được thích:
      24,217
      Chương 14:

      Cái được gọi là “hình ảnh hẹn hò” của nam vương cùng hoa hậu giảng đường ra chỉ là ảnh chụp ăn cơm chung trong nhà hàng.

      Ngày đó Du Hiểu Hạm tới thăm bệnh Nghiêm Dịch, tới gần giữa trưa các sư huynh khách khí giữ lại ăn chung. Ai mà ngờ lại trùng hợp như thế, đúng lúc bị bạn học cùng trường F bắt gặp. Thực ra bữa ăn đó chỉ có mình Nghiêm Dịch cùng Du Hiểu Hạm thế nhưng có lẽ liên quan tới góc độ chụp nên nhân vật trong ống kính chỉ có mặt hai người bọn họ. Hơn nữa độ phân giải của camera điện thoại rất cao nên tuy chỉ là ảnh chụp tĩnh nhưng vẫn thể được thần sắc trò chuyện vui vẻ khiến cho người xem miên man bất định của hai người.

      Chưa đầy nửa ngày bài viết gặp chút trắc trở nào leo lên chiếc ngai chủ đề có số lần trả lời nhiều nhất trong vòng 24 tiếng, bỏ xa vị trí thứ hai.

      Lầu 1: Chẳng lẽ Du hoa hậu mới là chính danh?

      Lầu 2: (mắt lập lòe ánh sao) thể , tuy chẳng ưa thích gì Du Hiểu Hạm nhưng nam vương thiệt là đẹp trai quá !

      Lầu 3 trả lời Lầu 2: đừng trồng cây si, Nghiêm Dịch người ta bây giờ là danh thảo có chủ rồi. Đổi đối tượng .

      Lầu 4: Vậy Quan MM bị bỏ rồi à?

      Lầu 5: tôi thiệt hiểu họ Nghiêm tốt ở chỗ nào chứ? Chẳng lẽ khuôn mặt sao?! Nữ sinh trường chúng ta TM* nông cạn!!!

      *TM: mụ nội nó, con bà nó,…

      Lầu 6 trả lời Lầu 5: đúng, bọn tui nông cạn, còn ngài cao thâm. Người ta có khuôn mặt, ngài ngay cả khuôn mặt cũng chẳng đó nữa ~~~~~



      81 trả lời 4: vẫn chưa có tin tức gì, chắc chỉ là bia đỡ đạn thôi… quá đáng thương.

      82: ha ha ha! Khoa nhân văn sớm biết bạn chính thức của nam vương là ai rồi! Mấy tên Nghiêm Quan couple còn phản kháng nữa ?

      87 trả lời 82: Nghiêm Quan couple sao?! Du Hiểu Hạm chính là con ả mĩ nhân đầu gỗ!

      88 trả lời 87: mĩ nhân đầu gỗ cũng là mĩ nhân, Quan có thể so sánh nổi sao? Buồn cười!

      201: lầu bình tĩnh, đừng tục! Trả lời văn minh, trả lời văn minh , nếu bị baned đó…

      202: đoạn tình cảm này dài lâu đâu, hai người đều nổi tiếng như nhau. phải có câu trai đẹp tìm xấu, đẹp gả cho trai xấu hay sao.



      Do gần đây xảy ra ít chuyện nên Quan An Tĩnh bận rộn lên net được mấy ngày rồi, diễn đàn bùng nổ tin tức lớn như vậy mà vẫn nghe được từ miệng Phạm Di Đình. Thực ra từ sau lần khoa nhân văn kéo bầy kéo lũ lên diễn đàn đấu đá Phạm Di Đình đặc biệt chú ý tới động thái đó. Mỗi lần nhìn thấy bài viết có liên quan vừa xuất nhịn nổi mà ra tay bảo vệ bạn cùng phòng. Đại khái xuất phát từ tâm ý bao che khuyết điểm, hoa hậu gì chứ — Quan An Tĩnh nhà mấy đâu có thua kém gì so với Du Hiểu Hạm chứ?! Xí!

      Thế nhưng chuyện lộ “ảnh hẹn hò” lần này khiến Phạm Di Đình có chút nghi ngờ. Vốn cho rằng nam vương đại nhân có mắt sỏi đời, tục khí như người khác, chỉ thích Du Hiểu Hạm ngực to mà có não [mẹ ruột phát biểu: ai bảo Quan MM có ngực?! Là ai?!]. Nhưng ngờ… chẳng lẽ đánh giá quá cao rồi sao?

      Học xong tiết buổi trưa, Quan An Tĩnh vừa về phòng bị ai đó thúc giục mở máy tính xem qua bài viết lần. Tuy rằng thái độ của mọi người mạng như nhau, bình luận gì cũng có nhưng Quan An Tĩnh vẫn giữ suy nghĩ riêng của . Nhân vật chính ảnh chụp quả là Nghiêm Dịch cùng Du Hiểu Hạm nhưng chỉ cần để ý thoáng phát mặt của Mập cùng Cung Húc cũng bị chụp dính, chỉ khổ nổi bị mọi người mạng cho là người qua đường Ất mà thôi.

      ràng chỉ là bữa liên hoan mà thôi – Quan An Tĩnh nghĩ. Hơn nữa cũng nhớ nam thần từng với là: tin tức diễn đàn toàn là giả… ừm, đừng nên thấy nó nghe theo đấy, phải tin tưởng phán đoán của bản thân. Càng phải tin tưởng nam thần!

      Phạm Di Đình ở bên cạnh yên lặng quan sát sắc mặt của bạn cùng phòng nhưng cả buổi trời Quan An Tĩnh vẫn có phản ứng gì, trái lại nhịn nổi nữa: “An Tĩnh, cậu với Nghiêm Dịch phải thân nhau lắm sao, ấy thực cặp pồ với Du Hiểu Hạm hả?”

      Quan An Tĩnh đóng màn hình laptop bài trả lời lộn xộn còn quy tắt, lấy sách bài tập ra bắt đầu giải đề, giống như bài viết đó chẳng ảnh hưởng gì tới vậy. Sau vài lần “rột rửa” của mấy bài viết diễn đàn dường như có chút thích ứng. Tin lá cải thôi, có mấy tin là thực chứ? Đọc qua là được, nên tin là đúng.

      Thế nhưng Quan An Tĩnh cũng dám tùy tiện phát biểu thay Nghiêm Dịch nên đối với nghi vấn của Phạm Di Đình, chỉ thờ ơ trả lời: “Việc đó hả… tớ lắm. Chờ xem tin mới sau này .” Tin tức giả lần trước phải nhanh chóng bị nam thần dẹp yên sao? Có lẽ lần này cũng quá lâu nhỉ, Quan An Tĩnh nghĩ.

      **

      Mập vì chuyện uống rượu bỏ học mà bị xử phạt.

      Bởi vì thân phận lớp trưởng đặc thù của cậu mà trợ giảng muốn mượn lần này để nâng cao uy tín, rất có phong thái giết gà dọa khỉ. Nghiêm Dịch vốn nghĩ chỉ cho cậu “cảnh cáo” nho nhưng ai ngờ hậu quả lại nghiêm trọng như thế. Vì để đền bù nên Nghiêm Dịch còn trong thời gian nghỉ bệnh khỏi liên hệ với vài vị sư huynh lại liên lạc với vài người ở nên cuối cùng quyết định xử phạt Mập mới được dẹp yên.

      Đương nhiên thể thiếu việc ghi kiểm điểm rồi, sau đó trợ giảng còn quyết định xử phạt nặng hơn, giải trừ chức vụ lớp trưởng của Mập. Cái tên Bàng Bác này tuy giống mọt sách nhưng rất giảng nghĩa khí, nhân duyên rất tốt. Chuyện này từ việc cậu có thể trở thành bạn bè với “mĩ nhân núi băng” Quan An Tĩnh có thể lấy lốm đốm. Nhưng lần này do cậu phạm sai trước nên ai bảo vệ được cậu cả.

      Nhưng vì vậy mà chức lớp trước bị bỏ trống.

      Trợ giảng trước tiên là đề cử Phạm Di Đình kiêm nhiệm, thân là chi bộ đoàn, tương đối quen thuộc các công việc trong lớp, có thể nhanh chóng leo lên ngồi chiếc ghế đó. Thế nhưng tất cả nam sinh trong lớp đều phản đối đề xuất đó…

      Nguyên nhân rất đơn giản. Con hiếu thắng như Phạm Di Đình, tuy kiến thức rộng rãi nhưng trong hai năm tổ chức các hoạt động đoàn đắc tội biết bao nhiêu bạn nam. Nhớ năm đó, vừa mới vào học còn trẻ vô tri, thấy này thanh tú lịch mới bầu phiếu cho ta. Đến hôm nay có cơ hội trở mình tốt đến như vậy, chẳng lẽ bọn nam sinh “chịu áp bức” chịu bỏ qua sao?

      Vì vậy, bầu chọn dân chủ.

      Kết quả bầu chọn ngoài dự liệu, Lưu Tuấn Hàm có nhiều số phiếu nhất nên được chọn.

      Lưu Tuấn Hàm là đội trưởng đội bóng rổ của trường. Năm trước khoa điện tử có thể vượt qua mấy tay bóng ở trường mà giành được giải quán quân, lấy lại vinh quang xưa kia thể bỏ qua được công lao của cậu ta. Hơn nữa trong khoa điện tử Lưu Tuấn Hàm cũng là người cực kỳ có sức thu hút như Mập.

      Điều trùng hợp là lớp trưởng tân nhiệm Lưu Tuấn Hàm cùng Quan An Tĩnh phải chưa từng xuất chung lần nào. Khi học năm hai đại học, trong các tiết chuyên môn bắt đầu thêm vào tiết thí nghiệm lắp mạch điện, mấy bạn nữ bị thầy giáo chia năm xẻ bảy chia vào trong đội ngũ của các bạn nam. Quan An Tĩnh trùng hợp được chia vào chung tổ với Lưu Tuấn Hàm.

      Nam sinh khoa điện tử của bọn họ thường có hai loại cực đoan. là loại hình có dục vọng khống chế rất mạnh, mỗi khi tới tiết thí nghiệm đều bá chiếm dụng cụ, từ đầu tới cuối chỉ thao tác mình, hoàn toàn có ai cơ hội hợp tác. Mà loại hình còn lại là cực kỳ lười biếng, tiết thí nghiệm chuyên môn đối với bọn họ đều là mây bay, cho nên mỗi lần thí nghiệm nếu phải biệt tăm biệt tích là nằm ngáy o o… hoặc dứt khoát vứt cho bạn hợp tác, cuối cùng tìm người ta đòi báo cáo thí nghiệm.

      May mắn là, Lưu Tuấn Hàm nằm trong bất cứ loại hình nào.

      Tuy Quan An Tĩnh nắm kiến thức lý thuyết tồi nhưng dù sao cũng là nữ sinh nên lúc động tay động chân có chút yếu sức. Vì vậy trong quá trình hợp tác với Lưu Tuấn Hàm học hỏi được rất nhiều, được ít lợi ích. Có vài trình tự lắp đặt phức tạp mà tài nào lý giải được nhưng quan sát thủ pháp của Lưu Tuấn Hàm tay nghề của cũng được nâng cao. Lưu Tuấn Hàm lấy việc giúp người khác làm niềm vui, phải loại người đòi làm thí nghiệm mình, lại còn thường xuyên thảo luận nên viết báo cáo thí nghiệm như thế nào với nữa.

      Quan An Tĩnh nghĩ thầm, cậu là partner thí nghiệm rất tốt.

      Bởi vì chuyện chọn lớp trưởng nên Phạm Di Đình bực bội mấy hôm liền. Quan An Tĩnh thấy khuyên thành nên mặc kệ để tự chạy tự nhảy luôn.

      Dù sao cũng hiểu con người của Phạm Di Đình, tức nhanh mà nguôi cũng nhanh. khi có chuyện gì đó phân tán sức chú ý của những chuyện vui đều lập tức thành mây bay. Hơn nữa, Quan An Tĩnh cảm thấy Lưu Tuấn Hàm cũng là lựa chọn tốt ngồi lên chức lớp trưởng.

      Thế nhưng Quan An Tĩnh biết là, sau khi trải qua học kỳ gần gũi với nhau, Lưu Tuấn Hàm chỉ xem đơn giản chỉ là partner thí nghiệm…

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :