1. QUY ĐỊNH BOX TRUYỆN SƯU TẦM :

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] [dấu cách] - [dấu cách] [Tác giả] [Số chương]
    ----•Nội dung cần:
    - Hình minh họa (bìa truyện, hình ảnh,etc,...)
    - Nguồn
    - Tác giả
    - Tên editor +beta
    - Thể loại
    - Số chương
    Đặc biệt chọn canh giữa cho đoạn giới thiệu
    ---- Quy định :
    1. Chỉ đăng những truyện đã có ebook và đã được public trên các trang web khác
    2 . Chỉ nên post truyện đã hoàn đã có eBook.
    3. Trình bày topic truyện khoa học, bôi đen số chương để dễ nhìn
    4 . Cần có trách nhiệm post đến hết truyện. Nếu không thể tiếp tục post liên hệ Ad và Mod

Mê muội vì em - Người rơm Aden(45c)

Thảo luận trong 'Hiện Đại'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. vulinh

      vulinh Well-Known Member

      Bài viết:
      20,019
      Được thích:
      24,217
      Chương 31:

      Nghiêm Dịch thừ người, thân thể cứng đơ đứng nguyên tại chỗ, nhất thời biết nên làm gì cho phải. Khung cảnh trước mắt bỗng như trắng xóa, khiến giựt mình kịp trở tay.

      Quan An Tĩnh gắng sức nhón chân, lỗ chân lông toàn thân dường như mở rộng. Có thứ gì đó trong cơ thể lan khắp tay chân mình mẩy của , cảm giác xa lạ trước nay chưa từng có.

      làm vậy hoàn toàn xuất phát từ bản năng — thậm chí còn chưa tại rất dũng cảm, rất kiên định. Quan An Tĩnh chỉ nghĩ đơn thuần: trả lời như thế này, có lẽ nam thần hiểu… chăng?

      Nhận thấy độ ấm môi mất dần, nam thần như người vừa choàng tỉnh. Nghiêm Dịch gần đây luôn ôn tồn có lễ ngay tại thời khắc mấu chốt trở nên dũng: đưa tay nâng khuôn mặt đỏ bừng như trứng gà luộc của Quan An Tĩnh, tay còn lại xiết chặt vòng eo thon thả. Nhìn vẻ kinh ngạc cùng thẹn thùng mặt đối phương, não của Nghiêm Dịch càng thấy ngứa. cho Quan An Tĩnh lên tiếng phản đối, nam thần nhanh chóng cúi thấp đầu, chính xác ngậm lấy môi .

      Khác với lần đầu tiên, lần này cả hai đều tỉnh táo, cảm giác khi va chạm xác thịt vô cùng mẫn cảm.

      Bắt đầu từ khóe môi, nụ hôn của Nghiêm Dịch nhanh chóng lan rộng, dịu dàng khắc lại dấu ấn đánh dấu lãnh địa mặt Quan An Tĩnh. thậm chí có thể cảm nhận được thay đổi của lực ngón tay ở phần hông cùng từng vết ấn môi. Bắt theo tiết tấu của nam vương đại nhân, tay chân Quan An Tĩnh dần dần yên tĩnh lại, từ khẩn trường bất ngờ đến chậm chạp học cách đáp trả… tuy lưu loát, tuy thuần thục nhưng cảm giác rất chân . Lúc ngưa ngứa, lúc tê tái — trái tim như nhào lộn giữa trung.

      Ngoài cửa sổ, mùa Đông tươi đẹp năm nay nghênh đón trận tuyết đầu tiên, nhưng lúc này trong phòng lại ấm áp như ngày xuân. Trong lúc vuốt ve vỗ về nhau, thời gian lặng lẽ trôi qua.

      Khi toàn bộ thế giới bình tĩnh trở lại, Quan An Tĩnh cảm thấy buổi trưa hôm nay dường như rất dài, rất dài… Bởi vì tinh thần bền bỉ cùng sức dai siêu mạnh của nam thần nên Quan An Tĩnh lúc này cảm thấy đầu óc mụ mị thiếu dưỡng khí, mất cả nửa ngày mới toát ra được câu hoàn chỉnh: “Em phải về trường…” Lúc này tuyết ngừng rơi, cảnh đêm lặng lẽ buông xuống. tới lúc phải về, tuy rằng cái ôm của nam thần thực rất ấm áp.

      Nghiêm Dịch ôm vào lòng, khoang miệng vẫn còn thoảng lại mùi hương của . Chính lúc đó nghe Quan An Tĩnh muốn , lòng rất tình nguyện — “Trời lạnh như vậy, hãy ở lại … ý là, em có thể tiếp tục ngủ ở nhà .”

      ra ngoài hai ngày rồi, dù chê làm phiền nhưng cũng muốn trở về đổi quần áo. “ cần đâu…” Quan An Tĩnh chui rút trong lòng ngực nam thần, muốn tìm lý do nào thực thích hợp để từ chối khéo, nhưng đến cùng vẫn thành đáp: “Phải về học nữa.”

      “Ngài mai là chủ nhật!” Nghiêm Dịch nhanh chóng đón lời.

      Oách… nam thần phản ứng nhanh quá — “Nhưng, tuần sau là tuần thi cử, em còn nhiều thứ chưa ôn lắm.” Khi mua quần áo, Phạm Di Đình thấy bất thường rồi. Nếu hai đêm liền về ngủ mà chạy thẳng tới trường thi, Phạm Di Đình nhất định phát điên với mất thôi!

      Lần này Nghiêm Dịch phản ứng còn nhanh hơn hồi nãy, bất thình lình ôm lên trước mắt, nhìn vui vẻ : “Vậy hãy ôn tập ở đây . có thể phụ đạo miễn phí cho em!” — cái khác Nghiêm Dịch dám chứ thi cử quá rành!

      Quan An Tĩnh quýnh rồi, phải muốn nam thần phụ đạo nhưng chiếu theo tình huống tại nếu như có Nghiêm Dịch ở bên cạnh, đừng tới những công thức khô khan, ngay cả bìa sách cũng chẳng muốn chạm vào…

      Quan An Tĩnh: “Hay là… cho em về . hai ngày rồi, nếu về, Phạm Di Đình lo lắng cho em đó.”

      Nghiêm Dịch nghe xong, nhìn thất thần, hồi lâu sau mới khe khẽ thở dài: “Được rồi, vậy để chở em về.” xong, lại ôm Quan An Tĩnh vào lòng, xiết chặt. Thân hình gầy yếu mềm mại của dựa hết vào người , cảm giác thỏa mãn ở sinh vật giống đực cứ thế tự nhiên nảy sinh trong lòng Nghiêm Dịch.

      Ài, tiễn em ấy về thôi. Nếu em ấy về chắc… cũng hơi lo năng lực tự kiềm chế của bản thân…

      *********

      Sau khi trở về trường học, cảm xúc của Quan An Tĩnh tăng vọt. Tuy tới tuần lễ thi cử cuối kỳ khiến người ta đau đầu nhưng vẫn tươi cười cả ngày. Thậm chí, còn dễ chuyện hơn cả lúc bình thường. Đến những việc “trời đất khó dung” như xếp hàng mua cơm ở căn tin bị chen ngang, bị chiếm ghế ở thư viện đều khoát tay truy cứu, cuối cùng thành công rước tới trận sói tru heo hú của Phạm Di Đình: đàn bà khi khiến chỉ số thông minh bằng !

      Qua vài ngày nữa, lệnh xin miễn học của Nghiêm Dịch được phê duyệt. Học kỳ này chỉ lên lớp môn tự chọn, bây giờ còn dữ hơn, hoàn toàn cần tới trường nữa.

      Lúc cuối tháng, diễn đàn nghề nghiệp được tổ chức ở thành phố Y. Kỳ Thuật là công ty trẻ phát triển nhanh chóng nên lần đầu được ban tổ chức mời dự. Có thể tham gia diễn đàn chỉ là cơ hội để học tập mà càng là lời khẳng định về việc vận hành của công ty trong hai năm qua với bên ngoài. Hoắc Chính cảm thấy rất vui mừng vì chuyện này nên triệu tập hết những nguyên lão trong công ty dự.

      Bởi vì thành phố Y là thành phố nổi tiếng nhờ ngành du lịch nên lần này cũng kèm luôn việc phải trả công cho các nhân viên cần cù làm việc vì Kỳ Thuật. Vì vậy khi lên danh sách xuất hành, ông chủ lớn Hoắc Chính nghĩ tới Du Hiểu Hạm.

      Tuy Du Hiểu Hạm là thực tập sinh đến công ty chưa được bao lâu, tuy làm ở bộ nhân , chẳng dính líu gì tới bộ phận kỹ thuật quan trọng, nhưng có số việc Hoắc Chính thể phủ nhận được — nếu như ta, chuyện Kỳ Thuật giành được thầu ở bệnh viện thành công hay vẫn rất khó . Tuy kỹ thuật quan trọng nhưng nhân mạch cũng quan trọng kém.

      Nghiêm Dịch nhanh chóng báo chuyện phải chuẩn bị thành phố Y với Quan An Tĩnh, đồng hành còn có Hoắc Chính, Mã Chấn Vũ cùng Du Hiểu Hạm. Quan An Tĩnh hơi bất ngờ với việc hoa hậu Du cùng tham gia so tài cũng dự diễn đàn nghề nghiệp, thế nhưng, nghĩ trái nghĩ phải — tất cả mọi người đều là bạn đồng nghiệp, cùng đến chỗ khác làm việc là chuyện rất bình thường! Huống chi, 100% tin tưởng nhân phẩm của nam thần!

      Ngày Nghiêm Dịch xuất phát lên máy bay thành phố Y, Quan An Tĩnh ngồi vật lộn với Toán nâng cao trong phòng thi lạnh lẽo như băng nên hiển nhiên thể ra sân bay đưa tiễn. Tuy sau đó trong lòng Quan An Tĩnh hơi mất mác nhưng tới tối, khi nhận được điện thoại của Nghiêm Dịch tất cả những cảm xúc trái chiều đều biến mất còn bóng dáng đâu hết.

      Vài ngày sau, lịch trình của hai người cách nhau thiên sơn vạn thủy đều kín. Mỗi ngày Nghiêm Dịch phải cùng với Hoắc Chính tham gia các hội chợ mạng lớn , thảo luận phương hướng phát triển diễn đàn với những diễn đàn khác. Còn Quan An Tĩnh ngâm mình trong núi sách chất cao ngất, làm bài tập, nhai công thức, đánh từng trận từng trận, bận bịu tối mày tối mặt.

      Chỉ khi tới tối, hai người mới có chút ít thời gian chuyện.

      Vì cuộc gọi quý giá này, có mấy lần Quan An Tĩnh ngại trời lạnh mà tới lui trong hành lang, ngốc nghếch cười mình. Còn nam thần ở thành phố Y sao, chẳng hề có bất cứ hứng thú gì với những hoạt động đặc sắc do ủy ban tổ chức mà khi vừa ăn cơm tối xong gấp gáp vào phòng ngồi ngốc cả buổi trời.

      Sau vài ngày quan sát, Mã Chấn Vũ nghiêm túc tổng kết: “Xem ra, hệ điện tử quản lý rất chặt…”

      Hoắc Chính nghe xong sửa lại: “Theo thấy là do Nghiêm Dịch tự giác cao.”

      ********

      tuần nhanh chóng trôi qua.

      Khi Quan An Tĩnh hoàn thành cuộc thi chuyên ngành, thoải mái bước ra phòng thi cảm thấy trải qua tuần đen đối, con đường ở tương lai trừ sáng sủa là sáng chói — sắp nghỉ đông rồi! Quan trọng hơn nữa là, Nghiêm Dịch sắp về!

      Nhưng, tuy Nghiêm Dịch đặt đúng chuyến bay đó về thành phố A nhưng cuối cùng Nghiêm Dịch cũng đặt chân lên chuyến bay đó. Trong bốn người cùng nhau xuất hành với , chỉ có mình Mã Chấn Vũ trở về.

      Sau khi Quan An Tĩnh nhận được tin nhắn phải về muộn từ Nghiêm Dịch, trước tiên là gọi điện thoại đường dài cho . Nhưng sau vài tiếng chuông điện thoại bên kia đầu dây truyền tới giọng của : “A lô, chào bạn.”

      Quan An Tĩnh sửng sốt lát, lập tức giơ điện thoại lên kiểm tra lại số điện thoại, nhưng mãn hình bốn chữ “Sư huynh Nghiêm Dịch”, tuyệt đối gọi sai! Lại cầm điện thoại lên, Quan An Tĩnh đành dùng giọng điệu rất kỳ cục hỏi: “Xin chào… cho hỏi, Nghiêm Dịch có ở đó ?”

      ấy bận, có chuyện gì ?” Đối phương chuyện rất hề khách khí.

      có chuyện gì … hả? Quan An Tĩnh tự hỏi, thực ra cũng có chuyện gì, chỉ muốn nghe giọng của nam thần lát thôi. Thuận tiện nhắn cho biết, thi xong, muốn hỏi khi nào trở về…?

      “A lô?” Người con nọ giục.

      “… Tôi có thể chuyện với Nghiêm Dịch được ?”

      “Bây giờ ấy rất bận, có thời gian nghe điện thoại. Nếu có chuyện tối gọi lại!”

      “Nhưng…” Quan An Tĩnh còn chưa dứt lời đối phương vội vàng cúp máy, “Nè? A lô…”

      Quan An Tĩnh trong lòng thấy rất lạ, mấy hôm trước còn chuyện với nhau vui vẻ mà, còn khi trở về muốn vào nội thành ăn lẩu, sao bây giờ về về. Để Mã Chấn Vũ tới nhắn câu, cũng có ý tứ bám theo người ta hỏi này hỏi nọ nên tình hình tại của Nghiêm Dịch ở thành phố Y ra sao cũng chả biết.

      được, phải nhắn tin cho ấy! Quan An Tĩnh nghĩ như vậy, liền nhắn: xong việc gọi cho em. Nhưng, tới tối, Quan An Tĩnh đợi trái đợi phải cũng chẳng đợi được tin nhắn trả lời của Nghiêm Dịch.

      Quan An Tĩnh có phải Nghiêm Dịch bận tới nỗi có thời gian nhìn điện thoại nên dám gọi lung tung quấy rầy . Nhưng chờ mãi, đầu óc bắt đầu nghĩ ngợi lung tung. Nghĩ có phải xảy ra chuyện ngoài ý muốn, nghĩ có phải mất thoại hay trễ như vậy rồi mà vẫn chưa trả lời, biết có phải xảy ra chuyện gì bất trắc rồi nữa? Quan An Tĩnh rất lo lắng, nghĩ tới nghĩ lui, cân nhắc đắn đo, cuối cùng vẫn gọi cho người duy nhất biết chuyện ở chỗ đó là Mã Chấn Vũ.

      Hỏi ra mới biết, Kỳ Thuật được vài xí nghiệp coi trọng nên có vài công ty cố ý bàn bạc chuyện làm ăn với Kỳ Thuật. tại, có nhà đầu tư rất có thành ý đưa ra điều kiện rất động lòng mong muốn hợp tác với họ. Vì bàn bạc vụ làm ăn này, ông chủ lớn mới tạm thời quyết định cùng Nghiêm Dịch nán lại thành phố Y thêm hai ngày.

      Nghe tin tốt, Quan An Tĩnh lúc này mới lòng. Nhưng nhớ lại cú điện thoại buổi trưa, nhịn được mà suy đoán: “Điện thoại của sư huynh mất rồi hả? Hồi trưa em gọi cho ấy nào đó nhận.”

      “Con ?” Mã Chấn Vũ ở bên kia đầu dây dừng lại lát, sau đó mới lên tiếng: “ biết có phải là Du Hiểu Hạm hay nữa?”

      “Hả? Du Hiểu Hạm cũng ở lại đó sao?” Quan An Tĩnh vốn tưởng rằng chị ta cũng trở về với Mã Chấn Vũ.

      “Phải, Du Hiểu Hạm vẫn còn ở thành phố Y.”

      “Chị ấy… cũng bàn chuyện làm ăn hả?” Chị ta phải là sinh viên khoa Nhân văn hay sao…

      “Ài, phải bàn chuyện làm ăn. Em biết đó thôi, lần này ta rất thảm, hôm trước vừa rơi xuống nước hôm sau phát sốt. Nhiệt độ tới gần 40, phải bệnh viện truyền nước biển. Hoắc Chính thấy tình trạng của ta tốt lắm nên dứt khoát để ta ở lại nuôi bệnh mấy ngày, sau đó trở về chung với họ luôn.” Mã Chấn Vũ .

      “Là như vậy à…” Quan An Tĩnh bắt đầu nhớ lại giọng trong điện thoại — được Mã Chấn Vũ nhắc, bây giờ nghĩ lại, giọng đó hình như có phần giống Du Hiểu Hạm…

    2. vulinh

      vulinh Well-Known Member

      Bài viết:
      20,019
      Được thích:
      24,217
      Chương 32:

      Quan An Tĩnh vẫn chưa nhận được tin tức của Nghiêm Dịch.

      Về tình hình của Nghiêm Dịch ở thành phố Y, Quan An Tĩnh biết được từ chỗ Mã Chấn Vũ. Nghe công ty hai bên bàn bạc rất thuận lợi, bắt đầu ký hợp đồng ; nghe công ty của đối phương rất hài lòng với suy nghĩ của Nghiêm Dịch, hy vọng có thể đảm nhiệm bộ phận tổng thanh tra ; nghe Nghiêm Dịch bận rộn rất nhiều chuyện, mỗi ngày trừ ngủ công tác ; nghe

      Thực ra đối với chuyện của Kỳ Thuật, Quan An Tĩnh biết rất ít. Về chuyện làm ăn buôn bán còn biết ít hơn. Có đôi khi Nghiêm Dịch kể cho vài chuyện trong dự án, cũng lắng nghe chút ít, nhưng thực tế cũng chẳng phí nhiều thời gian để phân tích, suy tư về nó. Dù sao, làm sinh viên, hai chữ “xã hội” gần rất gần, xa rất xa. Lúc này, Quan An Tĩnh thấy mình chẳng giúp gì được cho nam thần. Nhưng ít nhất, có thể trở thành gánh nặng cho .

      Nghiêm Dịch, phóng tay làm chuyện của , em chờ , em ở chỗ này, yên lặng chờ .

      Nhưng, vài ngày sau, Quan An Tĩnh vẫn chưa đợi được tin tức của nam thần mà đợi được Hoắc Chính phong trần mệt mỏi…

      Điện thoại của Mã Chấn Vũ reo lên: “Sư huynh…”

      Quan An Tĩnh còn chưa kịp mở miệng Mã Chấn Vũ biết gọi tới là để làm gì rồi. “Sư muội, em đừng gấp, Nghiêm Dịch sắp về rồi.”

      “Sắp?” Nhanh nhỉ…?

      “Dự án chỗ bọn xảy ra chút vấn đề nên Hoắc Chính gấp rút trở về cứu hỏa. Nghiêm Dịch vẫn còn ở thành phố Y thảo luận với công ty đối phương vài vấn đề chi tiết, chờ sau khi xác định xong xuôi cậu ta có thể về rồi.”

      “Như vậy… Du Hiểu Hạm về chưa?”

      Mã Chấn Vũ hiển nhiên muốn trả lời vấn đề này nhưng nhìn trái nhìn phải cả buổi trời cuối cùng cũng khai ra trong giục giã của Quan An Tĩnh: “Hoắc Chính ta vẫn còn truyền dịch, có lẽ phải chờ về chung với Nghiêm Dịch…” —- Nghiêm Dịch ơi, đừng trách người em này nhé! Tôi chỉ ăn ngay thôi!

      Quan An Tĩnh “à” tiếng, nhanh chóng cúp máy.

      Sau khi cuộc thi kết thúc, bạn trong lớp đều lục đục mua vé xe lửa trở về nhà. Quan An Tĩnh nhìn sân trường ngày càng trống trải, chịu đựng câu hỏi “chừng nào về nhà” của cha mẹ, mình lặng lẽ thủ vững trong trường. muốn cứ về nhà như vậy. Kỳ nghỉ đông dài như thế, ít nhất cũng phải gặp mặt Nghiêm Dịch lần, mặt đối mặt chào tạm biệt với rồi mới .

      ********

      Hai ngày sau Nghiêm Dịch trở về.

      Vừa về tới, ôm đồm đống hợp đồng về văn phòng công ty tăng ca, làm việc suốt ngày đêm. Trong khoảng thời gian đó từng gọi điện cho Quan An Tĩnh, lần Quan An Tĩnh ăn cơm, lần tắm nên nhận được. Chờ khi gọi lại có ai nghe máy…

      Cường độ làm việc nhiều như vậy, dù người sắt cũng chẳng chống cự được bao lâu huống chi người trần mắt thịt như Nghiêm Dịch. Mấy hôm nay Quan An Tĩnh nán lại trường học giặt tất cả quần áo, chăn đệm, cái gì cần giặt đều giặt, cần giặt cũng giặt, giặt hết mọi thứ lần. Giặt xong hết vẫn chưa giết đủ thời gian, lại giúp Phạm Di Đình cùng Châu Châu giặt…

      Chờ đợi, là chuyện dày vò nhất; muốn gặp người đó nhưng lại thể gặp được càng là chuyện tra tấn gần chết.

      Nghiêm Dịch nhanh chóng bị bệnh, giống với Du Hiểu Hạm, lên cơn sốt, 40 độ.

      Khi Quan An Tĩnh nhận được tin nhắn của , lật đọc tạp chí trong thư viện. Chỉ có ba chữ “ bệnh rồi” ngắn ngủn nhưng chẳng biết Nghiêm Dịch mơ màng cần mất bao nhiêu sức lực mới nhắn được. Khi Quan An Tĩnh nhận được tin nhắn bỏ sách về. Khi chạy tới cửa phòng ký túc xá mới nhớ để quên túi ở thư viện, lại đành phải quay trở về.

      Đường đến thành phố vẫn xóc nảy như ngày thường, Quan An Tĩnh lòng nóng như lửa đốt, vốn đường ngắn, hôm nay thoạt nhìn càng xa xôi hơn. chỉ hy vọng bác tài lái xe nhanh hơn chút, nhanh hơn chút nữa! thực rất mong được nhìn thấy nam thần.

      Mua cháo trứng muối thịt nạt Nghiêm Dịch thích ăn nhất, Quan An Tĩnh noi theo trí nhớ cuối cùng mò được đến nhà của nam thần. Vốn mỗi lần thấy Nghiêm Dịch đều khẩn trương, thậm chí hơi sợ, nhưng lần này, chắc hẳn bởi vì quá lo lắng cho Nghiêm Dịch, lo tới nỗi hề cảm thấy khẩn trương nữa.

      “Tính tong —-” Đứng ngoài cửa, Quan An Tĩnh nhấn chuông chút do dự.

      Trong nhà nhanh chóng truyền tới loạt tiếng chân, cửa được mở ra.

      Nhưng mà, khi Quan An Tĩnh nhìn thấy người nọ toàn thân cứng đờ.

      Tại, tại sao lại là chị ta…?

      “Xin chào, em tới thăm Nghiêm Dịch hả? Mau vào .” Người ra mở cửa là Du Hiểu Hạm.

      “Xin… xin chào…” Quan An Tĩnh gần như lên tiếng chào hỏi theo bản năng, suy nghĩ toàn bộ trống . Tại sao lại là chị ta? Tại sao Du Hiểu Hạm lại ở đây?

      “Bốp —-” Du Hiểu Hạm đặt đôi dép lê xuống sàn, giống như nữ chủ nhân tìm dép lê đưa cho khách, “Mang vào , có lẽ vừa size.”

      Lúc này Quan An Tĩnh đứng trước cửa, chỉ cách nhà của Nghiêm Dịch tí xíu… nhưng nhìn đôi dép lê trước mắt, trong lòng chẳng hiểu vì sao lại thấy chút ủy khuất, thậm chí rất muốn khóc — chuyện này là sao…?

      “Đây là cháo trứng muối thịt nạt, còn nóng.” Quan An Tĩnh dường như có ý định muốn vào mà chỉ đưa cháo vừa mua lên.

      vào ngồi chút hả?” Du Hiểu Hạm hỏi thăm.

      “Tôi…”

      Chính ngay lúc này, khi Quan An Tĩnh chần chờ, cửa phòng thình lình bị mở, Quan An Tĩnh vẫn chưa chuẩn bị tâm lý, nam vương đại nhân mặc đồ ngủ cứ vậy bước ra.

      liếc mắt nhìn người đứng trước cửa, khuôn mặt nhắn bị gió thổi lạnh tái, mở to cặp mắt xinh xắn đứng nhìn từ xa, hốc mắt hơi ửng hồng.

      Nghiêm Dịch lập tức biết — tiêu rồi! Nhưng vẻ ngoài vẫn trấn định như thường.

      Mặc đồ ngủ rộng thùng thình, Nghiêm Dịch mặt mày tái nhợt bước tới, ánh mắt lướt qua Du Hiểu Hạm, nhìn thẳng vào ai đó đứng ngơ ngác ngoài cửa, bình tĩnh : “Mau vào , còn đứng đó làm gì?”

      Hai chân của Quan An Tĩnh như cục chì, lúc này, cho dù cố gắng thế nào cũng động đậy được.

      “Ngoài trời rất lạnh, mau vào !” Nghiêm Dịch thấy cả buổi trời vẫn chưa động đậy, dứt khoát tới dìu . Vừa vừa : “Khách tới thăm , em còn mau vào rót cho người ta ly nước. như vậy rồi, còn đứng ngoài cửa làm gì nữa?”

      Giọng của Nghiêm Dịch nhìn như trách cứ nhưng Quan An Tĩnh vẫn hiểu ngay ý nghĩa của câu đó. Lúc này hơi nghi hoặc quay đầu lại, muốn nhìn vẻ mặt lúc này của nam thần.

      nhọc.” Du Hiểu Hạm cũng chẳng phải kẻ ngu, tình huống này, tự nhiên hết sức khó xử, nhất là vài phút trước vẫn còn đứng trong phòng bếp làm ra vẻ nữ chủ nhân gọt trái cây cho Nghiêm Dịch, “Em khát.”

      Nghiêm Dịch quay đầu lại, nhìn Du Hiểu Hạm, lập tức lễ độ mỉm cười: “Đừng khách sáo như thế, qua cửa là khách. Em mua nhiều đồ như vậy, nếu ngay cả ly nước cũng chịu uống, sao chịu nhận chứ?”

      Sắc mặt của Du Hiểu Hạm bắt đầu khó coi, nhưng vẫn gắng sức giữ lại dáng cười bình tĩnh trước sau như : “Em tự rót được rồi, cần khách sáo.”

      Quan An Tĩnh bởi vì câu đó của Nghiêm Dịch mà vui vẻ hơn bao nhiêu, trái lại, còn nỗ lực thử thoát khỏi bàn tay nắm chặt của Nghiêm Dịch. Nhưng Nghiêm Dịch thực nắm quá chặt, thử mấy lần mà vẫn thành công.

      cần, cần.” Nghiêm Dịch ngay, bỗng quay đầu lại, nhìn Quan An Tĩnh cau mày : “An Tĩnh, mau rót nước cho người ta. Để khách tự làm còn ra thể thống gì nữa?”

      Nét mặt của Du Hiểu Hạm hoàn toàn sụp đổ…

      Quan An Tĩnh cam tâm tình nguyện vào nhà bếp rót nước, Du Hiểu Hạm khiên cưỡng uống hớp, ngờ Nghiêm Dịch còn chưa chịu bỏ qua. Hoa hậu Du thấy ở ngay trước mặt lại thoải mái nắm tay Quan An Tĩnh, mười ngón tay đan xen vào nhau, thân mật quấn quít lấy nhau.

      “Vẫn chưa chính thức giới thiệu nhỉ.” Nghiêm Dịch hình như sớm muốn làm như vậy rồi, bình tĩnh với Du Hiểu Hạm: “Đây là Quan An Tĩnh, bạn của tôi, học hệ điện tử ở trường chúng ta đó.”

      vừa dứt lời, hai người con trong phòng đều lập tức sững sờ.

      Nghiêm Dịch tiếp tục: “Đây là Du Hiểu Hạm, là đàn chị lớn hơn em năm, bây giờ thực tập ở công ty bọn .”

      Trong đầu Quan An Tĩnh ngoặc vòng mới đột ngột nhận ra — nam thần xác nhận thân phận của trước mặt Du Hiểu Hạm… “Đàn chị, chào chị…” Được rồi, thừa nhận, tình cảnh này thiệt là sung sướng quá thôi.

      “Mấy em từng tham gia thi đấu lễ nghi, có lẽ gặp qua rồi nhỉ?”

      “Phải… gặp qua, gặp qua rồi…” Du Hiểu Hạm cũng tiến vào hình thức phản xạ có điều kiện.

      “Như vậy sau này mọi người đều là bạn bè, đến lúc công ty có liên hoan hay mấy trường hợp đại loại như vậy, nhớ phải giúp tôi chiếu cố em ấy nhé.”

      Hiển nhiên Nghiêm Dịch muốn người ta thay thế chăm sóc Quan An Tĩnh, nhưng Du Hiểu Hạm cứ bám riết, từng hành động của ta với đến mức khiến thể nào làm ngơ cho qua. Nhất là chuyến công tác lần này, Du Hiểu Hạm bị bệnh, với tư cách là bạn bè cùng bạn đồng nghiệp, xuất phát từ đạo nghĩa nên giúp đỡ chút. Nhưng, Nghiêm Dịch nhanh chóng phát , trợ giúp đó trong mắt Du Hiểu Hạm nhanh chóng được giải nghĩa thành ý nghĩa khác.

      Đổi ngược lại là hồi trước Nghiêm Dịch phiền não về chuyện này, trước giờ luôn có thói quen xử lý lạnh. Nhưng bây giờ có Nghiêm Dịch, mọi chuyện khác. Nghiêm Dịch hy vọng bị người khác hiểu lầm, càng hy vọng Quan An Tĩnh hiểu lầm .

      “Dĩ nhiên, dĩ nhiên… tất cả đều là bạn…” Du Hiểu Hàm xong lập tức cúi đầu tìm túi xách, bên vừa thu thập vài thứ, bên cáo biệt với Nghiêm Dịch: “Em ra ngoài lâu rồi, phải về nhà. Nghiêm Dịch, hy vọng sớm ngày bình phục. Em, em quấy rầy nữa. Gặp lại!”

      Nghiêm Dịch mỉm cười phất tay: “Cám ơn trái cây của , có rãnh tới nhà ngồi chơi.”

      Hoa hậu Du cứ thế mà rời . Quan An Tĩnh nhìn bóng lưng chạy trối chết của ta, nhất thời biết bản thân có cảm nhận gì nữa. Điều duy nhất đó là: muốn làm bạn của Nghiêm Dịch, những như Du Hiểu Hạm, có lẽ sau này xuất ngày càng nhiều… thậm chí đẹp hơn chị ta, ưu tú hơn chị ta…

      Mình chuẩn bị tốt để nghênh chiến chưa?

      Nghiêm Dịch ở bên cạnh chờ cả buổi vẫn thấy Quan An Tĩnh đờ đẫn nhìn cửa, nghĩ vẫn giận, tâm trạng lập tức đỡ hơn.

      Nam thần cúi người, đưa mắt đối mắt với , nhéo nhéo cái mũi của , “Sao vậy? Còn giận hả?”

      Quan An Tĩnh: “… Ai giận chứ?”

      “Bạn của chứ ai.” Nét cười dưới đáy mắt Nghiêm Dịch càng — dáng vẻ khi ghen của thực quá đáng .

      Quan An Tĩnh đẩy , hơi mất tự nhiên : “Ai là bạn của chứ…”

    3. vulinh

      vulinh Well-Known Member

      Bài viết:
      20,019
      Được thích:
      24,217
      Chương 33:

      “Ai là bạn chứ…”

      Nghiêm Dịch khẽ giọng cười, cố ý dùng giọng mũi hỏi: “Vậy em cho rằng là ai?”

      Quan An Tĩnh trả lời mà bản năng lui về sau bước giữ khoảng cách với Nghiêm Dịch. Nhớ lại dáng vẻ “nữ chủ nhân” quen cửa quen nẻo mới nãy của Du Hiểu Hạm, lòng hoảng loạn… bây giờ, đến cả nụ cười mê muội chúng sinh cũng chữa lành giúp .

      như Quan An Tĩnh là người tuyệt đối hề khó chịu với loại con trai chất đầy quần áo ra cả tuần chưa giặt, hay hề tặng quà cho , hoặc chỉ mời đến căn tin ăn cơm — mà khó chịu với tình huống tại. Tuy Nghiêm Dịch kịp thời tỏ thái độ nhưng đến người chậm nghĩ như Quan An Tĩnh cũng cảm thấy mùi vị gọi là “phản bội”…

      Nghiêm Dịch ở đối diện thấy hốc mắt Quan An Tĩnh từ từ ửng đỏ, nụ cười mặt lập tức tắt ngủm.

      “Sao vậy?” Giờ mới nhận thấy từ đầu chí cuối Quan An Tĩnh hề nhìn tới mình, Nghiêm Dịch bỗng thấy lo lắng, vẻ ung dung bình tĩnh khi đối mặt với Du Hiểu Hạm hồi nãy lập tức mất hẳn, lúc này mới nhớ cần phải giải thích với , “ biết ta tới nhà! Trước đó chuyện gì với ta nhưng lại thình thình xuất nhấn chuông cửa. Mọi người đều là đồng nghiệp, chỉ đành cho ta vào nhà. Ai ngờ ta lại nấu cháo còn gọt trái cây nữa…”

      —- “Ồ, Du Hiểu Hạm còn nấu cháo nữa…” Quan An Tĩnh mẫn cảm hơn bao giờ hết. Trong lòng ê ẩm: Du Hiểu Hạm thực rất có lòng, còn chỉ mua chén cháo đáng xu nào.

      Bên này nghĩ ngợi, bên kia giọng của Nghiêm Dịch bỗng cao hơn: “ húp! hề húp ngụm nào cả! có cháo trứng muối thịt nạc của bạn , đâu cần húp cháo của ta làm gì?!”

      Nam thần vội vã phủi sạch quan hệ, càng càng kích động, Quan An Tĩnh bị nắm chặt buông nên tay thấy hơi đau. Lúc này Nghiêm Dịch chỉ mặc áo ngủ mỏng, tuy trong phòng mở máy điều hòa nhưng nam thần sốt cao dĩ nhiên rất yếu ớt. Lúc chuyện, Quan An Tĩnh để ý thấy mặt trắng nhách cùng bờ môi tái .

      Mình… có phải keo kiệt quá rồi …? Nam thần giữa bọn họ có gì, còn cho mình danh phận trước mặt Du Hiểu Hạm. Mình như vậy, hình như có chút cố tình gây

      Quan An Tĩnh vừa “đề tỉnh” vừa đưa mắt nhìn chén cháo trứng muối thịt nạt bị Du Hiểu Hạm vứt đại bàn khách. Cháo vốn nóng hổi trở nên nguội lạnh, bước chân của Quan An Tĩnh vô thức bước về hướng đó.

      vừa cử động, Nghiêm Dịch cho rằng dù nhiều như thế rồi mà vẫn muốn , đầu óc vốn mơ hồ càng choáng váng hơn.

      Nghiêm Dịch nhào tới, dùng chút sức lực cuối cùng kéo vào ngực: “Là đúng, nghe giải thích! Em đừng mà!”

      Cả người nóng hổi như bếp lửa. Quan An Tĩnh chỉ mới ỷ vào người mà thân thể nóng bừng: “Em… phải em muốn , buông em ra trước …”

      …?” Nghe Quan An Tĩnh chịu chuyện với mình, giọng vẫn dịu dàng như trước, Nghiêm Dịch bán tin bán nghi thả lỏng cái ôm: “ buông em ra… em thực chứ?”

      “Thực .” Quan An Tĩnh lúc này vô cùng xoắn xuýt, bên lo lắng tình trạng sức khỏe của Nghiêm Dịch, bên xấu hổ vì tình cảnh giờ, đỏ mặt giải thích: “Em chỉ muốn lấy cháo hâm nóng lại cho ăn, sốt cao như vậy, mau về phòng nằm nghỉ .”

      Nghe Quan An Tĩnh thế, Nghiêm Dịch cuối cùng cũng thở phào nhõm. giây sau, cả người như trái bóng khí bị đâm thủng, thoáng cái xụi lơ, khó khăn lắm mới trọng tải sức nặng lên người Quan An Tĩnh. Lúc này nam thần mới thấy: đầu… đau như ngàn cân chì đè lên.

      Nghiêm Dịch dựa người Quan An Tĩnh, lề mề cả buổi mới ngoan ngoãn nghe lời lên giường đắp chăn. Quan An Tĩnh lẹ tay hâm nóng cháo, khi trở lại phòng nam thần chút sức lực vẫn nhìn với biểu cảm cún con, cả tay chân cũng cử động nổi… Dĩ nhiên kỹ thuật chẳng chút cân nặng này chỉ có Quan An Tĩnh thực thà mới trúng chiêu thôi. Nhìn thấy Nghiêm Dịch khó chịu như vậy, thực múc từng muỗng từng muỗng, tận tâm tận sức bắt đầu đút ăn.

      Khi húp được phân nửa chén cháo, Nghiêm Dịch bỗng cúi đầu hỏi câu: “Sau đó… sao tìm ?”

      “Hả?” Quan An Tĩnh bị hỏi câu đầu đuổi như vậy nên hiểu. Vòng vo hồi mới biết nam thần hỏi là trong thời gian trễ hẹn trở về sao chịu liên lạc với . “Em có gọi điện, cũng gửi tin nhắn cho …” ràng có liên lạc mà, nhưng lại thèm trả lời…

      Nghiêm Dịch ngước đầu nghi ngờ nhìn : “Khi nào?” Ai đó ở thành phố Y từng mong ngóng tin nhắn hay cuộc gọi của Quan An Tĩnh, muốn biết chút cảm giác được người khác quan tâm, được người khác nhung nhớ chút xíu. Nhưng mấy ngày liền, Quan An Tĩnh ở bên này chẳng hề có chút động tĩnh nào… vốn bận bịu đến sức đầu mẻ trán, còn ngày qua ngày cảm thấy mất mác, tính trẻ con sâu trong lòng bùng nổ.

      Lúc đó, Nghiêm Dịch hờn dỗi nghĩ rằng: làm bạn phải rặn hỏi vị trí của mới phải, nhưng sao người bạn này lại yên tâm với như thế chứ…?

      Vì vậy, ban ngày bận việc, ban đêm giận dỗi, lại có ai đó cố tình cản trở nên trực tiếp khiến hai người mất liên lạc suốt hai ngày.

      Quan An Tĩnh thấy rất ủy khuất, ràng có liên lạc với Nghiêm Dịch, thậm chí còn dày mặt tìm Mã Chấn Vũ nghe ngóng tin tức. Những chuyện đó hồi trước vốn thể nào xảy ra, bây giờ vì nam thần, đều thử hết. “Em có gửi tin nhắn, nhắn rãnh gọi lại cho em, nhưng hôm đó đợi tới khuya cũng gọi lại…”

      nhận được tin nhắn! Nếu nhận được, sao có thể gọi lại chứ?!” Nhìn cúi đầu giọng ủy khuất, Nghiêm Dịch bỗng nhiên thấy mình thối tha. Cho dù em ấy gọi cho mình… mình chủ động gọi bộ chết hả?!

      Lúc này Quan An Tĩnh cũng che dấu lòng mình nữa, nhìn Nghiêm Dịch tiếp: “Lúc thi xong, bạn bè trong trường hết, em mình ở lại ký túc xá, tuy đồ đạc thu dọn xong cả, ba mẹ cũng hối thúc em về, nhưng em vẫn chịu mua vé xe, là vì muốn…”

      “Muốn cái gì?”

      Hai má Quan An Tĩnh đỏ hồng: “Vì muốn… chờ về.”

      Lúc này Nghiêm Dịch có phán đoán mơ hồ về chuyện tin nhắn, nhưng khi nghe Quan An Tỉnh đỏ mặt luôn chờ trở về chút khó chịu trong lòng thoáng cái mất hết. vịn giường, cố sức ngồi dậy, giành lấy chén cháo trong tay Quan An Tĩnh rồi đặt lên kệ tủ đầu giường, sau đó nhàng ôm vào lòng: “Ài —” thở dài, : “Là đúng. Lẽ ra phải chủ động liên lạc với em, sau này như thế nữa, sau này mặc kệ ở đâu, nhất định mỗi ngày đều gọi cho em, có được ?”

      Quan An Tĩnh ỷ vào cơ thể nóng hổi của nam thần, cảm thấy an tâm hơn bao giờ hết, nhắm mắt lại, gật đầu. Nghiêm Dịch vừa muốn khen nhưng ngờ cái ngốc này lại thình lình mở miệng : “Nếu bận quá… cần mỗi ngày mỗi gọi…”

      Nam thần suýt nữa hộc máu chết. Ài — sau ngốc này lại hiểu phong tình đến như vậy chứ?! “ được! Mỗi ngày đều phải gọi!”

      “Ừ —” Bộ sai gì à? Gọi gọi, làm gì dữ vậy…

      Nghiêm Dịch: “Còn nữa.”

      Quan An Tĩnh: “… Còn gì nữa?”

      Nghiêm Dịch hắng giọng, trịnh trọng : “Sau này nếu có con tới nhà, nhất định báo cáo với bạn trước để chuẩn bị, tuyệt đối xảy ra tình huống như ngày hôm nay nữa.”

      Nghe Nghiêm Dịch thế, lòng Quan An Tĩnh càng ngọt… thực ra thấy ngọt ngào khi Nghiêm Dịch như trẻ con phàn nàn hỏi sao chịu liên lạc với .

      Quan An Tĩnh thẹn thùng: “Ừ…”

      “Bây giờ chịu thừa nhận rồi hả?” Nghiêm Dịch kéo dài giọng, tuy cơ thể vẫn thấy khỏe nhưng nụ cười lại tự chủ mà trở nên tươi tắn hơn.

      Thừa nhận…? Quan An Tĩnh lại bắt kịp tiết tấu của nam thần: “Thừa nhận gì?”

      Nghiêm Dịch nhìn dáng vẻ mơ hồ của , kiềm nỗi mà cúi xuống hôn lên trán , bổ sung: “Giờ cuối cùng cũng chịu thừa nhận là bạn của .”

      Oạch… Quan An Tĩnh chỉ cảm thấy chỗ Nghiêm Dịch hôn lên nóng rần.

      Nam thần, nụ cười của có thể đừng mê người như vậy được … ánh mắt có thể đừng luôn xẹt điện như vậy được …?

      Vì che dấu hành vi hoa si của mình, Quan An Tĩnh luống cuống tay chân lấy chén cháo kệ tủ đầu giường, muốn làm như thế để phân tán chú ý của bản thân. ngờ trong lúc bối rối làm rơi đồng hồ báo thức cùng kệ lịch để bàn… gấp chết người rồi… sao khi khẩn trương tay chân luôn vụng về như thế này?!

      Nghiêm Dịch ở đối diện nhìn Quan An Tĩnh tự dập lửa, bị chọc cười “ha hả” ngừng, dường như bệnh của cũng vì tồn tại của mà đỡ hơn phân nửa.

      *********

      Vốn tưởng rằng chuyện của Du Hiểu Hạm cứ như vậy mà êm để uổng ai đó phí công sức giải quyết, ngờ hôm sau Nghiêm Khả Khiết lại hung hăng tìm tới cửa. Nghiêm Dịch rất ít khi nhìn thấy dáng vẻ đáng sợ thế này của nên tranh thủ hỏi xảy ra chuyện gì.

      “Tiểu Dịch, cháu làm gì thiên kim của viện trưởng Du rồi?”

      “Làm gì là làm gì?” Nghiêm Dịch nghĩ ra, trừ vì tình bạn nên giúp đỡ ta lúc ở thành phố Y đến nửa đầu ngón tay của ta cũng chưa từng chạm qua.

      Hôm nay Nghiêm Khả Khiết trực ban, vừa ra khỏi bệnh viện giết thẳng vào nhà Nghiêm Dịch, đến nhà mình cũng chưa vào. Bây giờ nhìn vẻ mặt “cháu rất vô tội” của cháu trai, bắt đầu kể lại đầu đuôi chuyện trong bệnh viện cho biết.

      Du Hiểu Hạm tìm Nghiêm Khả Khiết cáo trạng, có cái quyền lợi đó. thực tế, chỉ là nhân vật râu ria luôn chạy quanh giới hạn của Nghiêm Dịch, nếu như có tin đồn forum trường F, với Nghiêm Dịch thậm chí còn chả là bạn. Khi Nghiêm Khả Khiết trực ban ở bệnh viện “ngẫu nhiên” phát Du Hiểu Hạm núp trong phòng nghỉ cầm điện thoại khóc. Trong phòng, Du Hiểu Hạm khóc như hoa lê hớt mưa, Nghiêm Khả Khiết đứng ở cửa ra vào tiến thoái lưỡng nan, lại còn “vừa lúc” nghe được tên thằng cháu trai Nghiêm Dịch của mình. Du Hiểu Hạm thích Nghiêm Dịch, người từng trải như Nghiêm Khả Khiết thấy rất . ngờ chưa được bao lâu, Nghiêm Dịch khiến thiên kim của viện trưởng Du đau lòng đến như vậy rồi…

      Nghiêm Dịch vốn tưởng chuyện nghiêm trọng lắm, giờ nghe Nghiêm Khả Khiết như thế lòng thấy yên tâm. “, cháu thấy chuyện này phải do cháu làm gì mà bởi vì cháu hề làm gì hết…”

      “Úi! vậy là ý gì?”

      Nghiêm Dịch chợt cười: “Có chuyện quên với , con đương.”

      Giờ Nghiêm Khả Khiết cuối cùng cũng hiểu, mừng rỡ nhảy phắng khỏi ghế sô pha, vỗ vai Nghiêm Dịch : “Thằng nhóc này được lắm nhé!! Cuối cùng cũng cướp được An Tĩnh vào tay?!’

      Nghiêm Dịch thẹn thùng gãi gãi đầu, tuy trả lời khẳng định nhưng vẻ mặt đủ trở thành câu trả lời.

      Hồi trước, Nghiêm Khả Khiết vẫn luôn cho rằng: người quá ưu tú, bình thường chỉ có hai kết cuộc: cầu quá cao, thấy ai cũng chẳng tốt, cuối cùng độc cầu thọt, sống độc suốt quãng đời còn lại; cầu cao, cảm thấy ai cũng được, cuối cùng trở thành dạng đàn ông cặn bã, ai cũng muốn đập.

      May mà Nghiêm Dịch thuộc trong hai loại đó.

      Tiểu kịch trường: I will nerver change, no matter how you change

      Chuyện kể rằng vào ngày nào đó tháng nào đó năm nào đó, Nghiêm Dịch cùng Quan An Tĩnh ngồi trong phòng tự học.

      Quan muội lấy bài tập Vật lý cao cấp ra làm, gần đây khi học thường rất nhập tâm nên hoàn toàn quên mất ai đó rất ghét bị ngó lơ ở bên cạnh. Vì vậy nam vương đại nhân có lòng làm loạn muốn chọc ghẹo .

      Quan An Tĩnh: gì vậy?

      Nghiêm Dịch (đưa tới tờ giấy): tự em xem.

      Quan An Tĩnh mở tờ giấy ra, lớn tiếng đọc chậm: I will nerver change, no matter how you change. (Tôi bao giờ thay thổi, dù người có thay đổi chăng nữa)

      Nghiêm Dịch thẹn thùng quay mặt chỗ khác.

      Cái này có gì xấu hổ đâu chứ? Quan An Tĩnh thấy lạ, sau đó bình tĩnh phiên dịch: dòng diện thay đổi theo chiều biến thiên của điện áp.

      Móa!! Thần phiên dịch luôn rồi !!!

      Nghiêm Dịch trào máu cầu cứu: tác giả ơi, dạo gần đây tôi khó sống quá ! !!! HELP HELP HELP, dạy tôi cách đương với nữ sinh ngành điện máy với!!

    4. vulinh

      vulinh Well-Known Member

      Bài viết:
      20,019
      Được thích:
      24,217
      Chương 34:

      Mùa đông chính thức tới, ở ký túc xá trường F, người lưu lại cuối cùng là bạn học Quan An Tĩnh cũng danh chính ngôn thuận “bị mời” ra khỏi phòng trọ nữ. Vốn kỳ nghỉ đông tháng là điều may mắn, có biết bao nhiêu người cầu mà được. Nhưng lúc này với đôi tình nhân Nghiêm Dịch cùng Quan An Tĩnh lại dằn vặt khác người…

      Ài, tận tháng thể gặp mặt.

      Nghiêm Dịch vì vậy mà mất hồn mất vía, hết lần này tới lần khác mấy tay bạn xấu trong Kỳ Thuật còn nhảy ra bỏ đá xuống giếng —-

      Cung Húc: “ tháng trời, dài dài, ngắn ngắn nhé!”

      Cơ hội thế này, sao Mã Chấn Vũ trổ tài chứ: “Đúng vậy! Nghiêm Dịch, cậu có biết trong tháng có thể xảy ra bao nhiêu là chuyện ? chừng hệ điện tử về quê, gặp lại trúc mã, thay lòng đổi dạ là chuyện chỉ trong 1 phút chóng vánh, cậu đừng để người ta nửa đường chắn ngang nhé.”

      bậy.” Hoắc Chính nghe xong ngồi tại chỗ chậm rãi phản bác. Nghiêm Dịch bị đâm thọt cả buổi trời, thấy cuối cùng cũng có người câu công đạo, lập tức cảm kích tràn lan, ai ngờ BOSS lại đổi giọng — “Trường hợp đó gọi là tình cũ quay về, ai chắn ngang ai cũng chưa biết.”

      Nghiêm Dịch: được rồi, coi như suy nghĩ nhiều! !

      Nhưng nháo nháo, sau đó Nghiêm Dịch ngẫm lại, thấy bọn họ phải có đạo lý. Xã hội này nhiều cám dỗ như vậy mà Quan An Tĩnh lại ngây thơ dễ bị lừa gạt… rời khỏi mình, lo biết có xảy ra chuyện gì nữa, quả nhiên giữ dính bên người là quan trọng nhất.

      Nhưng Quan An Tĩnh chỉ ở lại thành phố A vài ngày, sức quyến rũ vô địch của nam vương Nghiêm cuối cùng cũng thể vượt qua thúc giục của cha mẹ Quan. Khi nam thần cầm bao lớn bao bất đắc dĩ tiễn Quan An Tĩnh ra xe lửa, trạng thái tinh thần cứ căng thẳng như bộ đội dẫn tù nhân ra pháp trường xử quyết vậy…

      “Hay là với ba mẹ em… em tìm được đơn vị thực tập ở này?” Dù tới thời khắc cuối cùng, Nghiêm Dịch vẫn còn vắt hết đầu óc để kéo dài thời gian — tốt nhất là ở thêm vài ngày nữa! , dứt khoát ở lại đây luôn!

      Quan An Tĩnh sao lại muốn ở gần nam thần chứ, nhưng lý do thực tập chẳng hề thuyết phục chút nào… nghỉ hè năm ngoái vừa thực tập trong công ty điện tử, mà đơn vị đó là do ba nhờ quan hệ tìm giúp. Hồi mới nghỉ đông kỳ này, công ty đó tới tìm, Quan An Tĩnh muốn về nhà sớm nên đành phải tắc trách muốn thực tập. Nếu bây giờ ngược tìm được đơn vị thực tập ở thành phố A chẳng khác nào làm mất mặt mũi của ba .

      “Thực ra… cũng chỉ vài ngày thôi.” Quan An Tĩnh cố gắng nặn ra nụ cười, an ủi Nghiêm Dịch: “Hết năm em về, nhanh lắm!”

      Nhanh mới lạ… giờ này cách tết còn lâu lắm. Nghiêm Dịch buồn bực nghĩ, tình nguyện : “… khi đó lúc mua vé xe nhớ báo cho biết, hôm đó tới đón em.”

      “Ừm, lời định!” Quan An Tĩnh vui vẻ , sau đó hỏi ngược: “Vậy ăn tết ở đâu? Phải qua Mỹ hả?” Ba mẹ Nghiêm Dịch đều làm việc ở Mỹ, nam thần cũng thường nhắc tới bọn họ. Nhưng năm mới lịch là ngày lễ quan trọng nhất của người Trung Quốc, ra sao cả nhà cũng phải đoàn tụ.

      Nghiêm Dịch vừa lấy hành lý ra kiểm ra thêm lần nữa, vừa hời hợt trả lời: “Năm nay . Lần này họ về nước ăn tết.” Nghiêm Dịch xong lại suy nghĩ, rồi chợt ngước mắt nhìn Quan An Tĩnh, thăm dò: “Sao hả? Em muốn trở lại đây sớm để gặp họ?”

      Quan An Tĩnh vác ba lô lưng, đồ đạc rất nặng, thêm câu đó của Nghiêm Dịch khiến sợ suýt nữa ngã bẹp ra đất.

      “Đâu, đâu có….” đâu có ý đó !?

      Nam thần nhìn dáng vẻ khẩn trương của thấy thú vị, nhịn nỗi mà ghẹo tiếp: “Gặp mặt sớm cũng tốt, nếu em có ý đó, chờ họ trở lại sắp xếp cho.”

      Quan An Tĩnh quả nhiên trúng chiêu, lắc đầu như lật đật: “Đừng! Em thực có suy nghĩ đó!” , vậy, chứ! Ngắm nam thần thôi cũng đủ khiến khẩn trương, giờ còn muốn tay trong tay đến bồi dưỡng tình cảm với gia trưởng nhà nam thần, vậy chẳng phải muốn ép mắc bệnh tim sao!

      “Sợ gì chứ.” Nghiêm Dịch xách hành lí dắt đến cổng xoát vé: “Con dâu xấu mấy cũng phải gặp mẹ chồng.”

      Mặt Quan An Tĩnh “bùng” tí bừng đỏ, bước chân chậm lại.

      Nghiêm Dịch tới trước vài bước, chợt thấy người bên cạnh mất tiêu, quay lại. “Sao vậy? Sao mặt đỏ thế này? nhiều nên mệt rồi hả?”

      sao…” Hành lí nặng có vác, đâu tới lượt mệt.

      “Vậy tại sao yên lạnh lại dừng bất chợt?”

      Quan An Tĩnh bị hỏi á khẩu, thầm nghĩ nam thần ngày thường thông minh như vậy, sao lúc này lại đoán được tâm tư của chứ. Câu nọ, sao dám lặp lại chứ… Ài, coi như — “ có gì cả… thôi.”

      Lúc này Nghiêm Dịch mới thông suốt, khẽ nắm tay Quan An Tĩnh, vừa vừa : “À… phải gặp ba mẹ chồng nên khẩn trương chứ gì?”

      Giọng điệu của nam thần vừa đắc ý vừa lưu manh, làm hại Quan An Tĩnh mắc cỡ nhéo tay , khẽ giọng phản bác: “Đâu có!”

      “Tới lúc đó biết có hay liền.”

      Nghe xong câu đó, Quan An Tĩnh lập tức trở nên khẩn trương: “ muốn, muốn! Em đâu có muốn gặp họ, chỉ hỏi thế thôi, đừng nghĩ nhiều quá.”

      Cuối cùng Nghiêm Dịch cũng cười rộ, như đứa trẻ vừa làm trò phá hoại thành công: “ giỡn thôi, xem em gấp chưa kìa. Nhưng tố chất tâm lý của em như vậy cần phải tăng cường, chẳng lẽ muốn cả đời gặp mặt hả?”

      Quan An Tĩnh yên lòng, sợ hãi nhìn Nghiêm Dịch : “Việc đó… sau này hẵng …”

      **************

      Sau khi về tới nhà, ba mẹ lâu ngày gặp mặt con nên dĩ nhiên phải ân cần hỏi thăm trận, lại còn chuẩn bị đủ thức ăn ngon phục vụ. Nhưng cũng may, về chuyện vì sao Quan An Tĩnh về muộn, mẹ Quan chỉ hỏi vài câu đơn giản rồi qua, truy đuổi tới cùng. Quan An Tĩnh sợ chuyện đương bị lộ, thực ra đường về lo lắng về chuyện này rất nhiều, tại cuối cũng có thể thở phào.

      Do ở khác thành phố nên Nghiêm Dịch với Quan An Tĩnh chỉ có thể liên lạc với nhau qua điện thoại. Nam thần thực nghiêm túc dùng thực tế để thể lời hứa của mình — “Sau này bất kể chúng ta đâu, nhất định mỗi ngày đều phải gọi cho nhau nhé.” Cho nên sau khi Quan An Tĩnh về nhà lâu, mỗi khi trời tối gọi cho nhau là luật bất thành văn giữa hai người.

      Có điều gọi đường dài rất đắc, chưa được mấy ngày, khi Nghiêm Dịch gọi dãy số quen thuộc nhận được câu trả lời: xin lỗi, số máy quý khách vừa gọi…

      Nghiêm Dịch hai lời lên mạng nạp tiền cho , nạp lần hơn 100 tệ! Vốn dự tính ban đầu của là dễ liên lạc, ngờ hành động của lại lọt vào kháng nghị trẻ con của Quan An Tĩnh — trước đó cũng có lần rồi! Cho dù thủ thỉ với nam thần nhưng đâu cớ gì bắt phải thanh toán tiền chứ! Quá thích hợp rồi!

      Nghiêm Dịch nghe xong kháng nghị chẳng mang tính lo-gic của Quan An Tĩnh, cảm thấy vừa bực mình vừa muốn cười, bạn của người khác đều đòi bạn trai mua túi xách hàng hiệu hay đại loại. Còn trái lại, chỉ nạp tiền vào điện thoại của thôi mà gửi tin nhắn trả lời dọa dẫm! chỉ muốn mỗi ngày được nghe giọng của thôi mà…?

      Chớp mắt sắp tới tết lịch, Quan An Tĩnh cũng từ từ bận rộn.

      Thân thích trong nhà Quan An Tĩnh nhiều, thế hệ trước đều mất, ba lại là con trai độc, chỉ có vài người cậu bên nhà mẹ. Cho nên khi đãi tiệc mừng năm mới, nhà nào cũng náo nhiệt, còn nhà chỉ ngồi quanh ăn cơm tất niên với nhà cậu. Mẹ Quan đứng ra lãnh tránh nhiệm nấu bếp nên trước lúc tết lịch Quan An Tĩnh phải theo bà đặt đồ dùng ngày tết, ra chợ mua thức ăn, cuộc sống rất phong phú.

      Cùng lúc đó, Nghiêm Dịch ở thành phố A từ từ nhàn rỗi. Gần cuối năm, các công ty lớn đều lần lượt nối nhau nghỉ lễ, công việc ở Kỳ Thuật cũng vì vậy ít hơn rất nhiều. Lúc rãnh, thường xuyên nhớ tới ai đó ở thành phố B xa xôi. Từ sau khi bắt đầu hẹn hò, Nghiêm Dịch ngày càng cảm thấy, chỉ xem hình chụp màn desktop thôi dường như đủ…

      Nghiêm Dịch: làm gì vậy?

      biết mình dùng cái cách mở đầu rất tốt này bao nhiêu lần rồi. Nhưng, dạo gần đây Nghiêm Dịch chú ý thấy Quan An Tĩnh vốn trả lời rất nhanh bắt đầu có xu thế chậm dần. Có đôi khi buổi sáng nhắn tin, mãi tới xế chiều mới trả lời, thực muốn tra tấn Nghiêm Dịch ấm ức thành bệnh nhân, hại thỉnh thoảng móc điện thoại ra xem có phải hỏng rồi hay nữa!

      Hôm mừng năm mới rất náo nhiệt. Tuy hương vị ngày tết trong thành phố ngày càng giảm dần nhưng ít nhiều gì vẫn có thể cảm nhận được đôi chút bầu khí náo nhiệt. Quan An Tĩnh dùng xong cơm tất niên trở về cái giường ấm áp của mình, lập tức gọi điện thoại cho nam thần. Hai người thay phiên với nhau những việc thú vị bàn ăn ngày tết qua điện thoại, nội dung bình thản lạ, nhưng lại có cảm giác ấm áp mềm mại như nước.

      Chớp mắt tới nửa đêm, ngoài cửa sổ vang lên tiếng pháo nổ.

      Quan An Tĩnh cầm điện thoại trong tay, vui vẻ lớn tiếng: “Năm mới vui vẻ!”

      Nghiêm Dịch: “Năm mới vui vẻ.”

      Quan An Tĩnh: “Năm mới đến, em hy vọng môn chuyên ngành của em đạt loại A! Còn nữa, hy vọng Kỳ Thuật phát triển ngày càng lớn!”

      Nghiêm Dịch ở đầu kia điện thoại cười “ha ha”, chuyện suốt đêm với Quan An Tĩnh khiến có cảm giác khoảng cách giữa hai người rất gần nên tâm trạng vô cùng tốt.

      “Trong năm mới, có nguyện vọng gì ?”

      “Nguyện vọng của em chính là nguyện vọng của , em sao hi vọng như vậy.”

      Quan An Tĩnh cầm điện thoại lặng lẽ cười ngây ngô, nghĩ nam thần biết ngọt như vậy từ lúc nào nhỉ…? “Đừng đừng, đó là nguyện vọng của em, phải ước điều cho mình!”

      Nghiêm Dịch suy nghĩ, so với bạn cùng lứa, thứ cần có đều có, thứ người khác cũng có, thực biết nên ước nguyện vọng gì nữa. Nhưng nghe Quan An Tĩnh ở đầu bên kia giục, phải thành thực ra nguyện vọng: “Nguyện vọng lớn nhất của là… có thể lập tức nhìn thấy em.”

      “…” Xong rồi xong rồi! Nam thần thực ngày càng hoa ngôn xảo ngữ mất rồi! Vì sao cách xa như vậy mà vẫn có thể khiến mặt người ta đỏ tim người ta hoảng như thế này? Quan An Tĩnh ngọt ngào nghĩ.

    5. vulinh

      vulinh Well-Known Member

      Bài viết:
      20,019
      Được thích:
      24,217
      Chương 35:

      Mùng đầu năm trôi qua, Quan An Tĩnh bắt đầu giúp mẹ Quan chuẩn bị liên hoan.

      Gia đình của Quan An Tĩnh vẫn còn ở chung cư do đơn vị cũ mà ba Quan công tác mấy năm trước phân phối, lầu lầu dưới đều là đồng nghiệp cho nên quan hệ hàng xóm gắn bó hơn hẳn nhiều nơi, thường xuyên tổ chức các buổi liên hoan. Nhân dịp lễ tết, con cháu trong nhà học, làm ở nơi khác đều gấp rút trở về đoàn tụ, bầu khí trong chung cư trở nên sinh động hơn, náo nhiệt hơn.

      Năm nay mẹ Quan phụ trách chợ. Bởi vì trước đó ước lượng đủ, tới trước ngày liên hoan ngày mới phát những thứ mua về còn thiếu nhiều nên gấp gáp mua bù. Vừa dịp thím Trương dưới lầu bắt gặp, lập tức nhiệt tình gọi con trai nhà mình qua giúp, trực tiếp lái xe chở Quan An Tĩnh cùng mẹ Quan siêu thị.

      Con trai của thím Trương tên là Thẩm Lang, lớn hơn Quan An Tĩnh ba bốn tuổi, sau khi tốt nghiệp đại học tới thành phố C làm việc được mấy năm. Nghe rất được ông chủ công ty thưởng thức, cho nên năm ngoái có thể mua xe. Khi còn , thường xuyên chơi chung với mấy hàng xóm như Quan An Tĩnh, đến khi lớn lên, mỗi người đều lo học, lo làm việc nên đường ai nấy , cũng mất liên lạc dần.

      Thế nhưng Quan An Tĩnh vẫn thấy rất thân thiết với Thẩm Lang, mở miệng toàn gọi là “ Thẩm Lang”, khiến Thẩm Lang lâu lắm rồi chưa được nghe người khác gọi mình là “” vui nở hoa trong bụng, cảm thấy đứa em hàng xóm này, tuy lên đại học rồi nhưng nhìn sao cũng đơn thuần như trước.

      Hôm nay siêu thị có quá nhiều người, mẹ Quan vừa xuống xe thẳng tới quầy chuyên bán thực phẩm. Quan An Tĩnh cùng Thẩm Lang theo sau, người đẩy xe, rất tự giác. Bởi vì mua rất nhiều thức ăn cho nên quá trình mua sắm khá lâu… mẹ Quan tập trung nhìn danh sách chọn mua nguyên liệu nấu ăn, hai bạn phía sau thân thiện chuyện với nhau.

      Cũng biết qua bao lâu, tiếng chuông quen thuộc vang lên, là tiếng chuông điện thoại. Quan An Tĩnh móc điện thoại ra, nhìn thấy cái tên quen thuộc chớp nháy màn hình, khóe miệng bất giác nhoẻn cười.

      “A lô.” Quan An Tĩnh tuy rất mừng nhưng liếc nhìn bóng lưng của mẹ Quan cách đó xa nên có hơi giật mình. Ánh mắt thoáng nhìn qua Thẩm Lang báo cáo, sau đó cầm điên thoại trốn sang bên: “Sao lại gọi lúc này…?” Quan An Tĩnh làm nũng hỏi — ngờ nam thần lại gọi cho ngay lúc này, trừ vui vẻ có… ừ, là rất vui vẻ.

      “Sao? Bây giờ tiện nghe điện thoại hả?” Giọng của Nghiêm Dịch bên kia đầu dây hơi cứng lại.

      có, phải.” Quan An Tĩnh lập tức giải thích, “Em ra ngoài mua đồ, có mặt mẹ, có chuyện gì ?”

      Quan An Tĩnh từng với Nghiêm Dịch về chuyện ba mẹ hy vọng đương trong trường, cho nên như vậy chắc nam thần nhanh chóng lý giải được tình cảnh giờ của mình. Nhưng ngờ, giọng của Nghiêm Dịch lại càng cứng hơn: “ có việc gì thể gọi hay sao?”

      Híc… “ phải…” Sao càng giải thích càng loạn nhỉ.

      Quan An Tĩnh bị nam thần hỏi nghẹn thốt thành tiếng, chút kinh hỉ vừa rồi hóa thành nghi hoặc: xảy ra chuyện gì nhỉ? Tâm trạng hôm nay của nam thần hình như được tốt… giống như ăn thuốc nổ vậy… đúng, nhất định là cách chuyện điện thoại của đúng!… có thể cho lại được nhỉ?

      “Bây giờ làm gì?” Quan An Tĩnh tích cực biểu thái độ.

      “Mua đồ.” Giọng Nghiêm Dịch lạnh lùng.

      “Á! Trùng hợp vậy?!” Nghe nam thần cũng mua đồ, Quan An Tĩnh bỗng cười ngây ngô, bọn họ thực có duyên phận, trong thời gian như nhau làm chuyện giống nhau: “Em cùng mẹ mua thức ăn, còn ?”

      Nghiêm Dịch: “ cũng mua thức ăn.”

      “Hả? Mua gì?”

      Nghiêm Dịch lập tức tiếp: “Mì ăn liền, xúc xích, nước khoáng.”

      “Hả?” Giọng của Quan An Tĩnh bỗng cao vút: “Tết mà mua mấy thứ đó làm gì?” Chẳng phải ba mẹ Nghiêm Dịch từ Mỹ trở về hay sao? Chẳng phải họ mừng năm mới ở thành phố A sao? Cho dù gia đình hoàn toàn Tây hóa nhưng năm mới mà để nam thần ăn mì với xúc xích hơi quá rồi! Tuy đó điển hình là người Mỹ nhưng đến Trung Quốc rồi phải nhập gia tùy tục chứ.

      Nghiêm Dịch ngờ Quan An Tĩnh lại có phản ứng lớn như vậy, dừng lát mới tiếp: “ chỉ thuận tiện mua thôi.”

      “Thuận tiện gì chứ…” Quan An Tĩnh nghe mà tim nhói đau, trong đầu bất giác ra hình ảnh nam thần mình ở nhà ăn mì ăn liền. thực rất muốn khóc…

      Giọng nam vương đại nhân lập tức mềm lại: “ , lừa em đâu. Nếu em…”

      — Nhưng Nghiêm Dịch còn chưa hết cầu nghe ở bên kia đầu dây điện thoại có người gọi “An Tĩnh, An Tĩnh”.

      Hỏng rồi! Quan An Tĩnh cầm điện thoại, nghe giọng quen thuộc đến thể quen thuộc hơn nữa kia, quay người lại phát mẹ Quan cách đó xa mua xong đồ, nhanh chóng về phía mình!

      Híc… tuyệt đối thể để lộ ah ah ah!

      giây sau, Quan An Tĩnh đưa tay che miệng, gần như với Nghiêm Dịch bằng tốc độ nhanh nhất: “Mẹ tìm em, tối nay gọi lại cho ! Cụp ~ tút — tút —-”

      Nghiêm Dịch bị ai đó cắt máy, nghe tiếng nhắc nhở quen thuộc, lập tức rất tiêu sái cùng bình tĩnh bỏ di động vào túi áo.

      Hừ hừ, trò hay còn ở phía sau.

      **************

      Mua xong thức ăn liên hoan, Quan An Tĩnh lại bị mẹ túm lên khu bách hóa lầu hai. Hình như mẹ Quan có tính toán trước rồi, vừa vặn hôm nay có Thẩm Lang miễn phí đưa rước, có xe muốn là đầu heo, dứt khoát mua đủ vật dụng hàng ngày dùng trong nhà luôn! Vì vậy, lại dạo tiếng, cuối cùng mẹ Quan thấy Thẩm Lang thực mệt ra hơi, lúc này mới lưu luyến cầm chiến lợi phẩm xuống lầu.

      Mà Quan An Tĩnh sau khi chuyện điện thoại với Nghiêm Dịch hơi mất hồn mất vía. mặt do thái độ trong điện thoại của Nghiêm Dịch quá bất thường, mặt khác, chỉ cần nghĩ tới cảnh ở nhà mình ăn mì ăn liền, trái tim bé của rung động dữ dội… nam thần đáng thương! Năm mới này đáng thương ah!

      Có mẹ ở bên cạnh, Quan An Tĩnh nhát như vậy nên dĩ nhiên dám gửi tin nhắn cho Nghiêm Dịch trước mặt bà. Đứng thang cuộn xuống lầu, Quan An Tĩnh đành phải nhẫn nại, trong lòng nghĩ chờ sau khi về nhà phải chạy như bay vào phòng gọi điện cho nam thần, hỏi rốt cuộc xảy ra chuyện gì!

      Con dốc rất dài, thang cuộn chạy rất chậm. Quan An Tĩnh đứng đó, kiên nhẫn mất từ từ… đúng lúc này, ở đầu thang cuộn khác xuất bóng người quen thuộc…

      Tuy có hơi khó nhận mặt mũi của đối phương trong ánh sáng mạnh, nhưng tác phong cực kỳ giống ai đó.

      Quan An Tĩnh lập tức ngây người, hai mắt đăm đăm nhìn chàng trai từ từ tới gần — , phải, chứ! Tuy mọi người hay ban ngày nhớ quá tối mơ thấy, nhưng bây giờ vẫn chưa tới tối, sao có thể nằm mơ giữa ban ngày được chứ? ?!!

      Thang may vẫn tiếp tục chuyển động, Quan An Tĩnh cảm thấy tim mình như ngừng đập.

      Người đó, quá giống nam thần rồi! Cũng có vóc người cao ráo, cũng là thân hình cân đối, cũng là áo len màu xanh da trời, ngay cả khuôn mặt cũng giống nhau… nhưng, nhưng, sao nam thần lại ở đây được chứ? giờ lẽ ra nên ở thành phố A mà!

      Đầu óc Quan An Tĩnh rối bời, khoảng cách với “nam thần” ngày càng gần. Cuối cùng… hai chiếc thang cuộn sau khi giao nhau rẽ sang hướng khác, mà khoảng cách hai người đứng gần nhau chỉ vẻn vẹn quá mấy giây!

      Khi Quan An Tĩnh nhìn đối phương mặt mày cứng đơ, sau phút, tâm trạng của bé Quan khó mà hình dung nổi rồi, bởi vì — người, đó, thực, , là, nam, thần!!!!

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :