1. QUY ĐỊNH BOX TRUYỆN SƯU TẦM :

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] [dấu cách] - [dấu cách] [Tác giả] [Số chương]
    ----•Nội dung cần:
    - Hình minh họa (bìa truyện, hình ảnh,etc,...)
    - Nguồn
    - Tác giả
    - Tên editor +beta
    - Thể loại
    - Số chương
    Đặc biệt chọn canh giữa cho đoạn giới thiệu
    ---- Quy định :
    1. Chỉ đăng những truyện đã có ebook và đã được public trên các trang web khác
    2 . Chỉ nên post truyện đã hoàn đã có eBook.
    3. Trình bày topic truyện khoa học, bôi đen số chương để dễ nhìn
    4 . Cần có trách nhiệm post đến hết truyện. Nếu không thể tiếp tục post liên hệ Ad và Mod

Mê muội vì em - Người rơm Aden(45c)

Thảo luận trong 'Hiện Đại'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. vulinh

      vulinh Well-Known Member

      Bài viết:
      20,019
      Được thích:
      24,217
      Chương 41:

      Du Hiểu Hạm bị té , ghé mặt vào nền gạch lạnh như băng hơn nửa ngày trời mới phản ứng.

      Đến khi Quan An Tĩnh vất vả đỡ ta dậy, cúi đầu dò xét, phát chỉ quần áo của hoa hậu Du bị dính bẩn mà khuôn mặt nhắn tinh xảo ấy… ngờ… nứt phấn… nứt phấn cũng thôi, hoa hậu Du xinh đẹp động lòng người thế mà chảy máu mũi rất mất hình tượng…

      Nhìn qua, Quan An Tĩnh trong lòng chợt xuất bốn chữ: vô cùng thảm hại !!

      Lần này Du Hiểu Hạm là điển hình tự làm bậy thể sống rồi, té ngã vô cùng thê thảm. Hết lần này tới lần khác, nhà vệ sinh khách sạn sa hoa thứ khác nhiều, duy chỉ có kiếng rất nhiều. Du Hiểu Hạm vừa chậm rãi bò dậy khỏi mặt đất thấy dáng vẻ chật vật của mình trong gương.

      “Ah—” giây sau, Quan An Tĩnh chỉ nghe người bên cạnh hét to tiếng, đột ngột đẩy mạnh tay của ra, vọt vào buồng vệ sinh, bất kể khuyên như thế nào cũng chịu ra.

      Mất mặt! Mặt mũi mất hết luôn rồi!

      Khi Nghiêm Dịch cùng Nghiêm Khả Khiết tới, thấy dáng vẻ lo lắng của mọi người, cộng thêm tình huống buồn cười là người người xếp hàng gõ cửa buồng vệ sinh.

      xảy ra chuyện gì?” Nam thần trực tiếp tới bên cạnh Quan An Tĩnh, nhìn dáng vẻ lo lắng của mặt mày trở nên nghiêm túc.

      Quan An Tĩnh thấy mình như vừa nằm giấc mơ dài, bởi vì bất kể thế nào cũng ngờ đàn chị luôn tỏ ra thân thiện với mọi người lại ra những lời đả thương người khác như thế? Cho dù mình ưu tú, vẫn còn nhiều thiếu sót, nhưng Nghiêm Dịch lựa chọn , Du Hiểu Hạm dựa vào cái gì mà này nọ về tình cảm của bọn họ chứ?!

      Quan An Tĩnh vừa rồi bị cách năng lỗ mãng của hoa hậu Du chọc giận, nhưng giờ này nhìn thấy nam thần đứng trước mắt, lại khẩn trương hỏi mình có chuyện gì. Kết hợp với việc thị uy bất thành của Du Hiểu Hạm, còn bị té thảm như thế, bạn học Quan An Tĩnh phát mình còn tức giận nữa. Đến chính cũng thấy khó mà tin…

      Tuy tán thành hành động của Du Hiểu Hạm, nhưng Quan An Tĩnh vẫn có thể đoán được ít nhiều nguyên nhân hoa hậu Du trở thành người như nay. Nếu như phải vì chiếm được Nghiêm Dịch, ta cũng thành ra nông nổi này. Nếu giành được toàn thắng trong trận đánh này, thế sao còn phải tức giận vì đối thủ bị đánh bại?

      Hai chữ tình đẹp đẽ là vì nó có thể khiến cho con người ta trở nên bao dung hơn, ưu tú hơn. Nếu như người vì tình mà ngày càng hẹp hòi xấu xa, vậy trong chuyện tình cảm nhất định xảy ra vấn đề.

      Mọi người đứng ở phòng vệ sinh chốc lát, Du Hiểu Hạm vẫn chưa có ý ra. Quan An Tĩnh dần nhận ra, lúc này, với nam thần chẳng giúp ích được gì, trái lại Du Hiểu Hạm xuất của Nghiêm Dịch mà mất mặt, càng lẩn tránh.

      Đứng bên cạnh nam thần, Quan An Tĩnh giọng đề nghị: “Nghiêm Dịch, em thấy chúng ta nên trước hơn.”

      Nghe Quan An Tĩnh đòi , Nghiêm Dịch xảy ra chuyện gì thấy bất ngờ. Nhưng Quan An Tĩnh chưa bao giờ bốc đồng, làm như vậy chắc hẳn có lí do riêng của mình. Vì vậy, Nghiêm Dịch hỏi gì thêm, nháy mắt ra hiệu với Nghiêm Khả Khiết ở gần, sau đó dẫn ngay Quan An Tĩnh rời gấp.

      ********

      đường về, Quan An Tĩnh kể từ đầu tới cuối chuyện vừa xảy ra cho Nghiêm Dịch hay. Nam thần cầm tay lái cẩn thận lắng nghe, lông may từ từ nhăn lại.

      “Lời ta , em đừng để bụng.” Ấn tượng của nam thần với Du Hiểu Hạm tính tốt, cũng tính xấu, nhưng hôm nay nghe kể lại hành động của ta, khỏi thấy vô cùng phản cảm, “Vốn chỉ là đồng nghiệp quen biết sơ sơ, bây giờ cách làm người của ta, càng khỏi quen thân. Hơn nữa ta cũng sắp phải Mỹ, sau này gặp nữa.” Nghiêm Dịch vừa , vừa đưa mắt nhìn Quan An Tĩnh ngồi ở ghế phụ lái, tự trách : “Nhưng trong chuyện này cũng có vài phần trách nhiệm. Lần bệnh đó, nếu như hơn chút với ta sao rồi.”

      Quan An Tĩnh nghe xong lập tức phản bác: “Là vấn đế của chính chị ta, mắc mớ gì tới ?” Vừa xong, lập tức nhận ra phản ứng của mình hơi quá trớn, vì vậy quẫn bách bổ sung, “Con thích … cũng chẳng phải hai … nếu như phải với mỗi người biết tới chừng nào?” Dựa theo trình độ được hoan nghênh của nam thần, e rằng mấy ngày mấy đêm cũng hết.

      Nghiêm Dịch thấy Quan An Tinh cực lực che chở mình, dáng vẻ lại như ăn dấm chua, thoạt nhìn vô cùng đáng nên nhịn được mà mỉm cười. “Ừ, bạn của đúng, phải vấn đề của , mà là vấn đề của ta.”

      “Thực phải vấn đề của mà!!… cười gì vậy?”

      Quan An Tĩnh bị Nghiêm Dịch cười phát ngượng, nhân lúc đèn đỏ đập cú tỏ vẻ kháng nghị. Ai ngờ Nghiêm Dịch lại túm lấy tay , giơ lên miệng hôn cái chụt. Quan An Tĩnh phòng bị nên nhất thời trúng chiêu, khuôn mặt nhắn thoáng ửng đỏ.

      Hai người náo loạn hồi lâu, Quan An Tĩnh mới nghiêm túc : “Chuyện Du Hiểu Hạm thích đồn trong trường, em chỉ nghĩ chị ta có hảo cảm với , nhưng ngờ, chị ta lại thích đến như thế, thích tới mức có thể năng như vậy.”

      Trong ánh mắt của nhiều người, hoa hậu Du Hiểu Hạm luôn là từ ngữ tượng trưng cho ưu tú cùng xinh đẹp, có vô số người theo đuổi . E rằng ai cũng ngờ, vì Nghiêm Dịch, người được ví như là nữ thần cũng có ngày phải mất trí.

      “Nhưng, đáng tiếc.” Nghiêm Dịch nghe xong thở dài, “Đáng tiếc, người thích phải ta.”

      “Ồ…?” Quan An Tĩnh cố ý ghẹo , “Sao nghe có vẻ tiếc nuối vậy.”

      Ai ngờ Nghiêm Dịch nghe xong, nét mặt trở nên nghiêm túc: “ phải tiếc nuối, mà là may mắn.

      May mắn…

      Trong ánh mắt dịu dàng của Nghiêm Dịch, Quan An Tĩnh bỗng cảm thấy ngọt ngào thấu ra từ tâm can. Nghe câu thành đó của nam thần, Quan An Tĩnh thấy vui sướng trong lòng, thậm chí còn có chút hả hê. Người khác công kích ra sao cũng kệ, nhưng nam thần thuộc về , ai cũng đoạt được! Như vậy đủ rồi.

      Nghiêm Dịch thấy Quan An Tĩnh cười ngây ngốc, nhịn được mà cầm tay , nghiêm túc : “An Tĩnh, người khác nghĩ như thế nào, khống chế nổi, nhưng trái tim của luôn . Tuy rất ghét những chuyện như vậy, nhưng lại thể bảo đảm sau này những chuyện đó đến với em nữa, nhưng thực hi vọng em có thể tin tưởng . Sau này bất kể xảy ra chuyện gì, nhất định phải tin tưởng, đối với em, mãi thay đổi.”

      Kể từ ngày qua lại với nam thần, Nghiêm Dịch luôn rất ít hứa hẹn với . Trước giờ luôn là người kiệm lời, chỉ biết dùng hành động chứ tuyệt đối ba hoa mép. Nhưng bây giờ, khi Nghiêm Dịch thành khẩn bảo Quan An Tĩnh tin tưởng , Quan An Tĩnh chợt thấy, ấy , nhất định làm được.

      Lúc này ngoài cửa xe, vầng minh nguyệt treo cao giữa bầu trời rộng lớn, chiếc xe chạy nhanh đường cao tốc, nhưng gian hẹp trong xe lại ngọt ngào và ấm áp.

      Giọng ràng của Nghiêm Dịch vẫn còn quanh quẩn bên tai: “Chuyện ra nước ngoài, hề biết nó lại thông báo công khai. Khi đó cũng đặt nặng chuyện này nên nhắc qua với em, ngờ em vì chuyện này mà buồn rầu mấy hôm. Sau này, gặp chuyện vui đừng nên giấu trong lòng, nhất định phải cho biết, có được ?”

      Đối mặt với giải thích thành khẩn của nam thần, Quan An Tĩnh nghe, dần dần cảm thấy mình hơi vô lý. Chưa chuyện trách cứ nam thần, mày xấu xa.

      “Em phải muốn ra nước ngoài du học, lúc đó em chỉ nghĩ lén gạt em chuyện ra nước ngoài nên mới vui…”

      Nghiêm Dịch cười khẽ, thuận miệng trả lời: “Có em ở đây, sao có thể ra nước ngoài du học chứ?”

      Hả? Trái tim Quan An Tĩnh đập mạnh, sau khi cân nhắc tỉ mỉ câu của nam thần, hơi chần chờ hỏi: “… quyết định ở lại trong nước phát triển là bởi vì em?”

      Nghiêm Dịch còn chìm đắm trong mật ngọt, nên khi đối mặt với câu hỏi của Quan An Tĩnh trả lời mà hề giấu diếm: “ phải hoàn toàn. Nhưng, có phần lớn.”

      *********

      Sau khi trở lại trường học, Quan An Tĩnh chịu nổi oanh tạc của hai bạn cùng phòng, kể chuyện hôm nay cho bọn họ nghe. Sau khi Phạm Di Đình và Châu Châu tiến hành loạt bình luận nhân phẩm của Du Hiểu Hạm cũng quên sâu sắc khen khợi nam vương đại nhân trận.

      Phạm Di Đình: “An Tĩnh, mọi người đều cậu may mắn, trước kia tớ biết, bây giờ cảm thấy — sao cậu lại may mắn như vậy chứ!?”

      “Phải đó phải đó!” Mắt Châu Châu lóe lửa, “Nam vương đại nhân quá tuyệt! Vì chị mà đến Mỹ cũng chịu . An Tĩnh, trừ lấy thân báo đáp ra, em nghĩ ra chị có thể báo đáp ấy như thế nào nữa.”

      Lấy thân báo đáp…? Quan An Tĩnh cực kỳ lúng túng: “Các cậu quá khoa trương rồi…”

      Nghiêm Dịch ở trong nước, với , thực tốt sao?

      Sau buổi họp báo lâu, Nghiêm Dịch bị điều khỏi hạng mục bệnh viện mà bỏ ra nhiều tâm huyết nhường lại cho Hoắc Chính tự mình tọa trấn mà nhận hạng mục mới. Tuy giai đoạn nghiên cứu hoàn thành, nhưng hạng mục vốn do người phụ trách từ đầu tới cuối là luật bất thành văn. Hôm nay Kỳ Thuật đột ngột đổi người, dẫn tới rất nhiều người trong ngành suy đoán.

      Chuyện này rơi vào tai Quan An Tĩnh, lập tức liên tưởng tới chuyện của Du Hiểu Hạm. Nhưng khi hỏi Nghiêm Dịch nam thần lại hề do dự mà phủ nhận sạch, còn cười suy nghĩ nhiều, giải thích rằng đây hoàn toàn do công ty điều động, chẳng dính líu gì tới Du Hiểu Hạm.

      Nhưng tuy vậy, Quan An Tĩnh lần đầu tiên tiếp xúc với xã hội phức tạp vẫn nhịn được mà nghĩ ngợi lung tung: viện trưởng Du là nhân vật số trong bệnh viện, nắm giữ quyền sanh sát, vì con bảo bối, cầu Kỳ Thuật đổi người khác tới phụ trách hạng múc còn chẳng phải là chuyện động ngón tay?

      Bởi vì vậy, Quan An Tĩnh lại nhịn được nghĩ tới đại học D được tuyên truyền có môi trường học tập tốt lại công chính. Người có tài năng, có thực lực, lại sáng tạo như Nghiêm Dịch cần có nền tảng lớn như thế. Nếu như ích kỷ giữ lại bên cạnh, trói buộc tay chân , hay sau này xảy ra chuyện tương tự như hạng mục bệnh viện, mình chẳng phải trở thành chướng ngại của Nghiêm Dịch hay sao?

      , mình tuyệt đối thể trở thành chướng ngại của Nghiêm Dịch. Quan An Tĩnh nghĩ.

      Tuy lịch lãm của còn thấp, tuy trong tình vẫn còn mơ hồ. Nhưng có việc biết rất , thích người, nên để cho người đó sống thoải mái. từng , mình giúp nam thần được gì. Nhưng ít nhất, mình có thể trở thành gánh nặng cho .

      Như vậy, nếu như học tập ở đại học D, là chuyện có ích với nam thần. nên ủng hộ , đúng ?

      Có những đạo lý mà có người suy ngẫm cả đời vẫn chưa thông, Quan An Tĩnh lại chỉ mất mấy ngày , hơn nữa nhanh chóng tìm cơ hội với nam thần.

      Sau khi Nghiêm Dịch rời khỏi hạng mục bệnh viện việc làm bận rộn như trước, cuộc sống thảnh thơi hơn rất nhiều, những khi có việc gì thường đến trường học.

      bữa tối vừa ăn cơm xong, Quan An Tĩnh chủ động nhắc tới chuyện du học: “Hồi trước bận, em có cơ hội với . Thực ra về chuyện du học, có nguyện ý nghe suy nghĩ của em ?”

      Thấy Quan An Tĩnh nhắc lại chuyện cũ, Nghiêm Dịch hơi bất ngờ, thu lại nụ cười: “Suy nghĩ gì?”

      “Thực ra đại học D là trường rất tốt, hơn nữa chuyên ngành Vật lý rất nổi tiếng, lần này là cơ hội hiếm có…”

      Quan An Tĩnh cũng biết mình như thế nào nữa, ngày thường thích nhiều nhưng lúc này lại bắt đầu lải nhải. Nhưng sau khi xong phát , mỗi chữ ra miệng là tim lại nhói đau lần.

      Vòng vo cả buổi, Quan An Tĩnh khẩu thị tâm phi tổng kết: “ còn trẻ, có lẽ nên nhân cơ hội này mà đây đó vòng. Hơn nữa với tài năng của , đại học D… có ích cho việc phát triển mai sau…”

      “Khoan!” Cả quá trình Nghiêm Dịch đều khó hiểu nhìn Quan An Tĩnh, bị khúc dạo đầu của làm mơ hồ, hơn nửa ngày mới tỉnh lại, “Cho nên ý của em là…?”

      “Ý của em là…” Quan An Tĩnh nhìn nam thần, trái lương tâm : “Chuyện nước Mỹ du học, nên suy nghĩ thêm chút được ?”

      … Suy nghĩ thêm chút? ? ?!!! nghe lầm chứ!!

      “Em nghĩ thông rồi, em thấy nên nhận OFFER vào đại học D.”

      Ầm ầm — giây sau, ai đó nhìn Quan MM cười ngọt ngào, chợt nghe tiếng trái tim bể nát.

    2. vulinh

      vulinh Well-Known Member

      Bài viết:
      20,019
      Được thích:
      24,217
      chương 42:

      Bạn Quan An Tĩnh quả nhiên hổ là người bạn khéo hiểu lòng người siêu cấp vô địch khắp vũ trụ.

      Từ sau khi ra suy nghĩ của mình cho Nghiêm Dịch hay, bày tỏ hoàn toàn ủng hộ nam thần đến đại học D học tập, Quan An Tĩnh thực bắt đầu chân thành, nghiêm túc giúp chuẩn bị ra nước ngoài.

      Trước đó Nghiêm Dịch từng có kinh nghiệm nhiều lần ra nước ngoài nên cần ai giúp. Nhưng Quan An Tĩnh vẫn ân cần nghĩ: mình bay đến ở nơi hoàn toàn xa lạ, bắt đầu quen cuộc sống mới, có lẽ cần chuẩn bị rất nhiều thứ.

      Vì vậy, giờ thành phố A chỉ vừa đón mùa xuân về hoa nở, cách thời gian đại học D tựu trường tận mấy tháng nhưng Quan An Tĩnh bắt đầu sưu tầm các tin tức lớn về đại học D mạng.

      Híc, có cần gấp gáp như vậy …? Quả nhiên khéo hiểu tới thấy ghét!

      Quan An Tĩnh luôn tập trung làm việc, giờ lại là chuyện của nam thần nên càng dám qua loa, còn cố ý mua quyển tập ghi hết những tin tức sưu tập được vào đó. Có thời gian các chuyến bay, có thời tiết ở thành phố D, tóm lại những gì có liên quan tới cuộc sống hằng ngày đều được ghi vào đó hết. Cứ vậy mỗi ngày hai mặt, quyển tập mới mua đầy nhóc 10 trang chữ.

      Có lần Phạm Di Đình vô tình lật thấy quyển tập ghi chép cặn kẽ này nên nhịn được mà tò mò nghe ngóng: “An Tĩnh, nam vương đại nhân quyết định vào đại học D theo học thạc sĩ rồi hả?” Phòng ngủ của bọn họ gần đây có bí mật, việc Nghiêm Dịch rời khỏi hạng mục bệnh viện, việc Quan An Tĩnh khuyên nam thần du học, Phạm Di Đình cùng Châu Châu đều biết từ lâu. Nhưng bọn họ vẫn biết, quyết định của nam thần rốt cuộc là gì.

      Quan An Tĩnh nghe họ hỏi, ánh mắt dời khỏi sách bài tập, lặng lẽ lắc đầu. “ ấy chỉ suy nghĩ, biết suy nghĩ sao rồi nữa.” Tuy mấy hôm nay cực lực khuyên bảo nhưng Nghiêm Dịch vẫn luôn đưa ra ý kiến.

      Phạm Di Đình nhíu mày: “ ta , cậu nỡ ?”

      “Tớ…” Quan An Tĩnh mới ra miệng thở dài trong lòng: nỡ… nhưng biết làm sao giờ?

      Thực ra trong lòng Quan An Tĩnh rất mâu thuẫn, tình cảm của đối với Nghiêm Dịch tuyệt đối hề ít hơn Nghiêm Dịch đối với . cũng như bao người con khác trong thiên hạ, hi vọng có bạn trai chăm sóc thương mình. Khi muốn gặp , gọi cú điện thoại, ta lập tức xuất ngay trước mắt chứ phải cách nhau thiên sơn vạn thủy, nhìn nhau qua bầu trời.

      Nhưng — Nghiêm Dịch phải chàng trai bình thường, ấy là Nghiêm Dịch.

      Trong suy nghĩ của Quan An Tĩnh, là Nghiêm Dịch ưu tú nhất, là nam vương đại nhân sáng chói ở đại học F. Cuộc sống sau này của bừng sáng vô hạn, mà giờ rất cần cơ hội cùng môi trường công chính.

      Ai bảo thích chàng trai xuất sắc đến thế chứ?

      Quan An Tĩnh nghẹn lời làm Phạm Di Đình nhìn biết do dự. Nhưng lời an ủi vừa tới miệng cửa phòng thình lình bị ai đó đẩy ra — là Châu Châu.

      “Đàn chị, chị có lá thư.” Châu Châu cầm phong thư màu trắng trong tay, trực tiếp tới trước mặt hai người họ.

      Phạm Di Đình nghe xong, lơ đễnh, cầm thư xong đuổi người: “Châu Châu, bọn chị có chuyện quan trọng cần bàn, em học mệt rồi nên nghỉ sớm !”

      “Nhưng…” Thái độ của Châu Châu rất lạ, đứng im nhúc nhích: “Chị đọc thư sao?”

      lá thư mà thôi, làm gì Châu Châu lại để ý tới vậy. Quan An Tĩnh cùng Phạm Di Đình thấy lạ, ăn ý liếc nhìn nhau, nhao nhao đưa mắt nhìn lá thư.

      Quan An Tĩnh nhận lấy lá thư từ tay Phạm Di Đình, vừa quan sát khó hiểu: có dấu bưu điện, có tem, chỉ viết bốn chữ lớn gửi Quan An Tĩnh, ngay cả tên người gửi cũng ngờ lại là thư nặc danh trong truyền thuyết.

      ***********

      Về chuyện hạng mục bệnh viện, người trong cuộc là Nghiêm Dịch rất thản nhiên đón nhận. Trái lại Mã Chấn Vũ cùng Cung Húc – hai vị nguyên lão ở Kỳ Thuật cảm thấy mọi người đều là em cùng chung hoạn nạn, sao cũng bênh người ngoài mà bỏ mặc người nhà được.

      Nhưng Mã Chấn Vũ cùng Cung Húc đều phải là người giỏi che giấu, phiền muộn đó làm cả hai suốt ngày giả Bao công mặt đen công ty, hại đám sinh viên thực tập dưới trướng bàng hoàng. Trong lòng có khúc mắc, khi làm việc cũng quá để tâm. Hoắc Chính nhanh chóng nhìn ra chuyện đó nên ngay ngày hôm đó mời mọi người ăn cơm để khai thông.

      Kết quả chưa ăn được bao lâu, Cung Húc chân trước hò hét phải đòi lại công bằng thay Nghiêm Dịch, chân sau say bí tỉ. Nhưng như vậy cũng hay, mượn men say đó, Cung Húc thẳng thắn ra bất mãn của mình với hành động của Hoắc Chính.

      Hoắc Chính đoán trước được những lời này. ra là người cầm đầu công ty, vấn đề phải suy xét đơn giản như những vấn đề về kỹ thuật. Phải phát lương, phải xã giao, phải cân nhắc nặng , xử lý việc lớn việc , kinh doanh thực phải là chuyện đùa của con nít. Mượn chuyện lần này để , xen việc cá nhân vào việc công, thực rất đau đầu. May mà Nghiêm Dịch chủ động đề nghị thay đổi vị trí, lúc này mới tránh được tình huống khó xử, còn về đối ngoại tuyên bố đây là sắp xếp của công ty.

      Sau hồi giải thích, Mã Chấn Vũ cùng Cung Húc mới hiểu được Hoắc Chính cũng bất đắc dĩ. Hai người đều có hơi hay, phản ứng chậm chạp hơn ngày thường ít, nhất thời biết nên gì làm gì. Trái lại người trong cuộc là Nghiêm Dịch chạy tới làm người hòa giải: “Em hai này, ngày thưởng õng ẹo, giờ nghiêm túc quá. Được rồi được rồi, cũng xong, các đừng nghĩ nhiều nữa, đây là ý của em, có liên quan tới Hoắc Chính.”

      “Kỳ Thuật có hôm nay, thể bỏ qua công lao của bất kỳ ai, việc này mày tuyệt đối quên.” Hoắc Chính giơ ly bổ sung, “Bây giờ Nghiêm Dịch rút khỏi hạng mục bệnh viện, cân nhắc để chú nó sang Mỹ nhận hạng mục vừa nhận. Mọi người có ý kiến ?”

      Hiểu lầm được hóa giải, Mã Chấn Vũ lập tức sinh long hoạt hổ: “Ai ui!!!! Đây là công việc béo bở à nha, tên oắt Cung Húc thèm dãi lâu lắm rồi. Nếu cậu ta có ý kiến, tôi cũng .”

      “Tôi có ý kiến gì chứ? Nghe theo chỉ huy của xếp lớn.” Cung Húc cũng là người thẳng tính, còn chuyện gì cũng mau vui vẻ trở lại. Cụng ly với bọn họ, rồi uống cạn, “Trước giờ tôi chưa từng ra nước ngoài, muốn cho biết chút thôi! Hơn nữa, theo tôi phân tích, đến tuổi này rồi mà vẫn chưa thoát khỏi kiếp độc thân, đoán chừng do hợp khẩu vị của mấy em trong nước, có khi kiểu mẫu của tôi lại được hoan nghênh ở nước Mỹ chừng!”

      “Phụt —” Mã Chấn Vũ phun ngụm bia, “Với dáng vẻ của ông ư? Ông như cây gậy trúc ấy, kiểu mẫu gì chứ?”

      “Gì hả?” Cung Húc trưng ra cái mặt tím như gan heo phản kích, “Chẳng phải ông cũng độc thân sao? Đừng có chê mèo nhiều lông! À, đúng, ai 50 ai 100 còn chưa biết chừng.”

      “Ông muốn ăn đập hả?” Mã Chấn Vũ làm bộ muốn quăng đũa qua đó, họ là vậy, khi khai chiến đầy mùi thuốc súng, “Chỉ bằng chút tình cảm ở đại học P mà cũng biết xấu hổ lấy ra khoe?”

      “Xem ! Tôi biết ngay ông hiểu mà.” Cung Húc vô sỉ ra vẻ người từng trải, “Tình nha, có ông cũng hiểu…”

      Hoắc Chính vừa rồi còn gắp tôm chiên vàng ăn như gió, giờ nghe hai người chuyện vui vẻ dừng tay, hảo tâm nhắc nhở câu: “Chuyện này, chẳng phải chúng ta có sẵn chuyện gia ở đây hay sao. Con thích Nghiêm Dịch có thể xếp hàng ra tới ngoại thành, còn mau tranh thủ lãnh giáo chút ?”

      “Ai —” Lần này Mã Chấn Vũ cùng Cung Húc thống nhất đồng thời thở dài, buông tay tỏ vẻ: “Ưu thế trời sinh, bọn tôi muốn học cũng học được…”

      Bọn họ càng càng hăng, trở lại là em tốt giấu nhau chuyện gì như ngày xưa, nhưng ai chú ý rằng, Nghiêm Dịch thỉnh thoảng lại trầm mặc.

      Vừa nhắc tới chuyện tình cảm, nam thần tự nhiên nhớ tới Quan An Tĩnh mấy hôm nay cực lực khích lệ mình nước Mỹ du học. Tuy Nghiêm Dịch ít nhiều có thể đoán được tâm trạng cùng nguyên nhân khiến Quan An Tĩnh làm như thế. Nhưng mỗi khi nhớ lại giọng điệu “kiên quyết” lại “vui vẻ” của Quan An Tĩnh khi khuyên mình đại học D, trong lòng Nghiêm Dịch vẫn thấy rất khó chịu.

      ràng mấy ngày trước vẫn rất để ý chuyện muốn du học, nhưng tại sao hôm sau lại như bị người khác tẩy não. làm như vậy là muốn học học? Hay muốn du học? Chẳng lẽ thực muốn du học sao?

      Nghiềm Dịch hề nắm chắc…

      ************

      Gió mùa xuân khiến tinh thần con người ta sảng khoái, nhiệt độ ở thành phố A cũng tăng dần, Quan An Tĩnh tiếp tục cuộc sống đại học năm ba vừa bận rộn vừa vướng mắc đủ điều.

      ngày sau khi học xong tiết chuyên ngành, Quan An Tĩnh cùng Phạm Di Đình thu dọn tập vở, vừa rời khỏi phòng học bất ngờ bị ai đó ở đằng sau gọi lại.

      “Quan An Tĩnh, xin chờ chút.”

      Nhìn lại, Quan An Tĩnh càng bất ngờ hơn — ngờ là Lưu Tuấn Hàm.

      Sâu lần bày tỏ dịp lễ Giáng Sinh, hai người đều ngầm hiểu nhắc lại chuyện đó nữa. Quan An Tĩnh vẫn giữ mối quan hệ bạn bè với , làm như vậy, thứ nhất là miễn cả hai cùng xấu hổ, thứ hai Quan An Tĩnh cũng biết thể trở thành người mọi người vẫn có thể là bạn. Ít nhất trong lòng , Lưu Tuấn Hàm là người rất đáng kết bạn.

      Có điều, bọn họ đều hạn chế chỉ tiếp xúc lớp, tính ra, Quan An Tĩnh gặp mình với Lưu Tuấn Hàm nữa.

      “Giờ có rãnh ?” Ngay lúc Quan An Tĩnh nghĩ nên mở miệng thế nào Lưu Tuấn Hàm xách túi đuổi theo sát.

      “… Bây giờ?” Quan An Tĩnh nhìn , giọng điệu hơi kinh ngạc.

      Lưu Tuấn Hàm cười : “Chỉ lát thôi, mất nhiều thời gian của em.”

      vậy, Quan An Tĩnh cũng tiện từ chối, đưa mắt báo cáo với Phạm Di Đình, rồi gật đầu: “Được.”

      giờ nghỉ trưa, người lầu học nhiều.

      “Tôi tìm em, là có chuyện muốn hỏi em. Giấu trong lòng lâu rồi, bây giờ khỏi… tôi sợ tương lai hối hận.” thổ lộ lần nên Lưu Tuấn Hàm khi đối mặt với Quan An Tĩnh rất bình thản, quanh co mà thẳng vào vấn đề, “Nghiêm Dịch nhận được giấy trúng tuyển đại học D, tôi có thấy qua diễn đàn.”

      “Ừ, phải.” Quan An Tĩnh Lưu Tuấn Hàm vì sao lại tìm mình, nhưng khi nhắc tới nam thần, hình như đoán được hai…

      Lưu Tuấn Hàm nhìn dáng vẻ cẩn thận của , dịu dàng mỉm cười: “Em đừng căng thẳng như vậy, dũng khí cự tuyệt tôi lần trước đâu rồi?”

      Hả…? Nghe chuyện thoải mái như vậy, hơi bất ngờ, bấy giờ mới dám ngước đầu lên nhìn , hơi áy náy : “Chẳng qua em thấy chuyện đó phải mới tốt, tuyệt đối có ý định khiến khó chịu.”

      “Tôi biết.” Lưu Tuấn Hàm dường như để ý về chuyện đó, “Tôi thích em như thế, lề mà lề mề, người ta chạy mà em còn chưa xuất phát. Cho nên tôi rất muốn biết, nếu như Nghiêm Dịch xuất ngoại… có phải tôi có cơ hội hay ?”

      Lưu Tuấn Hàm trực tiếp như vậy khiến mặt Quan An Tĩnh lập tức đỏ ửng.

      Tình huống này hơi quái… cho dù chỉ coi Lưu Tuấn Hàm là bạn bè, nhưng Lưu Tuấn Hàm có coi chỉ là bạn bè hay rất khó . Hơn nữa còn hề cố kỵ thích , đối với người có bạn trai, thực … Tuy tuyệt đối toàn tâm toàn ý với nam thần, nhưng lúc này, sao lại chợt thấy cảm giác tội lỗi vì “phản bội” nam thần vậy nè!

      Chính ngay lúc đó, hành lang trống trãi vang lên tiếng bước chân “lộp bộp lộp bộp”, cuộc trò chuyện của hai người bị gián đoạn. Mà tiếng bước chân ấy lại cứ quanh quẩn bên tai, cuối cùng, dừng ngay phía sau Quan An Tĩnh…

      Đối lưng với người mới tới, Quan An Tĩnh chỉ cảm thấy cả người ép ra máu…

      Con người, quả nhiên nên làm chuyện xấu… khóc…

      “An Tĩnh.”

      Giọng nam mạnh mẽ trong veo ấy thực quá quen rồi, Quan An Tĩnh chậm rãi xoay người — quả nhiên, nam vương đại nhân mặt đổi sắc đứng ngay ra đó.

    3. vulinh

      vulinh Well-Known Member

      Bài viết:
      20,019
      Được thích:
      24,217
      Chương 43:

      Nghiêm… Nghiêm Dịch…

      Tình huống này quả thực xấu hổ, đầu óc Quan An Tĩnh ngừng đảo loạn. Nam thần hiểu lầm chứ… mở miệng muốn giải thích, nhưng sợ càng càng rối, kết quả gì cả.

      Trái lại, vẻ mặt của Nghiêm Dịch nhõm hơn nhiều. người vẫn mặc áo thun cùng quần jean như mọi ngày, tóc mái rũ quá phần trán, khí chất nhàng và điển trai. Nhưng, nụ cười ấm áp trước sau như của nam vương đại nhân tắt hẳn. Sau khi gọi Quan An Tĩnh xong trực tiếp thẳng tới Lưu Tuấn Hàm.

      Ai đó có tật giật mình, biết Nghiêm Dịch muốn làm gì, sau nhìn thoáng qua, thấy Nghiêm Dịch thèm nhìn mình, trong đầu chợt lóe lên cảnh tượng, thoáng hoảng hốt, quay người lại muốn ngăn nam thần lại để giải thích. Tuy nhiên Quan An Tĩnh cân nhắc tới bước chân dài của nam thần, mới đó bỏ bước nhanh tới gần Lưu Tuấn Hàm.

      Xong rồi xong rồi! Quan An Tĩnh có miệng nhưng khó , quả thực đành lòng nhìn thẳng vào hình ảnh trước mắt: hai người đó đánh nhau chứ, ông trời của con ơi!

      Đương nhiên, Nghiêm Dịch là ai? Nam thần luôn làm việc bao giờ cũng luôn đúng mực, suy nghĩ làm sao cùng cấp bậc với Quan An Tĩnh được chứ. Chỉ thấy Nghiêm Dịch khi thu hẹp khoảng cách rất gần với Lưu Tuấn Hàm chậm rãi dừng lại, khi Quan An Tĩnh cho rằng thảm kịch nhân gian sắp xảy ra nam thần chợt mở miệng : “Có nhớ tôi ?”

      Lưu Tuấn Hàm ở đối diện vốn sững sờ cũng nở nụ cười: “Nghiêm Dịch, tôi đương nhiên nhớ.” Đối thủ sân bóng cộng thêm tình địch trong thực, sao nhớ được chứ?

      Nghiêm Dịch: “Gần đây còn đập bóng chứ? Có cơ hội lại đấu hiệp.”

      Vừa nghe như vậy, Lưu Tuấn Hàm nhớ lại cuộc thi bóng rổ năm ngoái tổ chức. Khi đó với tư cách là đội trưởng dẫn dắt sinh viên hệ điện tử đánh đâu thắng đó, gì cản nổi, đường trảm tướng, cuối cùng đánh bại Nghiêm Dịch đoạt giải quán quân, cũng qua trận chiến đó trở nên nổi tiếng.

      Nhưng, chiến thắng lần đó với Lưu Tuấn Hàm chẳng qua chỉ được cái cúp, vinh dự, chính cũng có cảm giác gì đặc biệt khi đánh bại nam thần. Nhưng giờ, hai chàng trai rất ưu tú vì Quan An Tĩnh nên dính dáng với nhau, giờ Lưu Tuấn Hàm nhìn thấy Nghiêm Dịch xuất , tuy mặt ngoài bình tĩnh như , nhưng trong lòng nảy sinh cảm giác thù địch.

      Hôm nay Lưu Tuấn Hàm biết cái mình muốn thắng Nghiêm Dịch, chỉ là bóng rổ.

      “Có thể, tôi tùy thời phụng bồi.” Lưu Tuấn Hàm mỉm cười gật đầu, trong ánh mắt nhiều hơn vài phần đề phòng, “Chỉ sợ sư huynh bận quá, rãnh quay về trường.”

      “Sao có chuyện đó?” Nghiêm Dịch hoài nghi hỏi lại, rồi ngay: “Thời gian trước có nhiều việc trong tay. Nhưng bây giờ, nên để đôi chân qua lại chút.”

      Lưu Tuấn Hàm: “Hả? Nghe sư huynh đủ học phần rồi, chạy tới chạy lui như vậy chẳng phải uổng thời gian lắm sao?”

      “Uổng hay uổng còn tùy thuộc vào chuyện gì. Đáng tốn tôi nhất định tốn.”

      “Ví dụ?”

      “Ví dụ…” tới đây Nghiêm Dịch dừng lại chút, ánh mắt sáng như đuốc nhìn Lưu Tuấn Hàm. Trước giờ nam vương đại nhân đều xem nặng gì cả, nhưng lúc này từ mắt của toát ra tín niệm mãnh liệt. nhượng bộ, bởi vì trong lòng có người muốn bảo vệ. Im lặng so đấu hồi, lâu sau Nghiêm Dịch mới nới lỏng, cuối cùng hời hợt : “Ví dụ như bóng rổ.”

      “…” Lưu Tuấn Hàm nghe xong liền chảy ba giọt mồ hôi trán.

      Hai chàng trai ngươi đánh ta đỡ, Quan An Tĩnh đứng bên nghe trái lại vì cảm giác bối rối mà thấy mình trở thành người dư thừa. Bởi vì đây là trận chiến có khói súng, Nghiêm Dịch cùng Lưu Tuấn Hàm đều lời ý, mà Quan An Tĩnh lại ngốc nghếch, hơn nữa vẫn còn bị dọa cảnh quay lại thấy Nghiêm Dịch ban nãy nên làm cân nhắc tới ý trong câu của họ. Chỉ hy vọng cuộc trò chuyện này mau mau chấm dứt, sau đó rời khỏi mảnh đất thị phi này với nam thần ngay.

      Dưới tình huống này rồi mà họ còn thảo luận chuyện bóng rổ nữa hả?! Quan An Tĩnh cảm thấy sắp xong rồi.

      Lưu Tuấn Hàm: “Sư huynh, quyết định vậy , tìm dịp nào đó đọ sức ván.”

      “Nhất định.” Nghiêm Dịch sảng khoái đáp ứng.

      Quan An Tĩnh nghe vậy liền biết kết thúc chuyện, tảng đá trong lòng chậm rãi buông xuống — nguy , nếu để nam thần nghe được lời hồi nãy … nhưng lại, sao Lưu Tuấn Hàm tới giờ mà vẫn… với mình… nhỉ?

      Aiii, được rồi được rồi! Chuyện vừa rồi coi như bị ma nhát , nhắc tới cũng được!

      “Lớp trưởng, nếu có chuyện gì chúng tôi trước.” Quan An Tĩnh vội vã muốn lui, chỉ năng rất trật tự mà còn chủ động hiếm thấy, vừa vừa kéo nam thần .

      Nghiêm Dịch phản đối, chỉ tiếng gặp lại, sau đó mặc Quan An Tĩnh dẫn về phía cầu thang. Quan An Tĩnh lễ phép quay đầu lại mỉm cười, tạm biệt với Lưu Tuấn Hàm, có điều nụ cười đó sao mà thấy miễn cưỡng quá.

      tới gần cầu thang xa, Quan An Tĩnh thầm, ra khỏi lầu học an toàn. có mặt Lưu Tuấn Hàm, giải thích với nam thần cũng phải xấu hổ. Tất cả dường như rất thuận lợi.

      Nhưng, ngay khi Quan An Tĩnh cho rằng thoát khỏi cảnh hiểm giọng của Lưu Tuấn Hàm đột ngột vang lên ở sau lưng: “Quan An Tinh, vấn đề tôi vừa hỏi em, em vẫn chưa trả lời tôi!”

      Vấn đề… vừa rồi… em vẫn chưa trả lời tôi?!

      Quan An Tĩnh chỉ thấy da đầu tê dại, bước chân đột ngột dừng lại. Ngay sau đó trong đầu lập tức vang lên câu hỏi Lưu Tuấn Hàm vừa hỏi: “Nếu như Nghiêm Dịch xuất ngoại… có phải tôi có cơ hội ?”

      Quan An Tĩnh ngây người.

      Thấy ai đó tiền đồ đứng thừ người cả buổi, thông minh như Nghiêm Dịch sớm đoán được hai, nhưng vẫn thấp giông hỏi: “ hỏi gì?”

      Đến kẻ ngốc cũng biết, nam thần nhất định muốn biết câu hỏi của Lưu Tuấn Hàm! Quan An Tĩnh lập tức lắc đầu.

      “Vậy sao trả lời ?”

      Từ giọng điệu của Nghiêm Dịch, Quan An Tĩnh mơ hồ đoán được hơi giận. Nhưng… phải muốn trả lời, mà thực ra…

      “Nếu như quên, tôi có thể nhắc lại cho em nhớ!” Lưu Tuấn Hàm ở phía sau ra sức dồn ép, thấy Quan An Tĩnh phản ứng, giọng ngày càng vang. “Thực ra…”

      cần!” Quan An Tĩnh lập tức dùng giọng kiên quyết chận Lưu Tuấn Hàm lại.

      Sắc mặt của Nghiêm Dịch càng khó coi hơn.

      Quan An Tĩnh gấp tới mức muốn đập vào tường, Lưu Tuấn Hàm nhất định là cố ý! Nhất định là cố ý!

      “Tôi cảm thấy chuyện này nên cho ràng, tuyệt đối muốn khiến em khó xử.” Lưu Tuấn Hàm cố ý bắt chước giọng điệu của Quan An Tĩnh.

      Lời này càng làm mập mờ hơn, bầu khí giữa ba người lập tức trở nên căng thẳng.

      Nghiêm Dịch đưa lưng quay về phía Lưu Tuấn Hàm, lạnh lùng hỏi Quan An Tĩnh: “Như vậy còn có việc gì?”

      Nhưng kể ra cũng lạ, Quan An Tĩnh vốn lo lắng biết nam thần có hiểu lầm hay , giờ nghe Lưu Tuấn Hàm truy hỏi bắt đầu bình tĩnh lại. Mới đầu có băn khoăn, sợ gặp nhau xấu hổ. Nhưng nếu Lưu Tuấn Hàm chấp nhất như vậy, thế còn lý do nào để tiếp tục chuyện này.

      Quan An Tĩnh đứng tại chỗ hít hơi sâu, lúc mở mắt ra, ánh mắt sáng ngời của nam thần lọt vào tầm mắt của . Tuy mặt của nam vương đại nhân có hơi đen… tuy nam thần hình như có vẻ tức giận… nhưng vẫn đẹp trai như cũ. Nhìn đôi mắt ấy, Quan An Tĩnh cảm thấy trái tim như bị giật điện, tràn ngập năng lượng, dùng thuật ngữ game là hồi sinh tại chỗ.

      Ánh mắt tuy chứa ngôn ngữ, nhưng lại truyền tới năng lực mạnh mẽ, Quan An Tĩnh nhận được cổ vũ lớn lao từ nam thần — cho dù đó là ảo giác, cũng quyết định đâm lao phải theo lao — điều chỉnh hô hấp, quay người, đối mặt với Lưu Tuấn Hàm, hơi: “Xin lỗi lớp trưởng, phải em trốn tránh vấn đề của mà là vấn đề đó vốn thành lập! Nghiêm Dịch có hay , hề liên quan tới chuyện em có tiếp nhận hay . ấy ở đây, em với là bạn bè. ấy rời khỏi, với em vẫn là bạn bè. Trong lòng em, vĩnh viễn vẫn là lớp trưởng, là bạn, có ý nào khác. Có lẽ lần trước em chưa đủ , nhưng xin hiểu giúp, suy nghĩ của em tới nay vẫn hề thay đổi. Em phải vì muốn ai đó chăm sóc mình mới , để trở thành bạn trai của em, thực ra chỉ cần điều kiện, đó là em thích người đó, người đó cũng thích em. Như vậy đủ rồi, cám ơn mến mà dành cho em, nhưng câu trả lời của em vẫn là: xin lỗi.”

      Quan An Tĩnh liên tục, Lưu Tuấn Hàm mấy lần muốn chen vào nhưng tìm được chỗ cắt ngang.

      Quan An Tĩnh hôm nay phát huy vượt xa bình thường, cảm phiền đứa con ngành kỹ thuật có thể biểu đạt trôi chảy như vậy trong tình huống ngẫu nhiên, cuối cùng còn bổ sung: “Điều muốn em , hy vọng hiểu cho. Sau này, em hy vọng xảy ra chuyện như hôm nay nữa!”

      Lưu Tuấn Hàm: “Đừng khờ, chẳng lẽ em muốn chờ ta từ Mỹ về sao? Em cho rằng thay đổi hay sao?”

      Chuyện tình cảm, ghét nhất là người khác này nọ. Nên câu đó của Lưu Tuấn Hàm khiến Quan An Tĩnh rất khó chịu, tự giác mà đề cao dB: “Thay đổi hay là chuyện của ấy, chờ hay là chuyện của em!”

      Lần này Lưu Tuấn Hàm bị hét sững người, đứng lại được mà rời cũng xong. Nhìn Quan An Tĩnh ở trước mặt bởi vì kích động nên mặt đỏ tới tai, nghĩ thầm dịu dàng nhu nhược từ khi nào lại bá khí như vậy nhỉ?!

      Chờ khi phản ứng lại, trong hành lang bóng người, Quan An Tĩnh cùng Nghiêm Dịch chẳng biết đâu…

      ***********

      Quan An Tĩnh bị Nghiêm Dịch kéo ra khỏi lầu học.

      Từ tới lớn, chưa từng to tiếng với người khác như ngày hôm nay. Cho dù lần trước đối mặt với vô lý của Du Hiểu Hạm, vẫn khắc chế nhường nhịn ba phần. Giờ tỉnh táo nghĩ lại thái độ vừa rồi với Lưu Tuấn Hàm, dường như… có hơi nóng giận phải.

      “Vừa rồi em có dữ lắm hay …?” Quan An Tĩnh vừa ra khỏi lầu học bắt đầu tỉnh táo lại, “Thực ra ta làm gì sai, chỉ muốn để em tỏ thái độ mà thôi. biết em bị gì nữa, đầu óc nóng bừng, giống như bị mình khống chế vậy. Thái độ vừa rồi của em, có phải khiến ta xấu hổ …?”

      “Tiêu rồi tiêu rồi…” Quan An Tĩnh bắt đầu lẩm bẩm quở trách bản thân, “Em quá vọng động rồi, vốn nên như vậy… ràng có thể chuyện tử tế được mà…”

      Ai đó hoàn toàn chìm đắm trong thế giới của mình nên tự nhiên hề chú ý tới sắc mặt của Nghiêm Dịch. Thực ra, câu “thay đổi hay là chuyện của ấy, chờ hay là chuyện của em” vừa rồi của Quan An Tĩnh khiến ánh mắt của Nghiêm Dịch dịu lại. Nghiêm Dịch phát , ngày hôm nay, tất cả những quấy nhiễu bên ngoài còn quan trọng nữa, chỉ cần biết, vẫn luôn chờ , đủ rồi. Nụ cười của , tốt bụng của , luôn đáng để nhớ nhung là thế. Tâm trạng của , thậm chí chút giận dỗi vừa rồi của , ở trong mắt Nghiêm Dịch vô cùng đáng .

      Bé con Quan An Tĩnh xoắn xuýt trong thế giới của mình, nam thần cũng lặng lẽ đứng đối diện , ý đưa tình.

      “Lẽ ra em nên uyển chuyển chút…”

      Mùa hè chói chang, ánh mặt trời xuyên qua những tán là cây bên đường phả lên mình họ, Nghiêm Dịch như khoác lên tầng sáng, nhìn bé trước mắt, bỗng nhiên cảm xúc dâng trào. Sau giây, Nghiêm Dịch cúi đầu, đậy kín bờ môi của Quan An Tĩnh.

      Thế giới chớp mắt trở nên yên lặng.

    4. vulinh

      vulinh Well-Known Member

      Bài viết:
      20,019
      Được thích:
      24,217
      Chương 44:

      Tin nam vương đại nhân ôm hôn bạn giữa sân lan truyền khắp trường như sấm chớp.

      “Couple số 1 khó qua nổi chữ tình, chính thức công khai tình cảm đương” — diễn đàn, những hình ảnh, tin tức bát quái vừa xuất lập tức thu hút phần lớn thành viên cùng thảo luận. Hơn nữa Nghiêm Dịch vốn có fans ủng hộ nay lại thêm số fans ít ỏi của Quan An Tĩnh, sau hồi tuyên truyền, từ khóa đứng đầu diễn đàn trường chỉ có thể là hai cái tên Nghiêm Dịch cùng Quan An Tĩnh quá quen thuộc.

      Couple số 1 khiêm tốn nhất đại học F từ trước tới nay, sau thời gian im hơi lặng tiếng lại xuất trong tầm mắt của mọi người bằng phương thức phô trương như thế, khiến người khác giật mình ít.

      Dĩ nhiên, chỉ thành viên diễn đàn giật mình.

      KISS — với — nam thần — ở trước mặt mọi người! Điều này khiến Quan An Tĩnh trước giờ luôn truyền thống chỉ cần nghĩ tới kích động muốn phụt máu mũi là vì sao?!

      Máy điều hòa trong nhà Nghiêm Dịch phả hơi lạnh “vù vù”, tuy nhiệt độ trong nhà thấp hơn bên ngoài mấy độ nhưng tại sao Quan An Tĩnh ngồi sô pha trong phòng khách lại có hơi nóng rần nhỉ?

      sao chứ?” Nghiêm Dịch rót ly nước đá rồi ra phòng khách, vừa vừa cau mày hỏi: “ yên lành sao lại choáng váng hả, phải trúng gió đấy chứ?” Sau khi ra khỏi trường Quan An Tĩnh có hơi bất thường, cân nhắc tới khí trời nóng bức, Nghiêm Dịch tự nhiên cho rằng bị cảm nắng.

      Quan An Tĩnh uống hơi hơn nửa ly nước, trái tim vẫn đập thình thịch thình thịch. Vừa trải qua chuyện mới nãy, yên lành được mới là lạ! ngất xỉu rất mạnh mẽ rồi!

      có gì…” Quan An Tĩnh lầu bầu, giọng rất yếu.

      “Vậy là chuyện gì?” Nghiêm Dịch sau khi làm “chuyện tốt” lại còn hỏi ép. Quan An Tĩnh bị hỏi vừa gấp vừa khó nghĩ: nên trả lời như thế nào mới đúng? Chẳng lẽ : còn phải tại sao? Híc… quá buồn nôn rồi. Nhưng nếu , Nghiêm Dịch tuyệt đối chịu bỏ qua.

      Rối rắm hồi lâu, Quan An Tĩnh mới dè dặt trả lời: “Em sao, để em yên lặng chút là được…”

      “… yên lặng?”

      “Vừa rồi… vừa rồi em chẳng hề chuẩn bị tí nào cả.” Quan An Tĩnh bắt đầu năng lộn xộn, “Em cũng ngờ, lại như vậy! Em vốn ngờ lại làm như vậy… có nhiều người thấy lắm.”

      Nét mặt Nghiêm Dịch càng khó hiểu hơn: “Thấy gì?”

      Xỉu… còn hỏi nữa?! Quan An Tĩnh im lặng, chỉ cần nhớ lại chuyện vừa xảy ra, máu chảy khắp người bắt đầu xông lên đầu, vô thức đưa tay quạt.

      Cứu mạng! Toàn thân nóng bốc lửa rồi!

      Dáng vẻ mất tự nhiên lúc này của Quan An Tĩnh vừa khả ái vừa buồn cười, lại thêm vừa mới thành công đánh lui đối thủ cạnh tranh Lưu Tuấn Hàm nên tâm trạng của nam thần tốt lên hẳn. Dường như rất đắc ý với “chuyện tốt” mà mình làm, Nghiêm Dịch giả ngốc mãi, cuối cùng nhịn được, dắt theo nụ cười vui vẻ môi, Nghiêm Dịch cúi đầu xuống hỏi: “Xấu hổ hả?”

      “Ai xấu hổ chứ…” Ai đó mạnh miệng, đến khi dứt lời mới từ từ nhận ra Nghiêm Dịch vẫn luôn giả ngây! Nhìn nam thần nhoẻn miệng cười, Quan An Tĩnh bừng tỉnh, mở to hai mắt im lặng khiển trách .

      Nam thần hề đỡ được ánh mắt ủy khuất của Quan An Tĩnh, được bao lâu đầu hàng, bên mỉm cười làm động tác xin hàng, bên thở dài: “Aiii – là đúng, đừng giận nhé?”

      Quan An Tĩnh vốn chỉ phô trương thanh thế thôi, giờ nghe nam thần nhận sai, lòng mềm hẳn. Nhưng khi vừa muốn lên tiếng Nghiêm Dịch lại : “Tới giờ mà vẫn chưa quen nữa, xem ra sau này phải luyện tập nhiều hơn.”

      Choáng, còn muốn luyện tập?! Quan An Tĩnh quýnh quáng — “Nghiêm Dịch! !!”

      *************

      Lúc hai người đấu khẩu điện thoại của Nghiêm Dịch reo lên. Nam thần thưởng thụ thời gian ngọt ngào, ngồi ì ra ghế chịu . Quan An Tĩnh mỉm cười giục mấy lần, lúc này Nghiêm Dịch mới lưu luyến đứng lên nghe điện thoại.

      “A lô?”

      “Nghiêm Dịch, là tôi.” Trong điện thoại truyền đến tiếng oang oang của Mã Chấn Vũ, “Buổi tối phòng 309, mang theo ai đó của cậu tới sớm đấy nhé!”

      Nghiêm Dịch mỉm cười ừ.

      Hôm nay bộ phận kỹ thuật Kỳ Thuật tổ chức liên hoan, trước đó Nghiêm Dịch có muốn dẫn Quan An Tĩnh cùng đến. Buổi chiều hôm đó Quan An Tĩnh chỉ có hai tiết học, cho nên bạn trai nhị thập tứ hiếu là Nghiêm Dịch canh tốt thời gian tới trường đón . ngờ lại trùng hợp gặp Lưu Tuấn Hàm ra…

      E là trời muốn tiêu diệt lớp trưởng đại nhân. Thiên thời địa lời nhân hoa, Lưu Tuấn Hàm có thứ nào, bại hoàn toàn là nằm trong dự kiến, hợp tình hợp lý.

      Bây giờ Quan An Tĩnh quen thân với đồng nghiệp của Nghiêm Dịch. Vốn toàn là những người dễ gần, sau vài tháng gần gũi, khoảng cách giữa họ rút xuống số , thậm chí có vài đàn khóa còn gọi là chị dâu, Quan An Tĩnh từ mất tự nhiên tới quen dần.

      Bầu khí liên hoan đêm nay rất vui vẻ. Ngày thường đều bận rộn lo làm hạng mục, hôm nay hiếm lắm mọi người mới có thể tề tựu lại với nhau hưởng thụ thời gian rãnh rỗi. Cả đám mở máy karaoke, chơi rất vui vẻ.

      Mọi người trò chuyện với nhau chút, chủ đề chuyển dần tới hạng mục trọng điểm của Kỳ Thuật trong sáu tháng cuối năm.

      Hoắc Chính: “Bên Mỹ hi vọng chúng ta mau chóng bắt tay vào làm việc. Tôi muốn điều mấy người từ tổ ba, Cung Húc, bên cậu có vấn đề gì ?”

      “Cần cứ .” Cung Húc giơ ly rượu lên, phóng khoáng , “ em bên tôi tùy phân công!”

      “Vậy được, cuối tuần này phái số người có chuyện quan trọng tay theo giúp Nghiêm Dịch xây dựng kho dữ liệu .”

      “Dễ như ăn cháo!” Cung Húc đáp ứng, xong chợt nhớ, “À, đúng rồi, suýt quên. Nghiêm Dịch, hôm nay hộ chiếu của cậu được đưa tới công ty, tôi ký nhận thay cậu. Chút nữa nhớ đòi tôi đó.”

      Bàn ăn rất ồn ào, câu thuận miệng đó của Cung Húc khiến nhiều người để tâm. Nhưng cũng vì vậy nên ai hùa, còn Quan An Tĩnh vốn vừa vừa cười lại trở nên mất hồn mất vía.

      Nghiêm Dịch nhận hạng mục nước ngoài, Hoắc Chính cố ý phái qua đó xem xét, biết những việc ấy. Nhưng vừa đúng đó là công ty Mỹ, cho nên cũng đồng nghĩa vô hình đẩy nhanh thời gian xuất ngoại của Nghiêm Dịch… khảo sát kết hợp du học, như vậy thời gian rời khỏi của Nghiêm Dịch chẳng phải càng dài hơn sao?

      dám gì trước mặt mọi người, Quan An Tĩnh nhịn suốt buổi, mãi tới lúc đường về mới có cơ hội hỏi Nghiêm Dịch chuyện hộ chiếu.

      “Hạng mục mới ở Mỹ hơi gấp, cho nên Hoắc Chính giúp làm hộ chiếu trước, để tránh đến lúc đó chậm trễ thời gian. Nhưng, ngờ lại nhanh đến vậy…” Nghiêm Dịch vừa lái xe vừa giải thích, câu cuối cùng rất , giống như lẩm bẩm.

      Quan An Tĩnh ngồi ở ghế phụ lái, nghe nam thần , vẻ mặt từ từ nghiêm túc.

      Tuy luôn biểu ra sức ủng hộ Nghiêm Dịch đào tạo sâu ở đại học D nhưng trong lòng Quan An Tĩnh rất , gạt được người khác nhưng gạt được chính bản thân mình, những lời trái lương tâm từng , dù nghìn lần vạn lần cũng chỉ là dối.

      hy vọng Nghiêm Dịch xuất ngoại ư? Đáp án quá .

      Trước đó luôn tự an ủi mình rằng bây giờ thông tin kỹ thuật phát triển như vậy, cho dù ngăn cách hai nơi cũng sao. Nhưng giờ khi phải đối mặt với chia ly, Quan An Tĩnh thực cảm thấy rất khổ sở cùng thất lạc. như vậy, thực rất hư hỏng đúng ? phải toàn lực ủng hộ Nghiêm Dịch mới phải.

      “Khi nào ?”

      “Cũng nhanh, có lẽ tháng sau.”

      “Tháng sau?” Nhanh như vậy ?!

      “Sao, nỡ à?”

      phải…” Quan An Tĩnh tiếp tục liều mạng, “Em chỉ hỏi qua thôi, dù sao sớm muộn gì cũng phải , tháng hay hai tháng cũng khác biệt mấy, ha ha —” Nhưng vì sao trái tim lại nhức nhói đến vậy?

      ?”

      mà…” chỉ đau lòng chút thôi đâu! Ô ô ô…

      ***********

      Nghiêm Dịch đưa Quan An Tĩnh về trường mà chở thẳng về nhà mình. Quan An Tĩnh vốn chịu nhưng Nghiêm Dịch lại nghiêm túc chỉ thị phải dọn dẹp hành lý giúp . Quan An Tĩnh nghĩ cơ hội ở chung của mình với nam thần cũng còn nhiều, tuy tâm trạng sa sút tới đáy cốc nhưng cũng vẫn theo vào nhà.

      đường , Quan An Tĩnh luôn cố gắng điều chỉnh tâm trạng của mình, nhưng khi va li xuất trước mắt, Quan An Tĩnh vẫn suýt nữa rơi lệ.

      Đừng tàn nhẫn như thế…

      Hồi trước thấy sao cả, nhưng giờ cảm giác trong lòng ngày càng mãnh liệt: Nghiêm Dịch sắp , sắp rồi! Làm sao bây giờ! nỡ xa phải tin tưởng nam thần, cũng phải chịu được đơn. Nhưng tương lai còn dài như vậy, chuyện sau này ai dám biết được đây? Về tương lai, nghĩ ngợi nhiều. phải cân nhắc tới, mà là dám… sợ kết cục đoán được phải là cái kết mà mong đợi.

      Giờ hối hận vẫn còn kịp chứ…?

      Quan An Tĩnh nghĩ ngợi lung tung trong đầu, nhưng vẻ ngoài vẫn đưa mắt yên lặng nhìn va li. Nghiêm Dịch nhanh chóng phát bất thường, khi tới gần xem xét kinh sợ: “Sao lại khóc?”

      Quan An Tĩnh quay đầu chỗ khác, né tránh hai tay Nghiêm Dịch đưa tới. hỏi còn may, vừa rồi hốc mắt chỉ đỏ thôi, giờ Nghiêm Dịch vừa hỏi, cảm giác nỡ phun trào khắp lòng Quan An Tĩnh. Nước mắt cứ thế cãi lời, từng giọt từng giọt rơi lên va li màu đen.

      Nghiêm Dịch ngây ngẩn, “Đừng khóc! Sao vậy hả?” vừa khóc, cả thế giới cũng mờ mịt hẳn.

      Nhưng Quan An Tĩnh nghe nam thần khuyên càng khóc dữ hơn, ngay cả hô hấp cũng dồn dập. “, có việc gì… là em vô dụng. Em cho rằng mình đau khổ, nhưng, nhưng giờ biết thực phải Mỹ, trái tim cứ…” Nghĩ tới chuyện sau này phải đối mặt, Quan An Tĩnh dường như khống chế nổi nước mắt nữa. Giờ này khắc này, có rất nhiều lời muốn , nhưng lại sợ sai.

      học là chuyện tốt, em phải vui vẻ mới đúng. Nhưng thấy sau này thể gặp được nữa nên có hơi khó chịu thôi, chỉ chút thôi…” Quan An Tĩnh vừa vừa huơ tay ra hiệu, cố gắng gượng nở nụ cười nhưng chỉ khiến người xem càng xót thương.

      Nước mắt xuống sàn nhà như đâm vào tim Nghiêm Dịch.

      “Em luôn khuyên nhận OFFER đại học D, là sợ phát triển ở trong nước thuận lợi?” Nghiêm Dịch vừa giúp Quan An Tĩnh lau nước mắt, vừa đau lòng hỏi.

      Quan An Tĩnh chưa bao giờ hoài nghi thực lực của nam thần, nghe như vậy ngước đầu lên, giọng kiên định lạ thường: “ phải! lợi hại như vậy, ở đâu cũng phát triển tốt cả.”

      “Vậy em cảm thấy em chậm trễ ?”

      phải…”

      cho phép nối dối!”

      Được rồi… “Có chút…”

      Nghiêm Dịch dùng ngón tay lau vệt nước mắt mặt Quan An Tĩnh, “ phải tin sao?”

      “… em vẫn luôn tin .”

      “Vậy sao luôn muốn xuất ngoại? Chẳng lẽ ở trong nước phát triển tốt được sao?”

      phải… em chỉ muốn bỏ lỡ cơ hội.”

      muốn bỏ lỡ cơ hội, cho nên muốn bỏ lỡ em sao? Em biết học thạc sĩ mất bao lâu ? Chẳng lẽ em muốn đến Mỹ tìm ?” tới đây, Nghiêm Dịch rốt cuộc nhịn được mà hết ra những suy nghĩ mấy ngày nay. Tuy có thể đoán được nguyên nhân Quan An Tĩnh làm như thế, nhưng mỗi khi nhìn tích cực sưu tầm tài liệu về đại học D, lại cực lực khuyên xuất ngoại, là bạn trai nên cảm thấy trong lòng có cảm giác rất khó .

      “Còn nữa.”

      “… còn nữa gì?” Quan An Tĩnh giống như học sinh tiểu học được răn dạy. Tuy nhận sai nhưng thầy giáo vẫn chịu tha, trong lòng hơi ủy khuất, cũng hơi sợ hãi.

      “Mấy hôm trước, nhận được lá thư nào sao?” Nghiêm Dịch đổi chủ đề.

      Hả? Thư?

      Nhắc tới thư, Quan An Tĩnh vừa nghĩ nhớ ra. Lá thư nặc danh đó tới giờ vẫn còn nằm im trong ngăn tủ, tới giờ vẫn chưa tìm được xuất xứ. Có điều, lá thư nặc danh ấy có liên quan xu nào tới vấn đề bọn họ thảo luận hả? Còn nữa — “Tại sao biết em nhận được lá thư?” Chẳng lẽ…

      Nghiêm Dịch hoàn toàn cho qua câu hỏi của Quan An Tĩnh, thản nhiên : “Trong thư viết gì?”

      “… bài hát.”

      “Bài hát gì?”

      Quan An Tĩnh nhớ lại, trả lời: “Chắc là [ em đừng bỏ ].”

      Xem ra cũng quá đần.

      Nghiêm Dịch gật đầu, hiển nhiên rất hài lòng với câu trả lời này. Sau đó bỗng nhiên nghiêng người đưa lỗ tai của mình sát tới: “Bài hát gì, lặp lại lần nữa.”

      Lặp lại lần nữa? Đầu óc Quan An Tĩnh gián đoạn 1s, lặp lại theo bản năng: “ em đừng bỏ …”

      phát rất mà, có vấn đề gì hả? Quan An Tĩnh khó hiểu ngẩng đầu lên, nhưng khi ánh mắt tiếp xúc với nam thần càng khó hiểu — bởi vì nam thần vừa rồi vẫn còn tức giận, ngờ lại, mỉm cười…

      Quan An Tĩnh hoàn toàn ngây ra.

      em đừng bỏ em đừng bỏ

      em đừng ?

      Quan An Tĩnh lặp tới lặp lui tên bài hát trong lòng.

      em đừng !

      em, đừng !

      giây sau, Quan An Tĩnh hiểu!

      Nhưng vẫn chưa kịp biểu đạt ngạc nhiên trong lòng ra ngoài lại nghe Nghiêm Dịch ở đối diện với tốc độ cực nhanh: “Được, ở lại.”

      “Cái… cái gì…?” Lượng tin tức quá lớn, Quan An Tĩnh cảm thấy mình theo kịp tư duy của Nghiêm Dịch rồi.

      Lúc này Nghiêm Dịch bỗng nhích đến gần, hai tay ôm chặt vai , nghiêm túc : “Bạn Quan An Tĩnh, vừa rồi bạn xin tôi đừng , tôi đồng ý. Sau này bạn phải chịu trách nhiệm với tôi đó.”

      “… hả?”

      Hình như có chỗ đúng! , hình như chỗ nào cũng đúng!

      Nam thần… chơi xấu em à?

      Nghiêm Dịch: “Sao? Em muốn trốn nợ?”

      có… phụt —” Quan An Tĩnh nhịn được bỗng cười.

      ra, lá thư nặc danh là do nam thần gửi cho ; ra, nam thần vẫn luôn muốn rời khỏi; ra, nam thần chỉ chờ mở miệng giữ lại; ra…

      Quan An Tĩnh trước giờ chưa thấy nam thần như thế này, nhưng nam thần thực … thực … manh dữ lắm nha !!!

      Quan An Tĩnh phút trước vẫn còn bồi hồi ở đáy cốc, bây giờ cảm thấy bỗng bị ném lên tầng mây, toàn thân bỗng. cảm giác hạnh phúc lan khắp, dường như đến cả khí cũng trở nên rất ngọt.

      “Sau này muốn cân nhắc chuyện nào đó, có thể thêm điều kiện tiên quyết được ?” Nghiêm Dịch nhàng ôm Quan An Tĩnh vào lòng.

      “…Điều kiện tiên quyết gì?”

      “Điều kiện tiên quyết là là bạn trai của em, điều kiện tiên quyết là chúng ta phải ở cùng với nhau.”

      Từng có người , ba chữ đẹp nhất thế gian này phải “tôi bạn” mà là “gần bên nhau”. Giờ này khắc ngày, Quan An Tĩnh nghe câu đó của nam thần, càng thấy cảm động.

      “Được.” Tuy chỉ chữ, nhưng Quan An Tĩnh rất kiên định.

      “OFFER đại học D nhận. Nếu như muốn ra nước ngoài… xuất ngoại với ba mẹ lâu rồi, phải chờ tới tại. Em hiển nhiên là nhân tố quan trọng, nhưng ở chỗ này vẫn có thể làm những gì mình thích, thế tại sao lại phải ra nước ngoài phiền phức đến như vậy.”

      Nghiêm Dịch xiết chặt hai tay, ôm chặt người nằm trong lòng mình thêm chút nữa: “Ngành điện tử trong nước vừa mới cất bước nên càng có gian để phát triển, cũng đầy cơ hội và thử thách. Mấy ngày trước hiệu trưởng cũng từng muốn giữ lại đào tạo ở trường. Ở đây, có thể vừa làm vừa học, đây là cuộc sống mà muốn. Giờ Kỳ Thuật phát ngày càng tốt, cũng có thể vừa tích lũy thêm nhiều kinh nghiệm vừa mở rộng quan hệ cộng đồng, là nền tảng để mai sau phát triển. Tuy là nguyên lão ở Kỳ Thuật, nhưng tương lai, nguyện vọng của là muốn thành lập công ty thuộc về mình…”

      Đêm về khuya, lại ngày trôi qua trong tiếng kêu vang rộn ràng của ve sầu. Gió đêm thổi vào nhà xua nhiệt độ ban trưa, để lại chút hơi lành lạnh. Giọng của Nghiêm Dịch nhàng vang ở bên tai, rất dễ nghe. Quan An Tĩnh như mất hồn, lại lần nữa còn thuốc nào chữa được việc bị hấp dẫn.

      Nghiêm Dịch chầm chậm ra quyết định của mình; quá khứ, tương lai, về , về , về bọn họ. Từng bước , hết ra những suy nghĩ về tương lai của mình.

      “Cho nên, sớm có quyết định?” Cuối cùng, Quan An Tĩnh hỏi: “Nếu như em vẫn chịu mở miệng giữ lại sao?”

      “Vậy , sau đó dùng hộ chiếu F2 lãnh em sang Mỹ.”

      “F2 là gì?”

      Nghiêm Dịch: “Visa vợ chồng.”

      Quan An Tĩnh: “…”

    5. vulinh

      vulinh Well-Known Member

      Bài viết:
      20,019
      Được thích:
      24,217
      Chương 45: Lời cuối truyện

      Thời gian nhanh chóng trôi mau, thoáng đó qua tháng.

      Lại tới kỳ tốt nghiệp mỗi năm lần, những sinh viên năm tư chuẩn bị bước lên con đường mới xuất phát đến mục tiêu tiếp theo; khắp sân trường đều tràn ngập bầu khí chia tay quyến luyến. Từ khi tài chính của hạng mục mới được gửi tới, lần thầu này giữ Kỳ Thuật với công ty nước ngoài hợp tác rất bền vững, tất cả đều phát triển theo hướng tích cực.

      Được đối tác bên Mỹ thành ý mời, cuối cùng thời điểm xuất phát sang Mỹ của Nghiêm Dịch tới. Có điều, lúc này Quan An Tĩnh lại bận rộn đến thời gian ưu tư cũng còn. Giống như tất cả sinh viên năm ba khác, ngày Nghiêm Dịch , Quan An Tĩnh phải trải qua kỳ thi tối tăm ánh sáng. Phòng ngủ cùng thư viện, hai nơi này tạo thành đường thẳng vạch ra lộ tuyến phải mỗi ngày, quả thực mệt như cầy sấy vậy.

      “Lão đại, hôm nay chị dâu tới tiễn à?”

      “Chị dâu còn phải thi, chú đừng đâm vào chỗ đau của lão đại!”

      “Dừng! Các chú biết gì, có biết cái gọi là tiểu biệt thắng tân hôn ?”

      Trong sảnh chờ ở sân bay, Nghiêm Dịch lẻ loi cầm vali khiến mấy tên đồng nghiệp thấy lạ, nhịn được mà ghẹo .

      Suốt cả quá trình Nghiêm Dịch đều mỉm cười lên tiếng.

      Khảo sát tuần, dài dài, ngắn ngắn. Nếu phải ai đó phải thi ra sao cũng phải gặp mặt lần mới yên lòng lên đường. Nhưng ngược lại, hôm qua đưa em ấy về trường muộn như vậy, biết hôm nay có bị ảnh hưởng gì ?

      nghĩ ngợi đây đó, biết có phải do tấm lòng của hai người kết nối với nhau mà điện thoại lại đỗ chuông. Nghiêm Dịch lấy ra xem, quả nhiên là tin nhắn đến từ Quan An Tĩnh.

      Quan An Tĩnh: lên đường bình an : )

      Nhìn tên người gửi, khóe môi nam thần hơi vểnh. Nghĩ nghĩ, Nghiêm Dịch lại bấm di động: em chờ chứ?

      Quan An Tĩnh: .

      Nghiêm Dịch: hãy chờ tháng.

      Quan An Tĩnh: .

      Nghiêm Dịch: ?

      Tin trả lời nhanh chóng được gửi tới, màn hình hiển thị hai chữ rất đơn giản: mãi mãi.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :