1. QUY ĐỊNH BOX XUẤT BẢN :

       

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] [dấu cách] - [dấu cách] [Tác giả] [Số chương]

    ----•Nội dung cần:

    - Hình minh họa (bìa truyện, hình ảnh,etc,...)

    - Tác giả

    - Dịch giả

    - Đơn vị phát hành

    - Số trang ( nên có)

    - Giá bìa (nên có)

    - Ngày xuất bản (nên có)

    --- Quy định

    1 . Thành viên post có thể tự type hoặc copy từ nơi khác (để nguồn)

    2 . Trình bày topic truyện khoa học, bôi đen số chương để dễ nhìn

    3. Cần có trách nhiệm post đến hết truyện. Nếu không thể tiếp tục post liên hệ

    Ad và Mod

  2. QUY ĐỊNH BOX EBOOK SƯU TẦM

    Khi các bạn post link eBook sưu tầm nhớ chú ý nguồn edit và Link dẫn về chính chủ

    eBook phải tải File trực tiếp lên forum (có thể thêm file mediafire, dropbox ngay văn án)

    Không được kèm link có tính phí và bài viết, hay quảng cáo phản cảm, nếu có sẽ ban nick

    Cách tải ebook có quảng cáo

Mười Năm Không Xa - Cửu Lộ Phi Hương(10 truyện ngắn)

Thảo luận trong 'Sách XB Hoàn'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. wjuliet43

      wjuliet43 Well-Known Member

      Bài viết:
      7,846
      Được thích:
      14,123
      [​IMG]
      Mười Năm Xa(Tuyển Tập truyện ngắn)

      Tác giả: Cửu Lộ Phi Hương

      Dịch giả: Lan Phương

      Nhà xuất bản: PavicoBooks

      Số trang: 338

      Giá bìa: 99.000Đ

      Ngày xuất bản: tháng 9/2014​

      Nếu ví tình như bản nhạc, tuyển tập truyện ngắn “Mười Năm Xa” chính là những khúc nhạc tình giàu thanh điệu: Khi nhàng sâu lắng, lúc lại da diết ám ảnh, vừa ngọt ngào hạnh phúc, lại vừa khắc khoải buổi chia ly.


      Hạnh phúc dễ kiếm tìm, nẻo đường đời, có những người ngang qua rồi chìm vào kí ức, nhưng có những người lại in mãi hình bóng họ trong con tim say đắm của ta.


      1. Tựa như chỉ lần nghe chàng trai trẻ Cốc Ngôn diễn thuyết hình ảnh nhàng bước vào trái tim Khúc Tích kia.


      ai đó lần, xa ai đó ngày, gần ai đó phút và quên ai đó giây là niềm hạnh phúc của riêng ta.


      2. Tựa như hy sinh và tình thủy chung tha thiết từ buổi đầu gặp gỡ của nàng Tang Ca trong truyện ngắn “Tang Ca”:


      Nhặt cách hoa đào xếp thành trái tim thổn thức


      Gửi tặng cho chàng nguyện trao trọn hết nhớ thương


      3. Hãy , để được cảm nhận tình cách trọn vẹn như Trình Y Nhiên trong truyện “Trần tiên sinh và Trình phu nhân”


      Mười năm xa, mười câu chuyện với những bối cảnh khác nhau: Từ cổ đại tới đại, từ hồng trần tới cõi tĩnh mịch của giới. Tuyển tập “Mười năm xa”, chính là bản nhạc chứa chan muôn vàn cảm xúc dành tặng những người , .
      Last edited: 21/11/14
      banglangtrang123 thích bài này.

    2. wjuliet43

      wjuliet43 Well-Known Member

      Bài viết:
      7,846
      Được thích:
      14,123
      Mười Năm Xa

      Giới thiệu: “Chú thử thích tôi chút xíu cũng được sao?”

      được.”

      Lúc đó, họ cách nhau 10 tuổi.



      Chương 1


      “Chúng ta chia tay ”. ngồi bàn bên cạnh bỗng nhiên lên tiếng: “Em cảm thấy... chúng ta mấy hợp nhau.”

      Hai tai Khúc Tích dựng đứng, hơi nhoài người sang bên, nhàng thò đầu ra, cách vách ngăn, lặng lẽ nghe cuộc chuyện giữa hai người. muốn gây tiếng động mạnh, đầu thò ra vừa đủ để nhìn thấy bóng dáng và bàn tay đặt bàn của người đàn ông.

      Ngón trỏ của người đàn ông gõ mặt bàn. im lặng lâu. Lâu đến mức cả Khúc Tích cũng chau mày. Cuối cùng ta lên tiếng: “ bạn huấn luyện viên thể hình dạo này vẫn khỏe chứ?”

      nghe xong run cả người, biểu cảm mặt ấy lúc đó có lẽ đa dạng lắm. Hai người lại im lặng lâu. Rồi đứng phắt dậy, có vẻ rất tức tối và khó chịu: “Chu Cốc Ngôn, nể mặt người khác mà cũng chừa lại đường lui cho mình.” nghẹn ngào: “Dù gì tôi cũng từng thích .”

      Rồi ôm mặt bỏ .

      lúc lâu sau, Khúc Tích nghe giọng Cốc Ngôn cười giễu bẫng: “Em nghĩ tôi như thế sao?”

      cũng từng thích . Hóa ra, người ưu tú như vậy mà cũng phải đau đớn vì tình, cũng phải thất vọng khổ sở.

      Khúc Tích hoàn toàn biết mình càng ngày càng nhoài người ra ngoài, lộ hết cả nửa thân người. chỉ thấy mặt đồ vest, lạnh lùng ngồi đấy, bàn tay nắm chặt ly rượu như muốn bóp nát nó.

      Chắc ta là kiểu người giỏi bộc lộ cảm xức. Khúc Tích nghĩ, sống như vậy bộ biết khổ sao…

      Chắc vì ánh mắt của Khúc Tích sáng quắc nên Cốc Ngôn chột dạ ngẩng đầu lên. Bốn mắt nhìn nhau. Khúc Tích ngẩn người rồi cười tươi rói liền lặp tức, vui vẻ vẫy tay với Cốc Ngôn: “Ôi, trùng hợp quá!”

      Cốc Ngôn bực mình nhíu mày, chẳng chẳng rằng bỏ như chạy. Khúc Tích cũng vội vàng đá cả ghế chạy theo .

      Ra khỏi quán cà phê, bên ngoài nắng đẹp, mùa xuân rắc ánh xanh lên những nhành liễu bên đường. Cốc Ngôn bước nhanh, Khúc Tích phải chạy mới đuổi kịp: “Chú Ngôn, trời ấm lên rồi, nhanh vậy chảy mồ hôi đó, chú chậm chút …” Khúc Tích , “Hèn chi người chú bắt cá hai tay là vậy đó, chẳng biết quan tâm tới người khác gì cả.”

      Cốc Ngôn nghe thế liền dừng bước.

      Khúc Tích cũng dừng lại theo. cười: “Nhưng mà sao, người cũ của chú cảm thấy thiếu cảm giác an toàn nên mới vậy thôi. Còn tôi có cảm giác an toàn nhiều lắm, bao giờ bắt cá hai tay như ấy đâu.”

      Cốc Ngôn liếc mắt nhìn : “Cháu đúng là kẻ cơ hội, PR bản thân mọi nơi mọi lúc.”

      Khúc Tích dày mặt cười: “Tôi thích chú mà, khó khăn lắm mới bước được tới ngày hôm nay, đương nhiên phải bày tỏ tấm lòng mình rồi. Hồi đó chú có người , chấp nhận tình cảm của tôi thôi, nhưng bây giờ chính mắt tôi thấy, chú FA rồi. Sau này tôi theo đuổi chú coi như chính đáng, chẳng gì phải sợ.”

      Nếu là ngày thường, Cốc Ngôn chẳng thèm tranh cãi với , nhưng hôm nay tâm trạng rất xấu, mặt lạnh ngắt: “Tôi có hứng thú đùa giỡn với cháu.”

      Khúc Tích vẫn nhìn cười hì hì: “Chú Ngôn, tôi đấy.”

      “Nếu cháu lớn thêm mười tuổi tôi tin là .” Cốc Ngôn hờ hững xoay người bước , hoàn toàn để ý thấy nụ cười khuôn mặt người con sau lưng dần dần lụi tắt.

      Khúc Tích vân vê mấy ngón tay, khóe miệng hay nở nụ cười thường ngày giờ xụi lơ. lí nhí: “Mười tuổi… cũng đâu có cách xa lắm đâu.”

      và người thích cách nhau mười tuổi. Năm mười sáu, hai mươi sáu, doanh nhân trẻ tuổi đầy triển vọng tới trường của diễn thuyết. Khi đó, cha mẹ Khúc Tích vừa mới ly hôn, lại độ tuổi nổi loạn, chỉ muốn bỏ nhà ra , ra ngoài kiếm sống cho rồi.

      thể nào quên được, cũng là buổi nắng mùa xuân tháng ba, dưới bóng cây dương già xanh ngắt trong trường, ngồi nghe buổi diễn thuyết về tương lai và mơ ước, giọng đầy sức truyền cảm của Cẩn Ngôn và màn diễn thuyết hoàn hảo của nhàng bước vào trái tim .

      Từ ngưỡng mộ, chuyển sang mến lúc nào chẳng hay.

      Mãi tới bây giờ, suốt sáu năm trời, Khúc Tích luôn coi Cốc Ngôn là mục tiêu để phấn đấu, thi vào trường đại học từng học, học chuyên ngành từng học, tốt nghiệp rồi cũng xin ứng tuyển vào công ty của , trở thành nhân viên dưới quyền . Rồi sau đó dũng cảm bày tỏ tình cảm của mình.

      Tất cả những điều đó chẳng dễ dàng chút nào, nhưng Khúc Tích cảm thấy rất đáng.
      Last edited: 15/9/14
      trthuy thích bài này.

    3. wjuliet43

      wjuliet43 Well-Known Member

      Bài viết:
      7,846
      Được thích:
      14,123
      Chương 2



      Ngày nào Khúc Tích cũng làm việc tới khuya.

      thích làm thêm giờ. Con mới hai mươi hai tuổi, nào chẳng thích trang điểm lộng lẫy để dạo phố. Chỉ tại Cốc Ngôn ngày nào cũng làm việc tới khuya. Mà nửa đêm ở thang máy trong tòa nhà là cơ hội duy nhất được gặp riêng .

      Ngó đồng hồ, đúng chín giờ, Khúc Tích pha trà nóng đem cho Cốc Ngôn. Đây là thói quen trời đánh bỏ của từ khi vào làm việc ở đây.

      Lúc đàu Cốc Ngôn rất cảm kích việc này. tách trà nóng làm cho dạ dày dễ chịu nhiều, nhưng từ khi Khúc Tích tỏ tình với , những tách trà nguội ngắt rồi Cẩn Ngôn cũng chẳng thèm đụng miếng nào.

      Thất vọng là điều dĩ nhiên, nhưng Khúc Tích nghĩ, dù uống nhưng thôi cừ pha , ngày nào đó muốn uống chí ít khi giơ tay ra phát lúc nào cũng ở bên.

      nhàng đẩy cửa, Khúc Tích mang trà bước vào. Cốc Ngôn hôm nay vùi đầu vào đống giấy tờ như mọi hôm mà đứng bên cửa sổ, vừa ngắm cảnh thành phố về đêm, vừa nghe điện thoại. Khúc Tích nhàng bước đền bên , vừa định đặt tách trà xuống nghe Cốc Ngôn : “Ừ, thích nhà hàng nào cứ chọn. Ngày mai tôi tới.”

      Tay Khúc Tích run run, nước trà bắn lên làm phỏng tay . Cốc Ngôn lạnh nhạt quét mắt nhìn, khuôn mặt chút biểu cảm, Khúc Tích cố nén cơn đau rát. đặt tách trà lên bàn rồi lặng lẽ bước ra, im lặng như lúc bước vào.

      Về ghế ngồi, Khúc Tích nhìn cổ tay đỏ ửng vì bị phỏng, nhìn vô hồn khoảng . Chẳng biết ngây nguồi như thế bao lâu, chợt đèn làm việc ở văn phòng của Cốc Ngôn tắt, Khúc Tích mới giật mình hoàn hồn.

      Bước vào thang máy, nhìn những con số giảm dần theo từng tầng, cuối cùng Khúc Tích nhịn được bèn hỏi: “Chú Ngôn, chú tính xem mắt hả?”

      “Khúc tiểu thư, chuyện này liên quan tới cháu.”

      Khúc Tích cứng đầu bĩu môi: “Chú cứ việc xem mắt , rồi tôi phá cho chú coi.”

      Cốc Ngôn nhìn vẻ bực bội: “Cháu? Dựa vào cái gì?”

      Khúc Tích ngẩn người, rồi chợt nhớ ra Cốc Ngôn chưa bao giờ cho cơ hội nào mà thẳng thừng từ chối tình cảm của . Bởi vì chẳng cho thân phận gì, cho nên, ngay cả quyền ghen cũng chẳng có. Nhưng thích người ràng là quyền của . cụp mắt nhìn mũi chân mình, khi thang máy dừng lại mới ngẩng đầu nhìn sau lưng Cốc Ngôn, cười nhạt:

      “Tôi thích chú…”

      “Tình cảm dễ dàng ra như vậy bản thân cháu tin hay ?” – Cốc Ngôn lạnh lùng vứt câu ấy lại rồi cất bước bỏ .

      Thang máy từ từ khép lại sau lưng , chỉ còn mình Khúc Tích bên trong, nắm chặt bàn tay bị phỏng của mình, dường như quên hết mọi đau đớn. Tấm gương trong thang máy phản chiếu khuôn mặt còn nụ cười của Khúc Tích. lí nhí trong miệng: “ ra…. có dễ vậy đâu.”

      Làm sao có thể dễ dàng như người ngoài nhỉn thấy được. ra tình cảm suốt sáu năm trời, bộc lộ tâm tư mình giấu kin tận đáy lòng trước mặt đối phương, giơ hai tay, buông bỏ hoài nghi và phòng bị, Khúc Tích giống như đứa trẻ biết rằng phút tiếp theo mình ăn đòi hay ăn kẹo. Tay trái nắm nỗi sợ, tay phải ấp hy vọng, dõi theo Cốc Ngôn, rồi lần nào cũng thất vọng ra về.

      Ngày hôm sau, quả nhiên Cốc Ngôn xem mắt, Khúc Tích cũng bám theo làm loạn luôn.

      Đối phương là khuê các quyền quý, cụt hứng chịu thua dưới đòn song tấn làm náo loạn và khóc lóc như mưa của Khúc Tích.

      Khúc Tích dày mặt sấn tới ngồi bên cạnh Cốc Ngôn, vừa lau nước mắt chưa kịp khô má vừa lạnh lùng : “Chú Ngôn, tôi lòng đó. Tôi ngó dùm chú rồi, này hợp với chú. ấy quá yếu đuối và quá ít . Hai người mà ở với nhau mười năm chắc được mười câu là cùng.”

      ý như là lòng vô tư suy nghĩ dùm cho Cốc Ngôn vậy.

      Cốc Ngôn lặng thinh uống cà phê. lạnh lùng mỗi câu: “Hôm sau còn mấy đám nữa, cháu đuổi hết dùm tôi luôn .”

      Cốc Ngôn cũng thích xem mắt như thế này. đồng ý chỉ vì áp lực từ gia đình. phải là người dễ động lòng nhưng khi ai tổn thương nhất cũng làm đau thấu tận xương. Như người con trước đây, Cốc Ngôn lòng thương ấy, cho nên khi biết ấy phản bội mình mới đau khổ như vậy. Hơn nữa, phải người giỏi bày tỏ cảm xúc. luôn cố gắng tỏ ra mạnh mẽ, dù bị đánh gãy răng đổ máu, dù cho đau đớn đến đâu, cũng bao giờ để lộ trước mặt người khác.

      Nhìn vẫn phong nhã như ngày nào, nhưng thời gian này muốn đến gần trò chơi tình nữa. Thât may là bây giờ có kẻ tình nguyện cho lợi dụng để loại bỏ chướng ngại vật. Cốc Ngôn rất lấy làm hài lòng.

      Khúc Tích được chấp nhận, sung sướng tưởng rằng mình được “đãi ngộ đặc biệt”, mấy ngày sau đó, giúp Cốc Ngôn xử lý biết bao nhiêu tới xem mắt.

      Cốc Ngôn chẳng cảm ơn Khúc Tích câu nào nhưng lại cảm thấy rất hài lòng. cho rằng những ngày này, khoảng cách giữa và Cốc Ngôn thu hẹp lại rất nhiều.
      Last edited: 15/9/14
      trthuy thích bài này.

    4. wjuliet43

      wjuliet43 Well-Known Member

      Bài viết:
      7,846
      Được thích:
      14,123
      Chương 3



      Cốc.”

      Đối tượng xem mắt lần này là nhu mì dịu dàng.

      Cốc Ngôn gật đầu với ấy rồi ngồi xuống, ánh mắt vừa như để ý vừa chẳng lưu tâm quét qua cửa ra vào nhưng chẳng thấy bé Khúc Tích ồn ào náo nhiệt thường ngày đâu. quấy rối, Cốc Ngôn cảm thấy lần xem mắt này chán phèo. Nhìn đối diện mỉm cười khách sáo, lời cử chỉ e dè, nghĩ, ra Khúc Tích cũng đúng, kiểu con như vậy hợp với .

      Cuộc sống của buồn tẻ lắm rồi, nửa còn lại của phải hoạt bát chút, giống như Khúc Tích vậy.

      bỗng nhiên phát bây giờ mình quen với có mặt của Khúc Tích, tự nhiên biến mất, lại tự thấy xấu hổ vì nhớ .

      Cốc Ngôn bắt đầu suy nghĩ lan man. Hôm nay nhóc kia đâu mất rồi? Sao lại lỡ hẹn? Có khi nào… bé gặp chuyện gì đường đến ?

      Nghĩ đến đây, Cốc Ngôn chợt cảm thấy nóng ruột.

      “Xin lỗi”. –Cốc Ngôn đột ngột đứng dậy – “Tôi có việc đột xuất, xin phép trước.” – thèm đếm xỉa tới ánh mắt sửng sốt của , Cốc Ngôn vội vàng cầm áo khoác bỏ .

      Mẹ Khúc Tích tái hôn, là người biết sau cùng. Trước hôn lễ ngày, mẹ gọi điện ngập ngừng úp mở với tin bà tái hôn. Khúc Tích nhận được thiệp mời, vì bên đàn trai cũng có chút tiền của, mấy đứa con bên chồng sợ Khúc Tích chia mất phần của chúng nên muốn xuất dù chỉ là nửa phút. hiểu nỗi khổ tâm của mẹ nên chủ động .

      Ngày mẹ tái hôn, Khúc Tích đứng trước cửa khách sạn, sững sờ nhìn chữ Hỷ màu đỏ rất lâu, rồi lặng lẽ bỏ .

      Buổi tối cả phòng tổ chức liên hoan, Khúc Tích Cốc thận uống quá chén. Mấy đồng nghiệp muốn đưa về nhưng Khúc Tích nhất quyết chịu, tự mình gọi taxi về, mục đích phải để về nhà, mà để tới công ty.

      Lúc Khúc Tích bước xuống taxi, Cốc Ngôn cũng vừa tìm tới. thấy lảo đảo bước về phía tòa cao ốc, bèn dừng xe, nhìn qua cửa kiếng ô tô, lặng lẽ quan sát nhất cử nhất động của .

      Bình thường Khúc Tích rất ghét mang giày cao gót, nhưng công việc cầu, cũng còn cách nào khác. Giờ say rượu, rốt cuộc cũng lên nguyên hình, ba bước té hai bước, lúc bước lên bậc tam cấp té chỏng gọng.

      Cốc Ngôn cảm thấy buồn cười, thấy hồi lâu mà Khúc Tích chưa đứng dậy, sợ bị thương ở đâu nên vội vàng mở cửa xe về phía . Dè đâu chưa kịp lại gần Khúc Tích sấp người nằm bậc thềm mà cười lớn.

      Lúc đầu cười vì cảm thấy bản thân mình buồn cười, nhưng toét miệng hồi, miệng cong lên cay đắng. Tiếng cười khô khốc, cộng thêm vẻ mặt cay đắng, Khúc Tích làm cho người ta thấy chua xót lạ lùng.

      Ấn tượng của Cốc Ngôn về Khúc Tích lúc nào cũng là bé giản đơn và thẳng thắn, coi trời bằng vung. Trước mặt , lúc nào cũng tươi cười vui vẻ, ngay cả Cốc Ngôn cũng thể phủ nhận hơi ấm lan tỏa từ nụ cười của . Vậy nên chưa bao giờ nghĩ rằng, hóa ra khuôn mặt tươi tắn thuần khiết kia lại có biểu lộ nét mặt trái nghịch như vậy.

      Cốc Ngôn ngửi thấy mùi rượu nồng nặc từ xa. nhíu mày, bước tới vỗ vào má Khúc Tích: “Cháu uống mấy ly rồi?”

      Khúc Tích giơ hai ngón tay huơ trước mặt. Cốc Ngôn cười chế nhạo: “Mới có hai chai mà say tới mức này, giỏi nhỉ.”

      Khúc Tích nhăn mặt bất mãn: “ đó.”

      Cốc Ngôn im lặng đúng lúc. kéo Khúc Tích đứng dậy, hỏi: “Còn nhớ nhà mình ở đâu ?”

      Khúc Tích suy nghĩ hồi lâu: “Làm sao tôi biết ở đâu được.” lớn tiếng : “Ba ở nhà, mẹ ở nhà, chỗ nào tôi cũng nên ở hết.”

      Nghe thế, Cốc Ngôn khỏi thầm kinh ngạc. cứ tưởng ắt hẳn Khúc Tích phải sống trong gia đình rất hạnh phúc, có cha mẹ bảo bọc cho nên mới sợ đất sợ trời, dám liều mạng theo đuổi sếp.

      “Cháu muốn ở đâu?” – Cốc Ngôn đổi câu hỏi.

      Khúc Tích im lặng hồi rồi : “Ở nhà chú Ngôn.”

      Cốc Ngôn liền nhăn mặt: “Tôi đưa cháu tới khách sạn.”

      Khúc Tích nhếch miệng cười:”Tôi biết chắc chắn chú Ngôn cho tôi ở nhà chú ấy đâu. Chú ấy thích tôi…” nắm tay Cốc Ngôn như muốn năn nỉ “nghe tôi mà”, “Nhưng mà tôi rất thích chú ấy, thích vô cùng, vô cùng luôn…”

      cứ lặp lặp lại hai chữ “vô cùng”, cứ như có hàng trăm lần cũng đủ để bày tỏ tình cảm của mình vậy.

      Cốc Ngôn nhìn hai má Khúc Tích đỏ ửng vì say rượu, lần đầu tiên thẳng thắn đối mặt với tình cảm của này. hỏi: “Tại sao?”

      biết.” Khúc Tích . “Thích sáu năm trời, chắc thành thói quen rồi.”

      Cốc Ngôn ngẩn nguồi. chẳng nhớ nỗi sáu năm trước mình làm gì mà khiến này thích đến thế. Sáu năm trước, bé chỉ mới mười sáu tuổi thôi.

      “Tôi đọc những cuốn sách chú ấy đọc, nghe từng buổi diễn thuyết của chú ấy, làm những việc chú ấy từng làm, là kính trọng, ngưỡng mộ hay là , tôi cũng biết nữa. Nhưng tôi biết là tôi rất thích chú ấy. Rất thích.”

      thấy trái tim mình đập loạn nhịp vì những lời bừa kia. Nhìn mắt sắp khép lại nằm trong lòng mình, Cốc Ngôn phải thừa nhận, trái tim đầy sĩ diện của giờ ngập tràn xấu hổ.
      trthuy thích bài này.

    5. wjuliet43

      wjuliet43 Well-Known Member

      Bài viết:
      7,846
      Được thích:
      14,123
      Chương 4



      Xách Khúc Tích xỉn quắc cần câu về nhà, Cốc Ngôn nghĩ chắc mình điên rồi. biết mình nên yếu lòng với Khúc Tích, con bé này càng lún càng sâu, nhưng nhìn rũ rượi như vậy, làm sao Cốc Ngôn có thể yên tâm để mình ở khách sạn được.

      Vả lại, cũng chỉ là , mà là cũng xinh xắn ra trò.

      Cốc Ngôn để Khúc Tích nằm giường, vừa nhổm dậy định bỏ bị bàn tay túm áo. Khúc Tích lấy hết sức ghì chặt, suýt tí nữa lôi Cốc Ngôn té xuống giường.

      Cốc Ngôn nhăn mặt, lạnh lùng : “Bỏ ra.”

      “Chú Cốc.”Khúc Tích hé mắt, mặt mũi nhìn lười biếng như mèo, nhưng sức ghì ở đôi tay giảm chút nào, “Nhìn chú.. .đẹp trai quá.”

      Giọng khàn khàn, bỗng nhiên gợi cảm lạ lùng, Cốc Ngôn cũng chỉ là người đàn ông bình thường, nhìn Khúc Tích như vậy, cảm giác như trong bụng có lửa đốt.

      Khúc Tích gắng sức ngồi dậy, nhàng ghé sát đôi môi của Cốc Ngôn.

      Cốc Ngôn có thể né ra, nhưng lại để mặc Khúc Tích tùy ý liếm mút môi mình. Đôi mày nhíu lại đầy mâu thuẫn nhưng rốt cuộc chẳng làm gì cả.

      “Tôi thích chú, chú Ngôn…”

      Cách xưng hô đó dường như làm Cốc Ngôn bừng tỉnh. thô lỗ đẩy Khúc Tích ra, nín thinh đóng cửa bỏ .

      Trời sáng.

      Khi Khúc Tích tỉnh dậy, bất ngờ phát đây phải là phòng mình, hốt hoảng tung chăn kiểm tra quần áo người, thấy mình vẫn mặc bộ đồ cũ, mới nhõm thở phào. vò đầu bứt tóc, chẳng nhớ vì sao lại ở chỗ này.

      Khúc Tích mang dép lê bước ra cửa, đúng lúc gặp Cốc Ngôn vừa tắm xong, chỉ quấn chiếc khăn tắm ngang hông rồi ra… Ôi, quyến rũ chết người!

      Khúc Tích hết hồn vịn khung cửa. Mới sáng sớm mà thế này hơi quá sức chịu đựng của .

      Khúc Tích tự cấu mình cái mới trấn tĩnh lại được. hắng giọng: “Chú Ngôn… Mới sáng sớm… gặp… gặp chú, trùng hợp!”

      Cốc Ngôn nhướng mày, thờ ơ đáp: “ rửa sạch máu mũi rồi chuyện tiếp.”

      Khúc Tích đưa tay sờ mũi, toàn máu mũi. hét toáng lên rồi vọt thẳng vào nhà vệ sinh.

      Đôi mắt lạnh lùng của Cốc Ngôn ánh lên nét cười, song khi nụ hôn suýt làm mê muội đêm qua lướt qua tâm trí nụ cười trong mắt dần lụi tắt.

      Khúc Tích rất muốn biết rốt cuộc đêm qua làm gì mà Cốc Ngôn lại đưa về nhà , nhưng mỗi lần dợm hỏi, chạm phải ánh mắt lạnh lùng của Cốc Ngôn, lại chùn bước.

      Chuyện ngủ ở nhà Cốc Ngôn đêm nhanh chóng bị Khúc Tích quên béng. Những ngày sau đó, Khúc Tích xưa giờ làm việc thế nào vẫn làm việc thế đó, Cốc Ngôn vẫn lạnh lùng với như mọi ngày, nhưng trà pha mỗi tối, thỉnh thoảng cũng hớp vài ngụm.

      ra Khúc Tích cảm thấy bọn họ như vậy cũng chẳng có gì là tốt. Cốc Ngôn chấp nhận tình cảm của nhưng cũng nhẫn tâm xua đuổi . Khúc Tích theo đuổi , chẳng qua là để vẹn toàn giấc mộng thời niên thiếu lông bông. nghĩ, sau này trái tim còn thổn thức vì nữa ít nhất cũng còn gì để hối tiếc.

      Tập thể nhân viên công ty nghỉ mát, Khúc Tích ngờ lại gặp phải người cũ của Cốc Ngôn cùng người mới của ta ở quán bar trong làng du lịch. Nhìn bọn họ có vẻ ngọt ngào lắm.

      Khúc Tích lặng lẽ dò xét thái độ khuôn mặt Cốc Ngôn, chỉ thấy bình thản đến mức thờ ơ về phía họ. Lúc ngang qua, ngờ ấy lại chủ động chào hỏi Cốc Ngôn.

      Cốc Ngôn mím miệng, mắt lại càng lạnh lùng hơn.

      “Cốc Ngôn”. cười , “Trùng hợp quá, giới thiệu với , đây là chồng sắp cưới của em.”

      Khúc Tích thấy hai tay Cốc Ngôn co lại thành nắm đấm. chợt nhớ lại dáng vẻ âu sầu độc của Cốc Ngôn hôm đó, trong lòng tự nhiên cảm thấy bất bình. giật tay Cốc Ngôn về, nắm chặt, nhảy ra đứng trước như dũng khí. cười: “Chào chị đây là chồng sắp cưới của tôi.”

      nhìn Cốc Ngôn, cười nhạt: “Cốc Ngôn, hóa ra cũng chỉ vậy thôi.”

      Cốc Ngôn nhíu mày, cuối cùng cũng để rơi ánh mắt lên kia. là người tình cảm rạch ròi, nhưng khi ai, với những thứ tình cảm ràng khác. đó như vậy, chẳng khác nào phủ định sạch trơn những cố gắng của Cốc Ngôn đối với chuyện tình trước đây giữa hai người.

      tiếng “bốp” vang lên khô khốc khi chưa ai kịp phản ứng gì.

      Khúc Tích giận run người. kéo Cốc Ngôn : “ này tìm mọi cách để làm khó chú, chú cũng đừng để ý tới ta làm gì.”

      Mọi người ai cũng há mồm vì cơn nóng giận bất thình lình của Khúc Tích, còn Cốc Ngôn ngoan ngoãn theo Khúc Tích rời khỏi quán bar.

      Ra ngoài, gió đêm thổi mát rượi, Khúc Tích cũng nguội bớt lửa giận, vội vàng thả tay Cốc Ngôn ra. lấm lét liếc , giống như đứa trẻ vừa mắc lỗi, bối rối xoắn mấy ngón tay trước mặt .

      Tình của Khúc Tích đối với Cốc Ngôn ra lẫn giữa ngưỡng mộ và kính sợ. Lần nào cũng mặt dày bám theo nhưng lại dám làm gì quá đáng. Lần này đánh người cũ của , lại còn lôi ra ngoài, Khúc Tích cảm thấy hành vi đó đúng là… đại bất kính, sợ Cốc Ngôn nổi khùng trách mắng .

      Nào ngờ, hai người đứng hóng gió đêm mát rượi cả buổi trời, Cốc Ngôn lại chầm chậm lên tiếng trước: “Sao tự nhiên lại nổi giận?”

      Mặt mũi Khúc Tích nhăn nhó tội nghiệp: “Tôi thấy bất công thay cho chú.”

      Bởi vì thích , cho nên cảm thấy bất bình. Biết đau lòng, cảm thấy bất công cho

      Cốc Ngôn thấy cúi đầu nhận lỗi, tự nhiên cảm thấy bứt rứt trong lòng, cầm lòng đặng đưa tay lên xoa đầu . Cốc Ngôn xúc động, cảm thấy từ sau nụ hơn phớt đêm hôm đó, thái độ của đối với Khúc Tích ngày càng mơ hồ.

      hơn mười tuổi. nghĩ, tình cảm của chẳng qua chỉ là phút bông bột tuổi trẻ thôi, thể cho là . ngày nào đó, khi trưởng thành phát thế giới này vẫn còn rất nhiều điều thú vị. Lúc đó, hối hận vì thời tuổi trẻ bướng bỉnh ngang ngạnh. Bây giờ tình cảm của chô chỉ là rung động nhất thời, phải tình , phải hôn nhân. Còn Cốc Ngôn, qua tuổi ba mươi, có bụng dạ nào mà chờ đợi bé từ từ lớn lên.

      nhắc lại lập trường của mình: “Đừng làm những chuyện vô vị đó nữa.”

      Nghe vậy, ánh sao lấp lánh trong mắt Khúc Tích tắt lịm. Cốc Ngôn nén dạ : “Đừng lãng phí thời gian ở tôi nữa. đáng đâu.”

      Khúc Tích bướng bỉnh : “Đáng chứ. Chú Ngôn, chú vậy chỉ vì biết tôi tốn biết bao tâm tư vì chú đâu.” Cốc Ngôn đối với Khúc Tích mà cũng giống như độc dược, từ ngày bị nhiễm tới giờ vẫn chưa giải được. cúi đầu nhìn xuống mũi chân, năn nỉ yếu ớt: “Chú thử thích tôi chút thôi… được sao?”

      được.”
      trthuy thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :